ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 471 - Chương 475

Chương 471: Vô Thiệt về nhà

- Người xưa có câu kê minh cẩu đạo, cái hầu gia thấy hiện giờ là cẩu đạo, có thể chui vào chỗ người thường không thể qua được, là nhân tài chuyên môn mà thế gia môn phiệt trước kia ắt phải có, công phu này làm Đoàn Hồng chịu đủ mọi khổ cực, sự tàn nhẫn của nó làm lão phu cũng phải câm nín.

Vô Thiệt không đội mũ, mặc bộ áo sam xanh, từ trong hoàng cung đi ra, thấy Vân Diệp kinh ngạc vì thân thủ của Đoàn Hồng liền cười giải thích.

*** kê minh cẩu đạo: Ý nói tới thủ đoạn, việc làm đê hèn xấu xa.

Toàn thân Đoàn Hồng run lên như gợn sóng, lập tức khôi phục lại nguyên trạng, quỳ dưới gối Vô Thiệt, nói nhỏ:

- Chúc mừng lão tổ tông công đức viên mãn, nay có thể tự do tự tại, Đoàn Hồng chúc mừng lão tổ tông.

Vô Thiệt đỡ Đoàn Hồng lên, cảm khái nói:

- Bệ hạ là đấng quân vương thủ tín, ta ngày hôm nay là ngươi ngày sau, bảo vệ cho tốt bệ hạ, đó là chức trách đám hoạn quan chúng ta. Mặc dù không có hậu đại, nhưng chúng ta có cách truyền thừa kế tục, không tới mức bị người ta lãng quên, lão phu là người đi trước dò đường cho các ngươi.

Đoàn Hồng rơi lệ, làm Vân Diệp cảm thấy lạ lắm, cái tên này tối qua không còn ra dạng người nữa, mặt méo mày mó, hiện giờ vì một câu nói mà khóc thương tâm như vậy.

Vô Thiệt cười ha hả, vỗ vai Đoàn Hồng một cái, bảo với Vân Diệp:

- Vân hầu, hiện giờ lão phu một thân một mình, không đâu để đi, tới lúc ngài thực hiện lời hứa rồi, nhà, xe, phó nhân, trù nương, tiền không được thiếu cái nào. Lão phu đã xem trước rồi, sông Đông Dương đối diện với thư viện có một tiểu lâu nhỏ nhắn rất thích hợp với người độc thân như lão phu ở, cứ lấy nó.

- Ông đúng là biết chọn, tiểu lâu đó tuy nhỏ, nhưng bên trong trang hoàng cầu kỳ nhất, Hộp Kẹo của Dương phi nương nương vạn vạn lần không thể so sánh được, nơi đó chỉ thích hợp kim ốc tàng kiều, để lão già như ông ở đúng là uổng phí.

- Lão phu làm nô tài cả đời, hiện giờ tự mình làm chủ rồi, đương nhiên cái gì cũng chọn thứ tốt nhất, không chọn cái đúng nhất, cứ tòa tiểu lâu đó, ha ha ha.

Đoàn Hồng hâm mộ nhìn Vô Thiệt, Lý Thái, Vân Diệp lên xe ngựa, được một đám đông hộ vệ xúm quanh rời hoàng thành, lời của Vô Thiệt vẫn vang bên tai, bất giác phấn chấn tinh thần, mình sớm muộn cũng có một ngày như thế, nếu được tới thư viện thì tốt rồi.

Cẩu Tử mười sáu tuổi vẫn bán trà ở quán Ba Mươi Dặm, sức khỏe lão nương đã tốt hơn nhiều, chàng thiếu niên tuấn tú không để ý tới ánh mắt bỏng người của các quý phụ trong thành Trường An, bê trà nước cho những nữ nhân đó, mặc dù tay thi thoảng bị vuốt một cái, nhưng trong túi đã có ba cái trâm, nể mặt bạc, vẫn cười rất ngọt.

Ở trên con đường này dám đánh xe chạy hùng hục như lợn rừng chỉ có xa giá của hầu gia, lão nãi nãi, thiếu phu nhân, nhị phu nhân đều là người nhã nhặn, không đánh xe Vân gia thành như thế.

Bụi đất cuồn cuộn cuối tới bên quán trà, giọng Vân Diệp truyền ra ngay:

- Cẩu Tử, mau lên, một ấm trà nóng, bánh đúc của mẹ ngươi cũng cho ba bát, bỏ nhiều ớt vào.

Cẩu Tử cười toe toét đáp lời, trước tiên lấy một ấm trà nóng đưa lên xe, sau đó đi ra sau lán trúc bê tới ba bát bánh đúc.
Hành vi ngông nghênh của chủ xe ngựa khiến một đám quý phụ lườm nguýt, nhưng thấy một đám hộ vệ đông đảo sau xe, không tiện phát tác, khung cảnh lãng mạn bị con lợn rừng phá hỏng rồi, đó là tiếng lòng chung của bọn họ.

Vô Thiệt nhận lấy bát bánh đúc, ánh mắt vô tình liếc qua mười ngón tay của Cẩu Tử, khẽ "í" một tiếng, trở tay tóm lấy tay Cẩu Tử, tách năm ngón tay của hắn ra, chi nghe tiếng khớp kêu răng rắc, tay của Cẩu Tử như to hơn một chút.

Nhịn đau rụt tay lại, Cẩu Tử phẫn nộ nhìn Vô Thiệt, vị này là khách của hầu gia, không thể đắc tội, đành nhẫn nhịn, nhưng xuất thân quân nhân vẫn cứ nắm chặt tay lại.

- Tiểu tử, ta thấy ngươi cốt cách tinh kỳ, ngoài đẹp đẽ trong thông tuệ, là chất luyện võ tốt, tuy tuổi hơi nhiều rồi, nhưng có lão phu, ngươi vẫn có hi vọng thành cao thủ hàng đầu, nếu như ngươi chịu gọi ta một tiếng gia gia, ta sẽ dạy ngươi.

Câu này của Vô Thiệt rất nghiêm túc, không hề có ý đùa cợt, Vân Diệp quay đầu sang nhìn Cẩu Tử, gật đầu, thực lòng mong Vô Thiệt có thể nhận Cẩu Tử làm đồ đệ.

Thấy Vân Diệp gật đầu, Cẩu Tử cơ trí biết ngay ông già này không phải đơn giản, cắn răng nói:

- Nhìn tuổi của ông, tiểu tử gọi một tiếng gia gia cũng không thiệt, nhưng có bản lĩnh gì thế nào cũng phải để tiểu tử thấy chứ?

Vô Thiệt cười híp cả mắt lại, biến chưởng thành trảo, bóp một cái lên cái bàn nhỏ gỗ đàn quý giá trên xe của Vân gia bóc ra một miếng đưa cho Cẩu Tử, nheo mắt đợi hắn gọi gia gia.

Lão binh đang giúp bán trà ở bên cạnh đá một phát vào khuỷu chân Cẩu Tử khiến hắn quỳ xuống, khom lưng nói với Vô Thiệt:

- Tiên sinh là thế ngoại cao nhân, nhìn trúng thằng bé này đúng là tạo hóa của nó, nó từ bé mất cha, quả mẫu nuôi lớn, thiếu quản giáo, xin tiên sinh đừng trách.

Vô Thiệt gật đầu, lúc này Cẩu Tử quỳ trên mặt đất thành thực hô một câu gia gia, nghe Cẩu Tử gọi mình như thế, Vô Thiệt há cái mồm thiếu hai cái răng cười cực kỳ khoan khoái, lấy từ trong lòng ra một tấm ngân bài nhỏ đưa cho Cẩu Tử:- Đây là dấu hiệu môn hạ của ta, ba ngày sau tới thư viện tìm ta.

Cẩu Tử dùng hai tay nhận lấy tấm ngân bài, Vô Thiệt bảo xe ngựa lên đường, vô tình phát hiện ra hạt mầm tốt, Vô Thiệt rất thích, chỉ mong sớm tới thư viện tìm thêm nhiều tôn tử, ông ta đã chờ đợi thời khắc này lâu lắm rồi.

Vân Diệp bỏ cái bát không trên tay xuống, xòe bàn tay cho Vô Thiệt xem:

- Thực ra ta cũng là người cốt cách tinh kỳ, nhưng xưa nay khiêm nhường, Vô Thiệt, ông xem tay cho ta một chút đi, có phải cũng là chọn ra từ trong vạn người không?

Lý Thái đang ăn bị sặc lập tức, thiếu chút nữa phun cả bánh đúc ra ngoài, nhìn Vân Diệp lại nhìn Vô Thiệt, cúi đầu xuống ăn tiếp.

Vô Thiệt liếc mắt nhìn bàn tay mập mạp của Vân Diệp, hừ một tiếng:

- Hai bàn tay này chỉ thích hợp làm thịt kho, không có tác dụng nào khác.

Nói xong cầm bán bánh đúc vùi đầu ăn, không thèm nhìn Vân Diệp cái nào.

Ngượng ngùng rụt tay lại, thẹn quá hóa giận nói với Lý Thái:

- Từ mai trở đi ở hầm nhà ta, ngươi theo ta học làm sao chế ra thứ kia, học xong thì xéo cho mau, chỉ cần có ngươi ở bên cạnh là ta gặp xui xẻo.

Biết ngay mà, Lý Thái bực tức đặt bát xuống, quát Vô Thiệt:

- Ngươi không biết nói khách khí à, sao cứ phải nói thật, ngươi không biết vòng một vòng cuối cùng kẻ chịu thiệt sẽ là ta sao?

Với chủ cũ, Vô Thiệt cười hăng hắc không nói gì, vẫn ăn bánh của mình, từ trong lời của Lý Thái, ông ta cảm nhận được chút tôn trọng, không phải là thái độ bề trên như xưa nữa, lòng sung sướng, càng muốn sớm có một vùng trời của riêng mình.

Vân Diệp nhìn ra tâm tư của Vô Thiệt lâu rồi, gọi một gia tướng tới nhỏ giọng an bài vài câu, gia tướng kia lập tức thúc ngựa chạy về Vân gia.

Tới Vân gia, Vân Diệp đuổi ngay Vô Thiệt xuống xe:

- Tự ngồi xe của mình mà đi, đừng chen lấn với ta nữa, cái bàn yên lành thế là hỏng mất, cũng đừng tới nhà ta, ông có nhà, về nhà ông ấy. Nhớ kỹ, sau này không được tới nhà ta ăn chực, không được tới nhà ta phá đồ, hai bàn tay chỉ có thể dùng kho thịt này không chiêu đãi nổi.

Chương 472: Lo lắng của Tiểu Vũ

Lời Vân Diệp rất tuyệt tình, nhưng Vô Diệt không hề giận chút nào, xách lấy bọc hành lý của mình xuống xe ngay, chỉ thấy một cỗ xe hai ngựa kéo đỗ bên đường, một phó nhân thiếu niên áo xanh đi tới thi lễ:

- Lão gia gia, tiểu nhân đợi người đã lâu rồi.

Vô Thiệt xúc động lên xe ngựa, sờ đông, mó tây, xe ngựa không phải là tốt lắm, thậm chí là không so được với xe ngựa của hoàng cung, không dát vàng, không khảm bạc, trong xe không lấy tơ lụa trang trí, chỉ có vải bố đơn giản, ngựa kéo xe cũng là loại ngựa bình thường. Nhưng chính cái xe ngựa bình thường đó lại thực sự thuộc về mình, nó là của mình, là thứ đầu tiên trên đời này của mình, lúc trò chuyện với Vân Diệp có nói, không ngờ giờ được sở hữu rồi, làm nước mắt của Vô Thiệt thiếu chút nữa rơi xuống.

- Lão gia gia, trong nhà đã chuẩn bị nước tắm, Phong tam nương còn bảo tiểu nhân hỏi người, người thích ăn mỳ hay ăn cơm.

Thằng bé đó nói liến thoắng không ngừng, toàn là lời thừa thãi chẳng có mấy ý nghĩa, nhưng Vô Thiệt lại rất thích, hỏi:

- Ngươi tên là gì?

- Tiểu nhân tên Tiểu Mãn, năm nay đã mười lăm tuổi rồi, quản gia Vân gia mua tiểu nhân về hầu hạ lão gia gia, còn nói tiền bán tiểu nhân sẽ trừ vào lương của lão gia gia, lão gia gia, lương là gì?

- Ha ha ha, lương chính là tiền công, có điều tiền công của lão gia gia ta không phải do Vân gia trả, mà là thư viện trả. Tiểu Mãn, đánh xe chậm thôi, hai con ngựa này phối hợp chưa tốt lắm, đừng để nó bị thương..

Vân Diệp về tới nhà, Thì Thì liền chạy tới nói mình biết rất nhiều chữ rồi, sư phụ có muốn kiểm tra mình không? Vân Diệp theo thói quen nhìn vào góc tường, quả nhiên ba cái chỏm tóc thấp thoáng ở đó, còn ai được nữa, trừ Tiểu Vũ ra thì còn ai khác, xúi Thì Thì tới tìm mình, kỳ thực là nó muốn khoe khoang với Vân Diệp, sợ Vân Diệp không biết, nên lộ mái tóc ra thể hiện sự tồn tại của mình.

Nha đầu này rất có cảm giác nguy cơ, phụ thân qua đời, mẫu thân đưa tỷ muội về Thục, chỉ nó ở lỳ Vân gia không đi, Vũ Nguyên Khánh và Vũ Nguyên Sảng muốn gả muội muội mình cho một phú hộ, tới Vân gia gây chuyện ba lần, khi đó Vân Diệp còn chưa về, Tiểu Vũ quỳ trước mặt Tân Nguyệt chĩa kéo vào tim, nếu bắt nó về, nó sẽ tự sát.

Vì thế Tân Nguyệt từ chối yêu cầu của hai tên ca ca.

Nói kiểm tra là kiểm tra, Vân Diệp rất dứt khoát, lần đầu tiên nghe nói có đứa bé thích kiểm tra, điều này phải được khuyến khích, một quả cầu xông hương treo trong tiểu đình, đó là phần thưởng người đứng thứ nhất, gây trục trong tay chính là để trừng phạt người đứng bét.

Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc hậm hực không muốn tới tiểu đình, thẩm thẩm nói ngon nói ngọt mãi mới khuyên được, mỗi đứa được cho một cái vòng nhỏ.

Vân Diệp ra đề trên bảng đen, đề không phải khó, lão phu tử dạy học trong nhà chắp tay sau lưng đi qua đi lại giám thị, thi thoảng nhìn xem đệ tử của mình làm bài thế nào.

Chỉ cần kiểm tra một cái là biết ngay rốt cuộc bình thường có chịu bỏ công ra học không, đứa thì gãi đầu gãi tai, đứa nhìn ngang ngó dọc, đương nhiên có đứa tự tin múa bút như bay, lão phu tử thích nhất đứng sau lưng Tiểu Vũ và Thì Thì, không ngừng gật đầu, nhìn Tiểu Nha ngó ngoáy như con khỉ thì lắc đầu. Tiểu Đông học số học không tệ, Tiểu Tây trung bình, Tiểu Nam Tiểu Bắc miễn cưỡng làm được vài câu.

Bài kiểm tra của Tiểu Nha toàn là gạch chéo, làm Vân Diệp nhìn mà đau lòng. Lý Thái cầm bài kiểm tra của Thì Thì, Tiểu Vũ xem qua rồi lấy bút đỏ cho một trăm điểm to tướng, hai tiểu nha đầu sung sướng nắm tay Lý Thái làm nũng.
Tiểu Nha trề môi nằm lên đùi ca ca chuẩn bị ăn đòn, nó biết mình làm bài không tốt, Vân Diệp giơ gậy trúc lên mấy lần không đánh xuống nổi, tiểu nha đầu cắn chặt răng nhắm tịt mặt, dáng vẻ sẵng sàng ăn đòn đó làm người ta đau lòng. Thôi bỏ đi, còn đánh cái rắm ấy, roi đánh vào người nó, mình lại đau lòng vài ngày. Tiểu Nha mông hết đau là chạy đi chơi ngay, bản thân thì vẫn cứ rầu rĩ, lỗ vốn, tức tối vỗ lên cái mông cong cong của nó một cái, bế lên nói:

- Chuyên tâm vào, trong nhà muội học lâu nhất, nhưng lại làm bài kém nhất, tương lai không tìm được nhà chồng tốt thì sao?

Tiểu Nha cao hứng ôm lấy cổ Vân Diệp:

- Muội không gả đi đâu, cứ ở nhà thôi, còn hầu hạ nãi nãi, hiếu kính ca ca, cả đời không gả.

Nói xong còn thơm một cái lên má Vân Diệp.

Vậy là hài lòng rồi, nữ hài tử chỉ cần lòng dạ thiện lương là không có gì phải lo hết, Tiểu Nha hơn nghịch một chút chẳng phải do mình chiều sao, giờ có tật xấu cũng không thể chỉ trách một mình Tiểu Nha.

Người Vân gia không thông minh lắm, trừ Đại Nha ra thì không ai thích đọc sách cả, ngay cả Đại Nha cũng phải khổ công mới đọc hết sách, mấy ngày trước nói với Vân Diệp là mắt nàng nhìn xa thấy mờ mờ, có phải sắp mù rồi không, tiểu nha đầu sợ khóc suốt.

Đọc sách tới mức hại cả mắt, thành cận thị mất rồi, cẩn thận kiểm tra mắt của Đại Nha, Tôn Tư Mạc nói là nhiễm ta thượng thăng, cần phải dùng thuốc phản thanh phục minh mới được, còn cổ vũ Đại Nha ăn nhiều nội tạng bò dê.

Dùng Trung y muốn có hiệu quả cần một quá trình lâu dài, Vân Diệp chuẩn bị làm cho Đại Nha một cái kính, dùng thủy tinh tốt nhất, tiếc là các công tượng không sao nắm bắt được độ cong của mắt kính, không đạt tới yêu cầu của Vân Diệp, chuyện này cần thong thả mày mò.
Xếp hạng nhất có hai đứa, Vân Diệp nhìn Tiểu Vũ mặt đầy khao khát, không chút do dự lấy lý do bài kiểm tra trình bày ngay ngắn hơn phán Tiểu Vũ chiến thắng, Thì Thì rất rộng lượng chúc mừng Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ mân mê mép váy mãi không buông, áy náy nhìn phần thưởng, quỳ xuống khóc với Vân Diệp:

- Sư phụ, con không cần quả cầu xông hương, chỉ xin sư phụ một việc.

- Ồ, chuyện gì, chỉ cần sư phụ làm được sẽ nhất định đồng ý, Tiểu Vũ kiểm tra được thứ nhất, phải khen thưởng. Được rồi, đứng lên nói với sư phụ, nhà ta không cổ vũ chuyện quỳ bái, đầu gối cong lại là dùng để bước đi, không phải là quỳ, môn hạ của ta không phân nam nữ, đầu gối quý trọng lắm.

Tiểu Vũ bò dậy khóc nức nở:

- Ca ca con muốn gả con đi đổi lấy tiền, con không muốn gả, con muốn ở nhà không đi đâu hết.

Vân Diệp cười âm trầm:

- Con là đệ tử của ta, ta muốn xem xem ai dám lấy con đi đổi tiền, nếu đổi cũng phải do sư phụ ta đây đem đổi, Tiểu Vũ nhà ta là báu vật vô giá, trên đời này người có thể trả được giá không nhiều.

Tiểu Vũ phì cười, lập tức lại rầu rĩ nói:

- Nhưng họ là ca ca của con, cha con không còn, theo ( nữ giới), con phải nghe ca ca.

- Nha đầu ngốc, con quên sư phụ còn có cái danh đứng đầu Trường An tam hại à, có cái danh hiệu này không làm chút chuyện xấu sao được, ca ca con nếu dám tới cửa, sư phụ sẽ đánh gãy chân bọn c húng, con cứ vui vẻ đọc sách, vui chơi, chuyện khác giao cho sư phụ làm, đảm bảo ổn thỏa, không có hậu họa.

Nói xong treo quả cầu xông hương lên eo Tiểu Vũ, chỉ mấy tiểu nha đầu đang đuổi nhau ngoài đình viện, bảo nó cũng ra chơi.

Lý Thái ôm trán nói:

- Diệp Tử, sao ngươi giáo huấn người khác chỉ có mỗi chiêu này, miệng kêu đánh gãy chân kẻ này, đánh quỳ chân kẻ kia. Kết quả tới giờ chỉ đánh gãy chân hai kẻ, trong đó một kẻ gãy ở chỗ bất nhã, không phù hợp với thân phận hầu tước của ngươi, hoặc là phải giết chết chứ đừng có làm nửa chừng, không ra cái gì cả.

Không còn gì để nói, Lý Thái chưa bao giờ là một kẻ lương thiện, Lý Nguyên Xương chuyến này có sống nổi hay không chưa chắc, đừng thấy hiện giờ hắn không nói tới nữa, một khi phát động là Lý Nguyên Xương sẽ nếm đủ.

Chương 473: Nhà trước thiên hạ sau

Hai người từ tối hôm qua tới giờ chỉ ăn một bát bánh đúc, bánh Lan Lăng mang tới không nuốt nổi, giờ bụng lép kẹp rồi, luôn cho rằng trên đời này không có gì hơn một bát mỳ, cá mú thịt thà, sơn hào hải vị trước mặt hai người đói khát chẳng là cái gì.

Bát to như đầu người, mỗi người một bát, nước canh ngon ngọt thêm vào dấm ớt, đúng là mỹ vị nhân gian, Vân Diệp đã bắt đầu chiến đấu rồi, hộ vệ của Lý Thái muốn tới thử độc, bị Lý Thái đá một phát ngã lăn quay, hai người ôm bát mỳ ngồi ở cái bàn nhỏ trước bếp ăn như rồng cuốn hổ vồ.

Hai bát mỳ to tướng vào bụng, hai kẻ no nứt bụng chuẩn bị xuống hầm bàn chuyện thuốc nổ, đám thị vệ xuống trước, mỗi tấc đất đều kiểm tra, tới ngay vách tường xung quanh cũng dùng trường mâu đâm thử rồi mới mời Vân Diệp, Lý Thái xuống. Hộ vệ vai u thịt bắm gác ở cửa hầm, kẻ nào bước vào phạm vi ba trượng giết không cần hỏi, đó là điều đích thân Lý Nhị ra lệnh, ông ta bỏ luôn cả quá trình cảnh cáo.

Trong hầm chỉ có mấy cái đèn lồng chiếu sáng mặt đất, Vân Diệp tới bên bàn, lấy từ trong ngăn kéo ra ba thứ, mỗi thứ đổ một ít ra giấy, phần còn lại cất đi, nói với Lý Thái:

- Thanh Tước, vật liệu làm thuốc nổ chỉ có ba thứ này, tiêu thạch, lưu huỳnh, than, trộn nó vào nhau sẽ thành thuốc nổ, chỉ cần nhớ kỹ tỉ lệ phối hợp là được là bảy hai một, ta chỉ nghiên cứu tới mức này thôi, phần còn lại dựa vào ngươi. Ta còn phát hiện ra, sau khi trộn đều thêm vào lòng trắng trứng, vê thành viên, uy lực sẽ tăng lên một phần. Đương nhiên những điều này cần ngươi tìm hiểu thêm, từ nay về sau ta không hỏi tới chuyện này nữa, ngươi nhớ khi trộn không được dùng đồ sắt mà phải dùng đồ gỗ, nếu không sẽ nguy hiểm. Số nô lệ kia cùng với Tiếu Thương Sinh, ta cũng sẽ không hỏi tới nữa, ngươi đừng nói với ta.

Nói xong những điều này Vân Diệp cười nhẹ nhõm leo lên mặt đất, nói với đầu lĩnh thị vệ:

- Ngụy vương nghiên cứu bên trong đó, nếu không có chuyện gì đặc biệt trọng yếu thì đừng làm phiền, kẻ tự ý đi vào chém ngay.

Đầu lĩnh thị vệ chắp tay thưa vâng rồi, Vân Diệp người nhẹ bẫng rời đi, cuối cùng đã bỏ được gánh nặng đi.

Na Mộ Nhật rất ngoan ngoãn tản bộ trong vườn, những ngày qua Vân Diệp không cho nàng ngồi lâu, luôn giục nàng đi bộ nhiều hơn, lần trước Tân Nguyệt sinh con để lại ám ảnh tâm lý lớn cho Vân Diệp.

Đỡ Na Mộ Nhật tản bộ, đó là điều duy nhất Vân Diệp có thể làm, đi trong vườn phát chán rồi, dẫn theo nha hoàn gia tướng, rời cửa sau, đi theo đường lát đá ra ruộng.

Người của Vân gia trang tử có sở thích đặc thù với con đường lát đá, chỉ cần có cơ hội là sẽ làm một đoạn đường, mười mấy mẫu ruộng phía trước trồng toàn ngô, ba năm không ngừng trồng trọt mới có quy mô này, vì nó mà Vân Diệp bỏ vô vàn tâm huyết, nay thu hoạch đã trong tầm mắt, chỉ cần giống không bị thoái hóa, năm sau Vân Diệp sẽ cho đất đai xung quanh trồng ngô hết. Khoai tây đã không còn là thứ hiếm có ở Vân gia trang tử nữa, lão nhân tuổi cao sáng sớm uống trà thuẩn tiện nướng hai củ làm bữa sáng, làm cốc trà đặc, ăn khoai tây nóng hôi hổi, thư thái khó nói lên lời.Na Mộ Nhật nhìn ngô nhỏ giọng làm nũng với Vân Diệp, nàng muốn ăn ngô, năm ngoái nàng muốn ăn, kết quả Tân Nguyệt không đồng ý, lão nãi nãi dỗ nàng, nói năm nay nhiều rồi sẽ ăn, hiện giờ cả một vùng xanh mươn mướt, nàng thấy nhiều lắm rồi, trượng phu khoe với nàng ngô luộc ngon thế nào, phụ nữ có thai không thể muốn ăn được, chỉ cần muốn ăn là không có chút kiên nhẫn nào.

Ăn chút ngô có là cái gì, nghĩ tới đứa con trong bụng nàng, dù muốn ăn thiên nga, Vân Diệp cũng không ngần ngại tới vườn hoàng gia bắt, trong Phù Dung viên có rất nhiều, chiếm hết một cái hồ, chỉ biết vỗ cách phành phạch bắt cá, quá lãng phí.

Ngô mọc cao vút, bắp ngô chắc nịch mọc nghiêng nghiêng, đầu bắp là sợi râu tơ tim tím, trên cùng còn có hoa, đã bắt đầu tàn, hơi lắc một cái có phấn hoa rơi xuống.

Hoa mầu trong ruộng nhà mình còn khách khí cái gì nữa, Vân Diệp đứng trong ruộng, rắc rắc rắc, bẻ liền ba bắp, nghĩ đã muốn ăn thì không thể tí xíu thế được, lại bẻ một hơi mười mấy bắp nữa, nhìn những bắp ngô dài hơn một xích nặng trĩu được gia tướng ôm trong lòng, Na Mộ Nhật không muốn tản bộ chút nào nữa, thúc Vân Diệp về nhà luộc ngô cho nàng ăn.

Dặn dò hộ vệ trông coi ngô, bảo bọn họ chặt hết cây không bắp đi, đừng để lãng phí dinh dưỡng của đất.
Vượng Tài chưa từng ăn ngô, Vân Diệp bóc cho nó một bắp, cầm trong tay nhìn nó ăn hết chỉ còn lại vỏ ngoài, ngô mà bóc vỏ luộc thì không còn vị ngọt nữa.

Ngô luộc xong tất nhiên mùi thơm mát khắp nơi, Na Mộ Nhật hưng phấn bê cho nãi nãi, cô cô, thẩm thẩm một đĩa, đám nha hoàn không được đụng vào.

Đường đường phủ hầu tước mà ăn ngô cứ như ăn năm mới, nhìn bộ dạng Tân Nguyệt ôm bắp ngô ăn mà chua xót, ăn từng chút từng chút một, đến cả lõi cũng không chừa lại, Na Một Nhật ăn liền một hơi hết bắp của mình, mắt nhìn Vân Diệp chằm chằm, đành tẽ nửa bắp còn lại cho nàng ăn. Tiểu Nha đếm số hạt trên bắp ngô, chuẩn bị lấy dao cắt ra, đếm số lượng ngô không đủ, đám tiểu nha đầu đành phải chia mỗi đứa một nửa.

Rốt cuộc mình làm cái gì đây? Vân Diệp đột nhiên đùng đùng nổi giận, thiên hạ có cơm ăn hay không liên quan chó gì tới lão tử chứ, người nhà mình thích ăn như thế, trong ruộng chẳng phải có mười mấy mẫu sao? Nhà mình ăn một mẫu thì sao nào? Trước kia không có ngô thì tất cả chết đói chắc?

Thích ăn thì hôm nay phải ăn cho đã đời, thân thích bằng hữu trưởng bối đều tặng một ít, bản thân còn không được ăn thì hi vọng gì toàn thiên hạ được ăn? Lý Nhị cho tới nay chỉ truyền bá khoai tây trong phạm vi nhỏ, ông ta làm cái gì vậy? Các lão hán ở Vân gia trang tử đã không thèm khát gì khoai tây nữa rồi vậy mà người bên ngoài vẫn chưa biết khoai tây là cái thứ gì.

Chẳng lẽ ngay cả hoa màu cũng phân ra tôn ti trên dưới? Khoai tây chỉ có phép trồng trong nhà phú quý, không cho bách tính cần nó nhất được trồng.

Mặt dù biết Lý Nhị xuất phát từ sự thận trọng, xưa nay nông tang không phải chuyện nhỏ, nông nghiệp luôn là nền tảng của vương triều phong kiến, có cẩn thận đến đâu cũng không phải quá, nhà phú quý chịu được tổn thất, cho dù đột nhiên khoai tây không thu hoạch được cũng không bị chết đói, còn nhà cùng khổ thì khác, vất vả trồng một năm nếu đột nhiên không có thu hoạch, đó là chuyện lớn gây thay triều đổi đại. Lúa, mạch, kê trồng hơn vạn năm mới thành lương thực chủ yếu của bách tính, khoai tây mới xuất hiện, cần thời gian kiểm chứng.

Nhưng dù là vậy Vân Diệp vẫn thấy tổn thương, khoai tây thế nào thì y rất rõ, ngô thì càng khỏi phải nói, bát trong tay bị bóp kêu răng rắc, lại nhìn thấy mọi người bóc từng hạt từng hạt ngô cho vào bát thì nổi điên ném bát lên bàn, quay đầu ra khỏi cửa, làm người nhà trên bàn đưa mặt nhìn nhau, không biết Vân Diệp lại nổi cơn gì nữa.

Dẫn gia tướng phó dịch tới nơi trồng ngô, chọn một ruộng mọc tốt nhất, hạ lệnh một tiếng đám phó dịch liền xông tới bẻ ngô, Vân Diệp không định để lại một bắp ngô nào ở mảnh ruộng này, tạo phúc nhân gian thì quan trọng nhất là phải tạo phúc cho nhà mình, y chưa bao giờ tin người không biết lo lắng cho vợ con trong nhà lại đi rao giảng đạo đức, không biết loại người đó có còn tính vào phạm trù con người hay không, những kẻ mặc kệ trong nhà khốn khổ, nhưng lại đi mưu cầu phúc lợi cho toàn bộ người chịu khổ trên đời thường chứa mục đích dơ bẩn đằng sau mà không ai biết.

Loại người như vậy ở Đại Đường có rất nhiều, đều là quan lại địa phương, kinh thành không có một ai cả, ngay cả người như Ngụy Trưng còn biết mua cho nhi tử ngốc của mình một căn nhà tốt, sợ tương lai con mình không đủ cơm ăn cái mặc, tình thương đó làm người ta nhìn cũng thoải mái.

Chương 474: Lý Thái và Dương Quảng

Một mẫu thì được bao nhiêu chứ, nửa canh giờ đã bị đám phó dịch bẻ sạch sẽ, nhìn mười mấy sọt ngô, Vân Diệp mới hả mối hận trong lòng.

Nãi nãi vỗ tay Vân Diệp không nói gì cả, cười tủm tỉm đi tới Phật đường, chuẩn bị bù lại buổi tụng kinh hôm nay, Tân Nguyệt vừa định nói gì bị Vân Diệp trừng mắt phải ngậm miệng lại, Na Mộ Nhật vui sướng như đứa trẻ con, muốn Vân Diệp luộc cho mình thật nhiều, nàng chuẩn bị chỉ ăn ngô trong nửa tháng tới.

Lại luộc một nồi lớn nữa, Tiền quản gia cũng được chia một bắp, vui mừng cười toét miệng, Tiểu Nha mau chóng ăn hết số ngô để dành của mình.

Như vậy mới phải chứ, Vân Diệp hài lòng lắm, Na Mộ Nhật bê một đĩa vào phòng, biết nàng chuẩn bị chia cho Hoạn Nương. Tiểu Nha, Tiểu Vũ, đám tiểu nha đầu mỗi đứa được hai bắp, ăn không hết thì để lại, cả nhà không thiếu một ai.

- Hôm nay chàng làm sao thế? Thường ngày coi ngô như mạng vậy, sao hôm nay lại chặt nhiều như thế? Chẳng phải chàng nói đó là lương giống sao, còn nói, cha mẹ chết đói cũng không ăn lương giống, sao hôm nay lại đổi tính?

- Nếu ta thực sự nhìn cha mẹ mình chết đói chứ không ăn lương giống thì nàng còn thích ta nữa không? Nếu chí công vô tư như thế thì không phải là Vân Diệp nữa, thiên hạ cái gì, bách tính cái gì, đó không phải là chuyện ta cần quan tâm, ta cũng là bách tính, cũng cần được chiếu cố, không phải là ta đi chiếu cố thiên hạ, để cả nhà chết đói. Lương tâm, đó là thứ sau khi ăn no rồi mới có.

Tân Nguyệt hôn chụt lên môi Vân Diệp:

- Phu quân như chàng mới là là phu quân tốt, thiếp thân kiếp trước không biết tích đức gì mà gặp được nam tử tốt như chàng, sinh con đẻ cái cho chàng là phúc phận của thiếp, được sống bình yên dưới vây cánh của chàng cả đời là hạnh phúc. Quản Trọng chẳng phải đã nói rồi, đủ cơm ăn áo mặc mới biết lễ nghi, lời của tiên hiền tương thông với chàng đó.

Tân Nguyệt thích nhất nhìn Vân Diệp chăm lo chuyện nhà, thấy y có xu thế phát triển theo hướng này, vội vàng khích lệ, còn tìm căn cứ cho trượng phu, để y thêm kiên định.

Trời tối thui rồi mà không thấy Lý Thái có động tĩnh gì, Vân Diệp cho hai bắp ngô vào giỏ, chuẩn bị đi xem sao.

Pháo trúc của Lý Thái đã làm xong, nhưng chàng trai cần cù này vẫn đang bận rộn, dùng kính phóng đại nghiên cứu tiêu thạch, lưu huỳnh có độ thuần khác nhau, ghi chép lại.

Trên sổ đã ghi chi chít ký hiệu, đó là chữ cái tiếng Anh mà Vân Diệp chuyên môn dạy hắn, hoàn toàn là để bảo mật, Lý Thái lại chế ra hàm nghĩa mới cho mỗi chữ, dù là Vân Diệp cầm bút ký của hắn cũng chẳng hiểu rốt cuộc là viết cái gì.
Nam nhân chìm đắm trong công việc rất có sức hút, kiên cường, bất khuất, tóm lại thời khắc đó ngươi sẽ phát hiện ra những ưu điểm trên người hắn mà trước nay chưa từng thấy.

Sờ ấm trà, phát hiện nước bên trong đã lạnh ngắt, nhân lúc Lý Thái nghỉ ngơi, Vân Diệp nói:

- Thanh Tước, nghỉ ngơi chút nữa đi, thuốc nổ đã được ta thăng cấp lên một tầm cao mới, ngươi muốn có phát hiện mới trên cơ sở này không dễ đâu, có món ăn ngon cho ngươi đây.

Lý Thái cười với Vân Diệp, làm động tác vặn mình, mở nắp giỏ ra, kinh ngạc kêu lên:

- Ngô, hôm nay làm sao thế, sao ngươi lại cho ta ăn thứ này, năm ngoái xin ngươi một ít nếm thử, bị ngươi chửi cho tắt bếp, chẳng lẽ thấy ta quá vất vả, nên chuyên môn bồi bổ à.?

- Trước tiên rửa tay đi đã, tay ngươi toàn bột, không biết tạo thành thói quen tốt sau khi làm việc xong phải rửa tay. Ta không biết tương lai ngươi sẽ nghiên cứu cái gì, nếu dính vào phạm trù sinh hóa thì chỉ riêng khoản không rửa tay sẽ lấy cái mạng của ngươi.

Đối với ý kiến chính xác Lý Thái luôn khiêm tốn tiếp nhận, đặt nắp xuống, đi tới chậu gỗ rửa tay, rửa tỉ mỉ hai lượt, lau khô tay rồi mới lấy ngô trong giỏ ra, bỏ râu ngô, bóc vỏ, ăn ngấu nghiến.Nhìn động tác của hắn là biết đám khốn kiếp ở thư viện nhất định ăn vụng không ít, đáng thương cho mình nhịn tới giờ mới ăn.

Tới bên bàn của Lý Thái, nhìn pháo trúc mà hắn đã làm, rất chu đáo, từ lớn tới nhỏ đều có, kéo ngăn kéo ra, vật liệu không còn bao nhiêu nữa. Cầm pháo trúc lắc khẽ, nén rất chặt, cái lỗ nhỏ trên đoạn trúc được khoan rất đẹp, khó tưởng tượng được những thứ này làm ra từ tay một vị thân vương.

- Thanh Tước, sự bền bỉ của ngươi ta không phục cũng không được, ngươi sinh ra là để làm cái nghề này, cần cù lại thêm thiên phú, ngươi muốn không có thành tựu cũng khó, ta không dám tưởng tượng tương lai ngươi sẽ đạt tới tầm nào. Ca ca ngươi đúng là không thể so với ngươi được, bất kể ở thiên phú hay là chăm chỉ đều không bằng ngươi.

Lý Thái nhổ bã trong miệng ra, trợn mắt nói:

- Vậy sao ngươi còn lựa chọn giúp đại ca của ta, phẩm chất tốt đẹp của ta thì ngươi lại không thấy, hiện giờ nói những lời này không phải là quá muộn rồi à?

- Ngươi cả nghĩ rồi, nếu chỉ nói làm hoàng đế, ta vẫn kiên trì ủng hộ đại ca của ngươi, ngươi không quản lý được quốc gia, nhà khoa học làm nguyên thủ quốc gia sẽ là thảm họa của quốc gia, trong đầu bọn họ vốn có một sự điên cuồng, ngươi không biết làm hoàng đế sẽ có áp lực lớn cỡ nào, với cái tính của ngươi, chẳng bao lâu sẽ phóng thích sự điên cuồng của mình, ngươi lại bá đạo như thế, ngươi có biết không, ngươi giống Dương Quảng lắm đấy.

Lý Thái không nói gì, cúi đầu ăn ngô, lâu lắm mới ngẩng đầu lên, yếu ớt nói:

- Ta muốn phản bác ngươi, kết quả phát hiện ra đúng như ngươi nói, bọn ta rất giống nhau, đều văn tài phong phú, đều thiên phú hơn người, con mẹ nó ngay cả suy nghĩ cũng giống nhau, thứ vận hà kia nếu như không phải làm gấp thì Dương Quảng nhất định là hoàng đế nổi danh, chinh phạt Cao Ly nếu không quá vội vàng như thế cũng sẽ không làm triều Tùy chia năm xẻ bảy. Tính cách bọn ta đều nóng vội, muốn làm chuyện mấy trăm năm trong vài năm, cho nên nhất định sẽ không ổn thỏa.

- Thanh Tước, đó chính là nguyên nhân ta không muốn ngươi làm hoàng đế, hai điều trên tất nhiên là quan trọng, nhưng điều quan trọng nhất thì ngươi lại không hiểu, ngươi nhìn những điều phụ hoàng ngươi làm mấy năm qua là rõ. Dương Quảng không chỉ tính cách nóng vội, cuối thời Tùy môn phiệt hoành hành, đương nhiên bao gồm cả Lý gia Quan Lũng các ngươi, ông ta muốn chứng minh mình là một hoàng đế giỏi, cho nên lựa chọn đông chinh Cao Lệ, đem toàn bộ quốc lực tập trung vào đó, tiêu hao vô số tài lực của môn phiệt, nếu như đông chinh, ông ta sẽ dựa vào uy đại thắng xử lý môn phiệt trong nước, đó là nguyên nhân vì sao gia gia ngươi một đêm tỉnh ngủ ba lần.

- Ở trong nước ông ta muốn thông qua mở vận hà để lập nên sự nghiệp thiên cổ, tiếc rằng đông chinh thất bại, bại thê thảm, mở vận hà lại không biết dụng người, loại như Ma Thúc Mưu như dã thú ăn thịt người, làm dân oán sục sôi, ông ta mất đi sự tín nhiệm của quý tộc, mất đi tín nhiệm của bách tính, cho nên xuất hiện mười tám lộ phản vương chẳng có gì là lạ.

Cuộc nói chuyện với Lý Thái tiến hành rất thoải mái, một người không ôm ảo tưởng hoàng vị nữa tâm thái bình hòa, ngươi có thể cùng hắn nói bất kỳ chuyện cười nào liên quan tới hoàng vị, nụ cười nước mắt đan xen lẫn nhau, sự chua xót đó không thể nào xua đi được, sinh ra trong hoàng tộc có những cay đắng người ngoài khó hiểu thấu.

Chương 475: Vân gia đại tiểu thư ra đời (1,2)

Lý Thái ôm đống pháo trúc làm xong ra khỏi hầm, thị vệ cũng xuống hầm lấy đi tất cả mọi thứ, bao gồm cả bụi đất mới sinh ra, để lại cho Vân gia một cái hầm trống trơn.

Dạy làm thuốc nổ dưới hầm là do Lý Nhị chuyên môn căn dặn, vì ông ta cho rằng đây là chuyện con người đoạt quyền của trời, không để trời nhìn thấy, phải làm ở dưới đất. May mắn là hầm của Vân gia đủ lớn, cũng đủ sâu, trừ không đào ra suối thì cái gì cũng tốt, mặc dù có vẻ như bưng tai trộm chuông, nhưng Lý Nhị trịnh trọng căn dặn, Vân Diệp phải hoàn thành chính xác.

Lý Thái cố chấp lấy đi của Vân gia một sọt ngô, không lấy ngô chín, chỉ lấy ngô sống, hắn định mang về hoàng cung tự luộc, tự bổ củi, tự đun nước, tự bóc ngô, tự mình mang ngô cho phụ mẫu. Hắn không biết nấu ăn, chỉ có luộc ngô còn làm được, hắn muốn thông qua phương thức này nói với Lý Nhị và Trường Tôn thị rút khỏi cạnh tranh hoàng vị, từ nay làm một vương gia thái bình, làm chuyện bản thân thích.

Bóng lưng của một người thường nói cho ngươi biết rất nhiều tin tức, ví như Lý Thái hiện giờ, mới đầu hai vãi trĩu xuống, lưng cong, sau dần dần lưng thẳng lên, vẫy tay với Vân Diệp, rồi chui vào xe ngựa, người khác nghe không hiểu, nhưng Vân Diệp hiểu hàm nghĩa của nó, Lý Thái vẫn là Lý Thái, chưa bao giờ thay đổi.

- Phu quân, Ngụy vương nói chọn mấy chục con lớn là ý gì?

Tân Nguyệt đứng ở cửa nhìn xa giá của Lý Thái đi xe rồi, ngần ngừ hỏi:

- Chuyện của nam nhân, nữ nhân hỏi nhiều làm cái gì?

Vân Diệp quay lại đẩy Tân Nguyệt thích hóng chuyện về nhà, nửa đêm canh ba rồi còn nữ nhân nhà ai chạy lung tung vậy không?

Lý Nguyên Xương có chết hay không Vân Diệp chẳng bận tâm, thứ cực phẩm trong đám bại hoại này chết bớt tên nào tốt tên đó, mấy chục con ong lớn đốt cho nhất định khiến hắn thừa sống thiếu chết, u uất của Lý Thái cần chỗ phát tiết, Lý Nguyên Xương không may gặp phải còn cách nào khác.

Tôn Tư Mạc vẫn chưa ngủ, treo một cái đèn lồng nằm trong sân nghe tiếng ếch kêu, từ khi Vân Diệp về, Tôn Tư Mạc liền được mời tới nhà, Na Mộ Nhật sắp sinh rồi, thai đầu không có Lão Tôn, lòng Vân Diệp thấy không yên.

Có điều lão đạo này tựa hồ cũng muốn tới Vân gia, Tiền quản gia chỉ mời một lần đã đóng gói xong hành lý rời Ngọc Sơn, đi cùng còn có muội muội của Hỏa Trú, tiểu cô nương mặc đạo bào, đầu gài trâm gỗ, không ngừng đốt ngải thảo bên cạnh Tôn Tư Mạc, để đuổi muỗi đi.

Lão đạo nổi lòng phàm rồi à? Suy nghĩ này vừa nổi lên, bản thân Vân Diệp cũng cảm thấy xấu xa, nếu như chuyện này xảy ra với Lý Nhị, có suy đoán thế nào cũng không quá, nhưng đặt trên người Tôn Tư Mạc thì thành xúc phạm rồi, khắp Đại Đường, Vân Diệp chỉ gặp đúng một người có đạo đức cao khiết như vậy, mặc dù nghiên cứu ra mấy thứ như dâm dược, nhưng cũng là vì nghiên cứu y học, chẳng qua là Vân Diệp không dùng nó vào việc đàng hoàng thôi.

Bên cạnh Tôn Tư Mạc có một bắp ngô, còn sống, vỏ đã bóc đi, bên trên thiếu vài hạt, ông ta còn có cái tật xấu này, nhìn thấy thứ thực vật lạ là cho vào miệng, không chỉ một lần nhìn thấy môi ông ta sưng lên như gan lợn. Làm thí nghiệm lấy trâu bò, khỉ hay thỏ đều được, cần gì tự làm khó bản thân, Thần Nông toi đời chính vì thế đấy.

Nhìn thấy Vân Diệp, Tôn Tư Mạc vẫy tay gọi y tới, nói:

- Sức khỏe của Na Mộ Nhật rất tốt, kỳ sinh nở trong hai ngày tới, ngươi đi tám tháng, phải ở bên cạnh đứa bé này nhiều mới đúng, ta thấy nó có tâm kết, như vậy không tốt, để lâu ngày sẽ thành bệnh, ngươi cứ bận mãi thế này từ khi nào thế?

Vân Diệp ngồi xuống cái ghế nhỏ do tiểu đạo cô mang tới:

- Na Mộ Nhật nhớ thảo nguyên, luôn nằm mơ thấy thảo nguyên, tiểu tử nhận lời với nàng rồi, chỉ cần đứa bé tròn tuổi thì tùy ý nàng, trước đó tiểu tử muốn tiêm chủng đậu mùa cho đứa bé, đại thảo nguyên từ thời Hung Nô đã có thói quen xấu, đó là lấy trâu bò bệnh chết, thậm chí là cả người chết làm vũ khí chống lại sự tấn công của người Hán, không biết rằng đó là thanh kiếm hai lưỡi, hại người cũng hại mình. Tập quán sinh hoạt của người Hán tốt hơn họ, cho nên bọn họ tự hại mình nhiều hơn, ở thảo nguyên một đứa bé từ khi sinh ra tới lức trưởng thành gian nan hơn ở Trung Nguyên, mười đứa bé có ba bốn đứa trưởng thành thuận lợi đã là thần tiên phù hộ rồi.

- Vậy sao chàng còn để Na Mộ Nhật đưa đứa bé đi, thiếp nuôi không được à? Tiểu thiếp nhà người ta sinh con chẳng phải đều do chính thê nuôi sao? Mỗi nhà ta là khác.

Tân Nguyệt như bóng ma, bất kỳ lúc nào cũng có thể xuất hiện bên cạnh:

Tôn Tư Mạc chỉ cười không nói, ông ta là sự tồn tại đặc thù ở Vân gia, từ lão nãi nãi trở xuống không ai coi ông ta là người ngoài, những lời này nếu trước mặt người khác thì Tân Nguyệt đánh chết cũng không nói, nhưng trước mặt Tôn Tư Mạc không cần cố kỵ gì.

- Ầm ĩ cái gì, nhà ta là nhà ta, tiến môn rồi đều là lão bà của ta, ta cưới các nàng sẽ không làm tổn thương các nàng, tuy cưới hai lão bà có thể xem là một loại gây tổn thương, nhưng chuyện tới nước này, thì phải nói tình hình lúc này, nàng có con nàng nuôi, đó là điều thiên kinh địa nghĩa. Na Mộ Nhật có con, cho nên nàng ấy nuôi cũng là hợp lý.

Tân Nguyệt đặt đĩa trong tay xuống, không ngờ là dưa hấu, chỉ là hạt quá nhiều, cũng không to, chừng cái bát, không bằng đời sau to như quả bí đao.

- Chà dưa lạnh, lần trước lão đạo ăn thứ này là ở Phù Dung viên xem bệnh cho hoàng hậu mới được ăn, chớp mắt đã hai năm, năm nay mưa nhiều, đủ nước mới có thứ ngon này ăn.

Tôn Tư Mạc mấy năm qua càng lúc càng giống thần tiên, chuyện gì trong mắt ông ta đều như mây khói trôi qua, chẳng có chút gợn sóng nào. Dưa lạnh là thứ chỉ trong vườn hoàng gia mới trồng, mỗi năm chỉ trồng một hai mẫu, phân cho các vương hầu một hai quả, bất kể nhà ai có cũng là một vinh dự.

Một quả dưa hấu nhỏ ăn vài ba miếng là hết, Vân Diệp thu hạt lại, bảo Tân Nguyệt rửa sạch phơi khô, chuẩn bị năm sau nhà mình cũng trồng.

- Thứ này không phải quan phủ không cho trồng à? Chàng thu hạt lại làm gì?

Tân Nguyệt lúc nào cũng là một lương dân, nhưng Vân Diệp thì luồn lách qua khe hở của luật pháp không phải chỉ là một lần, giống nhà vương hầu, ai coi vương pháp ra gì đâu, chỉ cần không tạo phản đã là lương dân hạng nhất rồi.

- Hoàng đế đem khoai tây của nhà ta giấu đi cũng chẳng thấy ai nói ra nói vào, ta trồng mấy quả dưa nát thì lại lèm bà lèm bèm, nàng không thấy phiền à?Tân Nguyệt bực tức đánh lên vai Vân Diệp một cái, đem một đám nanh vuốt của mình về hậu viện.

- Ngươi ở Dã Nhân Sơn vật lộn cả tháng có phát hiện ra dược liệu tốt không?

Ba câu không rời nghề nghiệp, Tôn Tư Mạc thấy Tân Nguyệt đi rồi liền hỏi vào trọng điểm.

- Đương nhiên là có, vị thuốc điền thất mà đạo trưởng muốn tìm đã thấy rồi, mang về ít, để lúc khác mang tới cho đạo trưởng, tiểu tử còn nhìn thấy một loại hoa ăn thịt, không biết có tác dụng gì không, thối lắm, tiểu tử không lấy, bắt được một con rết màu đỏ, dài hơn một xích, không phải đạo trưởng nói rết ở đây không đủ độc, không làm thuốc được sao? Con đó chắc là đủ, còn mang về cho đạo trưởng đủ các loại đỉa, to, hút máu khỏe, cắn một cái cực sướng, vết thương sẽ chảy máu cả ngày, Đậu Yến Sơn thử để mấy chục con cắn qua, thiếu chút nữa mất mạng, đạo trưởng thấy sao?

- Ở đâu?

Tôn Tư Mạc không rảnh nghe Vân Diệp khoe khoang, hỏi thẳng điều quan trọng nhất.

- Đỉa được nuôi trong chum nước, điền thất trong kho, còn rết ở thư phòng của tiểu tử.

Đừng thấy Lão Tôn tính ôn hòa mà lầm, ông ta là người ít kiên nhẫn nhất, Vân Diệp còn lắm mồm nói không chừng sẽ ăn đòn, vội nói rõ ràng:

Cầm đèn lồng vớt trong chum nước một con đỉa, Tôn Tư Mạc đặt trên tay mình, con đỉa xanh nóng ruột định cắn vào cái tay đầy vết chai, uổng công, nốt chai trên ngón trỏ của Tôn Tư Mạc quá dầy, nó cắn không được, đành bò vòng tròn tìm chỗ da mỏng để cắn.

Búng tay một cái, con đỉa bị bắn lại chum, nhìn ngón tay của mình cười rất cao thâm, đi thẳng vào thư phòng của Vân Diệp, trong cái hộp gỗ, con rết đỏ như còn sống, chân cũng không rụng cái nào, vì nó Vân Diệp bỏ nhiều công sức, đặt vào giấy tuyên chỉ, để chỗ khô thoáng gió từ từ sấy khô, cuối cùng lấy châm thuê hoa cố định ở gỗ mềm, đã không còn là dược liệu gì nữa, có thể coi là một tác phẩm nghệ thuật.

- Rất tốt, bề ngoài đẹp lắm, có vẻ độc tính cũng không tệ, là thứ thuốc tốt, giảm đau ngừa co giật, lở loét, mấy bệnh đó mà có nó thì dễ chữa rồi.

Nói xong đóng hộp lại cho vào lòng, ra hiệu Vân Diệp dẫn tới kho của Vân gia, điền thất còn ở đó.

Tự nhiên đòi tham quan kho nhà người ta, chỉ Tôn Tư Mạc làm được, mấy thứ như lưu ly không thèm nhìn một cái, chỉ có trân châu mà Vân Diệp mang về là lấy vài viên, nói là phối thuốc, Tân Nguyệt vừa mới mở cửa kho cho Tôn Tư Mạc còn cười hì hì kiến nghị phía sau còn có trân châu to lắm, không biết lão thần tiên có chọn thêm mấy viên không?

Cái mụ bại gia này, trân châu làm thuốc lấy mấy viên méo mó sứt xẹo là được, dù sao cũng nghiền thành bột, cần gì phải chọn thứ to với tốt.

Trên giá có mấy cái bao, toàn là điền thất, do trưởng lão Mông trại sai mang tới thứ tốt nhất, đủ năm, đủ lạng, rễ to hoàn chỉnh, Tôn Tư Mạc rất hài lòng, chọn vài cây rồi rời kho, nhíu mày bảo Vân Diệp:

Người xuất gia có thể không quan tâm, nhưng Vân gia lớn bé đầy một nhà, Lão Tần còn đòi Vân gia chuẩn bị của hồi môn cho Nhuận Nương nhiều vào, không có tiền sao được.Nhưng mà Lão Tôn nói thì chỉ có thể cúi đầu thụ giáo.

Một đêm mưa to đã xua đi cái nóng, tới sáng mưa vẫn rả rích mãi không thôi, Vân Diệp cả một đêm không ngủ, cứ đi đi lại lại dưới mái hiên, đêm qua tới phòng Na Mộ Nhật, nàng đã bắt đầu đau bụng rồi, đau suốt cả một đêm, tới sáng sớm ổn bà mới nói Nhị phu nhân có thể sinh rồi.

Canh nhân sâm đã được nấu sẵn, Tôn Tư Mạc xem hai lần nói không có vấn đề, Tân Nguyệt bế con lấm lét đứng cách Vân Diệp thật xa, nàng biết trượng phu đang ở trang thái nóng nảy, tránh xa thì hơn, lúc mình sinh con dù đau chết đi sống lại cũng cảm thụ được sự lo lắng bất an của trượng phu, hẳn bây giờ cũng giống như thế.

Cô nương trên thảo nguyên rất kiên cường, Na Mộ Nhật không lớn tiếng la hét, chỉ rên nho nhỏ, lần này ổn bà bất kể thế nào cũng không cho Vân Diệp vào phòng đẻ, nhìn thấy Vân Diệp có ý xông vào, Tân Nguyệt không để ý nhiều nữa, vội vàng giữ lấy, cầu khẩn Vân Diệp đừng cố chấp, lần trước vì vào phòng đẻ, nên gặp chuyện không may, con chưa đầy tháng đã bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, lần này nếu xảy ra chuyện, cả nhà không sống nổi nữa.

Na Mộ Nhật hiểu chuyện khả năng nghe thấy bên ngoài tranh cãi, không phát ra tiếng rên đau đớn nữa, chỉ có hơi thở dồn dập. Tất cả đều đang bị dày vò, nãi nãi ở Phật đường đã phái nha hoàn tới hỏi ba lần rồi.

Tiếng trẻ con khóc truyền ra, không được vang như Vân bảo bảo Vân Thọ, khóc như mèo con kêu vậy, tức thì làm tim Vân Diệp thắt lại, nhìn Tân Nguyệt một cái rồi định vào, đúng lúc này ổn bà đi ra, quỳ xuống hành lễ:

- Chúc mừng hầu gia, chúc mừng hầu gia, sinh được tiểu thư.

Vân Diệp chẳng bận tâm là sinh nam hay sinh nữ, chỉ cần là cốt nhục của mình thì đều là thịt trong lòng hết, sớm muốn có nữ nhi, giờ thì thỏa mãn rồi, phần thưởng của Vân gia xưa nay luôn rộng rãi, một viên trân châu to bằng đầu ngón tay tiện tay thưởng luôn.

Chẳng trách tiếng khóc nhỏ như vậy, thì ra đứa bé đúng là rất nhỏ, gầy teo bé như con mèo con, tưởng chừng một cơn gió cũng thổi đi được, hai nắm đấm nhỏ siết rất chặt, cái miệng nhỏ mở ra gào khóc, chỉ là tiếng nhỏ quá.

Đây chính là khuê nữ của mình, trông mà thương, thấy ổn bà tay chân lóng ngóng quấn tã cho con, Vân Diệp muốn đánh, quấn nó như cái bánh tét thế làm cái gì?

Bực mình đuổi ba ổn bà thu dọn xong đi, bế con hí hửng suốt nửa ngày mới phát hiện mắt Na Mộ Nhật nhìn mình chăm chăm, mặt đẫm lệ.

Bế khuê nữ đặt ở đầu giường, để Na Mộ Nhật nhìn con mình, ai ngờ nàng lại quay đầu đi, rất không hài lòng về tác phẩm của mình.

- Sinh đứa con lại thành không hiểu lẽ rồi à, nghĩ gì đấy, nữ nhi đẹp như tiên nữ, ta yêu tới tận xương tủy này, nàng còn chê, nàng không thích thì ta nuôi, nằm mơ cũng không ngờ một ngày Vân Diệp có khuê nữ, đây là ông trời ban cho ta, đợi con trăm ngày, xem ta bày đại yến đãi khách ra sao. Tất cả những nhân vật có thể diện ở Trường An đều phải đến, không đến ta tới tận nhà, lão tử có khuê nữ rồi.

Na Mộ Nhật quay đầu sang, vẫn cứ khóc, nữ nhân ở cữ mà khóc sẽ để lại mầm bệnh, Vân Diệp lau nước mắt nước mũi cho nàng, hôn lên trán, nói nhỏ:

- Cám ơn nàng, vất vả cho nàng rồi.

- Thiếp muốn sinh cho chàng một nam nhi, một anh hùng tung hoành thảo nguyên, nhưng giờ là khuê nữ, thiếp không cần.

- Đã sinh ra rồi, chẳng lẽ còn có thể nhét trở lại, hơn nữa, lần này là khuê nữ có gì không tốt, ta mừng tới nở hoa trong bụng.

Nói ngon nói ngọt mãi mới làm Na Mộ Nhật vui vẻ lại, lập tức bắt đầu mơ mộng nữ nhi của mình sẽ là tuyệt thế giai nhân, Vân Diệp nhìn bóng dáng mình trong cái gương đầu giường, thở dài, với tướng mạo của mình, sinh ra được nữ nhi khuynh quốc khuynh thành e là không phải dễ.

Lý Nhị được khen là tướng long phượng mà sinh ra mấy khuê nữ cũng không mấy nàng xinh đẹp, Lý An Lan, Cao Dương đứng đầu, còn những nàng khác tất cả đều được gọi chung là dịu dàng hiền huệ, quan viên Đại Đường vẫn còn chút thể diện, không muốn trái lương tâm khen bừa khen bãi công chúa xinh đẹp thế nào, chỉ đành khen các công chúa hiền thục, không nói tướng mạo, chỉ luận tính cách, tính cách là thứ co dãn rất lớn, khen thế nào cũng không quá.

Nữ nhi của mình tương lai phải khen thế nào đây? Xinh đẹp thì thôi đi, huyết thống không tốt, nó giống mình hơn giống Na Mộ Nhật, không nhiều hi vọng, chẳng lẽ mình cũng khen con dịu dàng hiền thục? Nhìn Na Mộ Nhật là biết không ổn, tính cách phụ thân nó thì cứ hỏi dân Đại Đường là biết.

Na Mộ Nhật đột nhiên thích khuê nữ của mình, bế con trong lòng hôn hít suốt, có bà nương nhà ai ở cữ mà ngồi như thế, bị Vân Diệp nhét vào chăn, hai mẹ con tựa đầu vào nhau thân mật vô cùng.

Tân Nguyệt rõ ràng muốn cười lớn, luôn mồm khen khuê nữ xinh đẹp, nhìn cái lưỡi nhỏ của nàng liếng thoắng, lại nhìn nàng không ngừng giơ Vân bảo bảo lên cao là biết hiện giờ nàng chỉ muốn hát vang.

Khuê nữ thật là tốt, chỉ cần có của hồi môn là đuổi ra khỏi cửa rồi, trượng phu có thương khuê nữ tới đâu cũng chỉ có thể chuẩn bị của hồi môn thật nhiều, Vân gia phải chuẩn bị nhiều của hồi môn lắm rồi, không ngại chuẩn bị thêm một phần nữa.

Na Mộ Nhật nhìn Vân bảo bảo hâm mộ vô cùng, nhìn nhìn khuê nữ xấu xí trong lòng liền không cười nổi nữa, lại muốn khóc. Vân Diệp khó khăn lắm mới đuổi được Tân Nguyệt rất muốn ở lại đi, lão nãi nãi cũng đã tới.

Các cô cô thẩm thẩm kéo ùa vào, bế trọng tôn nữ trong tã, cười tới nếp nhân khóe mắt càng rõ, ôn tồn an ủi Na Mộ Nhật, nói nàng còn ít tuổi, đợi thân thể hồi phục rồi, lúc đó sinh nữa là được, lời cổ vũ này có tác dụng rất rõ ràng, Na Mộ Nhật liền trở nên cao hứng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau