ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Của hồi môn cho tám muội muội

Lý Thừa Càn vừa đau đớn và vui sướng, mười hai năm lần đầu tiên cảm thấy mình là nam tử, đau đớn trên cơ thể không ngờ không át được sung sướng trong lòng. Phụ thân trí tuệ của mình lúc nào cũng ở trên cao vời, hắn chưa bao giờ làm nũng giống như những đứa trẻ khác, mẫu than không cho phép, trước tiên hắn là thế tử Tần Vương, phải có phong phạm của trưởng tử, không được cười lớn, không được giận giữ, không được khóc, không được.... Nói chung là chỉ được có một nét mặt, đó là thản nhiên điềm đạm đối diện với tất cả, phụ thân đánh thắng trận cũng phải giữ nụ cười đó, thể hiện cho thấy tất cả đều nắm trong lòng bàn tay, phụ thân ở ngoài không rõ tin tức, phải giữ nụ cười đó, cho thấy lòng tin mạnh mẽ vào phụ thân. Phụ thân giết đại bá và tứ thúc, phải giữ nụ cười đó, cho thấy mình ủng hộ phụ thân.

Về sau phụ thân lên làm hoàng đế, mình thành thái tử, ai ai khen ngợi thái tử nhân hiếu nhã trí, phụ hoàng hài lòng, mẫu hậu hài lòng. Chỉ có đêm khuya tĩnh lặng Lý Thừa Kiến mới có thể nhìn màn mơ mộng thế giới đặc sắc bên ngoài.

Nghe nói Trình Xử Mặc bị tên hoàn khố khác đánh, Trình Giảo Kim vác khai sơn phủ đánh cả cha con tên hoàn khố kia, sau đó bị phụ hoàng xử phạt, người khác đều cười, Lý Thừa Kiến không cười, hắn mong mỏi nhường nào phụ hoàng có thể đưa mình đi đánh những kẻ bắt nạt huynh đệ của nhà thúc bá, hắn biết phụ hoàng có năng lực đó, bá bá và thúc thúc gộp lại cũng không phải là đối thủ của phụ hoàng. Nhưng phụ hoàng không làm, chỉ giết sạch những kẻ kia vào thời điểm thích hợp, giết không chừa một mống. Đó không phải là điều mình muốn, mình chỉ muốn đánh bọn chúng một trận, không muốn giết bọn chúng.

Hôm nay không cần suy nghĩ vẩn vơ nữa, chân đau, tay đau, mông đau, hông đau, lưng đau, ngực đau, cơn đau như thủy triều tràn khắp bản thân, hắn phát ra tiếng rên chẳng hiểu là thống khổ hay khoan khoái. Không cần phải vờ tươi cười nữa, người trong cả lều chẳng ai cười cả, kêu gào thảm thiết thì người này kêu to hơn người khác, mặt mày cũng người này khó coi hơn người kia. Cái tên Vân Diệp kia kêu lúc cao lúc thấp, không ngờ có âm luật. Lần đầu Lý Thừa Càn phát hiện mình tìm được lạc thú trong đó.

Ngưu Ma Vương đi vào, tức thì khung cảnh trở nên yên tĩnh, ai nấy tỏ vẻ kiên trinh bất khuất, cứ như vừa rồi là người khác kêu gào vậy, chẳng liên quan đến mình. Lão Trình cười khà khà đi tới, tay cầm bốn năm cái quần trong, đặt bên cạnh Lý Thừa Kiến, ra hiệu thân binh thay đồ cho thái tử.

- Kêu đi, sao không kêu nữa, tuổi còn trẻ mà đã không chịu nổi khổ cực, nhớ lại năm xưa lão phu theo bệ hạ chém giết trong thiên quân vạn mã, thương tích vô số cũng chẳng kêu gào như heo bị chọc tiết giống các ngươi. Thái tử ít tuổi nhất cũng không mất mặt như các ngươi.

Lão Trình khen ngợi khiến Lý Thừa Càn đỏ mặt, vừa rồi mình kêu cũng chẳng kém gì ai.

Ngưu Tiến Đạt lời mang vẻ uy hiếp:

- Lão phu mặc xác các ngươi là ai, thái tử điện hạ cũng được, tiểu binh cũng thế, huấn luyện xong, ngươi làm gì lão phu không quan tâm, nếu lỡ buổi huấn luyện ngày mai, lão phu có cách xử lý, không tin cứ thử mà xem.

Hai cái lão già này, một đóng vai người tốt, một đóng vai người xấu, phối hợp ăn ý, Lão Trình vỗ vai người này, khích lệ người kia, khuôn mặt hòa nhã, lúc đi còn dặn dò chuẩn bị ăn khưa lót dạ cho phong phú một chút.Lão Ngưu lớn tiếng:

- Bóp mạnh vào, đúng, bóp tan xương đi, để đám đại thiếu gia ăn sung mặc sướng được thông máu.

Đợi Lão Ngưu thỏa thuê chắp tay sau lưng bỏ đi, không khí bên trong lều mới khôi phục bình thường, Vân Diệp tiếp tục kêu gào, Trình Xử Mặc tiếp tục rên rỉ, Trường Tôn Xung đọc thơ, thậm chí có người ca hát.

Lý Thừa Càn nhìn cái quần đùi, hắn thấy đây là cái thứ rất hay, mặc vào thấy thoáng khí thoải mái, nhất là tiểu huynh đệ không bị chèn ép nữa, có lợi cho sự trưởng thành của nó.

Một cái bình bạc xuất hiện trước mặt Lý Thừa Càn, bên trong mùi rượu thơm nức mũi, hắn thấy đủ các loại mỹ tửu trong cung rồi, nhưng không có loại nào sánh được với thứ rượu trong bình này. Đang định uống thì có một bàn tay cướp lấy, té ra là Trường Tôn Xung, cái tên này tu ực một ngụm, tức thì mặt đỏ từ cổ lên trán, gian nan hô một tiếng" rượu ngon", rồi ngã quay ra đất ngáy khò khò.
Tên này say rồi, Lý Thừa Càn biết Trường Tôn Xung thử rượu hộ mình, hoàng đế, hoàng hậu, thái tử đều có thị tòng thử các loại thức ăn, vì Lý Thừa Càn dứt khoát đuổi thị tòng đi, Vân Diệp lỗ mãng mời Lý Thừa Càn uống rượu, Trường Tôn Xung có ý tốt thử rượu giúp, không ngờ thứ rượu này mạnh thế, một ngụm thôi đã gục rồi.

Thực tế thì chẳng một ai muốn ăn cơm cùng hoàng đế, hoàng hậu, thái tử, dù đó là binh diệu tột cùng. Chỉ cần nghĩ tới có chút sơ xuất là khiến cả nhà, cả tộc gặp tai ương là nuốt cái gì vào mồm cũng thấy vô vị rồi. Cho nên chỉ hoàng đế mới người khác ăn cơm biểu thị vinh sủng, chứ rất ít thần tử mời hoàng đế ăn cơm, quá nguy hiểm, vỗ mông ngựa cũng thiếu gì cách, cần gì phải chọn cách nguy hiểm nhất ấy?

Cho nên thái tử rất hiếu kỳ, chỉ cần không có độc, đừng nói là rượu ngon, rượu dở hắn cũng muốn nếm. May mà có vết xe đổ của Trường Tôn Xung, Lý Thừa Càn cẩn thận nếm thử một ngụm nhỏ, một vị cay xé như cục lửa dọc theo ruột vào bụng, sau đó hơi rượu xộc lên, ợ một hơi khoan khoái rồi lăn quay ra ngủ giống Trường Tôn Xung.

Nội thị hốt hoảng khiêng thái tử về lều nghỉ ngơi, Vân Diệp thong thả đứng dậy, hai tiếng nghỉ ngơi làm thể lực khôi phục không ít, xem ra rèn luyện có hiệu quả đấy, tuy vẫn không giương được cung cứng như Trình Xử Mặc, nhưng kéo cung một thạch bình thường không thành vấn đề, chỉ là không bắn nổi tên, vừa mới giương cung lắp tên là buông tay ngay, trình tự đúng, song không biết tên bay đi đâu. Cho nên Vân Diệp không nhiệt tình huấn luyện bắn cung mấy, khiến Ngưu Tiến Đạt canh cánh trong lòng, luôn nói bùn nhão không đắp nổi tường.

Mấy ngày trước chịu không nổi rượu của triều Đường hành hạ, Vân Diệp và Trình Xử Mặc trộm một vò rượu lớn của Lão Trình, trốn trong truy trọng doanh nấu nó thành rượu trắng 45 độ, sau khi nếm xong Trình Xử Mặc nói mấy năm qua mỹ tửu uống được đều là rác, chỉ đáng làm đồ nấu ăn.

Thư từ Trường An gửi tới làm Vân Diệp yên tâm hẳn, mình trông giống với lão tổ tông, khiến y hoài nghi có phải là mình gặp vận rồi không, hay thuần túy là hiện tượng giống ngược. Tìm được người thân, mình tức thì có một nãi nãi, ba cô cô, tám muội muội, bảy thẩm thẩm góa bụa, ba tỷ tỷ bị từ hôn, biểu thẩm, di nương vô số, ít nhiều bù đắp nội tâm cô độc của y. Đọc bức thư mong mỏi tha thiết của Vân phu nhân, Vân Diệp chợt thấy mình không cô độc nữa, giọng điệu trẻ con của tiểu nha đầu, làm lòng y sinh trìu mến.

Vân Diệp lẩm bẩm:" Phải sống tiếp, lão tử còn có tám muội muội đang đợi mình kiếm cho của hồi môn nữa.

Có ai biết rằng thực ra Vân Diệp luôn muốn mình sống như heo nuôi trong chuồng vậy.

Trong thế giới trước kia kết hôn, sinh con, mua nhà gần như hao tốn toàn bộ thời gian và sinh lực của y, chí hướng cao sang lập từ nhỏ bị chiến xa cuộc sống nghiền nát. Hiện giờ nhân sinh trở về con số 0, nhưng lại tìm không được mục tiêu, xuất hiện người thân làm y sinh ra nhiệt tình xông pha, đúng thế, có tám muội muội cần đủ của hồi môn, khiến cho hai mắt của y biết thành hình đồng tiền.

Chương 32: Hào quang phong kiến

Trường An rốt cuộc còn có một ngôi nhà đang đợi mình, bất kể là lạnh lẽo hay ấm nồng, Vân Diệp đều nôn nóng muốn nhào vào lòng nó, đồng thời sẵn lòng vì nó mà trả bất kỳ giá nào.

Vân Diệp rối bời, chẳng phải mình luôn né tránh gánh nặng cuộc sống sao? Thế nào mà còn có tinh thần gánh vác hơn kiếp trước cả trăm lần? Lẽ nào ý nghĩa của cuộc sống là nằm ở đó? Duy trì sinh mệnh, trói buộc tình thân, tiễn đưa người già, chiều chuộng trẻ nhỏ, để rồi sau đó được người khác trưởng thành chôn vào lòng đất? Biến thành quỷ hồn ở thứ nguyên không gian nhìn hết đời này tới đời khác tuần hoàn như thế?

Thi thoảng có người quên mất loại trách nhiệm này, có lẽ là chán ngán nó, tìm lý do để né tránh, có lẽ vì vinh hoa, ví như Dị Nha giết con, có lẽ vì lý tưởng, ví như Triệu Vương để cha đẻ chết đói. Hoặc vì đại nghĩa, ví như Lưu Bang chia canh.

Vân Diệp không phải loại cao nhân đó, chỉ cần kẻ địch kề dao lên cổ vợ con y, thì bắt y làm gì là sẽ làm đó, tuyệt đối không nói bất kỳ điều kiện nào hết. Vì thế y không phải là cao nhân, danh nhân, đương nhiên không bao giờ được lịch sử ghi nhớ. Chúng sinh đông đảo tuyệt đại đa số giống y, nếu không lịch sử Trung Quốc không thể kéo dài 5.000 năm. Kẻ càng biến thái càng được lịch sử ghi nhớ, đó là chân lý, chứ còn tuân theo quy củ kiểu con kiến chẳng ai để ý. Truyện được copy tại

Vân Diệp tuy là một con kiến khác biệt, nhưng y quyết định muốn nỗ lực thành một con kiến bình thường như phần đông, cho nên y và những người khác trong quân doanh giống nhau, khắc khổ huấn luyện, ra sức học theo lời nói cử chỉ của bọn họ, nỗ lực học tập văn tự cổ, luyện tập bút lông.

Mỗi khi như vậy Vân Diệp lại vô cùng cảm tạ ông chủ Đài Loan khắt khe kia, chính nhờ ông ta mà Vân Diệp có bản lĩnh đọc chứ phồn thể, viết chữ phồn thể, mặc dù so với văn tự cổ thời đường còn có chút khác biệt, song với Vân Diệp thì đã đủ rồi. Trình Xử Mặc còn chẳng biết chữ nhiều hơn y.

Mùa thu mưa cứ rơi suốt là không ngớt được, không khí ẩm ướt, chăn lạnh băng chẳng có tí hơi ấm nào. Vân Diệp thật không sao hiểu nổi, rõ ràng có thành trì rộng rãi để ở, Lão Trình lại đóng quân ở ngoại thành hạ nghiêm lệnh không cho vào thành. Ừ thì hạ thấp yêu cầu một chút, dù có một cái quân doanh đơn giản cũng tốt hơn là sống trong lều trại ẩm thấp này, Lão Trình lại chẳng động lòng, thà ở trong lều xoa bóp đầu gối đau nhức chửi bới thời tiết quái quỷ chứ không chịu hạ cái lệnh kia.

- Không có hoàng lệnh không được xây trại, đó là đại kỵ của tướng lĩnh cũng là đại kỵ của bệ hạ.

Vẫn là huynh đệ của mình tốt nhất, Trình Xử Mặc kín đáo nói cho Vân Diệp biết nguyên nhân. Vân Diệp gần như quên mất mình đang ở vương triều phong kiến hưng tịnh nhất. Bình thường ở Trường An Lão Trình có thể tùy ý ngang ngược, không ai tìm ông ta gây phiền phức, một khi thành tướng nắm quân, quân pháp nghiêm minh giống như thanh kiếm treo trên đầu, hơi làm trái một chút, nó sẽ không do dự chém xuống.

Ta muốn đi xem khoai tây đấy, kẻ nào dám không tránh.

Nhưng chuyện lạ xảy ra, Vân Diệp vừa mới đi tới gần lều cỏ thì có hai người trông chum tay cầm cương đao ngăn lại, hỏi Vân Diệp thủ lệnh đâu, Vân Diệp ngớ ra, ta đi xem thứ của ta, còn cần thủ lệnh quỷ quái gì? Đang định nổi khùng thì thấy người trông chum mắt lóe hàn quang, có ý muốn chém xuống. Vân Diệp ngoan ngoãn ngậm miệng lại, định đi hỏi Lão Trình cho ra ngọn nghành thì Lý Thừa Cànn từ trong đi ra, hiển nhiên tên này cũng rảnh rang không việc gì làm. Vội vàng chắp tay hành lễ, Lý Thừa Càn mỉm cười trả lễ, không phải là làm cho có mà là đứng thẳng, hai tay chắp lại, người ngả về phía trước 15 độ, lễ nghi hoàn mỹ không bới móc được gì.- Vân huynh muốn xem điểm lành? Mời đi bên này.

Nói rồi đưa tay mời khách, hai người trông chum cho đao vào vỏ, đứng ở hàng rào như hai tảng đá. Vân Diệp cứ ngơ ngơ đi vào bên trong, cứ cảm giác động tác vừa rồi của thái tử điện hạ phải do mình làm, sao mình lại thành khách rồi?

Có vẻ Lý Thừa Cànn nhìn ra nghi hoặc của Vân Diệp, vừa đi vừa giải thích:

- Vân huynh hiến lên trân bảo đã được phụ hoạng coi là điềm lành hàng đầu của Đại Đường, cho thấy Đại Đường có trời cao phù hộ, vì chính thống thiên hạ, cho nên mới có điềm lành giáng thế, công hiến bảo của Vân huynh sẽ được ghi vào sử sách, đáng chúc mừng.

Phản ứng đầu tiên của Vân Diệp là bộ mặt của Lý Thừa Càn thật quá giống như tên công vụ viên khi làm giấy tờ nhà đất cho mình, nói mình chỉ có quyền sử dụng, mà không có quyền sở hữu.

- Thái tử khách khí rồi, có thể cống hiến một phần sức lực cho Đại Đường là vinh hạnh của Vân mỗ.
Nói xong câu này Vân Diệp cảm thấy mình giống người Nhật Bản, bị ngược đại xong còn phải tán dương là thoải mái cực kỳ. Hào quang của chủ nghĩa phong kiến rốt cuộc đã chiếu sáng tới mình.

Nói chuyện với Lý Thừa Càn rất thích, lời của hắn luôn đánh trúng vào tâm khảm của ngươi, phối hợp với khuôn mặt tuấn tú, giọng nói thong thả, động tác biến hóa tự nhiên, giáo dục hoàng gia thể hiện một cách tuyệt vời. Làm ngươi cảm thấy không đem khoai tây hiến cho hoàng gia đúng là đại nghịch bất đạo, thuận tiện còn hiến lên cả gia sản, xong việc còn không hối hận. Mình mà có cái bản lĩnh này thì đã làm giám đốc con mẹ nó rồi, còn phải vác ba lô trèo đèo lội suối đi tìm mấy người ngoại quốc để rồi bị lỗ giun kéo tới Đại Đường luyện lính đặc chủng à?

Thôi được, Vân Diệp đầu hàng, khoai tây coi như hiến cho hoàng gia, tất cả châu báu trên đời đều nên hiến lên cho hoàng đế Lý Nhị vĩ đại, vinh hoang, vạn vương chi vương.

- Từ ngày hôm trước, lá của điềm lành đã bắt đầu vàng, có phải là đã tới lúc thu hoạch?

Lúc này Lý Thừa Càn mới chỉ lá khoai tây hỏi Vân Diệp, kéo y quay trở lại từ ảo tưởng phấn đấu suốt đời vì Đại Đường, lau nước giãi sắp chảy ra, nghĩ kỹ lại thời gian sinh trưởng của khoai tây mới phát hiện đúng là sắp tới mùa thu hoạch, liền nói:

- Thời gian sinh trưởng của khoai tây đại khái là năm tháng, hiện đã bốn tháng rưỡi, đã tới điều kiện thu hoạch, hạ quan thực sự không biết khoai tây trồng ở Đại Đường mất bao lâu, hay là chúng ta đào một củ lên xem?

Y thèm ăn khoai tây nướng lắm rồi, xúi Lý Thừa Càn đào lên, thuận tiện kiếm vài củ nướng ăn.

Lý Thừa Càn nghiêm nghị từ chối ý đồ bất lương của Vân Diệp, nói rõ nhất định phải đợi khoai tây chín hẳn mới thu hoạch, khiến Vân Diệp ủ rũ, rõ ràng thứ của mình, giờ ngay cả đem nướng ăn cũng nguy hiểm tới tính mạng, thời đại phong kiến đúng là không có nhân quyền.

Biết sao được, đành chấp nhận thôi, thế thời thời thế thời thì thế, đừng có nói ngươi là người hiện đại văn minh, dưới gối nam nhân có hoàng kim thật đấy, song muốn sống để tuyên bố trên chỉ quỳ lạy trời, dưới quỳ lạy cha mẹ thì người phải uốn gối với vô số người khác. Nếu dao kề vào cổ ngươi vẫn không chịu, chậc thế thì ta chẳng còn gì để nói với ngươi nữa, nói thì ngươi cũng nghe được đâu mà tốn công.

Vân Diệp phải cúi đầu trước hoàng quyền nên còn thấy được trời mưa âm u liên tục năm ngày, nhìn khắp nơi chỉ thấy ướt sũng, lều không thể nào ở nổi nữa, da trâu ngâm nước trương lên, bốc ra cái mùi thối khó ngửi, Vân Diệp thấy mình như đang ở trong bãi rác. Cái chăn mỏng manh không ngăn được cái lạnh, may mà có túi ngủ mới tránh khỏi bi kịch. Lão Trình đình chỉ huấn luyện của Vân Diệp và Lý Thừa Càn, điều này khiến Vân Diệp vừa vui vừa buồn không diễn tả ra nổi thế nào, một mặt là mừng vì thoát cuộc huấn luyện ma quỷ, mặt khác thấy đám Trình Xử Mặc lăn lộn trong vũng bùn còn mình ngồi trong lều cứ cảm giác thiếu bọn cái gì đó.

Chương 33: Trời, 50 thạch

Âm hàn của mùa thu dễ xâm nhập vào xương cốt, để lại mầm bệnh, bản thân Lão Trình là cái ví dụ sống sờ sờ ra đó, chưa tới 50 tuổi, bề ngoài trông cường tráng thật đấy, thực ra về tới lều soái là luôn mồm kêu khổ. Đầu gối sưng vù, Trình Xử Mặc tối nào cũng phải xoa bóp thông máu cho, thuốc men cũng uống hết chén này tới chén khác mà không tác dụng gì.

Vân Diệp không mang theo thuốc trị viêm khớp, đành lấy thuốc kháng sinh khuyên Lão Trình uống, ai ngờ Lão Trình biết thuốc này quý giá, lệnh Vân Diệp không tùy tiện cho người khác, kể cả bản thân.

Ngưu Tiến Đạt cũng giảm bớt số lần đi tuần, mỗi khi tới đâu chỉ có thể ngồi chứ đứng không nổi, xem ra cái lão già này cũng bị hành cho khốn đốn. Thời Đường người trưởng thành chỉ cần quá 50 tuổi mà mất thì được coi là hỉ tang rồi. Hệ thống vệ sinh không phát triển, thức ăn thiếu thốn, chiến loạn liên miên làm tuổi thọ thường không cao. Không giống đời sau 50 tuổi chính là lúc quan viên cao cấp hùng tâm bộc phát, làm thêm một hai chục năm cũng chẳng thành vấn đề.

Lời khuyên ngừng huấn luyện vào ngày mưa bị Vân Diệp nuốt trợn nuốt trạo xuống, sự thực bày ra đó, mấy năm sau chính là thời dùng binh cao độ của Đại Đường, thêm một đội quân tinh nhuệ là thêm một phần thắng, Lão Trình chẳng bận tâm những người kia có để lại mềm bệnh hay không, chỉ cần Đại Đường cường thịnh, ngay cả tính mạng bản thân, ông ta cũng chẳng để ý.

Phải thừa nhận rằng ông ta là con người đơn thuẩn, là quân nhân tốt, không chỉ ông ta mà cả đám con ông cháu cha trong quân doanh phần đông cũng mang giác ngộ này, nên khổ cực đến mấy cũng cắn răng mà chịu.

Vượt chướng ngại vật chỉ dựa vào một cái giây thừng ở vách núi hiểm trở, leo từ trên xuống dưới. Vân Diệp chỉ nhìn thôi mà đã thấy váng đầu, bọn họ phải mặc giáp trụ leo lên. Chuyện này vượt khỏi kế hoạch huấn luyện mà Vân Diệp định ra rồi, Lão Trình, Lão Ngưu và đám lão tướng bổ xung thêm chương trình này.

Ba tháng huấn luyện đem lại hiệu quả, cái đám kia giờ leo tường vượt ngói như đi trên đất bằng, hành quân tập kích trăm dặm dễ như trở bàn tay, đánh lén, ám sát, phá vây, bắt giặc dễ như cơm bữa. Điều duy nhất không ngờ tới là xẻng công binh của Vân Diệp được dùng là vũ khí chính, trang bị thêm nỏ cứng, dao găm, liền thành hệ thống trang bị.

Trong cuộc khảo hạch thường lệ mười ngày trước, một nghìn người bao vây truy sát 200 người trong phạm vi 50 dặm, bị đám kia đánh cho tan tác, đó còn là giao phong chính diện, nếu như để mặc đám Trình Xử Mặc tự do phát huy thì 1000 người kia sẽ không còn ai sống sót.

Sau khi đánh giá tỉ mỉ sức chiến đấu của họ, Ngưu Tiến Đạt cho rằng không có tinh nhuệ đông gấp mười lần bao vây thì không giữ nổi 200 người này. Nếu như ở địa hình đặc thù như núi cao, rừng sâu, thành thị thì năng lực của bọn họ là vô hạn. Đương nhiên đó là hiệu quả trải qua 2 năm huấn luyện cơ, ngay cả Lão Trình cũng mong đợi một đội quân như thế, tin rằng chẳng bao lâu nữa Lý Nhị bệ hạ sẽ không để đội quân tinh nhuệ này tiêu hao uổng phí tuổi xuân.

Hôm nay là ngày trọng đại, lá của khoai tây đã khô héo, có thể thu hoạch được rồi. Lý Thừa Càn dậy từ rất sớm, được nội thị hầu hạ rửa ráy xong liền tới lều cỏ. Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cùng các vị quan viên thất phẩm trở lên đã mặc triều phục đợi từ lâu. Hương án dài sáu xích đặt ở bãi đất trống trước lều cỏ, bên trên có trâu, dê nguyên con, đầu heo, hoa quả, bánh trái, ở giữa là lư hương bằng đồng cực lớn.

Vân Diệp mặc quan phục ngũ phẩm, mẹ nó chứ màu đỏ nhạt chứ không phải là màu tím như đám Lão Trình, tay cầm thứ triều vật gọi là túi kim ngư, mũ quan dệt bằng tơ mới toanh, mấy cái giải màu đen rũ xuống tự nhiên, oai phong lẫm liệt, đoan trang nghiêm nghị, trông rất có khí phái trọng thần.Vân Diệp quay đầu ngó nghiêng, sao bên cạnh toàn là nhân vật cấp đại thúc, ai nấy mặc áo như cua luộc chín, tinh thần phấn chấn. Nhìn xuống phía dưới mới vui lên, đám Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân mặc lục bào, đội mũ quan giống như con bọ ngựa. Vân Diệp còn háy mắt với bọn họ một phen, đang định trò chuyện thì có tiếng Lão Ngưu hắng giọng, vội im miệng ngay.

Đợi ánh mặt trời đầu tiên chiếu tới, Lý Thừa Càn cầm ba nén hương lớn châm vào nến, trừ Lão Ngưu đứng ở bên hương án thì những người khác theo thái từ quỳ xuống lạy trời. Thái tử dâng hương xong xoa người lấy trong mình ra cuộn lụa vàng, dùng giọng vịt đực tuổi vỡ giọng đọc: Bạn đang đọc chuyện tại

- Bệ hạ có biểu tấu với trời, chư thần quỳ bái.

Mọi người quỳ cả rồi mới đọc biểu chương của hoàng đế, khúc đầu không phải cho trời xanh bao la, mà là Thần Nông trong Tam Hoàng, nhớ lại công tích của Thần Nông, rồi biểu thị cuộc sống hạnh phúc ngày nay đều tới từ di sản của Thần Nông, rồi báo cáo có lương thực mới ra đời, xin Thần Nông lão nhân gia tiếp tục phù hộ Đại Đường mưa thuận gió hòa, ngũ cốc bội thu. Xong rồi đốt cho Thần Nông xem.

Chẳng biết Thần Nông có xem được không, có vui không chứ Vân Diệp thì không vui lắm, khoai tây mà mình khổ cực vất vả mang theo, giờ vinh quang đều thuộc về Thần Nông, thật quá đau lòng.

Năm cái chum lớn được mang ra, Lão Ngưu mắt nhìn không chớp, mấy tháng qua Lão Ngưu vì nó mà lo lắng tới héo hon, ngày tỉ mỉ chiếu cố, tưới nước xới đất, bắt sâu nhổ cỏ, thiếu mỗi đường rửa lá mỗi ngày một lần, giờ cuối cùng cũng thu hoạch, sao chẳng kích động.
Lão Trình thì lại lo chẳng may không có sản lượng cao như Vân Diệp nói thì là tội khi quân, ông hơi hối hận đem chuyện này lên trên quá sớm.

- Vân đại nhân am hiểu điềm lành nhất, mời ra tay thu hoạch.

Lý Thừa Càn cũng kích động vô cùng, ra tay hai lần không biết phải bắt đầu từ đâu, quay lại mời Vân Diệp:

Vân Diệp lấy làm lạ nhìn mọi người, thu hoạch mấy củ khoai tây chả lẽ còn có vấn đề gì à? Đưa tay tóm lấy lá khoai tây rút mạnh lên, thấy Lão Ngưu run lẩy bẩy cứ như là nhổ trym ông ta vậy. Nhìn khoai tây trong tay Vân Diệp, ai nấy hít thật sâu, chỉ thấy rễ có ba củ khoai tây to bằng nắm đấm, mỗi củ nặng hơn một cân, chu choa, một cây cho ba cân, một mẫu trồng nghìn cây chẳng phải có ba nghìn cân à? Cho dù cây này được chăm sóc tỉ mỉ, ở ruộng lớn không có sản lượng như thế, trừ hao nhiều lắm cũng phải 1500 cân, một đảm chừng 120 cân, vậy là tới 12 - 13thạch rồi, xem ra tên tiểu tử Vân Diệp trước đó đã đề phòng nói sản lượng thấp hơn, chỉ báo sản lượng thấp nhất.

Trình Giảo Kim cực kỳ hài lòng, bất kể là do Vân Diệp cẩn thận, hay do sản lượng vượt dự đoán cũng được. Ngưu Tiến Đạt khóc nức nở, Lý Thừa Càn ngồi bệt xuống đất, mọi người đi tới định nhìn cho rõ ràng, Ngưu Tiến Đạt đang khóc nhảy dựng lên rống to:

- Toàn bộ đừng lui về sau, còn tiến tới, chém!

Mọi người mới vội vàng lui về. Vân Diệp gãi đầu:

- Không ổn, sao bé thế?

Mọi người nghe cầu này ngã lăn quay cả đám, thái tử mặt tươi cười đang định vờ vịt an ủi Vân Diệp, nhưng thấy y cầm một tảng đá lớn, choang một phát, cái chum nứt toác, đất trong chum đổ ra, y dùng tay moi đất, tới khi bới được ba củ khoai tây mới gật đầu hài lòng. Phát hiện xung quanh hơi yên tĩnh, quay lại mới phát hiện mọi người trố mắt nhìn ba củ khoai trong tay mình. Mất nửa ngày trời Ngưu Tiến Bật mới hét lên:

- Trời ơi, 50 thạch.

Chương 34: Khoai tây nấu thịt bò

Ngưu Tiến Đạt điên rồi, ông ta vung đao bổ vào cái chum khác, lưỡi đao và miệng chum chạm nhau tóe lửa, chum lại không bị vỡ, ông ta vung luôn nắm đấm làm một phát, chum liền vỡ nát. Mang cả bàn tay rướm máu đào đất, ngón tay hình như chạm phải cái gì đó, động tác của ông ta lập tức chậm lại, hai tay gạt đất, một củ khoai tây xuất hiện, mừng khôn siết, quay đi bới chỗ đất khác, tới khi một đống khoai tây vàng xuất hiện trước mắt mọi người, rễ chi chít củ, đếm kỹ cả lớn lẫn nhỏ tới hơn mười củ, củ to như nắm đấm, củ bằng quả trứng gà, có một chuỗi củ dính vào rễ như chùm nho.

Lão Ngưu sở cù này rồi mó cụ khác, chưa bao giờ có ai tưởng tượng được bàn tay như kìm sắt kia lại có thể ôn nhu như thế. Nước mắt lăn theo gò má xuống dưới, áo bào tím vừa rồi còn uy phong giờ dính đầy bùn, đai bạch ngọc cũng phủ bụi, triều vật đã ném đi mất rồi, đường đường Trụ Quốc tướng quân mà khóc như đừa trẻ đầy tháng, mất cả mặt.

Lý Thừa Càn cũng không còn hình tượng thái tử nữa, hai tay ra sức đào đất, giống cái con chuột chũi quá đi mất. Lão Trình nho nhã hơn, lấy búa đập vỡ chum, học Vân Diệp túm lá kéo lên, một chuỗi khoai tây bị lôi ra, ôm lấy khoai cười ha hả. Vân Diệp định đập cái chum cuối cùng thì Lão Trình ngăn lại:

- Để cho bệ hạ đập.

Thấy ánh mắt đầy thâm ý của Lão Trình, Vân Diệp choàng tình, vỗ mông phải vỗ cho trọn, đừng có nửa vời, sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả.

Bốn chum khoai tộng cộng được 31 cân 6 lạng khoai, bày kín cả hương án. Hộ vệ của các tướng quân xung quanh vẫn đầy đủ trang bị, đao, sóc trong tay sáng loang loáng, khoa trương hơn còn có vị cầm trùy xích, xích sắt dài quán trên người, sát khí đằng đằng, người không dám tới, Vân Diệp đoán đến quỷ cũng chẳng dám tới.

Nông sản có sản lượng cao nhất trong lịch sử đã ra đời, sản lượng 50 thạch khiến cả một đám lên cơn điên. Lý Thừa Càn toàn thân run bần bật, miệng cũng run nói không ra lời, Ngưu Tiến Đạt lúc khóc lúc cười, Lão Trình tu trà ừng ực. Tâm trạng của bọn họ ảnh hưởng tới toàn thể Tả Vũ Vệ doanh, tất cả ở trong trạng thái đón địch, ngựa đóng yên, cung lên giây. Từng đội quân sĩ qua lại tuần tra, có người vô duyên vô cớ tới gần doanh trại là giết không cần biết.

Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân nhìn Vân Diệp như nhìn ma quỷ, Trình Xử Mặc vỗ vai y cười ha hả, luôn mồm khoe khoang với mọi người:

- Huynh đệ ta giỏi chưa, nói bảo cứu người sắp chết sống lại là sống lại, nói một mẫu có sản lượng 50 thạch là làm ra 50 thạch, ai dám không tin lời y?

- Điện hạ, giờ đã có thể dùng làm đồ ăn thí nghiệm chưa?

Thấy mọi người khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Vân Diệp vội đi lên bẩm báo:

- Vân khanh, thí nghiệm ra sao, dùng thế nào?

Lý Thừa Càn có một điều không hay, cái gì cũng phải hỏi cho rạch rồi, lại phải giải thích từng thứ từ thứ cho hắn, Trình Xử Mặc tốt hơn nhiều, bảo ăn là ăn, bảo làm gì là làm nấy chẳng bao giờ hỏi han. Chẳng biết Lý Thừa Càn học đâu ra cái thói xấu này.

- Là nấu lên ăn, xem xem sau khi ăn xong có chuyện gì không hay không, ví như trúng độc, tiêu chảy, dù sao là một món lương thực mới, không thể thiếu khâu thí nghiệm được. Nếu như không có phản ứng không tốt thì đem trồng ở diện tích lớn cũng không muộn, nếu không đây là sự hủy hoại nhân mạng.

Nói chuyện gì trước tiên cũng phải đẩy lên tầm cao sinh mạng, rồi mới nói ra mong muốn của ban thân, như thế mới rễ thành công. Quả nhiên Lý Thừa Càn suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Vân khanh tìm ai để thí nghiệm?

- Khoai tây là do thần trồng, tất nhiên phải do vi thần ăn thử, nếu như nhân số không đủ thêm vào giáo úy chiết trùng Trình Xử Mặc cũng được.Tiểu Trình nghe thấy Vân Diệp nói thế cười híp mắt không thấy trời đất đâu nữa, vội đứng ra làm bộ dạng ngời ngời đại nghĩa:

- Vi thần nguyện làm người ăn thử.

- Điềm lành vốn không nhiều, còn phải đem làm giống, lấy một hai củ ra là đủ thí nghiệm rồi, Vân khanh, lấy hai củ được không?

Nói xong đích thân tới hương án lấy hai củ khoai tây nặng một cần đưa cho Vân Diệp.

Vân Diệp nhận lấy khoai tây, tạ ơn thái tử rồi tóm tay Trình Xử Mặc chạy về lều của mình. À, phải nói thêm là trước khi thu hoạch khoai tây Vân Diệp đã ninh thịt bò rồi, hẳn lúc này thịt bò đã chín dừ, thêm vào khoai tây, thế là một nồi thịt bò nấu khoai tây thơm phưng phức sẽ ra đời, nghĩ thôi đã ứa nước miếng.

Về tới lều, Vân Diệp thành thạo cạo vỏ, cắt miếng, dùng nước rửa sạch, rồi đổ hết vào nồi, đóng vung lại xong nói với Trình Xử Mặc:

- Ngửi thấy mùi thịt bò nấu khoai tây thì tới thần tiên cũng chẳng ngồi yên nổi, trước kia ân sư làm vài lần, lần nào tiểu đệ cũng ăn sạch sành sanh, ngay cả dáy nồi cũng dùng bánh vét sạch mới chịu thôi. Hôm nay huynh đệ chúng ta phải phá giới một phen.

Trình Xử Mặc hớn hở nuốt nước bọ gật đầu như gà mổ thọc, món ăn mà ngay cả cái tên kén ăn nhất Tả Vũ Vệ doanh còn nhớ mãi không thôi thì làm sao mà kém được? Cứ như làm ảo thuật biến ra một bầu rượu, làm một hớp rồi đưa cho Vân Diệp, Vân Diệp tu ngay mấy ngụm lớn, ủ bằng nho, chua ngọt vừa miệng, không phải thứ nước rửa nồi có thể so được.

Khoai tây trong nồi được đun chín vàng, bốc ra mùi thơm mê hoặc, lấy một nắm hành dại cho vào, khấy lên vái cái thế là xong. Dùng môi múc ra một miếng khoai tây đưa lên bên mép Trình Xử Mặc, Tiểu Trình đớp luôn, nóng tới phỏng lưỡi nhưng không nỡ nhổ ra, mềm mềm bở bở lại thơm thơm, còn thấm vị thịt bò ngầy ngậy, đúng là món ngon trên đời. Đang lúc huynh một miếng, đệ một miếng vào cảnh giới quên hết vạn vật, không phát hiện ra sau lưng đã đứng đầy người, tới khi gáy bị ăn một phát bợp cả hai mới tỉnh lại. - Cái đồ bất hiếu, có món ngon không gọi lão phu.

Lão Trình đoạt lấy thìa, chắp tay với thái tử:

- Đợi lão phu nếm xong hẵng luận cũng chưa vội.

Nói xong múc một thìa lớn cho vào miệng, nhắm mắt lại thưởng thức, đầu lắc lư không ngừng:

- Điềm lành đúng là điềm lành, vừa ngon lại vừa no bụng, để lão phu nếm thêm một miếng nữa.

Lão Trình nói xong lại múc một thìa lớn, vừa mới đưa lên miệng thì nghe thấy thái tử nuốt nước bọt nói:

- Cô cũng muốn thử.

Trình Xử Mặc vội chạy đi lấy thìa mới dùng hai tay đưa cho thái tử. Lý Thừa Càn cũng múc một thìa lớn, không biết là hắn có ăn thấy vị gì không, chỉ thấy tần suất múc mỗi lúc một nhanh. Ngưu Tiến Đạt cho một thìa vào nổi nói rằng đang ăn gan rồng tủy phượng. Một nồi thị bò nấu khoai tây vốn không nhiều, làm sao chịu nổi cả đám đông luôn tay múc, thoáng cái đã chẳng còn cả nước canh. nguồn TruyệnFULL.vn

Lý Thừa Càn xấu hổ lau miệng nói với Lão Trình:

- Trình thúc thúc thấy thế nào?

- Ngon, đúng là một thứ lương thực tốt, vừa no bụng, sản lượng lại cao, không kén đất, đất hạn cũng có thể trồng được. Vân tiểu tử nói cho vào hầm có thể lưu trữ một năm, hiếm có nữa là cực kỳ ngon miệng, Đại Đường ta có điềm lành lớn rồi, đứng mừng đáng mừng.

Lão Trình tất nhiên là thổi phồng, xung quanh lại chẳng thấy Lão Trình thổi phồng, luôn miệng phụ họa, đều nói lời Trình đại tướng quân nói chí lý.

- Đại tướng quân nói phải lắm, hẳn phụ hoàng cũng đợi tới nóng ruột rồi, cô phải dâng biểu lên trên, trần thuật điều mắt thấy tai nghe, thỉnh công cho Vân khanh, không biết hai vị thúc thúc có ký tên cùng không? Cô quyết định để 500 tinh tốt Tả Vũ Vệ đưa chum điềm lành còn lại tiến kinh. Việc trọng đại, để Ngưu tướng quân cầm quân, được chăng?

Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim luôn miệng nói phải.

Ngày hôm sau Ngưu Tiến Đạt suất lĩnh 500 tinh tốt kéo chum lớn mang theo khoai tây tiến thẳng về Trường An.

Chương 35: Chuẩn bị sẵn sàng

Khí lạnh từ Bắc Hải xa xôi thổi tới khiến xung quanh quấy đảo bởi cái rét, phiến lá úa tàn cuối cùng còn quyến luyến trên cành cũng bị tước đi, phơ phất trong cơn gió lạnh. Các loại huấn luyện trong quân doanh vẫn không hề ngừng lại. Trình Xử Mặc tay quấn vải, đấm liến hồi vào cọc gỗ, vải đã có sắc máu, ánh mắt của hắn vẫn kiên định như chẳng hề nhìn thấy, nắm đấm vẫn nện mạnh vào cột. Lý Hoài Nhân, Trường Tôn Xung đứng ở bên cạnh hắn, cũng đang đấm cột, tay cũng đầm đìa máu. Không một ai bận tâm, 200 người không ai chú ý tay có phải đang chảy máu hay không, chỉ quan tâm bao giờ mới đấm gãy được cột gỗ. Mồ hôi chảy trên cái lưng trần, trên đầu hơi nước lượn lờ, hít hơi ra quyền, thở ra xuất kích, cứ như người sắt không hề biết mỏi mệt.

Lý Thừa Càn và Vân Diệp đứng ngay bên ngoài sân xem, Trình Giảo Kim chỉ cho phép bọn họ tham gia rèn luyện buổi sáng, chính là mỗi ngày vác nặng chạy 20 dặm. Lúc này hai người bọn họ mặc da cừu dày, hai tay cuộn trong ống tay áo, nói cười hỉ hả, từ sau khi đem khoai tây tặng đi, Lý Thừa Càn cứ không có chuyện gì là tìm Vân Diệp chuyện trò. Đương nhiên mỹ tửu mà hắn đem từ kinh thành tới cũng thuộc về Vân Diệp hết.

Lý Thừa Càn là đứa trẻ ngoan,Vân Diệp đánh giá như thế, tuổi nhỏ vậy mà đã mang một thân học vấn, đối đãi với người khác lịch sự, nói chuyện là cười, chẳng hề nhìn ra là người hoàng gia. Nhìn thấy sĩ tốt khổ cực thì hắn lo lắng, nhìn thấy bách tính xung quanh không có cái ăn cái mặc cũng biết nóng ruột, một thiến niên thiện lương, thông tuệ như thế mà mấy năm sau sẽ biến thành cực kỳ bạo ngược, tâm lý biến thái, cùng Lý Thái chơi trò đánh trận bằng người thật, là liều mạng thực sự, đao đâm thấy máu. Rồi cùng mỹ nam Xứng Tâm, Như Ý đi chơi Bối Sơn. Từng một dạo muốn giết chết phụ thân của mình.

Nguyên nhân là vì sao? Vân Diệp có hơi tò mò. Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp đang nhìn mình, chả hiểu ra sao, bởi vì ánh mắt của Vân Diệp rất lạ, có chút thương hại, nhưng đa phần là tò mò.

- Tiểu Diệp ngươi nhìn ta làm gì? Có cái gì không phải à?

Lý Thừa Càn xoa mặt mình, vừa rồi dấu vết ăn vụng thịt đã lau sạch rồi cơ mà. Nhiều ngày tiếp xúc khiến Lý Thừa Càn ở trong mắt Vân Diệp đã chẳng còn cảm giác cao quý nữa, sau cái ngày ăn thịt bò nấu khoai tây, hắn chẳng còn chút khẩu vị nào với món ăn do ngự trù làm ra nữa. Biết được Vân Diệp có nhà bếp riêng, liền ngày ngày tới ăn chầu uống chực.

Hoàng Chí Ân thi thoảng lại chạy tới cùng Vân Diệp tham khảo toán học, hắn ở một bên nghe, đôi khi chen vào được một hai câu, mặc dù không phải là trí tuệ gì, nhưng cũng có kiến thức của mình, làm Hoàng Chí Ân kinh ngạc không thôi, nịnh hắn là thiên tài, nếu một lòng học toán học, ngày sau nhất định thành bậc thầy một đời.

Đương nhiên do trình độ toán học của thời Đường nhìn chung là rất thấp, trong mắt Vân Diệp thì chỉ đạt độ khó của sơ trung, đa phần là do y giảng giải, Hoàng Chí Ân nghe, còn Lý Thừa Càn ghi chép. Mấy ngày qua hắn đã ghi chép được một chồng dầy, xem ra bất kể có hiểu hay không thì hắn cũng ghi chép lại hết. Đó mới là tinh thần học tập chứ cái con heo Trình Xử Mặc chỉ biết ngồi ngáp ngắn ngáp dài, mười mấy ngày trời mà không nhớ nổi hết chữ số ả rập. Vân Diệp có dạo nổi giận, không ngờ hắn đường hoàng hỏi:

- Chúng ta là huynh đệ phải không?

Vân Diệp gật đầu.

- Vậy học vấn của ngươi chính là của ta, có gì khác biệt? Học vấn là để dùng, khi nào dùng ta tìm ngươi là được, việc quái gì ta phải ra sức học?

Vân Diệp hoàn toàn mất đi hứng thú giáo dục Trình Xử Mặc. May mà có đứa học sinh ngoan Lý Thừa Càn này, nói là hiểu, học là thông, khiến lòng già của Vân Diệp được vỗ về lắm lắm.
- Điện hạ là con cháu hoàng gia, là chủ nhân tương lai của Đại Đường, hiện giờ hạ quan nhìn thế nào cũng không thấy điện hạ có khí Vương Bát.

- Khí Vương Bát là sao?

Vẫn cái thói xấu gì cũng hỏi đến nơi đến chốn:

- Chính là toàn thân phát tán ra sức hút cá nhân mạnh mẽ, khiến hiền sĩ thiên hạ phải quỳ bái, ví dụ như phụ hoàng của điện hạ, anh tài khắp nơi đều nghe lời, năm xưa mưu sĩ dưới trướng như mây, mãnh tướng như mưa, búng tay một cái quần hùng tan tành. Đó chính là khí Vương Bát.

- Đó là bá khí hoàng gia, không phải khí Vương Bát, giỏi lắm, ngươi lại dám nói xấu phụ hoàng ta, lại còn lừa gạt ta. Nếu như hôm nay không mang thực ăn ngon bịt miệng ta, sau khi về kinh nếu chẳng may lỡ miệng trước mặt phụ hoàng, hừm!

Thật là bất ngờ đấy, chẳng lẽ cái thời này đã có cái tên Vương Bát, phải biết rằng rùa là con thú may mắn ở thời Đường, rất nhiều người tên có chữ Quy, ví dụ như Lý Quy Nhiên, cái thằng oắt này lừa ta đây.

- Nói bậy bạ, hạ quan nói xấu bệ hạ ra sao, điện hạ phải nói cho rõ ràng.Tuổi không lớn mà mưu mô không nhỏ, song trong mắt ta đây còn non lắm. Lý Thừa Càn ấp úng chẳng nói lên lời.

- Đừng ấp úng nữa, đám Tiểu Mặc, Tiểu Xung, người xấu đều thu quân rồi, chúng ta cũng đừng đứng đây chịu lạnh rồi rụt đầu vào như rùa.

Vẫn là cái trò đó, toàn thân ngâm mình trong nước thuốc, chỉ là không có tiếng sói tru quỷ gào nữa, ai nấy đầu nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn buông lỏng cơ thịt, để thân thể được nghỉ ngơi tốt nhất. Nửa canh giờ sau nước bắt đầu lạnh, từng người tự mình bò ra khỏi thùng, được xoa bóp bên cạnh đống lửa lớn. Năm tháng rèn luyện gian khổ đã biến đổi hoàn toàn cơ bắp của bọn họ, Trình Xử Mặc mặc mỗi quần đùi đứng trong gió lạnh mà không hề thấy lạnh, làn da màu đồng sáng bóng, cơ bụng thành hình bốn múi cực đẹp. Hiện giờ huấn luyện mỗi ngày với hắn chỉ là trò vặn, đấm cọc gỗ thuần túy chỉ là trò chơi kích thích bọn họ tự tìm lấy. Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đều không kém là bao, ba người đứng thành hàng, thì hai chữ dũng sĩ là cách xưng hô thỏa đáng nhất.

- Tiểu Mặc, Tiểu Xung, người xấu, hôm nay ta làm lẩu không biết các ngươi có ăn không?

( Hoài Nhân, đọc trại đi thành Hoại Nhân, hoại trong bại hoại)

Lời Vân Diệp vừa mới dứt thì ba dũng sĩ biến thành ba hèn sĩ, khom lưng uốn gối, nước dãi đầy miệng, thô bỉ vô cùng. Mau chóng khoác áo da cừu, phanh cả ngực kéo Vân Diệp chạy về lều. nguồn TruyệnFULL.vn

Lý Thừa Càn đang đặt một cái nồi sắt lên bếp lò, cái lò này do Vân Diệp đặc chế, tìm một cây trúc lớn, lắp ở lỗ thoát khói làm ống khói, đốt bằng than. Mới đầu Lão Trình còn lo sẽ trúng độc than, không ngờ sau khi lắp ống trúc xong trong lều không có chút mùi khói nào, lại hết sức ấm áp. Sau khi làm cho bản thân một cái xong rồi không hỏi han tới nữa.

Năm người ngồi quây quanh lò lửa, một bầu rượu mạnh truyền nhau, không nhiều, mỗi người làm vào hớp để ấm thân mà thôi. Mùi thơm từ trong nồi bốc lên, Vân Diệp mở nắp, một nồi thịt trâu với rau xuất hiện trước mặt mọi người, hít vị rau hút đầy mỡ trâu khiến cả năm người thèm ăn lắm rồi, cái vị cay cay át đi vị tanh của thịt trâu, không có ớt, Vân Diệp đành dùng cây thù du thay thế, mặc dù không phải vị cay chính tông, song có còn hơn không.

Vừa ăn vừa tán gẫu, bất giác nói tới Đột Quyết, xỉ nhục năm xưa khiến đám quân nhân trẻ khắc cốt ghi lòng. Nhớ tới công tích vĩ đại của Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh đuổi Hung Nô tới tận Cư Tư, Ban Siêu tung hoành Tây Vực, còn bản thân lại vẫn nằm gai nếm mật đợi thời khắc phục thù. Trường Tôn Xung cầm đao lên, lấy đũa gõ sống đao:

- Phong tuyết trường vân ám tuyết sơn, tương quân thiết mã việt hàn xuyên, bách tử chích thị tầm thường sự, bất khiếu hung nô quá hạ lan.

(Gió tuyết mây dầy phủ Tuyết Sơn, tướng quân thiết mã vượt Hàn Xuyên, cái chết chẳng qua là chuyện vặt, không để Hung Nô vượt Hạ Lan.)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau