ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 436 - Chương 440

Chương 436: Người Đại Thực

- Lão Hồng, coi như bọn họ chiến tử ở Lĩnh Nam đi, như vậy dễ xử lý hơn, dù sao đều do đề nghị của ta mới khiến bọn họ táng mạng, lần này lấy một phần thu lợi của Vân gia, phủ tuất cho người nhà của họ, hẳn bệ hạ cũng đồng ý thôi, cứ làm thế, có phiền toái ta chịu.

Cả hạm đội chỉ có Vân Diệp có quyền lợi phân phối tiền, nhưng y không định đụng vào bộ phận của hoàng gia, hoàng đế và huân quý đang đối đầu tới giai đoạn gay gắt, quyền uy của hoàng đế phải tăng cường, không được suy giảm chút nào.

- Lòng từ bi của Vân hầu lại phát tác rồi, đối với kẻ không coi quân thượng ra gì như thế phải giết toàn bộ, thê nữ đày làm nô, để cho bọn chúng biết đối đầu với hoàng gia có kết cục gì.

Lão Vô Thiệt này lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần, giọng nói âm u từ sau lưng Vân Diệp truyền tới, hại cho y toát mồ hôi lạnh.

- Vô Thiệt, ngươi đi lại có tiếng động một chút được không, cứ thình lình xuất hiện như thế, thế nào cũng có ngày bị ngươi dọa chết, ta vừa mới bị Đậu Yến Sơn dọa, không chịu nổi nữa đâu.

- Vân hầu bất mãn vì lão nô hạ sát thủ?

- Nói thừa! Đều là đồng bào cả, ngươi giết một người ta cũng thấy đau lòng, Vô Thiệt, đây là lần cuối ta nói với ngươi, trong đội thuyền này ta là trưởng quan cao nhất, không có mệnh lệnh của ta, ngươi không được giết một ai nữa, ở yên trên Mộc Lan chu trông tài vật, thuận lợi giao cho bệ hạ mới là chuyện ngươi nên làm.

Bị Vân Diệp trách mắng, Vô Thiệt chẳng nổi giận, cười hăng hắc:

- Cái tính bồ tát này không phải là người làm quan, tim không đen, tay không độc, không biết làm sao ngài làm hầu tước một cách an ổn được, dù là khi ngài mất tích, thánh quyến vẫn không giảm chút nào, trong nhà chịu chút ủy khất, lão bà của ngài dám mặc cáo mệnh phục sức lên điện diện quân. Kỳ lạ là bệ hạ lại chẳng thấy lạ, đường đường một vị quốc công như Trương Lượng mà phải cúi đầu với lão bà của ngài. Lão nô không dám nghĩ ngài về rồi, vị Trương công kia còn đường sống nữa không.

Vân Diệp biết chuyện này rồi, không ngờ mình giết vài kẻ mưu đồ với nữ nhân của y ở đây, Trường An lại có kẻ ngữa vảy nhắm vào Na Mộ Nhật, răng siết lại:

- Ta sẽ đánh què chân toàn bộ năm trăm đứa con của Trương Lượng, chân thứ năm chặt đứt hết để cánh cáo kẻ khác.

Vô Thiệt cười tới thiếu chút nữa tắt thở, vịn vai Hồng Thành nói:

- Người hung tàn đến mấy cũng hi vọng có thượng ti nhân từ, lão nô cũng không phải là ngoại lệ, đoán chừng thêm một năm nữa lão nô sẽ rời cung, tới khi đó chuyển tới thư viện sống, kiếm mấy đệ tử có tư chất tốt dạy dỗ, làm tiên sinh cho đã thèm. Đó là điều ngài đồng ý với lão nô từ trước, đừng nuốt lời.

Hồng Thành lúc này mới sực tỉnh, Vô Thiệt đang nói với hắn đâu mới là phép tắc giữ mạng tốt nhất, lần này đắc tội với quân quý quá nhiều, bất kể đi tới đâu cũng bị báo thù, chỉ có ở lại thư viện mới có thể giữ được phú quý giữ được tính mạng.

Cảm kích nhìn Vô Thiệt một cái, khom người nói với Vân Diệp:

- Vân hầu cứu ta.

- Sau khi ta về thì Lưu Hiến sẽ tới trong quân nhậm chức, nếu huynh có bản lĩnh thì xin bệ hạ cho tới thư viện, ta không có ý kiến.

Hồng Thành và Vô Thiệt nhìn nhau cười, lòng tin tăng mạnh lao ra bờ biển quát tháo những quân tốt lười biếng.

Lưu Nhân Nguyện tay cầm một tờ giấy, miệng ngậm một quả trứng, thứ này ăn trộm từ phòng của Vân Diệp, chẳng biết làm sao Vân gia biến trứng gà thành trong veo như vậy, nói chung là ăn không tệ, mặc dù có vị vôi sống, vừa rồi chấm ít dấm, mùi vị cực ngon.

Hắn đã xem tờ giấy sắp xếp hàng này mấy lần rồi, bội phục sát đất, rương kiểu gì xếp ở đâu, trước sau trái phải đều có quy hoạch sẵn, tận dụng không gian ở mức lớn nhất, tiết kiệm được vô số không gian và thời gian so với việc bọn họ vứt bừa bãi, thứ này nhất định phải học.Có kẻ ngu xuẩn đưa ý kiến với Vân Diệp, muốn y đem tất cả thuyền dùng đinh sắt đóng vào nhau, đặt ván lên đó là không sợ sóng gió nữa, bị Lưu Nhân Nguyện đấm cho một cái rụng hết răng.

Người thông minh kia sau khi bị ăn đòn xong không ai giải thích cho hắn vì sao bị ăn đòn, cuối cùng hỏi quan văn thư, văn thư mới nói cho hắn, Tào Tháo từng làm như thế, kết quả bị lửa đốt sạch sành sanh, hiện giờ cách làm này là đại kỵ của thủy quân.

 

Chân trời có tầng mây thấp bay tới, sóng biển reo vui vỗ vào bờ, Vân Diệp nhìn thế nào cũng không thấy sóng biển có khác gì so với mấy ngày trước, càng khỏi nói tới phát hiện ra bọt biển.

Đông Ngư không ngừng giải thích cho Vân Diệp, thậm chi còn vốc nước biển lên cho Vân Diệp xem, tiếc là càng giải thích thì Vân Diệp càng hồ đồ, thôi bỏ, những chuyện này giao cho chuyên gia là được, mình lo hậu cần thôi.

Chỉ có Vượng Tài là vui sướng đuổi sóng trên bãi cát, mặc dù thứ không văn nhã buông lõng thõng, hứng trí vẫn không giảm, đáng thương cho Vượng Tài, chỉ có thể thông qua phương thức này phát tiết tinh lực dư thừa.

- Hầu gia, có mấy người Hồ hi vọng được gặp ngài.

Tiếu Thương Sinh vừa rồi không thấy bóng dáng đâu từ trong đám đông chui ra, cười nịnh bợ với Vân Diệp:

- Bọn họ muốn gì? Nếu muốn đi nhờ thì không được, đây là quân thuyền, không được mang người ngoài theo.

Vân Diệp bực mình, vì miệng Vượng Tài treo một con cua, đau tới mức không ngừng hí lên, y vội đi gỡ cua cho nó, đâu rảnh gặp người Hồ gì.

Tiểu Thương Sinh rất thuần thục lấy nước biển rưới lên con cua, con cua liền thả càng ra rơi xuống đất, Vượng Tài lập tức tránh ra thật xa, cảnh giác nhìn con cua.
- Hầu gia, những người Hồ đó tới từ một nơi tên là Ba Cách Đạt ( Baghdad) của Đại Thực, muốn làm ăn với hầu gia.

*** Người Hồ, thông thường chỉ những dân tộc ở phương bắc hoặc Tây Vực, nhưng cũng là cách gọi chung với tất cả người ngoài.

- Bảo bọn họ xéo, hầu gia ta hiện giờ không thiếu mấy thứ như ngà voi, sừng tê, bảo thạch. Dám tới cả đây lừa ta rồi, Tiếu Thương Sinh, ngươi đừng có ăn của đút rồi vào hùa tới đây lừa ta, nếu như thế, ngươi sẽ chết rất khó coi đấy.

Tiếu Thương Sinh quỳ sụp xuống, lớn tiếng nói:

- Hầu gia, tiểu nhân dù có một nghìn cái gan cũng không dám, tiểu nhân biết ngài không thèm những thứ kia, nhưng ngựa tốt thì sao? Chiến mã sa mạc thượng hạng, tiểu nhân xem rồi, con nào cũng cao lớn mạnh mẽ, đều là ngựa tốt hàng đầu.

Ngựa tốt cái rắm, ngựa sa mạc tới thảo nguyên vốn gặp vấn đề thích ứng rồi, dù ngươi có kiếm được ngựa mạnh mẽ nhất, không thích ứng được cũng vô dụng.

Có điều nhìn thấy Vượng Tài đáng thương, thấy kiếm cho nó mấy tức phụ Ả rập cũng không tệ.

- Nói với họ, ta chỉ cần ngựa cái, không cần ngựa đực.

Nói xong cởi trên thắt lưng một tì hưu lưu lý ném cho Tiếu Thương Sinh.

Tiếu Thương Sinh cẩn thận ôm con tì hưu tới thuyền của người Đại Thực đằng xa, Lưu Tiến Bảo tò mò đi theo, không bao lâu sau hớn hở dắt năm con ngựa về, Tiếu Thương Sinh cũng chạy tới.

- Hầu gia, đây mới là bảo mã, người xem cái chân trước này, chân sau này, tướng bảo mã mười phần. Tiếu Thương Sinh không tệ, cầm trang sức của người đổi được năm con, còn đổi được ba cân đồ bổ cho Nhị phu nhân, có lợi cho việc khôi phục sức khỏe của phu nhân sau khi sinh.

Vân Diệp nhận lấy cái mũ trong tay Tiếu Thương Sinh, trong mũ chưa bảy tám cành cây màu nâu, có mùi hương nhạt phát ra, còn chưa đề luyện đã mê người như vậy, nếu luyện ra tinh dầu, mùi chắc chắn càng thêm đậm.

- Hầu gia, đây là hương liệu phẩm chất tốt nhất, chỉ có quốc gia da đen mới sản xuất thứ này.

- Một cái ngọc bội lưu ly trước kia có đổi được năm con bảo mã không?

Tiếu Thương Sinh ngẩn ra, lắc đầu:

- Không thể, hầu gia, trước kia một ngọc bội lưu ly nhiều lắm đổi được một con ngựa tốt, còn thứ chiến mã cực phẩm này thì không đổi được.

Vân Diệp nghĩ một lúc rồi bảo Tiếu Thương Sinh:

- Ngươi lấy ngọc bội của ta về, thuận tiện dắt về số chiến mã còn lại, nói với những thương nhân kia, ta đợi bên dải đá ngầm, bọn họ chỉ có một tuần hương để thuyết phục ta.

Chương 437: Có hải tặc, tốt quá!

Vô Thiệt cười khùng khục như con quạ, Hồng Thành cứ như lần đầu quen Vân Diệp, nhìn Tiếu Thương Sinh rồi lại nhìn Vân Diệp, đưa tay gãi đầu, hắn không hiểu vì sao Vân Diệp có thể làm một chuyện vô sỉ quang minh chính đại như vậy, tựa hồ phía được lợi lại còn là những người Hồ kia.

Vô Thiệt vỗ vai hắn:

- Hiện giờ hiểu rồi chứ, vì sao y là hầu gia, còn ngươi chỉ là bá tước, còn bị bệ hạ triệt tới triệt lui, chỉ biết giết người không dứt kiếm công tích, so với người ta vừa thu lễ vật, vừa bán ân tình, cuối cùng triều đình còn được lợi, người như thế sinh ra để làm quan lớn, ngươi với ta cứ làm nô tài cho tốt là được, trong lòng đừng có tâm tư lung tung, thế giới này là của bọn họ, không liên quan tới chúng ta.

Vượng Tài nóng ruột chạy quanh năm con ngựa cái, thế nhưng mấy con ngựa cái tựa hồ không có hứng thú với nó, vừa mới bò lên, người ta liền chạy mất, làm Vượng Tài cuống lên gọi rối rít.

- Hầu gia, mấy con ngựa cái này đi đường xa mệt mỏi, còn chưa động đức, cho nên Vượng Tài uổng công rồi.

Vân gia có cao thủ nuôi ngựa, chỉ cần quan sát mấy con ngựa cái là hiểu ngay.

Ba thương nhân tóc đen đầu quấn vải theo Tiếu Thương Sinh tới trước mặt Vân Diệp, ôm ngực hành lễ, miệng nói liến thoắng một hồi.

Tiếu Thương Sinh nghe xong dịch:

- Hầu tước các hạ tôn kính, A Lạp Đinh bằng hữu trung thành của ngài có lời hỏi thăm, được gặp ngài ở bờ biển xinh đẹp này là do A Lạp ( Alllas) an bài.

A Lạp Đinh rất béo, béo ịch, chỉ làm một động tác khom lưng thôi đã khiến ông ta thở dốc rồi, không biết vì nguyên nhân gì mà Vân Diệp luôn có thiện cảm cực lớn với những thương nhân béo, bất kể là Hà Thiệu hay các thương cổ khác, luôn cảm thấy cái mông phì nộn của bọn họ đại biểu cho tài lực hùng hậu.

- Ta thu lễ vật của ngươi thì nên gặp ngươi, sông Ấu Phát Lạp Đề (Euphrates), sông Để Cách Lý Tư (Tigris) hàng năm vẫn ban ân huệ cho các ngươi chứ.

- Các hạ tôn kính, hai con sông đó là lễ vật An Lạp cho con dân sa mạc, mỗi năm sau khi nước tràn lên, mặt đất đều mọc ra đại mạch, đó là thiên đường mang mật và sữa, là cố hương của A Lạp Đinh.

- A Lạp Đinh, ngươi không ngại vạn dặm xa xôi tới nước ta, ngươi muốn có gì? Thương nhân không đầu tư vào thứ không có báo đáp, nói đi, nếu chuyện không khó làm, ta sẽ hỗ trợ, tất nhiên phải nằm trong quyền hạn của ta.

A Lạp Đinh quỳ xuống dưới chân Vân Diệp, ra sức hôn giày của y, nói đứt quãng một thôi một hồi, tựa hồ vô cùng thương tâm.- Hầu tước đại nhân tôn kính, xin ngài giúp đỡ A Lạp Đinh đáng thương, cường đạo tới từ Mạch Địa Na đã cướp của tiểu nhân ba con thuyền, cả tiểu nhi tử thân yêu của tiểu nhân cũng bị bọn chúng bắt đi, ở ngay trên biển cách ngài không xa, bọn chúng đang đợi đội thuyền của ngài xuất phát để cướp bóc. Hiện thần phong của An Lạp đã nổi lên, tiểu nhân mang theo chiếc thuyền duy nhất, trải qua gian hiểm được gió biển đưa tới đây, đây là an bài của An Lạp, muốn tiểu nhân báo cáo với ngài âm mưu đáng sợ này.

 

Con ngươi của Vân Diệp bất giác co lại, hải tặc Ả rập lại tới tận nơi này? Chẳng lẽ tuyến hàng không Đông Phi được mở rồi à? Mặc Hãn Mặc Đức đã chết, hiện giờ Cáp Lý Phát hẳn là một nhân vật kiệt suất, chẳng lẽ hắn ta kế thừa dục vọng vô cùng vô tận với đất đai của Mặc Hãn Mặc Đức, muốn tay cầm kinh Cổ Lan, tay cầm kiếm đem ý chí của An Lạp truyền tới khắp thế giới? Ba Tư còn chưa bị diệt, bọn chúng bằng vào cái gì mà dám nhắm vào Đại Đường.

*** Cáp Lý Phát: Vua người Hồi.

- A Lạp Đinh, chúng là quân đội hay hải tặc?

- Hầu tước tôn kính, đám hải tặc đáng chết đó là quân đội, cũng là hải tặc, bọn chúng tiếp nhận sự thống trị của Cáp Lý Phát, nhưng không nhận sự chiêu mộ của Cáp Lý Phát, dựa vào bản thân đông người, đã phong tỏa eo biển. A Lạp Đinh liều mạng xông qua eo biển, bị bọn chúng truy sát, An Lạp phù hộ, cuối cùng bình an tới được trung thổ, bốn con thuyền chỉ còn lại một. Đứa con đáng thương của tiểu nhân hiện giờ nhất định bị đem bán khắp nơi như nô lệ, An Lạp sẽ không bất công với tiểu nhân như thế, xin hầu tước vĩ đại cứu con tiểu nhân, tiểu nhân nguyện đem toàn bộ hàng hóa hiến cho ngài.

- Bọn chúng có bao nhiêu người, bao nhiêu thuyền? Hiện đang ở đâu?

- Hầu tước tôn kính, lũ hải tặc đáng chết có tổng cộng mười lăm thuyền, mỗi thuyền có tám mươi người, thêm vào nô lệ, chừng một trăm mười, bọn chúng canh ở nơi rời vịnh, ở đó có một hòn đảo nhỏ, gác ở đó không cho bọn tiểu nhân ra.Vân Diệp mặt nghiêm lại, nói với Lưu Tiến Bảo:

- Trông chừng bọn họ, không cho đi, tự ý đi, giết!

Gọi tất cả quan viên cấp giáo úy trở lên tới đại trướng họp, chuẩn bị nghĩ ra phương sách khả thi tiêu diệt đám hải tặc, đả thông đường ra biển, kết quả vừa nói chuyện ra một lượt, trong đại trướng đã loạn rồi.

Nghe được tin tức có hải tặc, chẳng ngờ đám quân tốt lại trở nên hưng phấn, không ít người còn chắp tay cảm tạ trời cao đưa hải tặc tới cho bọn họ, sau đó chẳng quay đầu lại chạy thẳng về thuyền của mình, chuẩn bị giong buồm ra biển, ông trời ơi! Đã bao nhiêu lâu không nghe thấy tin tức của hải tặc rồi?

Hai năm hay ba năm? Đây là tài nguyên lớn nhất của thủy quân, lần này lại có tới mười lăm chiếc thuyền hải tặc, còn là hải tặc béo múp mới cướp thương đội xong, cái đám cầm chĩa cũng dám tấn công hải tặc trong mắt chỉ nhìn thấy quân công và vật tư vô tận, đám hải tặc này là tài bảo, là quân công, triều đình có định luận từ lâu, bắt sống, giết chết hải tặc ngang với giết địch.

Thủy quân kiếm chút cơ hội lập quân công đâu có dễ, suốt một năm lênh đênh trên biển, đi từ đông sang tây rồi đi từ tây sang đông, hạm thuyền của quân đội đừng nói là gặp hải tặc, ngay cả trộm vặt cũng chẳng có mấy tên. Cho nên lần này những người ở lâu trong thủy quân cực kỳ nhiệt tình, cơ hội hiếm có.

Đợi khi người trong đại trướng chạy sạch rồi Vân Diệp mới phát hiện ra mình còn chưa hạ mệnh lệnh, Lưu Nhân Nguyện từ ngoài chạy vào, kéo Vân Diệp chạy ra ngoài:

- Tiên sinh còn đợi gì nữa? Chúng ta phải mau chóng ra biển, muộn rồi sẽ không có cơ hội nữa.

Ù ù cạc cạc lên thuyền, nhân lục mọi người còn chút lý trí, mệnh lệnh Tôn Nhân Sư đem thủy sư Trường Giang vừa mới tới bảo vệ tài vật, lương thực, bản thân ngồi thuyền của Lưu Nhân Nguyện giương buồm ra khơi, từ xa nhìn thấy Tôn Nhân Sư đang khuyển giải vị đô úy mới đến đang nổi trận lôi đình.

Trên mặt biển từng thuyền đội tự nhiên hình thành mũi tên, trên thuyền giương hết buồm, phá sóng tiến về phía trước, bố cục? Vân Diệp không nhìn ra.

- Lưu Nhân Nguyện, chúng ta ùa tới như bầy ong thế này nếu trúng mai phục thì sao?

- Tiên sinh, trên biển rộng không có gì che chắn, muốn mai phục trừ phi ở vùng nước đặc thù, đám giáo uy kia gần như ai cũng mấy đời kiếm ăn sông nước, làm sao xưng hùng trên biển bọn họ đã thuộc nằm lòng. Tiên sinh không thấy bọn họ đã tự an bài xong phân công xung phong, chi viện, cứu hộ. Giao phong trên biển là so thuyền ai lớn hơn, thuyền ai nhiều hơn, người Hồ không có khả năng phái một đội thuyền lớn tới cửa nhà của chúng ta, đường qua xa. Từ nơi này tới Đại Thực, nếu thuận buồm xuôi gió cũng phải đi chín mươi ngày, hiện giờ nổi gió mùa, có lợi cho chúng ta, bọn chúng muốn bỏ chạy phải đi ngược gió. Miếng thịt béo như thế không ăn, ông trời cũng không tha thứ.

Chương 438: Chuyến trở về

- Nhưng bọn chúng chỉ nghe thông báo tình hình, chưa nhận mệnh lệnh đã tự ý xuất phát, đây là đại tội.

Hành vi vô tổ chức vô kỷ luật của thủ hạ làm Vân Diệp rất khó chịu.

- Tiên sinh còn có thể hạ lệnh gì? Dù tiên sinh hạ lệnh, cũng bị đám đó sửa be bét hết, Đại Đường ta hiện giờ không đi gây chuyện với người khác, bọn chúng phải cười trộm rồi, không ngờ còn có gan chạy tới cửa nhà chúng ta lượn lờ, con mẹ nó còn phong tỏa vịnh. Loại chuyện này thông thường chỉ có chúng ta làm, không việc gì làm quanh quẩn ở cửa nhà người ta, ví như các nước Cao Lệ, Tân La. Hiện giờ đảo ngược lại, có gần trăm chiếc chiến thuyền nhàn rỗi, tiên sinh nói xem đám đó còn nhịn nổi không?

Bỏ đi, Vân Diệp bất lực ngồi xuống ghế, Đông Ngư đã mặc trang phục chiến đấu của mình vào rồi, thực ra chỉ buộc thêm một tấm vải vào hông, thừng trên hông có đeo một cái móc sắt lớn sáng choang, còn một đoạn thừng bện bằng da cá mập, rõ ràng là vì leo lên thuyền của người ta, tay còn cầm một cái đâm nhọn hoắt, miệng ngậm một thanh đoản đao, đúng là vũ trang tới tận răng, ăn vận như thế không chỉ mình hắn. Sau lưng có một hàng đại hán đang dậm chân thúc thuyền chạy nhanh hơn nữa.

Lưu Nhân Nguyện không ngưng đi đi lại lại đầu thuyền cuối thuyền, lớn tiếng quát tháo hạ tướng, vải dầu trên chiếc nỏ tám trâu trên mũi thuyền đã kéo ra, năm tráng hán đang lên giây cung ken két, sau khi vào vị trí hét lớn một tiếng, lập tức có đại hán cắm chêm vào, ba mũi thiết mâu được đặt vào rãnh, đuôi mũi thiết mâu còn mang theo giấy thừng to như ngón tay.

Tên ngồi ở cột buồm cao vút đột nhiên hét lớn:

- Có thuyền, bên trái phía trước, ba chiếc.

Mỗi từ đều hô cực kỳ rõ ràng, đó là kết quả rèn luyện nhiều năm.

Trong đội thuyền lập tức có hơn mười chiếc thuyền nhanh tức tốc áp sát ba chiếc thuyền nhô lên cao của người Hồ, ba chiếc thuyền người Hồ nhìn thấy hạm đội lớn như thế, định đánh vòng rút lui, nhưng hướng gió bất lợi, thuyền Đại Đường chỉ cua một vòng đã tới, muốn quay lại phải xuyên qua cả hạm đội.

- Thuyền người Hồ không lớn lắm thì phải.

Vân Diệp quay đầu lại hỏi:

- Hầu gia, Hồ tử có thuyền đi được trên biển là giỏi lắm rồi, còn mong có thuyền lớn sao? Đáng tiếc ba chiếc thuyền này không có phần của chúng ta.

Nhìn thấy mười mấy chiếc thuyền nhanh cách thuyền người Hồ mỗi lúc một gần, Lưu Nhân Nguyện không cam lòng đấm mạn thuyền.

Đột nhiên trên thuyền địch có mấy chấm đen bay ra, rơi hướng về thuyền nhanh của Đại Đường, đại bộ phận rơi xuống nước, có có một hai cái rơi lên thuyền, thiệt hại không lớn.

Một đám đại hán lực lưỡng vây đánh ba đứa trẻ con, chính là tình huống của trận đại chiến nho nhỏ này, thuyền nhanh đi theo hình chữ chi (z) áp sát thuyền của người Hồ, bản thân tuy cũng có máy ném đá cỡ nhỏ, nhưng đám giáo quý toàn thân ánh kim quang kia không cho ném, hỏng thuyền cũng tiếc lắm chứ, đó là tài sản chung của mọi người.

Cách một trăm mét, tiếng cung tám trâu bắn ra tới ngay Vân Diệp trên thuyền lớn cũng nghe rõ, mũi tên to lớn xuyên qua chỗ yếu ớt của cột buồm, toàn bộ ghim vào mạn thuyền dầy, chi chít như mạng nhện.

Mấy chục đại hán kéo thừng đu sang thuyền của người Hồ, đương nhiên cũng có mấy người xui xẻo bị trúng tên, rơi xuống biển nửa chừng, Vân Diệp cuống lên dậm chân hô cứu người.

Đợi tới khi thuyền lớn của Vân Diệp tới nơi thì cuộc chiến sớm đã lắng xuống, một người Hồ rậm râu phẫn nộ la hét cái gì đó, nhưng đám sĩ tốt không hiểu, chỉ bận tâm lục soát chiến lợi phẩm của mình, khi ngay cả dây chuyền vàng trên cổ hắn cũng bị giật lấy, hắn ra sức vùng vẫy, muốn cướp lại dây chuyền vàng.

Tiếu Thương Sinh cực bợ đít đi quát tháo sĩ tốt cướp dây chuyền vàng, lấy nó đem tới cho Vân Diệp xem, tên sĩ tốt kia thấy mình mất chiến lợi phẩm, tức tối đá người Hồ kia một phát, tiếp tục lục soát người khác, hắn là người đầu tiên lên thuyền, có quyền lợi đó.

Dây chuyền làm rất cầy kỳ, bên trên khắc một người Hồ có cánh dài.

- Hầu gia, đây chính là thần của bọn chúng, xem chừng tên này thân phận không thấp, không đơn giản là một thuyền trưởng.

Tiếu Thương Sinh giải thích với Vân Diệp, lại lí la lí lố nói với người Hồ kia, người đó lập tức phẫn nộ tuôn ra một tràng.

- Hầu gia, hắn nói hắn là quan quân, đang truy đuổi đào phạm, chúng ta không được bao che đào phạm, nếu không Cáp Lý Phát sẽ phái quân đội có thể lấp kín đại dương tới san bằng nơi này, tới khi đó đừng ai mong sống được. Nếu như chúng ta giao ra đào phạm, bồi thường tổn thất, hắn sẽ suy nghĩ cho chúng ta mộ con đường sống.

Vân Diệp gật gù, quan sát kỹ người Hồ đó, nói với hắn:

- Ngươi hiểu lời ta nói không?

Người Hồ đó cố làm ra vẻ trấn định lắc đầu, nhưng con ngươi đảo loạn xạ đã bán đứng hắn.

Vân Diệp cười bảo với Đông Ngư đang hậm hực vì anh hùng không có đất dụng võ:

- Chặt một tay hắn, chú ý, đừng làm hắn chết.
Đông Ngư mới tiến lên một bước, tên người Hồ đó sợ chết khiếp, dùng tiếng Trường An tiêu chuẩn cầu xin.

Vô Thiệt lấy làm lạ hỏi:

- Vân hầu, làm sao ngài biết tên này hiểu lời chúng ta?

- Một người cho dù giỏi biện luận tới đâu cũng phải cần hiểu hoàn toàn lời nói của đối thủ, hắn làm ra vẻ không biết, lớn lối dọa nạt. Ta không mặc quan phục, theo lý thì hắn không thể biết ta đứng đầu ở nơi này, ngươi và Lão Hồng trông càng uy phong hơn ta, nhưng tên này mỗi câu nói đều nhắm vào ta, ngươi nói có kỳ quái không?

Vô Thiệt và Hồng Thành gật đầu liên hồi, nhưng trong lòng rống lớn:" Bố láo bố toét, con mẹ nhà ngươi đứng ở chính giữa, Tiếu Thương Sinh lấy được chiến lợi phẩm cũng cho ngươi xem đầu tiên, người Hồ mà không biết ngươi là chính chủ mới là con mẹ nó quái lạ, rõ ràng bị mấy câu nói của hắn chọc giận, muốn lấy tay của người ta, ngươi Hồ bị dọa mới phải nói thật, lại còn lấy một đống lý do ra chứng minh mình trí tuệ, tên khốn này đùng là càng làm quan càng trơn như mỡ."

Đông Ngư thì bất cần biết, hầu gia nói chặt một cái tay thì nhất định phải chặt, còn mấy lời uy hiếp kia, ngay cả hắn còn chẳng sợ, hầu gia càng chẳng để trong lòng.

Không nỡ nhìn người Hồ bị chặt tay, Vân Diệp quan sát con thuyền, dài hơn bốn mươi mét, hình thuôn dài, mũi thuyền nhọn, trong khoang thuyền có long cốt, đợi tới khi y xuống tới tầng ba thì kinh ngạc không nói lên lời. Tầng ba thối hoắc mù thiên, bên trong có hai mươi nô lệ bị xích vào tường, ánh mắt đờ đẫn, tay đặt lên mái chèo, tựa hồ chỉ cần hô một tiếng, sẽ máy móc khua mái chèo. Sự thực đúng là như vậy, Tiếu Thương Sinh chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, bóp miệng một trong số nô lệ cho Vân Diệp xem, chỉ thấy bên trong giống Đông Ngư, thiếu mất lưỡi.

- Hầu gia, trên thuyền người Hồ đều có những nô lệ như thế, công việc của bọn họ là chèo thuyền, một số thuyền trưởng vì bảo mật cắt lưỡi nô lệ đi, như thế nô lệ không biết chữ không cách nào tiết lộ bí mật, chuyện này đã chấp hành trên thuyền người Hồ mấy trăm năm rồi.

Đây chính là súc sinh biết nói chuyện? Hiện giờ bọn họ ngay cả nói cũng không biết, giá trị còn không bằng đám dê kêu be be.

- Đưa bọn họ lên sàn thuyền, để bọn họ thấy ánh mặt trời.

Cũng không biết bọn họ bao lâu rồi không thấy ánh mặt trời, ai nấy mặt trắng bệch như ma, trước khi đi còn không quên bịt mũi nói một câu:

- Dùng nước biển tắm cho bọn họ, thối kinh!

Quay trở về thuyền của mình, Đông Ngư đã chặt tay tên người Hồ kia, đang chữa trị cho hắn, phương pháp chữa trị đơn giản chỉ là lấy bàn là sắt nung nóng dí vào vết thương, không chảy máy nhiều lắm, Đông Ngư lấy vải buộc cánh tay tên này lại rồi mới chặt.

Bàn là sắt dí vào vết thương, bốc lên mùi như lông lợn cháy khét, người Hồ kia chỉ co giật mấy cái, không còn sức mà gào thét nữa, vừa rồi Đông Ngư chém rất lâu mới chém được tay hắn xuống.

Đằng sau thuyền lớn kéo thuyền người Hồ, tất nhiên tốc độ chậm lại, tới khi Vân Diệp tới được đảo Bàng Giải ( con cua), thì trời cũng đã tối, tên đảo Bàng Giải là do Vân Diệp mới đặt, y nhìn thấy cua bò lổm ngổm trên bờ biển nên lấy tên này.

A Lạp Đinh nói sai, không phải là mười lăm chiếc thuyền, mà là mười tám cái, tên khốn kiếp khôn lỏi đó chuyên môn không tính ba cái của mình vào, có điều hiện giờ chúng đều là tài sản của thủy quân.
Cua biển là một món ngon, rửa đi bùn cát dính chặt vào là thành món ngon ngay, không cần thêm gì cả, cho ít muối vào luộc đã ngon tuyệt trần đời rồi. Có điều cua ở trước đảo này thì không ăn được, Vân Diệp nhìn thấy bọn chúng bò lên bò xuống đống tử thi là không còn hứng thú gì nữa, ăn cua ở mặt biển đằng sau yên tâm hơn.

Quân tốt Đại Đường trong chiến đấu không bao giờ lơi lỏng, mặc dù toàn bộ hải tặc đã bắt được, bọn họ vẫn không chút lơi lỏng nào, mười chiếc thuyền bơi ở mặt biển, cả đêm không ngừng nghỉ, chỉ cần phát hiện bất thường là công kích ngay, tranh thủ đủ thời gian cho đại quân ở trên biển, trên đảo cũng có chòi canh, Vân Diệp tuần tra xong thì yên tâm vào lều ngủ, trong tiếng sóng gõ nhịp, y ngủ cực ngon.

Trời vừa sáng đội thuyền liền chuẩn bị trở về, chuyên môn để lại mười chiếc thuyền nhanh đóng trên đảo Bàng Giải, đợi khi thuyền đội xuất phát sẽ quay về đội ngũ ở chỗ này.

Lý An Lan bế nhi tử đứng trên bên tàu nghênh đón đại quân khải hoàn trở về, còn tổ chức biểu diễn ca vũ, trình độ ca vũ đạo của Thúy Phượng Lâu không thấp. A Lạp Đinh béo ú tìm được nhi tử đã bị cắt lưỡi của mình trong đám tù binh, ôm đầu khóc rống lên, Tiếu Thương Sinh ở bên cạnh cười tùm tỉm trả lại gia phó cho ông ta, thuận tiện tiếp nhận tài sản của ông ta. A Lạp Đinh nói chỉ cần cứu được nhi tử, sẽ đem toàn bộ hàng hóa hiến cho hầu gia, là người có thân phận, không thực hiện lời hứa sao được.

Một cơn gió thổi lá cây trong phủ công chúa lay xào xạc, khi gió mùa mạnh nhất, đội thuyền sẽ phải xuất phát, hồng linh cấp sứ báo về Trường An đã phái đi ba lượt, Phùng Áng vì Vân Diệp tổ chức lễ tiễn chân linh đình, khi chén qua chén lại, thi thoảng còn nghe thấy Phùng Áng nguyền rủa cực kỳ độc ác:

- Vân Diệp, tên khốn kiếp sinh con không có lỗ đít, tốt nhất là bị hải long vương bắt đi làm nữ tế, tới lúc đó lão phu thống khoái uống ba trăm chén. Chư vị, cạn!

- Phùng công vì sao nói lời này, khuyển tử buổi sáng vừa mới thanh lý dạ dày, ị nhiều lại còn cực thối, hay là bảo hạ nhân bê lên cho Phùng công xem nhé? Trái lại ngài tuổi cao, lại bị chết ba đứa con, uống ít thôi, bảo trọng sức khỏe, sinh thêm ba đứa nữa bù vào số thiếu mới là đại sự hàng đầu, nghe nói hiện giờ ngài đã lực bất tòng tâm rồi, đáng thương đám tỳ hiếp xinh đẹp. Cẩn thận nếu con sinh ra lại giống gia tướng nhà ngài thì làm khó người ta lắm.

- Tên khốn kiếp, âm độc lắm, lão phu nhớ rồi, hành hạ ngươi ở Lĩnh Nam, người ta sẽ nói lão phu già mà không biết tôn nghiêm, đợi ta tới Trường An sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của lão phu.

- Năm trong hồng phấn của Yến Lai lâu sẽ được tiểu tử chuẩn bị sẵn cho Phùng công, nghe nói Xuân phong tán là diệu dược nhân gian, bí phương bất truyền của hoàng cung, tiểu tử vì giúp Phùng công được tận hứng, nhất định lẻn vào hoàng cung kiếm hai lạng cho ngài có bản lĩnh một đêm chém hết năm trăm hồng phấn, thể hiện bản sắc nam nhi của Phùng công. Nào nào nào, chư vị nâng chén mừng thọ Phùng công.

Hai người ngồi liền nhau mồm nói lời ác độc, mặt vẫn vui vẻ, Phùng Áng vô cùng hào sảng, chén đưa lên miệng là cạn, Vân Diệp miệng nhả hoa sen, đàm thoại có phong vân nổi lên, ngồi ở đây toàn là nhân vật máu mặt của Lĩnh Nam, bữa tiệc không thiếu tiếng đàn ca réo rắt, chỉ tiếc ràng...

Chỉ tiếc rằng Phùng Áng có hào tình ngàn chén không say, nhưng rót rượu là tiểu nhi tử của Hà gia đại nương tử, vò rượu của ông ta đương nhiên chọn loại có số cao nhất, hơn nữa càng to càng tốt, Vân Diệp ít tuổi, tất nhiên số bên trên càng nhỏ càng tốt. Trong tiếng rượu chảy róc rách, Phùng Áng cởi áo bào, để mình trần, ném giày sang một bên, mũ thì không biết đi đâu rồi, Lý An Lan che mặt chạy tới thẳng hậu đường không gặp ai nữa.

Cho một phát đấm bay Phùng Trí Dũng khoác áo bào cho mình, lại cưỡi người Vi gia lão tiên sinh, ép ông ta phải gọi mình là cha mới bỏ qua, kéo Vân Diệp, nhảy nhót loạn xạ đúng một canh giờ mới đổ rầm xuống đất, ngáy như sấm.

Phùng Trí Dũng mang nửa cái mặt sưng vù vác cha, xin lỗi thay ông ta, nói một đống lời mới trốn mất.

Khi tửu yến ngừng thì cũng là lúc mặt trời ló rạng, Vân Diệp bế nhi tử hôn lên má, rồi lại hôn lên mông nó mấy cái, vỗ mạnh lên mông Lý An Lan đang mong đợi đãi ngộ tương tự, còn bóp ngực nàng một cái mới cười lớn nghênh ngang bỏ đi...

Bến tàu đã buồm chen kín mít, vài tiếng tù và vang vọng chân trời, hai con lợn bị ném vào biển, cống hiến cho hải long vương, một loạt tiếng nhổ neo vang lên liên tiếp, hai trăm mười một chiếc thuyền lớn tiến ra biển, khí thế như thiên quân vạn mã, Vân Diệp sảng khoái cười lớn, không nhìn thấy nước mắt mênh mông của Lý An Lan.

Trên biển rộng xanh ngắt, một đội thuyền cực lớn tiến về phía trước, gió mùa lồng lộng thổi căng cánh buồn, thuyền đi nhanh chóng thuận lợi, dọc theo tuyến bờ biển quen thuộc, tới khi đến hải vực chưa từng đi qua liền phải cẩn trọng tiến lên.

Lưu Nhân Nguyện ngồi ở chiếc thuyền trên cùng, Tiếu Thương Sinh bảo người trói mình ở mũi thuyền, tay cầm một sợi giây có vạch số, không ngừng thả xống biển, sau đó báo ra từng con số, trên thuyền có trướng phòng tiên sinh đem những con số này ghi hết vào một tấm hải đồ cực lớn.

Một số người để thân trần, tóc tai đủ các loại màu quỳ trên sàn thuyền lau cọ, rất chuyên tâm, sàn thuyền mà không được lau sạch sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới tuổi thọ của thuyền.

Một tiếng còi canh chói tai vang lên, những nô lệ kia đứng dậy, đổ nước bẩn vào biển, lại lấy nước biển lên, vội vàng rửa tay, ngồi chỉnh tề trên sàn thuyền, đầu bếp xách một cái thùng lớn, cho bọn họ mỗi người một khay đầy cơm, rưới một thìa canh cá lên, còn phát mỗi người một quả quất, mặc dù chua méo mặt, bọn họ ăn ngon lành, làm người đầu bếp già thở dài, lẩm bẩm một tiếng:" Đúng là tạo nghiệt mà!", rồi sách thùng cơm xuống khoang thuyền.

Vân Diệp ngồi trên sàn gãi bụng cho Vượng Tài nằm bên cạnh, nó cuối cùng cũng hài lòng rồi, năm con ngựa cái có ba con bắt đầu động đực, Vượng Tài bận rộn suốt bốn năm ngày mới có thời gian nhớ tới Vân Diệp, thấy Vân Diệp ngồi đó, nó cùng lười biếng nằm bên cạnh.

- Vân hầu, nô tài không hiểu vì sao ngài giết hết đám hải tặc, còn đám nô lệ lại đem về Trường An không thiếu một ai, tới nơi như Trường An, chúng chắc không các nào sống nổi.

Vân Diệp ngáp một cái dài, trả lời Vô Thiệt:

- Trên thế giới này không có phế nhân, chỉ cần đặt bọn họ vào đúng chỗ, những người này nếu ở Đại Thực, hẳn không sống nổi một năm, nhưng ở Đại Đường có một nơi cực kỳ hợp cho bọn họ sinh tồn. Hoặc nói cách khác, nơi đó cần những người như bọn họ, chỉ có bọn họ mới có thể giữ được bí mật, mặc dù cả đời này bọn họ không thể sống rời khỏi nơi đó, nhưng ta đảm bảo bọn họ sẽ sống tốt hơn ở trên thuyền người Đại Thực gấp ngàn lần.

Vô Thiệt cũng ngồi xuống gãi cổ cho Vượng Tài, từ khi Vượng Tài ngậm tới cho ông ta một miếng bánh đậu xanh, thiện cảm của ông ta với Vượng Tài tăng lên nhiều, mặc dù không ăn thứ Vượng Tài đã cắn, nhưng ý tốt của nó đáng tán thưởng.

Vân Diệp hỏi đầy ẩn ý:

- Ngươi không hỏi ta chuẩn bị an bài số nô lệ đó ở đâu à?

Chương 439: Xúc phạm thần thánh

Vô Thiệt lắc đầu, chẳng buồn ngẩng đầu lên, nói:

- Nô tài sống không bệnh không tật lâu như thế, hầu hạ ba vị hoàng đế, chính là dựa vào chiêu không liên quan không hỏi tới, bí mật là thứ biết càng ít càng tốt, như thế mới sống lâu được, hẳn Lý Cương tiên sinh cũng dạy hầu gia điều này.

- Vô Thiệt, ta luôn tôn trọng những người sống lâu, ta luôn cho rằng, cùng với lịch duyệt nhiều, trí tuệ cũng sẽ tự động sinh ra, cho nên lời khuyến cáo của những người già, ta luôn ghi nhớ trong lòng. Chỉ cần có cơ hội ta sẽ nghiền ngẫm kỹ, ta gọi đó là tự xét.

Vân Diệp nghiêm túc nghe, gật đầu nêu cảm nhận:

- Đôi khi được dạy bảo quá nhiều, trong thời gian ngắn khó nghiền ngầm hết, ta sẽ tích trữ lại, bỏ một đêm khuya tĩnh lặng, tự mình nói chuyện với mình, lần nào cũng thu được ích lợi không nhỏ. Con người hiện giờ ai cũng quá hám lợi, quá vội vàng, bọn họ không hiểu tổng kết kinh nghiệm từ trong giáo huấn. Thứ cần theo đuổi quá nhiều, vì thế không ngừng có được, không ngừng vứt bỏ, cuối cùng phát hiện thứ mình có lại không phải thứ mình muốn, chỉ tiếc rằng quay đầu lại thì đã già.

- Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua một giây phút làm ta cảm động ở trong sinh mệnh, quý trọng chúng, đem chúng thành tài phú lớn nhất, cho nên ta chưa từng mất đi cái gì, thứ ta có được đã quá nhiều, rất thỏa mãn. Như vừa rồi lấy được bông hoa nhỏ, ta chuẩn bị gài sau tai, để lúc nào cũng ngửi được mùi thơm của nó.

Lần đầu tiên phát hiện ra nụ cười của Vô Thiệt rất đẹp, đầu tiên là mắt nheo lại, sau đó là cơ thịt hai má căng lên, nếp nhăn chụm lại ở khóe mắt, cuối cùng giãn ra, giống như hoa mẫu đơn trong ngày nở rộ.

Đôi khi lời nói là dư thừa, Vô Thiệt vỗ bụng Vượng Tài kêu bồm bộp, bất giác rất khao khát cuộc sống sau khi nghỉ hưu của mình.

Một ông già mặc đồ thọ cùng ba bốn đồng tử, dưới cây tùng, bên suối trong, trò chuyện trên trời dưới đất, giải thích yếu nghĩa của quyền pháp, khi thì hiền từ, khi thì nghiêm khắc, đám đồng tử ngoan ngoãn lanh lợi, nắm đôi tay thô chắc, hô sư phụ, đưa ra đủ các yêu cầu cả hợp lý lẫn không với mình.

Nhìn Vô Thiệp chìm vào trong mơ tưởng, Vân Diệp khẽ mỉm cười, không quấy rầy ông ta, đứng lên quây về tầng cuối của khoang thuyền, tên quý tộc rậm râu kia bị xích sắt trói vào cột, không được đứng thẳng lưng, lại không thể ngồi xuống, cho nên chỉ có hai canh giờ mà toàn thân như ngâm trong nước, bốc ra cái mùi ngứa mũi, đó là điều mà người Hồ ghét nhất.

Đông Ngư ngồi trên sàn, chẳng bận tâm tới mùi mồ hôi thối hoắc, vẫn cứ ăn một miệng thịt, làm một ngụm rượu một cách khoan khoái, thấy Vân Diệp bịt mũi đi xuống, vội vàng đỡ lấy y, dưới này tối đen xì xì, làm hầu gia ngã thì không hay.

Râu Rậm nhìn thấy Vân Diệp thều thào nói:

- Tha cho ta, tha cho ta, nếu không ngươi giết ta đi.Xích trong tay Đông Ngư buông một cái, Râu Rậm ngã lăn ra sàn như đống bùn nhão.

- Nói cho ta biết, ngươi tới Đại Đường ta ra sao? Chín mươi ngày đi biển, các ngươi khắc phục chứng bại huyết thế nào?

Vân Diệp giữ khoảng cách vừa đủ để không phải nói to, lại không phải ngửi cái mùi khung khiếp kia.

- Tổ tiên của ta, Mục Lạp vĩ đại một trăm năm trước đã tới mảnh đất này, sống ở một nơi gọi là Minh Châu hơn hai mươi năm, ông là một người bác học, thỉnh giáo những người có học vấn ở nước Tùy, nghiên cứu văn hóa Tùy, hơn nữa còn cưới vợ sinh con, sau khi chết an táng ở Minh Châu. Về sau phụ thân ta quay về Ba Cách Đạt, đem chuyện xảy ra ở vùng đất thần kỳ này nói với tiên tri vĩ đại. Tiên tri nghe xong cảm khái " học vấn tuy ở nơi xa cũng đáng theo đuổi." Bằng vào câu nói này phụ thân ta thành Mao Lạp ( Mullah - Lãnh tụ tôn giào?), từ nhỏ ta đã học tập những tri thức này, cho nên biết ngôn ngữ của các ngươi, ta học được dưới sự dạy bảo của đòn roi.

- Khi tổ tiên từ nước Tùy về nhà, ghi chép phong tục nhân tình các nơi, cho nên ta biết chỗ nào có thể lấy được tiếp tế, chỗ nào tìm được thức ăn tươi. An Lạp phù hộ, đoàn người chúng ta tới được nơi phụ thân trước khi chết còn nhớ nhung mãi, phụ thân nói rất nhiều, điều duy nhất không nói còn có loại người đáng sợ hơn người man mọi như ngươi.

Rậm Râu càng nói càng tức giận, biết mình không có kết cục tốt nên không sợ gì:

- Ta chẳng qua chỉ muốn cướp vài nữ tử ở nơi này, hiến cho Cáp Lý Phát vĩ đại, trí tuệ, vô địch, thuận tiện đem ý chí của An Lạp truyền bá cho các ngươi. Kết quả đồng bạn của ta đều bị ngươi trói trên tảng đá giết chết, chết rồi còn bị chim mổ rỉa, linh hồn không thể bình an tới thiên quốc, bọn họ tới vì truyền giáo, chết rồi lại không thể hưởng thụ xử nữ trong hoa viên, ngươi nhất định sẽ bị An Lạp trừng phạt.- Mặc Hãn Mặc Đức chết chưa tới hai năm, giáo nghĩa của ông ta đã truyền tới Ba Cách Đạt, tốc độ này thật kinh người, máu tươi nhuộm đỏ sa mạc, nên mới có truyền thuyết về huyết thiên sứ. Một tay cầm kiếm, một tay cầm kinh Cổ Lan, giáo nghĩa ôn hòa không che giấu được bản chất tham lam của các ngươi, địa đàng chảy sữa và mật, láo toét, còn cả bảy hai xử nữ, phó đồng trường sinh bất tử, lão bà vĩnh viễn là xử nữ à, các ngươi sao làm được?

- Kinh Cổ Lan lấy thiện lương, làm điều thiện làm gốc rễ, vì sao lại có những người đáng thương dưới khoang thuyền? Ngươi ném vào biển bao nhiêu thi thể rồi? Kinh Cổ Lan ngươi tin khác với thứ ta biết.

Râu Rậm kích động nhảy lên, nghe thấy Vân Diệp dám nghi ngờ giáo nghĩa của hắn, dù thiếu một tay vẫn muốn chết cùng Vân Diệp, miệng không ngừng nguyền rủa:

- Ngươi sẽ bị đá trên trời giáng xuống đập chết, ngươi sẽ bị châu chấu đầy trời nuốt chửng, ngươi sẽ chôn dưới cát sâu nhất không chết cũng không thối rữa.

Vân Diệp lùi lại sau một bước, nói với hắn:

- Bất kỳ kẻ nào muốn dựa vào vũ lực bước lên quốc gia của ta sẽ chỉ có tử vong và thống khổ vô tận, còn về cái địa đàng kia, các ngươi không về nổi đâu, ở Đại Đường, lựa chọn duy nhất của ngươi là địa ngục.

Biết được điều mình muốn biết, Vân Diệp định rời đi, ai ngờ Râu Rậm lại nổi điên, đâm đầu vào cột, làm đầu gần như vỡ làm đôi, trước khi chết còn cầu nguyện, hi vọng An Lạp vô song tha thứ cho hắn nghe được lời xúc phạm thần thánh lại không thể bảo vệ tôn nghiêm của thần...

Nhìn thi thể của hắn, Vân Diệp ngây người ra rất lâu, sức mạnh của tín ngưỡng có thể làm một người vượt qua sự sợ hãi về cái chết, y biết điều này, nhưng chuyện xảy ra ngay trước mắt vẫn gây ra sự chấn động chưa từng có, người này ít nhất có được thỏa mãn ở giây phút này.

Cái chết không gây cho Vân Diệp xúc động lớn, nhưng hành vi này làm y lo lắng về cuộc chiến tương lai với Tây Vực, nếu như nhớ không nhầm, cuộc chiến Cao Tiên Chi kết thúc trong thất bại, tuy có nhiều loại nguyên nhân, nhưng Vương triều Đại Đường sau thất bại đó hoàn toàn mất đi sự khống chế với Tây Vực, phải nghĩ cách, tài phú tinh thần Mặc Hãn Mặc Đức để lại quá khủng bố.

Trong một gian phòng khác là chiến lợi phẩm thu được sau cuộc chiến vừa rồi, có thể nói không thiếu cái gì, khay bạc tinh xảo, thảm hoa lệ, ngà voi trắng muốt, phẩm chất hơn xa thứ Vân Diệp được A Lạp Đinh hiến cho, chi tiếc rằng tên kia tới chết cũng không nói tên của mình.

Thuyền tới Minh Châu sẽ xử lý số chiến lợi phẩm này, sau đó chia cho tướng sĩ xuất hiến, tướng sĩ ở lại phòng thủ cũng có phần, chỉ có điều số lượng ít hơn nhiều.

Chương 440: Lại bị hại rồi (1)

Minh Châu là một hải cảng nhỏ, so với việc nói là hải cảng, chẳng bằng hình dung ra một cái cảng cá thì thiết thực hơn, đội thuyền không vào bến tàu được, chỉ có mấy thuyền nhỏ cập bến, chuẩn bị đem tang vật thu được từ đám hải tặc bán đi.

Khi còn ở Lĩnh Nam, Vâp Diệp đã phái quản sự Vân gia đi đường bộ thông tri cho các đại thương gia ngoài Ngũ Linh, bảo bọn họ tới Minh Châu, mình có hàng hóa muốn bán, bảo bọn họ không phải lo không đủ hàng hóa, chỉ cần lo tiền bạc của mình có làm hầu gia hài lòng hay không thôi.

Vì phát tài, hành động của thương nhân rất thần tốc, những thương nhân ôm mong đợi phát tài đứng trên bờ biển, từ xa xa thấy cánh buồm như mây, tiếng reo hò vang dội, đó là một đội thuyền hùng tráng.

Rất rõ ràng, tang vật của hải tặc không thỏa mãn được lòng tham của những thương nhân kia, chỉ mới một canh giờ, tang vật đã biến thành tiền đồng và bạc trắng, Vân Diệp không lấy hoàng kim, sĩ tốt cần tiền đồng chắc túi, bạc có thể chấp nhận, còn hoàng kim cách bọn họ quá xa.

Mua hết tang vật, hiện trường im phăng phắc, mấy chục vị đại thương đồng loạt nhìn vào Đinh Kiều, quản sự của Vân gia, ông ta có cái thói xấu hệt các vị chưởng quầy khác của Vân gia, thích dùng một ấm trả nhỏ uống tra, tu một ngụm trà nóng, đặt ấm trà xuống rồi mới nói với các đại thương:

- Chư vị chưởng quầy, vừa rồi chẳng qua là chút phúc lợi nhỏ hầu gia nhà ta kiếm cho các tướng sĩ, là thu hoạch của các tướng sĩ sau khi đánh bại hải tặc, cho nên hơi ít. Xin lỗi, Đinh Kiều này không nói rõ ràng, xin bồi tội với các vị.

Nói xong đứng dậy chắp tay bốn phía.

- Đinh chưởng quầy, chúng tôi đều nể mặt Vân gia cho nên mới lặn lội ngàn dặm xa xôi tới tòa thành nho nhỏ này, ông ngàn vạn lần đừng nói Vân hầu dám lấy cống phẩm cho bệ hạ mang ra bán, dù nhà ông dám bán, chúng tôi cũng chẳng có gan mua. Tiền thì tốt, nhưng lão phu không định vì tiền mà đem cả nhà lớn nhỏ cược vào.

Tức thì cả tòa đại sảnh nhốn nháo tiếng người, đồng loạt yêu cầu Vân gia có câu trả lời thỏa đáng cho mọi người, cống phẩm là thứ bọn họ tuyệt đối không dám đụng vào.

Đinh Kiều đột nhiên cười lớn, chỉ những chưởng quầy trong sảnh:

- Các vị cũng là người vào nam ra bắc, biết nhiều thấy rộng, sao hôm nay ai nấy lại trở nên ngu xuẩn vậy?

Đại sảnh tức thì yên tĩnh lại, mọi người vươn cổ đợi Đinh Kiều nó lý do.

- Chư vị, chưa nói bệ hạ cấp hầu gia nhà ta ý chỉ tùy nghi hành sự, chúng ta nói quốc triều rốt cuộc cần gì nhé, không giấu các vị, thuyền hầu gia nhà ta ngồi chính là chiếc Mộc Lan chu mà các vị thấy. Trong khoang thuyền chứa đầy kỳ trân dị bảo, không sợ các vị cười chứ, Lão Đinh này xem như là trải đời rồi, nhưng nhìn số châu báu đó cũng đái ra quần, chân không bước nổi, được gia tướng trong nhà đưa đi xem bảo khố, các vị đủ thấy bảo vật kinh người thế nào chưa?

- Quốc triều cần gì? Cần thứ bảo bối giá trị cao, nhưng không đem lại chút lợi ích nào cho triều đình à? Quốc triều cần tiền đồng, bạc, hoàng kim, lương thực, đồng, sắt, lụa, vải, muối. Quan viên cần vàng bạc để phát bổng lộc, tướng sĩ cần bạc khao thưởng, các tướng sĩ cần quân nhu, lương thảo. Không thể để bệ hạ khi phát bổng lộc cho quan viên, người này được một cây san hô, người kia một hạt châu. Tương sĩ đánh thắng trận, chẳng lẽ phát mỗi người một viên bảo thạch? Thế còn ra cái thể thống gì nữa.- Bệ hạ của chúng ta không phải là quân vương thích châu báu, nếu hầu gia nhà ta đem châu báu về Trường An, chư vị nghĩ xem, đem hết số châu báu đó bán ra một lượt, vậy nó còn là châu báu không? Con mẹ nó chỉ còn là một đống đá.

 

- Cho nên hầu gia nhà ta nghĩ ngay tới những thương gia chúng ta, chỉ có chúng ta mới có thể đem châu báu cấp bệ hạ biến thành thứ thực chất như tiền tài, quân giới, lương thảo, đó mới là thứ bệ hạ cần thực sự.

- Các vị, vừa rồ mọi người cũng nói, nếu tùy tiện bán cống phẩm sẽ chết cả nhà, các vị có người thân, chẳng lẽ hầu gia nhà ta không có? Lão Đinh ta không có?

- Chuyện này các vị cũng thấy rồi đấy, đều tiến hành quang minh chính đại, không che giấu quan phủ, thứ sử nay đang uống trà nói chuyện với hầu gia ta trên thuyền, còn có cả hoạn quan thiếp thân của bệ hạ, tám nghìn tướng sĩ thủy quân ở đó, giấu được ai? Cho dù hầu gia nhà ta mua chuộc được hết bọn họ, các vị nghĩ rằng bệ hạ không biết à?

- Cho nên các vị cứ yên tâm cả đi, lấy tiền tài vật tư của các vị, chuẩn bị phát tài, đây dứt khoát là một vụ làm ăn ốt, hiện châu báu quá nhiều, giá sẽ không đắt, bất kể là để cho con cháu, hay là đem ra chợ bán đều là lựa chọn tốt.

Lão Đinh nói xong, hiện trường rối loạn, vừa rồi lo lắng chỉ vì những thứ kia mang danh nghĩa cống phẩm, trong tiềm thức cho rằng thứ đó không thể động vào, ai động vào là chết, giờ nghĩ lại thì đúng là thế, hoàng gia cần châu báu làm gì, để bệ hạ chơi một mình à? Có khả năng đó không? Bệ hạ nuôi chim, cũng bị Ngụy Trưng làm cho phải tự tay bóp chết trong lòng, nếu những thứ này đều vào hoàng cung, còn chẳng bị đám triều thần làm phiền chết thôi, Lão Đinh nói rất có lý.

Người lớn gan đã chuẩn bị tiền tài, tính toàn dùng bạc đổi tốt hơn hay sắt thì tốt hơn, người nhát gan thì do dự quan sát. Nơi bán hàng ở ngay bên biển, khi thứ sử Minh Châu cười tủm tỉm từ trên thuyền xuống, lập tức các quan viên vây tới, chuẩn bị nghe xem quan bản địa nói sao.Thứ sử Minh Châu Lương Giai hai tay áp hờ, bảo mọi người yên tĩnh, đợi im lặng rồi ông ta mới nói:

- Chư vị muốn hỏi gì, bản quan đã đoán được vài phần, chẳng qua là vấn đề cống phẩm có thể bán hay không, giờ bản quan trả lời, hoàn toàn có thể, đó là kết luận của bản quan sau khi xem ý chỉ của bệ hạ. Chỉ cần chư vị nạp thuế ở Minh Châu thì không thành vấn đề, ha ha, nói thật, lát nữa bản quan cũng muốn mua vài món làm chí bảo gia truyền. Tới khi đó chư vị đừng tranh với viên quan nghèo như ta, làm ơn, làm ơn.

Nói xong lớn tiếng gọi quản gia về nhà chuẩn bị tiền tài.

Lúc này mới đánh tan chút lo lắng cuối cùng của mọi người, chuẩn bị sẵn tiền tài để thi triển thủ đoạn..

.Hôm nay trên thuyền rất nào nhiệt, có tư cách lên thuyền của Vân Diệp còn có một người nữa, đó là đại chưởng quầy ở Giang Nam.

- Lão Chu, thế này cũng quá đáng quá, Vân gia đầu tư ít tiền tài vào tiền trang, vì sao cho tới nay không thu lợi được chút nào? Toàn nghe Hoàng Chí Ân khoe khoang nói tiền trang kiếm tiền ra sao, nay mở ở đây, mai mở ở kia, vì sao Hà gia không thu được đồng nào? Không phải bị các ngươi nuốt mất rồi chứ?

Đại chưởng quầy mặt như quả mướp đắng:

- Hầu gia ơi, ai mà dám nuốt tiền của ngài chứ, nương nương đã nói rồi, tiền trang rất quan trọng với Đại Đường, hiện cần triển khai toàn diện, không chia hoa hồng cho cổ đông, đợi sau hãy nói, ngài nói xem ai dám lấy tiền?

- Ta nhớ ngoại trừ đại cổ đông là nương nương, còn có ba tiểu cổ đông, thái tử, Ngụy vương, và ta. Nương nương hại con mình ta không có ý kiến, vì sao hại luôn cả ta.

- Nương nương nếu ngay cả con mình cũng hạ thủ được thì hầu gia bị tính kế có là gì đâu, nếu không hay là về kinh rồi hầu gia tự hỏi nương nương xem.

- Lão Chu chết băm này, ngươi đưa ra chủ ý rắm chó gì thế, hiện giờ ta chỉ sợ gặp nương nương và bệ hạ, tránh còn chẳng kịp, làm gì có chuyện tới nhà nạp mạng.

Lão Chu là người quen rồi, là người cũ khi tiền trang khởi nghiệp, năm nay mới thăng lên làm Đại chưởng quầy, là người rất có năng lực, chưa tới một năm khiến nghiệp vụ phát triển mạnh mẽ, xem như Hoàng Chí Ân không nhìn nhầm người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau