ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 431 - Chương 435

Chương 431: Chuột sa chĩnh gạo

Thuyền đội tụ tập mỗi lúc một nhiều, cả vùng biển chỉ thấy cánh buồm như rừng, chỉ là có một sự phiền toái, đó là thuyền đều rỗng, Tôn Nhân Sư cười gian nói, hắn nghe mệnh lệnh hoàng đế, bệ hạ nói, để Vân hầu chất đầy thuyền lái về Sơn Đông, tới khi đó sẽ có đại quân tiếp ứng.

Chất đầy cái gì? Chất đá tất nhiên là không thể được, trở về sẽ bị Lý Nhị dùng đá ném chết, năm nay Hà Nam, Hà Bắc thu hoạch không tốt, Lý Nhị đã giảm bớt hai phần thuế của hai đạo này, hiện giờ đang mong ngóng Vân Diệp chở đầy lương thực tài bảo về, tùy nghi hành sự thì ra là như thế.

Lĩnh Nam thì bỏ đi, Phùng Áng sai người mang tới mười vạn đảm lương thực, một thuyền châu báu bảo ngọc, rồi rụt đầu vào Quảng Châu, nấp ở trong nhà chuẩn bị xem Vân Diệp làm trò cười. Là người trong cuộc, Vân Diệp là người cuối cùng biết mình chẳng những phải đem thu hoạch của các gia tộc mang về, còn lại gom lương nữa.

Lý Nhị là thế đấy, hoặc không làm, hoặc làm lớn, biết ông ta muốn vét sạch tài phú Lĩnh Nam, để tranh thủ thêm thời gian cho bản thân, Lĩnh Nam nghèo khó bất kể an bài thế nào cũng không muộn.

Trước kia có hoàng đế đem toàn bộ phú hộ thiên hạ tới Trường An, làm phồn vinh kinh tế quốc đô, ví như Hán Vũ đế từng làm thế, hiện giờ không được, quốc gia mới bắt đầu ổn định, không thể loạn, ông ta lại nóng lòng muốn làm thiên cổ đệ nhất đế, chuẩn bị diệt sạch toàn bộ kẻ địch xung quanh, để bản thân sau này rúc trong hậu cung ăn chơi đợi chết, sống vài năm thanh nhà. Nhưng tiền đâu ra? Vừa vặn Vân Diệp nói Lĩnh Nam nhiều tiền, nhiều lương, người ngốc, ông ta nhớ ra mình gần như quên mất vùng đất đó thuộc về mình, trừ mấy quan viên bị đi đày tới Lĩnh Nam thì không có đầu tư gì khác, ông ta mong đợi đất nghèo kết được trái ngọt, giờ tới lúc hái quả rồi.

- ***, cái tiếng Vân lột da của mình không thoát nổi rồi.

Lý An Lan vội vội vàng vàng vuốt ngực cho Vân Diệp đang thở phì phì, sợ y giận quá chẳng may có chuyện chẳng lành, từ khi cùng Vân Diệp tới bên bờ biển, không có chuyện nào thuận lợi cả, tướng lĩnh với đủ các loại khẩu âm tu tập trong đại trướng, kẻ này muốn lương thực, kẻ kia đòi tiếp tế, kẻ nói thuyền hỏng rồi, phải tu sửa, còn nói cái gì mà đáy thuyền quá nhiều vỏ sò, cần kéo lên bờ cạo đi. Chết người nhất là bọn họ mang đủ thứ hình dạng quái đản, nói họ là quân nhân, chẳng bằng nói là đám ăn xin, quân phục của Đại Đường tuy không đẹp, nhưng hay dở gì còn có thể che thân, nhưng bọn họ thiếu mỗi điều phơi cả mông ra thôi.

Có điều sau khi gặp quân sĩ, Vân Diệp lại cười, Đại Đường mới lập quốc qua trăm trận, quân nhân nghèo một chút, kỹ năng giết người thì chưa sa sút, chỉ cấp quân phục cho mấy vị đầu lĩnh, đã vô ngực nói sẽ thay Vân hầu giải tai trừ nạn.

Đem toàn bộ vải dùng lửa thổ nhân làm y phục cho quân tốt, mười vạn đảm lương thực Phùng Án đưa tới đã biến thành quân lương, Tôn Nhân Sư sau khi chỉnh lý quân số nói với Vân Diệp, hiện giờ hắn đã là đại tổng quản thống lĩnh hai vạn người rồi.

Huấn luyện ở trong vịnh suốt một tháng, mặt trời gay gắt ở Lĩnh Nam biến Vân Diệp thành một thổ nhân đen đúa, chỉ còn lại răng là trắng.

Vốn định ở lại Lĩnh Nam một năm chơi với con, bù đắp phần nào cho Lý An Lan, nhưng giờ không đợi được nữa, chỉ một tháng nữa là gió mùa sẽ thổi, thời gian giành cho Vân Diệp không còn nhiều, lương thực mà Hồng Thành cướp được còn ở bờ biển đối diện, theo như hắn nói thì có năm trăm vạn đảm, nhưng không chắc được, hắn không để lại nhân thủ trông coi, để lại nhiều không có người đi đánh nhau, để lại ít sẽ bị thổ nhân xé xác, cho nên còn lại bao nhiêu thì không chắc được. Hiện giờ Vân Diệp cần gom lương lại từ đầu.
Để Lý An Lan lại, chuẩn bị quân nhu cho đại quân quay về, bản thân dẫn đội thuyền trống lao ra biển như một đám châu chấu đói.

Hai ngày đi biển, biển rộng màu lam an ủi lớn cho Vân Diệp, phía trước có cá heo mở đường, sau có hải âu bay lượt, nước biển trong thấy đáy đủ các loại cá bơi qua lượn lại.

Lưu Tiến Bảo xuyên thừng vào tên, không ngừng dùng cung bắn cá, hiệu quả không được tốt, nổi giận kiếm mấy con lớn hơn thử. Vân Diệp không cho hắn bắn cá heo.

Đông Ngư đi theo Vân Diệp khắp nơi khinh bỉ nhìn Lưu Tiến Bảo, tung người một cái lao xuống biển, tên này trong nước còn nhanh hơn cá, ngụp xuống nước một cái, lúc trồi lên trong miệng đã ngậm một con cá, hai tay mỗi bên một con, ném cá lên thuyền, tự mình tóm giây thừng, đạp vài cái đã leo lên Mộc Lan chu cực lớn, hán cái miệng khó coi cười đắc ý.

Đi dọc theo bờ biển, cây đước mọc xanh biêng bước, màu lam và màu lục hình thành đường phân cách rõ ràng, cảnh đẹp như thế đời sau trong mơ cũng chẳng có.

Sau khi chiến thuyền vượt qua eo biển, Vân Diệp mới biết Giao Châu lại có một vị Giao Châu đại tổng quản, tước vị Đàm quốc công, tên gọi Khâu Hòa, chưa bao giờ nghe tới người này. Dưới sự quản hạt của Giao Châu có mười châu, còn có một người đối lập tên là Lý Giảo, là thái thú Nhật Nam châu. Trên thuyền bày hai tấm bái thiếp, làm Vân Diệp không hiểu gì cả.

- Vân hầu, Khâu Hòa quy thuận triều đình năm Vũ Đức thứ tư, Lý Giảo thì bị chúng ta đánh bại mới quy thuận, khi mạt tướng tới bệ hạ muốn mạt tướng hỏi, mười mấy năm phú thuế đâu rồi? Vì sao không thấy nộp lên hộ bộ?Tôn Nhân Sư cười hăng hắc giải thích cho Vân Diệp:

- Nói như thế chúng ta có thể danh chính ngôn thuận đòi lương thực rồi?

- Hai tên hàng tướng, dưới sự uy nghi của hầu gia sẽ phải cúi đầu nghe lệnh, không dám lắm mồm. Hai vạn tướng sĩ của chúng ta ùn ùn kéo tới, không cho câu trả lời hài lòng sao được, hơn ba trăm cái thuyền này thế nào cũng phải chứa đầy.

- Lão Tôn, con người ta xưa nay luôn lấy bụng tiều nhân đo lòng quân tử, cho nên ta luôn thấy thứ nắm ở trong tay mới là của mình, đại quân của ngươi có thể khống chế được bọn họ không, ta muốn bọn họ không thể nhúc nhích nổi, thứ ta cần ta sẽ tự đi lấy, lấy đủ rồi sẽ về nhà, ngươi thấy sao?

- Hầu gia cao kiến, mạt tướng cho rằng bệ hạ nếu đã soát sạch Giao Châu, vậy chúng ta tất nhiên tiến dọc theo bờ biển mười châu Giao, Phong, Ái, Tiên, Diên, Tống, Từ, Hiểm, Đạo, Long, những nơi giàu có không thể bỏ qua.

Nghe Tôn Nhân Sư nói thế, Vân Diệp hết sức tán thành.

Vũ lực hùng mạnh làm Giao Châu phải lập tức giang rộng vòng tay, sau khi đảm bảo tài sản nhân thân của Khâu Hòa không bị xâm phạm, vị Đàm quốc công hạ lệnh mở tất cả lãnh địa, trước kia tiền lương Hồng Thành chứa ở đây đều bị chuyển lên chiến thuyền, hiện giờ trong kho phủ đã trống tới mức chuột phải chuyển nhà.

Nhìn lúa ba vụ, Vân Diệp không ngừng nguyền rủa trời cao, có thứ lúa nhà ai mà mọc còn khiếp hơn cả cỏ dại? Loại lúa này trồng đơn giản tới hãi hùng, chỉ cần một nắm thóc ném vào đất, ba tháng sau tới thu hoạch là được. Những sĩ tốt xuất thân nông gia ôm lấy bao lúa không chịu buông, đó là bảo bối của trời.

Thổ nhân còn cho rằng đại quân của Vân Diệp tới cướp nữ nhân, đem thê nữ đen xì xì của mình đuổi vào trong rừng, quân Đường không đi không cho ra, về sau phát hiện bọn họ không có hứng thú với nữ nhân, chỉ nhắm vào lương thực, lấy ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn quân Đường hớn hở lấy những cái bao gai quý trọng cho gạo cốc vào mang đi, mà lúa trong ruộng thì sắp chín rồi.

Chuột sa trĩnh gạo, đó là cảm xúc của quân Đường.

Chương 432: Tranh giành ảnh hưởng (1)

Cùng cảm khái còn có Khâu Hòa, Giao Châu ít thiếu nhất là lương thực, vị hầu gia trẻ cẩn thận kia không cần giam mình lại, sắp tới mùa thu hoạch, năm sau kho lại chất đống thôi, chẳng lẽ Đại Đường thiếu lương thực tới mức độ đó?

Đây là lần đầu tiên có quân nhân Đại Đường bước lên đất liền Giao Châu, nếu như ta có thể dùng được sức mạnh cường đại đó thì cái họa tâm phúc Lâm Ấp kia chẳng phải diệt dễ như trở bản tay.

Vân Diệp đang chìm trong đống số má không rút ra được, bàn tính bị y gẩy nghe như thiên âm, người khác nghe thấy nói ồn ào, Vân Diệp lại thích âm thanh này, mỗi khi bật một hạt châu, nói lên lại có một đống lương thực vào khoang thuyền.

- Không rảnh gặp Đàm quốc công gì hết, hiện giờ ta hận không thể chia một người làm hai mà sai khiến, có rảnh tốn thời gian với hắn.

- Hầu gia, hắn nói có một nơi người chưa đi, nếu đi, đừng nói lương thực, dù châu báu cũng sẽ chất đầy thuyền của người.

Lưu Tiến Bảo liếm môi nói:

Vân Diệp suy nghĩ một lúc, dừng công việc trên tay lại, dựa vào giường mềm nghĩ một lúc nói:

- Thứ hắn muốn chẳng qua là mở rộng, nay đường nam hạ có Lý Giảo chắn đường, phát triển phía đông có Lâm Ấp, cho nên muốn lợi dụng sức mạnh của chúng ta để đạt được mục đích, ta không ngại bị hắn lợi dụng, bị lợi dụng nói lên chúng ta có giá trị lợi dụng. Ta chi muốn biết, hắn trả nổi thù lao không? Nói cho hắn, hoàng kim mười vạn lượng, đó là cái giá của Lâm Ấp, Lý Giảo là thần tử Đại Đường, ta sẽ không ra tay.

Nói xong tiếp tục vùi đầu vào công tác tính toán.

Một khi quyền vào tay là vận dụng, đó là đặc điểm của Vân Diệp, không dùng quyền lực nhỏ nhất vận dụng tới mức lớn nhất là bản thân thất chức, thủy quân nghèo đói tới mức này, dù ông trời cũng không chấp nhận nổi.

Cao nguyên đất vàng giàu có làm Đại Đường bỏ quên khao khát với màu xanh, giờ là lúc hướng ánh mắt ra đại dương rồi.

Nghĩ tới đó Vân Diệp đặt bút xuống, đã làm cường đạo thì làm tới cùng luôn, đem một đội quân vũ trang tận răng giao cho Lý Nhị hẳn sẽ có tác dụng lớn hơn, ông ta mới là tên cường đạo chuyên nghiệp nhất.

Khâu Hòa không bỏ ra được mười vạn lượng hoàng kim, nhưng nói Lâm Ấp có, chỉ cần đại quân đánh hạ Lâm Ấp, nhất định sẽ gom đủ vàng, nghe nói cung điện của quốc vương đều làm bằng vàng.

Tôn Nhân Sư, Lưu Nhân Nguyện, còn cả một đám bộ tướng bắt đầu thèm nhỏ giãi, tiếc là Khâu Hòa nói hơi muộn, mùa thu hoạch sắp tới, bất kể Vân Diệp nuối tiếc ra sao cũng phải về nhà, nếu không chờ đợi y sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Lúc tới thì mình nhẹ như chim én, khi về thì chậm rì rì, sau khi Vân Diệp cảnh cáo mấy lượt, rất nhiều lương thực bị bỏ lại bên bờ, Khâu Hòa thất vọng ném cả ngọc bội của mình vào đống lương thực, chẳng thèm nhìn lấy một cái, trở về thành Giao Châu của mình.Cơm gạo, cháo gạo, cơm ống trúc, bánh gạo, đủ các loại ăn gạo nhanh chóng lưu truyền khắp đội thuyền, một con cá mặn với một bát cơm trắng làm bọn họ cả đời khó quên. Nhìn chiếc thuyền lớn nhất đội thuyền, lòng Lưu Nhân Nguyện như có sóng lớn cuộn trào, thuyền vững kiếm sắc có thể khiến một quốc gia thần phục, mang về tài phú vô tận, đúng là một truyền kỳ.

Tôn Nhân Sư hồi tưởng lại từng chuyện ở Giao Châu, lòng tràn ngập tự hào, nhìn bộ hạ bận rộn đi qua đi lại trên sàn thuyền, tưởng niệm tòa thành đầy hoàng kim kia, lẩm bẩm:

- Đó là thứ để cho mình.

Nhìn hai kẻ trầm tư bên cạnh, Vân Diệp chẳng nói với bọn họ, tòa thành hoàng kim mà Khâu Hòa nói không tồn tại, nơi đó sản xuất dã nhân chứ không sản xuất hoàng kim, hi vọng gì một đám dã nhân đi xây tòa thành hoàng kim.

Văn minh hiện có ở nơi này đều từ Trung Nguyên truyền vào, tới khi Tần Thủy Hoàng đánh xe ngựa vào Lĩnh Nam, ba mươi vạn quân Tần tiến vào vùng man hoang này mới có văn minh đích thực, các loại văn minh xuất hiện đời sau là sự nối tiếp nền văn minh Hoa Hạ, thêm vào Ấn Độ giáo ăn mòn, Y Tư Lan giáo nam hạ, liền hình thành văn hóa phồn vinh đại lục.

Khâu Hòa bất chấp tất cả, dù lừa gạt cũng muốn quân Đường diệt trừ nước Lâm Ấp thay cho hắn, một quốc gia nhỏ chủ thể là người Hán, thuận tiện diệt luôn cả Lý Giảo, như thế cả tòa sơn lâm sẽ do hắn định đoạt.

Cho dù sau này bị bóc trần cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm là bị quân Đường vơ vét ở địa phận của mình, nói trắng ra là lấy thêm ít lương thược, bảo thạch, hắn thèm gì thứ đó.

Vân Diệp ngay từ đầu đã không tin lời hắn, chưa bao giờ tin, mục tiêu của mình là lương thực, tìm được là thỏa mãn rồi, vận chuyển về Trường An là thắng lợi, sinh chuyện thêm làm gì.
Bảo thạch lấy nhiều về Trường An sẽ không còn đáng giá nữa, với số bạo thạch hiện giờ Vân Diệp đã thấy nhiều rồi, liền một lúc xuất hiện nhiều đồ tốt như thế, ngươi phải nghĩ tới dung lượng thị trường chứ.

Thị trường đói khát mới là thị trường tốt, đợi tới khi đầu phụ nữ Trường An gài đầy bảo thạch, thì bảo thạch còn là bảo thạch không? Nó chỉ là một cục đá biết phát sáng thôi.

Lúc này lương thực có ích hơn bảo thạch nhiều, tiếc là Tôn Nhân Sư nghèo phát cuồng không hiểu, Lưu Nhân Nguyện hùng tâm vạn trượng cũng không hiểu, bọn họ kiếm rất nhiều cục đá mang về.

Cái vịnh mình đang đi qua chính là nơi có hải cảng thiên nhiên chất lượng và ngư trường phong phú ở đời sau, rất nhiều dòng sông đổ ra biển ở đây, tạo thành nguồn tài nguyên ngư nghiệp phong phú, nơi đây là quê hương của cá và gạo, tiếc là quá ít người.

Quá lãng phí, đây là sự lãng phí với ân điển của thiên nhiên, Vân Diệp nhìn xa xa những thổ dân chèo thuyền độc mộc, cầm chĩa đâm cá là lại thương cảm, đất đai Quan Trung khai khẩn mấy nghìn năm đã cằn cỗi lắm rồi, tình cảm đất đai khiến những con người cần cù kia vẫn ngày ngày thu hoạch trên mảnh đất đó.

Con mắt người Đại Đường chỉ biết nhìn vào hai bờ Lưỡng Hà, nhưng không biết dòng sông dữ dội từ lâu tràn ngập địch ý với nhân loại, Đại Đường là vương triều cuối cùng mà nó ban ơn, tới vương triều tiếp theo nó mắt đầu mở miệng nuốt chửng mạng người...

Vân Diệp ngồi ở mũi thuyền nhóm một cái lò nhỏ, nướng cá lớn quá không được, từng phiến cá hồng hồng phết mỡ lên, rải thêm muối, rồi một lớp tương ớt đỏ rực, không cần thêm bất kỳ thứ hương liệu nào khác, Vân Diệp không hứng thú lắm với hương liệu, thậm chí là ghét, hiện giờ bản thân đồ ăn rất tươi ngon rồi, nếu như không phải sợ ký sinh trùng, y dứt khoát sẽ thích gỏi ở Đại Đường.

Cá chín, hương thơm ngào ngạt, tới ngay cả Tôn Nhân Sư xuất thân thế gia cũng thèm thuồng không thôi, Vân Diệp ăn một miếng, thấy vị không ngon liền không ăn nữa, chỉ Lưu Tiến Bảo, ý nói hắn ăn được rồi.

Tôn Nhân Sư tất nhiên không tiện ăn đồ thừa, Lưu Tiến Bảo và Đông Ngư không có băn khoăn đó, mỗi người gắp một miếng hưởng thụ khoái lạc thân phận thấp mang lại.

Rót một chén rượu cho Tôn Nhân Sư, hai người tựa vào mạn thuyền trò chuyện.

- Hầu gia, rõ ràng chúng ta còn năm ngày để tận dụng, vì sao ngài lại bỏ tấn công Lâm Ấp, ngài nhất định biết tiểu quốc gia đó, nó không chống nổi sự tấn công của chúng ta trong một canh giờ, mạt tướng không hiểu, vì sao ngài lại bảo qua mục tiêu hấp dẫn như thế.

- Tôn tướng quân, mục tiêu quá hấp dẫn thường là giả, tĩnh tâm lại mà nghĩ đi, tướng quân thực sự cho rằng trong rừng có một quốc gia như thế à? Nếu có, Phùng Áng ở Lĩnh Nam bao năm sao không biết, làm gì tới lượt chúng ta, tướng quân không cho rằng Phùng Án cũng không đánh nổi tiểu quốc đó chứ?

- Khâu Hòa dám lừa chúng ta, hắn chán sống rồi.

Bỏ đi hoàng kim che mờ mắt, Tôn Nhân Sư vẫn là người có trí tuệ, chớp mắt đã hiểu các vấn đề trong đó.

Chương 433: Tranh giành ảnh hưởng (2)

- Lão Tôn, ngươi là tướng quân Đại Đường, lần này chúng ta đi thu lương, không phải đi tác chiến, mặc dù chúng ta có thể tiêu diệt Lâm Ấp một cách nhanh gọn, nhưng tiêu diệt xong thì sao? Để Khâu Hòa một mình lớn mạnh? Sự giàu có ở nơi này ngươi tận mắt nhìn thấy rồi đấy, chúng ta mang đi lương thực, không tới hai năm hắn sẽ lại có số lương thực này.

- Lừa chúng ta thì chúng ta làm gì được hắn? Cùng lắm bóc lột được một ít, không giết được hắn, bệ hạ sẽ không cho chúng ta làm như thế, trừ khi bệ hạ phái quan tới cai trị vùng này, ngươi mới có thể yên tâm diệt Lâm Ấp.

Tướng quân luôn chỉ suy nghĩ từ góc độ quân sự, có tiền lương thì chuyện đầu tiên là dùng làm quân lương, đem đi chinh chiến, còn đất đai chiếm được phải làm sao lại là vấn đề của quan văn, không nằm trong phạm vi suy nghĩ của bọn họ.

Nói chuyệ kinh tế chính trị với Tôn Nhân Sư làm Vân Diệp thấy nhầm đối tượng rồi, một tướng quân giống như một cái búa, hắn đối đãi với kẻ địch chỉ muốn dùng búa đóng đinh, đóng một cái không xong thì hai, ba cái tới khi đóng lún vào mới thôi. Sống cuộc đời kiểu như thế lâu dần nhìn cái gì cũng giống đinh, bất giác giơ búa đập vài cái, có búa thì các công cụ khác bỏ quên hết.

Lương thực được mang về, Vô Thiệt cười tới nếp nhăn nhúm hết cả lại, đích thân tới từng thuyền xem, trời nóng mà kiểm tra từng khoang thuyền một, còn về cơm tối khỏi phải chuẩn bị cho ông ta nữa, vì ông ta tới mỗi thuyền đều cho một nắm gạo vào miệng nhai, đợi khi ông ta nếm xong lương thực thì đoán chừng là no rồi.

Khoang thuyền không phải là chỗ chứa lương tốt, gặp nước một cái là vứt hết, thêm vào mùa mưa ở Lĩnh Nam sắp tới, cần phải rời nơi này trước đó, nhân gió mùa đông nam men theo bờ biển, đi vòng một nửa Đại Đường, đem lương thực vận chuyển tới Sơn Đông, rồi theo đường bộ đưa tới Kế Châu, theo Đại Vận Hà chuyển tới Trường An.

Đi đường xa tất nhiên sẽ không bình an, chuyến đi này do Tôn Nhân Sư tiến hành an bài.

Nghĩ mà thấy bi ai, vận chuyển vật tư trọng yếu như thế mà văn quan võ tướng khắp triều tựa hồ nhìn mà không thấy nghe mà không vào, để mặc cho đám người trẻ tuổi gánh vác, mật tấu của Vô Thiệt như ném đá xuống biển, không biết Trường An xảy ra chuyện gì? Con mắt của đế quốc nhìn cả vào thảo nguyên, với phương nam xa xôi, bọn họ lựa chọn lãng quên.

Không phải bản thân không xót, thậm chí có chút oán giận, Lý Nhị đoạt lấy sáu phần lợi nhuận của bọn họ, mặc dù có Trương Lượng che đậy, nhưng cũng không sao che giấu được sự thực hoàng gia chèn ép môn phiệt lớn mạnh.

" Vận chuyển về, nhất định phải vận chuyển về!" Bức thư ngắn gọn của Lý Nhị làm Vân Diệp cảm thụ được ông ta chịu áp lực cực lớn, Lý Nhị đại khái không phái nổi một đại thần đắc lực ra xử lý chuyện này, từ thủy quân được phái tới là biết rồi, thuyền chỉ sợ không lớn, quan viên chỉ sợ không trẻ, triều đình từ trên xuống dưới đang thông qua cách này biểu đạt sự bất mãn với Lý Nhị.

Lý Nhị khi đăng cơ đã cùng thủ hạ của mình lập lời thề cùng chung phú quý, không bỏ rơi nhau, trừ mưu phản không dùng đại hình, mấy năm qua Lý Nhị chấp hành rất tốt, không ngừng ban thưởng tạo ra một giai tầng lợi ích mới, nhưng có giai tầng sẽ có lợi ích riêng, thậm chí còn đi ngược lại lợi ích quốc gia.

Đáng thương cho Mã Chu cho tới bây giờ cũng tưởng là ý kiến của mình được hoàng đế uyển chuyển thừa nhận, nhưng không hề hay biết rằng Lý Nhị lợi dụng hắn để phóng ra một tín hiệu với đám quý tộc lòng tham không đáy, hi vọng bọn họ biết kiềm chế bớt. Kết quả không tốt, Mã Chu thành nhân vật bị vạn người thóa mạ, đó là nhân vật đích thân hoàng đế khen ngợi mà bị dẫm đạp tới mức độ đó là không còn nể mặt hoàng đế nữa rồi.

Lần này cả Trường Tôn Vô Kỵ cũng đứng về phía đối lập với ông ta, làm hoàng đế bị cô lập phẫn nộ tới cực điểm.

Vân Diệp lưu lạc tới Lĩnh Nam cho ông ta một tia hi vọng, có lẽ đứa bé này cho mình một cơ hội phá vây, Đậu Yến Sơn bỗng dưng xuất hiện làm hoàng đế cho rằng đây là ông trời giúp mình, nếu không chẳng sao giải thích nổi.Lý Nhị sau khi suy nghĩ kỹ càng không gửi ý chỉ thứ hai cho Vân Diệp, mà lấy hình thức thư nhà viết mấy chữ, ông ta tin Vân Diệp hiểu được nỗi khổ của mình, sẽ dốc sức mang lương thực về.

 

Quốc khố ở Trường An bị các loại lý do không thể từ chối vét sạch sành sanh, nay Lý Nhị đang đánh cược, đánh cược Vân Diệp mang hàng hóa về cứu tế quốc khố trống rỗng.

Thư Trường Tôn thị gửi dịu dàng hơn nhiều, chỉ muốn Vân Diệp bình an quay về, không nói tới lương thực và tài bảo, nhưng Vân Diệp vẫn nhận ra được sự nóng lòng như lửa trong từng hàng chữ.

Thư của Tân Nguyệt đơn giản, không nói gì hết, chỉ có dấu bàn chân bàn tay của Vân bảo bảo Vân Thọ. Dấu ấn nho nhỏ làm Vân Diệp khóc như mưa, thư của hoàng đế, thư của hoàng hậu bị vứt sang một bên, nhìn kỹ dưới ánh mặt trời, đây là bức hình đẹp nhất trên đời.

- Đây là dấu chân và dấu tay của Thọ Nhi à?

Lý An Lan nhận lấy lá thư, lấy tay so sánh:

- Chân không to bằng chân Dung Nhi, Tân Nguyệt nuôi con thế nào vậy, nuôi con ở chỗ tốt như Quan Trung mà không cường tráng bằng đứa bé nuôi ở chỗ đi đầy.Nói rồi giơ nhi tử tới trước mặt Vân Diệp khoe, nhận lấy nhi tử, nâng cánh tay, nhìn dưới cằm, rồi tách mông nó ra xem xem da có bị tổn thương không, Lĩnh Nam nóng ẩm, ảnh hưởng lớn tới da trẻ con, nhất là những chỗ da gấp nếp dễ bị thối, không chút ý một chút thôi là bị ngứa, không có phấn rôm, chỉ có thể xem liên tục, chăm tắm rửa.

- Đều là cốt nhục của ta, đều là mạng của ta, lớn lên cho tốt, khi nàng tới kinh thành nhất định phải mang con theo, nãi nãi cứ nhắc luôn, muốn gặp đại tôn tử của mình, chuyện này không thể chậm trễ. Nãi nãi tuổi cao rồi, lần này ta gặp chuyện, nói không chừng tạo thành đả kích nặng với lão nhân gia.

Lý An Lan cười chấp thuận, lại cầm hai phong thư trên bàn lên xem:

- Đã có công vụ trọng yếu như thế trên người, sao chàng lại nói tới chuyện nhà? Thời chiến quốc danh tướng Triệu Xa mỗi lần nhận công vụ là tuyệt đối không hỏi tới chuyện nhà, chàng không biết học người ta sao?

Vân Diệp gật đầu, biểu thị thụ giáo, sau đó đẩy Lý An Lan ra khỏi cửa, nói với nàng:

- Cha con ta phải nghiên cứu kỹ càng tuyến đường hành quân, từ giờ trở đi không cho nàng gặp ta, mười năm sau có duyên thì hai ta gặp lại.

Nói xong gài then cửa lại, Lý An Lan ở ngoài đá cửa rầm rầm, thấy không ai mở cửa cho mình đành hậm hực bỏ đi.

- Con này, cha con ghét nhất loạn nữ nhân ép mình thành cung lên giây, hôm nay cha con mà thành Triệu Xa, sau này con sẽ thành Triệu Quát, chuyện của nam nhân, nữ nhân xen vào chỉ hỏng thôi, ở phương diện này cha con có thể nói có bài học đau xót, nhớ lại vẫn đau, hối hận ba đời, con phải rút kinh nghiệm của cha con, sau khi lớn lên rồi không được kém cỏi chạy sau đít nữ nhân như cha con nhé.

Thằng bé cười toe toét hưởng ứng, há cái miệng nhỏ không ngừng chảy giãi ra ngoài.

Lý Nhị không phải luôn khôn khéo à, sao lần này lại trở nên cứng rắn như thế? Bao năm qua ông ta đánh đâu thắng đó, kẻ duy nhất làm ông ta mất mặt là Hiệt Lợi nay sống không bằng chết ở Hồng lư tự, chỉ cần nhớ tới là kéo ra triển lãm, biểu diễn ca vũ cho quân thần Đại Đường xem. Lần trước nghe Trình Xử Mặc nói, tên đó hông đeo hai cái trống nhỏ, đầu cắm bông hoa lớn, vừa ca vừa hát ở buổi lễ, vũ đạo cực đẹp, được mọi người reo hò cổ vũ, Lý Nhị thưởng cho hai trăm lượng hoàng kim, cho phép mỗi năm có thể đi dạo trong thành Trường An, chỉ ba canh giờ.

Lý Nhị có đánh giá quá cao sức mạnh của bản thân không? Không thể nào, lão đó là tổ tông của cái trò giả heo ăn thịt hổ, mỗi khi Lý Nhị giả vờ ngu ngốc, Vân Diệp liền biết thắng lợi thực ra đã cách ông ta rất gần rồi, lần này ông ta muốn làm gì?

 

Chương 434: Ta là cuồng nhân đất Sở

Chuyện vận chuyển lương thực thì Vân Diệp không hề lo, chỉ đi theo gió mùa là được, trận gió lớn này sẽ đưa y tới thẳng bán đảo Liêu Đông, trong quá trình đó lại không có sóng gió lớn, đây là ân điển trời ban, chỉ cần thuyền không bị rò tự chìm sẽ không có nguy hiểm gì. Nhưng mình không biết vẽ hải đồ, chuyến đi này rất quan trọng, cần ghi chú đá ngầm, đường thủy, dọc đường phải chú ý tới tình hình thủy văn, với một số yếu địa chiến lược cũng phải quan sát thực địa, chỗ có thể mở cảng cần phái người đo đạc mới được.

Thuyền đi trước dò đường rất nguy hiểm, có điều kiếm mấy tên như Đông Ngư hẳn là không thành vấn đề, bọn chúng thích ngồi thuyền chìm, Đông Ngư luôn tỏ vẻ với Lưu Tiến Bảo nếu thuyền chìm hắn nhất định đưa được hầu gia vào bờ, hai ba chục dặm không là cái gì. Thằng chó, chỉ mong mình gặp chuyện không may, trên biển mà luôn mồm nói chìm thuyền, xúi quẩy.

Một hơi ấm thấm lòng người rưới lên người, đánh thức Vân Diệp từ trong trầm tư, nhi tử nằm trong lòng cha ngủ ngon lành, cái chim nhỏ đamg phun ra cột nước trong, không dám quấy rầy con, đợi nó đái xong mới đặt lên bàn, kiểm tra quần áo cho nó.

Không thẹn là con mình, đái cũng có trình độ, quần áo mình khô cong, còn cha nó thì ướt hết đũng quân, cứ như cha nó đái vậy.

- Có tiền đồ, con à, sau này phải làm việc như thế nhé, đó mới là cách làm việc của quý tộc.

Gọi Lý An Lan vào, không ai thưa, chuẩn bị tới tiền sảnh tìm, mới qua cổng vòm đã nghe thấy cái giọng siểm nịnh của Lưu Phúc Lộc.

- Công chúa điện hạ, nay Lĩnh Nam đã bị hầu qia quét sạch, kỳ thực là cơ hội tốt để cai trị, sơn thần đánh trống đã giết hết những kẻ không nghe lời rồi, giờ công chúa chỉ cần phái năm trăm võ quan tới, rồi do năm trăm sĩ tốt ở lại làm nha dịch, giao cho đám quan văn chúng hạ quan quản lý, hạ quan đảm bảo không tới ba năm, đất Liêu sẽ thành nơi đêm đêm không ai phải đóng cửa, công chúa sẽ có thể yên tâm, rảnh rỗi tới Trường An chơi, ở nửa năm một năm cũng không có chuyện gì xảy ra.

- Ôi, ta chỉ là một nữ nhân, không giống như nam nhân các ngươi có thể làm chuyện lớn, ta chỉ cần lãnh địa bình an, giàu có hoan lạc, tương lai để lại cho con ta là thỏa mãn rồi.

Nữ nhân này chỉ cần có cơ hội làm ra bộ đáng thương, mặc dù như thế khiến đám Lưu Phúc Lộc dốc lòng làm việc, nhưng mình thì mất mặt.

Điên rồi, quên mất đũng quần còn ướt sượt cả đống, bế con bước ra, nói với Lưu Phúc Lộc:

- Quản lý Lĩnh Nam cho tốt, nếu có thể mang tội lập công, nói không chừng còn có thể về Quan Trung, người Quan Trung đều nói trả không vào Xuyên, già không xuất Quan, làm vài năm, chỉ cần có cơ hội sẽ để cho các ngươi được chôn trong mộ tổ. Nếu gây họa cho nơi này, ta sẽ cho các ngươi vào rừng làm bạn với gấu mèo.

Mười mấy phạm quan đồng loạt khom người tạ ơn, trước sự uy nghi của hầu gia kẻ nào kẻ nấy run run rẩy rẩy như chim cút lui khỏi phòng khách.

- Ái chà chà, hầu gia đái ra quần uy phong làm sao, tiểu nữ tử mở rộng tầm mắt rồi, có điều hầu gia có thể thay quân trước đã không, cứ thế này giáo huấn thuộc hạ không khỏi mất vài phần uy nghiêm.

Lý An Lan không gì thích bằng có cơ hội nói mát Vân Diệp:

- Vùng Lĩnh Nam khô nóng, làm lòng người ta phiền loạn, bổn hầu đang cần nước đái đồng tử giải độc, con bổn hầu biết bổn hầu cần gấp, nên giáng nước lành, giải ưu lo cho bổn hầu, đúng lúc lắm, có gì không ổn. Nàng là giới phụ nhân, ra phòng khách gặp đám thô bỉ này, trên không có trưởng bối giám sát, dưới không có phó dịch làm bạn, vậy là mất phụ đức, còn dám lớn lối.

Lý An Lan nghe tới đó cười khúc khích, nói:

- Vậy là bị bắt tại trận rồi, lang quân định làm sao? Thiếp thân nếu qua cửa Vân gia, sẽ dọa chết chàng, nếu như năm xưa không phải thiếp giở tính trẻ con, nay chính đường đại phụ Vân gia là của thiếp rồi, Dung Nhi danh chính ngôn thuận là Vân gia đại thiếu gia, Tân Nguyệt cùng lắm là tiểu thiếp, còn dám nói móc nói mày thiếp à? Hay là ngày mai thiếp dâng tấu cho phụ hoàng, chuẩn bị cải giá cho chàng? Thanh bạch của thiếp hủy trong tay chàng, lấy thiếp, chàng cũng chẳng thiệt.

Vân Diệp sờ mũi, thôi bỏ đi, không nói chuyện này ra ngô ra khoai được, bản tĩnh nữ nhân luôn cho mình là kẻ bị hại, bị thiệt thòi, không biết loại lý luận này sinh ra từ bao giờ, nói tóm lại là nam nhân không bao giờ có lý, bổn hầu không thèm chấp với phụ nhân, phẩy tay áo, chuẩn bị bỏ chạy.

- Y phục còn chưa thay đã chạy cái gì, hầu gia toàn thân khai sực ở Lĩnh Nam này không có đâu.

Lý An Lan hiện giờ biết có những lời nên nói tới mức độ nào, thấy Vân Diệp xoay người muốn chạy, lòng chua xót, nhưng không hiện lên mặt, hai năm dày vò đã biến một nữ nhân kiêu ngạo thành tiểu phụ nhân như bây giờ.

Dắt Vượng Tài ra khỏi chuồng ngựa, hiện giờ cả ngày nó chẳng đi đâu cả, chỉ quanh quẩn bên mấy con ngựa cái trong chuồng, Vân Diệp nói với mã phu, không cho Vượng Tài thân cận với ngựa cái nơi này, ngựa phương nam đều lùn nhỏ, vì con cái sau này của Vượng Tài, bắt nó nhẫn nại một chút, chiến mã động cỡn tối đa là một tháng, cắn răng chịu đựng sẽ qua.

Mới lang thang được một lúc, liền nghe thấy có người đứng ở lan can Thúy Phượng Lâu hô vang:

- Ngã bốn Sở cuồng nhân, phượng ca tiếu Khổng Khâu.

Nghe câu này Vân Diệp thiếu chút nữa ngã cắm mặt xuống đất, không ngờ gặp được Lý Bạch ở nơi này, đúng là may mắn tám đời.

*** Ta vốn là cuồng nhân đất Sở, cất giọng ca nhạo Khổng Khâu.

Dẫn Vượng Tài vào Thúy Phượng lâu, chuẩn bị quỳ bái thần tượng trong lòng, lão bảo tử thấy ba nam nhân một con ngựa vào, vội vàng ra đón, nhưng bị Lưu Tiến Bảo tóm cánh tay lôi qua một bên, thấp giọng hỏi:

- Nam nhân vừa rồi đọc thơ là ai? Gọi hắn ra đây, chủ nhân nhà ta có điều muốn hỏi.

Tố dưỡng nghề nghiệp của lão bảo tử cực tốt, bị người ta thô bạo cũng không giận, cười đáp:

- Cha cha cha, ngài tìm Tiếu Thương Sinh ạ, hắn hết tiền rồi, định quịt nợ nhảy xuống, bị Hoa Nương kéo lại, ngài là bằng hữu của hắn?Vân Diệp không để ý tới mụ, Đông Ngư không biết nói, tất nhiên là chỉ đành hỏi Lưu Tiến Bảo.

- Dẫn hắn ra đây, ta có lời muốn hỏi.

Vân Diệp kiếm cái giường ngồi xuống, thuận tay nhặt bánh trên bàn cho lên miệng Vượng Tài.

Lưu Tiến Bảo đại gia thì lão bảo tử nhận ra, thấy hắn còn chỉ có thể đứng sau nam tử trẻ kia thì lập tức hiểu phải làm thế nào.

- Hoa Nương, đem nam nhân của ngươi xuống đây, có khách muốn gặp Tiếu Thương Sinh, nhanh lên.

Nói xong những lời này mụ ta cũng hơi xấu hổ, tới thanh lâu không gặp cô nương xinh đẹp mà lại muốn gặp nam nhân, bao năm qua mình còn chưa thấy.

Sơn trà trong thanh lâu vị không tệ, vàng ánh làm người ta nhìn đã thích, Vân Diệp nhón một quả cho vào miệng thong thả nhai, chuẩn bị đợi Tiếu Thương Sinh ra, để xem rốt cuộc là ai mà lại đọc thơ của Lý Bạch, cái quyền lợi này xưa nay chỉ mình có, chẳng lẽ lai lịch của tên này cũng mơ hồ.

Một nữ tử áo gấm to béo vác một thanh y hán tử say như chết từ trên cầu thang đi xuống, tới gần đặt hán tử đó lên cái giường còn lại, lớn gan nói:

- Quý nhân, Tiếu Thương Sinh chỉ là một thư sinh nghèo túng, thường ngày có lẽ mồm hơi thối một chút, nhưng hắn không dám đắc tội với quý nhân.

Vân Diệp không tiếp lời, bảo Đông Ngư:

- Làm hắn tỉnh lại.

Đông Ngư ngoạc miệng cười, bước ngay ra khỏi cửa, hai tay vận sức, nâng cái chum hứng nước mưa lên, trong chum còn đầy nước, đi vào, đặt chum lên bàn, tóm lấy Tiếu Thương Sinh như tóm một con gà nhét vào chum, bong bóng tức thì sủi lên ùng ục.

Hoa Nương cuống lên muốn cứu Tiếu Thương Sinh, nhưng Đông Ngư vạm vỡ to khỏe, một nữ tử như ả không làm gì nổi, đành há miệng cắn.

Đông Ngư nhíu mày, hất tay một cái liền làm Hoa Nương to béo văng đi, xô vào giàn hoa, bị giàn hoa đè lên, khóc lóc thảm thiết.

- Dừng... Dừng tay, có chuyện gì nhắm vào ta... Ức hiếp nữ nhân không phải là hán tử.

Tiếu Thương Sinh gục mặt bên chum nước, lấy ta lau nước trên mặt nói đứt quãng.
Vân Diệp nhổ sơn trà đi, thứ này ăn nhiều đắng miệng, lau tay, ngồi trước mặt Tiêu Thương Sinh hỏi:

- Câu thơ kia ở đâu ra?

Tiếu Thương Sinh lười biếng ngáp một cái nói:

- Đó là tại hạ sau khi đọc hết tàng thư của ngũ thế gia Lĩnh Nam, đứng trên đỉnh núi cao, nhìn sông lớn gợn sóng, thấy văn tự thiên hạ câu từ buồn chán, chữ nghĩa quái đản, vì thế mới so với cuồng nhân Sở, làm phượng ca cười Khổng Khâu, ngài cũng là người đọc sách, thấy thế nào.

Hai câu thơ này nếu do hắn làm ra mới là lạ, hai câu thơ này là điển cố dùng trong khúc mở đầu bài thơ ( Lư Sơn diêu ký lô thị ngự hư chu), ai nói ra cũng không có gì lạ, nhưng tuyệt đối không phải tên lừa gạt trước mắt này có thể nói ra được. Vân Diệp cười, quay về giường, chuẩn bị lấy cái bánh đậu khác đút cho Vượng Tài.

Đông Ngư hiểu ý nhếch mép lên, tóm lấy tóc Tiếu Thương Sinh chuẩn bị mời hắn uống thêm một ít nữa, tên này rõ ràng còn chưa nhìn rõ tình cảnh của mình, tới giờ rồi mà còn định lừa gạt hầu gia, đây là chuyện Đông Ngư không chấp nhận được. Từ khi hắn đi theo Vân Diệp, được ăn ngon, được mặc đẹp, cũng tích góp được ít tiền, chỉ cần về Sơn Đông, đem tiền giao cho bà nương nuôi con khôn lớn, hắn định đi theo Vân Diệp xông pha thiên hạ, nhìn có vẻ là một chủ tử tốt.

Trước kia sở dĩ hận kẻ làm quan là vì cho rằng mình bị ức hiếp, nay giá trị bản thân tăng lên, quên hết khổ nạn trước kia, gia nhập vào hàng ngũ ức hiếp người khác, thậm chí còn ác độc hơn quan viên trước kia, một khi ra tay là tuyệt đối không dung tình, đó là hiện thực bi ai.

Tiếu Thương Sinh định nói, nhưng Đông Ngư không cho hắn cơ hội, thế là mặt nước lại sủi bong bóng, hai tay tóm lấy mép chum muốn đứng dậy, nhưng chỉ hoài công vô ích.

Hoa Nương lại gào khóc, ả nghĩ Tiếu Thương Sinh đã chết đuối rồi.

Khi Tiếu Thương Sinh lần nữa được nhấc lên mắt đã trắng dã, Đông Ngư ném hắn xuống mặt đất, dẫm chân lên bụng hắn, trong miệng Tiếu Thương Sinh phun ra một vòi nước thật ca...

- Đại Đường không có bạch y tể tướng, cũng không có bạch y có thể ngạo vương hầu, nếu ngươi đã ngâm thơ đưa ta tới, hẳn là rất có lòng tin vào tài học của mình, hai câu thơ đó đúng là khiến ta chú ý, ngươi đã thành công một nửa, hiện giờ ngươi chỉ cần thể hiện được tài học ngang với khẩu khí của ngươi, ta không tiếc công tiến cử lên triều đình.

Tiếu Thương Sinh gian nan trở mình quỳ trên mặt đất, chổng bốn vó lên trời đúng là mất phong độ bản thân.

- Xuất xứ của hai câu thơ đó là trên phiến đá nơi sơn cùng thủy tận Việt Châu, hương dân không nhận ra, sau khi tại hạ phát hiện liền nói là tại hạ sáng tác, Vân hầu, tại hạ chỉ mượn hai câu thơ này mong có cơ hội tiến lên, ngài đã phát hiện ra, vì sao còn xỉ nhục tại hạ như thế?

Vân Diệp bấy giờ mới yên tâm, tổ tiên có cái thói xấu rảnh rỗi không việc gì làm là khắc bừa lên đá, khi ấy đất Sở văn chương nở rộ, không có thiện cảm với Nho gia, bọn họ phóng túng, ngâm thơ giữa núi rừng, lưu lại bút tích của mình trên đá cũng không phải là chuyện không có khả năng.

- Tiếu Thương Sinh, đừng trách ta đánh ngươi, nguyên nhân là vì ngươi đáng ăn đòn, lấy một cái tên làm người ta nghe đã muốn đánh. Bản thân không làm việc, suốt ngày lăn lộn thanh lâu, nghe lão bảo tử nói ngươi còn cần nhân tình của mình cứu tế mới sống nổi, có phải thế không? Một kẻ mà ngay bản thân mình cũng không nuôi nổi, ngươi cho rằng Đại Đường thèm lắm sao?

- Nhai câu cắn chữ, cắm mặt vào đống giấy, dựa vào mấy mánh mung kiếm cơm ăn, sống bằng của bố thí. Tiếu Thương Sinh, nếu ngươi đã sống kiểu đó, thì phải chuẩn bị chịu nhục, chỉ bằng một câu thơ vay mượn mà thành thượng khách sao, ngươi nằm mơ.

Tiêu Thương Sinh gian nan nuốt nước bọt, mình hai tháng qua ngày ngày quan sát phủ công chúa, chính là vì muốn tìm cơ hội đem bản thân tiến cử cho vị hầu gia từ kinh thành tới, hi vọng dựa vào thế lực của y để rời khỏi vùng Lĩnh Nam ma thiêng nước độc này. Trong lời đồn huân quý Trường An rất thích văn chương màu mè, có người chỉ dựa vào một câu thơ mà đường mây rộng bước, mình vô ý phát hiện ra hai câu thơ kia, cho rằng là ông trời ban phúc, ai ngờ vừa mở miệng ra, không có cảnh tân chủ đối thoại như trong tưởng tượng, chỉ có xỉ nhục vô tận.

Mình vốn là nhi tử ngư gia, không chịu an thân với tổ nghiệp, dựa vào bản thân biết vài chữ, kỳ vọng có cuộc sống cao hơn người một bậc, thì ra chẳng qua là mình nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.

- Vân hầu, Tiếu Thương Sinh thụ giáo rồi, tại hạ vốn chỉ là nhi tử của ngư phu, nằm mơ một bước lên trời gì chứ, chỗ nào đắc tội, mong hầu gia lượng thứ, lần này về nhà, tìm một nhà thuyền, thành thực vẽ vài tấm hải đồ, kiếm ít tiền, chuộc thân cho Hoa Nương. Thời gian qua nếu không có nữ nhân ngu xuẩn này giúp, nói không chừng tại hạ đã chết đói rồi, vừa rồi ả vô lý mong hầu gia tha cho, không chấp với một ca kỹ, truyền ra ngoài không có lợi cho thanh danh hầu gia.

Khi một người trở về với bản thân, tự nhiên có thần thái trầm tĩnh, không giả dối, không kiểu cách, chỉ còn lại sự thản nhiên, cho nên Đông Ngư rất tự nhiên buông hắn ra, nhìn hắn ướt như chuột lột bò ra khỏi chum, nâng giàn hoa lên, để Hoa Nương bò ra.

- Hoa Nương, ta vốn định nghi nhớ ân tình của nàng, đợi sau khi phát đạt sẽ báo đáp gấp trăm lần, hiện giờ xem ra ta thất bại rồi, ta không tài giỏi như nàng nghĩ, tương lai chắc vẫn là một tên quỷ nghèo, nếu như nàng không chê, ta kiếm ít tiền chuộc nàng ra, kiếp này hai ta sống qua ngày.

Hoa Nương béo ú khóc tưởng chừng sắp đứt hơi, những ca kỹ ở lầu hai đi ra xem náo nhiệt cũng khóc sướt mướt, ngay cả lão bảo tử cũng không ngừng lau khóe mắt. Khóe miệng Lưu Tiến Bảo nhếch lên, Đông Ngư trầm tư, chuyện mỹ hảo thì ai không biết, kết cục đại đoàn viên tuy không trọn vẹn lắm, Tiếu Thương Sinh không mang áo gấm kiệu hoa tới cưới Hoa Nương, nhưng ái tình nghèo khó này càng làm lòng người hâm mộ, tức thì không biết ai lên tiếng khen Tiếu Thương Sinh là hảo hán tử có tình có nghĩa.

Riêng mỗi Vân Diệp là giận dữ tột độ, quát Đông Ngư:

- Đánh tên này một trận nữa cho ta, tức chết đi được.

Đông Ngư khó xử nhìn hầu gia, thấy hầu gia nhà mình tức sắp xỉu rồi, chút không đành lòng lập tức mất sạch sành sanh, túm lấy Tiếu Thương Sinh cho một đấm vào bụng, thấy hắn đáng thương, thu lại vài phần lực đạo, dù thế người Tiếu Thương Sinh vẫn lập tức gập lại, co quắp như con tôm, Hoa Nương xông tới như phát điên, miệng phát ra tiếng gào thê lương, vung móng vuốt lên, nhưng bị Lưu Tiến Bảo tóm lấy cổ áo, không tiến lên được nửa bước.

Không khí trong thanh lâu tức thì biến đổi hoàn toàn, những người vừa rồi còn cười hì hà xem náo nhiệt mặt đều đanh lại, lão bảo tử mấy lần muốn xông tới, đều bị một tên hộ vệ vai u thịt bắp ngăn lại, chỉ có thể cùng tất cả phiêu khách, ca kỹ nhìn Vân Diệp khinh bỉ. Cảnh này làm Vân Diệp nhớ tới cảnh đám ác thiếu gia bị đám đông cười nhạo trong phim ảnh đời sau, chỉ là không có hiệp khách trượng nghĩa xuất hiện, chỉ có phẫn nộ, căm hận mà không dám nói ra.

Chương 435: Loạn Điểm Uyên Ương

Biết sẽ có kết quả này, Vân Diệp càng thêm tức giận, đạp lên mông lên hông Tiếu Thương Sinh mấy cái, mới bảo Đông Ngư xách tên này lên đối diện với mình.

- Khốn kiếp, giỏi lắm, chỉ chớp mắt đã biến bổn hầu thành ác thiếu chuyên làm chuyện xấu, giỏi, con mẹ nó lúc thì phóng tung ngang tàng, lúc thì nhu tình như nước, vì bán thân cho nhà vương hầu, tên khốn này đúng là không từ thủ đoạn, một nữ tử đáng thương như vậy mà cũng muốn lợi dụng, bị lừa tới mê muội đầu óc giúp ngươi liều mạng. Con mẹ ngươi không có chút tình người nào, thích biểu diễn ái tình mỹ hảo giữa tài tử nghèo và ca kỹ hả, còn biến bổn hầu thành nhân vật phản diện, ngươi đúng là chán sống rồi. Vì báo thù bổn hầu, ngươi cũng tốn công lắm đấy.

Nghe những lời này của Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo mới tỉnh ngộ, thì ra tên khốn này đang diễn trò, uổng cho mình vừa rồi còn nguyền rủa hầu gia mấy câu trong lòng, phóng người tới định đánh cho tên khốn đó tới mẹ hắn cũng không nhận ra.

Tiếu Thương Sinh vừa rồi còn vô cùng đau đớn, không ngờ rụt cổ một cái đã thoát khỏi tay Đông Ngư, chạy vù lên lầu, đứng trên cao nói:

- Hầu gia, chút thủ đoạn của tại hạ quả nhiên không lọt qua mắt của ngài, tại hạ chỉ xin một việc vẽ hải đồ, ngài nhìn ra là được rồi, vì sao không chịu buông tha, tại hạ chỉ là một nhân vật nhỏ, mong ngài cho một bát cơm.

Nói tới đó quay đầu lại thấy Lưu Tiến Bảo và Đông Ngư cười gằn ép tới, liền hét lên:

- Đừng tới, các ngươi tới đây ta sẽ nhảy xuống.

Vân Diệp phẩy tay bảo không ép hắn quá, ngồi xuống giường hỏi:

- Ngươi biết vẽ hải đồ thật à?

- Tại hạ biết thật, tại hạ lưu lãng trên thuyền của người Hồ ba năm, những chuyện này biết làm từ lâu, tại hạ biết tiếng hồ. Hầu gia, tiểu nhân biết thật mà, không tin ngài xem hài đồ tiểu nhân vẽ là biết.

Nói xong liền cho tay vào trong lòng lấy ra một đống giấy.

- Lại lừa ta, hải đồ của người Hồ đều vẽ trên da dê, ngươi dám lấy giấy ra lừa ta.

Đối với loại người này, Vân Diệp cảm thấy cẩn thận đến đâu cũng không phải quá.

- Hầu gia, tiểu nhân ở loại chuyện nào còn dám bày chút thủ đoạn vặt, chứ ở hải đồ làm sai sẽ khiến người ta mất mạng, tiểu nhân không có cái gan đó. Hầu gia nhìn xem con quỷ nghèo như tiểu nhân lấy đâu ra tiền kiếm da dê, chỉ có giấy, còn là do Hoa Nương xé trộm ở trên sổ sách của lão bảo tử.

Nghe hắn nói thế Vân Diệp liền yên tâm, chỉ cần tên này có bản lĩnh thật, vào Vân gia thong thả giáo dục không muộn, đám Lão Giang hiện giờ chắc là nhàn tới phát bực rồi.

Vừa mới yên tĩnh lại liền nghe thấy tiếng khóc thút thít bên tai, còn có tiếng quát tháo, chỉ thấy lão bào tử nhé lung tung khắp người Hoa Nương.

- Cái con điếm này, tự mình bỏ tiền cho nam nhân cũng đành đi, còn dám xé trộm sổ của lão nương, hôm nay không giáo huấn ngươi một trận, Thúy Phượng lâu sẽ không còn quy củ nữa.
Vân Diệp thấy Tiếu Thương Sinh quay đầu đi, không đành lòng nhìn Hoa Nương chịu khổ, lẩm bẩm:" Tên khốn này cũng không phải là lòng dạ sắt đá, nếu vừa rồi cùng Hoa Nương biểu diễn có tình có nghĩa như thế, sao ta không cho ngươi toại nguyện? Tiếu Thương Sinh, tên khốn kiếp nhà ngươi đời này muốn không có tình có nghĩa cũng chẳng được."

Lẩm bẩm xong, càng thấy mình nghĩ ra ý hay, vỗ tay nói với lão bảo tử:

- Lão bảo, giá Hoa Nương bao nhiêu, ta muốn chuộc.

Lão bảo tử tức thì cười hớn hở, Hoa Nương có tuổi rồi, không còn mấy khách tìm ả nữa, hầu gia muốn mua ả là chuyện tốt, có thể bán được giá cao.

Ánh sáng trong mắt Hoa Nương tắt ngúm, ngước đôi mắt tuyệt vọng nhìn Tiếu Thương Sinh trên lầu, hi vọng hắn có thể cầu xinh cho mình. Tiếu Thương Sinh muốn cười, nhưng không cười ra nổi, chắp tay nói:

- Hoa Nương, cá chép vượt long môn, đáng mừng.

- Lão bảo tử, Hoa Nương đáng bao tiền đi tìm Lưu chưởng quầy lấy, hôm nay ta muốn mượn chỗ này tổ chức tiệc hỉ, phải lớn, khách phải nhiều, thức ăn phải ngon, tốn kém không cần lo, tìm Lưu chưởng quầy lấy. Ta chỉ cần Hoa Nương và Tiếu Thương Sinh ân ái cả đời, không ân ái cũng không được.

Vân Diệp chém đinh chặt sắt nói:

Ánh bình minh ló rạng, Vân Diệp trở mình trong vòng tay của Lý An Lan, trong quân truyền lại tin, sóng biển đã nổi bọt trắng, gió mùa sắp tới rồi, y không dám quá lưu luyến thú vui trên giường, vừa mở mắt đã chuẩn bị đi kiểm tra tình hình chuẩn bị của đội thuyền.

- Ngủ thêm một lúc đi, hôm qua chàng phê duyệt công văn tới tận khuya, cứ như thế này cơ thể chàng không chịu nổi, đường đi lại sóng gió chòng chènh, chàng sẽ càng thêm mệt.
Lý An Lan dụi mắt ngồi dậy, ôm chăn nói với Vân Diệp.

- Chuyện can hệ lớn, không buông lỏng được, phụ thân nàng đang đối chọi với đại thần trong triều, lúc này cần nhất là số vật tư kia, chỉ có đem nó vận chuyện bình an tới Trường An ta mới thở phào được.

- Chàng chẳng phải là người chăm chỉ, lần này lại chú tâm như thế vì ông ấy là phụ thân của thiếp, chứ không phải ông ấy là hoàng đế?

Vân Diệp biết nàng muốn hỏi gì, cười không đáp, hôn lên trán nàng một cái, đẩy nàng vào trong chăn rồi mở cửa đi ra, loáng thoáng còn nghe thấy Lý An Lan nói nàng hi vọng gió mùa sẽ không bao giờ tới.

Có hai người đứng trước đại môn, một nam một nữ, nữ cười hớn hở như gió xuân, nam thì vác cái mặt mướp đắng, một béo một gầy tương phản thú vị.

- Tiếu Thương Sinh cùng ta ra biển, Hoa Nương đi tìm Trương Chu Hoàn, bảo ả an bài ăn ở cho ngươi.

Không đợi hai người quỳ bái, Vân Diệp đã lên tiếng trước, Lưu Tiến Bảo đưa cho Tiếu Thương Sinh một con ngựa, tự mình dắt từ trong phủ ra một con, đoàn người phóng ngựa tới hải cảng.

Thời gian qua Hồng Thành luôn phân phối tài vật, dưới sự trấn áp đẫm máu, những thế gia không muốn giao nộp phải thành thực nhả ra hàng hóa phải giao cho quốc gia, hiện giờ đứng trên bờ biển, giám sát quân tốt chuyển tài vật lên chiếc Mộc Lan chu lớn nhất.

Bến tàu khung cảnh bận rộn, quân tốt vác rương đi lại trên ván thuyền cứ như đàn kiến đang chuyển nhà, chỗ nước sâu đậu năm mươi sáu chiếc thương thuyền và mười chiếc Mộc Lan chu, mông đồng cũng có một ít, chủ yếu là vì đề phòng hải tặc tập kích.

- Lão Hồng, thuyền đã chứa đầy chưa?

Vân Diệp tới sau Hồng Thành hơi thương cảm, hỏi nhỏ:

- Vân hầu, còn chưa tới một thành nữa là xong, mất khoảng hai canh giờ.

Vẻ mặt Hồng Thành vô cùng sa sút:

- Vân hầu, đem đao kề lên cổ bằng hữu thường ngày vào sinh ra tử không phải công việc của con người.

Hắn lắc mạnh đàu, muốn xua đi chuyện không vui ra khỏi đầu, mấy ngày qua Hồng Thành toàn giết người, ngày nào cũng giết, còn giết chiến hữu trước kia. Giao tình thiết lập trên chiến trường máu và lửa đã bị tiền tài đả kích mất sạch. Sáu phần phân ngạch của hoàng đế là tiêu chuẩn chết, không thể lay động, đám gia tướng kia vì tranh thủ lợi ích lớn nhất cho nhà mình có cầu xin, có khóc lóc, có uy hiếp, cũng có cả hối lộ.

Khi tất cả những thủ đoạn đó dùng hết thì xung đột bùng phát, chỉ một đêm tình chiến hữu đã biến mất, Hồng Thành là người sát phạt quyết đoán, hành động trước bọn họ, bắt hết toàn bộ sáu mươi bảy kẻ bất mãn với phương án phân phối, sau khi khuyên bảo mãi, những người đó vẫn không chịu thay đổi, dưới sự trấn áp của Vô Thiệt, toàn bộ rụng đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau