ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 421 - Chương 425

Chương 421: Cường đạo làm quan (1)

Trường Tôn Vô Kỵ bị công kích tới tối mặt cũng tiếp lời ngay:

- Vi thần ở Lĩnh Nam cũng có chút lợi ích, vì đại quân bách chiến bách thắng, thần tự nguyện hiến ra.

Có hai vị lên tiếng rồi, Phòng Huyền Linh là tể tướng đành đứng ra quyên hiến ích lợi của mình, tiếp theo đó tới Đỗ Như Hối tỏ thái độ, lúc này Đỗ Như Hối không còn chút áp lực tâm lý nào nữa, tất nhiên theo sát, chỉ là suy nghĩ cho các gia tộc, không để các gia tướng vất vả tới Lĩnh Nam không được gì, quyết định quyên ra sáu thành, phần còn lại chia hết cho gia tướng, tránh sau này các nhà không có người dốc sức, với triều đình mà nói cũng không phải chuyện lợi.

Lý Nhị nhìn chằm chằm Đỗ Như Hối rất lâu lại nhìn Trương Lượng, Lão Đỗ cười tươi lắc đầu với hoàng đế, ý bảo không phải mình xui, ông ta tự nhảy ra.

Lý Nhị ngây ra một lúc rồi cười đầy ẩn ý, ông ta chẳng bận tâm ai đề xuất ra trước, chỉ cần mục đích của mình đạt được là xong, chuyện đã như vậy rồi thì cứ vậy mà làm, tự mình muốn chết, đừng trách người khác.

- Nếu như các khanh đồng lòng nhất trí, trẫm cũng không thể phụ ý tốt của các khanh, hộ vệ của trẫm cũng ở Lĩnh Nam, vậy như lời Đỗ khanh nói, trẫm cũng bỏ ra sáu phần, vừa vặn Lam điền hầu Vân Diệp ở Lĩnh Nam, lệnh y phụ trách sáu phần này tức tốc chuyển về Trường An, giải nguy cấp trước mắt.

Đỗ Như Hối đi đầu quỳ bái hành động anh minh của hoàng đế, bách quan cũng ù ù cạc cạc quỳ bái, lòng lẩm bẩm, thế này mà anh minh? Tí xíu tài phú ở Lĩnh Nam làm đầy được quốc khố chắc?

Tan triều, Đỗ Như Hối vừa cưỡi ngựa vừa cười, lão phó không hiểu vì sao buổi sáng lão gia mặt như đưa đám, tảo triều xong lại trở thành cao hứng.

Đây là lần may mắn nhất trong đời mình, có người ra mặt thay, lại không cần cảm tạ, mình để lại cho các huân quý bốn phần, khỏi cân nói, đợi tới khi Vân Diệp áp tải tài phú từ Lĩnh Nam về, toàn bộ Trường An sẽ thành một biển phẫn nộ, Lão Đỗ ta là người duy nhất bọn họ cảm tạ, có lẽ còn có thêm Vân Diệp, tên tiểu tử gian xảo đó nhất định không bỏ qua cơ hội làm người tốt, tiếp xúc mấy năm rồi, Đỗ Như Hối vẫn hiểu Vân Diệp đôi chút.

Cả nhà u sầu ảm đạm, lão thê đã bắt đầu chuẩn bị sơ tán người nhà, để bọn họ về nhà mình chuẩn bị tốt chốn dung thân, tính toán cho đời sau.

Toàn Đỗ phủ khóc lóc rầm rĩ, nghe nói Lão Đỗ về, lão thê nghênh đón, từ xa thấy trượng phu mặt tươi cười, lòng mừng rỡ, chuyện có cơ xoay chuyển rồi à?

- Bảo bọn chúng nên làm gì thì làm cái đó đi, đừng khóc la khóc lóc làm người ta bực mình nữa, thích ở Trường An thì ở, nhà ta không đi đâu cả, đợi một thời gian nữa thu lợi từ Lĩnh Nam đưa tới vui vẻ vài ngày, giờ chuẩn bị cơm nước cho ta, rượu nữa, ăn no xong ta ngủ.

Lão thê cười khanh khách vâng dạ, nhà mình xem chừng không sao nữa, lão gia chắc phải hao tổn rất nhiều tâm tư, phải bồi bổ, có tuổi rồi, cả đêm không ngủ, tổn hại thân thể.Một miếng cơm, một ngụm rượu, Lão Đỗ cảm thấy toàn thân thư thái, lần này hoàng đế có lỗi với mình, mặc dù chuyện không phát triển theo ý của hoàng đế, nhưng mục đích đã đạt được, không có bất ngờ ngoài ý muốn, với Đỗ gia mà nói đây là kết cục tốt nhất. Hoàng đế vẫn nợ Đỗ gia một phần ân tình.

 

Nghe Lão Đỗ kể qua sự việc, lão thê cười chảy ra nước mắt, phu thê già hạ giọng thì thầm, tiếng cười vui vẻ vang khắp nội trạch.

….

Mấy ngày qua Vân Diệp không ngừng lang thang trong thành, Lưu Phúc Lộc tháp tùng, hai người đi khắp đường lớn ngõ nhỏ, cách cục trong thành đã nắm trong lòng, Vân Diệp chuẩn bị sẵn sàng, định hành động rồi, không hành động, đợi ý chỉ bệ hạ xuống, mình không có cơ hội ra tay nữa.

Bất kể trên đời có bao nhiêu người thông minh, biết rõ vào rừng tìm vàng là chuyện rất nguy hiểm, nhìn thấy nhà khác hô hào kéo vào rừng, không kiềm chế nổi trái tim kích động, cuối cùng theo đại đội nhân mã tiến vào rừng.

Hộ vệ của Vân gia đều đã tới, Vân Diệp đem từng ống trúc buộc lại làm một bó, kiếm chỗ không người đốt lên, chỉ nghe thấy một tiếng động lớn, toàn bộ chim chóc trên núi vỗ cánh bay dáo dác, kinh hoàng bay vào trong núi.
Đám hộ vệ bịt lỗ tai bùng nhùng, nhìn hầu gia nhà mình như thần tiên, thứ mà mấy ngày qua rảnh rỗi là lấy tiêu thạch lưu huynh ra làm, không ngờ có hiệu quả như thế, nhìn cành cây to bằng bắp đùi bị gãy đôi, không ai giữ được bình tĩnh nữa, té ra trên người mình mang sét, hầu gia mượn thần sấm từ đâu ra?

- Thứ này không được nói ra, người nói ra cho dù ta không truy cứu, cũng sẽ bị người khác truy cứu. Nhà ta không cần thứ này, thứ này xuất hiện trên đời là tổn hại âm đức, tương lai người chết vì nó sẽ nhiều không sao kể siết, qua ngày hôm nay dùng xong phải quên nó đi, nhớ lấy.

Đám hộ vệ vội vâng lời, đây là pháp khí của thần tiên, không phải người phàm có thể tiếp nhận, lần này được dùng pháp khí là có phúc rồi, lắm mồm sẽ bị thần tiên gia gia trách tội, hầu gia không sợ, còn mình cẩn thận thì hơn.

Hào cường và du hiệp bản địa phải thanh trừ, nếu không Lý An Lan vĩnh viễn không khống chế nổi vùng đất này, Vân Diệp không muốn giết người, chỉ muốn đuổi dã thú trong rừng ra hỗn chiến với người thôi.

Rừng nguyên thủy Đại Đường chủng loại động vật hoang dã nhiều không kể siết, gần như núi nào cũng có mãnh thú, sau khi thuốc nổ phát ra tiếng nổ lớn, đủ làm những sơn lâm vương chạy sâu vào rừng. Động vật đều mẫn cảm, lần trước ở trong sơn động nhìn thấy mấy lần sấm nổ đã khiến dã thú kinh hoàng, chẳng có lý do gì thuốc nổ của mình không bằng sấm sét.

An bài xong Vân Diệp liền về thành, các hộ vệ chia hai người một tổ, dọc theo địa hình ngoằn ngoèo tiến về phía trước, cứ nửa canh giờ lại nổ một quả pháo, để đám dã thú tiến theo tuyến đường mình an bài.

Còn chưa vào thành đã nghe loáng thoáng tiếng sấm sau lưng, tất cả mọi người cùng nhìn lên trời, bầu trời âm u, sắp mưa rồi, chỉ nghe tiếng sấm là biết sẽ có mưa lớn.

Hồng Thành không biết những chuyện này, hắn vẫn đang chìm đắm trong niềm vui có được bảo vật, lần này xuất kích kiếm ê hề, tất cả chiến sĩ xuất kích đều lâng lâng bay bổng, cho dù bị thương cũng cười toét miệng. Chỉ cần lập công đều có vô số tiền tài ban thưởng, không kỳ thị cũng không ưu đãi, tất cả dựa vào quân công. Mấy cỗ thi thể trên xe đã bốc mùi, bọn họ chẳng bận tâm, tối nay sẽ đốt thi thể ra tro mang đi. Chết cũng chả sao, một cái mạng đê tiện đổi được ba trăm quan, tính thế nào cũng không lỗ, năm mươi mấy tuổi rồi, chết cũng chẳng phải chết non, lưu lại gia nghiệp cho bà nương oa oa mới là chuyện lớn.

Trong thành có một kỹ viện rất lớn, vốn nó không lớn như vậy, sau khi đám tướng sĩ tới mới dần dần lớn lên, các loại xướng kỹ đổ tới tòa thành nhỏ Ung Châu kiếm tiền, cho nên kiến trúc xa hoa nhất, to lớn nhất chính là Thúy Phượng lâu.

Tướng sĩ sau khi chém giết luôn cần một chỗ làm dịu thể xác và tinh thần, không có mấy người biến thái như Lưu Tiến Bảo, thích giết người, đao chém vào thịt ai chẳng kêu, giết người nhiều sẽ biến thành kẻ điên, nếu không có kỹ viện, bọn họ sớm đã gian dâm cướp phá để phát tiết rồi.

Hồng Thành không cho phép xảy ra chuyện này, giết người thì được, cướp bóc cũng được, lão tử tới đây là làm việc đó. Gian dâm thì không, nếu như ngay cả chút cấm lệnh cuối cùng này cũng không có thì đây không còn là quân đội nữa, mà sẽ nhanh chóng sa đọa thành dã thú.

Tên lần trước hãm hiếp một vương hậu xinh đẹp nay chỉ có thể nhìn người ta chơi gái, bản thân đã không còn công năng đó nữa, giày da của Hồng Thành dẫm lên thì trứng sắt cũng phải bẹp. Sau khi dẫm liền mười mấy tên, trong đội ngũ không còn xảy ra loại chuyện này nữa, một lần cũng không, nhìn thấy mỹ nữ dị tộc, vì huynh đệ khác không bị họa hại, lựa chọn đầu tiên của đám quân sĩ là giơ đao lên, càng xinh đẹp thì chết càng nhanh.

Chương 422: Cường đạo làm quan (2)

Đại quân sau khi vào thành, trừ người áp giải tiền lương, những người khác đều tản đi hết, mục tiêu chủ yếu là những nữ nhân vẫy khăn kia.

Hồng Thành cười hăng hắc, quay đầu nói với số quân sĩ còn lại:

- Trở về tính toán xong chúng ta cũng đi, lão bảo tử đã nói rồi, hàng ngon nhất để lại cho chúng ta.

Một đám tráng hán râu ria xồm xoàm cười hô hố, thúc xe ngựa vào quân doanh. Dưới quân doanh có một cái kho cực lớn, hiện giờ đã có lo lắng không chứa nổi nữa, Hồng Thành gửi thư cho bệ hạ, nhưng không có hồi âm, làm hắn khó xử, thủ hạ đã khống chế không nổi nữa, ra ngoài hơn một năm, nên kiếm đã kiếm đủ rồi, cấp thiết nhất bây giờ là về nhà, đổi một nhóm người khác tới. Nơi này đúng là kho tàng thiên nhiên lớn nhất Đại Đường, thiếu cái gì, tới nơi này lấy là có.

Vào kho báu, Hồng Thành phẫn nộ không kiềm chế nổi, trong kho có người, chắp tay ung dung thưởng thức, nhìn thấy thứ hay còn dám thuận tay cho vào túi.

Kẻ nào to gan như vậy? Không biết làm thế sẽ bị ngũ mã phân thây à? Nhìn thấy tên kia nhét một viên trân châu to bằng trứng gà vào ống tay áo, Hồng Thành lập tức rút đao ra, phải giết tên này, không giết ba ngày ba đêm ta không phải là Hồng Thành.

Trong kho rất tối, mấy tráng hán khác cười khùng khục đợi xem kịch hay, Hồng lão đại nhất định sẽ trình diễn một màn đẫm máu nhất, nhưng cảnh tượng trước mắt làm mắt bọn họ lọt khỏi tròng.

Hồng lão đại hùng hùng hổ hổ vác đao xông tới, đột nhiên đặt đao lên giá châu báu, tìm trong giá một viên trân châu đen to hơn, lớn hơn cho người kia. Ngươi kia gật đầu lại cho vào ống tay áo, nói gì đó, Hồng lão đại tức thì ngửa mặt cười lớn, cười tới mức làm đất đai trên nóc kho rơi rào rào.

Ngươi kia không ngờ đá Hồng lão đại một cái, Hồng lão đại không để ý, nắm lấy vai người kia nói, chả hiểu nói gì, nói tới chỗ kích động còn ôm người kia.

Hai người bụi đất lem luốc từ trong kho báu tù mù đi ra, Vân Diệp đã nặng nề lắm rồi, toàn thân trên dưới chứa đầy bảo bối, còn luôn mồm oán trách vì sao không mang một cái bao tải tới.

- Bái kiến hầu gia.

Đám tráng hán đều nhận ra Vân Diệp, biết lần này mình phát tài là nhờ phúc hầu gia đây, lập tức hiểu ra vì sao Hồng lão đại có bộ dạng như thế.

- Vất vả rồi, có điều cũng không hề gì, mỗi người đều kiếm được một phần gia nghiệp, nếu như muốn quan chức thì tới chỗ ta báo danh, có thể thế tập, ba đời, quan không lớn, chỉ là ngự võ giáo úy tòng bát phẩm, mỗi đời giảm một cấp. Có điều chẳng có địa phương tốt để các ngươi làm quan, làm ngay ở Lĩnh Nam này thôi, muốn làm thì báo tổ tiên tám đời ra, ta dâng lên cho các ngươi, phê hay không xem ý chỉ của bệ hạ. Dù sao vì các ngươi ta đã dâng tấu rồi, mấy ngày nữa sẽ có tin chuẩn xác,cơ hội tốt trời cho, đúng là đám khốn kiếp dẫm phải phân chó.

- Hầu gia, ngài nói đám chém giết không biết chữ chúng tôi cũng làm quan được à?Một tên to lớn nhất môi run run, cẩn thận hỏi Vân Diệp:

- Các ngươi không làm thì ai làm, các ngươi đánh hạ được mảnh đất lớn như thế, thế nào cũng phải có người quản lý, quan viên triều đình thiếu hút, không dư để phái tới Lĩnh Nam, chẳng lẽ bảo bệ hạ mời thổ nhân làm quan? Mẹ nó giờ đất đai Quan Trung không đủ chia nữa, các ngươi kẻ nào kẻ nấy sinh con như lợn, kẻ nào không ba bốn đứa con, mỗi người chia tám mươi mẫu ruộng, hai mươi mẫu ruộng vĩnh nghiệp, sinh mười đứa là một nghìn mẫu con mẹ nó rồi, sắp bằng hầu gia ta. Bệ hạ lấy đâu ra lắm ruộng chia cho các ngươi, Quan Trung nhỏ như cái rắm, ngươi phân ta chia còn lại cái chó gì nữa? Nơi này đất đai màu mỡ, lương thực một năm trồng ba vụ, là nơi tốt, các ngươi tới một năm rồi, tốt xấu tự biết.

- Hầu gia, bọn mỗ là kẻ thô lỗ, không biết chuyện triều đình, ngài đừng lừa bọn mỗ, Lão Mạc năm nay đã năm ba rồi, chẳng còn sống được mấy năm nữa, nhân lúc còn động đậy được, chuẩn bị tích chút gia sản cho con cháu, nếu ngài nói là thật, mỗ báo danh ngay, đời đời làm lính ăn lương, nhà mỗ chưa có ai làm quan cả, nếu mỗ làm ngự vũ giáo úy đường hoàng, ân tình này cả nhà mỗ ghi nhớ suốt đời.

- Nói cái gì thế, hầu gia đi lừa loại đâm chém như ngươi à?

Hồng Thành đi tới đá cho hai phát, hán tử đó như làm bằng thép, thân hình không hề nhúc nhích, nhìn Vân Diệp chăm chăm đợi câu trả lời.

- Lão Mạc, ngươi nghe cho kỹ, ta nói một lần nữa, ta đã dâng tấu cho bệ hạ, chuẩn bị nạp vùng đất giàu có này vào quốc hữu, nếu là quốc hữu, vậy cần quan viên quản lý, triều đình không có nhiều quan viên như thế, Vậy phải làm sao? Vậy chọn trong số các ngươi, thứ nhất phải một lòng trung thành với Đại Đường, không thể hôm nay làm quan, ngày mai tạo phản. Thứ hai, người Đường ở Lĩnh Nam quá ít, đại bộ phận là thổ nhân và man tộc, quan viên bình thường không quản nổi, nên cần các ngươi ra tay. Thứ ba, các ngươi tuổi đều trên năm mươi rồi, ra sức vì triều đình nhiều năm, coi như kiếm chút phúc lợi cho các ngươi, cũng là xứng đáng.

Lão Mạc tức thì quỳ rạp xuống mặt đất, đầu đập rầm rầm, lớn tiếng nói:

- Mỗ sinh ra là người Đại Đường, chết là ma Đại Đường, nếu mỗ làm quan lại tạo phản thì để cả nhà mỗ chết trong loạn tiễn.Trong quân ngũ đó là lời thề ác độc nhất, Vân Diệp đỡ ông ta lên, phủi bụi trên gối, nói:

- Tốt, vậy tính ngươi, chúng ta cùng đợi ý chỉ bệ hạ, nếu như ý chỉ hạ xuống, các ngươi theo ta vào kinh, nhận bệ hạ kiểm duyệt, sau đó dẫn lớn nhỏ trong nhà đi nhậm chức.

Lão Mạc cười hớn hở, quan chức Đại Đường khó thế nào bọn họ biết lắm. Thấy Lão Mạc đi đầu, tức thì ùa lên, lũ lượt báo danh, chỉ sợ đi sau người khác.

- Các ngươi tới chỗ Hồng Thành báo danh trước, ta sẽ phái một quan viên đi xác thực thân phận của các ngươi, ưu tiên xuất thân quân ngũ.

Vân Diệp nói hết, nhấc chân chuẩn bị lên ngựa, ai ngờ bảo vật quá nhiều, nặng trĩu, không leo lên được, Lão Mạc cười hềnh hệch nắm eo Vân Diệp nhẹ nhàng đưa y lên ngựa. 

Trong quân ngũ quen thấy quan lớn lấy đồ như Vân Diệp rồi, quan mà không lấy, sĩ tốt phía dưới mới lo, chẳng ai cho rằng không được lấy, chỉ cần đảm bảo lợi ích của họ, chẳng ai đi tố cáo, ai đi tố cáo sẽ thành công địch, bất kỳ dưới trướng vị tướng soái nào cũng chỉ có số chết.

Ở Đại Đường chỉ có Hầu Quân Tập và Lý Tịnh lấy đồ gặp xui xẻo, có điều nguyên nhân là do quân công của họ quá lớn, Lý Nhị biết cũng chỉ mắng một trận là xong, chẳng ai coi đó là nghiêm trọng.

Lý An Lan gần đây rất chăm chú, nhi tử tay cầm một hạt châu màu đen lớn như trứng gà ném đi ném lại, làm nàng rất hoài nghi, vừa mới đoạt từ trong tay nhi tử, liền nghe thấy nó khóc toáng lên, đành bực tức trả lại, nàng không biết rằng trẻ con vào tuổi này đang rất hứng thú với các loại màu sắc.

Tức giận bế con lên, ghé mặt vào người nó hít, mũi nàng rất thính, trừ mùi hôi hôi của sữa ra, còn có một cái mùi rất quen thuộc, đôi khi mùi này xuất hiện trong mơ, lượn lờ không đi.

Nàng dí sát mũi vào, lần này rất chắc chắn, chính là cái mùi thơm mát đó, rất đặc thù, giống như mùi chăn đệm phơi dưới mặt trời, cái mùi này chỉ có trên người một người mà thôi.

Lý An Lan lập tức khóc lớn, cái tên phụ bạc đó tới rồi không thăm mình, lén lén lút lút thăm nhi tử, cũng không chịu thăm mình, cảm giác tủi thân không có chỗ nói, mùi vị đó là mùi thứ tên là xà bông, cả Đại Đường chỉ có Vân Diệp có thói quen dùng cái đó, người khác đều cho rằng thứ làm từ mỡ lợn kinh tởm, chỉ có y là thích, người Vân gia dùng nó giặt y phục, chỉ có Vân Diệp dùng nó để tắm.

Nói không chừng hiện giờ y đang nấp ở một bên nhìn mình, cho nên Lý An Lan khóc càng thảm thiết.

Chương 423: Nam Nhân Tốt Nhất

Tiểu Linh Đang không biết vì sao công chúa lại khóc, cũng chảy nước mắt khóc theo, thị nữ cả phòng cũng bị truyền nhiễm nhớ tới chuyện thương tâm, khóc rưng rức.

Chỉ có Lý Dung đại thiếu gia chơi trân châu đên trên giường là há miệng cười khanh khách.

Lý An Lan thấy mình khóc không có hiệu quả, tên nhẫn tâm kia không chịu ra, nhìn nhi tử cười vui vẻ thì lửa giận bùng lên, vô lương tâm giống hệt cha nó, ta khóc chàng không bận tâm, không tin nhi tử chàng khóc chàng cũng kệ, có bản lĩnh thì tiếp tục nấp đi.

Lý Dung đại thiếu gia đang chơi vui vẻ, trong phòng có nhiều người hò hét, chuyện như thế sao thiếu nó được, đang định kêu mấy tiếng làm không khí sôi động thêm thì mông truyền tới cơn đau dữ dội, lập tức kêu thành khóc, tiếng khóc xé tim gan.

Nhéo mông nhi tử xong Lý An Lan liền hối hận, vội vàng bế lên dỗ, ai ngờ đứa bé càng khóc lớn, nước mắt ào ào, còn thương tâm hơn nàng vừa rồi.

Lý An Lan đang định cởi y phục ra cho con bú, dỗ nó thì một cánh tay vươn ra, cướp lấy đứa con trong lòng nàng.

Hà gia đại nương tử nghe thấy tiểu thiếu gia gào khóc trái tim vỡ nát, xông vào cửa phát hiện ra hầu gia đang bế tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia khóc tới chảy cả nước mắt nước mũi, tủi thân vùi đầu vùi mặt vào mặt cha, bôi đầy nước mắt lên hầu gia.

Lý An Lan đuổi hết thị nữ khác ra, bản thân phe phẩy khăn tay, ngồi trên ghế nhìn Vân Diệp đang luống cuống dỗ con, còn về Tiểu Linh Đang thì chết đứng rồi.

- Ái chà chà, ta còn tưởng Vân hầu tim sắt gan đá thật chứ, ta và Tiểu Linh Đang khóc chết đi sống lại, ngài coi bọn ta đang hát, nhi tử ngài vừa mới kêu hai tiếng đã không nhịn được rồi, chậc chậc chậc, đúng là từ phụ đó nha.

Vân Diệp không có tâm tư để ý tới bà nương điên đó, đặt nhi tử lên đùi xem xem con bị làm sao, cuối cùng tìm thấy vệt hồng ở mông, khỏi phải nói, là bà nương kia nhéo.

Sầm mặt quát:

- Điên à, nàng xem con này, nhéo đỏ mông nó rồi.

- Bọn ta khóc vô ích, chỉ có nhi tử chàng khóc mới làm kẻ phụ bạc chàng chịu ra, thiếp còn cách nào đâu, chẳng may chàng len lén làm xong việc lại len lén bỏ đi, vậy uổng phí Tiểu Linh Đang trong mơ cũng gọi Vân đại ca, thương tâm như thế mà chàng không nghe thấy à? Tàn nhẫn tới mức chàng cũng hiếm có lắm đấy.

Mặt Tiểu Linh Đang tức thì biến thành một tấm vải đỏ, xấu hổ không biết để đâu cho hết, lấy ống tay áo che mặt, chạy ù ra ngoài, Lý An Lan lại chỉ Hà gia đại nương tử:
- Ra ngoài.

Hà gia đại nương tử quyến luyến nhìn tiểu thiếu gia không ngừng nấc cụt, vẫn ra ngoài, thuận tiện đóng của vào.

Tiểu thiếu gia khóc mệt rồi, Lý An Lan đón lấy con, ở trước mặt Vân Diệp vãn thản nhiên cởi áo ra, đem bầu vú căng sữa đút vào miệng con, miệng ngâm ngã vỗ nhẹ nhẹ ru nó ngủ.

Vân Diệp lấy khăn tay lau nước mắt nước mũi thằng nhóc bôi trên mặt, ngồi đó xem Lý An Lan cho nhi tử bú, bầu vú nàng đầy đặn hơn trước kia nhiều lắm, núm vú thâm đen, sữa rất nhiều, thằng nhóc tham lam, mút quá mạnh còn cắn, sữa tràn ra khỏi miệng, Lý An Lan bị đau vẫn lấy khăn tay nhẹ nhàng lau đi, rồi lau khuôn mặt khóc như mèo mướp của mình, nàng biết Vân Diệp đang nhìn, cho nên không giấu diếm gì, ngược lại còn ưỡn ngực lên cho y nhìn, cảm thấy kiêu ngạo, mình nuôi được đứa bé béo tốt.

Chú nhóc cuối cùng không bú nữa, ngoẹo đầu ngủ, Lý An Lan đứng dậy đặt con vào trong nôi, lay khẽ, lại lau nước mắt, nhỏ giọng hỏi Vân Diệp:

- Tới bao lâu rồi?

- Không lâu, chừng mười ngày, à, khối vàng trên bàn nàng là do ta mang tới.

- Vậy là chừng mười hai ngày, thời gian qua chàng đều ở trong phủ à? Chỉ đứng một bên nhìn bọn thiếp, thiếp nói mà đám phó dịch mọc mắt trên đỉnh đầu của nhà chàng sao mà đột nhiên dễ nói chuyện như thế, thì ra là chàng nhìn thấy con, thưởng cho thiếp. Thế nào, thiếp nuôi cốt nhục của chàng không tệ chứ?
- Tốt lắm, nàng khỏe, con khỏe, Linh Đang cũng khỏe, thế là ta yên tâm rồi, không uổng công ta cửu tử nhất sinh vượt rừng núi tới thăm các nàng. Rất tốt, không khiến ta thất vọng, chuyến đi này của ta thu hoạch lớn nhất là vừa rồi thấy nàng cho con bú, ta nhớ tới rất nhiều, rất nhiều chuyện cũ, bất giác tràn đầy niềm tin vào tương lai. Thứ nàng cần ta sẽ cho nàng, mảnh đất này cuối cùng sẽ nắm trong tay nàng, nàng đã hi sinh nên đáng được nhận, nếu như không có gì bất ngờ, tất cả những kẻ làm nàng phiền não trên lãnh địa hẳn đều chết rồi, Phùng Án cũng phải tới rồi, ông ta phải cho ta một câu trả lời.

- Mưa gió trong thành những ngày qua đều cho chàng bày ra? Chẳng trách thiếp thấy không ổn, nhưng không tìm ra chỗ nào bất lợi với mình, nếu chàng đã ra tay rồi, hẳn thiếp và con nhất định sẽ sống yên ổn, mệnh của con tốt hơn của thiếp, có một người cha yêu nó, thương nó, chỉ cần nó chịu chút ủy khuất là cho nó sẽ xuất hiện, giúp nó đuổi hết kẻ xấu. Ca ca, thiếp chỉ có đứa con này thôi, chàng đừng cướp nó khỏi thiếp được không?

Chỉ một tiếng ca ca của Lý An Lan đã đánh tan cải vỏ ngoài cứng rắn của Vân Diệp, nữ nhân này rốt cuộc cũng biết bản thân muốn gì, đó là tiến bộ cực lớn.

- Con do nàng sinh, đương nhiên phải theo nàng, nó chỉ cần biết mình có cha, tuy cách xa, nhưng yêu thương nó chưa từng thiếu một phần nào, lớn lên rồi nó sẽ theo ta học tập rất nhiều thư mà chỉ người Vân gia mới học được, đợi nó mười lăm tuổi, đưa nói tới, hoặc ta tới đón. Bất kể thành tài cũng được, không thành tài cũng được, thứ nên cho nó, nó sẽ không thiếu gì.

Lý An Lan ngẩng đầu lên, nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng nụ cười trên mặt càng rạng ngời, ôm lấy Vân Diệp:

- Nam nhân thiếp nhìn trung không sai được, nam nhân thiếp nhìn trúng chưa bao giờ sai, đây mới là nam nhân, thì ra nam nhân là thế, ông trời ơi, con đã bỏ qua điều gì?

- Thu lòng nàng lại, đừng biểu lộ quá nhiều dã tâm, Lĩnh Nam quá bắt mắt, nơi này quá giàu có, vì an bài tốt cho cuộc sống của nàng và con, ta đã thả ra một thứ ma quỷ, hiện giờ chết rất nhiều người...

Lý An Lan không để cho y nói hết, dùng môi mình hôn lên môi Vân Diệp, Vân Diệp nhất thời hơi lúng túng, hôn hít loạn một hồi, cảm xúc lẫn gan dạ của Lý An Lan giảm xuống, vùi đầu giữ cổ y, thấy Vân Diệp vẫn ngây ra như khúc khổ, lòng tức giận há miệng cắn một cái …

Nàng cắn không nhẹ, nhưng Vân Diệp không kêu, nhẹ nhàng tách đầu nàng ra, hai tay ôm má nàng, dưới ánh mắt chăm chú của Vân Diệp, gò má nàng ánh lên màu hồng vô cùng mê người, như hơi say rượu, cổ áo cho con bú xong chưa khép kín, hé lộ ra xuân quang vô tận:

- An Lan, cởi y phục cho ta nào …

Lý An Lan người run lên, y gọi mình là An Lan, không phải Lý An Lan, chưa bao giờ y gọi mình dịu dàng như vậy, thê tử cởi áo hầu hạ trượng phu là chuyện thiên kinh địa nghĩa, y thừa nhận mình rồi. Nàng quỳ bên cạnh Vân Diệp, bàn tay nhỏ nhắn chưa bao giờ hầu hạ ai vụng về cởi y phục, người vẫn gầy như thế, da vẫn trắng như vậy, nhưng cơ thịt rắn chắc hơn nhiều, khí tức nam nhân làm ánh mắt nàng mơ màng sương khói, nam nhân này vốn lười biếng, có thể nằm dứt khoát không ngồi, tuy chưa biết câu chuyện của Vân Diệp thế nào, nhưng nhất định phải qua muôn vàn vất vả mới tới được chỗ nàng, vậy là đáng rồi

Lúc mơ màng không biết y phục trên người mình cũng bị cởi bỏ từ lúc nào, một cánh tay chắc chắn ôm lấy vòng eo nhỏ của nàng, một bàn tay còn lại xoa nắn đồi ngực nảy nở mềm mại, rồi lại dịch dần xuống vùng cấm địa phía dưới, thuận theo mép đùi trơn như đậu hũ tiến vào thám hiểm, từ từ đặt nàng nằm xuống đệm …

Một tiếng rên rỉ say lòng người vang lên, Lý An Lan hai tay nắm chặt lấy tấm đệm phía dưới, khoái cảm như sóng vỗ bờ đá nhấn chìm nàng hoàn toàn …

Chương 424: Sơn Thần Đánh Trống

Hoa tàn hoa nở, mưa xuân mấy độ, hai năm mòn mỏi mong đợi khiến Lý An Lan hết sức cuồng nhiệt, người nhấp nhô như sóng cồn, mỗi lần lên đỉnh sóng bám siết lấy Vân Diệp, miệng phát ra tiếng rên say lòng.

Một đêm triền miên không sao kể siết, đa phần là Vân Diệp nằm nghe, Lý An Lan nằm ngả trong lòng Vân Diệp, mái tóc nàng bị mồ hôi dính bệt vào trán, vừa hưởng thụ những cái vuốt ve của Vân Diệp, vừa kể những tủi hờn thời gian qua, kể tới chỗ ủy khuất lại lấy y ra phát tiết, nến cứ cháy cho tới khi trời sáng...

Sáng sớm là lúc Đại thiếu gia bú sữa, rất nghi hoặc, vì sao bữa sáng của mình thiếu đi rất nhiều, bữa sáng trong cả hai cái bát đều ít, cực kỳ bất mãn, nhả đầu v* ra gào khóc, lên án kẻ ăn vụng bữa sáng của nó.

Vân Diệp rất thiếu tự nhiên, Lý An Lan cười tới gập người lại, hầu gia thẹn quá hóa giận béo cái má bụ bẫm của nhi tử, đẩy cửa ra ngoài, có rất nhiều người quây quanh cửa, Lưu Tiến Bảo nhìn hầu gia với ánh mắt sùng bái, Hà gia đại nương tử phẫn nộ bất bình, Linh Đang không dám nhìn Vân Diệp, đầu cúi cằm xuống, lộ ra cái cổ thon dài, tiểu cô nương lớn rồi, cái cổ thanh tú rất mỹ cảm.

Phản ứng của mỗi người đều lọt vào mắt Vân Diệp, chẳng có thời gian giải thích, cũng chẳng cần phải giải thích, Hồng Thành còn đang đợi mình trong phòng khách.

Quân sĩ muốn ở lại rất nhiều, tới tận một nghìn người, lúc này thảo luận những người đó là gia tướng nhà ai sẽ không có ý nghĩa gì, chỉ cần ở lại Lĩnh Nam, ảnh hưởng của các thế gia kia sẽ giảm xuống mức thấp nhất, roi dài không với tới là câu nói ý nghĩa thiết thực ở Đại Đường.

Lưu Phúc Lộc cũng triệu tập một số quan văn bị đi đày, mang theo đủ loại bộ dạng kỳ quái, vừa thấy Vân Diệp là quỳ xuống khóc rống lên, bị đi đày đã mài sạch chút tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ. Vân Diệp thở dài, thương họ bất hạnh, giận họ không chịu phấn đấu, nhẹ nhàng vỗ về, nhìn thấy ai nấy y phục tả tơi, bảo phó dịch đưa bọn họ đi ăn cơm, phát cho mỗi người tiền lương đủ dùng nửa năm, coi như bù đắp chút bổng lộc cho bọn họ, thực sự không tin nổi đám người này, chẳng lẽ ngoại trừ làm quan thì không biết làm gì khác? Lĩnh Nam quả dại đầy đất, ăn thứ này cũng không tới mức chết đói.

Hồng Thành cứ đứng bên nhếch miệng cười nhạo, hắn là võ tướng truyền thống, thảm cảnh của quan văn chỉ càng khiến hắn khoan khoái.

- Lão Hồng, thời gian tới huynh cần thống kế thu nhập của tất cả mọi người, đoán chừng bệ hạ sẽ dùng tới số tiền này, mỗi nhà mỗi hộ đều phải thống kê rõ ràng, đừng bỏ sót. Tiền lương của các tướng sĩ thì trích ra trước, không thể bán mạng cả năm, cuối cùng hai tay trắng về nhà. Toàn bộ thu lợi của Vân gia cấp cho phủ công chủa, chỉ để lại hai phần cho thương hành là được.

- Vân hầu, chẳng lẽ bệ hạ chuẩn bị đem số tiền tài này nạp vào quốc khố? Như thế sẽ xảy ra vấn đề, đám hào môn đại hộ bỏ nhân thủ, bỏ tiền lương, không để cho bệ hạ lấy hết đi đâu, chúng ta làm thế không có vấn đề chứ?

- Có vấn đề cũng không sợ, thế nào cũng cũng không đáng sợ bắt tất cả giàu tới chảy mỡ, với trí tuệ của bệ hạ nhất định sẽ an bài thỏa đáng việc này, không cùng chúng ta nhọc công lo nghĩ. Nếu như huynh còn muốn phục chức thì đây là cơ hội cuối cùng, triều đình hiện đang chinh đông phạt tây, tiền tiêu như nước, quốc khố sớm đã thu không đủ chi, những thứ này vừa vặn bù vào, cho bệ hạ thêm chút lòng tin, chuyện này cần chúng ta đồng lòng.

Hồng Thành mong ước một ngày nào đó được phong hầu, lần trước vì Đậu Yến Sơn nên bãi chức mất tước, lòng nguội lạnh mới đồng ý tới Lĩnh Nam liều mạng, giờ ánh bình minh ló rạng, làm gì có chuyện bỏ qua, dù chỉ là một tia hi vọng, hắn cũng không bỏ qua.

Căn dặn hết việc công với người tương quan, Vân Diệp tới nhà bếp nội viện, trước tiên rang ít gạo, sau đó bảo nhà bếp nghiền ra thành bột, làm món chính thêm cho nhi tử, trẻ con gần một tuổi không thể cứ bú mãi được.Bản thân bắt đầu làm chân giò kho, Linh Đang theo sau lưng đã năn nỉ mấy lần rồi, cũng tốt, Lý An Lan cũng thích ăn món này, vừa vặn thêm sữa, con bú không đủ.

Từ khi Vân Diệp xuát hiện, Lý An Lan bế con không buông, lúc nào cũng giơ con ra khoe trước mặt Vân Diệp, tiểu tử thối cười khanh khách không ngừng, đó là trò chơi nó thích nhất.

Móng giò mỡ màng đã làm xong, chẳng có thức ăn khác, chỉ có một bát móng giò to, chỉ cần Vân Diệp ăn cơm là Vượng Tài cũng chạy tới, đút một cái bánh vào miệng nó rồi đuổi sang một bên, đến ăn cái móng giò cũng không được yên.

Lý An Lan ăn uống rất nhỏ nhẹ, dùng đũa gắp móng giò, Linh Đang thì khác, trực tiếp dùng tay giống Vân Diệp, móng giò giòn dai, nhai rất đã miệng, ăn liền hai cái mới uống một ngụm rượu, rượu gạo ngòn ngọt, không so được với rượu mạnh của Vân gia, những ngày này cần đầu óc luôn tỉnh táo, dùng đối phó với các sự kiện đột phát.

Tiểu Linh Đang ăn rất giỏi, đã nhả ra một đống xương trước mặt rồi, tay còn thò vào bát định lấy thêm cái nữa, Lý An Lan còn chưa ăn hết một cái, đánh tay Linh Đang:

- Không được ăn nữa, ăn nhiều thành bệnh đấy, còn lại để tới tối ăn.

Tiểu Linh Đang hậm hực rụt tay lại, không vui.- Ca ca bác học đa tài, tiểu muội có chuyện này muốn thỉnh giáo, chàng có biết sơn thần đánh trống không?

Được đánh giá là bác học đa tài thì ai không thích, nhưng sơn thần đánh trống thì Vân Diệp không biết, ăn móng giò ghét nhất là tay dính, rửa tay nước sạch xong mới hỏi lại:

- Sơn thần đánh trống thế nào? Kể đi.

- Chiều và tối hôm qua trong núi thi thoảng lại có tiếng ầm ầm, suốt cả một đêm, chim chóc dã thú không thấy đâu nữa, sáng sớm hôm nay có lão nhân gia nói, đó là sơn thần đánh trống, đuổi dã thú đi, chuẩn bị chọn con béo để ăn. Ca ca có biết chuyện này không?

Nói như thế là Vân Diệp hiểu rồi, tối qua đám Lưu Tiến Bảo đốt pháo trúc, bị hương thân nghe thấy, thế là đồn đi đồn lại thành sơn thần đánh trống, Vân Diệp phải phục sức tưởng tượng của bọn họ, luôn tìm ra được lý do có vẻ hợp lý để lý giải chuyện mình không hiểu.

- Sơn thần buồn chán gõ trống cũng là chuyện thường tình, nếu có người tới hỏi, cứ bảo là cần bái tế sơn thần, bày mấy con lợn, con dê, sau đó phân cho bọn họ ăn hộ sơn thần, mọi người kiếm cơ hội vui vẻ, có gì không hay chứ?

Lý An Lan thấy Vân Diệp đối phó cho qua là biết ngay y biết chuyện này là sao, thấy y không nói cũng không hỏi, nói lại:

- Cũng hay, sơn thần đánh trống thôi, có gì mà là, lôi thần còn đánh sấm mà, mai thiếp mang mấy lão nhân đi tế sơn thần, ăn đồ cúng, ông ta thế nào cũng phải bảo hộ những người dáng thương phải không?

Lấy lợn cúng sơn thần chẳng bằng để đám Lưu Tiến Bảo ăn, đám này đi "đánh trống" suốt cả đêm đang ngủ trong phòng, tiếng ngáy còn to hơn đánh trống.

Hôm qua lúc báo cáo cho Vân Diệp có nói, khung cảnh cực kỳ tráng lệ, hổ và gấu chạy song song, theo sau còn có sói, sơn dương, hươu, chẳng sợ đám thú ăn thịt kia, chân lấn xô đẩy chạy điên cuồng trên con đường nhỏ, đáng thương thi thoảng còn bị voi dẫm chết một hai con. Mãng xà to như thùng nước uốn éo thân mình chạy loạn lên, trông chừng chỉ cần tu luyện thêm một hai trăm năm là hóa rồng, gấu không cẩn thận giẫm lên là bị nó siết chết, không ăn chỉ ném sang bên đường, bị những dã thú khác dẫm nát.

Khi bầy trâu rừng Châu Phi hoảng sợ bỏ chạy, tới ngay cả sư tử còn phải trốn, không trốn thì kết cục là bị dẫm thành tương, địa hình hiểm yếu kẹp giữa hai ngọn núi không biết bao nhiêu dã thú không chạy qua được.

Chương 425: Săn Hổ

Vân Diệp thấy mình hiện giờ giống như một cái kính vạn hoa, từ trên người Trình Giảo Kim học được sự khéo léo, từ trên người Ngưu Tiến Bảo học được sự cố chấp, từ trên người Lý Cương học được sự kiên trì, từ trên người Lý Nhị học được quyền mưu, đó đều là bản lĩnh tốt, nhưng tới người Vân Diệp thì nó biến dạng, thành không đen không đỏ không trắng, làm người ta thấy mà quái lạ, bản thân cũng bực bội.

Thực ra ảnh hưởng tới y sâu nhất lại là Đậu Yến Sơn, kẻ này âm độc như rắn, dũng mãnh như sư tử, lại giảo hoạt như hồ ly, đương nhiên dè dặt như chuột. Nếu như lắp thêm cái cánh vào, nói không chừng thành độc giác long biết bay, may mà hắn đồng quy vu tận với cá sấu rồi, cái chết của hắn làm Vân Diệp thậm chí thấy có chút tiếc nuối, luôn cảm thấy nhìn thấy bóng dáng của mình trên người hắn.

Đậu Yến Sơn là con độc giác long, vậy mình là cái gì? Linh cẩu à? Cái thứ trông rất thô bỉ, lưng có vằn, chuyên môn nấp trong bóng tối xem sư tử đi săn, sau đó kiếm đồng bạn cướp thức ăn trong miệng sư tử.

Từ khi nào mà tính mạng hai ba trăm người trong miệng mình biến thành đồ cúng rồi, đồ cúng chẳng phải là lợn dê sao? Từ khi nào con người cũng thành đồ cúng?

Nhi tử đang há miệng cười, nước dãi chảy dài trước mặt, đưa tay đón lấy, để nó nhún nhảy trên đùi mình, vừa rồi trầm mặc làm Linh Đang sợ, khi Vân Diệp im lặng suy nghĩ mặt sẽ vặn vẹo, bộ dạng vô cùng khó ưa, đó là bình luận của Tân Nguyệt, mỗi lần Vân Diệp cười ngốc nghếch hoặc dữ tợn, nàng sẽ đuổi hết mọi người đi, sợ mất mặt.

- Ca ca cũng không thích giết người, đều là vì mẹ con thiếp mới ra tay, chàng là người sạch sẽ, vốn phải đứng trên bục giảng giảng bài cho học sinh, dạy chúng học vấn sạch sẽ, đạo lý minh bạch, sống vui vẻ mới đúng, đều do thiếp không tốt, để một người sạch sẽ biến thành thế này, xin lỗi.

- Sau này không được nói hai chữ đó trước mặt ta, ta có sạch sẽ không trong lòng ta tự rõ, làm việc gì cũng có lý của ta, hai chữ xin lỗi ta ghét nhất, chỉ cần nói xin lỗi, ý tứ là tiếp tục làm chuyện có lỗi, sau này không được nói.

Lý An Lan ngoan ngoãn gật đầu, Vân Diệp nghĩ một lúc lại nói:

- Lưu Phúc Lộc là người có bản lĩnh, bên cạnh nàng không thể không có tâm phúc, đối xử tốt với hắn, nàng đi bái phỏng một chút, ban chút ân huệ, chính vụ nghe ý kiến của hắn không hại gì cả. Cho nàng biết, đại bộ phận tham quan là nhân tài có thể dùng, ở trong quan trường nghiêm ngặt như Đại Đường, bị phát hiện mà không bị chặt đầu là một loại bản lĩnh. Dùng kẻ có công không bằng dùng người phạm lỗi, nàng tìm trong số phạm quan ra kẻ hữu dụng. Cổ nhân đã nói, người tài không thiếu, người nhận ra người tài không nhiều, nàng muốn đứng vững chân ở đất Liêu thì phải tự phát hiện ra nhân tài của mình, triều đình sẽ không cho nàng nhân tài cao minh đâu, nhưng phạm quan là quần thể bọn họ bỏ quên. Những người này hiện ra nghèo khó chán chường, chỉ cần nàng làm bọn họ sống tốt hơn, vợ con không lo chết đói thì mạng của họ sẽ là của nàng.

- Đất Liêu có tương lai lớn, có núi, có sông, có bình nguyên, có hải cảng, không có lý do gì không trở nên hưng thịnh. An Lan, ông trời đối xử với nàng không bạc, phụ thân nàng đối xử với nàng không bạc, hay thu lại cái tính khắc bạc của nàng, học tập làm nữ tử như Tiêu phu nhân, để nhi tử của chúng ta hưởng thụ vinh quang do nàng mang tới.

……

Phùng Trí Tuệ ép sát người vào một cái hố nhỏ trên vách núi, hận không thể biến thành một con sâu, một con báo vừa mới mượn sức trên người hắn nhảy qua hẻm núi, cái móng sắc để lại trên vai hắn bốn vệt máu rất sâu.

Tiểu Hầu là gia phó trung thành, đao trong tay chưa ngừng lúc nào, đao pháp thuần thục đã cứu mạng hắn vô số lần, hắn cố chấp cho rằng, lần này cũng không phải ngoại lệ.

Hắn rất hưởng thụ loại chém giết không ngừng nghỉ này, trái chém chết một con sơn dương, phải một đao mượn đầu một con sói xanh, toàn thân máu me như sát thần hạ phàm, liếm vết máu tanh ở miệng, hắn xé đi y phục rách bươm trên người, thân thể tráng kiện, ngực vừa rồi bị một con gấu sờ vào, ba vệt máu kéo dài từ ngực xuống bụng, nếu chẳng phải hắn nhanh nhẹn thì bị gấu moi ruột ra rồi.

Nhân lúc làn sóng thú yếu bớt, hắn đẩy tiểu thiếu gia vào cái hố nhỏ, hai vị thiếu gia khác sớm bị dã thú xé xác rồi, mình còn sống được hay không phải xem có cứu được tiểu thiếu gia hay không, cánh tay đã tê dại, mau chóng dùng vải buộc đao vào tay, chuẩn bị chém giết.

Làn sóng thú yếu đi rất nhiều, một con mãng xà bụng phình to trườn qua bên cạnh, nhìn đường nét bụng nó thì bên trong rõ ràng là một con người, còn đang nhúc nhích.

Trên mặt đất có một thanh trảm mã đao, Tiểu Hầu lấy chân khều lên, dùng sức ném đi, hàn quang lóe lên, trảm mã đao xuyên qua cơ thể con rắn, lực lớn đao mạnh, ghim luôn xuống mặt đất.

Mãng xà bị đau, cuốn chặt lấy thanh trảm mã đao thành xà trận, hai con mắt vàng kè chiếu vào Tiểu Hầu, cái lưỡi trong miệng không ngừng thò ra thụt vào.

Một con voi nhỏ lạc đàn lảo đảo chạy tới, chuẩn bị chạy qua chỗ người và rắn giằng co, Tiểu Hầu tung chân đã một phát vào người con voi nhỏ to bằng con lợn nái, con voi nghiêng đi ngã về phía con rắn, không may chạm vào trãm mã đao. Con mãng xà đang đau tới phát cuồng liền quấn lấy con voi như ánh chớp, còn chưa kịp đớp thì đao của Tiểu Hầu đã xẹt qua cái đầu lâu bèn bẹt của nó, vòi máu phọt lên, rưới khắp người Tiểu Hầu.

Tiểu Hầu rướn mắt lên, máu rắn dính lấy mắt, hông đỏ rực màu màu, con voi nhỏ đang yếu ớt rên siết, Tiểu Hầu phí rất nhiều công sức mới tách được thi thể con mãng xà ra, vuốt ve đầu con voi, cười nói:

- Huynh đệ, xin lỗi nhé, mượn thân thể của ngươi giúp ca ca một chuyến.

Con voi uốn éo cái vòi nhũn vẫn còn đang kêu, vừa rồi cú đá kia của Tiểu Hầu chẳng hề nhẹ.

Quay đầu lại nhìn lại tiểu thiếu gia đang run như cầy sấy, Tiểu Hầu có cảm giác như được sống lại, vừa mới định ngồi xuống thì cảm giác ngực lạnh toát, một cái ngà voi tuyệt đẹp lộ ra trước ngực, gian nan quay đầu lại, một con voi đực to như núi hai mắt đỏ ngầu nhìn hắn chằm chằm.

- Ta chỉ mượn con ngươi một...

Còn chưa nói hết đã bị con voi đực ném lên cành cây như ném con búp bê vải, Tiểu Hầu treo lơ lửng trên cành cây nhìn con voi đực dẫm lên người tiểu thiếu gia, dẫm, dẫm, dẫm... ở trên cao, nhìn được xa, những trại chủ trước kia cùng thiếu gia tranh đoạt quyền thống lĩnh với thiếu gia nay đã nằm trong sơn cốc ở tư thế trồng lúa, trên người hoặc ít hoặc nhiều mất đi vài miếng thịt.

Nhớ lại tiếng động lớn nghe được trong đêm, Tiểu Hầu dùng sức lực cuối cùng hét lớn:

- Sơn thần gia gia, hãy tha cho con.

Phùng Trí Dũng tới sơn cốc thì nơi này đã thành biển ruồi, vô số con ruồi xanh lấp kín sơn cốc, tiếng kêu ù ù nhức óc, phó dịch lớn gan dùng cành trúc còn lá đuổi ruồi đi, trong núi như có một đám mây đen.

Đi tới cuối sơn cốc Phùng Trí Dũng nhìn thấy Tiểu Hầu treo trên cành cây, phổi đỏ lòi ra khỏi ngực, trên dính đầy trứng ruồi màu vàng. Trong cái hố phía dưới có một cỗ thi thể nhầy nhụa, từ y phục nhận ra được đó là Phùng Trí Tuệ, đệ đệ của hắn.

Phùng gia mang về từ trong sơn cốc bốn cỗ thi thể, trong đó ba cái là con cháu Phùng gia, một là gia tướng Phùng gia, thê thảm vô cùng. Phùng Trí Dũng đặt thi thể trước phủ công chúa, bi phẫn rống lên:

- Công chúa điện hạ, đây là kết quả người muốn sao?
Lý An Lan nghe thấy động tĩnh liền từ trong phủ đi ra, nhìn thấy bốn cỗ thi thể quay người chạy ngay, máu me như vậy không phải một nữ tử phú quý chưa thấy người chết như nàng chịu được.

Lưu Tiến Bảo đi ra, nhìn thi thể, hít một hơi hưởng thụ, nói với Phùng Trí Dũng:

- Ngươi đem người chết tới nhà ta làm gì, ruồi thả giòi, không đem chôn để nuôi giòi à?

- Bọn họ chết hết rồi, vì sao ngươi không chết?

Phùng Trí Dũng chỉ Lưu Tiến Bảo gào thét:

- Ta không đi, công chúa không cho ta đi, nếu như ta đi, sẽ bắt ta mang cả tiểu thiếu gia đi cùng thấy chuyện đời, ngươi mau mang người chết đi đi, không thấy nơi này có ruồi kéo tới rồi à? Mấy thứ phế vật, đi tìm vàng mà cũng chết, thiếu gia nhà ta còn đang đợi thu thuế, giờ thu cái rắm, người chết mẹ nó rồi, xúi quẩy con bà nó.

Ái độ ác liệt khiến gia tướng Phùng gia không kìm được lửa giận, rút đao ra định xông tới, Lưu Tiến Bảo lừ mắt:

- Có khí phách, con bà nó nếu đã rút rao ra thì đừng có thu lại, hôm nay hầu gia nhà ta đã tới, có gan tiếp tục ngông nghênh đi.

- Vân Diệp tới rồi à?

Con ngươi Phùng Trí Dũng co lại bằng cái mũi kim:

Vân Diệp tay cầm một quyển sách từ trong phủ đi ra, nhìn Phùng Trí Dũng một cái, ngồi xuống lấy sách che mũi, đứng dậy nói:

- Bọn họ chết không phải do con người, đều táng thân dưới miệng thú, người này vết thương trí mạng ở yết hầu, có vẻ bị động vật giống sói cắn, nó nhất định vồ lên lưng người này, đợi hắn quay đầu lại, đớp một cái.

Tay Vân Diệp còn làm động tác cắn.

- Thi thể này rõ ràng là bị đạp chết, chết thật thảm, toàn thân gãy xương nhiều chỗ, từ dấu móng chân mà xét, dẫm hắn là một con voi lớn trưởng thành.

- Cỗ thi thể này hơi lạ, vết cào trên ngực không phải trí mạng, thứ trí mạng là vết đâm xuyên qua ngực, vật này rất trơn, nhìn vết thương chỉnh tề có thể phán đoán trước khi chết nhất định hắn có vẫy vùng một lúc, ai lại khỏe như thế nhỉ?

- Ồ cái thi thể này toàn thân đen xì, rõ ràng chết bởi độc vật, ta không nghiên cứu độc vật nhiều cho nên không biết, nếu Tôn tiên sinh ở đây sẽ nhìn ra là thứ gì cắn.

- Vân Diệp, ta không cần ngươi phán đoán họ chết thế nào, ta cần ngươi cho ta một câu trả lời.

Phùng Trí Dũng mắt đỏ kè, bốn huynh đệ tới đất Liêu, ba chết không rõ ràng, hắn không gánh nổi trách nhiệm này.

- Hắn là ai thế?Vân Diệp hỏi Lưu Tiến Bảo:

- Hầu gia, hắn là Lục công tử của Phùng gia, bốn người chết trên mặt đất có ba là huynh đệ của hắn.

- Thì ra là như thế, Phùng thế huynh mang thi thể tới phủ công chúa là vì sao?

- Vân Diệp, huynh đệ của ta chết không minh bạch, là lãnh chủ đất Liêu, công chúa điện hạ không phải cần có lời giải thích à?

- Láo xược, ngươi là một đứa con thứ thiếp, ai cho ngươi lá gan tới phủ công chúa làm càn, Phùng Áng à?

Vân Diệp quay người lại, chỉ Phùng Trí Dũng quát:

Con thứ thiếp luôn là vết thương trong lòng Phùng Trí Dũng, cha hắn quá giỏi sinh con, lão bà cũng quá nhiều, nhiều tới mức ngay cả tên con cũng chẳng nhớ nổi, đó là bi ai của hắn, nếu như Phùng Trí Đái tới đây, Vân Diệp không thể xem thường như vậy, nhưng mình không có tư cách giao phong với Vân Diệp, hắn biết, Vân Diệp cũng biết.

- Vân hầu, vài ngày nữa gia phụ sẽ tới đất Liêu, tới lúc đó trả lời cho lão nhân gia.

Phùng Trí Dũng nói xong khiêng bốn cỗ thi thể đi, hắn không còn lý do ở lại đây nữa, các trại chủ giao hảo với Phùng gia chết cả rồi, đồ ngốc cũng biết trong này có vấn đề, nhưng những người này chết trong miệng dã thú, không ai chết bởi dao kiếm, không thể cáo trạng, tự ý ra tay chỉ cho Vân Diệp cái cớ diệt trừ, nhìn bộ dạng sát khí đằng đằng của Lưu Tiến Bảo là đoán được ra rồi.

- Sơn thần đánh trống, sơn thần đánh trống! Hay lắm, thủ đoạn của Vân hầu rất cao, mượn uy của thiên địa để giết, gạt bỏ liên quan, bản thân không gánh nhân quả, Phùng Trí Dũng thụ giáo rồi.

Góc đường truyền tới giọng bi sảng của Phùng Trí Dũng.

Vân Diệp cười nhạt, búng bụi đất trên quyển sách, chắp tay đi vào phủ công chúa.

Về tới hậu viện, nhìn nhi tử ngủ say trong nôi, kéo kín màn, tránh muỗi đốt làn da mỏng manh của con, bản thân nằm ở ghế tựa bên cạnh, tiếp tục xem sách, cuốn tạp ký kể chuyện quỷ quái này rất thú vị.

- Ca ca, nếu Phùng Áng tới thì làm sao?

Lý An Lan xuất hiện đằng sau Vân Diệp như một bóng ma, đem cho y một chén nước trà, lo lắng hỏi:

- Nàng không cần lo nhiều chuyện như thế, tiếp tục thu nạp nhân tâm đi, Phùng Áng tới cũng chỉ tìm ta, không kiếm chuyện với nàng, muộn nhất là mai ý chỉ của bệ hạ sẽ tới, đến lúc đó không biết ai phải trả lời với ai. Khi nàng tới đất Liêu, ta chuyên môn làm cơm mời Phùng Ngang ăn, là muốn cha hắn chiếu cố nàng nhiều hơn, ông ta không làm được, còn vươn tay tới, không chém đứt thì làm sao nàng có cuộc sống tốt đẹp, con ta tương lai cũng sẽ là con rồi, người của Vân gia mà làm con rối à? Phùng Áng đánh giá bản thân cao quá rồi.

Vân Diệp nhấp một ngụm trà nói:

- Bệ hạ bố trí bảy nghìn giáp sĩ ngoài Ngũ Lĩnh, dù chiến sự thảo nguyên có nguy cấp cũng không dùng, cổ đạo Mai Lĩnh lại khống chế trong tay Hồng Thanh, với hai vạn quân của ông ta, đối phó với thổ nhân còn được, muốn tự lập ở Lĩnh Nam thì ông ta chê mạng mình quá dài rồi.

Lý An Lan yên tĩnh nghe, ngồi ngay bên ghế nhìn Vân Diệp lay nôi, tay rất nhẹ, tần suất rất ổn định, không nhìn ra có chút rối loạn nào. Đêm qua nghĩ quá nhiều, ân ái cũng nhiều, lại ngủ quá muộn, hiện giờ chuyện phát sinh rồi, cảm thấy mệt mỏi, chẳng bao lâu liền ngủ thiếp đi.

Vân Diệp đắp chăn cho nàng, tới dưới cây vải, hái một quả, bóc vỏ rồi mới nhớ ra quả trên cây còn chưa chín.

Ném quả vải đi, nhìn về phía Quảng Châu im lặng, nhưng tay càng lúc càng siết chặt.

Phùng Áng, ông tới đây, chúng ta xem xem ai mới là chủ nhân của mảnh đất này, ông không phải là người mẹ đức cao vọng trọng của ông, ông chém giết tới mức làm thổ nhân rời bỏ, đây là lúc thanh trừ nhất tố bất ổn cuối cùng của Lĩnh Nam.

Hô khẩu hiệu lấy tinh thần thế thôi, chứ nói không khẩn trương là giả, ở Đại Đường không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của Phùng Áng, nhớ lại trước kia Phùng Áng tới Trường An, Lý Nhị phải dùng lễ tiết gần như bằng hoàng đế là biết ông ta cường đại tới mức nào.

Ở vùng đất Lĩnh Nam này ông ta là vua không ngai.

Nghĩ hết biện pháp không muốn xung đột chính diện với Phùng Áng cho nên mới sử dụng tới thứ ma quỷ thuốc nổ, phủi sạch mọi chuyện. Đáng tiếc, trăm tính ngàn tính lại sót một điểm, Phùng gia không cần chứng cứ, chỉ cần hai chữ đại khái là đủ, dù là sai, Phùng gia cũng làm nó thành đúng.

Nhi tử của mình đại khái là bị Vân Diệp giết chết, có lẽ là bị Vân Diệp giết chết, có thể bị Vân Diệp giết chết, như vậy nhất định là bị Vân Diệp giết chết, đó là cái lý của Phùng gia, đã dùng rất nhiều năm ở Lĩnh Nam. Phùng Trí Dũng chính dựa vào lý do này tới kiếm chuyện với Lý An Lan, chỉ có điều đột nhiên thấy Vân Diệp càng khả nghi hơn, cho nên mới thay đổi mục tiêu.

Đối với uy hiếp của nhân vật truyền kỳ dùng một mũi tên bình định phản loạn, Vân Diệp cần nhiều vốn liếng hơn ứng phó.

Trên đời này có tư cách làm đấng cứu thế chỉ có một mình Lý Nhị, nếu như Phùng Áng là mãnh hổ ngạo sơn lâm thì Lý Nhị là phi long chín tầng trời. Vân Diệp là chó săn, hiện cần tìm một ngoại binh, đối phó với con hổ tức giận, tìm con rồng là biện pháp chinh xác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau