ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Tương Lai Của Con Cái

Đẳng cấp của Đại Đường phân chia nghiêm ngặt tới mức làm người ta hãi hùng, cùng là bị đánh đòn, Lý Thừa Càn nằm trên giường mềm, hoạn quan tốt bụng đặt lên môn thái tử một cái đệm, còn làm bằng da hổ dày một tấc, trường côn làm bằng trúc dài hơn một xích bọc lụa, đánh lên da hổ kêu bùm bụp, đánh tới mức làm Lý Thừa Càn sắp ngủ gật, chẳng trách tên này chẳng hề sợ đánh đòn.

Vân Diệp nằm trên giường trúc, áo ngoài bị cởi ra, gậy trúc dài hai xích, cũng quấn lụa, rõ ràng không dày bằng cái của Lý Thừa Càn, mông chẳng được đệm cái gì, đánh một gậy, Vân Diệp hự một tiếng, mông dường như không phải của mình nữa rồi, cơn đau nóng rát lan đi như mạng nhện. Hoạn quan đánh người còn nói:

- Vân hầu cố nhịn, mấy gậy đầu hơi đau, về sau tê dại rồi không có cảm giác nữa.

Vân Diệp muốn chửi bới, đám khoáng công nông hộ kia liên quan mẹ gì tới mình, ăn no rửng mỡ đi quản chuyện lung tung, giờ gậy đánh vào mông mình mới biết thế nào là đau tới tận xương cốt.

Đầu tiên mồ hôi rơi xuống, tiếp đó là nước mũi, cuối cùng là nước mắt, hình như còn có dấu hiệu sắp tè ra quần, mất mặt quá, cả quá trình ăn đòn là quá trình tranh đấu dữ dội với cái bóng đái, đau chỉ là thứ yếu, phải giữ không mất mặt mới là chuyện hàng đầu.

Lý Thừa Càn vừa cắn răng hít hơi, mặt vừa co giật, tới khi đánh xong hai mươi gậy mới thở phào, mặt Vân Diệp đã không thể nhìn nổi nữa, nước mắt nước mũi ròng ròng, y dám thề không phải là mình không chịu nổi đau, đây là phản ứng tự nhiên, là thần kinh tự lựa chọn.

- Hầu gia đứng lên cử động một chút cho máu bầm tan đi là được, tiểu nhân đánh nhẹ lắm, đảm bảo không ành hưởng tới ngài đi lại.

Hoạn quan chấp hình thúc giục:

- Đứng lên cái tí chị nhà ngươi ấy, mông lão tử sắp thành thịt băm rồi còn cử động, động vào tí chị ngươi ấy. Úi cha, mông ta!

Vân Diệp vừa kêu gào vừa đứng dậy, hoạn quan nói có lý, nhưng có lý đến mấy thì y vẫn chửi:

Bò dạy loạn choạng đi ra ngoài, Lý Thừa Càn:

- Diệp Tử, ngươi đi lại ở đây là được, còn đi đâu?

- Ta đi nhà xí, ngươi quản được à?

Vân Diệp chẳng thèm quay đầu lại, tới thẳng nhà xí, đợi khi gian nan xả một bãi tướng liền nghe thấy tiếng lợn bị chọc tiết truyền tới, hại Vân Diệp thiếu chút nữa tè ra quần.

Đợi cơn đau giảm bớt mới tập tễnh từng bước trở về chỗ bị đánh, phát hiện Lão Hà nằm trên ghế dài sắp cưỡi hạc về trời rồi, miệng cắn một cây gậy gỗ, cái mông béo núc lộ giữa ban ngày ban mặt. Đánh hắn là thủy hỏa côn, hai tên hoạn quan cắn răng đánh thật lực, hoàng hậu nương nương nói đánh mạnh, chỉ cần không mất mạng là được,

Vân Diệp lừ mắt nhìn hai tên hoạn quan hành hình, gian nan ngồi xuống sờ động mạch cổ Lão Hà, may quá, đập rất mạnh, không có nguy hiểm tới tính mạng.Hai tên hoạn quan bị Vân Diệp nhìn mà giật mình, nhưng thấy mình nhận lệnh hoàng hậu, không cần phải sợ y, lại ưỡn ngực lên. Lão Hà cuối cùng cũng lấy lại được hơi rồi, tiếp đó ngoạc miệng gào khóc.

Nghe hắn khóc ra được Vân Diệp mới yên tâm, lần này Lão Hà bị mình liên lụy ăn đòn oan uổng, mình ăn đòn là đáng đời, ai bảo không suy nghĩ gì đã đem thứ không phù hợp với thời đại ra, trận đòn này xem như xả hận cho oan hồn dưới suối vàng.

Lão Hà khóc một cái, Vân Diệp cũng không kìm được nước mắt, cái thói đời chó má, không thích hợp cho người tốt sống, mình lần nào muốn làm người tốt cũng khốn đốn, tới Trường An lần nào là xúi quẩy lần đó, lần tới có mang kiệu tám người tới rước cũng đếch thèm vào Trường An một bước.

Lý Thừa Càn bị hoàng đế gọi đi rồi, trong sân trống trơn chỉ còn lại hai tên xúi quẩy khóc lóc, mông Lão Hà đã máu thịt bầy nhầy, Vân Diệp cởi quần trong của hắn ra, tí nữa máu đông lại dính vào, lúc trị thương vẫn phải cởi thì gay.

Lúc tới đã có chuẩn bị trước, lấy trong lòng ra thuốc bột do Tôn Tư Mạc làm, hiệu quả không tốt như thuốc ban đầu của y, nghe Lão Tôn nói thiếu một vị thuốc quan trọng, ông ta chuẩn bị tới Nam Chiếu một chuyến, đến Văn Sơn mà Vân Diệp nói để tìm, nếu tìm được thì đem trồng.

*** Nam Chiếu là quốc gia của người Bạch và Di, nay thuộc Vân Nam.

Lão Hà béo lắm, Vân Diệp tốn mất bao nhiêu công sức mới kéo được hắn lên giường trúc, giường mềm bị mang đi rồi, rải đều thuốc bột lên mông Lão Hà, định bảo Lão Hà rắc một ít lên mông mình thì phát hiện không còn chút nào nữa, tên khốn này đến mông cũng to hơn người khác, Tôn Tư Mạc cho y thuốc của ba người.

Lão Hà nằm trên giường trúc ngủ gục, vừa rồi tiêu hao thể lực quá lớn, cơn đau ở mông vừa dịu bớt, liền rơi vào hôn mê. Ngoài cửa có cái đôn đá lớn, vốn dùng lót cột nhà, hiện không biết cái cột đâu, chỉ còn đôn đá ở đó, dựa vào tường đi tới, nằm lên trên, có vẻ dễ chịu hơn nhiều.

Mơ mơ màng màng tựa hồ có người cởi quần mình, còn thế này nữa à, đang định chửi quay đầu lại phát hiện ra là Lý An Lan, hơi ngẩn ra một chút, hơn hai tháng không gặp rồi, nàng thay đổi rất nhiều, tóc đổi thành kiểu phụ nhân, trông thành thục hơn cũng dịu dàng quyến rũ hơn, mặc bộ váy đen, làm nổi bật làn da trắng, cởi quần Vân Diệp tựa hồ chẳng thấy có chút ngại ngùng nào, thấy nàng, Vân Diệp chẳng hiểu sao yên tâm, lại nằm xuống.Ngón tay của nàng rất mát, xoa thuốc rất cẩn thận, vừa rồi chỉ liếc một cái Vân Diệp liền biết Lý An Lan đã có thai, từ bầu ngực ngày càng cao của nàng, làn da ngày càng mọng nước của nàng là nhìn ra được, đó là điều Tôn Tư Mạc dạy y.

Đợi nàng xoa thuốc xong, thổi hơi để cho dịch chảy ra chóng khô, lúc này Vân Diệp chợt hỏi:

- Nàng định xử lý con thế nào?

Câu này hỏi khô khan vô cùng.

- Đây là con của ta, ta đương nhiên sinh nó ra, đợi ta già rồi, còn có người đeo khăn tang, ta chẳng muốn làm cô hồn dã quỷ, Vân hầu hỏi tới con ta làm gì?

Lý An Lan cũng không thấy gì, nghiêng đầu nhìn y với ánh mắt kỳ quái, cứ như đứa bé này không liên quan gì tới Vân Diệp thật vậy.

- Đứa trẻ của Vân gia không thể chịu ủy khuất, điều này nàng phải hiểu, ta cũng không để nó phải chịu ủy khuất, nó là trưởng tử của ta, nếu nàng dám lấy nó làm con rối, làm quân bài, ta sẽ xé nàng thành muôn mảnh.

Chuyện khác còn dễ nói, chứ liên quan tới con cái, Vân Diệp không nhượng bộ nửa bước, nhìn chằm chằm vào Lý An Lan đợi nàng trả lời.

- Đây cũng là con ta, là trưởng tử của ta, ta đương nhiên nuôi dưỡng thành tài, bất kể là nam hay nữ đều là vương vùng đất tám trăm dặm, ta là nữ tử khổ mệnh, cả đời chỉ có một nam nhân, một đứa con. Vân Diệp, nếu ngươi dám cướp nó khỏi ta, ta sẽ liều mạng với ngươi.

Lý An Lan khẽ vuốt ve cái bụng, nhu tình vô hạn, nhưng lời nói lại chém đinh chặt sắt, làm người ta không dám xem thường quyết tâm của nàng.

Vân Diệp gật đầu không nói nữa, người lớn tạo nghiệt không có lý nào kéo con nhỏ vào, chỉ cần nó trưởng thành khỏe mạnh, Vân Diệp không để ý nó mang họ Vân hay họ Lý.

Thấy Vân Diệp chấp nhận, trái tim thấp thỏm suốt hai tháng của Lý An Lan cuối cùng cũng quay lại lồng ngực, với thủ đoạn khó lường của Vân Diệp, nàng không hoài nghi y có cách đoạt con khỏi mình, giờ được lời hứa, nụ cười trở lại trên môi.

- Này, phu nhân của ngươi không biết sinh à? Thời gian dài như thế mà không có tin vui, Vân gia ngươi có mỗi mình ngươi thôi đấy, nếu cưới phải con gà mái không biết đẻ trứng, lão nãi nãi nhà ngươi sẽ giận tới nhảy sông.

Nói tới đó còn chuyên môn chạy tới trước mặt Vân Diệp đem cái bụng bèn bẹt ưỡn ra phía trước.

Chương 302: Rồng Giỏi Phá Hoại

Con ta đúng là có phúc, chẳng những có thể kế thừa tám trăm dặm đất phong của mẹ, còn có thể kế thừa gia nghiệp khổng lồ mà người cha vô lương tâm của nó tích góp vất vả cả đời, hi hi hi, nghĩ tới đó trong lòng có chút tức giận nào cũng bay hết rồi.

Lý An Lan đắc ý nói:

- Với trí óc của nàng dám nói tới tám trăm dặm đất phong, có tám dặm an thân là tốt lắm rồi, Lĩnh Nam là nơi thế nào nàng biết không? Thế lực của Phùng Án đến cha nàng còn không dám xem thường, trên Dương Sơn tới nay còn có sáu nghìn giáp binh, ngày đêm cảnh giác không dám lơi lòng chút nào. Nàng có cái gì? Tối đa mang theo được Linh Đang, một cỗ xe ngựa, mười mấy tên hộ vệ, quốc quân đại sự một phụ nhân gia như nàng chơi đùa nổi sao?

Lý An Lan lập tức không còn bộ dạng phấn chấn như vừa rồi nữa, lấy quạt, quạt mát cho mông Vân Diệp, nàng biết rõ, nếu không có Vân Diệp giúp đỡ, nàng tới Lĩnh Nam sống được hai năm là mạng lớn rồi.

- Nàng yên tâm, ta an bài cả rồi, dù có mặc kệ nàng sống chết thì ta vẫn phải nghĩ cho an toàn của của con ta. Phùng Áng, nếu như ông làm theo đúng lời hứa thì mọi người đều tốt đẹp, nếu mang tâm tư không nên có, ta sẽ cho ông sống không được chết không xong, tưởng Lĩnh Nam xa thì ta không làm gì nổi à?

Trước giờ Lý An Lan thích nhất những lời hùng hồn của Vân Diệp, hiện Vân Diệp lại biểu hiện ra khí phách đó làm nàng ngây ngất, nếu như khi đó Vân Diệp chỉ tỏ ra một chút dã tâm nho nhỏ thôi thì nàng đã không bỏ Vân Diệp đi tìm người khác.

- Nàng nghe đây, ta an bài Hồng Thành làm đầu lĩnh thân vệ của nàng, hắn làm việc không nên hồn bị bệ hạ biếm quan đoạt tước, tuy gặp nạn, nhưng vẫn là tâm phúc của bệ hạ, lên chiến trường cũng không kém. Có ba nghìn lão binh bách chiến do hắn dẫn dắt, hẳn an toàn của nàng không thành vấn đề. Nhớ kỹ, đừng đi trêu chọc Phùng Áng, tây Lĩnh Nam là địa bàn của ông ta, không được nhòm ngó, ông ta chỉ có thể thành đồng minh của nàng, không thể thành kẻ địch, một khi ông ta thành kẻ địch, mọi chuyện sẽ hỏng.

- Nàng có thể phát triển về phía nam, nơi đó gần biển, còn có sông, đều là mạch máu phát triển. Nếu có thể nàng phải khống chế tốt cổ đạo Mai Lĩnh, giữ nó thông suốt là chuyện quan trọng hàng đầu, ta chuẩn bị sẵn gỗ cho nàng, đủ nàng đóng mười chiếc thuyền lớn, ba nghìn lão binh kia đều thông thao sông nước, người lái thuyền cũng tìm cho nàng rồi, ta còn chuẩn bị người đóng thuyền cho nàng. Thời gian đầu tới đó nhân thủ còn thiếu, cha con Tào thị mà Công Thâu Mộc giới thiệu chua tới, họ mới là chuyên gia đóng thuyền.

- Nhớ vào, ngàn vạn lần đừng ngang ngạnh, đối xử với những người đó tốt một chút, ít nhất đừng đem bản mặt hoàng gia ra, tương lai dù gặp nạn, có bọn họ, tỉ lệ bỏ trốn thành công cũng lớn hơn. Khi nàng đi ta sẽ đưa kế hoạch cho nàng, nếu nàng không hành động theo cảm tính, ta đảm bảo trong vòng mười năm nàng sẽ thành người có thực lực nhất Lĩnh Nam.

Lý An Lan ngơ ngẩn nghe Vân Diệp nói hết, đột nhiên há miệng ngoạm lên mông y một cái.

Mông bị cắn đau điếng, nàng lấy hết sức để cắn, thật không thể nói lý được nữa, khó khăn lắm mới đầy được đầu nàng ra, mông của Vân Diệp lại bắt đầu chảy máu. Lý An Lan lại rất dịu dàng lau máu cho y, bôi thuốc vào, tựa hồ còn thưởng thức thêm một lúc nữa. Trên mông chắc chắn có dấu rồi, tối nay về giải thích ra làm sao đây, con bà nó nàng ta cố ý.

Cha nàng vừa đánh tét mông mình, nàng lại tới đóng dấu lên đó, người Lý gia chẳng có kẻ nào ra cái buồi gì. Lý Thừa Càn cũng không thấy cái mặt đâu, vứt mình ở đây, mình và Lão Hà với bộ dạng ma quỷ này về nhà thế nào? Bốn xung quanh im lặng tới rợn người, ngay cả ve cũng không kêu nữa.

- Giờ ta sợ người Lý gia các nàng rồi, quyết định từ nay về sau không rời Ngọc Sơn nữa, bất kể là chuyện tốt hay chuyện xấu, dính chút xíu vào nhà nàng thôi là biến dạng ngay lập tức, thua thiệt luôn là ta. Tốt bụng bày mưu tính kế cho nàng, nàng còn ác độc cắn ta, càng chưa nói hôm nay ăn đòn oan, nàng tránh xa ta ra một chút, ta sẽ sống thư thái hơn. Cách xa phụ hoàng mẫu hậu nàng một chút, ta sẽ sống lâu chăm tuổi.
Lý An Lan tựa hồ hơi thương tâm, cúi đầu nói:

- Mưu tính lớn lao của ngươi đều là nể mặt nhi tử ngươi, tất cả đều chuẩn bị cho nó, làm những việc này ít nhất vất vả mấy chục năm trời mới thấy hiệu quả, ta chính là nhân tuyển tốt nhất trừ bỏ trông gai, lập nên cơ sở cho con ngươi chứ gì.

Vân Diệp đứng dậy, dưới sự trợ giúp của Lý An Lan kéo quần lên, đi lại vài bước, thấy trong viện tử không có người ngoài, nói:

- Ta là phụ thân nó, nàng là mẫu thân nó, cho dù giữa chúng ta chỉ có quan hệ lợi ích, là mẹ, mở đường cho con mình có gì không ổn? Đại Đường cần khai thác phương nam, đất đai phương bắc qua mấy nghìn năm khai khẩn đã cằn cỗi lắm rồi, chỉ có đặt ánh mắt vào phương nam mới được. Nơi đó đất đai màu mỡ, tài nguyên phong phú, sông lớn, hồ lớn, khí hậu ấm áp, là lễ vật tốt nhất trời ban cho Đại Đường ta. Tin ta đi, nếu như gây dựng tốt mảnh đất đó, phúc trạch con cháu ngàn đời cũng không thành vấn đề.

- Thu loại những toan tính nhỏ của nàng đi, nàng là con cháu Lý thị, những chuyện này là trách nhiệm của nàng, cũng là sứ mệnh của nàng, nàng cho rằng ta vì con chúng ta mới làm thế à?

Vân Diệp càng nói càng lớn, càng hùng hồn:

- Nàng quá coi thường Vân Diệp ta rồi, ta là Lam Điền hầu của Đại Đường, mặc dù bổng lộc ít tới mức làm ta tức giận, nhưng đạo lý ăn lộc vua phải chia sẻ lo lắng cho vua thì vẫn biết. Đại Đường nay không ngừng phát triển về hướng tây hướng bắc, gốc nằm ở chế độ quân điền, thiên hạ một khi thái bình, nhân khẩu sẽ tăng mạnh, đất đai có hạn, như vậy chế độ quân điền vì Đại Đường đoạt thiên hạ sẽ bị sụp đổ.

- Bệ hạ tầm nhìn xa trông rộng, thấy được nguy cơ này cho nên mới xuất binh thảo nguyên, lần này ta liên lạc với hoàng gia, hào môn, đại hộ là để bọn họ đừng chỉ nhìn chằm chằm vào đất đai phương bắc. Bệ hạ nỗ lực giảm tước vị, một trong số những nguyên nhân là hào môn đại hộ chiếm cứ đất đai quá nhiều, cứ tiếp tục thế này xu thế thôn tính đất đai sẽ không thể ngăn cản, trăm năm sau nguy cơ hoàng triều sẽ xuất hiện, hơn nữa còn là nguy cơ không giải quyết được.- Ánh mắt của nàng chỉ đóng chặt vào tám trăm dặm cằn cỗi kia, chưa bao giờ suy nghĩ cho cả quốc gia sao?

Mắt Vân Diệp lạnh như băng, Lý An Lan hổ thẹn cúi đầu xuống, đột nhiên ngửa cổ lên, trong mắt đầy bi thương bất đắc dĩ, Vân Diệp rất muốn cười, nhưng mặt co giật không cười ra nổi.

Không biết qua bao lâu, ve ngoài tường lại bắt đầu kêu, Vân Diệp yếu ớt ngồi xuống, nhưng lại nhảy dựng lên, thương thế ở mông càng nặng hơn, vừa rồi chỉ hơi thiếu cẩn thận một chút thôi sẽ có nguy cơ diệt tộc, vượt qua rồi mới cảm thấy mệt mỏi như thoát lực.

- Ngươi biết cả rồi à?

Lý An Lan hỏi:

- Khi nàng cắn ta là ta biết rồi, thêm vào ve không kêu nữa, ta mà không đoán ra thì chết cho rồi. Bệ hạ chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác với ta, bất kể ta làm cái gì trái tim đế vương lạnh băng kia cũng không tan chảy chút nào.

- Vậy ngươi có giúp ta nữa không?

Lý Lan Lan đối diện với nụ cười chua chát của Vân Diệp:

- Kế hoạch sẽ không đổi, chỉ cần chúng ta không kiếm nhiều lợi ích như thế nữa là được, xem chừng bệ hạ muốn tham gia, ông ấy tham gia vào chuyện sẽ phức tạp gấp chục lần, tương lai đầy tính chất không xác định, kỳ thực rồng giỏi phá hoại chứ không giỏi kiến thiết.

Lý An Lan ôm Vân Diệp vào lòng, nàng không cao bằng Vân Diệp, phải nhón chân lên mới hôn được y, sau đó nói:

- Ngươi là nam nhân tốt nhất thiên hạ, còn thông minh nhất, lương thiện nhất, dũng cảm nhất, thân thể này của ta là của ngươi, người khác không xứng sở hữu nó, nếu ngươi muốn, ta cho ngươi.

Giọng nàng run run, cầm lấy tay Vân Diệp đặt lên ngực mình, để Vân Diệp cảm thụ nhịp tim kịch liệt của nàng. Bầu ngực mềm mại của thiếu phụ đáng lẽ mang tới cảm giác mỹ diệu, khiến máu nam nhân sôi sục, nhưng Vân Diệp lại lúng túng, tình cảm của y với Lý An Lan từ lâu đã phức tạp rồi, không đơn thuần vì nàng có thân thể giống vợ của y nữa, khiến y luôn không biết phải đối diện với nàng thế nào, đang ngẩn ra không biết làm sao thì Lý An Lan mang theo nước mắt chan hòa rời đi, Vân Diệp ngây ra nhìn một lúc rồi thở dài, hẳn Lý Nhị còn muốn tìm nàng hỏi chuyện, một số lời Lý Nhị ở ngoài khả năng không nghe rõ.

Chương 303: Di Chuyển Tầm Mắt

Vân Diệp vào phòng, gọi Hà Thiệu đang ngủ say tỉnh dậy, vác hắn lên vai, vất vả đi ra ngoài, Hà Thiệu nhịn đau, mặt vặn vẹo vô cùng khó coi, đột nhiên nói:

- Diệp Tử, vừa rồi ta nhìn thấy công chúa hôn mông ngươi.

Kẻ thô bỉ đúng là kẻ thô bỉ, nói tới chuyện này hắn quên cơn đau ngay lập tức, hoàn toàn chìm đắm trong đại dương những điều tưởng tượng bậy bạ, công chúa hôn mông, chuyện rầm trời này mà chỉ có mỗi mình mình biết, nghĩ thôi cũng khiến huyết mạch căng phồng.

Vân Diệp không thể nói với Lão Hà đó là Lý An Lan vì nhắc nhở với Vân Diệp nên cố ý cắn một cái, làm thế Lão Hà nhát gan sẽ sợ vỡ mật. Nghĩ một lúc định nói chuyện Lý An Lan có thai cho hắn biết, để hắn biết khoản đầu tư của mình ở Lĩnh Nam có triển vọng, không phải ném vào giếng.

- Diệp Tử, đứa bé trong bụng công chúa là tác phẩm của ngươi chứ gì, ta đã nói mà, sao ngươi lại đi ném cả đống tiền vào Lĩnh Nam cái chỗ chim chẳng thèm ỉa đó, muốn phát tài hai ta chỉ cần xây thêm vài gian nhà là được, có cần lao tâm phí lực như thế không, xa chưa nói, còn không dễ khống chế. Hiện giờ hiểu rồi, thì ra là trải đường cho đại công tử, thế là có nguyên nhân. Có đại công tử ở đó ta cũng đưa lão nhị qua, tương lai đại công tử lớn lên cũng có người trợ giúp, phải không?

Vân Diệp thất kinh nhìn Lão Hà, tên chết tiệt này làm sao biết Lý An Lan có thai, hôn mông một cái không mang thai được. Hà Thiệu lếc Vân Diệp một cái, cười hăng hắc:

- Nhìn cái gì, ngươi quên trước kia ca ca làm gì sao, quản sự giáo phường ti, suốt ngày nhìn thân thể nữ nhân có biến hóa không, sự cố lớn như mang thai làm sao không để tâm cho được, nên luyện ra lâu rồi. Công chúa hoài thai ít nhất là hai tháng, tám phần là thai nam, Vân gia có hậu đại rồi, có cần ca ca dùng chút thủ đoạn lấy đứa bé cho ngươi không? Theo công chúa không chà đạp giống tốt của ngươi chứ?

- Không cần, để nó theo công chúa đi, nếu không nữ nhân độc thân điên khùng đó sẽ làm hỏng việc.

Vân Diệp tiếp tục khiêng Lão Hà ra ngoài, hiện giờ y chỉ một lòng muốn rời hoàng cung.

Hoàng môn rốt cuộc cũng xuất hiện, nói với Vân Diệp:

- Bệ hạ tuyên Vân hầu cận kiến.

Nói xong liền có bốn hoạn quan mang kiệu mềm khiêng hai người tới ngoài Điện Cam lộ, Lão Hà bị vứt ngoài hành lang, Vân Diệp được đỡ tập tễnh đi gặp hoàng đế, y có cảm giác bị cho lên chảo rán, chuyện của Lý An Lan rốt cuộc không giấu được Lý Nhị.

Trong đại điện chỉ có phu phụ hoàng đế và thái tử, những hoạn quan cung nữ hầu hạ đều không thấy đâu, nói gì được nữa, bị người ta bắt sống rồi, còn giải thích cái rắm, ngoan ngoan nghe bọn họ nói gì.

- Vân Diệp, Thọ Dương có thai rồi, ngươi nói cho trẫm biết là ai gây nên, đứa bé trong bụng của Thọ Dương là mầm mống của ai? Khi Lĩnh Nam chắc còn chưa lọt vào mắt Thọ Dương.

Lý Nhị đang cười, chỉ là cười âm u, nhiệt độ trong đại điện dường như giảm xuống mấy độ.
- Thần sợ hãi, e là của thần.

Vân Diệp quỳ rạp xuống đất, đáp:

- A, cũng có chút trách nhiệm đấy, không cãi, không thoái thác, xem như là một hán tử, chỉ là ngươi để thanh danh hoàng gia ở đâu?

Thấy Vân Diệp thừa nhận rồi, Lý Nhị cười rộ lên:

Thanh danh? Vân Diệp lẩm bẩm trong lòng, Lý gia các ngươi có thứ này à? Ông giết ca ca đệ đệ, ép lão tử vào hậu cung, rồi đem tẩu tử, đệ tức nạp vào đám hậu phi của mình dâm ô, chỉ e hai chữ đó tuyệt duyên với Lý gia rồi, còn mặt dày hỏi ta.

- Thần tự biết tội đáng muôn chết, xin bệ hạ giáng tội.

Còn nói cái mẹ gì khác được chứ, Lý Nhị ép mình nhận sai, cái thóp to tướng nắm trong tay, nếu không Lĩnh Nam động tĩnh lớn như thế, ông ta yên tâm sao nổi.

- Gian dâm công chúa, ngươi to gan lắm.

Trường Tôn thị cáo mượn oai hùm:
Đối với hoàng hậu, Vân Diệp khó sinh ra sợ hãi được, thấy bà ta đổi trắng thay đen, bất chấp sự thực, vọt miệng nói:

- Nương nương, lại này nói ngược lại cũng được.

Lý Thừa Càn nhịn cười đỏ bừng mặt, muốn cười lắm mà không dám, phụ hoàng mẫu hậu không định làm gì Vân Diệp, hôm nay phụ hoàng thừa cơ đánh Vân Diệp một trận, mẫu hậu còn nói đánh nặng quá, phạm vào uy nghiêm hoàng gia, chỉ đánh một mình Hà Thiệu là được, thái tử và Vân Diệp chỉ cần giáo huấn thôi, không cần đánh y, làm y tổn thương.

Mặt Lý Nhị tức thì tím tái, Trường Tôn thị dở khóc dở cười, sự việc bọn họ biết rõ từ lâu, nếu Vân Diệp dám gian dâm công chúa thật, dù y là trọng thần, Lý Nhị cũng chém đầu không chút mềm lòng, Vân gia đừng ai mong sống nổi.

- Trẫm mặc kệ, ngươi làm hỏng thân thể của An Lan, giờ phải hưu thê cưới An Lan, hơn nữa Vân gia ngươi đơn truyền, giờ có hậu rồi, là chuyện mừng, thế nào?

Khinh cái mặt nhà ông, nói trọng điểm mẹ nó đi còn vòng vèo, chẳng qua là muốn cổ phần của hoàng gia ở Lĩnh Nam tăng lên một chút chứ gì, cần ép người ta như vậy không, nếu ta đồng ý cười Lý An Lan về nhà thì ông mất trắng. Mà không cách nào khác, ông là hoàng đế, phải diễn kịch tiếp với ông ta. Trong lòng Vân Diệp đã có vô số con cừu chạy qua, nhưng bề ngoài tỏ ra đường đường đại nghĩa.

- Bệ hạ chặt đầu thần đi, chuyện hưu thê đừng nhắc tới nữa.

Lời này nói ra Lý Nhị, Trường Tôn thị kỳ thực đều thở phào, bọn họ chẳng lo hôn sự của Lý An Lan, cái bọn họ bận tâm là nắm giữ Lĩnh Nam lâu dài, nên biết rằng chính bản thân Lý Nhị cũng không có cách nào đem lực lượng huân quý đoàn kết làm một cam tâm tình nguyện tốn tiền đem tinh nhuệ của mình tới vùng man hoang Lĩnh Nam.

Chỉ có Vân Diệp dùng lợi ích liên hợp tất cả mọi người lại, như thế mới tạo thành uy hiếp với Lĩnh Nam vương Phùng Áng, mới có thể thực sự nạp Lĩnh Nam vào bản đồ Đại Đường.

- Bệ hạ, trong gian phòng này chỉ có bốn người chúng ta, vi thần cũng tính là đệ tử của nương nương, thêm vào chuyện của An Lan, chúng ta nói là người một nhà cũng không phải quá. Bệ hạ muốn nói gì thì nói thẳng ra đi, đoán đi đoán lại rất dễ hiểu lầm, giao lưu giữa người và người quan trọng lắm, tiểu tử không giỏi dùng giọng điệu triều đường nói chuyện với bệ hạ. Như cầu của bệ hạ là hàng đầu, lòng tiểu tử hiểu lắm, bệ hạ muốn đạt được mục đích gì, làm tới mức nào thì xin cứ sai bảo, tiểu tử đi chấp hành là được. Những lời này tiểu tử cũng biết là vô lý, nếu bệ hạ muốn trừng phạt thì nhẹ tay một chút, vừa bị đánh xong, không cịu thêm được nữa.

Vân Diệp bức xúc quá nói phứt ra luôn, hai người cứ thử qua thử lại giống như hai thằng đần, rõ ràng nói một câu là xong, cần gì phải vòng vo.

Khuôn mặt đanh lại của Lý Nhị tức thì giãn ra, Trường Tôn thị cười gập người, Lý Thừa Càn giơ ngón cái lên với Vân Diệp, dám nói chuyện với cha hắn như thế chỉ có một mình Vân Diệp thôi.

Hành vi nấp sau tường nghe lén trong miệng Lý Nhị biến thành chuyện quang minh chính đại:

- Không biết sư phụ ngươi dạy ngươi thế nào, mồm bôi mỡ lại còn vô lại, nói thẳng ra à? Được thôi, có phải ngươi phát hiện ra trẫm ở ngoài tường nghe các ngươi nói chuyện không? Làm sao phát hiện ra? Còn nói một đống lời rắm thối đường hoàng, đúng là chỉ muốn đánh cho ngươi ba mươi gậy.

Chương 304: Chứng Nhận Phát Tài

Vân Diệp, ngươi ở lại Đông cung cùng thái tử đi, bổn hậu sẽ phái người đưa Hà Thiệu về, hôm nay nhiều việc, bổn hậu cần cân nhắc kỹ, mai đợi lúc bệ hạ rảnh rỗi, chúng ta nói tiếp chuyện Lĩnh Nam, đêm nay ngươi cũng chuẩn bị một chút. Ngươi nói không sai, chúng ta là người một nhà, ngươi không thể cho Thọ Dương danh phận, hoàng gia cũng không thể để công chúa làm thiếp, trạng thái bây giờ là tốt nhất, không ai nợ ai, chuyện ở Lĩnh Nam bệ hạ còn cần ngươi cho ý kiến.

Trường Tôn thị đã nói rất rõ ràng, chuyện Thọ Dương cứ như vậy, Vân Diệp được một đứa con, Thọ Dương có chỗ dựa, hoàng đế có người tin cậy quản lý đất Liêu, các huân quý có chỗ phát tài mới, mọi người đều vui, không cần làm phức tạp thêm.

Đúng là không cần, phải di chuyển tầm mắt của Lý Nhị, Vân Diệp chuẩn bị sẵn rồi, nếu không ông ta cứ tính kế Lý An Lan, làm Vân Diệp bất an vô cùng, người lớn đã đành, trẻ con không chịu nổi dày vò như thế, sớm làm xong chuyện sớm ngày yên lòng.

Hoàng hậu đuổi Vân Diệp ra khỏi cung hai lần không thành công, y quyết dưỡng thương ở Đông cung xong mới về, nếu không giải thích thế nào về vết răng ở mông đây, Tân Nguyệt có lẽ không làm ầm lên, hoàn cảnh Đại Đường là thế, nhưng Vân Diệp chột dạ, nếu ở đời sau thì Tân Nguyệt đã đuổi y ra khỏi cửa, để y phơi mông đi đánh thiên hạ rồi.

Lý Nhị mấy ngày qua triệu tập rất nhiều người, Lý Tịnh, Trường Tôn Vô Kỵ, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, còn có cả Trương Lượng, Phùng Áng, thậm chí còn có cả mấy tên lén la lén lút, mũ rộng vành che mặt, chỉ lộ ra hai con mắt âm u khiến người ta sợ hãi. Vân Diệp đứng ở một bên nhìn không nói, Lý Nhị dặn y, chỉ được mang tai, không được mang miệng.

So với kế hoạch sơ sài của Vân Diệp, mấy vị lão đại trong triều chỉ vài ba câu đã soạn ra một kế hoạch siêu cấp, các quan viên tự nguyện nhập cổ phần, bỏ bao nhiêu tiền chiếm bấy nhiêu cổ phần, đại kế quý tộc phát tài của Vân Diệp chết từ trong trứng nước.

Kế hoạch tư nhân biến thành sách lược triều đình, dã tâm bừng bừng của Lý Nhị lộ ra hoàn toàn, khai phát Lĩnh Nam sớm hơn lịch sử cả trăm năm. Vân Diệp cười trộm, đất đai với y chẳng có chút tích sự gì, chỉ cần có một cửa càng nhỏ, tiền tài sẽ được chuyển vào cuồn cuộn, còn về phần giống gạo có thể trồng ba vụ thì có quan viên nông ti quan tâm.

- Nương nương xem cái váy người mặc đã sờn mép, kim tuyến bên trên đã thiếu không ít, hoa mẫu đơn không thấy nhụy hoa đâu, cả bươm bướm đâu mất rồi? Không có hoa không có bươm bướm là cái váy thất bại.

Trường Tôn thị bế Hủy Tử ở phía trước nói tiếng người ngoài hành tinh, hai mẹ con một nói, một đáp rất thích thú. Lý Thừa Càn và Vân Diệp theo sau, thái tử không nói, chỉ chuyên tâm hái hoa tươi trong hoa viên cho mẫu thân, Vân Diệp luôn mồm bình luận y phục của hoàng hậu, vốn định khơi lên lòng yêu cái đẹp của hoàng hậu, ai ngờ Trường Tôn thị căn bản không để ý, trêu con gái tự kiếm thú vui.

- Nương nương cái trâm trên đầu người không xứng với thân phận nhất quốc chi mẫu, bảo thạch to như hạt hạo, rơi xuống đất là mất luôn. Nương nương nói với bệ hạ để tiểu tử kiếm ở Lĩnh Nam cho người một lam viên bảo thạch to bằng nắm đấm, thế mới nổi bật thân phận của người. Y phục của người phối với lam bảo thạch là đẹp nhất.

Chắc là chịu không nổi lời lảm nhảm của Vân Diệp, Trường Tôn thị bĩu môi nói:- Đồ quê mùa, mẫu đơn không có hương thơm, không gọi bướm tới. Ngươi cho rằng ta mặc váy bươm bướm trêu hoa có thích hợp không? Vả lại, ta đi nói với bệ hạ? Ngươi kiếm cho ta viên lam bảo thạch to như nắm đấm, ta đính được lên đầu sao? Lạ gì ngươi, cho ngươi một cái khe nhỏ, ngươi đào thành một cái hố lớn. Khi ấy cho ta một viên bảo thạch, còn ngươi đã moi hết lam bảo thạch của Lĩnh Nam rồi. Con cháu lấy gì dùng?

Con cháu dùng cái gì thì Vân Diệp mặc kệ, lam bảo thạch Sri Lanka ở đời sau chỉ nhìn thấy ở cửa hàng cao cấp hai lần, nhỏ tí xíu mà bán đắt kinh người. Kim cương chưa được tiếp nhận, hiện tối đa dùng làm công cụ cắt bảo thạch khác, các loại bảo thạch thì lam bảo thạch hút khách nhất, Tân Nguyệt bỏ cả đống tiền mua một cái, bị nãi nãi chỉ vào đầu mắng bại gia tử, nếu như không kiếm vài viên bảo thạch có thể sánh với viên Trái tim đại dương thì Vân Diệp chết cũng không cam lòng.

*** Trái tim đại dương là viên ngọc nàng Rose trong Titanic đeo ấy.

- Vi thần chỉ làm mấy con thuyền nhỏ đi tìm bảo thạch, sao có thể lấy hết được. Vả lại nơi đó khắp nơi toàn hương liệu, cứ để mọc ra rồi chết héo thật uổng phí, hương liệu ở Đại Đường ta lại khan hiếm vô cùng, thức ăn không dễ bảo tổn như những thứ đó. hiện giờ khắp nơi mưa thuận gió hòa, ngay chút châu chấu chẳng có, chút bột châu chấu tích góp được hai năm trước bị các tướng sĩ ăn hết rồi, làm ầm lên đòi nữa, nói là không có thứ đó ăn không ngon, tiểu tử muốn nuôi ít châu chấu, vừa nói với bệ hạ đã thiếu chút nữa bị chửi chết, nếu chẳng phải vết thương cũ của thần chưa lành, nói không chừng bị đánh trận nữa.

Trường Tôn thị tựa hồ nhớ lại lúc an châu chấu, nôn khan mấy lượt, vỗ vỗ ngực, trừng mắt nhìn Vân Diệp:

- Lần trước trong nạn châu chấu quan dân Quan Trung không ai thoát được, còn có người bị mất mạng, Vân gia ngươi lại phát tài lớn nhờ quốc nạn, mau bỏ tâm tư nuôi châu châu đi, nghĩ thôi đã sợ, có thời gian nuôi thêm trâu bò ấy, nuôi lợn cũng được.
- Nương nương, trâu bò nuôi nhiều mấy cũng không có hương liệu, nương nương bảo mọi người ăn sao nổi cơm, trong cung cũng không có món ăn hồn dương nữa, mấy ngày trước tể tướng Đại Đường chúng ta muốn mở tiệc chiêu đãi khách mà không mua được hương liệu, còn nhờ vi thần chi viện năm cân mới làm khách hài lòng, tiền hương liệu để người Hồ kiếm cả, người không xót à?

Vân Diệp nói xong còn nhéo lưng Lý Thừa Càn một cái, bảo hắn nói giúp, làm kẻ ăn không chịu làm thì ai chả thích, khi dùng tới vẫn phải dùng.

- Mẫu hậu, Diệp Tử nói có lý, chúng ta cùng y kiếm hương liệu để bán có gì không được chứ, phụ hoàng mỗi năm thưởng cho các đại thần bao nhiêu hương liệu, số tiền đó rơi vào túi Hồ tử hết, không nên chút nào.

Lý Thừa Càn đau méo miệng vội nói thêm vào, trong số tiền Vân Diệp kiếm được luôn có một phần của hắn, chẳng làm gì cả thì không hay, loại việc không liên quan gì tới quốc thể dân sinh giúp được thì phải giúp.

- Kiếm vài thuyền hương liệu là chuyện nhà, không cần tới phụ hoàng con mở miệng, mẫu hậu có thể quyết định được rồi, chỉ cho phép lần này thôi, không có lần sau, không chịu làm chuyện nghiêm chỉnh, trong mắt chỉ có tiền.

Trường Tôn thị cuối cùng phải đồng ý, trong lòng vẫn chưa yên tâm, chuẩn bị dặn dò thêm một hai câu nữa nhưng quay đầu lại thì chẳng thấy ai, hai tên đó đang chạy như bay về Đông cung, xem bộ dạng hẳn đi chuẩn bị.

- Ôi, cũng không biết cho bọn chúng làm thế rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Trường Tôn thị nhíu mày lại, nữ nhi trong lòng khóc toáng lên, khiến tâm tư bà ta quay lại nữ nhi, còn về phần Vân Diệp và thái tử muốn làm cái trò gì thì vứt ở sau đầu.

Hai người rời hoàng cung liền lên xe ngựa chạy thẳng tới nhà Lý Hiếu Cung, hôm nay đã hẹn mở đại hội cổ đông, huân quý các nơi đang đợi tin của Vân Diệp và thái tử, có thể phát tài hay không phải xem vào chuyến này.

Đất đai ở Lĩnh Nam không ai để ý, dù có cho cũng sản xuất được bao nhiêu đâu, chỉ để ý đến bảo thạch và hương liệu mà Vân Diệp nói. Đại sảnh im phăng phắc, mọi người đều nín hơi đợi tin tức tốt.

Chương 305: Nịnh Bợ Ác Ý

Xe ngựa tới vương phủ, đại môn mở ra cho xe tới thẳng tiền đường, Lý Thừa Càn lúc này mới đỡ Vân Diệp xuống xe, vừa rồi xe đi gấp, vết thương tựa hồ lại tét ra, quần máu be bét như nữ nhân vào ngày của tháng.

Tất cả mọi người đều đứng ở cửa đợi hai bọn họ lên tiếng, Lý Thừa Càn kích động gật đầu, mọi người tức thì cười hớn hở, Lý Hiếu Cung đấm vào lòng bàn tay, cười lớn quay lại đại sảnh, một tấm bản đồ cực lớn được treo trên tường. Theo phân công trước đó, Lý Tịnh, Lý Hiếu Cung, Úy Trì Cung, Tần Quỳnh, Lý Đại Lượng quây lại, tay chỉ lên bản đồ không ngừng kéo dài, không ngừng có gia tướng chắp tay rời đi, toàn bộ quá trình trông cứ như đám tạo phản, vì tiền tài, bọn họ phát ra nhiệt tình cực lớn.

Trong hậu đường Vân Diệp nằm trên giường thấp, cố gắng muốn che mông đi, nhưng trước mắt bao người tên y sinh đáng ghét kia lại vén lên, nói:

- Hầu gia bị đòn đánh, ngàn vạn lần không nên che, để thấy ánh mặt trời nhiều mới tốt.

Năm lão già biến thái nhìn kỹ thương thế, Tần Quỳnh nói:

- Không sao, thương nhỏ thôi, hai ba ngày là lành, nhưng sao bên trên lại có dấu răng, ai cắn thế? Sao hạ thủ.. À hạ khẩu độc ác như vậy?

Tân Quỳnh còn tốt, chỉ bất bình thay cho Vân Diệp bị hành hạ vô nhân tính, Lý Tịnh mới đáng tởm, hình như lão bà của ông ta luôn làm thế, cho nên quen thuộc lắm, liếc một cái rồi nói:

- Đây là món nợ phong lưu, vết răng trên đó là của nữ tử để lại.

Nói xong còn vỗ lên đầu Vân Diệp:

- Không chịu học thứ tử tế.

Lý Hiếu Cung cười khà khà:

- Vân gia neo người, có nhiều món nợ phong lưu là chuyện thường tình, lão tổ tông nhà y chỉ e nóng lòng đợi trọng tôn rồi, lão thê lão phu còn nói, Vân gia này không có hậu đại làm người ta không yên tâm, Vân nãi nãi cứ nhìn con cháu nhà ta mà đỏ mắt, ha ha ha.

- Tiểu tử, lão Lý nói đúng, cưới thêm vài người đi, dựa vào một bà nương thì có nổi mấy hậu đại, nam nhân ở ngoài lao tâm lao lực chẳng phải muốn để lại phúc cho con cháu à? Không có hậu đại thì vất vả làm cái gì? Chẳng bằng bại gia cho sướng.

Ngưu Kiến Hổ, Trình Xử Mặc ở sau không dám lắm mồm, mím môi cười trộm. Ngưu Kiến Hổ nhớ lại cảnh bị Vân Diệp, Trình Xử Mặc trêu ghẹo mình, lại nhìn cái mông nở hoa của Vân Diệp, lòng khoái trá lắm.

- Nói xem nào tiểu tử, với sự giảo hoạt của ngươi lần này bị đánh thảm như thế, nhất định có nguyên do, nói cho bọn lão phu biết đi.

Lý Đại Lượng mẫn cảm, phát hiện ra đầu mối:

- Tiểu tử nhìn thấy một vài chuyện phạm pháp, liền cáo trạng với bệ hạ, ai ngờ nguyên hung vô cùng độc ác, kiện không thắng còn bị ăn đòn.

Nhớ lại trận đòn oan uổng đó, Vân Diệp tức không chịu nổi, ngày Lý Nhị nhận cáo trạng liều phái quan viên nội phủ điều tra, khổ công ở mỏ than đều bị cho đi, còn bồi thường tiền, hai quản sự của mỏ than bị giáng cấp, quản sự của lò xi măng thì bị thay hết, tân quản sự mua công cụ phòng bụi từ Vân gia, nghiêm khắc đốc thúc diêu công phải đeo vào, nếu không bị đuổi về nhà. Chuyện được giải quyết, Vân Diệp ăn đòn cũng ăn rồi, coi như một bài học cho tội y làm việc sơ xuất.

- Tiểu tử, ngươi cáo trạng ai, hiện ở Trường An ngươi là đại gia, ai còn dám trêu chọc vào ngươi?

Lý Tịnh lấy làm lạ, Vân Diệp không bao giờ làm chuyện vô ích, sao lần này lại lỗ mãng như thế, kỳ quái hơn nữa là còn thua kiện.

Lý Thừa Càn cười khổ:

- Hà Thiệu, Diệp Tử và ta là ba tòng phạm, thủ phạm chính là phụ hoàng và mẫu hậu ta, nguyên nhân là mỏ than bắt người bừa bãi, lò xi măng xem thường tính mạng của người khác. Lý đại tướng quân nói xem bọn ta có kiện thắng được không, mỗi người bị đánh một trận.

Mấy lão tướng cùng hít một hơi khí lạnh, loại chuyện này thường đều do Ngụy Trưng làm, nay xảy ra trên người Vân Diệp làm người ta khó tưởng tượng nổi, mấy người đều nhìn Vân Diệp, muốn y giải thích.

- Các vị thúc bá, không cần lấy làm lạ, tiểu chất xưa nay không nỡ nhìn bách tính chịu khổ, cho nên thấy chuyện xấu mà im lặng không nói thì lòng không yên, chỉ muốn kiếm tiền sao cho an lòng thôi.

- Hay cho câu kiếm tiền sao cho an lòng.

Ngoài cửa có người lớn tiếng khen ngợi:

Là tiếng của Trình Giảo Kim, từ cái tiếng giáp va vào nhau là Vân Diệp biết ngay, Lão Trình còn chưa về nhà, đoán chừng tới binh bộ nộp lệnh xong rồi vội vàng tới nhà Lý Hiểu Cung.

Vân Diệp thấy sống mũi cay cay, ngây ra không biết nói gì, Lão Trình không thèm nhìn đống người ngồi đó, cầm thảm che lên mông Vân Diệp, y sinh vừa định mở miệng thì bị Lão Trình xách lên ném ra ngoài, trầm giọng nói:

- Lão tử ăn quân côn vô số, mỗi ngày thà xé cả thịt lẫn vải ra chứ không chịu phơi mông ra ngoài, tiểu tử đi được không? Nếu đi được thì theo lão phu về.

Vân Diệp không nói một lời, bỏ áo ngoài xuống đứng dậy, Trình Giảo Kim đá nhi tử một cái, trừng mắt lên nhìn Ngưu Kiến Hổ, hai tên đó vội vàng đỡ Vân Diệp đi ra ngoài.

Trình Giảo Kim đi được vài bước quay đầu lại nói:

- Đều là chủ soái thiên quân vạn mã, đều là hán tử từ đống người chết bò ra, sao người nào cũng ra sức ức hiếp đứa trẻ mười tám tuổi, Trình gia không dính vào chuyện làm ăn ở Lĩnh Nam, chúc các vị tiền vào như nước.
Nói xong sải bước đi ra, sắc mặt Lý Tịnh tức thì đỏ dừ, đám Lý Hiếu Cung cũng ngượng ngùng không nói.

Tới trước xe, Trình Giảo Kim thấy Vân Diệp lên xe rồi thì tung mình lên chiến mã, Vân Diệp vén rèm gọi một tiếng:" Trình bá bà". Lão Trình nhìn y một cái nói:

- Về nhà hẵng nói.

Rồi giật cương, con ngựa màu mận chín cất vó đi trước.

Chẳng mấy chốc Trình gia, Trình phu nhân ra đón, nhưng Lão Trình mặt âm trầm không nói một lời, để nha hoàn cởi giáp trụ, Trình phu nhân cúi mình đứng bên cạnh, không dám nói gì. Trình Xử Mặc càng quỳ xuống sân từ trước, Ngưu Kiến Hổ thấy thế cũng quỳ xuống.

Mặc áo cộc Trình Giảo Kim cầm ấm trà tu ừng ực, vỗ rầm lên bàn, nói với Trình phu nhân:

- Ta không ở nhà hơn một năm, nghe nói sản nghiệp trong nhà tăng lên rất nhanh, rất phát đạt, phu nhân trị gia giỏi lắm.

Xưa nay đều dạy con trước mặt người, khuyên vợ ở sau lưng, ngay Vân Diệp cũng nghe ra ý chăm chọc trong lời Lão Trình. Càng chẳng nói tới thê tử cùng ông chia sẻ hoạn nạn bao năm, Lão Trình chuyến này nổi giận thật rồi.

- Trình gia có nhân tài thế nào, có bản lĩnh gì, ta lại không biết à? Nếu không có Vân gia giúp thì các ngươi phát tài thế nào? Trước kia ngay tửu quán cũng không kinh doanh nổi, giờ thì phong quang lắm, ngàn vạn quan tiền đổ vào nhà như nước lũ. Còn muốn tới Lĩnh Nam chiếm đất, các người không sợ tới một ngày dã tâm lớn tới mức ngay cả thiên hạ cũng muốn à?

- Thư các người gửi tơi quân doanh lão phu đã xem rồi, càng xem càng sợ, càng xem càng lo, nhưng không nói được gì hết, cố nhịn đến khi bệ hạ điều về kinh, hai nghìn dặm đường, lão phu chạy sáu ngày tới nơi, may mà về kịp. Cái danh tiếng giàu nhất thiên hạ Trình gia không mang nổi, Vân gia ngươi cũng không mang nổi, hiện giờ ngươi ở kinh thành gặp tình trạng làm gì cũng khó là vì ngươi quá thông minh. Nhớ kỹ đây tiểu tử, nhớ vào trong lòng, không một ai muốn quan hệ với người thông minh, thà kết bạn với kẻ ngốc chứ không tin người thông minh.

Tiểu tử à, đôi khi lão phu thực lòng mong ngươi ngốc một chút, nhưng ngươi luôn thoát được từ tuyệt cảnh, lại còn không tổn thương chút nào. Hoàng đế bắt đầu đánh ngươi, hoàng hậu xưa nay luôn thương ngươi cũng đánh ngươi, bọn họ chẳng qua muốn xem xem cực hạn của ngươi tới đâu, cho tới hôm nay bọn họ chưa thăm dò được cực hạn của ngươi, một nơi nghèo khó trong tay ngươi biến thành vùng đất giàu có khắp nơi là hoàng kim. Cả ba nhìn lão binh tinh nhuệ mà tiểu tử ngươi động vào à? Ngươi biết ba nghìn lão binh đại biểu cho cái gì không?

- Có ba nghìn lão binh này, trong vòng một năm ngươi có thể dùng họ làm nòng cốt gây dựng mười vạn đại quân, một lực lượng khổng lồ như thế ai mà chẳng ớn lạnh? Huống hồ Vân gia ngươi nhiều tiền như thế, muốn lương thực có lương thực, đúng là thời cơ tốt trời cho để tạo phản.

- Bệ hạ xuất thân từ quân ngũ mà không nhìn ra à? Lý Tịnh được xưng là thần tướng mà không nhìn ra à? Lý Hiếu Cung, Lý Đại Lượng, Úy Trì Cung có ai không hiểu, nhưng có ai nhắc ngươi một câu không?

- An lòng cái gì chứ? Trong đám văn thần kẻ lõi đời nhiều không kể siết, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Trường Tôn Vô Kỵ, Đường Kiệm có kẻ nào không phải lão hồ ly thấy quen bóng đao ánh kiếm, bọn họ đang đợi, tiểu tử, tất cả bọn họ đang đợi ngày dã tâm của ngươi bành trướng.

Nói tới đó Lão Trình cười ha hả, xoa đầu Vân Diệp:

- Con ngoan, ngươi là đứa trẻ lương thiện thật sự, đám khốn kiếp lòng dạ xấu xa đó thất vọng hết lần này tới lần khác, vì bọn chúng không nhìn thấy dã tâm của ngươi bánh trướng chút nào, một đứa trẻ mười tám tuổi khí huyết phương cương coi thường những ảo ánh bọn chúng vẽ ra, tiền kiếm được ngươi đều dùng để xây thư viện hết. Ha ha, ngươi biết ta hay tin này vui mừng thế nào không, uống rượu suốt cả một đêm.

- May mà ngươi không che giấu hoàng đế chút nào, tất cả đều tiến hành giữa ban ngày ban mặt, khiến những tên khốn giả vờ tốt bụng muốn kiếm chuyện với ngươi không kiếm được cớ. Tuyệt nhất là ngươi lấy Hồng Thành làm thủ lĩnh lão binh, chiêu này hẳn ngay cả bệ hạ cũng không ngờ tới. Không ai thích Bách kỵ ti cả, ngươi lại không kiêng kỵ gì, nói rõ ràng với bệ hạ, ngươi chỉ muốn phát tài, xây thư viện, thuận tiện để lại sản nghiệp cho con mình.

- Tiểu tử, đứa bé trong bụng Thọ Dương thực sự liên quan tới ngươi à?

Nói liền một hơi, Lão Trình mới thở hắt ra, tò mò hỏi Vân Diệp. Trình phu nhân cũng tỉnh lại, vội vàng chuẩn bị cho Lão Trình tắm rửa, còn cả cơm nước. Trình Xử Mặc thở phào đỡ Ngưu Kiến Hổ lên, cả hai ân cần lấy rượu nho cho Lão Trình, còn háy mắt với Vân Diệp, hi vọng y nói vài câu dễ nghe, để tâm tình Lão Trình tốt hơn một chút.Nào đâu biết rằng lúc này Vân Diệp lưng ướt đẫm mồ hôi, sợ hãi không thôi, y bị tất cả hãm hại, bọn họ không chống đối với y nữa, tất cả đều mở cửa hỗ trợ, tâng bốc, để mình phát huy năng lực lớn nhất cho bọn họ sử dụng, đây chính là cái người xưa nói ghét cho ngọt cho bùi đây mà.

Trường Tôn thị cảnh cáo nhiều lần, mình quá tin vào chuyện trong Tùy Đường diễn nghĩa rồi, cho rằng danh thần dũng tướng đều là người tốt, thế nhưng lại quên mất một điều, bọn họ đều là đám hồ ly trải qua vô số mưa gió, mình còn quá non, nếu như mình có chút dã tâm thôi, sẽ bị bọn họ hè nhau đẩy lên tới đỉnh điểm, cảm giác đứng trên đỉnh cao rất mỹ diệu, cũng rất nguy hiểm, trên đời này chỉ có hai người bóc trần việc này với mình chỉ có Lão Trình và Lão Ngưu thôi, tối đa có thêm Lý Cương, mấy vị khác chưa nhận thức được.

Giờ nghĩ lại Ngụy Trưng cứ gây phiền toái cho mình chưa chắc là ác ý, kiểm tra nghiêm ngặt công trường phường Hưng hóa, điều tra các loại sản nghiệp của Vân gia kỳ thực đều là một loại bảo vệ, ngăn không cho y sai lầm.

Chuyển biến quá nhanh, người tốt tươi cười chớp mắt biến thành hung tợn, người xấu hầm hầm thành hiền từ, làm đầu óc Vân Diệp hỗn loạn.

" Như người ở trong bụi gai, không động vào bụi gai không bị thương, không có tham vọng, mãi mãi ở niết bàn an lạc, một khi dã tâm nổi lên, sẽ bị đủ loại vết thương. Hữu tâm tức khổ, vô tâm tức nhạc." Vân Diệp đọc đi đọc lại câu này mấy lượt, đột nhiên muốn tới Mạch Tích Sơn một chuyến gặp Đàn Ấn lão tăng, vùng đất quen thuộc, hoàn cảnh quen thuộc có lẽ làm mình an tâm được vài phần.

- Tiểu tử, hỏi ngươi đó, Thọ Dương mang thai con của ngươi à?

Giọng của Trịnh Giảo Kim như ở trên trời phát ra, kéo Vân Diệp khỏi mê hoặc, ngây dại nhìn Lão Trình không biết nói gì.

- Nếu Thọ Dương mang thai con ngươi, chẳng lẽ bệ hạ không xử phạt?

Trình Giảo Kim hỏi:

Vân Diệp chỉ mông, ý bảo trận đòn vừa rồi là vì chuyện đó.

- Chỉ thế thôi à?

Lão Trình trừng mắt lên:

- Chỉ thế thôi, tiểu chất bị đánh đúng hai mươi gậy, không giảm cái nào, cái nào cũng đánh chắc tay, không hề nương nhẹ gì cả.

Lời của Vân Diệp làm Trình Xử Mặc và Ngưu Kiến Hổ rất mờ mịt nhưng lại khiến Lão Trình cười lớn.

- Tiểu tử, hiện giờ ngươi muốn làm nhất là cái gì?

- Tiểu chất an bài xong trong nhà, chuẩn bị đưa chuyết kinh đi tìm Đàn Ấn, học ít Phật pháp, để xem Phật tổ có thể cảm hóa trái tim sắt đá của tiểu chất không, thuận tiện xem xem Phật tổ có thể đem lại cho tiểu chất một đứa con không?

Vân Diệp vừa nói đồng thời vái Trình Giảo Kim một cái thật sâu.

- Đi đi, Đàn Ấn lão tăng nay không ở Mạch Tích Sơn, mà ở Tung Sơn Thiếu Lâm Tự làm giám viện, phong thư trước của ông ta còn nhắc tới ngươi, hi vọng có thể cùng ngươi thảo luận Phật pháp, lão phu muốn xem rốt cuộc là ngươi làm hỏng ông ta hay ông ta cảm hóa ngươi.

Hành động của Vân Diệp làm Trình Giảo Kim tán thưởng, nhảy ra ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành, như thế mới không bị vạn vật quấy nhiễu, mới có nhận thức tỉnh táo.

- Xử Mặc, Kiến Hổ, có muốn đi tới Thiếu Lâm tử mở mang kiến thức không, chúng ta đều mang gia quyến, đi cho đông vui. Ta nghe nói ở đó có tuyệt nghệ Thập Nhị hạng, tam thập lục môn thần thông, trong miếu ngọa hổ tàng long, cao nhân vô số. Võ công tối cao là một ông già quét sân. Tàng Kinh các không thể không đi, Dịch Cân Kinh, Tẩy Tủy Kinh là chí bảo thiên hạ, không đi thì phí.

Đề tránh quá cô đơn, Vân Diệp nỗ lực lừa gạt hai huynh đệ đi cùng y lên Thiếu Lâm tự du lịch.

Trình Xử Mặc mắt sáng lên, như con chó con tội nghiệp nhìn phụ thân mình.

- Muốn đi thì đi, nhìn lão phu làm gì. Nhưng tiểu tử này, ngươi từ đâu mà biết những thứ linh tinh kia, lão phu tới tới Thiếu Lâm tự đâu phải chỉ một hai lần, sao chưa bao giờ nghe thấy, chẳng lẽ đám lừa trọc đó lừa lão tử?

- Bá phụ cứ nghỉ ngơi cho tốt, bọn tiểu chất đi ba tháng, mùa thu sẽ về hiếu kính lão nhân gia, nếu như Thiếu Lâm tự có đồ tốt thật, nhất định mang về cho bá phụ xem.

- Nghỉ ngơi cái rắm, ngươi làm chuyện ầm ĩ như thế ở Lĩnh Nam, lão phu phải giúp ngươi dọn dẹp sạch, thuận tiện kiếm ít tiền tiêu.

- Nhưng cha nói chuyện làm ăn ở đó Trình gia ta không dính vào mà.

Trình Xử Mặc thấy cha mình vừa nói xong đã nuốt lời không được hay cho lắm.

- Thằng ngốc, Trình gia đương nhiên không dính vào, nhưng mẹ ngươi có thể. Nếu cần bọn ta chia tay, như thế Trình gia không dính vào, để Bùi gia dính vào là được.

Lão Trình phát huy phong cách không biết xấu hổ của mình tới cực điểm, chỉ là không biết rằng Trình phu nhân đang nghiến răng nghiến lợi đằng sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau