ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 386 - Chương 390

Chương 386: Lại trúng bẫy

- Có thứ này vì sao không lấy ra sớm? Không biết bọn lão phu vì địa hình bên đó mà lo tới bạc tóc à? Nếu ở trong quân, hai ngươi không thoát khỏi cái tội biết mà không báo, đầu đã bị lão phu chặt treo lên cột cờ rồi.

Vân Diệp là hầu gia, nhưng trong mắt những người này không bằng cục phân, bên cạnh là một vị thái tử cũng bị người ta xách lên lắc thì không được rồi.

- Lý Thừa Càn, lần xuất chinh này ngươi làm tướng dưới trướng lão phu, lão phu phạt ngươi là danh chính ngôn thuận, nay ngươi chưa tới quân doanh báo cáo đã phạm quân pháp, lão phu thấy ngươi ngứa mông rồi, muốn đánh ba mươi gậy, hay muốn biệt giam bốn ngày. Tiểu tử, chọn đi rồi nói với lão phu, trận đòn này không có đệm lót cho ngươi đâu.

Ngưu Tiến Đạt giọng âm u truyền tới, ngữ khí không có chút khả năng thông cảm nào.

Lý Tịnh mặt hầm hầm

- Vân tiểu tử, ta biết ngươi không có thiện cảm với ta, có biết lão phu cũng không có thiện cảm với ngươi, tấm bản đồ này nếu chẳng phải hôm nay thái tử điện hạ thành tâm đối đái ngươi thì ngươi đã chẳng lấy ra. Chơi đùa thủ đoạn tới mức này, xem như ngươi tới cực hạn rồi. Ngươi có biết, vì không thông thuộc địa hình, đại quân lão phu không thể nhanh chóng tiến quân, vì không thông thuộc địa hình, cho Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn, Cao Ly cơ hội đối phó?

- Ngươi là hầu tước Đại Đường, nhưng không biết lo lắng đền nợ nước, lại luôn luôn giấu nghề, ngươi giấu nghề không sao, nhưng liên lụy bao nhiêu con cháu Quan Trung vì chút mưu tính của ngươi mà mất mạng. Lương tâm của ngươi bị chó ăn rồi, ngươi có tin trang tử của ngươi sẽ nhận được lệnh triệu tập không, khi đó lão phu để bọn chúng đi dò đường cho toàn quân, xem ngươi có đau lòng không.

Bỏ mẹ, sao chẳng giống như trong tưởng tượng? Rõ ràng bọn ta tới nhận khen ngợi và biểu dương, sao thành lương tâm bị chó ăn rồi? Không biểu dương lại còn bị quân côn với cấm túc.

Lão tử ngày đêm trốn trong thư phòng vẽ bản đồ dễ dàng lắm à? Lão bà của ta vác cái bụng bầu to tướng giúp ta dễ lắm à? Di động của lão tử dùng một lần là hao tổn thêm một phần, các ngươi hiểu cái rắm gì, cả nhà ta phải canh bên máy sạc điện mặt trời đợi sạc pin, dễ lắm à? Vì bảo mật Lão Giang muốn tự moi hai mắt mình, khuyên mãi ông ta mới thôi, cả nhà lão tử phải bỏ đống máu và nước mắt vì nó.

Vân Diệp định phản bác, nhưng thấy bên cạnh Lý Thừa Càn xấu hổ tột độ, cứ như làm chuyện gì sai trái thật vậy, bộ dạng như sẵn sàng tự sát tạ tội.

Cửa bật mở, hai người bị ném ra, rầm một tiếng đóng vào, Lý Hiếu Cung bắt cả hai phải cảnh tỉnh, lát nữa thương lượng xong quân cơ đại sự sẽ tìm cả hai tính sổ.

Nằm trên mặt đất, không ngồi dậy nữa, mông bị đã ngã đau ê ẩm, đoán chừng Lý Thừa Càn cũng thế, Úy Trì Cung không nương tay chút nào. Lá mùa đông chưa rụng hết, thi thoảng còn một hai chiếc là chưa rụng, trong sân vẫn còn vài quả hồng chưa bị Na Mộ Nhật hái, đều khô quắt rồi.

Chuyện không bình thường, Vân Diệp có cảm giác bị người ta bẫy, con mình mới ra đời thôi, thể diện Vân gia còn chưa lớn tới mức tất cả các huân quý đều tới chúc mừng, ví như Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối không tới, chỉ phái người tặng lễ, các trưởng bối của thư viện cũng chỉ tới nhìn qua một cái rồi đi, nói không chừng còn là do nể mặt Ngọc Sơn tiên sinh.
Bằng vào cái gì mà toàn bộ huân quý trong hệ thống võ tướng đều đến, đến cũng không sao, ở đâu chẳng thể thương thảo quân cơ, mà lại thương thảo ở Vân gia, lại còn gạt mình và thái tử ra ngoài, trong chuyện này có vấn đề. 

Vân Diệp lật đật bò dậy nhìn Lý Thừa Càn chưa hết hối hận:

- Ngươi tặng Minh Nguyệt châu cho con ta là có ý từ trước hay là quyết định đột xuất? Ai góp ý cho ngươi?

Lý Thừa Càn yếu ớt nói:

- Trước đó ta chuẩn bị một tấm ngọc bội tốt nhất, bên trên khắc điềm lành, là do lão bà của ta tuyển chọn rất lâu, Minh Nguyệt châu là bảo vật ta đeo từ nhỏ tới lớn, tuy không đáng tiền bằng ngọc bội, nhưng là vật ta yêu mến, ngươi có mang mười cái ngọc bội ra ta cũng không đổi.

- Tới nhà ngươi, vương thúc hỏi ta chuẩn bị lễ vật gì, ta nói là một tấm ngọc bội thượng hạng. Vương thúc bảo ngươi là nhân tài hiếm có, muốn ta đổi thứ bản thân từng dùng, như thế quan hệ hai ta càng gần gũi hơn, thành thông gia càng tốt, ta cũng thấy với giao tình hai ta mà tặng ngọc bội thì mất giá quá, nên tặng Minh Nguyệt châu.

Hiểu rồi, con mẹ nó đây là cái bẫy, mấy ngày trước mình chuyên môn nói với đám học sinh địa hình Tây Vực, còn thuận tay vẽ một tấm bản đồ đơn giản, để đám học sinh mường tượng được, đám học sinh mang bài về tìm cha thỉnh giáo, tất nhiên bại lộ chuyện mình biết địa hình Tây Vực. Cho nên đám lão già kia sợ mình không cho, bày cãi bãy này để Vân Diệp tự nhảy vào, thằng bé ngốc Lý Thừa Càn bị lợi dụng mà không hay biết gì, giờ vẫn áy náy.

- Đứng lên, hai ta đi uống rượu.Kéo Lý Thừa Càn dậy, nhìn hắn thương tâm, Vân Diệp cười khổ nói:

- Đừng đau khổ, hai chúng ta chưa chơi nổi với đám lão tặc đó, bị lừa còn ở đây thương tâm, giờ ngươi đã hiểu đám lão già khốn kiếp đó không có kẻ nào tốt rồi chứ?

- Trúng kế? Trúng kế gì? Khi ta cầm lấy bản đồ cũng có ý giấu đi, không ngờ hậu quả đáng sợ như thế, dù bị phạt ta cũng không còn gì để nói.

Lý Thừa Càn bản chất vấn là trẻ ngoan đơn thuần, những năm qua Vân Diệp dày công bao bọc rất có hiệu quả, biết thương tâm vì người khác, biết đau khổ vì tướng sĩ bị chết, chưa học được trò lòng lang dạ sói.

- Ngươi không phát hiện khi chúng ta vào thì bọn họ không có vẻ gì là đang thương lượng quân cơ cả à? Bọn họ đang uống rượu, chỉ đợi hai chúng ta tới nạp mạng, bản đồ bị lừa mất rồi, chuyện này từ đầu tới cuối là một cái bẫy. Nhạc phụ của ngươi, Trình bá bà, Ngưu bá bá chất phác thiện lương của ta đều là đầu sỏ, hợp lại lừa hai tên ngốc chúng ta, hiện giờ chân tướng rõ ràng, hai ta không đi uống rượu giải sầu thì còn làm được gì nữa.

Lý Thừa Càn mắt mở to như cái chuông đồng, hắn cũng không ngốc, ngẫm nghĩ một lúc là hiểu, ngơ ngơ nói:

- Giờ ta hiểu vì sao ngươi nói ta là thằng ngốc trên chiến trường rồi, lời này không sai chút nào, nếu như ta giao chiến với bọn họ, nhất định ngay cả chết thế nào cũng không biết.

Kéo Lý Thừa Càn ra ngoài, Vân Diệp vừa đi vừa nói:

- Giờ đã biết đám già đó đáng sợ ra sao chưa, ngươi lần đầu bị lừa, nói không chừng ngay cả cha ngươi cũng biết, chỉ không vạch trần ra, chỉ đợi cười nhạo hai ta, thuận tiện cho ngươi một đòn, để ra trận dễ quản thúc. Đám lão già đó, không phục không được, xem ra ngươi muốn tung hoành tứ phương, ta muốn ức hiếp khắp Trường An phải đợi tới thành Lý lão gia tử, Vân lão gia tử mới dễ ra tay.

Trở về thư phòng không thấy Lý Thuần Phong đâu, sư phụ của hắn cũng không thấy đâu, tất nhiên ngay cả cuốn Làm quen với toán học của Vân Diệp cũng không thấy đâu, biết là trộm còn dắt vào nhà, cho nên bị trộm là chuyện đương nhiên.

An bài xong cho Lý Thừa Càn bị đám lão tặc đả kích cho mất sạch nhuệ khí, Vân Diệp bỏ thời gian ra đi xem con mình, rất tốt, hai mẹ con vẫn đang ngủ, lão nãi nãi vẫn chìm trong hạnh phúc cực lớn, nhìn tiểu trọng tôn cười, xem ra hôm nay không bình thường lại được.

Đại Đường không mấy người ăn được cay, Vân Diệp liền bảo nhà bếp nếu như trong mỗi món ăn cho các lão soái mà ít hơn một lạng ớt thì mang đầu tới gặp y, còn phải làm hương sắc vị toàn vẹn, làm bọn họ không kiềm chế được, cho bọn họ biết cơm của Vân gia ăn ngon mà khó nuốt.

Chương 387: Tình nghĩa của nông gia

Lấy cho Lý Thừa Càn hai cái móng giò để trấn tĩnh lại, hiện giờ chỉ cần là thứ Vân Diệp thích ăn thì Lý Thừa Càn đều không bỏ qua, cái gì mà thịt lợn là thứ thấp kém chứ, hiện giờ thịt dê hắn chẳng ăn mấy, chỉ ăn thịt lợn, trên chợ Trường An cũng vậy, đó là chuyện sau khi món ăn của Vân gia truyền đi.

Không cần cầu kỳ gì cả, hai huynh đệ một chậu móng lợn, toàn là móng trước, dù sao vì kích thích sữa cho Tân Nguyệt, Vân gia đã chuẩn bị cả xe móng giò. Mỗi người một bầu rượu, tu luôn không cần chén, để xua đi thương tâm, đành đem bi phẫn trút vào ăn uống.

Hai tên ngốc đều không muốn nói chuyện, cầm móng gió ăn như điên, như hai con dã thú đang ngấu nghiến con mồi của mình.

Ăn một lúc, Lý Thừa Càn ủ rũ ném nửa cái móng giò vào chậu, nói:

- Diệp Tử, đám lão già đó khó chơi như vậy, ngươi nói xem cha ta làm sao chế ngự được bọn họ, trước mặt bọn họ, ta căn bản không là gì.

- Ngươi biết vì sao ta không hay tới Trường An rồi chứ?

Vân Diệp cũng bỏ móng giò xuống, nhấc bầu rượu lên tu một ngụm dài mới nói:

- Vì sao, ta luôn lấy làm lạ, nhà của ngươi ở phường Hưng Hóa đẹp như vậy mà ngươi cứ để trống, vì sao?

- Nguyên nhân là vì yêu ma quỷ quái trong thành Trường An quá nhiều, ta chịu không nổi. Nếu như không tránh xa, hiện giờ, ha ha ha, chắc xương bị đem đi đánh trống mà không biết gì. Cha ngươi là người ta rất sợ, gặp ông ấy là ta không được sống yên lành, mẹ ngươi là người ta sợ nhất, gặp bà ấy ta không thể từ chối được yêu cầu của bà ấy, hơn nữa bất kể đó là yêu cầu hợp lý hay không.

- Còn những người khác ta có thể đấu lại vài ba chiêu. Ngươi không thấy ta luôn báo thù à? Hết cách, báo thù tức là đã bị người ta hại rồi mới phải báo thù. Cho nên ngươi không phải lo cho cha ngươi, ông ấy mới là nhân vật lợi hại thực sự, người có bản lĩnh chơi ưng, không có bản lĩnh thì chơi chim sẻ. Hai chúng ta cùng lắm là chơi được cú mèo, còn cha ngươi, đó là nhân vật chơi cả hổ, trái ý ông ta không có ích lợi gì hết.

Đám lão soái người nào người nấy miệng xuýt xoa, xỉa răng vác cái bụng no kễnh nói nói cười cười chuẩn bị đi, vân Diệp cắn răng nặn ra nụ cười tiễn chân.

- Món ăn của Vân gia không, mỗi tội cho ớt nhiều quá, có điều vừa vặn hợp khẩu vị của lão phu, mai mang cho nhà lão phu một xe ớt, ít tuổi chẳng biết lễ số gì cả, đợi trưởng bối đòi mới cho, không đứa nào hiếu thuận.

- Tiểu tử, nể mặt hôm nay ngươi có con nên tha cho ngươi, đó là thể diện của tiểu chất tử mới ra đời của lão phu. Suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc về sau phải làm thế nào, có đồ tốt đừng có giấu, cứ giữ lại đòn sát thủ làm gì, chỉ cần đám lão phu sống ngày nào sẽ không để Vân gia suy sụp.

- Tiểu tử, không việc gì làm thì gây giống nhiều một chút, cưới thêm vài lão bà đi. Nhà ta tôn nữ cả đống, đều đợi gả cho Vân gia, nhìn trúng đứa nào thì lên tiếng, đưa lễ tới, hôm sau sai người khiêng qua cửa luôn, người nhà ta nổi tiếng giỏi sinh nở.

Mỗi lão soái lúc bỏ đi đều lảm nhảm cả một đống, dù sao cuối cùng khi đến Lão Ngưu đi ra mà Vân Diệp muốn cưới lão bà thì nhét đầy hậu viện rồi, còn thu được một đống yêu cầu, đòi đầu bếp, mặt dày hơn còn đòi cùng Vân gia mở nhà hàng. 

- Tiểu tử, lần này ủy khuất ngươi rồi, có điều bị Lý Tịnh dày công bày kế cũng là một sự vinh quang, giờ bọn ta vào cung thương nghị với bệ hạ chuyện tiến đánh Tây Vực, ngươi chuẩn bị sẵn sàng được gọi đi. Đều là thịt trên người, tướng sĩ tổn thất, ngươi cũng thương tâm đúng không, thế nên đừng bất mãn, đợi đả thông Tây Vực rồi phải xem thủ đoạn của tên tiểu tử ngươi, làm sao vét sạch quốc khố của bọn chúng, đó mới là nơi ngươi thể hiện thủ đoạn cao minh, bọn lão phu tối đa chỉ là người mở đường.

Lão Ngưu lo Vân Diệp bất mãn, ở lại khai thông tư tưởng cho y.

- Ngưu bá bá, thứ này mới vẽ xong, vốn chuẩn bị hiến cho bệ hạ, vì đại quân tây chinh, không ngờ bị Lý soái bẫy, lần sau phải để tâm hơn mới được. Con của Kiến Hổ chắc là sẽ sinh trong vài ngày tới, thứ này tiểu chất chuẩn bị đầy đủ, đợi sản phụ thể lực không đủ thì pha nước uống vào, sẽ bổ sung thêm tinh lực.

Đối với người như Ngưu Kiến Hổ, Vân Diệp không giận được, đôi khi người nhân cách cao thượng đúng là làm người ta sinh ra lòng tin mù quáng, tình cảm này xuất phát từ nội tâm, không bị lý trí sai khiến.

Ngưu Tiến Đạt nhận lấy cái bình sứ, vỗ bả vai Vân Diệp:

- Ngươi là đứa bé ngoan, trước giờ luôn là thế, tránh triều đường xa ra, đừng lún vào, đứng bên bờ làm người sạch sẽ thôi, lão phu thích thấy ngươi sạch sẽ.

Đại đội nhân mã đi rồi, mùa đông trời hanh đường bụi, nếu như chuyện thuận lợi, khi cỏ xanh nảy mầm là lúc bụi đất này kéo về phía tây, cho tới điểm cuối cùng.

Bị lừa cũng không nên nghĩ nhiều, đó là sự khiêu chiến quang minh chính đại của Lý Tịnh, tranh đấu giữa đại nhân vật với nhau đã sớm vượt qua tầng cấp quyền cước, đấu trí mới là chính.

Bại dưới tay Lý Tịnh không phải chuyện mất mặt, Lão Ngưu nói không sai, đây là chuyện hay, trên đời thứ đáng để Lý Tịnh dùng trí tuệ mới có thể lấy được không nhiều, chỉ là làm kẻ ngu bị lừa trong câu chuyện không làm người ta thoải mái được.

Từ xa định hét lên lần sau phân thắng bại, lại không dám, Lão Tiền ở bên cạnh thò cổ ra, mặt đầy hâm mộ và sùng bái tiễn đám lão tặc.

- Lão Tiền, ngươi đi chuẩn bị xe ngựa, thái tử uống nhiều quá, giờ lại thành thân rồi, phải về Đông cung.

Lão Tiền vội quát bảo phó dịch chuẩn bị lắp xe ngựa, đưa thái tử về.

Thái tử Đại Đường thuần phác lương thiện lần đầu tiên gặp phải kẻ lừa gạt, còn bại hoàn toàn, điều này làm thiếu niên chưa tròn mười tám tuổi bị đả kích nặng nề, trước kia luôn tự cho mình tài giỏi, giờ bị hiện thực đánh vỡ tan tành, may có Vân Diệp đỡ cho, mới làm tâm linh yếu ớt của hắn có chút an ủi.Hiện giờ hắn không cần cái ổ yên bình, mà là đặt lên đầu sóng rèn luyện, nhiều lần bị đả kích sẽ cùng Vân Diệp trở nên thông minh hơn, đây là chuyện tốt, không phải chuyện xấu.

Muốn trở nên trưởng thành, trước tiên phải biết tự hạn chế bản thân, mỗi ngày về nhà ngủ, dù uống say chăng nữa, mặc dù chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng khiến bản thân quyến luyến với nhà hơn, quyến luyến thì sẽ không hứng thú với thứ lung tung bên ngoài. Muốn làm quốc quân tốt, trước tiên làm từ trong nhà, tình cảm mới là thứ vũ khí mạnh nhất của quân thủ thành.

Lý Đường chém giết quá nhiều, hoàng vị của Lý Nhị bị tranh cãi lớn, không phải ngươi là hoàng đế tốt thì chuyện xấu ngươi làm được xóa bỏ, ảnh hưởng này rất sâu xa, trên lịch sử tranh đoạt hoàng vị thời Lý Đường luôn đẫm máu, từ đó đủ biết Lý Nhị tạo ra tiền lệ xấu cỡ nào.

Lý Thừa Càn bị khiêng lên xe ngựa, thị vệ trưởng tín nhiệm nhất của hắn đích thân đánh xe, sau khi tạ ơn Vân Diệp, liền về Trường An.

Vân gia trang tử yên tĩnh hơn rất nhiều, ngay cả những nhà buôn bán trên đường cũng ngừng chào khách, nếu như có ai đó lớn tiếng nói vài câu thôi sẽ gặp phải những ánh mắt căm ghét của mọi người.

Thiếu phu nhân và tiểu thiếu gia đang ngủ, nếu kinh động tới tiểu thiếu gia, làm tiểu thiếu gia khóc, chẳng phải vô tình làm kẻ ác.

Vân phủ rất lớn, cho dù giọng của ngươi có lớn tới đâu, âm thanh truyền đi năm trăm mét cũng chẳng còn mấy động tĩnh nữa, cho nên Vân Diệp thà cho rằng hành vi này với Vân gia là một sự tôn kính, không muốn nghĩ rằng đó là một sự sợ hãi.

Lão nhân cao tuổi nhất của trang ngồi trên ghế trong phòng khách Vân gia, dưới chân có một giỏ trứng gà nhuộm đỏ rất đều đặn, trước mặt lão nãi nãi có ít vỏ trứng gà, bà đã ăn một quả trong đó.

- Trứng gà trong trang ta đúng là đủ chất béo, cắn một cái ra xem, lòng đỏ như vàng vậy, trứng trong thành Trường An chẳng ăn nổi, lòng đỏ trắng bệch, tôn tử mua về một ít, đều không ăn.

Lão nãi nãi tươi cười nói chuyện thường ngày với ông cụ da nhăn nheo, nông gia thích nhất nghe nói thứ của mình tốt hơn nhà người khác, nghe lão nãi nãi khen, cười toét miệng.

- Lão phu nhân quá khen rồi, gà trong trang chúng ta đều ăn sâu và đồ mặn lớn lên, không như đám gà trong thành Trường An phải kiếm ăn trong đất, bữa đói bữa no làm sao bằng được. Thiếu phu nhân chuyến này thêm nhân đinh cho phủ, đây là đại hỉ sự, nông gia không có cái gì hay, chỉ có một giỏ trứng gà cho thiếu phu nhân bồi bổ, để nuôi tiểu công tử thật tráng kiện, trang tử chúng ta đều mong Vân gia công hầu lưu truyền vạn đời, như thế trang hộ cũng có được cuộc sống tốt đẹp theo.

Hiện giờ khen lão nãi nãi không bằng khen tiểu trọng tôn mới ra đời của bà, chỉ cần nói tới tiểu trọng tôn, bà cười như phật Di Lặc vậy, lễ vật nông gia tuy nhỏ, nhưng tình cảm lại lớn.

Vào phòng khách, thi lễ với ông cụ, người ta là trưởng bối, không thể thất lễ.

- Hách gia, số trứng gà này to như nhau, thật hiếm có, không phải lão nhân gia chọn từng quả một đấy chứ.

Vân Diệp lấy từ trong giỏ ra một quả, đập vào bàn, bóc vỏ cắn một miếng, gật gù.

Hách lão đầu cười càng vui vẻ:- Hầu gia, ngài cả ngày sơn hào hải vị mà cũng thích ăn trứng gà nhà lão à? Trong trang giờ cuộc sống khá rồi, trước kia tay hứng đít gà đợi trứng rơi ra, khi không còn gạo hận không thể cho tay vào móc. Hiện giờ tốt rồi, trẻ con trong nhà khi thèm cũng được ăn vài quả, trong nhà nuôi nhiều gà, hai ngày là có một giỏi, cái Tiện Nghi phường trong thành còn chuyên môn hai ngày tới nhà thu mua một chuyến, chỉ là cuối tháng mới trả tiền, làm trong lòng người ta không thoải mái.

- Hác gia, suốt ngày cá thịt cũng dễ làm hại dạ dày, ta chỉ mong về nhà uống một bát cháo nhỏ, cháo gạo vào bụng, thư thái khỏi phải nói. Giờ thấy rượu thịt là buốn nôn, nhưng tửu yến không ngừng, bệ hạ ban yến, ai dám không đi chứ.

Vân Diệp đang khoác lác, nhưng các hương thân lại thích khoác lác như vậy, nói ra là vinh quang, hầu gia nhà mình thường xuyên được hoàng thượng ban yến, đó là vinh quang của cả trang, nếu như theo hầu gia mà chẳng ai mời tiệc thì mình cũng mất mặt. Trong mắt bọn họ, hầu gia phải nên rượu chè chơi bời, thê thiếp thành bầy, được người ta hầu hạ. Hoàng đế dùng toàn đồ bằng vàng, hoàng hậu ngày ngày ăn bánh hành, đó là cuộc sống xa xỉ nhất trong mắt bọn họ.

Lão Tiền xách giỏ trứng gà đi, sau đó cho vào giỏ đủ các loại bánh ngọt, nói là để trẻ con trong nhà nếm thử.

Vân Diệp đoán đợi bọn nhỏ ăn được ăn thì lúc đó hoặc là bánh đã cứng như đá, hoặc là thiu rồi, nếu không đừng hòng được ăn. Bánh của trang chủ cho mà, đặt đó là vinh dự.

Các hương thân nối nhau tới Vân gia chúc mừng không ngớt, vừa rồi thấy trong phủ toàn là quý nhân cho nên không dám tới, giờ không sao, đều là người trong trang. Có thương cổ định trà trộn vào, đều bị bọn họ đuổi đi, tiểu công tử ra đời, thương cổ mò tới làm gì, lời vừa ra khỏi miệng mặt Hà Thiệu tối lại, hắn là một trong số thương cổ nổi danh nhất Trường An.

Lễ vật đều là bánh bao, thịt khô, trứng sống, nhà nào giàu có một chút thì một con dê là đủ ngạo nghễ nhìn mọi người rồi. 

Lễ vật tuy không quý trọng, nhưng nụ cười thì chân thành, lễ vật như thế này Vân Diệp chưa bao giờ chê nhiều, thấy ngon miệng là ăn ngay, khen mấy câu làm các trang hộ sướng mãi.

Khi tới tay không, khi về đầy ắp, Lão Tiền đã chuẩn bị vô vàn đồ ăn, kẹo đường, ai tới cũng có, còn dặn đi dặn lại các hương thân khi tiểu thiếu gia một trăm ngày thì tới phủ uống rượu, cả nhà phải tới, không ai được thiếu.

Địa chủ và điền hộ lại sống với nhau có tình có nghĩa như thế, ai nói ai bóc lột ai chứ?

Vân Diệp hiện giờ sớm đã thành một thành viên của đại gia đình xã hội phong kiến ấm áp này rồi, đắc ý ngồi trên cao, bóc lột bọn họ cũng chưa bao giờ mềm lòng, nhìn trang hộ đẩy từng xe lương thực vào kho nhà mình, lòng hạnh phúc khiến toàn thân lâng lâng.

Tân Nguyệt dậy rồi, bế con cho bú, Na Mộ Nhật ở bên chảy nước miếng, bộ dạng như thèm bú lắm, thấy Vân Diệp cười với mình, lập tức thẹn đỏ mặt chui đầu vào không thò ra nữa.

Tân Nguyệt sinh con song trở nên hào phóng hơn nhiều, trước kia muốn nhìn ngực nàng tốn bao nhiêu công sức, lúc phu thê ân ái dù rất lớn mật cũng không cho y nhìn, giờ cho con bú trước mặt hai người mà chẳng có cảm giác ngượng ngùng gì.

Phụ nhân nhà người ta thường sinh con xong hai ba ngày mới có sữa, Tân Nguyệt rất kiêu ngạo, nàng sinh con xong là có sữa, hơn nữa cố chấp từ chối trong nhà mời nhũ nương, nàng nói còn nàng bú sữa của nàng, tìm người không liên quan làm gì.

Cả phòng đầy mùi sữa chua chua, nàng như không ngửi thấy, trong mắt chỉ có đứa con bé bỏng của mình.

Vân Diệp lòng tràn ngập hạnh phúc nhìn hai mẹ con, cầu trời thời gian tới đừng xảy ra chuyện gì để hưởng thụ hạnh phúc này.

Nhưng ông trời không nghe lời khẩn cầu của y, hoặc ông ta nghe thấy nhưng cố ý làm ngược lại cho bõ ghét.

Bất kể Vân Diệp dự phòng thế nào, thư viện rốt cuộc vẫn xảy ra chuyện, từ xưa tới này dân không đấu với quan, nghèo không đầu với giàu, mấy tên điên trong thư viện vẫn cứ đi lên con đường đó, Mã Chu chấp bút, mấy người dưới tình huống không được thư viện ủng hộ, dâng vạn ngôn thư.

Trong văn chương kể ra nguyên nhân sụp đổ của các triều đại, cuối cùng bỏ đi các nguyên nhân khác, tìm ra nguyên nhân căn bản thất, đó chính là phân phối đất đai không đều, hoàng gia cùng với hào môn, phú hộ, địa chủ với một thành nhân khẩu lại chiếm chín thành đất đai. Bọn họ cho rằng hào mộn thôn tính đất đai vô tội vạ là nguyên nhân căn bản khiến vương triều sụp đổ.

Đại Đường hiện giờ đất đai nhiều, nhân khẩu ít còn cứu vãn được, nếu như đợi năm mươi năm sau thì muộn rồi, nhân khẩu sinh sôi nảy nở, đất đai không đủ phân phối, khi đó ra tay đã muộn, kiến nghị hoàng gia không thể phân phong đất đai cho hoàng tộc, phân đất cho huân quý cũng phải hạn chế. Quan trọng nhất là tất cả đất đai đều phải nộp thuế, không thể càng nghèo khó thì càng nộp thuế nhiều, đó là điều không công bằng, nhà giàu có thì phải gánh trách nhiệm nên có.

Trong bài văn còn cường liệt chỉ trích lao dịch bất công, phê phán nát bét chế độ tô dung mà Lý Nhị lấy làm kiêu ngạo.

Nói Lý Nhị cũng đành đi, ông ta tự xưng minh quân, xưa nay rất thoải mái với dư luận dân gian, nhưng ngàn vạn lần không nên thêm vào cuối bài một câu " đầy kho chuột bọ mừng".

Thế này thì chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, thế này chẳng khác nào nói trên đời chẳng có ai tốt đẹp, chỉ cần làm quan đều là chuột bọ, đều đỏ mắt đợi thịnh thế tới chuẩn bị kiếm một mẻ lớn.

Mấy chục người ngồi trước cửa hoàng thành, toàn bộ y bào thiên thanh, trang phục sĩ tử, luôn miệng đọc đi đọc lại ( điền phú luận), vẻ mặt trang trọng.

Bao nhiêu triều đại chưa bao giờ xảy ra loại chuyện này, sĩ tử là trụ cột của triều đình lại nói cho thỏa những lời kịch liệt như vậy.

Chương 388: Không Thể Thu Thập (1)

Là tể phụ Phòng Huyền Linh dâng tấu nhận tội, ở nhà chờ hoàng đế tuyên phạt, ngũ thành binh mã ti không biết phải xử lý tình hình này thế nào, đành vây kín lấy đám sĩ tử, đem bọn họ và thị dân kéo tới ngày một đông ngăn cách ra.

Hình phạt không dùng với đại phu, điều này tựa hồ không hợp với tình hình hiện tại nữa.

Đại môn của hoàng thành mở rộng, Mã Chu đã tới cổng thành, mặt không hề sợ hãi đao thương trước mắt, đem vạn ngôn thư mà mình đã lan truyền ra giao cho thủ vệ, xin bọn họ trình lên cho hoàng đế, sau đó quay về giữa đám sĩ tử, cao giọng đọc:" Khổng viết thành nhân, Mạnh viết thủ nghĩa."

Vân Diệp nghe được tin tức này khi đang chơi đùa với con, nghe thấy hành động của đám Mã Chu thì lảo đảo suýt ngã, hôm nay là ngày chủ nhật, là ngày hoạt động tự do của học sinh, mấy chục người kết bạn tới Trường An rất bình thường, ai mà ngờ bọn họ đi khiếu kiện vượt cấp.

Từ lịch sử mà Vân Diệp biết, chuyện này chưa bao giờ có kế quả tốt, ngay triều Tống văn phong đỉnh thịnh, lãnh tụ học sinh Trần Đông cũng không có được kết quả mình muốn, đừng nói chuyện về sau chặn xe công dâng thư.

Kẻ thống trị sẽ không bao giờ chấp nhận ý kiến mang tính uy hiếp thế này, khi y chuẩn bị lên đường tới Trường An thì lại truyền tới tin dữ, học sinh bình dân của thư viện nghe tin này từ bốn phương tám hướng đổ tới trước cổng Chu Tước, quỳ nơi đó tới hai trăm người.

Thúc ngựa, thúc ngựa, lại thúc ngựa, nhất định phải đem đám học sinh về trước khi Lý Nhị, nếu không đây là họa diệt vong của thư viện.

Ở cổng thành gặp được Hứa Kính Tông cũng đang vô cùng khốn đốn, chưa kịp đợi Vân Diệp hỏi, Hứa Kính Tôn đã nói lới:

- Đám Lý sư đã tới rồi.

Nghe câu này Vân Diệp yên tâm quá nửa, chỉ cần Lý Cương tới nơi, chuyện sẽ có đường xoay chuyển.

Ai ngờ câu tiếp theo của Hứa Kính Tông triệt để đẩy y vào mười tám tầng địa ngục:

- Lý sư và các tiên sinh Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch, Triệu Duyên Linh, Kim Trúc đều ngồi vào hàng ngũ đó.

Vân Diệp chỉ thấy đất trời xoay chuyển, đám lão phu tử chính trực này cho rằng cứ có lý là đánh được khắp thiên hạ thật sao?

Lão Trang nhảy xuống ngựa, vội vàng đỡ lấy Vân Diệp, Hứa Kính Tông cũng chạy đến, hai người đỡ Vân Diệp tới chân tường thành, bấm nhân trung cho y.

Một lúc sau Vân Diệp mới tỉnh lại, lập tức lên ngựa, mặc kệ quan trông thành quát tháo, phóng về phía hoàng thành như một làn gió.
Ở hoàng thanh đã thành cả một biển người, cái thói xấu thích xem náo nhiệt của người Trường An chưa bao giờ thay đổi, lấp kín đường đi, bọn họ không biết những học sinh kiêu ngạo kia muốn làm gì, không biết những học sinh đó đang tranh thủ quyền lợi cho mình, chỉ biết có náo nhiệt để xem, người khôn ngoan còn đội thúng lên đầu rao bán đủ các loại quả khô, đó là món ăn cần có khi xem náo nhiệt.

Trong lòng phẫn nộ vô cùng, Mã Chu sớm có dự mưu, hắn tính hết phản ứng của các phía, bao gồm những ân sư của mình, nếu như chuyện không bị làm lớn lên, các tiên sinh có lẽ còn trách mắng chúng vài câu, nhưng nếu như chuyện bị làm lớn, các tiên sinh dứt khoát sẽ ra mặt giúp chúng họ vượt khó khăn.

Phiền não của con người từ khi biết chữ, câu này quá đúng, càng có tri thức càng phản động, tựa hồ cũng có lý, bọn họ học được cách lập mưu tính kế từ thư viện, biết làm sao lợi dụng sức mạnh của mình, sau khi an bài chu đáo, liền hình thành cục diện không thể thu thập

Bọn họ hoàn toàn không sợ hãi cái chết, chỉ cần lưu danh sử sách sợ gì đao kề lên cổ.

Bọn họ có nhận thức rõ ràng về bản thân, biết triều đình bạc đãi giai cấp của mình, cho nên muốn tranh thủ cho bản thân quyền lực nên có. Chỉ là bọn họ không hiểu, tất cả quyền lợi đều là của hoàng đế, chỉ có ông ta cho ngươi, ngươi không có quyền đi đòi.

Lý Cương tóc trắng bạc phơ, ngồi ở trên cùng, hai tay đặt lên đầu gối, mặt vô cảm, hai vị lão tiên sinh khác ngồi bên cạnh mím môi không nói, Triệu Duyên Lăng thậm chí lấy ra ấm trà yêu thích, ngồi đó mô phỏng tư thế pha trà, làm sao để dùng tư thế đẹp nhất rót trà ra.

Ly Thạch đang vẽ, ngay cả Tôn Tư Mạc xưa nay không màng thế sự cũng đang viết gì đó trên giấy trắng, Lão Công Thâu cúi đầu chơi mô hình kiến trúc của mình, các vị tiên sinh khác lấy sách trong lòng ra đọc. Đằng sau vẫn không ngừng có học sinh gia nhập bất kể là học sinh bình dân hay phú quý đều tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn về phía hoàng thành.

Hứa Kính Tông buông một tiếng thở dài, kiếm một góc vắng vẻ ngồi xuống, tình huống này đã vượt ngoài sự khống chế rồi, mình là học giám không thoát được, chỉ có gia nhập mới là lựa chọn sáng suốt, mặt của hắn tựa hộ hiện liên vẻ kiên định hiếm có.

Hai năm qua ở thư viện là quãng đời vui sướng nhất của hắn, thứ trong mơ đều đã có, được tôn kính, yêu quý, tài phú, quan chức, không thiếu thứ gì. Sự tôn kính của học sinh xuất phát từ nội tâm, hắn thích chắp tay sau lưng đi quanh thư viện, mỗi một học sinh gặp hắn đều cung kính gọi một tiếng tiên sinh, sau đó mới đi làm việc của mình.
Nhà của hắn chính là thư viện, hắn chưa bao giờ ăn cơm ở nhà, cũng không tới phòng ăn nhỏ của các tiên sinh, chẳng phải vì tiếc chút tiền, từ khi đem tiền cho Vân Diệp thao tác, tiền kiếm về đủ cho hắn tiêu cả đời, hắn thích nhìn học sinh xếp hàng mua cơm. Chỉ cần mình xuất hiện, học sinh hàng trên cùng sẽ tự động nhường vị trí cho hắn, hắn luôn mỉm cười từ chối, tự giác xếp hàng đằng sau.

Một mặt hỏi ý kiến của học sinh với nhà ăn, một mặt quát tháo những đầu bếp có hành động không hợp vệ sinh, lần nào cũng được các học sinh reo hò ủng hộ. Lúc đấy mới cực kỳ nho nhã bê thức ăn của mình về bán của các tiên sinh.

Thư viện là sân khấu của hắn, nếu có thể, hắn muốn cả đời biểu diện ở sân khấu đó.

Vân Diệp tuyệt vọng rồi, lựa chọn của Hứa Kính Tông là có lý, lúc này muốn đưa toàn bộ học sinh về là không thể, là một thành viên trong đó, chỉ còn cách gia nhập đợi phán quyết của Lý Nhị, y đã có thể tưởng tượng được trong Thái Cực cung, Lý Nhị đang nổi trận lôi đình thế nào.

Bất kể Lý Nhị nổi giận ra sao thì tính mạng của mình không có nguy hiểm gì, điều này có thể đảm bảo, nếu như không phát sinh ở trước đại chiến thì Vân Diệp sẽ không tuyệt vọng như thế, chỉ cần đẩy trách nhiệm lên viện trưởng Lý Nhị là được, có khả năng bị ăn đòn, nhưng tốt hơn cưỡi hổ khó xuống như giờ gấp ngàn lần.

Vượt qua tất cả mọi người, Vân Diệp ngồi ở trên cùng, Lý Cương tiên sinh tuổi đã cao, không chịu nổi sóng gió nữa nữa, Hứa Kính Tông chưa đủ tư cách làm dê thế tội, nếu như Lão Hứa đến thư viện sớm hơn, Vân Diệp nhất định sẽ đẩy hắn ra chắn tên, bất kể hắn muốn hay không.

Lý Cương tiên sinh áy náy nói với Vân Diệp:

- Ngươi tội gì tham gia vào vũng nước đục này, ta không thông báo cho ngươi là vì không muốn kéo ngươi vào, học sinh đều do lão phu dạy, tốt xấu đều do lão phu gánh.

Vân Diệp cười thảm:

- Tên ở trên dây không thể không bắn, một câu " kho đầy chuột bọ mừng", đã đắc tội sạch với bách quan rồi, tội danh này bọn họ còn chưa gánh nổi, Hứa Kính Tông lại không đủ tư cách, tiên sinh quá thất tuần, nên ngậm kẹo chơi với con cháu, tận hưởng hạnh phúc gia đình, là do tiểu tử cưỡng ép tiên sinh ở thư viện. Chuyện này để tiểu tử gánh, tiểu tử cũng muốn xem xem rốt cuộc thư viện có phân lượng mức nào ở triều đình.

Ly Thạch ngẩng đầu lên căn dặn:

- Tiểu tử nhớ kỹ, khi chuyện không thể xoay chuyển được nữa thì đẩy hết tội danh lên người mấy người bọn ta, ngươi không sao thì thư viện mới còn, nhớ đó, không được cậy tài.

Ngọc Sơn, Nguyên Chương cũng gật đầu:

- Đám học sinh không nói sai, làm sai gì cả, Đại Đường này là của Lý gia, cũng là của thiên hạ bách tính, bọn chúng hiểu được như thế, lão phu mừng vô cùng, chuyện sau này mặc kệ nó.

Chương 389: Một Vở Kịch

- Khởi bẩm bệ hạ, Vân Diệp già mồm cãi láo, muốn làm nhẹ đại tội bức cung, bệ hạ, vi thần xin chém đầu hạng người mồm mép này.

Lễ bộ thị lang Lệnh Hồ Đức Phấn rời hàng khải tấu, ông ta là chủ giáo của Hoằng Văn quán, sớm đã cực kỳ bất mãn với thư viện, Hoằng Văn quán đã hai năm không tuyển được học sinh tư chất hơn người, một khi có cơ hội làm gì có chuyện không đẩy Vân Diệp vào chỗ chết.

Nếu như ông ta chỉ nói nghiêm trừng Vân Diệp, nói không chừng Lý Nhị sẽ đồng ý, trong mắt Lý Nhị, Vân Diệp thiếu quản giáo, có thể trừng phạt, chứ giết Vân Diệp thì chưa bao giờ xuất hiện trong đầu Lý Nhị.

Đỗ Như Hối, Khổng Dĩnh Đạt, Chử Toại Lương đều thầm thở dài, Lệnh Hồ Đức Phấn vác đá đập chân mình rồi.

Quả nhiên Lý Thừa Càn đứng hàng đầu phẫn nộ đi ra, chỉ Lệnh Hồ Đức Phấn:

- Chỉ là một tranh chấp nho nhỏ, đám học sinh chẳng qua một lòng yêu nước, trình tự, phương thức là sai. Là tiên sinh, giáo dục bọn chúng thay đổi là được, vì sao lại đưa lên triều đường giết người, triều đường hai năm qua đã không nghe thấy lời giết chóc, nay vì một chuyện nho nhỏ mà lại giương đồ đao lên sao? Bệ hạ, thần cho rằng Lệnh Hồ Đức Phấn lấy việc công báo thù riêng, mất phong phạm đại thần, xin trục xuất kẻ này khỏi triều đường, chỉnh đốn triều cương.

Thái tử nói cực kỳ nghiêm trọng, Lệnh Hồ Đức Phấn cúi gằm mặt xuống, không dám tranh cãi với thái tử nữa, hậu quả đã quá nghiêm trọng rồi.

- Bệ hạ, đám học sinh lo cho thiên hạ, kiến nghị đưa ra cũng có lý, cho dù tạm thời chưa thể tiếp nhận kiến nghị này, vì sao không thể khoan dung với chúng một chút, khi vi thần tiến cung, bốn phương đao kiếm, chỉ bất cẩn một chút là có đổ máu, hậu quả càng đáng lo.

Lý Nhị ném vạn ngôn thư trên bàn xuống, nói với Vân Diệp:

- Ngươi xem xem, ngươi xem xem bọn chúng nói gì, từ khi thực hành điều chế tô dung tới nay, thiên hạ an bình, có thể không luận tới, nhưng ỷ vào trong người có chút tài cán mà xem thường thần tử thiên hạ, chửi mắng là chuột bọ, trong lòng có chút tôn kính nào với tiền bối không? Ngươi là kẻ to gan, chẳng lẽ ở thư viện liền đem toàn bộ học sinh dạy thành những kẻ lớn gan làm sằng?

Hay cho trò thay kèo đổi cột của Lý Nhị, một câu nói đã đem mình và học sinh đứng cùng một lập trường, tách Vân Diệp ra, rõ ràng lần này trừng phạt Vân Diệp chạy không thoát.

- Học sinh làm càn, tội ở sư trưởng, Vân Diệp thân là đốc bạn thư viện, tội không thể tha, Đại lý tự xem mà làm.

Câu này nói toàn bộ tội lỗi do một mình Vân Diệp gánh, Lý Nhị không cho Vân Diệp cơ hội đẩy Lý Thái, Lý Khác ra, bản thân triệu học sinh vào ngự hoa viên liên hoan với viện trưởng, còn Vân Diệp một mình lẻ loi đi theo Đới Trụ tới Đại Lý tự lĩnh phạt.

- Đới Thúc, tiểu chất người hư nhược, ngài xem có thể bớt đi vài gậy được không?

Đới Trụ cười tủm tỉm:

- Lần này không đánh đòn.

- Biệt giam? Đại Lý tự học trò này từ bao giờ?

- Cũng không biệt giam.

Đới Trụ nói xong lòng Vân Diệp trầm xuống, đây tuyệt đối không phải dấu hiệu tốt, không biệt giam nói lên chuyện phiền phức hơn dự liệu.- Vân tiểu tử, ngươi không thấy hôm nay trên triều đường ngươi qua ải quá dễ dàng à? Trừ Lão Lệnh Hồ kia thì không một ai nói gì cả, ngươi cho rằng ai cũng sợ một thái tử mới trưởng thành à?

Nhìn Đới Trụ cười như con hồ ly, Vân Diệp cảm giác như mình trần truồng đứng trong băng giá, hơi lạnh xâm nhập vào tận xương tủy, đúng thế, cuộc giao phong giống như vui đùa này không phù hợp với không khí cực kỳ khẩn trương trước đó, vậy chỉ có một khả năng.

Đới Trụ vỗ vai Vân Diệp, nói tiếp:

- Ngươi nghĩ sai rồi, ngươi tưởng thư viện và bệ hạ thông đồng hại ngươi à? Không phải như thế, học sinh của ngươi không tệ, những lão tiên sinh kia không tệ, đều muốn giấu ngươi nhận lấy hết trách nhiệm, ngươi chưa từng hoài nghi người đem tin tới cho Vân gia à?

- Nói như thế đám học sinh gây chuyện cũng không phải là chuyện đối đầu gì, mà tất cả là vở kịch do bệ hạ diễn?

- Lão phu không biết, lão phu chỉ biết bệ hạ muốn xem sức khống chế của triều đình với thư viện tới đâu, khả năng là thấy ngươi quá nhập vai, bệ hạ liền ngăn các đại thân tiếp tục tham gia vào vở diễn này, cái kịch viện của nhà người ngày ngày diễn kịch, ngươi hiểu chuyện này là sao.

- À phải rồi, bệ hạ bảo ta nói với ngươi chuyện này, còn bảo ngươi đừng dễ dàng tin vào người khác nữa, bệ hạ muốn nhân lúc mâu thuẫn giai cấp thư viện chưa hoàn toàn bùng nổ liền chọc ra, như vậy phong ba sẽ nhỏ hơn nhiều, cũng dễ khống chế hơn nhiều. Đừng xem thường thư viện của ngươi, lão phu thấy ngươi còn chưa hiểu, một đám tiên sinh tài ba dạy ra học sinh toàn là đám sài lang hổ báo, thêm mười năm nữa lão phu nhất định cáo lão hồi hương, triều đường thực sự quá nguy hiểm.

Đới Trụ vuốt râu tựa hồ như nói với bản thân, tựa hồ như khuyên răn Vân Diệp.

- Nói như thế sẽ không có trừng phạt, cũng không ai bị tai ương, đáng thương cho các tiên sinh của thư viện, bị học sinh của mình lợi dụng mà không biết, chẳng biến đáng buồn hay đáng than đây?

- Ngươi sai rồi, thư viện đúng là rất đáng nể, một nhân vật nho nhỏ đã có thể khuấy động sóng gió, cho bách quan triều đường một đòn dằn mặt, đó là kết quả giáo dục của ngươi, thế nào, nhìn thấy nỗ lực của mình kết trái lớn, lòng có mừng không?
Vân Diệp chẳng biết có mừng không, một mình rời Đại Lý tự, Lão Trang vẫn còn ở cửa hoàng cung đợi hầu gia của mình xuất hiện.

Chẳng còn tâm tư để ý chuyện rắc rối kia, đầu óc cứ hỗn loạn, một đám khốn kiếp chưa học đi đã bắt đầu chạy, chẳng trách lại đồng lòng như thế, mấy ngày trước còn hỗn chiến không ngừng, giờ đã kết lại làm một hướng triều đình đòi vị trí tương xứng với tài hoa của mình.

Mã Chu dùng lý do này thuyết phục toàn bộ học sinh thư viện? Từng bước từng bước lợi dụng tình nghĩa đưa sư trưởng, đồng học của mình vào cái bẫy do mình sắp đặt.

Hắn thậm chí còn không hối hận vì hành vi của mình, hiện giờ e vẫn đang chìm trong vui sướng thành công.

Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, hình như mình không dạy hắn làm thế, Lý Cương cũng không, các tiên sinh khác của thư viện càng không thể.

Trong lòng hắn vì ích lợi của bách tính cùng khổ, những người như Vân Diệp, Lý Cương đều có thể dùng làm cầu nối, cũng không có gì không được?

Hắn không thể hiểu hết được quan hệ đặc thù giữa Vân Diệp và Lý gia, theo lý Vân Diệp khó có thể bị chém đầu, nhưng đuổi khỏi thư viện, lột bỏ tước vị, đẩy ra biên ải là khả năng cực lớn, hắn có bận tâm đến điều đó không?

( Điền phú luận) sẽ thành kinh điển, bất kể triều đình có dùng hay không, nó đều sẽ thành kinh điển, Vân Diệp tin Lý Nhị sẽ giữ bản tấu này lại, làm chỗ dựa suy nghĩ cải cách ruộng đất sau này.

Cổng Đại Lý tự có một người, y bào sanh cực kỳ sạch sẽ, tóc cũng bóng mượt, đầu không đội mũ, chỉ có trâm cài tóc, nhìn thấy Vân Diệp đi ra, cung kính thi lễ, không nói một lời.

- Bệ hạ cho ngươi quan chức gì?

- Đệ tử nhận lệnh vào Trung thư tỉnh làm quan liệt tịch.

- Không tệ, như thế mới không uổng một phen khổ tâm của ngươi, nhớ kỹ mai này chí toại lòng thỏa, làm việc không được nóng vội khinh xuất, bất chấp nhân gian, sẽ khiến ngươi thành cô thần, như vậy cả đời định sẵn ngươi phải một mình chiến đấu. Lão sư không có gì tặng ngươi cả, chỉ có thể ôm ngươi một cái, có lẽ đây là lần ngươi gần tim người khác nhất.

Vân Diệp giang tay ra, Mã Chu nghẹn ngào ôm lấy Vân Diệp khóc rống lên.

Vân Diệp vỗ lưng hắn, nói:

- Làm tiên sinh là phải chuẩn bị làm thang cho người bất kỳ lúc nào, ta không ngại làm thang cho ngươi leo lên, nhưng nên nói cho ta một tiếng được không.

Nói xong buông Mã Chu ra, cười với hắn vẫy tay, đi về phía cửa cung.

Từ xa nghe thấy Mã Chu kêu lêu lớn một tiếng " tiên sinh" đầy thê lương, sau đó im lặng.

Chương 390: Đã Lâu Không Gặp

Vượng Tài đi cùng với Mã Chu, hắn rất thông minh, biết đưa Vượng Tài theo, tâm tình của Vân Diệp sẽ tốt hơn rất nhiều.

Có lẽ cảm thấy tâm tình của Vân Diệp không tốt, Vượng Tài lè lưỡi ra liếm đầu Vân Diệp, nếu như trước kia Vân Diệp sẽ vò đầu Vượng Tài.

Hôm nay không có tâm tình, sờ cái mặt dài của Vượng Tài, khẽ nói:

- Hôm nay không chơi với ngươi được, bị người ta làm tổn thương, chẳng còn tâm trạng nào. Vượng Tài à, đôi khi ta rất muốn chạy về hoang nguyên chỉ có hai huynh đệ ta, vứt bỏ tất cả phiền não trên đời, sống tự do tự tại, có được không?

Bất kể Vân Diệp nói gì, Vượng Tài đều phì mũi hưởng ứng, ngựa đực bốn tuổi sớm đã cao hơn cả Vân Diệp, nhưng nó vẫn giống khi còn nhỏ, thích gác đầu lên vai Vân Diệp, một người một ngựa đi dưới ánh hoàng hôn rời thành Trường An.

Không định cưỡi Vượng Tài, cứ thế từng bước đi về nhà, chẳng biết từ lúc nào mà người bên cạnh đã nhiều lên, một công tử cẩm y giữa mùa đông mà phe phẩy quạt, đi tới chắp tay.

- Vân huynh, từ biệt cả năm, lâu nay vẫn khỏe chứ?

Lão Trang đợi ở cửa hoàng cung rất lâu, không đợi được Vân Diệp, thấy trời sắp tối, cửa cung sắp đóng, lúc này mới cuống lên, từ sau khi thái tử thành thân, hầu gia không ở lại trong cung nữa, hôm nay làm sao vậy?

Đám học sinh tham gia liên hoan ở hậu hoa viên cơm no rượu say từ cửa bên đi ra, Lão Trang vội tóm lấy một học sinh hỏi:

- Hầu gia nhà ta ra chưa?

- Tiên sinh bị bệ hạ sai tới Đại Lý tự, nghe nói cùng Đại Lý tự khanh bàn việc, ngươi nên tới Đại Lý tự xem.

Lão Trang lên ngựa tức tốc chạy về Đại Lý Tự, các hộ vệ cũng theo sát.

Tới Đại Lý Tự, hỏi mới biết Vân Diệp đã đi rồi, người cuối cùng nhìn thấy y nói chuyện với Mã Chu.

Tìm thấy Mã Chu thì lúc đó hắn đang tập tễnh từ cửa hiệu chuyên chữa trị thương, chân còn có vết máu.

- Mã Chu, hầu gia của nhà ta đâu?

- Tiên sinh và ta chia tay xong liền dẫn Vượng Tài rời thành rồi. À vết thương ở chân là do ta tự đâm.

Lão Trang làm gì có tâm tình để ý vết thương của hắn từ đâu ra, dẫn người phóng thẳng về phía cổng thành, may mà cổng thành còn chưa đóng chặt, ném sĩ tốt trông cửa một túi tiền, thúc ngựa rời thành.

Chạy thẳng một lèo về tới Vân gia không thấy hầu gia, lão nãi nãi ra lệnh cả nhà ra đường tìm, khắp nơi đều thấy ánh đuốc.

Mấy nghìn người tìm kiếm trên con đường dài năm mươi dặm tới ba lần vẫn không thấy tung tích Vân Diệp đâu.

Tiếng gào khản đặc của Lão Trang mang theo tiếng ngẹn ngào, đánh chết hắn cũng không tin con đường này có dã thú.

Tới trời sáng mà vẫn không có kết quả, hoàng đế hay tin đùng đùng nổi giận, hạ lệnh phong tỏa Quan Trung, hoàng hậu biết được, giận dữ vô cùng, thái tử vừa biết lập tức dẫn mấy trăm hộ vệ rời thành Trường An.

Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hổ như phát điên tìm kiếm khóc nơi, Na Mộ Nhật cưỡi Đại Thanh mã lên đỉnh núi hát vang hết lần này tới lần khác, nàng chỉ hi vọng ca ca của mình lười biếng ngủ trong đống cỏ, chuẩn bị dọa mình hoảng sợ.Mã Chu quỳ trước đại môn Vân phủ, chỉ cần Vân gia gật đầu, hắn lập tức tự tận, hắn cho rằng Vân Diệp mất tích liên quan tới mình.

Con đường dài năm mươi dặm gần như chật kín người, lùng sục hai bên, cuối cùng có phát hiện.

Ở chỗ cách thành không tới mười dặm, có một tấm vải, Lão Trang nhìn một cái là biết của Vân Diệp, cái cây đó bị lột một lớp vỏ, bên trên viết hàng chữ: Ta có trưởng bối từ vạn dặm tới, định phụng dưỡng một thời gian, đừng tìm ta, ngày mười tám tháng một.

Khi mọi người cùng thở phào thì mật thám của Bách kỵ ti mặt lại đen như than, không nói một lời phóng ngựa về Trường An.

- Cái thẳng bé Diệp Tử này sao làm việc còn bộp chộp như thế, có trưởng bối tới mà không đón về nhà, đi lung tung là sao?

Tân Nguyệt gượng cười:

- Người cũng biết, sư môn của phu quân toàn là nhân vật như thần tiên, không gặp người phàm chúng ta là chuyện bình thường.

Na Mộ Nhật giảu mỏ bất mãn nói:

- Đều chẳng phải kẻ tốt đẹp gì, lần trước ở cái thành lạc đà cực đẹp có một kẻ muốn lấy đầu muội làm chén uống rượu, may mà phu quân nghe thấy tiếng hét của muội đến cứu. Còn nghe nói vì nghênh tiếp phu quân, bọn họ chết mấy trăm người, một quái nhân tự treo mình lên xích sắt tìm phu quân uống rượu. Sau đó phu quân và muội ngủ mất, nghe nói ngủ tới bốn ngày, nếu không phải Trình đại ca tìm thấy, bọn muội sẽ ngủ tới chết.

Những lời này khiến lão nãi nãi và Tân Nguyệt mặc trắng bệch, bọn họ không ngờ người Vân Diệp quan hệ đều như thế, rõ ràng coi mạng như cỏ rác, quá nguy hiểm, chuyện này Vân Diệp chưa bao giờ nhắc tới.

Tân Nguyệt thấy nãi nãi lo lắng thì lảng sang chuyện khác:

- Con còn chưa đầy tháng, ngay cả tên còn chưa đặt đã phủi tay đi lăng quăng khắp thế giới, chẳng giống làm cha chút nào.
Đang định cằn nhằm vài câu, nhưng phát hiện đứa bé trong lòng quẫy đạp lung tung trong lòng, đành thôi, mở tã ra, quả nhiên đứa bé lại ị đùn rồi, xưa nay Tân Nguyệt ưa sạch mà chẳng ngại ngần gì, tự mình thay tã cho con, còn nhìn xem màu phân có bình thường không?

Nàng không để ý nhưng phản ứng của Na Mộ Nhật rất mạnh, ghé vào miệng ống khạc đờm nôn ọe, nôn không ra, chỉ toàn nước.

Tân Nguyệt định mắng, lão nãi nãi ngăn lại, bảo nha hoàn mới y sinh tới.

Quả nhiên không ngoài dự liệu của lão nãi nãi, Na Mộ Nhật có hỉ rồi, nghe tin này Tân Nguyệt không phục, mình tốn bao nhiêu thời gian mới hoài thai, sao hai con hồ ly tinh lại có thai dễ như thế, chuyện này làm nàng canh cánh trong lòng mãi.

Cái cây bị lột vỏ được mang về nhà, lão nãi nãi và Tân Nguyệt nhìn một cái liền nhận ra đúng là chữ của Vân Diệp, lòng rốt cuộc cũng yên trở lại.

Sau đó cái cây được đưa vào hoàng cung, Lý Nhị không xem chữ, lại nhìn ngày ghi trên đó, trầm giọng hỏi Vô Thiệt đằng sau:

- Trang đầu, hàng mười, chữ thứ tám là gì?

- Bẩm bệ hạ, trong âm phù kinh nguyên bản là chữ Đậu.

Lý Nhị hít sâu một hơi, sắc mặt xám xịt, vẫy tay bảo Vô Thiệt lui xuống.

Trường Tôn Thị sau màn bước ra, hỏi:

- Nhị ca, Vân Diệp nói gì?

- Y bị Đậu Yến Sơn bắt rồi.

Lý Nhị đấm một cái lên bàn, hầm hừ nói:

- Tên khốn này phóng hỏa Trường An, bắn lén trẫm ở Vân gia trang, nay không ngờ dám lẻn về Trường An, đám thám tử Bách kỵ ti làm gì không biết, chẳng phải nói Đậu Yến Sơn đã bị bọn chúng đuổi vào cùng sơn tuyệt vực, cả đời không ra nổi sao? Báo láo quân tình, tội đáng tru di.

Thiên tử nổi giận xác chất trăm dặm, máu tuôn ngàn dặm, câu này tuy có hơi khoa trương, nhưng ngay chiều hôm đó, đầu của đại đầu mục Bách kỵ ti bị chặt xuống, treo giữa trung môn Bách kỵ ti thị chúng, trước kia bệ hạ giết người còn thương lượng, lần rất dứt khoát, căn bản không nghe hắn giải thích.

Cùng lúc đó thiên sứ tới Vân gia, phong trưởng tử Vân Thọ của Vân Diệp là Vân kỵ úy, tên do hoàng đế đặt, lấy là Thọ, hi vọng đứa bé này sống lâu trăm tuổi, đây là sự ban thưởng cực kỳ long trọng.

Lý Thừa Càn không tin Vân Diệp ngay cả hắn cũng không nói lời nào đã đi phụng dưỡng trưởng bối, câu này hắn không tin chút nào, với tính cách của Vân Diệp, không đưa trưởng bối của mình tới thư viện thờ mới là lạ, sao có thể bị trưởng bối lừa đi, đây là chuyện không thể.

Hắn nhớ tới sắc mặt của người Bách kỵ ti hôm đó, muốn hỏi nhưng không dám, vì Bách kỵ ti do đích thân phụ thân nắm giữ, trừ ông ta ra, không một ai có quyền hỏi tới chuyện của họ, thái tử cũng không được.

Khi biết đầu của thủ lĩnh Bách kỵ ti bị treo trên cửa, lòng hắn đau như cắt, Vân Diệp nhất định gặp phải phiền toái rồi, phụ hoàng biết, nhưng tuyệt đối sẽ không nói với người khác, chỉ biết vờ như Vân Diệp đi theo trưởng bối thật.

Trăng lên giữa trời, tuy chỉ là trăng tàn, Lý Thừa Càn lần đầu cầu nguyện với trời, chỉ cần Vân Diệp bình an trở về, hắn nguyện ăn chay ba năm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau