ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 336 - Chương 340

Chương 336: Tiền Trang (1)

Hai tháng trôi qua, Trường An vẫn tiêu điều như trước. Ngoại trừ Tây Thị vẫn còn Hồ cơ gắng gượng rao hàng, còn lại các giọng tạp âm khác cũng ít đi nhiều. Nhìn hàng hóa chồng chất như núi cùng đà đội đến cuồn cuộn không dứt, trên mặt Hồ thương không còn thấy vẻ tươi cười như ngày xưa, y phục của Hồ cơ cũng càng ngày càng thiếu vải, vòng eo xoay càng lúc càng nhiều, nhưng đáng tiếc huân quý đại hộ đều ngăn cấm con cháu không được đến thanh lâu tập thị.

Siêu thị Tiện Nghi phường hiện tại không còn phần của Vân Diệp, cũng không còn phần của lão Hà. Lão luôn đi theo Vân Diệp, khi Vân Diệp rút 3 phần cổ phần ra thì lão Hà cũng không hề nghĩ ngợi mà bán 2 phần của mình cho người khác. Huân quý Trường An có rất nhiều người cầm tiền chờ đợi, 5 phần này bị bán tán loạn, đều chia thành từng nửa phần để bán, cho nên giá cả cũng cao hơn nhiều. Ai cũng muốn giành cho tử tôn mình một cách kiếm tiền vĩnh cửu, vì vậy Tiện Nghi phường trở thành một lựa chọn tốt nhất.

Mua đồ mà không tự mình đi thì vứt, Tiện Nghi phường cái gì cũng có, khoảng cách lại gần, hàng hóa cũng tốt, không cần phải mất công đi xa. Các cổ đông khi mua còn được giảm giá, so với bên ngoài lợi hơn rất nhiều. Cầm hàng hóa đến cuối tháng mới kết toán một thể, khấu trừ đi tiền lãi, đến mỗi ngày nào đó khi cuối tháng, gia chủ hoặc đương gia phu nhân chỉ việc ở nhà chờ quản sự tới cửa, nhà mình một tháng dùng bao nhiêu, tốn bao nhiêu đều có khoản tường tận để tra, có thể ngăn quản sự giở trò. Mức sống trong nhà vì thế cao lên, mà chi phí lại giảm tối thiểu một thành.

Ở những nhà đó, sau khi các đương gia phu nhân phát hiện công năng này, thì phàm là những đồ có thể mua được ở Tiện Nghi phường thì tuyệt đối không mua bên ngoài. Chưởng quỹ Tiện Nghi phường lại còn hết sức giảm giá cho các đại hộ, chỉ cần tiêu đến một hạn mức nào đó, thì đến cuối tháng sẽ có hoá đơn đưa tới tận cửa, nhận được những lời bình phẩm tốt đẹp của các đại hộ.

Đại cổ đông của Tiện Nghi phường là một nữ nhân gọi là Minh Nguyệt. Nàng chưa bao giờ quản sự tình, chỉ là mỗi tháng may ra được năm ngày ngồi xe ngựa vòng quanh Trường An một vòng, xem xét toàn bộ các cửa hàng một lần. Sau đó dẫn theo các xe ngựa chở vàng hoặc bạc cùng hồi cung, chú ý là cùng hồi cung. Hiện tại nếu như các huân quý Trường An còn không biết Minh Nguyệt chính là thiếp thân tỳ nữ của Hoàng hậu nương nương thì quả thật sẽ bị người cười cho thối mũi.

Cuộc sống hằng ngày bên ngoài cũng khó khăn với các cửa hàng. Giá lương đã rớt xuống một mức nguy hiểm. Lúc này Hoàng hậu nương nương đại từ đại bi muốn chuẩn bị lương thực cho những năm không may bị tai họa, đã từ nội phủ duyệt phần lớn tiền bạc, thu mua lương thực khắp thành Trường An. Mặc kệ là lúa mạch hay là cây đậu, hạt kê cũng thu mua tất. Giá cả cao hơn mặt bằng toàn thành. Nhưng các lương thương lại gào khóc, nguyên nhân chỉ vì nương nương chỉ lấy lương thực của nông hộ, mà không muốn lấy lương thực của thương nhân bọn họ. Trước đây nông hộ bị lương thương chèn ép, lúc này được Hoàng hậu nương nương thu mua, bèn khuân hết lương thực dư nhà mình bán cho hoàng hậu.

Khi Hoàng hậu nương nương che lụa mỏng ngồi trên chiếc xe ngựa nhỏ đi tới kho lúa, hoàng đế bệ hạ cũng hạ ý chỉ, mệnh lệnh châu phủ thiên hạ ngoại trừ những nơi gặp tai đang phải cứu tế, còn lại tất cả các nơi đều phải dùng giá cao hơn thị trường một thành để thu mua lương thực dư của bách tính, không được làm hại nông hộ. Về phần thương nhân thánh chỉ không nhắc đến, cho nên cũng không thuộc phạm vi trợ giúp của quan phủ.

- Nương nương, năm nay lương thực thu mua tổng được 173 vạn gánh, lương thực dư của Quan Trung phỏng chừng đều ở chỗ này. Mặc kệ là lúa mạch, cây đậu, hạt kê đều là loại tốt nhất.

Quan viên quản khố cầm một cái đâm thật dài, tiện tay đâm vào một bao lương, sau khi rút ra thì đưa cho cung nữ dâng lên cho hoàng hậu nhìn rõ.Cái đâm đâm vào, Trưởng Tôn đem lương thực từ đâm đổ ra bàn, lấy tay trải đều ra xem. Hạt lúa mạch thì to chắc, nhặt mấy hạt cho vào miệng nhai thì có vị rất tốt, không bị mốc meo, cũng không có mùi lạ, đích thật là lương thực tốt.

Trường Tôn đứng lên vén lụa mỏng, nhìn kho lúa đầy ắp có chút xuất thần, trong mộng nàng cũng chưa từng nghĩ tới việc có thể chỉ dựa vào nội phủ mà có thể thu mua được toàn bộ lương thực dư của Quan Trung. Trong nhà có lương vạn sự không hoảng, bách tính không bị tổn thất, còn kẻ nào vì lần này mà sống hay chết thì cũng mặc, ai đi quản hắn, uống máu bách tính nhiều năm như vậy, không nôn ra chút coi sao được.

Đại Đường vẫn là hình thức đại gia tộc tự cấp tự túc thật lớn như cũ, quân giới có Quân Khí giám, thuyền cầu có Tương Tác giám, chỉ cần tiền lương có đủ, thiên hạ liền không còn đại sự gì.

Vân Diệp nói muốn tẩy bài một lần nữa, không biết tẩy bài là ý gì, nói chung chính là muốn chỉnh đốn thương nhân lần nữa, đuổi thế lực của đại gia tộc khỏi thương nhân.

Đã đến cuối tháng chín, Trường An rất nhiều thương nhân từng muốn thắt cổ bỗng nhiên cao hứng hẳn lên, vài hôm trước đã bắt đầu giảm bớt sự phụ thuộc vào các đại gia tộc. Những kẻ rút lui rất nhanh chóng, có chút không biết xấu hổ còn mang cổ phần danh nghĩa tính thành tiền muốn rút ra.Có một cao nhân tên là Hoàng Chí Ân mở cửa hàng gọi là tiền trang, nghe nói bối cảnh cực lớn, tiền tài nhiều vô số kể, thấy tình cảnh hiện tại của thương nhân thì không đành lòng nhìn bọn họ cửa nát nhà tan, cho nên quyết định mang tiền của mình ra cho thương hộ vay để quay vòng. Chỉ cần là thương gia đều có thể cầm đồ đi thế chấp lấy tiền mặt về, làm ăn không dây dưa, không rắc rối, nghe nói lợi tức cũng không cao, có chuyện tốt như vậy sao? Không phải là lừa đảo chứ?

Tào chưởng quỹ của Cẩm Phong hào thật sự không cố được nữa. Đới gia đã rút cổ phần ra, mặc kệ Tào gia sống chết mà vét sạch số tiền dùng để chuẩn bị nhập hàng, còn nhẫn tâm lấy nốt tài sản Tào gia nhiều năm dành dụm, đến mức Tào gia nhẵn như chùi mới chịu thôi.

Hiện tại cũng sắp vào đông, chính là lúc Cẩm Phong hào ma bố (vải bố) sinh ý tăng mạnh. Cũng sắp đến lúc thu ma bố, nhưng cửa hàng không kiếm đâu ra tiền, nếu như năm nay không chịu nổi thì Cẩm Phong hào sẽ phá sản, thê nhi của bản thân nói không chừng sẽ bị quan phủ cho làm nô lệ. Hiện tại chỉ cần có người rót vốn vào Cẩm Phong hào, thì có là ác quỷ Tào chưởng quỹ cũng nhận.

Lão Tào cắn răng nói với đám thương nhân đang vây xung quanh xem:

- Chư vị chưởng quỹ, Tào gia ta không chống nổi nữa, giờ dù là quỷ môn quan lão Tào ta cũng phải xông vào một lần, coi như là người đi trước mở đường. Thời đại này không còn đường sống cho chúng ta nữa rồi.

Các chưởng quỹ đang đứng xem đều khom người thi lễ, nhìn Tào chưởng quỹ vẻ mặt bi phẫn đi vào đại môn tráng lệ kia. Lão không cầu Cẩm Phong hào có thể có được kết cục tốt gì, chỉ cầu cho bản thân và thê nhi có thể tránh được một kiếp là tốt lắm rồi.

Mới vừa vào đại môn liền có thanh y tiểu nhị tiến lên nghênh đón, đưa lão vào một tòa thiên phòng (nhà bên). Qua cửa sổ, lão có thể thấy trong đại sảnh có rất nhiều quầy hàng, phía sau từng quầy đều có một tiên sinh kế toán, có vài người là người quen, chỉ là hiện tại đều toàn thân thanh y, ngồi sau quầy uống trà chờ khách hàng tới cửa. Phía trên quầy giăng đầy thiết tuyến (dây sắt), còn có một cái kẹp trúc, bên trên có vài trang giấy không biết là để làm gì. Trên bàn còn có thứ gì quái quái, một chuỗi hạt châu khung vuông chia làm hai, cũng không biết ý nghĩa thế nào. Sự vắng vẻ quỷ dị khiến cho trong đầu lão Tào nghĩ tới việc bỏ chạy.

Hoạt kế bưng cho lão chút nước trà đặc xanh biếc, khiến tâm tình lão thoáng cái an tĩnh lại. Đây là thứ chỉ Vân gia mới có, lão đã từng thấy qua. Chưởng quỹ của Thụy Nguyên hào cũng có lui tới Vân gia, được Vân phủ biếu tặng một ống trúc rộng một tấc, dài nửa thước. Lão Mã từ lúc nhận được đã khoe mọi người một lần, nhưng chỉ cho mọi người ngửi mùi mà không cho ai uống.

Chương 337: Tiền Trang (2)

Trà này chưa bao giờ bán ra bên ngoài, nghe nói chỉ cấp cho hoàng cung, thư viện với cả vài trưởng bối thân cận, những người khác có trả bao nhiêu cũng đừng mơ có được. Thụy Nguyên hào thật có phúc khí, Vân gia cũng có phần trong Thụy Nguyên hào, lần này Vân gia cũng rút lui nhưng lại không lấy tiền ra, để thời gian cho lão Mã ba năm, tên này quả là có phúc.

Tay lão Tào lại kích động mà run một chặp, nếu như đây là sinh ý của Vân gia, thì sự tình cũng không đến nỗi quá bi đát. Vân gia là thiện nhân gia nổi danh ở Trường An, mặc dù Hầu gia tính tình cứng rắn, nhưng cũng là điều thiếu niên cao quan nên có.

Hoàng Chí Ân cười đi vào thiên phòng, nói với lão Tào:

- Lão Tào à, chúng ta mặc dù chưa gặp mặt, nhưng Cẩm Phong hào của lão thường ngày ta vẫn nghe qua, tại hạ Hoàng Chí Ân, tự Bằng Dương, cứ gọi ta lão Hoàng là được.

- Hoàng huynh, tiểu đệ thật sự là cùng đường rồi, phong ba lần này sắp đánh tụt quần tiểu đệ, thỉnh Hoàng huynh viện thủ, tiểu đệ mang ơn, chính là tám đời đều niệm ân đức của Hoàng huynh.

- Tào huynh nếu sốt ruột, tiểu đệ cũng không nói vòng vo. Ở tiền trang này thân phận của tiểu đệ và lão huynh như nhau, đều là chưởng quỹ. Hơn nữa lão huynh không chỉ là chưởng quỹ mà còn là ông chủ, tiểu đệ chỉ là chân chưởng quỹ quèn mà thôi. Lão huynh không nên hỏi đây là của ai, ta chỉ có thể nói cho lão huynh, mỗi một đồng tiền ở đây đều là tiền sạch sẽ, cho nên xin lão huynh cứ yên tâm, nhưng muốn vay tiền thì cần phải có thế chấp, không biết Tào huynh có thể thế chấp cái gì?

Tào chưởng quỹ sao không rõ đạo lý người làm ăn, đã chuẩn bị khế đất mang theo bên người, khế ước mua bán nhà, khế ước của cửa hàng, hy vọng có thể dùng mấy thứ này mượn được đủ tiền.

Có một kế toán tới tính toán các loại khế ước của lão Tào, lão Tào đôi mắt trông mong nhìn một chút tài sản cuối cùng của bản thân, trong lòng khẩn cầu có thể mượn được nhiều một chút. Khế đất của lão cộng khế ước mua bán nhà tối đa chỉ có 800 quan, lão sớm biết với tình hình bi đát của cửa hàng, thì 800 quan còn lâu mới đủ.

Lão Tào tâm trạng lo lắng uống một ngụm trà, cũng chỉ ực một cái mà không biết mùi vị của trà ra sao, lão chỉ thấy các loại khế ước của mình trượt vòng quanh trên thiết tuyến. Sau một loạt các âm thanh keng keng, tập khế ước lại về đến tay Hoàng Chí Ân. Hoàng Chí Ân tháo khế ước khỏi cái kẹp nhìn thoáng qua, sau đó trả khế ước lại cho Tào chưởng quỹ, hỏi:

- Tình hình gần đây của Tào huynh tiểu đệ cũng hiểu, không biết Tào huynh định mượn bao nhiêu?

- Không dám gạt Hoàng huynh, tiểu đệ hiện rất cần tiền mặt để thu mua ma bố, hiện tại chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày thu mua, nếu như có thể mượn được 2000 quan thì quá tốt.

**********

- Lão Tào à, chúng ta cứ nói sự thật nhé. Cẩm Phong hào của lão tất cả bình thường, chỉ là không có tiền mặt, chỉ cần có tiền mặt lập tức sẽ lại buôn bán náo nhiệt ngay. 2000 quan chỉ đủ mua sợi, chi tiêu khác lão định tính sao? Không bằng lần này cho lão vay 3000 quan, lợi tức 1 phần 5, lão xem thế nào? 3000 quan này cũng không cần phải thế chấp nhà của lão, chỉ cần cửa hàng là đủ rồi.

Hoàng Chí Ân vừa nhìn số liệu kế toán đưa tới vừa nói với Tào chưởng quỹ.

- Thật sao? Hoàng huynh, cảm tạ huynh, lợi tức 1 phần 5 quả thật rất tốt, tiểu đệ vô cùng đa tạ.

Tào chưởng quỹ nghe Hoàng Chí Ân nói, tức thì nước mắt lưng tròng. Trước đây tự miếu lợi tức tốt nhất cũng là 1 phần 5, không ngờ tiền trang lại có thể không nhân lúc cháy nhà mà hôi của, lại cho ưu đãi tốt nhất.

Tào chưởng quỹ cổ họng nghẹn ngào, cố kìm lại những tiếng nấc, chỉ cảm thấy thiên địa biến sắc, trong đầu chỉ nghĩ về lãi hằng năm, đây là ông trời có mắt sao? Ta không thể ngất, nhất định phải gắng kí xong hiệp ước rồi có ngất cũng được, vạn nhất lão Hoàng đổi ý thì toi. Ta nhất định phải bình tĩnh, thật bình tĩnh mới được.

Nhiều năm lăn lộn trên đời đã tạo cho lão Tào thói quen bình tĩnh, lão cẩn thận đọc từng chữ trong hiệp ước. Không sai, lấy Cẩm Phong hào thế chấp, cho vay 3000 quan tiền, lãi hằng năm 1 phần 5, được 2 lần xin gia hạn. Ôi mẹ ơi, đây mà là buôn bán gì chứ, đây là Bồ Tát hạ phàm rồi.

Con dấu, thủ ấn, ký tên, lão Tào ấn cả 5 đầu ngón tay, còn hận không thể lấy thân mình đóng dấu. Giờ ký xong rồi, chỉ còn lấy tiền nữa là xong, liệt tổ liệt tông phù hộ lại cho ta có tiền rồi.

- Lão Tào, lão ấn thủ ấn này làm gì, khế ước đã thành, bên kia có thư lại của quan gia, hai ta lưu một bản ở quan phủ, tương lai làm bằng chứng cho tốt.

Hoàng Chí Ân nhìn hai phần hiệp ước đã hỏng bét, cảm thấy lão Tào mừng đến phát điên rồi.

Thư lại lão Tào cũng biết, chính là thư lại của Trường An huyện, là người quen. Lão thư lại sau khi xem qua khế ước nói:

- Có phải hai bên đều đồng ý hay không?

Hoàng Chí Ân chỉ gật nhẹ đầu, nhưng lão Tào đã giật như bổ củi.

Quan phủ đã chuẩn bị trước nên lão Tào càng an tâm. Không đợi lão hỏi, Hoàng Chí Ân đã nói:- Lão Tào, lão phải tới nông thôn thu ma bố, cho nên cần nhiều tiền. Lão xem thế này có được không, ta đưa 1000 quan vàng, 1000 quan bạc với lại 1000 quan tiền, lão thấy thế nào?

- Hoàng huynh đã nghĩ chu đáo, tiểu đệ còn gì phải lo, cứ như vậy là tốt nhất. Tiền giao dịch với hương dân, bạc giao dịch với quan phủ, còn lại vàng giao dịch với các thương gia khác. Tiền trang quả thật rất chu đáo, tiểu đệ vô cùng bội phục.

Để tăng cường hiệu quả ảnh hưởng, Hoàng Chí Ân cố ý dẫn theo lão Tào tới ngân khố. Cửa sắt vừa mở ra, lão Tào liền có cảm giác không kìm được buồn tiểu, từng khối vàng xếp chồng lên nhau, khối bạc thì đầy giá, tiền thì chất như núi khiến lão có cảm giác hít thở không thông.

Lão Tào nâng nâng vàng, cắn cắn bạc, chất lượng tiền cũng kiểm tra kĩ càng, thiết mã xa chở tiền cũng đã được chuẩn bị. Khi tiền tới tay, thói quen làm ăn được hình thành trong bao nhiêu năm cũng được lão Tào lộ ra.

- Hoàng huynh, đây chính là một đống tài sản, nếu như tiểu đệ mang tất cả về không khéo sẽ mang họa cho cả nhà. Không biết huynh có thể tiếp tục bảo quản giúp, tiểu đệ sẽ trả phí bảo quản, thế nào?

- Lão Tào, huynh là khách quen, tiểu đệ lúc đầu còn tưởng lão huynh quên mất còn một cách, gọi là gửi tiền. Nói đúng ra 3000 quan này lão huynh khẳng định không thể dùng được trong phút chốc, không bằng cứ tiếp tục để ở đây. Về phần phí thì không cần lão huynh lo, mỗi tháng tiền trang còn cho lão lợi tức, lãi hằng năm là một phần. Cho lão huynh một chứng từ, lão huynh lúc nào cần lấy bao nhiêu thì lấy, như vậy sẽ không lo mang họa về nhà nữa.

Tào chưởng quỹ chỉ cảm thấy hôm nay mình ngu đi hẳn, không thể hiểu nổi chuyện gì nữa. Tiền trang liên tiếp gây sốc cho lão, chuyện tốt bằng trời thế này sao lại rớt xuống đầu lão nhỉ? Bây giờ nhờ người ta bảo quản hộ, đã không mất phí mà lại còn được tiền, đây là cái đạo lý khỉ gì vậy?

Lão Tào bèn kéo Hoàng Chí Ân sang một bên, chắp tay thi lễ rồi nói:

- Hoàng huynh, đây chẳng phải là đạo buôn bán, hiện tại tiểu đệ cũng đã mượn tiền, ngài cho tiểu đệ biết thêm một hai, thực ra vụ buôn bán này là ai làm vậy? Vân gia? Trình gia? Ngưu gia? Hay là cả ba nhà liên kết cùng làm? Không biết nội tình, tiểu đệ trong lòng không yên.

- Tưởng chuyện gì, Vân, Trình, Ngưu tam gia sao dám làm chuyện mua bán nhân tâm thế này. Ngươi cũng không chú ý xem thủ vệ khố phòng là người nào, nhiều năm lăn lộn như vậy chẳng lẽ lại không nhìn ra?

Con mắt lão Tào đảo như bi, lão đã không dám nghĩ, nhưng khi quay đầu lại nhìn chiến giáp, trang phục thì nhận ra ngay. Nếu như ngay cả nội vệ Trường An mà còn không nhận ra thì còn tính là người Trường An nỗi gì?

Lão Tào cố hết sức chỉ tay lên trời, liền bị Hoàng Chí Ân chụp lại:

- Đừng nghĩ bậy, đây là tiền của nương nương và thái tử, thời gian trước cảnh ngộ thương nhân không tốt, vô số người tán gia bại sản, nương nương thấy vậy không đành lòng, cho nên đã gom tiền định giúp họ. Ngươi xem ngay cả tiền son phấn người cũng đều lấy ra, váy của người giờ ngắn đến nỗi không phủ hết chân, thái tử điện hạ không đành lòng nhìn nương nương chịu khổ, cũng lấy tiền chuẩn bị thành thân của mình góp vào, nghe theo ý của Vân hầu làm một tiền trang, không vì kiếm tiền, chỉ là muốn các ngươi không phải chịu cảnh nhà tan cửa nát.

Nếu như vừa rồi lão Tào còn sung sướng vì có được chỗ tốt không ngờ, thì giờ trong lòng lão tràn ngập cảm giác biết ơn. Lão cũng không dám có tâm tư nào khác, chỉnh đốn lại áo mũ xong liền quỳ rạp trên mặt đất hướng về phía hoàng cung cẩn thận lạy.Lão Tào vẻ mặt nghiêm trang bước ra khỏi tiền trang, nói với thương nhân vây quanh:

- Chúng ta được sống trong thái bình thịnh thế này quả thực là vạn hạnh. Chư vị ai cần tiền thì mau vào đi thôi, không cần tiền cũng có thể vào góp vui, lão Tào ta dùng tính mệnh thân gia đảm bảo, người cần tiền sẽ nhận được tiền, người không cần cũng cảm thấy mang ơn, nếu ai còn nói hoàng gia không đúng lão Tào ta sẽ liều mạng với người đó.

Nói xong dẫn xe ngựa chở tiền về cửa hàng, chuẩn bị đại triển thân thủ. Từ trước tới giờ, lão chưa có lúc nào cảm thấy tự tin như lúc này, đối với tương lai tràn ngập hy vọng. Việc Đới gia rút vốn cho tới lúc này lại khiến cho lão Tào như trút được gánh nặng.

Phía sau tiền trang có bối cảnh như vậy, chỉ cần bản thân kinh doanh cho tốt, án luật nộp thuế thì không có gì không qua được. Vốn của ta có phần của hoàng gia, có tiền son phấn của Hoàng hậu nương nương, ai dám chấm mút ta liền liều mạng.

Trong tiền trang nhao nhao một mảnh, Vân Diệp nằm trên ghế trúc ở hậu viện dấy lên một trận thương cảm. Kỳ thật nghiệt này đều tự thân y tạo nên, việc đuổi tất cả các thế lực đại tộc ra khỏi thương nhân khiến cho các thương nhân như thân rơi địa ngục. Nhưng đau ngắn còn hơn đau dài, chỉ còn trông vào sức chịu đựng của thương nhân mà thôi. Nhưng người thắt cổ nhảy sông cũng đã có tới trăm người, thậm chí còn có nhà tất cả già trẻ gái trai đều uống thuốc độc tự sát, từ lúc nào mà y đã coi thường mạng người thế này?

Kiếm tiền mà cũng thành Bồ Tát, lãi hằng năm 1 phần 5 thật sự không phải là lãi suất thấp. Thế nhưng so với thế đạo ở đây, người bình thường mượn tiền đều là lợi tức 1 phần 3 thì quả thật có thể coi là Bồ Tát. Nhưng lại không ai đi tính toán, khi tiền gửi càng ngày càng tăng lên, thì tiền vốn hoàng gia sẽ ngày càng giảm, đến cuối cùng sẽ thành một quái vật kiếm tiền trên chính tiền của họ. Hiện tại mới chỉ thử nghiệm ở Trường An, đợi đến khi có tư bản thì không dù không muốn, hoàng hậu và thái tử cũng sẽ mở rộng tiền trang ra khắp Đại Đường, lúc đó sẽ chẳng khác mấy so với hậu thế.

Hoàng Chí Ân chuẩn bị trong ba năm, được sự nhắc nhở của Vân Diệp không ngờ đã cho ra một biện pháp thoạt trông ấu trĩ, nhưng lại rất có hiệu quả, đồng thời thuyết phục hoàng đế chấp thuận cho hắn thử nghiệm ở Trường An.

Sáng sớm hôm nay đã gọi Vân Diệp về từ Ngọc Sơn, nói là không có Vân Diệp tọa trấn thì lòng hắn không kiên định. Mười vạn quan tiền của hoàng hậu, thái tử không phải là một số tiền quá lớn, chỉ mong có thể chống đỡ được, chỉ cần đám thương nhân này không mang tất cả đi là sẽ không có vấn đề gì.

Từ lúc sáng khi lão Tào rời khỏi tiền trang đến giờ thì một mực bận rộn, cũng nghe được tin tức các thương nhân chen nhau mà vào, đội ngũ muốn vay vẫn đứng từ tận tiền trang đến Chu Tước đại nhai.

- Vân hầu, chưởng quỹ bảo tiểu nhân nói với ngài, hiện tại đã xuất ra 34350 quan, trong đó mang đi là 12370 quan. Nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ chúng ta sẽ không đủ tiền. Chưởng quỹ hỏi có muốn áp dụng hạn ngạch cho vay không?

- Không sao, ngươi cứ bảo với chưởng quỹ, mặc kệ là ai, chỉ cần có đồ thế chấp thích hợp thì đều xuất tiền không cần biết bao nhiêu, hiện tại là lúc thương nhân rất cần dùng tiền, nhất định phải cho bọn họ tiền, tiền ở đây phải vô cùng vô tận mới được.

Trường An có bao nhiêu thương hộ cần vay? Vân Diệp đã tính qua, cũng không hơn 1000 nhà. Cho dù bọn họ tất cả đều vay, chẳng qua cũng chỉ là 50 vạn quan mà thôi. Huống chi đã có hoàng gia bảo tín, không có ai lại cầm tất cả tiền đi, để ở khố phòng hoàng gia hay quốc khố thì có gì khác nhau? Nếu đổi lại là người khác thì đám thương nhân nhất định sẽ không yên tâm mà lấy sạch tiền đi, chỉ có hoàng hậu và thái tử mới có khả năng tạo tin tưởng với họ như vậy.

Danh tiếng của Trưởng Tôn quá đáng giá, có danh tiếng của nàng có thể giảm được nửa tiền rút, nếu như sau này hoàng hậu biết y làm như vậy, không biết có xử lý y không nữa.

Khi tiếng trống vang lên trên đường, tiền trang cũng chuẩn bị đóng cửa. Với những thương gia vẫn còn đang xếp hàng chờ vay vốn, tiền trang liền phát cho bọn họ số bài, bảo ngày mai cứ theo số mà giao dịch khiến bọn họ rất yên tâm. Nếu như không có lệnh cấm đi lại ban đêm, không chừng Chu Tước đại nhai sẽ la liệt thương nhân nằm chờ sáng.

Thái tử lúc này không có tâm tình nhàn nhã như Vân Diệp, từ sáng sớm vẫn an vị ở lầu hai của khách phòng xem tình hình giao dịch. Từ thanh âm cảm kích của lão Tào, hắn chỉ thấy sinh ý này sẽ đối với Lý gia chỉ trăm lợi mà không hại. Dù tiền này đều bị mượn ra ngoài, nhưng thế thì có sao? Như lời Vân Diệp nói thì một năm sau tất cả những tiền này sẽ trở về, ba năm sau sẽ biến thành trăm vạn quan, rồi 10 năm sau nữa tiền của tiền trang sẽ còn nhiều hơn cả tiền của Hộ bộ.

Hắn không dám tưởng tượng có ngày mà tiền trong tay hắn còn nhiều hơn cả quốc khố, đó là tình cảnh thế nào hắn không dám nghĩ tới. Những lời dặn của Vân Diệp vẫn vang trong đầu hắn, tiền này không phải là của ngươi, mà là tiền của bách tính, nếu như Lý gia ngươi không cần giang sơn nữa thì ngươi cứ tham ô tiền của tiền trang. Ngươi có thể thích làm gì cũng được, nhưng nhất quyết không được động vào một văn không nên cầm. Một khi xảy ra chuyện, nói cho ngươi hay, so với binh tai còn đáng sợ hơn nhiều. Lý Thừa Càn thầm hạ quyết tâm, một khi tiền trang ổn định thì sẽ dùng luật pháp tách bạch tiền trang và quốc khố, lập một cấm lệ với hậu thế tử tôn.

**********

Cả ngày mải miết không có lòng dạ nào ăn cơm, đến lúc ngừng lại Lý Thừa Càn cảm thấy đói meo bụng. Thấy Vân Diệp đang húp cháo liền cũng múc một chén, lại ngồi đối diện Vân Diệp gắp thức ăn ăn kèm với cháo. Hộ vệ nội thị đều rất tự giác đi ra cảnh giới bên ngoài, để hai người thoải mái dùng bữa.

- Diệp tử, hồi cung với ta, mẫu hậu có chuyện muốn hỏi ngươi.

- Không đi, tối rồi, giờ này mà thanh niên trẻ khỏe như ta tiến cung sẽ bị dị nghị.

- Lắm chuyện, số lần ngươi vào cung gặp tỉ tỉ ta còn ít chắc? Ngươi còn giả bộ lương thiện. Hơn nữa mẫu hậu hỏi xong ngươi sẽ theo ta về đông cung, ngươi không được ở lại hậu cung đâu mà mừng.

- Nếu phải đến chỗ ngươi thì thôi, ta càng không đi. Nghe người ta nói thúc thúc ngươi tìm cho ngươi một nam nhân đẹp, hiện tại ngươi với hắn ngày nào cũng như hình với bóng, gối kề vai ấp nhu tình mật ý. Vạn nhất hai ngươi nói vài lời buồn nôn thì ta chỉ có nước chết cho xong.

Chương 338: Mỹ Nhân

- Là kẻ nào nói vậy? Cô lập tức đi rút lưỡi hắn. Đích xác vương thúc có cho ta một người, là nhạc sư tên Xứng Tâm. Nhưng mấy ngày nay ta bận tối mắt tối mũi chuẩn bị tiền trang nên chưa từng gặp, thế nào mà luyến ái hả?

Lý Thừa Càn nghe vậy thì nhảy dựng lên giống như đạp phải gai, nam nhân mà bị nói là gay thì ai mà chịu nổi, hắn còn chưa đến mức vì kiếm ăn mà thành biến thái.

- Còn giả vờ, mà ngươi giả vờ cũng đạt đấy. Khi ta còn ở Ngọc Sơn từng lén nghe chuyện này, lúc đó ngươi còn chưa biết, ta nghe nói Xứng Tâm kia mặt tươi như hoa, thân mềm như lụa, hơi thở như lan bao hàm cả trời đất. Bát thúc ngươi khi nói nước dãi còn rớt đầy mồm, nói đã từng gặp ở Hán vương phủ, nữ tử đẹp nhất ở Trường An cũng đều không bằng, ngươi gần đây rất chịu khó đến Ngọc Sơn du ngoạn dù bề bộn công việc, nhất định là trong lòng có giai nhân miệng cười mỉm, đếm từng đêm xuân chẳng mấy tới đêm thu, thật là khiến người khác ước ao.

Vân Diệp nói rất khoa trương, giọng lại quái dị, hình dạng cổ quái, động tác buồn cười, khiến cho Lý Thừa Càn tức xì khói. Hắn lập tức đứng dậy lôi Vân Diệp, muốn đưa y đến đông cung kiểm chứng.

- Cô hôm nay sẽ ngươi đi xem giai nhân khiến mọi người nhớ mãi không quên là kẻ quái nào, cô liền một kiếm chém chết. Ai thích thì ta cho thủ cấp giai nhân, dám cười nhạo cô, thật khiến cô tức chết.

- Ngươi đừng túm ta, để mặc ta đi, chẳng may bị người khác nhìn thấy lại hiểu lầm thì ta chỉ còn cách nhảy sông mà chết. Quá buồn nôn, sao ngươi lại thích nam nhân vậy? Thừa Càn, nữ nhân đẹp rất nhiều sao ngươi lại không thích, sao lại giống bát thúc ngươi vậy. Ngươi buông tay ra, đừng túm chặt quá ta không thở được.

Khinh mã xa hiện giờ rất thịnh hành ở Trường An, các công tử nếu như không có một chiếc thì xấu hổ không dám ra gặp người. Tuấn mã thuần một sắc, ngửa cổ lên càng làm thân hình cao lớn. Không cần gặp người, chỉ cần thấy ngựa đã thấy chủ nhân cao ngạo thế nào rồi.

Chúng hộ vệ vây quanh xe ngựa của Lý Thừa Càn tiến vào Chu Tước môn, môn quan còn chưa kịp thi lễ đã bị Lý Thừa Càn quất ngựa đi thẳng, ngay cả quy củ không được chạy ngựa trong hoàng cung cũng không để ý.

Chuyện này tự nhiên là sẽ có người bẩm báo hoàng đế, hoàng hậu. Lý Nhị đang uống rượu nghe vậy cười cười, lại tiếp tục bưng ly uống tiếp. Nhất định là có việc kì quái gì đã xảy ra, bằng không thái tử, Vân Diệp sẽ không vừa om sòm vừa phóng ngựa chạy như điên vào cung như vậy.

- Thật ra là chuyện gì, nói rõ một chút. Thái tử và Vân Diệp vì sao cãi lộn vậy?

Trường Tôn buông chiếc đũa hỏi nội thị của thái tử.
- Nô tỳ chỉ nghe thấy Vân hầu cười thái tử thích một nam nhân tên Xứng Tâm, khiến cho thái tử giận dữ, nói tuyệt không có việc này. Vân hầu lại nói giọng quái dị càng chọc thái tử thêm bực, hiện tại thái tử muốn đi tìm tên Xứng Tâm kia chém, đòi Vân hầu làm chứng.

Lý Nhị suýt phọt rượu ra ngoài, cười đến nỗi không kịp đớp không khí, cho bọn nội thị lui rồi nói với hoàng hậu:

- Thế nào, trẫm nói có sai không? Hai ngày trước nàng còn lo thái tử bị đầu độc, trẫm nói có Vân Diệp ở cạnh thì làm sao có chuyện đấy. Chuyện này quan hệ đến trong màn chúng ta cũng không tiện nói, hơn nữa có thể khiến thái tử sinh nghịch ý. Chỉ có Vân Diệp xuất mã mới không có hậu hoạn, y có thể chế giễu, có thể khuyên nhủ, có thể hù chết. Nói chung là có rất nhiều cách, nhưng đều xuất phát từ nghĩa bằng hữu, Thừa Càn chắc chắn sẽ không vướng mắc. Cho nên mới nói có một số việc bằng hữu so với người thân có tác dụng hơn cả trăm lần. Hiện tại Vân Diệp cười vào mũi hắn, Thừa Càn dù không muốn nhưng cũng sẽ quên đi chuyện đồng tính luyến ái. Nguyên Xương, ngươi càng lúc càng không cố kỵ rồi.

Lời phía trước còn vừa cười vừa nói, lời phía sau đã biến thành âm trầm. Trưởng Tôn thở dài, đứng ở phía sau xoa xoa cổ cho hắn.

Một đường gà bay chó sủa rồi cũng về đến đông cung. Trước khi xuống xe Lý Thừa Càn bỗng nhiên hỏi Vân Diệp:

- Ta đột nhiên nghĩ chuyện này không đơn giản, trước đây mặc kệ ta làm thế nào hình như cũng không được để ý. Thúc vương đưa nhạc sư tới cũng chẳng là vấn đề gì, thế nhưng lại đồn đãi thành chuyện luyến đồng, việc tư của ta ngươi chưa bao giờ quản, cũng không không bao giờ hỏi tới, vì sao lần này ngươi lại dè bỉu ta như vậy, chuyện này nhất định có nguyên nhân.

"Bốp bốp bốp"Tiếng vỗ tay của Vân Diệp truyền từ xe ra, sau đó y nhảy xuống xe nói với Lý Thừa Càn:

- Ta vốn nghĩ phải tới ngày mai ngươi mới có thể nghĩ ra, không ngờ hiện tại đã có nghi vấn. Tốt lắm, hai năm này bệ hạ hao phí tâm huyết trên người ngươi cũng không uổng phí. Giờ đã có nghi vấn rồi thì ngươi cũng tự tìm đáp án đi thôi. Ta chui vào bếp đã, vừa rồi mới húp tí cháo nên giờ đói quá.

- Ngươi không đi xem mỹ nhân mặt tươi như hoa, thân mịn như tơ sao?

Lý Thừa Càn nhe răng cười với Vân Diệp.

- Nếu như là nữ ta sẽ có có hứng thú, nếu như là nam thì quên đi. Ta ghét tất cả những ai đẹp trai hơn ta, cho nên miễn. Nhưng ngươi cứ đi xem, biết đâu lại nhất kiến chung tình, nếu hai ngươi yêu nhau, ta chúc cho các ngươi như chim liền cánh, như chim liền cành. Đến lúc nào các ngươi quyết định tiến thêm một bước, thì nhớ báo cho ta để ta tìm một gian nhà cỏ hẻo lánh thơ mộng cho nhé, ha ha.

Vân Diệp nói xong cười phá ra chạy xuống nhà bếp, phủ thái tử với hắn mà nói đã quá quen thuộc. Cho dù thế nào thì Xứng Tâm cũng là việc riêng của Lý Thừa Càn, Vân Diệp không ngu mà chõ mũi vào, mỗi người đều cần có khoảng không bí mật của mình, nói cho Lý Thừa Càn là trách nhiệm của người làm bằng hữu, về phần xử trí thế nào lại là do bản thân Lý Thừa Càn lựa chọn. Vân Diệp cũng không tin, một nam nhân đường đường là huynh đệ với y lâu như vậy lại có thể thích nam nhân được. Lý Thừa Càn đã thay đổi rồi, nhớ lại Lý Nguyên Xương trong lịch sử hay dùng thủ đoạn dụ dỗ, chẳng phải là Vân Diệp y tự tìm phiền toái sao? Vừa nghĩ đến Lý Nhị cùng Trưởng Tôn, Vân Diệp lại thấy thương thay cho Lý Nguyên Xương, rơi vào tay hai người gian ác kia, hắn còn lưu lại được mảnh da là tốt lắm rồi.

Vẫn nói không được tùy tiện giết bò, vậy mà trong bếp thái tử lại có món thịt bò mới nấu. Vân Diệp lấy phần ngon nhất bảo đầu bếp gói lại để mai mang về. Trời ạ, từ trước tới giờ chưa từng thấy con cua nào to như cái bát ô tô thế này, không thể buông tha, y đá đít tên đầu bếp một cước, bảo hắn nhanh đi băm gừng, dấm chua, không thấy hầu gia chảy nước miếng đây à.

Đầu bếp ở đông cung đã quen với việc Vân Diệp mò mẫm trong bếp, nên vừa nghe y nói đã lấy lá sen gói thịt bò lại, rồi rửa gừng đi băm. Chết tiệt, tôm he Bột Hải nơi này có cả vại, còn thứ đen đen ở đáy vại là sao? Ối giời ạ, là hải sâm, lại còn sống nữa, kẻ nào lại có bản lĩnh lớn như vậy, không có máy bay mà lại có thể vận chuyển hải sâm sống về đến Trường An?

Mà quản chi lắm chuyện như vậy, quan trọng là tối nay có hải sâm ăn. Ngày mai Tân Nguyệt có hải sâm tẩm bổ rồi. Kỹ thuật xắt rau của tên đầu bếp béo rất tốt, thịt bò được thái cứ thành từng lát vuông vắn, mỏng tang, giơ lên có thể thấy được tia sáng mờ mờ đối diện.

Cua dùng hành buộc lại đặt trong lồng hấp, chỉ chốc lát đã đỏ bừng. Hải sâm cắt thành đoạn xào với hành, đảo vài cái là xong. Lại làm một nồi bánh màn thầu, trên phết mỡ lợn, rắc muối, đây là mỹ vị người bình thường chưa chắc đã biết. Y nuốt nước bọt chờ đám đầu bếp bưng lên, hôm nay nhất định phải ăn một bữa no nê mới được.

Chương 339: Càn Khôn Đại Na Di

Chợt Vân Diệp cảm thấy không đúng, quay đầu lại thì vẻ mặt xụ ra, đã thấy không chỉ hắn mà còn cả Trưởng Tôn đứng ở phía sau. Người hoàng gia có điểm này rất không tốt, đi lại không có tiếng động gì cả. Lý Thừa Càn và Trưởng Tôn đã đứng đó hứng thú nhìn Vân Diệp đang bận rộn được một lúc lâu, cũng không lên tiếng mà đợi đến lúc chuẩn bị xong mới hiện thân.

- Đừng khó chịu như vậy, đây là nhà của ta, ta cùng mẫu hậu ăn mỹ vị nhà mình cũng không cần xem mặt ngươi.

Lý Thừa Càn không đi xử lý Xứng Tâm mà chạy vào bếp xem Vân Diệp muốn làm gì. Hiện tại một chầu mỹ vị tuyệt đối so với Xứng Tâm gì đó quan trọng hơn nhiều.

- Đúng là quỷ đói đầu thai, ân sư ngươi có cái gì tốt ngươi không học, cứ suốt ngày ăn luôn miệng như vậy. Đại Đường thật bất hạnh, thứ gì tốt đến Đại Đường ông trời cũng phải chiết khấu một ít, đến cả kỳ tài cũng là thế này. Lần tới nhất định phải cầu xin tổ tông, tránh hỏng mất một tài năng.

Vân Diệp đã sớm tuyệt vọng với lời khích lệ của Trưởng Tôn, vì nàng vừa nói vừa vơ vét hết hải sâm trên bàn, không chừa lại một tí, ngay cả thịt bò cũng cầm luôn. Quá đáng rồi, lại thêm hai con cua cho vào hộp, nói là mang cho hoàng đế ăn đêm, mấy ngày nay bệ hạ phê duyệt tấu chương đến muộn, thân thể đã gầy yếu khiến nàng lo lắng, cho nên cần phải tẩm bổ. Vân Diệp khinh bỉ trong lòng, Lý Nhị hiện giờ giảm béo còn không kịp, bụng sắp sổ áo mà ra rồi còn tẩm bổ cái nỗi gì.

Vẻ mặt Trưởng Tôn sung sướng, để lại cho mỗi người Lý Thừa Càn, Vân Diệp một cái càng cua lớn, còn nàng tự bóc cua ăn. Vài ngày trước nàng còn là quan âm bồ tát đi thu mua lương thực dư thừa khăp nơi của bách tính, lại có lần tự mình đến hiện trường kiểm tra xem công tác thế nào, kết quả bắt được một tên nội phủ ngu xuẩn, tại chỗ cho hắn ba mươi roi, khiến cho bách tính nước mắt lưng tròng, dường như thấy được thân sinh phụ mẫu.

Hiện tại nàng lại giống như một nữ vương kiêu ngạo, phân cho hai vãn bối mỗi người một càng đã xem như ân điển. Hải sâm lúc đầu nhìn chưa quen mắt, nhưng sau khi ăn một chút thì không dừng được đũa, rượu nho cũng uống đến 3 ly mà mặt không biến sắc, hơi thở vẫn đều đều, chỉ nói năm nay thu hoạch khá, nên chúc mừng một phen.

**********

Trước mặt Trường Tôn, Lý Thừa Càn cũng không đề cập đến chuyện của Xứng Tâm, Trường Tôn cũng không nói. Ba người sau khi uống hết rượu nho, vét sạch thức ăn, Trường Tôn mới mang theo đồ ăn chuẩn bị cho Lý Nhị hồi Thái Cực cung.

Lý Thừa Càn rất vui vẻ, cùng Vân Diệp vừa ăn màn thầu vừa nói chuyện. Một người ngồi dưới đất, một người nằm trên ghế oặt cổ sang bên, nói chuyện trên trời dưới biển, sau cùng lại nói đến tiền trang, cùng đoán đến cuối cùng tiền trang sẽ được bao nhiêu lời, lại chửi bới bọn huân quý lòng tham không đáy, lại ôm theo nhiều tiền như vậy.

Thiếu niên nói chuyện mãi cũng không hết, Lý Thừa Càn cứ quanh quẩn nói về Hậu Liên Nhi, nói giờ bản thân không thấy, nhỡ đến lúc thành thân lại gặp mặt rỗ thì làm sao.

- Ta cũng chưa thấy qua, khi ta tới Lạc Dương thì Hậu gia không cho gặp, chỉ nghe Trình Xử Mặc nói nàng từng lấy chày gỗ ném hắn, xem chừng rất có khí lực, nghe giọng nói lại giống như mỹ nữ nhất đẳng. Trình Xử Mặc cũng nói khi còn bé Hậu Liên Nhi rất xinh đẹp, cứ nhìn mẫu thân nàng thì biết, không phải mỹ nữ mới là lạ.

Nói xong lời này Lý Thừa Càn càng thêm lo lắng, loại chuyện này tuyệt không đáng tin. Trong cái thế giới mà lợn mẹ cũng thành Điêu Thiền, thì hắn rất không đồng ý với thẩm mỹ quan của Trình Xử Mặc.

- Thôi vậy, coi như ngươi vì giang sơn Lý gia mà hiến thân vậy. Lão Hậu mấy năm nay mở mang bờ cõi cho Đại Đường cho nhà ngươi, cũng đáng để ngươi hiến thân một lần. Không phải còn một Tô gia tiểu nương tử sao, ngươi chưa gặp à?

Nhìn khuôn mặt khổ khổ của Lý Thừa Càn, Vân Diệp cũng biết hắn còn chưa nhìn thấy hai lão bà của hắn.

- Nếu như ngày mai ta đi bái phỏng Tô Thành, ngươi nói liệu ta có thể gặp được nữ nhi của hắn không?

- Không thể nào đâu, Tô gia hiện tại tuyệt đối sẽ không cho nàng gặp bất cứ nam nhân nào, hơn nữa ngươi đi ta rất lo lắng.

Lý Thừa Càn nằm trên ghế thong thả nói.

- Trông ta giống sắc quỷ lắm sao?

- Có phải sắc quỷ hay không ta không biết, nhưng tỉ tỉ ta trương bụng ngươi cũng không thoát khỏi liên can. Ngươi với tỉ tỉ đứng ở đầu tàu giang tay, tỉ tỉ còn thả tóc bay trong gió, nhu tình mật ý khiến cho người đố kỵ, cho dù hai ngươi không đến được với nhau, cũng xem như là không thiệt thòi rồi.

- Ngươi theo dõi ta.

Vân Diệp thẹn quá thành giận, nhưng phần nhiều là xấu hổ không phải tức giận.

- Ta phái sáu hộ vệ theo tỉ tỉ, nào biết trong đó một người còn chưa tới Lạc Dương thì đã bị thủ hạ của ngươi chọi đá cho móm, không thể không trở về. Không có răng đi Lĩnh Nam chính là muốn chết, hắn trở về khóc lóc kể lể, nói là do ngươi đánh.

- Tên hỗn đản kia đâu, ta cũng muốn rút lưỡi hắn.

Vân Diệp nhảy dựng lên muốn chạy đi tìm tên hộ vệ đen đủi kia.

- Quên đi, gia hỏa kia rụng sạch răng nên xấu hổ, ta đã phái đến chỗ Lý Ngao rèn luyện. Ngươi đánh sạch răng của hắn hại hắn chỉ còn biết húp cháo, ngươi còn muốn thế nào nữa? Mau mau nghiêm túc, nghĩ cách cho ta danh chính ngôn thuận thấy lão bà của ta.

- Một người là người kế vị, một người đường đường là hầu tước, lại cả đêm bàn luận làm sao có thể đàng hoàng nhìn dung nhan phụ nữ liệu có thích hợp hay không? Chúng ta nên bàn làm sao để lừa người khác mà người đó không biết, như vậy mới hợp với thận phận chúng ta.

- Rút cuộc ngươi có đi không, sao lắm lời thế.

Lý Thừa Càn không nhịn được nữa, hắn vốn là người thiếu kiên nhẫn như vậy.

- Làm loại chuyện này cần phải có một nội ứng, hai ta đều không thể vào phủ, nếu không lộ hết cả mục đích. Chỉ có cách phái một nội gian đi vào dẫn tiểu nương tử Tô gia tới, chúng ta lúc đó mới hạ thủ.

Vân Diệp vuốt mũi nói.

- Ai làm nội gián thì hợp?

Lý Thừa Càn vắt óc tìm nhân tuyển thích hợp.

Nhưng nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được ai, lúc này phía xa lại thấy Trường Nhạc công chúa được cung nữ ủng hộ đi tới đông cung. Vân Diệp đẩy Lý Thừa Càn nói:

- Nhìn kìa, nội gian tới rồi, Trường Nhạc là người rất phù hợp. Ngươi mời Trường Nhạc tới Tô phủ, bảo Trường Nhạc mời Tô tiểu nương tử đến Từ An Tự dâng hương, chẳng phải là có cơ hội rồi?

Nói xong Vân Diệp cảm thấy y rất giống Vương bà.- Không phải ngươi không biết tính tình của Trường Nhạc, loại việc này nàng sẽ tham dự sao? Nàng không biết nói dối, sao mà được.

Lý Thừa Càn biết tính tình của muội muội, không tin là làm được chuyện này.

- Thừa Càn, ngươi chả hiểu quái gì về nữ nhân. Nữ nhân trời sinh đã biết nói dối, hơn nữa ta còn biết Trường Nhạc đã rớt dãi với lũ không huân hương hoa cầu của ngươi, nếu như ngươi chịu bỏ, phỏng chừng hình dạng lão bà thế nào cũng có thể biết được.

Hai người còn đang mưu đồ thì Trường Nhạc đã đến trước mặt, thi lễ đúng phép với Lý Thừa Càn, lại chào hỏi Vân Diệp rồi mới nói:

- Đại ca, mẫu hậu nói ngày mai huynh còn phải quan sát tình hình tiền trang, không được sai lầm, cho nên bảo tiểu muội đến giục huynh đi nghỉ.

Giọng nói rất ôn nhu, một nữ hài tử đẹp người đẹp nết lại tiện nghi cho tên Trưởng Tôn Xung rồi, Vân Diệp thế nào cũng thấy với Trường Nhạc là không đáng. Trưởng Tôn Xung chính là một tên siêu cấp sắc lang, phong lưu chính là thiên tính của hắn, hèn mọn cũng là bản chất, có thể chảy dãi với bức Phật môn phi thiên đồ thì cũng mới chỉ có mình hắn.

Quân sư quạt mo liền tranh mở miệng trước:

- Trường Nhạc à, vừa rồi ta cùng với ca ca của cô bàn chuyện hôn sự của hắn, thấy thương thay cho hắn, ngay cả thê tử dài ngắn thế nào cũng không biết, đến khi thành thân người ta có tráo bằng nha hoàn cũng chịu.

Trường Nhạc há mồm, chỉ có kẻ chán sống mới dám tráo thái tử phi, loại chuyện vô lý này chẳng lẽ cũng có thể xảy ra? Trước đây Vân Diệp đã từng kể một cố sự nha hoàn tráo chủ, khiến cho Trường Nhạc vốn chưa lõi đời phải kinh ngạc.

Lại nhìn dáng dấp cô độc chán chường của ca ca dưới trăng, không nhịn được bắt đầu lo thay cho ca ca.

- Vậy làm sao bây giờ, vạn nhất Tô gia tỉ tỉ muốn chạy thì toi rồi, cả nhà nàng sẽ bị trảm hết.

Trường Nhạc vừa lo cho ca ca, lại vừa lo cho Tô gia, sợ một khi không cẩn thận thì máu chảy thành sông.

- Nếu như hai ngày nữa ngươi có thể dẫn Tô tỉ tỉ cùng lên Từ An Tự dâng hương, ta và ca ca ngươi lại tình cờ ngang qua, chẳng phải là có thể nhìn thấy được phương dung của tẩu tẩu rồi? Như vậy Tô gia không có cách nào tráo nha hoàn vào, mọi người đều vui. Ca ca ngươi vừa rồi còn nói, ngươi là muội muội hắn hiểu rõ nhất, ngươi không giúp hắn thì chẳng còn ai giúp hắn, ngươi xem thái tử cũng đã lấy lũ không huân hương hoa cầu mà hắn rất thích tặng cho ngươi này, hắn rất thương ngươi đấy biết chưa?

Lý Thừa Càn rất phối hợp đưa lũ không huân hương hoa cầu cho Trường Nhạc, còn vỗ vai nàng vô cùng thân thiết.

- Vậy được rồi, ngày kia ta xuất cung nhất định sẽ mời Tô tỉ tỉ cùng đi dâng hương. Các huynh nhớ tới nha, vạn nhất bỏ lỡ thì không còn cơ hội nữa đâu.

Nói xong còn an ủi Lý Thừa Càn vài câu mới dẫn theo cung nữ trở về.

Lý Thừa Càn tâm tình hớn hở, lại học được cách rót mật vào tai phụ nữ là thế nào.

- Đừng quên ngươi còn một "giai nhân" nữa, ngươi không định bỏ đấy chứ?

Vân Diệp không cho hắn hí hửng lâu, tạt luôn cho một gáo nước lạnh.

- Mặc kệ đi, không liên quan gì đến ta.

Lý Thừa Càn cũng không để bụng, hình như quả thật không quan hệ gì đến hắn.- Thế là thế nào? Không là của ngươi chẳng lẽ là của ta?

- Ngươi nói quá đúng, từ giờ trở đi "nàng" là của ngươi. Ngụy Trưng một lần dạy ta đã nói phiền não là thứ có thể chuyển đi được, nếu như bản thân không thể giải quyết, thì có thể chuyển nó cho các nhân sĩ giỏi hơn, như vậy sự tình sẽ được giải quyết, mà bản thân cũng được thoải mái. Lão nói sức người có hạn, đối với bản thân thì là chuyện cực khó, nhưng đối với người giỏi thì chẳng là cái khỉ gì. Cô rất đồng tình với việc đó, cho nên đã qđ chuyển Xứng Tâm cho ngươi, lại nói với bên ngoài Xứng Tâm là ta xinh cho ngươi, như vậy cô sẽ cảm thấy thư thái, ngươi thấy thế nào?

- Lý Thừa Càn, ta giết ngươi.

Vân Diệp có cảm giác bị hãm hại, liền lao tới định đánh hắn một trận, ai ngờ Lý Thừa Càn sớm đã có chuẩn bị, vừa thấy Vân Diệp lao lên đã vắt giò lên cổ, vừa chạy vừa nói:

- Dù sao thì ngươi cũng thích ôm dưa hấu ngủ, có thêm một người cũng không tính là gì...

Sự tình thường thường là như vậy, chính vào lúc đắc ý nhất sẽ có chuyện. Vân Diệp bị Lý Thừa Càn hãm hại, mà họa vô đơn chí, phước bất trùng lai, chưa biết chừng Vân Diệp còn gặp phải chuyện xúi quẩy khác nữa.

Trường Nhạc chính là một hài tử thành thật, mà Vân Diệp lại quên mất một hài tử thành thật thường có một tật, đó là nói lại cho người lớn. Ví như Trường Nhạc lúc này đang u sầu kể lại mọi chuyện cho Lý Nhị và Trưởng Tôn nghe.

Trưởng Tôn vẻ mặt tức giận:

- Vân Diệp này sao không dạy cái gì tốt một tí, nhìn lén hôn thê thì bản lĩnh cái gì? Còn có lễ nghi hay không, sao đã muốn thành thân ngay rồi, truyền ra ngoài chẳng phải là bị chê cười hay sao.

Lý Nhị cười ha ha:

- Cách làm của Vân Diệp rất đúng, dẫn thái tử đi xem hôn thê của hắn tuy nói có chút hoang đường, thế nhưng cũng không tính là gì. Thiếu niên thích cái đẹp là nhân luân chính đạo, trẫm không thấy có gì không được. Tương lai khi thành phu thê cũng là chuyện vui để kể lại. Cho dù truyền ra bên ngoài, văn võ đại thần cả triều có cười cũng có sao? Ai chẳng có một thời lông bông, mặc bọn chúng đi, nàng không cần bực tức. Trường Nhạc, giúp ca ca và Vân Diệp một lần cũng được.

- Bỉ ổi, nào có chuyện như vậy, chưa thành thân đã lén gặp. Vân Diệp, ta không tha cho ngươi.

Trưởng Tôn nặng nhất lễ nghi, [Nữ giới ] đại danh đỉnh đỉnh chính là từ tay nàng mà ra, tự nhiên sẽ không dễ dàng tha cho hai người thái tử, Vân Diệp.

- Nàng cho rằng trước lúc chúng ta thành thân ta chưa từng nhìn lén nàng sao?

Lý Nhị cười đểu nói với Trưởng Tôn.

Trưởng Tôn há hốc miệng, nhìn Lý Nhị nói:

- Bệ hạ đã lén nhìn ta?

- Đương nhiên, còn là lúc nàng thay quần áo nữa kìa.

Lý Nhị ngửa mặt lên trời cười to.

**********

Đối với Xứng Tâm, việc tắm gội, trang điểm hàng ngày vô cùng quan trọng. Hiện tại đang ở đông cung không có nha hoàn hầu hạ, cho nên hắn đành phải tự múc một chậu nước chải mái tóc dài của mình. Nhìn dung nhan kiều mị phản chiếu trong nước, Xứng Tâm không khỏi mỉm cười, lấy tay khẽ chấm lên khuôn mặt tươi cười trên mặt nước, nhất thời từng vòng rung động lan ra.

Khi hắn ngẩng đầu lên, Vân Diệp nhìn mãi cũng không thấy yết hầu, này con mẹ nó tới cùng là nam hay nữ?

- Hầu gia, là nam nhân, chỉ có điều từ nhỏ đã bị nuôi như nữ nhân. Nam nhân ai cũng có hai quả trứng, hắn lại không có, lúc còn rất nhỏ đã bị cắt đi rồi, cho nên da dẻ mới mịn màng như vậy. Chim hắn cũng không phát triển, trông chẳng khác gì so với hài tử ba, bốn tuổi. Nếu như Hầu gia có hứng thú, tiểu nhân sẽ bảo hắn cởi hết cho ngài xem một cái.

- Ọe, cút, ngươi cảm thấy lão tử nôn chưa đủ thảm hay sao?

Vân Diệp tung cước đá bay tên hoạn quan vào xó, bản thân lại bám cây nôn thốc nôn tháo. Sáng sớm Lý Thừa Càn đã lên triều hội, nên đã mang luyến đồng của hắn cho Vân Diệp, để tránh tổn hại danh tiếng thái tử hắn.

Hoạn quan tùy thân của Lý Thừa Càn là một tên gay tiêu chuẩn danh dương thiên cổ, khi nhìn lướt qua còn tưởng rằng là nữ, có điều giọng nói ồm ồm không thể che giấu được hắn là nam. Một nữ tử mỹ lệ chải tóc sáng sớm quả thật là một khung cảnh đẹp, nhưng nếu đổi lại là một tên gay mỹ lệ... Thôi xong, Vân Diệp lại không kìm được nôn tiếp.

Xứng Tâm phải cho ra khỏi phủ, lúc đó Vân Diệp sẽ không phải nôn nữa. Trên lịch sử, thật ra Thừa Càn cũng không phạm phải sai lầm quá lớn gì. Một người yêu thích long dương (đồng tính), giữa hắn và triều thần có khoảng cách quá lớn, hơn nữa chân hắn lại bị thương, khiến hắn hoàn toàn biến thành một người tàn nhẫn hung ác nham hiểm.

Vân Diệp mở đường phía trước, Xứng Tâm cầm theo một bọc nhỏ nhút nhát theo sau. Trình Xử Mặc từ xa đã thấy, miệng há to đến nỗi nhét được quả lê, chạy tới nói với Vân Diệp:

- Việc này là lỗi của ca ca, biết rõ đệ muội mang thai, không thể hầu hạ ngươi khiến ngươi bức bối mà không để mắt tới. Ca ca biết, để ca ca dẫn ngươi đi ăn chơi cho khoan khoái, không cần dẫn về nhà.

Sự việc đập vào mắt khiến Trình Xử Mặc không thể nghĩ ra điều gì hợp lý hơn. Nhìn khuôn mặt thống khổ vặn vẹo của Trình Xử Mặc, người này thật là một tên đáng ghét.

Trình Xử Mặc lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nhìn nhìn Xứng Tâm, lại nhìn Vân Diệp hỏi:

- Cút đi, ta không muốn. Ngươi không thích hắn, ta cũng không, từ sáng sớm đến giờ ta đã ói lộn ruột già rồi, đây chẳng phải là không còn cách nào sao, có cách khác ai đi làm như vậy.

Chương 340: Mỹ Nhân Biết Hương Thơm

- Ngươi định sắp xếp thế nào?

- Người này đáng thương, cho hắn một con đường sống là được, hơi động tí đã sát nhân thì có mà biến thái.

Thế giới này chính là như vậy, vừa nhắc tới biến thái, trước mắt liền xuất hiện một người biến thái. Lý Nguyên Xương, không biết đầu óc của hắn có bị lừa đá rồi không, biết rõ sự cường đại của Lý Nhị, tuyệt đối không phải là kẻ mà một con kiến hôi như hắn có thể động tới được, nhưng hắn lại ôm chí nguyện Tinh Vệ lấp biển, muốn kéo Lý Nhị khỏi bảo tọa, mấy năm nay đã lén lút làm không ít chuyện.

- Xứng Tâm, ngươi dám bỏ trốn hay sao?

Trước mắt rõ ràng có hai vị, một vị là Hầu gia, một vị là tiểu công gia, nhưng Lý Thừa Càn lại làm như không thấy, chỉ mải nhìn Xứng Tâm, ai dạy hắn lễ phép không biết.

Xứng Tâm quỳ rạp trên mặt đất run rẩy, Lý Nguyên Xương khóe mắt lộ vẻ dâm ô, định giữa thanh thiên bạch nhật chốn đông người lấy tay xoa mặt Xứng Tâm. Xứng Tâm bất giác lùi lại, nhìn Vân Diệp với ánh mắt cầu xin, không ngờ lại khiến Vân Diệp có ý nghĩ muốn hộ hoa. Sau khi xác nhận lại bản thân vẫn bình thường, Vân Diệp mới lấy quạt chặn tay Lý Nguyên Xương lại.

- Hán Vương, nơi này là hoàng cung đại nội, ngươi nên kiềm chế cho tốt. Ngươi giờ vạn người ghét rồi, sao, còn muốn tiến lên sao?

- Vân Diệp to gan dám bất kính với bản vương.

Chiết phiến trên tay Vân Diệp làm bằng đàn mộc, là đạo cụ để Vân Diệp giả dạng tài tử, mùa hè cầm theo một cái thích quạt lúc nào thì quạt. Đàn mộc đánh vào cổ tay nhất định rất đau.

- Mau cút xa cho ta, mang cái uy phong của ngươi xuống địa ngục đi, dân chúng bị ngươi chà đạp lầm than rồi.

Đối với Lý Nguyên Xương, quả thật là không thể nói chuyện.

Nói xong chắp tay với Trình Xử Mặc, định dẫn Xứng Tâm rời đi.

- Bản vương có thể không truy cứu tội vô lý của ngươi, thế nhưng ngươi phải lưu lại Xứng Tâm cho bản vương, coi như bản vương thiếu nợ ngươi lần này.

Lý Nguyên Xương cũng biết Vân Diệp không dễ trêu chọc, theo hắn thấy, một luyến đồng và một vương gia cái nào nặng nhẹ nhìn là biết ngay.

Ai ngờ Vân Diệp không thèm quay đầu lại mà chỉ giơ ngón giữa lên, nhoáng cái đã ra khỏi cung, Xứng Tâm vẫn chăm chú theo sau, hình như rất sợ Lý Nguyên Xương, bỏ mặc Lý Nguyên Xương đang chửi ầm lên ở đằng sau.

Vân gia Hầu gia lần này có đại danh rồi. Lúc trước chỉ thích ôm dưa hấu ngủ, hiện tại lại vì một luyến đồng mà xảy ra chuyện như vậy. Thái tử biết chuyện này thì cảm thấy rất có lỗi, giải thích với đám hoàn khố:

- Tất cả đều tại thái tử, tên hỗn đản kia trốn mất dạng, bỏ lại phu quân một mình chịu đựng.
Tân Nguyệt đâu còn ngồi yên được, sáng sớm khi nghe được lời đồn đã xốc chăn Vân Diệp dậy chất vấn. Còn xốc hẳn chăn lên ngửi ngửi, thấy không có mùi nào khác mới bình tĩnh lại. Nàng đã thấy qua Xứng Tâm, đích thật là rất đẹp, gương mặt so với nữ nhân còn dễ nhìn hơn, mặc dù trước đây nàng rất vững tin nam nhân của nàng không có sở thích quái dị này, nhưng từ khi thấy Xứng Tâm, lòng tin của nàng cũng lung lay đi nhiều.

- Vậy ngươi định xử trí thế nào.

Tân Nguyệt đã nghĩ đến việc sắp xếp cho Xứng Tâm, nhưng nghĩ mãi không được, cho nên bực tức túm tóc Vân Diệp.

- Hắn hiện tại cũng không còn là nam nhân, cũng không phải nữ nhân. Từ nhỏ đã được nuôi như nữ hài, cho nên động tác, thể lực đã không thể so với nam nhân. Nói hắn là nữ nhân cũng không đúng, hắn không thể sinh đẻ, cũng không thể dục nữ, cho nên nói ngoại trừ làm đồ chơi cho kẻ khác, thì hắn chính là một phế nhân. Có điều Vân gia là nơi nào, gia tộc đến sắt rỉ cũng có thể bán được 2 vạn quan, sao lại không thể nghĩ ra cách an bài?

Vân Diệp ngồi trước gương đồng để Tân Nguyệt chải tóc. Mái tóc dài hai thước này Vân Diệp hận không thể cắt phứt đi, để tóc ngắn mát mẻ thoải mái bao nhiêu.

Qua hai ngày quan sát, Vân Diệp phát hiện khứu giác của Xứng Tâm dường như rất phát triển. Cách vài cái sân hắn cũng có thể phân biệt được nước hoa tác phường làm dùng nguyên liệu gì, điều này làm cho Vân Diệp rất kinh ngạc, quyết định cho hắn một cơ hội tự nuôi sống mình.

Trong một gian phòng kín mít, chỉ có Xứng Tâm bị bịt mắt ngồi trên ghế, lại có hai nha hoàn mới tắm không có chút mùi hương lướt một bình nhỏ dưới mũi Xứng Tâm một cái.

- Đây là mùi hoa giành giành trộn với một chút hoa nhài.

- Đây là hoa lan hương, rất thuần, không có hỗn hợp.

- Đây là đinh hương.
- Đây là xạ hương trộn với băng phiến.

Nha hoàn bịt mũi mang một thứ mùi tanh hôi qua mũi hắn, định nhìn hắn nhăn mặt. Mới đầu Xứng Tâm cau mày lại một chút, lúc sau bỗng nhiên hít sâu một hơi, nói:

- Đây là Long Tiên Hương, là Long Tiên (dãi rồng) chưa qua chế biến, nhưng còn chưa đủ năm, phải 30 năm nữa mới dùng được.

Vân Diệp bước tới, Tân Nguyệt cũng ôm bụng theo sau. Đám tôi tớ mở cửa sổ, nha hoàn còn cật lực quạt, chính là không muốn không khí trong phòng có mùi vị khác thường, hiện tại thiếu phu nhân chỉ cần ngửi thấy mùi lạ là sẽ nôn liên tục.

- Xứng Tâm, cảnh ngộ của ngươi ta nghĩ không cần ta nói ngươi cũng rất rõ ràng, sau này ngươi định thế nào? Nếu như còn có người thân, ta sẽ cho ngươi lộ phí để ngươi tới đó. Nếu như không còn nhà để về thì cứ ở tạm Vân gia thôn trang. Có điều Vân gia không nuôi phế nhân, ngươi phải dùng chính sức của ngươi ăn cơm, không thể dựa vào người khác, ngươi quyết định thế nào?

Xứng Tâm lập tức quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu không ngừng:

- Nô tỳ sớm đã không còn người thân, chỉ cầu Hầu gia đừng đuổi nô tỳ đi, ra khỏi cửa nô tỳ chỉ còn đường chết. Hầu gia làm người công chính, tự nhiên chướng mắt tư sắc của nô tỳ, chỉ cầu Hầu gia thương cảm cho nô tỳ, cho nô tỳ chén cơm ăn là đủ. Nô tỳ thuở nhỏ thích phân biệt hương liệu, nếu như Hầu gia không chê, nô tỳ nhất định sẽ tận lực.

- Rất tốt, hôm nay trở đi ngươi chính là tôi tớ Vân gia. Ba năm sau ta sẽ cho ngươi khế ước để làm người thường, lúc đó ngươi có thể lựa chọn có tiếp tục ký kết hiệp ước với Vân gia hay không. Được rồi, không nói nữa, có gì không hiểu thì hỏi quản gia, thay y phục đi, đại nam nhân không ai mặc áo choàng hoa, giầy thêu, cũng đừng tô son điểm phấn, còn dám có hình dạng buồn nôn sẽ xử theo gia pháp.

Vân Diệp mới vừa đi quản gia đã tới, theo phía sau là một gã sai vặt ôm theo một đống. Lão Tiền đầu tiên cho Xứng Tâm xem hiệp ước trước, sau khi xem kĩ lại, Xứng Tâm cẩn thận hỏi lại quản gia:

- Tiền thúc, Vân gia thực sự cho phép tôi tớ hoàn lương?

Lão Tiền cười cười chỉ vào gã sai vặt nói:

- Ngươi cứ hỏi hắn mà xem.

- Có ăn no rửng mỡ mới không muốn ký tiếp hiệp ước, ta từ trước tới giờ chưa từng gạt ai, nói ba năm là đúng ba năm, một ngày cũng không thiếu. Đến lúc đó nếu muốn nhất định ngươi sẽ được hoàn lương, quan phủ lại phân hộ khẩu, phân đất, sau đó mua trâu, cưới lão bà, cả đời trồng trọt làm ăn, như vậy là xong một đời.

Hiện tại chúng ta đều muốn làm sao để có thể khiến cho Hầu gia ký hiệp ước liên tục, ta còn muốn 3 tháng ký một lần. Chẳng may Hầu gia không kí tiếp thì kiếm tiền thế nào? Ngươi không ngờ lại muốn hoàn lương. Người ta khóc lóc không phải vì bị tiến phủ, mà là vì bị cho xuất phủ. Ta là cam tâm tình nguyện làm cả đời, tôi tớ thì tôi tớ, có gì to tát đâu.

Ký xong hiệp ước, lão Tiền giục hắn nhanh thay trang phục lam sắc của tôi tớ, sau đó đưa hắn nửa tháng tiền công, tôi tớ đến Vân gia đều là như vậy.

Nhìn đống tiền nhỏ trên giường, Xứng Tâm có cảm giác vui vẻ, bởi hắn chưa từng được trả tiền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau