ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 486 - Chương 490

Chương 486: Thục Đạo nan

Một quyết định sai lầm đã chôn vùi tính mạng cả ngàn người, giờ tiếp tục sai còn sai thêm, Lương Kiến Phổ chết rồi được thăng quan tiến chức, coi như chết cũng đáng, nhưng những dân phu kia có tội gì? Triều đình phủ tuất cho mỗi người sáu trăm văn, đúng, sáu trăm văn đấy, vừa vặn mua hai con dê.

Mấy nghìn con dê với Vân gia chả là cái gì, Vân Diệp rất muốn dùng dê đổi người, để dê treo lơ lửng trên không trung đục đá.

- Tổ phụ, tổ phụ, cháu cũng muốn làm sạn đạo, lớn lên rồi cháu cũng muốn đi làm Kiến Phổ đạo.

Nghe giọng non nớt của tôn tử, Lão Lương lệ già giàn dụa, gật đầu cổ vũ:

- Tốt tốt, gia gia sắp chết rồi, cháu tiếp nổi, Lương gia thế nào cũng phải làm xong Kiến Phổ đạo.

Ôi, chao ôi!

Nguy hề, cao thay!

Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh.

Tàm Tùng và Ngư Phù,

Mở nước bao xa xôi!

Đến nay bốn vạn tám ngàn năm,

Mới cùng ải Tần liền khói người.

Phía tây núi Thái Bạch có đường chim,

Vắt ngang đến tận đỉnh Nga Mi,

Đất long, núi lở, tráng sĩ chết,

Rồi sau thang trời, lối đá mới nối liền.

Trên đỉnh có sáu rồng, lượn quanh vầng nhật;

Dưới có dòng sâu rẽ ngược, sóng cả đua chen.

Hạc vàng bay qua còn chẳng được;

Vượn khỉ toan vượt, buồn với vin.

Rặng Thanh Nê quanh co!Trăm bước, chín vòng núi nhấp nhô.

Ngẩng trông Sâm Tỉnh, không dám thở,

Lấy tay vỗ bụng ngồi thở dài.

*** Thục Đạo nan - Lý Bạch, dịch Trần Trọng San, thivien.net

Đất long, núi lở, tráng sĩ chết, hay cho câu này, tráng liệt lắm, anh hùng lắm, nhưng ở dưới tình huống có lựa chọn khác, nhất định phải làm sạn đạo ở núi lở không? Tráng sĩ chết rồi, nhi tử nối tiếp, cái đạo lý chó má gì đây? Lương Kiến Phổ hại chết nghìn người, cha hắn hại chết nghìn người nữa, rồi con hắn cũng chuẩn bị đi hại người.

Không chịu nổi nữa, bế đứa bé lên, Lão Lương còn hỏi:

- Vân hầu làm gì thế?

- Làm gì à, không muốn Lương gia ông tuyệt hậu, ông chết cũng không sao, để lại đường sống cho đứa bé được không?

Mấy hoàn khố thường ngày giao hảo kéo Vân Diệp đi, sau lưng còn truyền tới tiếng cười nhạo của Lão Lương, chửi mắng Vân Diệp hèn nhát.

Trở về nhà, Vân Diệp ngồi trong vườn đau khổ, mình chỉ muốn cấp triều đình thêm quan viên hợp cách có gì sai? Để người phải trị thủy biết trị thủy ra sao, để người làm nhà biết làm nhà ra sao, nếu có thể còn dạy người đi đánh trận biết đánh trận thế nào. Chuyện này có gì sai? Một trung thần không nhất định là thần tử tốt, bọn họ hại người còn khủng khiếp hơn cả gian thần.

Ngựa chạy trong đầu, thời gian qua rất nhanh, bất giác trời đã sáng hẳn, ánh hồng trải đầy chân trời, Nhan Thiện Tử dùng xe trâu đưa Nhan lão phu tử tới, ông cụ chưa ăn cơm đã muốn tới thư viện, còn nói đợi xem máy in xong rồi ăn ở thư viện cũng không muộn.

Ngồi ở cửa công phường ( xưởng), ông cụ và Vân Diệp ngồi trên cái bàn nhỏ, vừa húp cháo vừa xem đám học sinh bận rộn in ấn sách, sách in chỉ có một loại, đó là Luận Ngữ.Ông cụ xem sách mẫu rồi, rất hài lòng, cảm tạ mỗi học sinh tham dự in sách một phen, với Vân Diệp chỉ nói một câu:

- Tiểu tử, lão phu đói rồi.

Thức ăn tiêu chuẩn của thư viện, cháo, bánh bao, củ cải muối. Nhan Chi Thôi rất thích củ cải muối, tiếc là không có răng, ngậm trong miệng nhổ ra, hâm mộ nhìn Vân Diệp nhau củ cải rau ráu. Ông cụ quán triệt tốt chuyện ăn không nói, ngủ không tiếng, tới khi trà sâm của ông ta được đưa lên mới nói:

- Tiểu tử, có điều kiện gì thì nói đi, chỉ cần lão phu có thể chấp nhận thì sẽ chấp nhận, nếu không chấp nhận được, dù ngươi có đem sách trải khắp thư viện, lão phu cũng không nhận lời.

- Tiểu tử hoàn toàn vì một lòng hiếu thảo, thấy lão nhân gia lo lắng vì chuyện giáo hóa thiên hạ, tất nhiên muốn bỏ một phần công sức, lấy làm điều kiện uy hiếp thì đâu phải là hành vi của quân tử.

- Thằng nhãi con, có rắm thì phun ra đi, ngươi có tính toán gì nói mau, nếu không sau này lão phu quịt nợ đấy, trước đó trộm ngọc mễ của Vân gia ngươi, thấy đồ Vân gia không tệ, không nói lão phu trộm cái máy in luôn.

Lừa giạt là một loại ngụy trang, chúng ta luôn thấy nói dối dễ dàng nói ra miệng hơn, có thể tân trang hành vi của mình, thực ra là sai, sự thực luôn là sự thực, lời nói dối cho hoa mỹ tới đâu cũng không che giấu được, đôi khi nói thực còn thu được sự tôn kính.

- Bệ hạ chuẩn bị chia đại khảo năm nay thành hai phần, lão tổ tông có biết không?

- Đúng, bệ hạ sau khi ra quyết định đã phái người trưng cầu ý kiến của ta, ta không ý kiến, nói với bệ hạ, lão phu già rồi, triều đình không cần để ý tới sự tồn tại của ta, muốn làm gì thì làm, quan viên do bệ hạ dùng sau này, bệ hạ lựa chọn theo tiêu chuẩn của mình, đó là quyền trời cao ban cho bệ hạ.

Ông cụ thong thả nhấp ngụm trà sâm, rất hưởng thụ vị sâm, trả lời hời hợt câu hỏi của Vân Diệp, giống như ông nhìn thấu tất cả, không còn quan tâm tới việc bên ngoài, nhưng từ sự cuồng nhiệt của ông với máy in mà xét thì hoàn toàn khác.

- Công bằng trong miệng bệ hạ kỳ thực là bất công lớn nhất với thư viện, sao có thể thì thành tích thư viện tốt mà thiên vị những học sinh kiến thức hạn hẹp? Người là văn tông, tiểu tử chỉ muốn biết cái nhìn của người về chuyện này.

- Thư viện của ngươi tài lực hùng hậu, hoàn cảnh tốt đẹp, có danh sư dạy dỗ, có vô số điển tịch tham khảo, nghe nói đã dọn trống tàng thư lâu của huân quý đem về, thiên văn địa lý, y bốc tinh tướng, kỳ văn tạp kỹ không gì không có. Ngay cả thứ như mai rùa còn bị các ngươi nghiên cứu ra ý nghĩa. Học sinh chỉ cần một lòng học tập, không bị bên ngoài quấy nhiễu, không phải lo ăn ở, học vấn tăng trưởng nhanh chóng là chuyện hiển nhiên. Ngươi thử nói xem, như thế với một học sinh bên ngoài ở trong lều cỏ, áo gai sơm hẩm có phải là công bằng không?

Vân Diệp không nghĩ thế:

- Tầm nhìn hạn hẹp định sẵn phạm vi tư duy không thể mở rộng, học sinh như vậy làm quan viên là sự bất công lớn nhất với bách tính. Như Lương Kiến Phổ cố chấp ý mình, làm đường ở nơi không thể làm đường, khiến cho núi lở, hơn nghìn mạng người chôn vùi dưới đống đá, có ai thương cho bọn họ không?

- Lương Kiến Phổ là đứa trẻ ngoan, biết rõ không thể làm mà vẫn làm là dũng, hắn luôn đứng ở tuyến đầu mở đường, từ phẩm đức mà nói là không có tỳ vết gì. Tiểu tử, tổ tiên chúng ta làm chuyện gì mà chẳng phải vất vả khó nhọc, Trường Thành không có ai chết sao? Vận hà không có ai chết sao? Uống nước cũng còn bị sặc chết, nếu như lúc nào cũng thận trọng thì chúng ta còn đang ở thời đại đốt rừng làm rẫy, muốn có ngụm trà ngon mà uống cũng là nằm mơ.

Toi rồi, ông cụ đánh giá Lương Kiến Phổ rất cao, ông chỉ nhìn nhân phẩm, không nhìn hiệu quả, chỉ cần nhân phẩm không có chỗ nào để chỉ trích, thứ khác chỉ là điều vụn vặt, bao gồm cả nghìn nhân mạng.

- Rõ ràng là có con đường không chết người vẫn làm được, vì sao phải các mạng người vào, còn không biết sửa chữa khiến đời đời uổng phí trong đó?

- Sách học được vào bụng chó cả rồi sao? Sạn đạo Kim Ngưu mở ra chết không chỉ nghìn người, núi lở cũng không chỉ một người, hông buộc thừng giao mạng cho ông trời, vung chùy giữa lưng chùng nói, rơi xuống chết là tất nhiên, không chết mới là may mắn. Tiểu tử, cái chết của bọn họ nối liền Thục và Trung Nguyên, từ đó về sau thiên phú chi quốc và Trung Nguyên tương thông với nhau, nếu không trong Thục không biết còn bao kẻ xưng vương, chiến hỏa liên miên, còn chết nhiều người hơn.

Xem ra trong lòng ông cụ không thoải mái, không hài lòng với hiện trạng giới sĩ lâm ngày nay, bới móc giáo huấn Vân Diệp, ông ta khẳng định thành tựu toán học của Vân Diệp, nhưng nghi ngờ tiết tháo của Vân Diệp.

Chương 487: Uổng công làm tiểu nhân

Bỏ đi, giá trị quan quá khác nhau, nói không thông được, biết là không thể giao tiếp với nhau mà, chuyện này căn bản là không ai chịu lùi bước, càng khỏi nói ông cụ hi vọng sau khi lập quốc do văn nhân nắm triều chính chế ngự võ phu khó thuần, tất nhiên không từ bỏ tranh đoạt bất kỳ vị trí nào.

Nhìn thấy Vân Diệp chán nản ngồi lại ghế, cúi gằm mặt im lìm, Nhan Chi Thôi cười nói:

- Ngươi lo lắng cái gì? Ngươi toàn tính toán điều kiện bên ngoài, vì sao không tính thứ mà thư viện có được, trong mắt lão phu, bệ hạ mà không làm thế mới là sự bất công lớn nhất với học sinh thư viện, thậm chí có thể nói là xỉ nhục.

- Vì sao?

Vân Diệp kinh ngạc hỏi:

- Hoằng Văn quán xem thường Quốc tử giám, thi ngũ kinh xem thường thi tạp học, hiện giờ thêm vào người thi đề của thư viện coi thường đề của sĩ tử kinh học, ngươi đang lo lắng cái gì? Chính vì khảo thí của thư viện khó khăn hơn, cho nên thư viện của ngươi năm sau càng náo nhiệt hơn, người đọc sách là thế, càng khó có được càng đổ xô theo, đệ tử thư viện về sau nhìn người đọc sách khác sẽ nẩng cao đầu, một câu xuất thân thi kinh học đủ làm sĩ tử khác xấu hổ vô cùng. Cho nên hoàng gia chia khảo thí làm hai là một nước cờ thối, là chuyện bất đắc dĩ, lão phu không lên tiếng là ủng hộ lớn nhất cho thư viện của ngươi.

Nghe ông cụ giải thích, Vân Diệp phát hiện ra mình là một con lợn, phí bao công sức đi làm cái việc vô nghĩa, lấy tư duy hậu thế ra đánh giá tiết tháo người đọc sách Đại Đường là chuyện buồn cười, người đọc sách thời đại này khao khát kiến thức và tôn trọng tới biến thái.

Chuyện Lỗ Tấn mỉa mai Khổng Ất Kỷ tuyệt đối không thiếu ở Đại Đường, đối với người khao khát tri thức tới biến thái, đem chữ hiếm gặp thành học vấn, càng khỏi nới tới tri t hức vật lý, hóa học, sinh vật hàm chứa chí lý thiên địa trong thư viện. Đại khảo năm nay sẽ thành trò cười ngớ ngẩn, học sinh dám tham gia kinh học chẳng những không được tôn trọng, ngược lại còn bị phỉ nhổ là hạng vô sĩ, vì tiến sĩ mà không còn khí tiết nào nữa.

Nghĩ thông rồi tất nhiên là cao hứng, tới khi đó khoanh tay đợi xem Lý Nhị xấu mặt, không cho lão tử vào Trường An à? Có khiêng kiệu tám người tới cũng không vào nhá, cái thành nát mà coi như bảo bối, lão tử đây nhìn thấy cả nhà ba trăm tầng rồi nhé.

Bảo học sinh lấy xe đẩy của Lý Cương tới, đích thân đẩy ông cụ đi dạo quanh thư viện, ông cụ là một người rất đi dỏm, làm người ta thư thái, tới trước bộ xương bá vương long mà Trường Tôn thị tự coi như hóa thân của mình, kể cho ông cụ nghe về sự tích dũng mãnh của con cự thú thời viễn cổ.

Ông cụ rời xe đứng dậy, đi quanh bộ xương, bất giác sờ mấy cái răng cực lớn còn sót lại, người triều Đường sùng bái răng lắm thì phải, năm cái răng bị sờ tới bóng loáng rồi, giống như đám sắc quỷ đời sau sùng bái vú vậy, ngươi tới các thành phố xem tượng nữ giới đi, có cái vú nào không bị sờ đen xì xì.

- Tiểu tử, làm sao ngươi biết hình dạng con cự thú này ở thời viễn cổ, còn biết thói quen sinh hoạt của chúng? Đừng nói với lão phu là do ngươi đoán.

- Lão tổ tông, tiểu tử nói tất nhiên là có căn cứ, không phải ăn bừa nói bậy, người xem, đây là dá lấy được từ nơi phát hiện ra bộ xương, thức ăn mà người chưa từng thấy bên trên đó là minh chứng, răng của thú ăn thịt và thú ăn cỏ khác nhau, một cái bằng một cái nhọn, lão tổ tông đối chiếu răng dê và răng sói là rõ.

Nói rồi Vân Diệp lấy xương sói và dê trên giá xuống, để ông cụ thấy sự khác biệt, hiện giờ thư viện có chứng cuồng cự long, đi khắp nơi tìm kiếm tin tức liên quan tới cự long, có hai tên vì thuận tiện tìm cự long, quyết chí đỗ kỳ thi năm nay để tới chỗ phát hiện bộ xương làm quan, công cụ cũng đã chuẩn bị sẵn.Ông cụ cầm hai bộ xương, quan sát kỹ miệng và răng, đúng là thế thật, bỏ bộ xương xuống, chắp tay sau lưng đi quanh, nhìn trứng khủng long trên giá, lại nhìn chú thích ở dưới, giật mình hỏi:

- Tiểu tử, con mãnh thú to như vậy mà lại để trứng à? Trong truyền thuyết xưa, Bàn Cổ sinh ra từ hỗn độn, thực làm người ta kinh ngạc. Có điều cự giáo cũng để trứng, có nó để so, cũng chẳng phải là lạ.

Rời cự long quán, tới côn bằng quán, bộ xương cá kình mà Vân Diệp săn được dựng trong phòng, xương được quét sơn, trông sáng loáng, ông cụ ngồi trên xe mỉm cười hỏi:

- Ngươi giết con cá kình này, sau đó đem thịt bán cho nhà vương gia phải không? Tiểu tử, đám người đó có đánh ngươi không?

- Ai mà đi tin cái ngôn luận " cự ngư tử, vương hầu bí" chứ ạ, thời Hán vương hầu ép dân quá lắm, dân không ứng phó được, thù hận không chỗ phát tiết, có con cá lớn chết, vừa vặn có vương hầu chết, cho nên bách tính cho rằng hai chuyện có liên hệ, thực ra là muốn nói với mọi người, đi giết cá lớn, giết sạch cá lớn thì vương hầu cũng chết sạch, chỉ là một khát vọng thôi.

Ông cụ mở cái miệng chỉ còn mấy cái răng cười ha hả:

- Tên tiểu tử nhà ngươi, giỏi gán ghép có thể sánh với Đông Phương Sóc thời Hán, cơ biến cũng giống, chỉ là ngươi có tiết tháo hơn hắn nhiều, ha ha ha.

Một già một trẻ nói cười đi tới dưới một cái cần cẩu đường ray, đây là công cụ dùng để dạy học, bên trên đủ các loại ròng rọc, nhìn thấy thân thể gầy gò của ông cụ, Vân Diệp đột nhiên nảy ra một ý:- Đừng thấy lão tổ tông đã trăm tuổi, tiểu tử cho rằng, người vẫn còn sức nghìn cân, không tin người thử nâng tảng đá lớn kia lên xem, tiểu tử tin lão tổ tông có cái sức đó.

- Tảng đá đó có gì lạ?

Ông cụ nhận thức rất rõ về bản thân, cho nên hỏi:

- Có phải tảng đá đó nhẹ lắm không, hay nói là đá giả?

Vân Diệp không giải thích, vùng búa sắt đập lên tảng đã, đốm lửa bắn tứ tung, rõ ràng tảng đá không có vấn đề. Vân Diệp sai công tượng trông coi cần cẩu điều chỉnh ròng rọc tới mức cực hạn, đích thân thử dây rồi giao cho ông cụ, ông cụ nghi hoặc cùng Vân Diệp kéo thừng, kinh ngạc thấy tảng đá rung rinh, lại kéo chút nữa, thấy tảng đá dần dần bị kéo lên không, quay lại đợi Vân Diệp giải thích.

- Thực ra không có gì cả, sức mạnh là một loại phương pháp vận dụng, lão tổ tông không cần nghĩ nhiều, thứ này hao tổn đầu óc ghê lắm, không tốt cho sức khỏe của người, chỉ cần biết cách vật là một học rất hữu dụng là được.

- Đúng là hữu dụng, xây thành, làm nhà, vận chuyển, thực lực, tác dụng rất lớn. Tiểu tử, ngươi đã khơi lên hứng trí của lão phu, vậy phải xem xem thư viện là chốn ngọa hổ tàng long ra sao.

Ông cụ chơi ở thư viện rất vui vẻ, thậm chí còn bảo Vân Diệp đẩy mình vào lớp, đích thân giảng cho đám học sinh một tiết Luận Ngữ, sau đó hài lòng rời đi trong tiếng cảm tạ của mọi người, còn về phần Ngọc Sơn tiên sinh giải thích với đám học sinh điều mình giảng giải khác với ông cụ thế nào thì không phải phạm trù ông cụ suy nghĩ.

Đại môn của thư viện luôn luôn là nơi mỗi người tới thư viện phải đi một chuyến, đám huân quý Trường An đã coi đai môi thành nơi giải trí, nếu có bằng hữu bên ngoài tới chơi, thế nào cũng đưa tới đại môn trêu một chuyến, đây là chuyện cực kỳ thú vị.

Tiểu nương tử đại tộc không được gặp khách ngoài, nhưng nếu do phụ hunh đưa đi chơi thư viện thì không phạm cấm lệnh, chỉ là ngươi phải mặc nam trang, đó là điều Vân Diệp nỗ lực tranh thủ được, nếu không trong cái trường học toàn nam, trái tim yếu đuổi của đám học sinh sẽ có vấn đề.

Lý Cương chẳng hiểu y nói gì, nhưng thấy thái độ của y kiên quyết, liền miễn cưỡng đồng ý, chỉ là học sinh của thư viện thêm một tật xấu, nhìn thấy bạn học tướng mạo tuấn tú thân thể gầy gò là luốn vuốt cằm ngắm nghĩa một lượt, một số cực thích ảo tưởng đã bịa ra một đoạn tình duyên của mình với mỹ nữ bạn học không thể nói với người ngoài.

Nhìn thấy ngoài cửa có mấy học sinh thanh sam phiêu phiêu, phong tư lả lướt, cực kỳ nổi bật, Vân Diệp muốn đẩy Nhan Chi Thôi chạy sớm, đại tỷ ơi, có giả nam trang thì cũng lấy vải bó cái đồi ngực lùm lùm kia đi chứ, đám học sinh sắp chảy nước dãi ra rồi, ngay cả ông cụ gần trăm tuổi cũng lên tinh thần, há mồm nhìn mỹ nữ.

Chương 488: Ông cụ quá lo rồi

Một thiếu niên tay phe phẩy quạt gấp đi tới, đây là thứ mới có vài năm qua, người trong thư viện ai cũng có một cái, mùa đông cũng mang ra quạt, nếu không không đủ thể hiện phong độ của mình.

- A, Vân huynh, tiểu đệ hôm nay thấy mặt trời rạng rỡ, bất giác nhớ tới ngày đạp thanh, chân vô tình bước tới thư viện, mong Vân huynh dẫn đường, đưa ta và Lý huynh đi ngắm bốn phương được không?

- Không được, ta phải đi cùng lão nhân gia, kể lão nhân gia nghe chuyện thư viện, hai vị muốn chơi thì cứ tự tiện.

- Ngươi dám à, phụ hoàng ta nói, nếu ngươi dám thất lễ với bọn ta, thì bọn ta không cần khách khí với ngươi.

Vị Lý huynh hơi nhỏ hơn một chút bên cạnh rít lên với Vân Diệp:

- Đừng có kêu, còn kêu nữa ta lập tức đưa muội vào thư viện đọc sách đấy, mang tẩu tử của muội đi tìm Hầu kiệt, làm phiền lão nhân gia, ngay phụ hoàng của muội cũng cứu nổi đâu, đang yên lành tới thư viện làm cái gì?

Lúc này hai người mới phát hiện trên xe có một ông cụ, vội thi lễ, mặc nam trang lại nhún mình kiểu nữ, kỳ quái vô cùng.

Nam nhân duy nhất trong số đám nữ giả nam trang chắp tay nói:

- Vân huynh chớ trách, phụ hoàng mệnh lệnh tiểu vương đưa đệ muội tham quan, tẩu tẩu vừa vặn muốn thăm Hầu Kiệt, cho nên tới cùng.

- Đừng rườm lời, hành lễ với lão phu tử, sau đó đi vào thư viện tìm Lý Ảm, Lý Hữu, bảo bọn chúng đưa các ngươi đi chơi.

Thất nhi tử Lý Uẩn của Lý Thế Dân nhút nhát, chỉ thích hưởng lạc, từng nói chỉ cần sống vui vẻ cả đời là được, đây rõ ràng là lời chỉ người thông minh mới nói ra được.

Nhan Chi Thôi rất thích trẻ con, nhất là sau khi Lan Lăng cho ông cụ một cái kẹo mút bí chế của Vân gia leo luôn lên xe, không ngừng mượn uy của ong cụ lớn tiếng với Vân Diệp, ông cụ cũng không ngăn cản, nói chuyện với tiểu nha đầu rất vui vẻ.

Đi dạo từ đại môn về liền thấy Hầu Liên Nhi mắt đỏ hoe kéo Hầu Kiện ủ rũ từ trong phòng học đi ra, sau cửa sổ có mấy cái đầu ngó nghiêng, chuẩn bị xem kịch hay.

- Vân Diệp, ngươi giỏi lắm, ngươi ở Lạc Dương nhận lời với cha ta chiếu cố đệ đệ của ta, ngươi xem đây là kết quả chiếu cố của ngươi à?

Hầu Liên Nhi kéo tay Hầu Kiệt từ sau lưng ra, để Vân Diệp xem:

- Tốt lắm, đây mới là tay của nam tử, có gì không hay, Hầu Kiệt dựa vào sức của mình chất một ngọn giả sơn, sao nàng không bình luận hòn giả sơn đó hùng vĩ ra sao, lại lấy cái tay của hắn ra nói, chỉ nữ nhân mới quan tâm tay có thô hay không, Hầu Kiệt tương lai phải dựa đôi tay này để lập nên tiền đồ, da non thịt mềm sao mà được.

Câu này khiến Hầu Kiệt rất đắc ý, Hầu Liên Nhi thì lại ngẩng đầu nhìn Vân Diệp oán hận:- Cho dù ngươi nói có lý, nhưng ngươi phạt nó đắp giả sơn là quá nặng, chẳng qua nó chỉ nhìn bài của người khác thôi mà.

Hầu Kiệt sợ nhất là có người nhắc tới chuyện này, ai nhắc tới là nổi giận với người đó, nghe lời tỷ tỷ, thẹn tới đỏ bừng mặt, vùng tay tỷ tỷ ra chạy mất, Hầu Liên Nhi còn ở sau lớn tiếng gọi:" Tiểu Quai!" Đó là nhũ danh của Hầu Kiệt, làm Hầu Kiệt chỉ muốn tự sát ngay lập tức, tăng tốc bỏ hẳn tỷ tỷ lại phía sau. Đám học sinh thò đầu ra thì cười nghiêng ngã, thanh danh của Hầu Kiệt coi như đã hủy hoàn toàn rồi.

Ông cụ cuối cùng cũng cảm thấy mệt mỏi, Lan Lăng bị Vân Diệp đuổi đi, khi đẩy ông cụ về văn phòng của mình, ông cụ đột nhiên mở mắt ra nói:

- Đừng phạm sai lầm, đứng cho thẳng mà đi, con đường của ta đã hết, chỉ xem các ngươi đi tiếp như thế nào.

Nói xong nhắm mắt lại.

Ngồi trong văn phòng, nghĩ mãi cũng không sao hiểu ông cụ nói câu đó có ý gì, mới yên tĩnh một chút thì đám công chúa lớn nhỏ đã vây lấy, liếc nhìn Cao Dương tâm cao khí ngạo đang nghênh mặt nhìn mình, nhìn Lan Lăng hoạt bát cổ quái đang lè lưỡi trêu, lại nhìn đám tiểu công chúa lớn nhỏ khác nhau, chẳng lẽ ông cụ nói tới sai lầm chính là bọn họ?

Ông trời ơi, ta tránh còn chẳng được, có lòng dạ nào đi trêu chọc vào họ? Trong này có cô nàng nào hiền lành không? Ông cụ à, ông quá lo rồi.

Lý Nhị làm thế này là không để mình có chút nhàn nhã nào đây mà, đem một đống công chúa tới quấn lấy Vân Diệp, làm y không có thời gian rảnh để làm chuyện khác. Vân Diệp cả một đêm không ngủ hiện mồm há ra như con hà mã, lại còn phải kể chuyện trên biển cho một đám loli nghe, không ngừng giải thích sự khác biệt giữa cá kình và cá kim, mình không phải là bị một con cá nhỏ dài một tấc đập ngất, mà bị con cá kình to như căn nhà đè lên, không tin tới căn phòng phía dưới xem xương cá, đó là bộ xương còn lại sau khi ta ăn hết thịt.

Khó khăn lắm mới đuổi được đám tiểu cô nương đi, Vân Diệp chui vào phòng Ngọc Sơn tiên sinh, chuẩn bị ngủ tới mai mới tính, ai gọi cũng không mở cửa.Khi tỉnh ngủ thì trời đã đen xì rồi, không khí nóng nực mà đóng kín phòng ngủ, bất tri bất giác toàn thân đầy mồ hôi, có điều cảm giác mỏi mệt hoàn toàn tan biến, lỡ giờ cơm của thư viện rồi, đành tới cái quán của Hoàng Thử ăn tạm.

Nếu như nói trước kia Hoàng Thử là một con chuột, thì bây giờ đã thành một con chồn, hai má có ít thịt, người béo lên một vòng, nếu như không phải bước chân vẫn nhẹ nhàng như xưa thì Vân Diệp phải hoài nghi tên này bị cuộc sống sung sướng làm phế mất toàn bộ kỹ năng trộm mộ rồi hay không?

Bảo Hoàng Thử làm cho một một bát mỳ, nhiều ớt nhiều dấm, thêm vào hai nhánh hành, bản thân bê chậu gỗ ra sông Đông Dương tắm, hôm nóng bức không còn chuyện gì sướng hơn nữa.

Xúi quẩy, bầu trời âm trầm, trăng sao đều bị che mất sau tầng mây, bên sông thò tay không thấy ngón, Hoàng Thử đốt đèn lòng lo lắng nói:

- Hầu gia, hay là ngày tắm trong chum lớn của quán, tiểu nhân gánh nước cho ngài là được, bên ngoài tối quá, trượt chân thì không hay.

- Cút xéo, chum nước của quán là nước ăn, tên khốn nhà ngươi không tắm trong chum đấy chứ, sao có thể làm cái chuyện thất đức như thế, cơm của nhà ngươi còn ăn được không?

Hoàng Thử kêu oan rầm trời, lấy tổ tiên mười tám đời ra thề không có chuyện này, hắn muốn tắm là ra sông, tuyệt đối không tắm trong chum, vì chứng minh mình không tắm, cởi sạch sẽ nhảy xuống sông.

Nằm trên bãi cát, để dòng nước trong mát chảy qua người, nương theo ánh đèn còn phát hiện ra hai con cua, to bằng đồng tiền, bắt vào tay, không ngừng lật lại không cho bọn chúng chạy.

- Hầu gia có chuyện vui ạ?

Hoàng Thư ngồi trong nước lộ đầu ra hỏi:

- Ngươi nhìn ra rồi, đúng là bỏ đi được một tâm sự lớn, chiều ngủ say sưa một giấc, giờ mới dậy, lỡ mất giờ cơm nên đành tới chỗ tên khốn ngươi ăn mỳ.

- Tiểu nhân làm sao dám đoán tâm tư của hầu gia, nhưng chỉ cần ngài vui là tiểu nhân cũng vui, vì nói lên thư viện ngày càng thịnh vượng, tiểu nhân dựa vào thư viện kiến cơm, chỉ muốn đem bát cơm này truyền lại đời đời, để Tiểu Thử không cần phải chui mộ như tiểu nhân nữa, nếu có báo ứng gì thì toàn bộ trút lên mình tiểu nhân là được, dù sét đánh cũng nhật, cuộc sống tốt đẹp là phải nắm lấy không buông.

- Lộ cho ngươi chút tin, năm nay thư viện lại sẽ xây phòng, năm sau học sinh còn nhiều hơn.

- Vậy thì tốt quá, cái quán nhỏ của tiểu nhân cũng nên mở rộng một chút, mong hầu gia đặt lại cho cái tên, hầu gia là người có học vấn lớn, tên tiểu nhân đặt thật không dám phô ra, làm người ta cười cho, nên biển vừa mới treo lên đã vội hạ xuống rồi.

Hoàng Thử chà tay cầu khẩn:

Chương 489: Bán Vượng Tài

Vân Diệp mắt lim dim hỏi:

- Tên ngươi tự đặt là gì? Nói ra ta nghe xem nào, bình thường thì tên bản thân đặt là tốt nhất, rất nhiều thứ đời đời truyền lại cái tên chẳng hay, nhưng đọc vang vang thuận miện, đơn giản dễ nhớ còn truyền đi nhanh.

- Tiểu nhân thấy mình tên Hoàng Thử, định đặt quán như thế, giống như bánh thịt Tào bà bà, bánh đúc Vương mù, bơ đậu Lưu ngốc ở chợ tây vậy. Tiểu nhân định năm nay xây nhà, đặt tên là Hoàng Thử lâu, tiểu nhân hỏi người ta rồi, có một cái lầu gọi là Hoàng Hạc lâu, quán của tiểu nhân lấy tên là Hoàng Thử lâu cũng không quá phận chứ?

Còn cách nào nữa, Hoàng Hạc và Hoàng Thử trong mắt tên này giá trị ngang nhau, xem ra mời mình đặt lại tên chỉ là khách khí thôi, cũng phải, quán nhà hắn, hắn thích gọi gì thì gọi thế, có điều cái tên Hoàng Thử không hay, không bằng gọi là Thử lâu, đọc sai một chút là thành Thư lâu, không tệ.

Đem suy nghĩ nói ra cho Hoàng Thử nghe, làm hắn sung sướng gãi má suốt, hắn luôn cho rằng quán của mình phải lấy tên mình.

Trần truồng đứng dậy giang tay ra hô lớn:

- Ông trời ơi, quán nhà ta có tên rồi.

Có lẽ là thứ bất nhã giữa hai chân xúc phạm trời cao, một tiếng sấm nổ trên đầu hai tên.

Cuộc sống vốn bình đạm, nên Vân Diệp không cần thích ứng từ kịch liệt tới bình đạm, y rất thích cuộc sống hiện giờ, vừng của Vân gia đã chín rồi, nhiệt độ ở Trường An cao, tháng ba là có thể trồng, không giống như ở Hà Bắc tới tháng tư mới trồng được, y vẫn biết chút ít về nông vụ.

Hôm nay nghe nói nhà mình trồng vừng, Vân Diệp rất muốn làm ít dầu vừng, ruộng vẫn xanh ngắt, thi thoảng có một vài cây vừng đã vàng, mục tiêu hôm nay là chúng.

Lưỡi hái thời Đường chẳng thuận tay chút nào, Vân Diệp đành dùng kéo cắt vừng lẫn thân, đi đi lại lại giữa ruộng và bờ ruộng, cái mũ che nắng trên đầu còn là lấy của Đơn Ưng, tên này mỗi tháng về Trường An một chuyến, người đầy bụi bặm đã chui vào viện tử, biết Đại Nha và hắn dây dưa không rõ ràng, nhưng Vân Diệp không định chia rẽ uyên ương, Đại Nha nhút nhát như vậy có lẽ chỉ gả cho Đơn Ưng mới không bị ức hiếp.

Mùng ba tháng mười Nhuận Nương sẽ xuất giá, giờ thì biết xấu hổ rồi, trốn trong phòng thêu áo cưới, còn đón cả tỷ tỷ Nhất Nương tới giúp, Nhất Nương rất cao hưng trở về nhà mẹ đẻ, đương nhiên trượng phu của nàng cũng mặt dày đi theo, danh nghĩa là chiếu cố mẹ con họ, con Nhất Nương còn chưa đặt tên, cứ gọi là Tiểu Quy, Tiểu Quy suốt, đã biết quay đầu rồi. Từ khi tới Vân gia, Bùi lão đại liền cởi quan phục, mặc thanh sam của mình vào, nách kẹp một cuốn sách, ung dung tới thư viện đóng giả học sinh.

Năm ngoài kiếm cho hắn chức tiểu quan tòng bát phẩm độ chi phán, làm việc ở hộ bộ rất thuận lợi, mấy thứ sổ sách vụn vặt với một cao thủ tính toán thì chẳng là cái gì cả, thêm vào phụ thân cũng giúp hắn, hắn lại lanh lợi, hào phóng, thường mời mọi người tới tửu lâu do Vân gia và Trình gia cùng mở, ăn bữa cơm Vân phủ chính tông, thưởng thức trà mới, chẳng bao lâu có tiếng thiếu niên anh tài.

Khi Bùi lão đại không có mặt, Vân Diệp hỏi Nhất Nương sống có thoải mái không, nếu như có điều gì không hài lòng thì cứ nói, ca ca sẽ tới Trường An đánh gãy chân già trẻ Bùi gia. Ở điểm này Vân Diệp không thể nói lý được, còn may Nhất Nương nói là sống rất tốt, có lẽ là đang kỳ cho con bú, người béo hơn, đầy đặn tròn trịa trông rất có dáng vẻ đương gia chủ mẫu.

Vượng Tài đứng trên bờ ruộng, lưng trái phải đeo hai cái sọt, có lẽ là mùi vị hạt vừng thu hút nó, chuyên môn chọn vừng ăn, cái lưỡi thè ra một vòng là rất nhiều vừng không thấy đâu nữa.

Vân gia không thiếu lao lực, nhưng có vài thứ tự mình làm càng thú vị, đi giày gai, đội mũ rơm rộng vành, người mặc áo vải thô, trông y chang một thiếu niên nông thôn, lúc ra khỏi nhà làm Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật đang bế con kinh ngạc không nói ra lời.

Chẳng phải Nhan lão đầu muốn mình đừng gây họa đó sao, vậy ta đóng vai trang hộ thế nào cũng sẽ không có người tới kiếm chuyện, lấy kéo cắt vừng rất nhanh, chẳng bao lâu đã chứa đầy hai cái sọt, lại chọn cây cao nhất trong ruộng, bên trên nhiều vừng nhất, cắt xuống, cầm trong tay, vừa đi vừa chà, thổi vỏ đi cho vào miệng, mùi vị ngon lắm, chẳng bao lâu mép đã đen xì một vòng.Cứ ăn một chút, lại đút cho Vượng Tài một chút, lúc đi lúc dừng trên đường đất nhỏ, rất có cảm giác về với thiên nhiên.

Trên đường lớn người qua kẻ lại, xe trâu vật chuyển vật liệu không ngớt, biển Lưu gia rất bắt mắt, tên Lưu Tam từ khi nổi tiếng do cung cấp gạch cho hoàng cung, hiệu gạch của nhà hắn quả nhiên thành hiệu gạch lớn nhất Trường An, nghe nói hiện đang tính vươn móng vuốt vào nghề xi măng, đây là chuyện nghe được khi tán gẫu với Hà Thiệu.

Vương béo, chính là cái tên nhét khế ước vào miệng nuốt, hiện giờ thành thương gạch lớn thứ hai ở Trường An, còn những thương gạch khác thì không nghe thấy nữa rồi, chẳng ai dùng gạch của bọn họ nữa, tất cả những nhà dùng nổi gạch xây nhà trên đời này đều muốn dính chút quý khí của hoàng gia, cho dù giá cao hơn một chút cũng không bận tâm, nhà là để lại cho con cháu, không được phép có tỳ vết.

Mấy thứ trò trên thương trường thì Vân Diệp chỉ cười bỏ qua, trong chuyện này không có bóng dáng của Hà Thiệu mới là lạ, chuyện làm ăn hai nhà Lưu Vương nhất định có phần của hắn, từ số tiền không rõ tên mà hàng năm hắn cấp Vân gia là biết chuyện làm ăn hắn dính vào không chỉ có một hai thứ.

Lần này thư viện tiếp tục xây phòng, gạch cũng đặt từ hai nhà kia, chỉ là tất cả mọi người đều không hiểu, làm cái tường bao vì sao nhất định phải dùng gạch, lấy đát trộng ít rơm rạ đắp lên không được à?

Chả hiểu Vượng Tài làm sao mà giờ lại cao thêm một chút, trở thành tuấn mã thực sự rồi, lông bóng như bôi mỡ, bờm dài được đám nha hoàn tết thành từng bím nhỏ, ai nhìn cũng nói rất có sinh khí, chỉ là hiện giờ lại phát triển bề ngang rồi, vì không làm uổng phí quá trình giảm béo gian nan của Vượng Tài, Vân Diệp đành phải tăng cường lượng vận động của Vượng Tài, chỉ cần có chuyện cần dùng tới con ngựa lười này là tuyệt đối không bỏ qua.

Trên đường rất nhiều người khen ngợi Vượng Tài, mắng mỏ Vân Diệp, một con tuấn mã như thế mà dùng như lừa thổ hàng, gánh hai sọt trên lưng thật uổng phí, bảo mã phải dùng để phi n ước kiệu trên đường lớn, còn tên tiểu tử nghèo Vân Diệp phải tự vác vừng.

Rất nhiều kẻ nghĩ Vân Diệp là thằng ngốc, đua nhau bắt chuyện với y hòng trục lợi, nhìn thấy Vân Diệp ăn vừng tới đen mồm càng xác định y là thằng ngốc.

- Tiểu tử, đại gia thiếu một con ngựa kéo xe, hay là ngươi bán ngựa cho a, đại gia trả ngươi năm quan, để cha mẹ ngươi cưới cho ngươi một tức phụ.Một tên đi tới lừa Vân Diệp:

- Cưới tức phụ hay lắm, ta muốn cưới tức phụ lâu rồi, Nhị Cẩu Tử cũng có tức phụ rồi, ta cũng muốn, ngươi nói năm quan à, không được.

Vân Diệp nhướng mày lên lớn tiếng nói:

- Ta nói trả thế hơi ít, đây là một con bảo mã, làm sao bán với giá năm quan được, tiểu tử thông minh lắm, ngươi xem, đại gia trả ngươi sáu quan nhé? Không ít đâu, một con trâu chỉ có bảy quan, ngựa không khỏe bằng trâu, trả ngươi sáu quan là thương ngươi rồi, muốn cưới tức phụ thì không thể thiếu tiền được.

Một tên Hồ tử mắt lam đội mũ tròn đi tới nói n hỏ với Vân Diệp:

- Các ngươi lừa ta, trả tiền ít quá.

Vân Diệp phẫn nộ nhìn những kẻ định tới lừa mình:

- Tám quan, lão tử trả tám quan, tiểu tử còn dám nâng giá sẽ đánh gãy chân ngươi.

Đại hán có hơi bực mình rồi, ra giá xong còn uy hiếp Vân Diệp, cho rằng như thế hữu hiệu hơn:

- Không được, ít hơn...

Vân Diệp gập ngón tay đếm nửa ngày mới nói:

- Ít hơn bốn quan không bán.

Xung quanh im lặng như chết, đại hán mặt co giật một hồi, cắn răng nói:

- Được, bốn quan, ai dám tranh với lão tử thì đừng trách lão tử không khách khí.

Nói xong lấy trong lòng ra bốn đĩnh bạc ném cho Vân Diệp.

Chương 490: Địch Nhân Kiệt

Vân Diệp cười toe toét nhận lấy đĩnh bạc, cho vào miệng cắn, cao hứng vô cùng, làm tên người Hồ thở dài sườn sượt, vụ mua bán ngon như vậy mà trôi qua bên mép, tên đại hán kia vờ vô ý lộ ra yêu bài của binh mã ti, đành phải rút lui.

Đại hán cao hứng muốn nắm cổ Vượng Tài, Vượng Tà ghét nhất có kẻ thô kệch chạm vào người nó, lần trước bị loai người này quất cho mấy roi, lòng vẫn hận, giờ chỉ cho mã phu, nha hoàn, trẻ con chạm vào, những người khác chạm vào là cắn hết.

Chớp mắt cái cắn cho tên đại hán một phát vào tay, nhân lúc tên đại hán kêu la, quay người đi, tung vó đá tên đại hán ngã vào rãnh bên đường, sau đó đắc ý hí lên, tiếp tục thúc giục Vân Diệp đút vừng cho nó, vốn tần suất là mỗi người một miếng, vừa rồi nó nhìn thấy Vân Diệp ăn thêm mấy lần rồi, giờ tới lượt nó.

Đại hán kêu thảm bò trong hố ra, vừa kêu đau vừa nói:

- Ngựa tốt, quả nhiên là ngựa tốt, hôm nay đại gia phát tài rồi, ăn một đá này không lỗ.

Vượng Tài vừa mới ăn một nắm vừng, đang chuẩn bị ăn nắm nữa thì tên kia lại bò dậy kêu gào khó nghe, hí vang dựng vó lên, mắt sắp thấy cái vó to như bát sắp đạp lên mặt, tên đại hán hoàng hồn vội lăn ngay xuống hố.

Vân Diệp mỉm cười, tiếp tục đi về phía trước, Vượng Tài thấy thế liền theo sát, tên đại hán nóng ruột hò hét ở sau, nhưng sợ sự hung hãn của Vượng Tài, không dám đuổi, đành theo xa xa. Thấy Vân Diệp và Vượng Tài càng đi càng xa, cắn răng nói:

- Vị hảo hán nào dắt được con ngựa kia qua đây, ta tặng một quan tiền.

Lập tức có kẻ hám tiền chuẩn bị tới dắt ngựa, Vượng Tài tất nhiên không chịu, vừa cắn vừa đá, làm cả đám không dám tới gần, chỉ vây xung quanh, thoáng cái con đường náo loạn, Vân Diệp ngồi bên đường xem kịch hay, hôm nay Vượng Tài vận động chưa đủ, chơi với đám người này cũng không tệ.

Một chiếc xe bích du được bốn hộ vệ đánh tới, thấy cảnh tượng hỗn loạn, hộ vệ nhíu mày lại, quát lớn một tiếng, tức thì xung quanh yên tĩnh, Vượng Tài nhân cơ hội chạy về bên Vân Diệp nghỉ ngơi, vừa rồi đá mấy người liền đã mệt rồi.

Một cái đầu nhỏ tròn tròn từ trong xe bích du thò ra, trên đầu đội kim quan nho nhỏ, còn buộc quả cầu nhung đỏ, mặt mũi thanh tú, cùng lắm là năm tuổi, lại làm bộ ông cụ non, hỏi:

- Xảy ra chuyện gì, sao lại cãi nhau ầm ĩ thế?

Vân Diệp nổi tính trẻ con, quyết định trêu đứa bé đáng yêu này, làm bộ đáng thương nói:

- Bọn chúng muốn cướp ngựa của ta.

- Nói láo, con ngựa này là của ta, tiểu thiếu gia, đường đã nhường cho cậu rồi đấy, cậu mau lên đường thì hơn.

Thằng bé nhảy ngay xuống xe ngựa, thoáng cái đã chạy tới trước mặt Vân Diệp, đám hộ vệ nhà nó không kịp phản ứng, vừa rồi bọn họ hình thấy sự hung bạo của Vương Tài rồi, ai ngờ khi đứa bé sờ chân Vượng Tài, Vượng Tài chẳng những không đá đi, còn thò đầu tới để thằng bé gãi cho mình.

Thằng bé gãi đầu Vượng Tài mấy cái, lại nhìn kỹ Vân Diệp ngây ngây ngốc ngốc, lại nhìn kẻ bắt ngựa mặt mày hung dữ, bảo với hộ vệ:- Phan thúc, những kẻ này giữa ban ngày ban mặt ức hiếp kẻ yếu, chúng ta không thể không quản, con ngựa này là của trang hộ, không phải của bọn chúng.

- Con ngựa này ta bỏ bốn quan tiền ra mua, là của ta.

Nghe tên đại hán kêu oan, hộ vệ vốn do dự lập tức chửi bới:

- Một thớt bảo mã thế này, không có hai trăm quan thì đừng hỏi tới giá, con mẹ nó bỏ bốn quan mua, không phải ăn cướp thì là lừa đảo.

Nói xong vung vỏ đao lên đập túi bụi đám người bắt ngựa.

Đại hán la hét chạy xa, hắn hiểu đạo lý hảo hán không chấp thua thiệt trước mắt. Thằng bé nhảy chân sáo tới bên Vân Diệp, cười hì hì:

- Tiểu gia là Địch Nhân Kiệt, sắp tới thư viện đọc sách, có người bắt nạt ngươi, cứ báo tên của ngươi ra, ta sẽ giúp ngươi.

Vân Diệp kinh ngạc nhìn thằng nhóc tùy tiện phán định oan cho người khác, đây chính là Địch Nhân Kiệt phá án như thần đấy sao? Quả nhiên gặp mặt không bằng nghe tên, không biết tương lai có bao nhiêu người đáng thương bị hắn làm chết oan.

Lại một danh nhân nữa, về sau còn là người được Vũ Mị Nương tôn trọng, nhưng Vân Diệp trơ lỳ với danh nhân rồi, cả Tiểu Vũ còn suốt ngày chớp chớp đôi mắt to tròn mắt đợi y khen nữa là tiểu đệ của nó.

Thu hoạch ngày hôm nay không tệ, bốn đĩnh bạc nặng trình trịch trong lòng làm người ta có một cảm giác dư dả, sau này cứ rảnh rỗi lại đem Vượng Tài đi một chuyến là được, lụa là gấm vóc gì cũng vứt ráo, cứ mặc áo vải là tốt rồi, lần sau bôi thêm ít đất nữa, cảm giác bị người ta coi là thằng ngốc thật tuyệt.Rèm xe bích du vén lên, một phụ nhân xinh đẹp ăn mặc kiểu quý phụ chưa tới ba mươi tuổi nói gì đó với nha hoàn, tiểu nha hoàn liền nhảy xuống lễ phép hỏi Vân Diệp:

- Đại ca, nơi này cách Ngọc Sơn thư viện còn bao xa?

Người ta hỏi han tử tế, Vân Diệp tất nhiên không thất lễ, mặc dù mồm mình đen nhẻm trông rất tức cười, nhưng tiểu nha hoàn nỗ lực không cười ra, nhìn ra được rất có gia giáo.

- Không xa, ở ngay sau ngọn núi của Vân gia trang tử thôi, cô nương chỉ cần đi qua chợ, men theo đường trải đá là tới thư viện, cẩn thận, đi qua biển là không được cưỡi ngựa, nếu không sẽ bị người ta chửi.

Vượng Tài thích nhất là mùi hoa quế, tiểu nha hoàn lại rưới dầu hoa quế, cho nên Vượng Tài lấy lưỡi liếm mặt tiểu nha hoàn cũng là bình thường thôi, nha hoàn ở Vân phủ có mấy đứa chưa bị liếm đâu, liếm cũng chẳng sao, cùng lắm bị người ta mắng con ngựa thiếu đứng đắn là cùng.

Tiểu nha hoàn của Địch gia thì không có kinh nghiệm đó, thét lên chui tọt vào xe, làm đám thị vệ cười rộ, Địch Nhân Kiệt cười vui nhất.

Đã nói không thể cưỡi ngựa, đám thị vệ đành xuống dắt ngựa đi qua biển vào Vân gia trang tử, Địch Nhân Kiệt thấy Vân Diệp và Vượng Tài không ngừng ăn vừng thì hâm mộ lắm, nhưng vỏ vừng rất cứng, cái tay nhỏ của nó không dám chà, Vân Diệp dạy:

- Đệ cầm vừng rũ xuống, trước tiên vê cho nó lỏng ra, đầu vỏ sẽ bị nứt, vừng sẽ rơi ra, sau đó ném vỏ đi, vậy là có thể ăn phần trắng bên trong rồi.

Địch Nhân Kiệt thích chí chà một nắm, tuy vừng rơi xuống đất nhiều hơn ở trong tay, nhưng đứa bé vẫn hưng phấn đưa cho mẫu thân nếm thử, hành động này làm Vân Diệp tức thì rất có thiện cảm với đứa bé.

Nhặt vừng Địch Nhân Kiệt vứt đi cho vào sọt trên lưng Vượng Tài, đường lát đá rất sạch sẽ, rác rơi xuống thành bắt mắt. Địch Nhân Kiệt nhảy xuống, miệng nhai vừng, trông có vẻ mẫu thân nó không ăn.

Người ăn vừng sống tức thì nhiều lên, đám hộ vệ thấy thú vị cũng ngắt vừng trong sọt ăn, chẳng bao lâu không chỉ Vân Diệp và Vượng Tài có cái mồm đen xì, thêm tận năm người, chỉ đoạn đường ngắn từ tấm biển đến chợ, Vân Diệp và Địch Nhân Kiệt đã thành hảo hữu.

- Vân đại ca, người họ Vân ở Vân gia trang nhiều lắm à? Huynh có biết trang chủ nhà huynh không, chính là Vân hầu gia ấy? Nghe nói hầu gia là người thông minh nhất thiên hạ, có thông minh bằng đệ không? Vừa rồi đệ nhìn một cái là biết biết bọn chúng cướp ngựa của huynh.

- Sao đệ nhìn ra, chẳng may oan cho người ta thì sao?

- Đê không làm người ta bị oan đâu, cha đã nói, tất cả mọi chuyện đều có manh mối lần theo, huynh và Vượng Tài thân thiết như thế, nó lại hung dữ với những kẻ kia, súc sinh cũng có tình cảm, ai tốt với nó, ai xấu với nó, nó biết rõ cả đấy, chỉ cần Vương Tài thân mật với huynh, chứng tỏ nó là của huynh, không có khả năng thứ hai, hơn nữa đám người kia mặt mày hung tợn, bọn chúng không phải kẻ xấu thì ai là kẻ xấu?

- Có lý, lần sau gặp chuyện tương tự cứ xử lý như thế, tương lai đệ nhất định thành cao thủ phá án.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau