ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 446 - Chương 450

Chương 446: Anh hùng được tạo nên như thế nào?

Sáu vị thứ sử nhìn nhau cười thảm, thấy mặt trời đã ngả về phía tây, đội thuyền hôm nay không tới nữa, bọn họ chuẩn bị về dịch quán, gửi gắm hi vọng vào ngày mai, đúng lúc này trên mặt biển vang lên tiếng tù và hùng hồn, từng cột buồm xuất hiện trên mặt biển, tiếp đó là vô số cánh buồm xuất hiện trong tầm mắt mọi người, đại kỳ đỏ chữ Đường màu đen treo trên đỉnh cột buồm, trong đó chiếc thuyền lớn nhất treo soái kỳ chữ Vân, được những thuyền khác kéo đi.

Bến tàu lập tức bùng nổ, Phùng Thái nhảy dựng lên hô lớn với thuộc quan, dân phu đằng sau:

- Thuyền tới rồi, lương thực tới rồi, kẻ nào dám nói triều đình bỏ mặc Hà Bắc, bệ hạ đã đem lương thực tới.

- Tới thật rồi, tới thật rồi.

Thứ sử Tương Châu bật khóc, các vị còn lại cười toe toét, chắp tay với nhau, rồi tản ra chuẩn bị đợi thuyền cập bến là bắt đầu vận chuyển lương thực, đây không phải là lúc khách khí, chậm một chút để xảy ra dân biến thì hỏng chuyện.

Vân Diệp thì nóng lòng đợi thuyền cập bến đỉ nghỉ ngơi cho đã đời, y chịu quá đủ sóng gió chòng chành trên biển rồi, ngay cả cơm cũng ăn ít hơn thường ngày một bát.

Chuẩn bị quay lại nói với thủ hạ cho nghỉ ba ngày để thoải mái hưởng thụ, nhưng phát hiện trên thuyền toàn kẻ tàn tật, tay bị cá làm bị thương, cả cánh tay bó vải treo lên cổ, đầu bị bọ cắn cũng băng bó, quấn kín đầu như thổ dân, còn chân bị trẹo thành trọng thương, cần hai người mới khiên đi được.

Vô Thiệt cười càng cạc nghe như vịt kêu, thoáng cái đã băng bó toàn thân Vân Diệp, còn nghe ông ta không ngừng căn dặn thân binh, hầu gia đấu với rồng hút nước bị cá mập từ trên trời rơi trúng làm bị thương.

Lưu Tiến Bảo càng thành anh hùng được truyền tụng bốn phương, vì bảo vệ hầu gia, khi cá kình lên thuyền một mình giết hai con cá kình, về sau xương cốt toàn thân gãy nát, đã thế vẫn cứu bốn mấy quân tốt bị rơi xuống biển, vớt được mười tám bao lương thực, hắn không phải là con người. Lưu Tiến Bảo nghe mà chảy cả nước giãi.

- Vô Thiệt, ngươi định làm cái gì, cá mập cái mẹ gì, một còn hoàng hoa ngư đã thiếu chút nữa lấy mạng của ta, nếu là cá mập thì sớm thành thịt vụn rồi. Lưu Tiến Bảo lúc đó đang thả diều, ai nhìn thấy hắn đánh nhau với cá kình, lại còn hai con? Các ngươi có thổi phồng cũng đừng thái quá, để người ta cười cho.

- Vân hầu, ngài là hầu gia, sao có thể bị hoàng hoa ngư đập ngất xỉu chứ, ít nhất phải là cá mập mới hợp thân phận của ngài, Lưu Tiến Bảo đúng là giết hai con cá kình, đầu hai con cá đó bị hắn cưa xuống, không tin thì ngài đi mà xem.

Hà Trung Vũ dứt khoát làm chứng cho Lưu Tiến Bảo, nhất định là chủ ý thằng khốn này rồi, đám người từ Hồng lư tự ra làm chó gì có kẻ tốt đẹp.

- Hầu gia, hiện giờ ở Hà Bắc lòng dân bất ổn, là lúc nguy hiểm nhất, củi khô đã rưới dầu, có đốm lửa nữa là thành đại họa. Loại tình hình này năm xưa hạ quan đã gặp rồi, Phòng tướng cũng làm thế, trước tiên phải để bách tính biết, triều đình vì cứu viện bọn họ, đã phái một vị hầu gia tôn quý nhất đi kiếm lương thực, vị hầu gia này trải qua trăm cay nghìn đắng mới đem lương thực về được, chuyện này không sai chứ?
Vân Diệp gật đầu, nhớ tới thảm cảnh của mình trong rừng là thương tâm, ăn xong con cá muốn ngụm trà cũng chẳng có, câu trăm cay nghìn đắng này dùng với mình không phải là quá.

- Vì tìm lương thực, ngài chiến đấu với kẻ man mọi ở phương nam, suất lĩnh tướng sĩ tắm máu khổ chiến, diệt vô số quốc gia, cuối cùng tích góp đủ lương thực cho bách tính Hà Bắc ăn, bụi bặm chưa rửa, đi suốt ngày đêm vượt biển tới Hà Bắc, đây là sự thật chứ?

Quá thật chứ, mẹ nó ngồi thuyền đúng là đi suốt ngày đêm rồi còn gì, Vân Diệp gật đầu, nghĩ một lúc nói:

- Nhưng mà nói thổ nhân thành mạnh quá.

- Không quá, hầu gia, thời Tam Quốc, Tôn Quyền diệt thổ nhân tổn thất cỡ nào? Thời tần ba chục vạn người chinh phạt Lĩnh Nam, những người có học vấn ở Hà Bắc ai là không biết, cho nên thổ nhân hùng mạnh, cực kỳ hùng mạnh, tướng sĩ hải quân phải trả giá bằng máu mới lấy được lương thực, đây là trọng điểm.

Vân Diệp ngơ ngơ gật đầu, đúng, thổ nhân vô cùng cường đại, vì Hà Bắc ổn định ta có nằm vài ngày cũng không sao.

Hà Trung Vũ căm phẫn nói:

- Sáu ngày trước chúng ta gặp phải rồng hút nước, cả thiên tai như vậy mà chúng ta cũng tránh được, trí tuệ của hầu gia làm tất cả cảm kích, tuy hơi thổi phồng một chút, nhưng hầu gia hỏi tướng sĩ xem có ai dám nói một câu thừa không?- Hầu gia không quan tâm tới những thứ này, thăng quan, phát tài với ngài mà nói là trò cười, nhưng các tướng sĩ cần công tích thăng quan, cần biểu dương. Ngay hạ quan cũng cần kiếm chút công lao trong này, tránh có người đem cái chết Đường sứ tình lên đầu hạ quan. Hầu gia, vì tất cả mọi người, ngài hãy vất vả một chút.

Con người không thể sống cô độc, sống không thể chỉ vì mình, còn phải nghĩ tới cảm thụ của người khác, Vân Diệp không thiếu vinh hoa phú quý, không thèm dùng thứ bàng môn tà đạo để trát thêm vàng vào người mình, nhưng thủy quân cần, nạn dân cần, Đại Đường cũng cần, vô sỉ cũng được, cao quý cũng được, tất cả xuất phát từ nhu cầu thực tế, hiện thực quyết định tất cả.

Đăng Châu có bến tàu hải vận hoàn thiện, có thể neo thuyền lớn ngàn tán, bến tàu được dọn trống từ trước bị chiếm hạm thủy quân lấp kín, khi đám đông mừng rỡ chuẩn bị hoan nghênh tướng sĩ khải hoàn thì phát hiện ra trên mặt bọn họ chẳng có mấy nụ cười, đa phần là nghiêm túc cùng đau thương.

Ván dài được bắc lên bến tàu, y phục xộc xệch, hai cái răng cửa bị gãy, Vô Thiệt ôm thánh chỉ từ trên thuyền xuống, chẳng nói nhiều với mấy vị thứ sử, sau khi bảo bọn họ chuẩn bị xong nghi thưc, trước mặt vô vàn dân phu, tuyên đọc ý chỉ của hoàng đế bệ hạ. Không biết trên người Vô Thiệt rốt cuộc chứa bao nhiêu thánh chỉ, tóm lại là luôn lấy ra được thánh chỉ trước mặt những người thích hợp, ở những nơi thích hợp, chẳng lẽ Lý Nhị có tài tiên tri.

Trong thánh chỉ đầy những lời giận trời thương người, một vị hoàng đế vì con dân thức khuya dậy sớm hiện ra rõ ràng trong miệng Vô Thiệt.

Khung cảnh trang nghiêm, vạn dân quỳ bài, tung hô vạn tuế, các dân phu nghe được tin tức mạnh mẽ nhất, một trăm vạn đảm lương thực, đều là gạo trắng phau phau, không có chút tạp lương nào, đó mới là điều họ quan tâm nhất, còn về hoàng đế thì nhất định là hoàng đế tốt, có thể làm bách tính no bụng vào năm đói kém đều là hoàng đế tốt.

Một tờ thánh chỉ đủ đánh tán những tin tức quái đản lan truyền trong nạn dân những ngày hôm qua, cái gì mà thiên thần ba mắt đã hạ phàm, long vương gia muốn thu thuế nhân mạng, tiểu tử nhà ai đó có nốt ruồi đỏ dưới lòng bàn chân, đồ phu của Trương gia bảo chém chết một con rắn lớn, v..v..v...

- Hoàng môn vì sao lại khốn đốn như thế, chẳng lẽ giữa đường gặp phải bất trắc?

Nguyên Đại Khả chắp tay hỏi Vô Thiệt:

- Nguyên thứ sử khách khí, chinh chiến liên miên, đường đi vạn dặm, thế nào chẳng gặp phiền toái. Có điều nhớ hồng an của bệ hạ, cuối cùng cũng không làm nhục sứ mệnh, lương thực đã vận chuyển tới, còn có ít cá khố, đó là ân điển của trận tai họa vừa rồi, ngài mau chóng sai người vận chuyển lương thực thì hơn, cứu nạn như cứu hỏa mà.

- Hoàng môn nói phải, chỉ là có thể cho đám hạ quan bái kiến Vân hầu, để thay nạn dân Hà Bắc cảm tạ trước mặt.

- Nguyên thứ sử không biết rồi, khi rồng hút nước tập kích đội thuyền, dưới trời mưa như trút, Vân hầu vẫn hiên ngang chỉ huy, tiếc rằng bị cá lớn do thủy long hút lên trời làm trọng thương, hôm nay mới tỉnh, không nên quấy rầy hầu gia dưỡng thương thì hơn. Phiền Nguyên thứ sử an bài một nơi thanh tịnh, để tướng sĩ nghỉ ngơi chốc lát, không cần chuẩn bị lương thực cho bọn ta nữa, trên thuyền còn có một chút.

Chương 447: Tin về Trường An

Nguyên Đại Khả nghe Vô Thiệt nói mà cả kinh, muốn lên thuyền thăm, bị Vô Thiệt chặn lại, chỉ tướng sĩ lục tục kéo nhau xuống thuyền:

- Vân hầu cũng sắp xuống thuyền rồi, trên thuyền mùi cá tanh quá đậm, không phải chỗ nói chuyện.

Chính đang nói chuyện thì thấy một đám hộ vệ khiêng một cái cáng xuống thuyền, vội vàng tới thăm, chỉ thấy Vân Diệp mặt mày thâm tím gật đầu với bọn họ, coi như chào hỏi.

Hà Trung Vũ ở bên chắp tay nói:

- Vân hầu trọng thương, không tiện nói nhiều, do hạ quan chuyển lời thay Vân hầu, thực ra chỉ có một câu thôi, Vân hầu nói mời mọi người tận lực cứu nạn, nếu lương thực không đủ, hầu gia lại đi kiếm, thế nào cũng không để thảm kịch giết con ăn thịt xuất hiện ở hà Bắc.

Nghe câu này, thứ sử Tương Châu tức thì bật khóc ra tiếng, ông ta nhìn rồi, thương thế của Vân Diệp không có chút giả nào, bản thân bị thương thành như vậy còn nhớ tới nạn dân, đúng là tấm gương của quan viên. Không đủ thì đi kiếm, kiếm đâu ra? Chắc chắn là lại đi đánh trận, cướp bóc, bằng vào số binh sĩ thương tật này sao? Khác gì liều mạng?

Tên khốn Hà Trung Vũ khiêng Vân Diệp đi lại như dạo phố, mỗi khi tới đâu là gây ra tiếng khóc rầm trời, thanh danh yêu dân của Vân hầu không chân mà đi...

Trong Thái Cực cung, Lý Nhị nhận được vạn dân thư của thứ sử sáu châu Hà Bắc dâng lên do hồng linh cấp sứ mang về, tất cả đồng lòng xin hoàng đế ban thưởng cho Vân Diệp và tướng sĩ thủy quân, nay bách tính sáu châu đã được vỗ về, lương thực mùa thu đã nảy mầm, đến mùa thu sẽ tự giải quyết được một phần lương thực, Vân hầu còn mang về vô số cá thủy quân bắt được trong biển, dùng bù lương thực không đủ, tóm lại Hà Bắc đã không cần triều đình lo nữa.

Vạn dân thư được đọc trước mặt bách quan trong Thái Cực cung, khi bọn họ nghe thấy Vân Diệp bị cá lớn trên trời rơi xuống làm bị thương, có người không nhịn được phì cười.

- Hồ Khánh, ngươi cảm thấy Vân Diệp bị cá rơi trúng buồn cười lắm à?

Giọng âm u của Lý Nhị vang lên trong đại điện.

- Bẩm bệ hạ, thần cho rằng sáu thứ sử Hà Bắc nói bậy, làm gì có cá lớn từ trên trời rơi xuống, chẳng lẽ trời thủng lỗ rồi à? Thần đàn hặc Vân Diệp tội mạo công.

Hồ Khánh hết đường, đành phóng lao theo lao, là người phương bắc, ông ta cho rằng Vân Diệp nói láo, vì công lao, lấy một lý do cực kỳ hoang đường.

- Năm Khai Hoàng thứ ba tiền Tùy, có thủy long hút Động Đình, Nhạc Dương rơi cá nghìn cân. Năm Đại Nghiệp thứ tam, có thủy long hút nước Cam Dương, ngoài mười dặm có bò dê từ trên trời rơi xuống. Năm Vũ Đức thứ sáu, Hành Hương có thủy long đi qua, trên trời rơi xuống vô vàng đồ vật. Hồ Khánh, Vân hầu bị cá lớn đập trúng, ngươi nghĩ là vô lý sao? Lão phu vừa nhận được tin Đăng Châu, có năm con thủy long hút nước, bản thân ngu xuẩn, đừng nói bừa nói bãi.

Phòng Huyền Linh rời hàng nói liền ba ví dụ, lập tức làm Hồ Khánh cứng họng, Lý Nhị mặt càng âm trầm:
- Trên triều đường không cần những hạng ngồi không ăn bám, không cần những kẻ vui sướng khi đồng liêu gặp tai ương. Hồ Khánh không tu đức hạnh, tùy tiện vu cáo công thần, tội không thể tha, người đâu, giáng chức Hồ Khánh chín bậc, đầy đi Nhai Châu, gặp ân xá không được ân xá, cả đời không được hoàn hương.

Tiếng cầu xin thê thảm của Hồ Khánh vang lên, triều đường tựa hồ lại càng trở nên yên tĩnh, bách quan như bồ tát khắc từ gỗ, không ai nói một lời, tới khi Hồ Khánh bị lôi ra khỏi triều đường mới tiếp tục nghị sự...

Lý Nhị rời triều, nhưng lửa giận trong lòng vẫn khó lắng dịu, quét toàn bộ đồ trên bàn xuống đất, ngồi phịch trên ghế, hừ một tiếng, đấm tay lên bàn, quốc sự phức tạp, vậy mà luôn có kẻ ngáng chân, làm mình chí lớn mà không thi triển được, đám người này sống an nhàn quá lâu, không còn chí tiến thủ nữa.

- Bệ hạ, hôm nay người trừng phạt Hồ Khánh quá nặng rồi, ông ta có sai cũng là do vô tâm, bệ hạ cần gì nổi giận như thế?

- Quan Âm tỷ, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt đã tới Cáp Mật, thu hút địch, Hầu Quân Tập liên hợp Khiết Tất công phá Cao Xương, đây là lúc Đại Đường ta thể hiện hùng uy, nhưng luôn có kẻ vô cớ chỉ trích trẫm giết chóc quá nhiều, nói thảo nguyên là chỗ vô dụng, lấy không ích gì, chỉ phí tài sản quốc gia, nói trẫm đang phạm sai lầm của Hán Vũ.

Trường Tôn thị khẽ thở dài:

- Vậy bệ hạ cũng không thể nổi giận ở chuyện Vân Diệp, làm sau này y khó xử.

Lý Nhị hơi ngẩn ra một chút, khẽ gật đầu:

- Quan Âm tỷ, chỉ ở trước mặt người thân cận nhất trẫm mới không suy nghĩ nhiều, nàng nói đúng, tên tiểu tử Vân Diệp này bất tri bất giác đi vào lòng trẫm, tiếc rằng y và Lan Nhi là phu thê lại không có danh nghĩa phu thê, nếu không là một hôn sự tốt.
- Nhị lang, Vân Diệp bị cá mập làm bị thương thật sao?

- Đừng nghe y nói láo, bị một con cá tên hoàng hoa ngư gì đó lớn cỡ này đập cho sưng mặt, không đáng ngại.

Lý Nhị đưa tay minh họa kích cỡ con cá, phu thê nhìn nhau bật cười.

Lý Nhị hạ giọng nói:

- Trong đám tùy viên có quan viên Hồng Lư tự, cho rằng thổi phồng lên có ích cho việc trấn an bách tính, nên mới nói bị cá mập đập trúng, có điều nhất định cũng nguy hiểm vạn phần, với võ công của Vô Thiệt mà bị gãy hai cái răng thì đủ biết tình hình đáng sợ như thế nào.

- Nhị lang, lần này y về đừng để y bôn ba nữa, chuyến này thoát hiểm gang tấc đã đủ đáng thương rồi, để y sống vài ngày an nhàn. Coi như tưởng thưởng.

- Trẫm cũng có ý đó, có điều tên tiểu tử này làm việc luôn khiến người ta bội phục, đợi rèn luyện vài năm, mài mòn tính hoàn khố, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối chưa chắc hơn y được. Tiếc là mấy năm qua trẫm nhìn ra rồi, y thật sự không hứng thú làm quan, chỉ muốn ngồi ăn chờ chết, người ta có tài như y đã chuẩn bị ghi danh sử sách, y lại nói với Thanh Tước, mộng tưởng lớn nhất là đếm tiền tới chuột rút, ngủ tới khi tự nhiên tỉnh. Làm quan phải dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, cả đời bận rộn sống như thế uổng hoài, y chuẩn bị ba mươi tuổi cáo lão, sau đó trốn ở Ngọc Sơn không ra nữa. Một cái tên lười tới độ đó, không hiểu sư phụ y làm sao dạy ra được.

Trường Tôn thị cười tới gập người, thở hổn hển nói:

- Nếu như nói văn võ trong triều là tinh tú trên trời, do trời cao phái xuống phò tá bệ hạ, vậy y là sao gì? Hôm đó Viên Thiên Cương nói tới chuyện này, người khác đều có manh mối lần theo, chỉ có Vân Diệp vô ảnh vô tung, ông ấy nhìn không ra.

Lý Nhị cười phá lên:

- Làm gì mà không nhìn ra, là không dám nói, lần trước trẫm có tâm ma, Vân Diệp tiếp nhận, trị khỏi, Viên Thiên Cương nhân cơ hội thoát thân, tưởng trẫm không biết à? Đáng đời lão ta bị Vân Diệp bắt chẹt lấy mất bảo bối như Hoàng Đình kinh, nay đồ thành bí tàng của Vân gia, trẫm cũng hâm mộ, bút tích của Vương Hi Chi rơi vào Vân Diệp khác gì châu báu ném dưới gầm giường.

Lý Nhị được Trường Tôn thị dẫn dắt, phiền muộn trong lòng dần tiêu tàn, tâm tình trở nên khoan khoái, khó khăn của Hà Bắc đã được tháo gỡ, mọi thứ đang phát triển theo hướng có lợi, còn gì mà không vui chứ?

Ông ta vui, Tân Nguyệt lại chẳng vui chút nào, đang ôm con khóc, trượng phu ở ngoài sống cuộc sống không phải của con người, ngồi thuyền cũng gặp phải rồng hút nước chưa bao giờ nghe thấy, còn bị cá trên trời rơi xuống đập sưng mặt. Thật tội nghiệp, lần này về nhà nhất định mình phải hầu hạ thật tốt, ra khỏi cửa là chịu tội, nhà ta đóng đại môn lại, ai gọi cũng không mở, sống cuộc sống của mình, dù là trổng ruộng cũng tốt.

Quả đúng là một đôi trời sinh

Chương 448: Sức hút của nhân vật lớn

Trên mặt biển Bột Hải toàn là thuyền cá, bách tính Hà Bắc đạo không có cái ăn tất nhiên cần các hương thân bên bờ biển trợ giúp, lương thực không có, nhưng cá trong biển còn rất nhiều, chỉ cần có đủ người thì mò lên là được.

Ở biển xa có thuyền thủy quân cực lớn tuần tra, dùng ống trúc cho vào nước gõ, tác dụng duy nhất là đuổi cá tới vùng nước cạn, cá heo từ trong nước biển lao vọt lên cao, bơi vài vòng lại chúi đầu vào nước, nơi này nhiều cá, bọn chúng cũng đang bận rộn săn cá.

Vân Diệp cởi áo bào, mặc quần cộc, hai con thuyền kéo theo một tấm lưới cực lớn, đi theo chiều gió, mắt y còn chưa hết sưng, trong mắt vẫn còn lại những sợi tơ máu.

Chuyến này lỗ lớn rồi, mình bỏ tiền mua hết lấy số cá khô, phân phát cho mấy thứ sử, đối diện với những nạn dân đói khát chờ cái ăn, Vân Diệp thực sự không nói ra được chữ tiền, nhìn bọn họ hớn hở khiêng cá khô đi, Vân Diệp đau lòng tới không nói lên lời.

Tướng sĩ thủy quân tưởng kết cục sẽ là như thế, đem cá khô của mình tặng cho bách tính đói bụng, cũng rất xót xa như Vân Diệp, nhưng không nói một câu oán trách, người lương thiện đều vậy cả.

Cắn răng đem hết châu báu tham ô được đem bán, đổi lại mười mấy xe tiền, phân phát cho các tướng sĩ, bản thân làm người tốt, không để bọn họ thua thiệt.

Lần chia tiền này các quan quân không có tiền, dù là hỏa trưởng cũng không được chỉ, chỉ biết nhìn đống tiền nuốt nước bọt, trong số tướng sĩ có rất nhiều người ở vùng này, cho bọn họ nghỉ phép dài nửa tháng, phát cho hai bao gạo, đuổi bọn họ về nhà xem tình hình. Buổi tối trước khi đi, trước cửa soái phủ quỳ cả đống người, ai cũng biết tự ý cho quân tốt nghỉ là tội gì, nhưng đại soái chẳng bận tâm, Lưu Nhân Nguyện khuyên Vân Diệp mấy lần rồi, đều bị đuổi đi, Hồng Thành cũng bảo với Vân Diệp, đây không phải là trò đùa.

- Liệu có bị chặt đầu không?

Vân Diệp hỏi Hồng Thành:

- Chặt đầu thì không, nhưng quân chức của hầu gia sẽ bị bỏ, bệ hạ sẽ hạ chỉ trách mắng, sau này hầu gia muốn cầm quân sẽ rất khó.

Hồng Thành lo lắng trùng trùng, hắn lo cho tiền đồ Vân Diệp.
- Tốt rồi, thế này thì không ai ép ta cầm quân đánh trận nữa, bị bệ hạ mắng một trận? Bệ hạ mắng ta còn ít à? Trước kia còn toàn đá đít. Nghĩ luôn cách làm văn chức của ta cũng mất luôn, có cách nào mà chỉ mất chức mà không bị ăn gậy, cũng không bị chặt đầu không?

Vân Diệp tòm lấy cổ áo Hồng Thành tra hỏi, trước kia hắn sống nhờ nghề hớt lẻo, ở phương diện này kinh nghiệm phong phú.

Hồng Thành sợ tới mức quay đầu bỏ chạy, nói với Vô Thiệt là Vân Diệp bị con hoàng hoa ngư làm đầu óc có vấn đề rồi.

- Trước kia ngươi cũng là một bá tước, làm việc ngu xuẩn không ai so được, đầu ai có vấn đề, ta thấy đầu ngươi có vấn đề mới đúng. Cho sĩ tốt về nhà là tròn lễ, hiếu, nhân. Ta đoán chừng Vân hầu cho bọn họ về nhà là có an bài khác, những vùng quê nghèo khó đó, thấy con cái mình mang về lương thực, tiền, cùng với vải, dù trước kia có bất mãn với triều đình thì giờ cũng tiêu tan rồi. Hơn nữa con cái bọn họ còn tới kinh thành đợi phong thưởng, có tiền đồ tốt như thế, lúc này dù đồ ngốc cũng hiểu con mình phải về quân doanh đúng hạn, người trong nhà an tâm làm lương dân, sợ mạng lại ảnh hưởng xấu tới con cái.

- Quân sĩ về danh đúng hạn, thế là tín, chuyện này chiếm hết cả nhân, hiếu, lễ, nghĩa, tín thì không phải sai, còn là chuyện hay, bệ hạ chỉ có khen thưởng, nếu ai chỉ trích chuyện này sẽ biến thành kẻ xấu, dứt khoát thành kẻ mang tiếng thối muôn đời. Chỉ có loại ngu ngốc như ngươi còn có mặt mũi đi khuyên hầu gia, ngươi nghĩ mà xem, từ khi ngươi qua lại với Vân gia tới nay, ngươi được lợi hay y được lợi.

Vô Thiệt đặt gương đồng trong tay xuống, thương hại nói với Hồng Thành:

- Lần đầu ta gặp Vân hầu đã dùng toàn bộ gia sản đổi lấy âm phù kinh, bệ hạ rất hài lòng, thăng ta làm thủ lĩnh bách kỵ ti, gia tài của ta mất sạch.- Lần thứ hai mới là tiếp xúc chính thức là khi lừa ngọc tỷ truyền quốc trong tay Khang Sao Lợi, ta thấp thỏm lo sợ vượt mấy ngàn dặm đường đem ngọc tỷ về kinh, bệ hạ rất vui mừng, thưởng cho ta năm trăm quan, còn Vân hầu nuốt hết tài phú của Khang Sao Lợi, ít nhất phải tám nghìn quan, ta vừa mệt, vừa sợ, phải gánh trách nhiệm, lợi ích thì thuộc về y.

- Lần thứ ba là chuyện Đậu gia, Vân Diệp lừa bách tính toàn thành đi đập Đậu gia, Bách kỵ ti làm quân xung phong, kết quả y trừ được phiền toái lớn, còn xây nhà phát tài lớn trên chỗ Đậu gia, ta thì bị bệ hạ trách phạt.

- Lần thứ tư Đậu Yến Sơn mưu sát bệ hạ, dùng nỏ tám trâu, y đưa bệ hạ về kinh an toàn, lập công được khen thưởng, ta bị bệ hạ đầy đi Lĩnh Nam.

- Lần thứ năm chính là lần này, ta đắc tội sạch với người Lĩnh Nam, giết người nhiều đến mức phải chùn tay, kết quả toàn bộ công tích là của y, ở thánh chỉ bệ hạ khen y không ngớt, còn ta chỉ được nhắc tới một câu, là "đám người Hồng Thành". Ông trời ơi, ta là một con lợn, y chiếm vô số ích lợi, còn cho rằng y là huynh đệ của ta, tới giờ vẫn có tình có nghĩa với y, không hận chút nào. Vô Thiệt, ta hết thuốc chữa rồi phải không?

Hồng Thành ngồi bệt xuống đất, thống khổ giật tóc mình.

Vô Thiệt nhìn bản thân bị thiếu mất hai cái răng trong gương, thở dài, quyết định sau này nên nói ít đi, nếu không ảnh hưởng lớn tới phong độ cao thủ của mình.

- Hồng Thành, đừng đau khổ, lão phu cũng không khá hơn là bao đâu, mới đầu nhìn y cũng ngứa mắt, cuối cùng không phải vẫn bị y cho vào tròng à? Ta gặp vô vàn hảo hán cao thủ, chẳng mảy may thương tích, gặp y mấy lần chưa nói mất hai cái răng, còn gần như bán thân cho y rồi, rời cung là phải tới thư viện dạy đồ đệ, năm tháng ít ỏi còn lại phải sống ở thư viện, chẳng phải vẫn thích ở cạnh y sao?

- Đó là sức hút của nhân vật lớn, sức hút của bệ hạ mang theo sát phạt, sức hút của nương nương mang theo sự cao quý, sức hút của thái tử là ở ôn hòa, sức hút của Ngụy vương là thông minh, sức hút của Thục vương là cố chấp. Chỉ có Vân Diệp, sức hút của y là làm ngươi bất giác cho rằng y là người tốt, là người vô hại, ở bên cạnh y cảm thấy vô cùng thoải mái, như hoa đỏ, cỏ xanh, thích mắng người là mắng, thích la lối là la lối, không ai thấy lạ, vì thế vô hình trung từ bỏ mọi đề phòng với y, bị y lừa cũng thấy y xuất phát từ ý tốt, nghĩ kỹ lại, đúng là ý tốt nhất, y chưa từng chủ động hại ai.

Hồng Thành lưng trần, tay kéo lưới về, trước kia làm loại chuyện này cảm thấy rất mất mặt, giờ thì nhiệt huyết sôi trào, Vân Diệp mỗi lần nhìn thấy một con cá to là hưng phấn reo hò, nhớ lại cuộc nói chuyện với Vô Thiệt, đột nhiên cảm thấy mình cũng nên sống như thế, về nhà khóc lóc với bệ hạ xin lại tước vị không khó, mình tới thư viện làm huấn đạo trưởng, quản giáo đám hoàn khố kia không phải là tệ, có quan hệ, có tiền, không phải chuyện xấu.

Kéo đầy một lưới cá lên, mẻ này phải bốn năm trăm cân, ngư dân xung quanh đồng loạt hò hét, cởi thừng ra, một đống cá vảy bạc lấp lánh tràn ra trên sàn thuyền, vặn mình như lươn định bỏ trốn, bảy tám con cua cực lớn, còn cả mấy con mực đang không ngừng phun mực, nhặt được một chậu sò, chọn mấy con cá hố độ dài thích hợp, chuẩn bị moi gan rắc muối, làm món cá kho ăn.

Chương 449: Chừa lại đường phát tài

Vân Diệp, Vô Thiệt, Hồng Thành đi chân đất ngồi ở chỗ khuất nắng ăn đồ biển, ăn theo kiểu người dân biển, chỉ lấy nước ngọt đem luộc, cho ít muối là xong, một con cua lớn đủ làm Vân Diệp no căng.

Mồm còn ngậm cái càng cua to lớn, dõi mắt nhìn phương xa, đột nhiên thấy có thứ đen xì xì phun cột nước, ở Bột Hải đâu ra cá kình? Nhìn dáng vẻ này thì tuyệt đối không nhỏ được, Vân Diệp chỉ con cá kình nói với Vô Thiệt và Hồng Thành:

- Tên chết tiệt Đông Ngư về nhà thăm bà nương và con rồi, ba chúng ta có làm thịt được con cá kình kia không?

- Nô tài nghĩ đao kiếm bình thường không làm gì nổi nó, lần trước mấy con bị rồng hút nước làm chết phải dùng cưa để cưa thịt, chúng ta không có vũ khí phù hợp, chém nó một đao chỉ như gãi ngữa, vô dụng thôi.

Hồng Thành gật đầu, trước đó đã được nghe Vân Diệp nói rồi, đây chỉ là con cá lớn, chưa phải côn, càng chưa biến hóa thành bằng, nói là giống cá, không bằng nói nó giống trâu bò dê trên đất liền, đều sinh thai, có sữa, chẳng qua thích sống dưới nước thôi.

Vân Diệp dỡ nỏ tám trâu ra, lấy tám mũi tên hàn quang loang loáng, sau mỗi mũi tên đều buộc thừng, dùng da cá mập bện thành, cực kỳ chắc chắn.

Hồng Thành xưa nay là người dũng cảm, thời cổ đại có Nhâm công tử săn cá kình nuôi dân Hà Đông, hôm nay Hồng tướng quân cũng muốn trổ tài. Kiếm mấy thủy thủ thân thể cường tráng, bản thân cầm búa gỗ, nhìn phương hướng mũi tên, khi con cá kình kia phun cột nước lặn xuống thì thuyền bám sát, khi nó lần nữa thò đầu lên, Hồng Thành quát lớn một tiếng đập búa gỗ vào cò, chỉ nghe thấy một tiếng "pằng" lớn, tám mũi tên bắn ra, đóng vào người cá.

Con cá kình lập tức lặn xuống, nước biển bị nhuộm đỏ cả vùng. Vân Diệp nhìn chằm chằm vào tám cuộn giây thừng trên sàn thuyền đang mau chóng ngắn đi, khi thừng hết, nghe thấy thuyền phát ra tiếng kêu gào ken két, thình lình cắm đầu xuống, cột buồm buộc thừng gãy làm đôi, đổ sập xuống sàn thuyền, con thuyền bắt đầu đi ngược gió, từ đứng im tới tốc độ cao nhất chỉ mất một tuần trà.

Ngư dân kính phục nhìn thuyền đi như bay trên mặt nước, con cá kình lúc thì lặn xuống, lát thì lao lên mặt biển, rồi rơi sầm xuống, nước bắt tứ tung, uy thế kinh người.

Hồng Thành khoan khoái cười lớn, như một thiếu niên, Vô Thiệt tay cầm mũi lao, khi con cá kình ngoi lên thở là thế nào cũng có một mũi lao đâm chính xác vào đầu nó, khi một mũi lao đen đâm vào mắt, con cá kình hoàn toàn nổi điên, bắt đầu bơi vòng quanh thuyền.

Vô Thiệt cười ha hả, nhắm chuẩn thời cơ, đâm mũi lao vào con mắt còn lại của nó, con cá kình mang hai mũi lão ở mắt vẫy mạnh đuôi bơi nhanh về phía bờ biển.

Dọc đường không biết húc lật bao nhiêu thuyền cá, thứ sử U Châu Phùng Thái đang chỉ huy dân phu phơi cá ở bờ biển thấy một con quái thú to như núi lao về phía mình, kinh hoàng hét lên, dẫn dân phu chạy tán loạn.

Lực quán tính cực mạnh đưa con cá lên bãi cát, chỉ có thể bất lực dùng cái đuôi đập nước, thuyền rung lên, Vân Diệp lúc này mới phát hiện, thuyền của mình cũng mắc cạn rồi.Con cá kình vận lộn một canh giờ cuối cùng cũng chết, thứ sử Phùng Thái không dám đụng vào nó, còn kiến nghị Vân Diệp thả nó về biển, ông ta coi như không nhìn thấy, nếu không sẽ là đại họa ngập trời.

Vân Diệp chớp mắt nửa ngày trời cũng không hiểu mình giết một con cá thì phạm gì vào vương pháp? Chẳng lẽ nói con cá này do nhà ai nuôi? Đi một vòng chẳng thấy có dấu hiệu nhà nào, Phùng Thái nóng ruột kéo y tới một chỗ vắng vẻ mới hạ thấp giọng nói:

- Hầu gia, nài là người học rộng, chẳng lẽ không biết câu, cự ngư tử, vương hầu bí sao?

Vân Diệp gãi đầu:

- Vương hầu toàn triều nhiều như thế, chết có một hai người đâu thành vấn đề, làm bách tính no bụng mới quan trọng, bọn họ không no, chẳng biết chết bao nhiêu vương hầu. Ta bắt con cá này là định khi về kinh gửi thư cho các vương hầu trưởng bối, mọi người cùng nhau ăn, xem xem có ai xui xẻo chết nghẹn không?

Phùng Thái há hốc mồm không nói lên lời, ông ta chưa bao giờ thấy loại người này, ngươi giết chết cá kình, theo cách nói cự ngư tử, vương hầu bí trên sử sách là đã đắc tội với toàn bộ vương gia của Lý gia, còn dám đem thịt cho bọn họ ăn, chẳng phải muốn chết à? Vị này không biết làm việc cẩn trọng là gì à? Khi đó bị bao người công kích, không ai chống đỡ được.

Thấy làm ông già nhát gan sợ thành mức độ thế này, Vân Diệp vội trấn an:
- Ăn một con cá lớn có là gì, cách bắt cá còn do Hà Gian quân vương Lý Hiếu Cung dạy ra, ông ta đem chuyện ăn thịt cá kình thời trẻ thành công tích, khoe khắp nơi. Giết bao nhiêu cá kình như thế, ông ta vẫn sống khỏe phây phây, nghe đâu mới nạp hai tiểu thiếp, cường tráng lắm chẳng có dấu hiệu gì sắp chết cả. Yên tâm, khi ta mới bệ hạ ăn lý ngư, bệ hạ khen không ngớt miệng, nói thịt mềm mại, là một loại thịt ngon, sau này phải ăn nhiều hơn. Lý ngư còn chả sao nữa là cá kình, phát động thủy quân thủ hạ của ông, lấy nỏ tám trâu săn ít cá kình, nói không chừng tới khi đó người xin thịt cá kình của ông không ít đâu.

Phùng Thái lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã uỵch xuống bãi cát, ngôn ngữ quá càn rỡ của Vân Diệp, vượt xa giới hạn tâm lý của ông già củ hủ, ngất xỉu mất rồi.

Ông ta ngất kệ ông ta, nằm xuống cũng vừa vặn ngủ một giấc, mấy ngày qua ông già này ngày đêm vất vả, chẳng thấy nghỉ ngơi, gọi hai phó nhân tới, dựng cho ông ta cái lán, bản thân đi tìm cưa, chuẩn bị xẻ thịt cá kình.

Hiệu suất của toàn dân tham gia sản xuất thạt khủng bố, Bột Hải giàu có cung cấp thức ăn vô tận cho nạn dân, khi Vân Diệp đi đầu ăn thứ rau xanh trong biển, Lão Phùng lại lần nữa khóc ướt đẫm mặt, thứ này xưa nay ngư dân dùng nuôi lợn, người không bao giờ ăn, giờ đường đường hầu gia trước mặt mọi người ăn loáng cái đã hết, tựa hồ ăn chưa đủ, đòi thêm một đĩa nữa.

Là vị đại nho, Phùng Thái đương nhiên phải lấy mình làm gương, hiện giờ chỉ cần là thứ ăn no được thì đều là thứ tốt, bản thân cũng lấy một đĩa rau trộn, thịt cá kình thì đánh chết ông ta cũng không ăn, ăn thế nào mà phát hiện mùi vị không tệ.

- Nói với các hương dân, ta chuẩn bị mua thứ này với quy mô lớn, sau này thương đội của Vân gia sẽ mua hàng năm, bảo bọn họ đem thứ này rửa sạch phơi khô, mười đồng một cân, coi như một đường kiếm tiền cho bọn họ.

Phùng Thái nhìn rong biển mọc dày đặc chỗ biển cạn, nghi hoặc hỏi:

- Hầu gia, thứ này khi không có lương thực có thể ăn một chút cũng không sao, Quan Trung không thiếu lương thực, hầu gia cần nó làm gì, người Quan Trung có ăn không?

- Ông không biết, món ngon ở Quan Trung đều xuất phát từ Vân gia, chỉ cần Vân gia ăn cái gì, ông sẽ phát hiện ra chẳng bao lâu sau thứ đó trong thành Trường An cung sẽ không đủ cầu, ăn nhiều thứ này sẽ không còn cái bệnh bướu cổ nữa, đây là thứ cực tốt, ông cứ kiếm thật nhiều cho ta, có bao nhiêu kiếm bấy nhiêu. Đầu tháng tám hạm đội sẽ tới Trác Quận đón ta, tới khi đó ta sẽ đem hết cả đi, còn mang theo toàn bộ thịt cá kình, cẩn thận đừng làm hỏng xương cá, ta muốn mang về, nếu ông muốn gửi đồ về nhà, ta có thể mang giúp ông.

- Chuyện nhỏ nhặt này không cần hầu gia phí tâm, hạ quan tất nhiên sẽ làm thật ổn thỏa, chỉ là U Châu quá nghèo, không có gì để hiếu kính hầu gia, làm ngài mang thứ hạ tiện không đáng tiền về, mất mặt quá.

- Lão Phùng, ông nghĩ nhiều rồi, nếu như muốn phát tài thì ta đã phát tài lớn ở Lĩnh Nam, chỉ kẻ vô lương tâm mới muốn phát tài khi quốc gia gặp buổi tai họa, ông tưởng cá, rong biển không đáng tiền à? Ha ha ha, không nói với ông, đây là bí phương của Vân gia, đợi khi ông tới Trường An nhậm chức sẽ phát hiện thứ này bán rất đắt, chỉ người có tiền mới ăn nổi.

Nói xong cười lớn bỏ đi, vẫn cứ áo chẽn quần cộc chân đất, lộ ra tay chân bị mặt trời làm đen thui, vui sướng như chàng trai bên biển.

Chương 450: Gặp cố nhân

Khi Vân Diệp chưa tới, Phùng Thái, Nguyên Đại Khả vắt óc suy nghĩ cách chiêu đãi y, tiếng xa hoa của Vân Diệp truyền khắp Đại Đường, là gia chủ Vân gia, nhất định là nhân vật cao quý khó hầu hạ, đừng nói y được lòng hoàng đế, nếu nói xấu về mình vài câu trước mặt hoàng đế, sĩ đồ của mình sẽ chấm dứt ở đây.

Nguyên Đại Khả chuẩn bị toàn lực chiêu đãi, Phùng Thái thà mất quan chứ không chịu xu nịnh, sẵn sàng mất chức rồi, ai ngờ Vân Diệp bị khiêng xuống thuyền, người đầy thương tích, không hưởng thụ được gì, ngay mỹ tỳ do Nguyên Đại Khả đưa tới cũng bị y đuổi về.

Vết thương lành rồi thì bôn ba khắp nơi kiếm lương thực vì dân, tùy tùng của y ăn uống đều tự nghĩ cách giải quyết, không quấy nhiễu địa phương, hạm đội tới hải cảng ba ngày đã phát hết lương thực, cá khô, cho một phần sĩ tốt đương địa về nhà, chỉ để lại năm hạm thuyền, còn lại theo cửa sông Hoàng Hà ngược dòng tới vận hà, về Trường An.

Ý chỉ của Lý Nhị rất rõ ràng, chính là muốn tận mắt nhìn thấy hạm đội, suy tính xem sau này nó có thể gánh được nhiệm vụ gian nan chuyển lương thực từ nam lên bắc được không, từ sau khi biết Lĩnh Nam cực nhiều lương thực, ông ta đã bắt đầu có tính toán này.

Hồng Thành chẳng biết bị cái gì kích thích, đưa cho Vân Diệp năm quan tiền, nói đó là toàn bộ gia sản hiện giờ của hắn, muốn làm ăn với Vân Diệp, rất đơn giản, đó là kinh doanh rong biển, hắn chiếm ba thành, không cho không được, lẽo đẽo theo sau Vân Diệp kể khổ, nói mình bị hại thành ra thế này, Vân Diệp không thoát được trách nhiệm, trong nhà mở vung ra không còn cái ăn nữa, không cho hắn đường sống, hắn đem cả nhà tới Vân gia kiếm cái ăn.

Vân Diệp đồng ý, đồng ý ngay lập tức, không mặc cả gì hết, làm Hồng Thành vốn không mang hi vọng gì ngu người luôn, nghĩ rất lâu cuối cùng quyết định rút lui, bài học đau thương trước kia làm hắn biết, trên đời này chẳng có bữa cơm nào miễn phí, thứ của Vân Diệp đừng tham thì hơn.

Một tháng trôi qua rất nhanh, đội thuyền mang tới tin tức đã đến vận hà, Vân Diệp cũng phải về kinh rồi, hơn một tháng nữa là Na Mộ Nhật sẽ sinh, đây là điều y không ngờ trước, nhưng vì con thế nào cũng phải về cho sớm.

Năm nghìn tướng sĩ theo an bài của Lý Nhị phải du hành năm châu một chuyến, để biểu dương lực lượng, theo lối tư duy của Vô Thiệt, không giết vài tên là không được, đại quân xuất chinh mà không có máu là không may.

Lần đầu tiên đại quân thấy máu ở Hà Bắc tới từ một sĩ tốt về trễ, lão mẫu bệnh nặng, ở thêm chút thời gian, về doanh muộn nửa ngày, theo quân luật là bị xử trảm, quan quân pháp bất chấp lời khuyên của hầu gia, đang mài đao nói nhất định phải chặt đầu hắn, quân pháp Đại Đường nghiêm khắc, đừng nói hầu gia, ngay bệ hạ tới cũng không ngăn được hắn hành hình. Đương nhiên, nếu hầu gia đã đưa ra thủ lệnh cho hắn về trễ thì có thể miễn cho hắn cái chết, nhưng ăn roi thì bất kể không tha được.

Tên khốn đó rõ ràng định bỏ qua cho sĩ tốt, vậy mà cứ nhất định muốn Vân Diệp gánh trách nhiệm, bản thân hắn chính đại quang minh, thiết diện vô tư, vì ân uy tới từ bên trên, đó là truyền thống của quân đội.

Viết một tờ thủ lệnh ngay trước mặt quan quân pháp, cái mặt người chết của tên đó mới giãn ra, hai sĩ tốt cao to kéo tên phạm quy nước dầm dề kia đi hành hình, đúng là một hảo hán, không kêu tiếng nào, chỉ có nước mắt, hành hình xong mới khóc nói có lỗi với hầu gia.

Đại quân nhổ trại, diễu võ dương oai, Vân Diệp bị lắp toàn thân khải giáp, phải cưỡi ngựa chịu tội dưới ánh nắng chói chang, một cái mã sóc cực đẹp rỗng ruột gài sau lưng, nếu như cắm cho y hai cái lông gà, chắc không khác Lữ Bố, Triệu Tử Long trên sân khấu là bao.

Khó chịu bỏ mẹ, vậy mà Phùng Thái giơ ngón cái nói Vân hầu có phong phạm danh tướng cổ, trên đường nhất định làm những kẻ mưu đồ bất chính nghe tên bỏ chạy, cuối cùng hứa nhất định sai người đem cá và rong biển khô tới Trác Quận, còn về một nửa số châu báu còn lại, Vô Thiệt không cho nó rời tầm mắt của mình.

Đại quân thong thả đi khắp nơi, quả nhiên đúng như lời Phùng Thái nói, một số đội ngũ cách mạng vừa mới dựng cờ lên đã lần lượt ném đao cùn thương gãy, quay về đồng ruộng chăm sóc hoa mầu của mình, đi tới đâu, người mật báo vô số, nhìn những kẻ chỉ điểm đầu bù tóc rối Vân Diệp cảm thấy buồn nôn, nếu chẳng phải vì vấn đề lập trường, y rất muốn giết những kẻ này, bất kể từ nhân tình, hay đạo đức, những kẻ này đều là cặn bã, giao cho Hồng Thành xử lý cho xong.

Vùng Hà Bắc khắp nơi lục lâm, nhìn năm xe châu báu, rất lo từ trong rừng có một tên mi đỏ, mắt xanh nhảy ra hô, Trình Đạt Vưu Kim tại đây, để lại tiền mãi lộ.
Thế thì toi, ra sức an ủi bản thân, tên Trình Đạt Vưu Kim kia nay một là quốc công, một là hầu gia, nhi tử của mình gặp bọn họ phải gọi là gia gia, không có khả năng nhảy ra ăn cướp của mình.

Ấy nhưng chuyện đời nó cứ lạ thế đấy, trên đường lớn, một đại hán cơ thịt như thép, đứng giữa đường chỉ đích danh Vân hầu tung hoành ba quân phải đấu ba trăm hiệp.

Đại hán đó thân cao chín xích, mặc cáo cộc, tay cầm đại dao, múa vù vù, gió cũng không lọt qua, cây du to bằng cổ tay bị chém một đao đứt lìa, nửa đoạn cây còn lại cũng bị biến thành củi đun sau một mấy lượt vung đao.

Cuối cùng chỉ đao về phía Vân Diệp, giọng ồm ồm như sấm:

- Vân Diệp, nghe nói ở Trường An ngươi là hán tử ngông nghênh lắm, hôm nay ở đây chúng ta đánh ba trăm hiệp, để ngươi biết Hà Bắc cũng có hảo hán, tránh ngươi không coi ai ra gì, kéo châu báu đi khắp nơi, hôm nay không không để lại tiền mãi lộ đừng hòng đi được.

Điên mẹ nó rồi, quát lui quân sĩ, nhổ cỏ trong miệng ra, Vân hầu giương mã sóc một mình thúc ngựa anh dũng đánh tới...

Võ công của Vân hầu đúng là ghê gớm, lúc thì thương pháp bách điểu triều phụng, lúc thì thuật ẩu đả trong quân, thanh mã sóc múa vù vù, không ngừng đâm qua đâm lại tên đại hán kia.

Hồng Thành cuống lên, hắn nhìn ra tên tráng hán kia là cao thủ hiếm có, đao nặng hai mươi cân cầm trong tay nhẹ như cỏ, thuận tay gạt một cái là mã sóc của Vân Diệp bật sang bên, thản nhiên như đang chơi đùa.

Mình không tiện tới, vừa rồi Vân Diệp nói không cho người khác xen vào, không biết Vân hầu xưa nay luôn trí tuệ lại mê muội đích thân lên trận, lại nhìn Lưu Tiến Bảo thản nhiên ăn bánh hoa quế, liền bợp cho hắn một phát vào gáy, miếng bánh văng ra khỏi miệng, rống lên:
- Hầu gia của ngươi gặp cường địch, ta không tiện lên giúp, ngươi lên đi, phó nhân giúp chủ là thiên kinh địa nghĩa.

Lưu Tiến Bảo xoa cái gáy bị đánh tới tê đi, méo mồm nói:

- Hầu gia nhà ta võ công cao lắm, nhất định định thắng tên giặc nhép đó.

- Nhưng y đã bị bắt đi rồi.

Hồng Thành chỉ tráng hán xách Vân Diệp xoay người chạy:

Lưu Tiến Bảo giữ lấy dây cương chiến mã của Hồng Thành:

- Đó là kế dụ địch của hầu gia.

Hồng Thành nổi điên định đá bay Lưu Tiến Bảo chuẩn bị đi cứu viện thì sau gáy bị Vô Thiệt bợp cho một phát.

- Nói ngươi ngu, ngươi còn cãi, đó không phải cướp, đó là bằng hữu của Vân hầu, hơn nữa còn là loại bằng hữu rất tốt, ngươi không thấy Vượng Tài cũng theo rồi à, bớt nói thừa đi, chúng ta cắm trại, đợi bọn họ bằng hữu tụ hội xong sẽ về.

Nghe lời Vô Thiệt nói, Hồng Thành há hốc mồm một hồi mới đem tin tức đem nói cho đám tướng sĩ lửa giận ngút trời, sau đó đuổi Lưu Tiến Bảo chạy khắp doanh trại, cuối cùng chặn lại trước mặt Vô Thiệt, hung hăng hỏi:

- Kẻ đó là ai?

- Hồng gia, ngài đừng hỏi, người đó và chúng ta không ở cùng một thế giới, nghe hầu gia nói, người đó đã tới chân trời, thiếu chút nữa thành tiên rồi, đồng hành hơn hai trăm người, chỉ có mình hắn trở về. Lúc mới về, toàn thân trên dưới thương tích, còn ở nhà ta rất lâu, Vô Thiệt tiên sinh hẳn biết chuyện da gấu trắng, thứ đó mang về ở chân trời. Ngài đừng hỏi ta, ta thực sự không biết hắn tên gì.

- Ta đã nói mà thế giới lấy đâu ra nhiều cao thủ tuyệt đỉnh như vậy, tùy tùy tiện tiện có một người đi ăn cướp, sự dũng cảm của hầu gia nhà ngươi rất đáng nghi, chỉ với người cực kỳ tin tưởng, y mới có hành động đó. Hầu gia nhà ngươi lai lịch thần bí, thế ngoại cao nhân mà, đều thế cả.

Vô Thiệt xoa cái cằm nhẵn nhụi, Hồng Thành thì mặt mày hoang mang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau