ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Nhiệm Vụ Giống Lan Tương Như

- Đạo trưởng không thấy người có tiền trong thành Trường An quá nhiều à, ai cũng đem tiền giấu đi, nghe nói tiền trên thị trường không đủ dùng nữa, hiện giờ tiền trang hạ tỉ lệ giữa bạc và đồng, trước kia đồng rẻ bạc đắt, hiện một lượng bạc chỉ đổi được chín trăm đồng, đó là hậu quả của những kẻ giấu tiền đồng kia tạo thành, đợi lấy ra là ổn.

- Lão đạo mặc kệ những cái đó, khách của ngươi sức khỏe không lạc quan, chưa nói tới nội thương, ngón chân chỉ còn lại sáu cái lành, may mà ngón cái không sao, nếu không một hán tử mạnh mẽ coi như tàn phế hẳn rồi.

- Mất bao lâu có thể làm hắn hồi phục như xưa?

- Khỏi nghĩ tới điều đó, khôi phục được bảy phần như ban đầu đã mừng rồi.

Tôn Tư Mạc nói xong là đi, phương thuốc đã đưa cho Lão Tiền, đợi Hi Đồng tỉnh lại sẽ bắt đầu chữa trị, ông ta không dư thời gian tán phét với Vân Diệp, lên xe trâu về Ngọc Sơn, hiện giờ nếu được, ông ta không rời Ngọc Sơn nửa bước.

Lý Thái hỏi ngay:

- Pha lê là gì? Ngươi đang bày một bàn cờ lớn à?

- Sao, không mơ tưởng mình một ngày đi lên được cực quang ngũ sắc nữa à? Lúc ngươi suy nghĩ sao mà ghê vậy, nước dãi nhỏ tong tong như một đứa bé. Vừa rồi ngươi nghe nhầm đấy, không có pha lê gì hết.

Có lẽ là biết được bí mật lớn, với trò kiếm tiền vặt vãnh đã có chút xem thường, Lý Thái không tiếp tục truy hỏi nữa, gọi thị vệ chuẩn bị về cung, hôm nay có thể nói là thu hoạch lớn, hai viên xá lợi, đủ cho hắn khoe khoang trên tiệc sinh nhật của Lý Nhị rồi.

- Đợi chút, ta đi lấy da rồi tiến cung cùng ngươi, chuyện Hi Đồng kết thúc sớm ngày nào yên tâm ngày đó.

Vân Diệp vội vàng về hậu viện, không biết lúc này hậu viện sao rồi, với tính của Tân Nguyệt, nhìn thấy thứ tốt làm gì có chuyện không chiếm lấy.

Quả nhiên là thế, mùa thu tuy hơi lạnh, Tân Nguyệt toàn thân bọc trong một tấm da gấu, thương lượng với đám nha hoàn may thế nào mới đẹp, chỗ còn dư có nên làm một hai cái mũ? Nóng tới toát mồ hôi cũng không chịu cởi ra, không biết cái sự say mê của phụ nữ với đồ da lông nó bắt đầu từ khi nào.

Kệ bà nương điên đó, lấy hai tấm da gấu trên bàn định ra ngoài, thế này khác gì khoét thịt của Tân Nguyệt, nắm chặt lấy da gấu không chịu buông, đánh chết cũng không muốn để Vân Diệp lấy da gấu của mình đi, của nàng hết, chỉ cần là vào hậu viện Vân gia, có giết một con chuột cũng phải hỏi nàng.

- Sao nàng không hiểu chuyện như vậy, hai tấm da gấu này là để tặng cho bệ hạ và nương nương, dùng để xin lấy một mạng cho khách, mạng người quý hay là hai tấm da rách này quý hơn? Vả lại, số da này là của người ta.

- Đi xin xỏ thì lấy da điêu trong nhà đi, da gấu giữ lại, thiếp còn muốn làm nôi cho con.Tân Nguyệt cố ý ưỡn bụng lên, để Vân Diệp thấy mình có thai, không thể nổi giận.

- Thứ này có quý cũng chỉ vài năm, đợi thương thế của khách lành rồi, nàng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nàng muốn lấy làm nội khố thì ta cũng chiều. Chẳng có tầm nhìn xa gì cả, thời gian tới ta sẽ bán hết da đi, dùng để gom tiền, công trình kỳ hai của thư viện sắp khởi công, không có tiền không được.

Vân Diệp không đồng ý, Tân Nguyệt đành chịu, cắn vào cánh tay hai cái xả hận, cực kỳ quyến luyến buông tấm da ra, bộ dạng đáng thương, Vân Diệp nhìn mà đau lòng, lấy trong lòng ra hai viên xá lợi dỗ nàng.

- Không thèm, không cho da gấu, cho người ta hai hòn đá nát, lừa gạt.

Tân Nguyệt giận dỗi ném xá lợi xuống đất.

- Đó không phải là đá thường, đó là xá lợi một người thông minh tuyệt đỉnh sau khi chết đi hóa thành, là bảo bối cát tường nhất trên đời, mấy tấm da làm sao bì nổi.

Không thèm chấp phụ nữ có thai, nói rõ chuyện ra, Tân Nguyệt nhất định biết lựa chọn.

- Á.Tân Nguyệt thét lớn, vội vàng tìm kiếm xá lợi của nàng khắp mặt đất, trượng phu chưa bao giờ lừa nàng ở loại chuyện này, nhất định là xá lợi, là bảo bối hoàng gia cũng không có. Có thứ này rồi da gấu có thể hoãn lại, chỉ mong khách sớm khỏe lại, đi lột da gấu cho nàng.

Hoàng cung luôn có không khí ngột ngạt, đám thái giám nửa đực nửa cái, đám cung nga bôi son đánh phấn, hộ vệ oai vũ hiên ngang, tới ngay cả thú treo trên ao nước trông cũng dữ tợn hơn nhà người thường một chút.

Hoàng đế sau khi xử lý xong chính vụ một ngày đang chợp mắt chốc lát, hoàng hậu đi thỉnh an thái thượng hoàng chưa về, Vân Diệp vác cái bọc nóng ruột đi vòng quanh, chuyện không thể nói thẳng với hoàng đế, nếu không sẽ hỏng việc, nói một câu mang phản nghịch đi chém, tịch thu da gấu làm áo, vừa trừ được họa, lại có lợi, đó là tiêu chuẩn làm việc của hoàng gia.

Nếu như là văn nhân, nói không chừng hoàng đế còn thể hiện chút khiêm nhường, còn võ nhân? Tính cách kiệt ngạo, không coi ai ra gì, minh chủ như mình mà không tới quy thuận, lại chạy đi theo phản tặc, chém làm đúng, thêm một tên bớt một tên cũng chẳng sao.

Vân Diệp đứng ở tẩm cung của hoàng hậu có cảm giác giống Lan Tương Như, vừa phải đạt được mục đích, lại không thể làm Hi Đồng mất mạng, đúng là nhiệm vụ gian nan.

Cho nên Vân Diệp tính ra tay từ hoàng hậu, khác với hoàng hậu khác, hoàng hậu của Lý Nhị có thể định đoạt một phần ba Đại Đường, mặc dù tự coi mình là tấm gương không can thiệp vào chuyện triều đường, nhưng nên trên đời này còn ai nói có thể khiến Lý Nhị tin không chút do dự, chính là Trường Tôn thị, giờ phải xem phép tắc thế gian nữ nhân thích đồ da có hiệu quả trên người bà ta hay không.

Trường Tôn thị ở trong cung vĩnh vĩnh là con phượng hoàng chói mắt nhất, dù hơi già, nhưng là sự tồn tại mà các phi tần khác luôn luôn phải ngước mắt nhìn, nếu Lý Nhị là mặt trời thì mặt trăng là Trường Tôn thị.

Mỹ nhân chóng già, tướng quân tóc trắng, đó là phép tắc của thời gian, cho dù Trường Tôn thị vẫn mỹ lệ, trong vòng mười mấy năm liên tục sinh năm đứa con khó tránh khỏi làm thân hình kiêu ngạo của bà ta biến đổi, may là bà ta chẳng những mỹ lệ, trí tuệ cũng thuộc hàng đầu, khi phát hiện ra dung mạo không đủ sánh với trí tuệ đã theo quyết đoán bỏ dung mạo đi theo hướng trí tuệ, từ trạng thái hiện giờ mà xét, không thể không nói trí tuệ có tác dụng hơn dung mạo.

Theo như Vân Diệp biết Lý Nhị ít nhất một tháng thì có nửa tháng ở bên Trường Tôn thị, nửa tháng còn lại do Trường Tôn thị đuổi đi không có chỗ ngủ mới tùy tiện tìm một phi tử ngủ qua đêm.

Tẩm cung của Trường Tôn thị là nơi duy nhất ở hậu cung mà Vân Diệp có thể chờ đợi, nếu như tới nơi khác thăm đám hậu phi khổng lồ của Lý Nhị sẽ có hoạn quan mặt lạnh tanh đứng trước mặt nhìn ngươi chằm chằm, nếu như không biết tốt xấu thì cái giọng the thé sẽ truyền khắp hoàng cung.

Ao Thái Dịch vừa mới được ba vị hoàng tử liên thủ làm sạch, xứng đáng gọi là sóng biếc dập dờn, liễu rủ phơ phất, chỉ là bên trong chẳng có cá gì cả, thi thoảng có hai ba con cẩm lý ngư màu đỏ xuất hiện cũng chỉ là thoáng qua. Hiện giờ ao của Vân gia lại có nhiều hơn, thời gian trước còn vận chuyển tới thư viện một ít, cái đám khốn kiếp chết đâm chết chém chỉ trong vòng mấy ngày đã đem cá trong ao biến thành cá nướng và canh cá.

Không phải là không cho bọn chúng ăn thịt, mà là sau khi bọn chúng học được cách nướng cá từ Hoàng Thử luôn cho rằng tài nghệ của mình mai một rồi, không có chỗ thể hiện, bắt một hai con cá nướng cho đồng môn ăn thành một loại thời thượng, cá bên ngoài đen xì xì thì có vị gì, mất mặt lắm, chỉ có cẩm lý ngư màu đỏ trong ao của thư viện mới là trân phẩm vô thượng.

Lý Nhị từ sau khi ăn món cá kho thịt do Vân Diệp làm thì không cấm chỉ chuyện ăn cá chép nữa, mặc dù không nói rõ nhưng hiện giờ quan phủ thấy thương phiến rao bán cá chép đã mặc kệ rồi.

Chương 347: Hối Lộ

Mắt thấy mặt trời sắp ngả về phía tây, Trường Tôn thị vẫn chưa về, quan phục dày cộp mặc trên người đã sắp ướt đẫm mồ hôi rồi, trong giày mồ hôi ướt nhẹp, tất dính vào chân, cực kỳ khó chịu.

Ngó quanh, chỉ có hai tên thái giám đang dựa vào hành lang ngủ gà ngủ gật, Lý Thái ném Vân Diệp ở nơi này rồi không thấy tung tích đâu nữa, đại khái là đi tìm người giám định xá lợi thật hay giả, cái tên này chưa bao giờ tin lời người khác, phải tự mình chứng thực mới tin, đó là tật xấu mà thư viện tạo thành cho hắn, cả đời này đại khái không có hi vọng thay đổi.

Cởi giày ra, giặt tất, mùi vị thật ghê tởm, dù sao Vân Diệp cũng nín thở gặt xong tất, đặt tất lên tảng đá, chắc một tuần hương là khô thôi. Banh giày ra, xua mùi đi, chân thì cho vào ao, nước mát lạnh bao chủ chân, sướng mê tới, chắc là chân mặn lắm, cá đều bị thu hút tới, lượn lờ xung quanh rất hưởng thụ vị đó.

Trường Tôn thị nhất định là đánh mạt chược với Lý Uyên rồi, hiện Lý Uyên dựa vào mạt chược mà sống, mỗi ngày không đánh mười mấy ván là khó chịu, hiệu quả rõ ràng, từ khi có mạt chược, tốc độ tạo người của ông ta cuối cùng đã chậm lại, hai năm mới cho Lý Nhị thêm một đệ đệ một muội muội, xem như là tốc độ tăng trưởng bình thường. Nếu không phải có mạt chược tương lai không biết có mấy người xưng vương, công tích Tào Tháo làm cả đời ở Đại Đường chỉ ngang hàng với mạt chược.

Dưới cây liễu yên ắng, chẳng ai mang đệm tới cho, mông ngồi trên tảng đá lâu dễ bị trĩ. Đường đường là hầu gia ở trong cung mà không to bằng rùa ở sông Kim Thủy, không thấy đám hoạn quan đang lắp lều tránh nắng cho lũ rùa đấy à, dưa chuột cả quả không ngừng ném xuống, thậm chí còn có ít thịt, thế này thì hầu gia đế quốc chịu sao nổi.

Cuối cùng đã nghe thấy cái giọng kéo dài của hoạn quan rồi, Vân Diệp nhảy bật dậy, thoáng cái đã mặc xong tất, đi giày vào, mỗi cơ thịt trên mặt đầu điều chỉnh vào vị trí tốt nhất, vỗ hai má, tính mạng Hi Đồng dựa vào cả cái mặt này. Nếu như nói tới tận bây giờ Lý Nhị còn chưa biết có một tên nghịch tặc vào Vân phủ thì đánh chết Vân Diệp cũng không tin.

Thủ lĩnh mới của Bách kỵ ti nghe nói là một vị cung phụng hoàng cung theo Lý Nhị rất lâu, đám người biến thái này đã thể hiện toàn vẹn năng lực khi Lý Nhị lên ngôi, một bước mười kế, âm hiểm tuyệt luân, ngoan độc vô tình, loại người này không thích hợp làm quan trong triều, chỉ thích hợp làm cung phụng ở thâm cung. Hoàng đế khác khi dùng xong loại người này đều chém hết, chỉ có Lý Nhị nuôi bên người, không giết một ai.

Lần trước trong hoàng cung bày tiệc nhà, Vân Diệp bị Lý Thừa Càn kéo tham gia, bất tri bất giác uống nhiều một chút, bị đám người đó hỏi này hỏi nọ, mấy lần suýt lộ tẩy, may mà bọn họ không hiểu những câu từ hiện đại, cho rằng say rượu nói linh tinh, nếu không thì phiền toái to. Cái đám người kiếm chỗ ngồi đều thích ngồi trong bóng tối, ai mà dám xem thường.

- Trời nóng thế này chạy vào hoàng cung làm gì?

Trường Tôn thị xem ra thắng tiền, tâm tình rất tốt, nhìn thấy Vân Diệp không châm chọc:

- Nương nương không biết, hàn xá gần đây luyện ra được một loại dầu từ bạc hà, nghe Tôn tiên sinh nói rất có lợi cho da phụ nhân, thần nghe thấy có tác dụng này, vội mang vào tặng cho nương nương, mặc dù nương nương chẳng cần tới thứ tục vật này, nhưng là chút tâm ý của vãn bối, mong nương nương nhận cho.

- Ồ, Tôn tiên sinh nói hữu dụng thì bổn hậu phải xem sao, bạc hà thường dùng để tỉnh táo, chưa bao giờ nghe nói dùng ở phương diện này.

Lấy một cái bình nhỏ từ trong tay cung nữ, mở nút gỗ mềm ra, lắc nhẹ, mùi hương thơm mát của bạc hà tỏa ra, làm tinh thần phấn chấn, thứ này là kết tinh tâm huyết thời gian qua của Xứng Tâm.

Tên đó hiện không để ý tới thoa son trát phấn nữa, mỗi ngày trừ tới xưởng nước hoa thì chạy lung tung khắp chợi, đồ ăn vặt mua cả đống, ngay cả rau sống cũng hận không thể lao vào ăn mấy miếng. Mới đầu không hiểu, về sau nghe hắn nói mới biết, Lý Nguyên Xương vì để hắn có thân thể thơm tho liền không cho hắn ăn thứ khác, chỉ ăn chút gạo, sau đó ăn các loại cánh hoa, tới nhụy hoa cũng ăn. Cuộc sống đó duy trì suốt ba năm, cho nên hiện giờ chỉ mong nếm thử toàn bộ thức ăn thế gian, hiện ép dầu bạc hà ra là để hàng ngày bôi lên mặt, làm da bóng mượt hơn.

- Không tệ, bổn hậu nhận rồi, không có chuyện gì nữa thì về đi.
Trường Tôn nhận lễ rồi, ngay nguyên do cũng chẳng hỏi đã đuổi Vân Diệp đi, trở mặt vô tình đúng là đặc quyền của hoàng gia.

Vân Diệp cố ý nâng cái bọc lên, chỉ cần Trường Tôn thị hỏi tới thì y có đủ lý do trần thuật chuyện của Hi Đồng, ánh mắt của Trường Tôn thị quả nhiên thu hút vào đó, hỏi:

- Có chuyện gì thì nói đi, không cần dùng kế dục cầm cố túng trước mặt ta, thứ trong bọc của ngươi giá trị chưa đủ đâu, ngươi thử xem.

Thích nhất là Trường Tôn thị thẳng thắn như thế, mở bọc, lộ da gấu trắng ra, đang muốn khoe khoang một phen thì nghe Trường Tôn thị phẫn nộ:

- Ta tưởng là bảo bối gì, thì ra là da gấu đen, ngươi trêu bổn hậu sao?

Da gấu đen? Đây là da gấu trắng cơ mà, sao lại thành da gấu đen, hai thứ này sao mà giống nhau được? Nhìn kỹ lại, đúng là da gấu trắng, trắng phát sáng, sao bà ta lại nói là da gấu đen?

- Nương nương, đây rõ ràng là da gấu trắng, sao có thể là da gấu đen?

Vân Diệp gãi đầu nhìn Trường Tôn thị, chẳng lẽ bà nương này muốn ăn bẩn?

Trường Tôn thị rất nghi hoặc, rõ ràng là da gấu đen, sao Vân Diệp lại nói là da gấu trắng? Nhìn dáng vẻ của y không giống giả bộ, chẳng nhẽ hôm nay ta đánh mạt chược tới hoa mắt, nhưng nhìn kỹ lại thì đúng là da gấu đen.
- Hoa Nương, ngươi nhìn tấm da gấu đó xe, là màu trắng hay đen?

Trường Tôn thị hỏi cung nữ thiếp thân ở bên.

Cung nữ do dự một chút mới nói:

- Nương nương, nô tỳ thấy là da gấu xám.

Vân Diệp và Trương Tôn thị nghe mà ngẩn người, Vân Diệp đứng sang bên cạnh nhìn da gấu, quả nhiên là màu xám, đi xa nhìn, không ngờ phát hiện màu càng lúc càng thẫm, Trưỡng Tôn thị cũng đi qua đi lại nhìn, bà cũng phát hiện nhìn gần là da gấu trắng, nhìn xa là da gấu đen.

Cả hai nghĩ mãi mà không ra, Vân Diệp trầm tư nói:

- Nương nương, chẳng lẽ da gấu này trong suốt, dựa vào góc độ nhìn mà thay đổi màu sắc.

Qua chứng minh, da gấu đúng là biến màu, theo ánh sáng mà biến từ trắng thành đen, đây là bảo bối, Trường Tôn thị thích tấm da gấu này, trên đời chỉ có một tấm.

- Lễ vật không tệ, xem như là chí báo hiếm có trên đời, có chuyện gì nói đi, nói trước, chuyện trên triều đường là không được, phải cần bị bệ hạ mở miệng.

Cho dù bị da gấu mê hoặc, Trường Tôn thị vẫn rất có chừng mực, giữ vững giới hạn không nượng bộ.

Khi Vân Diệp đem ngọn nguồn sự việc kể ra, Trường Tôn thị mặt âm trầm:

- Ngươi chắc chắn Điền Tương Tử đã chết.

- Nếu như hắn có thể sống sót được dưới điều kiện tán khốc như thế thì vi thần không có gì để nói, xá lợi của lão ta đã được Thanh Tước dùng làm lễ vật hiếu kính bệ hạ rồi. Vi thần cho rằng rất đáng tin, cho dù lão ta còn sống thì sao, không còn nanh vuốt thì tối đa chỉ là ông già trên tám mươi, sợ gì lão ta.

Cho Vân Diệp niềm tin không phải là lời của Hi Đồng mà là phán đoán của Tôn Tư Mạc, khi Vân Diệp và Điền Tương Tử gặp nhau, ông ta phát hiện Điền Tương Tử có bệnh phổi nghiêm trọng, có thể sống hơn một năm là lớn mạng rồi, kết hợp với lời Hi Đồng nói, Vân Diệp lựa chọn tin Điền Tương Tử đã chết.

Chương 348: Hai Mươi Mốt Lão Bà Của Hi Đồng

- Quan Âm tỷ tỷ không cần nghĩ nhiều, Điền Tương Tử đúng là chết rồi, sào huyệt ở Lộ Châu đã không còn ai, người đã tản đi hết, đám đầu sỏ đã tới mạc bắc không xuất hiện nữa, chỉ còn một tên dở sống dở chết trở về, vốn định xem hắn đi tìm ai, không ngờ hắn quang minh chính đại tới Lam Điền hầu phủ, còn có một vị hoàng tử bồi tiếp, trò chuyện rất vui. Xem như tên tiểu tử ngươi có tầm mắt, không hồ đồ, ngươi có biết bách kỵ ti đã giăng lưới ở quanh nhà nười chuẩn bị bắt kẻ này, thuận tiện mang ngươi về tra hỏi, cho nên tấm da gấu này chỉ mua được mạng của ngươi, muốn trẫm tha cho tên tàn tật kia thì mang tấm da gấu nữa ra đổi.

Lý Nhị cầm tấm dã gấu rũ một cái, lông như dợn sóng, thổi một cái là lõm vào như xoáy nước, đó là đặc trưng của thứ da tốt, kiểm tra xong da gấu, tựa cười tựa không nói với Vân Diệp:

- Tiểu tử, muốn đi cửa của hoàng hậu, dùng một tấm da gấu để vượt ải không dễ đâu, ngươi dám quang minh chính đại đón nghịch tặc vào nhà, dũng khí đáng khen, hiện giờ lựa chọn đi, hoặc là cứu nghịch tặc, hoặc là ta đầy ngươi đi Lĩnh Nam, cả đời không được về.

Lý Nhị không tử tế gì, Lý An Lan lúc này mới tới Lĩnh Nam, nhất định gặp phải khó khăn cực lớn, điều này sớm nằm trong dự liệu của Vân Diệp rồi, tay trắng dựng nghiệp đâu phải đơn giản, giai đoạn này ít nhất mất một năm.

Lý An Lan muốn làm nữ vương mà không trả giá thì làm sao được, trong tay nắm ba nghìn sĩ tốt tinh nhuệ, giữ mạng không thành vấn đề, bao nhiêu danh thần dũng tướng làm tham mưu cho nàng, nếu mấy người Liêu cũng không đối phó nổi thì nên về là đúng.

- Bệ hạ, thần lựa chọn điều thứ ba.

Nói xong chạy tới chỗ vừa rồi rửa chân, lấy ra một tấm da gấu dưới tảng đá, trải trước mặt Lý Nhị.

- Tâm địa đáng chém, đáng chém, dám giở thủ đoạn với trẫm, ngươi muốn chết.

Lý Nhị thẹn quá hóa giận, đá da gấu sang một bên, phất tay áo đi về hậu điện.

- Bệ hạ chấp thuận rồi ạ?

Vân Diệp lớn giọng hỏi với theo, chỉ cần chiếm lý thì không có gì không thể nói, ở điểm này Lý Nhị có chữ tín rất tốt.

- Được rồi, đã được lợi còn vờ vịt, không sợ bệ hạ nổi giận thật à, lúc đó có lấy tám mươi tấm da gấu ra cũng vô ích. Nói với khách của ngươi, lần này cho qua, chỉ cần hắn có bất kỳ chuyện xấu nào truyền tới, lên trời xuống đất cũng không còn chỗ cho hắn đứng chân đâu. Ngươi phải nhớ, ân điển của hoàng gia có hạn, ngươi ít xen vào những chuyện này đi, không có lợi gì cho ngươi hết.

Lời của Trường Tôn thị trấn an Vân Diệp được một chút, chốn thị phi không thể ở lâu, thời đại này không có tiêu chuẩn nào để đánh giá người tốt hay người xấu, bị Lý Nhị giết không có nghĩa là người xấu, lập trường khác nhau, nhìn con người cũng sẽ khác, không thấy được bản chất.

Thời gian Vân Diệp tới thế giới này quá ngắn, không cảm nhận được những thù hận đặc thù, trừ đám người Oa kia thì Vân Diệp coi tất cả mọi người trên mặt đất đều như nhau, chẳng qua ở lập trường của người Đại Đường thì y phải làm chuyện có lợi cho Đại Đường mà thôi.Cưỡi ngựa gian nan về tới nhà, hôm nay bận rộn suốt từ sáng tới tối, xương khớp như muốn rã rời, tới phòng khách thăm Hi Đồng, kể lại chuyện cho hắn nghe.

Khuôn mặt đen đúa càng xấu xí hơn, bảo hắn đi cầu xin thì thà chết chứ hắn không đi, là bằng hữu chỉ đành làm thay. Mặc dù về tình cảm chưa tới mức gửi gắm sinh tử, Vân Diệp áy náy với những người mạo hiểm đã chết, khiến y có hành động mạo hiểm này.

Mắt Hi Đồng ướt nhòe, quay đầu đi cầm chén thuốc lên, làm một hơi cạn sạch, đến khi quay đầu lại đã thành hán tử rắn rỏi.

- Trước khi tới Hà Bắc thực sự là ta không chống đỡ nổi nữa, toàn thân nóng dữ dội, ta muốn ghé xuống sông uống nước, kết quả chỉ uống một ngụm đã ngất xỉu ngã xuống sông. Tới khi ta tỉnh lại thì nằm trong một cái lán cỏ, người đắp chiếu cỏ, ta tưởng rằng mình đã chết rồi, không sợ, chỉ tiếc nuối. Ta lột cho hầu gia năm tấm da gấu, mang về cho ngài, là muốn cho ngài biết, nơi mà hầu gia và sư phụ ngài tới năm xưa, bọn ta cũng đã tới. Thực ra là do hiếu thắng. Kết quả là không chết, được một số nữ nhân cứu sống, bọn họ nói hiện giờ nam nhân rất ít, chết thêm một người thì thật đáng tiếc.

- Nam nhân ở Hà Bắc đều theo Đậu Kiến Đức đánh trận, gần chết hết rồi, cho nên trong thôn đại bộ phận là phụ nữ và trẻ nhỏ, nơi ta nằm là nhà của một nữ nhân, chỗ nàng có thể sưởi ấm chỉ là một đống cỏ, Hà Bắc vào tháng tư lạnh khiếp người, thấy phụ nhân kia bất tri bất giác chui vào lòng ta, ta buồn cười lắm, nàng không đẹp, cũng không đầy đặn, nhưng đôi mắt rất đẹp. Hầu gia biết không, đó là vẻ đẹp làm người ta nhìn thoải mái, lòng ấm áp, không kìm được muốn ôm lấy nàng.

- Ta đang sốt, vì giữ ấm nên nàng mới tới gần, ta thấy da gấu vẫn còn, liền đắp lên người phụ nhân đó, ai ngờ nàng tỉnh lại nói, da để bán, mua thật nhiều lương thực về, cả một nhà lớn đang đợi cơm ăn.

- Ta rất lạ, Hi Đồng ta độc lai độc vãng, không vướng bận gì, đâu ra cả nhà? Đỡ sốt rồi mới biết khi ta hôn mê đã bái đường thành thân, hiện giờ có hai mươi mốt thê tử, tám đứa con phải nuôi. Nàng nói cả một nhà lớn không sai, thêm ta vào là ba mươi người. À phải, sao ngươi không cười, trên đường ta kể với người khác mình ta có hai mươi mốt thê tử, người ta đều vui mừng khôn xiết.

- Con bà nó ta không cười nổi, anh hùng hảo hán trên đời chỉ nhớ bệ hạ bách kỵ phá mười vạn quân Đậu Kiến Đức, chỉ quân một điều, đó là mười vạn mạng người, không phải mười vạn con lợn.Nghe Hi Đồng nói xong, Vân Diệp không tiếc gì chuyện mình làm ở hoàng cung hôm nay nữa, mình làm không sai chút nào, nặng nhẹ nắm rất chuẩn, không vượt quy củ.

- Chẳng lẽ cả thôn chỉ có mình huynh là nam nhân à?

- Không phải, còn có một người cụt chân nữa, hắn có mười thê tử, chắc là cũng sắp cải giá cho ta rồi. Vân hầu, hay là cùng ta tới Hà Bắc đi ta chia cho ngài mười nàng, ngài có thể chọn trước.

- Ta thì thôi đi, không có phúc để hưởng, huynh định nhận hết hai mươi mốt lão bà này à?

Vân Diệp nhìn Hi Đồng, không ngờ hắn không phủ nhận, định cưới hết những phụ nhân đó.

- Vân hầu, ngài quá xem thường Hi Đồng ta rồi, nhận ân bằng giọt nước, phải báo lại bằng cả dòng suối. Họ vì cứu ta đã đem chút lương thực còn lại cho ta ăn, phải biết rằng tháng tư là thời kỳ giáp hạt, trẻ con cời chuồng mắt nhìn ta ăn không chớp, ta muốn chia cho chúng ít cháo, chúng nói cha ăn no rồi chúng mới ăn, chỉ vì tiếng cha đó thôi. Vân hầu, ta có tám đứa con, ba nam năm nữ, đợi bọn chúng lớn lên rồi sẽ đưa tới đây học, trẻ con không học không được.

- Thương thế của huynh phải tĩnh dưỡng ba tháng, ba tháng sau hẵng về, ta chuẩn bị thêm cho huynh chút lương thực.

Cái cuộc đời chó chết này không có chuyện gì bình thường, Hi Đồng cưới hai mươi mốt lão bà, đáng lẽ phải mắng chửi chỉ trích mới phải, hiện giờ không phải thế, hắn cưới càng nhiều lão bà càng chứng tỏ hắn là người tốt, chuyện con mẹ gì vậy chứ.

Vân Diệp đột nhiên nhớ người xưa nói ăn mày của nước Tề đều có hai lão bà, điển cố này khả năng là thật, Kim Dung tiên sinh từng mượn lời Hoàng Dược Sư cười nhạo nho gia, ăn mày lấy đâu ra hai lão bà? Câu nói này không đứng vững được, qua chiến loạn, Hi Đồng có thể cưới hai mươi mốt lão bà, ăn mày cưới hai người đã là gì?

Hi Động hoạt động cổ tay nói:

- Tôn tiên sinh đã chỉnh lại khớp bị chật của ta rồi, ta đã nói với Thập Tam, nhất định về trước trận tuyết đầu tiên, mai chuẩn bị cho ta thêm ít lương thực, còn vải vóc, da giữ ấm cũng cho ta một ít, thêm một thùng rượu nữa, hiện giờ đã là tháng chín rồi, ta sợ những phụ nhân đó không cầm cự được tới khi tuyết rơi.

Vân Diệp mũi cay cay, đẩy cửa ra ngoài, để lại Hi Đồng một mình cười ngốc nghếch trong phòng.

Chương 349: Bảo Vật Giá Rẻ

Tiền quản gia đứng sau cửa đã khóc từ lúc nào, Vân Diệp dừng chân lại dặn:

- Chuẩn bị thức ăn cho một trăm người, cho hắn thêm ít tiền, cả bạc nữa, trâu kéo xe chọn trâu cày, năm con trâu cái, thêm hai con ngựa nữa. Chuyện này xem lấy mà làm, giờ muốn khóc thì tránh xa ta ra, nhìn bực cả mình.

Đêm yên tĩnh, Tân Nguyệt còn tưởng ban ngày làm mình làm mẩy khiến trượng phu giận, liền sán tới, thỏ thẻ xin lỗi. Vân Diệp nhịn cười nhìn đôi mắt to đen lay láy của nàng có ánh nước, ôm eo nàng kéo vào lòng, tay vuốt ve bờ môn tròn lẳn vểnh cao căng chặt dưới lớp váy hồng, đầu óc nghĩ đẩu đâu, ôm Tân Nguyệt hồi lâu, đột nhiên Vân Diệp hỏi:

- Nếu ta cưới hai mươi mốt lão bà thì sẽ như thế nào?

Tân Nguyệt giật mình, người tức thì cứng đờ, thoáng cái đã mềm ra, cười nói:

- Chàng là hầu gia, muốn cưới bao nhiêu còn chẳng do chằng à, ai dám ngăn cản.

Vân Diệp vỗ mông nàng bộp một cái:

- Khẩu thị tâm phi.

- Ai khẩu thị tâm phi, người ta chẳng lẽ không có khí độ của đại phu nhân à? Đừng có mà coi thường người ta.

Tân Nguyệt mỏ giảu lên, người ngọ nguậy không lòng Vân Diệp, ra chiều giận dỗi, bị điệu bộ mê người của nàng khơi lên lửa dục, Vân Diệp vươn tay lên ngực nàng, giật phăng áo sa khoác ngoài ra, chiếc yếm mỏng tang không che được cặp vú đầy đặn thấp thoáng đằng sau đó, núm vú trước khi nhỏ xinh xinh như mào gà con, giờ vì mang thai tròn đầy thâm thâm như quả nho chín, hết bị tay đến miệng Vân Diệp chăm sóc, thân thể nàng run rẩy từng đợt.

Ánh mắt Tân Nguyệt trở nên chảy bỏng chủ động tìm môi y hôn, tới khi cảm thấy thân dưới mát lạnh, váy bị Vân Diệp kéo xuống, cảm thụ được rõ ràng biến hóa của Vân Diệp vội đẩy y ra, thở hổn hển:

- Phu quân, không được … ảnh hưởng tới con …

Vân Diệp sực tỉnh, chuyện này đúng là không dám mạo hiểm, cười khổ mắng Tân Nguyệt một tiếng yêu tinh làm nàng cười khúc khích, vẫn ôn lấy nhau, một lúc sau tiếp tục câu chuyện:

- Nàng có biết ở chốn Hà Bắc quỷ quái đó, chỉ có người tốt mới cưới nhiều lão bà, người xấu đều không thích nữ sắc, nàng nói xem có lạ không?

- Chàng đang nói tới thông qua phụ, thiên hạ khắp nơi đều có thôn quả phụ, chàng không biết trước kia trong Thục cũng có, bọn họ nhốt bản thân trong nhà, lấy dệt lụa kiếm sống, nghe nói nữ nhân nơi đó tới chết cũng không gặp nam nhân nữa.

Nói tới chuyện này Tân Nguyệt lập tức lên tinh thần, lồm cồm bò dậy, nằm sấp trên ngực Vân Diệp kể câu chuyện Nhị Cẩu và Loan Nương, mặc dù chuyện này nàng đã kể rất nhiều lần rồi nhưng vẫn không biết chán.

Vuốt ve tóc của Tân Nguyệt, Vân Diệp nhìn vầng trăng tròn mọc lên qua ô cửa sổ, vàng chóe, có cả quầng, ngày mai có lẽ có gió lớn, không phải là ngày tốt để xuất hành.

Cho dù không phải là ngày tốt để xuất hành thì nó nhất định vẫn là ngày tốt để vơ vét tiền của, trong thành Trương An đâu đâu cũng đầy dê béo, hoặc say khướt ở chợ tây, hoặc ca hát ở thanh lâu, chán chê rồi làm chút chuyện phong hoa tuyết nguyệt, đúng là thú vui trong đời.

Vân Diệp cảm thấy mình có trách nhiễm dẫn dắt đám người chi tiêu mù quáng này, không có ánh mắt đầu tư chút nào, chỉ biết mua nhà mở rộng đất, mua ít pha lê không tốt à?

Nghe nói trong kho báu của Solomon vương toàn là đồ pha lê, ngươi xem người ta còn biết tích tụ tiền tài, đời sau đám quỷ tham tiền trải qua muôn vàn gian khó tìm được kho báu, sau khi mở ra xem ngoài pha lê của nghìn năm trước thì không có gì hết, thành một trong chuyện cười lớn nhất thế giới.

Đợi sau khi thương đội các nơi tập trung đầy đủ ở Trường An, thành phố lớn nhất thế giới này sẽ diễn ra màn cướp đoạt tài phú điên cuồng, nhìn mặt trăng dần biến mất ngoài cửa sổ, nụ cười của Vân Diệp trở nên vô cùng vui vẻ, kéo chăn cho Tân Nguyệt, nàng đã ngủ say từ lâu.

Hi Đồng đã đi, đi mang theo lời hứa và trách nhiệm của mình, hắn và Đơn Ưng rất giống nhau, đều thuộc loại người thích đeo gông lên cổ mình, một tên vì trách nhiệm cha để lại mà bỏ sự nghiệm ăn cướp ao ước, một vì có thể cưới thêm vài lão bà, cam tâm bỏ đi ngạo cốt của du hiệp, cầu cứu Vân Diệp.

Ngốc, toàn một lũ ngốc, xung quanh mình ngày càng nhiều bọn ngốc rồi, đây không phải là hiện tượng tốt. Hợp đồng phó dịch của nhà Lão Ngưu đang làm theo hướng Vân gia, nhà Lão Trình cũng thế, nghe đâu Tần gia cũng chuẩn bị sửa hạn thả tự do cho nô dịch thành ba năm.

Cứ thoải mái bóc lột bọn họ cả đời không tốt à? Vân gia là do không còn cách nào, lão nãi nãi thiện tâm, thêm vào tên gia chủ bại gia hâm hấp, là cái nhà làm ruộng cũng khiến người ta chê cười được, làm ra chuyện gì cũng không lạ. Ngưu gia, Trình gia, Tần gia điên theo làm cái gì, người nào cũng giết người như ngóe, mau tươi thấm đẫm toàn thân còn có lòng từ thiện à?

- Vặt đầu đi, tiếp theo thuận theo vết thương dùng sức kéo xuống là da rớt ra, tiểu tử, ngươi không biết lột da à?

Ngồi dưới mái hiên, mỗi người cầm một ấm trà uống nhàn nhã, Lão Trình thi thoảng cười nhạo Vân Diệp và Trình Xử Mặc lột da thỏ dưới gốc cây.

Ba vị lão tướng mới sáng sớm đã mang cung tiễn đi săn, chỉ lòng vòng hơn một canh giờ đã mang về mười mấy con thỏ và gà rừng, nếu trưởng bối đã đích thân săn về rồi, Vân Diệp đành phải tự ra tay. Lão Ngưu thứ khác không bận tâm chứ tôn ti lớn nhỏ thì cực kỳ coi trọng, may mà có cả Trình Xử Mặc, hai người làm nhanh hơn rất nhiều, khi Ngưu Kiến Hổ về thì trên mặt đất chỉ còn lại ba con gà rừng.

Đem việc còn lại giao cho Ngưu Kiến Hổ, Vân Diệp rửa tay tới trước mặt ba vị lão gia tử nói:

- Bá bá, lần này tiểu tử mời ba vị tới Ngọc Sơn là có chuyện quan trọng muốn nói với trưởng bối, đồng thời xin các bá bá góp ý cho tiểu tử, chuyện này thực sự quá lớn, dinh dáng tới quá nhiều người và tiền bạc.

- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì? Sống thật tốt, không việc gì làm thì tới thư viện dạy học, ngươi dựng lên cả thư viện lớn, nhưng suốt ngày quanh quẩn với mấy đồng tiền, đây không phải là kế lâu dài.

Lão Trình hiện có nhận thức mới với năng lực gây chuyện của Vân Diệp, mặc dù lần nào cũng có thu hoạch lớn, nhưng đi kèm là kinh hồn khiếp vía.

- Các bá bá xem rồi hãy nói, chúng ta cần nhận thức trực quan trước rồi mới nói chuyện này có thể làm không, thái tử cũng tới, chúng ta thương lượng thật kỹ.

Đoàn người Vân Diệp đi tới bên giả sơn trong hoa viên, chỉ thấy Lão Giang uống rượu trong đình kéo xích sắt, một cái cửa hang đen ngòm xuất hiện trước mắt mọi người.

- Đây vốn là nơi điều phối nước hoa của Vân gia, tuy chẳng đáng mấy đồng, nhưng gia tổ mẫu coi rất kỹ, không để truyền ra, nói là để lộ bí mất làm con cháu không có cơm ăn.

Vân Diệp định nói đùa để làm không khí sôi động hơn, ai ngờ cả ba lão tướng đều không cười, Lão Trình đẩy Vân Diệp một cái:

- Nhanh lên tiểu tử, ta có một dự cảm rất không lành, lần này phiền toái lớn rồi.

Lão Tần, Lão Ngưu cũng gật đầu biểu thị đồng ý.Địa đạo không tối, được đèn lòng chiếu sáng, trong gian phòng nhỏ bên cạnh thi thoảng có nữ quyến Vân gia ra vào. Vân Diệp thậm chí nhìn thấy Xứng Tâm đang ngây ngất ngửi nước hoa trong một gian phòng.

Lão Trình muốn xem cho rõ nhưng bị thẩm thẩm quay người đi đóng chặt cửa vào, sờ mũi cười nói:

- Lão phu chỉ tò mò nhìn một cái, tò mò thôi mà.

Lão Tần không chút khách khí đẩy Lão Trình một cái:

- Đây là nơi cơ mật của nhà người ta, có thể vào đã được coi là người nhà rồi, ngay chút lễ nghi làm khách cũng không hiểu nữa.

Càng đi vào bên trong mùi thơm càng đậm, nơi này là nhà kho, nãi nãi khi làm nhà kho này bỏ hết công sức, xung quanh toàn là đá, nhìn cái là biết cực kỳ vững trãi.

Hai lão binh ngồi ở một cái bàn nhỏ đánh cờ, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên nhìn, thấy là Vân Diệp lại cúi đầu đánh cờ tiếp.

Cánh cửa sắt chính giữa treo một cái khóa cực lớn, thẩm thẩm đưa chìa khóa cho Vân Diệp rồi trở về phòng của mình. Cửa mở ra, Vân Diệp đốt đèn dầu bên trong, cùng với từng cái đèn dầu được đốt lên, mắt ba vị lão tướng cứ mở to dần to dần.

- Ông trời ạ, tiểu tử, ngươi đi ăn cướp của Đông Hải Long Vương đấy à?

ikienthuc.org

Lão Trình nhìn cả gian phòng đầy đồ pha lê tỏa sáng long lanh thì choáng váng thực sự, sờ cái này nhìn cái kia, thấy cái nào cũng đẹp, con chim ưng trên tảng đá giang cánh sắp bay, tuấn mã bốn vó tung lên muốn bay, hai con lợn béo núc cũng không tệ.

Lão Tần hít sâu một hơi, Lão Ngưu thì ôm đầu ngồi xuống đất, bọn họ đều không có tâm tình thưởng thức bảo vật như Lão Trình, đầy cả một phòng, cái nào cũng là trân bảo hiếm có trên đời, không sao hình dung nổi.

Vân Diệp cầm một quả cầu pha lê trong suốt to bằng nắm đấm lên hỏi Lão Tần:

- Bá bá xem cái này bán bao nhiêu mới thích hợp?

Lão Tần nhận lấy nhìn con chim bay lượt trong quả cầu, nói:

- Lão phu không biết định giá, nhưng nếu người khác nói bỏ năm nghìn quan mua thứ này thì lão phu cũng tin.

Chuông đồng sau cửa vang lên, Vân Diệp nói với ba vị trưởng bối:

- Thái tử đến sớm hơn dự liệu, các bá bá nếu không có chủ ý chính xác, vậy để hoàng gia làm, vãn bối chỉ muốn mau chóng thanh lý đống rác này.

- Rác? Tiểu tử, khẩu khí của ngươi lớn quá đấy.

Lão Trình đang nghiên cứu một con ngựa, nghe câu này rất không hài lòng.

- Bá bá, đồ trong khắp cả phòng này không đáng giá bằng ngọc bội mà bá bá đeo, nói trắng ra mấy thứ này dùng cát nung thành, bá bá nói xem tốn mấy đồng tiền vốn, một nghìn quan đã là tiểu tử nói vống chi phí lên gấp mười rồi.Lão Trình tựa hồ nghe thấy tim mình vỡ nát, nhìn con ngựa trong tay, lại nhìn ngọc bội đeo ở hông, nhìn thế nào cũng thấy ngọc bội chẳng mua nổi một cái chân con ngựa, nhưng Vân Diệp không lừa ông, nói ngọc bội đáng tiền hơn thì nhất định đáng tiền hơn.

- Tiểu tử, ý ngươi là thứ này ngươi muốn làm ra bao nhiêu là có bấy nhiêu?

Lão Ngưu nghe ra một ý khác trong lời Vân Diệp:

Vân Diệp gật đầu:

- Tổ tiên chúng ta làm thứ này từ lâu rồi, chẳng qua không truyền lại được thôi, tiểu tử tìm ra cách làm pha lê, không ngờ đơn giản tới mức làm người ta tức giận.

- Tiểu tử, ta thấy ngươi định vét sạch người có tiền ở Trường An, quản gia nói cho ta, gỗ của ngươi đã vận chuyện tới Trường An, chính đang vớt lên, còn có gạo tím, long diên hương, nghe nói còn có xá lợi, da gấu biết đổi màu, thêm vào nước hoa của nhà ngươi, ngươi định đánh cướp của huân quý à?

- Đánh cướp, ai muốn đánh cướp, nơi này đèn đuốc tối om rất thuận tiện ra tay.

Giọng Lý Thừa Càn từ xa xa truyền tới, qua góc tường thi lễ với ba vị trưởng bối.

Hỏi han xong liền nói với Vân Diệp:

- Diệp Tử, ngươi nói phiền toái lớn là gì, có chuyện gì mà hiện giờ ngươi không giải quyết được.

- Tiền quá nhiều.

Vân Diệp cười khổ nói, một khi đưa pha lê ra sẽ tạo thành tác động thế nào với nền kinh tế yếu ớt của Đại Đường? Y không biết, chỉ biết rằng làm không khéo sẽ gây ra họa ngập trời, cho nên mới tìm Lý Thừa Càn, một cái đầu to có thể gánh nổi chuyện này.

- Ngươi nói hay thật, cô gia sắp nghèo chết rồi, chẳng bao lâu nữa thành thân mà đông cung vẫn rách nát, ngươi đưa tiền cho ta, ta phiền não thay ngươi.

Hắn còn tưởng rằng Vân Diệp đang nói đùa, nên sảng khoái ôm vào lòng, không nhìn thấy ba lão già đang cười trên đau khổ của người khác.

- Tốt quá, có câu này của thái tử là tốt rồi, hiện giờ số tiền này đều là của thái tử đấy.

Nói xong Vân Diệp tránh người chắn cửa sang bên, Lý Thừa Càn mờ mít nhìn lên, chỉ thấy kỳ trân dị bảo tỏa sáng dập dờn khắp phòng, làm mắt hắn hoa hết cả.

- Diệp Tử, ngươi nói những thứ này đều cho cô cả sao?

Lý Thừa Càn gian nan quay đầu lại:

- Không sai, của thái tử hết, giờ thái tử là người có tiền rồi.

Vân Diệp thân thiết ôm bả vai Lý Thừa Càn, giọng ấm áp:

Cổ họng Lý Thừa Càn ú ớ mấy câu vô nghĩa, thiếu chút nữa ngất xỉu, còn may người kế thừa tương lai của Đại Đường rốt cuộc cũng từng trải rồi, cố gượng lại, gạt Vân Diệp ra nhào vào phòng nhìn đông ngó tây, vẫn thói cũ thấy cái gì vừa vặn là đút túi.

Kéo hắn ra khỏi đống pha lê, Vân Diệp nói;

- Ta phụ trách làm đồ, ngươi phụ trách bán đi, tiền chia ba bảy, ta ba ngươi bảy, hiện giờ ngươi về thương lượng với nương nương, ta không tới hoàng cung nữa, tới lần nào là xui xẻo lần đó, ngươi cho con ngựa của ngươi xuống đất được không, túi của ngươi không chứa đủ đâu.

Chẳng biết Lý Thừa Càn có nghe thấy không, chỉ thấy hắn kiếm bao tải chứa pha lê, Vân Diệp lại nói:

- Nói với nương nương, nếu quốc gia muốn bí phương cũng được, phái quan viên đáng tin cậy tới học, loại tiền này chỉ kiếm được hai ba năm thôi, sau đó ta sẽ bán nó còn rẻ hơn cả gốm.

Lý Thừa Càn toàn thân căng phồng, thu hoạch lớn trở về, còn về phần lời Vân Diệp có nghe vào tai hay không thì chả rõ. Từ khi biết được bảo bối trong phòng do nung cát ra, Lão Trình tức thì mất hứng thú, tối đa là nhìn mà thôi. Tất cả chuyện trên đời này không thể tìm hiểu thấu, sau khi hiểu tận gốc, hào quang tàn đi lộ ra bản chất, như pha lê, nói cho cùng chỉ là đống cát biến hình thôi.

Khi mấy người vây quanh nồi lẩu thỏ, Lão Tấn nói với Vân Diệp:

- Chuẩn bị nghênh giá đi, đoán chừng muộn nhất là ngày mai ngươi sẽ gặp bệ hạ, hoặc là hoàng hậu, một trong hai vị đó. Đêm nay trong hoàng cung chắc không ai ngủ nổi.

- Bá bá quá lo rồi, tiểu chất đảm bảo đêm nay bệ hạ ngủ rất ngon, nói không chừng còn cười tỉnh giấc ấy. Bệ hạ luôn muốn làm suy yếu thế lực của môn phiệt, hiện giờ trời ban cho thời cơ tốt, làm gì có chuyện không ra ay, chẳng qua lần này ra tay từ tiền tài thôi, giết người không thấy máu mới là thủ đoạn tối cao.

Chó săn không thể cho ăn no, nếu không nó sẽ không truy đuổi con mồi, chim cốc cũng phải buộc thừng vào cổ mới có thể đề phòng nó nuốt cá xuống. Lý Nhị ra sức đóng vai thợ sắn và ngư phu, nhưng không thành công lắm, môn phiệt vẫn hưng thịnh, ấn hồ lô xuống thì bầu nổi lên, con gà này chết thì con gà kia gáy, như nhọt trên người, không sao cắt hết, cắt hết sẽ mất mạng, chỉ đành cắt từ từ, không để nó lớn tới mức nguy hiểm tới tính mạng.

Cho nên mọi người đều qua loa, chỉ cần sống được thì chẳng ai muốn làm náo loạn lên cả. Trong hoàng cung, Vân Diệp và Lý Nhị có một cuộc nói chuyện dài, lần này Lý Nhị cuối cùng thể hiện dã tâm bừng bừng với Vân Diệp, có vải lông cừu, chinh phạt thảo nguyên không còn là vô ích nữa, mục trường bao la có nghĩa là tài phú vô tận, Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồn sẽ là mục tiêu chinh phạt tiếp theo. Nhìn thấy ích lợi của mậu dịch, chuẩn bị phá tan những tảng đá chắn đường. Chỉ là hiện giờ trong nước vẫn thủng lỗ chỗ, tài chính cạn kiệt, mà chiến tranh là loại chuyện đánh bằng dũng khí, thời gian dài, các tướng sĩ sinh da sinh thịt, không cầm nổi đao nữa thì rất khó.

Huống hồ Cao Ly ở phía đông đang như hổ đói rình mồi, cái quốc gia đánh bại Đại Tùy này dã tâm đã bành trước tới vô hạn, đã bắt đầu có kế hoạch vươn xúc tua tới tây bắc, chiến tranh sớm muộn gì cũng tới.

Ra tay trước luôn là chủ trương của Lý Nhị, chỉ cần ngươi có địch ý với ta thì ngươi là kẻ địch của ta. Chỉ cần thời cơ thích hợp, ngay cả đâm sau lưng Lý Nhị cũng làm nữa là, cho nên lần này nói là kiếm tiền cho mình, chẳng bằng nói là gom quân phí.

Chương 350: Lộ Ra Nanh Nhọn

Khi học sinh thư viện ngầm thống kê phú hào của Trường An, có học sinh làm cả một thống kê khác, đất đai của quan viên và huân quý của ba huyện phụ cận Trường An không ngờ chiếm ba thành, hoàng gia chiếm năm thành, ở nơi nhân khẩu đông đúc nhất này, mấy trăm vạn bách tính lại chưa chiếm đầy hai thành ruộng đất.

Đó là báo cáo điều tra của Mã Chu, việc không bóc trần ra, mọi người không biết nghiêm trọng tới mức độ nào, một khi có con số rõ ràng, dù lời lẽ đẹp đẽ tới đâu cũng không che được chân tướng tàn khốc. Là mũi khoan thì sớm muộn cũng lộ ra, lần này cho dù không có sự tiến cử của Thường Hà, Mã Chu vẫn là nhân vật kiệt xuất nhất trong số bao nhiêu học sinh của thư viện.

( Luận thổ địa phân phối sớ) vừa đưa ra, tức thì tách Mã Chu và quan viên huân quý trong triều ra làm hai, Vân Diệp xem tấu sớ này, có thể xưng là từng lời là máu và nước mắt. Chẳng những có tư liệu của các triều đại, còn có tình hình ruộng đất ở Trường An, thậm chí hắn còn chỉ ra biện pháp giải quyết, đó là chuyển ruộng đất của các huân quý từ Quan Trung tới nơi cần khai khẩn, như thế có thể mượn tiền tài của họ để khai phát biên viễn xa xôi. Nơi xa nhất không ngờ là đảo Hải Nam.

Vân Diệp thì chả sao, dù ngươi có cấp đảo Phổ Cát (Phuket) cho ta cũng được, ta mang cả nhà tới thiên đường đó ở là xong. Nhưng chuyện này đâu chỉ liên quan tới một người, ngay cả bạn học của hắn cũng không đồng ý làm thế.

Thư viện là nơi chú trọng lý lẽ, cho nên bọn họ bày chiến trường ở nhà ăn, kệ bọn họ tranh luận, Vân Diệp bố trí bài tập này là muốn bọn họ học cách thỏa hiệp, nhượng bộ với nhau, cuối cùng đạt thành hiệp ước.

Đám học sinh chia làm hai trận địa, cãi nhau không ai nhường ai, không ai dám tùy tiện nhún nhường, một khi đạt thành hiệp ước, thư viện sẽ dùng hình thức tấu chiết dâng lên triều đình, xin văn võ toàn triều và hoàng đế bệ hạ phán quyết.

Khi đi qua nhà ăn của thư viện, thấy bên trong chật ních, có người đang kịch liệt tranh luận, nội dung thì Vân Diệp không muốn nghe, năng lực đưa ra vấn đề của Mã Chu rất tốt, năng lực giải quyết vấn đề của hắn lại quá kém, quá lý tưởng hóa.

Phản ứng của Trường Tôn thị với tiền tài rất nhạy, buổi trưa nhận được báo cáo của Lý Thừa Càn, buổi chiều đã có cấm quân tới nhà bố trí cảnh vệ, may là đám nha đầu đều bị nãi nãi đưa lên Ngọc Sơn, trong nhà chỉ có Vân Diệp và các cô cô thẩm thẩm, tùy bọn họ.

Ngày hôm sau trời vừa sáng xa giá của Trường Tôn thị đã tới Vân gia, ngay cả một câu khách sáo cũng chẳng có đã tới thẳng động sau hòn giả sơn, trong hoa viên toàn cấm quân, trong động cũng bị lục soát tỉ mỉ, hôm qua Vân Diệp đã chuyển xưởng nước hoa đi rồi.

Trường Tôn thị nhìn đồ thủy tinh đủ màu, có thể thấy chân bà ta hơi nhũn, đuổi thị nữ thiếp thân cùng toàn bộ hộ vệ ra ngoài, đóng cửa vào, chỉ giữ lại Vân Diệp và thái tử.

- Ngươi định xử trí những thứ này ra sao?

Trường Tôn thị nghiêm túc hỏi Vân Diệp:

Vân Diệp cười, thuận tay lấy một con thiên nga pha lê, tay dùng sức một cái, cổ con thiên nga bị bóp gãy, Trường Tôn thị nhìn mà xót xa. Ném con thiên nga vào góc tường, nói:- Nương nương, những thứ này thực ra chẳng đáng mấy đồng, toàn bộ cho này do cát nung thành đấy, chẳng đáng mấy đồng, pha lê của Hồ tử cũng là cát nung thành, còn không tốt bằng của chúng ta, buồn cười có người còn bị lừa.

Nói xong chuyên môn nhìn trang sức pha lê bên hông Trường Tôn thị, nghe đâu bỏ rất nhiều tiền mới kiếm được.

Trường Tôn thị giật món trang sức đó xuống, tức tối nói:

- Ngươi biết từ lâu rồi phải không? Nhìn bổn hậu bị lừa mà không nói ra, lại đợi cười nhạo ta hả?

- Nương nương, thần chỉ nói pha lê không phải thứ đáng tiền, nhấn mạnh câu đó lần nữa chỉ muốn nói với nương nương, thần muốn lấy nó đi lừa tiền, vài năm sau nó không đáng giá nữa, thành đồ cần thiết như đồ gốm trong nhà thôi.

- Không được lừa mồ hôi nước mắt của con dân, ngươi là tên lừa gạt lớn nhất trên đời, ở cạnh ngươi cũng là tội nghiệt rồi. Trang hộ bán mặt cho đất bán lưng cho trời cả năm cũng không bằng thứ ngươi dùng cát nung ra, ngươi đã nhiều tiền lắm rồi, mở lòng từ bi mà tha cho các trang hộ đi.

Chỉ cần chuyện không nắm được trong lòng bàn tay là Trường Tôn thị lập tức đổi thái độ thương lượng với Vân Diệp, dùng thái độ gá mái bảo vệ trứng phòng bị Vân Diệp gây hại cho nông hộ yếu đuổi.- Nương nương coi thần là loại người gì thế, mà cho dù vắt kiệt các trang hộ cũng có được mấy đồng. Mục tiêu chuyến này của thần là Hồ thương và các nhà cự phú, tiền tài của bọn họ quá nhiều, còn chôn ở chuồng lợn không chịu lấy ra. Lần này thần định tổ chức buổi bán đấu giá long trọng.

Trường Tôn thị thấy Vân Diệp không nhắm vào bách tính thì yên tâm một nửa, đám cự phú hào thương kia đều là kẻ mà bà rất căm ghét, lấy chút tiền tài trên người chúng tựa hồ không có gì không ổn.

- Đây là chỗ dựa ngươi đánh cược với Ngụy Trưng có thể kiếm hai trăm vạn quan? Ngươi đã nghĩ tới chưa, một khi ngươi bán thứ này với giá cao, hai năm nữa mất giá, ngươi làm sao đứng chân được ở Trường An? Chẳng lẽ ngươi định kiếm một lần rồi quy ẩn Ngọc Sơn không hỏi tới chuyện đời nữa? Vân gia cũng không cần chút thể diện nào nữa?

Rất tốt, cuối cùng Trường Tôn thị chịu suy nghĩ cho Vân gia rồi, nếu mỗi món đều bán với giá cao, sau này Vân gia sẽ bị người ta coi thành gia tộc lừa gạt, gia tộc như thế không ai muốn để ý tới, có cơ hội ai cũng dẫm lên mấy cái cho hả giận.

- Lần này đám quan viên trên triều đường hẳn làm ngươi tổn thương lắm hả, ngươi lại là một kẻ hẹp hòi, không trả món hận này sẽ không chịu thôi. Ta chỉ mong ngươi ra tay nhẹ một chút, nghĩ cho tương lai của bản thân nhiều hơn, đừng vì nóng giận nhất thời mà hủy đi tất cả những thứ ngươi vất vả gây dựng lên. Còn chuyện ngươi làm mấy ngày trước cũng không được làm nữa.

- Nương nương không biết rồi, thần luôn cân nhắc được mất, chỉ chọn được, không chọn mất. Mấy ngày trước bằng hữu kia của thần tới, từ trên người hắn, đột nhiên thần học được một thứ. Nương nương có biết không, hắn có hai mươi mốt thê tử, có trong một đêm, đều là dân đói ở Hà Bắc, hắn không từ chối, còn cười vui vẻ nhận hết, quyết định phải nuôi tốt hai mươi mốt thê tử và tám đứa con, hắn cho rằng đó là một loại hạnh phúc. Một người như thế nương nương còn cho rằng tha cho hắn là sai sao?

Trường Tôn thị thở dài, vỗ lên mặt tường lạnh băng:

- Người tốt và người xấu chỉ là tương đối thôi, Vân Diệp, con người đôi khi phải làm một số chuyện bản thân không muốn làm. Sinh ra trong hào môn, nói là may mắn chẳng bằng nói là bi ai, gia chủ như ngươi khắp Trường An là có một, có người nói ngươi bại gia, có bại gia hay không họ đâu biết, có người nói ngươi lỗ mãng khờ khạo, ai biết ngươi tinh tế cẩn trọng thế nào. Nhìn kỳ trân dị bảo khắp phòng này, không ngờ làm từ cát, tầm thường và thần kỳ chỉ cách nhau một bước.

Trường Tôn thị sau khi tận mắt nhìn số pha lê chỉ mang hai thứ về hoàng cung, chuyện còn lại giao cho thái tử xử trí, hẳn hoàng đế đã có an bài, tới khi đó tha cho ai, hại ai, nhất định đã có kế hoạch tỉ mỉ.

Trời đã tối nhưng Vân Diệp không buồn ngủ chút nào, cùng Lão Giang men theo con đường nhỏ lát đá tới thư viện, đã mấy ngày rồi không gặp nãi nãi và Tân Nguyệt, nhớ vô cùng, đi qua đại môn thư viện, nhìn thấy Mã Chu một mình ngồi trong quán nhỏ của Hoàng Thử ăn rượu nếp, tay cầm một cuốn sách ngâm nga, nữ nhi thê tử của Hoàng Thử đã về, chỉ có Hoàng Thử đang gật gà gật gù trên bàn, cửa hiệu của hắn chưa bao giờ đuổi khách ra ngoài.

Lắc đầu tránh bọn họ, đi qua bóng tối, không bao lâu tới tiểu lâu của Vân gia, đứng dưới lầu nhìn ngôi nhà sáng đèn, muốn đi lên, lại muốn một mình hưởng thụ sự ấm áp này, thành ra do dự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau