ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 441 - Chương 445

Chương 441: Lại bị hại rồi (2)

- Hầu gia là người đảm bảo, hay là nhân cuộc mua bán lần này giải quyết nợ nần của tiền trang, tại hạ hạch toán rồi, không nhiều, chỉ chừng bốn mươi vạn, ngài dùng châu báu trả hay là dùng tiền đồng trả?

Vân Diệp đang uống trà tức thì trà phun cả ra từ miệng từ mũi, tay run run chỉ Lão Chu:

- Ngươi nói ta chẳng những không có hoa hồng, còn nợ bốn mươi vạn?

- Đúng thế hầu gia, giấy trắng mực đen không quịt được, không phải ngài ký tên trên đấy sao?

- Ta ký tên bao giờ, sao ta không nhớ, ta nhớ sổ sách tiền trang rất nghiêm ngặt, dù lão bà của ta cũng không có tư cách ký tên hộ ta, tiểu tử nhà ta cũng phải đợi khi trưởng thành mới ký được.

- Đúng, hầu gia, đúng là như thế, nên ký tên ngài là do đích thân nương nương ký, nương nương thuận tiện ký cả tên thái tử, Ngụy vương vào, lấy từ tiền trang ba mươi tám vạn tiền vay lãi suất thấp, tính cả lãi là bốn mươi vạn, ngài thấy trả thế nào cho thích hợp.

Vân Diệp mắt lốm đốm sao, bị bẫy rồi, bị bẫy rồi, chẳng trách trước kia Trường Tôn thị lại rộng rãi phân chia Vân Diệp một thành, có mưu đồ từ trước, lúc quan trọng có thể lấy ra gánh trách nhiệm, hưởng thụ đãi ngộ giống hai thân nhi tử của bà ta, nữ nhân này đáng bị sét đánh, có dung mạo giống như Quan thế âm bồ tát nhưng chuyên môn làm cái việc của ác quỷ.

Điều khoản nghiêm ngặt nhất trên đời này cũng không có sức ràng buộc với bà ta, chẳng trách trước kia lúc mình định ra những điều khoản này, bà ta ở bên vừa xem vừa vỗ tay khen hay, hiện giờ xem ra, chả khác nào mở riêng cửa sau cho bà ta, để bà ta moi sạch như chuột.

- Khoản nợ như vậy tổng cộng có mấy cái?

Vân Diệp lo Trường Tôn thị rút tiền một cách vô tội vạ tiền của người khác, như thế khiến tín dự của tiền trang sụp đổ, kéo theo tín dự hoàng gia mất hết, đây là chuyện đáng sợ, không đùa được.

- Hầu gia yên tâm, chuyện này đã được tiền trang hạch toán nhiều lần đưa ra con số cho vay, bốn mươi vạn quan không ảnh hưởng tới sự vận hành của tiền trang, Hoàng đại chưởng quầy vốn muôn cho nương nương vay bảy mươi vạn, nương nương cân nhắc mãi mới vay ba mươi tám vạn, nương nương nói tiền trong tiền trang đều là của bách tính, không thể vay vô hạn, giải nguy cấp trước mắt là được rồi, nói sau này tuyệt đối không thể vi phạm điều lệ tiền trang nữa. Nương nương thật là tốt, quốc triều có hoàng hậu như thế là may mắn của chúng ta.

Vân Diệp lúc này mới thở phào, biết tự kiềm chế là tốt rồi, nếu không thì bà ta đợi bách tính tạo phản đi.

- Nếu là nương nương vay tiền, vì sao các ngươi không tìm nương nương, mà lại tìm ta?

- Hắc hắc, bọn tại hạ không dám tìm nương nương, thái tử điện hạ lên thảo nguyên đánh trận không tìm được, cũng không tiện tìm, Ngụy vương đã ném ba chưởng quầy ra khỏi cửa. Nghe nói hầu gia về, vội vàng thúc ngựa tới tìm, món tiền này cuối cùng cũng có chỗ sắp xếp.

Lão Chu dựa vào ghế, chọn thế ngồi thoải mái, tựa hồ khoan khoái lắm:
Vân Diệp vỗ trán mình, nói với Lưu Tiến Bảo:

- Ném Chu chưởng quầy xuống biển, cẩn thận chút, đừng làm vỡ chén trà.

 

Lão Chu ngạc nhiên nhìn Lưu Tiến Bảo xông tới kéo ông ta đi, đang định nói thì bị Lưu Tiến Bảo ôm ngang người đi tới bên mạn thuyện, định ném xuống.

Lão Chu ôm chặt lấy mạn thuyền không chịu buông, kêu như chết cha chết mẹ, làm Lưu Tiến Bảo nhất thời không tiện ra tay. Vân Diệp thấy người bên bờ biển nhìn hết về phía này mới bảo Lưu Tiến Bảo bỏ qua cho ông ta.

- Lão Chu, con mẹ ngươi không dám đi tìm nương nương, không tìm thấy thái tự, bị Ngụy vương ném đi, liền tới tìm ta à? Kiếm hồng mềm để bóp chứ gì, giỏi lắm, biết ta bị nương nương hại, còn dám tới tìm ta, ngươi cho rằng ta không dám ném ngươi xuống biển à?

Trông dáng vẻ Lão Chu không phải là chỉ bị ném một lần, về sàn thuyền một cái là trấn tĩnh lại, ngồi xuống ghế như không có chuyện gì, cầm chén trà uống một ngụm:

- Được rồi, hiện giờ tại hạ không đòi nợ ngữa, ngài đã ném ta xuống biển rồi, ta cũng đã liều mạng già leo lên bờ, lần sau Lão Hoàng hỏi tới, hầu gia cứ nói như thế. Chuyện này thế nào cũng được giải quyết, ta chẳng vội, đó là quy củ của tiền trang, ta chỉ làm theo quy củ thôi, nghe nói quy củ do hầu gia định ra, thế nào thì ngài hiểu rõ hơn ta.

- Ta chỉ quan tâm tới lợi nhuận của phân bộ Giang Nam, Vân hầu ở Minh Chấu bán bảo vật quy mô lớn, nhất định có thu nhập lớn, tiền vận đi chuyển lại cũng phiền, chỉ cần ngài bảo những thương cổ kia gửi tiền vào tiền trang, ta viết một tấm ngân phiếu lớn cho ngài, ngài tới Trường An đổi tiền có phải tiện không?
- Hơn nữa triều đình đang cần tiền gấp, từ việc nương nương vô lý tới tiền trang lấy tiền là biết. Hiện giờ tốt rồi, chỉ cần ngài gửi tiền vào, nương nương đổi ở Trường An, vừa nhanh vừa tiện, tiền trang cũng kiếm chút chênh lệch, không phải mọi người cùng vui sao.

Vân Diệp thở phào, đám người này rốt cuộc vẫn là thương nhân, không phải nô tài của hoàng gia:

- Nói hay lắm, nợ tiền là nương nương, tìm nương nương mà đòi, làm ăn thì phải cho ra làm ăn, ta không hi vọng tiền trang gánh vác nghĩa vụ ấy. Vừa rồi ngươi đòi nợ dữ như thế, ta kiến nghị ngươi có thể cho đám thương cổ trên bờ kia vay lấy lãi, sau đó thu về, thế là có một khoản tiền lớn thu vào sổ sách, chỉ cần ít gặp phải mấy người vay tiền như bọn ta thì tuyệt đối là vụ làm ăn tốt.

Lão Chu cười rất tự tin, xoa tay lấy từ trong lòng ra một quyển trục nhỏ cho Vân Diệp, giải thích:

- Tiền trang sớm có suy tính này, vụ giao dịch lớn như này một năm khó có được một lần, cho nên tiền trang không bỏ qua một cơ hội tốt như thế. Còn về đòi tiền thì yên tâm, dám quịt nợ, còn dám ném chưởng quầy xuống nước chỉ có mấy người các vị thôi. Phương án mong hầu gia chỉ giáo.

Không có gì để chỉ giáo hết, chủ ý bọn họ tổng hợp ý kiến mọi người đưa ra đã rất hoàn mỹ rồi, ít nhất kẻ nửa mùa như Vân Diệp không thể tùy tiện bới móc được. Lão Chu giảng cho Vân Diệp nghe một số liên quan trong đó rồi vội vàng rời đi, tham dự lễ bán đấu giá châu báu kia.

Vô Thiệt đích thân theo dõi, một nghìn thủy quân vây kín lấy hội trường, trong hội trường không tiến tiền bạc, chỉ có từng tờ giấy, các thương cổ rất hưởng thụ loại giao dịch không nhìn thấy tiền tài này, không ngửi thấy mùi thối của đồng, tự nhiên cao nhã hơn nhiều.

Quá rẻ, ngà voi dài bốn xích chỉ có 800 quan, cái san hô nhỏ coi như bảo bối trong nhà có thể vứt đi rồi, núi san hô đỏ cao năm xích, thứ này bày ở phòng khách rất khí phái, cái gì? 3000 quan? Khác gì tặng miễn phí...

Tiền đã tiêu hết, đám sĩ tốt vẫn vận chuyển từng rương bảo bối lên bờ, ông trời ơi, thứ lóng lánh có thể nhỏ ra nước này là ngọc thạch gì vậy? Phỉ thúy? Chỉ nghe nói thôi, chưa bao giờ thấy, phỉ thúy to bằng nắm đấm, nếu đem điêu khắc sẽ có giá bao nhiêu chứ?

4000 quan? Mua thứ này chỉ tốn có 4000 quan thôi à? Chưởng quầy chuyên môn bán đồ trang sức ngọc tức thì đỏ mắt thèm khát, túm cổ Lão Chu nói:

- Cho ta vay một vạn quan, ta có một nghìn mấu ruộng, ba gian nhà ở Trường An, cùng lắm ta đặt cả lão bà cho ông là được, ta chỉ cần vay một vạn quan.

Lão Chu là người tốt, vỗ vai Lâm chưởng quầy nói:

- Lâm chưởng quầy cứ thoải mái đi đấu giá, đừng lo chuyện tiền bạc, chỉ là lợi tức một phần, tiền ta cho ông vay, tẩu phu nhân cũng không cần đặt cho ta, để bà ấy hầu hạ ông cho tốt là được, danh dự năm mươi năm của ông đâu chỉ đáng giá một vạn quan, chúng ta nhắc tới thế chấp thì tục quá.

- Lão phu biết tên khốn kiếp nhà người muốn hút máu trên người lão phu, nhưng không thể không vay, lợi tức năm vẫn phải chăng, ngươi cho lão phu giấy vay nợ, lão phu ký ngay.

Chương 442: Lão Trình gặp nguy

Giấy cho vay khống trong tay Lão Chu chẳng mấy chốc không còn, ngay cả Chử gia cẩn thận nhất cũng vay tám nghìn quan, vay càng nhiều lãi xuất càng thấp, vay càng ít lãi xuất càng cao, đó là sách lược của Trường An, chỉ mong đám người này hàng năm trả lãi, không trả gốc, đó là tài sản chất lượng cao trong miệng Vân hầu.

Bảo vật thiếu đi một nửa, chỉ đổi lại một tờ giấy nhẹ hều, Vô Thiệt nhìn bảo bối bị người ta đưa đi, lại nhìn đống giấy trong tay mình, có cảm giác bị lừa, nhất là thứ sử đại nhân bỏ ra ba nghìn quan đã đem đi hai viên miêu nhãn thạch, trong lòng ông ta như nhỏ máu, huống hồ số tiền bán được đều bị tên béo họ Chu mang đi, mình không nhận được một đồng, ông ta rất muốn dùng chùy đập nát bét đám người kia, cướp đồ lại.

Trở về thuyền tức tối ném tờ giấy cho Vân Diệp xem:

- Vân hầu, nửa thuyền bảo bối của chúng ta chỉ đổi lại được một tờ giấy.

Vân Diệp cầm tờ ngân phiếu lên ừm một tiếng hài lòng rồi không nói thêm nữa, chín mươi ba vạn quan, không tệ, lấp đầy quốc khố không thành vấn đê, huống hồ năm nay đã qua đi một nửa, sau mùa thu phú thế nộp lên, nguy cơ kinh tế của Lý Nhị không còn nữa.

- Vân hầu, thế này thì quá trò đùa rồi, chúng ta đưa ra bảo vật thực sự, thu về chỉ có một tờ giấy, ngài không sợ bị lừa à?

Vô Thiệt không nhịn được hỏi lần nữa, Hồng Thành thông minh hơn ngậm miệng đợi Vân Diệp giải thích.

- Phiền chết đi, không cho người ta ngủ yên, giải thích ngươi cũng chẳng rõ, tới kinh thành ngươi cầm tờ giấy này đến triền trang, sẽ có người đưa cho ngươi chín ba vạn quan, tới khi đó ngươi sẽ nhìn thấy vô số tiền đồng, bạc, cùng với hoàng kim. Bảo quản cho kỹ, khẩu quyết Lão Chu nói với ngươi nhớ lấy, đừng quên, mai nhổ neo rồi, để ta ngủ một giấc.

Vô Thiệt cẩn thận lấy giấy dầu bọc ngân phiếu lạo, cho vào túi trong người, chưa tới kinh thành, ông ta sẽ không để cái tùi này rời người.

Thuế thu tăng mạnh làm thứ sử Minh Châu cười toét miệng, hào phóng tặng cho Vân Diệp rau tươi, còn có mười mấy con lợn, bảy tám con dê, trâu cày bị ngã chết cũng đưa tới một con, cảm tạ sự hậu ái của Vân hầu với quan bản địa, nhiệm vụ phú thuế năm nay đã hoàn thành vượt chỉ tiêu, tiền dư ra chuẩn bị xây cho địa phương cái hải cảng lớn hơn, dựa vào trực giác ông ta thấy Minh Châu sẽ thu lợi không ít từ hải cảng.

Bổ xung nước ngọt, thức ăn, tu sửa qua thuyền bè bị hư tổn, chuẩn bị khởi hành. Quân tốt tinh thần hăng hái, cảm giác có tiền thật là sướng, không thèm nhìn đám ca kỹ vẫy khăn bên bờ biển, tiền của lão tử là để về nhà lấy tức phụ, nối dõi tông đường, ai hứng thú hoang phí trên người các ngươi.

Vượng Tài rất tuyệt tình, qua kỳ động dục là không thèm để ý tới mấy con ngựa cái nữa, vừa đá vừa cắn đuổi bọn chúng khỏi chuồng của mình, khoan khoái nằm trên đống cỏ vàng bù đắp thể lực tiêu hao thời gian qua.
Tiền trang nuôi rất nhiều bồ câu, khi Lão Chu cấp cho Vân Diệp tờ ngân phiếu kia, một đàn bồ câu bay vọt lên trời, chân buộc từng ống trúc, giấy trong ống trúc ghi những kỳ tự khó hiểu.

Khi bọn chúng vất vả bay về Trường An được cởi ống trúc đi, liền được cung phục đồ ăn tốt nhất, nước uống ngọt nhất, bọn chúng không biết vì sao có những tiếng reo hò vang dội, chỉ biết vùi đầu vào ăn...

Triều đường hỗn loạn, hộ bộ thượng thư Trường Tôn Vô Kỵ tóc đã lấm chấm sợi bạc, vay bao nhiêu tiền mới vừa vặn bù vào được lỗ hổng lớn nhất của cuộc tây chinh, nhưng hiện giờ Hà Bắc đạo xảy ra hán hạn, Thâm Châu, Hằng Châu, Định Châu, U Châu, Yến Châu gần như mất trắng, kho phủ địa phương đã toàn lực cứu viện, tiếc rằng như muối bỏ biển, chỉ đành gửi công hàm cầu cứu triều đình.

Vùng Yến Triệu dân phong mạnh mẽ, hơi một chút là dựng cờ khởi nghĩa, nhớ lại năm xưa chỉ một khúc ( Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca) đã khiến vùng Hà Bắc chấn động, huống hồ khi Đậu Kiến Đức cai trị Hà Bắc, thảo khấu giang hồ chiếm đất xưng vương khắp nơi, diệt không diệt hết, nay vì tây chinh, phủ binh Hà Bắc đã rút hết, nếu có kẻ lòng dạ khó lường giơ tay hô cao, sẽ thành cục diện vạn người hưởng ứng.

- Bệ hạ, việc tây chinh không thể tiến hành, vì triều đình hay động binh đao, cho nên trời mới giáng tai họa, cảnh cáo chúng ta, xin bệ hạ thu hồi thánh lệnh, tạm bỏ binh đao, tránh đi vào vết xe đổ của Tiền Tùy.

Lễ bộ thị lang Lệnh Hồ Đức Phấn rời hàng khải tấu, ông ta là người kiên định ủng hộ học thuyết thiên nhân cảm ứng, cho rằng tất cả tai nạn trên thế gian đều do vua không tu đức mà ra, lần này Lý Nhị đụng chạm vào lợi ích của tất cả mọi người, đó là nguyên nhân của tai họa.

- Tả Vũ vệ đã rời Sa Châu, đang hành quân trên sa mạc, chuẩn bị vòng qua tai mắt của Thổ Cốc Hồn, bất thình lình xuất hiện ở Cao Xương, mở đường cho đại quân, lúc này bỏ tây chinh là đẩy hai vạn tướng sĩ vào chỗ chết, Lệnh Hồ Đức Phấn, chẳng lẽ ngươi muốn bọn họ lặp lại chuyện Hán Lý Quảng, suốt chặng đường chém giết tới khi toàn quân bị diệt?Tần Quỳnh nghe thấy có người muốn ngừng tây chinh thì không kìm nổi giận, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Bảo đã dẫn toàn bộ Tả Vũ vệ tiến quân, nay đã xuất phát được nửa tháng, nếu bộ đội sau không theo, lập tức rơi vào trùng vây, muốn không làm Lý Quảng cũng không được.

- Bỏ cái nhỏ vì cái lớn là bất đắc dĩ, Tần công, ấu tử của ta cũng ở trong Tả Vũ vệ, ông cho rằng lão phu đưa ra đề xuất này lòng không đau sao? Nếu có biện pháp khác, lão phu có nói ra những lời táng tận thiên lương như thế không?

Lệnh Hồ Đức Phấn tuy cổ hủ, nhưng không phải tiểu nhân vô sỉ, đạo đức của ông ta vẫn khiến người ta khâm phục, nếu nói ông ta cố ý phá hỏng tây chinh thì oan cho ông ta, chẳng qua vì ông ta sợ hãi loạn thế cuối thời Tùy, nên mới đưa ra đề nghị này.

Tình hình thiên tai ở Hà Bắc đã cấp bách lắm rồi, tời mùa thu hoạch nhưng không có cái gì để thu hoạch, lương thực của Trường An đã âm thầm lên giá hai đồng, so với năm ngoái đã tăng gần một nửa, Vân Diệp trước kia nói, gạo rẻ hại nông nghiệp, mình còn cười y trong mắt chỉ biết tới tiền, ở thời thịnh, quan trọng nhất là lương thực phải rẻ có như thế thì mới nuôi được ngàn vạn cái miệng của thiên hạ.

Khi ấy Vân Diệp còn cương lên nói, thế nào cũng có một ngày thị trường tự điều tiết giá, hoàng quyền ở chuyện này trừ giết ngươi ra thì không còn đối sách nào khác, đúng thế, mình không có cách nào ngăn đám thương nhân tăng giá, đã chặt mười mấy cái đầu ở chợ tây rồi, đáng tiếc, hiệu lương thực cũng mau chóng mất đi mấy chục nhà, giết người không phải là cách giải quyết.

Lý Nhị cảm thấy ở loại chuyện này mình bất lực rồi.

Lời của Lệnh Hồ Đức Phấn lúc này lại đâm thêm một đao vào tim ông ta, muốn phát tác nhưng không có lý do, vùng Yến Triệu rất phiền phức, mình phải giết bao nhiêu người mới bình định được U Châu. Loai người như Đậu Kiến Đức, La Nghệ, mình giết không hết, nơi đó luôn sinh ra những nhân vật phiền toái nhất, không cứu không được.

Nếu như không đém bốn mươi vạn quan mà hoàng hậu kiếm được cấp cho binh bộ thì nói không chừng mình còn dư dả một chút, đánh trận là vụ làm ăn đốt tiền, có điều lần trước chinh phạt Đột Quyết tựa hồ không tốn mấy, đợi Vân Diệp về phải hỏi cho kỹ chiến tranh phát tài thế nào, tên này ở Lĩnh Nam đoán chừng lại kiếm cho trẫm rất nhiều tiền.

Lý Nhị ngồi trên long ỷ nghĩa chuyện của mình, chẳng màng tới chuyện tranh cãi trên triều, mình sớm có phương lược tây chinh và vùng Yến Triệu, hiện giờ bọn chúng tranh cãi chỉ là những lời vô nghĩa, vì sao, đám huân quý kia còn mỉm cười? Các ngươi thích nhìn thấy quốc gia có nạn lắm sao?

Chính đang định nổi giận thì có một hoàng môn vội vàng đi vào điện, quý xuống bẩm báo:

- Khởi bẩm bệ hạ, ngoài cung có Trình Bùi bị, Ngưu Khương thị, Vân Triệu thị ba vị cáo mệnh phu nhân cầu kiến.

Chương 443: Con người sống không thể thiếu … mỳ

Tần Quỳnh nhắm mắt lại, mặt thê thảm, hôm nay mình phải làm ra nỗ lực cuối cùng trên triều đình, tin đồn ngừng tây chinh đã bị những kẻ có mưu đồ phát tán xôn xao rồi, Trình gia, Ngưu gia, Vân gia sao lại chẳng biết. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt viễn chinh, nếu như tây chinh không tiến hành nữa, bọn họ sẽ chết không có đất chôn. Hôm qua các vị cáo mệnh đã hỏi ý của Tần Quỳnh, biện pháp cuối cùng là dù có phá gia cũng phải tây chinh, ít nhất đảm bảo cho tướng sĩ đã xuất phát trở về an toàn.

Lý Nhị tưởng rằng bọn họ tới khóc lóc, muốn mình tiếp tục tây chinh, không ngờ Trình phu nhân, Ngưu phu nhân, Van gia lão phu nhân lên điện không khóc không làm nào loạn, chỉ là hai vị Trình Ngưu phu nhân tiều tụy vô cùng, Vân gia lão phu nhân nói:

- Bệ hạ, Thái Cực cung vốn không phải là nơi phụ đạo nhân gia như đám lão thân có thể tới, nhưng nghe nói triều đình có ý ngừng tây chinh, nguyên nhân là trong nước có thiên tai, tiền lương không đủ.

- Tướng sĩ ở biên tái chinh chiến vì nước, sao có thể thiếu cái ăn cái mặc, phụ đạo nhân gia không hiểu chuyện quốc quân đại sự, đám phụ nữ trẻ nhỏ ở nhà có thiệt thòi một chút cũng không sao, chỉ thấy không thể bạc đãi tướng sĩ biên quan. Liệt tôn Vân Diệp xưa nay tiêu tiền vô tội vạ, Vân gia nghèo vét hết của cải gom được tám vạn quan, cùng Trình gia Ngưu gia cùng với Tần gia gom góp được mười lăm vạn quan, xin bệ hạ dùng số tiền này mua lương thực cho nạn dân, cứu thêm được một mạng cũng tốt.

Nói xong lấy từ trong ống tay áo ra một tờ ngân phiếu, đặt vào khay nội thị đang bê, cùng hai vị Trình Ngưu phu nhân hành lễ với hoàng đế xong rời khỏi cửa điện.

Trong cung im phăng phắc, không ai nói gì cả, Lý Nhị buông tiếng cười dài:

- Hay quá, Đại Đường ta đúng là cùng đường rồi, phải tranh đoạt thức ăn từ miệng phụ nhân trẻ nhỏ, chẳng phải chỉ là tây chinh sao, thiếu vài đồng tiền lương đã khiến các ngươi sợ như chim cút? Vùng Hà Bắc cũng chỉ có bốn châu tổn hại, kẻ nào kẻ nấy đã thành chim sợ cành cong? Cái khí thế nuốn chửng vạn dặm năm xưa khi các ngươi đi theo trẫm đâu rồi? Chẳng lẽ thái bình quá lâu, không cưỡi được ngựa, không giương được cung, không giết được địch nữa? Năm xưa gặm cỏ sống, nay kiều thê mỹ thiếp đã mài mòn hết chí anh hùng rồi sao? Trường Tôn Vô Kỵ, ngươi nói đi, ngươi còn dám lên chiến trường không?

Trường Tôn Vô Kỵ đứng dậy bẩm:

- Bệ hạ, bảo đao của thần đêm đêm kêu thét, bảo mã không chịu yên thân trong chuồng, chỉ cần bệ hạ ra lệnh, dù núi đao biển lửa, thần cùng xông pha.

Lúc này mà không nói những lời hay ho, đoán chừng sau này không còn cơ hội nói nữa, ai cũng nhìn ra sự nhẫn nại của Lý Nhị đã tới cực hạn, lúc này buông lời gây hấn chắc chắn chết không toàn thây.

Tức thì triều đình nhất trí cao độ, không có chút tạp âm nào, gia sản của ba nhà Trình Ngưu Vân tất nhiên là hoàng đế không cần, ông ta cần một triều đình hài hòa ổn định.

Không một ai biết rằng trong ống tay áo của hoàng đế có tấm ngân phiếu chín mươi vạn quan, đó mới là nguồn tự tin lớn nhất của ông ta, trước khi lên triều Trường Tôn thị nhét cho ông ta, nói là một phần thu lợi ở Lĩnh Nam, số còn lại cần Vân Diệp xử lý xong mới đưa tới Trường An được, dù sao số châu báu kia chẳng có ích lợi gì với triều đình vào lúc này.

Trăm vạn đảm lương đang ở trên biển, Vân Diệp chỉ cần cập bến ở U Châu là đập tan được nạn đói ở Yến Triệu, có lẽ còn dư được một chút.

Đem sao với Lý Nhị bị dày vò ở triều đường thì Vân Diệp thoải mái ung dung, do tới phương bắc, trên mặt biển có rất nhiều thương thuyền, qua qua lại lại rất náo nhiệt. Trời quang mây tạnh, cảnh sắc trong ngày biến đổi liên tục, hải đảo ẩn hiện trong sương mu, Đông Ngư về quê, tâm tình cực tốt, u u ô ô giới thiệu cho Vượng Tài quê hương của mình, một người một ngựa nói chuyện có vẻ nhập tâm lắm.
Nếu như không gặp ba chiếc thuyền nước Oa thì tâm tình Vân Diệp vẫn cứ tốt mãi như thế, hạ lệnh một cái, chuẩn bị tiễn ba cái thuyền kia xuống đáy biển gặp long vương, bất kể có phải là hải tặc hay không, dù sao Vân Diệp tin như thế, thủy quân dưới trướng cũng tin đó là một đám hải tặc, cùng lắm xong chuyện kiếm ít vật chứng, chắc chắn sẽ có thôi, Vô Thiệt cũng cho rằng nhất định sẽ có vật chứng, vì qua tay Vân Diệp, muốn không có cũng khó.

Nỏ tám trâu đã lên giây, máy ném đá đã đặt tảng đá to bằng đầu người vào sọt trúc, mọi người không ngừng ngắm góc độ, chuẩn bị một lượt oanh kính đánh tan nát b con thuyền.

Một quan viên lục bào của Đại Đường xuất hiện trên mũi thuyền của người Oa, không ngừng hò hét với hạm đội, Vân Diệp đành phải hạ lệnh ngừng tấn công.

Một chiếc thuyền nhỏ đón quan viên lục bào đó lên thuyền, Vân Diệp bực tức hỏi:

- Ngươi là quan lục phẩm, sao lại ngồi thuyền cùng với người Oa, mất mặt, Đại Đường ta hết thuyền rồi à?

- Bẩm Vân hầu, hạ quan thuộc hồng lư tự, phụng mệnh tới nước Oa, hiện giờ về nước tới Trường Anh phục mệnh.

Vân Diệp tỏ ra cực kỳ khó chịu:

- Đi gặp nữ vương của bọn chúng? Có phải cũng nhuộm răng đen, miệng nhét đầy vôi rồi không, sao, ả có mượn giống của ngươi không? Trông mặt ngươi hồng hào thế kia hình như không giống tửu sắc quá độ.
- Vân hầu nói đùa rồi, hạ quan tới nước Oa công cán là vì bệ hạ nói ở chỗ họ nhiều bạc, muốn hạ quan tới xem, nếu như đúng là nhiều thì lệnh nước Oa mỗi năm cung phụng một ít, hạ quan phải trải qua sinh tử mới tới được nước Oa, tùy tùng đã bệnh chết hết, chỉ còn lại một mình hạ quan.

Nghe hắn nói thế Vân Diệp thấy thoải mái hơn nhiều, thì ra là đi xem bạc, không phải đi xem nữ nhân nước Oa, thấy hắn rất đáng thương, nhìn trộm bánh của Vượng Tài cũng chảy nước bọt, Vượng Tài keo kiệt sợ người này cướp đồ ăn của mình, ngoạm một cái ăn hết luôn cái bánh cuối cùng, quay người chổng mông vào viên quan tên Hà Trung Vũ.

Hà Trung Vũ cười xấu hổ với Vân Diệp, xoa tay không biết nói gì, mặt đỏ bừng ngại ngùng không dám nói ra. Vân Diệp sao chẳng hiểu, không biết hắn chịu bao khổ sở ở nước Oa, hiện giờ muốn ăn nhất chắc là một bát mỳ lớn, người Quan Trung không có mỳ là không sống nổi.

Một người lớn tướng vậy mà ôm chậu mỳ khóc nức nở, ăn một miếng mà khóc òa lên, nước mắt nhỏ tong tong vào chậu mỳ. Không ai nói gì cả, Vân Diệp cũng bê một bát mỳ ăn cùng với hắn.

Rất lâu sau Hà Trung Vũ mới ngừng khóc, chắp tay với Vân Diệp:

- Làm hầu gia chê cười rồi, hạ quan ở nước Oa hai năm, mới đầu còn nhớ thân nhân ở nhà, về sau trong mơ toàn thấy mỳ, tỉnh dậy phát hiện mình gặm gối đầu cả đêm. Không muốn nhớ lại, không muốn nhớ lại....

- Câm mồm, ăn cho nhanh, về nhà là tốt rồi, vừa vặn ta sắp về Trường An, ngươi đi theo ta, từ giờ ngươi ngồi thuyền của chúng ta, không ở chung một chỗ với người Oa nữa.

- Hạ quan tuân lệnh, chỉ là trên thuyền có người Oa phái sang nước ta, tám mươi sáu người, có nên đón sang thuyền chúng ta không, thuyền của bọn họ không phải nơi cho người ở, nhỏ lại bẩn.

Hà Trung Vũ có thể xem là nhân tài, có thể vừa nuốt mỳ vừa nói chuyện, là hán tử tây bắc tiêu chuẩn, công phu này không phải một hai ngày luyện ra được.

- Quản tốt bản thân ngươi ấy, thuyền của chúng ta là quân hạm, không phải thuyền dân, ngươi là quan viên, lên không sao, đám người Oa đó có tư cách gì, vừa rồi nếu ngươi không đứng ra thì bọn chúng đã xuống biển nuôi cá rồi, còn dám lên thuyền.

Ăn mỳ xong, Hà Trung Vũ vỗ bụng khen tài nghệ đầu bếp, nói mình ăn đồ của lợn suốt hai năm ở nước Oa.

Hành trang của hắn được mang lên, nói ra cũng đáng thương, chỉ có hai cục bạc, còn là bạc thiên nhiên, hắn định dùng cái này nói với triều đình rằng nước Oa đúng là rất nhiều bạc.

Uống rượu của Vân gia, chẳng có mấy ai không cắm đầm ngủ ngay, Hà Trung Vũ cũng không phải ngoại lệ, say rồi, thêm vào tâm sự trong lòng được buông lỏng, ngã xuống giường ngủ như chết.

Chương 444: Hải thị thận lâu

Bầu rời loáng thoáng xuất hiện một ngọn núi tú mỹ, nổi bồng bềnh trên mặt biển, tựa hồ núi tiên ngoài biển thật.

- Nhìn kia, Bồng Lai tiên đảo đấy.

Không biết là ai hét lên trước tiên, tất cả mọi người đều ghé vào mạn thuyền nhìn thần tiên, có người sùng bái đã quỳ xuống rồi.

Vân Diệp đứng ở mũi thuyền, ngắm nhìn ảo ảnh hiếm có này, cứ cảm thấy ngọn núi này quen quen, như thấy ở đâu rồi, đúng là lạ.

Trời đất như biến thành một tấm màn cực lớn, ảo ảnh cũng ngày một rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy hai con chim ưng lớn bay quanh đỉnh núi.

Nhìn thấy chim ưng Vân Diệp nhớ ra ngọn núi nhìn thấy hôm qua, chẳng phải cũng có hai con chim ưng đen bay lượn sao? Mình còn ao ước bắt được mấy con ưng nhỏ về nuôi, hỏi Lưu Tiến Bảo có bắt được không, kết quả hắn quay đầu bỏ chạy, chẳng bao lâu kéo Đông Ngư cười ngốc nghếch tới, bảo rằng tên này có thể đi bắt chim ưng.

Không đành lòng bắt nạt người thành thực, nên đành phải bỏ ý định bắt chim ưng, ai ngờ giờ lại thấy, mấy cái cột màu đen xuất hiện trong ảo ảnh, chim ưng kinh hoàng bay ra xa, biến mất trên bức tranh, đợi cái cột lớn dần mới nhìn rõ là cái gì.

- Rồng hút nước, ha ha ha, rồng hút nước, hải long vương đi qua, lần này núi tiên gặp họa rồi, không biết thần tiên lợi hại hay long vương lợi hại.

Tim Vân Diệp đập như đánh trống, sự lợi hại của vòi rồng sao y không hiểu, hơn nữa y càng biết một sự thực đáng sợ hơn, đó là vòi rồng đang đuổi sau đít mình, nhìn những cái cây bị nhổ bật rễ trên bức tranh là biết những cái thuyền này chỉ là món đồ chơi nho nhỏ của vòi rồng, bị cuốn lên trời cũng có khả năng.

Vân Diệp gào lên với Lưu Nhân Nguyện:

- Mau chóng giương buồm, chạy về phía hải thị thận lâu, mau, muộn lát nữa là thảm, đừng ai mong sống được.

- Nhưng hầu gia, đó chỉ là hải thị thận lâu, vừa rồi ngài còn nói đó là hiện tượng tự nhiên, muốn bọn tiểu nhân không cần kinh ngạc mà.

Hôm qua mới đi được mấy chục dặm, Vân Diệp biết vòi rồng sắp tới rồi.

- Lưu Nhân Nguyện, ta lệnh cho ngươi lập tức giương buồm, thông tri tất cả thuyền theo chúng ta, kẻ nào trải lệnh, chém tại chỗ.

Giọng Vân Diệp như rít lên rồi, Lưu Nhân Nguyện tuy không hiểu nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh, tù vang lên, tất cả thuyền bè trở nên bận rộn, tiếng tù có nghĩa là có nguy hiểm giáng xuống, toàn bộ phải chuẩn bị.

Vân Diệp nóng ruột nhìn về phía đuôi thuyền, miệng không ngừng thúc giục Lưu Nhân Nguyện gia tăng tốc độ, còn may đây là đội quân được huẩn luyện tốt, chẳng bao lâu đội thuyền từ trạng thái thả trôi dòng thành tiến nhanh về phía trước, sóng do mũi thuyền bổ ra đã bắn lên cả sàn thuyền.
Hôm nay gió đột nhiên lớn lên nhiều, thuyền giương hết buồm sẽ rất nguy hiểm, các thuyền khác không ngừng phát tín hiệu yêu cầu giải thích, Vân Diệp chỉ trả lời phải theo sát, nếu không xử theo quân pháp.

Hà Trung Vũ dụi mắt từ khoang thuyền đi ra, hắn bị tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng tù và trầm trầm đánh thức, ngồi thuyền nhiều, tất nhiên biết những âm thành này có ý nghĩa gì.

- Vân hầu, xảy ra chuyện gì? Gặp địch à? Trên mặt biển của chúng ta sao lại có kẻ địch được?

Vân Diệp đanh mặt nói:

- Câm mồm, về khoang thuyền, không được ra, nguy hiểm tới rồi, tốt nhất là ngươi cầu nguyện cho chúng ta có thể vượt qua.

Hải thị thận lâu rất thần kỳ, đội thuyền không ngừng chạy về phía trước, còn nó tựa hồ lui về sau, vòi rồng trên bức tranh đã biến mất, chỉ còn lại ngọn núi bị tàn phá tan hoang, hai con chim ưng lại bay về, lượn vòng quanh ngọn núi.

Đây không phải là hiện tượng tốt, vòi rồng biến mất trên bức tranh chứng tỏ nó đã chạy ra khỏi phạm vi ảo ảnh, đuổi theo đội thuyền.

- Vân hầu, vì sao thuyền của người Oa không theo?

Hà Trung Vũ vẫn lo cho người Oa, vừa rồi đội thuyền bỏ chạy, bọn chúng còn chỉ trỏ cười nhạo, chúng sống chết liên quan chó gì tới ta?
Trời tối sầm, Lưu Nhân Nguyệt kinh hoàng chỉ đằng xa, nói không ra lời nữa, mà khỏi nói cũng biết, vòi rồng tới rồi, mây trên trời xoay tròn, năm cái vòi rồng cao mười mấy trượng mang theo gió rít từ đằng sau đuổi nhanh tới.

Sức người trước thiên uy thật nhỏ yếu, Đông Ngư như nổi điên chỉ dẫn thuyền của Vân Diệp bơi vè phía một eo biển, hắn rất quen thuộc nơi này, biết nơi nào có thể dung thân, thuyền đằng sau theo sát. Hiện không một ai hỏi vì sao hạm đội nổi điên, cũng không ai hỏi vì sao lại chạy về phía hải thị thận lâu nữa.

Ba chiếc thuyền nhỏ của người Oa bây giờ mới chuẩn bị chạy thì đã muộn rồi, hai cái vòi rồng hợp thành một, càng trở nên to lớn hơn, nước biển bị cuốn lên trời, thành con cự long màu bạc, đây là trên tới trời cao dưới tới suối vàng thực sự. Vòi rồng nghiến qua thuyền của người Oa, Hà Trung Vũ đau đớn nhắm mắt lại.

Đông Ngư cuối cùng cũng đưa được thuyền vào eo biển, ú ơ hét mấy tiếng, lập tức có thủy thủ dùng rìu chặt giây thừng buộc buồm, buồm trượt từ trên cột xuống, tốc độ của Mộc Lan chu chợp mắt giảm xuống, trong eo biển toàn tiếng " hạ buồm, hạ neo".

Lúc này mặt biển như địa ngục, sóng cuộn dữ dội, tia sét màu tím không ngừng bổ xuống mặt biển, nổi lên ừng làn khói trắng, mưa đổ xuống như trút nước. Vân Diệp trói mình vào cột buồm, lần đầu tiên trong đời cầu khẩn trời cao tha thứ cho mình, chỉ cần vòi rồng đi vào eo biển, đội thuyền sẽ gặp thảm họa diệt vong.

Thế giới như đi vào một bộ phim không lời, trong tai chỉ toàn tiếng gió thổi ù ù, nước mưa đập lên mặt đau rát, Vô Thiệt từng bước từng bước tới giần Vân Diệp, nhưng mới đi được vài bước đã bị gió thổi dính vào mạn thuyền, không nhúc nhính nổi.

Vân Diệp nghe thấy Mộc Lan chu phát ra tiếng răng rắc như muốn gãy đôi, ngửa mặt thở dài, cuối cùng mình phản ứng hơi chậm một chút, nếu như nhanh một chút, nói không chừng còn có thể vào hải cảng tránh, dù sao hiện giờ cách hải cảng có mấy chục dặm.

Mưa chui vào miệng, vào tai, lần đầu tiên phát hiện ra nước mưa mặn, không đúng, đây không phải là nước mưa, là nước biển bị vòi rồng cuốn lên trời, nghĩ tới đây sợ tới nhảy dựng lên, nước mưa không có vấn đề, trừ nước thì chẳng có cái gì khác, nhưng nước biển nhiều thứ, cua, cá, tôm, nếu bị rùa đập chết, Vân Diệp chết không nhắm mắt.

Lam Điền hầu Vân Diệp mất năm Trinh Quan thứ bảy, nguyên nhân cái chết, rùa rơi vào mặt...

Nghĩ tới đó Vân Diệp đã rùng mình, vừa rồi vì sao không trốn vào khoang thuyền? Cứ muốn ở trên sàn thuyền đóng anh hùng gì chứ, mắt đảo tròn, cẩn thận nhìn xung quanh xem có cua, cá gì rơi xuống không, tay cầm dao, chỉ cần phát hiện bất thương là cắt thừng bỏ chạy, thà đấu một phen với trời chứ không chịu nhục.

Lưu Tiến Bảo hiện giờ giống như một con diều, hông buộc thừng, tay múa may trên không, Vượng Tài thò đầu ra khỏi khoang thuyền không chịu kêu gào, tất cả những điều đó khiên lòng Vân Diệp chua xót từng cơn. Một con cá bay tới, Vân Diệp nhìn rất rõ, đó là con hoàng hoa ngư, vảy cá hoàng kim dưới ánh chớp trông cực kỳ sang trọng, quấy đuôi bay vào mặt Vân Diệp...

Rất đau, đau cực kỳ luôn, Vân Diệp tích tắc hôn mê nhớ ra, biệt danh của hoàng hoa ngư là thạch thủ ngư, đầu trúng một cục đá...

Mở mắt ra, phát hiện một ngày trời nắng tươi đẹp, nếu không phải mặt đau dữ dội thì Vân Diệp cho rằng vừa rồi mình nằm mơ, bên giường có một cái xác ướp, nhìn thân hình có vẻ là Lưu Tiến Bảo, lão già bên kia thiếu hai cái răng đầu bù tóc rối nhất định là Vô Thiệt, giờ ông ta có thể đổi tên thành Vô Xỉ rồi. Đầu Đông Ngư có cục thịt tím to như quả trứng gà, Hà Trung Vũ mặt mày thâm tím, ài, thương binh khắp chốn, Vân Diệp không có dũng khí soi gương, y biết hình tượng của mình cực kỳ tồi tệ, bị con cá lớn như thế đập vào mặt, không thể nhẹ nhàng được, may không phải rùa...

- Tổn thất thế nào? Chúng ta mất bao nhiêu thuyền, bao nhiêu người?

Nghe thấy Vân Diệp lên tiếng, cả đám lập tức vây lấy, Lưu Tiến Bảo như xác ướp há mồm khóc rống lên, Đông Ngư, Hà Vũ Trung không ngừng rơi lệ, ngay cả Vô Thiệt xưa nay mặt vô cảm cũng phải dùng tay áo lau nước mắt.

Chương 445: Vân hầu uy vũ

Vân Diệp lòng đau nhói, thuyền của mình lớn nhất mà cũng tổn thất thảm trọng như thế, nhưng thương thuyền nhỏ hơn nhất định càng thê thảm.

Bật mình ngồi dậy, tới giày cũng không kịp đi đã bò lên sàn thuyền, vừa bò lên tới nơi thấy quan quân đứng kín mít, ai nấy khôi giáp chỉnh tề, nhìn thấy Vân Diệp, tất cả quỳ một gối xuống hô vang:

- Vân hầu uy vũ.

Tiếng hô truyền ra, tức thì trong eo biển hô lên rung trời:

- Vân hầu uy vũ! Vân hầu uy vũ!

Đó là lễ tiết long trọng nhất trong quân, không phải người đại trí đại dũng không được hưởng thụ.

Vân Diệp nhìn quan quân này, ngó quan quan khác, đấm vai người này, vỗ ngực người kia, rồi nhìn chiến hạm còn nguyên trong eo biển, nước mắt như mưa.

Trở về khoang thuyền yên tâm nằm xuống, cuối cùng đã hiểu ra, thì ra tai nạn hoàn toàn do chiếc Mộc Lan chu của Vân gia chặn lại, tên chó má Đông Ngư đó vì an toàn của hạm đội nên chuyên môn đặt chiếc Mộc Lan chu lớn nhất, vững chắc nhất ở chỗ đón gió, con mẹ nó còn là ngang gió, định dùng Mộc Lan chu chắn gió cho những chiếc thuyền nhỏ hơn đằng sau, trong eo biển vốn tương đối an toàn, thêm vào thân thuyền to lớn của Mộc Lan chu chặn vòi rồng, những chiếc thuyền nhỏ hơn vì thế liền bình an vượt qua tai nạt, từng người ở cửa khoang thuyền nhìn thấy Vân Diệp trói mình vào cột buồm, tay cầm dao miệng gào thét với trời, tư thế oai hùng, biểu hiện anh dũng đó khiến ai nấy kính phục dào dạt như lũ Hoàng Hà.

Thế nên mới có cảnh tướng sĩ quỳ bài sau này, trong mắt bọn họ, một lãnh đạo không tham tiền, biết kiếm phúc lợi cho cấp dưới là một lãnh đạo tốt. Sau khi đánh bại hải tặc, đem toàn bộ chiến lợi phẩm chia cho thủ hạ đã đủ chứng minh, rồi thêm ở trong eo biển, dùng thuyền của mình chặn cho mọi người, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy, làm người ta cảm động khôn siết, hơn nữa thân phận cao quý, chủ tướng như thế tương lai không lo quân công của mình mai một.

Thế là đủ rồi, còn không hiểu đánh trận có liên quan gì không? Đánh trận là chuyện của quân tốt, không phải của thống soái, chỉ cần thống soái đừng chỉ huy bừa bãi, chiến đấu trên biển chẳng qua là áp sát, nhảy thuyền, giết người, cần kinh nghiệm và dũng khí chứ không cần trí tuệ.

Vân Diệp biết sau này hải quân thao diễn phức tạp ra sao, hơn ở trên biển nhiều, cần trí tuệ, nghị lực thực sự mới đảm trách được, có điều hiện là Đại Đường, mình thế nào cũng vào hàng có thể chấp nhận được.

- Vô Thiệt, thương lượng cái, giúp ta đánh Đông Ngư tới lão bà hắn cũng không nhận ra được, nếu ngươi thấy không đành lòng thì cứ nghĩ tới hai cái răng của ngươi.

Gặp lại Đông Ngư thì hắn nằm trên sàn thuyền như đống bùn, bề ngoài da không có một vết thương nào, Vô Thiệt không tiến hành hủy hoại vô nhân đạo với hắn theo lời Vân Diệp, chỉ nghe xác ướp Lưu Tiến Bảo nói:- Hắn thà bị đánh tới mẹ cũng không nhận ra chứ không chịu nhận bí kỹ bất truyền trong cung do Vô Thiệt thi triển, một hán tử cứng cỏi như Đông Ngư mà bị chỉnh cho đái ra quần.

Đông Ngư gian nan đẩy một cái chậu đồng cho Vân Diệp, mặc dù bị khốc hình, cả người lại trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, đẩy chủ soái vào hiểm cảnh, bản thân chỉ chịu chút đau đơn da thịt, hắn cảm thấy rất họp.

Trong cái chậu đầy nước, một con hoàng hoa ngư màu hoàng kim bơi đi bơi lại khoan khoái, kẻ thù giáp mặt, hai mắt đỏ dừ, nửa bên mặt trái của Vân Diệp sưng như đầu lợn, mắt chỉ còn một cái khe hở, tất cả là nhớ con cá khốn kiếp này ban cho. Chân tay thương tích, không tự xuống bếp được, bảo đầu bếp moi ruột lột da nó, làm canh cá, trừ mình ra không cho ai ăn.

Cá từ trên trời rơi xuống, đó là cảnh hiếm có, lớn nhất có cả cá mập, còn về phần bờ biển có mười mấy con cá kình phơi bụng nổi lềnh phềnh, không thấy người Oa, cuối cùng tìm thấy một cái mông vắt vẻo trên cây, không rõ là của ai, Hà Vũ Trung mặt đau thương tuyệt vọng.

Có cá là tốt, mang nguyên tắc không lãng phí, Vân Diệp hạ lệnh khi tu sửa thuyền, ai có thể lên đảo thì toàn bộ lên đảo, biến cá thành cá khô, chậc chậc lương thực ngon thế này mang tới Trường An là cả đống tiền.

Nghe hầu gia nói thế, đám thủy quân phấn chấn vô cùng, làm việc cho bản thân có khác, trên biển ăn cá phát ngán rồi, ai mà thèm mấy thứ này, nhưng tới Trường An lại thành thứ hiếm có. Cá khắp mọi nơi, moi ruột rửa sạch, bán cho thương nhân, không thẹn là người được gọi là tài thần, xem ra sau này cuộc sống tốt đẹp rồi.

Cá kình cắt thành miếng nhỏ, rắc muối, đem ướp ngon tuyệt. Nến cá kình thì Vân Diệp sao có thể bỏ qua được, đây là thứ làm nến tốt nhất. Da cá mập, da cá kình là thứ tuyệt hảo làm khải giáp, chỉ là không ngờ da cá kình dầy tới một xích, quân tốt phải dùng cưa xẻ thịt, còn chuyên môn để lại bộ xương to nhất, chuẩn bị đưa tới thư viện, để đám học sinh được mở mắt.Ở lại eo biển tới sáu ngày, xử lý xong đám thịt cá, cả hạm đội bốc mùi tanh nồng nặc, gió thổi qua một cái làm người ta buồn nôn, nhưng vì tiền tài đám quân tốt không kêu ca lấy một câu, còn cẩn thận ngày đêm trông coi cá khô, không thể hải âu tha mất.

Chiếc Mộc Lan chu đi kẽo kẹt kẽo kẹt, tựa hồ có thể tan ra bất kỳ lúc nào, toàn bộ kiến trúc thượng tầng đã không nhận ra được nữa, tới ngay cả buồm cũng không giương lên được, đành do thuyền khác kéo nó chầm chậm tiến lên. Đăng Châu là mục tiêu của chuyến đi này, Vân Diệp không biết hoàng đế muốn mình mang năm nghìn hải quân lên bờ là vì sao, chỉ nói nhìn là biết.

Hiện giờ ý chỉ của Lý Nhị với Vân Diệp đã không nói rõ là muốn y làm gì nữa, chỉ nói cần làm gì làm nấy, cái khác tùy tiện, hoàn thành nhiệm vụ là hàng đầu, chuyện khác ông ta sẽ vờ như không thấy. Đợi tới khi về Trường An mới tính sổ một thể, Vân gia ở ngay dưới chân Ngọc Sơn, chạy không thoát.

Cảng Đăng Châu tụ tập toàn bộ quan viên của Trác Quận, đều ngồi trong chòi nghỉ mắt mong ngóng nhìn ra biển. Thứ sử năm châu Thâm, Hằng, Định, U, Yến có mặt toàn bộ, thứ sử Đăng Châu Nguyên Đại Khả bồi tiếp, mặc dù lòng như lửa đốt, nhưng vẫn bảo trì trấn tĩnh, nếu không đám hạ quan hoảng loạn và dân phu tới lấy lương thực sẽ loạn ngay.

- Nguyên huynh, đội thuyền của Vân hầu đã về muộn hơn dự định hai ngày, liệu có phải xảy ra chuyện trên biển rồi không? Mấy ngày trước nghe nói có rồng hút nước đáng sợ xuất hiện, không biết Vân hầu về muộn liên quan tới rồng hút nước không?

Người hỏi là Phùng Thái thứ sử U Châu, hiện U Châu đã hết lương hai ngày, hương dân kết đội lưu lãng hoang dã, vỏ cây cũng sắp bị ăn sạch rồi, may mà mình làm gương tốt, lấy lương thực trong phủ ra chẩn tai, nhưng dù thế cũng không ích gì.

- Phùng huynh chớ nóng ruột, trên biển gió to sóng lớn, còn có đủ các loại tai nạn khó lường xảy ra, Vân hầu từ xa xôi vạn dặm vận lương tới, hẳn không phải hạng người tầm thường, nhất định có biện pháp ứng phó hữu hiệu với khó khăn.

Nguyên Đại Khả mặc dù nói như thế, nhưng trong lòng đang than khóc, mấy con rồng hút nước đã làm thương gia trong địa bàn của ông ta tổn thất thảm trọng, thương thuyền cuối cùng nhìn thấy thủy sư triều đình là mười ngày trước, hiện giờ không còn báo cáo tung tích của bọn họ nữa. Nóng ruột không chỉ mỗi thứ sử nơi bị thiên tai, ông ta cũng sẽ không sống yên, Vân Diệp gặp chuyện, chẳng biết bệ hạ có trút giận lên người khác không?

- Vân hầu không tới, Tương Châu ta sẽ chết đói đầy đồng, thảm kịch giết con mà ăn sắp diễn ra lần nữa, lão phu thà đem bản thân nấu thành cháo, nếu có thể làm no dân, lão phu tiếc gì thân này.

Lương thực ở vùng Hà Bắc đã bị điều sạch, chỉ đành khẩn cấp chuyển từ Hà Nam, Quan Trung, kinh kỳ tới, ngay cả quân lương ở Liêu Đông cũng cấp cho một phần, chỉ tiếc nước xa không giúp được cơn khát gần. Tai họa này là điều không ai ngờ tới, khi hoa màu trổ bông cần nước nhất thì ông trời không cho một giọt nước nào suốt hai tháng, lúa mạch trong ruống sắp thu hoạch tới nơi rồi, nhưng kết toàn hạt lép, tuốt một cái chỉ có vỏ không, một hạt cũng không có.

Đây là tai họa chết người, Hà Bắc chiến loạn liên miên, nông hộ không có tích trữ, cho nên khi tai họa tới quá nhanh và mãnh liệt, làm Đại Đường trở tay không kịp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau