ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Giác ngộ và hoài niệm

Cuộc tụ họp nhỏ trong lều làm Vân Diệp hoàn toàn hòa nhập vào đại gia đình phong kiến Đại Đường. Bất kể là Trường Tôn Xung gõ đao ca hát, hay Lý Hoài Nhân gào lớn phụ họa đều khơi lên nhiệt huyết sớm đã nguội lạnh của y, buồn bực tích trong lồng ngực làm người ta chỉ muốn hét thật lớn, muốn phóng ngựa thật nhanh. Miếng thịt trâu kẹp ở đũa đã rơi xuống đùi, vậy mà vẫn nhét cãi đũa trống vào mồm nhai ngon lành. Y hận sự lãnh đạm trong lòng mình, đã có thời y từng nhiệt huyết, từng khảng khái, nay nghe thấy quốc gia có nạn mà chẳng hề sinh ra chút giác ngộ quên mình vì nước, chẳng lẽ vì ta không phải là người Đường thuần túy, cho nên ta không có cái nghĩa vụ này, tâm tư đó sinh ra khiến bản thân cũng thấy vô sỉ.

Bữa tiệc kết thúc trong lửa giận của Lão Trình, năm người bao gồm cả Lý Thừa Càn bị nhốt cả vào đại lao. Hai ngày, đó là xử phạt giành cho Vân Diệp, Lý Thừa Càn. Bốn ngày là tội Trường Tôn Xùng uống rượu ca hát, Lý Hoài Nhân la hét ầm ĩ, Trình Xử Mặc múa đao lung tung chém rách lều.

Thật lạ là Lý Thừa Càn không cãi lấy nửa câu, chắp tay nhận phạt, theo quan quân pháp đi vào địa lao. Vân Diệp thấy thế chỉ đành ngoan ngoãn để giải đi. Ba tên Trình Xử Mặc vui mừng vì không bị ăn đòn, không bị xử phạt khác, chỉ bị giam bốn ngày thôi, cứ như là được phong thưởng thúc giục ngục tốt mau mau nhốt bọn họ lại, sợ Lão Trình nuốt lời. Hoàn toàn không nhìn thấy vẻ giễu cợt trong mắt Lão Trình.

Địa lão hoàn toàn được xây dựng theo thiết kế của Vân Diệp, dài năm bộ, rộng tám bộ, cao không quá một trượng, chỉ có một cái giường, một cái ấm, một cái chén, một cái thùng phân, thêm vào một đoạn nến cao không quá ba tấc, trên tường có một ô thoáng khí rộng không quá nửa xích. Ngồi ở trên giường chỉ nghe thấy tiếng thở của mình, u ám nhưng không ẩm ướt, tầng đất dầy của đất vàng cao nguyên đã hút hết hơi nước, một cột sáng chiếu qua lỗ thông khí vào địa lao, bụi bay múa trong đó, đấy là thứ duy nhất cử động trong địa lao, đương nhiên Vân Diệp trừ bản thân ra.

Ngục tốt chẳng nói chẳng rằng đóng cửa lại, Vân Diệp nghe thấy tiếng xích sắt xoang xoảng, đó đại khái là tiếng động vang nhất mình nghe được hai ngày này. Hai ngày tới trừ đưa cơm, đưa nước, thay thùng phân ở cái lỗ dưới cửa ra thì sẽ không có chút tiếng động nào. Đám Trình Xử Mặc có lẽ không sợ hành hạ nhục thể, nhưng dày vò về tinh thần sẽ khiến bọn họ cả đời khó quên, nhốt trong cái địa lao này, một ngày thì thoải mái, hai ngày nổi khùng, ba ngày sụp đổ, bốn ngày sống không bằng chết, mong rằng bọn họ có thể vượt qua được. Lão Trình rõ ràng muốn lấy mấy người bọn họ ra thử uy lực của địa lao.

***1 bộ = 5 xích, 1 xích chừng 33 cm.

Hai tay chắp sau gáy gối lên tấm thảm mỏng, nhìn chằm chằm vào trần nhà, đây là hoàn cảnh khép kín, trừ bản thân ra không có người ngoài, không cần phải đeo mặt nạ, không cần phải đóng vẻ thiếu niên, người thân trong đầu có thể xếp hàng thăm y, mẹ lương thiện, vợ dịu dàng, con trai hoạt bát, tất cả giống y như thật lần lượt xuất hiện trước mắt, Vân Diệp biết chỉ có thể nhìn, không thể lấy tay chạm vào, bởi vì chỉ cần đưa tay ra, ảo mộng tươi đẹp sẽ tan nát.

Tâm tư có thể tự do bay lượn, có thể xuyên qua thời không, thân thể lột bỏ đi tấm ngụy trang thật nhẹ nhõm, toàn thân trở nên như vô hình. Vân Diệp phát hiện ra mình thích cái không gian khép kín này rồi, Lão Trình thật là hiểu lòng người, biết mình cần một không gian độc lập liền cho mình cơ hội này, ở nơi đây mộng cũng biến thành thật. Bà xã cười tươi như hoa, mẹ già ân cần nhắc nhở, thằng con, thằng con vẫn cứ khiến người ta lo lắng như cũ.

Lòng như dao cắt, nước mắt nhấn chìm cả trời đất.

Hai ngày rồi, Vân Diệp chìm đắm trong hoài niệm hết hai ngày, thức ăn mang tới lại mang đi, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, cơ thể gần như ngừng hoạt động, chỉ có đầu óc quay cuồng, chuyện cũ hơn ba mươi năm như bộ phim chiếu lại, lần này tới lần khác, tuổi thơ hạnh phúc, thiếu niên ngây thơ, thời yêu đương tươi đẹp, tân hôn ngọt ngào, vui sướng khi con trai ra đời. Đang muốn ôn lại lần nữa sự ngọt ngào trong đêm tân hôn thì nghe thấy tiếng rống phẫn nộ:

- Tiểu tử, ngươi đang làm cái gì?
Bà nó chứ, đêm tân hôn của ta sao lại có Lão Trình, đây đúng là ác mộng, phải mau chóng đuổi lão ta đi, mất hết cả cảm hứng. Đang định hành động thì bị nhấc bổng lên không trung, thở dài:

- Trình bá bá, đã tới giờ rồi à?

- Nói thừa, lão phu không tới thì tên tiểu tử ngươi chết đói.

Trong mắt Lão Trình đầy lo lắng, Lý Thừa Càn nước mắt lem nhem trên khuôn mặt, tóc tai rối bù đứng sau lưng Lão Trình, vẫn còn đang nghẹn ngào, thằng bé này bị giam tới phát hãi rồi.

- Hai ngày qua được thanh tĩnh hiếm có, tiểu chất bất giác nhớ tới sự phụ, nhớ tới chuyện xưa, làm người ta vừa vui sướng vừa đau đớn, nhất thời chìm đắm vào đó, bá bá đừng trách.

- Thảo nào tiểu tử ngươi khi thì khóc khi thì cười, hóa ra là nhớ sư phụ, có chút lòng hiếu thảo đấy, lát nữa ra ngoài khắc bài vị dâng mấy nén hương, con người có cái nhớ tới thì sẽ không suy nghĩ loạn bậy, chuyện gì cũng vùi trong lòng sẽ tổn thương tâm thần, mẹ nó chứ còn đáng sợ hơn là bị thương cơ thể. Con người có bao tâm tư, có bao nước mắt đều giới hạn cả, dùng càng nhiều, sau này càng ít, quý lắm đấy, ngươi mới 15 tuổi, sau này sẽ có lúc thương tâm, giờ thì dùng ít thôi.

Lý Thừa Càn chỉ vệt nước mắt trên mặt bản thân, ý tứ là mình cũng cần an ủi, thằng nhãi này càng ngày càng có vị người rồi, đấy mới là tình cảm nên có của đứa bé mười mấy tuổi. Lão Trình bĩu môi:- Vân tiểu tử là thương tâm, ngươi là khóc, nam tử đại tượng phu nhốt hai ngày đã ỉa đùn, còn muốn lão phu chùi đít hộ à? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Nói xong quay đầu bỏ đi, Lý Thừa Càn đỏ mặt, mồm há ra không nói được gì. Vân Diệp vỗ vai hắn:

- Điện hạ tìm Trình đại tướng quân an ủi, có phải đầu đụng vào heo rồi không?

Lý Thừa Càn nóng lên nhào lên lưng Vân Diệp, hai tay ra sức kẹp cổ y, Vân Diệp mặc xác, vác hắn ra khỏi địa lao.

Một bát mì thịt cực lớn kéo hồn Vân Diệp hoàn toàn quay trở lại, Lý Thừa Càn ôm bụng rên gừ gừ, ăn nhiều quá mà. Nhướng mày khiêu khích với y, ý bảo mình cũng ăn no rồi, kệ xác hành động vớ vẩn của Lý Thừa Càn, không thấy Vượng Tài đang thò đầu vào trong lều sao, hai ngày không gặp, nó nhớ ta rồi.

Vượng Tài càng ngày càng có tính người, miệng cứ khọt khẹt nói chuyện với Vân Diệp, chẳng cần phiên dịch, Vân Diệp hiểu hết, chẳng qua là hai ngày không thấy Vân Diệp, tưởng rằng y bỏ trốn một mình, đi ăn ngon uống say ở đâu, không đưa nó đi cùng, thoát khỏi cái nơi địa ngục nhân gian này.

Vân Diệp trịnh trọng giải thích nguyên nhân vắng mặt hai ngày với nó, không phải là đi ăn một mình, mà là bị nhốt lại. Vượng Tài hiểu rất rõ cái nỗi khổ giam cầm, đồng cảm dùng đầu dụi vào Vân Diệp, ý tứ là đã tha thứ cho y rồi, bảo y chuẩn bị cỏ dầy sạch sẽ cho mình chuẩn bị qua mùa đông.

Một người một ngựa trò chuyện vui vẻ quên trời đất, Vân Diệp thi thoảng kể cho nó nghe ưu khuyết điểm của ngựa cái, Vượng Tài bổ xung thêm. Cả hai hoàn toàn ngó lơ những ánh mắt quỷ dị người đi qua đi lại ném về phía mình.

Một tên béo mặc giáp da hứng thú đứng bên cạnh nhìn người ngựa giao lưu, hai tay xoa cái bụng phệ to tướng, thi thoảng còn vỗ đen đét. Vân Diệp bị nhìn tới thiếu tự nhiên, chưa bao giờ gặp tên béo này, tuổi chừng ba mươi mấy, mặt còn mang đặc điểm di truyền của người Hồ, hốc mắt hõm sâu, con ngươi màu vàng nhạt, mũi ưng, mặt tròn tròn mang nụ cười ấm áp. Thấy Vân Diệp chú ý tới mình, tên béo liền đi tới vỗ lưng Vượng Tài khen ngựa tốt. Vân Diệp thấy người này khí độ bất phàm, khom người thi lễ:

- Đây là con ngựa hoang vãn bối nhặt được ở đồng hoang, không dám nhận lời khen của tiền bối, không biết tôn tính đại danh của tiền bối là gì?

Chương 37: Trường Tôn Vô Kỵ

Vân Diệp đã tới triều Đường bảy tháng rồi, có lẽ là vì hoàn cảnh, có lẽ là vì sợ hãi, cho nên y đem phạm vi sinh hoạt của bản thân thu lại rất hẹp, ngoại trừ quân doanh, y chẳng có tâm tình ra ngoài thám hiểm, người quen toàn bộ liên quan tới quân đội. Lý Thừa Càn là trường hợp đặc biệt, y cho phép vị thái tử điện hạ này tiếp xúc thân mật với mình trừ một số nhân tố công lợi ra, đa phần là thương xót vô hạn cho số phận bi kịch của vị hoàng tử này.

Đứng ở trước mắt y dù sao cũng là một đứa trẻ, còn có thể làm rất nhiều điều, vì sự bất hạnh của mình, y rất muốn thử thay đổi vận mệnh của Lý Thừa Càn, xem mình rốt cuộc có phải là con bươm bướm trong bánh xe vận mệnh hay không. Biết được vận mệnh của người khác khiến Vân Diệp có chút cảm giác cao hơn người, cho nên với nhân vật vĩ đại trong lịch sử cũng chẳng có mấy kính trọng, ví dụ như Trương Tôn Vô Kỵ được công nhận là công thần đệ nhất ở Lăng Yên Các đứng trước y đây. nguồn TruyệnFULL.vn

- Thì ra là Trường Tôn đại nhân, hạ quan vô lễ rồi, mong đại nhân thứ tội.

Quan nhỏ, tuổi nhỏ, biết sao được, đành phải đóng vai con lạy cụ vậy:

Trường Tôn Vô Kỵ đỡ lấy Vân Diệp đang định dùng đại lễ tham bái:

- Ài, ngươi và Xung Nhi là huynh đệ thân thiết, lão phu các nghe nói các ngươi gọi nhau là huynh đệ, vậy làm cao gọi ngươi một tiếng hiền chất, được chứ hả?

Thời xưa có con cái trưởng thành là có thể xưng lão phu, nghĩ cũng phải thôi, mười ba mười bốn tuổi kết hôn, ba bảy ba tám tuổi làm gia gia, sao lại không xứng với hai chữ lão phu chứ? Dù sao mình đã có hai bá bá rồi, thêm một người nữa thì chết ai?

- Bá bá nói quá rồi, Tiểu Diệp xuất thân áo trắng may nhờ các vị trưởng bối yêu quý, lại kết giao với Tiểu Xung, Hoài Nhân, Xử Mặc, nên việc gì cũng được ưu ái, là phúc phận của tiểu chất, vừa tới nhân gian được kết giao hảo hữu, là vận may của tiểu chất mà, xin nhận của tiểu chất một lạy.

Cái bái này vốn Trường Tôn Xung phải có mặt, bái lễ kết giao mà. Trường Tôn Vô Kỵ đỡ Vân Diệp lên, cười khà khà:

- Người trẻ tuổi quen biết nhau là chuyện tốt, nghe nói ân sư ngươi là dị nhân, ngươi lại thông minh, xuất thế có nửa năm mà lập nên công lao hiển hách cho Đại Đường, làm muối, sửa cách rèn sắt, khiến quân sĩ Đại Đường như hổ thêm cánh, chỉ bằng vào chừng đó điều đã đủ làm lão phu kinh ngạc. Không ngờ ngươi lại còn bồi dưỡng ra được lương thực kỳ diệu một mẫu 50 thạch, đọc được thư của Xung Nhi, lão phu còn cho rằng tên nghịch tử này nói năng bừa bãi, trên đời lấy đâu ra loại hoa mầu như vậy, tới khi công hàm của Tả Vũ Vệ doanh truyền tới Lương Châu, lão phu mới biết chuyện này không ngờ là thật, nửa đêm dùng khoái mã tới Lan Châu, tiếc rằng không có duyên thấy điềm lành, thành chuyện nuối tiếc. Có điều gặp được hiền chất là không uổng công rồi, hiền chất và Xung Nhi tuổi tác tương đương, nên tương trợ lẫn nhau, thành hảo hữu, lão phu mong đợi ngày các ngươi thành danh lập nghiệp.

Vân Diệp khom người vâng dạ.

- Nào nào nào, theo lão phu vào trong lều, nói cho tỉ mỉ ngọn ngành những chuyện này.
Trường Tôn Vô Kỵ kéo Vân Diệp vào lều, không ngờ thấy Lý Thừa Càn đang được nội thị luống cuống giúp đỡ thay y phục chải đầu, thấy cảnh này Trương Tôn Vô Kỵ mặt sầm xuống. Lý Thừa Càn chẳng kịp chải đầu nữa, vội thi lễ:

- Ngoại sinh chào cữu cữu.

Trường Tôn Vô Kỵ cung kính đáp lễ:

- Thái tử điện hạ đa lễ rồi, những việc làm của điện hạ ở Ta Vũ Vệ doanh, vi thần biết hết, có thể đồng cam cộng khổ, chia sẻ hoàn nạn cùng binh sĩ, không phải chỉ biết hưởng an nhàn ở Trường An, thần rất vui mừng. Không biết hiện giờ thái tử y phục không chỉnh tề là vì sao?

Lý Thừa Càn cúi đầu không nói, hổ thẹn vô cùng, khó khăn lắm mới buông thả một hồi lại bị bắt ngay tại trận, không biết phải trả lời ra sao? Van Diệp ở bên tiếp lời:

- Đó là do tiểu chất sai, tiểu chất và thái tử cá cược xem ai làm được 50 cái chống đẩy trước, vì thế mới có chuyện này.

Trường Tôn Vô Kỵ lấy làm lạ:- Chống đấy là sao?

- Là một loại thuật rèn luyện thân thể cơ bản, có thể tăng cường lực ở cánh tay, hông, cơ năng của tim phổi cũng được tăng cường. Mời thái tử điện hạ biểu diễn cho Tả Vũ hầu đại tướng quân xem.

Lý Thừa Càn rất tự giác chống tay xuống đất làm mấy cái chống đẩy tiêu chuẩn.

- Chà, thì ra là thế, lão phu trách nhầm rồi, thái tử điện hạ chớ trách.

Bất kỳ một người thông minh nào cũng sẽ không đánh giá về thứ mình chưa bao giờ tiếp xúc, vì dễ sai lầm, kẻ trí có chuyện không làm là ý đó. Trường Tôn Vô Kỵ là người thông minh trong số người thông minh, đương nhiên sẽ không truy cứu chuyện nhỏ vì sao thái tử y phục không chỉnh tề nữa.

Không cần Vân Diệp phải nhiều lời, Lý Thừa Càn đã đem đầu đuôi chuyện điềm lành kể lại một lần, Trường Tôn Vô Kỵ nghe mà lòng cuộn sóng hết đợt này tới đợt khác. Nhiều năm chiến loạn đã hao hết nguyên khí của Trung Nguyên, mặc dù bệ hạ và quần thần dốc tâm dốc sức quản lý cái quốc gia này, nhưng nền móng quá mỏng, trong thời gian ngắn không thay đổi được sự thực quốc gia quá nghèo khó, thêm vào nữa dù sao bệ hạ lên ngôi bất chính, giết huynh diệt đệ ép phụ thân vào vào cấm cung không cho xuất hiện trên đời, bản thân leo lên ngôi hoàng đế. Chuyện này đã cho những kẻ có dã tâm cái cớ tuyệt hảo để tạo phản, lần này Ấu Lương tạo phản có bóng dáng của Tức Vương đứng sau, hiện cần có một tin tức thật tốt lành để dẹp yên hậu quả giết huynh diệt đệ, Vân Diệp hiến lên khoai tây không nghi ngờ gì là món lễ vật tốt nhất, lật hết sử sách, có triều đại nào có thứ lương thực một mẫu 50 thạch, đây không phải là điềm lành thì còn cái gì xứng được gọi là điềm lành?

Khoai tây xuất thế chẳng những giải quyết được vấn đề thiếu thốn lương thực, về mặt chính trị càng có lợi cho hoàng đế, mượn danh điềm lành giáng thế, có thể dẹp yên các thế lực phản loạn, mượn danh trời để làm chuyện bá vương mà đao binh không cần dính máu.

Trường Tôn Vô Kỵ vui vẻ rời đi, ngay cả chuyện nhi tử bị Lão Trình giao trong địa lao cũng chẳng ngó ngàng tới, cứ như bị giam trong đó không phải nhi tử của ông ta mà là người xa lạ. Về sau mới làm rõ được, cả cái Đại Đường này cũng chỉ có một mình Trình Giảo Kim dám nhốt thái tử vào địa lao, ông ta ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng từng nhốt giam, khi đó ông ta làm tướng quân dưới trướng Vương Thế Sung tác chiến với Lý Nhị khi vẫn là thân vương dưới thành Lạc Dương, vây Lý Nhị trong một cái hang đá ở Khốn Long lĩnh đúng hai ngày, nếu chẳng phải có Tần Quỳnh kéo Trình Giảo Kim làm phản, đã chẳng có câu chuyện Tần vương bác kỵ phá thập vạn đại quân Đậu Kiến Đức.

Thêm vào nữa Lão Trình là một quân nhân chân chính, chấp hành quân pháp cực kỳ khắt khe, ở trong quân doanh của Lão Trình là không có thái tử hay tiểu binh đại binh gì hết, chỉ có binh sĩ phải chấp hành quân lệnh, phạm vào điều nào là xử phạt theo điều đó, chưa từng có ngoại lệ.

Chẳng trách Trường Tôn Vô Kỵ không đi nói đỡ, vả lại chẳng qua chỉ giam bốn ngày thôi mà, không thấy nhi tử của Lão Trình cũng bị giam à? Chuyện này thì ai đi nói giúp?

Trường Tôn Vô Kỵ căn bản không lo tính công chính của Lão Trình, lấy việc công báo thù tư không phải là tác phong nhất quán của Lão Trình. Nếu như đã bị giam thì nhất định là có lý do. Xác định được cái điềm lành kinh động khoai tây, ông ta chưa bao giờ tràn trề tự tin vào tương lai của Đại Đường như thế. Đại Đường có quân vương trí tuệ, tướng lĩnh dũng mãnh, danh thần đa mưu túc trí, binh sĩ liều chết, lại có thể khoai tây bù đắp thiếu hụt cuối cùng, chẳng có lý do gì không xuất hiện thời thịnh vượng. Chỉ cần nghĩ tới đó, ông ta kích động chỉ muốn hét to tuyên bố với toàn thế giới, thịnh thế Đại Đường sắp tới rồi.

Chương 38: Hậu di chứng

Trên bầu trời chưa bao giờ thấy nhạn lớn, nhạn bắc bay về nam chỉ là một truyền thuyết, đất Lũng chỉ là vùng hoang vắng, thành ba dặm quách bày dặm, đó là lời miêu tả chính xác nhất về Lan Châu. Toàn bộ tòa thành xây dựa vào núi, tường cao chưa tới hai trượng, rộng chưa tới sáu xích, dùng đất vàng đắp thành, ụ thành bên trên cứ như răng của ông già gần đất xa trời. Lá cờ chữ Đường cắm trên cổng thành cũng rũ xuống, trừ tường thành thi thoảng có binh sĩ tuần tra, cả thành cứ lặng ngắt như là tòa thành chết. Sắp tới mùa đông rồi, đây đáng là phải là thời điểm giao dịch nhộn nhịp, nhưng nó sắp biến thành bãi tha ma.

Vân Diệp ghìm cương, con ngựa lớn chỉ đành dừng bước, Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân ở đằng sau biến thành cái máy nói, bọn họ nói chỉ để nói mà thôi, còn về phần nói cái gì đoán chừng chính bọn họ cũng không biết, đó là hậu di chứng sau khi bị biệt giam.

Cứ nhớ tới cái cảnh khi ba bọn họ được thả ra là Vân Diệp lại thấy buồn cười, Trường Tôn Xung khóc nức nở, ôm lấy Lý Thừa Càn không chịu buông, nước mắt nước mũi quệt đầy người thái tử điện hạ, vậy còn không thể trách tội, đành mặc Trường Tôn Xung ôm. Thiết hán Lý Hoài Nhân giống như một đống bùn nhão được ngục tốt xách ra ngoài, hai mắt vô thần, môi khô khốc, cổ họng phát ra tiếng kêu quái dị.

Trình Xử Mặc là vị có biểu hiện tốt nhất, làm ra vẻ không coi ai ra gì, khinh bỉ hai người trước đó, nói với quan quân pháp:

- Có cái quái gì đâu, lão tử ngủ trong đó bốn ngày, gân cốt ngủ tới mềm ra rồi, đang định thức dậy múa vài bài quyền cho có tinh thần thì bị đuổi ra. Tiểu Xung, người xấu các ngươi chẳng phải là trang nam tử.

Mặc dù miệng nói cứng thế, nhưng hai chân nhũn như chi chi đã bán đứng hắn rồi. Quan quân pháp là người khôn khéo, tiếp lời ngay:

- Trình giáo úy đúng là tấm gương cho chúng tôi, bốn ngày biệt giam mà hào khí không giảm, đúng là trang nam tử. Đại tướng quân có lệnh, ai không phục giam thêm bốn ngày.

Trình Xử Mặc nghe thấy lại bị giam thêm bốn ngày thì mông ngồi bệt xuống đất, ra sức gào cứu mạng. Quân tốt đi qua ai nấy đều trố mắt nhìn, ba thiết han tử ăn quân côn cũng chẳng nhíu mày, chỉ bị giam bốn ngày đã thành bùn nhão, chẳng hiểu nơi đó phải làm việc khổ sai ra sao có thể khiến người ta khinh sợ đến vậy, từ sau đó trở đi, quân sĩ Tả Vũ Vệ thà ăn quân côn chứ tuyệt đối không chọn biệt giam.

Mất ba ngày thì ba vị này mới dần dần khôi phục, theo lời Trường Tôn Xung thì đó không phải chỗ của con người. Tường cứ như lúc nào cũng có thể sập xuống chôn vùi mình ở trong đó, chỉ nghe thấy tiếng tim đập, tiếng hơi thở của mình, đám ngục tốt chẳng nói lấy một câu, ngươi có hỏi cũng chẳng trả lời, mỗi ngày chỉ tới đưa thức ăn, nước, thùng sạch rồi thu thùng phân đi. Ngoài ra không có tiếng động nào khác, dù là đánh rắm cũng tốt, dầu gì nó cũng là tiếng động.

Lý Hoài Nhân nắm chặt lấy cánh tay Vân Diệp, luôn miệng cảm tạ ngày hôm đó ngăn cản hắn, không để cho Ngưu Ma Vương biệt giam, giờ nghĩ lại lông tóc lông chân dựng hết cả lên, lần đó nếu bị giam đoán chừng không còn sống mà ra được. Lần này dẫu sao còn có mấy huynh đệ làm bạn, cho nên lòng mới vững vàng hơn, vượt qua được bốn ngày, nếu không hai ngày cũng chẳng cầm cự nổi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.mTrình Xử Mặc còn chưa hết run, bốn huynh đệ thì thề tuyệt đối không bao giờ vào phòng biệt giam nữa, Lý Thừa Càn định thực hành chế độ biệt giam ở thái tử lục soái, lần bị giam này để lại bóng ma trong lòng.

Trình đại tướng quân là người tốt, biết mấy người bọn họ chịu khổ, đặc phái đám Vân Diệp, Trình Xử Mặc tới thành Lan Châu cùng huyện lệnh bàn giao chuyện ruộng muối, dù sao ruộng muối là do quân đội lập nên, mặc dù hiện giờ giao lại cho địa phương, các ngươi cũng không thể lấy trắng, thế nào cũng phải bồi thường chút ít chứ. Phải béo bở, thật béo bở, quân đội không thiếu mấy thứ rách nát. Phái bọn họ đi cũng chẳng hi vọng thu lại được mấy tiền trắng. Chẳng qua thấy bốn người chịu khổ nên bồi thường ít nhiều, nói cho cùng phải nghĩ tới thể diện của Trường Tôn Vô Kỵ, Lý Hiếu Cung.

Thân binh vào thành thông báo, bọn họ ở ngoài thành chờ đợi, không có lệnh không được vào thành, ngay cả Trình Giảo Kim cũng không dám làm trái nói gì tới bốn tên tiểu bối bọn họ. Chẳng bao lâu sau, thân binh dẫn một cỗ xe trâu cót ca cót két đi tới, không đợi bốn người xuống ngựa, một thân hình béo nung núc từ trên xe trâu bất vả len xuống, quan phục màu lục bó chặt lấy người, một trung niên mặc áo bào văn sĩ để râu dê đỡ tên béo đó, xem chừng khá là vất vả. Béo thì béo, lễ số không thể thiếu, tên béo chỉnh trang lại quan phục, khom người thi lễ:

- Hạ quan Lưu Phúc Lộc ra mắt bốn vị tướng quân, tướng quân đường xa tới đây, hạ quan không đón từ xa được, mong thứ tội.

Bình thường ba vị kia chẳng thèm liếc mắt một cái tới vị huyện lệnh thất phảm nho nhỏ kia, giờ thì khác ngày trước, mấy bọn họ được phái tới, có công vụ tất nhiên không ngạo mạn. Vân Diệp nhảy từ trên ngựa xuống, đỡ vị huyện lệnh báo lên:
- Lưu đại nhân đa lễ rồi, bản quân là Bình An huyện nam Vân Diệp, nhận lệnh Trình đại tướng quân tới cùng đại nhân thương thảo chuyện ruộng muối Hoàng Hà, mong được đại nhân chiếu cố nhiều hơn.

Diêm Vương còn đỡ chứ tiểu quỷ mới khó dây, mà đám quan nhỏ cơ sở này lại là khó chơi nhất, ở kiếp trước, chỉ một tờ văn bản mà phải chạy mười mấy cửa, ông này một dấu, bà kia một dầu, đó gọi là có lợi phải chia đều, ở nơi này cũng chẳng ngoại lệ. Vân Diệp hiểu rõ lắm, nên lấy công văn ra đưa cho Lưu huyện lệnh, ai ngờ tên quan béo này chẳng thèm xem bỏ ngay vào trong lòng, khuôn mặt phì nộn cười tới chẳng thấy mắt mũi đâu:

- Đương nhiên, đương nhiên, hạ quân phải tuân theo quân lệnh Đại tướng quân, giờ trời đã tối, hạ quan có chuẩn bị chút rượu thịt, tẩy trần cho bốn vị tướng quân.

Vân Diệp ngẩng đầu nhìn mặt trời mới mọc lên chưa bao lâu, thấy hơi lạ, thế này mà nói trời đã tối? Trường Tôn Xung tiếp lời:

- Bọn ta là quân nhân, có quân lệnh ước thúc, không được vô cớ vào thành, nhưng giờ trời tối rồi, đành vào thành nghỉ ngơi vậy.

Bà mẹ nó, té ra Lưu huyện lệnh đang kiếm cớ cho mấy bọn họ vào thành, may mà Trường Tôn Xung am hiểu cái ngón này nên mới thuận thế nói theo. Được chủ tớ huyện lệnh mời lần nữa, bọn họ mớ đành miễn cưỡng vào thành.

Lan Châu bề ngoài rách nát, khó che lấp được sự phồn hoa bên trong, đi qua thành quách không xa liền tới nội thành, chẳng trách không nhìn thấy người, hóa ra người ta tụ tập trong nội thành hết cả, từng bao muối được đóng dấu muối quan, chất lên xe trâu rời cổng tây hướng về phía tái ngoại. Tả Vũ Vệ doanh ở phía đông, không một ai có gan không có việc gì lại tới quân doanh tham quan, không cẩn thận bị chụp cho cái mũ gian tế thì bi ai rồi. Đoán chừng chính phủ địa phương cũng ra lệnh bách tính không được làm phiền quân đội.

Vân Diệp không ngờ rằng mình nhất thời vô tình truyền thụ phương pháp làm muối lại hình thành một sản nghiệp ở Lan Chân, chỉ thấy những chiếc xe trâu chở đầy muối ăn cuồn cuộn từ cửa bắc đi vào, dân phu vác bao, trướng phòng tiên sinh cân đo, thương nhân áo thô vải gai nhưng vô cùng phóng khoáng, xen lẫn vào đó là tiếng phụ nhân cười, tiếng trẻ con khóc, tiếng người bán rong rao hàng, tạo thành cảnh thị tỉnh sống động.

Một người mặt đầy râu đỏ, mắt nâu, đầu quấn khăn trắng có lẽ là người Hồ, thấy đám Vân Diệp khí độ bất phàm thì sán đến chào mời bảo thạch ngoại vực long lanh sắc màu. Đám Vân Diệp chẳng động lòng, ông ta lại kéo khăn che mặt của một Hồ nữ, vỗ bộ mông đầy đặn của cô ả, khoe với bọn họ vóc dáng nóng bỏng của Hỗ nữ.

Chương 39: Uy hiếp đáng sợ

- Tiện nhân, tiện nhân.

Vân Diệp cả đoạn đường vừa đi vừa chửi, không phải chửi cô ả Hồ cơ lẳng lơ kia, mà chửi đám huynh đệ khốn kiếp của mình.

Vừa mới rồi thôi đám huynh đệ kháng cự lại sức hấp dẫn của Hồ cơ, nhất là Trường Tôn Xung còn thản nhiên kể ra ưu khuyết điểm trên người Hồ cơ, từ trinh tiết đến da dẻ thậm chí tới mức độ nghe lời, thể hiện hoàn mỹ tố chất của một tên hoàn khố, cuối cùng hạ quyết định:

- Huynh đệ ta là con cháu cao môn, sao có thể thành liên khâm ( đồng hao) với hạng bán buôn khuân vác, ả Hồ cơ này không biết đã hầu hạ bao nhiêu người rồi, coi huynh đệ ta là hạng rửa bô đổ chậu thay cho người khác, đúng là đại xỉ nhục.

Căn bản chả cần phải nói gì, thân binh bên cạnh giơ vỏ đao lên đập, thương nhân Hồ ngã ra đất dùng tiếng Quan Thoại ngọng ngịu cầu xin.

Lý Phúc Lộc cười hì hì trêu ghẹo:

- Người Hồ chẳng kẻ nào tốt đẹp, tối mắt vì lợi, vì mấy đồng xu mà đem cả lão bà, muội tử, nữ nhi khoe da lộ thịt để kiếm ăn, ai mà trả được giá thì ngủ cùng cũng là chuyện thường. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Nói xong ôm bụng với bộ dạng dâm tiện, xem ra tên này đã được thưởng thức Hồ nữ rồi.

Thấy mọi người không có hứng thú với Hồ nữ, Lý Phúc Lộc liền nói lần này bình loạn đất Lũng có rất nhiều thị tộc có tội phải đi đày, đều do quan gia đem bán, xuất sắc thì cho làm quan kỹ, tầm thường bán làm nô tỳ. Hiện giờ trong quân thự có không ít, ông ta cũng rất là đau đầu. Tên béo này cố ý nói thế, tục ngữ có câu:" Ở quân doanh ba năm, lợn nái biến thành Điêu Thuyền." Càng chẳng cần nói tới ba tên công tử hoàn khố này, từ mười bốn mười lăm tuổi đã đi chơi thanh lâu, đâu phải là thiếu niên thuần khiết, chưa thấy người mà mắt đã đỏ lên thèm khát rồi.

- Huynh đệ đi an ủi những nữ tử đáng thương đó, đây là trách nhiệm của con cháu Trường An, còn về việc giao tiếp ruộng muối thì làm phiền Tiểu Diệp rồi.

Đám khốn nạn nói xong liền thúc giục Lý Phúc Lộc đưa bọn chúng đi an ủi nữ tử đáng thương, ngay cả thân binh của Vân Diệp cũng đem đi. Lý Phúc Lộc cười hì hì bộ dạng hiền từ như phật Di Lặc phái thủ hạ dẫn đường, bản thân cùng Vân Diệp thong thả đi về quan thự.Thông minh, Lý Phúc Lộc là người thông minh, kín đáo tặng Vân Diệp 500 lượng bạc, nói là cảm tạ Vân Diệp biến Lan Châu từ vùng đất nghèo nàn thành giàu có, cống hiến vô tư cách chế muối tạo phúc một phương, Lan Châu đã khắc bia ghi lại, con cháu đời đời không quên Bình An huyện nam cao thượng vô tư, đáng kinh thần thánh... Gì gì đó. Vì không để cho ân nhân tạo phúc chúng sinh phải đi xin cơm, hương thân địa phương gom góp 500 lượng biểu đạt tâm ý.

Nói chúng là một đống lời hay ý đẹp, chỗ riêng tư nói gì cũng dễ, nhưng nhắc tới việc công một cái, tên béo mặt thay đổi ngay, dáng vẻ đường đường chính nghĩa, há miệng ra là bản huyện, ngậm miệng lại là bách tính, tóm lại một câu, không có tiền, hay là xin Bình An huyện nam đợi nửa năm thu được thuế rồi tính sau? Thấy mặt Vân Diệp mặt đen như đít nồi, lại nói:

- Bạc không có thực, nhưng lương thực lại có rất nhiều, hay là đem ít lương thực về?

Nói cho cùng Van Diệp đâu có tiếp xúc với đám quan viên giảo hoạt này, bị thuật thay đổi bộ mặt của đối phương mê hoặc làm cho như đi vào sương mù, nhất thời không biết phải làm sao.

Đất Lũng đương nhiên không thiếu lương thực, người vốn ít, đất muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, thêm vào Đột Quyết ngăn quan ải, chặn đường vận lương tới Trường An, thuế má năm trước còn chưa đưa tới Trường An, bản địa cũng tích trữ lượng lớn lương thực, có thể nói là thừa thãi thành nạn rồi. Chỉ biết nhìn lương thực mục nát trong kho, vì số lương thực quý giá này Lý Phúc Lộc cùng ngày đêm lo lắng, không ngờ rằng thừa lương thực tới một ngày lại trở thành gánh nặng. Lật hết sử sách cũng chưa hề nghe thấy.

Lương thực? Trong lòng Vân Diệp tựa hồ có chuyện gì đó mà không nghĩ ra được, rất quan trọng, nhất định là có liên quan tới lương thực, nhưng là chuyện gì đâ ngăn Lý Phúc Lộc đang liếng thoắng luôn mồm lại, đi vòng tròn quanh đại sảnh, làm Lý Phúc Lộc chẳng hiểu ra làm sao.
Lý Phúc Lộc bố trí phòng khách rườm rà giống những người khác, bình hoa to uỵch bày liền một lúc bốn cái, bốn ông Phúc Lộ Thọ Hỉ không thiếu ông nào, mặt thì xanh không ra xanh, lục không ra lục, cứ như là bị ăn đòn, trông mà ngứa mắt, chẳng biết là trình độ thưởng thức của vị này nó thế, hay là cố ý chơi xấu Vân Diệp, cảnh chim bắt sâu trên đó thì mờ tịt, chẳng biết chim mổ ve sầu hay là dê mèn, nhìn mỗi cái râu dài kia thì thực sự là không phân biệt được. Cây liễu ngoài cửa thì đã không còn lá nữa, cành oặt xuống đu đưa loạn xạ trong gió, năm Trinh Quan thứ ba sắp tới rồi.

Vân Diệp nghĩ không ra không buồn nghĩ nữa, lão tử nể mặt mà không biết điều, vậy thì để Trình Giảo Kim tới tìm ông, ông có trơn đến đâu trước mặt Lão Trình xuất thân thổ phỉ cũng chẳng là gì, ông chỉ là con cào cào sau mùa thu, chẳng nhảy nhót nổi bao lâu nữa đâu. Vân Diệp cười toét miệng, học tên béo chắp tay nói:

- Lưu đại nhân không thẹn là vị quan tốt trong như nước, sáng như gương, tại hạ khâm phục vô cùng, Vân Diệp từ nhỏ kết tóc học tập, nay hai người chúng ta vì món lợi nho nhỏ mà tranh luận không thôi, thật là hổ thẹn. Không bằng chúng ta không bàn công vụ nữa, hiếm được một ngày mây nhẹ gió mát như hôm nay, đại nhân làm một bầu mỹ tửu vài món ăn vặt, chúng ta chỉ bàn phong hoa tuyết nguyệt, được chăng?

Lý Phúc Lộc không rõ Vân Diệp bày trò gì, theo lời bảo nha hoàn bố trí rượu thịt.

Vân Diệp quả nhiên không nhắc tới công vụ nữa cùng Lý béo chén qua chén lại, cười nói vui vẻ, không ngờ tên béo này lại xuất thân tiến sĩ, từng lưu danh bảng vàng, chỉ là xuất thân hàn vi, trong triều lại không có chỗ dựa, đành tới nơi hoang vu bần cùng này làm quan. Chẳng trách không nể mặt Lão Trình, tên này bốn năm qua cũng quản lý cái huyện n ỏ chưa tới vạn dân này đâu ra đấy, lúc chuyện trò chỉ cần thuận miệng nói ra được các loại điển cố, kinh thi sử thư càng thuộc nằm lòng, tuyệt đối không phải hạng nửa mùa như Vân Diệp có thể sánh bằng. May mà Vân Diệp cũng có ưu thế, các loại châu thổ phong tình thiên hạ, phong tục tập quán kỳ lạ đều biết, kể cho Lý Phúc Lộc há hốc mồm nghe, cho tới khi đám Trình Xử Mặc thỏa mãn tới tìm Vân Diệp mới vui vẻ tan cuộc.

Trên đường về quân doanh Vân Diệp mặt âm trầm không nói không rằng, ba tên Trình Xử Mực còn tưởng rằng y bị ức hiếp, muốn xoay đầu ngựa kiếm tên béo tính xổ. Vân Diệp khuyên mấy lần mới chịu thôi.

Vừa tới quân doanh Vân Diệp liền mang bao tải chưa đầy bạc tới lều soái, Lão Trình đang tán dóc với máy lão tướng, thấy Vân Diệp về, các lão tướng biết có chuyện đều lần lượt cáo từ, đợi mọi người rời lều, Lão Trình nhìn khuôn mặt u ám của Vân Diệp, hỏi:

- Sao rồi, bị thua thiệt hả? Đừng nghĩ tên Lưu Phúc Lộc đó béo ú ngu xuẩn, đó là viên quan có tài đấy, đại quân hai vệ tổng cộng ba vạn người, vậy mà cung ứng lương thảo chưa bao giờ sai sót, chấp hành ý chỉ của bệ hạ cũng cực kỳ thỏa đáng. Lão phu không đi làm khó hắn, tiểu tử ngươi cũng đừng gây chuyện với hắn, nếu không cho ăn quân côn đấy.

- Bá bá, tiểu chất hôm nay mặc dù không đạt được mục đích, nhưng cùng Lưu Phúc Lộc nói chuyện rất vui, người này là kẻ sĩ học rộng, tiểu chất sao dám vô lễ, chỉ là khi uống rượu nhớ tới ân sư có nói một câu, khiến tiểu chất không cười nổi nữa, cho nên mới vội vàng quay về.

Vân Diệp nhìn thấy hình giống con cào cào trên bình hoa của Lưu Phúc Lộc, đột nhiên nhớ tới nạn châu chấu lớn càn quét bình nguyên Quan Trung năm Trinh Quan. Châu chấu kéo tới ngợp trời, dọc đường chúng đi mạ bị ăn hết, ngay cả cây cối cỏ dại cũng không thoát nạn. Dân gian có lời đồn đây là sự trừng phạt của ông trời cho việc Lý Nhị giết hại huynh đệ, chỉ có trả chính vụ cho thái thượng hoàng mới có thể trừ nạn châu chấu. Lý Nhị trăm miệng cũng chẳng cãi nổi, trong lúc bi phẫn nuốt sống châu chấu hạ chiều:" Nếu trẫm có tội hãy để châu chấu ăn tim gan trẫm, trừng phạt mình trẫm là đủ rồi, đừng ăn lương thực của bách tính."

Chương 40: Nạn châu chấu

- Năm sau có nạn châu chấu sao?

Lão Trình tóm lấy bả vai Vân Diệp nhìn ánh nắng chan hòa ngoài lều thấy khó tin, ai có thể thấy trước được chuyện sau này chứ? Mặc dù biểu hiện của Vân Diệp rất kiệt xuất, nhưng Lão Trình hoài nghi tính chân thực của câu nói này. Không phải ông ta nghi ngờ điều Vân Diệp nói, mà chuyện này liên quan quá lớn, chẳng may có gì ngoài dự liệu, một cái tội lớn dùng lời lẽ mê hoặc đám đông sẽ chụp xuống. Nhất là vào thời điểm toàn quốc lòng người bất ổn như thế này càng phải thận trọng.

Nếu như bỏ mặc thì chắc chắn là biện pháp ổn thỏa nhất, sẽ không ai biết, cũng sẽ không có phiền toái gì, nhưng cứ nghĩ tới thiên tai đáng sợ, ngàn dặm trống trơn, giết con mà ăn, ngay cả mãnh tướng giết người như nghóe cũng không rét mà run.

Đây đúng là gút thắt không cởi nổi, nếu như chỉ có mình Lão Trình ta thì không khó xử như vậy, nhưng hiện giờ Vân Diệp vừa mời tìm được người thân, Vân thị gia tộc đón đợi hưng vượng. Nếu để tên tiểu tử này bị hại trong nạn châu chấu thì thật quá đáng tiếc.

- Bá bá không cần quá khó xử, ân sư là nhân vật như thần tiên, dù tiểu chất đã hỏa táng người đồng thời rải tro vào Hoàng Hà, song vẫn không xác định được có phải lão nhân gia đã chết thật rồi không, hay là vì muốn ép tiểu chất nhập thế nên mới dùng chiêu kim thiền thoát xác này, đây cũng không phải là lần đầu nữa. Lần trước vì trốn tránh Y Tư Lam giáo (Islam) giáo truy tìm, đành giả chết, người cũng sinh ròi rồi, tiểu chất khi đó mới tám tuổi, phải dốc hết sức mới đào được cái hố chứa nổi người, không ngờ gia sư sống lại mang tiểu chất bỏ chạy 300 dặm, thoát khoải sự tuy tìm của những người kia. Lão nhân gia người nếu đã nói rõ năm sau có nạn châu chấu, vậy thị nhất định sẽ có, tuyệt đối không sai.

Những lời này làm Lão Trình trố mắt ra, cơ thể sinh ròi rồi mà còn sống lại được, đây đúng là chuyện nực cười nhất trên đời, nếu chẳng phải thấy Vân Diệp mặt rất nghiêm chỉnh, nói không chừng đã đá văng ra ngoài rồi. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lão Trình vừa định lên tiếng thì Vân Diệp chặn lại:

- Băn khoăn của bá bá sao tiểu chất không hiểu, tiểu chất nếu đã nhập thế nhận quan chức của bệ hạ, cầm tiền của người thì phải trừ tai nạn cho người ta, đó là chân lý trên đời, tiểu chất tin gia sư, lấy mạng cược một lần tính chính xác trong lời gia sư, thân là đệ tử, chuyện này tiểu chất quyết định một mình dâng biểu, Trình bá bá đừng xen vào vũng nước đục này nữa.

Đây là lần đầu Vân Diệp phải quyết định một việc, trên đường đi y đã nghĩ kỹ đối sách rồi, nhớ lại trước kia xem nạn đói ở Châu Phi trên TV, cái đứa bé đầu to thoi thóp bị con kền kền rình đợi, thiếu nữ đáng lẽ ra phải có đường cong lả lướt lại như một bộ xương khô nằm trên đống cỏ, Vân Diệp nghĩ mà sởn gai ốc, nếu như không kịp thời nhắc nhở quần thần Lý Nhị, một khi châu chấu tập kích, toàn bộ Quan Trung sẽ thành địa ngục nhân gian.
Sử sách có ghi lại: Cả Quan Trung đều toàn châu chấu, thức ăn và cây cỏ đều hết sách, che kín đất trời, người ngựa không đi được. Như vậy phải có trên trăm triệu con châu chấu mới hình thành quy mô đó, đám châu chấu này không chỉ ăn cây cỏ mà là ăn người, Vân Diệp sẽ không trơ mắt nhìn nó xảy ra.

Lão Trình hơi ngạc nhiên, đây còn là tên tiểu tử thường ngày cười cợt không? Còn là thằng nhãi nghịch ngợm bị mình đá suốt ngày không? Vừa rồi Vân Diệp có nói không thể để thiên tai xảy ra mà không làm gì, Lão Trình liền thấy có chút khác biệt, đứa nhỏ này lớn rồi, có trách nhiệm rồi, bất kể năm sau có xảy ra nạn châu chấu hay không, sự thiện lương, dũng khí của Vân Diệp không phải đám ruồi nhặng xu nịnh kia có thể bì kịp.

Xoay người moi ra một cái bình gốm màu đen dưới giường, thổi bụi bên trên, mở nắm xi, nốc một ngụm lớn rồi đưa cho Vân Diệp, Vân Diệp cũng không nói một lời nâng bình lên tu ừng ựng, hai tay trả cho Trình Giảo Kim. Lão Trình và Vân Diệp nhìn nhau, sau đó cười phá lên. Lão Trìn cười vì Đại Đường lại có một vị hiền tài trưởng thành, Vân Diệp cười vì bản thân phá vỡ nguyên tắc cẩn thận là trên hết của chính mình.

Chẳng trách đời sau trên mạng có người hô hào:" Thà làm anh hùng vài phút chứ không sống hồ đồ uổng phí cả đời." Cảm giác làm anh hùng không tệ, ít nhát lừa được mỹ tửu mà Lão Trình cất giữ nhiều năm. Đang đợi uống ngụm nữa thì nghe Lão Trình bảo chuyện này phải theo tính toán của lão phu, không được tự ý làm bừa, rồi lại bị Lão Trình đá đít khỏi lều soái.

Anh hùng là cái gì? Thời buổi này chém tướng đoạt cờ không phải là anh hùng, nhiều quá mà, nhất là các tướng Tả Vũ Vệ có mấy ai chưa chém đầu vài tên tướng địch, chẳng còn mới mẻ gì nữa. Nếu như ngươi có thể đơn đấu với một con trâu, rồi đâm một đao vào tim, để máu trâu chảy vào chậu không mất giọt nào thì ngươi là anh hùng chân chính.

Hiện giờ Trình Xử Mặc chính đang làm thế, tên này ngậm một thanh chùy thủ dính máu, hai tay dốc sức vác con trâu trên gậy, lập tức có đồ tể rạch bụng mổ ruột trâu. Toàn quân doanh thành cái lò sát sinh. Đại tướng quân hạ lệnh giết toàn bộ trâu dê không mang đi được, chế thành thịt khô, Vân Diệp lại đem nội tạng chế thành ruột sấy để dự trữ. Tả Vũ vệ doanh điên cuồng dự trữ lương thực, quân sĩ không hiểu vì sao, cho rằng phải đi đánh trận xa, ai nấy hưng phấn vô cùng.Đã mười mấy ngày không thấy Đại tướng quân cười rồi, thái tử điện hạ cũng như thế, Ngưu phó soái vừa mời quay trở về hai mắt đỏ rực như muốn ăn thịt người. Trường Tôn Vô Kỵ đại nhân quân lại, rồi lại vội vội vàng vàng bỏ đi, Vân Diệp đại nhân vừa mới được bệ hạ phong làm Lam Điền huyện hầu cũng mấy ngày không cười đùa. Xảy ra chuyện lớn rồi, chẳng lẽ người Đột Quyết đã vượt quan ải?

- Sẽ có nạn châu chấu thật à?

Đây là lần thứ năm sáu chục Ngưu Tiến Đạt hỏi Vân Diệp trong mười mấy ngày qua:

Từ lúc Trình Giảo Kim đem chuyện này nói cho thái tử, rồi để thái tử dùng hình thức thư nhà kể với hoàng hậu, Lão Trình liền bắt đầu hành động điên cuồng tích trữ lương thảo, toàn Lũng có bao nhiêu lương thực dư thừa đều mua hết, thừa lúc cuối thu trâu dê béo tốt, hạ lệnh mổ thịt quy mô lớn. Đồng thời phái đội săn thú tới vùng núi đất Lũng săn thịt rừng.

Hành động của Trình Giảo Kim tất nhiên kinh động tới Trường Tôn Vô Kỵ, sau khi hỏi rõ nguyên do cũng bắt đầu tích trữ lương thực khiến giá lương thực ở Lũng tăng vọt. Lưu Phúc Lộc ngay lập tức đưa tới cho Vân Diệp 5000 quan tiền, không nhắc tới chuyện lấy lương thực trả thay nợ nữa.

Lương thực được vận chuyển không ngớt vào quân doanh, mỗi khi gom đủ một vạn thạch là do một trăm sĩ tốt của thái tử hữu soái áp tải tới Trường An. Lũng có phụ binh phụ trách vận chuyển lương thực. Trường Tôn Vô Kỵ càng ác, lấy muối ăn đổi lấy trâu bò dê ngựa của Thổ Cốc Hồn, lại lấy trâu bỏ dê ngựa đổi lấy lương thực, mưu lợi hai đằng, cướp bóc điên cuồng của Thổ Phồn, Thổ Cốc Hồn vốn không có nhiều lương thực, một mặt là vì trữ lương, mặt khác là hạ thấp năng lực phát động chiến tranh của hai nước đó.

Ngưu Tiến Đạt hớn ha hớn hở quay trở về, tuyên đọc ý chỉ Lý Nhị bệ hạ tấn thăng Vân Diệp thành Lam Điền huyện hầu, Trình Giảo Kim có tài tiến cử người hiền cũng được tấn thăng thành Trấn Quân đại tướng quân tòng nhị phẩm, Ngưu Tiến Đạt thành Hoài Hóa đại tướng quân chính tam phẩm, Trình Xử Mặc tiến chức chiêu vũ giáo úy chính ngũ phẩm, ngay cả người gặp Vân Diệp đầu tiên là Trương Thành cũng làm Nhân dũng giáo úy quan chính cửu phẩm, coi như chó gà thăng thiên hết cả rồi.

Ngưu Tiến Đạt kể lại chuyện ở cung Thái Cực, hoàng đế bệ hạ đích thân đập vỡ chum trước mặt văn võ bá quan, đào đất, thu hoạch được bảy củ khoai tây, nặng tới sáu cân bốn lạng, làm quần thần gần như phát cuồng, có người khóc lớn, có người đấm ngực dậm chân, có cả người ngửa mặt lên trời gào thét, bệ hạ càng vui mừng chảy nước mắt chẳng còn phong thái anh minh thần vũ nào nữa. Lập tức hướng văn võ phong Vân Diệp là Lam Điền huyện hầu, thực phong thiên hộ, đây là lần đầu từ khi khai quốc lấy hầu tước làm phong thưởng, đúng là hoàng ân lồng lộng. Kể mãi, kể mãi nhưng lại thấy thái tử, Lão Trình, Vân Diệp chẳng ai có chút vui mừng nào, làm rõ nguyên cớ rồi cũng đấm tay lên bàn, không vui nổi nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau