ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: Lặn xuống nước

Tôi tớ Vân gia chờ đợi ở dưới hoành phi, thấy Hầu gia trở về liền quỳ xuống đất khóc như mưa, y phải đá mỗi người một cước mới ngừng khóc. Chợt nghe Vượng Tài bất mãn phát ra tiếng phì phì trong mũi, một người vội vàng tháo đồ xuống, một người khác hô to:

- Hầu gia hồi phủ rồi.

Sau đó ù chạy vào trong.

Người trong chợ nhìn thấy Vân Diệp toàn thân giáp trụ càng không ngừng khom mình hành lễ, Vân Diệp cũng cười đáp lễ, đều là hương thân quê nhà, không thể vô lễ được.

- Hầu gia viễn chinh vất vả rồi, nghe nói đại quân bình diệt phía nam hơn mười bang bất thần phục, mang về cho triều đình của cải vô số. Lao khổ công cao, lão hán có rượu hoa quế, hương vị coi như tốt, phải uống.

Không thể cự tuyệt, lão hán một năm chỉ ủ được ngần này rượu, lần nào cũng đưa tới nhà Vân Diệp một chút, được chút bánh ngọt đáp lễ là có thể kiêu ngạo nửa năm, đây là thể diện lớn nhất của lão. Huống chi lão hán không ngờ cũng học được vẻ nho nhã để mời rượu, xem ra luyện tập đã lâu, động tác bưng rượu rất thuần thục, cũng không biết liệu có phải học được ở thanh lâu hay không.

Rất tốt, vừa lúc đang khát, Vân Diệp bưng một bát uống một hơi hết luôn, xong giơ ngón tay cái khen ngon, lão nhân nhất thời mặt mày rạng rỡ, nói không ngừng:

- Hầu gia đại thắng mà về, tiểu lão nhi trong nhà còn có chút cũng mang tới quý phủ, thỉnh lão nãi nãi cùng nếm thử.

Tiểu thương bán rượu nếp rong ôm đầu Vượng Tài khóc lớn, Vượng Tài mập mạp đã thành tuấn mã cao to, trông không dễ coi. Đều là do không được uống rượu nếp mà ra, thương quá đi, bị đói đến mức này rồi. Rượu nếp hôm nay không bán nữa mà mời Vượng Tài uống, Vượng Tài liền thích chí chúi đầu vào thùng gỗ uống ừng ực.

Rõ ràng là bị bắt cóc đi, nhưng trong nhà lại bày ra tư thế gia chủ viễn chinh trở về, mọi người đều nghênh tiếp ngoài cửa phủ, lão nãi nãi ngồi trên trên thái sư ỷ, chống quải trượng tít mắt cười tôn tử toàn thân giáp trụ uy phong lẫm lẫm đang từ ngoài cửa sải bước vào. Theo bà thấy, mặc kệ tôn tử là chật vật chạy trốn, hay là dũng quán tam quân cũng đều như nhau, chỉ cần bình an trở về là tốt rồi, về phần không lập công cũng không phải chuyện gì quan trọng.

Lão nãi nãi trông già thêm, trước khi Vân Diệp bị bắt cóc tóc còn có chút đen, giờ cả đầu đã bạc trắng.

Vân Diệp bước vội lên trước quỳ xuống:

- Nãi nãi, tôn nhi đã trở về.

Lão nãi nãi sờ sờ khuôn mặt Vân Diệp, nước mắt chảy xuống:

- Tốt, tôn nhi tốt của ta đã trở về, trở về là tốt rồi.

Tân Nguyệt bên cạnh đã khóc đến mềm oặt người đi rồi, hài tử trong lòng mở to mắt nhìn ông bố xa lạ. Na Nhật Mộ ưỡn cái bụng thật lớn ra, được nha hoàn đỡ mỉm cười với trượng phu, toàn gia chỉ còn mình nàng kiên cường.

**********

Sau khi chào hỏi, Tiểu Nha như bay nhào vào lòng ca ca, ôm lấy y khóc lớn, trong tiếng nấc nàng nói với ca ca, nàng nghe trộm nãi nãi và tẩu tử nói chuyện, biết mấy ngày này ca ca bị người bắt cóc, là cừu nhân lớn nhất bắt cóc, nàng tìm đến Ngọc Sơn cũng không tìm thấy ca ca đâu.

Gạt nước mắt cho con mèo nhỏ Tiểu Nha, Vân Diệp ôm nàng nói:

- Ca ca lợi hại ra sao muội cũng không phải không biết, ca ca để bị bắt cóc chẳng qua là để diệt tận gốc những tên khốn nạn này. Hiện tại đã ổn rồi, đều bị ca ca giết chết rồi, sau này Tiểu Nha lại có thể thoải mái ra chợ chơi.

Tiểu Nha cười gật đầu, ôm ca ca không muốn rời, đến khi nãi nãi cười mắng nàng không có một chút hình dạng của đại cô nương, lúc này nàng mới rất không tình nguyện tách khỏi ca ca. Tiểu Vũ thấy thì rất ước ao, hiện tại làm nũng thế này cũng chỉ có Tiểu Nha làm được.

Vân Diệp ôm con trai chuẩn bị đi tắm, Tân Nguyệt cúi đầu e thẹn theo trượng phu vào nhà tắm, Na Nhật Mộ mỉm cười đi theo. Nãi nãi phân phó, ngày hôm nay Vân gia đóng cửa không tiếp khách, hôm nay phải vui chơi cho thoải mái.

Lão Tiền quản gia cố ý dán giấy đỏ ngoài đại môn, nhà có hỉ sự, miễn tiếp khách, rồi dặn hộ vệ ngoại trừ tam gia thì thông tri, người khác thì miễn tiếp.

An bài xong hộ vệ đại môn, lão Tiền bắt đầu thu xếp tửu yến. Tôi tớ một đám tươi cười rạng rỡ chạy ra chạy vào, giết lợn thịt dê, bắt cá đuổi gà, còn chọn rượu đủ năm từ trong hầm ra. Đám nha hoàn cũng đi trang hoàng phòng khách, treo đèn lồng, xếp bàn ghế, rửa bát đũa.

Ở vào thời Đại Đường thiếu phương thức giải trí, biểu hiện sung sướng của bản thân chính là ăn uống một chầu, nếu như tâm tình sung sướng là lại có một bữa no đủ. Hầu gia an toàn về nhà chính là đại hỉ sự, nhưng để mừng hỉ sự này cũng chỉ có tổ chức ăn uống, phương thức này mặc dù có chút bình thường, nhưng Vân Diệp lại thích. Xem ra toàn gia đều thích, thích đến độ trâu trong chuồng lại ngã chết một con.

Lão Tiền nhìn con trâu vừa mới rồi còn đang ăn cỏ, giờ nằm quay đơ trên đất thì buồn rầu nói với quản sự:

- Trâu của ta ngã chết rồi, giờ ngươi đến nha môn báo một tiếng, nói cho quan viên này ta chuẩn bị chôn trâu rồi, không được cho bọn họ tới xem, trong nhà đang có hỉ sự.Quản sự lập tức thu lại sắc mặt vui vẻ, thay bằng một bộ mặt đau thương đi ra từ cửa ngách, cưỡi một con ngựa đến báo tin dữ cho quan phủ.

Nhà tắm Vân gia rất đẹp, kiểu dáng hình hoa sen, người nằm ở cánh hoa vừa vặn có thể ngủ. Vân Diệp vừa mới cởi y phục thì Tân Nguyệt cùng Na Nhật Mộ không nhịn được cười. Vân Diệp cúi đầu nhìn toàn thân trắng nõn, lại nhìn tứ chi bị mặt trời thui đen cũng cảm thấy buồn cười, có khác nào gấu mèo đâu cơ chứ.

Lôi Tân Nguyệt tới vỗ hai cái vào mông nàng để tìm lại chút xúc cảm. Vẫn vậy, độ đàn hồi vẫn vậy, không nhịn được lại nhéo thêm hai cái, Na Nhật Mộ thì thôi, đang bụng to không dám trêu chọc.

Mặc kệ hai lão bà, Vân Diệp cởi quần áo cho nhi tử rồi nhảy ùm xuống nước. Nước ấm dễ chịu, đặt nhi tử trên người, để nó đá tung bọt nước, còn bản thân thì tựa lên thành nghỉ ngơi. Bôn ba bên ngoài 8 tháng, gần như cạn kiệt tâm tực, về nhà thật thoải mái, không cần phải lo lắng bước kế tiếp nên làm thế nào, tới cùng có muốn gia hỏa chết tiệt kia giết đi hay không, cho dù Phùng Áng có bản lĩnh bằng trời đi nữa thì cũng không thể quản được tới Trường An, hiện tại cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần quan tâm nhiều việc nữa.

Nhưng Vân Diệp nghĩ vậy vẫn còn sớm, Tân Nguyệt vừa cởi y phục thì y quên cả dự định nghỉ ngơi. Trước đây thân thể của nàng như châu tròn ngọc sáng, hiện tại thì nguy rồi, sinh xong hài tử thì vóc người càng thêm cao, thế này thì nghỉ ngơi cái khỉ gì nữa, có mà nghỉ trong khe suối nguồn, nhanh, nhanh, mũi sắp chảy hết máu đến nơi rồi.

Nam nhân ai cũng như vậy, có mẹ của hài tử thì không cần hài tử nữa. Đưa tiểu hài tử cho Na Nhật Mộ, để hai người ra ngoài tiểu trì chơi đùa, ở đây chỉ cần mẹ nó là được.

Na Nhật Mộ cười khanh khách ôm Vân Bảo Bảo Vân Thọ mắt đang láo liên ra ngoài, còn rất hiểu ý thả rèm xuống.

Tân Nguyệt oán trách tát yêu Vân Diệp, bản thân nàng còn chưa muốn xuống nước đã bị hai tay Vân Diệp ghì lấy.

Vừa xuống thủy trì, Tân Nguyệt thỉnh thoảng lại giữ đôi tay tác quái của trượng phu, cầm khăn mặt cọ rửa cho y, cọ tới cọ lui, chùi lên chùi xuống, tắm cho hỏa khí bốc lên...

Na Nhật Mộ ở bên ngoài đang chơi đùa với Vân Bảo Bảo, nhưng lỗ tai lại vểnh lên nghe ngóng, nghe thấy giọng nói bên trong, đôi lúc lại có tiếng cười, thân thể của nàng cũng cảm thấy nóng lên, hướng về phía trong khẽ gắt rồi lấy khăn bọc lấy Vân Bảo Bảo về hậu đường mặc quần áo cho nó.

Thiên lôi dẫn đến địa hỏa, sau khi lửa cháy hoang tàn đồng cỏ thì còn lại một mảnh tĩnh mịch.

- Chân của ta đã tê rần.

Vân Diệp nói với Tân Nguyệt trong lòng.

Tân Nguyệt xoay xoay người, ghé đầu xuống ngực Vân Diệp, miệng nhỏ nhẹ như mèo ngoan.

- Xú bà nương, chân ta chuột rút rồi.

Vân Diệp nghiêng đùi nhấc mông, vừa rồi quả có hơi kịch liệt.Tân Nguyệt trong nhà tắm suýt phọt cười, nàng biết bệnh này của Vân Diệp, vừa rồi chính là nàng cố ý trả thù y. Là phu thê lâu như vậy, hai người đều rõ thân thể nhau như lòng bàn tay, nhất cử nhất động thường ngày đều hình thành thói quen, tỷ như Vân Diệp phải có gối cao mới ngủ được, Tân Nguyệt lại thích gác chân, đây tuy chỉ là chi tiết vụn vặt trong cuộc sống, nhưng nhu tình trong đó không phải chỉ bằng vài lượng bạc mua xuân là có thể cảm nhận được.

Vân Diệp nằm trên giường trúc, Tân Nguyệt chà lưng cho y, thấy vết thương trên vai y vừa mới khép miệng thì rơi lệ. Không biết trượng phu bên ngoài phải chịu bao nhiêu đau khổ, thế nhưng về đến nhà luôn luôn vui đùa, dường như thế giới này không có chuyện gì có thể làm khó được trượng phu nàng, trận chiến với Đậu Yến Sơn tuyệt đối không đơn giản như lời kể bình thản của y, thế nhưng y chỉ nói một câu là đã tìm được cơ hội giết Đậu Yến Sơn rồi.

Nàng thích nghe trượng phu ba hoa, cứ cảm thấy bản thân trượng phu vốn là như vậy. Bị một hoàng hoa ngư đánh ngất, vậy mà qua lời kể của trượng phu trong thư lại biên thành chuyện cười. Đến khi Lưu Tiến về nhà kể lại, nàng mới biết chuyện không phải như vậy.

Án theo lời y nói, thì chính là ông trời muốn thu y rồi. Hầu gia cột bản thân lên cột buồm, cầm dao nhỏ trong tay, vạn nhất bị gió xoáy hút vào thì y sẽ tự sát. Thắt lưng đã buộc sẵn dây, bị gió thổi làm cả người bay phấp phới trên trời, nếu không phải đám Hồng Thành túm được, không khéo y đã tiêu diêu miền cực lạc rồi. Từ trên trời rơi xuống đủ loại thứ, mảnh gỗ, cành cây, ba ba, rùa, người chết, cá mập, còn cả hoàng hoa ngư đánh ngất Hầu gia. Còn một con cá rớt xuống đánh bịch trên người y, sau khi gỡ ra thì cả người đã lấm tấm đỏ.

Những cành cây nhỏ thường ngày không để ý đến, nhưng trong gió lợi hại chẳng khác gì roi to, quật nát hết y phục. Vài trăm cân cá lớn đều đã bị lôi từ trong nước lên, bay lên giữa trời còn há miệng đớp đớp. Có đến hơn trăm Oa nhân bị vòi rồng cuốn lên trời, cuối cùng chỉ tìm được một người còn mông hoàn chỉnh. Cá voi nặng cả trăm tấn cũng phải chịu số phận phơi thây trên bãi đá, nếu không phải Hầu gia cao số nhìn thấy sớm, thì hiện giờ nằm cạnh cá voi có lẽ chính là cái thuyền này.

Tân Nguyệt nghĩ đến đấy thì trong lòng sợ hãi, nam nhân như trượng phu nàng đây mới đúng là trụ cột trong nhà. Nếu như không có y, trong nhà cũng không có gì vui vẻ. Lão nãi nãi cả ngày niệm kinh trong phật đường, mấy cô cô thẩm thẩm thì không đánh mạt chược, như ruồi không đầu đi tìm chùa miếu, đạo quan, am ni cô, cầu thần phật trên trời phù hộ. Hai người Tiểu Nha, Thì Thì dẫn theo gia tướng chạy tới Ngọc Sơn, biết rõ không có hi vọng nhưng một khắc cũng không dừng lại. Na Nhật Mộ mắt lộ hung quang, dùng roi đánh tôi tớ mang theo từ thảo nguyên, ánh mắt như sói trông rất dọa người.

- Nghĩ cái gì thế, nhanh chà lưng cho ta đi. Làm lông sạch sẽ rồi tới từ đường dâng hương, nãi nãi còn đang chờ, chậm trễ sẽ bị cười thối mũi đó.

Tân Nguyệt trút giận lên cái mông của Vân Diệp, nói:

- Đó chẳng phải do chàng làm càn hay sao, hại thiếp bị các trưởng bối chê cười. Lần trước thẩm thẩm còn nói, phu thê thiếu niên đừng nên tham hoan, thời gian còn dài, đừng nên dồn một lúc kẻo kiệt sức. Nói thiếp chẳng khác gì hồ ly tinh, chẳng phải ở Lĩnh Nam tổn thất bao nhiêu, kết quả là muốn thiếp chịu tiếng xấu thay cho người khác.

Làm lông sạch sẽ toàn thân xong, người cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Nội y mềm mại là do đám nha hoàn dùng chày gỗ giã mềm lụa mới có, rất thoải mái mà lại tao nhã. Hiện tại nội y của Vân gia đều được xử lý như vậy.

Áo khoác ngoài của thư viện màu xanh cũng thoải mái như vậy, không đai lưng, dễ dàng mặc vào thay ra.

Tân Nguyệt đỏ mặt đi theo sau Vân Diệp thỉnh an lão nãi nãi. Lão nãi nãi hhông biết nàng làm thế nào, vừa rồi trong nhà tắm hai người còn cười cười đùa đùa, khuôn mặt giờ còn hồng như uống rượu, nhưng trong ánh mắt không có lấy một tia xấu hổ, còn biết đuổi Na Nhật Mộ ra ngoài, tiểu thiếp thì chưa được vào từ đường.

Lão nãi nãi mặc kệ những thứ này, người trong Vân gia có tư cách vào từ đường chỉ có 5 người. Lão nãi nãi, Vân Diệp, Tân Nguyệt, Vân Bảo Bảo, đương nhiên còn có Lý Dung. Tân Nguyệt nhớ tới tên này thì cảm thấy không thoải mái, cũng may hài tử kia đã định trước phải làm vương của người Liêu, cũng không trở về nữa, cho nên cũng rộng lượng bỏ qua tồn tại của hắn.

Lão nãi nãi đốt hương, Vân Diệp nhận lấy, quỳ lạy ba lần mới cung kính cắm vào lư. Lão nãi nãi cúi đầu lầm rầm cầu xin liệt tổ liệt tông, cảm tạ tổ tông phù hộ, tôn nhi đã bình an trở về, gia nghiệp thịnh vượng đã ở trước mắt, cầu tổ tông tiếp tục phù hộ Vân gia bình an, tử tôn sinh sôi nảy nở.

**********

Trong nhà náo nhiệt ba ngày liền, không tiếp khách lạ, chỉ người trong nhà quây quần với nhau. Vân Diệp cảm thấy cuộc sống thoải mái với cảm giác ngủ tới tận lúc mặt trời lên cao. Trong phòng im ắng, chỉ có Na Nhật Mộ đang ngồi học thêu. Đôi tay đã quen roi ngựa quả thật rất khó hàng phục tú hoa châm.

Vân Diệp chống cằm nhìn Na Nhật Mộ thêu thùa, trên khung thêu có một con cừu béo mập, mắt to, đang rất vui mừng. Na Nhật Mộ thêu vài cái rồi lại nhíu mày gỡ ra, trông vô cùng thơ ngây.

Na Nhật Mộ đưa tay xoa lên phần hở trên bụng, cảm nhận một sinh mệnh nhỏ đang chuyển động. Chợt nàng thấy Vân Diệp đã tỉnh, bèn buông tay thêu, cầm lấy tay y đặt lên bụng mình xoa nhẹ.

- Ca ca, Tân Nguyệt tỉ tỉ nói còn hơn 10 ngày nữa thì hài tử này sẽ ra đời, chàng có thích không?

Na Nhật Mộ chăm chú nhìn vào mắt Vân Diệp hỏi.

- Thích, đương nhiên thích, là hài tử của cta sao ta lại không thích? Không chỉ ta thích mà nãi nãi cũng sẽ thích, cô cô, thẩm thẩm, bọn muội muội cũng đều sẽ thích, Tân Nguyệt cũng sẽ thích.

- Ca ca, hài tử sinh rồi cho nó về thảo nguyên cùng thiếp được không? Lâu lắm rồi thiếp không nhìn thấy đại thảo nguyên rồi, rất nhớ bò dê, cỏ xanh, nhớ vắt sữa ngựa, vắt sữa dê. Dê không dễ vắt, chúng nó lúc nào cũng chạy nhảy, thiếp cũng nhớ lúc ngồi trong trướng bồng nấu trà sữa, nhìn trượng phu bên ngoài trướng bồng bận rộn...

Na Nhật Mộ thuộc về thảo nguyên, cuộc sống Trung Nguyên sẽ khiến nàng héo dần héo mòn. Một năm qua với nàng có biết bao nhiêu gian nan Vân Diệp cũng hiểu rõ. Bản thân y thất tung, lại hoài thai hài tử, Na Nhật Mộ gắng đè nén khát vọng về với thảo nguyên. Hôm nay Vân Diệp đã trở về, khát vọng này giống như ngựa hoang thoát cương không còn bị quản thúc.

- Nàng thích thảo nguyên, ta cũng thích thảo nguyên. Ta thích nơi trời xanh, mây trắng, mục trường. Na Nhật Mộ nàng đừng ủy khuất bản thân, nếu như thích thảo nguyên thì trở về đi. Nàng là cách tang hoa trên thảo nguyên, tự do tự tại trên đồng nội mới là số mệnh của nàng. Đừng cố chịu đựng, Na Nhật Mộ vui vẻ, yêu đời mới là Na Nhật Mộ của ta. Đừng học thêu thùa, tay nàng nuôi dê mới là tốt, vì sao lại phải đi học thứ nàng không thích? Nếu như thích đồ thêu thì bảo nữ nhân trong thôn trang thêu cho nàng, thêu nhiều vào, muốn cái gì thêu cái đó. Chọn lấy đồ tốt để dùng, đồ xấu thì tặng cho tỉ muội trên thảo nguyên, bọn họ nhất định sẽ rất thích.

Chương 462: Lặn Xuống Nước (2)

Na Nhật Mộ không nhịn được khẽ cười, vuốt lên khuôn mặt Vân Diệp nói:

- Ngốc ca ca, tặng người khác phải là đồ tốt, đồ không tốt phải để lại mình dùng, đây là quy củ của thảo nguyên. Khách nhân tới sẽ có váng sữa, thịt dê ngon nhất. Khách nhân ăn no rồi chủ nhân mới có thể ăn. Đấy là quy củ của thảo nguyên, ca ca của thiếp quên rồi sao?

Na Nhật Mộ hưng phấn đứng lên, dường như muốn nhảy nhót. Vân Diệp vội vàng giữ nàng lại, vui quá đến nỗi quên cả mình đang mang thai, thật là vô tư quá.

- Nàng sinh hài tử xong rồi đến đầu xuân sang năm hãy trở về, về sớm quá hài tử còn quá nhỏ, đi đường quá nguy hiểm. Hài tử của chúng ta còn cần phải chích ngừa vài thứ mới có thể đi, nàng cũng phải chích, ta sắp thành công rồi. Thứ này rất quan trọng, có nó, ác ma đáng sợ nhất trên thảo nguyên cũng phải chạy trốn, để hài tử chúng ta bình an lớn lên.

- Vật gì vậy, chú ngữ cầu phúc sao? Trên thảo nguyên Đại Tát Mãn cũng sẽ niệm kinh, khiêu vũ. Thiếp sẽ vì hài tử của chúng ta mà mời tới Tát Mãn thông minh nhất. Mời mười người, không 20 người, để cho bọn họ nhảy cho hài tử ba ngày ba đêm, đánh đuổi toàn bộ ma quỷ.

Vân Diệp kéo ống tay áo lên, để Na Nhật Mộ nhìn vào đầu vai của mình. Chỉ thấy ba vết sẹo mờ, Na Nhật Mộ không hiểu là gì bèn hỏi:

- Đây là cái gì, khi còn bé chàng bị thương sao?

- Không phải, đây là một biện pháp đề phòng, đề phòng một loại tật bệnh đáng sợ. Phu quân nàng khi còn bé được sư phụ tiêm vào rất nhiều thứ, cho nên ta mới có thể một người xuyên qua biển rừng mênh mông, vượt qua các loại khảo nghiệm, không bị một số tật bệnh đáng sợ quật ngã. Đáng tiếc, phu quân nàng vô dụng, chỉ có thể chích ngừa cho đám hài tử một loại trong số đó. Tin ta đi Na Nhật Mộ, rất quan trọng, hài tử của Vân gia đều phải chích ngừa, không thể thiếu một ai.

Thấy Vân Diệp trịnh trọng như vậy, Na Nhật Mộ vốn rất tin tưởng trượng phu gật đầu đồng ý. Trượng phu nói rất quan trọng, vậy thì nhất định là rất quan trọng.

- Ca ca, Na Nhật Mộ nhất định sẽ sinh cho chàng một tiểu nam tử hán cường tráng. Nó sẽ trở thành anh hùng của thảo nguyên, so với hùng ưng còn bay cao hơn, so với công ngưu (trâu đực) còn khỏe mạnh hơn, so với Tát Mãn còn thông minh hơn, hơn nữa còn là một mỹ nam tử.

Vân Diệp bị sự ngây thơ của Na Nhật Mộ làm cho bật cười, ngồi hẳn dậy nói:

- Được, được. Chúng ta nhất định sẽ sinh một hài tử cường tráng, tương lai bảo vệ cho ca ca, đệ đệ, muội muội của nó, cũng bảo vệ cho nàng.

- Nó cũng sẽ bảo vệ chàng, để người khác không bao giờ có thể bắt cóc chàng được nữa.- Đúng, đúng, đúng, bảo vệ luôn cả lão tử vô dụng của nó, ha ha ha.

Na Nhật Mộ tự biết mình nói sai rồi, chúi đầu vào lòng Vân Diệp cười ha ha, cảm thấy những lúc thế này quả là hạnh phúc.

Thế giới này chưa bao giờ thiếu sự tồn tại của vu bà. Mới cao hứng một lúc đã thấy Tân Nguyệt thò cái đầu vào, thấy hai người đang hú hí thì lập tức bước đến chia rẽ.

- Này này, Na Nhật Mộ còn đang mang thai, ngài đừng nên vận động mạnh. Na Nhật Mộ, muội cũng không chịu chú ý, hài tử bị thương thì làm sao bây giờ. Lớn đùng thế này rồi mà cứ như trẻ con ấy. Ngài đã ngủ ba ngày rồi, liệu có nên dậy đi ra ngoài một chút không? Có cần đến thăm mấy vị lão quốc công trong thư viện hay không? Lễ vật ta đã chuẩn bị hết rồi, xe ngựa cũng chuẩn bị xong rồi, giờ đi Tần gia sẽ gặp bữa trưa, thuận tiện bàn chuyện hôn sự cho Nhuận Nương. Đều lớn cả rồi, không lập gia đình sẽ bị đàm tiếu đó.

Vân Diệp đỡ Na Nhật Mộ dậy, giận dữ kéo "mụ" đàn bà phá rối này xuống, hai tay thi triển vỗ đồm độp vào mông, lại lần mò trên người một trận. Na Nhật Mộ cũng nhân cơ hội nhéo trộm hai cái. Tân Nguyệt rất mẫn cảm, không chịu được Vân Diệp dằn vặt. Vừa mới đấy đã mềm nhũn ra, mặt hồng hồng nằm bẹp trên giường hồi khí.

Vân Diệp với quần áo mặc vào rồi kéo Na Nhật Mộ ra ngoài, mặc kệ vu bà tức giận ở trong phòng.

Bọn hạ nhân biết tính tình của Hầu gia, sớm đã chuẩn bị một chậu nước giếng lạnh buốt để Hầu gia rửa mặt. Trời nóng bức mà được vùi đầu vào nước mát thật không còn gì sướng bằng.Trước mặt hạ nhân Tân Nguyệt trước giờ vẫn là hình ảnh hiền thê lương mẫu, nàng lấy khăn mặt cho Vân Diệp, ngoan ngoãn lau mặt cho y, tay kia nhân cơ hội véo vài cái vào hông, hạ thủ rất ác.

Vân Diệp dẫn theo lão Tiền ra cửa, trên 4, 5 chiếc xe ngựa đều đựng thứ giống nhau. Chính là từng khối thịt cá voi lớn, được hun khói, ngoại trừ còn có ít mùi cá thì không còn gì khác biệt.

Tại Trình gia, thẩm thẩm thấy được Vân Diệp thì sụt sùi, chửi mắng đám huân quý kinh thành một chập, còn muốn Vân Diệp dẫn theo Trình Giảo Kim, Trình Xử Mặc trở về, nói đám huân quý này rất muốn phụ tử Trình bá bá đừng có trở về nữa.

Hiện nay Trình bá bá đã đại thắng, Trình Xử Mặc dưới trướng Lý Tích lập công lớn. Cao Xương đã bị đại quân san bằng, lúc này đang ở Tiết Diên đà (núi không cao) Xuất phát. Chỉ là Thổ Dục Hồn không biết thế nào lại đạt thành hiệp nghị với Đại Đường, không xâm phạm lẫn nhau, lại còn dưới sự cực lực thúc đẩy của Lý Tịnh từ tiền tuyến. Việc này hiện giờ là chuyện cơ mật, Vân Diệp không biết cụ thể. Có điều mười sáu vạn đại quân tất cả đều là phủ binh Quan Trung, lúc này đang như luồng nước lũ. Tiết Diên đà chín họ Chiêu Vũ đã bị luồng nước lũ này biến thành hạt bụi trong lịch sử.

Vì muốn cho thẩm thẩm còn đang kinh hồn bạt vía an tâm, Vân Diệp tới trước sa bàn của Trình gia, cắm mấy cờ nhỏ xuống, giảng giải đại thể tình hình phía tây, lúc này mới khiến cho thẩm thẩm nín khóc mỉm cười.

Ngưu Kiến Hổ không ngờ đã nhú râu, tiểu hồ tử làm cho Vân Diệp mỉm cười, lấy từ trong lòng ra một trang sức thuý ngọc, đeo lên ngực của tiểu bướng bỉnh. Tiểu gia hỏa vừa mới mọc thêm hai cái răng, nước dãi còn chảy đầy cằm, còn cầm thúy ngọc lên cho vào miệng. Ngưu thẩm thẩm thấy cao hứng, lấy thúy ngọc khỏi miệng hài tử hôn rối rít, mặc kệ nước rớt dãi.

Hai người dùng chút đồ ăn, trời quá nóng, cũng chỉ biết uống rượu nho với cơm.

- Chức Lĩnh Nam thủy sư thống lĩnh của ngươi là chức quan gì, vì sao xưng hô so với mấy lộ thủy sư tướng lĩnh khác lại không giống? Người ta cái này tổng quản, cái kia tổng quản, gọi rất thuận miệng, riêng ngươi lại gọi cái gì thống lĩnh. Ngươi cũng không phải người của Bách Kị ti, chỉ có bọn họ mới xưng hô như vậy.

- Ai biết, có điều Tuyền Châu biệt giá của ngươi là thế nào? Vừa rồi thẩm thẩm nhắc tới tới mới biết có chuyện như vậy, lẽ nào ngươi trong cung bắt nạt thị vệ, đùa giỡn cung nữ, cho nên bị sung quân rồi? Thế nào còn mang tán hàm trung đại phu? Ngươi là tướng môn, đi đâu cũng nên là đô úy chiết trùng phủ, sao lại thành quan văn rồi?

- Ta cũng đang muốn hỏi ngươi, không riêng gì ta, Trưởng Tôn Xung là trường lại của Hành Châu phủ, Tần Hoài Ngọc đi Vũ Dương, Lý Đắc Dự đến Thương Châu, nghe nói là do Lý Tịnh cố ý sắp xếp cho nhi tử. Kì quái chính là cả đám đều là quan văn, không một ai là quan võ. Nếu là hoàng mệnh chúng ta cũng đành phải nhận mệnh, có người nói hiện tại có thể bảo lưu quan võ cũng chỉ có ngươi và Xử Mặc. Ta còn tưởng rằng ngươi biết, thì ra ngươi cũng không biết, giờ ta hỏi ngươi, liệu có biện pháp khiến Tuyền Châu nhanh chóng giàu lên không?

- Có, có điều không liên quan đến ngươi. Ngươi chính là một tên phá biệt giá, phía trên ngươi còn thứ sử nghĩ chủ ý rồi, lợi ích cũng là của thứ sử, cũng không phải ngươi.

Chương 463: Lặn Xuống Nước (3)

Ngưu Kiến Hổ gật đầu, uống một ly rượu, lại nói:

- Chuyện của ta không nói, còn ba tháng nữa xuất phát. Ngươi thì thế nào? Lỗ vương nói muốn giết ngươi đó.

Vân Diệp chậm rãi nhấm nháp, nói với Ngưu Kiến Hổ:

- Ta chuẩn bị lặn xuống nước, tiếp tục lặn xuống nước, lặn đến khi Lỗ vương biến thành ngốc vương thò đầu ra. Còn muốn trốn những lão đầu nhàn rỗi không có chuyện gì muốn in sách, thuận tiện tìm thiểu vì sao tướng môn đều đi làm quan văn, lẽ nào quan văn đệ tử cũng lại đổi nghề thành tướng quân?

**********

Ngưu Kiến Hổ đối với việc làm văn quan hay võ tướng cũng không để ý, chân y vốn bị tật, nên y cũng không ôm hi vọng được lên ngựa phong hầu. Thế nhưng là một thành viên quân đội, hắn phải cảnh giác với những đầu mối như vậy. Mấy ngày này đám quan văn vui mừng khôn xiết, đây là tín hiệu hoàng đế muốn hạ thủ với huân quý, bọn họ không tiếc giá nào đưa ra một số chức quan quan trọng trong hệ thống để an bài những tử đệ huân quý này. Rất nhanh, chỉ ngắn ngủn nửa tháng đã chuẩn bị xong vị trí, sau đó để hoàng đế thực hiện ý nguyện.

- Quan văn cũng không phải không hay, ca ca ở Tuyền Châu nếu như đã làm tới thứ sử, thì thuyền đội của tiểu đệ sẽ có đất dùng. Tuyền Châu cũng không có nhiều đặc sản, ruộng đồng cũng cằn cỗi, chỗ tốt chỉ có ven biển. Ca ca nếu đến Tuyền Châu thì đừng quản chuyện khác, chỉ cần không ngừng mở rộng, mở rộng, lại mở rộng là được. Nếu dư lực thì kiến tạo thuyền đội nhiều hơn nữa, nhất là tàu lớn ra biển. Tiểu đệ bảo đảm bách tính Tuyền Châu chỉ cần dựa vào hải cảng này cũng có thể sống rất tốt.

Vân Diệp suy nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng có kết luận, chính là Lý Nhị lo lắng tướng môn cứ thế này phát triển, sẽ dẫn tới việc hắn đuôi to khó vẫy. Cho nên thừa dịp uy vọng bản thân còn đang thịnh, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai bố trí những hậu bối xuất sắc của tướng môn, đợi đám lão đại tướng môn trở về thì ván đã đóng thuyền, muốn thay đổi cũng không còn kịp nữa. Lần này Lý Nhị rất kiên định, cho nên trừ phi tạo phản, không thì đành nằm im mà nhận mệnh.

- Tiểu Diệp, chuyện của ca ca ta không cần lo lắng. Từ khi chân tàn ta đã không còn hy vọng, có thể có kết quả như bây giờ đã rất thỏa mãn rồi, không cần ngươi nhọc lòng thêm nữa. Chỉ là sau khi ca ca tới Tuyền Châu xa xôi, việc trong nhà đành phải dựa nhiều vào ngươi. Gia phụ, gia mẫu tuổi già, tẩu tẩu ngươi lại không rành quản gia, ngươi phải chú ý chỉ thêm cho đám đệ, muội, ta không muốn mẫu thân lại phải suy nghĩ về gia sự.

Ngưu Kiến Hổ là con trai độc nhất, vốn dựa vào công tích của Ngưu Tiến Đạt hắn không cần phải tới tận Tuyền Châu, chỉ cần ở Trường An đảm nhiệm chức vụ, như vậy gia quốc không bỏ qua cái nào, là an bài tốt nhất. Thế nhưng hiện thực tàn khốc trước mặt, hắn cũng đành để nước chảy bèo trôi.

Rời khỏi Ngưu gia, tâm tình Vân Diệp không tốt. Lý Nhị là đang lựa chọn, người càng thân cận với hoàng gia thì càng phải nhận nhiều trách nhiệm. Gương mẫu, hai chữ này nặng nề mà bất đắc dĩ, mặc kệ là gian thần hay là trung thần, chỉ cần có một chữ thần thì đều phải trả giá tương xứng.

Những năm đầu Trinh Quán không có gian thần chân chính, hào quang của Lý Nhị dù là ban ngày cũng rực rỡ, chỉ có mấy kẻ ngu si mới đi xúc phạm hắn. Hắn là một đế vương bước ra từ chiến đấu, từ lịch sử mà nhìn thì chính là loại người còn sống là còn chiến đấu.

Ngồi cùng lão Tần nướng thịt cá voi sau hoa viên, thịt voi được hun khói ăn rất dai, da bị nướng rất giòn, lại thêm tí nước tương cay cay, đích thật là mỹ vị nhân gian.

- Tần bá bá, Hoài Ngọc phải đi nhậm chức, ngài không lo lắng sao?

Vân Diệp chờ lão Tần nướng xong một khối thịt, cho nước tương xong đặt lên bàn mới hỏi.

- Này có sao, lão phu khi thiếu niên phải tới Tế Nam phủ làm bộ khoái, nam nhi phải lang bạt khắp nơi mới thành người. Cả đời ru rú trong nhà thì có gì tốt? Tiểu tử, đừng suy nghĩ nhiều, đừng làm nhiều, chỉ cần nhìn nhiều là hiểu. Hiện tại bản thân ngươi nợ ngập đầu, cứ xử lý việc của ngươi cho tốt là được, đùng quản việc của người khác. Nhuận Nương, hài tử này lão phu rất thích, thời gian cũng đã đến, lão phu cũng chuẩn bị đến mùng 6 tháng 10 tới nhà ngươi, ngươi xem thế nào?

Lão Tần không để cho Vân Diệp nói sang chuyện khác, mà giục y nhanh chóng chuẩn bị hôn sự của muội muội. Xem ra lão cũng không phản đối việc Tần Hoài Ngọc làm quan văn, thậm chí còn có chút vui mừng. Cũng tốt, chỉ cần bản thân thoải mái thì thế nào cũng được.

- Nếu như là do Viên Thiên Cương xem thời gian thì ngài không cần tuân thủ nghiêm ngặt, cứ thuận tiện chọn lấy một ngày là được rồi. Hiện giờ lão đạo này danh tiếng thối rồi, trước có chút tài xem qua vận trình cho Trương Lượng, nói hắn sắp đi xa, đại cát đại lợi, ai biết còn chưa tới hai ngày tử tôn đã bị người ta phế đi, lão đạo nói không thể tin được.

- Nói bậy, Viên thiên sư sẽ không nói sai, Trương Lượng đích xác sắp đi xa, lần này tới Động Đình hồ huấn luyện thuỷ quân, quả là được thăng chức. Về phần thương tích trên thân cũng không phải trên mặt, lần này Lưu Hoằng Cơ nén giận xuất thủ, tiểu tử ngươi đừng nói không liên quan, đừng có châm dầu vào lửa.

- Tiểu điệt vừa vào Trường An thì đã xảy ra chuyện này, muốn làm chuyện gì cũng không kịp mà. Mấy ngày này tiểu điệt ở riết trong nhà, thuỷ quân trên Bá Hà chưa từng ngó tới, nói tiểu điệt xúi giục thì quá mức rồi. Đám Lưu công không phải là những người mà một hầu tước nho nhỏ như ta có thể sai khiến được.

Tần Quỳnh ăn xong thịt cá voi, xoa xoa tay rồi nâng chung rượu uống một ngụm, lại chỉa chỉa ra ngoài cửa, ý nói y có thể đi. Các lão tướng đều là người nóng nảy, chỉ cần không vừa ý là lập tức đuổi người.

Còn chưa ra khỏi hoa viên, chỉ nghe lão Tần nói với theo sau:

- Nhớ kỹ, mùng 6 tháng 10, đồ cưới chuẩn bị nhiều chút.

Vân Diệp quay đầu đáp lại rồi vội rời khỏi, không dám quấy rối lão Tần và nữ quyến ăn đồ nướng.

Hai người Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông hiện đều đang ở Hà Gian quận vương phủ. Lý Thái, Lý Khác cũng ở đó. Ngày hôm nay phu nhân Lý Hiếu Cung đại thọ 50, không mời ngoại nhân, chỉ có tử tôn trong nhà tới chúc mừng.

Vân Diệp tới cũng vừa lúc tiệc rượu vừa bắt đầu. Vào cửa mới biết thất lễ, vội vàng phái quản gia đi chuẩn bị hậu lễ. Một xe thịt cá voi thật là không ổn.

Lão Tiền còn chưa ra khỏi cổng, đại môn Lý gia đã đóng lại. Giọng nói Lý Hiếu Cung từ xa truyền đến:

- Chuẩn bị lễ vật gì vậy, đợi đến lúc lão phu đại thọ sáu mươi ngươi chuẩn bị cũng chưa muộn, hôm nay chỉ cần rượu là đủ.Đành phải vậy thôi, nhưng không có lễ vật cầm tay cũng có chút lúng túng, đang lúc ngượng ngùng thì Lý Hiếu Cung khịt mũi, hỏi:

- Tiểu tử, ngươi mang theo thịt cá?

- Đúng vậy, Lý bá bá, tiểu điệt bắt mấy con cá voi trên biển, giờ còn lại chút có lòng mang đến cho ngài nếm thử.

Vân Diệp bất đắc dĩ nói, thịt cá voi chỉ có mùi là không ổn, mùi rất nặng.

Lý Hiếu Cung hú lên quái dị, ném cây quạt trong tay xuống bỏ cả cả dép chạy vào trong. Một lúc sau mang ra một cái lá sen lớn, dùng dao nhỏ cắt đứt dây buộc, một khối thịt cá voi hun khói xuất hiện trước mắt mọi người, mùi cũng càng thêm nặng. Lý Thái bịt mũi nói với Vân Diệp:

- Thối quá đi mất, thứ này mà để ăn hay sao?

Vương phi cũng oán trách liếc mắt nhìn trượng phu, chỉ có Lý Đạo Tông vẫn ngồi yên, mắt nhìn về phía này.

Lý Hiếu Cung nói với Lý Thái, Lý Khác:

- Hai ngươi chưa ăn qua thứ này nên không biết, tuy nặng mùi nhưng chỉ cần biết xử lý, thì đây chính là mỹ vị hiếm có, tuyệt đối không phải là loại thịt trâu, bò, dê, lợn có thể so được. Tiểu tử này là một tên mỏ khoét, nhất định biết cách chế biến. Vừa lúc hôm nay y không mang lễ vật, vậy để y vào bếp chuẩn bị thứ này cho tốt để chúng ta nếm thử.

Vân Diệp cười đáp ứng, mặc dù với thân phận bản thân hiện tại xuống bếp thì rất mất giá, thế nhưng trước mặt trưởng bối cũng sẽ không có ai dám nói ra nói vào. Lão vương phi đại thọ, làm một bữa hiếu kính cũng là bình thường.

Lý Đạo Tông gật đầu lia lịa, nói với vương phi còn đang nghi hoặc:

- Tẩu tẩu có điều không biết, Vân hầu thiếu niên theo ân sư viễn du, hiểu biết các loại mỹ thực trong thiên hạ. Mà ân sư y là một cao nhân không phải mỹ thực không ăn. Cho nên dưới sự chỉ dạy của cao nhân, đồ ăn Vân hầu làm ra có thể coi là nhất tuyệt.

Vân Diệp cười nói tiếp:

- Tiểu điệt không biết hôm nay là đại thọ của thẩm thẩm, mạo muội đến nên thất lễ. Cho nên cứ để tiểu điệt xuống bếp làm trường thọ diện cho thẩm thẩm để biểu đạt tâm ý.

(trường thọ diện: bột trường thọ)

- Tiểu tử định làm trường thọ diện gì? Làm thịt cá voi cho tốt là được rồi.Lý Hiếu Cung không nhịn được nghĩ tới món thịt cá voi, Lý Thái cũng cảm thấy hiếu kì, hắn cũng rất muốn nếm thử vị ngon của thịt cá voi.

Lý Thái, Lý Khác cùng Vân Diệp xuống bếp, Vân Diệp nhào bột, còn hai người bọn họ dựa theo phân phó của Vân Diệp chuẩn bị bếp. Chuyện này bọn họ ở thư viện đã quá quen thuộc, cho nên không bao lâu sau bếp đã cháy hồng.

Lý Thái đang bóc tỏi, đột nhiên hỏi Vân Diệp: -

- Diệp ca nhi, ngươi nói ta chuẩn bị 5, 6 con kiến to liệu có thiếu hay không?

- Vậy phải xem ngươi muốn làm gì. Làm một người chịu chút đau khổ thì 5, 6 con là đủ, nhưng muốn biến một người thành một bộ xương thì lấy kiến toàn thư viện cũng không đủ. Mặc dù loại kiến hành quân sa mạc này cắn người lợi hại, còn có một chút độc tính, nhưng đó kì thật không phải là độc, mà là một loại axit kiến gì đó, rất giống với axit sunfuric Tôn tiên sinh luyện ra. Nhưng chỉ có vài con không đủ uy hiếp, biết tâm tư của ngươi, ngươi thuở nhỏ phú quý, Lý Nguyên Xương có thể là người khiến ngươi thống hận, chuyện con chó kia ta cũng nghe đại ca ngươi nói qua, cho nên ta đối với gia hỏa nội tâm ác nhân này cũng không một chút hảo cảm.

Biết tại sao không? Ta có thể xung đột với hắn vì ta là ngoại thần, thế nhưng ngươi thì quên đi. Hai ngày qua ta đã nghĩ qua, muốn lợi dụng ngươi tới chặn Lý Nguyên Xương là việc ngu xuẩn. Hắn là trường bối của ngươi, mặc kệ hắn làm chuyện gì với ngươi, nhưng nếu ngươi ôm hận trả thù thì là ngươi sai. Đại Đường ta lấy hiếu lập quốc, nếu như ngươi làm như vậy sẽ bị nước bọt phỉ nhổ đến chết chìm, cho nên việc này không thể làm.

- Ta mặc kệ, không giết chết hắn ta không thể tiêu được mối hận này. Một con chó không là cái gì, nhưng cách làm của hắn khiến ta gặp ác mộng, mẫu hậu phải ôm ta ngủ suốt hai tháng mới hết. Được rồi, nếu như ngươi dám nói chuyện ta đái dầm ra ngoài, thì đừng trách ta trở mặt.

- Không buồn cười, chuyện đái dầm không buồn cười chút nào. Tiểu Thái, ngươi không phát hiện ngươi ác mộng đái dầm đã thay đổi tính nết của ngươi sao? Đây là một loại bệnh, bệnh rất nghiêm trọng.

- Nhưng vừa rồi ngươi nói ta không thể ra tay đối phó hắn, bằng không sẽ bất lợi với ta, khiến phụ hoàng thêm phiền phức. Hiện tại đại quân chinh chiến bên ngoài, đại ca đã ở quân ngũ, phụ hoàng lại lo lắng triều chính, ta không muốn làm phụ hoàng thêm phiền.

Vân Diệp cười vỗ vai Lý Thái, giáo dục nhiều năm rốt cuộc đã có hiệu quả. Lý Thái vì tư lợi trên lịch sử luôn đã biến mất. Loại vô liêm sỉ sát tử truyền đệ cũng không còn cơ hội từ miệng hắn nói ra, có thể giảm bớt cho lịch sử một tia hắc ám, tăng một tia quang minh Vân Diệp rất vui mừng.

**********

Lý Khác đặt hành trong tay xuống nói với Lý Thái:

- Ngươi là để làm gì, nghiên cứu cơ quan tin tức nhiều như vậy, còn không tìm thấy một biện pháp thần không biết quỷ không hay? Coi như là người khắp thiên hạ biết là ngươi làm, nhưng không có chứng cứ thì làm được gì? Hơn nữa không phải là muốn giết chết hắn. Kiến này ai cũng biết liên quan đến thư viện, thế nhưng ong vò vẽ vừa mới nuôi còn chưa có ai biết. Ngươi vẩy sữa ong chúa lên người hắn, thì dù hiện trường có vạn con người ong vò vẽ cũng chỉ cắn một mình hắn. Ngươi đó, cách dễ thì không làm, xem ra là bị cừu hận làm ngu đỉ rồi.

Vân Diệp kinh ngạc quay đầu lại nhìn Lý Khác, ong vò vẽ của thư viện là Hoàng Thử hao hết tâm tư mới tìm được trong Tần Lĩnh. Đầu to, số lượng lớn, châm trên đuôi dài một phân, đen nhánh khiến người lạnh tim, Tôn Tư Mạc năm ngày một lần lấy nọc. Sau khi Hoàng Thử bắt ong, tay bị đốt hai nốt, cả bàn tay sung phồng như tay gấu, tám ngày sau mới hồi phục, đó là còn lấy được châm nhọn ra, rồi dùng thuốc của Tôn Tư Mạc, bằng không còn lâu mới xong.

Lý Thái quệt tay lên mặt, rồi choàng tay lên Lý Khác, lấy từ trong lòng ra một bình nhỏ, ném con kiến to vào bếp, trên mặt mỉm cười hạnh phúc.

Một bát mì thịt chỉ có một sợi, bên trên còn một quả trứng trần nước sôi, vô cùng đẹp. Lý Thái không để cho tôi tớ động vào, tự mình bưng bát mì lên cho vương phi. Khi hắn còn bé, người hiểu hắn rõ nhất chính là Hà Gian vương phi, Vân Diệp cùng Lý Khác mang theo lò than, tôi tớ bưng theo phiến thịt cá voi và nước sốt theo sau.

Vương phi cao hứng đỡ lấy bát, rồi khoe với Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Tông. Trong lúc mọi người khen thì chuẩn bị ăn.

- Thẩm thẩm có điều không biết, ăn trường thọ diện này có một điều cần chú ý, bát mì này chỉ có một sợi mì, vì phúc trạch lâu dài ngàn vạn lần không được cắn đứt.

Để bầu không khí thêm vui vẻ, Vân Diệp cố ý nói to cách ăn, nhất thời làm phòng khách cười vui một trận, nhất là mấy nhi tử của Lý Hiếu Cung cười to nhất. Đáng tiếc Lý Hoài Nhân không có ở đây, bằng không sẽ càng thêm sôi nổi.

Vương phi cười mắng Vân Diệp hai câu, quả nhiên ăn hết bát mì mà không cắn đứt sợi. Mọi người tự nhiên lại càng ủng hộ, Lý Hiếu Cung cầm thịt cá voi nướng, đợi đến khi ngoài da phát giòn thì phết tương lên, trước tiên đưa cho thê một chuỗi, sau đó lại cho Lý Đạo Tông một chuỗi, sau cùng mới lấy một chuỗi cho bản thân, cho lên miệng cắn một miếng lớn.

Ăn xong một vòng, Lý Hiếu Cung uống ngụm nước, vuốt chòm râu nói:

- Loại cá này có một thuyết, trên Hán Thư ghi lại, cự ngư chết, vương hầu thận trọng, chính là chỉ loại cá này.

Lời này vừa nói xong, toàn trường im lặng, sững sờ nhìn Lý Hiếu Cung, lại nhìn Vân Diệp, không biết nên nói cái gì cho phải. Nên nhớ ngồi đây ngoại trừ Vân Diệp, còn lại tất cả đều là vương gia, vừa rồi mọi người chỉ biết là ăn thịt cá voi, không biết có chuyện gì, hiên giờ khi đã biết thì cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lý Hiếu Cung cười ha ha, một chân giẫm lên ghế nói:

- Đừng kinh ngạc, Vân tiểu tử ăn thịt cá voi chính là do lão phu dạy y, cho nên không tính là thất lễ. Cái gì cự ngư chết, vương hầu thận trọng chó má nếu như là sự thật, thì vương hầu Đại Đường sớm đã chết toi cả. Nên nhớ lão phu năm đó ở Minh Châu từng giết không ít cự ngư, lúc đó toàn quân không có lương thực, giết một con có thể cung cấp cho tướng sĩ dùng. Vì lẽ đó lão phu được Tần vương thưởng lớn, nên nhớ lúc đó lão phu còn chưa phải vương hầu, mà bệ hả chẳng phải còn đang sống tốt đến tận bây giờ? Vân tiểu tử, ngươi ở Đăng Châu đã giết bao nhiêu cự ngư?

Chương 464: Bán Rong Biển

- Không nhiều lắm, khoảng ba mươi mấy con. Hà Bắc nơi gặp đại hạn không chuẩn bị cự ngư thật sự là không đủ ăn.

Về điểm này, Vân Diệp không hề nói điêu, trong cung cũng được dâng lên không ít thịt cá voi.

Lý Đạo Tông chẳng hề để ý, lấy tiếp một chuỗi thịt cá bỏ vào miệng, nhai xong mới nhe răng trắng ởn ra nói:

- Đại quân không có lương thực, nạn dân không có lương thực, chớ nói thịt của đại ngư, dù có phải ăn thịt người cũng có sao? Trong sử sách kẻ lấy người làm lương nhiều vô kể, ăn đại ngư vương hầu sẽ chết? Vậy Lý Đường ta cũng không chịu được một kích rồi. Tiểu tử, nhớ kỹ mang một xe thịt cá đến nhà ta, loại béo nhất nghe chưa.

Vương phi niệm phật, che ngực nói:

- Năm đó đại quân chiến loạn, vương gia mang theo đại quân giao chiến với tiền Tùy, Tấn Dương nhiều lần chiến hỏa không có gì ăn, thái thượng hoàng cũng chỉ còn cháo húp, nhân khẩu trong nhà lại nhiều, ta dẫn theo mấy thiếp thị lớn tuổi vào rừng bắt ếch, bọn Hoài Nhân chẳng phải còn tấm tắc khen như được hưởng hương vị ngọt ngào? Cho nên mới nói, trời sinh vạn vật chính là để chuẩn bị cho người, chỉ cần vì mạng sống thì không cần chú ý những điều này, đó đều là do những kẻ đọc sách ăn no rửng mỡ không có việc gì nghĩ ra. Nếu như theo bọn họ nói, khắp thiên hạ chẳng phải chết tiệt cả rồi?

Lão vương phi vừa thốt lên xong, coi như là không còn gì kiêng kỵ, tướng môn xuất thân vốn không để việc này trong lòng, nghe được mọi người nói vậy lại càng không kiêng kỵ, còn khen thịt cá đích xác ăn ngon, đều tự mình nướng lấy ăn.

- Tiểu tử, ngươi chưa bao giờ làm chuyện không mục đích, nói cho lão phu một chút, ngươi mạo hiểm làm vậy để làm gì?

Lý Thái, Lý Khác, Lý Đạo Tông cũng hiếu kỳ đi tới, bọn họ cũng muốn biết.

- Tiểu tử, tiền lời nhà ta ở Lĩnh Nam bị ngươi đoạt 6 phần, chẳng qua là vì giang sơn Đại Đường. Lão phu cũng không phải kẻ ngu, có đường phát tài nào mới mau nói nhanh, không có nghe thẩm thẩm ngươi nói sao, trong nhà nghèo đến độ phải ăn ếch rồi.Lý Đạo Tông, Lý Thái, Lý Khác cùng gật đầu, ý tứ không thể để bọn họ ngoài cuộc.

- Tiểu tử gần đây nhậm tân chức và quân hàm, Lĩnh Nam thuỷ quân thống lĩnh, ngài có biết không?

- Lời vô ích, lão phu đương nhiên biết, đội tàu ăn mày lão phu tiến cử cho ngươi đảo mắt đã thành một đội tàu xa hoa, lão phu điểm ấy đã dự kiến trước, còn được bệ hạ khen ngợi, mau mau nói thật.

Vân Diệp nhờ lão Lý mang sa bàn của mình ra, chuẩn bị theo địa đồ nói cho rõ ràng một chút, từ khi thư viện chuẩn hóa thứ này, quy định tỉ lệ nghiêm ngặt thì trong tướng môn không nhà nào không có, bằng không sẽ bị người chê cười. Nghe nói Lý Nhị còn mời riêng cao nhân của Công Thâu gia, dọn một tòa cung điện chuyên để chế tác thiên hạ sơn xuyên địa lý đồ, ngay cả dòng sông cũng phải có. Công Thâu gia dự định dùng thủy ngân làm nước sông, nhưng bị Vân Diệp đập cửa chửi bới một ngày, lúc đó mới thôi, bây giờ hiện còn đang chế tác, đây là việc không dễ, không phải trong thời gian ngắn mà xong được.

Trong lúc Lý Thái làm kinh độ và vĩ độ, thì lấy nguyên điểm chính là ngự ngự dưới mông Lý Nhị trong Thái Cực cung, cũng chỉ có thể dùng nó làm nguyên điểm, Lý Nhị tự kỷ cực độ đối với điểm ấy rất quan trọng. Hiện tại phân chia còn vô cùng đơn giản, hơn nữa cũng không có mấy người tán thành bản thân đang ở trên một quả cầu, lại còn không ngừng chuyển động. Như vậy chẳng phải trượt chân xuống dưới là sẽ rơi vào hư vô hay sao?
Khi chế định độ dài một thước, Lý Nhị nói độ dài từ ngón tay đến nách chính là một thước, lời vừa nói ra liền khiến văn võ cả triều té nước theo mưa, cho rằng vô cùng khả thi. Vân Diệp bi thảm đành phải làm thước mét như vậy, phải bỏ đi thước mét đang có trong dân gian, hiện tại chế tác trong Công bộ đã bắt đầu dùng loại thước mét này rồi.

Sa bàn của nhà Lý Hiếu Cung rất lớn, to bằng cả gian nhà, bốn phía có chỗ trống để người có thể đi lại chỉ trỏ.

Vừa đứng bên sa bàn, Lý Hiếu Cung, Lý Đạo Chu bắt đầu cả người bốc lên lãnh khí, một đám tiểu bối chung quanh đều như gà thiến, rũ đầu không đứng phía trước mấy vị trưởng bối. Vân Diệp thì sớm đã quen, rất thoải mái cầm lấy gậy trúc dài chỉ vào mấy vị trí Dương Châu, Minh Châu, Tuyền Châu, Quảng Châu, Đăng Châu, Giao Châu, nói:

- Chư vị vương gia, mọi người xem, đây là mấy vị trí thích hợp nhất với giao thông thuyền vận của Đại Đường ta. Trên lục địa hàng hóa cần rất nhiều thời gian vận chuyển, nhưng nếu dùng thuyền thì đơn giản rồi. Mộc lan thuyền lớn nhất Đại Đường chính là Thiên Liêu đại thuyền, lần này Vân Diệp dùng một đội tàu vận tải trăm vạn gánh lương thực, xóa bỏ nạn đói của Hà Bắc. Lời khó nghe, nếu như không có hải vận lần này, tình hình tai nạn của Hà Bắc sợ rằng ngoài tầm tay với của triều đình. Đợi được đến lúc lương thảo vận đến, Hà Bắc sớm đã người chết đầy đường.

Tiểu tử rất lấy làm lạ, sản vật trong biển rộng còn gấp chục lần trên lục địa, vì sao người dân ven biển lại phải chịu đói? U Châu thứ sử nói cho tiểu tử biết, cự ngư chết, vương hầu thận trọng, không thể giết được. Tiểu tử mặc dù chức quan hèn mọn, nhưng cũng nhưng cũng miễn cưỡng coi là vương hầu, giết một cá lớn tiểu tử không có việc gì, ăn thịt cá voi cũng không bị đau bụng. Còn nữa, bạch tuộc cũng nói không thể ăn, đây quả là chuyện buồn cười nhất thiên hạ. Tiểu tử liền cứng rắn lấy bạch tuộc nướng mời thứ sử ăn, hắn ăn hết hai cái nồi lớn rồi hôm sau còn hỏi tiểu tử có còn không? Có chết đâu? Còn khen ngon không ngớt miệng.

Tiểu tử mang rong biển về, đều nói là phế vật vô dụng, thế nhưng tiểu tử sau khi ngâm nước, trộn lẫn với rau, làm mềm ra ăn rất tốt, ăn thứ này còn có thể phòng bướu cổ. Một loại hải sản màu đen bám vào đá ngầm không ai dám ăn, tiểu tử gỡ xuống phơi nắng rồi nướng một chút, làm ra loại canh mùi vị thật ngon. Chờ thêm mấy ngày khi mấy vị vương gia rảnh rỗi, tiểu tử sẽ tự thân làm cho mấy vị nếm thử, đảm bảo màu sắc, mùi vị đều ngon.

Sở dĩ tiểu tử nói nhiều như vậy chính là muốn nói cho chư vị, sản vật của biển vô cùng phong phú. Đại ngư giết xong năm sau lại có thể có, rong biển vớt rồi năm sau còn sinh trưởng, đừng chỉ nhìn chăm chăm lên một mảnh đất vàng. Thổ địa này dưỡng dục chúng ta mấy nghìn năm, sớm đã trở nên cằn cỗi rồi.

Còn mấy hải cảng tiểu tử vừa nói, hướng nam có thể xa đến hắc đại lục. Hắc đại lục kia thừa thãi ngà voi, sừng tê, hoàng kim, bảo thạch. Hướng bắc có thể đến Bột Hải quốc, minh châu, da lông, diều hâu, có thứ nào không phải giá trên trời ở Đại Đường? Nữ nô Đại Thực, Ba Tư chư vị có thèm nhỏ dãi? Bạc của Oa quốc không khiến người đỏ mắt? Theo tiểu tử được biết, có nơi trữ lượng ngân quáng còn nhiều hơn so với toàn Đại Đường ta, thế giới này lớn hơn rất nhiều lần so với chúng ta tưởng tưởng. Đại Đường không phải là trung tâm của thế giới, vào Hán triều, ở phương tây có một quốc gia cường đại, gọi là đế quốc La Mã, diện tích quốc thổ lớn đến nỗi nghe rợn cả người, hải dương đều là hồ của nước kia, chư vị có thể tưởng tượng nó cường đại cỡ nào. Hôm nay quốc gia kia tuy chỉ còn tàn dư, nhưng diện tích quốc thổ không nhỏ hơn Đại Đường bao nhiêu, lại có một quốc gia cường đại mới sinh ra, đó chính là Đại Thực. Hôm nay bọn họ đang mở rộng khắp nơi từ hải dương đến lục địa, truyền bá giáo lí bọn họ. Tiểu tử ở Lĩnh Nam bắt được một chi hạm đội của bọn chúng, tất cả đều bị tiểu tử đóng đinh trên cọc ở hoang đảo, dùng để uy hiếp.

- Tiểu tử, những lời này vì sao ngươi không nói trong cung trước quần thần, lại chạy đến đây mời chào rong biển?

Chương 465: Oán Niệm Của Lý Nhị

Vân Diệp rụt cổ lại định chuồn, nhưng bị một cái trảo như móng vuốt người chết tóm lấy cổ áo không động đậy được, Lý Nhị mặt tựa cười tựa không chẳng để ý tới những tông thất hành lễ với mình, đi xuyên qua đám đông tới trước mặt Vân Diệp.

- Nói tiếp đi, khoe khoang tiếp đi, tuyến đường phương nam chín mươi ngày tới được Đại Thực, đi thêm bốn mươi ngày tới được đại lục đen, ngươi chỉ nói tới tài phú, sao không nói tới gian hiểm trong đó? Phương hướng còn chưa nắm rõ đã dám nói xằng nói bậy à? Nước Bột Hải ở phương bắc nay thế cục bấp bênh, bốn phương gặp địch, còn tâm tình làm ăn với ngươi sao? Bạc của Nhật Bản hiện còn ở trong lòng đất, ngươi dám nói ngân khoáng của bọn họ phong phú hơn Đại Đường?

- Lần trước vì bán châu chấu, ngươi khoác lác thứ đó có thần hiệu, trị được quáng gà, lại lợi quốc lợi dân, vì sao cuối cùng chỉ có Vân gia ngươi kiếm khẳm, đám tướng sĩ đáng thương của trẫm ăn một miếng châu chấu phải bỏ đống tiền mua từ Vân gia? Giờ lại đem thức ăn cho lợn về chuẩn bị lừa gạt bách tính Trường An, ngươi nhẫn tâm lừa những người chất phác đó sao?

- Mỗi lần bán gì cũng dính tới đế kế triều đường, quốc kế dân sinh, tựa hồ chỉ cần không mua thức ăn cho lợn của ngươi là bất trung với triều đình, không quan tâm tới quốc gia, lừa người tới mức độ như ngươi đúng là trước chưa từng có, sau không ai sánh bằng.

Lý Nhị vừa mới nói xong đám vương thất tông thân trong phòng đồng loạt phẫn nộ nhìn Vân Diệp, vừa rồi bị lừa nhiệt huyết sôi trào, thiếu chút nữa mỗi nhà mua một xe rong biển về thử, may mà bệ hạ anh minh, kịp thời bóc trần mưu gian, hiện giờ nhớ lại ai cũng thấy mặt nóng rang, cả nhà vây quanh bàn ăn thức ăn của lợn, cảnh đó làm người ta không rét mà run.

Lý Hiếu Cung cười gằn:

- Tiểu tử, hôm nay trừ thẩm thẩm của ngươi là thọ tinh, được một bát mỳ thọ không tệ, còn đám bọn ta té ra là lợn chuẩn bị để cho ngươi mổ, trước tiên lấy thứ hay ho như thịt cá kình ra khiến bọn ta hứng thú với rong biển, có thịt cá kình trước rồi, thứ rong biển kia bất kể thế nào cũng không rẻ được. Thêm vào hai tuyến đường bắc nam không tốn chút sức lực đã phát tài lớn, nếu không phải nhờ bệ hạ nhắc nhở, đám bọn ta hôm nay đã thành trò cười lớn ở Trường An. Tiểu tử, hiện giờ lão phu muốn ngươi ăn rong biển, không ăn không được.

Lý Đạo Tông đã sai phó dịch ra xe ngoài cửa tìm rong biển, nếu như Vân Diệp có ý bán rong biển, nhất định bên ngoài sẽ có. Quả nhiên không bao lâu sau phó dịch bê vào một chậu rong biển, nhìn thứ dinh dính đó đã cảm thấy buồn nôn, càng khỏi nói nó bốc ra mùi tanh nồng nặc.

Vân Diệp bị hoạn quan cao lớn phía sau tóm cổ áo không cựa quậy được, đánh cười khan:

- Chư vị hiểu lầm rồi, tiểu tử chỉ mời mọi người thử thịt cá kình, rong biển thuận mồm nhắc qua, còn chuyện tuyến đường biển, tiểu tử cũng chỉ nghe đồn, có cơ hội tốt, đương nhiên là muốn mời mọi người cùng phát tài.

Lý Nhị ngồi xuống cái ghế lớn nhất, nhón một cái bánh phù dung trên bàn, khép mắt lại nhấm nháp, vờ như không thấy tình trạng thê thảm của Vân Diệp, chuẩn bị xem kịch hay.

Nhìn thấy Lý Đạo Tông cầm một dây rong biển dài dính nhớp định nhét vào miệng Vân Diệp, đành thở dài nói:

- Vương gia, thứ này cần chế biến mới ăn được, ăn sống không tốt cho dạ dày.Lý Đạo Tông nhìn rong biển trong tay, cũng thấy không ổn, đồ ăn tất nhiên phải nấu chín mới ăn, đám người mình không biết làm, liền bảo thái giám sau lưng Vân Diệp:

- Đoàn Hồng, thả y ra, lão phu hôm nay muốn xem xem y có thể biến thức ăn cho lợn thành món ăn gì, làm ngay bây giờ.

Thái giám nhìn Lý Nhị, Lý Nhị phẩy tay, thái giám buông tay thả Vân Diệp rơi xuống. Xoa cá cổ đau đớn, đạp mạnh một cái vào chân tên thái giám, phát hiện tên thái giám Đoàn Hồng đó như chẳng hề hấn gì, chân mình thì lại đau điếng, không biết Lý Nhị kiếm đâu ra lắm thái giám võ nghệ cao cường như thế.

Chắp tay một cái, Vân Diệp dẫn phó dịch mang chậu rong biển sải bước ra khỏi cửa, chuẩn bị cho đám nhà quê thấy rong biển ngon thế nào.

Vân Diệp đi rồi, Lý Nhị thở dài:

- Các ngươi tính sai rồi, tên tiểu tử đó có kỳ thuật nấu ăn, đừng nói là rong biển miễn cưỡng còn ăn được, dù là một khúc gỗ qua tay y cũng làm các ngươi ăn ngon lành. Thứ y làm ra mùi vị nhất định rất ngon, vấn đề là các ngươi mua về rồi có bản lĩnh làm ngon như y không? Nói cho cùng là y thắng, xem ra hôm nay các ngươi vẫn sẽ mua rong biển của y, còn mua không ít.

Lý Hiếu Cung mỉm cười:- Bệ hạ quá lo rồi, bất kể y nói gì, bọn thần cứ xem như gió thoảng bên tai là xong, chẳng lẽ y còn ép bọn thần mua được hay sao? Nơi này toàn là người Lý gia chúng ta, một tên hầu gia nho nhỏ chưa thể ra oai được.

Lý Nhị bực bội khoát tay:

- Các ngươi chưa thấy y xúi bẩy trẫm ăn châu chấu, nhìn thấy là biết các ngươi không có phần thắng, thứ châu chấu đó ngay hoàng hậu cũng ăn rồi, Thanh Tước, Khác Nhi ăn không ít. Hiếu Cung, Đạo Cung, các ngươi có thoát không?

Nhắc tới việc này là mặt Lý Khác trắng bệch, ôm miệng chạy đi, châu chấu để lại ấn tượng quá kinh khủng với thằng bé này. Lý Hiếu Cung cười phá lên, thản nhiên nói:

- Nạn châu chấu đó cuối cùng bị chúng ta ăn sạch sẽ, bao năm qua không còn nghe thấy Quan Trung có nạn châu chấu nữa, có công tích này, dù ăn thêm châu chấu cũng chẳng sao.

- Sợ là sợ lát nữa ngươi ăn rong biển cũng nghĩ thế thôi.

Lý Nhị đặt cái bánh trong tay xuống, cầm gậy trúc Vân Diệp đặt ở sa bàn lên, chỉ địa hình giảng giải khác biệt giữa tuyến đường biển phương bắc và phương nam, tuyến đường phương nam xa xôi, dọc đường qua nhiều quốc gia, cửa cảng, nếu muốn làm ăn, con đường này là lựa chọn tốt nhất, thu lợi phong phú nhất, phương bắc thì chiến hỏa liên miên, nên nguy hiểm, ở đó sức ảnh hưởng của Đại Đường còn chưa tới mức tác động được tới Ấp Lâu tộc..

Vân Diệp bị áp giải tới nhà bếp mới nghĩ ra, hôm nay là sinh nhật năm mươi của chính thê Lý Hiếu Cung, được xem như một đại sự của Lý gia, mỗi khi gặp loại chuyện này, Lý Nhị là tộc trưởng sẽ cùng Trường Tôn thị tới chúc mừng, liên lạc tình cảm, dù sao đây mới là chỗ dựa chấp chính lớn nhất của ông ta. Mình không chọn đúng ngày, cho rằng đám ngốc này lắm tiền, dễ lừa, chỉ cần hô hào vài câu, bày ra ít sự thật, cuối cùng cho người ta một mục tiêu nhiệt huyết sục sôi là có thể thuận lợi bán được rong biển, loại thủ pháp thương nghiệp phổ thông này ở đời sau người ta dùng nát rồi, nhưng ở Đại Đường luôn hữu hiệu.

Đáng tiếc, gặp phải loại ngoan cố không tin bất kỳ điều gì như Lý Nhị, chẳng nể mặt chút nào, bị một tên thái giám chết băm xách lên không, mất mặt quá, nếu không phải mình nhịn không múa may chân tay nếu không càng bẽ mặt. Thôi bỏ, giận Lý Nhị chỉ làm bản thân tức điên, không trông cậy vào đám ngốc Lý gia được nữa, đành tìm đám ngốc khác vậy, chả biết đám Phòng Huyền Linh có nhà không?

Lý Nhị nếu như biết trong đầu Vân Diệp nghĩ cái gì thì nhất định sẽ băm y thành tám mảnh, đâu còn làm ra vẻ tộc trưởng tốt, mưu lại cho người Lý gia nữa.

Đại Đường là một xã hội kỳ quái, nếu ở trên triều đường, là hoàng đế, Lý Nhị tuyệt đối không cho người của Lý gia chiếm lợi của quốc gia, nhưng chỉ cần đổi thân phận một cái, thành tộc trưởng Lý gia Quan Trung, ông ta sẽ mưu tính vì gia tộc, hoạch định tương lai lâu dài, đều tận tâm như nhau. Gia thiên hạ tạo thành hiện tượng kỳ quái như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau