ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 456 - Chương 460

Chương 456: Canh cá

- Lại là Hàn Tín điểm binh đề, chẳng qua đổi sang kiểu khác, Hàn Tín biến thành người chăn nuôi, binh sĩ biến thành gà dê, biến thành gà dê cùng lồng đề mục, bản chất chẳng có gì thay đổi, đáp án chính là gà 56, dê 83.

- Phụ hoàng, người cho học sinh xuất sắc của thư viện tính toán mét khối? Thứ này hài nhi ba năm trước đây đã tính chán rồi, chuột hoang đào động hài nhi cũng đã làm vô số lần, nếu như phụ hoàng thêm khái niệm độ dày vào, hài nhi còn nửa điểm hứng thú.

Lý Nhị cho rằng đề mục của mình ra đã là rất khó rồi, được sự cho phép của Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, cho rằng những đề mục này chính là khó nhất trong những năm gần đây, nào ngờ lại bị con trai chê bai trắng trợn.

Lý Khác là một hài tử lễ phép, thấy phụ thân mất hứng thì vội nói:

- Phụ hoàng, những đề mục này không biết là ai đề xuất? Sao lại khinh suất như vậy, quá đơn giản rồi, chức quan Đại Đường ta từ khi nào lại mất giá như vậy? Những đề mục này đối với bọn Tiểu Ảm cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, trình độ như vậy cũng có thể lên tước vị sao? Chẳng phải nói học sinh học ở viện hai năm xong đều có thể làm quan? Phụ hoàng, người nên trừng phạt nghiêm khắc quan viên phụ trách ra đề, bắt hắn làm lại đề mục lần nữa.

Khuôn mặt Lý Nhị hồng lên, gõ đầu hai con trai mỗi người một cái, gào thét:

- Đây là đề mục lão tử ta ra đó, Phòng Huyền Linh, cả cữu cữu của ngươi cũng nói rất khó rồi, hơn nữa còn có kỷ yếu làm quan phía sau, ta không tin thư viện các ngươi ngay cả những thứ thực tế này cũng có thể giải quyết.

Lý Thái xoa đầu ủy khuất nói:

- Phụ hoàng ra đề thực tế chính là sai. Để so sánh một nơi giàu có và đông đúc không phải chỉ nhìn trên tiền thuế nộp lên trên, mà yêu cầu tổng hợp thu nhập thực tế của bách tính địa phương, số lượng của bò, dê, tổng sản lượng lương thực, trình độ của giáo dục, hưng thịnh của thương nghiệp, có tác phường công nghiệp hay không, thậm chí mật độ người ra sao, tốc độ tăng trưởng của nhân khẩu, tỉ lệ sống của trẻ mới sinh cũng phải tính, cuối cùng mới là thuế má nộp lên trên. Đại Đường muốn giàu có và đông đúc không đơn thuần chỉ là muốn lương thực của bách tính, một khi bách tính giàu lên rồi, Đại Đường muốn không giàu cũng khó, cho nên đề của phụ hoàng sai rồi, ít nhất là không hoàn thiện.

Lý Nhị rớt mông cái phịch xuống ghế, nhìn hai nhi tử hỏi:

- Thật ra thư viện dạy các ngươi những gì?

**********

Lý Nhị không tin là thật, vì vậy ngay trong đêm gọi Lý Hựu, Lý Ảm từ thư viện trở về, để cho bọn chúng làm đề mục lần nữa trước mặt bản thân cùng Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Trường Tôn Vô Kỵ. Cũng không nói đây là đề mục đại khảo, chỉ nói bản thân muốn kiểm tra bài tập một chút.

Hai thiếu niên mày ủ mặt ê sau khi mở đề thì trở nên trấn định, hai người liếc nhau, bốn người lớn đứng xem rõ ràng thấy được sự mừng thầm trong mắt chúng. Trong lòng Lý Nhị thở dài, Thanh Tước nói không sai, những đề mục này sợ rằng không làm khó được chúng.

Quả nhiên, chỉ trong nửa canh giờ bọn chúng đã làm xong, Lý Ảm còn nhấn mạnh bỏ đi đề cuối, cho rằng chỉ quan tâm thuế má là điều Đại Đường không nên, Lý Hựu thì theo quy củ đem mỗi chức năng liệt kê lại một lần, còn rất khiêm tốn nói đây chỉ là một chút thiển kiến của bản thân.

Quân thần bốn người dưới ánh nến tù mù không nói được một lời, còn Lý Ảm Lý Hựu lại hết sức phấn khởi mang theo phần thưởng phụ thân ban cho về cung gặp mẫu thân.

Nhìn hai nhi tử đi xa dần, Lý Nhị cười khổ:

- Đây là hai nhi tử tệ nhất của trẫm. Huyền Linh, Khắc Minh, Vô Kỵ, tuy rằng hai sách luận của Lý Hựu, Lý Ảm có vẻ ngây ngô, nhưng cũng rất quy củ, toán học, thiên văn, địa lý không cái nào kém. Hai đứa Thanh Tước, Khác nhi còn cho rằng loại đề này là nhục nhã bọn họ. Huyền Linh, ấu tử ngươi thương yêu đã ở thư viện, xem ra đề này cũng không thể làm khó hắn. Nghe nói thành tích của Khắc Minh, Đỗ Hà ở thư viện so với hai nghịch tử của ta còn tốt hơn. Lão tứ, lão ngũ Vô Kỵ ở thư viện, bọn chúng cũng nhất định cho rằng đề mục chúng ta ra rất đơn giản. Đạo đề này cũng thì thôi, nhưng trẫm không muốn hài tử 13, 14 tuổi đều vào triều đình làm quan.

- Bệ hạ, bệ hạ lại dùng danh sĩ Hoằng Văn Quán tới thử một lần, sẽ biết học thức của học sinh thư viện so với các học sinh khác sai biệt thế nào, sau đó chúng ta sẽ có sách ứng đối. Chúng thần cũng cầm lại đề thi, rồi lại tìm những người này tới làm để xem kết quả thế nào.

Phòng Huyền Linh lập tức nhìn ra vấn đề trong đó, học sinh thư viện về các mặt toán học, thiên văn, địa lý, đạo lí đối nhân xử thế nắm chặt cực kỳ tinh chuẩn, thế nhưng sách luận truyền thống, cổ ngôn, điển cố, thi văn thì vẫn trong dự liệu. Khoa này hoàng đế thiên hướng vận dụng thực tế, giảm bớt độ dài của tri thức truyền thống, cho nên làm lợi cho đệ tử thư viện, đương nhiên loại yêu nghiệt như Lý Thái không thể tính vào, sách luận của hắn đến cả lão Phòng nghe thấy cũng phải vỗ án trầm trồ khen ngợi.

Lý Nhị lo lắng trở lại tẩm cung, không rẽ vào cung phi tử nào khác mà trực tiếp đi thẳng tới cung hoàng hậu. Trưởng Tôn đang lừa tiểu nữ nhi ngủ, Lý Nhị thấy như vậy thì tự giác ra bàn ngồi uống trà, đợi sau khi hài tử ngủ mới nói chuyện với Trưởng Tôn.

Tiểu nữ nhi rốt cuộc cũng ngủ, Trưởng Tôn đặt nữ nhi trong màn, phân phó vú nuôi cẩn thận trông coi, lúc này mới ra tiền sảnh, đi lấy một số điểm tâm đặt lên bàn.

- Nhị lang, ăn vài thứ đi, những thứ này không có đường, Tôn tiên sinh dặn chàng không được ăn nhiều đồ ngọt.

- Trẫm giờ lấy đâu tâm tư ăn uống. Hai nghịch tử Lý Ảm, Lý Hựu đều tự mình giải được nan đề, nếu như bọn chúng tham gia đại khảo thì nhất định đỗ.

Trưởng Tôn kinh ngạc nhìn Lý Nhị, nàng không thể tin được với tâm tính của hai tiểu tử kia cũng có thể làm khó trượng phu. Có điều kinh ngạc chỉ trong nháy mắt, lập tức bật cười:- Người thường nói hổ phụ vô khuyển tử, nhi tử chàng giải được nan đề cũng không phải việc gì quá khó tin. Hài tử tiến bộ chàng nên vui mừng mới phải, sao lại ủ dột như vậy?

- Hai năm giáo dục của thư viện còn hơn chục năm công lao của trẫm. Hiện tại nàng có bao giờ nghe qua Lý Hựu, Lý Ảm hồ đồ? Trước đây còn có lúc làm vài trò cười, thế nhưng hiện tại trở lại trong cung, không phải đi cùng mẫu thân hắn, mà là quy củ du ngoạn Trường An. Các tiên sinh từng dạy học vấn bọn chúng trong cung ngày trước giờ đều nhìn chúng với cặp mắt khác xưa, có thể thấy được giáo dục của hoàng gia quả thật có vấn đề.

- Bệ hạ đây là đang trách thần thiếp hay sao chứ, giáo dục hài tử không tốt là khuyết điểm của thần thiếp.

Trưởng Tôn cũng có chút mờ mịt, biến hóa của Lý Hựu, Lý Ảm có thể nói là nghiêng trời lệch đất. Kiêu căng, độc ác, nham hiểm, háo sắc, những lỗi này không ngờ giờ lại không hề phạm phải. Mặc dù bọn chúng cũng không nhận lỗi với thái giám, cung nữ từng khi dễ trước đây, nhưng cũng bồi thường rất nhiều ngân lượng. Nếu không phải trước đây hai đứa nó có ác danh, thì không ai có thể ngờ hai thiếu niên hào hoa phong nhã hiện nay từng làm nhiều chuyện ác như vậy. Cho nên Âm phi vì để cảm tạ Bồ Tát đã nguyện ăn chay hẳn một năm.

- Trẫm không phải đang trách nàng, ngay cả trẫm cũng không ngờ được lại có biến hóa như vậy. Lúc trước Vân Diệp nói giao bọn chúng cho thư viện, chúng ta sẽ không được hỏi đến nữa, cho dù có xảy ra một số việc kỳ quái cũng không được hỏi. Sau đó thì có việc Lý Hựu thân tình với Vân Diệp, Lý Ảm còn bị trói lên cột, tuyên bố bản thân tận mắt nhìn thấy Vân Diệp rạch ngực Lý Hựu, moi tim rồi thay bằng một quả tim dê lớn. Mặc dù Lưu Hiến đã nói đầu đuôi mọi chuyện cho trẫm, thế nhưng trẫm vẫn không rõ, nếu như thay tim là giả, thì sao lại có biến hóa thật lớn như vậy?

Vân Diệp từng nói ngửi hoa lan nhiều sẽ quên mất mùi lan thơm, dùng những lời này nhắc trẫm. Hiện tại nghĩ lại, tên hỗn đản này đang mắng trẫm, vì phía trên còn có một câu, ngửi cá thối nhiều cũng quen mà quên mất mùi thối. Tiểu tử, dám nói hoàng cung của trẫm là đống cá thối, chờ ngươi trở về trẫm sẽ dúi ngươi vào đống cá thối đó, tội danh đã có sẵn, ẩu đả quận vương, để Lý Nguyên Xương đắc ý một hồi.

- Bệ hạ, không thích hợp đâu. Lần này Vân Diệp trông vậy cũng đã chịu đau khổ, suýt chết mà vận lương cho chàng, tìm tài bảo, có đại công với nước. Nếu chàng xử phạt y thì sợ rằng không thích hợp.

- Quả thật có chút không thích hợp, vậy lần sau chờ y mắc sai lầm sẽ xử phạt một thể. Dù sao thì y luôn luôn phạm sai lầm, trẫm muốn bắt đuôi của y cũng rất dễ, ha ha...

Trong lúc Lý Nhị nói những lời này, thì Vân Diệp đang ngồi xổm trên thuyền dùng đũa đảo cá trong nồi. Một nồi cá nấu tiêu chuẩn là trên mặt có một tầng dầu hồng, màu đen của hạt tiêu cộng lại tỏa ra một mùi hương đậm đà, còn thịt cá trắng tinh được đảo dưới nồi. Hồng Thành miệng ngậm đũa, nín thở chờ cá chín.

- Nếu ngươi dám nhúng cái đũa trong miệng ngươi vào nồi, thì ngươi sẽ có "mũ" nồi cá để đội đấy biết chưa.

Vân Diệp nghiêm khắc cảnh cáo Hồng Thành, người này một khi có ăn là bất kể sống chết, lễ nghi gì cũng không để ý. Còn Hà Trung Vũ văn nhã hơn nhiều, nghe theo sự phân phó của Vân Diệp ngồi ngăn ngắn, Vô Thiệt cũng xếp đũa trước mặt, tùy thời chuẩn bị ra tay.

Nồi mở, Vân Diệp mới ăn được một miếng, Vô Thiệt cũng đã mò đầy bát của mình. Hồng Thành cũng không chịu kém cạnh, miệng nóng rát vẫn cười hề hề, ngay cả Hà Trung Vũ cũng gắp vội hai miếng cho mình.

Trong nồi thoáng cái sạch trơn, đành phải chuẩn bị nấu tiếp nồi mới.

- Hầu gia, đây là thứ ngon nhất trong đời hạ quan từng được ăn, người Quan Trung chúng ta vốn không thích ăn cá mà chỉ quen ăn thịt bò dê. Nhưng không ngờ chúng lại ngon như thế, thật sự là trước đây quá bỏ phí rồi.
Nói xong lại cắm đầu tớp thêm một miếng trong bát của mình.

- Lần này về nhà dù thế nào cũng không xuất ngoại nữa, chỉ cần đi vòng quanh biên cảnh Đại Đường là đủ. Người ta thì du lãm khắp danh sơn đại xuyên, ca từ thi phú hát vang, chỉ có ta chẳng hề đi đâu, Quan Trung là nơi đẹp vậy cũng chẳng tới được mấy chỗ, quả thật thiệt thòi. Cho nên lần này về đến nhà trước tiên sẽ ngủ một giấc đã đời, sau đó ở nhà yêu thương lão bà hài tử, tiểu thiếp của ta cũng sắp sinh, lúc này ta còn lượn lờ trên thuyền thật là không nên. Con người ta cả đời mong muốn cái gì? Lúc nào là đủ? Ta thỏa mãn rồi, quan cao lộc hậu ta đều có, kiều thê mỹ thiếp ta cũng có, với Đại Đường ta cũng tận tâm tận lực, cho nên ta định 30 tuổi về vườn, thoải mái hưởng thụ sinh mệnh của mình. Vô Thiệt, lão cũng tới tuổi cổ lai hi, không bằng thừa dịp lần này lập được công lớn, cùng theo ta đến Tần Lĩnh kiếm ăn, sống nốt quãng đời tiêu dao thoải mái, tránh lúc sắp chết mới hối tiếc mình sống không như ý.

- Lời của Vân hầu chí phải, lão phu khi về sẽ khẩn cầu bệ hạ, hy vọng bệ hạ ân chuẩn. Thời gian gần đây lão phu càng lúc càng thấy thèm cuộc sống chốn thanh sơn nhàn nhã, câu cá, nuôi chim, chơi cờ. Những thứ này đáng ra lão nhân nào cũng phải biết, không ngờ lão phu lại dốt đặc cán mai, già rồi mới bắt đầu sống, cảm giác này thật có chút khó chịu.

Nghe xong Vô Thiệt nói, Vân Diệp gật đầu, mò một khúc cá cho vào bát, nhìn vẻ mặt xấu hổ của Hà Trung Vũ nói:

- Ngươi muốn phát triển tại sĩ đồ, việc này không sai, xấu hổ cái gì, ngươi đối với Oa quốc rõ như lòng bàn tay, chính là lúc triều đình cần ngươi góp sức. Oa quốc này rất đặc biệt, ngươi cần phải chú ý đến động thái của chúng nhiều hơn. Hiện tại bọn chúng nhún nhường, chính là để chuẩn bị hung hăng ngang ngược, mặc dù có thể lúc này cách thời điểm đó còn xa, nhưng tuyệt đối không thể coi thường. Chúng ta đều đã trải qua rất nhiều chuyện, cho nên giờ mới muốn thảnh thơi. Ngươi thì khác, phải tiếp tục mục tiêu của ngươi.

Hà Trung Vũ chắp tay xem như tạ ơn, không cần phải nhiều lời nữa. Vô Thiệt nhìn thoáng qua bờ sông, nói với Vân Diệp:

- Lỗ vương chưa từ bỏ ý định, hắn vẫn cho tử sĩ đi theo chúng ta, ngươi nói có cần bắt chúng lại không?

Hồng Thành cười hà hà:

- Tốt nhất Lỗ vương gia hãy có chủ ý với bảo thuyền của chúng ta, như vậy chúng ta mới có thể nhai sạch xương của hắn, chỉ là tiểu nhân này không có can đảm, phỏng chừng chỉ nghĩ tố cáo, hiện tại giám thị chúng ta.

- Người ở đâu sao ta không nhìn thấy? Tướng sĩ canh trên cột buồm cũng không phát hiện?

- Một chút trò vặt mà thôi, Hầu gia nếu như muốn nhìn thì cũng đơn giản thôi, cứ theo lão phu.

Vô Thiệt tới đầu thuyền, ôm cự nỏ đã lên dây, đặt lên vai rồi bắn về bờ sông phía xa một tiễn. Dây cung vừa mới phát ra âm thanh, thì trên bờ sông có tiếng hét thảm, cùng với âm thanh hỗn loạn.

Vô Thiệt nghiêng tai nghe một hồi rồi buông nỏ, nói với Vân Diệp:

- Đám nhặng đã chạy, trong đó một con bị ta bắn trúng người, phỏng chừng không sống nổi. Đại quân ở đây mà dám ngang nhiên nhìn trộm, thực sự là chán sống.

**********

Thuyền vừa đến Lạc Dương, lão tiên sinh Tiêu Vũ đợi nơi này đã lâu lập tức lên thuyền, gặp mặt cũng không khách khí, trực tiếp lệnh Vân Diệp mở bảo khố, lão muốn kiểm tra rồi tính giá trị, chuẩn bị tuyên bố với thiên hạ hoàng gia giàu có thế nào.

Loại chuyện khoe của thế này cũng chỉ có hoàng gia có thể làm, những người khác đều phải lén lút giấu của ở chuồng lợn, ngày thường húp cháo, mặc quần áo rách, ngày lễ ngày tết mới dám ăn một tí thịt. Ban ngày ra vẻ vô cùng tiết kiệm, đến khi đêm đến mới chui vào chuồng lợn ngửi tiền, một mình hưởng thụ vui sướng do tiền tài mang đến.

Loại chuyện giấu tiền vào chuồng lợn có đánh chết Vân Diệp cũng không thèm làm, tiền phải dùng để tiêu, nhà xây đẹp một chút, ăn ngon hơn một tí, xe ngựa nhiều thêm một con, nữ nhân trong nhà mặc đẹp hơn, ban cho người hầu nhiều thêm, mọi người đều vui sướng, như vậy không sướng hay sao? Đã là triệu phú còn cần gì phải giả thành ăn mày?

Đều nói nhân bánh bao phải giấu vào trong, nhưng cũng không thể kĩ đến nỗi cắn 2 miếng mà không tới được. Lão tiên sinh Tiêu Vũ sau khi xem qua trân bảo thì miệng cười toe toét, nhưng lại muốn Vân Diệp phải khiêm nhường, không thể vì tranh kỹ nữ mà đập vỡ thuyền người ta, cũng không thể coi người như thỏ mà bắn tên tùy tiện, Lỗ vương đêm đó đứng ở trên bờ, thị vệ bên người bị nỗ tiễn cường đại bắn trúng, vương gia đến giờ vẫn còn run lẩy bẩy:

- Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa là trúng ta rồi.

Vân Diệp cho rằng hoàng đế bệ hạ vĩ đại phái lão tiên sinh Tiêu Vũ tới là nhầm lẫn, hiện tại đòi hỏi toàn quốc đều phải biết quốc khố có tiền, mà không phải giữ kín. Nhân tâm hoảng sợ, đều lo lắng hoàng đế bệ hạ vốn cực kì hiếu chiến liệu có tăng thuế hay không. Người thông minh thì cho rằng hoàng đế bệ hạ miễn đi thuế thân kỳ thật là một loại sách lược.

Cái gọi là dục cầm cố túng, trước là phải cho đi, hoàng đế bệ hạ thông minh mà tàn nhẫn đầu tiên là bỏ thuế thân, nhằm mục đích cho những kẻ ngu si lộ tài phú thực, sau đó, hừ hừ hừ...

Vì thế người thông minh đánh chết cũng không chịu đổi tiên tiểu tam nhà mình, cảnh giác nhìn bọn nha dịch đang bận rộn phân điền cho nhân khẩu dôi ra, một mặt nói nhà mình có ba hài tử, một mặt ước ao nhìn hàng xóm sát vách vừa đổi tên cho con thành tiểu tứ nhận được nghiệp điền. Trong lòng vô cùng chờ đợi đều bị bệ hạ mau mau thu hồi lại của bọn chúng, sau đó phạt thêm, để cho bọn chúng táng gia bại sản, khi đó bản thân sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Chương 457: Thành Trường An kinh khủng

Mọi người hai bên vận hà thấy thuyền đầy kỳ trân dị bảo, hoàng kim xếp đống trên sàn tàu, theo ánh mắt chiếu mà lóa đui cả mắt. Ông trời ạ, cái cây ở giữa kia là cây gì vậy? Cao một trượng màu đỏ tươi, cây tiền?

- Cái đó mà cũng không biết, cái đó gọi là san hô, phú quý thông thường có một cây cao một thước đã có thể coi là đồ gia truyền rồi, hoàng gia muốn làm một trượng để tỏ rõ khí phái hoàng gia.

Cô nương xuất giá trông có kiến thức liếc mắt cười nhạo người này.

- Tiêu tiên sinh, vì sao lại mang vàng trong phủ khố Lạc Dương lên thuyền?

Vân Diệp đứng bên kim tự tháp vàng hỏi Tiêu Vũ.

- Đây là phân phó của bệ hạ, ngươi cứ nghe ta là được, đừng cất vàng đi vội, đó không phải là của ngươi. Thiếu tí nào đầu khó giữ được, tham công quỹ không ai có thể cứu được ngươi.

Vân Diệp ngượng ngùng móc trong lòng ra một khối vàng đặt lên kim tự tháp, thẹn quá thành giận nói:

- Đây chẳng phải là dụ người phạm tội sao? Nâm lão cũng biết, tiểu tử chỉ có thể nhìn vàng không thể, quá đau đớn.

Lão tiên sinh Tiêu Vũ rất có phong độ, tha thứ cử chỉ vô tâm của Vân Diệp, ra đầu thuyền hóng gió mát. Khí trời oi bức của Quan Trung là tối kị với người già, với lão xem ra gió mát đầu thuyền còn tốt hơn nhiều hoàng kim phía sau.

- Tiểu tử, [Tấn thư bổ di] đã khác thành âm bản, [Toán học sơ giai] của ngươi lại bị công khai khắc thành dương bản, còn làm ra ba bản phụ náo loạn hết cả lên rồi. Rất nhiều đại nho đòi đập đầu chết trên Kim Loan điện, nói không chịu nổi nhục, một tiểu tử chưa đủ lông đủ cánh mà sách của y đã được khắc thành dương bản, những người khác đều là âm bản, sách của nương nương cho nữ nhân xem, khắc thành âm bản là thiên kinh địa nghĩa, thế nhưng sách bọn họ đều là cho nam nhân xem, đều là kinh điển trị quốc an bang cũng bị khắc thành âm bản, cho rằng đây là việc vô cùng nhục nhã.

Hai ngày trước các đại nho cho rằng húc đầu vào cột không có ý nghĩa, bệ hạ đã cột thảm lên cột Thái Cực cung, cho nên bọn họ không húc mà chờ ngươi về rồi húc tường một thể. Đại nho lớn tiếng trách móc nửa lão sư Lý Cương của ngươi, trước mặt lão nhân gia chín mươi tuổi, nửa lão sư của ngươi cũng đành gắng chịu nhục, nói là chờ ngươi về sẽ lột da của ngươi bồi tội với lão nhân gia.Nghe lão Tiêu nói như vậy, Vân Diệp sợ quá ngồi phịch xuống, việc này thật đáng sợ, đắc tội huân quý cũng kệ đi, cùng lắm trốn ở Ngọc Sơn, đố ai cũng không lôi ra được. Bách tính thiên hạ nói không chừng còn có thể nghĩ rằng ngươi vừa cướp của người giàu chia cho người nghèo mà đắc tội với huân quý, có khi còn giơ ngón tay cái khen ngươi.

Nhưng đắc tội với đám đại nho thì khắp thiên hạ chỉ toàn tiếng chửi. Cái tiếng chửi này không chỉ vài ngày, mà liên miên tháng này sang năm nọ, không bị mắng thành tên dâm tặc đệ nhị thứ hai mới là chuyện lạ. Thôi thế là xong rồi, Vân Diệp cùng tên dâm tặc lão huynh một người háo sắc, một người trộm danh, trong lịch sử phát ra quanh mang kì dị, Vân gia ngược gió cũng thối đến 10 dặm.

Không nói đâu xa, nữ nhi của Vân gia sẽ không còn ai đăng môn cầu cưới, đấy mới là một, Đông, Tây, Nam, Bắc với cả Tiểu Nha sẽ chết già bên mình. May ra còn được Đại Nha, Vân gia chính là cường đạo, như vậy Đan Ưng cũng thấy môn đăng hộ đối, vô cùng cao hứng cưới lão bà cường đạo.

Như thế nào cho phải bây giờ, trước đây đối mặt chẳng qua chỉ là mấy ngụy văn nhân vớ vẩn trên chính đàn, bất kể mắng hắn cái gì thì văn nhân chính thống cũng cho rằng đang khích lệ, bởi vì bọn họ còn mắng ác hơn, đã làm quan còn gọi gì là văn nhân nữa.

Những người này đầu chôn học vấn, chỉ cần một người đứng ra thì cả đám ăn hôi, không thể trêu vào. Chỉ cần bọn họ chịu rời núi, hoàng đế bệ hạ sẽ lấy lễ nghi long trọng nhất hoan nghênh, khách khí mời đến thư phòng uống trà đàm đạo. Hoàng hậu cũng không có cơ hội nhìn thấy, nếu như Trưởng Tôn dám can đảm chạy đến coi một chút, nói không chừng người ta sẽ lập tức phất tay áo rời đi, cho rằng đó là một loại nhục nhã.
Cả đời không có gì theo đuổi, chính là nghĩ ra mấy quyển sách, giáo hóa thiên hạ một chút, chỉ điểm giang sơn một chút, bình luận nhân vật một chút, kiến giải nghi án lịch sử một chút. Hôm nay lại bị Vân Diệp đoạt danh tiếng, đây chẳng phải là chọc tổ ong vò vẽ hay sao, đây là Lý Nhị cố tình ép Vân Diệp vào hang ác thú.

- Tiêu sư, ngài phải giúp ta, bằng không ta húc đầu vào đống vàng này chết trước cho rồi.

Vân Diệp túm tay áo Tiêu Vũ cầu xin.

Trên mặt Tiêu Vũ liền lộ ra vẻ hèn mọn:

- Tiểu tử, vừa rồi gặp mặt ngươi xưng hô lão phu là lão Tiêu, thấy lão phu đối với việc giấu vàng của ngươi không để ý tới thì gọi là Tiêu tiên sinh, giờ biết việc lớn không tốt, cần cầu lão phu thì lại gọi một tiếng Tiêu sư, tâm tính của ngươi như vậy bảo lão phu làm sao giúp ngươi? Dương bản từ khai quốc tới nay mới khắc ba bộ, trong đó mới nhất chính là [Kim cương kinh] của Vân hầu đại tài. Lão phu chờ xem cảnh trước gia môn ngươi xe ngựa xếp hàng, quan lại tụ tập, ha ha ha...

Từ xưa văn nhân tương khinh, thấy ai cũng không vừa mắt, lão gia này chín mươi tuổi ngoại trừ vẻ mặt còn để ý cái gì? Không nói người kia là ai, chỉ nói tới tôn tử lão đã khiến Vân Diệp đổ mồ hôi lạnh, tôn tử lão gọi là Nhan Sư Cổ, thi định Ngũ kinh, xác định chữ Khải, soạn thành [Ngũ kinh định bản] (Ngũ kinh hiệu đính). Đây đã là chuyện năm ngoái, quốc triều còn làm đại lễ ba ngày, thế mà lão gia này còn nói Nhan Sư Cổ lúc khảo đính [Hán thư] là bất học vô thuật, vô tích sự, lười biếng đáng đánh, không ngờ dám trộm dùng quan điểm văn chương của thúc phụ hắn Nhan Du Tần làm chú thích, thật sự không phải việc người nên làm.

Lão gia này khi còn Bắc Tề chính là quan lại siêu cấp, hiện tại vì việc dương bản mà đánh tới cửa, phải làm thế nào cho phải bây giờ? Thảo nào lão nhân gia Lý Cương đức cao vọng trọng như vậy cũng chỉ dám đứng nghe thóa mạ, không dám bật lại nửa câu. Thế còn chưa hết, lão nhân gia Lý Cương còn cho việc bị mắng đó là quang vinh, không phải nhục nhã. Nhưng bất luận sự tình đúng hay sai, số phận Vân Diệp đã định trước là một bi kịch.

- Tiêu sư, nếu mọi người đều thích dương bản, vậy thì khắc toàn bộ thành dương bản là được, mất nhiều nhân thủ cũng được, tiền không đủ tiểu tử xuất ra là được, không cần thiết phải làm lớn như vậy đâu.

- Ha ha, tiểu tử, ngươi cho rằng tiền có thể giải quyết vấn đề? Hiện tại khắp thiên hạ đã lan truyền, [Toán số sơ giai] của Vân hầu ngươi là thành quả nghiên cứu học thuật quan trọng nhất Đại Đường hiện nay, thành quả của đám người lão phu không đáng nhắc đến. Cho một quyển sách âm bản đã là triều đình nể mặt mũi đám người lão phu lắm rồi, nói rằng thương cảm cho lão phu tuổi cao, sau này cũng không còn cơ hội viết sách, cho nên mới ban cho. Ngươi nói nỗi nhục này người đọc sách có thể chịu được sao? Lão tổ tông cũng đã bị kinh động đến rồi, tiểu tử ngươi cứ chờ bị đánh đi, có bản lĩnh thì khi lão tổ tông đánh ngươi chạy cho lão phu xem, cẩn thận lão nhân gia tức chết, ha ha ha.

Tiêu Vũ âm hiểm cười âm hiểm cười nhìn Vân Diệp ngã chỏng vó trên sàn thuyền, trong lòng cực kỳ vui sướng. Từ trước tới giờ đều là Vân Diệp ăn hiếp lão, hiện tại thấy Vân Diệp rơi vào chỗ chết lão thấy rất hả dạ. Đây là thành quả tất cả các gia hỏa trên triều đồng tâm hiệp lực đưa Vân Diệp vào chỗ chết, bề ngoài là cố gắng hết sức vì việc xuất bản sách của Vân Diệp, trên thực tế lại dúi hắn ngã vào biển đao, lão muốn xem xem lần này Vân Diệp còn có cách thần kỳ nào chạy trốn.

Chương 458: Hiến bảo

Vân Diệp nằm thẳng cẳng trên sàn tàu, sau khi lăn hai vòng thì bỗng nhiên nhảy dựng lên, lớn tiếng hô với Đông Ngư:

- Đông Ngư, Đông Ngư, chúng ta quay đầu thuyền, về núi làm thảo khấu, Trường An quá nguy hiểm rồi.

Đông Ngư mặt đần thối nhìn Vân Diệp, không rõ vì sao Hầu gia bỗng nhiên lại muốn làm cường đạo, không đi Trường An nữa à? Lưu Tiến Bảo còn đồng ý với hắn đến lúc đó sẽ phát tiền thưởng, dẫn hắn đi thanh lâu cơ mà.

Tiêu Vũ cười ha ha, chỉ vào Vân Diệp nói:

- Ngươi có bản lĩnh thì cứ chạy, chuyện này không giải quyết danh tiếng ngươi toi rồi, ngươi chạy trốn tới thâm sơn cùng cốc cũng vô ích. Chà chà, dương bản sao, đều là phúc khí có cầu cũng không được, ha ha ha.

Lão gia này nói không sai, chạy cũng vô ích, việc này đích thật là cần ba mặt một lời mới xong. Cấm lão tử cái rắm, sách của lão tử chính là giáo khoa, đương nhiên được dùng rất nhiều. Còn bọn họ viết sử, Ngũ kinh, những thứ tối nghĩa khó hiểu thì liệu có mấy người thích? Còn mấy hòa thượng ngồi rỗi, phiên dịch mấy bản kinh Phật cũng định khắc bản đi lừa gạt hương hỏa, phải nói rõ ràng.

**********

Vô luận như thế nào quân hạm cũng đã mang Vân Diệp về đến Trường An, người khác về nhà thì vui mừng, nhưng Vân Diệp lại thấy sợ hãi. Trên bến tàu Bá Thủy Trường An lố nhố đầu người, mặc dù mọi người đều đến để xem trân bảo, hoàng kim, không ai để ý tới Vân Diệp, nhưng y vẫn cứ cảm thấy lạnh buốt cả người, không một chút thoải mái.

Nữ nhân nên mang theo tâm trạng hồi hộp mà đợi trượng phu viễn chinh trở về, thế nhưng những quy củ này đối với Na Nhật Mộ chẳng có chút tác dụng. Vân Diệp cần phải ở hiện trường bàn giao tài vật, không thể rời đi, cho nên chỉ có thể đứng từ xa vẫy tay với lão bà bụng to nhà mình. Na Nhật Mộ đứng bên xe, biết Vân Diệp nhìn thấy mình thì mới vào lại xe, bảo người rời đi. Nàng biết trượng phu hôm nay có rất nhiều việc phải xử lý, không có thời gian gặp nàng, chỉ cần thấy chàng bình yên vô sự là tốt rồi.

Trưởng Tôn Vô Kỵ rất muốn về nhà, thế nhưng cái mặt xám đen, tài phú đáng ra thuộc về nhà mình lại bị sung quốc khố, là ai thì cũng không thoải mái, lão vỗ vỗ cái rương hỏi Vân Diệp:

- Đây tất cả đều là lợi nhuận của Lĩnh Nam?

Lão nằm mơ cũng không tưởng nổi nhà hắn lại có thể kiếm được không dưới 5 vạn quan tiền tài.

- Đây chỉ là một nửa mà thôi, phần còn lại đã bị ta bán ở Minh Châu rồi, đều là vài thứ không đáng giá, đồ đáng giá đều ở chỗ này.

Vân Diệp cũng vỗ vỗ cái rương nói.

- Mấy ngày trước bệ hạ đưa cho ta một ngân phiếu 90 vạn quan, chính là do ngươi bán trân bảo ở Minh Châu sao?

- Không sai, ngân phiếu giống vậy cũng có hai tờ, một tờ là lĩnh tiền, một tờ chỉ dùng để đối chiếu. Tờ đối chiếu hiện đang ở chỗ Vô Thiệt, lão sẽ không để cho bất cứ ai thấy.

Trưởng Tôn Vô Kỵ nghe vậy liền túm Vân Diệp đẩy vào một buồng nhỏ trên tàu, thấp giọng hỏi:

- Lợi nhuận nhà ta sẽ không giống với những gì tiểu tử ngươi nói trong thư, đều sung quốc khố chứ?

- Trưởng Tôn bá bá, ngài từ bao giờ lại tin ta như vậy, tiểu điệt ta sao không biết nhỉ? Ý chỉ của bệ hạ đã thảo luận rồi, nộp lên trên 6 phần, đây là quy định bắt buộc, có Vô Thiệt một bên giám sát ai dám làm bậy? Tiểu điệt đương nhiên vì Trưởng Tôn gia tộc hết sức kéo lại 6 phần. Chỉ có Vũ quốc công một lòng vì nước, quyết định nộp toàn bộ vào quốc khố không chừa một văn, tiểu điệt cũng đành vâng theo. Hồng Thành còn động đao kiếm, chém chết vài tên gia tướng không muốn nộp lên trên, nếu như ngài không tin, thư của Trương Công tiểu điệt còn đang giữ bên người, từng câu từng chữ đều nói tiểu điệt không cần phải khách khí với gia sản của lão, cho nên tiểu điệt cũng không khách khí, không để lại bất cứ một văn nào cho Trương Công. Ý chí coi tiền như cặn bã này làm cho tiểu điệt vô cùng bội phục.

Trưởng Tôn Vô Kỵ thở dài:

- Trương Lượng cùng lão phu đều là cựu tướng Thiên Sách phủ, lúc trước hắn bị cực hình cũng không chịu lộ cơ mật của bệ hạ, không luồn cúi nịnh bợ, chúng ta đối với sự kiên cường bất khuất đều vô cùng kính phục, không ngờ được đến khi hắn phú quý lại quên gian khổ ngày xưa. Ngươi không thèm để ý tới thư tín của toàn bộ bọn lão phu, chỉ để lại thư của Trương Lượng, ngươi đây là muốn đẩy hắn vào chỗ chết a. Vân Diệp, hắn có chủ ý với gia sản của ngươi là không đúng, bệ hạ đã xử phạt hắn rồi, hắn cũng đã bồi thôn trang ở Trường An cho ngươi, việc này dừng lại có được không?

Vân Diệp cười mà không nói, Trưởng Tôn Vô Kỵ từ lúc nào lại nhớ tình nghĩa xưa? Xử lý Phòng Huyền Linh gia, Đỗ Như Hối gia, Lý Tích gia, ép Lý Khác chết oan có nương tay chút nào không? Việc này mặc dù còn chưa xảy ra, thế nhưng sử sách ghi rõ rành rành, Vân Diệp không tin lão lại tốt bụng như thế. Nếu như không tìm người chịu tội thay, vậy bản thân phải gánh trách nhiệm, Trưởng Tôn Vô Kỵ ngươi đứng một bên chế giễu? Tạo một cừu nhân không dễ dàng, phải đụng đến đao kiếm, hiện tại chính là lúc, không phải vì ngươi nói một hai câu là có thể giải vây được.

Thấy Vân Diệp không nói lời nào, Trưởng Tôn Vô Kỵ hiểu rằng Vân Diệp đã quyết tâm muốn hại chết Trương Lượng, bởi vì mấy câu nói của bản thân còn khiến cho Vân Diệp có thái độ với mình.

Lão lập tức lắc đầu, đi lên boong tàu kiểm kê tài vật, đối với việc Trương Lượng không nói thêm câu nào. Vân Diệp không đề cập tới thư của lão, chính là nể mặt Trưởng Tôn Xung, lão cũng không có lý do phải quan tâm đến người khác.

Tiền tài chưa chuyển đến nơi, Vân Diệp vẫn phải đi theo, không thể để y rời khỏi tầm mắt, lúc này nếu như bị hãm hại thì dù có há 18 cái mồm cũng không biện bạch được.

Vô Thiệt từ khi đến Trường An thì lại chưng ra vẻ mặt chết chóc, Hồng Thành tay lúc nào cũng lăm lăm đao một tấc không rời tài bảo, mỗi một kiện, mỗi một hình dạng đều khác trong đầu hắn. Mấy thứ này hắn hơn một năm qua cực khổ chứng kiến, cũng là chỗ dựa để bản thân khôi phục tước vị, không thể để xảy ra sai lầm.
Thuỷ quân bắt đầu lập trại, Trưởng Tôn Vô Kỵ ở chi nhánh của Bá Thủy tìm một đoạn thủy đạo để cấp lấy nước cho thuỷ quân sử dụng. Thuyền đầy rong biển cũng được quản sự của Vân gia toàn bộ kéo về, đợi khi Vân Diệp rảnh rỗi sẽ xử lý.

Quân sĩ bưu hãn khiêng vô số kỳ trân dị bảo đi qua Chu Tước đại nhai, phía sau còn đang ở tận cửa thành mà phía trước đã tiến nhập vào hoàng thành.

Vô Thiệt mặt trơ ra đứng dưới bậc thang Thái Cực cung, trong tay cầm danh sách, mỗi khi bảo vật đến thì đọc to lên, tại Đăng Châu, Vân Diệp đã chế tác rồi cẩn thận đóng gói những trân bảo này. Hiện tại chúng dưới ánh mặt trời, bảo vật rực rỡ các màu, khiến cho lễ quan cùng sứ tiết đến đây xem phải nghẹn họng nhìn trân trối.

- Bắc Hải ly châu 16 viên, ngũ sắc thạch sơn hai tòa, thanh dứu (con chồn vàng) thạch một khối, thuý ngọc bảo thạch một viên, cực phẩm huyết san hô thụ một gốc...

Lý Nhị an vị dưới hoàng la tán cười khẩy, nhìn vẻ đặc sắc trên mặt các huân quý khi nhìn sĩ tốt khiêng trân bảo đi qua trước mặt.

Có huân quý nghiến răng ken két, tay nắm chặt dường như muốn cắn người, trong lòng dâng trào sóng lớn, mấy thứ này đáng ra mình phải có phần, hôm nay chỉ có thể nhìn chúng chui vào quốc khố, cuộc đời này coi như hết cơ hội nhìn thấy lần nữa.

Sắc mặt Trương Lượng trắng đến dọa người, dưới cái nắng cháy của Quan Trung mà cả người lạnh buốt, mỗi khi Vô Thiệt đọc tên một loại trân bảo, trước mắt lại như nổ thêm đom đóm, lỗ tai nghe cũng càng ngày càng thấy vọng, chỉ cảm thấy bản thân đã cách rời hiện thực quá xa.

Trời đổ về chiều mới thấy đội ngũ cuối cùng, trong tay Vân Diệp đang cầm một hộp gỗ đi ở phía cuối cùng, phía trước y Hồng Thành hai tay cũng đang ôm một khối vàng thật lớn, nhìn thấy Lý Nhị cũng không nói một câu mà đặt khối vàng dưới chân Lý Nhị, còn bản thân quỳ phía dưới khóc nức nở.

Hai năm không gặp, Lý Nhị nhìn Hồng Thành phơi nắng đen thui cũng thổn thức trong lòng, đứng lên vuốt qua khối vàng, vỗ vai hắn nói:

- Hai năm này khổ cực ngươi rồi.

Nghe thấy Lý Nhị đã tha thứ cho mình, Hồng Thành có vô vàn lời muốn nói nhất thời cảm thấy tủi thân vô cùng, không khỏi khóc rống lên, càng không ngừng dập đầu bịch bịch xuống đất, Vân Diệp phía sau nghe vậy mà lông tóc toàn thân dựng hết cả lên.

- Đứng lên, dưới trướng của trẫm không có nhuyễn tướng, không phải là không có tước vị sao, trẫm trả lại cho ngươi, khổ cực hai năm qua của ngươi ở Lĩnh Nam trẫm đã biết hết. Ngươi một lòng hối lỗi trẫm cũng biết, chỉ cần lại toàn tâm toàn ý thuần phục trẫm, trẫm sao có thể để ngươi thiệt thòi? Đứng lên, đừng làm mất thể thống của đại thần.

Hồng Thành khóc thút thít đứng lên, thấy khối vàng trên mặt đất lại ôm lấy đưa đến trước mặt Lý Nhị:

- Bệ hạ, đây là điềm lành Lý Dung thế tử đứng đầu Liêu địa hiến lên bệ hạ, chính là một khối hoàng kim tự nhiên cực lớn, tổng cộng 23 cân 72 chỉ, do thiên địa tạo ra, có biệt xưng là ngưu đầu kim, nghe nói người sở hữu vật này sẽ được ông trời chiếu cố. Thế tử tự cảm thấy phúc bạc, không có diễm phúc hưởng hiếm thế trân bảo, cho nên ủy thác riêng vi thần hiến lên bệ hạ, cung chúc Đại Đường ta thiên thu vạn thế.

- Trẫm nghe nói để có được hoàng kim này, hơn hai trăm oan hồn đã mất mạng cho dã thú, Phùng Ang đến nay còn canh cánh trong lòng. Cũng tốt, thứ này cũng chỉ có trẫm chịu được, ngươi mang tới hậu cung cho trông thấy, nàng cũng rất lo lắng cho ngươi.
Hồng Thành khóe mũi cay cay, nước mắt lại chảy xuống. Sau khi bái biệt Lý Nhị thì đi vào hậu cung.

Lý Nhị không biết vì sao khi thấy Vân Diệp thì liền tức giận, vừa rồi Hồng Thành khóc lóc ngay đến cả người tâm sắt đá cũng cảm thấy mủi lòng, bản thân chủ tớ hai người thì một người hữu tình, một người hữu ý, khiến cho một đám đại thần gật đầu khen ngợi, tán thán không thôi. Chỉ có tên hỗn đản này mặt trơ trán bóng đứng ngoáy mũi, hình tượng vô cùng khốn nạn. Cố nén xung động muốn đánh y xuống, Lý Nhị trở lại chỗ ngồi chờ Vân Diệp yết kiến.

Vân Diệp cũng phơi nắng đến đen thui, mở hàm răng trắng hếu cười hì hì tiến lên cung chúc Lý Nhị vạn thọ vô cương. Không đợi y nói tiếp, Lý Nhị đã giành trước lên tiếng:

- Ngươi bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, vì sao Đậu Yến Sơn chết mà ngươi vẫn còn sống? Tấu chương của ngươi cũng nói đã chiến cùng Đậu Yến Sơn 300 hiệp, tới cùng là chuyện gì xảy ra, trước đem việc này nói cho rõ ràng, trẫm mù mờ nửa năm nay chỉ chờ ngươi về giải thích.

Vân Diệp cực kỳ thương tâm, ủy khuất nói với hoàng đế:

- Bệ hạ vì sao không hỏi vi thần sao lại chạy thoát được, lại đi hỏi cái vấn đề nhỏ đấy?

- Cút đi, đừng có mà làm trò buồn nôn, từ ngày nào đó ngươi gặp chuyện không may thì trẫm đối với ngươi vô cùng tin tưởng, chỉ cần Đậu Yến Sơn không giết phắt ngươi lúc đó, thì người chết nhất định là Đậu Yến Sơn. Luận cơ biến, thế gian này ngươi là đệ nhất lưu. Bách Kỵ ti nói ngươi trốn vào Hoàng Hà, ta chỉ biết ngươi sớm muộn cũng sẽ trở về, chỉ là không nghĩ đến ngươi còn xuyên rừng đến Lĩnh Nam, hảo bản lĩnh. Mau nói một chút cho trẫm chuyện củaĐậu Yến Sơn, trẫm muốn biết vì sao Đậu Yến Sơn lại điên cuồng đến mức giao đấu với Giao Long. Nếu như trẫm đoán không lầm, bên cạnh nhất định có một vị ngồi bên xem tuồng, người này trừ ngươi ra chắc không còn ai khác chứ?

Lý Nhị vỗ tay vịn của tọa ỷ không ngừng giục, không hề để ý đến uy nghiêm của đế vương.

- Bệ hạ, trong tay thần chính là trân bảo hiếm có, ánh sáng...

- Ánh sáng cái gì, việc ngươi trở về so với trân bảo quan trọng hơn. Mau nói việc Đậu Yến Sơn, ta rất muốn biết việc của Giao Long.

Thấy Lý Nhị lúc này nhất định muốn nghe việc Đậu Yến Sơn nộ trảm Giao Long, liền biết triều đình đã có người hoài nghi cái chết của Đậu Yến Sơn. Đây là Lý Nhị cho bản thân một cơ hội biện bạch, tránh để bị sau lưng đàm tiếu. Khốn kiếp, dám cắn trộm lão tử, hôm nay nếu như không phơi nắng ngất mấy người, lão tử sẽ không phải là họ Vân.

**********

Ngày mùa hè Trường An tựa như lồng hấp, thời điểm nóng nhất ngày không phải là buổi trưa mà là buổi chiều. Hôm nay trời đẹp, nghìn dặm không mây, dựa theo lễ nghi triều đình, nếu đế vương ngồi dưới hoàng la tán thì quan viên nhất định phải đứng dưới trời xanh chịu nắng. Cả đám quan viên triều phục thùng thình, đứng dưới ánh nắng chói chang đủ hai canh giờ, lúc trước đã bị trân bảo khiến ý chí phẫn nộ, hiện tại đã có vài người tuổi già yếu nhược bị cảm nắng, sắc mặt ửng hồng nhưng vẫn phải cố kiên trì, không dám làm mất lễ nghi.

Nhưng Lý Nhị vì vui mừng khi nhìn thấy Vân Diệp, đã quên mất thần tử của hắn còn đang đứng chịu khổ, hoặc có lẽ hắn cố tình quên?

Có bát rượu lâu năm Lĩnh Nam hỗ trợ, Vân Diệp với cái nắng của Trường An không quá để tâm. Hoàng đế muốn nghe cố sự, vậy thì nói. Ta dù muốn kết thúc quá trình hiến bảo sớm một chút, nhưng hoàng đế không cho phép thì làm thế nào.

Vân Diệp đặt hộp gỗ về phía đống trân bảo, thuận thế tìm một nơi râm mát ngồi xuống, bắt đầu kể chuyện cho Lý Nhị.

- Chuyện này phải nói từ ngày thần rời khỏi cung... Sau đó thần phát hiện có vàng trong cát bên bờ sông, lúc đó mới nói phương pháp khai thác cho Đậu Yến Sơn.

Lý Nhị nghe đến mê li, đời này hắn thích nhất là loại việc đấu trí đấu dũng này, chìm đắm trong tình tiết của cố sự không thể tự kiềm chế, đối với tiếng lầm rầm phía sau không thèm để ý.

- Bệ hạ, hôm nay trời vô cùng nóng bức, thỉnh bệ hạ sớm kết thúc triều nghi, hiện tại đã có sáu vị đại thần cảm thấy thân thể không khỏe, hôn mê mất rồi.

Phòng Huyền Linh không thể nhịn được cuối cùng cũng phải lên tiếng nhắc nhở hoàng đế, âm thanh đã kéo hoàng đế tỉnh lại từ trong cố sự. Lý Nhị không hài lòng nhìn thoáng qua phía sau, vừa nhìn thấy thì hoảng sợ, trên mặt đất đã nằm vài vị đại thần đang sùi bọt mép, đang được ngự y trị liệu.

- Ai nha, trẫm còn tưởng rằng đang ở trong quân, mau mau cứu trị, các ngươi cũng mau đi tìm nơi râm mát uống chút nước giải nhiệt. Hôm nay thời gian bệ kiến quá dài rồi.

(bệ kiến: gặp trên thềm)

Quần thần lúc này mới thở dài một hơi, một đám người lục tục đi vào trong Thái Cực cung, ôm lấy bình nước giải nhiệt tu lấy tu để. Chỉ có Trương Lượng rất có dáng vẻ, không vội vã chút nào. Căn bản là lão không cảm nhận được nhiệt độ bên ngoài, máy móc bưng nước lên uống từng ngụm.

- Trương Công thực sự vô cùng tức giận, lúc trước một hơi dâng hết lợi tức của Lĩnh Nam lên, lại thư về cho Lam Điền hầu, yêu cầu hắn không được làm việc thiên tư. Hôm nay nhìn thấy trân bảo như vậy, vẫn như cũ khí định thần nhàn, thật sự là mẫu mực. Lão phu không có hùng tâm tráng chí như Trương Công, muốn làm tổng quản này, tổng quản kia, chỉ muốn lo cho toàn gia ăn uống no đủ là tốt rồi. Hôm nay dưới sự kêu gọi của ngươi Diêu gia đã tổn thất thảm trọng, nếu không phải có Đỗ tướng cầu tình, Vân hầu lại khoan hồng độ lượng, chỉ trưng thu 6 phần, thì một nhà già trẻ đã sớm chết đói. Chỉ là Trương Công ngươi muốn leo lên làm quốc công, làm vương gia, hoặc là ý nghĩ gì khác nữa thì cũng mặc, tại sao kéo chúng ta xuống bùn? Hôm nay có phải cần nói với chúng ta một lời cho rõ?

Chương 459: Thiện ác bất phân

- Tiền tài động nhân tâm, lão phu là một người không có tiền đồ, chỉ muốn dành dụm chút tiền cho tử tôn sau này có vốn lập thân. Năm xưa chúng ta liều mạng sống sót, chẳng phải là vì ngày hôm nay sao? Được, tiền bạc nửa đời hôm nay không còn nữa, lão Trương, ngươi có đúng hay phải không bồi thường cho ca ca ta một chút?

Trương Lượng miệng run run, giận dữ:

- Lúc trước ở đây ta chỉ nói hiến nhà của ta, cũng không bảo hiến các ngươi, là các ngươi tự nguyện hết, giờ lại đổ cho lão phu là sao?

Quỳ quốc công Lưu hoằng Cơ tính tình nóng nảy, nghe Trương Lượng nói như vậy thì nổi giận:

- Thối lắm, huân quý chúng ta vốn là một thể, lúc trước Vân Diệp cho chúng ta một lối tắt phát tài, con đường này tốt lắm, cũng không trái với quốc pháp, lại không cần tham ô hối lộ, chính đại quang minh có được tiền sạch sẽ, hôm nay mất quá nửa, ngươi con mẹ nó lại vặn lại. Nếu không phải ngươi bức lão tử đến tuyệt lộ, lão tử sẽ tự nguyện quyên? Tiền trang ở Lĩnh Nam bệ hạ là lớn nhất, lợi nhuận của bệ hạ cũng đủ chống đỡ Tây chinh, Vân Diệp ở Minh Châu đưa cho bệ hạ 90 vạn quan tiền tồn trong tiền trang, con mẹ nó chẳng phải đoạt mất một nửa Lĩnh Nam? Khi đó không quyên cũng mất, tiền trong tiền trang cũng có một phần của lão tử, ngươi đền cho lão tử sao?

- Lưu Hoằng Cơ, tiền lời của lão phu ở Lĩnh Nam bị Vân Diệp đoạt mất đến một văn cũng không còn. Gia tướng của ta cũng bị Hồng Thành, Vô Thiệt giết sạch, việc này chắc chắn liên quan đến Vân Diệp. Các ngươi có xấu cũng chỉ mất 4 thành, còn ta nhẵn như chùi thì tìm ai nói đây?

- Đáng đời, lão phu mặc dù háo sắc, nhưng cũng không có gan nảy sinh ý đồ với hậu bối của bà nương, mặt già thế này còn tưởng khỏe lắm, Vân Diệp không cướp đoạt sạch sẽ của ngươi thì cướp của ai? Ngươi nhìn xem ở đây, ngoại trừ gia tướng nhà ngươi chết sạch, thì làm gì còn nhà ai vô duyên vô cớ chết người? Ngoại trừ chết trận sa trường, còn lại trong nhà lão phu tất cả đều đã đến Lạc Dương, bốn phần tiền còn lại cũng thu về được không ít. Vân Diệp còn để lại một số đồ giá trị, dễ bán cho lão phu. Phần nhân tình này lão phu đã nhận, nếu như Vân Diệp muốn dẫn người giết nhà ngươi, nói không chừng lão phu cũng sẽ ngầm đá ngươi một cước.

- Ngươi lão thất phu này...

Trương Lượng muốn chửi, nhưng vừa mới há mồm thì đã bị Lưu Hoành Cơ thụi cho một phát vào mặt.

Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối đang uống nước, vội né chiếc giày bay, trốn sau cây cột thì thầm:

- Lão Đỗ à, lần này tướng lĩnh nào có thể sử dụng bệ hạ đều đã phái ra, trong kinh sư chỉ còn đám phế vật này. Xem ra bệ hạ muốn chỉnh đốn đám huân quý vô pháp vô thiên này một chút, một đám chỉ biết cho mình là tốt, hoàn toàn không để an nguy quốc gia để vào mắt. So với tứ gia Trình, Ngưu, Vân, Tần vì trợ quốc chiến mà không tiếc khuynh gia trợ giúp thật quá đối lập. Ngươi xem, lần này đại chiến kết thúc, địa vị tứ gia nhất định sẽ lại tăng lên một bậc.

Đỗ Như Hối nghển cái cổ dài ngoẵng nhìn ra quảng trường, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng cười to của Lý Nhị cùng Vân Diệp, lại nói tiếp:

- Vân Diệp này quả không hổ danh tiếng đệ tử thần tiên của y, nhiều lần nguy hóa an không nói, chỉ bằng bản lĩnh sửa dở thành hay khiến cho bệ hạ cực kỳ coi trọng. Không tăng thuế mà lúc nào cũng đủ dùng cũng là một loại bản lĩnh thông thiên, dường như y biết thế giới này đâu có tài phú, lại biết cách để lấy. Ngươi còn nhớ quy hoạch đồ của Ngọc Sơn thư viện kia không? Lúc đó chúng ta còn cười nhạo y không biết lượng sức, hiện tại xem ra không đến 20 năm y sẽ hoàn thành. Ngày thư viện hoàn thành chính là ngày y trở thành nhất đại tổ sư.Phòng Huyền Linh phía sau cây cột nhìn một chút, phát hiện bên ngoài rất yên tĩnh. Trương Lượng quay đơ trên đất như cục đất, miệng mũi đầy máu, quan phục mới tinh dính đầy vết chân, vị trí dưới khố cũng có thật nhiều, trông vô cùng thê thảm.

Lưu Hoằng Cơ cùng Bùi gia, Trương gia, Diêu gia vừa mới động thủ, hiện tại một đám an tĩnh uống nước. Lưu Hoằng Cơ còn lấy vạt áo quạt, dường như mấy đá vào bộ hạ của Trương Lượng không có quan hệ với lão.

Phòng Huyền Linh chỉ huy nội thị tìm giày cho Trương Lượng, nói với ngự y:

- Trương Công bị cảm nắng, các ngươi trị liệu cho cẩn thận, sau đó phái người đưa hắn về nhà nghỉ ngơi, lão phu sẽ xin nghỉ cho hắn.

Lưu Hoằng Cơ giơ ngón tay cái về phía Phòng Huyền Linh, sau đó tiếp tục uống nước, mấy năm nay không ra sa trường, phơi nắng có tí mà đã mệt chết.

Trên quảng trường quân thần hai người đã chạy đến Kim Thủy hà, ngồi dưới tàng cây tiếp tục nói chuyện.

- Nói như vậy Đậu Yến Sơn chết ở trong tay ngươi rồi?- Bệ hạ, cũng không thể nói như vậy, thật ra hắn đánh nhau với cá sấu lưỡng bại câu thương mà chết, không phải vi thần giết hắn.

- Hừ hừ, ngươi với con ngựa kia ăn hết trứng cá sấu, sau đó chạy đến bờ bên kia hồ, mắt thấy Đậu Yến Sơn thụ thương dẫn theo quản gia chạy đến nơi nguy hiểm mà không thông báo, đây là dự định giết chết hắn, còn dám nói vô tội.

- Bệ hạ, Đậu Yến Sơn là loạn thần tặc tử, vi thần lại là nhân vật chính diện, có phải bệ hạ thương nhầm người rồi không? Vi thần bị hắn bắt cóc, chịu nhiều đau khổ bệ hạ không cảm thấy thương cảm hay sao? Vi thần hiện tại cũng bị nắng Lĩnh Nam thui cho đen sì, không ngờ bệ hạ lại đồng tình với hắn.

- Ngươi biết cái gì, cái gọi là biết anh hùng, trọng anh hùng, chính là điều quân giả cần có. Không nói tới lập trường, so với Đậu Yến Sơn ngươi càng đa mưu túc trí, giảo hoạt, gian trá, bại hoại. Dùng vàng khiến một kiêu hùng vốn hết sức trầm ổn trở thành kích động, lại lợi dụng ưu thế tới trước một bước, bức bách Đậu Yến Sơn phải quyết chiến cùng cá sấu lưỡng bại câu thương. Tiếc thay cho một kiêu hùng.

Ngươi mai táng hắn, lập bia cho hắn cũng coi như có vài phần phong phạm quân tử, nếu như ngươi không làm vậy, trẫm sẽ coi thường ngươi. Kỳ thật điều đáng kể nhất của ngươi chính là không hạ thấp hắn, lại có ba phần kính ý với hắn, cũng nói hết toàn bộ sự thật việc hắn chiến đấu cùng cá sấu, cũng chính là giao long đại chiến cho người khác nghe, quân tử xấu che tốt khoe, là một việc thiện lớn.

Tiểu tử, những việc ngươi làm thật khiến cho trẫm vui mừng, nguyên tắc không thiếu, phong độ không mất, kiên trì không nhượng bộ, một tiểu tử giảo hoạt rốt cuộc cũng trưởng thành, sư phụ ngươi trên trời có linh thiêng cũng có thể nhắm mắt được rồi.

Lý Nhị thổn thức không ngớt, đúng là bộ mặt vui mừng khi nhìn thấy hậu bối tiến bộ.

- Bệ hạ, vi thần hiện rất nhớ nhà nên định chuẩn bị hồi gia. Thỉnh bệ hạ cách chức thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam của thần, vi thần xin giao lại ấn tín.

- Giữ đi, thống lĩnh thủy sư như ngươi trẫm biết chạy đi đâu tìm? Thống lĩnh khác chỉ biết đòi tiền trẫm, đòi lương, đòi người, chỉ có ngươi có thể biến cho thủy sư từ hành khất trở nên giàu có, hơn nữa còn vô cùng thiện chiến, lại còn có tiền nộp lên, người như vậy mà trẫm không cần thì quá lãng phí. Về nhà đi, trẫm chuẩn cho ngươi nghỉ ngơi một tháng.

Mặc dù không đạt được mục đích, thế nhưng nghe được một tháng nghỉ, Vân Diệp thật cao hứng. Bái tạ Lý Nhị rồi sải bước định đi ra ngoài, nhưng chưa được hai bước, chỉ nghe Lý Nhị nói:

- Đi cũng được, ngươi để lại trân bảo trong lòng kia lại, đồ vật kia xem như đã vào quốc khố, đã thuộc về Đại Đường, kẻ nào cầm sẽ mất mạng, trẫm không muốn lúc này hải hạ lệnh chém đầu ngươi đâu.

Chương 460: Lý Thái thỉnh giáo

Xã hội phong kiến có điểm không tốt, nhất là không có nguyên tắc chém đầu người, thứ này không phải là đuôi thằn lằn, rớt rồi còn có thể mọc lại.

Nghĩ đến kiện trân bảo kia, Vân Diệp lòng đau như cắt, Quang minh chi sơn, đây là tên Vân Diệp đặt, hột xoàn lớn nhỏ bằng nắm tay, đặt dưới ánh mặt trời phản xạ quang mang khiến người chói mắt, là đồ một bộ tộc cất kỹ, mỗi khi đến đầu xuân mới lấy ra tế bái thái dương một chút. Vì để cho hột xoàn có thể phản xạ ánh mặt trời rực rỡ hơn, bọn họ dám tạo ra mấy thiết diện đơn giản.

Hồng Thành sau khi nghe nói thì thèm nhỏ dãi, dẫn theo người bao vây toàn bộ thôn, muốn bọn họ giao bảo thạch ra, đổi lại cho bọn họ hai xe ma bố, bằng không giết sạch toàn bộ rồi tự mình đi lấy.

Nhưng lực lượng tín ngưỡng rất cường đại, người trong thôn nuốt nước bọt rồi từ chối sự mê hoặc của hai xe ma bố, trưởng lão ngu xuẩn còn mang hột xoàn ra để kích thích lực lượng chiến sĩ, cầu thái dương thần phù hộ chiến sĩ của lão, nước lửa không xâm.

Cứ như vậy, không cần bọn họ phát động tiến công, con mắt của cường đạo Hồng Thành đã đỏ lòm cả lên, không nói tới những chiến sĩ này chỉ được thái dương thần chúc phúc, dù cho thái dương thần có xuất hiện ở đây thì Hồng Thành lúc này đang mê mệt tài bảo cũng chấp hết.

Sự thực chứng minh, thái dương thần đánh không lại tài phú thần. Chiến sĩ tất cả đều gục xuống trong vũ tiễn, cung nỏ Đại Đường không phải là thứ đám chiến sĩ của thái dương thần có thể chống đỡ được.

Chiến sĩ chết sạch, trưởng lão ôm hột xoàn đứng trên đỉnh vách núi, tuyên bố Hồng Thành nếu không để lại cho lão 4 xe thì lão sẽ ôm hột xoàn nhảy xuống. Cuối cùng sau một phen cò kè mặc cả, chốt lại là ba xe.

Dưới ánh mắt mê dại của cường đạo Đại Đường, trưởng lão đắc ý giao cho Hồng Thành, bản thân dẫn theo mấy chiến sĩ còn lại kéo 3 xe ma bố về nhà. Không cần nói, qua một đoạn thời gian sẽ truyền ra, trưởng lão thổ dân cơ trí thế nào, chỉ dùng một hòn đá đổi được 3 xe vải bố, mọi người đều có quần áo mới để mặc, về phần 31 chiến sĩ đã chết chỉ là một cố sự truyền kỳ trong truyền thuyết vĩ đại của trưởng lão.

Càng là chính trị nguyên thủy thì lại càng tàn khốc, giảm thiểu quang minh chính đại, mang hiện thực trần trụi phơi bày trước mắt Hồng Thành. Sau khi hắn nghe cố sự, biết được bản thân trở thành kẻ ngu xuẩn bị lừa gạt trong cố sự thì không hề tức giận mà cười chảy nước mắt. Nhưng đến cuối cùng lại gào khóc, từ giờ phút đó, hắn đối với khối Quang minh chi sơn vô cùng chán ghét, ngay cả chạm vào cũng không thèm, cảm thấy viên đá kia còn bẩn hơn so với cứt chó.

Thà ôm hai mươi mấy cân vàng còn hơn chạm vào hột xoàn đó. Vân Diệp nói cho hắn, vàng kia dính mạng người càng nhiều hơn, nhưng Hồng Thành ngoan cố thà ôm vàng mà hắn cho là sạch sẽ, chứ không muốn chạm vào viên bảo thạch dơ ẩn kia. Hắn cho rằng mạng người sẽ không bám vào vàng, đó là nghiệt do Vân Diệp tạo, không phải là do vàng tạo. Loại lý luận kỳ quái này khiến cho Vân Diệp mê hoặc thật lâu, cũng không biết rõ ràng nguyên nhân, chỉ có thể cho rằng đây là một loại kiên trì của cá nhân hắn.
Tài bảo trả lại rồi, nhưng vẫn bị Lý Nhị đá cho vài cái, lại còn bị chửi một chầu. Kết quả sau khi Lý Nhị mở hộp, thấy hột xoàn dưới ánh mặt trời phản xạ lại từng tầng ánh sáng thì nhất thời giận dữ, đá Vân Diệp liên tiếp mấy cái, sau đó chỉ về phía cửa cung đuổi y đi, chớ có ở lại đây khiến hắn thêm bực.

Ôi trời ơi, ta chẳng qua chỉ muốn mượn về nhà khoe khoang vài ngày, để cho học sinh trong thư viện thấy được thu hoạch sau chuyến đi xa, rồi cũng sẽ trả lại quốc khố, thứ này đâu phải là thứ trong nhà thần tử nên có. Đế vương cũng chỉ có thể nhét vào quốc khố, đợi khi có sứ thần tới mới lấy ra lòe một chút.

Lý Nhị hiện tại thích nhất là khoe của, chính là làm bộ không cẩn thận làm vỡ chén lưu ly. Lần trước trong quân ngũ có một mãnh nhân, chính là cái loại bách kỵ phá vạn địch, tên gọi Tịch Quân Mãi. Sau khi Lý Nhị triệu kiến, vì anh hùng khánh công, trong tiệc chè chén cùng chư tướng, Lý Nhị tự tay cầm chén lưu ly đưa cho Tịch Quân Mãi, động viên hắn giết địch nhiều hơn, làm vẻ vang cho nước nhà. Vào lúc Tịch Quân Mãi chuẩn bị đưa tay tiếp láy, thì Lý Nhị "bỗng nhiên" trượt tay, chén lưu ly lập tức bể nát, Tịch Quân Mãi quỳ xuống tại chỗ tự nhận tử tội, Lý Nhị cười ha ha nói, có được Tịch Quân Mãi quả là phúc khí của Đại Đường. Tịch Quân Mãi cảm kích cực kỳ, rút đao trích máu tại chỗ, nhỏ vào chén rượu rồi một ngụm nốc cạn, lập thệ vì Đại Đường mà chảy đến giọt máu cuối cùng, Lý Nhị thoả mãn còn tặng luôn chén rượu kia cho Tịch Quân Mãi, tân khách cả sảnh đường thấy vậy vội chúc mừng. Tịch Quân Mãi tâm hồn lâng lâng, thầm nghĩ sau này dù Lý Nhị có muốn hắn chết hắn cũng vui sướng mà làm.

Vân Diệp vừa bị đuổi khỏi hoàng cung thì gặp phải Lý Thái đang cười gian, lấy ra một bình nhỏ hỏi y:

- Tiên sinh, tiên sinh có biện pháp nào để thứ này chỉ cắn một người mà không liên lụy đến những người khác không?

Vân Diệp vừa nhìn liền nổi giận, ai cho phép hắn mang kiến lớn trong thư viện mê trận ra đây? Thứ này quá nguy hiểm, nuôi trong một cái máng thủy tinh thật lớn, thư viện mất rất nhiều công sức mới nuôi từ 100 con thành gần vạn con như bây giờ, như vậy cũng chưa thể cho ra ngoài, năng lực thích ứng của thứ này rất kém cỏi, tại sa mạc tung hoành vô địch, thế nhưng ở nơi ẩm ướt mưa nhiều như Trường An sẽ không có khả năng sinh sản, còn luôn bị chim tước thỉnh thoảng thịt vài con. Hiện tại người này cư nhiên mang nó ra làm đồ chơi, nếu bị nó cắn trúng một phát, thì chẳng nào như bị sắt đỏ gí vào người.Hỏa Trụ thích loay hoay với mấy thứ này không cẩn thận đã bị cắn một phát, tru nguyên một ngày, đấy là còn được Tôn Tư Mạc chiếu cố mới được như vậy.

- Ai cho ngươi mang thứ này ra chơi? Nếu như bị cắn ngươi cũng biết hậu quả, Tôn tiên sinh cũng không có cách nào giúp ngươi hết đau. Quá nguy hiểm, hơn nữa thứ này nếu như xảy ra biến dị, an cư ở Trường An thì có mà đại tai đại nạn.

- Ngươi cứ làm ta sợ, ngươi nghĩ rằng ta không biết kiến thợ không có năng lực sinh sản sao? Ai không có chuyện gì lấy kiến ra chơi? Ta chính là muốn hỏi ngươi có cách nào để kiến chỉ cắn một người mà không liên lụy người vô tội khác? Nói mau, ta sốt ruột lắm rồi.

Trong đầu Vân Diệp nhất thời hiện lộ ra vẻ mặt muốn đánh, không cần nói y cũng biết những con kiến này là chuẩn bị cho y, nghĩ tới đây y nói:

- Lúc đi học thì không nghe giảng, kiến lớn này có một loại chức trách bảo vệ kiến, bọn chúng vô cùng trung thành, vì mục tiêu đến chết không thôi. Cách nhận biết của chúng là mùi, nhớ kỹ, nghìn vạn lần đừng để kiến tiết ra một thứ giống sương sớm trên người ngươi, bằng không con kiến này sẽ tìm đến ngươi. Lần sau lên lớp thì chú ý nghe giảng, đừng chỉ đi học những môn mình thích.

Lý Thái rất lễ phép cúi người cảm tạ, đối với người có thể giải đáp câu hỏi của hắn, hắn cực kỳ có lễ phép, là một đệ tử tốt.

Lần này xuất cung, lão Trang chỉ mang theo Vượng Tài bám sát theo sau Vân Diệp. Thấy Vân Diệp từ trong cung đi ra, Vượng Tài tâm tình rất tốt liền lắc tiền to đùng dưới cổ chạy tới.

Vân Diệp nhún người cái đã nhảy lên lưng, Vượng Tài. Còn chưa giục đã thấy nó hí vang, chạy một mạch từ Chu Tước đại nhai về phía Ngọc Sơn.

Thể lực của Vượng Tài thực sự tăng lên rn, từ Trường An một đường chạy như bay cũng chẳng mấy mồ hôi. Xa xa đã nhìn thấy đền thờ màu đỏ thắm, hí dài một tiếng tốc độ lại nhanh hơn vài phần, bỏ bọn lão Trang lại tít xa phía sau. Khi gót sắt gõ trên đường đá thì giảm tốc độ, phe phẩy thân thể muốn Vân Diệp xuống để nó chuẩn bị đi mua sắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau