ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Xa Hoa Và Tài Phú

Thùng rượu của Trình Giảo Kim xưa nay không lấy tinh xảo làm mục đích, truy cầu của ông ta là phóng khoáng, đậm phong tình miền tây, thùng gỗ nhuộm màu đen vừa đặt lên bàn, các vị khách đang nỗ lực tiêu diệt cái bánh cực lớn liền bị thu hút qua đó, Tiểu Nha leo lên bàn, vỗ cái thùng rượu còn cao hơn cả nó nói với Lý Cương:

- Lý gia gia, cái này là hôm qua ca ca cháu tới nhà Trình bá bá cướp được đấy, vò rượu ca ca cháu chôn dưới gốc mai không thấy đâu nữa, còn nổi giận ở nhà.

Lý Cương cưng chiều bế tiểu nha đầu từ trên bàn xuống, vuốt chóp mũi của nó, nói:

- Trình bá bá cháu quá nửa đời người làm cường đạo, chuyên đi ăn cướp của người khác, nay có người cướp đồ của ông ta thật là hiếm có, rượu này phải uống thêm vài chén.

Khách khứa khắp sảnh cười rộ lên, Tần Quỳnh vuốt râu cười gập người lại, thở hổn hển nói:

- Vị huynh đệ này của lão phu bình sinh chỉ thích mỗi rượu, rượu mà ông ta cất giữ nhất định không phải là vật thường, không thể không uống.

Vân Diệp cười xấu hổ vỗ tay, bốn gia đinh Vân phủ to khỏe liền khiêng tới một tảng đá, đặt phía dưới lán, hơi nóng liền tan biến hết, một người trong đó lấy một cái đục gỗ, chỉ đục vài cái, trên thùng gỗ đã có một cái lỗ nhỏ, một ống trúc lắp cơ quan luồn vào trong lỗ, cả quá trình hết sức lưu loát.

Ba phó dịch khác lấy từ trong giỏ ra búa bằng bạc, cẩn thận gõ từng miếng đá nhỏ trên tảng đá xuống, rồi đập nhỏ thành cỡ ngón tay, nha hoàn của Vân phủ bê một cái khay lớn tới, trên đặt vô số chén sứ trắng tinh, mỗi chén sứ cho một cục đá, sau đó thành thạo xếp chén sứ thành hình ngọn núi, dưới khay gỗ nối với một cái chum sứ.

Khách khứa không biết làm thế là ý gì, đang định hỏi thì gia đinh tráng kiện kia đã vặn nút cơ quan, rượu màu đỏ sẫm từ ống trúc chảy uốn lượn xuống đầu kia, đổ đầy chén thứ nhất, tiếp đó tràn ra, men theo thành chén chảy xuống, chảy vào chén sứ tầng thứ nhất. Rượu phát ra mùi thơm nhẹ, phai bớt mùi bánh ga-tô trong tiểu viện.

Tổng cộng có bốn tháp rượu, mang theo kích thích của vị hoa quả chua, làm khách khứa chảy nước miếng.

Thấy nha hoàn phó dịch khom người lùi ra, Lý Cương đứng dậy lấy chén rượu trên cùng tháp rượu, Phòng Huyền Linh, Tần Quỳnh, Úy Trì Cung, Lý Tịnh cũng lần lượt lấy một chén. Chỉ có Ngụy Trưng buông một tiếng thở dài rồi mới lấy, Ly Thạch, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Lão Công Thân tất nhiên không chịu đi sau.

Các trưởng bối đều lấy rượu rồi, những người còn lại cũng cẩn thận mỗi người lấy một chén, cầm trong tay không uống, đợi khách nào đó nói lời chúc.

Phòng Huyền Linh không khách khí nâng cao chén rượu nói:

- Lý công đại thọ, phúc trạch lâu dài, chén rượu này chúc mừng lão nhân gia, mọi người, cạn nào.

Tức thì trong sân đủ các loại lời chúc tụng vang lên không ngớt, Lý Cương mặt tỏa ánh hồng, tinh thần phấn chấn.Khi tháp rượu biến mất lần thứ nhất lại được dựng lên, phó dịch khiêng tới một cái bàn dài che vải, trên bàn toàn là món ăn ngon chế biến cầu kỳ.

Tiểu Nha ngồi trong lòng Vân Diệp, nhìn thấy món ngon là quên mất sự tồn tại của ca ca, rất thuần thục chọn những món ăn mình thích nhất trên bàn, dùng đũa gắp bỏ vào bát, đưa cho Lý Cương, Lão Lý cười càng tươi, chỉ là nhìn gà trong bát có hơi khó ngán, không biết răng của mình có xử được món này không?

Nhân lúc người khác còn chưa biết phải ăn những món này ra sao, Nhận Nương cũng gắp hai đĩa lớn, một đĩa là rau xanh và đậu hũ, còn có thịt kho tầu nhừ, một đĩa thì toàn những món thịt, khi đi còn cho thêm một miếng sườn rán cực lớn, lúc này mới bê tới chỗ Tần Quỳnh. Rau và đậu thì đưa cho Lão Tần, đĩa thịt thì đưa cho Tiểu Tần. Vân Diệp hai tay trống trơn chỉ biết cười khan, quyết tâm về thỉnh đốn gia phong.

Vân Diệp, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng xếp hàng ngang chọn lấy món ăn mình thích, vừa chọn vừa nói chuyện.

- Phòng tướng, tỳ vị ngài hư nhược, không nên ăn thịt, ăn thêm rau và đậu hũ tốt hơn.

- Đỗ tướng, nghe nói mỗi khi tới mùa đông xuân thì bệnh phổ phát tác, không bằng xin nghỉ thời gian tới Ngọc Sơn để Tôn tiên sinh xem kỹ cho. Bệnh mùa đông trị vào mùa hè là tốt nhất, không nên bỏ qua.

- Ngụy tướng, ngài đừng nhíu mày, gia tài Vân gia có lai lịch rõ ràng, tửu yến có thịnh soạn một chút thì có sao. Đại thọ của Lý công, hơi xa hoa một chút cũng xứng đáng với bao năm vất vả của Lý công, vốn tới tuổi nghỉ ngơi hưởng niềm vui gia đình, bị vãn bối cố giữ lại, suốt ngày vất vả. Nói ra vãn bối có lỗi với Lý công.

Ngụy Trưng ho khẽ:
- Vân hầu sao lại nói lời ấy, lão phu không phải hạng thù người giàu, chỉ là cảm thán, bữa tiệc của hầu gia hôm nay hoàn toàn mới, làm người ra mở rộng tầm mắt, chỉ e trên đời có nhiều hạng học đòi, chỉ biết học sự xa hoa của Vân hầu, đây không phải là phúc của bách tính. Nay ở Trường An dần có cái thói xa hoa, phải trấn áp, cần kiệm mới là gốc làm người.

Con người Ngụy Trưng là như thế, bất kỳ việc gì cũng suy nghĩ ở mặt xấu xa nhất, không bao giờ suy nghĩ ở mặt tích cực, cho rằng xa hoa nhất định là sai, đó là sai lầm cực lớn.

- Ngụy tướng, lời này của ngài sai rồi, nếu ai cũng cần kiệm như ngài, Đại Đường ta vĩnh viễn không giàu có lên được, mà chỉ thành một ao nước chết. Muốn giàu có, cần kiệm chỉ là một phương diện, mở rộng cái vốn có mới là gốc của sự giàu có.

- Ồ, Vân hầu có cao kiến gì?

Ba người kia dừng bước hết, nhìn Vân Diệp không hiểu, lần đầu tiên có người nói cần kiệm là sai, nếu là người khác thì Ngụy Trưng đã cho một cái tát rồi, nhưng từ miệng Vân Diệp nói ra thì ý nghĩa khác hẳn.

- Nào nào, Vân hầu, chỗ kia mát mẻ, bốn chúng ta tới đó ăn uống trò chuyện nhé?

Phòng Huyền Linh rất thích nghe những luận điệu kỳ lạ của Vân Diệp, mấy lần hai người nói chuyện với nhau, ông ta đều được gợi mở rất nhiều, hôm nay lại được nghe, làm gì có chuyện bỏ qua.

Vân Diệp vẫy tay gọi nha hoàn tới, chuyển bàn ăn của bốn người chuyển vảo đó, lại bảo nó mang mấy chén rượu tới, xong rồi mới nói với Ngụy Trưng:

- Ngụy tướng còn chưa biết, bí quyết của tài phú ở lưu động, đó là cái đạo lý nước chảy thì không thối. Cần kiệp tất nhiên là đức tính tốt, nhưng nó ngăn cản thương nghiệp phát triển, tất cả đều cổ vũ mình quanh quẩn trong vòng tròn tự túc, không thoát ra thì tài phú vĩnh viễn không tăng lên được. Giống như một chậu nước, bất kể tiết kiệm thế nào cũng chỉ có một chậu, chẳng thêm lên được.

- Từ xưa tới nay tài phú đều cố định, ngươi kiếm thêm được một đồng là người khác mất đi một đồng, tiền tệ triều đình mỗi năm có hạn. Vân hầu vì sao nói tài phú có thể tăng thêm, còn là vô hạn.

Đỗ Như Hối phát hiện sở hở trong lời nói của Vân Diệp, lên tiếng chất vấn, tuy nói ông ta đến đây để hòa giải, nhưng bị tên tiểu tử mười mấy tuổi làm bẽ mặt bao phen, sao có thể coi như không, đấy là lẽ thường tình của con người thôi.

- Tiểu tử nói từ bữa tiệc hôm nay nhé, tất cả thịt thà, rau củ chúng ta ăn đều do trang hộ làm ra, cho nên thành hàng hóa, vất vả của trang hộ cần được đền đáp, cho nên Vân gia trả tiền mua trứng gà, rau thịt của bọn họ. Nông hộ có tiền làm cho con cái một bộ y phục mới, cho nên hắn đi mua vải từ người bán vải, hắn hài lòng, người bán vải hài lòng, như thế một đồng tiền thôi mà làm được ba việc.

Ngụy Trưng phát hiện ra vấn đề:

- Không sai, dùng tiền bán trứng đi mua vải, người bán vản hẳn cũng có nhu cầu, số tiền này sẽ không ngừng lưu chuyển, đúng là như thế, nhưng tiền vẫn là một đồng, có tăng lên đâu?

Chương 297: Phỏng Đoán Của Lý Tịnh

- Tiền tài thì không tăng, nhưng đồ vật thì tăng lên, đó chính là tài phú, dưới tình huống bình thường, lao động sáng tạo ra tài phú, đương nhiên còn có sáng tạo. Ngụy tướng cứ nghĩ mà xem, nếu như tài phú không tăng trưởng, chúng ta tiêu tiền từ thời Thương Chu tới giờ thì sẽ như thế nào? Đại Đường sẽ ra sao? Cho nên mới nói tài phú là một chậu nước tăng trưởng không ngừng, không phải là không bao giờ biến đổi. Vân gia sáng tạo ra nước hoa, xi măng, cùng cả đống thứ lung tung, hiện giờ chúng đang nuôi dưỡng rất nhiều người, Trường An không vì có thêm nghành nghề mới mà nghèo đi, ngược lại càng thêm giàu có là minh chứng.

Vân Diệp bình thản giải thích:

- Vài năm nữa nhà cửa phường Hưng Hóa sẽ đem ra bán, Ngụy tướng, Phòng tướng, Đỗ tướng tới khi đó mời đến xem tài phú trong dân gian kinh người thế nào, tiềm lực khủng bố thế nào. Tới khi đó sẽ thu về lượng tiền cực lớn, Ngụy tướng cứ xem triều đình rốt cuộc có vì thế mà mất đi chút thuế nào không nhé.

Chẳng biết ba người kia có hiểu không, có lẽ càng thêm hoang mang? Bốn người không nói nữa, im lặng ăn, đúng với thói quen ăn không nói.

Cửa vang lên tiếng ồn ào, Vân Diệp quay đầu nhìn, chỉ thấy Úy Trì Bảo Lâm, Đoạn Mãnh khiêng một con hổ đi vào, hai người đặt con hổ xuống đất, cung kính khấu đầu với Lý Cương, đồng thanh chúc tiên sinh phúc thọ lâu dài, sống lâu trăm tuổi.

Lý Cương đi tới sờ tấm da hổ, lại nhìn hai đứa học sinh toàn thân máu me, nước mắt chảy dài, đỡ cả hai lên, kiểm tra một lượt, không thấy có vết thương nào quá nặng mới nói:

- Bảo Lâm, Đoàn Mãnh, hai con đều là đứa trẻ ngoan tôn sư trọng đạo, có học sinh như thế này là phúc phận của người làm thầy, chỉ là lần sau không được như thế, quá nguy hiểm, tận tâm tận ý là đủ rồi, không cần phải mạo hiểm, không đáng.

Hai người cúi mình thụ giáo, miệng hứa không làm việc ngốc nghếch này nữa.

Lão Úy Trì cười ha hả, nhìn không thấy mắt mũi đâu nữa, chỉ thấy cái miệng mở hết cỡ, nói văng bọt:

- Có một con hổ thôi đáng kể gì, Lý sư nếu thích đợi lão phu nhàn hạ sẽ đích thân vào rừng bắt hết hổ tới đáp đại ân của tiên sinh.

Cha hắn đang bốc phét còn Úy Trì Bảo Lâm lại kéo góc áo Vân Diệp, theo hắn ra cửa, thấy bên ngoài có hai quan viên, mặt mày nghiêm túc, một vị trong đó chắp tay nói:

- Hạ quan là sản sự trường săn Nam Sơn, nay có Úy Trì Bảo Lâm, Đoạn Mãnh dẫn một đám ác đồ xông vào, không những đánh bị thương nhiều hộ vệ, còn ngang nhiên săn một con mãnh hổ, hạ quan tới tìm Vân hầu muốn hỏi cho rõ ràng, có thể giao ác đồ cho hạ quan mang đi không?

Vân Diệp choáng váng, nhìn hai quan viên này mặt mũi tìm bấm, trên đường đi nhất định ăn đòn không ít, nhưng vì sao họ tìm ta? Cha mấy thằng khốn đều đứng kia ăn tục nói phét cơ mà?

Chuyện tới quá đột nhiên, Vân Diệp đang định an ủi hai quan viên cương trực bị ngược đãi thì Úy Trì Cung ợ một cái thò đầu ra, đi cùng còn có cha của Đoàn Mãnh, Đoàn đại tướng quân.

Đoàn Mãnh vừa đi vừa ngông nghênh nói:

- Không phải ngươi muốn gặp cha ta à? Ta mời tới rồi, có gì thì nói với cha ta đi.

Còn nói cái mẹ gì nữa, Vân Diệp đứng ở bên cạnh cũng thấy lông tóc dựng lên rồi, hai quan viên kia chân run lẩy bẩy, lưỡi líu lại, ú ớ dùng tay minh họa.

- Con ta vỗ lễ? Ngươi không biết cha nó còn vô lễ hơn nó à?

Đoàn đại tướng quân xách cổ áo một quan viên lên, nâng tay một cái, quan viên đó ấn lên cành liễu, ôm chặt lấy cành cây không chịu xuống, một vị nữa chẳng khá hơn là bao, cũng lên cành liễu khác. Đó là kiệt tác của Úy Trì Cung.

Đoàn đại tướng quân còn dọa bọn họ:

- Ngày đại hỉ mà tới làm mất hứng, chẳng qua chỉ săn một con hổ thôi, đó gọi là vì dân trừ hại, có cần tới nhà bắt người không? Dám tới nữa ta đánh gãy chân.

Khách trong nhà còn chưa biết chuyện gì xảy ra, tiếp tục uống rượu. Lý Tịnh cầm chén rượu đi quanh cây ngọc mễ, còn chạm vào gốc cây màu tím lộ ra ngoài, hỏi Tần Quỳnh:

- Loại hoa màu này huynh ăn chưa?

Tần Quỳnh lắc đầu:

- Nghe nói tên tiểu tử kia chỉ có năm hạt giống, trồng hai lần rồi, hiện giờ cũng không còn bao nhiêu, muốn ăn loại hoa màu này thì phải đợi tới năm sau. Năm ngoái trong nhà thu hoạch khoai tây, lão phu nếm thử, vị ngọt mềm, vừa giống rau vừa giống lương thực, để trong hầm cả mùa đông vẫn tốt, năm nay trồng nửa mẫu, thế nào cũng thu hoạch được hai nghìn cân, năm sau có thể trồng nhiều hơn.

- Lão phu cũng ăn khoai tây rồi, mùi vị đúng là rất ngon, chủ yếu là có thể ăn no, mai này hành quân đánh trận có thể mang theo, gặp mưa cũng không sao, thời gian bảo tồn dài, chúng ta không còn lo quân lương nữa. Lão phu muốn xem xem đám Cao Lệ, Thổ Cốc Hồn còn ngông nghênh được tới bao giờ.
Nói tới đánh trận, Tần Quỳnh hơi buồn bã, sức khỏe của ông ta mặc dù có Vân Diệp truyền máu, nhưng trị ngọn mà không trị được gốc, cơ gắp nhão rồi, sức lực toàn thân đã mất, giờ không thể lên chiến trường, chỉ có thể ở Trường An trông nhà cho đám huynh đệ.

Lý Tịnh nhìn Tần Quỳnh một cái:

- Thúc Bảo huynh, còn thấy đánh trận chưa đủ à? Kẻ giết người bị người giết, hai ta là hạng giết người như ngóe, còn sống mà hưởng vinh hoa phú quý là ông trời rộng lượng, nhớ lại lão huynh đệ năm xưa còn mấy ai sống nữa? Đơn Hùng Tín cũng chết trong tay chúng ta, nghe nói nhi tử của hắn tới Trường An?

- Đúng, nay đang học ở thư viện, không ngờ thằng nhỏ có duyên bái làm môn hạ Định Ngạn Bình, được một thân võ nghệ, trong đám thiếu niên là vô địch rồi. Vân Diệp nói nó lòng dạ độc ác, trong lòng không có quan niệm đúng sai, chỉ biết quy củ của cường đạo, không ngờ Định Ngạn Bình sau khi quy ẩn càng quá khích.

Tần Quỳnh không nói với Lý Tịnh rằng Đơn Ưng từng mưu sát hoàng đế, lời này Vân Diệp có thể nói với Trình Giảo Kim, Tần Quỳnh. Nhưng không thể nói với Lý Tịnh, Lý Tích, chuyện liên quan tới tính mạng ba nhà, không thể không thận trọng.

- Định Ngạn Bình? Chẳng trách nó có võ công cao cường, lão yêu quái này còn sống cơ à, hiện giờ chắc phải hơn chín mươi rồi, có điều tiểu yêu quái đặt trong tay đại yêu quái Vân Diệp thì chắp cánh cũng không bay được.

*** Định Ngạn Bình một trong "hưng Tùy cửu lão".

Lý Tịnh khoái trá lắm, hiện giờ ông ta sắp giống Lý Nhị rồi, chỉ thấy Vân Diệp gặp họa là ông ta mừng.

- Dù sao Tiểu Diệp cũng không có võ công, lão phu lo y bị hại.

Vẫn là Tần Quỳnh sống có trước sau, quan tâm tới Vân Diệp nhiều hơn.

- Nếu mà võ công dùng được thì đám hào kiệt danh chấn thiên hạ ở đâu? Thiên hạ tranh bá, chết nhanh nhất là bọn họ, võ công của huynh thuộc hàng đầu, nay vì sao nằm bệnh triền miên? Vân Diệp nếu dám đưa Đơn Ưng tới thư viện thì nói rõ y đã nắm chắc phần thắng, nắm được cái danh sư thừa rồi, từ nay về sau, huynh phải lo cho nhi tử của Lão Đơn chứ không phải tên yêu quái đó.

- Sau khi từ thảo nguyên trở về diệt Đậu gia, tên tiểu tử Vân Diệp này luôn tàng hình trong nạp giới, làm mưa làm gió trong thư viện, sống chết không vào Trường An một bước, trong thời gian ngắn, thư viện đã thành thư viện số một của Đại Đường, Quốc tử giám, Hoằng Văn quán cúi đầu xưng thần, một đề kiểm tra tâm tính gần như mua được lòng toàn bộ sĩ tử thiên hạ, không ai không lấy gia nhập thư viện làm vinh quang.

- Tuyệt nhất là y lại còn thuyết phục được bệ hạ làm viện trường của thư viện, nay đã công bố thiên hạ, diệt trừ tận gốc rễ hậu họa của thư viện, dưới sự yểm hộ của chiêu bài hoàng đế, y có thể trút cho đám học sinh những lý luận quái lạ làm người ta buồn nôn kia mà không phải lo lắng gì hết.

- Thúc Bảo huynh, huynh coi thường tên vãn bối này của huynh rồi, thư viện mới đứng vững chân, tiếng kèn phương nam đã vang lên, nhân thủ trong nhà huynh cũng bị y lấy đi rồi chứ gì? Đừng nhìn ta, người của ta cũng bị y lấy mất rồi, chỉ e toàn bộ bộ khúc trong nhà tướng lĩnh quân đội đã bị y vét sạch, ba nghìn lão binh bách chiến sa trường, ở vùng Lĩnh Nam trời sao hoàng đế xa đó là lực lượng có thể hủy gia diệt quốc đó.

- Kẻ cầm đầu vốn là thủ lĩnh của Bách kỵ ti, huynh cho rằng bọn họ còn phải có kỵ cái gì nữa? Đừng nói những tiểu quốc kia, chỉ e hiện giờ tới ngay cả Phùng Áng cũng dâng dậm chân đấm ngực, ăn một bữa cũng khó tiêu.
- Vân Diệp và Thọ Dương công chúa có quan hệ không rõ ràng, tự định tư tình, đáng thương cho tên man vương kia, lại dám nhắm vào công chúa, đó là tự tìm đường chết thực sự. Huynh nghĩ trong thành Trường An không có lương gia tử xứng với công chúa? Không phải không có, mà là không ai dám.

- Y nói y đi kiếm tiền, ta cực tin luôn, xét nhà diệt nước nếu không kiếm được tiền mới là lạ, dù y nói Lĩnh Nam có vàng từ trên trời rơi xuống thì ta cũng tin, không tới hai năm, Lĩnh Nam sẽ xuất hiện nhân vật thứ hai có thể sánh ngang với Phùng Án, đó là Thọ Dương công chúa, nếu lâu thêm một chút, ngay cả Phùng Áng cũng phải chịu thua, sức mạnh của đồng tiền quá khủng bố.

- Huynh có biết chúng ta là cái gì không? Chúng ta là con tin của tên tiểu tử đó, ba nghìn đại quân chinh chiến bên ngoài nhất định kiếm đầy chậu đầy bát, sau khi trở về sẽ cảm tạ ơn đức của tên tiểu tử đó, còn chúng ta tất nhiên cũng có lợi ích hớn, không ai có thể bất mãn với y.

- Không tin huynh cứ nhìn gia đình lão binh ở Lĩnh Nam kia, đều không ai oán trách gì. Sau đó y tiếp tục chọn nguồn binh sĩ từ trong con cháu những người đó, đời này thay thế đời kia, đời đời kiếp kiếp để y sử dụng, còn trung thành vô cùng.

- Đáng sợ nhất là tên tiểu tử này không có dã tâm, chỉ muốn gây dựng tốt thư viện, rồi bố trí an ổn cho người nhà, thoải mái sống hết cuộc đời. Một mặt hùng tài đại lược, mặt khác nhỏ nhen hẹp hòi, đá bên này một phát, gõ bên kia một cái mà làm xong việc người khác cần cả trăm năm mới hoàn thành nổi. Huynh quay đầu nhìn lại xem, thực ra y chẳng bỏ chút sức lực nào, người là của chúng ta, tiền là của chúng ta, mưu tính là chúng ta, nhưng lợi ích lớn nhất là của y.

- Lão ca ca của ta, chắc huynh còn chưa biết, y có một tiểu tình phụ trên thảo nguyên, là nữ nhân Đột Quyết cực kỳ ngu xuẩn, nhưng nữ nhân đó hiện là chủ nhân mục trường mầu mỡ nhất dưới Âm Sơn, hôm nay nhặt được mấy chục con dê của bộ lạc này, mai nhặt được mấy chục con trâu của bộ lạc kia, chỉ cần người ta tới đòi là ả khóc lóc, sau đó đi tìm trú quân của Đại Đường, nói là bị ức hiếp. Những trú quân đó nay tiếp tế và mua bán chiến lợi phẩm đều do Thiên Hòa hiệu lớn nhất Đại Đường cung ứng. Theo ta biết, hoàng hậu chiếm bảy thành, ba thành còn lại thì Vân gia chiếm hai, tên Hà béo chiếm một, huynh nói xem, trú quân sẽ hướng về ai?

- Khi ta đi chỉ phân chia cho ả đó một trăm dặm, hiện giờ đất đãi đã không dưới ba trăm dặm, nghe nói nữ nhân ngu xuẩn đó đã bắt đầu nhặt mục dân rồi, có thể thấy ả ta nhiều dê bò tới mức không chăn hết nữa.

- Thư viện đang nghiên cứu một hạng mục, nghe nói là dùng lông cừu để dệt vải, một khi thành công, mục dân sẽ không thoát khỏi sự khống chế của Đại Đường nữa, đời đời kiếp kiếp ở thảo nguyên chăn cừu cắt lông, chuyện cướp bóc biên ải không còn ghi chép trên sử sách nữa.

- Tần huynh, ta nói nhiều như thế, hiện hẳn huynh đã hiểu y và Đơn Ưng ai là sói ai là cừu rồi chứ? Nếu như có một ngày y nhảy ra đường hoàng khiêu chiến với ta, ta sẽ không nói một lời lên ngựa chạy ngay, vì chứng tỏ y đã nắm chắc chiến thắng ta.

Một cuộc nói chuyện làm Lão Tần mồ hôi chảy ào ào, ông ta là một dũng tướng, chiến tranh quy củ là sở trường, nhưng liên quan tới âm mưu quỷ kế thì có phần thua kém, ông ta không thể ngờ một người lại có thể làm cùng lúc nhiều việc như thế. Vân gia hai năm trước còn là tiểu gia tộc không đáng lọt vào mắt, Vân Diệp cũng bị đám trưởng bối quát tháo sai bảo, hơi chút là đá đít, giờ có thể đá, nhưng vì sao lòng chột dạ? Tri Tiết, rốt cuộc huynh nhặt về con quái vật gì thế này?

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Vân Diệp đang đứng ở cửa cười tủm tỉm khuyên hai quan viên trèo từ cây xuống, còn đảm bảo không đánh bọn họ nữa, cười rất chân thành nhưng lòng Lão Tần lại ớn lạnh.

- Huynh cũng đừng lo y sẽ tính kế chúng ta, tên tiểu tử này dù tâm tư xấu xa, nhưng đúng là người trọng tình trọng nghĩa, vì một một ca kỹ mà dám làm việc thiên hạ không ai làm đấu với gia tộc ngàn năm, làm dứt khoát quyết liệt, tuy để lại chút hậu di chứng, nhưng đó là sơ xuất của Bách kỵ ti, đó không phải thứ mà một tên ác ôn có được. Thật không hiểu ân sư của y rốt cuộc là một nhân vật thế nào.

Vân Diệp khó lắm mới khuyên được hai quan viên xuống, còn cho họ hai túi bạc, đồng thời đảm bảo sau bữa tiệc sẽ có câu trả lời cho xa mã ti, đồng thời nộp phạt, lúc này mới cho người đánh xe đưa hai quan viên không biết may mắn hay xui xẻo đó đi.

Thấy Tần Quỳnh và Lý Tính đứng dưới mặt trợi, liền cầm cái ô lớn, chỉ lên đầu hai người, nói với Tần Quỳnh:

- Tần bá bá sức khỏe hư nhược, đứng dưới ánh mặt trời dễ bị trúng nắng, bị một trận bệnh nặng nữa sẽ tổn thương nguyên khí.

Nói rồi còn bảo người mang trà nóng tới:

- Rượu nho tuy có lợi với bá bá nhưng không được thêm đá, uống nhiều cũng không có lợi, vừa ăn cơm xong, nên uống chén trà nóng thì hơn.

Tần Quỳnh nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, rồi đột nhiên nhìn Vân Diệp bật cười, trên đời này người tài giỏi nhiều lắm, Vân Diệp chỉ là một vãn bối mà thôi, lời của Lý Tịnh chỉ là suy đoán, rốt cuộc chuyện thế nào chỉ trời mời biết, mấy chục năm kinh nghiệm sống của mình không phí, đôi mắt này vẫn nhìn rõ tốt xấu.

….

Mới sáng sớm Vân gia đã náo nhiệt quét dọn đình viện, Đại cô cô một mình bận rộn tíu tít trong ngoài, ngay cả những cãi góc thường ngày chẳng ngó ngàng tới cũng không bỏ qua, tiếng chỉ huy nha hoàn rất to, như quát thẳng vào tai. Đám nha hoàn ghét lắm, lau cửa sổ thì lau cửa sổ, nói đi nói lại làm cái gì.

Cùng Tân Nguyệt vất vả suốt cả đêm, lưng trùng gối mỏi, vậy mà chẳng cho người ta ngủ yên.

Tân Nguyện dậy sớm lắm, chẳng biết là đi làm cái gì, chốc lại vội vội vàng vàng chạy vào, trong đó có một lần còn đẩy Vân Diệp vào trong giường, còn tưởng rằng nàng lại có hứng, mừng lắm, Vân Diệp chuẩn bị lấy tinh thần đánh một trận hạ gục nàng luôn, không để nàng có cơ hội nghỉ lấy sức.

Ai ngờ người ta căn bản không có ý đó, đẩy Vân Diệp vào trong xong liền thò tay xuống dưới đệm lấy thứ gì đó, thế là hết, nhìn huynh đệ khí thế bừng bừng, Vân Diệp thở dài, ngủ làm sao nổi nữa đây.

Rửa mặt không có ai hầu hạ, chải đầu không có ai giúp đỡ, điên lên kiếm sợi giây buộc bừa tóc lại, thành cái đuôi ngựa phe phẩy sau lưng, rất là có phong cách, không ai quan tâm mà, lão tử hôm nay cứ để như vậy, cho mất mặt cả ngày luôn.

Chương 298: Hỏng Chuyện Rồi

Chẳng qua là tân cô gia muốn tới thăm, hôm nay phải oánh chết tên tiểu tử Bùi gia đó, mấy ngày trước có thư tới, đích thân thông gia công viết, thông gia công nay đã là Ích Châu biệt giá, hai năm từ huyện lệnh Thượng huyện, nhảy vọt một cái thành trưởng quan số hai của Ích Châu một trong bốn thành lớn của thiên hạ, không thể không nói sĩ đồ thuận buồm xuôi gió.

Làm quan lớn rồi tất nhiên phải suy nghĩ cho nhi tử, ông ta có ba nhi tử, trừ tiểu nhi tử năm nay mới tám tuổi chưa thể rời cha mẹ, hai nhi tử còn lại đương nhiên muốn vươn lên. Người khác vào Ngọc Sơn thư viện phải đánh nhau vỡ đầu, nhưng nhi tử mình muốn vào, chẳng qua chỉ là một câu nói. Thông gia công rất nghênh ngang, trừ hai đứa nhi tử của mình, thuận tiện đưa cả công tử nhà thứ sử tới, nói là muốn bái làm môn hạ của Vân hầu để được chỉ bảo.

Trong thư lại còn nhắc tới kim ti nam mộc mà Vân gia mua, thứ sử đại nhân bỏ công sức không ít, nay số gỗ đó xuôi dòng thuận lợi, hẳn không bao lâu nữa sẽ tới Trường An.

Vân Diệp viết thư hồi âm mới một tháng, hôm qua đã nhận được tin báo của quản gia Bùi phủ đi dò đường, nói là thiếu gia nhà hắn hôm nay sẽ tới Ngọc Sơn, xem ra bên kia chỉ đợi thư trả lời một cái là lập tức lên đường ngay, nếu không tốc độ chẳng thể nhanh như thế.

Muội phu tên là Bùi Ngọc, tự Duyên Thọ, đệ đệ của hắn tên Bùi Ưởng, tự Duyên Hỉ, một mười bảy, một mười lăm, đều là thiếu niên tốt gia học sâu xa, Vân Diệp không ngại tìm cho thư viện thêm hai học sinh tốt, chỉ mỗi tên Lệnh Hồ Đức Tháo công tử nhà thứ sử là khiến Vân Diệp phải lo lắng, hiện giờ y nhìn thấy họ kép là đau đầu, vì người họ kép mang lại cho y kích thích quá lớn, không ai dễ chọc, từ hoàng hậu tới ca ca bà ta chẳng ai là dễ chơi, dung hợp dân tộc một cái là huyết thông rối loạn, xuất hiện yêu nghiệt, không đơn thuần như người Hồ, không dễ lừa như người Hán, đều tinh như khỉ vậy.

Ngồi ở đại sảnh uống trà, hầu gia đáng thương tới ngay cả bữa sáng cũng không ai lo, uống ba chén trà rồi, càng uống càng đói, nãi nãi vào một chuyến, gọi một tiếng cháu ngoan rồi lại đi, đoán chừng ngay mặt cháu cũng chẳng nhìn rõ, nếu không nhìn thấy đầu tóc của Vân Diệp đã nổi giận rồi.

Hết cách, đành phải tự mình kiếm cái ăn, từ bếp kiếm được một miếng thịt chín lớn, còn bốc khói nghi ngút, mơ nắt xoong ra, thịt cắt thành miếng to như lòng bày tay, dày cả bằng đốt ngón tay, vốn định gắp một miếng ăn, trong lòng bực tức, gắp luôn hai miếng, vừa ra ngoài phát hiện đầu bếp vừa xong ở đây đã chẳng thấy đâu, lửa giận càng vượng, quay lại bếp, thêm một miếng nữa lòng mới thoải mái hơn.

Đánh giá quá cao sức ăn của mình, một ấm trà nóng, ba miếng thịt to, nửa lồng bánh, Vân Diệp ăn no tới muốn trào lên họng, ợ lại ợ, mãi không hết, phải đi cho tiêu. Sáng sớm không mở cửa, Vượng Tài ghé vào khe cửa nhìn ra ngoài mấy lượt rồi, bán rượu cũng sốt ruột lắm, chuyện quái gì thế này, tân cô gia tới thì ném gia chủ qua một bên à?

Mở cửa nhỏ ra, bị Vượng Tài ủi ra khỏi cửa, bên ngoài ánh mặt trời thật thư thái, chiếu lên da nóng rát, đi hai bước đã muốn uống nước rồi, Vượng Tài cũng chẳng có hứng thú dạo phố, hai huynh đệ đầu gục xuống bước lếch thếch, đột nhiên nhìn thấy cửa hiệu của Đơn Ưng, lòng máy động tới hậu viện, tay sờ mó trên khung cửa một lượt, quả nhiên chìa khóa ở đó.

Mở cửa ra, trước tiên múc cho Vượng Tài một thùng nước giếng mát, để nó uống thật thống khoái, tự mình lấy khăn ướt ấp lên mặt, nằm xuống cái xà, bóng mát thật là sướng.

Đêm qua lao động quá sức, giờ vừa mới nằm xuống là muốn ngủ, bảo với Vượng Tài ngủ nửa canh giờ nhớ gọi mình dậy, Vượng Tài đứng bên mắt lim dim mũi khụt khịt coi như đồng ý.

Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc yên lành, tiểu viện tử của Đơn Ưng thật là tốt, chưa nói cách xa đám đông, còn có một cây đại thụ che bóng, đúng là chỗ ngủ rất tốt.

Ngủ một giấc tỉnh lại tinh thần lai láng, nhưng mũi lại ngửi thấy mùi tanh thối, sau đầu có động tĩnh, bò dậy xem, một con lợn trần truồng treo lủng lẳng ngay phía sau, Đơn Ưng đang mổ bụng moi gan, làm không có chút tiếng động nào, chuyện này là không thể, Vân Diệp lấy làm lạ, mình ngủ say đến đâu cũng không thể không nghe thấy tiếng lợn kêu trước khi chết.

- Ngươi giết lợn sao không có động tĩnh gì?

- Ngươi là khách, ngủ ở nhà ta say sưa như thế, ta không nỡ làm ngươi thức giấc, cho nên trước khi giết lợn đã buộc mõm nó lại, tuy làm thế máu ra không tốt, nhưng cũng đành.

Đơn Ưng chẳng buồn quay đầu, thuận miệng đáp:- Giờ là canh mấy rồi, sao ngươi không đi học, vậy là không được, kiến thức cơ sở của ngươi không tốt, như thế không theo kịp tiến độ, càng ngày càng tụt hậu, ngươi sẽ mất đi hứng thú học tập, cuối cùng chẳng nên được việc gì, thành kẻ ngu xuẩn.

Đơn Ưng đứng bật dậy, liếc Vân Diệp một cái lại ngồi xuống, tiếp tục moi lòng lợn, không định để ý đến y nữa, là tiên sinh mà bỏ mặc học sinh, bản thân trốn đi ngủ, lười tới mức làm người ra phải sợ, còn có mặt mũi chất vấn mình, hắn thấy Vân Diệp thích hợp làm cường đạo hơn cả mình.

- Hiện giờ đã quá giờ ngọ, là giờ nghỉ ngơi của ta, trước đó ta đã nhận lời Lưu thúc ở cuối phố giúp ông ta giết một con lợn, để dùng khi nhi tử ông ta thành thân, nhân vô tín bất lập, đã nhận lời là phải làm.

Nhắc đến thành thân mới nhớ:

- Bỏ con bà, đã quá trưa rồi, tiểu tử, sao ngươi không đánh thức ta, hôm nay trong nhà có khách, hỏng việc rồi.

- Ta đã hỏi Vượng Tài, nó lắc đầu không cho ta đánh thức, mà đoán chừng ngươi cũng không muốn người khác phá hỏng mộng đẹp, cho nên kệ.

Đơn Ưng mặt rất vô tội, đương nhiên không nói với Vân Diệp rằng người Vân gia đang tìm y, đoán chừng tìm tới phát điên rồi.

Vân Diệp cười khổ vỗ lưng Vượng Tài một cái, mong nó hiểu được tiếng người thì chắc mấy trăm năm nữa mới được, xoa mặt, nhảy từ trên xà xuống, mở cửa định ra ngoài tì nghe Đơn Ưng hỏi:

- Ngươi buộc tóc như thế trông hay lắm, mai ta cũng làm thế ở thư viện được không?- Không được, thư viện có quy củ của thư viện, ngươi phải tuân thủ, ta là tiên sinh là ngoại lệ.

- Ngươi không sợ làm hư học sinh à?

- Bình thường ta không làm thế, hôm nay không ai hầu hạ, chuyên môn làm thế ra đường cho mất mặt, cho làng xóm biết hầu gia bị ngược đãi.

Nói xong nghênh ngang bỏ đi như chuyện mình làm hay ho lắm.

Đơn Ưng đóng cửa lại, tiếp tục mổ lợn, động tác đột nhiên chậm lại, lẩm bẩm:

- Biết rõ ta là sát thủ cường đạo mà còn ngủ ở nhà ta say như thế. Vân Diệp, vì lòng dạ này của ngươi, ta làm muội phu ngươi là cái chắc rồi.

Còn chưa tới nhà trên đường đã có mấy tên gia đinh chạy tới, kêu khóc nói cuối cùng đã tìm được hầu gia, nếu còn không tìm thấy lão nãi nãi đốt nhà mất, thiếu phu nhân cũng sốt ruột tới điên rồi, bỏ cả khách đó không tiếp.

Vân Diệp vừa bước qua cửa, Vân gia hỗn loạn lập tức khôi phục bình tĩnh, phó dịch đang tìm trong giếng lập tức làm bộ lấy nước, nha hoàn cúi đầu nhìn chum hoa sen cũng làm bộ tự nhiên đang cho cá ăn. Cô cô, thẩm thẩm mở cửa sổ ra nhìn thấy Vân Diệp, lau nước mắt, không tới một phút tiếng mạt chược ở trong phòng đã truyền ra.

Tân Nguyệt vừa thấy Vân Diệp, nghiến răng xoắn thịt mềm dưới sườn y, sắp xoắn thành hai vòng rồi.

- Buông tay, còn xoắn nữa đêm nay ta không về.

- Tân cô gia đã tới hơn một canh giờ, gia chủ lại không thấy đâu, tìm mãi không thấy chàng, trong nhà náo loạn, nãi nãi nói chuyện với tân cô gia mà mặt không có nổi một nụ cười, Nhất Nương trốn trong phòng khóc, cô cô thẩm thẩm không đánh mạt chược nổi nữa. Lục tung cả phủ không thấy bóng dáng chàng đâu, đầu bếp nói chằng ăn cả lồng bánh rồi biến mất, Vượng Tài cũng không thấy bóng dáng đâu, mới biết chàng ra ngoài, làm việc gì thế?

Tân Nguyện lẩm bẩm một hơi dài, Vân Diệp nghe mà bực mình, kéo nàng vào trong, vừa đi vừa nói:

- Muốn nghe nói dối thì tới phòng khách nghe, miễn lát nữa phải nói thêm một lượt, lần sau còn dám ngó lơ ta, ta sẽ chạy vào núi làm dã nhân.

Tân Nguyệt bấy giờ mới phát hiện kiểu tóc mới của Vân Diệp, vội rẽ ngang lôi y vào phòng, thoáng cái đã vấn xong tóc cho y, đội tử kim quan lên, lúc này mới cho y đi gặp khách.

Chương 299: Bạc Mồ Hôi Nước Mắt

Lão nãi nãi rõ ràng đã khôi phục bình thường, bắt đầu có nói có cười với Bùi Ngọc, hỏi một lô những lời thừa thãi.

- Duyên Thọ, thất lễ quá, vi huynh sáng sớm đi thả ngựa, ai ngờ nhìn thấy một con bướm đang từ trong nhộng bò ra, thế là nổi hứng muốn xem xem con sâu hóa thân thành bướm thế nào, không ngờ nhìn một cái mà mấy canh giờ trôi qua, đừng để bụng nhé.

Vân Diệp cười ha hả đi qua cửa, trước tiên thi lễ với nãi nãi, sau đó nói với Bùi Ngọc đã ngồi tới khó chịu lắm rồi.

Không đợi Bùi Ngọc lên tiếng, nãi nãi đã nói:

- Tốt rồi, đám hậu sinh trẻ đã tiếp lão bà này cả buổi sáng, thế là làm khó lắm rồi, lang cữu các ngươi trò chuyện với nhau, ta mệt rồi, phải đi ngủ một lúc, tuổi cao không được việc gì cả.

Nãi nãi nói đẩu đâu một hồi, được nha hoàn dìu về hậu viện nghỉ.

- Vị công tử này hẳn là Lệnh Hồ công tử hả, quả nhiên là tuấn tú, lệnh tôn làm việc ở địa phương, lần trước tiến kinh, ta có duyên gặp mặt một lần, không biết hiện có an khang không?

Nghe thấy Vân Diệp hói tới phụ thân của mình, Lệnh Hồ Đức Tháo vội đứng dậy, tạ ơn xong mới đáp:

- Gia phụ luôn tự xưng mình khỏe như trâu, nói làm quan thân dân cần có sức khỏe tốt, cho nên hiện giờ vẫn ăn ngon, ngủ tốt, không bệnh không tật. Có điều hay nhắc tới Vân hầu, lần nào cũng khen không ngớt, nói Vân hầu là bậc tuấn ngạn hàng đầu trong giới thiếu niên Đại Đường, lệnh Đức Tháo nhất định phải sớm thỉnh giáo Vân hầu.

- Nói gì tới thỉnh giáo với không, có điều công tử vào thư viện, phải chuẩn bị để chịu khổ, quy củ của thư viện thì các ngươi biết rồi, tất cả phải tự làm, không được mượn sức bên ngoài, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, hiểu chưa?

Biết tin tức bọn họ muốn nghe nhất là cái gì, Vân Diệp liền nói thẳng thừng luôn, vào thư viện thì được, nhưng đừng có hi vọng được đặc quyền nào từ chỗ y, thường ngày đến kỳ nghỉ có thể tới Vân gia ở, nhưng chỉ cần vào thư viện, không được làm trái bất kỳ quy củ nào trong đó, nếu vi phạm, chẳng những không được xử phạt nhẹ hơn, mà lại còn càng nghiêm khắc hơn.

Nhất Nương là cô nương ngoan, còn rất thông minh, biết quyền uy của ca ca không thể xúc phạm, không dám quang minh chính đại đi ra gặp khách, chỉ lộ nửa chiếc tú hoa hài ở cửa, không ngừng lay động quả cầu bông bên trên, thông qua phương thức đó nói lên sự bất mãn của mình, khách ngồi trong đại sảnh quá lâu, mau kết thúc cuộc trò chuyện.

- Được rồi, ta chỉ căn dặn thế thôi, Duyên Thọ, Duyên Hi, Lệnh Hồ, các ngươi vừa tới, còn chưa du ngoạn Ngọc Sơn, cho các ngươi ba ngày nghỉ, ba ngày sau theo ta lên thư viện, trong thời gian đó không được về nhà.

Ba người thi lễ tiễn chân, Vân Diệp chắp tay đi ra khỏi đại sảnh, không cần nhìn đã nói, mấy ngày tới không phải học lễ nghi gì hết, cùng bọn họ chơi thoải mái ba ngày đi.

Thế nhưng nghe thấy tiếng cười khúc khích, nhìn lại té ra là Nhuận Nương, đã bảo mà, Nhất Nương đâu ra lá gan to như thế, đi tới xách tai Nhuận Nương kéo về hậu viện.Khách đã có cô cô tiếp, thân phận bọn họ chưa tới lượt cần tới Vân Diệp, nếu cứ ngồi đó càng khiến bọn họ thiếu tự nhiên.

Tiền quản gia mấy ngày qua không ở trong phủ, từ lần trước nghe từ chỗ Đơn Ưng chuyện tác phường của Vân gia hiện xuất hiện chuyện bóc lột mồ hôi xương máu, Vân Diệp không thể chấp nhận được, Tiền quản gia bị khấu trừ ba tháng tiền lương, đùng đùng nổi giận dẫn hộ viện Vân gia muốn kiểm tra kỹ sản nghiệp của Vân gia một lượt, Vân Diệp muốn xem rốt cuộc chuyện nghiêm trọng tới mức nào.

Buổi chiều Tiền quản gia trở về, đứng ở trước mặt báo cáo tình hình năm ngày điều tra, chỉ nhìn ông ta mặt mày âm trầm, Vân Diệp đã biết chuyện không hay chút nào.

- Hầu gia, lão nô dùng năm ngày xem lại hết sản nghiệp của nhà ta, vấn đề rất nhiều, có một số nơi lão nô không chấp nhận được, nhưng nói cũng không ai nghe. Nhà ta không có mấy cố phần trong đó, quản sự thì toàn người trong cung ra, ngang ngược vô cùng, bộ dạng như hung thần, lão nô vừa tới là kéo đi Trường An uống rượu, không đi không được. Cho nên lão nô cẩn thận để hộ vệ lại, bản thân đi theo bọn chúng, cũng là để kéo bọn chúng đi, thuận tiện cho hộ vệ thăm dò.

- Hộ vệ của nhà ta đều là người trong trang, cho nên có thể tin được, bọn họ tự bỏ tiền mua rượu mời tiểu đầu mục của tác phường, thông lệ của quan trường là lừa trên chứ không lừa dưới. Nghe họ nói, mỏ than tháng nào cũng có người chết, nhiều nhất bọn bị sập hầm chết mười mấy người, trước kia làm việc trong tác phường là trang hộ, hiện thay hết bằng tù phạm, còn những người không biết kiếm đâu ra, những người đó không biết gì cả, chỉ biết ra sức đào than. Trước kia nhà ta dùng gỗ lớn chống hang cho chắc mới đào than, dù thế theo lời dặn của hầu gia không cho đào sâu quá mười trược, hiện giờ bọn chúng không chống gỗ mà bắt đào tới ba mươi trượng.

- Hầu gia nói đào sâu hơn mười trượng sẽ có khí độc, đám khốn kiếp đó dám đào tới bốn năm trục trượng, than ở thành Trường An không lo không bán được, nên đẩy người ta vào chỗ chết.

- Còn cả lò xi măng nữa, nhà ta thì không có vấn đề, dù trời nóng đến đâu cũng không ai dám bỏ khẩu trang, trang hộ cũng quen rồi, khó coi thì khó coi, nhưng ai cũng biết rằng hầu gia muốn tốt cho mình, cho nên quản sự nhà ta rất chú trọng, theo dõi sát sao.

- Hầu gia, lò của quan gia thì không chấp nhận nổi, xi măng đầy đất, gió thổi qua là mù mịt chỉ nhìn thấy bóng người, công tượng trên lò trong mũi trong miệng toàn là xi măng, lão nô lần trước nói với quản sự quan gia, còn bị cười nhạo, nói trang hộ ai không ăn mấy cân đất, da dày lắm, còn nói Vân gia lắm tiền đêm đốt, cho công tượng đeo cái thứ chẳng thở nổi, làm chẳng nên việc gì.- Khốn kiếp!

Vân Diệp không nghe nổi nữa, sỏi phổi đáng sợ không kém gì lao phổi, hán tử trông cường tráng sau khi bị sỏi phổi ngay cả đi đường cũng khó khăn, một người như vậy coi như bị phế rồi.

- Lò than, tiệm sắt ở phường Chiêu Quốc thì sao? Bọn họ có làm theo lời dặn của ta không?

Vân Diệp hiện đánh quản chặt nhà mình trước đã, mình thả con quái thú công nghiệp ra thì phải khống chế tốt nó, nếu không khống chế được, không bằng đừng có thứ này.

Y hơi hối hận, tri thức bách tính không theo kịp, pháp luật không có quy định, quan gia quen bóc lột, công nghiệp hóa sớm có lẽ chỉ gây hại?

- Vì sao không nói nữa? Ta hỏi phường Chiêu Quôc sao rồi?

- Bẩm hầu gia, không tốt lắm, thiết tượng vẫn như cũ, cho đồ phòng hộ không mặc, đều để ở nhà dùng như y phục mới, còn có người cắt y phục làm việc ra cho trẻ con mặt, còn nói loại vải này chắc chắn bền đẹp. Những tác phường nhỏ cũng như thế.

Vân Diệp tay chống trán không nói nổi một lời, cuối cùng đã hiểu vì sao trang phục công tác đời sau lại xấu như vậy, dù không xấu cũng bôi vẽ lên đủ thứ hình khó coi, thì ra gốc rễ là ở đây.

- Ngày mốt gọi tất cả các quản sự ở tác phường, lò mỏ, công trường về nhà, ta muốn mở cuộc họp, tiếp tục làm như thế này thì Vân gia coi như xong rồi, lấy khế ước mấy cái lò, mỏ với triều đình ra. Vân gia không cần nữa, nhà ta là nhà thanh bạch, không phải là dã thú ăn thịt uống máu, dù kiếm nhiều tiền đến đâu cũng không cần.

- Diệp Nhi, nhà ta không cần thứ bạc mồ hôi nước mắt ấy là chuyện nhỏ, nhưng làm vậy có làm mất mặt hoàng hậu nương nương không?

Không biết nãi nãi ở ngoài nghe bao lâu rồi, thấy Vân Diệp ra quyết định, lên tiếng hỏi làm thế có thỏa đáng không:

- Nãi nãi, không để ý được nhiều như thế nữa, bạc của nhà ta đều là bạc sạch sẽ, không dính chút máu nào, nếu chuyện bạc mồ hôi nước mắt này truyền đi, thanh danh Vân gia ta tích lũy mấy năm qua sẽ vứt hết. Mai tôn nhi sẽ vào cung, cùng hoàng hậu nương nương nói cho kỹ càng việc này, nếu như không sửa được, tôn nhi lập tức đem toàn bộ cổ phần tặng cho hoàng hậu nương nương, nha ta không dính dáng vào.

- Ngày một cháu sẽ triệu tập toàn bộ quản sự, đặt thành quy định vĩnh viễn, không ai được làm trái, nếu không nhẹ nhất đuổi khỏi gia môn, nặng hơn sẽ dùng tới gia pháp. Các muội muội ngày mai cũng phải tham gia, bạc mồ hôi nước mắt Vân gia không đụng vào, dù sau này bọn chúng gả đi cũng không được đụng vào, đứa nào đụng vào cháu sẽ lập tức cắt đứt quan hệ, không dung tình.

Chương 300: Vân Diệp Cáo Trạng

Nãi nãi biết Vân Diệp đang giận, nhưng không ngờ Vân Diệp giận đến thế, y thương mấy muội muội tới tận xương tủy rồi, nay nói ra những lời như vậy, có thể thấy y căm hận việc làm của quan gia ra sao.

Gia chủ đã ra quyết định, lão nãi nãi không thể phủ quyết, dù là sai, lão nãi nãi cũng sẽ kiên định đứng ở bên Vân Diệp, tối nay phải gọi toàn bộ phụ nhân trong nhà tới cảnh cáo, đó là giới hạn của tôn tử, không được vượt qua.

Vân Diệp trước kia đã tới những nhà xưởng bóc lột, trơ mắt nhìn công nhân bị máy nghiền nát tay mà không cứu nổi, biện pháp an toàn gần như không có, vậy mà mỗi ngày phải làm hơn mười tiếng, xảy ra chuyện thì ông chủ chỉ nói một câu " làm trái quy định" thế là phủi sạch hoàn toàn trách nhiệm, nhìn người bị thương khiêng đi, tiếng kêu xé tim gan mà không ai để ý, Vân Diệp liền nộp đơn thôi việc, lần đó hơn bốn trăm công nhân bỏ việc quá nửa.

Núi xa như lông mày, trắng sáng như móc câu, chuyện cũ đã trôi qua lại xuất hiện sống động trước mắt, ta chỉ là cây cỏ, trước giờ đều thế, trước bị người ta chà đạp, giờ há không phải? Trước chỉ là đau đớn thể xác, hiện thống khổ đâu phải chỉ là thể xác. Con người cần có chút tinh thần tự ngược, duy chỉ có tự ngược mới khiến mình sinh ra sức mạnh lớn hơn.

Giữ vững bổn phận làm người là điều luật Vân Diệp tự định ra cho mình ở Đại Đường, kiếp trước hèn nhát, vô dụng không được lan tới cả kiếp này, giống như ném cá mắc cạn trở lại biển, có thể ném con nào tốt con đó.

Vân Diệp tới hậu hoa viên đi lại rất lâu, không phải là không muốn ngủ, mà là ban ngày ngủ quá nhiều rồi, giờ không ngủ nổi.

Tân Nguyệt dẫn hai nha hoàn tới, tay một nha hoàn còn có khay gỗ, trên khay có mấy món ăn vặt, còn có một bầu rượu, vẫn là lão bà thương mình, vừa rồi mình mới gãi miệng mấy cái đã có người mang thức ăn tới.

Một đĩa đậu hũ, một đĩa rau trộn, mấy con cá nhỏ rán giòn, thêm vào thịt bò không biết kiếm đâu ra, Vân Diệp rất hài lòng, xoa tay ngồi xuống bàn đá. Tân Nguyệt đuổi y đứng dậy, tải một cái đệp lên tảng đá rồi mới cho y ngồi, đèn lồng treo trong đình, cho nha hoàn đi hết, tiểu đình thành thiên hạ của hai người.

- Phu quân đừng giận, trên triều đường không có chuyện sạch sẽ, nhà ta sống cuộc sống của nhà ta, không nhìn cho thanh tịnh, chàng đừng hi vọng những kẻ ngu xuẩn kia làm được việc vừa ý mình. Nhà ta lại chẳng phải tiểu hộ mà tiền gì cũng lấy, tối nay nãi nãi đã nói cho bọn thiếp ngọn nguồn, mấy đứa muội muội đều sợ hãi, thề không bao giờ làm chuyện thất đức, lo tốt chuyện nhà ta là được, chuyện bên ngoài chàng quản ít thôi.

Vừa nói vừa rót rượu cho Vân Diệp, thấy y uống hết, lại rót một chén nữa:

- Phu quân cứ ăn uống nghe thiếp thân nói chuyện phiếm cho, suốt ngày vất vả chính vụ, chẳng để ý được tới chuyện nhà nữa, phu quân của thiếp vì cái gì mà cứ bị những chuyện đáng hận làm phiền lòng.

- Chàng là người phú quý, trời sinh có mệnh thiếu gia, thiếp nghe thẩm thẩm kể, khi nhà ta gặp họa lớn nhất thì chàng được sinh ra, a nương vì cứu mạng chàng, vừa sinh xong đã bế chàng chạy ra khỏi nhà, a nương qua đời rồi, nhưng chàng được lão thần tiên đưa đi, sống còn hơn cả thiếu gia hào môn, chưa bao giờ nếm chút khổ cực nào.

- Nói cách khác ông trời không muốn chàng chịu khổ, nghĩ mà xem a nương, rồi mọi người như công công, a da đều vì chàng được sống tốt nên mới liều mạng. Cho nên chàng cứ thoải mái nằm ở nhà, đừng nghĩ những chuyện xấu nữa, để thiếp hầu hạ chàng hưởng phúc là được.

Nghe những lời an ủi của Tân Nguyệt, Vân Diệp không biết phải đối diện thế nào, đúng là dở khóc dở cười, đành kéo Tân Nguyệt vào lòng, Tân Nguyệt hoảng hồn chưa kịp phản ứng thì Vân Diệp đã đặt lên môi nàng nụ hôn dài nóng bỏng, đấm lên vai Vân Diệp mấy cái tượng trưng, rồi môi lưỡi hửng ứng nồng nhiệt, hai tay Vân Diệp tìm lên đồi ngực mềm mại, lưỡi cũng từ từ qua chiếc cổ thanh manh, trêu chọc nụ hoa dưới lớp áo mỏng …

Thiếu nam thiếu nữ đều có thân nhiệt rất cao, mùa hè lại nóng bức, hai người dình vào nhau chẳng mấy chốc đã toát mồ hôi, yếm ngực của Tân Nguyệt bị kéo lệch, lộ ra nửa bầu vú tròn trịa, tóc tai xõa xượi, đôi mắt long lanh nước, chiếc mũi nhỏ thở ra luồng hơi nóng rẫy gấp gáp.

Hai vừa rồi đã uống hết bầu rượu, tửu lượng của Tân Nguyệt không tốt chút nào, nàng đã ngả ngả say, hơi nóng ngày càng dâng cao, hai gò má đỏ lựng đáng yêu vô ngần, bỏ hết sự dè dặt, đứng dậy cởi ảo, chiếc váy xanh nhẹ tựa bông rơi xuống, rồi tới chiếc yếm hồng đào, tới khi không còn mảnh vải nào che thân, làn da láng mịn như gốm sứ, bờ vai thanh mảnh, bầu ngực đầy đặn, vòng eo vừa vòng ôm, cặp đùi trắng nõn nà.

Vân Diệp cảm thấy nhiệt độ như tăng lên vài độ nữa rồi, nuốt ực nuốt bọt ngồi ngây ra như thằng ngốc, Tân Nguyệt ngồi vào lòng Vân Diệp, tay phải ôm lấy cổ y, bờ môi tươi tắn động lòng người ghé vào sát tai y nói:

- Phu quân ngửi xem nước hoa mới của thiếp có thơm không?



Trên con đường đi vào điện Cam Lộ, có ba người lề mề tiến về phía trước, thái tử Lý Thừa Càn mang theo một cái gông tinh xảo đi trước dẫn đường, tựa hồ có chút hưng phấn, Vân Diệp mang một cái đi ở giữa, tay còn cầm một cuộn văn thư, Hà béo mang một cái gông thực sự mặt ủ dột đi cuối cùng.

Đây là sáng sớm, tảo triều vừa mới xong, là quãng thời gian bận rộn nhất trong cung, trên đường hoạn quan và cung nữ qua lại rất đông, thấy ba người họ đều khom người thi lễ, vẻ kinh ngạc trong mắt không sao che giấu được.

Trong ba người thì thái tử thản nhiên nhất, vẫn cứ đi lại như bình thường, thấy sắp tới điện Cam Lộ rồi, Hạ Thiệu không dám tiến thêm một bước nào nữa, giọng như khóc:

- Hai vị gia gia muốn cái mạng của tiểu nhân à, các vị một là thái tử, một là hầu gia, tiểu nhân chỉ là một tên tử tước nhỏ xíu, còn là thương cổ, chẳng may bệ hạ nổi giận, chém đầu tiểu nhân chẳng cần qua tam nghị, hai vị đại nhân đại lượng, tha cho tiểu nhân một lần được không?

Thái tử dừng chân hỏi Vân Diệp:

- Ngươi thấy cách này ổn không? Ba chúng ta liệu có bị phụ hoàng xử phạt không? Cho dù phụ hoàng ta không để ý thì tính khí mẫu hậu ta ngươi chẳng lạ gì, dù kết quả ra sao một trận đòn là chắc rồi, nghĩ cho kỹ.

Vân Diệp chưa kịp nói thì lời của thái tử đã cấp cho Lão Hà dũng khí lớn:

- Điện hạ nói ba chúng ta tối đa chỉ bị đánh đòn? Không bị chặt đầu?- Chặt đầu cái rắm, chuyện này phải xử lý nhanh, nếu không phát triển tới mức không thể thu thập, đám chó má đó đã nếm được mật ngọt, phải nhân lúc manh nha dùng biện pháp mạnh bóp chết. Giờ mới là giai đoạn liếm máu, nếu tới lúc uống máu rồi thì bệ hạ chặt bao nhiêu cái đầu cũng không lật ngược lại được, đó là quán tính tư bản, nó sẽ ăn thịt người.

Vân Diệp bực mình nói với cả hai, khi tới Lý Thừa Càn đã nói mấy lần, có mấy cái lò xi măng với tác phường thôi mà, hắn đi một chuyến là đủ khiến đám xiểm nịnh kia tan biến, không cần nghiêm trọng tới mức cáo trạng lên hoàng đế.

Kết quả bị Vân Diệp nhạo báng một trận, đám người đó đều là nô tài trong cung, vì lợi ích của gia chủ nên mới làm thế, vì gia chủ giảm bớt chi phí, đem lại lợi nhuận to lớn hơn, đứng ở lập trường nhà tư bản là nên thưởng lớn, chứ không phải là trừng phạt, ngươi là nhi tử của nhà tư bản lấy cớ gì trừng phạt bọn chúng? Không sợ mất lòng người à?

- Nếu như bị bốc lột là tù binh ngoại tộc thì chuyện này ta chỉ thưởng đám quản sự kia, không hỏi tới làm gì, nhưng bọn chúng ngược đãi con dân chính nhà mình thì không được, con dân là gốc. Chúng ta muốn hưởng vinh hoa phú quý yên lành thì phải đối xử tốt với bọn họ, cho bọn họ thịt để ăn, áo để mặc có thể bọn họ mới ủng hộ tài phú vô sỉ của chúng ta. Cho dù ngươi có cưới tám trăm lão bà thì tối đa cũng chỉ chửi ngươi là đồ dâm dục, chứ không cầm đao hận không thể xẻo thịt ngươi. Khi ngươi chuẩn bị bắt nạt ngoại tộc khác còn liều mạng giúp ngươi. Không đối xử tốt với bách tính là đầu bị lừa đá rồi.

- Lời này nói đúng, thời gian trước phụ hoàng nói bách tính là nước, hoàng gia là thuyền, nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, muốn ta không được xem nhẹ nỗi khổ của bách tính, phải đặt lợi ích của họ lên hàng đầu như thế giang sơn Lý gia mới mãi mãi bền vững, Diệp Tử, trận đòn này ta chịu cùng hai ngươi.

Hiện trình độ nói chuyện của Lý Thừa Càn lại nâng cao lên rồi, hơi một chút là trích kinh dẫn điễn, còn lấy lời cha hắn ra, làm rất thuần thục, văn võ toàn triều khen thái tử anh minh, đã có phong phạm trữ quân một nước, đều do bệ hạ biết dạy bảo.

Trong mắt Vân Diệp thì toàn là lời rắm thối rỗng tuếch, không có lấy chút nội dung thực chất nào, nhưng trong mắt thần tử, đó là người kế thừa hoàng đế tốt nhất, những năm qua thái tử một chút dấu hiệu không tốt cũng không có, đối xử chân thành, dũng cảm với kẻ địch, làm việc quả quyết, khoan dung với thần tử, đúng là phiên bản của bệ hạ, không phải thứ giả lương thiện Tùy Dương đế có thể so được.

- Ngươi toàn kiếm lời dễ nghe mà nói, ngươi cho rằng chuyện này không liên quan tới ngươi à? Hoàng hậu mới sinh xong, cho ngươi thêm một muội tử, chưa được thấy, chỉ nghe nói là vô cùng đáng yêu, mỗi điều là sức khỏe quá kém, đợi thêm vài tuổi nữa ta sẽ đem công chúa tới thư viện, mời Tôn đạo trưởng điều dưỡng thân thể từ nhỏ, như thế công chúa nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh.

- Bệ hạ đặt tên cho công chúa là Hủy Tự ( tê giác cái), không phải là muốn công chúa trưởng thành tráng kiện sao, không khí trong hoàng cung không tốt, muốn tráng kiện phải tới thư viện. Nương nương lo cho tiểu công chúa, không có thời gian quản việc nhỏ, ngươi là nhi tử không làm thay thì ai làm.

- Diệp Tử đừng nói nữa, toàn nói những lời không nên nói, ngươi dám nói nhưng ta không dám nghe, chỉ cần không bị chém đầu, ăn trận đòn là chuyện nhỏ, ca ca chịu cùng ngươi.

Hà Thiệu cuối cùng đã hiểu, Vân Diệp không định đưa chuyện này ra triều đường, lén lút đi tìm hoàng đế yêu sách, nghĩ tới thủ phạm chính là hoàng đế, tòng phạm là hoàng hậu, thái tử cũng là tòng phạm, mình là tên tòng phạm xếp hạng chót thì thấy bản thân trở nên cao lớn, được phạm pháp cùng hoàng đế, mộ tổ chắc là bốc khói đen kịt rồi.

Trong điện Cam Lộ, Lý Nhị đang húp cháo, cháo hạt sen mà Tôn Tư Mạc kê, ông ta chưa bao giờ đứt đoạn, tựa hồ hiệu quả lắm, bệnh đau đầu lâu lắm rồi không bị nữa, cái bụng phệ cũng nhỏ đi một vòng, làm ông ta rất vui vẻ. Nghe nội thị bẩm có thái tử, Lam Điền hầu và Chính huyện tử tới kiến gia, Lý Nhị vẫn húp cháo, chỉ nâng tay lên bảo cho bọn họ vào, Vân Diệp hiện không có chuyện gì thì đánh chết cũng không vào hoàng cung, giờ lại tự chui đầu vào miệng hổ là sao? Ông ta không nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của nội thị.

Trang phục của ba người rốt cuộc khiến Lý Nhị thất kinh, từ lúc vào cả ba quỳ xuống đất không đứng dậy, bộ dạng thỉnh tội. Thái tử, Vân Diệp còn đỡ, Hà Thiệu thì mặt dán xống đất, toàn thân run lẩy bẩy, dáng vẻ tiêu chuẩn của kẻ làm việc trái lương tâm.

- Ba người các ngươi làm chuyện xấu gì mà tự mang gông xiềng, nói ra, trẫm sẽ giao hữu ti thẩm tra.

- Hài nhi thân là trữ quân, thấy chuyện ác mà không báo, là chưa tròn chức phận, xin phụ hoàng giáng tội.Lý Nhị hiểu rất rõ nhất cử nhất động của Lý Thừa Càn, thời gian qua càng thêm cần mẫn, chuyện chẩn tai làm đúng quy củ, không nghe nói có chút sai sót nào, thấy chuyện ác mà không báo, hừ, nhất định là tên gian thương béo kia làm. Vân Diệp chưa tới mức phạm sai lầm đó, thái tử nể mặt Vân Diệp không ra tay, Vân Diệp lại làm ngược với đời, tự mình vạch trần sự việc ra, mong được xá miễn. Nhất định là thế rồi, chỉ là tiểu tử à, trẫm đang buồn vì không nắm được đuôi cáo của ngươi, nay ngươi tự nạp mạng, trẫm xử lý một lượt, lấy lại công bằng cho nữ nhi của trẫm.

Nghĩ tới đó là Lý Nhị sướng tới cười lộ răng ra ngoài, ông ta không tin Vân Diệp phạm vào sai lầm mang tính nguyên tắc. Cùng lắm phạm vào tội sơ xuất, hiện giờ tự thỉnh tội, nhất định xử lý xong rồi. Tên tiểu tử này xưa nay xử lý hậu quả rất tốt, có điều cứ đánh trước tính sau.

Nghĩ tới đó Lý Nhị khoan khoái ra lệnh:

- Người đâu, đem Vân Diệp và Hà Thiệu ra đánh ba mươi gậy lớn, thái tử về cung hối lỗi, cấm túc ba ngày.

Thái tử trố mắt, Vân Diệp cũng trố mắt, Hà Thiệu choáng váng, hoàng đế không hỏi rõ trắng đen đã đánh luôn, có thể thấy dục vọng đánh người của hoàng đế mạnh cỡ nào.

- Bệ hạ trách phạt thì tất nhiên vi thần chịu, nhưng ba người thần chỉ là tòng phạm, thủ phạm chính vẫn tiêu dao ngoài vòng pháp luật, có phải là bỏ lớn tìm nhỏ không ạ?

- Còn có thủ phạm chính à? Mau nói ra, trẫm xử lý hết, để ngươi ăn đòn tâm phục khẩu phục.

Vân Diệp trình văn thư lên, nội thị nhận lấy trải trước mặt Lý Nhị, chỉ xem qua tiêu đề là ông ta ngẩn cả người, lòng mơ hồ có cảm giác không lành, xem tiếp nội dung, làm rõ từng chuyện một, bất giác cũng đau đầu.

Ở sau màn Trường Tôn thị chắc là vừa mới cho Tiểu Hủy Tử bú xong, nghe nội thị bẩm báo xong thấy có chuyện náo nhiệt để xem rồi, liền bế nữ nhi tới tiền sảnh, thấy ba người quỳ trên mặt đất, Lý Nhị thì mày nhíu chặt không nói không rằng, hỏi:

- Bệ hạ cớ gì mà mặt ủ mày chau, ba bọn chúng phạm chuyện lớn cỡ nào khiến bệ hạ phiền não chứ, trách phạt một hồi là xong, cần gì phải tổn hao tinh thần.

Tâm tư bà ta và Lý Nhị giống nhau, không cho rằng có chuyện gì lớn xảy ra.

- Hoàng hậu, nàng tới đúng lúc lắm, quỳ trên mặt đất là ba tên tòng phạm, còn hai phạm nhân nữa chưa bắt được, trẫm đang vì chuyện này mà phiền não đây.

Trường Tôn thị nghe thấy liên quan tới triều chính thì không nói nữa, chuẩn bị lui ra sau màn, bà ta chưa bao giờ phát ngôn ở đại sự triều chính.

- Hoàng hậu chậm đã, nàng không muốn nghe phạm tội cùng ba tên khốn này là ai à?

Lý Nhị quay đầu lại hỏi:

- Thiếp thân là chủ hậu cung, chuyện triều đường không nên hỏi tới, càng không nên lắm lời.

Nói thì hay lắm, nhưng chân dừng lại, lỗ tai dựng lên chuẩn bị nghe xem ai có bản lĩnh để thái tử làm tòng phạm.

- Hừ, hừ, theo lời Vân Diệp tấu, thủ phạm chính là trẫm, hoàng hậu nàng là tòng phạm số một, nàng thử nghe vài câu nhé, thần thường nghe, trên không tu đức, dưới ắt học theo, nay trên núi than, quỷ kêu liên miên, dưới chốn đất sâu, oan hồn lượn lờ, cách địa ngục chỉ có mấy xích. Xi măng có độc, bụi vào lồng ngực, không tới hai năm, kẻ tinh tráng không còn đủ sức trói, độc trên nhân dan chỉ đến thế là cùng. Văn chương thì còn tạm được, chỉ là chuyện tấu này, dưới tấu trên là có tội trước, người đâu, kéo cả ba ra đánh hai mươi gậy rồi luận sao.

Trường Tôn thị mày dựng ngược, hung dữ quét mắt nhìn cả ba, nói với nội thị:

- Đánh cho mạnh vào.

Lý Thừa Càn rất muốn nói mình vô tội, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt vảo, hiểu trận đòn này mình nhận thay cho mẹ. Vân Diệp mặt như quả mướp đắng, Lý Nhị hình như rất muốn đánh mình, lần trước đã uy hiếp rồi, không ngờ giờ thành sự thực, mình tấu trực tiếp lên hoàng đế, không qua tam ti đã suy nghĩ tới thể diện của hoàng gia lắm rồi, vả lại mình và Hà Thiệu nhận tội, tức là chuẩn bị gánh chịu hậu quả, chỉ vì muốn một ý chỉ, để mình ra mặt chỉnh đốn mỏ than, ngay dê thế tội cũng chuẩn bị xong, ai ngờ vẫn không thoát khỏi một trận đòn.

Hà Thiệu cười trộm, đây là vinh diệu của Hà gia, về nhà có thể khoe với đám thê thiếp rồi, mình và thái tử, hầu gia cùng bị hoàng đế đánh, nguyên nhân là vì dâng tấu nói hoàng đế, hoàng hậu sai, ai có cái gan này chứ, trừ Hà gia ra chẳng còn ai, đương nhiên Vân gia cũng được hắn nhắc qua, lòng đầy hưng phấn chuẩn bị ăn đòn.

Nhìn ba người bị thị vệ kéo ra ngoài, Trường Tôn thị định nhận tội, bà biết Vân Diệp không có chứng cứ không nói, y nói có loại chuyện này là nhất định có.

- Nàng hoài thai mười tháng, lại vừa sinh con, đâu có tinh thần lo chuyện nội phủ, có tội là trẫm, không liên quan tới nàng. Vân Diệp xử lý chuyện này rất tốt, dâng tấu sớ lên chúng ta, để chúng ta có đường xoay chuyển, bản thân y còn cam tâm làm dê thế tội, hiếm có. Hoàng hậu, sự quản giáo của nàng rốt cuộc đã có tác dụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau