ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Nhà

Bái biệt lão phu nhân, Vân Diệp cất bước vào đại doanh, lần lượt kiểm số vật tư vận chuyển, phân loại vào sổ sách, kiểm tra một lần, sau khi thấy không lệch nhau gì lớn mới ôm sổ sách đi tới Tiết đường (phòng thương nghị việc cơ mật). Y vốn không phải người cẩn thận tỉ mỉ, cũng không phải một đạo học sĩ có thể khắc chế dục vọng, chỉ mượn cơ hội kiểm sổ sách để bình tĩnh tâm tư đang lộn xộn.

Ngay vừa rồi, lão phu nhân ôm lấy y một hồi khóc lóc kể lể nỗi cực khổ của Vân gia, một hồi lại cảm tạ trời xanh nhân từ. Trong nháy mắt đó, phụ nhân đáng thương này quả thật cho rằng bản thân chính là nòi giống duy nhất còn lại của Vân gia, thanh thản phát tiết bi hoan hỉ nhạc 15 năm qua. Vân Diệp tham lam hưởng thụ sự ấm áp của thân tình, một mặt lại bị tâm linh dằn vặt. Cũng may bản thân cũng họ Vân, cũng từng tế bái qua tổ từ, ngay cả bản thân cũng không tin huyết mạch kéo dài 1400 năm sau còn có bao nhiêu tương tự.

Mặc kệ đi, Vân Diệp luôn là một người rộng rãi, nếu số phận an bài như thế thì có đạo lý của nó. Ông trời lớn nhất mà, không thấy lão phu nhân đang cảm tạ trời xanh trả lại tôn tử cho mình đó sao, trên lý luận mình quả thật là do ông trời ném tới Đường triều. Ký lai chi, tắc an chi. Sau khi nghĩ thông suốt bước chân của y cũng nhanh hơn.

Tiết đường, đây là cách gọi của Vân Diệp, trên thực tế y gọi nghị sự đường, lão Trình ngồi trên chủ vị, trên bàn cắm đầy lệnh tiễn, một thanh nghi kiếm đặt trên kiếm tọa để biểu thị uy nghiêm, trong hộp gấm màu vàng bên cạnh có nửa tấm hổ phù, đây là tượng trưng cho quyền lợi điều binh khiển tướng.

Lần này hành trình Lũng Hữu thuộc về điều động quân sự, ý tại uy hiếp, không ở chinh phạt, cho nên lão Trình chỉ có nửa mặt hổ phù để đôn đốc quân sự, bằng không mình phải gọi lão Trình là tổng quản gì đó rồi. Quân chính nắm trong tay, quyền thế huân thiên, thành nhỏ như Lan Châu đã sớm nơm nớp lo sợ để mặc đại quân ra vào, nào dám như mấy tháng trước ương ngạnh kiêu ngạo. Lão Ngưu ngồi vị trí đầu tiên bên trái, Hoàng Chí Ân ngồi ở phía sau lão Ngưu, trên bàn bày bút mặc chỉ nghiễn, chắc hắn là thầy ký mới có chỗ ngồi. Tướng tá còn lại tất cả đều mặc giáp trụ chỉnh tề đứng trang nghiêm hai bên.

Vân Diệp báo danh đi vào, không dám không báo, bằng không phải rơi đầu.

- Tả Võ Vệ đô đốc sự lương thảo, Lam Điền hầu Vân Diệp bái kiến đại tướng quân.

Một lễ bái quỳ gối chân sau trong quân. Không có biện pháp, nghị sự đường là biểu hiện sự uy nghiêm của chủ tướng, chỉ cần ngươi là thuộc hạ của đại tướng quân, tại nghị sự đường này nhất định phải chính quy hành lễ, có chút sai lầm, nhẹ thì quân côn, nặng thì phải chết.

- Bản soái mệnh ngươi đốc vận lương thảo, có sai lầm gì không?

Lần đầu tiên nghe trong giọng nói lão Trình có vị sắt thép.

- Hồi bẩm đại tướng quân, Tả Võ Vệ lương thực tổng cộng 10600 thạch, đủ để cung ứng cho đại quân 15 tháng. Ngoài ra mã lương 1800 gánh, thực thảo 5 vạn bó, muối 500 gánh, thịt khô 23000 cân, còn lại hoa màu 700 thạch, hiện toàn bộ đã đến đại doanh, mời đại tướng quân kiểm tra thực hư.Nói xong hai tay đưa sổ sách lên. Thân binh nhận lấy sổ sách đặt ở trên bàn của lão Trình. Lão Trình chỉ nói biết rồi, phất tay bảo Vân Diệp lui ra.

Xem ra Vân Diệp là vị quan tướng cuối cùng giao lệnh với đại tướng quân.

- Lão phu đã giao lệnh cho Binh bộ, từ nay trở đi đại triều hội, phàm quan tướng lục phẩm của Tả Võ Vệ ta đều cần thượng triều yết kiến bệ hạ, không được thất lễ, không được vượt quy củ, kẻ vi phạm sẽ phạt nặng. Chư vị hai năm chưa từng trở về nhà, lão phu cũng không phải người bất cận nhân tình, đặc phép hai ngày nghỉ các người đoàn tụ với gia nhân. Hai ngày sau vào giờ này lão phu tập trung, kẻ vô cớ không đến án quân luật xử trí, không được khoan dung. Giờ giải tán.

Chúng tướng đồng thanh kêu vâng, rồi nối đuôi nhau xuất doanh. Vân Diệp vừa muốn đi ra ngoài thì bị lão Trình gọi lại, ném qua một cái túi. Vân Diệp tiếp lấy, mở ra xem là một túi bảo thạch, màu sắc rực rỡ.

- Đây là một chút tâm ý của lão phu và Ngưu bá bá ngươi, ngươi thân không có của cải gì, gặp người thân dù gì cũng phải có quà cáp. Di vật của lão sư ngươi không được phân cho đệ muội, lão phu còn muốn dùng nó cầu thân cho ngươi. Nhớ kỹ.

Từ lâu đã không sợ lão Trình tìm vợ cho mình rồi, có thể làm được gì? Ái tình của mình đã sớm bị vợ cũ lấy mất, hiện tại chỉ còn lại thể xác, nối dõi tông đường là chuyện nhất định phải suy nghĩ, chỉ cần không phải quá khó tiếp thu, quản đó là ai chứ.
Cung kính bái tạ hai vị lão soái, kết quả bị đá ra phòng nghị sự, Vân Diệp như tên biến thái mặt mày rạng rỡ tìm Vượng Tài và thân binh. Bản thân phải về nhà, những thân binh có nhà này phát cho mỗi người 10 quan tiền về nhà, đợi đến khi về đất phong lại ở cùng nhau. Mười tên độc thân còn lại thiên địa bất thu thì theo Vân Diệp đến Vân phủ nghỉ ngơi.

Triều đình thu hồi lại nhà cũ của Vân thị bán ra trước kia, cũng trang hoàng đổi mới hoàn toàn, đặc biệt mời lão phu nhân xem qua, trong nhà đồ dùng, đồ sứ, đồ cổ, tất cả dụng cụ sinh hoạt đều phân phối đầy đủ hết, điều này làm cho lão phu nhân lại khóc một trận.

13 người, 14 ngựa, rất nhanh đi qua Kim Quang Môn, đi vào thành Trường An. Thành quan đã đóng, nếu không phải lão Trình xin giấy phép đặc biệt của ti Binh mã, cũng chỉ ngày mai khi mặt trời mọc mới vào Trường An được. Thủ lĩnh thị vệ mới của Vân phủ là Trang Tam Đình hình như biết tâm tư của hầu gia, một mạch khoái mã dẫn đường đi qua Tụ Đức phường, Tây Thị, Duyên Thọ phường, cuối cùng đi tới Vĩnh Yên phường sở tại của Vân gia. Vân Diệp vô tâm tư nhìn cảnh đêm Trường An, chỉ cảm thấy người đến người đi, thật là phồn hoa, Tây Thị thậm chí chưa đóng, đèn đuốc sáng trưng buôn bán náo nhiệt.

Một hạ nhân đứng ở cửa Vĩnh Yên phường thấy mấy thớt ngựa phóng như bay trên đường Trường An rộng rãi vả lại toàn thân giáp trụ, biết là chính chủ tới rồi, vội vàng trở về chạy, vừa chạy vừa gọi:

- Hầu gia hồi phủ rồi, hầu gia hồi phủ rồi!

Dẫn tới người qua đường chú ý, cũng không biết là hầu gia nào, lớn ra sao.

Trên môn lâu to lớn mới sửa của Vân phủ treo bốn đèn lồng đỏ to, chữ Vân to tướng viết bằng mực đen rất là kiêu ngạo, thảm lông Tây Vực màu đỏ trải trước cửa, cũng không quản tuyết mới ngừng rơi, nữ nhân lớn nhỏ trong phủ dẫn theo ba bốn mươi người hầu toàn thân thanh y nhìn ra phường môn xa xa, phường quan đứng đối diện đường, cũng chính là chủ nhiệm Cư ủy hội, toàn bộ cung kính nhìn hơn mười con chiến mã phóng nhanh tới. Vân Diệp ghìm chiến mã lại trước phủ môn, thấy trong Vân phủ cửa mở. Lão phu nhân mặc quan phục cáo mệnh phu nhân đứng ở trong đại môn hai mắt đẫm lệ nhìn Vân Diệp toàn thân khải giáp, tổ mẫu này cái gì cũng tốt, chính là quá hay mau nước mắt.

Vân Diệp hạnh phúc oán thầm xuống chiến mã, các chiến mã còn lại đều được người hầu dẫn tới chuồng, chỉ có Vượng Tài ai kéo cắn người đó, cố chấp đi theo sau Vân Diệp không đi. Trang Tam Đình biết địa vị của Vượng Tài trong lòng hầu gia, ngăn cản người hầu đòi kéo đi.

Mọi người thấy Vân Diệp bước qua chậu than, toàn thân áo giáp vang lẻng xẻng, uy phong lẫm lẫm hành lễ với lão phu nhân. Bảy tám phụ nhân tuổi chừng 40 đứng cạnh lão phu nhân theo câu "tháo giáp" của lão phu nhân liền đồng loạt đi lên, người cởi nón, người tháo giáp, còn có người cầm bát đổ gạo lên đầu, đợi Vân Diệp tháo giáp trụ xong, toàn thân cẩm bào, tóc cũng được tết cao, cắm một bạch ngọc trâm, cũng có vài phần phong thái của hầu gia. nguồn TruyệnFULL.vn

Vào đại đường ngồi xuống, toàn gia 13 tỷ muội đồng bối đồng thời quỳ lạy, nói huynh đệ vì nước chinh chiến vất vả rồi, khiến Vân Diệp hốt hoảng vội vã đứng lên muốn nâng dậy. Lão phu nhân ngăn hành động vô vị của y, nói đây là quy củ nghìn năm nay của Quan Trung, tướng sĩ xuất chinh trở về nhà đều sẽ nhận được gia nhân đại lễ tham bái.

Chương 47: Hoan yến

Vân Diệp ngâm mình bên trong thùng gỗ, lá cây bách pha trong nước tỏa ra mùi dầu thông, rất khó chịu, chỉ dây cu roa máy kéo vì tăng lực ma sát mới thêm dầu thông, lẽ nào ta sớm không còn sức sống rồi? Không thể cự tuyệt, chỉ cần vừa nói không, lão thái thái liền nước mắt lưng tròng, mấy tiểu nha đầu theo bên cạnh cũng làm bộ muốn khóc lớn. Thân quyến còn lại trong phủ cũng thấp thỏm sợ trêu chọc Vân Diệp mất hứng, đây không phải bầu không khí của gia đình bình thường. Vì không khiến họ câu thúc, Vân Diệp buông trôi bỏ mặc, ai bảo làm gì thì làm cái đó, đừng nói biến thành dầu thông, cho dù ngươi biến ta thành dầu bôi trơn cũng tùy ngươi.

Bỏ lá bách vào nước tắm, còn có quả khô coi ta như cháo bát bảo nấu còn chưa tính, sao lại cả nhà 40 người xem ta tắm? Lão thái thái cầm phân tro gội đầu cho ta, tiểu cô nương đun nước nóng từng chậu từng chậu. Vân Diệp cảm thấy phải nói không được, bằng không thực sự sẽ bị bỏng chín. May mà lão thái thái ngăn hành vi mưu sát của các tiểu nha đầu.

- Diệp nhi, mấy năm nay cháu sống thế nào? Thấy trên người cháu cũng không có vết thương, tay chân cũng không có vết chai, cảm tạ trời đất cuối cùng cháu cũng không phải chịu người khổ cực.

Lão thái thái lại bắt đầu rớt nước mắt. Vân Diệp không rõ, một lão nhân gia nuôi được hai tiểu nha đầu bất mãn tám tuổi hẳn là một người rất kiên cường, sao hơi một tí là rơi nước mắt rồi?

- Tổ mẫu, thật ra hài nhi không nói là chịu khổ được, nghe ngài nói mẫu thân liều mạng ôm hài nhi chạy khỏi gia môn, chính là muốn cho hài nhi một cơ hội sống, cũng không biết mẫu thân sống hay chết, hài nhi lại được ân sư cứu, ân sư là thế ngoại cao nhân sao lại để hài nhi chịu khổ, tuy nói không có cha mẹ, nhưng ân sư coi mình như con, rất thương yêu, đừng nói chịu khổ, ngay cả đói bụng cũng chưa từng chịu, ngài biết không, Trình công gia đều nói hài nhi được ân sư nuông chiều quen, không ăn thứ không thể ăn, không mặc cái khó chịu, không dùng cái không thuận tay, còn khó hầu hạ hơn cả thế gia công tử.

Lúc này không thể nhắc tới việc khổ sở, nói mấy chuyện thoải mái để cho bầu không khí sôi nổi hơn, dù sao thì cũng là lời nói thật, lão sư chính là cách gọi chung của giáo dục, công tác, sinh hoạt hậu thế.

- Cháu là người có phúc, trong nhà gặp khó khăn lớn như vậy, toàn gia chỉ có cháu sống vô ưu vô lự, còn trắng trẻo mập mạp, đây là phúc phận lớn thế nào chứ. Ta sẽ đi thắp cho ông bà mấy nén hương, dập đầu cảm tạ đã chăm sóc cháu ta tốt như vậy.

Nói xong muốn đi, Vân Diệp khẩn trương.

- Tổ mẫu, quần áo cháu ở đâu? Ngài không thể bắt cháu ngâm trong nước mãi chứ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lời này khiến nữ nhân cả nhà đều bật cười. Thím vừa mới quen đi tới cầm lấy tóc mới được lão thái thái gội được nửa mà chà chà, miệng còn cằn nhằn:- Lúc ngươi mới sinh ra cái gì thím không thấy qua, lúc này còn xấu hổ, cả nhà sau này dựa hết vào ngươi rồi, cô cô, tỷ tỷ ngươi, phu gia tới đều không trở lại, chỉ còn ngươi chăm sóc chúng ta khi về già thôi.

- Chăm sóc khi về già? Đây là việc cơ bản nhất, sau này tiểu điệt còn muốn cho mọi người sống vui vẻ, ai cướp của ta sẽ trả lại cho ta, ăn của ta phải nhổ ra cho ta, lúc trước họ đuổi cô cô, tỷ tỷ ra khỏi nhà, đâu có thèm nhớ đền tỉnh cảm phu thê, ngay cả mấy biểu muội cũng chịu liên lụy, quả thật là việc làm của cầm thú, nếu như không bắt họ phải trả giá, lẽ nào tưởng Vân gia ta dễ khi dễ hay sao?

Sự uy nghiêm dưỡng thành trong quân nhiều ngày bất giác hiển lộ ra, chúng thân quyến lúc này mới nhớ tới vị trong thùng gỗ còn là huyện hầu Lam Điền.

Tắm, thay y phục, tế tổ, làm hết việc đã đến nửa đêm, Vân phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng, hôm nay là lần đầu tiên gia chủ và gia nhân gặp mặt, nam phó, nha hoàn trong phủ người nào cũng cúi đầu đứng trang nghiêm phía trước đường. Vân Diệp khảng khái ngồi ở cửa đại đường, Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo thay thanh y, eo dắt Hoành đao đứng bên người, sát khí rét căm căm làm cho tôi tớ trước đường nơm nớp lo sợ. Không thể giảng nhân quyền với họ được, nhu nhược trái lại sẽ dẫn tới bất kính. Vân Diệp từ lâu đã vứt bỏ bộ dáng của hậu thế, lão Trình nói rất đúng, nếu vào đời, nhất định phải tòng chúng, tòng chúng tốt nhất.

- Nhìn rõ, ta chính là gia chủ, huyện hầu Lam Điền Vân Diệp, cái nhà này ta định đoạt, ta không ở đây, lão phu nhân định đoạt, hiện giờ Vân gia ta tính cũng 44 người, trên dưới tôn ti phải phân rõ, 44 người này chính là chủ nhân của cái nhà này, đừng để cho ta nghe được có người thất lễ, một khi phát hiện, tuyệt không nương tay, ta không quản người từ trong hoàng cung đi ra, hay là Trình phủ đưa qua đây, nếu đã đến Vân gia, ngươi chính là người của Vân gia, ta sẽ đối xử bình đẳng. Người có công được thưởng, người có lỗi chịu phạt, đây là gia quy Vân gia. Chúng nhân Vân gia đều là người từng chịu khổ, chắc hẳn cũng sẽ không vô cớ khi nhục hạ nhân, các ngươi chỉ cần nghiêm túc chấp hành, Vân gia cũng sẽ không bạc đãi. Cứ ba năm, Vân gia sẽ giải trừ nô tịch cho năm người, nếu như nguyện ý ở lại có thể làm việc tại Vân gia. Đây cũng là gia quy, chuyện trong nhà ta bình thường sẽ không quản, có chuyện gì tìm lão phu nhân làm chủ là được. Các ngươi tự giải quyết cho tốt.
Rất tốt, rất uy nghiêm, Vân Diệp rất thoả mãn, mặc dù trong thanh âm chen lẫn một số tiếng gà gáy đến tuổi vỡ giọng, nhưng vẫn rất hoàn mỹ. Ngươi không thấy tôi tớ người nào cũng tỏ ra vui mừng sao? Lão phu nhân lại tuyên bố gia chủ trở về, thưởng mỗi người 300 đồng tiền, càng được mọi người hoan hô.

Yến hội, đại yến hội, toàn gia cuồng hoan, ngoại trừ Trang Tam Đình và 4 người ở trong phủ tuần tra, mọi người còn lại mở 20 bàn tiệc, trù nương, nha hoàn bưng gà vịt, dê lên như nước chảy, cùng chúc mừng gia chủ trở về.

Vân Diệp trong lòng ôm Đại Nha Tiểu Nha, lưng cõng Tiểu Nam, Tiểu Đông Tiểu Bắc ôm chân, Tiểu Tây chu miệng khóc, hai đứa Nhất Nương, Nhuận Nương lớn hơn thì ở bên cạnh an ủi Tiểu Tây, mấy tỷ tỷ xuất giá bị từ hôn vừa uống rượu vừa rơi lệ, trưởng bối đã sớm nhận mệnh đang lải nhải với lão thái thái, không biết đang nói cái gì.

Tiệc rượu uống chưa đủ đô thì Vân Diệp móc ra một cái túi từ trong người, ngoại trừ lão thái thái, mỗi người hai viên, quả nhiên không hổ là người Vân gia, bộ dáng như hai tỷ tỷ hậu thế của mình khi thấy hột xoàn, người rơi lệ đã quên rơi lệ, người lải nhải cũng quên lải nhải. Đại Nha Tiểu Nha đã cầm bảo thạch khoe với lão thái thái. Tiểu Tây thừa cơ chui vào lòng Vân Diệp làm nũng. Cũng không biết lão Trình cho bao nhiêu, mỗi người hai viên còn thừa lại không ít, đang định cho thêm một vòng nữa để họ vui hơn nữa thì lại bị lão thái thái đoạt lấy, còn mắng bại gia tử.

Không biết uống bao nhiêu rượu, rượu chát của Đường triều lúc này rất hợp khẩu vị, chỉ nhớ rõ mình nằm trên tháp chơi với mấy muội muội, sau đó không có ấn tượng nữa.

Thói quen là rất mạnh, thói quen trong quân doanh bị lão Ngưu thao luyện mỗi ngày thức dậy lúc 6h lại có tác dụng, miệng khát khô, định thức dậy uống nước lập tức có ngay nha hoàn rót một ly nước ấm đưa qua. Vân Diệp hưởng thụ tính ưu việt của chủ nghĩa phong kiến không có nửa điểm do dự, ực ực uống hết lại chui vào chăn ngủ.

Chuyện trong nhà bình thường ta sẽ không quản, có chuyện gì tìm lão phu nhân làm chủ là được. Nghe Trình Xử Mặc nói, nam nhân gia là không quản mấy việc lặt vặt trong nhà, chỉ khi trong nhà giao tiếp cùng quan gia thì gia chủ mới đứng ra.

Giấy dán cửa sổ rất dày, tia sáng không len vào được, gà đã kêu ba lần, Vân Diệp lật qua lật lại ngủ không được, lại không muốn thức dậy. Đang lúc khó xử thì Tiểu Nha mặc áo da cừu dày cùng món đồ chơi giống chỉ thêu chạy vào phòng, thò đôi bàn tay lạnh toát vào chăn của Vân Diệp, nhưng không phòng bị bị Vân Diệp kéo vào chăn, bịt chặt lấy. Huynh muội vui đùa ầm ĩ một lúc mãi đến khi bị lão phu nhân đuổi ra khỏi phòng để dọng phòng, lúc này mới thôi.

Lão phu nhân muốn đến Đại Từ Ân Tự thắp hương hoàn nguyện, nói là bà đã cầu Phật tổ hết 10 năm, mới có kỳ tích Vân gia khởi tử hồi sinh, nguyện này phải hoàn, công lao của Phật tổ chính là công lao của Vân Diệp mà.

Chương 48: Bần dân, bần tăng

Sau tuyết rơi, trời quang đãng, ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt đất phản chiếu ánh sáng chói mắt. Toàn bộ thế giới đều được chiếu sáng, không riêng gì các góc ánh sáng mặt trời chiếu không tới, ngay cả sự âm u tận đáy lòng cũng cảm nhận được một chút tia sáng.

Vân Diệp cảm giác bản thân hình như có tật bệnh trong lòng, khi người khác cười mình cũng cười, khi người khác khóc mình nhìn cảnh mà khóc, chung quy cảm thấy bản thân nhìn người khác làm ra các loại phản ứng sau đó mới có phản ứng, giống như một kẻ khờ. Tiểu Nha bò lên lưng không xuống, không sao, cõng thì cõng, tiểu nha đầu cũng không nặng, nhưng khiến cho mấy đứa trẻ khác không vui, đứa nào cũng chu mỏ, kết quả bị một cái tát của lão phu nhân làm thành thật, ngoan ngoãn chui vào xe ngựa.

Chiếc xe ngựa độc nhất vô nhị Vân Diệp lấy của công chế tạo tại Lũng Hữu đêm qua đã được thuộc hạ đưa về phủ, được thợ mộc trong nhà coi như thần tác, trục xe chế tạo bằng thép bách luyện, mặt trên tán bốn cây đinh có thép mỏng co dãn, một bộ ngói đồng ôm lấy trục xe chuyển động thoải mái, bánh xe làm từ dây mây giúp xe giảm thiểu xóc nảy, trong xe trải nệm không biết vật gì, vừa mềm mừa nhẹ, nghe quân gia đưa tới nói, hầu gia là ngồi chiếc xe ngựa này từ Lũng Hữu trở lại Trường An, hơn 2000 dặm đường mà không hề hư hại. Khắp Trường An xe ngựa xa hoa hơn chiếc xe này rất nhiều, ngồi thoải mái hơn chiếc xe này thì không có mấy chiếc. Cô cô của quản gia đang trưng cầu Vân Diệp sau khi đồng ý, sẽ xem nó là xe ngựa chuyên dụng của gia chủ Vân gia, phái một xa phu kỹ thuật cao siêu chuyên quản lý chiếc xe này.

Lão thái thái ôm Tiểu Nha ngồi vào chiếc xe ngựa song mã kéo, quy chế của hầu phủ quy định gia chủ ngồi xe phải là song mã. Vân Diệp bước lên lưng con ngựa mẹ mà mình vẫn ngồi, đi theo bên cạnh xe ngựa, Lưu Kim Bảo, Trang Tam Đình đi trước mở đường, bốn nam phó tay cầm cờ, bốn nha hoàn cầm lư hương, một bên tám gã hộ vệ, trùng trùng điệp điệp đi về hướng Từ Ân Tự.

Trên thực tế Đại Từ Ân Tự không xa, ngay ở phía nam thành Trường An, đi qua đường Chu Tước vòng qua năm phường nữa là đến Từ Ân Tự. Lúc này Từ Ân Tự không đồ sộ to lớn như trong truyền thuyết, y chỉ đến năm Trinh Quán thứ 22 nên mới do Lý Nhị bệ hạ hạ chỉ mở rộng, lại do Lý Trị đổi mới, hơn nữa Đại Nhạn tháp mà Huyền Trang hòa thượng kiến tạo lúc này mới khiến hắn trở thành một trong Tứ Đại Dịch Kinh, pháp tướng Duy Thức Tông của phật gia sinh ra ở chỗ này.

Chung quanh Từ Ân Tự thuộc về khu dân nghèo, tường phường cũ nát bị năm tháng ăn mòn loang lổ, lộ cả đất vàng ra ngoài, nham nhảm lỗ hổng bị chim sẻ đào. Lúc này phía sau lỗ hổng khắp tường rất nhiều một đôi mắt kinh ngạc đang nhìn đoàn xe có thể nói xa hoa của Vân gia, nhỏ giọng bình luận rốt cuộc là đại tộc nhà nào giá lâm nơi ô uế này.

Phường quan trong trang phục mới tinh đã mở cửa phường từ lâu, bụi bặm trên đường bên trong quét sạch sẽ, mấy vị lão nhân cao tuổi khom người đứng thẳng một bên.

Lão phu nhân cũng ngồi không yên nữa, kéo Đại Nha Tiểu Nha xuống xe ngựa, mấy vị lão nhân đó nhìn thấy lão phu nhân liền bước vội tới vài bước, dưới sự răn dạy của phường quan lại lui ra phía sau. Rất rõ ràng, lúc lão phu nhân nghèo khổ có quen biết với mấy vị lão nhân, hôm nay phú quý rồi, phường quan cho rằng những lão hán nghèo này tiến lên bắt chuyện giống như trước đây sẽ làm nhục quan thể của Vân gia.

- Lưu lão ca, Hà lão ca, Đại Toàn, Nhân Trụ sao làm ngơ lão muội tử rồi?

Lão phu nhân không quan tâm còn dùng xưng hô trước đây, mặt cười rất tươi, đưa tay kéo một vị lão hán râu tóc bạc trắng:

- Lưu lão ca năm đó nếu không phải huynh suốt đêm cõng Đại Nha vượt tường cầu y hỏi dược cho nó, thì đã không có nha đầu này hiện tại rồi, hôm nay sao lại trở nên xa lạ rồi?

Đại Nha Tiểu Nha đã ôm lấy chân của lão nhân, luôn mồm gọi gia gia. Lưu lão hán đưa tay quệt vài cái lên đùi, cẩn thận ôm lấy hai tiểu nha đầu, mắt đỏ hoe, run run miệng nói không ra lời. Đại Nha móc ra một gói thịt bò khô, lấy một miếng bỏ vào miệng lão hán:

- Đây là ca ca từ Lũng Hữu rất xa đem về cho Đại Nha, ăn ngon lắm. Đại Nha vẫn giữ lại cho gia gia, ăn ngon không?Lão hán ngấn nước mắt, cố gắng nhai thịt bò khô dù răng không còn cái nào, liên tục gật đầu.

Vân Diệp gặp qua loại tràng cảnh này, biết một khi cánh cửa cảm tình mở ra, cự ly của thân phận sẽ không còn là gì. Quả nhiên phụ nhân trốn ở trong phòng đều ra ngoài, vây quanh lão phu nhân miệng líu ríu liên tục, lão thái thái mặt tươi rói, liên tục đem Vân Diệp kéo tới kéo lui, khoe cái này hai câu, khoe cái kia hai cái, dưới ánh mắt đầy ước ao, kính nể của các láng giềng thỏa mãn tâm hư vinh.

Vân Diệp chỉnh y phục, phủi tay áo cung kính thi lễ với các láng giềng, chúng lão hán ngay cả gọi cũng không dám. Vân Diệp nghiêm mặt nói:

- Hoạn nạn mới thấy chân tình, Vân gia gặp nạn cả nhà đều nhận được hàng xóm tiếp tế. Vân Diệp cả đời không dám quên, hôm nay chuẩn bị chút lễ mọn khó mà trả được ân nghĩa của các vị, xin nhận cho.

Tôi tớ phía sau kéo qua mấy xe ngựa lễ vật, lão phu nhân từng sống trong nghèo túng biết người nghèo cần cái gì, mấy xe ngựa vải, một trăm gánh lương thực, sáu con heo, thậm chí còn có than củi rất ít nhà dùng đến, muối, rượu tất nhiên là không thiếu. Vân Diệp thưởng phường quan một lượng bạc, y thật sự bực mình vì trong người cất nhiều tiền. Phường quan vui cười tít mắt. Nếu là trả ân đương nhiên phải bỏ qua quan phủ, ngay cả loại nhân sĩ bán chính thức như phường quan cũng phải bỏ qua. Giao cho mấy vị lão nhân dẫn đầu phân phát là được. Đám trẻ con bu quanh mấy tiểu nha đầu, mặc dù quần áo cũ nát nhưng rất vui, thì ra Đại Nha Tiểu Nha đang phát bánh cho tụi nó. Nhìn bộ dáng của chúng cầm bánh cho cha mẹ nếm thử, lòng Vân Diệp như thắt lại.

Lưu luyến không rời cáo biệt các láng giềng tiếp tục đi về hướng Từ Ân Tự, nói đến cùng Vân gia hiện tại đã không thích hợp hoà mình với bần dân. Không phải là Vân gia tự nâng giá trị lên, mà là giai cấp không giống nhau, lễ giáo sâm nghiêm không phải một tân đinh như Vân Diệp có thể phá vỡ.

Từ Ân Tự ở phía trước, chùa miểu rách nát, tăng lữ nghèo khổ, trong khí trời lạnh buốt đứng ngoài miếu chờ đợi, lão phu nhân bảo xa phu tăng tốc, sợ các vị đại sư bị lạnh.Hòa thượng thường tự xưng bần tăng, bạn xem vị đại sư này nghèo thế nào, khoác bộ tăng bào màu xám trên người, trời lạnh trơ đầu bị lạnh đến xanh đi, mấy vị cao tăng theo phía sau đúng là vừa ốm vừa cao, quần áo đầy mụn vá, chắp tay trước ngực lễ kính tam bảo. Đợi Vân Diệp đỡ lão phu nhân xuống xe ngựa mới tiến lên chào, một câu nam mô A di đà phật cũng nói không hoàn chỉnh. Lão phụ nhân và trưởng lão chào hỏi hoàn tất mới do trưởng lão dẫn đường, cả nhà nối đuôi nhau đi vào Từ Ân Tự.

Đại Hùng bảo điện cũng không lớn, cao không đến hai trượng, tội nghiệp Phật tổ phải cọ đầu lên nóc nhà, nước sơn vàng trên người loang lổ giống như bị bệnh ngoài da. Chùa miểu rách nát như vậy tăng không đến năm người, điện không đến một tòa, phật không được ba bức, chỉ chiếm diện tích mười mẫu, bất kể như thế nào cũng không khiến Vân Diệp liên hệ với Đại Từ Ân Tự sau đó được, Huyền Trang đi Ấn Độ một chuyến, quả thật đã nhận được hồi báo rất lớn. Không nói sau đó trở thành Đại Nhạn tháp tiêu biểu của Tây An, cho dù kiến trúc còn sót lại đã trải qua chiến hỏa thiên tai cũng không phải Từ Ân Tự này có thể sánh bằng. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lão thái thái dâng lên cống phẩm, Vân Diệp hình như thấy các hòa thượng đang chảy nước miếng, mơ hồ nghe tiếng bụng kêu ùng ục. Trời ơi, miếu như vậy cũng khiến lão thái thái kính như thần linh sao? Gạt người ngươi cũng nên bỏ chút vốn có được không, không thấy chùa miểu của hậu thế, Phật tổ linh hay không không nói, vào cửa nộp tiền mãi lộ trước bằng không là không thấy được Phật tổ đâu. Cái này gọi là tăng nhân coi Phật tổ như con khỉ trong vườn bách thú, mua phiếu tham quan, khiến người không dám sinh ra kính ý, thế giới này người không lễ kính Phật tổ nhất chính là đám tăng nhân này.

May mà đám hòa thượng này vẫn rất chuyên nghiệp, kiên trì lo liệu hoàn chỉnh quá trình hoàn nguyện, lão thái thái thành kính quỳ gối trên bồ đoàn, miệng lẩm bẩm, chỉ sợ có chút bất kính sẽ khiến Phật tổ trách tội. Không chỉ lão thái thái, các thân quyến từng chịu tội cũng cực độ thành kính, trước tiên đi tắm, thay y phục, mỗi người đội một quả đào to. Hỏi mới biết, đây là kiểu tóc người Hồ thịnh hành nhất năm nay. Cố gắng diện bản thân thuận mắt nhất trước mắt Phật tổ, phúc vận sẽ được thêm một ít. Tám đứa trẻ lớn bé, học người lớn nhắm mắt niệm A di đà phật, bộ dạng thành kính khiến người sinh lòng thương mến.

Thôi được, Vân Diệp thở dài một tiếng, quỳ gối trước tượng Phật cảm tạ Phật tổ cho mình người thân như vậy, những gì mất đi ông trời lại trả lại cho mình, hắn vẫn chưa bạc đãi mình, cúi đầu không phải là bái những tượng đất này, mà là quỳ lạy sự thần kỳ của số phận, ấm áp của gia đình.

Quả nhiên, từ cổ chí kim có một quá trình bất biến, đó chính là trả tiền, một rương đồng đầy tiền, mười cuộn vải, 20 đôi tăng hài, 20 bộ tăng y, 50 thạch lương thực, còn có hương nến, dầu ăn vô số. Trên khuôn mặt tỉnh bơ của lão tăng đã không giấu nổi hưng phấn, phỏng chừng ông ta đang hét lên, mùa đông này khỏe rồi.

Lão thái thái đã sáng tỏ một tâm sự, tôn tử tôn nữ bu quanh người, cười như phật Di Lặc, rất có tinh thần, như thế sống thêm 20 năm nửa không thành vấn đề.

Ngựa giao cho tôi tớ, lão thái thái giao cho nha hoàn chăm sóc, các trưởng bối không thích xuất đầu lộ diện trên đường, đám con cháu thì không có những lo lắng này. Đại Nha đã chiếm lấy cái cổ của Vân Diệp khoái chí làm mặt quỷ với bọn tỷ muội, Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo hộ vệ đám trẻ con líu ríu đi về hướng Tây Thị.

Vân Diệp không phải chưa thấy qua đường rộng lớn, nhưng chưa thấy qua đường rộng thế này, rộng chừng 150 mét, dài 10 dặm. Lúc này nếu có World Cup thì còn cần đổi sân gì nữa, đưa hết lên đường Chu Tước cùng thi đấu là được rồi. Ban đầu còn tưởng rằng nhân mã trùng trùng điệp điệp của mình như thế đã khiến người khác chú ý rồi, không nghĩ đến xe ngựa tới lui không ngừng, trong biển người, một nữ tử không biết tên thản nhiên cười, suýt nữa làm Vân Diệp khuynh đảo, nàng kia thấy Vân Diệp vờ ngớ ngẩn như một tên nhà quê thì che miệng cười khẽ. Đại Nha che mắt ca ca không cho y bị hồ ly tinh mê hoặc, còn nhe răng với nàng kia, nàng kia cười càng khoái chí hơn.

Đáng tiếc, Trương Nghệ Mưu sai rồi, không có cung trang nữ tử lộ nửa ngực, chỉ có phụ nhân mập mạp kín như gấu mèo.

Vân Diệp chân thành hy vọng mùa hè những nữ tử này đừng mặc kín như mùa đông, lão tử thật vất vả mới đến được Đường triều, dù thế nào ngươi phải cho chút phúc lợi chứ!

Chương 49: Thiên hạ thái bình

Qua lại giữa biển người, Vân Diệp lại cảm thấy vô cùng tịch mịch, toàn bộ thanh âm giống như đều đã đi xa, bản thân giống như đang ở trong mộng, tất cả hình như xa tận chân mây lại gần ngay trước mắt. Y cố gắng nắm lấy chút cảm giác chân thực đó, tay có thể chạm nhưng cao không thể leo. Mâu và thuẫn cứ chém giết nhau liên tục như thế, điều này khiến y trở nên phẫn nộ, thân thể tư tưởng của mình không do bản thân làm chủ sao?

Trong tay cầm một bình hoa màu vàng nhạt, niết kêu két két, y đang cố gắng khống chế bản thân đừng thất thố, đừng để tâm tư bất lương hỗn loạn quấy rầy tư duy bình thường.

Cảm giác được Nhất Nương đang trốn phía sau mình, cô ấy đang sợ cái gì? Còn chưa làm rõ thì một cẩm y nam tử cằm cạo nhẵn bóng đưa tay muốn tóm lấy Nhất Nương. Vân Diệp giơ tay ngăn cản cánh tay dơ bẩn đó.

- Tiểu tiện nhân, dám tìm tình nhân ngăn cản.....

Lời còn chưa dứt, bình hoa trong tay Vân Diệp liền nện lên mặt hắn, không có tiếng kêu thảm thiết, hai tay che mặt, máu chảy ra từ kẽ tay, miệng còn vang lên răng rắc. Nhất Nương sợ đến run lên, Vân Diệp xoay người lại khẽ ôm lấy nàng, vỗ vỗ lưng nàng.

- Không phải sợ, ca ca ở đây, ôm lấy Đại Nha xoay người lại, lập tức sẽ ổn thôi.

Giọng y bình tĩnh.

Người hầu của cẩm y nam tử la lên:

- Giết người, giết người, nhị thiếu gia bị giết rồi, người đâu!

Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo tóm lấy người hầu đấm cho một cái, miệng đầy răng.

Sự tình xảy ra quá đột nhiên, người chung quanh liền kéo tới. Thói xấu thích xem náo nhiệt của người Trường An mấy nghìn năm chẳng bao giờ sửa đổi. Có người biết cẩm y nam tử thì xì xào:

- A, huynh đệ chạy mau, đây là lão nhị của nhà nội phủ chủ bộ Hạ Nhân Am, hoành hành đã quen. Cậu đánh hắn thì phiền phức rồi, chạy mau.

Vân Diệp có tai như điếc, nội phủ chủ bạc? Thái tử còn bị lão tử cướp, chủ bạc tính cái gì, hay lắm sao? Lại đi tới chỗ cửa hàng đồ sứ, chộp lấy hai cái bút tẩy thuận tay, thứ này rắn chắc hẳn là đập không vỡ. Y nói với ông chủ đang co đầu rụt cổ:

- Cái chai vừa rồi, hai bút tẩy này, ta mua.

Nói xong vứt cho lão bản một lượng bạc, sau đó đi tới trước mặt lão nhị Hạ gia đang kêu la. Nhất Nương kéo ca ca giải thích:

- Trước đây hắn muốn muội tiếp rượu hắn, muội...

Vân Diệp lấy tay che miệng Nhất Nương:- Vân gia đánh cái thứ này không cần lý do, càng không nói trước đây hắn từng khi dễ muội, ôm Đại Nha đi, việc này không cần muội lo.

Vân Diệp dẫm chân lên tay phải của lão nhị Hạ gia, giơ bút tẩy đập lên tay Hạ lão nhị, một tiếng hét thảm tê tâm liệt phế khiến mọi người đang xem rùng mình. Tràng diện an tĩnh trở lại. Vị này quả là người tàn nhẫn, Hạ lão nhị gặp phải người này coi như không may rồi. Ở Trường An này mấy cảnh du hiệp khoe khoang chống cái ác mọi người thấy nhiều, tràng cảnh thê thảm hơn thế này gấp mười cũng không phải không thấy qua, nhưng chưa từng khiến mọi người sợ run như thế. Không phải Hạ lão nhị hét thê thảm ra sao, mà là vẻ mặt của kẻ hành hung, không có chút biến hóa, bút tẩy đập vào tay máu thịt tung tóe, nhưng y diện vô biểu tình giống như đang đập đá.

Đập bảy tám lần Vân Diệp kinh ngạc phát hiện có một đầu ngón tay vẫn còn hoàn chỉnh, điều này làm cho y rất mất mặt, bút tẩy đã vỡ, Hạ lão nhị đã bất tỉnh, người hầu miệng đầy máu trừng mắt sợ hãi nhìn Vân Diệp. Cả cái chợ im ắng, tiếng buôn bán, tiếng cò kè mặc cả, tiếng huyên náo, tiếng chửi bậy hoàn toàn biến mất.

Vân Diệp tìm vũ khí thuận tay xung quanh, thấy cái đòn cân thì thích quá, chính là nó, giơ quả cân muốn đập nát cái ngón tay còn lại. Lúc này bộ khoái đã đến, đoàn người tách ra một con đường, vừa muốn đến phía trước lại bị Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo ngăn cản. Địa đầu xà có ưu thế của địa đầu xà, thấy Trang, Lưu hai người đầy người sát khí, tay cầm Hoành đao đặc chế mặt không đổi sắc, liền biết hung thủ trước mặt không phải là người thường, tự nhiên sẽ không bỏ chạy, đang định nói thì bị Trang Tam Đình ngăn lại.

- Không được qua đó, đợi hầu gia trút giận đủ rồi sẽ buông tay thôi.

- Hầu gia?

Đầu lĩnh bộ khoái muốn xụi chân, khắp kinh thành này hầu gia tự mình động thủ đánh người thì vị này chính là người đầu tiên. Hắn cũng không cho rằng hầu gia là giả mạo, tại Trường An giả mạo hầu gia là tội tru di tam tộc, không ai dám làm việc này, chỉ phải đợi hầu gia trút giận xong rồi nói.

Vân Diệp thỏa mãn đập nát ngón tay cuối cùng mới đứng lên nhìn tác phẩm của mình. Nhìn trái nhìn phải đều không hài lòng, chung quy cảm thấy thiếu sót cái gì, thấy đũng quần người này ẩm ướt mới nhớ tới không trừ tận gốc. Lấy quả cân đập thì buồn nôn quá, thấy trên quả cân cột một sợi dây rắn chắc liền có chủ ý, vung hai cái, tựa tựa Lưu tinh chùy, xoay tròn liền đập lên giữa đũng quần của Hạ lão nhị, có tiếng vỡ vụn rất nhỏ, Hạ lão nhị đang hôn mê người cong như tôm giãy đành đạch trên mặt đất, a một tiếng rồi không nhúc nhích nữa. Các nam nhân ở đây bất giác kẹp chặt hai chân, đũng quần lạnh buốt, nữ nhân che mặt khẽ rỉ tai nhau.

Vân Diệp thở phào một cái, làm hai động tác giãn ngực, lấy yêu bài Tả Võ Vệ bên hông vứt cho bộ khoái, lại ôm lấy Đại Nha ở trong tay Nhất Nương đang sợ hãi gác lên cổ. Nhất Nương nắm lấy ống tay áo Vân Diệp không buông. Nhuận Nương khờ lớn mật còn đang cười khanh khách nắm lấy mấy muội tử trượt chân trên mặt đất, mấy đứa bé cũng không tỏ ra sợ hãi, vẻ mặt sùng bái nhìn ca ca của mình. Tiểu Nam quơ cánh tay cười lớn:

- Ta biết là ca ca lợi hại nhất, lần trước thúc thúc râu mép kia bóp chết chó của thiếu gia béo, lấy hết răng của thiếu gia béo, còn lấy da chó cho ta làm đệm giường, ấm lắm đấy, hắn cũng nói ca ca là lợi hại nhất.Đầu lĩnh bộ khoái lật xem yêu bài, vừa nhìn là mấy chữ Tả Võ Vệ lương thảo đô đốc sự, Lam Điền huyện hầu Vân, hai tay cầm yêu bài cung kính trả lại cho Vân Diệp.

Không tiếp, ôn tồn nói với bộ khoái: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Bản hầu ngày hôm nay lửa giận công tâm, hành vi có chỗ không thích hợp, tiểu tử này mặc dù gieo gió gặt bão, làm như thế tới cùng không thuận luật pháp Đại Đường, đã làm khó ngươi rồi, yêu bài ở tay ngươi, cũng dễ ăn nói với thượng quan.

- Hầu gia nói quá rồi, Hạ gia lão nhị xô vào hầu gia là tội trước, hầu gia phẫn nộ ra tay sau, tiểu nhân tự nhiên đúng sự thật bẩm báo, không dám làm phiền hành trình của hầu gia, về phần yêu bài thì không cần.

Bộ khoái chưa từng tiếp xúc qua người tôn quý như thế, lưng cúi càng thấp.

Vân Diệp gật đầu, thu hồi yêu bài, lần lượt ôm từng muội muội lên xe ngựa, cùng Trang Tam Đình, Lưu Kim Bảo xoay người rời khỏi, đi dạo trên đường là không được rồi.

Huyện nha Trường An hỗn loạn, huyện lệnh Tả Khuê thì sứt đầu mẻ trán, Hạ gia chủ mẫu sắp chỉ ngón tay lên trán hắn, Hạ gia lão nhị được băng bó như bánh chưng nằm trên cáng cứu thương thỉnh thoảng hét thảm lên. Hạ Nhân Am mặc quan bào, áo bào màu xanh khoác trên người chặt như tằm, đi tới đi lui trên đại đường, có vẻ rất bất an.

Từ khi nhận được gia nhân bẩm báo, hắn từ lửa giận vạn trượng đến lo sợ bất an sau khi nghe được hung thủ là một vị hầu gia, hai loại tâm tư này ở trong lòng đấu tranh không ngớt, nếu như nhi tử chỉ bàn tay bị đánh tàn phế, hắn căn bản sẽ không coi trọng việc này đến vậy, đại phu nói sau này con trai sợ rằng tử tôn là một vấn đề, hãn thê (vợ dữ) trong nhà liền tranh cãi không ngớt, lồng lộn lên, lúc này hắn mới bẩm báo nha môn.

Nhìn thê tử kêu gào không ngớt, cảm giác bi thương bốc lên trong lòng hắn, bản thân đã tạo nghiệt gì, không chỉ có hãn thê, lại còn nghiệt tử không biết liêm sỉ, gần 30 tuổi rồi mà suốt ngày tầm hoa vấn liễu, bản thân đường đường nội phủ chủ bạc lại không thể tìm cho nó một thê thất môn đăng hộ đối, nhắc tới Hạ gia nhị thiếu gia với người khác đều phải nhượng bộ lui binh. Hôm nay gây ra tai họa lớn, hầu gia, hầu gia dễ chọc sao? Nghe nói còn là một đại tướng trong quân, là thủ hạ của Trình công gia hung danh hiển hách, án này cho dù kiện tới trước mặt bệ hạ cũng sẽ không thắng, dù sao nghiệt tử này vô lễ trước.

Nghe thê tử làm ầm ĩ, hắn bực mình, hét ầm lên:

- Được rồi, đồ đàn bà ngu xuẩn, thường ngày không dạy con cho tốt, để nó gây ra họa lớn, hôm nay toàn gia hơn trăm người nguy nan ngay trước mắt, bà còn ầm ĩ cái gì, muốn ép chết ta mới hài lòng phải không?

Phụ nhân kia chưa thấy qua trượng phu lớn tiếng với mình như vậy, trong lòng cũng hơi khiếp, mặc dù sắc mặt khó coi, nhưng cũng không ầm ĩ nữa.

Hạ Nhân Am chắp tay với huyện lệnh Tả Khuê:

- Việc hôm nay hoàn toàn là do nghiệt tử gieo gió gặt bão, không trách ai được, lão phu rút đơn kiện là hòa phải không?

Tả Khuê thở dài một hơi, vị này cuối cùng cũng nhìn rõ tình hình, triệt trạng cũng tốt, mọi người cũng không có phiền phức, thiên hạ thái bình.

Chương 50: Nuốt không trôi

- Thiên hạ thái bình?

Lý Nhị bệ hạ đứng dưới một cái cây rụng sạch lá, miệng nhẩm lại câu nói này của Tả Khuê. Bách Kỵ ti theo dõi bất kỳ chút gió lay cỏ động nào phát sinh trong thành Trường An, chuyện Vân Diệp đánh Hạ lão nhị tất nhiên được bẩm báo lên. Năm ngón tay phải nát hết, gốc tử tôn trong quần cũng thành thịt nát, không có chút hi vọng phục hồi nào, đó là chẩn đoán thương thế của Hạ gia lão nhị. Vân Diệp ra tay tàn độc làm Lý Nhị bệ hạ thầm nhíu mày, mặc dù phẩm hạnh tên hoàn khố kia chẳng ra sao, nhưng gặp phải trọng thương như thế đúng là tai bay vạ gió, tên tiểu tử kia đang lập uy đây mà!

Nạn châu chấu trong lời tiên đoán tháng bảy năm sau sắp tới, có chính xác hay không là thước đo hiệm nghiệm nhất cho thấy vị cao nhân trong truyền thuyết kia có tồn tại hay không? Vân Diệp có thể xác định chắc chắn là người Vân tộc, nhưng 15 năm bỏ trống kia y ở đâu? Người sống để lại danh, chim bay để lại tiếng, Lý Nhị không tin có cao nhân ẩn cư triệt để như thế, Tiểu Dao Tử rốt cuộc là con người như thế nào? Ông ta còn thần bí hơn cả Vân Diệp, mặc cho Bách Kỵ ti điều tra thế nào cũng không có chút manh mối gì. Cứ như trên đời đột nhiên thêm ra hai người, không gốc gác, không quá khứ.

Lý Nhị phát hiện vị Lam Điền hầu này của mình toàn thân đầy bí mật, làm ông ta rất hiếu kỳ, khoai tây xuất hiện, thuật rèn luyện thần kỳ, thuận tay đưa ra cách rèn sắt tuyệt diệu, tuổi còn nhỏ mà dễ dàng đánh bại Hoàng Chí Ân tài học năm xe ở lĩnh vực toán học khô khan vô vị, ngay cả Lưu Hoài cũng phải kinh ngạc vì hai tấm đồ giải toán học kia, đồ giải toán học đó đã vượt qua cả Lưu Hoài đại tông sư một đời.

Học vấn là thứ không thể làm giả được, trộm không được, cướp không xong, điều này tựa hồ có thể xác định sự tồn tại của Tiêu Dao Tử, không có truyền thừa mạnh mẽ, ông ta không cho rằng dựa vào một mình Vân Diệp có thể tính ra đồ giải toán học phức tạp như thế. Học vấn phải dựa vào năm tháng tích lũy chứ không phải có được trong một sớm một chiều, thậm chí cả đời cũng không có hiệu quả rõ rệt. Bản thân ông ta chính là học vấn đại gia, đạo lý này không cần phải hỏi người khác, cái khổ cầu học, Lý Nhị cảm thụ rất rõ.

Đại triều hội ngày mai Vân Diệp sẽ xuất hiện để tạ ơn triều đình, để trẫm xem xem tiểu tử ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tại sao làm loạn được tâm tư của trẫm.

***

Vượng Tài ngậm lấy góc áo của Vân Diệp bịn rị mãi, nó rất không quen với tình trạng hiện giờ, lông trên đầu được bện cao tít, đên lông ở cổ cũng kết thành từng búi nhỏ, yếm phòng lạnh trên người cũng thay thành gấm thêu hoa, hai ngày không thấy Vân Diệp rất là nhớ. Huống hồ mấy người nho nhỏ trong nhà suốt ngày quấn lấy mình, lên lên bò xuống người mình, nếu chẳng phải hôm qua cắn một tên áo xanh bị lão đại trách phạt thì đã chẳng chịu nổi sự quấy nhiễu của mấy người kia.

Đem mặt áp sát vào cái mặt dài ngoằng của Vượng Tài thân mật một lúc, bảo hạ nhân rót một bát rượu gạo cho nó uống, quả nhiên nhất túy giải thiên sầu, phiền não của Vương Tài tan biến sạch, mũi phun phì phì đi liêu xiêu trở về lán ngựa của mình.

Vân Diệp muốn đem bàn ăn chữ nhật trong nhà thay thành bàn tròn thật lớn, thuận tiện làm ra một số ghế, vừa mới nghĩ tới tính cách của Lão Trình, Lão Ngưu liền bảo thợ làm thêm hai bộ, tránh cho bọn họ mò tới nhà cướp. Y thực sự chịu đủ cái khốc hình ngồi quỳ rồi, cho nên vẽ hình đưa cho thợ mộc, yêu cầu càng nhanh càng tốt, thợ mộc nhìn hình vẽ không hiểu, giải thích nửa ngày trời mới mơ mơ hồ hồ hiểu được một nửa, thấy vẻ mặt mất kiên nhẫn của Vân Diệp, không dám hỏi nữa, quỳ trên mặt đất thề độc tuyệt đối không truyền ra ngoài.

Lão phu nhân đứng ở đằng sau không hiểu y đang làm gì, mãi mới nghe ra được, mặt tức thì biến sắc cướp lấy bản vẽ trong tay thợ mộc, ngón tay xỉa vào trán Vân Diệp, mặt đầy cái vẻ nhìn một đứa bại gia tử.

- Muốn đồ gia dụng thì tổ mẫu bảo thợ mộc làm, sau này không cho phép vẽ tùy tiện, vẽ rồi cũng phải giao cho tổ mẫu thu lại, thử đưa cho ngươi không liên quan thử xem.

Nói xong để nha hoàn dìu, đưa thở mộc sang sảnh bên.Đây mới là phong thái nữ chủ nhân Vân gia, chỉ cần Vân Diệp chưa thành thân, trong phủ do lão thái thái quyết định.

- Sau này phải cẩn thận, hầu gia khó tính lắm.

- Làm gì có, hầu gia hiền lắm mà, hôm qua ta dâng trà cho hầu gia, người còn cười với ta.

- Đó là lúc không nổi giận, không thấy tên thiếu gia nội phủ nhà kia bị hầu gia đánh tàn phế à?

- Đó là vì hắn chọc vào hầu gia, hầu gia là người trong quân ngũ, nóng lên làm gì còn hiền lành được?

- Hầu gia nhà chúng ta còn nén giận đấy, nên mới làm nát thứ kia của hắn, không không ấy à, hừ.

Nha hoàn A với na hoàn Ba trò chuyện với nhau bị Vân Diệp nằm trên giường thấp gần cửa sổ nghe thấy hết, khóe miệng nhếch lên rõ cao, xem ra cái thanh danh không tốt của mình đã truyền đi rồi. Thật sự y rất hâm mộ Trình Giảo Kim, ông ta ngang ngược làm càn trên triều đường quen rồi, người ta cũng chỉ cho rằng ông ta chỉ biết cầm quân đánh trận, chỉ cần không chọc vào ông ta thì không hại gì tới mình, không cần đi đụng vào cái tổ ong vò vẽ đó. Nhàn nhã tự tại sống trăm tổi, chết rồi được phong Trường Thọ Lỗ vương, cả đời phú quý, cả đời trường thọ, trải qua bốn vị đế vương mà không sụp đổ, có thể nói là hiếm có trong quan trường.Quay đầu nhìn lại kết cục của đám người Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Chinh hăng hái đấu tranh trong quan trường xem, người thì tự sát, người thị soát nhà, người bị diệt tộc, người bị quật xác. Những nhân vật cấp đại thần đều khó tránh khỏi kết cục bi thương, tên chíp hôi trong quan trường như mình cứ nên ngoan ngoãn rụt đầu lại làm rùa, ngậm miệng phát tài là hơn. Đại triều hội ngày mai có thể không ra mặt là tốt nhất, kiếm một cái chức nhàn phẩm cấp cao, trách nhiệm ít, sống cho qua cái kiếp này là được rồi.

Thức ăn không vừa miệng, trong là làm cơm không ngon bằng trong quân, trừ thịt chỉ có rau khô, nếu không thì là đậu hũ, một chút rau xanh cũng chẳng thấy đâu, canh thì đặt đầy cả một bàn, tiểu nha đầu húp canh ngon lành, rất là vui vẻ. Vân Diệp thì thật đáng thương, gắp cơm từng hạt từng hạt, thức ăn thì không đụng vào chút nào.

Bữa tiệc buổi tối hôm trước là vì mới về nhà trong lòng cao hứng nên ăn gỗ cũng thấy ngon. Nhìn con gà béo mà lão phu nhân đặc biệt hầm cho mình, Vân Diệp gắng gượng húp một bát canh rồi đặt đũa xuống. Lão phu nhân lo lắng nhìn y xé đùi gà đặt vào bát Đại Nha Tiểu Nha, lại xé cánh gà chia cho Tiểu Nam Tiểu Bắc, chỗ thịt gà còn lại để dành mấy muội muội nhỏ tuổi, bản thân dùng dưa muối trộn với cơm, bới vài ba miệng vào bụng lấy đũa lau miệng coi như xong bữa.

- Diệp Nhi, cháu không quen cơm ăn trong nhà à?

Lão phu nhân quan sát y hai ngày rồi, thấy y chỉ căn cơm, ngay chút bánh cũng không ăn, cứ thế này thì sức khỏe làm sao chịu nổi.

Thấy cả nhà đều đặt đũa xuống. Đại Nha cầm cái đùi gà cho vào bát Vân Diệp:

- Ca ca, Đại Nha không ăn đùi gà, ca ca ăn đi.

Vân Diệp thơm lên khuôn mặt nhỏ dính đầy hạt cơm của Đại Nha, lại bỏ cái đùi gà vào bát cô bé đang chảy nước miếng.

- Ca ca nhiều tất xấu, Đại Nha phải ăn nhiều vào mới lớn được, đồ ăn ngon của ca ca nhiều lắm, thành cái thói xấu, không được học ca ca, nếu không là không ngoan đâu.

Đại Nha lúc này mới cầm đùi gà cắn xé.

Đường đường hầu phủ chỉ vì một con gà thiếu muối mà đùn đi đẩy lại, ít nhiều khiến Vân Diệp chua xót.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau