ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 481 - Chương 485

Chương 481: Có mắt không tròng

Nhìn đám con cháu một lượt, ông cụ nghiêm giọng nói:

- Nhan gia ta có phải suy bại rồi không? Huân quý khắp Trường An đều được bệ hạ ban cho khoai tây, vì sao chỉ Nhan gia không có? Là đức hạnh Nhan gia bại hoại, hay do các ngươi không nỗ lực.

Nhan gia Đại nhi tử Nhan Tử Thiện vội nói:

- Phụ thân, nhà ta cũng được ban, chỉ là hài nhi cho rằng chuyện xằng bậy, làm gì có lương thực một mẫu hai ba chục đảm, chẳng qua Vân Diệp lòe bịp thiên hạ, bày ra thứ điềm lành vô dụng mà thôi, giống như trước kia xuất hiện kỳ lân, chẳng qua là dán vảy bạc lên người lợn, nói là kỳ lân, là thủ đoạn mà triều đình dùng để ổn định lòng người, để lừa đám dân đen ngu muội, chứ bậc trí sĩ như chúng ta sao để bị lửa. Thứ khoai tây đó xấu xí vô cùng, cho nên hài nhi mang nuôi lợn rồi.

Nghe Nhan Tử Thiện nói hết, Nhan Chi Thôi ho liên hồi, khó khăn lắm mới thở đều lại được, nói:

- Tử Thiện, lại đây.

Nhan Tử Thiện mỉm cười đi tới trước phụ thân, cúi mình xuống chuẩn bị nghe phụ thân dạy bảo, nhưng thấy phụ thân run run giơ tay lên, tát vào mặt mình.

Nhìn lão phụ giận dữ vô cùng, không dám hỏi nguyên do, vội quỳ ngay xuống, luôn mồm nói:

- Hài nhi sai rồi, xin phụ thân trách phạt, đừng giận hại người.

Thực tình không thấy mình sai chỗ nào cả.

Thấy phụ thân bị tổ phụ tát, đây là chuyện gần sau mươi năm qua chưa từng có, đám hậu bối Nhan gia quỳ cả xuống, xin lão tổ tông bao trọng thân thể, đừng giận hại người.

- Tử Thiện, lần trước ngươi bị đánh là khoảng năm mười lăm tuổi đi thanh lâu phải không?

Nhan Chi Thôi hồi tưởng lại nói với đứa con đã trên bảy mươi của mình:

Nhan Tử Thiện mặt đỏ lên:- Khi đó hài nhi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, thân thể chưa phát triển đã đi làm bậy, phụ thân trách phạt đúng lắm, nhưng không ngờ sắp sáu mươi năm rồi, lại lĩnh giáo lời răn dạy của phụ thân, nhìn khắp thiên hạ đại đường, ai có thể được phụ thân trừng phạt khi đã bảy mươi tuổi chứ, phúc khí đó mấy người có được, hài nhi chỉ mong phúc này kéo dài mãi.

Nhan Chi Thôi không để ý tới hành vi lấy lòng của nhi tử, cầm củ khoai tây lớn lên, nói:

- Nhan gia tôn sùng tổ tông, không tin quỷ thần, từ tổ tiên Nhan Hồi, chúng ta truy cầu tiến bộ trên con đường học vấn, học lão nông làm ruộng, hỏi ngư phu đánh cá, tìm lý từ ăn mày, chưa bao giờ dám tự mãn. Chúng ta không tin quỷ thân, nhưng tin sự thực, Tử Thiện, cái gì đã khiến ngươi mất đi dũng khí đi tìm sự thực?

Ông cụ càng nói giọng càng nhiêm:

- Ai nói với ngươi khoai tây không có sản lượng hai ba chục đảm? Ngươi trồng thứ này chưa? Ngươi dựa vào cái gì để xem thường Vân Diệp? Dựa vào suy đoán, ngồi ì một chỗ mà ra quyết định, coi bảo vật thiên hạ là rác rưởi, vậy mà dám chửi người dân ngu muội, tự xưng trí sĩ, hay cho Nhan Tử Thiện có mắt không tròng.

Nhan Tử Thiện đại kinh, ngẩng đầu lên nhìn phụ thân, nhưng thấy phụ thân nhắm mắt lại, vẻ mặt suy sụp, nếp nhăn trên mặt càng hằn sau.

Đành chuyển ánh mắt sang nhìn Nhan Thọ cùng phụ thân ra ngoài, Nhan Thọ là hạ nhân duy nhất trong căn phòng này, thấy Đại thiếu gia nhìn mình, vội đáp:

- Đại thiếu gia nhầm rồi, khoai tây đúng là một mẫu có hai ba chục đảm, hôm nay lão nô và lão thái gia tới ruộng trồng khoai tây, gặp đúng lúc Lam Điền huyện lệnh đang thu hoạch khoai tây, bọn họ làm rất tỉ mỉ, đo ra chính xác một mẫu được hơn ba nghìn cân. Vì xác định sản lượng bình quân, bọn họ đo một mẫu nữa, lão thái gia tính qua, sản lượng không chênh nhau, đó toàn là điều lão thái gia và lão nô tận mắt nhìn thấy, không sai được.Nhan Thọ nói xong, Nhan Tử Thiện sững sờ, đả kích này với ông ta quá lớn, ông ta trước giờ luôn bác bỏ tin đồn về điềm lành khoai tây với mọi người, những người trồng thứ này sở dĩ không nói gì, thực chất trong lòng cười khẩy, nực cười bản thân mình còn tưởng bọn họ bị lời nói của mình làm không đối đáp lại được, mình còn đợi xem Vân Diệp giải quyết hậu quả trò lừa gạt của y ra sao, thì ra cha chưa tát mình, mình tự tát vô số cái vào mặt rồi.

- Lão phu hôm nay làm trộm, chạy tới ruộng Vân gia trang ăn trộm hoa màu, may mà thành công, chính thứ này đây, tên là ngọc mễ, cũng là một thứ hoa màu mới, vị ngon ngọt, nghe nói không thua kém lúa mạch chút nào, nhưng sản lượng một cái trên trời, một cái dưới đất. Lão phu tính toán qua, một mẫu ít nhất có năm sáu đảm, thứ này khác với khoai tây, nó là lương thực thật sự. Khoai tây bị Nhan gia đem nuôi lợn, đành vậy thôi, nhà ta không tranh ăn với lợn, nhưng ngọc mễ là do lão phu trộm về, nếu đã trộm về được rồi, vậy nó là của nhà ta. Ta đã đi hỏi, còn một tháng nữa là ngọc mễ sẽ chín, đợi chín rồi lão phu sẽ tới Vân gia trộm ngọc mễ một lần nữa, năm sau trồng nhiều một chút, lão phu tranh thủ sống thêm vài năm, xem ngọc mễ nảy mềm phát rễ ở Nhan gia, nếu không ta chết không nhắm mắt.

- Phụ thân, đều là hài nhi tự cho là đúng thành lỗi lớn, chuyện tới nhà xin giống ngọc mễ hãy giao cho hài nhi, dù gian nan tới đâu hài nhi cũng lấy về.

Nhan Chi Thôi vuốt mặt nhi tử một cái, cười nói:

- Nhan gia ta đã bao giờ phải cúi đầu, thể diện của ngươi còn đáng tiền, không thể tủy tiện tổn hại ở Vân gia, một trưởng bối mắng một thiếu niên mười mấy tuổi là coi trọng y, có sai nhà ta cũng không nhận, phụ thân ngươi tã tới cảnh giới tùy tâm sở dục, trộm ngọc mễ của nhà y, hộ viện nhà y còn phải giúp lão phu đẩy xe. Ta phát hiện ra một chuyện rất thú vị.

Khuôn mặt già nua của Nhan Chi Thôi hiện lên sự tinh nghịch của trẻ nhỏ, Nhan Tử Thiện thầm kêu không xong, phụ thân chỉ cần có nụ cười này, nhất định nói ra luận điệu kinh thế hãi tục.

Hết sức hưởng thụ ánh mắt của đám hậu bối, Nhan Chi Thôi cười lớn:

- Lão phu phát hiện, làm trộm đã lắm, lần này thành công làm lòng lão phu khoan khoái, sự khoan khoái này sao có thể trải nghiệm một lần, Vân gia cần mất trộm nhiều hơn mới được, ha ha ha …

Thế cho nên gần đây nhiệm vụ phòng trộm của Vân gia rất nặng, toàn là đám lão tặc, kết bầy kết đội tới tàn phá Vân gia trang tử, đầu tiên là xem tình hình thu hoạch của khoai tây, tự đo đạc một mẫu rồi đào, không dùng tới nhân thủ của quan phủ, toàn dùng gia đinh của mình, đào ra cân rồi bỏ đó, không ai dám chỉ trích.

Hoa huyện lệnh và chủ bạ run lẩy bẩy đứng dưới mặt trời, ngay cả mồ hôi trên mặt cũng không dám lau, bộ dạng cứ như sắp òa khóc, hai ngày qua bọn họ bị đe dọa vô số lần, phải chiếu cố tốt lão nhân gia, có chuyện xảy ra là bọn họ bị rút gân lột da.

Vân Diệp nấp trong ruộng ngọc mễ nhón chân nhìn đám lão tặc khốn kiếp, trong nhà bọn họ đều có khoai tây, nhưng không kẻ nào coi ra gì, trước kia ở Kim Loan điện Lý Nhị đào ra khoai tây bị bọn họ coi là dàn dựng, là tiết mục hay của hoàng đế, đứng xem như xem kịch, về nhà một cái là bỏ ra khỏi đầu. Tới khi hoàng đế ban khoai tây thì một số mang lên từ đường cúng, một số ném trong hầm cho mọc mầm, đợi mầm dài lấy ra cho lợn ăn, kết quả lợn trúng độc chết mấy con, vì thế đều âm thầm xử lý, nói không chừng quan nuôi lợn cũng bị chết oan mấy người.

Vân Diệp phổi bò lúc này mới phát hiện ra, khắp thế giới chỉ có Vân gia, Trường Tôn gia, Ngưu gia, Trình gia, Tần gia hơn nữa Trường Tôn Vô Kỵ cùng với mấy vị gia chủ còn thương lượng với nhau, không nói với bọn ngu xuẩn kia, nhà mình trồng còn phát tài, cho nên Vân Diệp biết có người lén bán khoai tây, chỉ là không ngờ nhà cung ứng là mấy nhà kia.

Chương 482: Lão thọ tinh tới

Chẳng trách hoàng đế không truyền bá khoai tây đi, nhận thức là một quá trình lâu dài, mỗi lần Vân Diệp hỏi Lý Nhị vì sao tới giờ còn chưa đem khoai tây trống bốn phương, Lý Nhị đều có bộ dạng ác liệt, ông ta đang đợi những kẻ kia tới cầu khẩn, để cho đòn cảnh cáo nhớ đời, thứ được một cách miễn phí thì không ai biết trân trọng cả, lý này có thể đem đi khắp thiên hạ.

Những kẻ kia không thừa nhận, bách tính càng không dám thừa nhận, Vân Diệp bị sự khai sáng ở Vân gia trang che mắt, tưởng rằng toàn thiên hạ đang khao khát chờ đợi khoai tây, ai ngờ tất cả chỉ tồn tại trong mấy nhà mình hay tới. Trang hộ Vân gia trang càng không đem tin tức tốt đẹp này truyền ra ngoài, cả tức phụ về nhà mẹ đẻ cũng bị cấm lắm mồm, nếu tiết lộ đại sự trong trang thì không cần về nữa, lão gia gia tám mươi tuổi ở chuyện này nói một là một, không ai dám trái.

Hoàn cảnh chung như thế, khoai tây còn truyền đi được cái chó gì nữa, khoai tây mọc mầm, bản thân nó có độc, thằng điên nào lấy mầm tím ngắt cho lợn ăn, thứ đó nhìn là biết không hay ho. Hơn nữa lương thực để mốc ăn vào còn chết người nữa là.

Nếu chẳng phải Hoa huyện lệnh chọc thủng ô cửa sổ này, Vân Diệp căn bản không biết, Tân Nguyệt trốn Vân Diệp, hai ngày qua nàng ăn đòn hai lần rồi, tuy nhiên quá trình ăn đòn ướt át vô cùng, có điều mông toàn dấu tay cũng chẳng đẹp đẽ gì.

Lão Tiền trốn ở Lạc Dương không về, nói là chuyện làm ăn ở Lạc Dương cần kiểm tra kỹ, mất chừng mười ngày nửa tháng mới về được.

Hầu gia mặt xám xịt đã ba ngày rồi, chó trong nhà đã bị đá què hai con, gà trống gáy sáng bị bẻ cổ, cho vào nồi canh, bài tập của các tiểu nương tử càng thêm nhiều, đến canh một rồi mà còn phải lau nước mắt viết chữ.

Tóm lại bầu trời Vân gia mây đen giăng kín, sấm chớp liên hồi, người thường không chịu nổi, cuộc sống như thế sao sống nổi nữa, đám nha hoàn phó dịch nơm nớp lo sợ, tới khi Lý Cương tiên sinh tới, tất cả mới thở phào.

- Tiểu tử, ngươi nổi khùng cái gì, chẳng qua là chuyện khoai tây thôi, nếu như không có chuyện này, thiên hạ sao có nhận thức về nó? Ngươi không nhìn xem những kẻ tới hiện giờ là ai? Đều là những người có quyền thực sự trong nhà, những người này bình thường không ra khỏi cửa, giờ tràn tới ruộng nhà ngươi xem khoai tây, nói rõ năm sau thứ này sẽ phổ biến khắp nơi, hoàng gia, cả ngươi nữa, những nơi mà ngươi không vươn tay tới được cũng trồng kín, có tin không?

Vân Diệp rót trà cho Lý Cương, đặt ở chỗ thuận tay:

- Đều là những con lừa đê tiện, đuổi không đi, đánh không lui, nếu tiểu tử không kiếm một món tiền lớn sẽ không bỏ qua.

- Vậy ngươi cứ kiếm đi, ai nói không cho ngươi kiếm, lần này là bọn họ cam tâm tình nguyện mò tới cửa, vì sao không làm? Ngươi bán rẻ bọn họ còn chẳng chịu, đây là cách bọn họ đi đường vòng bồi tội với bệ hạ, khà khà, nói không chừng hiện giờ hoàng gia đã bán khoai tây quy mô lớn rồi, tiểu tử, ngươi trồng có vài mẫu, hoàng gia trồng không ít hơn năm nghìn mẫu. Hoàng hậu nương nương tinh minh hơn người, lại chẳng nắm lấy cơ hội này sao? Ngươi cho rằng mình bị nhốt ở nhà ba tháng là sao, thế nào hoàng gia cũng bán hết giống khoai tây xong mới gặp ngươi.

Vân Diệp há mồm tựa như vỡ lẽ, rồi cúi đầu ủ rũ nói:

- Chẳng lẽ chuyện Hoa huyện lệnh cũng do nương nương an bài.

- Nghĩ thử xem, một tên huyện lệnh nhỏ bé vô danh, dám lấy thừng treo cổ uy hiếp quan trên, phản rồi, nếu không có hoàng hậu chống lưng, cho mười cái gan hắn cũng không dám, ngươi tưởng thanh danh dễ truyền đi như vậy à, cho một cái tội kéo vào tù giết phéng đi ai biết đấy vào đâu? Nếu như chẳng phải hắn ở gần Vân gia, loại chuyện này đâu tới lượt hắn, hắn là cái thá gì chứ?

Vân Diệp phát hiện tầm nhìn đại cục của mình thua những người này tới một vạn tám nghìn dặm, tính kế người ta trong vô hình, cuối cùng mình còn vươn cổ ra chui vào thòng lọng, vợ chồng Lý Nhị quả nhiên không phải thứ tốt đẹp.

- Đi nấu cho ta ít cháo, lần trước uống cháo ngọc mễ không tệ, tuổi cao rồi, không tiêu hóa nổi cá thịt, chỉ uống được cháo ngọc mễ, ngọc mễ nhà ta ít, không ăn được.

Cùng Lý Cương tiên sinh uống hai bán cháo ngọc mễ lớn, lúc này mới nguôi giận phần nào, quay đầu lại mới phát hiện ra Tân Nguyệt, Trình phu nhân, Ngưu phu nhân, Trường Tôn phu nhân, Tần phu nhân, Úy Trì phu nhân trốn trong hậu hoa viên Vân gia uống rượu ăn mừng, lão bà của Trình Giảo Kim giọng oang oang mời rượu, cách hai viện tử còn nghe thấy, hình như uống tới có vấn đề rồi, Tân Nguyệt còn miêu tả cảnh mình bị đánh, ông trời ơi, chuyện này mà cũng đem ra kể được sao?

Đợi tới khi trời tối, Tân Nguyệt mặt đỏ bừng bừng phe phẩy khăn tay vào phòng, vừa mở miệng ra mùi rượu nồng nặc làm Vân Diệp thiếu chút nữa ngã lăn, ôm lấy Vân Diệp cọ mặt vào lưng y, luôn miệng nói hôm nay uống thật thống khoái.

Có thể ép cho đám quý tộc truyền thống lâu đời kia phải tới cửa cầu xin, với những quý tộc mới nổi bọn họ mà nói là một thắng lợi cực lớn. Vân gia còn chưa bước chân vào được giới quý tộc truyền thống, lần này nhận được không biết bao nhiêu thiếp mời, nói tóm lại là nhét phồng ngực, lấy thiếp mời trong lòng nàng ra, chẳng có tâm tình nào mà xem, đây là lãnh địa của Tân Nguyệt, Vân Diệp không xen vào, lột sạch y phục, dọn giường, vỗ cái mông trơn bóng của nàng để giải rượu.

Mỹ nữ say rượu nôn ra chẳng đẹp đẽ gì, dù có trần truồng cũng chẳng đẹp, gân xanh trên cổ nhảy loạn xạ, tiếng nôn thốc nôn tháo làm nhìn mà xót xa, mùi rượu trong phòng không tan đi nổi, chẳng biết uống bao nhiêu.

Sáng sớm ngày hôm sau Tân Nguyệt quả nhiên chẳng còn chút quan niệm thời gian nào nữa, trông dáng vẻ nàng thì còn lâu mới tỉnh lại được, Vân Diệp sai nha hoàn nấu cháo gạo cho nàng, dạ dày bị nôn trống rồi, chỉ mong hôm nay nàng thèm ăn cháo.

Thiếp của Nhan gia đã tới, đề danh là Nhan Chi Thôi, hoàng đế nhận được thiếp như thế này cũng hưng phấn, nói gì tới Vân gia nho nhỏ, có tư cách tiếp vị lão tiên sinh này chỉ có Vân gia lão nãi nãi, tối qua định giữ Lý Cương ở lại tiếp khách, ai ngờ bị ông ta nhổ cho một bãi nước bọt, nói lần trước đứng ra vì Vân gia, cho nên già rồi còn bị người ta nhổ cho một bãi nước bọt lên mặt, còn không thể lau. Bãi nước bọt này coi như giáo huấn Vân Diệp không biết tôn kính người già, Đại Đường hiện giờ không tìm ra ai già hơn Nhan Chi Thôi nữa, ông ta ở trước mặt Nhan Chi Thôi cũng là thằng nhóc, có ăn đòn cũng không biết kể với ai, Vân Diệp tự gây họa thì tự chịu, nói xong chạy luôn, xem chừng ông ta thực sự không muốn gặp Nhan Chi Thôi lần nữa.

Đợi tới khi Vân Diệp an bài mọi việc thỏa đáng, lão nãi nãi thay áo thọ bằng y phục tức phụ năm xưa, chải tóc tỉ mỉ, cắm một cái trâm bạch ngọc, không chống gậy nữa, hai tay đặt trước bụng, đợi Nhan Chi Thôi tới, lão già khốn kiến chín tư tuổi còn chưa chịu chết, vác cái mặt dày tới hại Vân gia.
Đáng thương cho Tân Nguyệt mặt trắng bệch, bát cháo sáng chỉ làm ngụm nhỏ rồi không uống nổi nữa, uống bao nhiêu nôn bấy nhiêu, hiện giờ người mềm nhũn, chân lâng lâng, cần nha hoàn đỡ mới đứng vững được.

Vân Diệp đứng từ tận dưới tấm biển Vân gia trang đợi Nhan Chi Thôi tới, lễ số không dám có chút qua loa nào, dù Lý Nhị nghe thấy Nhan Chi Thôi muốn gặp cũng phải tới cửa cung nghênh tiếp, đỡ lão già vào Thái Cực điện rồi mới chính thức nói chuyện.

Nhan gia là văn tông, lão tổ tông là Nhan Hồi, trong nhà đời đời đều làm quan viên thanh quý, đem so với những hào môn thế gia, Nhan gia không có chút uy hiếp nào, là một gia tộc không thể thiếu với mỗi vương triều.

Gia tộc kiểu này càng chú ý canh độc truyền gia, không tham dự triều chính, chỉ vùi đầu nghiên cứu học vấn, Nhan Hồi là con quỷ nghèo, được Khổng Tử tán thưởng là người phẩm đức tối cao, cho nên Nhan gia nối tiếp truyền thống thanh bần, còn xa mới nói tới xa xỉ.

Nhan Chi Thôi ngồi chiếc xe do trâu cày kéo, chiếc xe cũ lắm rồi, gỗ màu đỏ đã nổi màu hổ phách, chỉ có một cái bánh xe là mới, một cái là cũ, lão phó áo lam, khom lưng dẫn đi trước dắt trâu mở đường, phía sau có một phó dịch khỏe mạnh gánh lễ vật.

Nhan Chi Thôi tới, Vân Diệp đi đên, nhận lấy dây thừng trong tay lão phó, đích thân dắt trâu vào Vân gia trang tử, lão già thò cái đầu trọc ra nhìn những cửa hiệu liên miên hai bên đường, lại nhìn những đứa bé khỏe mạnh như nghé con, miệng không ngừng nói:

- Tốt, tốt, trang tử tốt, trẻ tốt.

Đừng xem thường câu này, mặc dù lão già tới kiếm chuyện với mình, nhưng đây là câu đánh giá thừa nhận, làm Vân Diệp có nhận thức đại khái về phẩm cách của lão thọ tinh này, đây là người làm học vấn chân chính, ông ta không chỉ trích Vân gia gần thương cổ, có mùi tiền thối, cũng không nói Vân gia bất chấp phong tục, hạ thân phận để lập chợ trước cửa, chỉ chú ý trang hộ giàu có, trẻ con khỏe mạnh.

Đối diện với vị lão nhân như thế, có tránh xa ba bước cũng sao đâu.

Qua cửa, Vân Diệp đỡ ông cụ xuống xe, bốn kiện phụ khiêng kiệu, đi vào nội viện, Vân gia không có kiệu, là do hôm qua Tân Nguyệt mượn của Trường Tôn gia, khiêng rất vững vàng, ông cụ có vẻ hưởng thụ lắm, kiện phụ áo hoa đi như nước chảy may trôi, có một mỹ cảm của nhịp điệu.

Lão nãi nãi đứng ở nhị môn từ xa đã quỳ bái, nội quyến Vân gia đồng loạt quỳ xuống đất, cung nghênh ông cụ, ông cụ ngồi trên kiệu cúi đầu nhìn Vân gia lão nãi nãi tóc hoa râm:

- Triệu thị, Vân gia gặp đại biến, ngươi ngậm đắng nuốt cay, nuôi dưỡng cháu nhỏ, cung phụng tổ tiên không thiếu một ngày, hiếm có hơn nữa ngày ngày làm việc thiện, hiện giờ càng chuyên tâm tu đạo, giữ vững phụ đức, đức hạnh không thẹn, Vân gia phục hưng công đầu của ngươi, linh vị trong từ đường Vân thị phải có một chỗ của ngươi.

Những lời này của ông cụ có thể nói là đánh giá cực cao cả cuộc đời của lão nãi nãi, đánh giá này rất quan trọng, thậm chí còn hơn cả đánh giá của hoàng gia với lão nãi nãi, nếu như nói hoàng gia còn mang phần nào công lợi, còn đánh giá của Nhan Chi Thôi với Vân gia lão nãi nãi là đại biểu cho một sự thừa nhận công bằng với sự gian khổ của bà của sĩ lâm.

Phải khấu đầu, Vân Diệp dùng đại lễ khấu tạ, bao nhiêu người muốn có được một câu đánh giá của Nhan Chi Thôi, hiến vạn lượng vàng cũng chẳng được, Vân gia may mắn có được, có thể viết vào bia mộ, thậm chí sử gia cũng nhắc tới trong sử sách, vì lịch sử của Đại Đường có tám phần do ông ta chấp bút hoàn thành.Khấu tạ xong, ông cụ không ngồi kiệu nữa, thứ đó là một vật mang tính lễ nghi thôi, Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật vội bế hai đứa bé tới cho ông cụ xem. Ông cụ cởi tã ra, dùng bút chấm lên bụng Vân bảo bảo một cái, Tân Nguyệt vui mừng khấu đầu mãi. Khi cởi tã Rong Biển thấy là nữ hài tử, ông cụ ngẩn ra, lập tức mỉm cười, đặt bút xuống, đưa tay quệt ít son trên môi Na Mộ Nhật, chấm vào mi tâm đứa bé. Rong Biển bị ngứa, mồm nhóp nhép, tiếp tục ngủ, chả hay biết gì, còn Hoạn Nương kích động toàn thân run rẩy, kéo Na Mộ Nhật nghẹn ngào khấu tạ, người xung quanh đều mừng cho hai mẹ con, chỉ có Na Mộ Nhật ngơ ngơ ngác ngác.

Thế này là tốt rồi, sau này tuyệt đối không có ai dám lấy huyết mạch của Rong Biển ra đàm tiếu nữa, được lão tổ tông điểm lễ, cho dù lớn lên có tóc vàng mắt xanh thì mọi người cũng chỉ Rong Biển nói:

- Đó là giống của Hán gia.

Vân Diệp đầu nổ uỳnh uỳnh, y tới đây nỗ lực học tập phong tục Đại Đường, sao chẳng biết chấm mực lên bụng Vân bảo bảo là kỳ vọng sau này nó bụng đầy chữ mực, tài hoa dư dật, ân tình này quá lớn. Phải biết rằng khi Lý Nhị sinh tiểu công chúa Hủy Tử muốn mời ông cụ điểm lễ, ông cụ quát:

- Huyết mạch Hán gia chỉ dư ba phần, không thể lẫn lộn.

Câu này làm Trường Tôn thị tí chết nghẹn, nhưng không làm gì được ông cụ, hiện giờ Rong Biển có cơ duyên này, về sau gả cho ai cũng không thành vấn đề, dù gả cho hoàng gia thì giới sĩ tộc cũng coi là hạ mình, huyết mạch của Lý Nhị là huyết mạch của dã nhân, làm sao cao quý bằng huyết mạch của Rong Biển nhà ta.

Ông cụ đã làm tới mức này rồi, Vân Diệp còn có thể nói gì được nữa, chuẩn bị đem đốt ( toán học sơ giai), đời này không nói tới xuất bản nữa. Không có thứ này thì thôi, dù sao trên lịch sử cũng chẳng có nó, cùng lắm thì mọi người cùng đi chăn dê, dùng cách chất đá đếm số cũng không tệ, mấy con số thôi mà, làm sao quan trọng bằng Rong Biển nhà ta được.

Trong đại sảnh lão nãi nãi đích thân dâng trà cho Nhan Chi Thôi, Tân Nguyệt bày bánh, Na Một Nhật được Hoạn Nương giáo dục một chập choàng tỉnh quỳ dâng lên pho mát do nàng tự làm.

Nhan Chi Thôi miệng luôn giữ nụ cười, ăn bánh, thử pho mát, uống trà, khen vài câu rồi bảo nội quyến lui về, được Vân Diệp mời tới thư phòng của mình. Vào thư phòng, ông cụ khoanh chân ngồi trên ghế thái sư, thân thể gầy gò ngồi ở ghế to càng thêm gầy, từ lúc nội quyến lui đi, ông cụ cứ nhìn Vân Diệp chằm chằm, đôi mắt người gần trăm tuổi mà lại có ánh sáng như mắt ưng, làm toàn thân Vân Diệp thiếu tự nhiên.

- Sư phụ Tiêu Dao Tử của ngươi là người Hán hay người Hồ.

Nghĩ tới ngàn vạn khả năng, không ngờ Nhan Chi Thôi hỏi câu đầu lại là chủng tộc của sư phụ, ở trước mặt người bị chủ nghĩa Đại Hán thấm vào tận xương tủy này nếu sư phụ có là Aristotle, Newton hay là Einstein nữa thì đoán chừng kết cục không tốt được. Trong đầu vội vàng xem một loạt tiên hiền các đời người Hán, cho cả Trần Cảnh Nhuận vào, miệng chém đinh chặt sắt nói:

- Lão tổ tông sao lại nói lời này, gia sư tất nhiên là người Hán, từng nói tộc nhân thời Tấn qua sông thì ẩn thế không ra nữa, cuối cùng chỉ còn lại một mình ân sư, lệnh vãn bối truyền thừa tân hỏa, không được đoạn tuyệt.

*** Trần Cảnh Nhuận: Nhà toán học TQ.

Câu này làm ông cụ nước mắt đầm đìa, vỗ bàn nói:

- Đại kiếp, đại kiếp, bao hiêu văn hoa bị hủy ở đó, vó sắt người Hồ đạp nát Quan Sơn, sĩ tử Trung Quyên bỏ nhà chạy loạn, như chó nhà tang, hai mươi mấy đời bút mực, cương đao vung lên thành mây khói, mầm mống đoạn tuyệt, hương hỏa dập tắt, nam làm chó, nữ làm lương, trẻ con chết đói ngoài đồng hoang, thú hoang gào rú, oan hồn khóc than, hận này có gì bằng, hận này có gì bằng.

Nghe ông cụ gào khóc, lòng Vân Diệp tựa hồ có đá đè, năm xưa sĩ tử Hoa tộc đem nhà qua sông, Trung Nguyên thành nơi dị tộc tung hoành, đoạn lịch sử đó nhớ lại lòng không dễ chịu gì.

Lo ông cụ thương tâm quá độ hại người, vội vàng khuyên:

- Tộc ta trải qua ba nghìn năm không suy, vượt bao nhiêu mưa gió, nay vẫn đứng sừng sững, tính mạng người Đột Quyết nắm trong tay chúng ta, Cao Xương đã diệt, Tiết Duyên Đà nơm nớp lo sợ, Thổ Cốc Hồn im như thóc, người Hồi Hột trốn tận cao nguyên, đây là lúc văn đạo của Hoa tộc ta thịnh vượng, từ lần tranh giành xuất bản này có thể nhìn ra, nhiều năm thai nghén, một ngày bùng nở, đúng là chuyện đáng mừng.

Ông cụ vừa rồi thương cảm một hồi, tựa hồ hơi mệt mỏi, co mình trên ghế hỏi:

- Ngươi cho rằng lần này có nhiều sách xuất bản là chuyện tốt? Phải biết rằng như thế sách dương bản của ngươi sẽ bị uy hiếp.

- Gia sư từng nói, lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ, kiếp này vãn bối không đạt được cảnh giới đó, nhưng lòng cung kính nhường dương bản ra mời các vị trưởng bối đi trước thì vẫn có.

Chương 483: Bất Khí quân tử ấn

Ông cụ cười, mân mê tay vịn, cúi đầu bảo:

- Ngươi cho rằng lão phu bình luận lão nãi nãi của ngươi, điểm lễ cho khuê nữ của ngươi là vì muốn ngươi nhường ra dương bản à?

- Không dám suy đoán tâm ý của trưởng bối, đó là nhận định trong lòng tiểu tử.

- Việc lão phu làm trước đó là vì cảm tạ ngươi vô tư hiến khoai tây cho thiên hạ, cũng là vì ngươi chuẩn bị đem hoa màu tốt như ngọc mễ phân chia cho trang hộ. Nếu ngươi lo lắng cho thiên hạ bách tính, lão phu giải trừ nỗi lo về sau của ngươi cũng có sao. Đó là điều ngươi xứng đáng có được, chút phần thưởng của lão phu tuy tác dụng không lớn, nhưng có còn hơn không.

- Chuyện dương bản là dương bản, ( toán số sơ giai) lão phu đọc nửa năm, mặc dù còn có chỗ chưa hiểu, nhưng cuốn sách này có thể nói là tác phẩm lớn hiếm có, giáo hóa vạn dân không thể thay thế, tuyệt đối đủ tư cách làm dương bản, nhưng vì sao muốn xuất bản liền ba bộ? Vì sao ngươi muốn đắc tội với toàn bộ quan văn, khiến bọn họ đối xử với ngươi ác độc như thế?

Nhan gia không can dự vào triều chính, rất nhiều chuyện không rõ, Vân Diệp đem ngọn nguồn kể ra, nói từ việc xây dựng điện Vạn Dân, cho tới lợi ích thu được ở Lĩnh Nam thuộc về quốc hữu khiến người ta bất mãn, không thêm bớt chút nào, đem bản chất sự việc nói từ đầu tới đuôi cho Nhan Chi Thôi nghe.

- Thì ra là thế, triều đình là cái hố phân, ngươi là người làm học vấn đàng hoàng, không ở thư viện dạy học, dính thứ thối tha đó làm gì, có phải hùng tâm tráng chí của thiếu niên gây họa?

- Không sợ lão tổ tông cười chê, cuộc sống mà tiểu tử thích nhất là dạy học, ngắm sơm thủy, làm vài món ăn ngon, nhìn nhi nữ trưởng thành, đem học vấn ân sư truyền thừa đời đời, sống cuộc đời thanh tịnh vô vi, không dính dáng tới quá nhiều nhân quả.

Bất giác Vân Diệp đem tiếng lòng nói ra, y căm ghét chuyện đấu đá trên triều tới cực điểm.

- Chuyện này có gì đáng cười, làm học vấn trước tiên phải làm được tâm tĩnh, nhân vô dục tắc cương, chỉ có thế mới không làm hỏng học vấn, tâm tư như ngươi rất tốt, thay tiền nhân kế thừa tuyệt học là trách nhiệm của thiếu niên. Lão phu đã nghe ( thiếu niên ca) của ngươi, một bầu nhiệt huyết năm xưa đâu rồi? Chuyện triều đường đừng bận tâm, người thông minh hơn ngươi nhiều lắm, không cần ngươi bôn ba giải quyết phiền toái, sau này nếu người ta tới kiếm chuyện với ngươi, cứ nói phải đọc sách cùng lão phu mà từ chối là được.

Lời nói của ông cụ làm Vân Diệp được bao vây trong hạnh phúc lớn lao, có cái lá chắn dày thế này thực sự quá tuyệt diệu, nhìn ông cụ ngồi trên ghế, thực sự muốn hôn lên cái đầu trọc ấy một cái.

- Lão tổ tông không cần lo lắng chuyện xuất bản, bất kể có bao nhiêu sách, người cứ giao cho tiểu tử xuất bản là được, đảm bảo toàn dương bản, hiện giờ chỉ có mới ba mấy cuốn sách thôi, không phải là chuyện lớn.

Cái tính người kính ta một xích, ta kính người một trượng của Vân Diệp phát tác rồi, thấy ông cụ lo chuyện in ấn, liền xung phong bao hết:

- Vô ích thôi, tiểu tử, cho dù ngươi có nhiều tiền đến đâu cũng vô ích, đây không phải là vấn đề tiền bạc, trước kia đều thuê người chép sách, mấy năm nay mới có phương pháp in sách mới, đó là đó là in ấn khắc bản, không có mấy người làm, thợ quá ít, toàn bộ bị hoàng gia trưng dụng, bản khắc tốn thời gian, chính vì không dễ, cho nên mới có kẻ ghen ghét ngươi.
Vân Diệp cười quỷ dị, lấy từ trên bàn ra một cái ấn, chấm mực xong ấn lên tờ giấy trước mặt lão đầu tử, chỉ thấy trên giấy xuất hiện năm chữ " Bất Khí quân tử ấn", đó là con dấu do đích thân Nguyên Chương tiên sinh khắc, là quà sinh nhật của Vân Diệp.

Ông cụ nhìn Vân Diệp không chớp, ông biết Vân Diệp không chỉ cho mình xem một cái ấn, Vân Diệp lại lấy một cái dấu khác ra, gộp hai con dấu lại, cùng chấm mực ấn xuống, trên giấy xuất hiện chín chữ " Mai lan trúc cúc Bất Khí quân tử ấn"

Nhan Chi Thôi như tỉnh ngộ lại như mê hoặc, lần này Vân Diệp lại lấy trong hộp ra một con dấu, gộp cả ba lại ấn xuống...

Tình hình trong thư phòng rất quỷ dị, một giả một trẻ dùng đủ các loại sắp hàng lấy sáu con dấu bày đi bày lại, in chi chít lên giấy trắng, cảnh đó cứ thế duy trì một tuần hương, ông cụ lúc này mới hỏi:

- Ngươi thấy có được không?

- Tất nhiên là được, không biết những người kia vì sao phải khắc chữ lên gỗ, chẳng lẽ không nghĩ tới chì, hoặc là bùn? Tiểu tử khuynh hướng vào bùn, chỉ cần khắc xong, cho vào lò nung một lúc là được, ( Thuyết văn giải tự) chẳng qua cũng chỉ có hơn chín nghìn chữ, hai người thợ khắc một tháng là xong. Chúng ta đem tất cả số chữ cần khắc làm bảy tám bộ, rồi những chữ thường dùng khắc mấy trăm cái, muốn khắc chữ Khải thì khắc chữ Khải, muốn khắc chữ Thảo thì khắc chữ Thảo, bất kể thích Vệ phu nhân hay thích Vương Hữu Quân, chúng ta bỏ ra chút tiền là khắc được.

Ông cụ vui sướng như bộn đứa trẻ, phẩy tay nói:

- Sau này không khắc bản mẫu nữa, cách này có thể dùng đi dùng lại vô số lần, chỉ cần xếp lại chữ là xong, ha ha ha, còn tranh nhau cái gì nữa, chỉ cần có thợ, in bao nhiêu sách chỉ là vấn đề thời gian, còn là dương bản hết, sẽ khiến đám già không biết thẹn tranh giành với ngươi chết thẹn hết.
Rất không quen với với thói quen ngồi dậy là đi của người triều Đường, ông cụ không cả ăn cơm, thúc giục Vân Diệp tới thư viện, tìm Nguyên Chương tiên sinh đang khắc chữ trên bùn, có thể dùng Nguyên Chương tiên sinh như công tượng chỉ có một mình ông thôi.

Không có kiên nhẫn ngồi xe trâu, lên luôn chiếc xe ngựa thư thái nhất của Vân gia, vứt lão phó ở lại đằng sau, làm lão phó cuống lên lớn tiếng gọi lão thái gia chậm lại.

Ông cụ vào thư viện lập tức làm thư viện náo loạn, bất kể đang học hay không đều chạy ra thi lễ với ông cụ.

- Phải dạy thì dạy đi, phải viết thì viết đi, Lý Cương, Nguyên Chương ở lại, cả tên Ly Thạch gì đó cũng ở lại đi, nghe nói ngươi biết nặn bùn, trước tiên đi lấy hai mươi cân bùn cho lão phu.

Ly Thạch không hỏi yêu cầu làm gì đã đi lấy bùn ngay, Lý Cương mặt nhăn nhó vừa định tới bái kiến liền bị ông cụ mắng ngay:

- Tuổi còn trẻ mà đầu óc lại như thế, mấy năm qua cơm nước vào bụng chó rồi à? Nói tới in sách là chỉ biết giờ trò láu cá chối bỏ, ngay một chủ ý cũng không nghĩ ra, làm lão phu bỏ thể diện đi hỏi trẻ con, sau này xử lý ngươi.

Lý Cương vén chòm râu trắng của mình lên, nghĩ thế nào cũng không ra vì sao mình thành người trẻ tuổi rồi, có điều lời từ miệng Nhan Chi Thôi nói ra thì hình như cũng không sai, còn về nguyên nhân bị mắng thì ông ta hiểu rồi.

Giơ tay bợp cho Vân Diệp một phát vào gáy, hôm qua mình không chịu ở lại tiếp khách, khiến cái tính nhỏ nhen của thằng tiểu tử này tái phát, không biết là dùng cách gì dỗ ông cụ cao hứng, tới thư viện gây họa cho mình.

Vân Diệp ôm đầu ủy khuất nói:

- Hôm qua tiểu tử định nói với tiên sinh cách in ấn mới, không ngờ tiên sinh không nghe đã đi, giờ sao lại trách tiểu tử?

Lý Cương nhìn ông cụ đang nói chuyện với Nguyên Chương tiên sinh, nói nhỏ:

- Ta bị lão già ức hiếp, thẹn quá hóa giận tất nhiên phải tìm chỗ xả, ngươi thấy ngươi thích hợp hay Nguyên Chương thích hợp?

Vân Diệp cứng họng, còn nói được gì nữa, thầm hạ quyết tâm sau này thế nào cũng phải sống tới chín mươi tuổi rồi đi đá đít toàn thiên hạ cho hả.

Chương 484: Trái tim vĩ đại

Ông cụ đã ra tay rồi thì tất nhiên không cần Vân Diệp lắm mồm nữa, nhớ tới ông cụ còn chưa ăn cơm, đành xuống bếp làm ít cơm nhão một chút.

Cơm điêu hồ rất tốt, rất mềm rất dẻo, một hộp đẫu hũ, dùng nhân sâm hầm với vịt, trộn một đĩa rau, những thứ này vốn chuẩn bị cho ông cụ, Lưu Tiến Bảo dùng khoái mã đưa vật liệu tới, bao gồm cả con vịt đã hầm.

Tốc độ của Lý Thạch rất nhanh, có võ công trên người làm cái gì cũng nhanh gọn, một cục bùn được nhào sẵn mang tới, thuận tiện làm cái khuôn đúc nhỏ, chỉ cần nhét bùn vào là có một hình hộp chữ nhật.

Lý Cương, Nguyên Chương hiểu ra nguyên nhân ông cụ cần bùn, Ly Thạch là chuyên gia chơi bùn, cảm thấy bùn hơi mềm, liền nhào lại, mấy ông già tranh nhau làm việc trước mặt Nhan Chi Thôi, cứ như biến thành người trẻ tuổi thật vậy.

Vân Diệp bê cơm lên, ông cụ không muốn rời văn phòng, ngồi trên ghế đợi Nguyên Chương tiên sinh khắc xong chữ, lấy đi đem nung, xem xem có thành công hay không, không tận mắt thấy không vững tâm, đây là công lao vạn đời.

Lý Cương nhận lấy mâm cơm trong tay Vân Diệp, bê tới cho ông cụ, nhỏ giọng nói:

- Cái gì không dám nói chứ công phu nấu ăn của tên tiểu tử này khá lắm, lão tổ tông ăn chút cơm, nghỉ ngơi một lúc, việc khác cứ giao cho vãn sinh là được.

Ông cụ nhìn Lý Cương với ánh mắt rất thiếu tín nhiệm, nhưng bị mùi thức ăn cám dỗ, miễn cương đồng ý, rửa tay, ăn một mình. Vân Diệp ở bên hầu hạ, gắp đậu hũ vào bát nhỏ cho ông củ, bên trong đậu hũ nhồi thịt băm, vỏ ngoài rán vàng, Vân Diệp dùng dầu rán qua, sau đó đem hấp, mềm hơn, rất thích hợp người già dùng.

Nhan Chi Thôi tay run lắm rồi, tuổi quá cao không dùng được đũa, Vân Diệp chuyên môn chuẩn bị thìa cho ông cụ, khó lắm mới xúc được đậu hũ vào miệng, ông cụ nhắm mắt thưởng thức thật kỹ, ăn xong mới nói:

- Đúng là mỹ vị nhân gian, tiếc là răng lão phu còn có ba cái, nếu không dứt khoát không bỏ qua những món ngon khác do ngươi làm.

Cơm điêu hồ không nhiều, chỉ một bát nhỏ, ông cụ ăn hết cơm, không ăn vịt, chỉ uống nước canh, cảm thấy tinh thần hơn nhiều, nuối tiếc nhìn số canh và vịt còn lại trong bát, bảo Vân Diệp:

- Có lòng mà không có sức, trước kia lão phu thích nhất thức ăn vùng Tề, cũng thích ăn đùi gà, từ khi rụng hết sạch răng liền vô duyên với chúng, chỉ ăn được ít thịt băm và cháo loãng, thời gian của lão phu không còn bao lâu nữa, lão phu có thể cảm giác được.

Vân Diệp bấy giờ mới hiểu vì sao ông cụ gấp gáp như thế, không phải vì công tích ngàn đời, chỉ lo mình không sống được tới khi thuật in chữ sống xuất hiện, cho nên không muốn lãng phí một giây phút nào.
Cả đời chỉ muốn đem văn hóa dân tộc truyền thừa cho mỗi người, ông cụ vì nó mà nỗ lực cả đời, Lý Cương, Nguyên Chương, Ly Thạch và đại đa số bậc hồng nho trong kinh đều được ông dạy bảo, khi ngọn lửa sinh mạng sắp tắt, nhìn thấy kỹ nghệ thần kỳ in chữ sống xuất hiện, lại do bản thân tự tay làm, với người thích sách vở tới tận xương tủy như Nhan Chi Thôi là sự an ủi tốt nhất.

Tay Nguyên Chương tiên sinh hơn khựng lại rồi tiếp tục vết chữ, đặt trước mặt là cuốn thuyết văn giải tự, ông ta khắc rất nhanh, khi trời ngả bóng đã đủ để sắp thành một chương đầu của Luận Ngữ rồi.

Nhan Chi Thôi kiểm tra từng chữ xem có sai sót không, kiểm tra xong lại tự mình nhìn chữ được đưa vào lò của thư viện để nung, chuyện này cần hai canh giờ.

Ông cụ nằm trên ghế ngủ mất rồi, dù sao hôm nay ông hoạt động quá lâu, quá nhiều. Nhan Tử Thiện, Nhan Sư Cổ cùng tới, nghe Lý Cương kể chuyện đã qua, Nhan Tử Thiện chắp tay thi lễ với Vân Diệp, là nhi tử sao ông ta không hiểu phụ thân đã không quan tâm mình sống được mấy ngày, chỉ sợ bản thân sống không ý nghĩa.

Lửa trong lò đã tắt, hiện giờ chỉ cần đợi nhiệt độ trong lò hạ xuống là được, không vội, nếu nhiệt độ giảm quá nhanh sẽ làm chữ bị nứt, mọi người ở ngoài nhỏ giọng chuyện trò, hiểu lầm giữa Nhan Tử Thiện và Vân Diệp tiêu tan trong nụ cười.

Nói tới chữ, Vân Diệp rất nhiên sẽ không bỏ qua đại gia văn tự như Nhan Tử Thiện, bảo học sinh đi tới tàng thư lâu lấy hai cái mai rùa, để những người tranh luận không ngớt về lịch sử Hạ Thương mở rộng tầm mắt.

Kim Trúc tiên sinh có nghiên cứu về văn tự nhiều nhất, luôn nói văn tự sớm nhất xuất hiện ở triều Thương, vì ông ta có chứng cứ chứng minh điểm này, năm ngoái ông ta đưa Hoàng Thử đi khắp di tích nhà Ân trong truyền thuyết mà không phát hiện chứng cứ mới, cho nên ông ta rất nghi ngờ truyền thuyết Thương Hiệt tạo chữ, đó là một thời đại tương đối ngu muội, phương thức ghi nhớ còn dùng cách kết thừng cổ xưa nhất, hôm nay bắt được con gà thì thắt một cái nút trên dây thừng, mai bắt được một con lợn thắt một cái nút trên thừng, hôm khác bắt được con hươu cũng thắt cái nút không to không nhỏ trên thừng.

*** Thương Hiệt, sử quan dưới thời Hoàng Đế, ông ta đc gọi là vua, đúng ra chỉ là vị tù trưởng bộ lạc giao nhiệm vụ ghi chép, cũng chẳng thể gọi là quan.Người Đại Đường còn chẳng nhớ rõ chuyện xảy ra từ lâu nói gì là người xưa, nói tóm lại là rất mông lung, thắt nút không tốt, không may nút hươu lại to thì không khác gì nút của lợn rừng, nếu cùng một bộ lạc săn được còn đỡ, nếu là đi săn với bộ lạc khác mà chia không đều thì phiền rồi, sẽ có chiến tranh ngay.

Học sinh khiêng mai rùa tới cho Vân Diệp, Nhan Tử Thiện ngừng tranh cãi với Kim Trúc tiên sinh, cùng xem mai rùa tay Vân Diệp, không hiểu y còn cầm dược liệu làm gì.

- Thứ dược liệu này gọi là Long Cốt, tiểu tử cho rằng nó là mai rùa thời viễn cổ dùng bói toán, có một hôm tiểu tử vô tình phát hiện trên mai rùa có một số đường nét lạ, nên có một suy đoán phải chăng những đường nét này chính là văn tự của thời đại đó?

Kim Trúc cướp ngay lây mai rùa, theo hoa văn trên đó, cẩn thận vẽ lại mấy thứ giống văn tự, kiểm tra bốn năm lượt xác nhận không nhầm nữa mới cùng đám Nhan Tử Thiện nghiên cứu, bảy tám người chụm đầu vào nhau nhìn, trong đầu mỗi người xoay chuyển vô vàn ý tưởng, muốn tìm manh mối trong đó chứng minh quan điểm của mình.

Nhan Chi Thôi nằm trên ghế khóe miệng hơi cong lên thành nụ cười, mở mắt hỏi Vân Diệp:

- Lò lạnh chưa?

Lúc này mọi người mới choàng tỉnh, Lý Thạch tiên sinh đeo găng tay cẩn thận lấy chữ nung ra, đặt trên bàn đợi hơi nóng cuối cùng tan hết.

Trừ hai ba chữ bị nứt thì số còn lại đều rất tốt, chữ rõ ràng, đẹp, còn lại là cố định vào khung, tìm mực thích hợp, chỉ cần một bản chế thành công, về sau có thể chế tác quy mô lớn.

Ông cụ làu bàu, nói chữ của Nguyên Chương không còn cứng cỏi mạnh mẽ như thời trung niên, mấy năm qua bị cuộc sống an nhàn làm mài mòn tâm chí rồi, theo lời ông cụ chỉ có cuộc sống của sư khổ hạnh mới là thái độ chính xác nhất của người làm học vấn.

Chuyện luôn luôn nghĩ thì đơn giản, thao tác thực tế lại có đủ các loại rắc rối xuất hiện, ví dụ như hiện giờ mặc không đều trên chữ, thứ in ra đen xì đen xịt chả rõ chứ gì, giấy cũng quá mủn, in lại hai ba cái là rách rồi, ý tưởng và hiện thực đúng là chênh lệch hơi xa.

Sau một lần thất bại nữa, ai cũng có chút nản chí, chỉ có Nhan Chi Thôi hào hứng cầm tở giấy in ra cuối cùng xem, hớn hở chỉ hai chữ trên đó:

- Chẳng phải in ra rồi sao, hai chữ Tử nói rất rõ ràng, tức là phu tử cũng hi vọng chúng ta thành công, loại mực không tích hợp vậy tìm loại thích hợp, in được hai chữ có nghĩa là sẽ in được ngàn vạn chữ.

Chương 485: Luôn có bóng tối dưới ánh sáng (1)

Sự thực chứng minh văn nhân không thể nghiên cứu khoa học, một bầu nhiệt huyết đối diện với thất bại dần dần bị ăn mòn sạch, người trong phòng không ngừng giảm đi, cuối cùng còn lại Vân Diệp và cha con Nhan Chi Thôi.

Nhan Sư Cố ở xa thảo luận cách khắc con dấu với Nguyên Chương tiên sinh, chỉ cần tổng kết ra được có bao nhiêu cách, sẽ hình thành một hệ thống, lưu truyền thiên cổ cũng không khó, hai bọn họ định tối nay thảo luận với n hau. Còn về phần Lý Cương tiên sinh có bài giảng quan trọng, Ly Thạch, Kim Trúc nghiêm túc nói Vân Diệp, cho rằng bản thân phải nghiên cứu lại lịch sử in ấn, nói không chừng tìm ra manh mối, phải tới đồ thư quán tra duyệt điển tịch.

Thế này đúng là không còn biết xấu hổ nữa rồi, in ấn mới khởi đầu, tất cả đang ở giai đoạn mày mò, lấy đâu ra lịch sử cho bọn họ nghiên cứu?

Lại một lần thất bại nữa, Vân Diệp bắt đầu nghĩ lại xem rốt cuộc sai lầm ở đâu? Tất Giới triều Tống làm ra được, chẳng có lý do gì mình không làm được, tức lên Vân Diệp lấy một đống dấu ra, đặt đều đặn trên khung, không tệ, in ra chữ rõ ràng, không có vấn đề gì hết, đang định khoe với ông cụ thì thấy cha con họ nhìn mình xem thường.

- Tiểu tử, con dấu của ngươi là trầm hương thượng hạng, thêm vào chu sa, thậm chí là còn có thuốc phòng mối mọt, thứ này khắp Trường An có mấy nhà dùng nỏi? Ngươi lại đem in sách, sách in ra ai mua nổi? Chẳng trách người ta mắng ngươi là bại gia tử.

Nhan Chi Thôi rất không hài lòng hành vi bại gia của Van Diệp, với ông cụ, chỉ có nhanh, rẻ, tốt mới có thể phát sách khắp thiên hạ, ông ta sớm tính in sao nhiêu sách vỡ lòng, còn về tác phẩm khác, bị ông cụ trì hoãn vô thời hạn rồi.

Chỉ có kẻ cố chấp mới thành công được, Vân Diệp bực tức ném cục mực đi, bình tĩnh lại, nhìn thấy vẻ uể oải của công cụ, lòng hơi áy náy, lấy ông già gần trăm tuổi đi nghiên cứu là vô nhân đạo.

- Lão tổ tông cứ an lòng, chữ đất nung không được thì chữ gỗ nhất định sẽ được, chỉ cần mực in là được rồi, tiểu tử đã hỏi, lấy gỗ tùng là được, người không phải hao phí tâm thần vào chuyện này nữa, chỉ cần người đưa ra danh sách thư tịch cần in ấn, phần còn lại giao tiểu tử làm, hai tháng nữa là đại thọ của người, tiểu tử sẽ lấy nó làm quà tặng lão tổ tông.

Nhan Chi Thôi lau mặt, gật đầu:

- Ngươi nói không sai, lão đầu tử ở đây chỉ vướng víu, làm ngươi phân tâm. Tử Thiện chúng ta về nhà, để người trong nghề làm, tốt hơn chúng ta chỉ huy bừa bãi.

Nhan Tử hiên đích hân đánh xe đưa phụ thân mình về nhà, Vân Diệp tiễn chân xong bảo quản sự đi mời Công Thâu Mộc, Lý Thái cùng đám khoa học điên ở thư viện tới.

Đơn giản vô cùng, học sinh thích điêu khắc trong thư viện không phải chỉ có một hai tên, tóm lấy đem đi khắc gỗ, Ngọc Sơn tiên sinh viết một bản mẫu, do cần viết ngược, Vân Diệp rất lo không chính xác, đang định nhắc nhở thì mới há mồm bị Ngọc Sơn tiên sinh đuổi ra ngoài.

Đuổi y đi không chỉ có Ngọc Sơn tiên sinh. Công Thâu Mộc, Lý Thái đều có thái độ tương tự, vừa mới vào cửa đã thấy tay của Công Thâu Mộc chỉ thẳng ra cửa, ủ rũ quay người đi ngay, hai sư đồ này lúc làm việc ghét nhất là loại người cái gì cũng biết lại chẳng cái gì tinh thông như Vân Diệp.

May mà các học sinh khác không có cái tính thối đó, lúc khắc chứ còn biết mang ấm trà tới cho Vân tiên sinh. Mấy vãn bối của Công Thâu gia gọt gỗ, rất chỉnh tề, Vân Diệp lấy thước đó, đúng 90 độ, gần như không sai một ly, ngay cả kích cỡ cũng đều kinh người. Bọn họ không hề dùng thước, chỉ cần đôi mắt và một cái bào là nhanh chóng làm xong, gỗ kim ti nam mộc thì Vân gia không thiếu, nếu không phải điện Vạn Dân đang giai đoạn hoàn thiện cuối cùng thì y còn có nhiều khơn.

Ba lần, chỉ thí nghiệm đúng ba lần là Lý Thái đem Luận Ngữ được in xong cho Vân Diệp xem, cực kỳ xem thường Vân Diệp tốn cả ngày cũng chẳng làm ra thành quả.

Kệ hiện giờ đã là canh hai, phái hộ vệ cưỡi ngựa đưa tới Nhan gia, nếu không nhanh chóng đưa tới, Nhan Chi Thôi sẽ không ngủ ngon, ông cụ không chịu nổi.

Chữ in rời bằng gỗ thì bắt một con chó tới cũng làm ra được, đó là bình luận của Công Thâu Mộc, hàm ý Vân Diệp và các vị tiên sinh khác không cần có cái đầu nữa. Sư đồ họ vênh váo uống trà Vân gia mới làm, nhón bánh Vân gia chuẩn bị cho ông cụ bỏ vào miệng, vừa ăn uống vừa mỉa mai Vân Diệp, mồm mép Lý Thái càng ác độc.

- Hai vị đại công thần tất nhiên đáng khâm phục, mai ta sẽ đem bình phẩm của hai vị với Nhan lão tiên sinh, Lý Cương, Ly Thạch tiên sinh, Nguyên chương chuyển cáo nguyên xi cho bọn họ. Nói với bọn họ, trước trí tuệ của hai vị cao nhân, đám bọn ta chỉ đáng ăn phân, không biết trước miệng lưỡi thế gian, Công Thâu tiên sinh còn giữ được phong phạm cao nhân hay không, còn Tiểu Thái, Nhan lão tiên sinh nhất định đi hỏi hoàng hậu nương nương cách dạy con.

Vân Diệp cũng đâu phải kẻ dễ trêu, ai chọc vào y thì cứ xác định đợi hậu quả thê thảm đi:

Lý Thái hết sức nghiêm trang đặt bánh trong tay xuống, nói với Công Thâu Mộc:

- Đất nung xong tất nhiên là in ra chữ đẹp hơn gỗ, hơn nữa dùng lâu hơn, đệ tử phát hiện tốc độ phải nâng cao, cần có công cụ tương ứng tăng hiệu suất lên, đẹ tử chuẩn bị bế quan vài ngày nghiên cứu thật kỹ, cáo từ lão sư.

Nhìn Lý Thái vội vã bỏ đi, Công Thâu Mộc cười khổ:

- Nhìn thấy chưa? Đi một bước nhìn ba bước là đặc tính của tên tiểu tử này, chúng ta mới làm ra cách in rời, hắn đã nghĩ làm sao nâng cao hiệu suất tới mức tối đa, có đệ tử như thế là may mắn của lão phu. Nhưng bỏ lại sư phụ ở lại chịu tội một mình là đạo lý gì.- Được rồi, ông có đệ tử như thế đã phải thắp hương vái trời, điện Vạn Dân dùng sai vật liệu, sự cố lớn như thế hắn không hỏi đã chịu thay ông, nhà ông cũng không xem cho kỹ ( Lễ điển), theo thuyết Ngũ đức thủy chung, Đại Đường ta sùng hỏa đức, con ông lại làm thành thổ đức, nếu người khác thì đã rụng đầu rồi, chỉ có đệ tử của ông bịa ra cách nói lấy thổ làm nền, lấy thủy làm lưng, lấy hỏa làm thượng mới khiến đám đại nho kia cứng học. Triều khác có một đức, triều ta hay quá, có ba cái, may mà bệ hạ thích đại công tin tưởng mới làm nhà ông thoát kiếp nạn, ông thay hắn chịu chút tội nhỏ là đáng.

Nói tới chuyện này Công Thâu Mộc vẫn chưa hết sợ, vốn cho rằng chỉ xây một cung điện đẹp đẽ hợp điển chế là xong, ai ngờ khi làm hành lang, thừa nhiều sơn lót màu vàng, Công Thâu Giáp chẳng suy nghĩ gì, dù sao bất kể dùng màu gì, cuối cùng cũng bị sơn sơn phủ lên, nên dùng luôn, ai ngờ một vị thị lang tới giám công nhìn thấy cảnh này, lập tức phát tác, hạ lệnh đình chỉ công tác, hạ lệnh bắt Công Thâu Giáp vào đại lão đợi phạt. Khi đó Vân Diệp ở Lĩnh Nam, nước xa không cứu được lửa gần, đành mới Lý Thái ra.

Ngụy vương gia tinh thông kim cổ, lên điện một cái đọc thuộc lòng điển tịch lễ bộ như cháo chảy, minh chứng mạch lạc, cuối cùng kết luận, toàn lời vô căn cứ, thuyết ngũ hành tương sinh tương khắc không còn đứng vững được nữa, cùng với nhận thức về sự vật của con người ngày một sâu sắc, sớm muộn cũng vứt đi thứ mục nát này, không nên ôm thứ cũ rích nhìn tân thế giới.

Lý Nhị ngồi trên nhìn con mình nói đâu ra đó, lòng mừng không thôi, tuy không tiếp nhận lý luận của con mình, nhưng không sử phạt Công Thâu Giáp, chỉ hạ lệnh làm lại thôi.

Mấy lão lệnh quan từng làm sư phụ của Lý Thái tóm cổ áo của hắn đòi nói rõ ràng vì sao ngũ hành không thể tương sinh tương khắc nữa, Lý Thái rất dứt khoát, đem mấy vị lệnh quan thới thư viện, mấy vị lệnh quan chen nhau trong phòng thực nghiệm, hai canh giờ sau ai nấy hồn xiêu phách lạc rời đi, chỉ còn lại Lý Thái đứng cửa phòng nhún vai, nhìn phó dịch dọn dẹp chiến trường, hắn luôn cẩn thận với phòng thực nghiệm.

- Vân hầu, những lời này chỉ hắn có thể nói, người khác mà nói đã bị chụp cái mũ đại nghịch bất đạo đem đi chém rồi. Nói cho cùng Giáp Nhi quá sơ ý, hoàng gia vô gia sự, có chút chuyện nhỏ cũng thành đại sự liên quan tới quốc vận.

- Phải rồi, lần này hầu gia toàn lực ứng phó với Nhan Chi Thôi là sao? Chuyện nãi nãi và nữ nhi của hầu gia chưa đáng nhắc tới, tôn kính người gia cũng không cần nói, Điền Tương Tử cũng chín mấy tuổi, bị hầu gia đưa tới địa cực nạp mạng, chẳng thấy hầu gia ngài áy náy.

Vân Diệp ngồi xuống ngưỡng cửa, ngẩng đầu nhìn bầu trời lấp lánh sao:

- Ông cụ là người tốt, là người làm học vấn thuần túy, không biết quyền mưu, không hiểu thủ đoạn, giờ vẫn giữ được trái tim trẻ thơ, sống gần trăm năm chỉ muốn thấy thịnh thế, thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của một người gia có gì không đúng.

- Không sai, rất nên làm, Nhan Chi Thôi ngay thẳng cả đời, đúng là đáng tôn kính, chỉ là ta muốn hỏi rốt cuộc hầu gia muốn làm gì? Không phải thuận tiện làm gì đó chứ?

Dưới ánh mặt trời luôn có bóng râm, mục tiêu cao thượng tới đâu cũng có lòng riêng, nhưng Vân Diệp không nói với Công Thâu Mộc, một số chuyện trời biết, đất biết, mình biết là được rồi, con người không thể quá cởi mở được.

Lý Nhị rốt cuộc cũng sinh ra đề phòng chuyện thư viện độc tôn, chuẩn bị đem đại khải năm nay chia làm hai phần, thư viện một phần, sỉ tử phổ thông vùng ngoài một phần, một cuộc thi mà có hai bài, thực sự là chưa từng có trong lịch sử, danh nghĩa là công bằng, ông ta lại không suy nghĩ đây là sự bất công lớn nhất với thư viện.

Lý Nhị xưa nay đi một bước nhìn ba bước, lần này cũng thế, chuyện Vân Diệp không được vào Trường An nếu nói không phải ông ta cố ý thì y không tin.
Đại Đường bừng bừng chí tiến thủ đã đi vào quỹ đạo, kiến thiết nhiều hơn phá hỏng, người Đột Quyết đã bị diệt, Cao Xương cũng bị diệt, Tiết Duyên Đà, Hồi Hội run rẩy dưới vó ngựa Đại Đường, người Cao Ly đã cẩn thận rút lại toàn bộ móng vuốt vươn tới đông bắc Đại Đường, hoàn cảnh bên ngoài tốt đẹp, xây dựng quy mô lớn đã bắt đầu, càng cần nhân tài chuyên môn xuất hiện, đáng tiếc, triều đường bị những người một dạ trung thành chiếm cứ.

Một người làm chuyện xấu không sao, sợ cái là hắn chuyên tâm làm chuyện xấu, lùi lạ mà nói, kẻ chuyên tâm làm chuyện xấu cũng không sao, đáng sợ là kẻ làm chuyện xấu khoác áo chuyện tốt, làm một cách đường hoàng, làm một cách khí thế, không biết sợ chết.

Bọn chúng không sợ chết thật, châu chấu tới, bọn chúng hết cách, đốt lúa mạch chín thiêu chết được mấy con châu chấu, thiêu chết luôn cả bản thân, giúp được gì cho bách tính không? Trường An bị đốt, không đề phòng trước, cũng không tích cực tìm kiếm hung thủ mà thiêu cháy luôn cả mình, có ích gì không? Thiên tai tới, không biết dẫn bách tính đi tìm thức ăn, mà nhốt cả nhà lại cùng chết đói, loại quan viên thế cần làm gì?

Đám người đó làm chuyện xấu một cách hào hùng, làm một cách kinh thiên động địa, chuyện sai trái làm hết lần này tới lần khác, dẫn bách tính chạy thẳng tới đường chết, biết phía trước là tảng đá, vậy mà cứ đâm đầu vào đá, đâm một lần không chết, đâm thêm lần nữa, cho tới khi xác chết chồng chất, máu me be bét, sau đó bản thân đứng trên đống người chết, ngửa mặt lên trời gào rú:

- Thất bại hôm nay vì trong mắt ông trời không có ta, bệ hạ, thần tận lực rồi.

Nói xong tiếp tục húc đầu vào đá như quả dưa thối.

Bọn chúng không tham ô, không phạm pháp, thanh bần giữ thân, phẩm cách cao khiết tới mức có thể làm thánh nhân, nhưng chỉ liều mạng làm chuyện xấu hại người, làm tới mức được người người xưng tụng, miệng miệng tương truyền.

Chẳng nói đâu xa, trước mắt Vân Diệp có một người như thế.

Lương Đại, tên Kiến Phổ, tự Đa Nguyên, là hảo hữu trong đám hoàn khố Vân Diệp, hai năm trước nhậm chức bao tà đạo vận chuyển sứ, phụ trách việc vận chuyển vật tư giữa Hán Trung và Trường An, đây là công việc béo bở, nếu chẳng phải cha hắn là bộ hạ cũ của Trường Tôn Vô Kỵ thì chẳng kiếm được việc này.

Ngươi cứ vận chuyển đồ từ Trường An tới Hán Trung, rồi từ Hán Trung tới Trường An là lập công lao, nhưng hắn không làm thế, cho rằng vận chuyển đồ không đủ thể hiện tài cán của mình, thấy phải làm một sạn đạo ở Ngưu Bối Sơn giữa Trường An và Hán Trung mới là việc mình nên làm.

Khi tiễn biệt đám huynh đệ lau nước mắt tạm biệt, cùng nói bảo trọng, chỉ có Vân Diệp vừa mới tới nơi là nghe thấy tên đó nói chuẩn bị làm sạn đạo ở Ngưu Bối Sơn, tức thì thất kinh, còn chưa kịp hỏi rõ ràng, Lương Kiến Phổ cười ha hả nói, đợi sạn đạo làm xong, nhất định dùng tên mình đặt, gọi là Kiến Phổ đạo, nói xong thì đã bị con ngựa của hắn đưa đi.

Gặp lại Lương Kiến Phổ là trước lúc Vân Diệp bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, khi gặp nhau thì gần như không nhận ra hán tử vạm vỡ trước kia nữa, y phục cũ mặc trên người thành thùng thình, chân tay toàn chai sạn, mắt lõm vào như quỷ, còn hắn tơ đỏ, hắn về chịu xử phạt, bốn trăm sáu mươi ba dân phu táng thân ở Ngưu Bối Sơn.

An ủi Lương Đại, Vân Diệp tưởng rằng chuyện này từ đây sẽ chấm dứt, ai ngờ Lương Đại bị xử phạt cách chức điều tra mang tội lập công, bái biệt lão phụ, nựng hài nhi, dỗ thê tử cao hứng, lại đem đống tiền tài và quyền lực lớn hơn đi làm Kiến Phổ đạo của mình.

Hai ngày trước khi Nhan Chi Thôi tới có tin dữ truyền về, Ngưu Bố Sơn sạt lở, sạn đạo làm xong ba tám dặm chỉ còn lại mười một dặm...

Vân Diệp không hiểu, vì sao lại làm sạn đạo ở vùng đất đỏ toàn đá vụn bị sói mòn gần hết rồi, đục vào một là sạt xuống cả một đống, cho dù có dẫm phải phân chó làm xong thì vài năm sau đất bị phong hóa, sạn đạo lại tự sạt lở, những tri thức này có được khi y du lịch Hán Trung, hướng dẫn viên kể sự tích gian nan khi làm đường cao tốc Tây Hán, cả hậu thế còn phải tốn công bao nhiêu mới làm được, Lương Kiến Phổ ngươi không có máy móc cơ khí mà định làm công trình khoáng thế à?

Quả nhiên đục mãi, đục mãi, đục thành cái động, cao tới mức đủ cho cây cổ thủ chọc trời vào, núi sụp xuống, Lương Kiến Phổ cùng sáu trăm dân phu bị vô số cự thạch chôn vùi, muốn đào ra được cần tinh thần Ngu Công dời núi.

Tin dữ truyền về, lão bà của hắn lập tức treo cổ tự tận, Tân Nguyệt điếu tang về khóc lên khóc xuống, nức nở nói với Vân Diệp, nhi tử ba tuổi của nàng ta còn đòi bú trên người người mẹ vừa mới được nhét lưỡi vào trong miệng.

Triều định làm tang lễ trọng thể, là bằng hữu, Vân Diệp tất nhiên phải tham gia tang lễ, tinh thần nhân trị của Đại Đường được thể hiện ở đây, tuy hoàng đế nghiêm lệ cấm Vân Diệp không được tới Trường An, nhưng tang lễ nằm ngoài cấm lệnh, mấy vị lệnh quan gặp ở tang lễ đều vờ không biết, chỉ bàn hậu sự cho Lương Kiến Phổ, không một lời nhắc tới chuyện cấm túc.

Lão phụ vẫn kiên cường, lưng ưỡn thẳng, bế trọng tôn ba tuổi mặc đồ tang đang giật râu gia gia, nó cho rằng mẫu thân chỉ ngủ thôi.

Ý chỉ mới nổ tung trong đầu Vân Diệp, phụ thân Lương Đại liên tiếp nhận được bốn tấu chương, thánh chỉ cho ông ta thay còn hoàn thay xây dựng sạn đạo, sạn đạo không thành, chết không được hoàn hương.

Xong rồi, Tiểu Lương bị chôn vùi ở đó, hiện giờ cha hắn cũng sẽ chôn ở đó, lần sụt lở lớn lần trước khiến địa chất phá hỏng lần nữa, xây sạn đạo sẽ nguy hiểm gấp nhiều lần, Lý Nhị làm cái gì thế, Bao Tà đạo tuy quan trọng, nhưng Tí Ngọ cốc cũng có thể làm được, tại sao cứ muốn làm đường ở đó?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau