ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Trả nợ và ngân hàng

Lam Điền huyện hầu là tước vị mới nhất của Vân Diệp, một thiếu niên chưa tới 18 tuổi trong vòng tám tháng chuyển biến thành công từ thân trắng lên làm quý tộc cao quý, đây là điều không ai ngờ tới. Có lẽ là kỷ lục thăng quan nhanh nhất từ khi Đại Đường lập quốc tới nay.

Lý Thế Dân cực kỳ tò mò về Vân Diệp, rốt cuộc một thiếu niên thế nào có thể lấy được tước vị Lam Điền hầu phú quý hiển hạch trong tay mình? Một củ khoai tây được dùng tơ lụa bọc lấy được đặt góc phải bàn, mỗi lần ngẩng đầu nhìn thấy củ khoai tây này, Lý Thế Dân tràn ngập niềm hạnh phúc, Đại Đường phúc trạch sâu dày, cả lương thực một mẫu 50 thạch cũng xuất hiện, còn gì không thể vượt qua nữa chứ? Nhìn lại các vị tiên hiền, từ Tần Hoàng bắt đầu xưng đế cho tới mình, tổng cộng có 54 vị ngồi lên ngôi hoàng đế ngạo nghễ thiên hạ. Trẫm tự nhận mình không ngu xuẩn, dưới trướng mãnh tướng như mây, mưu sĩ như mưa, lại còn có lương thực thần kỳ hỗ trợ sao không thể tham vọng thành đế vương hàng đầu thiên cổ?

Lý Nhị đang chìm đắm trong hơi ấm hạnh phúc vô biên, không nhìn thấy Trường Tôn hoàng hậu mặt mày u ám cầm một phong thư ẩn sau màn dày, nhìn trượng phu hạnh phúc ngập tràn, Trường Tôn hoàng hậu liền thấy bức thư này nặng cả ngàn cân, bà không nỡ lòng phá ngang thời gian hạnh phúc hiếm có của trượng phu.

Từ sau biến cố Huyên Vũ Môn, hai năm qua trượng phu bà chưa từng có một giấc ngủ yên ổn, trong mơ bao lần sám hối với Tức vương, nước mắt lăn tràn má, lần nào cũng là mình ôm lấy chàng, ngâm khúc hát nhi đồng thủa nhỏ, chàng mới bình tĩnh lại, ngủ ngon lành được.

Hiện giờ trượng phu nằm dựa vào ghế, tắm trong ánh chiều tà không ngờ lại yên bình như thế, đã không còn nỗi sợ hãi tới từ tận đáy lòng. Thành tại Vân Diệp, bại vì Vân Diệp, chỉ mong rằng lời Vân Diệp nói là sai lầm, không phải sự thực. Châu chấu sẽ tới ư? Châu chấu ngợp trời trong lời dự đoán kia sẽ tới ư? Trường Tôn hoàng hậu muốn xé nát bức thư kia, hi vọng nhường nào mình chưa bao giờ nhận được bức thư của Càn Nhi. Cánh tay mảnh mai nổi gân xanh, toàn thân đều run rẩy, dùng nghị lực lớn nhất để bản thân nở nụ cười, chậm rãi bước ra ngoài màn...

- Vân Diệp sẽ không nói bậy nói bạ, cho dù chuyện này thực sự xảy ra cũng không đem lại bất kỳ ích lợi nào cho y, mà chỉ đem lại tai nạn, trẫm không tin đệ tử một kỳ nhân lại không hiểu đạo lý này.

Lý Nhị bình tĩnh hơn trong tưởng tượng của hoàng hậu, chỉ thu lại nụ cười:

- Thần thiếp cũng nghĩ như thế, Lũng có quân đội, có Vô Kỵ, Trì Tiết, Tiến Đạt, còn có Càn Nhi, bọn họ sẽ không thể không hiểu báo sai chuyện này thì nghiêm trọng ra sao, nhưng bọn họ lại lựa chọn tin tưởng, cho nên thần thiếp thấy rằng, tính chân thực của chuyện này tới tám phần.
- Phản ứng đầu tiên của Trì Tiết là tích trữ lương thực, lệnh sáu huyện của Lũng đem lương thực tồn kho nộp lên Trường An, Vô Kỵ cũng bắt đầu vơ vét lương thực ở Hà Tây, may mà Lũng Hữu hai năm liền bội thu, lương thực dư dả, đón chừng tích trữ 50 vạn thạch lương vẫn khả thi. Hữu soái của Càn Nhi đa bắt đầu vận lương về Trường An. Hiện giờ tích trữ lương thảo mới là chuyện trọng yếu hàng đầu, trẫm chưa bao giờ hoài nghi lòng trung thành của Trì Tiết, Vô Kỵ. Bọn họ không dâng thư cho trẫm, mà lựa chọn thông qua Càn Nhi viết thư cho nàng là vì không muốn chuyện này làm trong ngoài triều xôn xao, không muốn phá hỏng cục diện yên ổn không dễ gì có được này. Cho nên trẫm lựa chọn tin vào Vô Kỵ, Trì Tiết, cũng tin vào dự đoán của sư phụ Vân Diệp. Người đâu, truyền Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối vào nghị sự! Trẫm không tin chỉ một nạn châu chấu nho nhỏ mà Đại Đường ta lại không có cách ứng phó.

Tiểu hoàng môn vừa mới đi khỏi cửa điện, Trường Tôn hoàng hậu lại nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ không muốn gặp Lam Điền hầu của bệ hạ sao? Hỏi y vì sao lại nói lời cảnh báo thế gian này? Không muốn thấy y trông ra sao à? Không tò mò về vị sư phụ thần tiên của y à? Dù sao thì thần thiếp cũng rất tò mò, cũng không biết y có ba đầu sáu tay không?

- Hoàng hậu có nhớ lần trước tên tiểu tử đó nói: Kỳ bảo vô công nan thụ? Chẳng lẽ nói tới lúc trẫm phải trả giá vì thứ lương thực thần kỳ này?

Hai vợ chồng cầm củ khoai tây lật đi lật lại xem, mặt đầy an ủi, dường như châu chấu tới đã không phải là tai nạn gì nữa, mà là mua đồ thì phải trả tiền mà thôi.Vân Diệp không hề biết Lý Nhị đã sẵn sàng trả giá, đồng thời chuẩn bị ứng phó khẩn cấp rồi. Y thì không muốn trả cái giá nào hết, cái mặt béo múp của Lý Phúc Lộc đã nhăn nhúm lại, rõ ràng thương lượng tám đồng một đấu lương mà Vân Diệp chỉ trả có sáu đồng, bất kể là mình nói gì, y dứt khoát chỉ sáu đồng là sáu đồng, còn nói cùng lắm thì y lấy quan phục Lam Điền huyện hầu ra để thế chấp kiếm mười vạn lượng lương thực. Lý Phúc Lộc muốn điên luôn, lão tử cần quan phục của ngươi làm cái quái gì, ta đâu phải là hầu gia, lương thực lại không phải của ta, ngươi trả có sáu đồng thì thương nhân buôn bán gì nữa?

- Hầu gia, mong ngài thương xót, hạ quan đã áp tải tới năm nghìn thạch lương, đều là mượn từ thương buôn bản địa, hạ quan phải trả cho bọn họ 400 quan rồi, đây là buôn bán, không phải là nộp thuế, nếu không lấy về được 400 quan, hạ quan chỉ đành vận chuyển số lương thực này về. Nếu không thanh danh của quan phủ mất hết.

Vân Diệp nhìn đống lương cao ngất mà rầu thối ruột, đừng nói là 400 quan, hiện giờ ngay cả bốn đồng thì y cũng chẳng có mà trả, ai có thể ngờ đường đường huyện hầu khai quốc lại bị 400 quan tiền làm khó chứ. Mẹ nó chứ, 400 quan tiền dùng xe ngựa mà chở cũng phải chất đầy hai xe, đất Lũng vốn thiếu tiền, dân gian đại bộ phận con ở thời đại lấy đồ đổi đồ, lương thực, tơ lụa, cá biệt có những địa phương ngay cả nữ nhân cũng được dùng làm tiền tệ lưu thông. Mấy ngày qua 500 quan mà mình tham ô đã dùng cả rồi, vẫn như muối bỏ biển.

Lúc này Vân Diệp vô cùng hoài niệm tứ đại ngân hàng quốc hữu bị đời sau thóa mạ, chỉ cần đem bạc cho thể vận chuyển cho lão tử, dù thu thêm phí giao dịch cũng được. Hả, Ngân hàng? Trời ơi mình là thiên tài, hôm qua cái lão địa chủ chết bằm kia mới luôn mồm nói nếu thiếu một đồng sẽ liều chết ở cửa quân doanh, nhi tử còn ở kinh thành đợi tiền dùng, nếu như đem đem 200 đồng cấp cho lão ta giữ tới khi đến kinh thành mới trả cho con lão ta không phải là giải quyết vấn đề tài chính rồi sao? Lưu Phúc Lộc muốn có tiền gấp chẳng qua là phải nộp thuế năm nay lên trên, nếu như đã cùng ra sức vì nước, số tiền này đợi tới kinh thành rồi do hộ bộ trừ đi chẳng phải xong hết à? Lại còn đỡ tốn công áp tải.

Đem đầu đuôi ngọn nguồn nói rõ ràng cho Lưu Phúc Lộc nghe, có thể nhìn ra hắn hơi động lòng, chỉ là không yên tâm về Vân Diệp, cái bản mặt vừa nãy Vân Diệp lộ ra thật sực làm người ta không yên tâm nổi. Lão Lưu ta một lòng vì nước nếu như bị tên tiểu hầu gia không đáng tin này hại một vố thì đi đâu mà cãi lý đây?

Thái tử, đúng rồi, trên đời này còn có thứ gì đem thế chấp giá trị hơn nữa? Dù sao Đại Đường là của nhà hắn, ngươi cũng là của hắn, ta cũng là của hắn, hắn cũng là của hắn. Vân Diệp thấy cả nhà Lý Nhị thích hợp nhất là với nghề cướp đường, đem tên cướp đường nhỏ đi thế chấp, y chẳng có chút áy náy nào.

Trần thuạt hiện gặp phải chuyện khó, không tiền trả cho người ta, nhưng đại nạn Quan Trung ở ngay trước mắt rồi, vận chuyển 50 vạn thạch lương từ Lũng Hữu tới Trường An là cả một vấn đề, không có nửa năm thao tác là không thể hoàn thành. May mà có thái tử điện hạ anh minh thần võ tọa trấn Lũng Hữu nên cho hạ quan không gian thao tác rất lớn. Đem lưu trình ngân hàng ở hậu thế giải thích hết cho thái tử. Lý Thừa Càn còn đang ù ù cạc cạc thì Hoàng Chí Ân đang phụ trách thống kê lương thực bên cạnh hai mắt tỏa ánh vàng rực rỡ.

Chương 42: Biểu dương và ăn đòn

Ngân hàng chỉ là một cơ cấu xã hội trong mộng tưởng của Vân Diệp, bằng vào năng lực của bản thân cơ bản không thể hoàn thành bộ khung của cơ cấu khổng lồ này. Một là không có tiền, hai là không có quyền, ba là không có mối quan hệ, chết người hơn nữa là không có tích lũy kinh nghiệm xã hội tất yếu. Cho nên chỉ có thể nghĩ trong lòng thôi, hiện giờ đem Lý Thừa Càn bán đi là năng lực cao nhất rồi.

Sức hiệu triệu của hoàng thái tử không phải là cho không, trong mười ngày đám phú hộ, đại tộc, thương nhân đều liều cái mạng già gom góp lương thực, xe lương lớn nhỏ sắp nhấn chìm cả Tả Vũ Vệ doanh rồi. Không một ai nói tới tiền nữa, chỉ hi vọng một lần có thể bái kiến thái tử, cho dù thái tử điện hạ chưa chắc đã nhìn thấy mình, nhưng có thể uống được một ngụm trà trong lều thái tử cũng đã đã thỏa mãn rồi.

Giáo dục hoàng gia thật khủng bố, thật biến thái, Lý Thừa Càn ngồi cao vút ở ghế đầu, toàn thân mũ miện áo bào, cứ mỗi mười vị thương nhân trải qua soát người nghiêm ngặt mới được vào lều nói chuyện cùng thái tử điện hạ. Mà bảo là nói chuyện chẳng bằng bảo là nghe giáo huấn, ngữ điệu thong thả, lời lẽ cao nhã, cử chỉ phù hợp đúng mực, nụ cười ấm áp rạng rỡ khiến Vân Diệp buồn nôn ba kiếp, đám thương gia, hào môn, đại tộc thì thán phục thành kính.

Nhìn kìa, vị tộc trưởng mặc nho phục nghe thái tử nhả ngọc phun châu cứ như được uống nước cam lộ, gật đầu lên hồi, mông đặt hờ lên đôn luyện đứng tấn, lão nho nửa đầu tóc bạc rồi mà luyện đứng tấn tới nửa bữa cơm ấy thế mà chân không lắc lư chút nào, khiến Vân Diệp huấn luyện quân sự nửa năm hổ thẹn vô ngần.

Vị kia không ổn rồi, cái lạnh cuối thu không ngăn nổi máu sôi sùng sục, đã sôi tới bốc khói rồi, hơi trắng lượn lờ trên đầu, đã đạt tới cảnh giới tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên, mỗi cái tội là mồ hôi rơi như mưa chẳng biết là kỳ môn dị thuật gì.

Ấy hai vị trên là còn khá đấy, nhờ công lực tinh thâm nên chống được, lão thương nhân cứ cắm đầu xuống đất kia chẳng là muốn học Thổ Hành Tôn độn thổ? Thái tử điện hạ rộng rãi, không để ý tới, đỡ thương nhân kia lên, cũng không ngồi xuống mà nói với mọi người:

- Vì cô là thái tử Đại Đường nên nhận một bái của các vị là tận lễ, còn giờ cô là một vãn bối, các vị không cần đa lễ nữa, lần này trù lương được mọi người tương trợ, cô xin đa tạ. Lũng được giáo hóa bao năm, có thịnh vượng hôm nay là toàn nhờ vào các vị, cô nhất định đem công lao tương trợ của các vị tấu lên trên. Cảm kích nhân nghĩa của các vị, cô chuẩn bị món quả mọn, để thể hiện lễ nghĩa.

Vân Diệp ra sân khấu, tám tráng hán mặc khôi giáp sáng loáng chia thành hai hàng nối nhau đi vào, tay đặt chuôi đao sát khí đằng đằng, hai nội thị theo đằng sau bê khay gỗ, bên trên dùng lụa đỏ chùm lấy. Vân Diệp đi tới vén lụa lên, chỉ thấy trên khay gỗ bày từng cuộn văn thư da dê, bên cái khay còn lại là huân chương phát ánh bác lấp loáng. Vân Diệp lấy một tấm văn thư quát lớn với lão nho:

- Thái tử dạy, Chu Thính Tùng quỳ tiếp.

Lão nho Chu Thính Tùng quỳ xuống cái rụp trước mặt Vân Diệp:

- Thảo dân Chu Thính Tùng nghe thái tử dạy bảo.

- Cô nghe Lũng có Lan Châu họ Chu tên Thính Tùng là người hành thiện, đức danh hiển hách, đặc biệt tuyên dương, để truyền giáo hóa, ban cho thiện nhân một ngân bài.Lão nho nghe thấy đến đó dập đầu xuống đất kêu binh binh. Miễn lễ xong, hai chân không đứng lên nổi nữa, được nội thị nâng đỡ mới miễn cưỡng đứng được, ngón tay cứ như lên cơn động kinh, nước mắt đã chảy thành sông rồi. Vân Diệp chẳng bận lòng, lấy một tấm ngân bài có khắc "lễ thiện nhân gia", dùng cái gim ở đằng sau kẹp trước ngực lão nho, lụa màu hạnh vàng đeo thêm ngân bài bạc trông cực đẹp, lão nho ôm ngân bài quỳ xuống đất khóc không thành tiếng. Vân Diệp hô lớn:

- Lễ xong.

Tám quân sĩ cũng vỗ ngực phát ra tiếng động như sấm rền, đồng thanh quát:

- Lễ xong.

Chín người khác trong trước sững sờ, lão nho kia chỉ trù lương hơn bọn họ có một trăm thạch mà được vinh diệu hiển hách như thế, lãi lớn rồi. Cái vị luyện thần công tam hoa tụ đỉnh hai mắt đỏ sậm có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, quỳ sụp dưới đất khuyên thế nào cũng không đứng dậy, chỉ nói trong nhà còn có hơn nghìn thạch lương thực mới nguyện góp công khuyển mã vì thái tử.

- Hoàng gia chỉ biểu dương người thành tâm, cung kính, chứ không phải là chút tiền lương nho nhỏ có thể đổi lấy được.
Vân Diệp biết phần thưởng chỉ có thể cắt bớt chứ không thể phát bừa, nếu không sẽ ảnh hưởng tới giá trị của nó, được không bằng mất, hiện giờ có tấm gương lão nho, lo gì không có lương thực.

Lão nho Chu Thính Tùng ngực ưỡn lên rõ cao, tay chắp sau lưng, đi như một tên Vương Bát, khoe uy phong trước mặt hương thân Lũng Hữu, hai đứa nhi tử lạ gom thêm đúng hai nghìn thạch lương chuyển tới. Lúc này Lũng Hữu đã gom được tới 30 vạn thạch lương, cơ bản đã đạt tới mục đích của Lão Trình.

Trong kinh lại có thiên sứ tới, có mật chỉ cho Trình Giảo Kim. Lý Thừa Càn, Vẫn Diệp được nhận... mỗi người 20 gậy.

Nhìn Vân Diệp bị phạt mà Lão Trình lại cười tủm tỉm, còn nói với thiên sứ hành hình:

- Thằng tiểu tử này đáng đánh lắm, gần đây lão phu không tìm được cớ đánh nó, giờ hoàng hậu nương nương giúp lão phu hả giận, đúng là khoan khoái lòng người.

Ván gỗ đánh lên mông hết cái này tới cái khác, Vân Diệp kêu gào liên hồi, trong lòng ủy khuất, nhưng nói với ai đây?

Nói hai mươi cái là hai mươi cái, nói không được ảnh hưởng tới về kinh là không ảnh hưởng, hai vị hành hình sớm đã luyện lới lô hỏa thuần thành, mông xanh tím tái vậy mà lại chẳng có lấy một chút máu nào. May mà ăn đòn không phải chỉ có mình y, kêu gào bên cạnh còn có một vị thái tử điện hạ, vốn thái tử ăn một đòn chỉ kêu "hự" một tiếng, nhưng mà chịu không nổi Vân Diệp bên cảnh gào thét thảm thiết, làm huynh đệ nghĩa khí phải đặt lên hàng đầu, nên đành mất mặt cùng.

Thái tử, Vân Diệp ăn đòn, Lão Trình, Lão Ngưu thì nâng chén chúc mừng, từ khi nhìn thấy lương thực chất cao như núi, sắc mặt Lão Trình, Lão Ngưu nhẹ nhõm hơn nhiều, điều động dân phu không ngừng đem lương thực vận chuyển về kinh thành.

Vân Diệp không biết Lão Trình nhận được ý chỉ gì mà lại không để nạn châu chấu sắp tới vào mắt, Lão Ngưu cái vị thánh nhân từng thề không để một người nào phải chết đói dường như cũng chằng buồn lo gì nữa, dáng vẻ như mọi việc đã nắm chắc trong tay. Thôi kệ xác bọn họ, mình đã làm hết trách nhiệm rồi, nếu còn có phiền toái gì thì không liên quan gì tới mình nữa. Chỉ là lần này ăn đòn thật là oan uổng. Lý Nhị là hoàng đế, ông ta muốn đánh ai thì đánh, nhưng mình đắc tội với hoàng hậu bao giờ, vị hiền hậu nổi danh lịch sử vì sao lại kiếm chuyện với ta? Vân Diệp nghĩ mãi mà không thông.

Thánh chỉ nói toàn bộ Tả Vũ Vệ doanh nhổ trại về kinh, phải tới trong kỳ hạn. Nói cách khác trong vòng năm ngày phải lên đường, chuyện vận lương giao cho quan phủ đương địa. Tả Vũ vệ trù lương do Vân Diệp phụ trách, sổ sách dầy cộp, bàn giao tài vụ không phải một ngày hai ngày là làm rõ được, mông thì đánh nát, thâm tím hết cả. Nhưng giao tiếp lương thực là chuyện lớn không thể giao cho người khác, đành bảo thân binh khiêng đi khắp quân doanh.

Trời đã tối, Vân Diệp vừa đói vừa mệt, mông thì vẫn đau dữ dội, đi qua lều thái tử liếc một cái liền tức bể phổi, sao mỗi mình ta phải mang thương tích làm việc? Thái tử nhà ngươi thì năm trên giường, có người đem từng quả nho đút vào miệng? Đã chọn toàn quả ngon, miệng còn lẩm bẩm cái gì mà:" Tiểu Diệp cũng bị mẫu hậu đánh, người không khỏe, số nho còn lại để cho Tiểu Diệp đi."

Chương 43: Thánh nhân Ngưu Ma Vương

Lý Thừa Càn lần đầu tiên bị người ta ăn cướp khoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ biết trợn thật to hai mắt mà nhìn, miệng thì kêu gào. Vân Diệp ở trường học đã luyện được một thân công phu cướp miếng ăn của người ta rất điêu luyện, khe khẽ sờ mông Lý Thừa Càn một cái, chùm nho hắn ôm trong lòng liền rời vào tay Vân Diệp. Thị vệ hoàng gia năm lấy chuôi đao không biết có nên xử lý tên trộm lớn gan này hay không. Trong lúc hoảng loạn, Vân Diệp nhấc theo một chùm nho lớn dưới hai cái mắt cái tròn cái dẹt của nội thị, được khiêng chạy trối chết.

Không ai bị xử phạt, cũng không một ai thu hồi tang vật, Lý Thừa Càn đã quen với loại trò chơi này rồi, y cướp thức ăn của Vân Diệp đâu phải chỉ một hai lần. Chỉ có thể nằm trên giường đấm ngực đạp chân thề nhất định rửa mối nhục cướp nho.

Thiết kế xe đẩy một bánh đơn giản hóa của Vân Diệp được chế tạo quy mô lớn, công cụ vận chuyển một người là có thể thao tác này làm Ngưu Tiến Đạt tán thưởng không thôi, đường mà người đi được là xe có thể đi được. Lão Ngưu khỏe như trâu sai người chất 500 cân lương thực lên xe, treo buồm lên, chạy âm ầm khắp giáo trường, cứ như đứa trẻ con vớ được thứ đồ chơi mới mẻ.

Thực ra thì Vân Diệp cũng chẳng sửa gì nhiều, cái công cụ vận chuyển có từ đất Thục thời Tam Quốc này đã tiến hóa tương đôi hoàn thiện rồi, Vân Diệp chẳng qua chỉ thêm vào cái trục bằng sắt, đem bánh xe được làm bằng khúc gỗ tròn cưa thành sửa thành bánh xe đơn giản có nan hoa, mượn sức gió để đi cho đỡ tốn sức. Cho dù binh sĩ không có sức khỏe biến thái như Lão Ngưu thì chở hai trăm thạch lương cũng không thành vấn đề. Trình Giảo Kim đã chuẩn bị đem toàn bộ Tả Vũ Vệ thành đại đội vận lương. Trừ đi lực lượng thủ vệ tất yếu, định nhân cơ hội đại quân về kinh, mang theo 10 vạn thạch lương trong một lần.

Vân Diệp bất tri bất giác đã có rất nhiều tài sản, do xuất hiện ở lễ biểu dương của thái tự điện hạ, các đại tộc ở Lũng Hữu rất là chú ý tới vị hầu gia gì gì đó này, chén dạ quang truyền từ Tửu Tuyền được tặng liền hai đôi, làm vị nhân huynh tam hoa tụ đỉnh xót đứt ruột. Vân Diệp nhìn bốn cái chén đen xì vừa dẹt vừa không tròn này chỉ muốn ném phứt vào thùng rác. Mấy cái chén 30 đồng một cặp ở hậu thế còn tinh xảo hơn nhiều, nhìn vào trong chén còn thấy bóng của mình, ngươi trả giá 20 đồng đem đi còn xem như là cái giá tình cảm rồi. Ngươi mà trực tiếp tặng vàng thật bạc thật thì ta đã chẳng chê.

Vân Diệp mặt lạnh tanh làm đám thổ tài chủ thấp tha thấp thỏm, vị hầu gia tới từ kinh sư này khẩu vị không phải nhỏ đâu, cái chén giá 500 quan mà không nhìn vào mắt. Thế là châu báu luân phiên xuất hiện, sau khi nhận được hai khối mã não to bằng đầu người thì hầu gia cuối cùng cũng đã nở nụ cười, người Lũng Hữu thở phào nhẹ nhõm.

Miệng ngân nga bài hát dân gian phát tài rồi, phát tài rồi, trở về doanh trại phát hiện ra Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc, Trương Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đang ta một cái người một cái phân chia nhau, lửa giận ngút trời, Vân Diệp rống lới làm bốn con sói đói thất kinh, bỏ chạy tứ tán, cũng không biết là tên đốn mạt thất đức nào làm như vô ý dùng đầu gối đụng vào mông Vân Diệp, trong tiếng gào thảm thiết của y, đám cường đạo chở khẳm mang về, chỉ để lại Vân Diệp thương tâm rơi lệ...

Đại quân nhổ trại về kinh, quan viên lớn nhỏ của Lũng Hữu tới đưa tiễn, uống chén rượu đưa chân xong, Ngưu Tiến Đạt mặc độc cái áo gai nâng xe đẩy một bánh, quát lớn:

- Lên đường.

Năm trăm kỵ binh võ trang đầy đủ rầm rộ đi trước mở đường, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân cưỡi ngựa đi song hành áp trận đằng sau, bước trên con đường trở về kinh đô trước tiên. Vân Diệp suất lĩnh hậu cần doanh đem mấy trăm xe ngựa xe trâu chở đầy lương thực xuất phát tiếp sau đó. Ngưu Tiến Đạt bỏ thân phận công hầu dẫn 5.000 chiếc xe một bánh theo sát. Lão Trình và thái tử ở hậu doanh, vừa áp tải chiến lợi phẩm thu được vừa sẵn sàng tiếp ứng đội ngũ đẩy xe của Lão Ngưu.

Hành trình được đại quân định sẵn trước khi nhổ trại, dài 50 dặm. Từ khi mặt trời mọc tới trưa nghi ngơi nửa canh giờ, rồi hành quân thẳng tới đích. Do ngồi xe cho nên hậu cần doanh nhanh hơn một chút, khi cắm trại chuẩn bị sẵn cơm, nước nóng, đợi đội xe của Ngưu Tiến Đạt tới. Vì tiết kiệm thời gian ăn cơm, thống nhất làm cơm, cho tới tận khi từng nồi cơm xếp hàng dọc, một thìa canh, một thìa thịt, đó là bữa tối của toàn bộ quân sĩ.Vân Diệp tập tà tập tễnh cầm cái hồ lô rượu đi tới trước mặt Ngưu Tiến Đạt đang vùi đầu ăn cơm, rót đầy rượu vào chén trúc, hai tay dâng lên Lão Ngưu, Lão Ngưu làm một hơi hết sạch. Vân Diệp biết Lão Ngưu mê rượu, lại rót đầy chén nữa:

- Ngưu bá bá, uống chén nữa giải khát.

Lão Ngưu chẳng ngẩng đầu lên, giọng ồm ồm:

- Quân quy không cho phép, mỗi tối một chén rượu đã là trái lệnh rồi, lão phu thân là quan quân pháp sao có thể tự làm loạn pháp lệnh, các huynh đệ khác có không?

Cái tính Lão Ngưu vấn đâu ra đấy, có lẽ đây là nguyên nhân ông ta trừng phạt vô số tướng sĩ nhưng không một ai thù hận.

- Mỗi người đều có một chén, chén này là của tiểu chất, nhờ bá bá uống hộ.
Lão Ngưu không nói một lời, ngửa cổ uống ực một cái, trả chén rượu lại, phẩy tay với Vân Diệp rồi xoay người đi tuần thị doanh trại.

Hai nghìn ba trăm dặm đường, đó là khoảng cách từ Lan Châu tới Trường An vào thời Đường, mỗi ngày hành quân 50 dặm, cần tới một tháng rưỡi. Từ Lan Châu xuất phát chưa tới ba ngày liền gặp ngay dãy núi mênh mông, đường đi gập ghềnh quanh co, đội trước đã tới định núi, đội sau mới tới chan núi, vào thời Đường, con đường miễn cưỡng cho một chiếc xe ngựa đi qua đã đủ đảm bảo giao thông thuận rồi.

Trước kia đọc lịch sử tới đoạn triều Đường đánh mất Tây Vực liền đầy thất vọng, buồn vì sức khống chế của Đại Đường suy giảm, giờ đây mới biết Trường An muốn khống chế Tây Vực xa xôi phải trả giá đắt nhường nào. Người triều Đường ngoan cố vì mở rộng lãnh thổ mà đời này nối tiếp đợi sau khảng khái đi chết.

Đáng thương phơi xác sông Vô Định, người ở trong mơ vẫn nhắc thầm. Vân Diệp không đồng ý với kiến giải của thi nhân, ông ta chỉ nhìn thấy đống xương trắng bên sông, nhưng không nhìn thấy sự phồn hoa của con đường tơ lụa, không có một đội quân hùng mạnh bảo vệ, lấy đâu ra Đại Đường thịnh thế.

Thi nhân ấy mà, thi nhân thì toàn lừa nước mắt của người ta thôi, ngươi có thể an nhàn ngắm trăng uống rượu làm thơ ấy là nhờ đâu?

Cổ Lão Ngưu nổi gân xanh cuồn cuộn, đống bao chất trên xe cao ngất nặng như núi, dù sao ông ta cũng đã già rồi, lương thực trên xe quá nhiều quá nặng, ông ta đánh giá quá cao năng lực của bản thân, vị mãnh tướng này mồ hôi ướt đẫm áo. Vân Diệp lặng lẽ cầm giây thừng trước xe vắt lên vai, từng bước từng bước kéo lên núi.

- Ai có thể ngờ rằng một vị quốc công đang đẩy xe, một vị hầu gia đang kéo xe.

Vân Diệp thở hổn hển nói:

- Quốc công, hầu gia cái rắm ấy, trên đời này thiếu gì quốc công với hầu gia, có kẻ nào là mọc thêm được một cái trym không? Vẫn chỉ ăn uống ỉa đái thôi, con người không thể quá nhàn hạ, người nhà quá, tâm sẽ trơ lỳ, mẹ nó, thế thì khác gì cá mặn? Cả đời này lão tử từng tạo phản, từng giết người, giết rất nhiều, ngủ với vô số nữ nhân, thế thì sao nào? Nếu không có cái ý nghĩ kia chống đỡ, không biết đã thành cái dạng gì rồi, bệ hạ có đại ân với Lão Ngưu, cả đời này đã bán cho người. Năm xưa cha mẹ, huynh muội chết đói cả, ta hận bản thân tại sao không chết, đại ca đem đem nắm cám cuối cùng cho ta, đó là số mạng. Cái mạng này của lão phu không phải chỉ là của bản thân, còn là của mười ba người trong nhà, sao lão phu có thể sống không đường đường chính chính cho được? Rồi tới một ngày lão phu sống hết số trời, xuống dưới đất gặp đại ca, lão phu có thể nói, cả đời này sống rất tuyệt vời, sống tự do tự tại, sống đường hoàng, cái mạng huynh cho đệ, đệ không hề trà đạp nó dù chỉ một ngày.

Trời ơi, Lão Ngưu thành thánh nhân rồi, Vân Diệp thề là y thấy trên người Lão Ngưu tỏa ánh kim quang, ánh kim quang này khiến người ta chói mắt. Trước kia nghe nói tới thánh nhân này thánh nhân kia cứ thấy giả dối, giờ xem ra không phải bọn họ giả dối mà chính bản thân mình đã sống giả dối, lấy bụng ta suy bụng người, mình chính là loại tiểu nhân đó.

Chương 44: Mạch Tích Sơn

Anh hùng không phải hạng thiện lương, nhất là cái vị ở sau lưng kia. Lão nhân gia ở trên chiến trường dũng mãnh không ai ngăn cản nổi, hai bản tay kia sợ rằng đã bị máu nhuộm thành màu đen rồi. Ở trận chiến Phượng Hoàng Sơn, ba nghìn thủ hạ của Đơn Hùng Tín thà chết chứ không chịu đầu hàng, bị chính vị lão nhân gia thiện lương này chôn xuống đất vàng trong một đêm, sau đó phóng ngựa trên hố chôn thi thể ba ngày, nguyên nhân làm thế chỉ vì không muốn cho dư nghiệt của họ Đơn kia có một cơ hội hoài niệm. Lão Trình nhắc tới chuyện này cũng hổ thẹn không bằng, Ngưu Ma Vương lòng dạ độc ác, giết người như ngóe vì vận chuyển thêm vài cân lương thực mà cam nguyện bỏ đi thân phận quốc công đẩy xe, chỉ vì để bớt vài người chết đói.

Lời ngày nghe sao mà mâu thuẫn, nhưng sự thực là như thế, Lão Ngưu giết người không nể nang gì hết, cứu người cũng toàn tâm toàn ý.

Xem ra bên cạnh mình toàn hạng biến thái, Vân Diệp rất lo lắng cho tương lai của bản thân.

Dọc đường đi ngắm phong cảnh, rặng núi xanh biếc, thác nước ào ào, cổ thụ rậm rịt, tùng xanh không sợ cái rét, chống lại gió lạnh mang tới cho Vân Diệp cảnh trí cổ xưa đẹp đẽ nhất. Vân Diệp thống khoái tè một bãi ở cái cây tùng già nhất đẹp nhất, coi như là đáp lễ cho nó. Vượng Tài ở bên cạnh nhìn trộm, thấy Vân Diệp tặng lễ cho người ta, là đàn em tất nhiên không thể tụt hậu, cũng thống khoái tè cho một bãi tướng. Đang đợi chạy tới chỗ Vân Diệp báo công, không ngờ mông ăn một đòn.

- Cút xa ra, không thấy lão phu đang ăn uống đây à?

Ngưu Tiến Đạt cực kỳ bất mãn với hành vi phá hoại cảm hứng này của Vân Diệp, chẳng qua chẳng còn lạ gì sự vô xỉ của Vân Diệp nữa, thấy Vượng Tài còn có thuốc cứu cho nên mới giáo huấn:

- Bá bá, chúng ta đã đi gần 20 ngày rồi, chắc không còn cách Trường An bao xa nữa chứ?

Năm ngày trước rời Tần Châu, Vân Diệp rất muốn đi xem hang đá Mạch Tích Sơn. Ở hậu thế đi muộn quá, rất nhiều đầu phật đã bị người ta cướp đi mất, chỉ để lại thân thể tàn khuyết ở đó cho người ta bái lạy. Hiện giờ mà đi chắc là vẫn còn nguyên vẹn, hà hà, ta sẽ ra tay trước, đó là bảo vật vô giá mà, lưu lại truyền đời có phải tốt chừng nào. Chặt đầu phật sẽ bị quan phủ chặt đầu, cái giá quá lớn, suy đi nghĩ lại Vân Diệp mới khống chế khát vọng mang đầu phật về nhà.

Lão Tam Bùi gia và Vân Diệp cùng chịu khổ dưới tay Lão Ngưu, tất nhiên là rất thân thiết, hai người thừa lúc sương mù dày đặc lẻn lên lưng chừng núi ngắm mỹ cảnh, nhìn thấy hang đá được đời sau xưng là Tán Hoa Lâu, thù hận ngùn ngụt cháy, chính ở cái chỗ khốn kiếp này mà máy ảnh bị cướp đi, danh nghĩa nói là:" Mọi người đều có trách nhiệm bảo vệ di tích cổ, không cho chụp ảnh". Đem máy ảnh ra khỏi cửa mới chịu trả cho mình, không thể không cảm thán Phật tổ thật vĩ đại, chưa tới 10 phút mà chiếc máy Nhật cao cấp đã biến thành đồ trong nước. Mẹ nó chứ, yêu nước cũng không thể yêu như thế được, chỉ nói thêm vài câu đã bị tên bảo vệ vai u thịt bắp đưa đi "nói chuyện".

Bát bộ thiên long trên vách núi hoặc kiều mỵ, hoặc hung dữ, nhưng căn bản không át được lửa giận trong lòng Vân Diệp, xách đao lên định kiếm chỗ thuận tiện để xuống tay thì nghe thấy tiếng quát lớn "Dừng tay!" Lão Trình được một lão hòa thượng tháp tùng đi tới, tóm lấy Bùi lão tam đang ngắm nghía ngực Phi Thiên. Ối trời ơi, sao Đại tướng quân lại ở đây?

- Bái kiến đại tướng quân.

Vội vàng thi lễ, có người ngoài, không được gọi là bá bá.

- Hai người các ngươi vì sao tới đây? Vì sao lại có việc làm vô lễ ở chốn đất Phật?

Lão Trình có người quen cũ ở Mạch Tích Sơn, hôm nay dẫn đại quân đi qua, chập tối liền tìm lão hòa thượng chuyện phiếm, không ngờ tóm được Vân Diệp và Bùi lão tam.

- Ti chức nhìn thấy vách núi đá này điêu khắc vô cùng tinh mỹ, cho nên không dằn lòng được, xin đại tướng quân nhìn bức tượng Thiên này, tự do bay lượn trong hư không giữa hoa tươi và mây màu, biểu hiện ra một vẻ đẹp nhẹ nhàng, tăng thêm cảm giác sống động, thực đẹp không sao tả siết.

Lão tăng liên tục gật gù, Trình Giảo Kim cực có thể diện, Vân Diệp há hốc mồm, chẳng lẽ trong bốn huynh đệ chỉ có mình là hạng dâm dục? Rõ ràng nhìn thấy tên tiểu tử này sờ mó ngực bức tượng rất thô bỉ, sao chớp mắt một cái đã thành thưởng thức nghệ thuật?

- Vậy ngươi cầm đao làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn phá hủy tượng Phật?

Lão Trình chiếu thẳng ánh mắt vào Vân Diệp, hỏi:

- Hạ quan làm sao dám sinh ác ý như thế, chẳng qua thấy Bát bộ thiên long ai nấy đằng đằng sát khí, cứ như sắp sống lại kiếm người để cắn, hạ quan là quân nhân bất giác sinh lòng tự vệ, làm đại sư chê cười rồi.Lão hòa thượng cười lớn.

- Chập tối hôm nay lão nạp cảm thấy có quý khách tới thăm, không ngờ là hai vị tiểu hữu, tiểu hữu ở trước mặt thân Phật của Bát bổ thiên long có cảm ngộ đúng là đáng mừng, Bát bộ thiên long là thiên thần hộ pháp của Phật gia ta, sát khí nặng nhất, tiểu tướng quân có thể cảm thụ được đúng là có Phật duyên đấy.

Lão hòa thượng gầy trơ, xương cốt lại cực lớn, đôi mắt đen xì khảm sâu vào trong hốc mắt, giọng nói hiền từ nhưng ánh mắt lại chẳng có chút vẻ từ bi nào, cảm giác như bị sói nhắm vào. Lão hòa thượng này không đơn giản đâu, vờ vịt bị nghệ thuật tượng phật thu hút, tham quan từng cái một, lão tăng giảng giải cho từng cái, phải nói là học thức uyên bác.

Vân Diệp nói câu nịnh bợ quê hương Viêm Đế nhất định hương hỏa thịnh vượng, địa linh nhân kiệt, quả nhiên hàn ý trong mắt lão tăng giảm đi, cảm giác bị mãnh thú theo dõi cũng biến mất tung tích. Trong cơn hưng phấn đi tới trước làm hướng dẫn viên du lịch, miệng nói văng nước bọt, cái gì mà "" Thiên phật lang, vạn phật đường, diêu tử phiên thân ngưu nhi đường." Cái động nhỏ vượt núi còn chưa được mở, đánh chết Vân Diệp cũng không đu xích sắt qua.

Trời! Thiên Vương đứng ở trên lưng trâu từ lâu rồi, chẳng phải nói từ từ từ đứng lên sao? Nhìn dẫm con trâu thế kia, khiến nó rướn cổ lên kêu, dù nó có khỏe đến mấy cũng không thể trà đạp như thế chứ. Quay lại định hỏi lão tăng sao bày cái trò lừa đảo ngàn năm kia thì thấy thấy lão tăng, Lão Trình, Bùi lão tam nhìn mình với ánh mắt kỳ quái, nói thừa, ngươi còn am hiểu hoàn cảnh hơn cả chủ nhân nơi này, không trộm cũng là cướp! Dưới áp lực của lão hòa thượng, Vân Diệp quên mất mình đang ở triều Đường, không phải là hậu thế, cười ngượng ngùng.

- Vị tiểu tướng quân này phải chăng là đệ tử Pháp Hoa Tông?

Mẹ kiếp, cái mắt lão hòa thượng lại không mang ý tốt rồi.

- Không phải, tiểu từ là đệ tử của ân sư, không tin Phật giáo.

- Tiểu tướng quân quả nhiên có Phật duyên, có thể chưa nói đã thông, thật là lạ, câu ca dao "" Thiên phật lang, vạn phật đường, diêu tử phiên thân ngưu nhi đường." Thú vị lắm, nhưng cái tên Ngưu Nhi Đường là do bần tăng mới quyết định tối qua, còn chưa nói với bất kỳ ai, làm sao tiểu tướng quân biết được?

Con bà lão chứ sao không nói sớm ra, trong Phật môn đầy hạng lừa gạt mặt mày từ bi lương thiện, tới ngay cả cơ cấu cấp dưới cũng không thể tin tưởng, kiếp trước bị hướng dẫn viên du lịch gạt, giờ gặp phải chính chủ, ông bảo ta phải nói sao? Vân Diệp nổi giận rống trong lòng.

- Ngẫu nhiên, ngẫu nhiên ấy mà, khả năng là tại hạ và đại sư tâm ý tương thông.Giờ chỉ có thể nói thế thôi, tuy tâm ý tương thông với hòa thượng thì buồn nôn thật đấy, nhưng lúc này không thể để ý nhiều được:

Lão tăng khẽ "ồ" một tiếng rồi không hỏi nữa, Vân Diệp cũng yên lòng hơn, mấy người lại khôi phục dáng vẻ nhàn nhã trước đó.

Ăn xong cơm chay đơn giản, thưởng thức thứ trà quái lạ có cho thêm nguyên liệu cổ quái, cũng vui vẻ ung dung, chẳng ngờ lão tăng lại bất thình lình hỏi Vân Diệp:

- Lệnh sư là cao nhân phương nào? Bần tăng cũng từng dạo khắp thiên hạ, nói không chừng là cố nhân.

Vân Diệp thiếu chút nữa bị trà làm sặc:

- Gia sư tự là Tiêu Dao Tử, không biết đại sư từng nghe thấy chưa?

Lão hòa thượng lắc đầu, tựa hồ chìm vào trầm tư không nói gì nữa.

Trình Giảo Kim cáo biệt lão tăng, dẫn Vân Diệp và Bùi lão tam xuống Mạch Tích Sơn, được thân binh vây quanh, trên đường về chuyện trò vui vẻ. Chỉ là vừa tới quân doanh, Lão Trình tựa cười tựa không nói:

- Lần sau có làm loại chuyện này thì nhắm cho kỹ hẵng ra tay, vị lão tăng đó chính là người đứng đầu Thiếu Lâm Tự thập bát côn, nghe nói côn pháp đã đạt tới cành giới đại tông sư, nếu như hôm nay không có lão phu, chân chó của hai đứa không giữ nổi đâu.

Nói xong cười phá lên bỏ đi, để lại hai người thở phào, nghĩ mà sợ mãi không thôi, lão hòa thượng đó thật khủng bố.

Hồi tưởng lại hiểm cảnh tại Mạch Tích Sơn, Vân Diệp tò mò lắm, hỏi Ngưu Tiến Đạt mới biết lão tăng đó thường ra vào Tần vương phủ thời bệ hạ vẫn còn là Tần vương, được bệ hạ và hoàng hậu rất cung kính, chọc vào ông ta sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tên Bùi lão tam kia cũng không phải là con nhà bình thường, gia gia của hắn là Bùi Tịch danh tiếng lẫy lừng, nổi danh khắp Đại Đường bởi mưu sâu kế hiểm, tung hoành hai đời hoàng đế mà thánh sủng không giảm.

Nói thế là Vân Diệp hiểu rồi, Thạch Chi Hiên trong truyền thuyết chính là gia gia của tên này à? Đó là tà vương một thời, đánh không chết, nấu không nhừ, xào không chín.

Sao bên cạnh mình toàn những tên lợi hại tới mức biến thái thế này? Cho dù Vân Diệp biết Thạch Chi Hiên chỉ là nhân vật trong truyền thuyết, nhưng kẻ có thể đưa vào tiểu thuyết để tự tướng thì làm sao có thể là hạng tầm thường?

Bỏ đi, triều Đường của Lý Nhị là đâu phải là triều đường của họ Lý, mà là trại tập trung của đám biến thái. Hạng nhân vật nhỏ như mình quý trọng mạng sống thì cứ tránh xa là hơn.

Đoạn đường còn lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đại quân tiêu hao lương thực, một phần ba số lương thực trên xe đẩy đã bị thanh trừ. Thêm vào đại quân sắp tới Trần Thương, cũng chính là thành phố Bảo Kê đời sau, đường đi dần trở nên bằng phẳng, bóng người cũng nhiều hơn, chỉ là gió lạnh thêm buốt giá, rốt cuộc mùa đông đã tới.

Vân Diệp co ro trên xe ngựa, toàn thân quấn đầy đủ các loại da cừu, người ục ịch như con gấu. Đại quân ngoài xe đội tuyết hành quân, ai nấy đều biến thành người tuyết, chỉ có hơi trắng phả ra là chứng minh còn sức sống. Bọn họ căn bản không sợ lạnh, thiết giáp vẫn cứ kêu chan chát. Xa nhà hai n ăm rồi, trong cái ngày gió tuyên đan xen này bước trên đất đai Quan Trung, cái lạnh nho nhỏ sao ngăn được nhiệt tình về nhà của bọn họ.

"Đợi thời khắc chàng về, nước mắt sẽ ca hát vì chàng!" trong đầu Vân Diệp nổi lên lời ca đó.

Chương 45: Phong tuyết quy nhân

Cưỡi ngựa qua cầu Bá.

Không người tống biệt, bởi vì ta là khách trở về.

Tuyết trắng bay trên sông, là khát vọng tận sâu nhất trong lòng ta.

Hàng liễu em trồng đong đưa trong gió lạnh.

Mỗi cành đều là cánh tay dịu dàng của em.

Ta đã trở về.

Chỉ mong có thể đi vào giấc mộng của em đêm nay. Truyện được copy tại

Khói bếp lượn lờ.

Đem cho ta mùi thơm ấm áp nhất.

Được đấy! Mở cửa sổ khắc hoa của em ra.

Em từ đâu tới đây?

Khiến ta lệ nóng doanh tròng.

Nơi trúc mã vui đùa.

Biến thành biển cả bi thương.

Không phải là lữ nhân, là cố nhân về thăm.

Vân Diệp kỵ binh hoành thương đứng ở trên cầu Bá, áo choàng đỏ phần phật trong gió, thỉnh thoảng hất mảng tuyết rơi xuống. Vượng Tài bọc yếm, vùi đầu lên cổ con ngựa mẹ Vân Diệp đang cưỡi, cố cắn cái túi bên hông Vân Diệp. Trang Tam Đình không quấy nhiễu thơ tình của Vân hầu gia, nghe hầu gia lẩm bẩm một số câu thơ không hiểu. Tái kiến cầu Bá Vân Diệp nước mắt rơi như mưa, vuốt hàng liễu trụi cành lá mà lòng đau như cắt.

Đột nhiên lúc ly biệt, gặp nhau không hẹn trước, so với thế giới như mộng ảo nà càng hy vọng nghe được tiếng lải nhải của vợ, tiếng tranh cãi ầm ĩ của con trai. Hiện tại đường đường là hầu tước rồi, ba nghìn quân sĩ hậu cần nghe hiệu lệnh của y. Xuống ngựa, tay cầm thương, toàn thân áo giáp, uy phong lẫm lẫm, so với Lữ Bố còn hơn Lữ Bố, so với Triệu Vân còn hơn Triệu Vân, nhưng những cái này cho ai xem chứ? Nếu như vợ ở đây, sẽ hưng phấn phát điên mất, điện thoại đã nhắn tin từ lâu, sẽ bắt y bày vô số tư thế chụp hình, mọi người trên facebook đều biết. Không có ánh mắt sùng kính của con trai, tất cả những điều này chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, cẩm y dạ hành thôi!

Dưới cầu Bá đại quân đang tiến lên, Lão Ngưu nhìn Vân Diệp thẫn thờ trong tuyết mà lặng lẽ cười, không để ý đến phóng ngựa giơ roi chạy như bay bên cạnh. Không ai có thể cảm giác được nỗi bi thương của Vân Diệp. Trời đất mênh mông, tuyết bay khắp trời, hàng liễu trơ cành trụi lá cấu thành bức tranh cổ tuyệt mỹ. Vì sao chỉ không có tiếng ô tô? Con mẹ nó đây là Tây An sao? Tiếng tài xế chửi bậy, tiếng dân phòng vung gậy, tiếng sale off truyền ra từ các cửa hàng, đây mới là tràng cảnh Vân Diệp rất muốn nhìn thấy. Đều không có, giọng ồm ồm của người Quan Trung, những câu nói cửa miệng quen thuộc của quê hương cũng không có, đây là Tây An sao?
- Khởi bẩm hầu gia, tiền quân đã đến đại doanh Tả Võ Vệ, đại tướng quân mệnh hầu gia giục hậu đội tốc tốc chạy về đại doanh.

Thanh âm của thám báo cắt đứt suy nghĩ miên man của Vân Diệp, lão Trình lo lắng trời tối không đến được đại doanh, tuyết càng lúc càng lớn.

- Trang Tam Đình, truyền lệnh xuống, không cần lo lắng đội hình, thu hồi chiến giáp, năm người một xe, tăng tốc hành quân.

Trang Tam Đình lớn giọng đồng ý, xoay người đi truyền đạt mệnh lệnh, 50 lão binh đến kỳ phục dịch trở thành gia tướng của Vân Diệp, mặc dù tuổi tác hơi cao, nhưng theo lão Trình thân kinh bách chiến. Lão Trình lo lắng Vân Diệp muốn trùng chỉnh môn phong, đặc biệt chọn ra 50 hãn tốt cho y.

Những lão binh này đều biết tình huống của Vân Diệp, từ hai bàn tay trắng đến huyện hầu Lam Điền dùng chưa đến thời gian 8 tháng, tuổi cũng chỉ 15, lại đầy người học vấn, bản lĩnh thần kỳ vô cùng, là người hòa ái, chủ tử như vậy không theo thì theo ai. Hiện tại không thừa dịp hầu gia còn nhỏ đầu thân tiến phủ thì còn đợi lúc nào? Một khi trở thành người của Vân phủ, con cháu ba đời không lo không có cuộc sống tốt.

Vân Diệp nhìn 50 lão binh, có người tóc hoa râm rồi. Tướng quân bạc tóc chinh phu lệ, tuy nhiên những người này không một người rơi lệ, trái lại người đầy sát khí, trong quân doanh từ lâu đã luyện được một thân thể vô tâm tính. Không thể lừa dối nữa, lừa dối nữa sẽ trở thành dân ăn cướp. Vừa rồi đã nói một tiếng chúng ta về nhà, bọn họ liền kích động la hét. Nếu như lại nói cho họ một người một viện tử, chẳng phải họ sẽ động kinh lên mất?

Tường thành Trường An dưới cơn mưa tuyết đầy trời giống như con mãnh thú đang nằm chờ, một màu đen kéo dài hơn mười dặm, tường bích bảy tầng cao cực kỳ to lớn. Đại kỳ chữ Đường bị gió bấc thổi lêu phần phật, trong thế giới bao phủ bởi tuyết trắng này có vẻ đặc biệt bắt mắt.

Sức mạnh về nhà tới cùng quá lớn mạnh, bánh xe chuyển động hết cỡ trên mặt tuyết, xe trâu bị giục giống như xe ngựa, xe ngựa bị giục giống như ô tô. Mấy trăm chiếc xe ngựa sau một canh giờ thì toàn bộ đến đại doanh Tả Võ Vệ. Đại doanh nằm phía bên phải Kim Quang Môn thành Trường An, gần Tây Thị, lưng tựa tường thành, đối mặt Bá Thủy, chiếm diện tích hơn trăm mẫu, tường thấp xây bằng gạch mộc bao quanh bốn phía, tiễn lâu chằng chịt, hình thành một pháo đài quân sự nghiêm mật.

Vân Diệp cùng thân binh áp trận ở phía sau cuối cùng đi tới đại doanh, sắc trời đã sẩm tối. Cửa đại doanh Tả Võ Vệ tụ tập rất nhiều người, phụ nhân nữ tử chiếm đa số, Trình Bùi thị đang cằn nhằn với Trình Xử Mặc, khiến tiểu Trình vò đầu bứt tai cả người không được tự nhiên.

Vân lão phu nhân xốc màn xe lên, hoàn toàn không để ý đến tuyết bay đầy trời cấp thiết nhìn đoàn xe nối dài không dứt phía trước, Đại Nha Tiểu Nha đứng ở trên giá xe giơ dù, kiễng đầu ngón chân nhìn về nơi xa. Một phụ nhân chừng 30 liên tục nhét Tiểu Nam vào trong xe ngựa, khiến cho Tiểu Nam bất mãn, nhiều ngày điều dưỡng, khuôn mặt đã có nét phúng phính của trẻ con.

Trình Xử Mặc từ xa thấy tướng kỳ chữ Vân cực lớn tung bay trên ngựa Trang Tam Đình, liền lớn tiếng nói cho Vân lão phu nhân:- Lão phu nhân, tiểu diệp đã trở về.

Lão phu nhân toàn thân run run, được phụ nhân bên cạnh nâng xuống xe ngựa.

Móng ngựa rền vang, hơn 50 kỵ cuốn hoa tuyết phóng như bay mà đến. Vân Diệp thấy đoàn người trước cửa đại doanh mới giảm tốc độ ngựa chạy, đi tới gần, xoay người xuống ngựa, cởi mũ giáp, bước nhanh đi tới trước mặt một vị phụ nhân tóc hoa râm, không cần đoán, không cần nghĩ, có thể là quan hệ huyết thống trời sinh, y liếc mắt liền nhận ra lão phụ nhân trước mặt chính là tổ tông chính quy của mình.

Vân Diệp tưởng tượng qua các loại tràng cảnh gặp mặt, có bi thương, có sung sướng, có kích động, chỉ không nghĩ đến trong cảnh tuyết rơi đầy trời nhìn thấy người mình rất muốn gặp. Đã không có kích tình, đã không có bi thương, chỉ có niềm vui nhẹ, cười nhìn lão phụ nhân trước mặt, cúi người hạ bái:

- Tổ mẫu, Tôn nhi đã trở về.

Giống như một kẻ lang thang trở về nhà.

- Bên ngoài tuyết lớn, ngài nên vào trong xe ngựa đi.

Nói rồi ôm lấy lão phụ nhân đi đến xe ngựa, lão phụ nhân cảm giác được cánh tay cường tráng hữu lực của tôn tử, nỗi lo lắng vô hạn trong lòng trong khoảnh khắc tan biến hết.

- Đại Nha Tiểu Nha? Tiểu Nam? Đại ca từ Lũng Hữu đem quà về cho các ngươi nè, đợi đại ca giao hết quân lệnh, chúng ta sẽ cùng nhau về nhà, bảo đảm các ngươi sẽ thích.

An ủi ba tiểu nha đầu, quay đầu lại nhìn phụ nhân:

Không biết ngài là vị trưởng bối nào của Vân Diệp, để vãn bối làm lễ.

- Nó là cô cô ngươi.

Lão phụ nhân ở bên cạnh giới thiệu.

- Thì ra là cô mẫu, tiểu điệt có lễ.

Phụ nhân vội vã hoàn lễ, nhìn ra được nàng có vẻ câu thúc.

- May nhờ có cô mẫu chăm sóc tổ mẫu và ba tiểu muội, đại doanh trong quân không cho phép mọi người đi vào, đợi tiểu điệt giao quân lệnh rồi quay lại với mọi người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau