ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 376 - Chương 380

Chương 376: Lý Thế Dân Là Tên Ngốc

Một ông cụ râu trắng cúi đầu nhìn bát cơm của mình, lại nhìn y phục, ngồi yên ở đó không động đậy, cho rằng lại là tiểu lại của công bộ hoặc hộ bộ tới hoạnh họe, đám quan lại đó rất đáng ghét, thèm thuồng mọi thứ của Vân gia trang, ông ta ỷ vào tuổi tám mươi sáu của mình, không nể mặt đám tiểu quan viên đó.

Không thèm để ý tới Lý Nhị, quay sang nói với Vân Diệp:

- Tên này là quan mấy phẩm? Làm quan đều ngu ngốc như vậy à? Trong bát lão phu có rau có thịt, còn có trứng gà mà trọng tôn tức phụ mới bóc cho, dám nói ăn uống thế này đơn giản? Nhìn cho rõ đi, lão phu ăn cơm, dù là bệ hạ cũng chỉ ăn như thế thôi, ngươi nhìn quanh xem, Quan Trung một ngày ăn ba bữa chỉ có cái trang nhà ta thôi, đây là hưởng phúc, hưởng tới tạo nghiệt rồi.

- Lão phu sống tới tám mươi sáu tuổi, số năm được ăn cơm tính được trên đầu ngón tay, mà còn tính cả mấy năm qua.

- Năm ngoái nương nương tới trang, còn nói mấy câu chuyện nhà với lão, người kim quý như thần tiên, vậy mà mặc váy cũng lộ bàn chân ra, đó là vì tiết kiệm vải vóc. Lão phu mặc áo đủ sạch đủ ấm là được rồi, nông gia đâu ra cầu kỳ như vậy, ăn lâu mặc dài mới là quan trọng.

- Ngài là trang chủ cũng không được tùy tiện đem loại bại gia tử thế này vào trang, hỏng phong khí.

Răn dạy xong gọi một hậu bối trẻ tới đỡ mình lên, lưng lom khom bê bát cơm, đem quả trứng gà run run nhét vào miệng trọng tôn tử, trừng mắt lên nhìn Lý Nhị, quay đầu bỏ đi, tựa hồ nhìn thêm một khắc sẽ bị Lý Nhị làm vấy bẩn.

Mặt Vân Diệp xanh như đít nhái, tên thị vệ do dự không biết có nên giết chết lão già khốn kiếp kia không?

Lý Nhị lại nghe rất hứng thú, chẳng để ý ông cụ đó gọi mình là đồ ngu ngốc và bại gia tử, cứ như là đang nói người khác, khi ông cụ đi rồi còn chắp tay nói thụ giáo.

- Bệ hạ, ông già đó tuổi cao, sống tới hồ đồ rồi, bệ hạ đừng chấp với ông ấy, ông ấy là thế, vi thần cũng bị hại vô số.

Lý Nhị vỗ vai Vân Diệp:

- Cổ nhân nói thật đúng, nhà có người già như có bảo bối, lão trượng đó nói trẫm ngu ngốc bại gia, rất là đúng, tại trẫm hỏi không đúng, bị chửi mắng là đương nhiên, chửi mắng kiểu này trẫm có bị hàng ngày cũng không giận. Tiểu tử, trong nhà ngươi luôn mang tới cho trẫm niềm vui bất ngờ.

- Bệ hạ, vi thần cũng cho rằng như thế, lão trượng nói không sai, năm Đại Nghiệp thứ ba, thiên hạ chết đói khắp nơi, năm Đại Nghiệp thứ năm, mười tháng không mưa, năm Đại Nghiệp thứ sáu hạn hán hoành hành, diết con mà ăn là chuyện thường ngày. Cả triều ta mới lập quốc cũng thiên tai liên miên, ba năm trước nạn châu chấu nếu không nhờ ứng phó đúng cách, nhất định là thảm cảnh nhân gian. Cho nên vi thần cho rằng, lời của lão trượng không có chỗ nào không ổn.

Ngụy Trưng tán đồng:

Lý Nhị gật đầu:

- Lúc an bình biết nghĩ tới khi khó khăn, chỉ cần chúng ta nỗ lực vài năm, đem kẻ không chịu thần phục xung quanh Đại Đường tiêu diệt, chúng ta sẽ bắt đầu tạo phúc vì bách tính thiên hạ, hi vọng tất cả mọi người đều có cơm ăn, quân thần chúng ta cùng đồng lòng.Vân Diệp, Ngụy Trưng, bao gồm cả thị vệ kia cùng khom người vâng dạ.

Đường của Vân gia trang tử đều trải đá xanh, hai bên đường đều là nông gia, ghé vào tường cao đến ngực nhìn vào trong, Lý Nhị cười tươi, trong sân có một đàn gà chạy đuổi nhau, còn có mấy con ngan trắng, đống cỏ góc tường có mấy con gà đang nằm để trứng, tiểu viện rất sạch sẽ, ở giữa còn có một cái giếng, một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi đang kéo nước, phát hiện ngoài tường có mấy nam nhân đang nhìn mình, hoảng loạn buông tay ra, thùng nước vừa kéo lên rơi tõm xuống, tiểu cô nương che mặt chạy vào nhà.

Nhìn thấy thế Lý Nhị thích chí, chỉ đống lúa mạch phơi nắng trong sân:

- Khá lắm, chỗ này phải tới mười gánh, đều là của nhà hắn hả?

- Vi thần nghĩ thế, chúng ta sẽ sớm biết thôi.

Vân Diệp vừa dứt lời, trong phòng liền có một nông phụ cầm gậy lông gà chạy ra, đang định chửi bới, nhưng phát hiện ra là trang chủ, lập tức cười toét miệng:

- Hầu gia tới xem Túc Nương nhà nô gia ạ? Không phải nô gia tự khen, Túc Nương thêu thùa đẹp nhất trong trang, nếu như có thể đưa tới phủ làm nhà hoàn, bất kể là hầu hạ vị tiểu nương tử nào cũng cực tốt, hầu gia xem xong có hài lòng không?

Lý Nhị, Ngụy Trưng nghe lời nông phụ thì cùng khinh bỉ nhìn Vân Diệp, Ngụy Trưng khinh bỉ đã đành đi, Lý Nhị ông là quý đói trong giới háo sắc, bằng vào cái gì mà khinh bỉ ta? Vân Diệp giận lắm:

- Nhà ngươi có nhiều lương thực như thế, đừng nói ngay khuê nữ cũng không nuôi được, muốn đưa tới nhà ta nuôi giúp ngươi.- Hầu gia không biết rồi, lương thực trong nhà không thiếu, chất đầy trong trang, đây là tồn lương của năm ngoái, bị chuột cắn, đương gia chuẩn bị phơi khô, mang tới kinh thành bán cho nhà đạt quan hiển quý, nhà nô gia chỉ ăn lương mới, khuê nữ đưa tới phủ là muốn nó theo lão nãi nãi học chúng dáng vẻ của đại hộ.

Lý Nhị cho ngay Vân Diệp một bợp vào gáy, hung dữ nói:

- Ngươi dạy trang hộ nhà ngươi như vậy đấy à? Hoàng hậu đang thu mua lương thực cho hoàng cung, ngươi chuẩn bị để trẫm ăn lương thực bị chuột gặm à?

Nông phụ thấy gây họa rồi, vội rụt cổ chạy vào nhà, nấp sau cửa nhìn trộm.

Vân Diệp đau khổ kêu oan:

- Bệ hạ, nông gia nào bán lương thực mà chẳng bán cái cũ, để lại cái ngon cho mình, lương thực để hơn một năm, chuột nào không tới, bệ hạ oan chết vi thần rồi.

Lý Nhị nghĩ tới buối sáng mới ăn một bát mỳ lớn, liên tưởng tới chuột, có cảm giác buồn nôn, lấy tay chỉ mặt Vân Diệp, quay đầu bỏ đi.

Lý Nhị chắp tay đi trước, Ngụy Trưng, Vân Diệp đi theo sau, không có mục tiêu nào cả, cứ đi lang thang khắp trang, Vượng Tài đợi một lúc, thấy Vân Diệp không để ý tới mình, tự kéo xe về nhà.

Lý Nhị thấy cái gì cũng mới mẻ, nhìn thấy viện tử nhà người ta mở là đi vào dạo quanh hai vòng, chẳng biết lịch sự, cứ như về nhà của mình vậy, làm như thế có lẽ cũng có lý, cả Đại Đường là nhà ông ta mà.

Nhớ lại năm xưa sau khi Lưu Bang được thiên hạ có hỏi cha mình, trước kia cha nói con không biết tích góp gia nghiệp như đại ca, giờ cha xem còn lập ra gia nghiệp thế nào?

Cha ông ta và đại thần văn võ cùng chúc mừng Lưu Bang sáng lập cơ nghiệp to lớn, tới cao minh như Trương Lương cũng không có ý kiến, có thể thấy tất cả mọi người đều cho rằng thiên hạ là gia nghiệp là của Lưu Bang, cùng lý đó, thiên hạ hiện tại là của Lý Nhị.

Lý Nhị thích nhìn đống lương trong nhà nông hộ, thích nhìn đồ gia dụng đơn sơ do gỗ nguyên khối tạo thành, nhìn thấy thịt treo trên xà nhà là vui vẻ, thuận tay moi từ trong đống cỏ ra một quả trứng gà âm ấm là cười ngốc nghếch tới híp mắt lại, cầm trong tay không chịu trả cho người ta. Tiểu tử nông hộ nhìn thấy cứ bĩu môi mãi.

Mông gia súc trong nhà nông hộ bị ông ta vỗ khắp lượt, nông cụ đặt ở góc tường, ông ta cũng muốn kiểm tra xem có tốt không. Nhà người ta khó khăn lắm mới kiếm được it sơn để sơn cửa, ông ta cũng muốn bóc sơn ra, xem xem sơn có đủ dày không.

Trang hộ rất lương thiện, ông ta cầm trứng gà đi cũng không ai tìm ông ta đòi lại, ông ta vỗ mông trâu nhà người ta cũng không ai chỉ trích, tới ngay cả ông ta bóc sơn cửa làm chủ nhà đau lòng hít sâu một hơi, cũng không ai nói ông ta sai, vẫn cười như cũ.

Chương 377: Đại gia nghiệp

Đi tới nhà cuối cùng, nhìn đất trống ngời tường viện, Lý Nhị nói với Vân Diệp:

- Trẫm rất hi vọng thịnh cảnh này mãi mãi nhìn không hết, đường bên kia, núi bên kia, sông lớn bên kia, tất cả đều là mỹ cảnh như thế thì tuyệt vời biết bao.

Đại nhân vật thì có tham vọng lớn, Vân Diệp tự nhận mình chỉ là một tiểu nhân vật, cho nên chỉ cần nông hộ nhà mình sống hạnh phúc vui vẻ là được, đừng nói sông lớn bên kia, dù bên kia đường Vân gia nếu xen tay vào đều là chuyện lớn.

Trời đã tối, Vân gia trang không có cái gọi là giờ giới nghiêm, các nông hộ nhà nhà thắp đèn ngồi ở trên giường, nhà thì đọc sách, nhà thì làm việc, nông gia phải như thế, yên tĩnh hiền hòa là chủ yếu, nhìn qua cửa sổ dán một lớp giấy, một thiếu niên ít tuổi đang đọc sách, giọng truyền ra ngoài...

Tử viết: "Phú dữ quý, thị nhân chi sở dục dã. Bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất xử dã. Bần dữ tiện, thị nhân chi sở ác dã. Bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất khứ dã. Quân tử khứ nhân, ác hồ thành danh? Quân tử vô chung thực chi gian vi nhân, tạo thứ tất vu thị, điên phái tất vu thị."

***

Khổng Tử nói: Giàu với sang chính là cái người ta ham muốn (nhưng) không lấy đạo lý để có được nó thì chẳng nên ở vào cảnh ngộ ấy. Nghèo với hèn là cái ai cũng ghét (nhưng) không lấy đạo lý để ghét thì không bỏ cảnh ấy. Bất nghĩa mà vừa giàu vừa sang, đối với ta (chỉ) như mây trôi.

Lý Nhị đứng ở bên ngoài tường lắng nghe tiểu tử đọc luận ngữ như nghe thấy tiên âm, nghe rất lâu mới mở mắt ra nói với Vân Diệp:

- Thằng bé đó đọc thiếu mất một chữ, mai thế nào cũng bị tiên sinh trách phạt.

Vân Diệp nghe vậy thì cười:

- Nó đọc sai là phải ăn đòn, tiên sinh Vân gia mời không ai không ngay thẳng, đều là tiên sinh tốt nghiêm khắc, tên tiểu tử này bị phạt có lẽ sẽ hiểu ra cái đạo lý chu đáo cẩn thận.

Quân thần nhìn nhau cười cực đểu, rất mong nhìn thấy tên tiểu tử kia bị phạt.

- Vân hầu, ta nghe nói nơi này tài phú không phải ở trên mặt đất mà là ở dưới mặt đất, có chuyện này không?

Ngụy Trưng thật lắm mồm, lão ta cứ lảng vảng quanh Vân gia trang, rất am hiểu tình hình trong nhà các nông hộ, vì khoe công với Lý Nhị mà chuyện đào hầm cũng bóc trần ra.

- Vân gia trang tử còn có chuyện gì mà ông không biết à?
Vân Diệp bực tức hỏi:

- Nhiều lắm, lão phu chẳng biết gì cả, ví như ngựa nhà hầu gia cũng có thể trồng được mộc nhĩ, hiện giờ giá mộc nhĩ ở chợ Trường An giảm mạnh, phu nhân ta chưa bao giờ mua thứ đắt đỏ, vậy mà hôm qua hạ quyết tâm mua nửa cân với gia năm trăm đồng. Làm sao trồng được trừ nhà hầu gia thì không ai biết, đây là trồng tiền, không phải trồng hoa màu.

Lý Nhị ở bên không nói gì cả, xem Vân Diệp trả lời ra sao.

- Thật vô lý, các người có để Vân gia sống nữa không hả, kẻ nào kẻ nầy cũng kiếm tới óc phì bụng phệ rồi, chỉ mỗi Vân gia không cho phép làm ăn, hiện giờ ta không kinh doanh nữa, về nhà trồng ruộng các người cũng nói này nói nọ, chẳng lẽ Vân gia phải trát miệng vào, không ăn không uống nữa các người mới hài lòng à?

Lần này điên rồi, chẳng qua là trong hầm trồng được nấm thôi, mấy lão phó trong nhà nhàn không có việc gì làm mô phỏng theo hoàn cảnh của chuồng ngựa, từ trong lòng đất cũng hái được ít nấm hoang, liền thử trồng trong hầm nhà mình, không ngờ lại thành công. Vân Diệp chỉ nói với bọn họ, nấm dựa vào bào tử sinh sôi, còn về phần bảo tử là gì cũng chẳng giải thích. Mấy lão già ăn no không có chuyện gì làm lại trồng ra, đợt đầu muốn hiến cho lão nãi nãi nếm thử.

Vân Diệp nổi khùng, nấm dại trồng thành công phải qua thí nghiệm khử độc, ngươi tìm một con dê, một con trâu ta không có ý kiến gì, ngươi lấy lão tổ tông Vân gia ra thử độc, giết ngươi còn là nhẹ.

Mấy lão già đó tính ương lắm, nghe Vân Diệp nói vậy thì nổi giận, lấy trong đĩa ra một cây nấm cho vào miệng nhai, luôn miệng nói tươi ngon, ăn xong còn lấy tiếp. Suốt cả ngày lão già đó vẫn khỏe phây phây, còn lượn lờ trước mặt Vân Diệp, khoe sức sống siêu nhân của mình, Vân Diệp lại bị lão nãi nãi mắng.

Nay Ngụy Trưng lại nhắm vào nấm Vân gia trồng được, thật đáng hận.

- Yên nào, làm ầm lên cái gì, Ngụy khanh chẳng qua nói gia sản của Vân gia ngươi thôi, ai không cho ngươi trồng trọt nữa, trẫm thấy, ngươi làm ra một số lương thực mới, còn hữu dụng hơn tổ chức mười cái cuộc bán đấu giá. Hơn nữa ai không cho ngươi làm ăn, vừa mới kiếm một khoản lớn, chớp mắt cái đã bị ngươi tiêu sạch rồi, ta nghe nói ngươi có thương đội đi ba nước Liêu Đông, không biết mang về cho ngươi bao nhiêu lợi nhuận, may mà hoàng hậu có cổ phần ở đó, tới khi đó là biết ngươi có vét sạch ba nước hay không.
Ngụy Trưng lần này muốn dựa vào uy thế của hoàng đế khiến Vân gia phải cúi đầu, đem thứ tốt ích nước lợi dân nhường ra, để bách tính toàn thiên hạ hưởng lợi. Ông ta ghét nhất là những kẻ giấu bảo bối đi, không cho thiên hạ được hưởng, chứ không phải thù địch gì Vân gia.

Bên cạnh nhà cuối cùng còn thắp đèn, một thổ tài chủ béo tốt đang cùng ba nhi tử chuyển phiến đá tới góc đường, thì ra là nối với đường lát đá vón có.

Nhìn trang phục của ba cha con thì không phải là nhà dân phu, Lý Nhị nghĩ không ra nguyên cớ, liền đi tới hỏi:

- Vì sao các ngươi lại trải đường vào ban đêm, mai thuê vài dân phu có phải tốt hơn không?

Tài chủ béo ngồi trên phiến đá lau mồ hôi, cầm xẻng xúc cho đất vào khe đá rồi mới trả lời.

- Vị huynh đài này hẳn là không biết quy củ của Vân gia trang, lão hán mua mảnh đất trống ở đằng sau, chuẩn bị xây nhà. Vân gia trang xây nhà tất nhiên có công tượng, chưa cần tới lão hán ra tay, trước khi xây nhà, đường phải trải trước, trong nhà cũng không thiếu chút tiền công trải đường, nhưng con đường này do đích thân nhà chủ nhân trong trang tự làm, lão hán sao có thể đi thuê người làm được, người ta đã tự trải đường tới tận nhà lão hán rồi, ỷ tiền lười biếng, sau này còn mặt mũi nào nhìn người trong trang.

- Bao năm qua đi buôn bán khắp nơi, chỉ có Vân gia trang làm lão hán sinh ra lòng muốn ở lại lâu dài, nếu muốn định cư, vậy phải làm theo quy củ trong trang, tránh tương lai con cháu bị bài xích. Ở nơi khác làm việc sẽ bị thương gia khác chê cười, nơi này thì không sao, nghe nói Vân gia lão nãi nãi còn canh tác hàng ngày trong phủ, Vân hầu từng đi chăn lợn, cuốc đất, lão hán thân phận thế nào, trải đường có gì mà không làm nổi, ban ngày bận quá, chỉ biết tranh thủ làm vào ban đêm.

Lý Nhị gật gù nói với tài chủ béo:

- Té ra câu chuyện là thế, con đường này đúng là nên tự làm.

Tài chủ béo nhân cơ hội nói:

- Ngài hẳn là quý khách hiếm có, cửa hiệu của lão hán nằm ở đầu đông trang, bán ít đồ sơn mài Dương Châu, nếu như ngài cần thì phải người tới nói một tiếng, sẽ chuẩn bị tốt đưa tới phủ cho ngài lựa chọn, không phải lão hán tự khen, đều là tác phẩm danh gia.

Lý Nhị cười không nói, trở về đường lớn mới nói với Vân Diệp:

- Trang tử của ngươi xem như trẫm không còn gì để nói nữa rồi, hôm qua đã muộn, xem không hết, mai lại xem hết, xem hầm ngầm rốt cuộc là thế nào. Giờ tới nhà ngươi, trẫm đói rồi, ngươi dám cho trẫm ăn lý ngư lần nữa thì cứ thử xem.

Lý Nhị tới là Vân Diệp không thoát được cái số làm bếp, còn may đã có chuẩn bị trước, trù phòng cũng bị Bách kỵ ti kiểm tra qua, đầu bếp béo trong nhà cũng thấy sự đời rồi, bị kiểm tra vẫn thong thả làm việc, thi thoảng còn thuận tiện bắt cu li, bách kỵ ti phải giúp đốt lửa cho mình, vật liệu chuẩn bị xong, hầu gia về dùng.

Chương 378: Ác quỷ tới nhà

Lý Nhị không muốn kinh động tới người của Vân gia, cho nên cùng Ngụy Trưng ngồi ở giường ấm tại hoa sảnh nói chuyện. Phụ nữ trẻ nhỏ của Vân gia đang ở Trường An mua sắm, đêm này không về, đều ở lại phường Hưng Hóa.

Lý Nhị thích món mỡ màng, nhất là sườn sốt chua ngọt thì nhớ mãi, ông ta mắc chứng cao huyết áp, ăn mấy thứ này không có lợi gì, nhưng không cho ông ta ăn, hậu quả của Vân Diệp càng nghiêm trọng, nhất là khi Trường Tôn thị không có bên cạnh.

Thịt kho đầu sư tử to như nắm đấm, ông ta một mình ăn hai miếng, rồi quét sạch một đĩa thịt viên, khịt mũi với món ngó sen của Vân Diệp, cho rằng đó là thứ phụ nhân ăn, khoai tây xào cũng ăn cả bát, nhưng vừa ăn vừa luôn mồm nói y bại gia, cả hạt giống cũng mang ra ăn.

Khi một bát mỳ thịt dê bê tới trước mặt thì cuối cùng ông ta cũng ngậm miệng lại, cho ớt đỏ chót cả bát, lại thêm dấm, ăn sạch sành sanh, đầu đẫm mồ hôi.

- Bảo đầu bếp nhà ngươi dạy ngự trù cách làm cơm, đồ ăn trong hoàng cung đúng là không ngon bằng ở nhà ngươi.

Cầm ấm trà tu một ngụm, còn cố ý bày ra trước mặt Vân Diệp, làm y nhìn mà đau thương vô cùng, ấm trà mình dưỡng hai năm không về nữa rồi.

Nghỉ chốc lát Lý Nhị trở về hành cung Ngọc Sơn, Ngụy Trưng đi theo, không biết đám thị vệ trốn ở đâu chui ra như bóng ma, tiền hô hậu ủng xa giá của Lý Nhị lên núi, nhìn từ xa, đuốc trong tay thị vệ như một con rồng lửa uốn lượn

Lý Nhị không phải tới Ngọc Sơn nghỉ, mà là tới chạy nạn, hoàng cung không ở nổi nữa rồi, không biết vì sao bệnh điên của Lý Uyên phát tác, muốn chuyển về Thái Cực điện ở, ai khuyên cũng không nổi, luôn nói ở cung điện mới có ma quỷ lui tới, tìm ông ta lấy mạng, một đêm dậy ba lần, không giống giả bộ. Càng thêm nữa là sét đánh xuống, hai mỹ nhân trực đêm hóa ra cho, trang sức biến thành vàng nhão.

Thực ra gặp ác mộng không phải chỉ có Lý Uyên, còn cả Lý Nhị, giết người quá nhiều, làm việc trái lương tâm quá nhiều, đương nhiên là sẽ gặp ác mộng.

Thái Cực cung lắp cột thu lôi, cho nên hai năm qua không bị sấm sét quấy nhiễu, pháp sư trong cung nói Thái Cực cung là nơi an toàn cát tường nhất trong cung.

Lý Nhị là nhi tử, Đại Đường lại lấy nhân hiếu lập quốc, không còn cách nào, đành nhường Thái Cực cung làm chỗ ở cho Lý Uyên.

Rời khỏi Thái Cực cung không ngờ Lý Nhị cũng gặp ác mộng, còn khủng khiếp hơn cha ông ta, cứ trằn trọc mãi rồi nhớ tới hành cung Ngọc Sơn, tuy nhỏ một chút, nhưng làm ông ta ngủ say vô cùng, thấy lại sắp tới ban đêm khiến ông ta cực kỳ khốn khổ, nên mau chóng lên ngựa rời thành, tới Ngọc Sơn chuẩn bị ngủ cho ngon.

Nghe những tin đồn mà Tân Nguyệt về nhà kể, Vân Diệp mới hiểu vì sao hôm qua Lý Nhị có vẻ tinh thần không tốt, dễ thương cảm và chán chường, hai loại tình cảm này không thể xuất hiện trên người Lý Nhị, uy trấn thiên hạ mới là khí thế duy nhất ông ta nên có.
Lý Nhị gặp ác mộng cũng không có gì lạ, Vân gia chẳng hứng thú với chuyện này, áp đầu vào bụng Tân Nguyệt, cảm thụ thai nhi cử động, với y mà nói chẳng chuyện gì quan trọng hơn con mình. Lý Nhị mà sợ hãi lăn ra chết thì Lý Thừa Càn kế vị là xong, từ biểu hiện hai năm qua mà xét, Lý Thừa Càn sẽ trở thành một hoàng đế hợp cách.

Na Một Nhật ôm cánh tay Vân Diệp lắc, muốn phu quân nhìn thành tích shoping của mình hai ngày qua, nha đầu ngốc, mua đồ hai ngày mà tiêu có sáu trăm quan, chỉ một món trang sức của Tân Nguyệt đã bằng số đó.

Đầy chặt ba cỗ xe, làm Vân Diệp muốn ngất, mua cái gì thế này, bảy tám con búp bê lớn, hai cái trống to đùng, mười mấy cái nồi, bốn năm bộ đồ của mộc công ( thợ mộc), còn cả một xe muối lớn, mấy cái yên ngựa rất đẹp, rìu sắc, đao tinh xảo. Nghe Tân Nguyệt nói, nếu không phải nàng ngăn cản, Na Mộ Nhật còn mua về rượu chất lượng kém ngoài chợ.

Nhìn Na Mộ Nhật lấy cưa ra, thoáng cái đã cưa một cái gậy gỗ to bằng cổ tay, cầm hai đoạn gậy khe với Vân Diệp, mua ba cái xe đầy đổ lung tung, chẳng mua cho bản thân cái gì.

Thì Thì ôm một thanh đao không cho ai chạm vào, đao khảm ngọc xanh, nhìn hoa văn sáng bóng trên đó là biết thanh cương đao bằng thép bách luyện thực sự.

Nó không đủ tiền, vay Tân Nguyệt bỏ rất nhiều tiền mới mua được thanh đao này, nó hứa dứt khoát với Vân Diệp rằng không cần tiền tiêu vặt trong một năm, cả cơm cũng có thể ăn ít đi một chút.

So với Thì Thì khờ khạo thì Tiểu Vũ mua cả một đống, thứ đội đầu, thứ mặc trên người, thứ đi dưới chân đều có, yếm lót lụa của Nhất Phẩm Hiên nghe nói mặc vào vô cùng thoải mái, Tiểu Vũ cũng mua cho bản thân một cái, không may bị Vân Diệp nhìn thấy, tủi thân khóc tu tu.

Đại Nha mang về một rương sách, Tiểu Nha mang về một đống đồ chơi cùng đủ các loại món ăn.Tiểu Đông thì đi mua sắm thế nào mà... kiếm được một đống tiền, té ra đổi bạc trong tay người khác thành tiền đồng thông dụng, đeo một cái túi tiền nặng trịch trong tay, kéo cho nó đi bộ cũng lảo đảo.

Về phòng, Na Mộ Nhật nhìn Tân Nguyệt lấy từ trong hộp ra từng món đồ trang sức mới phát hiện ra mình bỏ qua cái gì, ngậm ngón tay trong miệng hâm mộ nhìn đống trang sức sáng loáng của Tân Nguyệt.

Vân Diệp chọn trong đống trang sức của Tân Nguyệt một bộ màu hồng, bộ trang sức này rất xứng với Na Mộ Nhật, đeo lên càng xem đẹp mê đắm lòng người.

Tân Nguyệt rất cảnh giác, nhưng tỉnh lại thì Na Mộ Nhật mang trang sức được Vân Diệp gài trên đầu cười toe toét chạy mất rồi.

Không biết làm thế nào được, đấm lên đùi Vân Diệp mấy cái, vội thu đồ của mình lại, cho vào rương, còn khóa cẩn thận.

- Rương của nàng đã chứa đầy rồi, nàng lạ không đeo, đây là hành vi lãng phí nghiêm trọng, từ khi Na Mộ Nhật tiến môn, nàng chỉ đeo cái kẹp tóc hoàng ngọc này, sợ người ta không biết nàng là chính bài phu nhân vậy,

Tân Nguyệt tháo cái kẹp tóc trên đầu xuống, lấy khăn lụa lau cẩn thận, đặt vào hộp gỗ đàn bên gối, vỗ hộp nói:

- Cả rương đó không thèm, thiếp thân có món này là đủ rồi, trang sức khác đều do phàm nhân làm, chỉ có món nay ngay đại tượng cao minh nhất cũng phải giơ tay đầu hàng, không phải do người làm ra, nhất định tới từ vương quốc của thần. Phu quân nói đi, sư phụ lão nhân gia rốt cuộc có phải là thần tiên không, chàng đã thấy lão nhân gia thi triển thần thông chứ?

- So ra mà nói, sư phụ đại biểu cho quá khứ của ta, có thần thông hay không phải xem nàng nhìn ở góc độ nào, ta thì không thể nói với nàng, nàng không hiểu được, cũng không tưởng tượng được, không nên biết thì hơn.

Nhắc tới quá khứ là Vân Diệp bắt đầu phiền muộn, không biết mình phải khoác cái áo lừa gạt bao lâu, chuyện xưa bị y cất kỹ dưới đáy lòng, không thể nhắc tới, nhắc tới là đau thấu tim.

Tân Nguyệt áy náy nói:

- Phu quân, là thiếp thân không tốt, làm chàng nhớ lại chuyện trước kia, lão nhân gia có ơn dưỡng dục với chàng, gọi là cha mẹ cũng không quá, chàng đứng thương tâm, nếu nhớ sư phụ quá thì tới linh đường bái tế, thiếp đi cùng chàng, đứng gác cửa cho chàng, không cho ai vào, để chàng trò chuyện cùng sư phụ, lão nhân gia là thần tiên, nói không chừng nghe được lời của chàng.

Chương 379: Viên Thiên Cương biểu diễn

Vân Diệp và Tân Nguyệt tới phòng chuyên môn thờ cùng linh vị sư phụ, Tân Nguyệt kéo bàn ngồi ngay trước cửa, nói với hộ vệ, không một ai được quấy nhiễu, người vi phạm nghiêm trừng không tha. Mỗi người đều có điểm yếu, chỗ yếu nhất của Vân Diệp là quá khứ không chặt đứt được.

Ngẩng đầu nhìn linh vị giả, còn cả bức tranh giả, thắp mọt nén hương, không phải tế tổ tiên, mà tế quá khứ đã vĩnh viễn mất đi của mình.

Ngồi xuống bồ đoàn, nỗ lực nhớ lại từng khuôn mặt mơ hồ mà lại rõ ràng, rất tự nhiên bọn họ hòa hợp vào những khuôn mặt quen biết hiện giờ. Quá khứ, hiện tại, tương lai đều là hư ảo, một vị khách qua đường vội vã như mình, với người đời sau mà nói, mình là người không có tương lai, với người Đại Đường mà nói, mình là người không có quá khứ, chỉ có hiện tại thuộc về mình.

Giống như một người đứng ở ngã tư đường, bất kể là đi về phía nào, đều là cuộc hành trình hoàn toàn mới.

Hương cháy hết, hoài niệm cũng phải kết thúc rồi, cứ chìm đắm trong quá khứ không rứt ra là vô trách nhiệm với hiện tại, người có lý trí không bao giờ lựa chọn chìm đắm, cho dù trông nó giống một sự phản bội.

Đẩy cửa, Tân Nguyệt vẫn ngồi ở cửa, an tường vuốt ve bụng mình, thánh khiết như một bức tượng thần nữ, Vân Diệp ôm nàng vào lòng, thì thầm bên tai:

- Cám ơn nàng.

Lý Thừa Càn đã tới, ngồi đợi ở phòng khách rất lâu, quản gia nói với hắn rằng hầu gia đang tế sư phụ, cho nên không gặp ai cả, đáng lẽ hắn nên lịch sự cáo từ, nhưng nghĩ tới phụ thân của mình, cùng gia gia hai mắt thâm quầng, liền kệ lễ pháp thế tục, ngồi ở phòng khách yên tĩnh chờ đợi, hắn tới Vân gia lần đầu tiên yên tĩnh thế này.

- Thừa Càn, sao ngươi lại vội vã tới đây? Giờ chắc cổng thành đóng rồi.

Lý Thừa Càn vái Vân Diệp một cái thật sâu:

- Hôm nay ngươi tế điện ân sư, là ngày trọng đại, đáng lẽ ra ta không nên đến làm phiền, nhưng hoàng tổ và phụ hoàng mỗi ngày một tiều tụy, bị quỷ mị mê hoặc, ngày không ăn ngon, đêm không ngủ yên. Mẫu hậu cũng chịu tội theo, ta hết cách rồi, Diệp Tử, hãy giúp ta, nghĩ ra cách cho họ ngủ một giấc bình yên, dù chỉ một đêm cũng được.

Tâm bệnh đôi khi cũng truyền nhiễm, Lý Nhị bị bệnh của phụ thân lây cho rồi, vốn không sao, nhưng nhìn phụ thân kinh hoảng hoảng loạn, bất giác bản thân cũng lo lắng, có lo lắng ban đêm khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung, tâm thần bấn loạn, không gặp ác mộng mới lạ.

- Chuyện này ngươi không đi tìm Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong, tìm ta có vẻ không đúng người lắm.

Không muốn quản vào chuyện này, bí mật của hoàng gia biết càng ít càng tốt, xen vào không có lợi, chỉ có hại, không bằng đẩy cho hai tên thần côn trứ danh.

- Vô ích, pháp sự đã làm rồi, ngay cả hòa thượng xưa nay không dùng cũng mời tới, cũng vô ích, buổi tối vẫn có ác quỷ tới. Viên Thiên Cương nói đó là do suy nghĩ quá độ gây ra, làm thần trí hư nhược khiến ngoại ma xâm nhập, pháp lực ông ta thấp, không khu trừ được, bảo mẫu hậu ta mời cao nhân khác ví như ngươi.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Lý Thừa Càn, Vân Diệp khó mà nói lời từ chối được, bản thân có biện pháp, rất đơn giản, chỉ cần cho cha con họ dùng phi ma tán, đảm bảo ngủ ngay, mơ cũng chả có. Nhưng nguồn cơn bọn họ không thể ngủ được là do bản thân bọn họ tự gây nghiệt, nếu không trừ đi tâm ma, sớm muộn cũng tái phạm, xem ra không mời hai đại môn thần là không được

- Được rồi, chẳng phải vấn đề gì, đám ngoại ma đó khi sống đều bị thái thượng hoàng và bệ hạ giết, chết rồi còn đáng kể gì nữa, tối nay diệt hết bọn chúng là được, chỉ cần ngươi đi mời hai dũng tướng giết người như ngóe, toàn thân giáp trụ, canh điện cho bệ hạ, còn lại giao cho ta.

Nếu rụt đầu lại ăn gậy, thò đầu ra ăn đao vì sao không thống khoái nhận lời, lịch sử chẳng phải ghi lại, Lý Nhị dựa vào hai đại môn thần thủ vệ mới ngủ được đó sao?

Lý Thừa Càn kích động xoa tay liên hồi:

- Ta biết là ngươi có cách mà, ngươi chưa bao giờ khiến ta thất vọng. Ngươi xem kiếm hai vị lão soái nào gác cửa cho phụ hoàng ta.

- Còn phải nói à hai vị Úy Trì và Tần quốc công là tốt nhất, bảo bọn họ toàn thân giáp trụ vũ khí không được thiếu, tóm lại ra trận mặc thế nào thì tối nay mặc như thế. Hôm trước bệ hạ còn tới nhà ăn cơm, sao không nói với ta chuyện này?

Miệng thì nói thoải mái, nhưng lúc này Vân Diệp quyết định không hại đôi sư đồ đẩy mình vào hố lửa thì khó tan mối hận trong lòng.

Khi Vân Diệp đi vào cửa Chu Tước thì trời đã sẩm tối, mùa đông ban ngày rất ngắn, gió bắc thổi từ Sóc tới, qua cành cậy mang theo tiếng rít gào, vấn vít trên bầu trời hoàng cung.

Cung nữ thái giám trong cung đều khép chân chạy, trong mắt không giấu được sự kinh hoàng.

Vân Diệp nhìn xung quanh rồi gật gù, đúng là chỗ thích hợp để quay phim ma, khung cảnh đủ ghê rợn, thêm vào đám thái giám cung nữ biểu diễn, áp suất không khí giảm xuống rất nhiều, sống ở chỗ thế này không điên mới là lạ, ai điên thì vẫn là người, còn cứu nổi.

Đại môn hoàng thành sau lưng đóng rầm một tiếng, cổng thành tức thì biến thành đen xì xì, trông giống như cái miệng lớn lăm le đớp người ta. Vô Thiệt không biết từ đầu lướt ra, đứng ở sau lưng Vân Diệp, nếu không phải quen với chuyện xuất quỷ nhập thần của ông ta nói không chừng sợ tới sinh bệnh rồi.

- Lần sau xuất hiện có thể làm ra chút động tĩnh được không? Đột nhiên xuất hiện đằng sau lưng người ta, không có bệnh cũng bị ngươi dọa cho sinh bệnh.

Vột Thiệt cười khùng khục:

- Vân hầu là đệ tử thần tiên mà cũng sợ quỷ mị à?- So ra thì ta sợ người hơn sợ quỷ, quỷ là thứ tin thì có không tin thì không, ta chỉ nhìn thấy người hại người, chưa bao giờ nhìn thấy quỷ hại người, cho nên gia sư nói:" Kính quỷ thần nhi viễn chi." Đương nhiên phu tử cũng đã nói, có thể thấy thứ này chẳng có gì đáng sợ.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào trong thành, trong thành vẫn rất rộng, đi một tuần hương mà mới tới bên hồ, không biết kẻ thiếu đầu óc nào lại trồng đầy hoa sen trong hộ, khô quắt queo dính trên cành, gió thổi qua một cái phát ra tiếng khủng bố, như tiếng người đang đi lại.

Đứng ở bên hồ vươn tay cầm lấy một cái đài xen, lắc, lắc, hạt sen bên trong kêu lọc xọc không ngừng.

Vân Diệp không ngừng bước về phía tây, Vô Thiệt hoang mang, hoàng đế ở phía bắc, đang được sư đồ Viên Thiên Cương bảo hộ, đang làm phép buổi tối quan trọng nhất trong ngày, không biết Vân Dệp tới phía tây làm gì, chắc phải có ý nghĩa đặc thù, nên vội đuổi theo.

Tối chưa ăn cơm, cưỡi ngựa cả đoạn đường, chút thức ăn không biết bị rung lắc biến đâu cả rồi, Vân Diệp đi về phía tây chẳng có ý gì khác, chỉ vì ngự thiện phòng ở đó.

Đúng thế, trù nương của Vân gia hiện là đại trù ( kiểu bếp trưởng), nhìn thấy Vân Diệp tới thì cười híp cả mắt lại, trông bộ dạng này thì sống trong hoàng cung không tệ, người càng ngày càng đồ sộ, đi hai bước mà thịt toàn thân cứ rung rinh.

- Hoa Nương, cho ta một con gà, quay nhé, có sẵn là tốt nhất, sắp chết đói rồi, mau lên.

Hoa Nương biết hầu gia không chịu được đói, muốn ăn là phải có ngay, nếu không sẽ nổi giận, vội vàng lấy trong lò ra một con gà béo quay vàng ruộm, lấy lá sen bọc vào cầm cho Vân Diệp.

Nhận lấy con gà quay Hoa Nương đưa cho, đưa đài sen cho ả, nói:

- Đi hái thêm một ít đài sen nữa, lấy hạt sen ra, nấu cháo, cho ít ngân nhĩ, đường vào là được.

Nói xong liền xé gà ăn, Vô Thiệt thực sự không có kiên nhẫn đợi y ăn xong, tóm lấy y kéo về phía Thái Cực cung. Người khác dám làm thế này thì không có đủ đầu mà chặt rồi, nhưng ở hoàng cung, Vân Diệp là sự tồn tại đặc thù, ngay thái tử cũng không được tùy tiện như y, Vô Thiệt tất nhiên biết điều đó.

Trong cung hương khói mịt mù, đàn hương cứ như đồ không mất tiền ở đâu cũng có, một cái kính bát quái treo ở cửa, Vân Diệp lấy xuống soi gương, bộ dạng khó coi, miệng còn gặm cái chân gà. Ướm thử trọng lượng, khỏi phải nói, có vàng, treo ở cửa phí quá, cho vào lòng, về sau làm của hồi môn cho Nhuận Nương, lần trước Viên Thiên Cương tặng quà cho Nhất Nương chỉ có một tờ phê bát tự, quả rẻ rúng.

Cha con Lý Nhị, Lý Uyên ngồi ở giữa đại điện, Viên Thiên Cương trang phục đạo sĩ đang mùa mộc kiếm đi quanh bọn họ, nhìn kỹ không ngờ chân bước theo bát quái, từng bước không hề sai. Nhìn mồ hôi trên đầu ông ta thì biết đã đi được một thời gian rồi, không biết làm sao ông ta có thể kiên trì thời gian dài như thế, đi vòng tròn như vậy, Vân Diệp đi hai vòng là chóng mặt.

Lý Thái, Lý Khác ôm lò hương mặt lo lắng đứng ở bên cửa nhìn phụ thân và gia gia.

Cưỡi ngựa là việc khổ cực, nhất là Lý Thừa Càn chê xe ngựa quá chậm muốn tranh thủ thời gian, hông bị xóc nảy tưởng như trật mất rồi.

Đại điện trống không, trừ long ỷ ở trên cao thì ngay cả ghế cũng không có, đệm cho các quan ngồi khi lên triều cũng chẳng thấy đâu cả, hết cách, Vân Diệp khoanh chân ngồi trên mặt đất tiếp tục ăn gà quay của y, thuận tiện xem Viên Thiên Cương biểu diễn xiếc khỉ.
Từ khi thông qua lỗ giun tới đây, Vân Diệp hoàn toàn không tin vào thứ thần ma quỷ quái gì, hoặc có thể nói thông qua khinh bỉ thần tiên, để bọn họ đưa ra chứng cứ về sự tồn tại của mình.

Đại danh của Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong có thể nói là truyền kỳ thiên cổ, ( Thôi bối đồ) ( Xưng cốt toán mệnh) độc nhất vô nhị, nhưng sau khi Vân Diệp tìm Viên Thiên Cương xem số, được Viên Thiên Cương dứt khoát nói y chỉ có mười sáu tuổi thì không còn chút xíu kính trọng nào với lão già này nữa, rõ ràng lão tử đã sống tới ba mươi mấy năm, ngươi nói mười sáu tuổi.

Còn tính ra được khi nhỏ vận mệnh gập ghềnh, định sẵn phải lang bạc kỳ hồ, lại càng là bố láo bố toét, lão tử sinh ra cha mẹ vẫn còn, là con trai đầu trong nhà, được đám chị yêu thương vô kể, sống vui vẻ, trưởng thành lập gia đình, tuy không nói là giàu có, nhưng cũng chẳng gặp họa gì lớn, tới miệng lão ta thành lang bạt kỳ hồ?

Đó là chuyện Vân Diệp bịa ra, uổng lão ta còn làm ra cái vẻ cao thâm khó lường.

Lý Thái mũi hít hít, hắn chắc chắn là mình ngửi thấy mùi gà quay mà, mũi hắn thính lắm, ngay cả nơi mùi đàn hương cực nồng này cũng có thể ngửi ra mùi lạ, đó là ưu điểm mà hắn luôn lấy làm tự hảo.

Ngẩng đầu nhìn gia gia, phụ thân đang nhắm mắt niệm kinh, mẫu thân quỳ dưới tranh Lão Tử cưỡi trâu cầu nguyện, không ai chú ý đến mình, len lén quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn một cái là hắn sững sờ.

Chỉ thấy Vân Diệp đang ngồi cách hắn không xa, hai tay ôm một con gà quay gặm, bộ dạng tởm lợm không có chút phong độ nào. Nhìn thấy người khác ăn, bụng Lý Thái cũng reo lên ùng ục, hắn mới nhớ ra bữa trước của mình là bữa sáng.

Không biết vì sao, hắn nhìn thấy Vân Diệp gặm gà quay là lo lắng trong lòng tức thì tan biến sạch, tên này nhất định có cách trừ hết quỷ mị trong cung.

Mũi bàn chân khẽ đá Lý Khác một cái, Lý Khác bất mãn nhìn hắn một cái, ý bảo đây là trường hợp long trọng, không được đùa nghịch, nhưng lại phát hiện ra Lý Thái đang đánh miệng ra phía sau, rất thần bí.

Mặc dù không muốn phá hỏng đại sự của gia gia và phụ thân, nhưng không chống nổi cám dỗ của tò mò, quay đầu lại nhìn, cũng phát hiện ra Vân Diệp đang đối phó với gà quay, còn lén xé phao câu gà không ăn giấu sau cột đại điện.

Thằng cha này gan to hơn trời rồi, Lý Khác cố nhịn cười ném một cái nhảy mắt cho Lý Thái, hai huynh đệ ăn ý đồng loạt lùi lại một bước.

Viên Thiên Cương múa càng lúc càng nhanh, trường sam phiêu phiêu, ống tay phất phất, bước chân từ bát quái chuyển sang thất tinh bắt đầu, đứng ở vị trí Thiên Quyền quát lớn một tiếng, ống tay áo tung ra vô số giấy vàng, ông ta chỉ đâm kiếm gỗ một lần là có một tờ giấy xuôn vào kiếm, thu tay lại lướt qua đèn thất tinh, tờ giấy tức thì biến thành quả cầu lửa. Ống tay áo phất thế nào mà không có một tờ giấy nào rơi xuống đất, hỏa cầu trong tay bay bốn phương, tức thì làm giấy đang bay phất phơ đều bốc cháy, kiếm của ông ta vẫn đang múa, thi thoảng gạt quả cầu lửa, không ngờ cầu lửa dần dần tụ lại thành một quả cầu lửa lớn, dưới ánh sáng của nến trông giống như một vầng mặt trời, chỉ là mặt trời này hơi xanh, nếu nói trên đó không bôi phốt pho với lưu huỳnh thì đánh chết Vân Diệp cũng không tin.

Vân Diệp giật mình tới cả con gà trong tay cũng quên nhau, không phục Viên Thiên Cương không được, vì lừa gạt người ta mà bỏ công khổ luyện tới mức này, chỉ bằng chiêu này thôi ra chợ mãi võ cũng kiếm đầy chậu đầy bát, nay thành thuốc an ủi cho thế giới tinh thần của cha con Lý gia, thật là đáng tiếc, nhưng thù lao nhận được nhất định rất khả quan, đi mãi võ không so được.

Quả cầu lửa dần dần bị tắt, Viên Thiên Cương cũng thu công, tay trái bắt kiếm quyết, tay phải làm một chiêu Tô Tần ôm kiếm, thanh kiếm gỗ liền rơi trúng vào cái vỏ kiếm cổ sau lưng.

- Bệ hạ, thái thượng hoàng, bần đạo pháp lực thấp kém chỉ làm được tới đây thôi, còn lại phải trông vào cao nhân khác trên đời.

Viên Thiên Cương mồ hôi đầm đìa, áo báo giày bị mồ hôi làm ướt đẫm, đứng ở trong đại điện âm lãnh toàn thân bốc hơi, giống như trông nồi hấp ra được, nếu ai dám nói Viên Thiên Cương không dốc toàn lực là lời trái lương tâm.

Tận lực thì tận lực, hiệu quả lại là chuyện khác, trên đời này không phải chuyện gì ngươi cứ tận lực là có hiệu quả, đó là đạo lý đường đường chính chính, chỉ cần là người có chút năng lực tư duy đều thừa nhận đạo lý này. Viên Thiên Cương đã tận lực, chuyện còn lại ngoài năng lực của ông ta, không liên quan tới ông ta, lão già khôn lỏi này có thể rút lui an toàn rồi.

Lý Nhị và Lý Uyên tối ngay có ngủ ngon hay không thì Vân Diệp không biết, nhưng y dám khẳng định chắc chắn Viên Thiên Cương sẽ ngủ ngon vô cùng.

Trường Tôn thị gian nan đứng dậy, xoa đầu gối nhức mỏi, hành lễ với Viên Thiên Cương xong mới nói:

- Vất vả cho chân nhân rồi, chúng ta cũng làm hết khả năng rồi nghe số trời, nếu như có hiệu quả thì tốt nhất, nếu vô hiệu cũng là do tà ma xâm nhập, chân nhân hãy sang điện bên nghỉ ngơi, mai hẵng suất cung.

- Bần đạo không nhận nổi lễ của nương nương, chỉ là hôm nay tổn hao quá lớn, phải ngay trong đêm trở về hồi phục nguyên khí, xin nương nương phái một hoàng môn đưa bần đạo ra khỏi cung là được.

Viên Thiên Cương vuốt chòm râu ướt sũng, dáng vẻ mỏi mệt cực độ. Vân Diệp dám cá chỉ cần Viên Thiên Cương trở về Thanh Ngưu quan của ông ta là sẽ lập tức mắc bệnh, còn bệnh nghiêm trọng, không thể gặp ai, không thể thấy ánh sáng, không thể gặp gió, nhất là không thể vào cung.

Bệnh này khi nào khỏi phải xem khi nào Lý Nhị ngủ được.

Viên Thiên Cương mệt mỏi theo hoàng môn rời Thái Cực cung, ngửa đầu nhìn bầu trời sao lấp lánh, thở ra một hơi thật dài, đang định rời đi thì Vân Diệp miệng ngậm cánh gà chặn đường.

- Vân hầu, thật không ngờ ngài cũng vào cung, đúng là nhân sinh hà xử bất tương phùng.

Viên Thiên Cương cười tươi roi rói, chút lo lắng cuối cùng trong lòng cũng không còn nữa, có kẻ chịu tội thay tới rồi, thành công rồi, tuyệt đối sẽ có công của mình, còn nếu thất bại sẽ do một mình Vân Diệp gánh, không dính dáng gì tới mình.

Chương 380: Nữ sĩ đồ

Vân Diệp không nói gì, vươn tay ra, sắp chạm tới mũi Viên Thiên Cương.

- Vân hầu có ý gì, ngài muốn cái gì? Bần đạo không có gì trên người, sao so được với sự xa hoa của Vân gia ngài.

Thấy Viên Thiên Cương giả ngốc, Vân Diệp xé cái cánh gà, vài ba miếng đã ăn xong:

- Lão Viên, ông quá bất nghĩa đấy, chuyện mình không làm được kéo ta vào làm gì, xem bộ dạng này thì ta phải làm dê thê tội chắc rồi, chùi đít cho ông mà ông không định bỏ ra chút máu à? Đều là người hiểu chuyện cả, đừng giả vờ hồ đồ nữa, mau lên bệ hạ đang đợi ta.

Viên Thiên Cương cười gượng:

- Bần đạo pháp lực thấp kém, thực sự không làm được gì, chỉ có bậc đại năng như Vân hầu mới có thể trị được chứng mất ngủ của bệ hạ, khu trừ quỷ mỉ, trả lại cho hoàng cung sự thanh bình.

- Lão Viên, nếu ông không cho ta cái gì, ta sẽ hét lớn ông bôi bột lưu huynh, lân lên giấy vàng, để người toàn Trường An biết cái trò của ông.

Viên Thiên Cương mặt tái mét, nghiến răng nói:

- Vân Diệp, đoạn tài lộ như giết phụ mẫu, ta và ngươi đều cùng mạch đạo gia, ta không tin ngươi đi khắp nơi tuyên truyền bí pháp của chúng ta.

- Ông cho ta lợi ích, đương nhiên sẽ không làm, chuyện này không cần ông lo, ta sẽ xử lý tốt, nói không chừng còn có một phần công lao của ông, vì Thanh Ngưu quan hương hỏa thịnh vượng, ông phải bịt miệng ta.

- Tiền thì ngươi không coi vào đâu, ngươi nói đi, cần cái gì?

Đều là người quen, đã giao phong vô số lần, hiểu nhau rất rõ, Viên Thiên Thiên Cương biết nếu không đấm mồm Vân Diệp, chuyện này nói không chừng có biến hóa khác, tránh để lại hậu họa, chuẩn bị cho Vân Diệp giết mổ.

- Thanh kiếm sau lưng ông không tệ, trông có vẻ lâu năm rồi, nó đi, ta để ở nhà trừ tà.

- Đồ chết băm, đây là thứ kiếm cơm của lão đạo, tổ sư gia truyền tới đời của ta đã hai trăm năm rồi, không được, đổi thứ khác.

- Vậy thì ( Hoàng đình kinh), không mặc cả nữa, nếu không ta không làm, lập tức nằm lăn ra đất sinh bệnh, ông nên biết thủ đoạn của ta, nói bệnh là bệnh ngay được.

Trái tim Viên Thiên Cương nhỏ máu, tên điên này nghênh ngang cầm đùi gà đi khắp hoàng cung, còn việc gì y không dám làm, đào mộc kiếm trong tay không cho được, đó là tượng trưng cho truyền thừa, không thể rơi vào tay người ngoài, tương lai truyền cho Lý Thuần Phong. ( Hoàng kinh đình) là sách viết tay của Vương Hi Chi, chữ Khải, một trăm hàng, bản làm bằng lụa vàng, ngữ pháp cực nghiêm, khí độ phiêu dật, lại mang vẻ đẹp đẽ phóng khoáng. Do đạo sĩ dùng một lồng ngan đổi được, nên còn có tên là ( Hoán nga thiếp), giá trị không thể đong đếm, là chí bảo trấn quan của Thanh Ngưu quan.

Suy nghĩ chốc lát, Viên Thiên Cương chấp nhận cho Vân Diệp ( Hoàng đình Kinh), Vân Diệp thề cả đời không được vạch trần đạo pháp của ông ta.

Có Hoàng đình kinh chỉ có đồ ngốc mới làm chuyện đó, gây thu hận không có lợi thì ít làm là hơn.

Cười ha hả nói với Viên Thiên Cương ngày mai mình sẽ phái quản gia tới Thanh Ngưu quan lấy Hoàng đình kinh, Viên Thiên Cương tức méo mặt, phất ống tay áo đi như bay, chẳng có chút mệt mỏi nào.

Ăn nốt nửa con gà, chuẩn bị đi tiêu diệt tiếp, quay đầu lại không tìm thấy đâu, vừa rồi rõ ràng mình đặt trên lan can, còn dùng lá sen gói.

Sau cột có tiếng ăn chóp chép, vòng qua nhìn, Lý Thái đang cầm con gà ăn ngon lành, không đòi được nữa, bất kể thứ gì vào trong tay Lý Thái đều không lấy lại được, đó là chân lý.

- Vừa rồi không phải ngươi làm đồng tử ôm lư hương à? Sao lại chuồn ra, cha ngươi, gia gia ngươi không ngủ được mà ngươi không lo a?

Vân Diệp có thể tỏ ra không quan tâm, Lý Thái thì không được, một khi để người ta biết hành vi của hắn, nhất định sẽ bị chỉ trích. 

- Ngươi tới rồi, lại với bộ dạng dửng dưng, vậy nhất định có cách giải quyết, ta từ sáng tới giờ không có lấy một hạt cơm vào bụng, nghỉ một chút không được à? Ngươi mau vào đi, mẫu hậu đợi ngươi tới sốt ruột rồi. 

Nói xong tiếp tục cúi đầu ăn gà.

Trong đại điện không khí đã nhẹ nhàng hơn nhiều, Lý Uyên ngồi trên giường thấp, tinh thần uể oải, Lý Nhi đang bê trà cho ông ta, thấy Vân Diệp tới, Trường Tôn thị lập tức đi đến hỏi:

- Vân Diệp, ngươi có cách gì không? Thái thượng hoàng, còn cả bệ hạ đã hai ngày không ngủ rồi, như thế này sao mà được?

Trước mặt Vân Diệp, Trường Tôn thị chưa bao giờ có khí độ của hoàng hậu, hiện chỉ là một phụ nhân lo lắng cho công công, trượng phu.

- Đương nhiên có, bệnh vặt, hôm kia thần còn vừa mới gặp bệ hạ, bệ hạ không nói, nếu nói thì đã khỏi từ hôm đó rồi, đâu tới mức làm hoàng cung mùi mịt khói thế này.

Lý Nhị hừ một tiếng:

- Ngươi đang trách trẫm? Trẫm ngủ không ngon, ngươi không chủ động hỏi trẫm, còn muốn trẫm nói? Vân hầu thệ diện lớn quá.

Loại người này giỏi nhất là chối bỏ trách nhiệm, lão tử là hoàng đế, ngươi nên sớm tối túc trực, có sai gì là thần tử sai, không liên quan tới hoàng đế.

- Nói cái đó làm gì, tiểu tử, có thủ đoạn gì thì bày ra, lão phu đã nhiều ngày không ngủ đàng hoàng rồi.

Lý Uyên yếu ớt nói, tựa hồ muốn ngủ lắm rồi, nhưng không dám ngủ, những cảnh máu me trong mơ không ngừng dày vò ông ta.

- Thái thượng hoàng, đêm ngay trắng sáng sao thưa, chính là ngày đẹp để đánh bạc, sao người lại muốn ngủ, hôm nay tiểu tử mang vàng theo, tuyệt đối không có chuyện nợ.

Lý Uyên ngồi bật dậy, nhìn Vân Diệp một lúc, thấy y rất nghiêm túc, lấy ra một đống vàng trong lòng, không hề có ý đùa.

- Tiểu tử, ngươi chắc chắn chúng ta không phải ngủ, mà đánh bạc?

Lý Uyên truy hỏi:

- Đánh bạc mệt rồi thái thượng hoàng sẽ ngủ thôi, hơn nữa còn ngủ tới sáng, mơ cũng chẳng có, tiểu tử nhân lúc người tinh thần không tốt mà tấn công, kiếm ít tiền sống một năm dư dả.

Lý Uyên hơi ngớ ra, lập tức cười lớn, nói với Lý Nhị:

- Tên tiểu tử này mãi không quên chuyện thua ta, muốn kiếm lại, chúng ta có nên cho y cơ hội không?

- Nếu như y muốn có chút giáo huấn, hài nhi sẽ bồi tiếp.
Lý Nhị liếc xéo Vân Diệp một cái rồi đỡ Lý Uyên lên, hai cha con sang điện bên trước.

Điện bên nho nhỏ rất ấm áp, địa long đốt nóng rực, dưới sự an bài của Lý Thừa Càn, toàn bộ cửa sổ bị dùng thảm che kín, ở giữa bày một cái bàn, một bộ mạt chược đã được chuẩn bị xong.

Lý Uyên đỡ Lý Nhị ngồi xuống chủ vị, mình ngồi bên trái, rồi tới Vân Diệp, vị trí còn lại Lý Thừa Càn vốn định đi tới, nhưng Trường Tôn thị ngăn lại, tự mình ra trận.

Vân Diệp và Lý Uyên đối diện, phu thê Lý Nhị đối diện, bốn người bắt đầu đánh bài, Lý Thừa Càn đứng sau lưng Lý Uyên xem, Lý Thái đứng sau lưng Trường Tôn thị, Lý Khác đứng sau trợ uy cho phụ thân.

Rất là kỳ, sau khi mọi người vào phòng, một tờ giấy vàng từ trên cửa buông xuống, Lý Nhị cũng chẳng hỏi, vờ như không thấy, ngồi yên ở vị trí của mình đánh bài.

Đánh ba vòng, Lý Uyên rõ ràng không cầm cự nổi, ngáp không ngừng, day huyệt thái dương cố gượng.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp, trong mắt đầy vẻ nghiền ngẫm, gió len qua khe cửa thổi vào, thổi giấy vàng kêu phần phật, Vân Diệp bực mình ném một con bài xuống, miệng nói:

- Mỗi ngày đều chạy ra không phiền à?

Rất là lạ, con bài ném vào tờ giấy lại xuất hiện vệt máu, Lý Uyên tức thì không buồn ngủ chút nào nữa, mắt trợn trừng nhìn tờ giấy vàng vẫn đang lay động.

Lý Nhị ngồi vững như núi thái sơn, nắm một quân bài trong tay như muốn bóp nát, Trường Tôn thị mặc dù trấn định, nhưng hai lần liền đi sai quân. Khi Vân Diệp đánh ra một con ngũ bính, Lý Nhị trầm giọng hỏi:

- Ngươi có thể giải thích cho trấm biết vì sao còn một con ngũ bính nữa không?

Vân Diệp không nói, lại đẩy đổ bài của Lý Uyên, không ngờ trong đó còn có ba con ngũ bính, Trường Tôn thị lấy trong bài của mình ra hai con ngũ bính, Vân Diệp lại lấy ra một con, mà trong tay Lý Nhị có tới bốn con ngũ bính.

- Bệ hạ, hiện giờ không chỉ có năm con, mà có mười con ngũ bính rồi, thứ chết tiệt, quấy nhiễu chúng ta, ngay cả đánh bài cũng không xong.

Lý Nhị tựa cười tựa không, nam nhân này chưa bao giờ sợ cái gì, tuy chỉ cần nhắm mắt ngủ, cảnh máu me kia sẽ hiện lên, làm ông ta thương tâm, áy náy, hối hận, nhưng không hề sợ hãi.

Lý Uyên nhiều năm sống an dật đã phá hủy hoàn toàn ý chí của ông ta, gân xanh trên trán nổi lên, cố kiềm chế để mình không nhảy bật dậy.

Trưởng Tôn thị vẫn yên tĩnh nhìn mặt Vân Diệp tìm manh mối.

- Thái thượng hoàng, tiểu tử cả gan xin người phun một ngụm rượu vào tờ giấy đó...

Lý Uyên cổ họng nuốt ực một cái, dũng khí sót lại năm xưa cho ông ta sức mạnh, tu một ngụm rượu nho, ngậm trong miệng, phun vào tờ giấy vàng.

Rượu phun lên, một mỹ nhân màu đỏ rực mặc cung trang xuất hiện trên tờ giấy vàng.

Trường Tôn thị ôm miệng chỉ hình người đó không nói ra lời, bà nhận ra nữ tử đó, nhất là trâm phi phượng trên đầu.

Lý Nhị ghé vào tai Vân Diệp nói:

- Mau kết thúc đi, nếu không tinh thần của thái thượng hoàng không chịu nổi đâu.

Lý Uyên ngồi trên mặt đất, nhìn mỹ nhân mà hai mắt đẫm lệ, muốn sờ, lại rụt tay lại, luôn miệng nói:

- Ta cũng không muốn, ta cũng không muốn..

Vân Diệp không dám nghe bí mật của hoàng gia, cũng không muốn nghe, bảo với Lý Uyên:- Thái thượng hoàng, nàng đã chết rồi, hiện không tới âm phủ, mà quanh quẩn ở nhân gian là không đúng, cát bụi trở về với cát bụi, người hãy tiễn nàng đi đầu thai đi, làm người trở lại có gì không tốt, nhất là sinh ra trong thời thịnh thế như này, đó là tạo hóa của nàng.

Lý Thừa Càn nói với Vân Diệp, kỳ thực thái thượng hoàng bị quỷ hồn của một phi tử ám, mỗi đêm đều đòi mạng thái thượng hoàng, chính nguyên nhân đơn giản này làm Lý Uyên không dám ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại, phi tử kia sẽ hiện ra trước mắt ông ta.

Loại bệnh này chỉ cần để Lý Uyên nhìn vào bộ dạng phi tử kia là sẽ biến mất, cho nên Vân Diệp bảo họa sư dùng nghệ vẽ lên trên giấy vàng một bức nữ sĩ đồ, chỉ cần đại khái trang sức mang tính đại biểu là đủ lừa gạt, ví dụ như cái trâm phi phượng, ngay Trường Tôn thị cũng tin là thật.

Lý Uyên ổn định lại tâm thần, hỏi Vân Diệp:

- Làm sao tiễn nàng đi, ngươi tiễn nàng đi thay ta, ta đã hủy nàng một lần, không muốn hủy nàng lần nữa.

Vân Diệp cười nói:

- Ai cũng nghĩ cái chết khủng khiếp, nhưng không ai chết rồi quay lại nói cho chúng ta, chúng ta luôn sợ hãi với chuyện mình không hiểu, cái chết chưa chắc là chuyện xấu, nói không chừng là chặng đường mới, khởi đầu mới.

- Thật sao?

Lý Uyên như người chết đuối vớ được cọng cỏ cuối cùng:

- Gia sư nói, chúng ta sống chẳng phải chỉ là nhục thể, mà còn có linh hồn, nhục thể chết rồi, linh hồn đi đâu? Vừa rồi thái thượng hoàng nhìn thấy chính là linh hồn, nàng không có linh trí, chỉ biết dựa vào bản năng không muốn rời khỏi chốn quen thuộc của mình, cho nên chúng ta tiễn nàng đi không tốt sao? Để nàng bắt đầu lại cuộc hành trình mới. 

Vân Diệp vừa nói vừa dùng tay búng vào tờ giấy vàng, tức thì có ngọn lửa xanh lam xuất hiện, nuốt chửng tờ giấy.

Lý Uyên thống khổ nhắm mắt lại, tựa hồ tiễn chân phi tử kia.

Lý Uyên mắt đờ đẫn ngồi trên ghế, tay vô thức bóp một quân bài, cho con ngũ bính đó vào lòng, nói với Vân Diệp:

- Bắt đầu đi, ta cần ngủ một giấc ngon, dưỡng đủ tinh thần, nàng trừng phạt ta chưa đủ, ta phải sống thêm vài năm, chịu thêm chút tội mới có thể đi gặp nàng.

Vân Diệp rất muốn bịt tai lại, những lời này có thể không nghe thì không nghe vẫn tốt hơn, mặt Lý Nhị âm u như trời sắp đổ mưa rồi.

- Thái thượng hoàng nói đùa rồi, người đang tuổi đỉnh thịnh, bệ hạ, thái tử đều hiếu thuận, người nên dưỡng thân để nhìn giang sơm gấm vóc nữa chứ. Hiện thái thượng hoàng không còn đáng ngại gì nữa, muốn ngủ thì ngủ đi, nghe nói thái thượng hoàng chưa ăn tối, tiểu tử bảo nhà bếp làm ít canh sen, ăn cho nóng, rồi ngủ một giấc, mai tỉnh lại là một ngày tươi đẹp.

Vân Diệp lấy ở cửa một cái hộp, trong có canh hạt sen cho phi ma tán, bê tới cho Lý Uyên:

- Trong bát canh này vi thần có cho ít dược vật hỗ trợ giấc ngủ, thái thượng hoàng uống vào sẽ ngủ rất nhanh.

Lý Uyên không nói gì, nhận cái bát từ trong tay Vân Diệp, cái bát nhỏ chỉ hai ba thìa đã uống hết, lau miệng, cười với Vân Diệp:

- Không tệ, nấu vừa tới, chỉ là vị thuốc hơi đắng, ảnh hưởng tới mùi vị.

Nói xong dựa vào gối trên giường nhắm mắt lại, chẳng bao lâu tiếng ngày vang lên, hai nội thị hết sức nhẹ nhàng đặt Lý Uyên nằm ngay ngắn, đắp chăn cho ông ta. Lý Nhị vẫy tay, trừ nội thị hầu hạ Lý Uyên ngủ, những người còn lại đều theo Lý Nhị ra ngoài.

Bên ngoài trời rét căm căm, vừa mới từ phòng ấm đi ra, tất cả mọi người bất giác đều rùng mình.

Lý Nhị đứng ở trước lan can bạch ngọc, vố đầu sư tử khắc trên cột, giọng âm u truyền tới:

- Vân Diệp ngươi định cũng dùng trò ma quỷ đó với ta à?

- Phụ hoàng, chuyện đó có gì kỳ quái đâu, chỉ là một tờ giấy lấy gừng vẽ hình người, trên mạt chược, trong rượu có chất kiềm, hai thứ này gặp nhau sẽ biến thành màu đỏ, chỉ là một biến hóa hóa học đơn giản, Vân Diệp chẳng qua biến đổi một ít thôi.

Lý Thái vừa mới ăn nửa con gà của Vân Diệp, cho nên nhảy ra giải thích cho y, sự thực chuyện liên quan tới thần quỷ để nhi tử của ông ta giải thích cho ông ta là tốt nhất.

Lý Thừa Càn lại nói:

- Vân Diệp khi tới có nói, bệnh của hoàng tổ phụ là tâm bệnh, phải cần tâm dược chữa, mạt chược là do hài nhi nhân lúc mọi người phân tâm hoán đổi, Vân Diệp nói trước phải bí mật, nên hài nhi không nói ra, xin phụ hoàng trách tội.

- Bệnh đặc thù phải dùng cách chữa đặc thù, Vân Diệp làm việc không theo khuôn mẫu, ý tưởng diệu kỳ, trẫm chỉ cao hứng, sao có chuyện trách y.

Trường Tôn thị mặt mày vẫn chưa vui:

- Các ngươi không nên nói chuyện này ra, phụ hoàng các ngươi biết nguyên do, cách này không linh nữa.

Lý Nhị cười lớn:

- Diệp tiểu tử, ngươi định dùng cách này khám bệnh cho trẫm à?

Vân Diệp cười lắc đầu, vỗ tay, nội thị bê hộp thức ăn tới, Vân Diệp chỉ hộp thức ăn nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ cả đời chinh chiến không nghỉ, như hổ oai muôn dặm, chút trò vặt vãnh đó không mang ra được, với thái thượng hoàng tuổi cao sức yếu, tinh thần hoảng hốt còn dùng được. Nếu dùng với bệ hạ chỉ bị cười cho thôi.

Lý Nhị cười ha hả, vừa rồi ông ta đúng là chuẩn bị để cười nhạo Vân Diệp, một cái trò sơ hở đầy rẫy mà định lừa ông ta? Ông ta thấy bệnh của mình càng nghiêm trọng hơn, khó chữa hơn của phụ hoàng thì càng đắc ý, hoàng đế mà, bị bệnh khó chữa hơn người khác mới là hợp lý.

- Bệ hạ không ngủ được là vì lo cho thái thượng hoàng, bị thái thượng hoàng ảnh hưởng làm loạn tâm tư của mình, kỳ thực chỉ cần trị khỏi bệnh của thái thượng hoàng, bệnh của bệ hạ tự nhiên sẽ lành. Đương nhiên, nếu bệ hạ ăn bát cháo này sẽ ngủ càng thư thái, cho dù có yêu ma quỷ quái này, có hai vị quốc công ở đây, thần quỷ cũng phải sợ.

Lý Nhị kinh ngạc nhìn theo hướng tay Vân Diệp chỉ, chỉ thấy ngoài cửa Thái Cực cung có hai vị đại tướng khôi giáp kín người, tay cầm binh khí. Một người mặc hoàng kim tỏa tử giáp, tay cầm đồng bảo giản, lưng đeo cung, hông gài hộp tên, dưới ánh đèn mỡ trâu chiếu rọi như thiên thần hạ phàm. Một vị khác mặc thiết khải, tay cầm roi thép, lưng đeo sáu cây đoản mâu, mặt còn đeo mặt nạ sắt, chỉ có hai con mắt phát ra hàn ý rờn rợn, đó là ma thần tới từ địa ngục. Loại trang phục này thường chỉ lên chiến trường mới thấy, không ngờ xuất hiện ở cửa tẩm cung của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau