ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Hoan Lạc Cuối Cùng

Vừa đấm vừa đá đuổi tên ngu ngốc đi, nằm thẳng cẳng trên lan can, phải nghỉ ngơi thật tốt, trong kia không dám vào nữa rồi. Có người nắm góc áo Vân Diệp, nghiêng đầu qua thì thấy Thì Thì và Tân Nguyệt, gian nan nở nụ cười:

- Sao nàng không vào, ca vũ rất hay. Không cần để ý tới ta, ta chỉ hơi mệt, nghỉ một lát là ổn.

- Thiếp thân ở đây cùng phu quân, không không gì hết, chàng nằm đi, thiếp nắm tay chàng là được.

Tân Nguyệt vừa khóc, ai ức hiếp nàng?

Vừa định hỏi thì Tân Nguyệt đặt tay y lên má mình, nước mắt chảy càng nhiều.

- Không ai ức hiếp thiếp, cũng không ai dám ức hiếp thiếp, chỉ là nhìn thấy chàng mệt mỏi như thế trong lòng không dễ chịu. Một mình chàng phải đối phó với toàn bộ người trong kịch viện, thiếp sợ chàng mệt quá mức. Diệp Tử, chúng ta không cần tiền, chúng ta về nhà được không? Thiếp hầu hạ chàng ngủ, đắp chăn ấm cho chàng, mặc kệ mọi thứ. Về nhà ngủ một giấc cho tới tận khi trời sáng, giống như đêm tân hôn của chúng ta vậy, được không?

Nàng nói làm Vân Diệp thiếu chút nữa rơi nước mắt, không được, đám khốn kiếp bên trong đều nợ mình, không đòi lại sao được, lần này lão tử phải vét sạch Trường An, còn khiến đám khốn đó nợ Lý Nhị, không được mềm yếu.

Bật người ngồi dậy, không nổi, đành bò dậy, hoạt động cổ, nói với Tân Nguyệt:

- Phu nhân gia thì hiểu cái gì, nàng cứ đi xem ca vũ đi, vui vẻ mà xem mới là chuyện của nàng, chuyện khác là của nam nhân, đừng hỏi, ta còn chưa chết được đâu.

Nói xong liền đẩy Tân Nguyệt và Thì Thì vào trong, bản thân tới trước một cái cửa sổ, ghé qua cửa sổ nhìn vào bên trong, chỉ thấy ống tay áo của Quan nương tử dập dờn bay múa, ống tay áo dài ba bốn trượng chẳng hiểu bay lên thế nào, chuyện này còn khó hơn cả múa lưu tinh chùy. Chiếc eo thon mảnh mai như cành dương liễu uốn thành tư thế cực khó, cặp mông tròn xoe căng chặt sau lớp lụa mỏng, da thịt mập mờ hiện ra khiến nam nhân sôi sùng sục, chỉ muốn đè ngửa ả ra khám phá mỹ cảnh phía dưới.

Cả Vân Diệp cũng thấy mũi nong nóng, máu có xu thế trào ra, DCM, lần trước tới Yến Lai lâu ả có chơi trò này đâu, hoàng đế vừa tới là hận không thể lột sạch ra, yêu tinh!

Vân Diệp không nhớ mình có nói hai chữ yêu tinh, chẳng lẽ là tiếng vọng? Tiếng vọng có thể nói ra lời trong lòng thì hiếm có thật đấy. Nghe thấy đằng sau có động tĩnh, quay đầu lại nhìn thì thấy rất nhiều nữ quyến đã chạy ra, kiểu múa của Quan nương tử không phải đám phụ nhân có thể chịu nổi, vả lại ả có múa cho nữ nhân xem đâu. Đoán chừng không chịu nổi bản mặt háo sắc của nam nhân mình, nên đám nữ quyến này mới chạy ra ngoài.

Lỗ tai xoắn lại, Trình phu nhân đã nổi giận ngút trời, xách tai Vân Diệp hỏi:

- Ca vũ hay như vậy, sao lại kiếm con yêu tinh vào phá hoại, ngươi nhìn phía dưới xem, kẻ nào cũng chảy nước dãi ra rồi, còn chút trang trọng nào không?

Bà vừa lên tiếng, một đám phụ nhân lớn tuổi vây lấy, tới túm cổ áo cũng có, đang lúc nguy nan thì Hà Thiệu nhảy ra, hét lên với Vân Diệp:

- Diệp Tử, Diệp Tử, mau xem, Quan nương tử đang học phi thiên đánh tỳ bà.

Đúng là hảo huynh đệ, xem tới chỗ kích thích nên tới rủ Vân Diệp xem cùng.

- Chư vị thẩm thẩm, chuyện mời ca cơ, tiểu chất thực sự không biết, đều do Hà Thiệu làm, mọi người đi tìm hắn.

Huynh đệ đôi khi dùng để bán đứng, nhất là gặp phải tình huống này.Phụ nữ Đại Đường rất hung hãn, nhất là phu nhân của Phòng Huyền Linh, tay ôm một con ly miêu trắng muốt kêu lớn lao về phía Hà Thiệu, càng khủng bố hơn nữa, phu nhân của Úy Trì biết võ công, còn rất cao, váy vén lên một cái, chân liền tung ra, đá mạnh vào bụng Hà Thiệu. Hà Thiệu người gập lại, liền ngồi xuống đất ộc nước ra, đám phụ nhân kia chân đấm tay đá, còn lấy trâm đâm, Vân Diệp nhìn mà run liên hồi.

Khó khăn lắm mới hả, Hà Thiệu nằm thẳng cẳng trên mặt đất, ngay cả chỗ đũng quân cũng có mấy dấu bàn chân nhỏ, đám phụ nhân ngửa cổ vào kịch viện. Vân Diệp vội vàng bế Lão Hà lên, mặt sưng vù rồi, Lão Hà ôm tiểu huynh đệ kêu thảm, một lúc sau ngừng kêu nói với Vân Diệp:

- Trận đòn này không thể bị đánh miễn phí, đợi lát nữa bán đấu gia hại mấy người được không?

- Chỉ cần huynh muốn thì hại ta cũng được.

- Đáng tiếc ngươi không thấy Quan đại gia cong mông ưỡn ngực đàn tỳ bà, chân giơ lên rất cao, nếu như đèn sáng hơn chút nữa thì tốt rồi.

Lão Hà ăn đòn tới có kinh nghiệm rồi, mặc dù mặt mũi thâm tím, nhưng không ảnh hưởng tới hành động, chỉ là mấy dấu máu ở lưng trông khiếp người.

- Ả Quan nương tử đó sao lại vô lễ như vậy, bệ hạ và nương nương đang xem, còn ra thể thống gì nữa.

Nói tới chuyện này là Vân Diệp tức giận, đây không phải là kỹ viện mà là sân khấu, biểu diễn phóng khoáng như thế ở đời sau không là gì cả, nhưng ở Đại Đường dứt khoát là mất phong hóa.

- Quan nương tử hỏi ta, điều chỉnh một chút có được không, ta đồng ý, ai mà ngờ ả lại khiêu vũ, còn khiêu vũ phóng túng như thế.

Hà Thiệu không có sức đề kháng với nữ nhân, trong nhà đã có bảy tám tiểu thiếp, tên này còn không chịu thay đổi, trận đòn này không hề oan.

Bên trong lại oanh động, Vân Diệp vội vàng nhìn vào, may mà Công Tôn thị đang múa kiếm, y phục trên người vẫn chỉnh tề, chỉ là múa múa thế nào mà kiếm của ả ta bay ra, khi sắp đấm vào ngực một thương nhân ở trên cùng thì bay ngược trở lại, nhìn kỹ té ra chuôi kiếm có buộc một dải lụa trắng, khống chế kiếm bay mua khắp nơi. Con bà nó, chẳng lẽ đây chính là kiếm khí động tứ phương mà trong thơ của Đỗ Phủ miêu tả?Tích hữu giai nhân công tôn thị

Nhất vũ kiếm khí động tứ phương

Quán giả như sơn sắc tự tang

Thiên địa vị chi cửu đê ngang

Hoắc như nghệ xạ cửu nhật lạc

Kiểu như quần đế tham long tường

Lai như lôi đình thu chấn nộ

Bãi như giang hải ngưng thanh quang

Đây chẳng phải là thanh quang gì nữa, mà là sợ tè ra, thương nhân kia miệng sùi bọn mép, người bên cạnh đều bịt mũi, không cần tới gần đã biết.

Một người biểu diễn điệu ( hồn thoát) trứ danh, một người đem cả (kiếm khí) cực hiểm ra, chỉ để lấy một nụ cười của Lý Nhị, hiện giờ Lý Nhị vượt qua trình độ của Bao Tự, là đối tượng toàn bộ Đại Đường vây công, đúng là làm người ta hâm mộ.

Người khác nổi giận thì không sao, Trường Tôn thị nổi giận mới chết người, vội vàng tới trước phòng bao của hoàng đế, xin hoạn quan thông báo, vào phòng bao, thấy Lý Nhị mặt mày vui vẻ, Trường Tôn thị cũng cười tủm tỉm, còn không ngừng bình phẩm, hai vợ chồng tựa hồ rất hưởng thụ.

Chuẩn bị lặng lẽ rút lui thì Lý Nhị lên tiếng:

- Thú vị lắm, Công Tôn thị cho vào cung dạy một số vũ nương múa kiếm đi.

Động sắc tâm rồi sao? Nhìn dáng vẻ Trường Tôn thị thản nhiên như không, đành khom người vâng dạ, Công Tôn thị chắc là nóng ruột đợi tin này lắm rồi.

Cuối cùng cũng có tiếng sáo truyền tới, biểu diễn âm thanh tự nhiên, mấy danh gia khẩu kỹ làm ra không khí yên tĩnh của non cao rừng thẳm y như thật. Ở bên cây trúc bao vải bên trên tô màu hoa văn của rắn, một màu trắng, một màu xanh, bay đi bay lại, đôi mắt một con xanh thẩm, một con đỏ rực, dưới ánh đèn như hai con rắn thật. Kịch viện tức thì yên tĩnh lại, lưỡi rắn không ngừng thè ra thụt vào, đó là do học sinh của thư viện làm, mấy ca cơ còn chưa làm nổi. Một luồng khói bốc lên, khi khói lửa tan đi, trên mặt đất có hai nữ tử kiều mỵ, một áo xanh, một áo trắng, như vừa tỉnh giấc...

Vân Diệp không có thời gian đi xem mấy thứ giả tới thô thiển đó, ra hậu trường cùng Hà Thiệu chuẩn bị cuộc bán đấu giá, phó dịch Vân gia tay bê từng hộp đàn mộc, ngồi ở hậu trường, mỗi cái đều có số.

Trước tiên đấu giá kim ti nam mộc, giá thấp nhất là ba trăm quan, chỉ bán mười cây, còn lại đem xây cung điện xong mới bán. Gạo tím còn chưa đem bán đã bị hoàng gia cùng Vân, Trình, Ngưu gia phân chia sạch rồi, đó là thứ dưỡng sinh tốt, chỉ có ở Long Nham Khê, sản lượng ít ỏi, giá thì chẳng đắt, chỉ là không ai biết mà thôi.

Chương 357: Câu Hồn Đoạt Phách

Chỉ hai nén hương nữa là hết kịch rồi, người dưới sân khấu đại khái là nghe được câu tình thoại chết cười kia, cho nên đang thổn thức không thôi. Chớp mắt một cái, cuồng phong gào thét, đất rung núi chuyển, Tiểu Thanh bị Kim giáp thần nhân dùng tên bắn chết, Bạch xà ôm bụng bầu quyết chiến chư thần, một tiếng trẻ con khóc phá tan không gian, thần nhân tay cầm cổ thác thiên xoa chuẩn bị đâm xuống, kết quả không đâm được, Úy Trì lão ngốc râu tóc dựng đứng, còn đá thần nhân xuống sân khấu, hành động ngu xuẩn thế mà phía dưới còn có kẻ khen hay.

Chắc là cũng nhận ra không ổn, Úy Trì lão ngốc trả xoa cho thần nhân, ngượng ngùng rời sân khấu, ngồi dưới đất xem.

Ghé qua khe hở Vân Diệp nhìn thấy vợ chồng Lý Nhị cười gập người, tới khi Pháp Hải lão tăng đi lên mới ngừng cười.

- Yêu nghiệt, nhân có nhân đạo, yêu có yêu đạo, dám làm rối loạn, tự ý kết hợp với người phàm, tội không thể tha, lão tăng sẽ giam ngươi dưới tháp Lôi Phong, tháp đổ ngươi sống.

Nhìn thấy cái bát lớn từ trên trời giáng xuống, Bạch xà kêu lớn ném con cho Hứa Tiên đầu tróc đằng xa, "uỳnh!" Một tiếng, thạch tháp cao lớn đứng sừng sững giữa sân khấu....

Kịch đã hết, không biết bao nhiêu trái tim bì mối tình oan nghiệt làm tan nát, không quan trọng nếu nó chưa tan nát thì lát nữa cũng sẽ tan nát thôi, bán đấu giá phải bắt đầu rồi, Hà Thiệu hành động bất tiện, mắt sưng thành khe hẹp, tối nay không xuất hiện được nữa, mình đành đích thân ra trận.

Đứng ở trên sân khấu bị đèn chiếu sáng phát trắng, Vân Diệp thi lễ với bốn xung quanh, cười nói:

- Vân gia thời gian trước đã đem hết mấy thứ mất mặt đi rồi, ai ngờ trong nhà còn có một số hàng hóa lục tục chuyển tới, chất ở trong nhà trông không hay tí nào, xem xem các vị ngồi đây có hứng thú tiếp nhận không, toàn đồ đồng nát chẳng đáng giá, cho vài đồng là được, tại hạ còn định xây thêm vài gian phòng cho thư viện.

Vừa mới nói xong phía dưới đã cười rộ lên, có kẻ lắm tiền lập tức lớn tiếng nói:

- Vân hầu bắt đầu đi, hôm nay lão phu tới có mang theo năm trăm lượng vàng, Vân gia gặp khó khăn, bọn lão sao có thể thấy chết không cứu.

Nãi nãi, Tân Nguyệt trong phòng bao sắp giận tới nhảy ra rồi, nhưng phát hiện Vân Diệp vẫn cười tươi, còn chắp tay nói:

- Vậy thì Vân mỗ xin đa tạ, lát nữa xin đừng khách khí, kéo hàng ra chợ còn hơn người kéo ra chợ, không tránh nổi một đao vào cổ. Trời đã tối, chúng ta bắt đầu thôi.

Vẫy tay một cái lập tức có phó dịch Vân gia bê một đoạn cột gỗ lên, cắt từ gỗ chưa xẻ cắt xuống, còn có ý đánh bóng, bôi mỡ, hoa văn kim ti hiện ra rõ ràng.
- Chư vị cũng biết chuyện thịnh đại thời gian trước, bách tính Trường An lo cho sức khỏe của bệ hạ, lo cung điện ẩm thấp không có lợi cho sức khỏe của bệ hạ, cho nên góp tiền xây Vạn Dân điện cho Đại Đường ta. Kim ti nam mộc cần dùng đều vận chuyển từ đất Thục tới, đúng là thứ gỗ tốt, chỉ là thừa mười cây, hiện giờ bán đấu giá, mỗi cây ba trăm quan, mỗi lần tăng giá là một trăm quan, các vị, mời.

Cuối cùng đợi tới lúc phát tài rồi, xung quanh trở nên cực kỳ yên tĩnh, trù trừ mãi không có ai ra giá, một lúc sau mới có tiếng vang lên:

- Lão phu tuổi đã cao, phải chuẩn bị quan tài rồi, chất liệu tốt này Trường An khó kiếm, lão phu bỏ ba trăm quan.

Nhìn theo tiếng, té ra là Lý Cương, ông già này ngồi ngay hàng đầu, bên cạnh là đông đảo học sinh, vốn ông có phòng bao, không ngờ ông lại nhường cho nữ quyến của đám học sinh, bản thân xuống khán đài cho náo nhiệt.

- Tiên sinh ra giá ba trăm quan, được, cây gỗ này là của ngài.

Vân Diệp không đợi người khác ra giá, gõ búa xác định luôn, lợi ích cũng phải để người nhà chiếm.

Mua gỗ đều là những ông già, lấy kim ti nam mộc xây nhà là phạm pháp, làm đồ gia dụng, quan quách thì không có vấn đề. Con người là thế, thứ càng hiếm càng tranh nhau dữ dội, giá dần dần bị đẩy cao, trừ cây đầu tiên bán với giá gốc, còn lại cao nhất tới tám trăm quan, thấp nhất là năm trong quan, làm Lý Cương sướng tới không thấy mắt đâu nữa.

Long diên hương được đưa lên, phó dịch cắt một miếng nhỏ, đốt trên khay bạc, khói xanh lượn lờ bốc lên, lập tức hương thơm bốn phía. Vân Diệp gõ búa nửa ngày trời mới làm hội trường yên tĩnh, đó là long diên hương, thứ có thể kéo dài tuổi thọ, Hồ thương càng thèm nhỏ giãi, người Hồ ăn nhiều dê bò, người có mùi, rất thích dùng hương liệu che giấu, nhìn thấy khối long diên hương to bằng đầu người, làm sao mà nhẫn nại được.- Khối long diên hương này là do một ngư hộ bên bờ biển vô tình có được, ngư hộ chuẩn bị bán cho Vân gia với giá mười quan, Vân gia có tệ đến đâu cũng không kiếm tiền từ nhà nghèo, trả ngư hộ ba trăm quan mua khối long diên hương này. Đương nhiên với chư vị thì Vân gia không khách khí, cho nên giá khởi điểm là một nghìn quan, mời chư vị ra giá.

Sứ thần Cao Ly hô giá 1.000 quan, lập tức bị Hồ thương rậm râu vượt qua với gia 1.500 quan, Vương gia thích hương cười ra giá 2.000 quan mới nạp được long diên hương vào túi. Ra giá không náo nhiệt lắm, nguyên nhân là chờ bảo vật xuất hiện.

Vân Diệp cười mỉm, giơ một cái bình lưu ly lên, không mở nắp bình, chất lòng đỏ sậm dưới ánh đèn biến thành một màu tím yêu mị, ánh mắt của mọi người đều bị cái bình thu hút, không ai biết là cái gì, chỉ thấy vật này không phải thứ tầm thường, riêng cái bình tỏa ánh sáng sặc sỡ kia giá đã không nhỏ, hiện thứ bình bảo bối đó dùng để chứa đồ, vậy chất lỏng kia khỏi phải nói là quý tới đâu.

- Thứ này là loại hương thơm cho nữ tử dùng, hái từ một loại hoa tên là Anh Túc, Anh Túc còn gọi là hoa Địa Ngục, diễm lệ vô cùng, đương nhiên độc tính cũng mãnh liệt, có điều thứ này không có độc, dù vô tình uống vào cũng không sao, vẩy ít lên người thơm ba ngày không mất, hiệu quả khác thì Vân mỗ không nói, mọi người chỉ cần biết cái tên nó là được, tên nó là câu hồn đoạt phách, thế gian chỉ có một bình, sau này sẽ không có nữa, giá khởi điểm là một nghìn quan.

Trong kịch viện tức thì bùng nổ, nước hoa của Vân gia vốn thần bí, lưu truyền bên ngoài không nhiều, chỉ có vài nhà phú quý quan hệ tốt mới được tặng một ít, về phần bán ra đều rẻ nhất là trên năm mươi quan, dù thế có tiền cũng chẳng có hàng.

Giờ Vân gia lấy cả hoa trong địa ngục ra làm nước hoa, không thể không nói là thần thông quảng đại, nữ quỷ dưới địa ngục là mê người nhất, riêng nghe cái tên cũng biết sẽ làm nam nhân mê mẩn chết thôi.

- Hoàng hậu, nếu như nàng thích thì bảo Vân Diệp đưa tới là được.

Lý Nhị tò mò vô cùng, câu hồn đoạt phách có tư vị gì, mình chưa bao giờ thử qua, rất muốn thử cảm giác bị mê hoặc tới điên đảo, chuyện này xảy ra trên người người khác có lẽ có hậu quả, nếu hoan ái với hoàng hậu thì không sao.

- Thiếp thân thấy thứ này từ trước rồi, rất tốt, chỉ có điều không phù hợp với thân phận của thiếp thân, có hoàng hậu nhà ai dựa vào câu hồn đoạt phách mà sống, chỉ có thứ hồ ly tinh mới nghĩ như thế. Thiếp thân còn phải cho con bú, dùng thứ này không tốt, mà với trái tim như sắt đá của chàng, bôi cái gì lên cũng vô ích.

Đụng đầu vào tường, Lý Nhị ngượng ngùng sờ mũi, đành bỏ ý thư tư vị của nó.

- Một nghìn quan.

Có phụ nhân lớn mật, ví như phu nhân của Phòng Huyền Linh, tiếng hô này làm toàn trường chấn động, Lý Nhị đứng bật dậy, Trường Tôn thị thì cười tươi như hoa, ra sức vỗ tay.

Chương 358: Trả Giá Cao Thì Được

Lão Phòng còn đường sống nữa không?

Ngồi ở hàng đầu Trình Giảo Kim thấp giọng hỏi Tần Quỳnh, bọn họ đều bị nữ quyến đuổi ra, mấy ngày qua chuyện có thể diện nhất của nữ nhân trong thành Trường An là được bạn nữ của mình mời tới phòng bao xem kịch, một khi có nữ quyến bên ngoài, nam chủ nhân trong nhà đành phải lang thang khắp nơi. Ngồi hàng đầu toàn là vị quan lớn.

Phòng Huyền Linh mặt vàng như đất, ra sức nháy mắt với Vân Diệp, ý bảo y đừng bán thứ đó cho lão bà của mình, động tác chắp tay vái lậy cực kỳ buồn cười, ông ta thực sự sợ lão bà của mình.

- Một nghìn một trăm quan.

Một tỳ nữ trong phòng bao số sáu hô giá mới, mặt già của Tiêu Vũ tức thì nhăn nhúm như bị, chẳng cần phải nói đó là thê tử mới tục huyền, chồng già vợ trẻ nên thường ngày chiều chuộng quá độ rồi.

Đường Kiệm còn chưa kịp chế nhạo thì trong phòng bao của ông ta liền báo giá mới, nhìn thấy toàn nhà quan cao hiển quý tranh nhau, thương nhân ngồi dưới không dám thở mạnh, sợ chọc giận những người này, về sau thu thập mình thì không có chỗ mà khóc.

Đã mở màn rồi thì không thể để không khí lắng xuống, Vân Diệp lệnh cho nữ quản sự trong nhà mang bình tới mỗi phòng bao một lượt, nút bình hơi mở ra một chút, dường như hương thơm, lại như mùi hương hoa, lại như mùi ham muốn, thích nhất là mùi không đậm, nhưng lại không tan, hơi lắc một chút là cả phòng đầy mùi thơm hoa lan.

Các phu nhân mất đi lý trí thì cực kỳ đáng sợ, vương phi cũng thế, công tước phu nhân cũng vậy, dục vọng chiếm hữu cuồng nhiệt trong lòng bị đốt lên, chỉ đi một vòng mà giá lên tới ba nghìn quan.

Chư vị đại lão phía dưới thù hận nhìn Vân Diệp, người sức khỏe không tốt đã run rẩy rồi, thời đại này chú ý gia tài không lộ ra ngoài, đều vờ sống ba bữa không đủ, giờ đột nhiên vì một bình nước hoa mà tự lộ gia sản, bổng lộc nuôi ngựa cũng khó, giờ ai nấy đều gia tài vạn quan, bản thân phải tự xử thế nào? Lý Nhị tức giận, lại có chút thương tâm, thì ra toàn thiên hạ mỗi mình là quỷ nghèo, xây cung điện cũng cần bách tính giúp.

Hà Gian quận vương Lý Hiếu Cung nghe thấy nhà mình báo giá ba nghìn năm trăm quan thì không ngồi yên nổi nữa, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ, đó là bịt miệng bà nương đó lại.

Không thể tiếp tục nữa, còn tiếp tục thì ai cũng mất thể diện, không biết tối nay về nhà có biết bao nhiêu tam phẩm tứ phẩm cáo mệnh phu nhân bị ăn đòn, đập búa định giá, thuộc về nhà Hà Gian quân vương. Lý Hiếu Cung chỉ mặt Vân Diệp lớn tiếng chửi bới, biết rõ tên tiểu tử này đang báo thù, nhưng chẳng thể làm gì nổi.

Sau khi đuổi toàn bộ nữ nhân sang tiểu sảnh xem buổi trình diễn phục trang, Vân Diệp cảm thấy người trong hội trường thở phào, nhẹ nhõm ra mặt.

Món đồ pha lê đầu tiên được đặt lên bàn, hội trường tức thì náo nhiệt hẳn, bản thân pha lê phản quang, dưới đánh đèn mạnh chiều vào, càng trở nên long lanh, hào quang tứ phía, nói không phải là bảo vật cũng chẳng ai tin.

Vân Diệp không rông dài giải thích đây là cái gì, y thuận tay cầm một con ngựa pha lê tạo hình mã đạp phi yến lên, nói với khách phía dưới:

- Một con ngựa, giá khởi điểm một trăm quan.

Người đợi Vân Diệp nói đây là trân phẩm tuyệt thế nghe câu này thiếu chút nữa thì ngất xỉu, Tiêu Vũ tay run rẩy chỉ Vân Diệp, giận tột độ, gạt tay quan viên trẻ đỡ mình ra, nhảy ngay lên sân khấu, ngây ngất đi quanh con ngựa, đuổi Vân Diệp đi.

Tự mình lớn tiếng nói:

- Một con ngựa? Nhãi con vô tri, bảo vật lọt vào tay ngươi đúng là ném châu ngọc vào gầm giường, một con ngựa à? Vật này vốn có tên là Mã siêu long tước, lão phu nhìn thấy miêu tả tiêu chuẩn tướng ngựa tốt, so với vật này, gần như không chỗ nào không phù hợp kích cỡ. Lại càng khỏe khoắn tuấn mỹ, phong cách đặc biệt. Ngựa ngửa cổ hí vang, tứ chi dài chắc khỏe, vó nhẹ nhàng, ba chân vọt lên, bay về phía trước, một chân đạp lên long tước, long tước đã quay đầu, ngụ ý lớn gan lại khôi hài. Một trăm quan ngay cả long tước dưới chân ngựa cũng không mua nổi, nếu như không ai muốn, lão phu bỏ một nghìn quan thu lấy.

Nói xong chuẩn bị ôm lấy mang đi, một tiếng quát lớn ngăn ông ta lại, Khổng Dĩnh Đạt đi lên gạt tay Tiêu Vũ ra:

- Lão Tiêu không thành thực, ông định dùng một nghìn quan mà mang về sao? Lão phu trả một nghìn năm trăm quan.

Sứ thần Cao Ly Hồ Nguyên Hữu kêu lớn:

- Hai nghìn quan.

Hội trường yên tĩnh trở lại, ai nấy dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hồ Nguyên Hữu, cứ như nhìn một tên điên, khi người Đại Đường chưa được thỏa mãn thì người ngoại tộc không được mở miệng, đó là thông lệ sau khi Lý Nhị diệt người Đột Quyết.

Tiêu Vũ dường như không nghe thấy báo giá hai nghìn quan, nói với Vân Diệp:

- Tiểu tử, một nghìn sáu trăm quan, lão phu là người nghèo, nếu ngươi dám nâng giá, ta đập vỡ luôn, không ai được hết.

- Một nghìn sáu trăm quan, có ai trả giá cao hơn không? Vừa rồi Tiêu công đã nói, đây là bảo bối, muốn ra giá thì đây là thời khắc cuối cùng, Vân mỗ đếm tới ba, búa đập xuống là không còn cơ hội nữa, một..

Vân Diệp vừa đếm Hồi Nguyên Hữu liền lên tiếng:

- Ta trả ba nghìn quan.

Chẳng ai để ý tới hắn, Vân Diệp vẫn đếm:

- Hai, ba, xong, con ngựa này thuộc về Tiêu công.

Búa đập cộp một tiếng, giao dịch hoàn thành. Thực ra Vân Diệp rất muốn bán cho Hồ Nguyên Hữu, nhưng lúc này thể diện quan trọng hơn tiền, không bán cho ông ta là thành kẻ thù ngay.

Không ai biết loại bảo vật không tới từ nhân gian này còn có ban nhiêu, bán đi một món là thiếu mất một món, thương cổ Trường An thấy quan viên đã lấy cái đầu, cái còn lại tất nhiên không chịu thua kém, đã chuẩn bị sẵn sàng, Vân Diệp phát thẻ bài trước đó, các đại gia tộc có thực lực căn bản không tự gia tay, trực tiếp ra tay là quan viên thẳng thắn vô tư.

Vân Diệp lại lấy từ trong rương ra một con khổng tước, một người có bốn cánh tay cưỡi bên trên, nhìn là biết không phải phàm vật, mỏ đỏ, lông xanh, sống động như thật, nhân vật cũng tạo hình tinh xảo, mặt mày hiền từ.

Hồi Nguyên Hữu mắt tóe lửa tham lam, người Hồ cũng chỉ còn con lam khổng tước trong mắt, không có gì khác, nhưng theo tình hình vừa nãy thì dù trả giá cao đến mấy cũng không tới lượt của mình, cho nên cả đám quây lại thành vòng, thì thầm một hồi, Hồi Nguyên Hữu được chọn ra làm người phát ngôn, khom người thi lễ với ban công Lý Nhị, nói lớn:- Đại Đường hoàng đế bệ hạ tôn kính, Cao Ly xưa nay luôn thân thiện với Đại Đường, hàng năm cung phụng không thiếu chút nào, vì sao hôm nay chúng tôi bị xỉ nhục như thế ở đây, xin bệ hạ phán quyết.

Vân Diệp mừng thầm, cuối cùng cũng có cơ hội hại đám người này rồi, có bọn họ nâng giá, đám lão già ngồi ở hàng đầu sẽ càng điên cuồng hơn, mong đợi Lý Nhị nói đỡ cho những sứ tiết và thương đội kia.

Quả nhiên giọng uể oải của Lý Nhị truyền ra:

- Vân Diệp, không được bỏ qua yêu cầu của sứ tiết nữa, ngươi phải đối xử công bằng với tất cả khách khứa hôm nay. Không phải ngươi nói ai trả giá cao thuộc về người đó à, cứ theo đó mà làm.

Vân Diệp khom người nhận lệnh, cười với Hồi Nguyên Hữu:

- Bệ hạ sẽ lên tiếng, ta nhất định sẽ tuân theo, cái trước không tính, bắt đầu từ lam khổng tước, sẽ làm theo sự căn dặn của bệ hạ.

Thấy mục đích đã đạt được, các sứ tiết Cao Lệ, Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn cũng không làm quá, trở về chỗ trong tiếng reo hò của Hồ thương, đợi bán đấu giá bắt đầu.

Một phiên tăng mày cao mắt hõm đi lên nói với Vân Diệp:

- Vân hầu, ngài đừng có gọi bức tượng phật này là lam khổng tước, lam khổng tước nữa, cẩn thận mai này vào địa ngục sẽ bị dày vò vô tận.

- Hòa thượng này là ai?

Vân Diệp hỏi Hà Thiệu ở sau lưng, Hà Thiệu nỗ lực mở mắt ra, vội chắp tay lại nói:

- Đây là Cưu Ma Thức đại sư, tới Trung Nguyên đã ba mươi năm, là cao tăng đắc đạo hiếm có, không được vô lễ.

Vân Diệp vỡ lẽ, ôm quyền nói:

- Đại sư, đây rõ ràng là một con khổng tước, sao đại sư lại cứ nói là một bức tượng Phật? Trong này có duyên cớ mà Vân mỗ không biết rồi, mong được đại sư giải đáp.

Cưu Ma Thức đáp lễ rồi nói:

- Vân hầu là người tục gia, không hiểu chuyện nhà Phật cũng có thể thông cảm. Lão tăng giải thích cho các vị vậy, Phật gia có một vị đại năng là Khổng tước minh vương, còn gọi là Phật mẫu. Diệt toàn bộ độc tai, ban phát tất cả người có tình được an lạc. Vân hầu xem phật đà ngồi trên khổng tước có bốn cánh tay, tay cầm liên hoa, quả câu duyên, quả cát tường, khổng tước vĩ. Trong bốn vật này, liên hoa biểu trưng cho kính ai, quả câu duyên biểu trưng cho điều phúc, quả cát tường biểu trưng cho tăng ích, khổng tước vĩ biểu trưng cho trừ tai. Đây là bảo bối Phật gia hiếm có.

Vân Diệp có biết gì đâu, mẫu đều do Ly Thạch vẽ ra, ông ta biết nhiều hiểu rộng, lại khinh thường Vân Diệp ngu học dốt nát, tất nhiên không giảng giải cho y thứ học vấn khó hiểu này. Nghe Cưu Ma Thức nói thế, y chỉ thấy đầy là thứ tốt có thể bán giá cao.

- Bần tăng nguyện bỏ hai nghìn quan cầu Vân hầu bức Minh vương pháp tướng này.

Cưu Ma Thức giàu lắm à? Xưng hô là bần tăng mà chớp mắt bỏ ra hai nghìn quan, phải biết rằng hai nghìn quan tuyệt đối không phải là con số nhỏ, giá một đấu gạo cũng chỉ có bốn đồng, một quan là một nghìn đồng, một nghìn quan có thể mua bao nhiêu gạo? Tên này rốt cuộc thu bao nhiêu tiền của các tín đồ đáng thương? Kinh doanh chùa miếu đúng là kiếm lớn.
- Đại sư muốn, Vân mỗ tất nhiên tuân theo, chỉ là bệ hạ vừa mới có dụ lệnh, người trả giá cao được, mong rằng đại sư được thỏa mãn tâm nguyện.

Lời vừa nói ra liền có người phụ họa ngay, Hồi Nguyên Hữu không cần nghĩ đã ra giá:

- Ba nghìn quan.

Lần này hắn quyết chí lấy được, đừng nói là bảo bối, dù là cục cứt chó cũng phải giành về, đó là vấn đề thể diện.

Sứ tiết Tiết Duyên Đà giọng trúc trắc:

- Ba trăm con trâu.

Lý Nhị nằm trên ghế mềm, mặt co giật, Đại Đường chưa bao giờ đủ trâu để dùng, lần này ông ta đang lo lấy đâu ra cho Tiết Duyên Đà tơ lụa lương thực, còn cả đồ sắt bằng giá năm nghìn con trâu, không ngờ một đống cát đổi được ba trăm con.

- Nhị Lang, không thể để mặc cho Vân Diệp dùng pha lê gây họa nữa, nếu một con khổng tước đổi lấy ba trăm con trâu, đây gần như có thể nói là mua bán không vốn với Đại Đường, đổi được trâu thì có thể đổi được chiến mã, còn có dê, có thể đổi được đồ sắt, chu sa của Cao Lệ, chúng ta lại chẳng mất gì, tối đa là một đống cát. Trước đó chúng ta tính sai rồi.

Trường Tôn thị vừa mới nghĩ tới mình có thể cướp trắng được tài phú toàn thiên hạ thì mặt chớp mắt đã đỏ bừng bừng. Lý Nhị cũng ngồi dậy, nghĩ một lúc lại nằm xuống, nói với Trường Tôn thị:

- Hiện Vân Diệp đang đầy một bụng lửa giận, nếu như không để y phát tiết, y sẽ không tận tâm làm việc. Lần này cứ để y chơi đùa thật thỏa thích, chúng ta nợ y nhiều lắm rồi.

Thương nhân Trường An đều chưa có thói quen vung tay ném cả ngàn vàng thế này, đều há hốc mồm, nhìn ba nhà dần nâng giá lên, trong lòng hâm mộ, tiền mà một món bảo bối kiếm được đủ bằng số tiền mình kiếm cả năm.

Nhìn người Tiết Duyên Đà cuối cùng lấy giá năm trăm con trâu lấy đi Khổng tước minh vương từ trong tay Vân Diệp mặt đầy luyến tiếc, thương cổ Đại Đường cứ như bị người ta cho một cái tát.

Mỗi một lỗ chân lông của Ngụy Trưng như đang ca vang, bất kể bức Minh vương pháp tướng kia đáng giá thế nào, trong mắt ông ta không bằng được năm trăm con trâu, kim thạch châu ngọc đói không thể ăn, khát không thể uống. Có năm trăm con trâu này khai khẩn được biết bao ruộng đất, đó mới là gốc rễ của Đại Đường.

Vân Diệp lại lấy từ trong rương ra hai con cự lang lưu ly giống nhau như đúc, hai con cự lang này đang hú trăng, răng sắc móng nhọn, tứ chi chắc khỏe quỳ trên mặt đất.

Đèn chiếu vào hai con cự lang chớp mắt tắt đi, người trong kịch viện giật mình phát hiện, bốn mắt của hai con cự lang vẫn phát sáng, ánh sáng xanh nửa tấc biến hai con cự lang thành màu xanh, tựa hồ như có ác linh của sói đang nhập vào hai bức tượng, có thể kiếm người mà cắn bất kỳ lúc nào.

Đèn lại lần nữa sáng lên, hào quang màu lục dần biến mất, cự lang vẫn ở trên bàn, không hề nhúc nhích, cảnh vừa rồi làm tất cả mọi người như ở trong mơ, toàn hội trường im phăng phắc.

Gia tộc A Sử Na chính là chúa tể thực sự trên thảo nguyên, nghe nói tổ tiên của bọn họ là sói, mỗi một người của gia tộc A Sử Na đều săm hình sói trên ngực, chính là loại sói hú trăng.

Tiết Duyên Đà lập tức đứng lên, một nghìn con trâu, Vân Diệp chẳng phản ứng gì, chỉ quy đầu sang phía người Thổ Cốc Hồn, vị trưởng lão tuổi cao thở dốc ra giá một nghìn năm trăm con trâu.

Vân Diệp biết, bọn họ cũng biết, ngay cả Lý Nhị đang nhắm mắt cũng biết, chỉ cần hai tộc bọn họ đem hai con sói này tặng cho tây Đột Quyết sâu trong sa mạc, lập tức sẽ có một đồng minh hùng mạnh.

Đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Lý Tịnh, Đường Kiệm đầu đứng bật dậy, Lý Tịnh quát lớn:

- Vân Diệp, thứ này không được bán, sẽ mang tới phiền phức cho Đại Đường.

Vân Diệp nhếch mép cười:

- Bệ hạ nói rồi, ai trả giá cao thì được.

Tiết Duyên Đà hiện đang ở dưới sự uy hiếp của thiết kỵ Đại Đường, lần này tới Đại Đường chính là mong có thể đạt thành hiệp nghị với Đại Đường, không bị uy hiếp của chiến tranh, ai ngờ vô tình phát hiện ra thứ bảo vật tốt nhất hiến cho Thiên lang thần, chỉ cần tặng cho người Đột Quyết, nhất định sẽ thành đồng minh, cùng tiến cùng lui, có liều mạng cũng phải được.

Người Thổ Cốc Hồn cũng mang tâm tư tương tự, lần này tới đây là mộ vị đại trưởng lão, cũng phát hiện ý nghĩa của bức tượng sói.

Đám Lý Tịnh lo lắng khuyên can, Vân Diệp vẫn giữ bộ dạng người làm ăn, chẳng hề động lòng. Vì tránh đêm dài lắm mộng, người Tiết Duyên Đà và Thổ Cốc Hồn đạt thành hiệp ước, hai nhà tổng cộng bỏ ra hai nghìn con trâu, mua hai bức tượng, mỗi bên một cái.

Vân Diệp cười như con hồ ly, lấy từ ống tay áo ra một cái chùy nhỏ, đập vào một con cự lang, tức thì nó vỡ thành muôn mảnh.

Dưới ánh mắt đờ đẫn của tất cả mọi người, Vân Diệp cười:

- Hiện chỉ còn một con, ta muốn giá gấp ba.

Thuận tay gạt con cự lang vỡ nát xuống bàn, để nó rơi khắp mặt đất, lấy từ trong lòng ra một cái khăn tay, cẩn thận lau chùi con cự lang còn lại, thấy có vết bẩn không lau được, thổi "khà" một hơi, lấy khăn tay kì mấy lượt mới gật gù hài lòng.

Đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn run rẩy đi lên sân khấu, ôm miếng pha lê vỡ vụn vào lòng, tựa hồ muốn dính nó lại, con mắt mờ đục rưng rưng nước, tay bị pha lê cứa mấy vết, máu tươi đầm đìa.

Chương 359: Cá Giá Của Vật Tổ

Máu tươi dính vào pha lê hiện ra một màu đỏ cực đẹp, ông gia suy sụp buông pha lê vỡ vụn ra, tuyệt vọng nói với Vân Diệp:

- Vì sao ngươi lại làm thế, tất cả bảo vật của ngươi đều ra giá một trăm quan, bọn ta ra giá gấp ba trăm lần, vì sao ngươi còn không hài lòng, trâu bò trên thảo nguyên tuy nhiều, nhưng cũng không phải có khắp nơi, một con nghé con trở thành trâu lớn phải nuôi hai năm, trong thời gian đó phải trải qua hai mùa đông khủng khiếp, mục nhân dù phải xông pha đại tuyết cũng xua đàn trâu lên thảo nguyên kiếm ăn, mỗi một mùa đông, ít nhất có một phần ba trâu bò không qua được.

- Một con trâu chết đi, là cứa một nhát dao vào lòng mục dân đói khổ giá rét, ai cũng bảo người Hán là chủng tộc ôn hòa, vì sao ngươi không có chút thương xót nào? Sáu nghìn con trâu là toàn bộ tài sản của bộ tộc lớn một vạn người, cho ngươi rồi sẽ có cả vạn người không qua được mùa đông năm nay, chẳng lẽ đó là lòng từ bi của một lãnh chúa Đại Đường à?

Nhưng lời này nói đụng vào vết thương của tất cả dân tộc du mục, gần như toàn bộ người Hồ đều cúi đầu xuống, thậm chí có người yếu đuối bật khóc. Ngay cả những thương cổ cũng thở dài cảm khái, tài phú giá trị một vạn quan đã bị hủy trong chớp mắt, lòng nhỏ máu không thua gì người Hồ.

Con ngươi Lý Tịnh quay tròn, Ngụy Trưng cuồng nộ gần như muốn nhảy từ trên lầu xuống, ngay cả Lý Thừa Càn đàng chàng chàng thiếp thiếp cũng kinh hãi đứng bật dậy. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối mặt như đưa đám, Đường Kiệm mặt vàng ệch toàn rân run như cầy sấy.

Không ít đám ngôn quan kích động, thời gian trước hợp sức công kích Vân Diệp hai mươi sáu tội cuối cùng thất bại thảm hại, ngôn quan mất hết thể, giờ chỉ đợi Vân Diệp đối đáp không đúng, lập tức chụp cho y tội nhục quốc thể, không ai có thể nói giúp y.

Trường Tôn thị gân xanh trên cổ nổi hết lên, đôi mắt tóe lửa, nếu như không phải trong kịch viện, bà ta nhất định lôi Vân Diệp ra đánh ba mươi roi, không, năm mươi roi, đập một cái đã mất một nghìn con trâu, đây không phải bại gia, mà là tạo nghiệt.

Lý Nhị mặt chẳng chút thay đổi nhìn phản ứng của mọi người phía dưới, đột nhiên cười mỉm, nói với Trường Tôn thị:

- Trẫm hơi mệt, chú ý một lát Vân Diệp bán sói xong thì gọi trẫm.

Nói xong cuộn người vào ghế mềm, nhắm mắt lại.

Vân Diệp bất lực, đám người kia sao không hiểu đạo lý vật hiếm thì mới quý, đời sau bán đồ cổ Nguyên Thanh, nếu có hai cái bình giống nhau, đều đập vỡ một cái, đẩy giá cái bình còn lại lên ba bốn lần, thậm chí mười lần. Sao tới đây kẻ nào cũng biến thành đồ ngốc, lão tử khó khăn lắm mới có cơ hội lấy đao chém người, bỏ qua mới là thằng ngốc lớn nhất.

- Ta hiểu lắm chứ, từ xưa tới nay dân tộc du mục thảo nguyên sống dưới hoàn cảnh ác liệt hôm nay không biết ngày mai, tranh đấu với trời, với dất, với người, còn gặp đủ các loại tai họa, ôn dịch, càng xảy ra hàng năm.

Vân Diệp giọng thê lương kể:

- Ta sống ở trên thảo nguyên quá nửa năm, hiểu rõ nỗi khổ đó, hè thì ruồi nhặng, đông thì giá rét, làm ta chịu đủ mọi khổ cực. Ta nhìn thấy thi hài cứng như đá dưới tuyết trắng, cũng nhìn thấy đầu người chết bị đá đi đá lại như quả bóng, lúc đói rét, những mục dân ôm nhau giữ ấm, đặt người già yếu ở ngoài, trẻ con và trai tráng ở chính giữa. Những người già yếu bị lạnh suốt đêm thảm thiết, nghĩ tới đó, tim ta vỡ nát …

Bất kỳ ai nghe thấy thảm cảnh đó cũng sinh lòng thương sót, người Đại Đường nghe lời tự thuật của Vân Diệp cảm thấy toàn thân ớn lạnh, những người Hồ càng đồng cảm, tức thì người Hồ trong hội trường khóc ròng, bất kể kiên cường hay không, đều ôm lấy nhau mới có chút an ủi.

Đại trưởng lão ngẩng khuôn mặt đẫm lệ nói với Vân Diệp:- Con sói còn lại bọn ta ra giá bốn nghìn con trâu được không?

Vân Diệp cũng khóc, nghĩ tới cảnh ngộ của bản thân trên thảo nguyên, bi thương sinh ra từ trong lòng. Ai nhìn cảnh cảm động này cũng nghĩ có khi Vân Diệp tặng không cho người ta cũng có thể hiểu được, nhưng ai dè, y dù lau nước mắt, dù giọng nghẹn ngào nhưng lại nói một câu làm người ta ngã ngửa:

- Không được, ít hơn bảy nghìn con trâu không bán.

Úy Trì Cung ngồi phịch xuống ghế, nhìn Vân Diệp như nhìn thấy quỷ, tóm lấy Trình Giảo Kim cũng đang há hốc mồm:

- Ông tới địa ngục rồi à? Sao lại đưa thứ ma quỷ này tới nhân gian?

Lão Trình thật thà lắc đầu, lại huých Lão Ngưu:

- Ông dạy nó đấy à? Trong mấy lão huynh đệ chúng ta chỉ có ông tàn nhẫn được như thế.

Ngưu Tiến Đạt bực tức đẩy Trình Giảo Kim ra:

- Bảo lão tử giết người thì không thành vấn đề, nhưng bảo lão tử vừa khóc vì đối phương, vừa đẩy vào chỗ chết thì lão tử không có bản lĩnh đó.Lý Tịnh nhìn Vân Diệp khóc lóc, lại nhìn vị đại trưởng lão ở trạng thái hóa đá, đột nhiên nhận thấy vừa rồi mình lo lắng đều uổng công, vừa rồi còn nghĩ phải đối phó với người Hồ ra sao, giờ phát hiện những người Hồ này quay về thảo nguyên mà còn một cái quần để mặc đã là đại thần của bọn họ dốc sức phù hộ rồi.

Trên ban công, thái tử và vị hôn thê lòng vừa có chút tìm cảm ám muội, giờ tan biến sạch, Tô thị lo lắng hỏi thái tử:

- Đây là bằng hữu tốt nhất của chàng đấy à?

Lý Thừa Càn gật đầu, đột nhiên cười rất vui vẻ, xoay tròn hai vòng tại chỗ, ôm lấy Tô thị hôn lấy hôn để, không đợi Tô t hị kịp phản ứng, một cái tay đã luôn vào trong yếm ngực của nàng, xoa bóp...

Trường Tôn thị chân nhũn ra ngồi phịch lên đùi Lý Nhị, che mặt đi không nói một lời, bà thề, Vân Diệp là kẻ vô sỉ nhất, mặt dày nhất, vô lương tâm nhất trên đời này, trước kia bản thân chỉ cần làm chuyện gì hơi có lỗi với y là áy náy, giờ xem ra mình quá mềm lòng, quá ngu xuẩn.

Lý Nhị mở một con mắt ra liếc nhìn hoàng hậu, mặc kệ thê tử ngồi trên đùi mình vô cùng bất nhã, dụi dụi đầu kiếm tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, ông ta muốn xem kịch hay hôm nay từ đầu đến cuối.

Người Tiết Duyên Đà nổi điên, có mấy người định xông lên liều mạng với Vân Diệp, bị lão binh Vân gia ngăn cản ở bên ngoại, Đơn Ưng hiện giờ cả dũng khí đối mặt với Vân Diệp cũng không có.

Thấy đối phương không có động tĩnh, Vân Diệp giơ búa lên để ở cổ con cự lang, chỉ cần vị Đại trưởng lão và người Tiết Duyên Đà nói nửa chữ không, y sẽ không chút do dự đập nát bức tượng này. Vân Diệp biết, Tây Đột quyết không thèm gì trâu bò của bọn họ, gia tộc A Sử Na khống chế lãnh thổ rộng lớn đông từ Kim Sơn, tây tới hải quốc. Mấy nghìn con trâu còn chưa đủ làm vốn để lay chuyển Tây Đột Quyết, hiện giờ quý tộc Tây Đột Quyết đông nghịt, ai cũng nói mình là truyền nhân chính thống của Thiên lang thần, đàn áp các phái khác. Thổ Cốc Hồn, Tiết Duyên Đà nếu muốn tránh tiên phong của Đại Đường, phải kết giao với quý tộc Tây Đột Quyết, bọn họ không thể thiếu con sói này.

Đại trưởng lão quay đầu nhìn sứ giả Tiết Duyên đà mặt xám như tro tàn, hai người trao đổi ánh mắt với nhau, im lặng gật đầu, tấm thân lom khom của Đại trưởng lão càng thêm già nua, mở miệng đầy máu tươi gian nan nói:

- Được.

Vừa xong còn khóc nấc lên, Vân Diệp lập tức cười toe toét, ôm lấy Đại trưởng lão:

- Thế là tốt rồi, mua bán thành công, ta nghĩ không ai ra giá cao hơn nữa đâu, trưởng lão, vụ mua bán này của ngài rất đúng, một ít trâu bò thôi mà, đổi được bảo bối thế này, ngài xem con sói này, khí độ thật cao nhã, ngài xem răng của nó, sắc chưa kìa.

- Hà Thiệu! Hà Thiệu! Mau ra chuồng trâu ngoài thành chọn bảy nghìn con trâu tốt, lấy yêu bài của ta rời thành, sáng mai xua trâu tới chuồng của chúng ta, chọn nhiều trâu cái vào, lần trước huynh bị lừa, mang từ thảo nguyên về đa phần trâu đực, lần này phải cẩn thận, có nhận ra được trâu đực hay trâu cái không?

Cái mặt sưng húp của Hà Thiệu chỉ nhìn thấy được miệng và răng, mày mò trên người Vân Diệp tháo yêu bài, cố mở mắt cùng người Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn giao thiệp điều khoản.

Chương 360: Lưu Y Phá Giá

Đại trưởng lão ôm cự lang nghe Vân Diệp nói gần như mỗi bước đi phun ra một ngụm máu, giao cự lang cho sứ tiết đến đỡ mình rồi mới mềm oặt người ngã xuống hôn mê, ông ta chỉ mong con cự lang này này có thể thành vật tổ của Tây Đột Quyết, tranh thủ mười năm hòa bình cho người Thổ Cốc Hồn.

Sứ tiết Cao Ly hả hê nhìn người Hồ gặp họa, bản thân đứng trên bờ nhìn người khác vùng vẫy dưới nước là một loại hưởng thụ.

Người Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn đều đi rồi, những thương cổ đứng từ đầu không có chỗ ngồi thừa cơ chiếm chỗ, là thương cổ, bọn họ rất tán thưởng màn biểu diễn của Vân Diệp, không thấy y làm gì sai, truy cầu lợi ích lớn nhất thể hiện giá trị của thương nhân, một màn được chứng kiến hôm nay, ai nấy đều lợi ích không nhỏ, cảm thấy phí vào cửa ba mươi quan thật đáng giá.

Con gà này chết con kia gáy, con người truy cầu bảo vật vĩnh viễn không có giới hạn, một số được giao sứ mệnh đã nóng ruột lắm rồi, những bảo vật lớn kia mình không có duyên, món nhỏ một chút chẳng lẽ không có phần của mình?

Buổi bán đấu giá không vì một ông gia nôn mấy ngụm máu mà ngừng lại, còn trở nên càng sôi động, các phụ nhân đi xem biểu diễn phục trang cũng đã thỏa mãn quay về, ríu rít thảo luận món trang sức nào của mình mới phù hợp với trang phục mới. Trong tay thị nữ bê hộp gỗ đàn mộc chưa đầy trang sức pha lê, nhất là các loại kẹp tóc, trâm sai đủ màu, làm bọn họ ngây ngất, nóng vội gài lên tóc khoe khoang, nếu như nam nhân của họ nhìn thấy chắc chắn nổi khùng lật bàn, đồ của Vân Diệp làm gì có thứ rẻ? Không thấy vừa rồi làm người Hồ giỏi làm ăn nhất cũng phải hộc ra mấy cân máu à?

Phó dịch mau chóng đi lên dọn sạch sân khấu, còn chu đáo bê tới một chậu nước lau sạch vết máu, phun ít nước hoa lên sân khấu, hầu gia nhà mình là người thích sạch sẽ.

Đồ của Vân Diệp đúng là rất đắt, một ấm trà đã trăm quan, thêm vào sáu chén trà nhỏ, lại tăng thêm một số, đó còn là giá ưu đãi nể tình đồng liêu đấy.

Vân gia gặp nạn, đều là bị đám quan viên này hại, là đồng liêu, lòng trắc ẩn vẫn có, không thể nhìn già trẻ Vân gia cầm gậy đánh chó đi ăn xin, tổn hại tới hình tượng triều đình. Khi các đại lão tự trọng thân phận không báo giá, đám quan viên trung cấp như thị lang, tẩy mã mang lòng từ thiện ra tay cứu tế Vân gia.

Cá gì? Mỗi lần hô giá không được ít hơn một trăm? Vậy chẳng phải một ấm trà bán năm sáu trăm quan? Nổi giận quyết định không mua, để toàn bộ Vân gia đi uống gió tây bắc đi, một cái bình nát lão tử ra giá một trăm mười quan không ngờ bị đuổi ra ngoài, đây là đại xỉ nhục.

Người Cao Ly định đem toàn bộ số tiền kiếm được ở Trường An đổi thành lưu ly mang về, chẳng bao lâu hơn hai vạn quan biến thành mấy rương lưu ly, Hồi Nguyên Hữu ngây ngất vuốt ve mỗi một món đồ lưu ly trơn như ngọc, như đang sờ đùi tình nhân, bộ dạng khiến rất nhiều người buồn nôn, nhưng không ai chỉ trích, vì bọn họ cũng mong mình có tư cách làm người khác buồn nôn.

Khi Vân Diệp bán món đồ thứ ba mươi, cũng là món đồ lưu ly thứ hai mươi, Vân Tam từ hậu trường chạy lên thì thầm bên tai Vân Diệp:- Hầu gia, thương đội nhà ta đã tới Liêu Hà, Lâm chưởng quầy nói sáu mươi rương đồ lưu ly mang đi không hề bị tổn hại, Đỗ đại tướng quân chuẩn bị thuyền qua sông cho nhà ta, mai sẽ vào biên canh Cao Ly, tặng cho Đỗ đại tướng quân một món lưu ly mẫu đơn, ông ấy rất thích.

Vân Diệp gật đầu ý bảo đã biết, sáu mươi rương đồ lưu ly đủ chiếm hết thị trường của Cao Ly, Tân La, Bách Tế. Lâm chưởng quầy giỏi giao tiếp quanh năm chạy tới ba nước Liêu Đông, cực kỳ thông thuộc nơi ấy, hai tháng trước ông ta đã dẫn thương đội khổng lồ của bốn nhà tới Liêu Đông.

Vân Diệp yêu cầu mang về lượng lớn sâm Cao Ly, thứ khác thì y không coi vào mắt, vậy thì mua nhiều lương thực, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, toàn bộ cung cấp cho biên quân, nếu còn dư lương thực thì nấu thành rượu bán cho tộc Túc Mạt, đổi lấy chiến mã và đồ da, đó là chuyện làm ăn lâu dài, nếu có thể hình thành mậu dịch qua lại ổn định là tốt nhất. ikienthuc.org

Về phần lương thực cấp cho quân đội, tất nhiên có binh bộ lấy quân phí trả cho Vân gia, Vân gia ở Trường An có thể thu được tiền tài từ Liêu Đông, binh bộ cũng không cần vận lương ngàn dặm tới Liêu Đông, vẹn cả đôi đường.

Vân Diệp nhìn Hồi Nguyên Hữu, không biết sau khi hắn đem toàn bộ tiền tài đi mua đồ pha lê, trở về giá cả sụt mạnh sẽ ăn nói với Cao Ly Vinh Lưu vương ra sao?

Vân gia cuối cùng cũng khiến toàn bộ mọi người hài lòng, tám mươi món đồ lưu ly tiêu thụ sạch, trong Vân gia chỉ còn lại tám con cự lang pha lê làm từ cùng một mẫu, ngoài ra không còn gì nữa.
Tây Đột Quyết hình thành tình trạng chư hầu cát cứ, mỗi bộ tộc lớn đều nói mình là nhi tử của Thiên lang thần, đều chỉ trích huyết thống của đối thủ là bùn đất, không phải con cháu lang thần thuần chủng, chỉ là không ai có chứng cứ nói mình là thật, nhiều lắm là đánh trận miệng. Vân Diệp gãi đầu nghĩ, nếu như tặng cho mỗi bộ tộc lớn một con cự lang, liệu bọn họ có đánh nhau không, nói không chừng sẽ xuất hiện một hai nhân vật anh hùng chí hướng cao xa thu thập đủ bảy tám con sói còn lại, giống như hoàng đế hoàng đế thu đủ chín đỉnh vậy.

Lễ bộ thị lang Hoàng Bích sau khi bỏ một nghìn sáu trăm quan mua lấy lưu ly bội trên hông Vân Diệp, cứ cầm mãi chơi trên tay, đó là thứ Vân Diệp kiếm bừa một cái đeo vào cho phù hợp với hoàn cảnh. Hoàng Bích không mua được món đồ nào giận sôi gan, vì dẹp yên lửa giận của ông ta, đành đem cả đồ trên người ra bán, một tấm đoái phiếu ngân hàng vỗ vào tay Vân Diệp, Hoàng Bích chẳng chút khách khí tháo lưu ly bội trên hông Vân Diệp ra, từ giờ thứ này là của nhà ông ta.

Xá lợi vừa mang ra liền bị Cưu Ma Thức ôm lấy khóc rống lên, không phải ông ta khóc cho vị cao tăng đã chết, ông ta khóc vì chí bảo Phật môn lại bị đem bán như món hàng, đây là sự xúc phạm, bất kể là của vị cao tăng nào, người trong Phật môn cũng không để sự kiện xúc phạm tới Phật xảy ra.

Có thể dùng nhục thân kết thành xá lợi ngũ sắc, nếu như nói không phải của một vị cao tăng đắc đạo thì đánh chết ông ta cũng không tin. Ông ta chỉ có tám nghìn quan, nhưng sống chết đòi cả năm viên xá lợi, nếu không cho, ông ta sẽ ngồi trên bục đấu giá, làm mất hết không khí, không ai ra giá nữa, không ai trong phòng muốn giết chết một vị cao tăng trứ danh.

Chiến thuật vô lại của ông ta đã thành công, ôm lấy xá lợi rời phòng đấu giá, chỉ để lại người trả tiền.

Lý Tịnh, Hồng Phất Nữ đợi lâu lắm mới tới bây giờ, vợ chồng họ không hứng thú với lưu ly, không hứng thú với bảo vật, khiến bọn họ chú ý chỉ có ba tấm da gấu trắng trong truyền thuyết, muốn nghe ngóng tung tích của Cầu Nhiệm Khách từ miệng Vân Diệp.

Thời gian trước tham gia tính kế Vân Diệp bị người ta nhìn thấu, làm Lý Tịnh không cách nào trực tiếp đi tìm Vân Diệp hỏi, chỉ nghe nói bằng hữu của y ở phụ cận Bạch Ngọc Kinh quay về, không biết có gặp tam đệ nhà mình không? Đây là tâm bệnh của ông ta, chôn trong lòng hai mươi năm, sắp làm hai vợ chồng bị ma nhập rồi.

Nhìn một tấm da gấu được treo lên cao, chỗ đèn chiếu vào sáng như tuyết, chỗ không có đèn đen như mực, quả nhiên là thần kỳ, không phải chỗ cùng hoang tuyệt dã thì không có thứ da gấu tuyệt phẩm như thế.

- Chư vị, trên thế giới này có rất nhiều vùng đất không ai biết, tấm da gấu này tới từ một nơi nửa năm là ban ngày, nửa năm là ban đêm, xin tin tưởng, đây không phải là thuận miệng bịa đặt, mặc lên người dù trời có lạnh đến đâu cũng như tắm trong gió xuân. Không nói nhiều nữa, chỉ thế thôi, ai muốn thì ra giá đi, hôm nay đồ mang lên là để bán, không phải là để tham quan phân biệt thật giả.

Nói xong nhảy xuống sân khấu, ngồi bên cạnh Trình Giảo Kim nghỉ ngơi, hôm nay quá mệt rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau