ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 411 - Chương 415

Chương 411: Tiểu Khúc Mỹ Lệ

Vượng Tài luôn xuất hiện vào lúc Vân Diệp thê thảm nhất, huynh đệ như thế là hợp cách, hai ngày qua có rượu để uống, lập tức tinh thần gấp trăm lần, ngủ một giấc dậy không thấy Vân Diệp đâu, liền ngửi mùi Vân Diệp tìm tới nơi này. Nó kiêu ngạo kéo xe của Vân Diệp vượt qua Mông Na, đương nhiên có bảo mã không thể thiếu mỹ nữ, Vân Diệp buộc cả xe của Mông Na sau xe mình.

Mông Lỗ cổ vũ tinh thần nửa ngày trời cũng không thể so được với hành động nho nhỏ của phú gia công tử, không còn gánh nặng nữa, Mông Na sung sướng ôm lấy Vân Diệp hôn chụt một cái, kích thích Mông Lỗ kéo xe về phía trước như tên điên.

Vân Diệp cười, đưa tay sờ mặt, nắm lấy sợi dây thừng trên xe của cô nương gầy gò nhất, giúp nàng kéo xe, Mông Na cũng đi giúp người khác.

Kéo xe là loại việc cần làm liền một lèo tới nơi, nếu như nghỉ ngơi giữa chừng sẽ càng thêm mệt mỏi, tinh thần trùng xuống, muốn gượng lại sẽ rất khó.

Cuối cùng đã tới bên bờ sông, cường tráng như Mông Lỗ cũng vùi đầu vào dòng nước giải nhiệt, sau khi vận động lớn không nên dùng nước lạnh rưới lên đầu, nếu không sẽ sinh bệnh.

Vân Diệp ngăn cản người khác làm như vậy, đợi nghỉ ngơi một lúc cho thân nhiệt giảm xuống mới đi uống nước, thói quen mạnh mẽ từ đời sau làm y chưa bao giờ uống nước lã.

Lấy đao chặt một đoạn trúc, đốt lửa, đun ít nước sôi, kiếm một tảng đá sạch sẽ ngồi xuống thong thả uống nước.

Mông Na nhìn Mông Lỗ quần áo lôi thôi ngồi trên mặt đất, lại quay đầu nhìn Vân Diệp nho nhã uống nước, trái tim rối loạn, hoang mang.

Kéo xe trong nước thì quá nhẹ nhàng rồi, chỉ cần không để nó nghiêng lật là được, dòng sông chảy chậm sẽ đưa chuối tới cửa trại.

Khi còn cách trại rất xa Mông Na đã kêu thật lớn, mấy nữ nhân đang giặt y phục bên bờ sông kinh ngạc đứng dậy, phát hiện ra đội thuyền nhỏ, quay đầu chạy ngay về trại.

Tất cả mọi người đều ra nghênh tiếp các thiếu niên thu hoạch lớn trở về, bọn họ nhảy ùm ùm xuống sông, nhận lấy xe từ tay các thiếu niên, cười nói vui sướng đấm vai người này, sờ người kia, mấy lão nhân đứng bên bờ sông mỉm cười, trẻ con đã leo lên xe ăn chuối, một số phụ nhân vén áo chấm nước mắt.

Vân Diệp thản nhiên tiếp nhận những lời chúc mừng của mọi người, đấm vai, ôm chặt, thậm chí là sờ soạng cũng không từ chối. Đột nhiên y nhận ra, mình tới Đại Đường làm việc có ý nghĩa nhất là đem một xe chuối về trại, cảm giác được phong hầu trên kim điện cũng không khoái bằng thế này.

Vượng Tài kiêu ngạo ngửa cổ lên, đám trẻ con gãi bụng cho nó, đó là thời khắc nó hưởng thụ nhất.

Mông Lỗ rầu rĩ, dù người cả trại đang vui mừng thì hắn vẫn thương cảm, Mông Na thích Hán gia tử kia thật rồi, nếu như người đó là một tên lừa gạt, Mông Lỗ nhất định xông tới liều mạng, nhưng người đó rất tốt, kiếm cho trại chuối tiêu ăn không hết. Có rừng chuối đó, trại không lo chết đói nữa, hơn nữa đời đời kiếp kiếp không bị đói nữa, Mông Lỗ từ nhỏ đã hiểu có ơn phải báo, hơn nữa còn là ơn lớn thế này. Y còn giỏi hơn mình quá nhiều, nghe trưởng lão nói y biết viết chữ, đó là bản lĩnh ghê gớm lắm, trưởng lão cũng không biết viết, sau này y nhất định thành trưởng lão còn thông minh hơn.Mông Lỗ cực kỳ yêu Mông Na, chuẩn bị về nhà sửa soạn hành lý, một mình bỏ đi trước khi trời tối, kẻ thất bại ở lại trại sẽ bị người ta chê cười.

Vân Diệp luôn để ý tới Mông Lỗ, người tinh như y sao không nhìn ra tình cảm của Mông Lỗ? Cho dù cười tới sái quái hàm, nhưng vẫn chào mọi người đuổi theo Mông Lỗ.

Phát hiện ra Mông Lỗ bất thường không chỉ có Vân Diệp, còn có cả Mông Na, nàng đi theo hai người từ xa, rất lo bọn họ đánh nhau, Mông Lỗ mà nổi điên thì không ai cản được.

Mông Lỗ đang ở trong phòng thu thập mấy bộ y phục ít ỏi của mình, đóng gói lại, chuẩn bị nhìn kỹ nhà mình rồi đi nhưng phát hiện ra Vân Diệp đẩy cửa đi vào, cười chào hắn, thuần thục kéo ra một vò rượu dưới giường trúc, lấy sau cửa ra hai cái ống, tùy ý như ở nhà.

Mông Lỗ càng thêm bi thương, hắn nhớ ra Vân Diệp ở nhà hắn, cũng tốt, y cần một căn nhà để cưới Mông Na, hiện giờ trúc hoa không dễ tìm, mình vào núi nửa năm mới kiếm đủ trúc, dù sao mình không cần nữa, tặng cả cho y là được.

Vân Diệp vỗ tấm lưng rộng của Mông Lỗ, bảo hắn theo mình, chân bước lên sàn, rượu đặt giữa hai người, rất lạ, giữa còn có một phiến đá.

Vân Diệp uống một ngụm rượu, đẩy vò rượu cho Mông Lỗ, lấy một cục than rất chăm chú vẽ một bức tranh nữ tử, bề ngoài trông rất giống Tân Nguyệt, nhưng thủ pháp không tốt, không sao vẻ ra được dung mạo xinh đẹp của Tân Nguyệt.

Nhớ tới thê tử phương xa, nhớ mỗi nụ cười, mỗi cái chau mày, mỗi lần nàng giận dỗi, nũng nịu, tâm cảnh dần bình hòa, thủ pháp cũng thuần thục hơn nhiều, dung mạo Tân Nguyệt dần dần trở nên rõ ràng, cảm giác nhớ nhà thêm da diết, Vân Diệp rất muốn co cẳng chạy ngay về Trường An, nấp ở Ngọc Sơn không ra nữa, làm ruộng cũng là một lựa chọn không tệ.Mông Lỗ nhìn nữ tử mỹ lệ trên phiến đá, lại nhìn Vân Diệp mặt đầy ôn nhu, hình như hiểu ra được Vân Diệp muốn nói gì, tim đập bình bịch.

Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái túi, mở nút, lấy ra một lọn tóc, cho Mông Lỗ xem rồi thu vào, đặt ở ví trí của tim, vỗ vỗ, chỉ Mông Na lén la lén lún ở bên ngoài, lại chỉ Mông Lỗ, hai ngón tay hợp lại, cười lớn.

Người ngốc đến mấy cũng hiểu chuyện là sao, Mông Lỗ ôm chầm lấy Vân Diệp, vỗ lưng y cười lớn, chỉ có Mông Na nhìn trộm chẳng hiểu gì.

Giữa nam nhân luôn có chuyện cao hứng khó hiểu, Mông Lỗ đem tảng đá bê lên đặt ở giường Vân Diệp, lại bê một tảng đá lớn hơn nữa tới, lấy than vẽ trên đó, tuy chỉ có đường nét đơn giản, nhưng ý tứ biểu đạt rất rõ ràng, đó là hắn và Mông Na lúc nhỏ...

Mông Na càng chẳng hiểu gì, hai nam nhân vốn phải đánh nhau lại ngồi xuống cùng uống rượu, còn cười ha hả, vỗ vai nhau trông rất cao hứng, bọn họ có hiểu đối phương nói cái gì đâu, chỉ có hai từ Mông Na là nghe rõ ràng, chẳng lẽ bọn họ đang thảo luận xem theo đuổi mình ra sao? Nhưng bọn họ có những hai người.

Nếu như thiên thần đem Hán gia tử và Mông Lỗ hòa làm một thì tốt biết vao, Mông Na mắt mê ly suy tưởng miên man.

Vài ngày tiếp theo đó nam tử trong trại điều động lớn, vận chuyển về vô số chuối từ trong núi, cả trại thơm phức mùi chuối, trên mái toàn chuối sấy khô, nhìn thấy toàn một màu trắng, mà màu trắng này đang không ngừng kéo dài ra ngoài trại.

Khi Lưu Tiến Bảo thấy Vân Diệp thì y đang cầm dao cắt chuối, bên cạnh có hai đứa bé giúp đỡ, đem chuối Vân Diệp cắt xong đặt lên mành trúc, bày kín rồi đem hơi, mặt đất chất đống vỏ chuối. Vân Diệp cắt chuối rất để tâm, mỗi miếng dày mỏng nang nhau, thủ pháp thuần thục, động tác đẹp đẽ.

Nhìn thấy ánh mắt âm lãnh của Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo vội quỳ sụp xuống, gia chủ chưa bao giờ dùng ánh mắt này nhìn người khác, chẳng lẽ còn có chuyện mình chưa biết xảy ra.

Vân Diệp xách nải chuối cuối cùng dưới bậc thang lên, bóc vỏ, tiếp tục cắt, động tác rất nhanh, thoáng cái cả nải chuối đã chia thành miếng mỏng đều nhau, hai đứ bé đặt lên mành trúc khiêng đi.

- Sức khỏe Dung Nhi có tốt không?

Vừa rồi Vân Diệp đúng là có chút phẫn nộ với người Trường An ở Lĩnh Nam, không biết phẫn nộ từ đâu ra, nói chung là có một ngọn lửa vô danh đang hừng hực cháy, chớp mắt nghĩ lại mình làm thế hơi vô lý, nhiệm vụ mình giao cho Lưu Tiến Bảo là bảo vệ nhi tử của mình, chuyện khác không liên quan tới hắn, cho nên mới mượn cắt chuối để tâm tình lắng dịu lại.

Chương 412: Vân gia đại thiếu gia đáng thương (1)

- Bẩm hầu gia, tiểu công tử hoạt bát đáng yêu, không bệnh không tật, ăn rất khỏe, một mình công chúa không đủ sữa, mời thêm một nãi mụ mới vừa đủ cho tiểu công tử ăn no, nếu như lớn thêm chút nữa, chắc một nãi mụ cũng không đủ.

Lưu Tiến Bảo biết tính khí của hầu gia, chỉ cần nghĩ thông là không sao, cho nên lấy chuyện công tử bú sữa ra làm Vân Diệp vui.

Quả nhiên mặt Vân Diệp hiện lên nụ cười nhẹ, đặt dao trong tay xuống, múc nước từ trong chum ra đưa cho Lưu Tiến Bảo, để hắn rửa tay cho mình. 

- Hầu gia, người tới Lĩnh Nam sao không đem hộ vệ? Đám Lão Trang chết hết rồi à?

- Nói bậy nói bạ, ngươi tưởng hầu gia ta muốn tới Lĩnh Nam à, bị người ta bắt cóc tới Nam Chiếu, tự lần mò tới Lĩnh Nam, con mẹ nó nếm vô số đau khổ, vừa rồi còn giận không chỗ phát tiết, nếu ngươi không lấy con ta ra làm ta vui, hôm nay thế nào cũng không thoát được một trận đòn.

Cơ thịt toàn thân Lưu Tiến Bảo căng lên, con mắt long sòng sọc đảo bốn phía, muốn tìm hung thủ bắt cóc hầu gia.

Vân Diệp đá hắn một phát:

- Đổ nước cho tử tế, hầu gia ta nếu đợi các ngươi tới cứu thì đã chết không toàn thây rồi, hiện giờ còn lên mặt thế chó nào nữa, đám bắt cóc ta chết hết rồi, không còn kẻ nào sống hết.

- Hầu gia uy vũ...

Sự kính phục hầu gia của Lưu Tiến Bào tuôn ra cuồn cuộn như sóng nước, toàn bộ biến thành rắm ngựa kéo tới ùn ùn.

Lâu lắm rồi không có người bợ đít, được nghe cảm thấy vừa quen thuộc vừa thân thiết, bực bội do bị bắt cóc gây ra tức thì tan biến hết, vẫn là người trong nhà tốt nhất.

Trưởng lão đứng ngoài viện tử, cảnh tượng xảy ra bên trong đều lọt hết vào mắt ông ta, Bảo đại gia uy phong lẫm liệt, có thể tung hoành Ung Châu trước mặt vị khách của mình không khác gì một con chó nhỏ.

Từ điểm này nhìn ra vị khách của mình nhất định không đơn giản, nếu như quan hệ giữa mình và khách tiến thêm một bước, nói không chừng trại từ nay sẽ kê cao gối mà ngủ, hạnh phúc nhìn lại đằng sau, bên núi, lương thực do công chúa thưởng cho hẳn là đã lên đường rồi.

- Trưởng lão, không biết chuyến này ông đi hiến bảo vật kết quả ra sao?

Vân Diệp cười tủm tỉm nói chuyện với lão giả cách hàng rào trúc, văn chả ra văn, nhã chả ra nhã, rất thú vị.

- Khách nhân tôn quý, nhờ ơn ngài, công chúa rất thích khối vàng đó, còn thưởng cho lão phu rất nhiều lương thực, vậy là chúng tôi có đủ lương thực để ăn rồi, lão phu còn được thêm vài vò rượu, tối nay xin mời khách uống cho thoải mái.

- Hay lắm, vậy ta không khách khí nữa, nhớ gọi thêm Mông Lỗ, bọn ta trò chuyện rất vui vẻ.

- Ngài và Mông Lỗ? Mông Lỗ biết nói tiếng Trung Nguyên từ bao giờ?
- Trưởng lão, ông là trí giả, chẳng lẽ không biết nói chuyện không nhất định phải nói, còn có phương thức khác hay sao?

Vân Diệp rất kiêu ngạo ra cách nhìn tranh nói chuyện do mình sáng tạo, sau này nói chuyện với thổ dân cứ nói như thế.

Trưởng lão gãi đầu đi tìm tộc nhân hỏi xem lấy đâu ra nhiều chuối như thế, đây là thứ lương thực tốt, phơi khô, khi nấu cháo thêm vào một ít, chưa nói ngon ngọt, quan trọng nhất là ăn no, kiếm từ đâu ra thế không biết?

Vân Diệp vào lầu trúc, Lưu Tiến Bảo đi theo, đi cùng với hắn toàn là hộ vệ Vân gia, gặp gia chủ kích động không thôi, nhưng không quên chức trách, tự giác tản ra, cảnh giới xung quanh.

 

- Lần này ngươi đi có nói cho người khác không?

Vân Diệp nhíu mày hỏi Lưu Tiến Bảo, trong lòng lo Lý An Lan biết mình tới Lĩnh Nam, như thế không có lợi cho mình thấy hiện trạng chân thực.

- Hầu gia không cho tiểu nhân nói với người khác, chỉ bảo tiểu nhân tới Mông trại, tất nhiên tiểu nhân không nói với ai, dù là huynh đệ nhà mình ở dưới cũng tới đây mới biết.

- Không tệ, rốt cuộc Lão Trang cũng dạy bảo được ngươi, có khả năng tự gánh vác trọng trách rồi, ta tới Lĩnh Nam không ai biết, triều đình không ai biết, có lẽ bệ hạ biết ta bị Đậu Yến Sơn bắt cóc, nhưng ông ta nằm mơ cũng không ngờ ta vượt qua thập vạn đại sơn tới Lĩnh Nam.

- Đậu Yến Sơn?

Lần nữa thần kinh Lưu Tiến Bảo căng lên, đây là kẻ hung tàn tuyệt thế, đốt cháy Trường An, áp sát hoàng đế, đầu độc hoàng đế, có thể nói ác danh vang dội, người ta không thể không căng thẳng.- Không phải nói với ngươi rồi à, tên đó đã chết rồi, nếu không hầu gia của ngươi lấy đâu ra tâm tình nghỉ phép tại cái trại nhỏ này.

- Hầu gia giết á?

Câu này vừa ra khỏi miệng Lưu Tiến Bảo biết ngay không xong, vừa rồi mình còn liến thoắng cơ ngợi hầu gia dũng mãnh vô địch, giết vài tên trộm vặt như giết mấy con kiến, buột miệng hỏi thế này, chứng tỏ lúc nãy mình phun phân hết.

Ăn một đá, Lưu Tiến Bảo yên tâm, hầu gia đá người là không việc gì.

- Hầu gia, ngưu đầu kim là bảo vật hiếm có, sao người không để lại cho tiểu thiếu gia thêm chút phúc khí, hiến cho công chúa làm gì, thứ tốt là của nhà công chúa cả rồi, cho dù công chúa là mẫu thân của thiếu gia cũng không giống.

- Không giống thế nào?

Vân Diệp biết vẫn hỏi:

- Thiếu gia là người nhà ta, công chúa không phải, hầu gia cho thiếu gia cái gì cũng nên, nhưng công chúa thì khác, chỉ một lòng với lãnh địa, trừ nuôi thiếu gia thì chẳng bao giờ quan tâm tới Vân gia, thương hiệu của nhà ta ở Lĩnh Nam cũng phải nộp thuế, còn nhiều hơn nhà khác. Lưu chưởng quầy đã tìm tiểu nhân nói mấy lần rồi, bảo tiểu nhân khuyên công chúa, dù không ưu đãi Vân gia cũng nên đối xử công bằng. Hầu gia nói công chúa làm thế có phải ăn trong rào ngoài không?

- Con mẹ ngươi đúng là mụ lắm mồm, vàng không phải cho công chúa xem, mà là để cho những kẻ kia xem, không có mồi nhử sao bọn chúng chịu vào núi sâu? Chúng không vào thì làm sao ta giết được? Không giết hết bọn chúng sao đánh tan tâm tư độc chiếm Lĩnh Nam của Phùng Áng? Còn về công chúa thu nhiều thuế của Vân gia là đúng, thương hiệu ở Lĩnh Nam vốn là để cấp tiền cho nàng, nàng muốn dùng thế nào thì dùng thế đó, chút xíu tiền cũng tranh, đúng là không có tiền đồ.

Nghe kế hoạch của hầu gia, Lưu Tiến Bảo kích động tới nốt rỗ trên mặt cũng đỏ lên:

- Hầu gia, người muốn tiểu nhân làm gì cứ sai bảo, nhất định làm thịt bọn chút tới chút bã cũng không để lại.

Lưu Tiến Bảo kích động sắp khóc rồi, hầu gia nhà mình cuối cùng cũng học được chuyện giết người, trong mắt hắn, một hầu gia chưa giết người không phải là hầu gia hợp cách, mình là thanh bảo đao chưa thấy máu không có nơi dụng võ, lãng phí một thân bản lĩnh, Giang thúc nói mình là kẻ giết người bẩm sinh, có ngày sẽ chết dưới đao kiếm, không sao hết, chỉ cần trước khi chết được giết thống khoái là được.

Vân Diệp bị sát khí của tên này lộ ra làm giật mình, thứ chó má này đầu óc toàn chuyện giết người, nhìn trạng thái của hắn tựa hồ muốn đi tìm người giết ngay lập tức, sao cái vùng Quan Trung thanh tú toàn sinh ra bọn điên như vậy.

- Thành thực nói cho ta biết, ngươi tới Lĩnh Nam giết bao nhiêu người rồi?

Không hỏi giết mấy người, tên này toàn thân mùi sát khí rửa không sạch, chỉ e số người chết trong tay hắn dùng hai tay không đếm nổi.

- Hầu gia, tiểu nhân cũng chỉ theo đại quân ra biển một chuyến, có người của tiểu quốc gia không cho thương đội của chúng ta đồ đổi lấy bảo thạch, hương liệu, cho nên Lưu chưởng quầy nổi giận, nhà ta cùng nhà công chúa hành động hết, ba trăm người diệt luôn tiểu quốc đó. Hầu gia, hiện tình thế bất thường, thuyền không về được, nếu không người sẽ thấy cả thuyền trân châu, bảo thạch như nắm đấm, còn có miêu nhãn thạch. Lão Lưu chuyên môn giấu đi một số bảo thạch cực phẩm, chuẩn bị về nhà hiến cho lão nãi nãi, nói đồ của nhà ta cho công chúa thì đáng tiếc.

Chương 413: Vân gia đại thiếu gia đáng thương (2)

Vân Diệp mỉm cười, bóng dáng của Tân Nguyệt không đâu không có, Lưu Tiến Bảo không nhìn ra chứ y sao lại không, bà cả của y thật đáo để, đường đường công chúa nhất định không có được chia phần của mình, còn kém hơn cả Na Mộ Nhật.

- Phần của Dung Nhi chẳng lẽ cũng không cho?

- Hầu gia, sao thiếu tiểu thiếu gia được, ba gian phòng chất bảo bối tới nóc rồi, Hà gia đại nương tử cầm chìa khóa, công chúa đòi mấy lần cũng không cho, mỗi tháng còn cùng Lưu chưởng quầy đối chứng một lần, tiểu nhân chứng kiến, từng khoản đều rõ ràng. Hôm một trăm ngày của tiểu thiếu gi, Lưu chưởng quầy và Hà gia đại nương tử bày tiệc ở trong thành Ung Châu, ai tới cũng được, chỉ cần chúc phúc cho thiếu gia, ăn uống thoải mái, dê ba dặm xung quanh bị giết sạch, Lưu chưởng quầy còn nói thức ăn đơn giản quá, người cũng ít, có lỗi với tiểu thiếu gia.

Vân Diệp há hốc mồm, có điều cũng đúng thôi, Lĩnh Nam hiện giờ chẳng có món gì ngon, người Quan Trung lại không quen ăn bảo bối của biển, chưa có nhận thức về món ăn trong rừng, người triều Đường chẳng ai thích ăn thú rừng, dù sao thứ sống ngoài đồng hoang gầy quắt, chả có mỡ màng gì, không so được với thức ăn phong phú của Vân gia, nhân khẩu thường trú ở thành Ung Châu quá lắm hai nghìn người, ngay cả trấn nhỏ của Quan Trung cũng đông hơn, đúng là hơi kém một chút.

- Các ngươi gạt bỏ công chúa, nàng không giận à? Nghe nói trong thành có nhiều kẻ tới cầu hôn?

Vân Diệp không hiểu Lý An Lan có tâm tư thế nào, nếu như Tân Nguyệt mà không thể làm chủ tiệc trăm ngày của con mình, nàng đã châm lửa đốt nhà rồi, nữ tử đất Thục mạnh mẽ, một công chúa nhu nhược không so được.

- Vì sao công chúa có ý kiến chứ, thiếu gia là của nhà ta, đám hạ nhân muốn làm long trọng, lại không cần công chúa bỏ tiền, bọn tiểu nhân đều là phó nhân của thiếu gia, không phải của công chúa, điều này Lưu chưởng quầy cùng Hà gia đại nương tử đã căn rặn rõ ràng, bọn tiểu nhân có lòng muốn xây một căn nhà thật lớn trong phủ công chúa cho tiểu thiếu gia, thiệt thòi cho tiểu thiếu gia quá, cứ nghĩ tới nhà của chúng ta ở kinh thành, lại nhìn nơi tiểu thiếu gia ở, Hà gia đại nương tử nhắc tới lần nào là khóc lần đó.

Trong mắt Lưu Tiến Bảo, tiểu thiếu gia đang thương của mình không được phụ thân che chở, sống ở cái khe núi kêu trời trời chẳng đáp, gọi đất đất không thưa, chỉ biết bú sữa, mấy phó nhân gầy gò kiên trinh bất khuất bảo hộ tiểu chủ nhân của mình, mơ ước ngày nào đó thiếu gia lớn lên, bay vọt lên trời. Hắn bị suy nghĩ của mình làm cảm động, nhưng lại khiến Vân Diệp bất mãn.

Có thể bay lên trời hay không thì Vân Diệp không biết, nhưng nếu cưng chiều như thế tương lai cơ hội bị kéo ra chợ tây chặt đầu lớn hơn nhiều, Vân gia toàn người tốt nuôi ra một tên bại gia tử làm người ta thương tâm.

- Sau này giáo dục tiểu thiếu gia giao cho công chúa, nàng là mẫu thân có quyền lợi đó, giáo dục biến thái của hoàng gia vừa vặn có thể tiêu trừ ảnh hưởng do mấy kẻ các ngươi cưng chiều tạo ra, ngươi cũng không muốn thấy tiểu thiếu gia thành bại gia tử chứ?

Lưu Tiến Bảo mồm há to tới mức đủ nhét cả nắm đấm vào mồm, tròng mắt đảo tròn, như muốn cười lắm.

Chớp mắt Vân Diệp hiểu ra, đá một phát vào chân hắn:

- Mặc dù hầu gia ta là Trường An đệ nhất bại gia tử, nhưng hầu gia ta bại gia cũng hưng gia, tiêu vạn quan tiền, phẩy tay một cái kiếm lại đầy hai ống tay áo, đó là bản lĩnh lớn, hầu gia ta có bại gia tới đâu cũng không khiến các ngươi đói, kẻ nào kẻ nấy sắp thành lợn cả rồi.Lưu Tiến Bảo chỉ cười hì hì, nghĩ một lúc mới nói:

- Hầu gia, đám thổ vương thì dễ xử lý lắm, người giết chúng là xong, nhưng ba kẻ của Phùng gia thì phải làm sao? Chính bọn chúng gây lên làn sóng cầu hôn công chúa, hiện trong phủ công chúa náo nhiệt vô cùng, kẻ không liên quan ra ra vào vào, làm người ta bực mình.

 

- Ý tứ công chúa thế nào?

Vân Diệp mỉm cười hỏi:

- Bẩm hầu gia, thời gian qua công chúa chuyên môn điều Hà gia đại nương tử tới hầu hạ mình, sau khi trời tối không tiếp khách.

Lưu Tiến Bảo nói chậm rãi từng chứ một, chỉ sợ Vân Diệp hiểu lầm:- Đường đường Lý An Lan cũng có ngày sợ lời đồn đại à? Thôi được, nếu nàng đã giữ mình vì ta, vậy ta giúp nàng diệt trừ đám ruồi bọ kia, trả cho nàng một lãnh địa giàu có.

Vân Diệp nhìn vầng mặt trời hồng sắp lặn bên ngoài, gõ vào song cửa tự lẩm bẩm. Hai mắt Lưu Tiến Bảo thì đã nhuộm một màu đỏ, như dã thú sắp xuất chuồng.

Trong thành Ung Châu đột nhiên xuất hiện rất nhiều người, tin tức ngưu đầu kim xuất hiện không chân mà đi, khắp thành toàn những người mang đao kiếm, cùng đủ mọi loại trang phục kỳ dị, thậm chí ngay cả người Hồ từ Quảng Châu xa xôi cũng tới. Không vì cái gì khác, đều vì hoàng kim mà tới, Phùng Áng phái khoái mã, đem theo thư do đích thân ông ta viết cho Lý An Lan nghe ngóng thực tình sự việc.

Ngưu đầu kim đặt ngay trên bàn của Lý An Lan, sau khi rửa sạch sẽ, màu vàng óng ánh. Lý An Lan hai tay chống cằm nhìn khối vàng này rất lâu rồi, đây là vàng thiên nhiên thực sự, nàng rất thích, nhưng cũng biết đằng sau đó có mục đích không thể nói ra, nàng ngửi thấy mùi âm mưu.

Lĩnh Nam không hoang vu như nàng nghĩ trước lúc tới đây, ngược lại còn có mấy tòa thành khá phồn hoa, ví như Quảng Châu đã có mười vạn nhân khẩu, đất phong của mình cũng có một vạn ba nghìn năm trăm mười sáu nhân khẩu, đó là con số xác thực nàng đối chiếu lại sau khi tới đây.

Trên bản đặt một bản tóm tắt phát triển mỏng, nàng gần như đọc thuộc lòng nó rồi, nếu như mình là hoàng tử đã không có nhiều phiền não như thế, nàng tự tin quản lý tốt lãnh địa của mình, chỉ cần dựa theo suy tính của Vân Diệp, đem man tộc từ nơi hoang vắng ra, phân cho họ đất đai, để bọn họ sống quanh thành thị, chỉ cần hai ba mươi năm, bọn họ sẽ không còn là man tộc nữa mà là con dân của mình, hơn một vạn người, thêm vào phụ nữ trẻ nhỏ không quá năm vạn, không chênh nhiều so với tính toán ban đầu của Vân Diệp.

Nắm tay siết lại mới mạnh được, chỉ có biến thành phố của mình trở nên phồn hoa thì mình mới có thêm tiếng nói, chứ không bị quản chế bởi Phùng Áng như hiện giờ.

Phụ hoàng anh minh của mình vì không muốn bất kỳ nhà nào lớn mạnh, cho Phùng Áng khống chế quyền lợi của Lý An Lan, nhưng không cho ông ta quyền khống chế thuộc quốc, câu này nghe có vẻ rất mâu thuẫn, quyền quản hạt của Phùng Áng tới Lý An Lan là dừng, không thể đi sâu hơn, nếu không là vượt quyền, vì quyền lợi thực sự nằm trong tay Lý Dung, một đứa bé chưa đầy năm mới là chủ nhân cuối cùng của vùng đất này, trước khi chủ nhân chưa trưởng thành, Lý An Lan là người quản lý thay, quyền lợi sớm muộn cũng giao cho nhi tử của mình.

Lý Nhị rất tin tưởng ngoại tôn của mình tương lai có thể nắm quyền, nó có một phụ thân bụng đầy tài hoa, óc đầy quỷ kế, ông ta không lo đứa bé tội nghiệp đó không ai ngó tới, chỉ cần mình nắm chặt phụ thân của nó là đủ rồi, y luôn bị tóm trúng chỗ yếu hại.

Lý An Lan hận tới răng cũng ngứa ngáy, mình hi sinh danh dự, hi sinh thân thể, cuối cùng được lợi lại nhà cục thịt nhỏ không chịu yên phận nằm ở bên cạnh mình.

Nghe tiêng o oe trong nôi, bao căm hận của Lý An Lan biến sạch, bảo bối của mình lại ị rồi.

Chương 414: Công chúa đáng thương

Linh Đang là người hạnh phúc nhất, từ khi phát hiện ra nơi này không có dân tộc ăn thịt người, suốt cả ngày không thấy bóng dáng đâu, nếu như về nhà thì nhất định là giờ cơm, nhặt từ bên sông về vô số đá xanh đá đỏ, chất đống trong phòng.

Nghe công chúa bảo Hà gia nương tử chùi đít cho thế tử, Linh Đang rón rén chân tay định len lén quay về phòng của mình.

Vừa mới tới cửa thì thấy cổ áo bị siết chặt, vẫn bị công chúa phát hiện.

- Linh Đang, ta cả ngày chết mệt, ngươi không giúp ta xử lý chút việc nhà, cứ rảnh rỗi là chạy ra ngoài, nhìn xem, lại nhặt về một đống đá, ngươi lấy đá làm gì?

Lý An Lan rất hối hận trước kia hứa Linh Đang tới Lĩnh Nam rồi cho nàng sống tự do tự tại, không ngờ Linh Đang vứt bỏ hết mọi chuyện thật, nói bao lần không ích gì.

May mắn là nữ quan Chu Hoàn từ trong cung ra còn có chút tác dụng, giúp nàng quản lý chuyện lớn nhỏ trong nhà, có điều mấy ngày qua bị cái gì kích thích, nhất định muốn thêm chữ Trương vào trước chữ Chu Hoàn, nữ quan đổi họ rất rắc rối, lại có phải gả đi đâu, gọi Chu Hoàn bao năm, đột nhiên thêm vào họ Trương, chẳng quen mồm. Biết Chu Hoàn đại biểu cho một thế lực khác, Lý An Lan chẳng bận tâm, vương quốc của mình giờ là cái gánh xiếc, lắm thế lực xen vào, thêm một hai người chẳng sao, chỉ là Chu Hoàn hình như sợ Hà gia đại nương tử lắm, thật vô lý.

Trương Chu Hoàn và Linh Đang ở chung một gian phòng, không phải là không có phòng riêng, mà là Linh Đang sợ dơi hút máu từ cửa sổ bay vào hút máu mình, cho nên kéo Trương Chu Hoàn ngủ chung, nếu có dơi tới thật, hai người sẽ có thêm can đảm.

Đó là hai người duy nhất mà Lý An Lan có thể sai khiến, đám phạm quan bị đầy tới đây kẻ nào cũng như tang cha giỗ mẹ, chẳng có chút tinh thần nào, như đến Lĩnh Nam để chết vậy, chẳng bao giờ ngó ngàng tới chính vụ.

Linh Đang nằm úp lên người Lý An Lan làm nũng, Trương Chu Hoàn che miệng cười trộm, Lý An Lan mỗi tay kéo một người vào phòng, nói nhỏ:

- Hai ngươi cũng phải dụng tâm một chút, đây là chốn dung thân cuối cùng của chúng ta, trước khi thế tử trưởng thành, chúng ta phải giữ vững cơ nghiệp này, không để người khác đoạt mất.

- Công chúa nghĩ quá nhiều rồi, bảo bảo có người cha vô cùng lợi hại, nếu như bảo bảo bị ức hiếp thì gọi cha nó tới thu thập kẻ xấu, Vân đại ca nhất định có cách, chúng ta cứ sống thật vui vẻ không tốt à? Tỷ nói có đúng không Chu tỷ?

- Nói lại một lần nữa, tên ta là Trương Chu Hoàn.

- Được rồi, Chu Hoàn tỷ tỷ.

Lý An Lan thở dài, lòng đắng chát như ngậm hoàng liên, hai kẻ vô tâm, đâu biết Vân Diệp đã nửa năm không viết thư rồi, mình gửi mấy phong thư liền, kết quả đều là bà nương Tân Nguyệt kia trả lời, chỉ nói trượng phu của mình đi vân du rồi, không có nhà. Vân du cái gì chứ, đường đường một hầu gia có thể nổi điên bỏ hết mọi việc đi vân du? Điều nào trong quốc pháp cho y làm thế? Đây là cái cớ, là chối từ.Đồ tàn nhẫn, chẳng lẽ chàng bỏ mặc mẹ con ta sao? Lý An Lan mắt đỏ hoe thầm thương cảm, hai nha đầu không dám đùa nghịch nữa, im lặng không nói.

Lý An Lan mềm yếu chỉ trong tích tắc thôi, ngẩng đầu lên lại là Đại Đường công chúa kiêu ngạo, bắt đầu suy tính xem rốt cuộc ngưu đầu kim có ích lợi gì, người hiến ngưu đầu kim chỉ là một trưởng lão của cái trại nhỏ, trại hai ba trăm người không khơi lên được sóng gió gì, từ lúc trưởng lão đó có lương thực, Lý An Lan biết ông ta đúng là không có mục đích gì khác ngoài lương thực.

 

Lưu Tiến Bảo hình như biết cái gì đó, nhưng ngậm chặt miệng không chịu tiết lộ một câu, bảo vệ thế tử càng thêm chăm chỉ, mấy lần nửa đêm thức dậy cho thế tử bú, đều nhìn thấy bóng dáng của hắn ngoài cửa sổ, có thể nói không dời thế tử nửa bước.

Đó cũng là nguyên nhân trọng yếu làm Lý An Lan vững tâm, Hồng Thành dẫn ba nghìn lão binh như dã thú kia dọc theo quốc gia bên bờ biển, đánh hạ một quốc gia, tài bảo cướp được có thể nói chất đống như núi rồi, ngay cả nhi tử của mình cũng có rất nhiều, toàn bộ phần của Vân gia chia cho thế tử, mình nhìn mà thèm.

Nhưng tài phú ngồn ngộn đó không có phần của mình, không có tiền lương, không thể mua thổ nhân, không thể xây một tòa thành lớn hơn, kế hoạch to lớn của Vân Diệp mãi mãi chỉ nằm trên giấy.

Chỉ lợi dụng uy vọng của Phùng gia tăng thêm chút thuế mà đã khiến rất nhiều trại không chịu, nói nếu nộp rồi thì trại sẽ chết đói, Phùng gia xuất động chút nhân mã, dọa một chút đám người trong trại kia, giúp có thế thôi mà tính toán muốn mình gả đi. Đầu Phùng Áng bị lừa đá rồi à? Đó là câu Vân Diệp thường nói.

Sao lại nhớ tới kẻ vô lương tâm, bội tình bạc nghĩa đó? Lý An Lan tự nhiên giận cả bản thân.Hai nha đầu theo Lý An Lan về phòng, ngưu đầu kim vẫn đặt trên bàn, lạnh băng, Lý An Lan luôn cảm thấy khi Lưu Tiến Bảo nhìn ngưu đầu kim miệng có chút nhạo báng, Hà gia đại nương tử bế thế tử cũng bình thản như không, chẳng có sự ai oán mấy ngày trước đó.

Vì sao chỉ có mình bất an?

Quay đầu nhìn nhi tử múp míp trong lòng Hà gia đại nương tử, thằng bé lại chảy nước dãi rồi, sờ soạng bầu ngực đồ sộ của Hà gia đại nương tử, còn cười với nàng...

Lý An Lan đón lấy nhi tử, thằng nhóc con lập túc rúc vào lòng, bàn tay mập mạp sờ mặt nàng, cọ qua cọ lại, ngậm bàn tay nhi tử trong miệng, hai mẹ con nói tiếng ngoài hành tinh với nhau. Lưu Tiến Bảo liếc nhìn trong lòng một lượt rồi lui ra, trong phòng toàn nữ nhân, hắn ở đây không thích hợp.

- Hà gia nương tử, trông ngươi hôm nay rất cao hứng, có chuyện cao hứng gì nói ra cho mọi người cùng vui.

Lý An Lan vừa cởi áo chuẩn bị cho con bú, vừa hỏi:

Đầu lĩnh phó dịch Vân gia tới Lĩnh Nam chiếu cố tiểu thiếu gia là bà ta, từ khi đứa bé sinh ra, bà ta tự nhiên tiếp quản quyền trông coi đứa bé, bất kể Lý An Lan nổi giận thế nào cũng vô ích, dù bị ăn hai trận đòn rồi vẫn cứ bám sát đứa bé, không cho người Lý An Lan tìm từ bên ngoài về chạm vào tiểu thiếu gia một cái.

Bà xuất thân nông phụ, trượng phu mất sớm, dựa vào tính đanh đá và thân thể khoẻ mạnh, nuôi lớn ba đứa con, nay tuổi bốn mươi chính là lúc cường tráng mạnh mẽ, con đã có hai đứa thành thân, có một tiểu tôn tử, đứa bé nhất theo Lưu chưởng quầy học bản lĩnh, không yên tâm con út, nên khi Vân gia chiêu mộ phó dịch tới Lĩnh Nam làm việc, bà ta là người đầu tiên đi báo danh.

Một quả phụ nuôi con, nếu như không có Vân gia chiếu cố chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì, kiếm cái ăn cũng khó, còn thành gia sinh tử. Bà ta vĩnh viễn không quên khi đại nhi tử thành thân, lão nãi nãi sai người mang tới cho một cái vòng châu, đó là món quà quý trọng nhất trong đời bà ta.

Ngày Nhị nhi tử thành thân, hầu gia, thiếu phu nhân tới nhà uống rượu, ăn cơm rau, khi thiếu phu nhân đi còn lấy trâm trên đầu tặng cho tân tức phụ, làm thông gia vốn xem thường nhà quả phụ hâm mộ tới mắt tỏa sáng. Hầu gia còn đá tân lang hai cái bảo phải hiếu thuận với mẫu thân, không được học hầu gia làm bại gia tử làm tất cả hương thân cười rộ.

Có là vinh diệu cỡ nào? Có quả phụ nhà ai con thành thân có hầu gia, cáo mệnh phu nhân tới chúc mừng? Cái trâm kia làm bằng bạc, bên trang có hình phượng hoàng, nông hộ mà tự ý đánh cái trâm nhưu thế sẽ bị quan phủ đánh đòn.

Hà gia đại nương tử kiên cường cả đời thấy mình sống không ổn, tiểu nhi tử tính sái thoát, không phải là hạng giữ nhà, hâm mộ nhất là Vân gia quản sự đi khắp bốn phương kinh doanh, mình đem cái mặt dày, nhân cơ hội làm việc thêu thùa cho thiếu phu nhân cầu xin, không ngờ ngày hôm sau thiếu phu nhân sai người đưa nhi tử tới Lĩnh Nam, nói là học quy cụ trong nhà trước sau đó học bản lĩnh, tiểu nhi tử trước khi đi còn ôm đùi mình khóc lớn, làm bà ta vừa kiêu ngạo lại thương xót.

Chương 415: Xảy ra chuyện gì?

Ân tình của nhà hầu gia cả đời này không trả hết, tiểu thiếu gia là cốt nhục của hầu gia, là người Vân gia, mỗi lần nghĩ tới tiểu thiếu gia mang họ Lý là bà ta lại cực kỳ khinh bỉ công chúa, không giữ phụ đạo đã đành, hầu gia lại chẳng phải không nhận con, họ Vân hay như thế không dùng, lại cứ muốn mang họ mẹ, chẳng phải để con lớn lên bị người ta rỉa rói à?

- Bẩm công chúa, tiểu tam tử nhà bà nương hôm nay tới phủ nói nó học được gảy bàn tính rồi, Lưu chưởng quầy thăng nó lên làm tiểu nhị, lão bà tử vì chuyện này mà vui.

Hà gia đại nương tử tất nhiên là biết hầu gia đã tới Lĩnh Nam, chỉ là ở trong phòng thị vệ không ra ngoài, vừa rồi còn bế tiểu thiếu gia, thích lắm, cứ ôm lại hôn, tiểu thiếu gia cũng thích hầu gia, gặp lần đầu mà chẳng lạ, còn vò rối tóc của hầu gia, hai cha con chơi đùa một hồi lâu. Đó mới là đãi ngộ tiểu thiếu gia nên có, hầu gia rất tức giận những kẻ muốn ức hiếp tiểu thiếu gia, lần này đám khốn kiếp đó mà không chết vài kẻ thì lão nương đây đổi sang họ bọn chúng.

Lý An Lan cũng chỉ hoài nghi thôi, phó dịch Vân gia hình như càng ngày càng kiêu ngạo, vốn coi thường phó dịch phủ mới tuyển, giờ nhướng mắt nhìn cũng không thèm.

Thà làm một phó phụ trông trẻ chứ không làm đại quản sự của nội viện, trong mắt chỉ có tiểu thiếu gia, chuyện khác không thèm bận tâm, ở sau lưng còn lén lút gọi con mình là tiểu hầu gia, không gọi thế tử, mình đường đường công chúa chẳng bằng một hầu gia?

Thế cũng tốt, lai lịch của con mình thành bí mật công khai, có ích lợi lớn cho việc mình muốn dựa sức Vân gia ngự trị nơi này, mặc dù lần nào đòi tiên Lưu chưởng quầy ông ta cũng mặt mày nhăn nhó, nhưng lần nào cũng đồng ý.

Nghĩ tới đó Lý An Lan nghiến răng ken két, không phải nói sản nghiệp ở Vân gia để chia lãi cho mình à? Vì sao mình không được đụng vào?

- Nhi tử, vi nương không có tiền, hay là con cho mẹ vay ít tiền nhé?

Lý An Lan nhìn đứa bé ngậm núm vú trong lòng, liền tính kế tới nhi tử, lão nương dùng chút tiền của con mình chẳng phải là quá phận.

Người giàu nhất Lĩnh Nam không phải là Phùng Áng, cũng không phải là Lý An Lan nàng, mà là nhi tử đang bú của nàng, nghĩ tới đó là Lý An Lan kiêu ngạo, là lãnh chủ, bất kể là ai cũng phải chia phần cho đứa bé này, nếu như có người không muốn, Lưu Tiến Bảo lập tức dẫn người đánh tới nhà.

Mấy ngày trước hoàng gia nói không chia tiền, Lưu Tiến Bảo chất vấn bọn họ có thủ dụ của bệ hạ hay của nương nương không, cùng lắm thì thủ dụ của thái tử điện hạ cũng được. Không lấy ra được à? Vậy ngoan ngoãn đưa tiền, đao của Lưu Tiến Bảo sắp đâm vào đùi rồi, từ đó trở đi kho tiền của bảo bảo cứ như có nước chảy vào, hoàng gia cũng không cưỡng lại Lưu Tiến Bảo, vì tên này khi đi cướp bóc quốc gia khác không mang theo hoàng gia, chỉ có hắn mới biết ở đâu có tiểu quốc giàu có. Vì ích lợi của mình, đại tổng quản của nội phủ phải tặng cho bảo bảo một phần hậu lễ, còn nhiều hơn chia phần, chỉ có điều không nói tới chuyện chia phần nữa, hoàng gia cần thể diện.

Tiểu bảo bảo nghe thấy nàng nói, nhả đầu ti ra kêu a a với mẫu thân, rồi lại vùi đầu bú.

Lý An Lan hài lòng gật đầu, thản nhiên nói với Hà gia đại nương tử:

- Bảo bảo đã đồng ý, mai ngươi chuẩn bị cho ta năm nghìn quan tiền, ta cần dùng.
Vốn tưởng rằng sẽ bị từ chối, ai ngờ Hà gia đại nương tử khom người nói:

- Tiểu thiếu gia đã đồng ý, tất nhiên không thành vấn đè, tối nay lão bà tử sẽ chuẩn bị, không biết công chúa cần vàng hay bạc, tiền đồng của chúng ta ít lắm, không có đủ năm nghìn quan.

 

Lý An Lan kính ngạc nhìn Hà đại nương tử cười toét miệng, cúi đầu nhìn nhi tử bảo bối của mình, sớm biết đòi tiền đơn giản như thế mình vất vả làm gì, sao mình chẳng lý giải nổi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Phùng Trí Dũng cũng đang hỏi câu này, tin tức ngưu đầu kim hiện thế được mình toàn lực phong tỏa, vì sao bây giờ khắp đường phố người ta bàn tán chuyện này? Phùng gia muốn độc chiếm khoáng mạch phải ngầm tiến hành, giờ khắp thiên hạ biết rồi còn độc chiếm cái rắm, hiện giờ Lĩnh Nam không phải thời Phùng gia độc chiếm, người của cao môn đại hộ nhiều như chó, chạy nhông nhông khắp nơi, hận không thể đào bới khắp núi non, Phùng gia không sợ bất kỳ một nhà nào, nhưng không thể chọc nổi tất cả bọn họ.

Vị trưởng lão Mông trại chỉ nói mình cứu một hán tử bị thương sắp chết, hán tử đó báo ơn, thấy trong trại không có gì ăn, liền tặng vàng cho Mông trại, hiện đang dưỡng thương trong trại, muốn biết vàng rốt cuộc ở đâu ra, phải đi tìm bản thân bọn họ.

Khách nhân nói rồi, đợi khi thương thế lành, lập tức tới Ung Châu, hắn chuẩn bị mang vị trí kim khoáng vẽ thành bản đồ bán cho người trả được tiền.
Mông gia trại nổi danh hiếu khách, lời này có độ đáng tin nhất định, vì tránh có người nhanh chân giành trước, tất cả du hiệp, lãng tử, thế gia, hào môn trong thành ước hẹn, đó là đợi người kia xuất hiện, không ai được tự ý ra tay, nếu không tất cả công kích.

Trong thành Ung Châu nhìn tựa bình tĩnh, thực chất dòng chảy ngầm bắt đầu cuộn trào, đám võ sĩ lưu lãng kết thành liên minh đối kháng với hào môn, Phùng gia cho dù chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hoa cũng chẳng làm gì nổi hạng vong mệnh này.

Người duy nhất biết xảy ra chuyện gì thì đang ngồi trong một gian phòng sập nửa bên tường ở quan nha rách nát, Vân Diệp mời chủ nhân uống trà, không phải là chủ nhân không muốn mời, mà mời không nổi, qua vách tường lọt gió, Vân Diệp thậm chí nghe thấy tiếng phụ nữ góc thút thít.

- Lão Lưu, con mẹ ngươi cũng tính là người có tài, làm huyện lệnh Lan Châu yên lành, năm trước còn nghe nói ngươi sắp thăng tiến! Thăng thế con mẹ nào mà thăng tới Lĩnh Nam, còn là tham quân lục sự, đây là cái chức quan buồi gì, ngay cả cơm còn không đủ ăn có phải là quan không?

Người gầy gò thảm hại trước mắt chính là huyện lệnh to béo ở Lan Châu, Trình Giảo Kim còn từng khen hắn, nói hắn là một nhân tài, tương lai nói không chừng có chỗ trên triều đường. Vân Diệp nhớ mãi câu này, hiện giờ nhìn thấy Lý Phúc Lộc, Vân Diệp chuẩn bị về sau không tin lời Lão Trình nữa, đúng là cái mồm quạ đen, khen ai họa cho người đó, nghĩ tới mình được Lão Trình khen vô số là sống lưng toát mồ hôi lạnh, cuộc sống bi thảm của mình là do Lão Trình khen hại?

- Hầu gia của ta...

Lưu Phúc Lộc nói ra được câu này rồi nghẹn ngào không thốt lên lời nữa, một đại lão gia mà khóc như trẻ nít trong nôi, còn xụt xà xụt xịt, không ủy khuất cực điểm thì không có biểu hiện này.

Khó khăn lắm mới đợi hắn khóc xong, nhưng không còn thời gian nói chuyện nữa, thức ăn bảo hộ vệ mua về đặt đầy trên bàn, Lưu Phúc Lộc như quỷ đói hiện thế, lại như mãnh hổ xuống nói, ăn không biết ai vào ai, ăn một lúc mặt đỏ lên, bê mâm vào hậu trạch, lúc sau lại mang nước mắt đi ra:

- Vân hầu có gì sai khiến, Lưu Phúc Lộc nghe cả.

Nhìn thấy dáng vẻ Lưu Phúc Lộc thế này, trong lòng Vân Diệp cũng không thoải mái, nói cho cùng là bằng hữu cũ, thấy hắn sa sút, bác giác buồn thay cho hắn, phạm sai lầm gì mà bị đầy tới nơi hoang vu nghèo đói này, làm tên béo tới hai trăm cân biến thành khỉ gầy gò, chỉ có Vượng Tài mới có trải nghiệm này.

- Lão Lưu à, ngươi làm chuyện khuyết đức gì mà bị trừng phạt như thế? Bệ hạ là đấng minh quân, không vô duyên vô cớ xử phạt nặng như vậy, con mẹ nó tình trạng của ngươi bây giờ chỉ khá hơn chém cả nhà một chút.

- Hạ quan thà bị chém cả nhà còn hơn là đưa cả nhà tới đây chịu tội sống, Vân hầu, ngài tin không? Hạ quan chỉ tham ô hai trăm quan tiền, chỉ hai trăm quan, còn không phải từ trên người bách tính, mà kiếm từ Hồ thương, ai ngờ, khi hạ quan sắp thăng quan thì chuyện vỡ lở, sau đó hạ quan tới đây, hoàn toàn chiếu theo luật pháp, không thêm tội cũng không giảm, chỉ dựa vào điều luật lạnh băng, hạ quan có khổ cũng không biết đi đâu kể, trước kia tối đa là bãi chức về quê, không ngờ tới hạ quan, bị đầy tới vùng chướng khí này làm quan, cả đời không được về.

Nói xong lại khóc lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau