ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Lời Khuyên Của Lý Khác

Đây là việc Vân Diệp thích nhất, nói chuyện ở chỗ này càng tiếp cận hậu thế, thấy bản thân mỗi ngày biến những thiếu niên hơn mười tuổi này thành một con người khác của mình, y thấy cao hứng từ đáy lòng.

Đối với lý giải về lực, mười hai người này đã hoàn toàn nắm giữ, nhất là nói đến lực ma sát, làm cho Lý Thái triệt để lâm vào trầm tư, hắn đang suy nghĩ guồng nước của mình.

Hiện ở trên trời thỉnh thoảng có các vật kỳ quái rơi xuống, thậm chí có một con heo phá vỡ cửa sổ rơi lên bàn của Lý Cương tiên sinh, hứng thú đối với nhảy dù không chỉ một mình Lý Thái, mãi đến khi có một ngày Mạnh Bất Đồng nhảy dù từ trên trời xuống, lão tiên sinh đã triệt để tức giận, Mạnh Bất Đồng sợ đến đái ra quần chờ đến ngày thư viện ban thưởng lại là 10 hèo vào mông.

Thư viện không thể quản, Lý Cương sầu đến nỗi mấy sợi tóc đen cũng thành bạc, Ngọc Sơn thư viện khác với các thư viện khác, các học sinh không có an phận thủ mình, Lý Bằng Trình, đứa con lớn của nhà Lý Đại Lượng đến thư viện chưa đến bảy ngày hiện tại mỗi ngày hô hào chạy khắp sân bóng, đá ngã đối thủ vô số, bị hèo còn tính chết không đổi.

Trước đây đó là một đứa trẻ tốt, khiêm tốn hiểu lễ, hào hoa phong nhã, mặc dù nói chuyện có hơi trở ngại nhưng cũng không gây trở ngại lòng cầu học của đứa bé này, để nó và bọn Đoàn Mãnh, Trình Xử Lượng ở chung một KTX mình còn lo lắng đứa bé tàn tật này sẽ bị khi dễ, ai ngờ trong thư viện khiến người ta không bớt lo nhất chính là Lý Bằng Trình này, Đoạn Mãnh chịu không nổi nó nói chuyện muốn đánh nó, trước đó nói rõ, không phải vì ngươi nói chuyện không lưu loát mới đánh ngươi, là bởi vì một nam tử hán đại trượng phu ngay cả đầu lưỡi của mình cũng khống chế không tốt, quá không tiền đồ mới đánh.

Trong phòng bí mật phía sau phòng học hai người đi vào, đi ra là Lý Bằng Trình, mặc dù viền mắt bầm tím, mũi chảy máu, miệng càng không ngừng kêu thống khoái, nói một chàng rất có thứ tự, từ đó sau sau hắn liền thích tất cả các loại hoạt động có quan hệ với bạo lực, vả lại dạy mãi không sửa.

Các học sinh của thư viện chưa bao giờ đả kích khiếm khuyết của người khác, chuyên môn khiêu chiến điểm mạnh nhất của ngươi, Lý Thái trên học nghiệp có thể đem họ vứt ra tám con đường, ở lớp võ dũng vẫn sẽ bị đánh cho la oai oái, trong thư viện có được cơ hội ngược đãi Lý Thái không nhiều lắm, cho nên mỗi lần đối thủ hắn được phân đều toàn lực ứng phó, thường lúc này Lý Khác vừa vặn hoàn thắng đối thủ, sẽ báo thù cho đệ đệ của mình, đánh cho đối thủ của Lý Thái tơi bời, cứ như vậy sẽ khiến nhiều người tức giận, lập tức sẽ có người to con nhảy ra ôm chuyện bao đồng, tỷ như Đoàn Mãnh, lại tóm Lý Khác đánh cho một trận, về phần Đoàn Mãnh bởi có biểu hiện của thượng giai nên mới khiến Lý Bằng Trình thấy hứng thú... Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hai anh em Lý Thái, Lý Khác bầm tím mặt mày hồi cung, kể cho phụ hoàng mẫu hậu của mình chiến tích huy hoàng đại sát tứ phương của mình, con trai, cho tới bây giờ đều không nói mình bị đấm đá bao nhiêu, chỉ biết kể ra mình đánh người khác thê thảm thế nào, về phần khóe miệng bầm tím đó hoàn toàn là không cẩn thận, hoặc là bị đánh lén gây nên.

Nhất cử nhất động mỗi ngày của hai anh em hắn đều sẽ có người viết lại đăng báo Lý Nhị, Lý Nhị sao lại không biết chúng bị ai đánh, nghe hai anh em nó tâng bốc cho nhau cũng không vạch trần, cười tủm tỉm nghe hết, sau đó giao Lý Ảm, Lý Hữu 12 tuổi cho hai anh em khi về thư viện dẫn đi cùng, nguyên nhân chính là hai tên này đã biểu hiện ra mặt phẩm chất ác liệt.

Trong số các con trai của Lý Nhị, Lý Thừa Càn một mình ở đông cung, Lý Thái, Lý Khác ở trong thư viện thời gian dài, ba đứa này đều bận việc của mình, hơn nữa đều làm được rất tốt, đây là điểm Lý Nhị vui mừng nhất, huynh đệ ba người tạm thời không có xung đột trên lợi ích, mỗi người một việc, hình như có xu thế càng đi càng xa.

Trong hoàng cung đã bị Lý Ảm, Lý Hữu khiến cho gà bay chó sủa, thậm chí phát sinh cả việc chúng dâm loạn cung nữ, Lý Nhị nhìn hai đứa con lớn anh khí bức nhân bên cạnh, lại nhìn đứa con út khúm núm quỳ gối phía dưới, run như cầy sấy, xoa huyệt Thái Dương âm thầm khổ não, lẽ nào cách mình giáo dục con cái kém xa thư viện?
- Lý Ảm, Lý Hữu, hai đứa mày bắt đầu từ ngày mai đến Ngọc Sơn thư viện học, về phần quy củ, hai huynh trưởng sẽ nói cho chúng mày, học kỳ này vô sự thì không được hồi cung.

Dương phi biết Lý Ảm mà đến thư viện sẽ ăn không hết vị đắng, Lý Khác còn đỡ, từ nhỏ hiểu chuyện, ở bên ngoài còn làm cho nàng yên tâm, nhất là một năm nay, đã mơ hồ có uy nghiêm của vương gia, còn không đến hai năm nữa sẽ tựu phiên, nàng rất có lòng tin đối với đứa con trai lớn của mình, tương lai sẽ là một vị vương gia tốt, nhưng Lý Ảm, không biết không đúng chỗ nào, từ nhỏ đã rất tệ, tiên sinh trong cung bị nó trêu cợt vô số lần, nhắc tới nó liền lắc đầu, hiện tại lại chơi cùng Lý Hữu, càng làm cho nàng lo lắng, hôm nay có ca ca hắn chiếu cố, nói không chừng sẽ đổi được tính.

- Ca ca, trong thư viện có gì vui không, huynh đệ chúng ta liên thủ, làm trùm thư viện, bắt bọn kia cúi đầu nghe theo, đem vàng bạc tài bảo của nhà họ hết thảy đều dâng lên cho chúng ta.

Lý Ảm hùng tâm bừng bừng đưa ra dự định xưng vương xưng bá.

- Tiểu Ảm, ta nói cho đệ rồi, ở trong thư viện tên tuổi của vương gia không hữu hiệu?

Lý Khác cười khổ nói với đệ đệ, tính nết này ở trong thư viện không bị ngược đãi chết mới là lạ, xưng vương xưng bá, nằm mơ đi.

- Lẽ nào họ dám đánh ta?Lý Ảm mắt trợn trừng.

- Đệ nghĩ vết bầm trên miệng ta từ đâu mà có, đến thư viện rồi, bản thân đệ phải tự làm lấy tất cả, mỗi ngày trời chưa sáng thức dậy, gấp chăn mặc quần áo, xách nước nấu cơm, đều phải bản thân đệ hoàn thành, trước đây còn có bàng thính sinh của thư viện giúp, hiện tại tất cả bàng thính sinh đều chuyển chính thức rồi, cho nên việc của mình phải tự mình làm.

- Đệ là vương gia, đánh chết đệ cũng không làm mấy việc nhà tiện nhân mới làm.

Lý Ảm vẻ mặt quật cường.

- Vương gia, tiểu vương gia trong thư viện ít cũng mười người, họ đều thành thật làm việc của mình, thư viện sẽ vì đệ mà ngoại lệ sao? Tiểu Ảm, nói cho đệ một việc, tính tình của đệ tuyệt đối trốn không thoát xử phạt, có một điểm đệ nhớ kỹ, thà rằng bị hèo, tuyệt đối đừng bị giam, nhớ kỹ.

- Đệ bị hèo?

- Lấy tính tình của đệ nhất định sẽ dính, tuyệt đối đừng để bị cấm đoán, thái tử, Vân Diệp, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân, Trưởng Tôn Trùng đều ăn vị đắng bên trong, ca ca tuyệt không hy vọng đến lúc đó đệ bị người khác kéo ra, thân thủ của Đòan Mãnh ca ca cũng đánh không lại, chẳng qua bị giam bốn ngày, ngay cả bước đi cũng không biết, nhất định nhớ kỹ.

Lý Ảm nuốt nước bọt cái ực, hắn nghe được ngay cả thái tử cũng chạy không thoát độc thủ của thư viện, biết lần này mình chạy trời không khỏi nắng rồi, sợ hãi cầm lấy tay ca ca:

- Ta ở chung với ca ca.

- Không có khả năng, thư viện sẽ không để cho sơ cấp sinh ở trong KTX của cao cấp sinh, khả năng lớn nhất đệ sẽ ở cùng với tân sinh, bốn người một gian.

Chương 277: Lý Hữu Đổi Tim

Dương phi rồi Âm phi, cả đoàn người rầm rộ đưa Lý Ảm, Lý Hữu đi học, ngựa tới chân Ngọc Sơn, Dương phi đã thích nơi này, không những cái nóng tan biến hết, nông xá xung quanh chỉnh tề, đặc trưng của Quan Trưng có nửa nhà quét vôi trắng, thêm vào ngói đỏ, nhìn đã thấy không khí tươi vui, đường xá rộng rãi, bằng phẳng không xóc nảy, hai bên đường không ít tửu quán, trà lâu cung cấp chốn nghỉ chân, một khung cảnh thái bình.

Bà ta đã mười năm rồi chưa bước qua cửa cung, nhìn cái gì cũng mới mẻ, cảnh tan hoang nhìn thấy năm xưa vẫn in dấu trong lòng, cho rằng đó là do phụ thân mình tạo nghiệt, giờ thấy bách tính an cư lạc nghiệp, tất nhiên tâm kết cởi bỏ, vén rèm xe nhìn suốt.

Lý Khác đích thân đánh xe cho mẫu thân, ngồi ở càng xe thi thoảng kể cho bà ta nghe nơi này là đâu, nơi kia có chuyện gì kỳ lạ, còn chỉ vào cột khói đen, nói đó là lò xi măng, thứ đó hiện rất hữu dụng, quan phủ ngày đêm đốt không ngừng cũng không đủ dung, tương lai mình đi Thục, thế nào cũng không thể thiếu xi măng.

- Khác Nhi, đệ đệ con ngang bướng thành tính, liệu có thể nhờ các tiên sinh nương tay cho không, nó còn nhỏ, xử phạt nên nhẹ một chút, mẹ nghe con nói những biện pháp đó, chẳng khác gì quân luật.

Nhìn đủ cảnh trí, tát nhiên lo lắng cho đứa con không chịu yên phận của mình.

- Mẹ, mẹ nói đúng rồi đấy, trong thư viện thi hành chính là quân pháp, hoặc là ăn đòn, hoặc biệt giam, không có lựa chọn thứ ba. Tiểu Ảm ăn đòn là cái chắc rồi, có điều mẹ chớ lo, nam tử không chịu chút khổ cực thì không thành tài được.

Lý Khác hiểu Lý Ảm ăn đòn chắc rồi, không cần nghĩ tới nữa, chỉ giới thiệu:

- Lần này mẹ có nửa tháng nghỉ ngơi, vừa vặn con đưa mẹ đi ngắm sơn thủy, nếu mẹ có hứng thú có thể đi nghe Lý Cương tiên sinh, Ngọc Sơn tiên sinh, Nguyên Chương tiên sinh, Ly Thạch tiên sinh giảng bài. Bốn vị tiên sinh này đều là hồng nho bác học, giảng bài cực hay, đôi khi con cũng chẳng muốn hết giờ. Muốn nghe chuyện mới lạ thì đi tới lớp của Vân Diệp, đủ các loại chuyện không tưởng tượng nổi, nhưng tư duy luận điệu quái lạ, sẽ không uổng chuyến đi này.

- Còn mời Tôn đạo trưởng kiểm tra sức khỏe cho mẹ, không còn bệnh lung tung trong cung nữa, cách rèm xem được bệnh mới là lạ, lần trước hoàng hậu nương nương cũng do Tôn tiên sinh bắt mạch ngay trước mặt, lần này mẹ cũng như thế, hẳn trong cung không trách.

- Trong thư viện còn có một bộ xương rồng khổng lồ, to bằng nửa gian phòng, cái răng thôi cũng dài hơn cả xích, là cự thú viễn cổ thực sự. Còn có cái đại môn quái lạ, đi vào bên trái, nếu không biết cách đi, sẽ ra bên phải, là cơ quan do Công Thâu gia làm, bọn họ là hậu duệ của Lỗ Ban.

- Trà tươi của Triệu tiên sinh, thức ăn của Vân Diệp là những thứ không thể bỏ qua, thả bè trên sông Đông Dương, núi xanh liên miên, nước biếc mênh mông, nhất định mẹ rất thích.

Lý Khác thao thao bất tuyệt kể cho mẹ mình những an bài của bản thân, muốn mẹ mình được nếm trải toàn bộ hành phúc mà cả đời cũng không được nếm trải qua, cả đời bị nhốt trong thâm cũng, không thể nói đó không phải là một sự dày vò.

Lý Ảm đã quên khuấy mất lời cảnh cáo của ca ca, ngồi chiếc xe ngựa gọn nhẹ của Lý Khác, phòng như bay trên đường. Lý Hữu trông mà thèm, nhảy từ xa giá của mẫu thân xuống, gọi Lý Ảm, hai người lên xe ngựa, đuổi xa phu đi, tự mình điên cuồng đánh ngựa, khiến người đi đường kinh hãi né tránh, cả hai ở trên ngựa cười lớn.

Lý Cương, Vân Diệp, Hứa Kính Tông, Lưu Hiến đã đợi ở cuối đường, từ xa nhìn thấy xa giá liền đứng dậy nghênh đón, thế nhưng lại thấy một cái xe ngựa phóng thẳng tới, xô đổ vô số sọt lá dâu bên đường, đó là do trang hộ đặt ở đó để hong kho sương, mang về nuôi tằm, giờ thị bị hủy hết rồi, tằm không thể ăn lá dâu dính bùn đất, sẽ bị nhiễm bệnh.

Hoàn khố trong thư viện nhiều lắm, Vân Diệp chẳng ngạc nhiên, lách mình đỡ Lý Cương sang đường, Hứa Kính Tôn tự giác lui lại, Lưu Hiến buộc chặt hộ oản, đi lên, tóm ngay lấy cương ngựa, con ngựa kia vó trước dựng đứng lên, không tiến nổi một bước.

Lý Hữu, Lý Ảm lăn từ trên xe ngựa xuống, bò dậy chuẩn bị há miệng chửi, Lý Ảm đột nhiên phát hiện Vân Diệp đứng đó, mắt có vẻ khích lệ, như hi vọng hắn chửi thật dữ vào, đứa trẻ phá phách đa phần đều thông minh, vội bịt lấy miệng, hắn biết sự lợi hại của Vân Diệp, trước kia ở trong cung không ít lần bị y chơi xỏ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lý Hữu chưa phân biệt rõ tình huống, vừa vọt ra một câu cẩu tặc thì bị Lý Ảm bịt miệng, vẫn cứ ưm ưm chửi không ngừng.

Bốn người đứng đó đều biết cả hai người là ai, Lý Cương nhướng mi thọ lên, quay đầu lại bảo Lưu Hiến:

- Lý Ám thả ngựa phá hỏng lá dâu của nông hộ, phạt hai mươi gậy, Lý Hữu đồng phạm, hai mươi gậy, thêm tội chửi mắng sư trưởng, đánh mười gậy.

Mấy năm qua Lưu Hiến xử lý đám long tử phượng tôn tới mức vô cảm rồi, hai tên tiểu tử này còn chưa lọt vào mắt hắn, phẩy tay một cái có mấy đại hán đi ra, xách hai vị vương gia như xách gà đi.

Vân Diệp xin lỗi các nông hộ, bảo bọn họ lát nữa tới thư viện nhận bồi thường, các nông hộ sớm quen cách hành xử của thư viện, chỉ thu dọn lá dâu bị làm bẩn, không ý kiến gì.

Xa giá đã tới Lý Khác thò đầu ra không tìm thấy đệ đệ, chỉ thấy xe ngựa của mình ở bên đường thì biết ngay không hay rồi, lại thấy nông hộ thu dọn sọt lá dâu tan nát là biết đệ đệ mình tới tám phần đã bị đưa tới hư viện trừng phạt.

Vỗ trán đem chuyện kể cho mẫu thân nghe, thuận tiện đem sự việc kể lại một lượt với Âm phi, hai vị mẫu thân hốt hoảng xuống xe, thi lễ với Lý Cương, Lý Cương từng là thái phó, địa vị tôn sùng, chỉ thi lễ với hoàng đế, hoàng hậu, còn các vị phi tần khác ông ta chưa coi là cái gì, huống hổ thủa nhỏ Dương phi ở trong cung được ông ta dạy dỗ, Âm phi cũng như vậy. Trước kia ông ta và phụ thân của Âm phi là đồng liêu, chỉ là về sau Âm gia đào một tổ của Lý gia, Lý Cương cho rằng làm thế quá đáng, nên không qua lại với Âm gia nữa, nhưng Âm phi luôn coi Lý Cương là sư trưởng.

- Hai ngươi năm xưa những là đứa trẻ ngoan biến tiến bộ, vì sao lại thiếu quản giáo con mình, thế là cái lý gì?

Lão Lý nổi khùng, hiện giờ học sinh đưa tới đứa sau khốn kiếp hơn đứa trước, đứa sau khó bảo hơn đứa trước, tất nhiên là tức giận.

Hai vị hoàng phi bất kể từ địa vị hay tuổi tác đều không dám cãi lại Lý Cương, đành cúi đầu xin lỗi.

- Thôi vậy, nếu đã tới thư viện thì do lão phu quản giáo, hai ngươi không được dị nghị, may tuổi chúng còn nhỏ, chưa đáng ngại lắm, hiếm khi các ngươi rời cung một lần, để Thục vương điện hạ đưa các ngươi đi giải khuây.

Nói rồi lên xe ngựa của Lý Khác, do Vân Diệp đánh xe, không nghênh đón gì nữa, cảnh này làm Hứa Kính Tông nhìn trố mắt, chẳng lẽ đó là khí thế của đại tông sư? Khi nào mình mới có thể tới mức này?

Hắn không có tư cách ấy, khom mình mời nương nương lên xe, tiếp tục lên đường.

Âm Phi lên xe của Dương Phi, che miệng cười khúc khích suốt, làm Dương Phi lòng rối như tơ vò phải kỳ quái hỏi nguyên do.

- Tỷ tỷ, đã bao nhiêu năm không gặp lão sư rồi, không ngờ tới bây giờ tính khí lão sư vẫn như thế, thân thể còn cường tráng lắm.Âm Phi vừa cười vừa nói:

- Hiện muội không lo cho Hữu Nhi nữa, có lão sư quản giáo, nó còn bay được lên trời sao?

- Muội đó, ta nghe Khác Nhi nói thư viện thi hành quân pháp, chẳng may đánh hai đứa thành tật, muội không có chỗ mà khóc đâu.

- Tỷ tỷ chưa bao giờ bị tiên sinh đánh à? Muội muội bị đánh không ít, giờ nhớ lại tay vẫn còn đau, về phần Hữu Nhi, lão sư sẽ có chừng mực, mấy ngày tới muội còn định đi nghe tiên sinh giảng bài, tỷ nói xem nếu muội không trả lời được bài tập, tiên sinh có còn đánh muội không.

Nghe thế lòng Dương Phi đau xót, Âm phi giống mình, thời gian tươi đẹp nhất chính là cùng nhau đi học, cuộc sống sau đó chỉ có nơm nớp lo sợ, suy nghĩ của bà ta thoáng cái bay về thời thiếu nữ vô ưu vô lo, lúc đó mới đẹp làm sao!

Trên Ngọc Sơn có rất nhiều quý phụ, nghe nói hoàng phi lên núi, ai nấy đứng ở cổng biệt thự nghênh tiếp, hàn huyên xong, Lý Khác đưa Âm phi tới biệt thự hoàng gia bố trí rồi mới đưa mẫu thân tới biệt thự của mình.

Trừ mẫu thân và cung nữ thiếp thân, còn hoạn quan và cung nữ khác an bài ở tiểu viện bên cạnh, đẩy cửa vào tiểu lâu, trong sân trồng vô số loại hoa dại, tuy không xa hoa như trong cung, nhưng có phong vị riêng.

Trong tiểu lâu trải thảm dày, lún tới tận mắt cả, cửa sổ hướng về phía núi xanh đặt một cái giường, lúc rảnh rỗi tay cầm quyển sách, nắm núi xa, ngủ gà ngủ gật, đúng là chuyện tuyệt vời.

Tiểu lâu như cái hộp gấm tinh xảo nhất, tức thì khóa trái tim Dương Phi trong đó, tiểu lâu như nốt ruồi nhỏ trên mi, không phá hỏng dung mạo mỹ nhân, ngược lại khiến mỹ nhân càng thêm hoạt bạt, đó là giấc mộng của thiếu nữ.

Không quấy rầy mẫu thân nữa, chỉ bảo cho cung nữ cho lấy nước ở đâu, nước hoa ở đâu, đồ dùng ở đâu, dùng đồ tắm rửa thế nào, cung nữ nhìn cái bồn cầu sứ mà lung ta lúng túng, Lý Khác ngồi lên làm mẫu, cuối cùng giật giây thừng, lập tức có nước chảy ra, làm cung nữ nhìn mà hớn hở, hận không thể thử ngay lập tức.

- Nói với mẫu thân, giờ cơm tối ta sẽ tới, mời mẫu thân nếm thử cơm của thư viện.

Nói rồi còn nhìn mẫu thân ngồi ở giường gấm ngắm núi xanh tới thất thần, cười một tiếng rồi khép cửa lại.

"Lý Thái, lúc mẹ ngươi tới, ngươi bắt ta đi khiêng nước, giờ mẹ ta tới, ngươi đừng mong thoát được, mẹ ta phải dùng thứ nước sạch nhất, chỉ là nước ở đâu mới xứng với dung mạo tuyệt thế của mẹ ta, ngươi đợi đó, ca ca tới tìm ngươi, tối nay đi lấy nước, dùng thùng lớn luôn."

Mang theo ý chí kiên định, Lý Khác hưng phấn đi tìm Lý Thái, còn Lý Ảm đã không nằm trong phạm vi lo lắng của hắn, thư viện đánh người nhiều lắm, chẳng thấy ai bị đánh thành bệnh.

Hắn không biết Lý Ảm đang phải chịu dày vò thế nào, Lý Hữu đã hôn mê, là bị dọa tới hôn mê, tâm linh nhỏ bé bị trọng thương, trước mặt một người toàn thân thịt nát bấy nắm lấy chân Lý Hữu mong hắn đừng đi tới, nếu không bản thân chính là kết cục của hắn, còn chưa kịp nói gì khác, mắt Lý Hữu đã trắng dã, ngất luôn.

Lập tức có hai người mặc y phục trắng đặt Lý Hữu lên một cái bàn loang lổ máu, còn cởi quần áo của hắn, trói chân tay trên đó.

Vân Diệp cũng mặc một bộ y phục trắng đi vào, miệng đeo khẩu trang, tay cầm một con dao nhỏ cực sắc, lấy bút lông vẽ một vòng tròn trên ngực Lý Hữu, tựa hồ chuẩn bị moi tim.
Lý Ảm răng va vào nhau hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

- À, Tiểu Ảm, không có gì đâu, ta thay cho Tiểu Hữu một quả tim.

Dưới ánh đèm màu xanh, đôi mắt Vân Diệp như phát ra ánh sáng màu đỏ:

Nụ cười của Vân Diệp rất ôn hòa, lời nói cũng rất nhẹ nhàng, mặc dù tay ở ngực Lý Hữu không ngừng hoạt động, máu cũng tuôn ra như thác đổ, nhưng vẫn kiên nhãn giải thích cho Lý Ảm.

- Tim của Tiểu Hữu bị một số thứ bẩn thỉu lấp kín, xét thấy hắn không có cách nào mở được tâm trí, cách duy nhất là thay tim cho hắn, Tiểu Ảm, ngươi xem đi, đây là tim của một con dê lớn, chưa nói kiêu ngạo dũng cảm, còn vô cùng chăm lo cho bầy. Đây là quả tim tốt nhất cho Tiểu Hữu rồi, ngươi đừng nói cho Tiểu Hữu biết nhé, sau này hắn sẽ dần dần thành đứa trẻ ngoan, tương lai trở thành vương gia vĩ đại.

Lý Ảm trơ mắt nhìn người áo trắng bê tới một cái khay, trên đó đúng là có quả tim to chừng nắm tay, máu tươi vẫn dính đầy bên trên, Vân Diệp đặt quả tim lên người Lý Hữu, dùng tay kéo mạnh, liền kéo tim Lý Hữu ra, đen xì xì, cực kỳ khó coi. Lý Ảm nhắm tịt mắt lại không dám nhìn thêm nữa, mồ hôi chảy thành dòng suối nhỏ.

Rất lâu sau không thấy động tĩnh gì, he hé mắt nhìn trộm, liền sợ tới đái hết ra quần, Vân Diệp mở to mắt nhìn hắn, Lý Hữu không thấy đâu nữa, nói không chừng đã chết rồi.

- Diệp ca nhi, ta đảm bảo sau này học thật tốt, không dám phá phách nữa, ngươi không cần thay tim cho ta. Ta thề.

Lý Ảm vội vàng thề thốt, nói bản thân nhất định sửa đổi:

Vân Diệp nhíu mày tựa hồ không tin.

- Hay là ta cắt tay ăn thề.

Lý Ảm vội tăng giá, bấy giờ Vân Diệp mặt mới dịu đi, bảo với người áo trắng sau lưng:

- Tiểu Ảm nếu đã thay đổi thì chúng ta không cần tốn công nữa, dù sao thay tim cũng có chỗ không hay, ví dụ trước tiên là sẽ thích ăn cỏ, cho hắn ít rau, nếu không hắn sẽ đi ăn cỏ, một vị vương gia bò trên mặt đất gặm có sẽ không tốt cho thanh danh của bệ hạ, hai tháng tới cho ăn rau nhiều vào. Ngàn vạn lần đừng để hắn tiếp xúc với bầy dê, nói không chừng hắn học tiếng dê dấy.

Mắt Lý Ảm đã mở cực độ, đầu óc hắn xuất hiện cản Lý Hữu bò trên mặt đất ăn cỏ, dù sao trong ngực Lý Hữu không chứa tim người nữa, mà là tim dê, dê không ăn cỏ thì ăn gì?

Cởi Lý Ảm khỏi giá, người áo trắng dùng nước lạnh tắm cho hắn, mặc đồng phục đi vào, Vân Diệp lùi lại một bước, nói:

- Tiểu Ảm quả nhiên đã lớn rồi, mặc y phục của thư viện rất vừa vặn, sáng sớm mai ta đưa hắn đi gặp nương nương.

Lý Ảm ngoan ngoãn để Vân Diệp dắt ra khỏi cái địa lao âm u khủng bố kia, cùng y tới phòng thư viện phân phối cho, ngẩng đầu nhìn trời sao, có cảm giác trải qua hai kiếp người.

Lý Hữu đã ở trong phòng, ngồi đờ đẫn trên giường, mắt cứ nhìn tường trắng không nói một lời. Lý Ảm đột nhiên phát hiện Lý Hữu rất xa lạ, ở sau lưng hắn lúc nào cũng có đầu dê thò ra cười với mình.

- Tiểu Hữu, sao ngây ra thế, đã đến giờ cơm tối rồi, sao còn chưa đi ăn?

Giọng Vân Diệp vang lên, Lý Hữu giật bắn mình, vội vàng nhảy từ trên giường xuống, ngoan ngoãn đứng dưới đất.

Tịch dương của thư viện rất đẹp, đứng ở tầng ba văn phòng làm việc nhìn núi xanh đằng xa, xem chim về rừng, có cảm thụ khác biệt. Âm phi vừa mới bái phỏng Lý Cương, muốn xin cho con mình, ba mươi gậy, trẻ con mười hai tuổi chịu sao nổi.

Bị lão tiên sinh mắng một chập tội con hư tại mẹ, Âm phi chân thành thụ giáo, có chút làm nũng xin Lý Cương tha cho một lần, cuối cùng lão tiên sinh cũng chịu bỏ qua.

- Lý Ảm, Lý Hữu không bị xử phạt, đó là niệm tình chúng còn nhỏ, chưa chính thức vào thư viện, cho nên Vân Diệp không tiện dùng quy tắc thư viện xử trí, còn có lần sau, quyết không nương nhẹ.

Nói xong liếc nhìn hoạn quan sau lưng Âm phi, nói:

- Thư viện là noi quang minh chính đại, sao cho kẻ hoạn đi vào, sau này muốn nghe giảng, tham quan mang theo cung nữ là được, thư viện không cho kẻ hoạn vào.

Thái độ uy nghiêm làm đầu hoạn quan sắp chạm đất rồi, từ lần trước Vân Diệp bị Vô Thiệt chơi hiểm một vố, Lý Cương tính như lửa liền hạ mệnh lệnh này, đồng thời cho vào giáo quy.

Từ biệt Lý Cương, Âm Phi đứng ở ban công ngắm cảnh, nhìn một cái thấy ngay con mình, rất ngoan, Vân Diệp mỗi tay dắt một đứa, đang đi qua một ngôi nhà cao lớn, ba người tựa hồ đang nói chuyện. Thấy con mình dang vẻ ngoan ngoãn tiếp thu dạy bạo, Âm phi cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, con mình tính khí ra sao Âm phi không hiểu sao được, đánh đập hoạn quan, chơi đùa cung nữ, lần trước nếu không phải mình phát hiện sớm đã có chuyện xấu truyền ra ngoài rồi, giờ may qua, thấy nó thành thực như vậy, Âm phu cực kỳ khâm phục thủ đoạn dạy người của thư viện.

Chương 278: Phát hiện của Lý Ảm

- Hứa tiên sinh, Vân tiên sinh đưa Tiểu Hữu, Tiểu Ảm đi đâu vậy?

Âm phi hiện với bất kỳ chuyện gì của thư viện đều cực kỳ tò mò:

Hứa Kính Tông tháp tùng Âm phi giới thiệu hoàn cảnh của thư viện khom người đáp:

- Nương nương, hiện là giờ cơm tối, Vân hầu đang đưa hơi vị vương gia tới nhà ăn dùng cơm, căn nhà lớn kia là nhà ăn của thư viện, mỗi khi tới giờ cơm sẽ đông đúc náo nhiệt vô cùng, hiện thư viện hơn tám trăm học sinh, có thể nói là thư viện lớn nhất Đại Đường, đợi bọn họ ăn cơm xong, vi thần mời nương nương tới tham quan.

- Hơn tám trăm người cùng ăn cơm? Hẳn là một cảnh tượng cực kỳ thú vị.

Âm phi rất muốn đi xem ngay bây giờ, chỉ là thấy không ổn:

- Đâu chỉ tám trăm người, nương nương quên mất còn có hơn một trăm tiên sinh và hơn trăm phó dịch thư viện, hiện giờ các hộ vệ ăn ở chỗ khác, nếu không có cảnh tượng hơn nghìn người cùng ăn cơm.

Ở thư viện lâu ngày, cái vẻ nịnh nọt từ tận xương tủy phát ra của Hứa Kính Tông đã mất đi không ít, đường hoàng hơn, hắn thích phương thức nói chuyện của mình.

Vân Diệp và hai vị vương gia tới nhà ăn, lúc này người đã ít đi nhiều, Lý Hữu, Lý Ảm tinh mắt vẫn phát hiện ra nhiều khuôn mặt quen thuộc, ba vị tiểu thúc thúc, còn có một đám huynh đệ thúc bá, mỗi người đều bê một cái khay lớn, miệng ngậm đũa, xếp hàng đợi cơm ở trước một cái cửa sổ nhỏ. Bọn họ biết tự bê cơm từ lúc nào thế, trước kia chẳng phải đều do các cung nữ bê cơm tới tận miệng mới ăn à? Cái tên Lý Nguyên Khánh mười tuổi kia năm ngoài còn cần cung nữ đút cho, sao giờ tự bê cái khay ngồi trên bàn ăn thuần thục như vậy, còn cả món đậu hũ mà Lý Nguyên Khánh không bao giờ ăn, sao bây giờ lại múc từng thìa cho vào miệng ăn ngon lành vậy?

- Tiểu Hữu, Tiểu Ảm, hai ngươi tới rồi à? Hay lắm, lần trước nói với các ngươi, trong cung chán ngắt, bảo các ngươi đi ra, các ngươi còn không chịu, sao giờ không thể không tới à? Cẩn thận ăn đòn đó.

Lý Nguyên Gia mười bốn tuổi vẫn đáng ghét như cũ, Vân Diệp hừ một tiếng, Lý Nguyên Gia rụt cổ lại, bê khay cơm chạy mất.

" Tên này chắc cũng bị thay tim rồi." Lý Ảm hồ nghi nhìn Lý Nguyên Gia nghĩ thầm, ác bá trong hoàn cung thành ngoan ngoãn như thế, nhất định có vấn đề, nhưng hắn bị thay tim gì, vừa rồi thấy hắn ăn thịt, chắc không phải tim dê, mà nhát gan như thế, chẳng lẽ thay tim hồ ly? Lý Ảm phát hiện mình nắm được bí mật đen tối nhất của thư viện.

Không xếp hàng với những người kia, Vân Diệp bê ba cái khay cơm ở cửa sổ ghi giáo sư, cái đầu tiên đưa Lý Hữu, cái thứ hai đưa Lý Ảm, y bê một cái, ngồi ở bàn ăn cực dài bắt đầu ăn cơm.Lý Ảm xúc một thìa cơm, mắt nhìn chằm chằm Lý Hữu, quả nhiên Lý Hữu không đụng vào thịt béo ngậy, mà moi rau xanh trong đĩa ăn ngon lành, toi rồi, tim dê có tác dụng rồi.

Vì kiểm nghiệm mình đã bị thay tim chưa, Lý Ảm gắp một miếng thịt to cho vào miệng, rất ngon, không ngán tí nào, mềm mềm vừa miệng, bất giác hắn ăn thêm vài miếng.

Vân Diệp cười đau cả ruột, mặt vẫn tỏ ra như không, mấy lần thiếu chút nữa đút cơm vào mũi, biểu hiện của Lý Ảm quá tuyệt, không ngờ hắn tin trên đời này có chuyện nực cười như thay tim, Lý Hữu giờ không ăn rau không được, ăn liền sáu viên thanh tâm hoàn của Tôn Tư Mạc, no nứt bụng rồi, nếu ăn được thịt mới là lạ.

Còn hai quả tim dê hiện chắc là chui vào bụng Lưu Hiến, dùng tim dê nhắm rượu còn gì bằng.

Khi nhận được thông báo của Lý Nhị, Vân Diệp lạnh xương sống, đây là hai tên khốn kiếp nổi tiếng lịch sử, một tên bị cha mình mắng là:" Cầm thú có thể thuần phục, sắt đá có thể rèn đẽo. Còn Ảm thì không cả bằng cầm thú sắt đá." Còn một tên thì săn bắn vô độ khiến dân đất phong của mình không sống nổi, cuối cùng ngay cả sư phụ của mình cũng giết, Lý Nhị đưa hai tên này tới là thử thách lớn nhất của thư viện.

Phương pháp dạy dỗ bình thường của trường học rõ ràng là không được, chỉ có cách dùng thủ đoạn sấm sét, mắt Vân Diệp liếc nhìn Hoàng Thử, từ sau khi bị Vân Diệp hù dọa, Lý Thái xỉ nhục, tên thành thành một nam nhân tốt chăm lo gia đình, trừ khi thư viện có nhiệm vụ giao làm, nếu không hắn không rời nhà nửa bước. Con riêng của Anh Nương được hắn yêu thương thực lòng, càng khỏi phải nói nhi tử xấu xí của hắn, hiện trong thư viện không ai nhắc tới chuyện đào trộm mộ nữa, thấy đều khách khí gọi một tiếng Hoàng tiên sinh, Hoàng Thử cực kỳ quý trọng danh xưng này, làm việc càng ra sức, đưa học sinh ra ngoài, chuyện nguy hiểm đều tự mình làm, chỉ vì muốn học sinh goi thêm một câu Hoàng tiên sinh.

Lý Hữu, Lý Ảm liệu có thể làm thế không? Dâng mật tấu cho hoàng đế, nói muốn dùng một số phương pháp giáo dục mới, khả năng hơi kịch liệt, hỏi hoàng đế có cho phép không, sáng dâng tấu, chiều được phê, chỉ cần không tổn hại tới tính mạng, tùy thư viện xử trí.
Được Lý Nhị đồng ý, Lưu Hiến thấy bi ai thay cho hai vị tiểu chủ tử, rơi vào tay Vân Diệp, hành chết là tất nhiên, không chết là may mắn, khi nhìn cảnh bố trí, tim hắn cũng rúm lại, không biết hai đứa bé ngang ngược kia có qua nổi ải này không.

Những đứa bé nghịch ngợm luôn có chỗ khiến người ta bất ngờ, gan rất lớn, Lý Ảm không ngất xỉu như dự liệu của Vân Diệp, mà mở mắt nhìn hết toàn bộ quá trình, điều này khiến Vân Diệp phát hiện ra ưu diểm hiếm hoi của hắn, là ý chí kiên cường, hoặc nói giây thần kinh quá thô. Cần phải dẫn dắt, nói chính xác là sử dụng thiên phú của hắn, ai nói đá cứng không thể thành tài?

Thức dậy từ chiếc giường êm ái tới khó tin, Dương Phi vẫn còn đắm chìm trong mộng, đêm qua có một giấc mơ ngọt ngào nhất, cuộc sống tuổi thơ làm bà như mê như say, ngồi trước cửa sổ để thị nữ chải đầu, đột nhiên bà ta đứng bật dậy, mở toang cửa sổ, gió sớm mát lạnh thổi vào, làm bà ta thoải mái như muốn rên lên.

Đằng xa trên con đường đá nho nhỏ, có hai thiếu niên đang gian nan khiêng thùng nước lớn, thiếu niên phía trước hơi béo, người lảo đảo, nước trong thùng liền sánh ra một chút, thiếu niên đằng sau liền không ngừng chỉ trích.

Thị nữ che miệng cười dáng vẻ hai vị vương gia xách nước thật quá buồn cười, thùng nước quá lớn, phải bằng thân thể bọn họ, nước cũng quá đầy, tránh bụi đất vào, còn đặt trên một lớp lá lớn được rửa sạch sẽ, người lắc lư như con lật đật.

Hai người đặt thùng nước xuống, Lý Thái nhăn mặt xoa bả vai:

- A Khác, thùng nước lớn quá, mặc dù ta là đệ đệ của ngươi, ngươi cũng không thể ngược đãi như thế, đổi thùng nhỏ hơn một chút được không?

Lý Khác còn mệt hơn cả hắn, thùng nước đặt quá gần hắn, thường ngày hắn nhất định sẽ phản đối, nhưng hôm nay hắn cắn răng hông nói một lời. Lần trước hoàng hậu tới, ở trong thư viện, cách thác nước gần, nay Dương phi ở trong tiểu lâu, lộ trình lấy nước dài hơn gấp đôi.

Lý Khác quá hiểu con người của Lý Thái rồi, khiêng một chuyến còn miễn cưỡng, nếu bào hắn đi hai chuyến, nhất định sẽ làm biếng, cho nên mới đặt làm một cái thùng gỗ thật to, là vì phòng Lý Thái mắc bệnh lười.

- A Thái, kiến trì một chút, sắp tới rồi, cùng lắm lần sau mẫu hậu tới, ta lại cùng ngươi xách nước, mẫu phi của ta khó khăn lắm mới rời cung được một chuyến, phải diều dưỡng cho khỏe, dùng thứ nước tốt nhất. Cũng là lòng hiếu thảo kẻ làm con chúng ta nên có.

Lý Thái về đại lễ làm rất tốt, gật đầu, chuẩn bị cúi xuống tiếp tục xách nước, đột nhiên đứng thẳng lên, vỗ mạnh đầu mình:

- Hai huynh đệ ta là hai thằng ngốc, chỉ cần đưa nước thác sạch sẽ tới là được, lại bỏ sức lừa đi xách nước, ngay cả Úy Trì đại ngốc cũng nghĩ ra cách tiết kiệm sức lực, hai chúng ta là học sinh thông minh nhất thư viện lại không biết, mệt chết cũng là đáng đời, còn không ai thương hại, nói không chừng Vân Diệp hiện đang nấp nơi nào đó cười méo mồm.

Chương 279: Lên Trời Không Thoát

Lý Khác há hốc mồm, khoảng cách một dặm với hắn mà nói chẳng là cái gì, thác nước cao, tiểu lâu thấp, nước sẽ tự chạy qua, chỉ cần dùng ống trúc nối với nhau là xong, cách đơn giản như thế mà cả hai không nghĩ ra.

Vừa rồi còn lấy dũng khí xách nước, đột nhiên phát hiện mệt nhọc là đáng đời cái tội ngu xuẩn, tức khì tinh thần nhụt hết, sức đâu mà sách nước.

- Tiểu Ảm, Tiểu Hữu, các ngươi xem, đó là kết cục của kẻ ngu xuẩn, bọn chúng đã tự nhận rồi, sau này các ngươi không được học chúng.

Lo cái gì có cái đó, Vân Diệp dẫn Lý Hữu, Lý Ảm từ sau gốc cây đại thụ đi ra. Hai huynh đệ Lý Hữu, Lý Ảm mỗi người xách một hộp cơm, nhìn bộ dạng thì là đưa cơm cho Dương phi, Âm phi.

Lý Thái xưa nay tự cho mình là thông minh, lần này bị Vân Diệp bắt tại trận, mặt đỏ bừng nhưng không cãi nổi, Lý Khác cũng như thế. Vân Diệp đi tới vỗ vai cả hai:

- Có điều các ngươi xuất phát điểm là lòng hiếu thảo, cho nên mới làm việc ngu xuẩn, có thể tha thứ được, dù sao bách thiện lấy hiếu làm đầu. Tên nào nhỉ? Cái tên mà đông dùng thân thể nằm lên đống băng dày để băng tan ra bắt cá cho mẹ ăn, mặc dù lấy đục đục băng ra nhanh hơn một chút nhưng ta không chơi, cách làm ngốc nghếch đó và cách làm hai vị ca ca đây tuy khác nhau nhưng cùng một hiệu quả.

Lý Khác, Lý Thái rất muốn cắn chết Vân Diệp, cái lưỡi y lúc nào cũng phun độc, thư viện sớm đã đưa ra nghi vấn với câu chuyện trong ( hiếu kinh), cuối cùng đưa ra kết luận toàn là một đám lừa gạt nói bịa đặt lung tung, bất kể là khóc trúc mọc măng hay là nằm băng bắt cá đều là chuyện đám bại não mới làm, Vân Diệp đem so hai bọn chúng so với tên Vương Tường kia, chẳng qua là chê cười chúng bại não, mặc dù không biết bại não là cái gì, nhưng mà lời trong miệng Vân Diệp phun ra chắc chắn thối hơn phân, độc hơn rắn.

Khiêng nước được một nửa, không thể bỏ giữa chừng, không nói lần nào xách thùng tiếp tục đi về phía trước, dọc đường bị lời nói của Vân Diệp hành hạ, đi liền một hơi mang nước lên tiểu lâu.

Dương phi, Âm phi đứng ở trước tiểu lốc khóc sướt mướt, đây chính là kết quả giáo dục của thư viện? Âm phi cực kỳ hâm mộ, Dương phi lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán Lý Thái, Lý Khác vừa lau vừa khóc, Âm phi còn nói tỷ tỷ có phúc, có một đứa con ngoan hiếu thảo như Vương Tường, làm hai huynh đệ nghe chỉ muốn đâm đầu vào tường.

Bên này Lý Ảm đột nhiên khóc lớn, quỳ dưới đất ôm lấy chân mẫu thân không buông, chỉ khóc tới nấc lên, nước mắt đầy mặt, tủi thân vô cùng.

Khó khăn lắm mới ngừng khóc được, chỉ Vân Diệp nói với mẫu thân:

- Mẫu phi, con không học ở thư viện đâu, Vân Diệp là ma quỷ, y moi tim Tiểu Hữu ra, thay vào đó một quả tim dê, Tiểu Hữu bây giờ chỉ thích ăn cỏ, không thích ăn thịt, nói không chừng tim của các vương thúc cũng bị thay rồi, đổi bằng tim hồ ly, đều do con tận mắt nhìn thấy. Mẫu phi, con không muốn bị moi tim, con muốn về kinh.

Âm phi nghi hoặc cởi áo Lý Hữu ra, thấy ngực trơn bóng như trước, làm gì có chút dấu vết gì, định mặc áo lại cho Lý Hữu, không ngờ Lý Hữu cũng khóc lớn, kể lể vận mệnh bi thảm của mình.

Vân Diệp đứng ở một bên cười tủm tỉm nhìn hai huynh đệ đó khóc lóc, Lý Thái cười tới không đứng dậy nổi, Lý Khác xấu hổ cực độ, hận không thể khâu miệng Lý Ảm lại, Dương phi hận con mình không ra gì, Âm phi cũng tương tự.

Trước kia hai bọn chúng bịa ra lời nói dối chưa lần nào sinh động chi tiết như vậy, cái gì mà quái nhân mình đầy thương tích, cái gì mà moi tim lấy phổi, làm hai vị nương nương nghe mà sởn gai ốc, nhưng không tin lấy một lời.Lý Ảm phát hiện chuyện không phát triển theo hướng mình dự tính trước tiên, ca ca hắn đang nổi giận, có điều giận hắn, mẫu phi hắn đang tức giận, cũng là nhắm vào hắn, ngay cả mẹ của kẻ bị hại Lý Hữu cũng bất mãn với cả hai.

Sau khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười khủng bố của Vân Diệp, lập tức ngừng khóc, chấp nhận số mệnh nói:

- Vừa rồi là hài nhi gặp ác mộng, sau này không nói xấu tiên sinh nữa, về sau sẽ ra sức học tập.

Lý Hữu quay đầu nhìn Lý Ảm không hiểu ra sao, hai đứa chúng hiếm khi nói thật một lần, sao lại thành nằm mơ? Còn chuẩn bị tiếp tục cầu khẩn, ai ngờ mẫu thân bợp gáy cho một cái, mặt mày phẫn nộ, giờ mới hiểu vì sao Lý Ảm phải nói dối.

Vân Diệp chắp tay khuyên:

- Nương nương đừng giận, Tiểu Ảm, Tiểu Hữu mới tới thư viện, chuyện gì chũng cần tự làm, tất nhiên thấy không quen, lâu rồi sẽ thích ứng thôi, trẻ con lạ nhà là khó tránh nổi, đánh chúng không giải quyết được vấn đề, chỉ cần chúng thấy rằng phải học tập, mới có thể học được, nếu không đọc sách cả đời cũng không có tác dụng.

Nhân lúc hai vị nương nương đáp lễ, Vân Diệp tránh qua, ném cho Lý Hữu, Lý Ảm một ánh mắt cực kỳ âm hiểm, làm hai huynh đệ đồng loạt rùng mình. Thấy mục đích đã đạt được, Vân Diệp lấy hai cái hộp thức ăn đặt ở dưới đất giao cho Lý Hữu, Lý Ảm, nói:

- Hai vị nương nương, đây là do hai bọn chúng hôm nay ăn sáng ở thư viện thấy bánh báo thư viện cực ngon, muốn mời hai vị nương nương nếm thử, nên mua nhiều một chút, là tâm ý của bọn nhỏ, mong hai vị nương nương nếm thử.Hai huynh đệ đưa hộp thức ăn cho mẫu thân của mình rồi cực kỳ lễ phép đứng sau lưng Vân Diệp, làm hai vị nương nương nhìn mà vui mừng.

Lấy cái cớ chia lớp cho hai huynh đệ, Vân Diệp cáo từ, đem việc chiêu đãi giao cho Lý Thái, Lý Khác, sau đó đưa hai đứa nhỏ hơn về thư viện. Đi được nửa đường, rẽ qua ngọn núi, Vân Diệp vừa mới dừng lại, hai huynh đệ lập tức quỳ xuống đất, ôm đầu cầu xin, thề không dám đem cơ mật của thư viện tiết lộ ra ngoài nữa.

Hiệu quả rất tốt, hai đứa trẻ thế này không lý do gì mà không dạy bảo được. Hiện giờ chỉ còn lại cái mầm họa Lý Bằng Trình nữa thôi, khi đánh người chỉ trời mắt đất chẳng lắp tí nào, sao đọc sách lại lắp ba lắp bắp, chẳng lẽ nói phải phẫu thuật mới có thể khiến hắn tự tin, xem thêm đã, nếu vẫn không được, xem ra chỉ còn cách đó.

Bộ dạng trầm tư của Vân Diệp làm Lý Ảm, Lý Hữu ở đằng sau sợ chết khiếp, cho rằng Vân Diệp đang nghĩ biện pháp ác độc đối phó với hai huynh đệ mình, nay nói thật tới cả mẹ đẻ còn chẳng tin, ngoại viện đã bị cắt đứt, chỉ có ngoan ngoãn nghe lời mới là đường sống duy nhất, hai đứa không mang chút hi vọng nào tương lai nữa.

Lưu Hiến nhìn Lý Ảm, Lý Hữu cực kỳ quy củ, gọi dạ thưa vâng, thì hết sức ngạc nhiên, đây đâu phải là hai tên ác bá vô pháp vô thiên trong hoàng cung, mà là hai thiếu niên quý tộc lễ độ, thêm vào áo xanh làm tôn lên khí độ hoàng gia. Lại nhìn Vân Diệp cười tủm tỉm, âm thầm đưa ngón cái lên.

- Lý Hữu, Lý Ảm, số hiệu của các ngươi là tám sáu, tám bảy, phòng ở lầu chữ địa, tầng ba, phòng ba lẻ sáu, mỗi ngày thức dậy vào giờ mão, rửa ráy trong một tuần hương, quá giờ bị phạt, chạy bộ bốn dặm, giờ thìn ăn cơm, sau đó có nửa canh giờ làm việc riêng, thời gian còn lại là học tập, các ngươi sẽ được phát thời khóa biểu. Giờ ngọ dùng cơm, nghỉ nửa canh giờ lại tiếp tục đi học, buổi chiều chỉ học một canh giờ, còn lại là thời gian hoạt động tự do, giờ thân ba khắc dùng cơm tối, giờ hợi một khắc đi ngủ, không được làm trái. Nghe rõ chưa.

- Rồi ạ.

Thấy Lý Ám hơi do dự, Lưu Hiến tiếp tục hỏi:

- Lý Ảm, ngươi còn gì mốn hỏi sao?

Hắn phát hiện vấn đề này từ thời khóa biểu, không tin lắm:

- Tiên sinh, chỉ có hai canh giờ để chơi thôi à?

Lưu Hiến chuyên môn giải thích:

- Đúng, các ngươi còn nhỏ, nên học tập chưa nặng, hai canh giờ là thời gian tự hoạt động, ta kiến nghị nên đi đá bóng, hoặc huấn luyện thể thao, sẽ có lợi cho tương lai, có điều là tự nguyện, không tham gia cũng không ai để ý. Thư viện loại người nào cũng có, chỉ không có phế vật, nghe rõ chưa?

Chương 280: Tranh Cãi Trên Triều

Từ sau khi Dương phi, Âm phi đưa nhi tử tới thư viện học, cái thành phố siêu lớn tám mươi vạn nhân khẩu Trường An liền lưu truyền tin hoàng tử cũng bắt đầu tới thư viện học rồi, nơi nào còn tốt hơn thư viện Ngọc Sơn nữa?

Thư viện chỉ chiêu mộ con cháu công huân thế gia, hoàng thân quốc thích, đẩy đám địa chủ trong thành Trường An ra ngoài, huân quý Quan Lũng đã hưởng thụ mọi thứ của quốc gia này, giờ ngay con cái cũng có xuất phát điểm cao hơn con cái mình thì sao được? Chúng ta đời đời chỉ cỏ thể làm tầng lớp hạ đẳng à?

Quốc tử giám đã mở cửa với con cháu quan viên dưới ngũ phẩm rồi, Hoàng Văn quán cũng bỏ thái độ cao ngạo, bắt đầu tìm kiếm nhân tài trong số quan viên cấp thấp, chuẩn bị trọng điểm bồi dưỡng, để phân cao thấp với Ngọc Sơn thư viện.

Tranh đoạt tài nguyên à? Vân Diệp ở đời sau vì tìm trường cho con mình nên cực kỳ tinh thông chuyện này, Ngu Thế Nam, Lưu Chính Hội dù học thuật thông thiên, trí mưu kinh người cũng không thể nào biết được cái gọi là nguyên lý Siphon, thêm vào Khổng Dĩnh Đạt, Tiêu Vũ giúp đỡ, Quốc tử giám và Hoằng Văn quán chỉ có thể thất bại trong cuộc chiến tranh đoạt học sinh này.

Ngọc Sơn thư viện chẳng qua tung ra một thể lệ, học sinh có tài hoa, muốn tiến bộ là có thể giam gia khảo thí của thư viện, khảo thí hợp cách có thể học trong thư viện, không khác gì các học sinh khác trong thư viện, học sinh gia cảnh khó khăn còn được miễn học phí, thậm chí là có học bổng để tranh thủ, còn có thể học nửa ngày cũng được, chỉ cần ngươi đủ ưu tú.

Đám thư sinh nóng máu, có ai là tự cho mình kém hơn người khác, đều chỉ có một cái đầu giữa hai vai, ngươi thông minh hơn ta à? Nực cười. Tham gia mới biết Ngọc Sơn tháng năm người đông nghìn nghịt, nhà nông hộ dưới núi đầy thư sinh tới tham gia khảo thí ở trọ, thậm chí có một số ở vùng ngoài xa xôi tới thi.

Ngọc Sơn đại khảo khiến đại điển luận tài tổ chức mỗi năm một lần của triều đình bị lấn át, hàn môn sĩ tử không có người tiến cử chỉ còn cách đem hi vọng gửi gắm vào Ngọc Sơn thư viện, các vương gia cần chúc quan, trong quân doanh cần thư ký, công bộ cần nhân tài chuyên môn, tệ lắm thì các đại hào môn cũng cần cung phụng của mình. Đường ra rộng rãi hơn so với chủ bạ tòng bát phẩm của triều đình.

Đối với chuyện này hoàng đế không hỏi tới, chỉ có Ngụy Trưng ở triều đường phẫn nộ nói tới hậu quả nghiêm trọng thư viện tranh đoạt nhân tài với triều đình, Lý Nhị nheo mắt lại, cười tủm tỉm lắng nghe, quan viên triều đình ngày một nhiều, nhưng chẳng có mấy người dùng được, mấy vị gọi là nhân tài do đích thân ông ta nghiệm chứng tới địa phương làm quan thân dân, kết quả khiến ông ta cực kỳ phẫn nộ, múa bút thì như rồng bay phượng múa, làm thì không được một việc gì. Gặp phải hạn hán không biết ứng phó, gặp phải nạn dân không biết trấn an, chỉ biết cầu viện, dân sinh không hiểu chút nào, chỉ còn lại một lòng trung thành đền nợ nước.

Giặc tới thì ta chết là được, quan viên tự giữ mình thanh liêm nghèo khổ là đủ khiến thiên hạ thái bình, quan viên như thế Lý Nhị vừa thích vừa lo. Quan viên như thế không đem lại lợi ích gì cho địa phương, cũng không hại gì, tám trăm năm sau cũng chẳng có gì thay đổi.

Trái lại học sinh thư viện, học sinh lớp cao phải tham dự đủ các loại thực tập, hoặc quản lý một lò xi măng, hoặc quản lý một nhóm công tượng, hoặc tham gia xây dựng một cây cầu, hoặc tham gia phân phối lương thảo trong quân doanh, tới nơi hạn hán cứu tế, giúp đỡ địa phương dẫn nước. Còn cả quản lý cái chợ nhỏ ở Vân gia trang, còn về công trường xây dựng cung điện càng có rất nhiều khuôn mặt trẻ qua lại bận rộn.

Học sinh tham gia xây dựng phường Hưng Hóa đã chất vấn quan viên Trương An phải chăng chỉ ăn không ngồi rồi, mấy chục phản tặc phóng hỏa khiến thành phố cỡ lớn rơi vào hỗn loạn, hậu quả nghiêm trọng như thế, bình thường quan viên làm cái gì?

Ngụy Trưng chỉ trích mệt hơi, tới lượt Khổn Dĩnh Đạt oanh tạc tiếp, đầu óc Lý Nhị lại đang nghĩ chuyện ban đầu Vân Diệp mới mình làm viện trưởng Ngọc Sơn thư viện, khi đó cho rằng y nói linh tinh, chức trách của hoàng đế là nắm giữ cả thiên hạ chứ không phải làm chức quan thực tế, nếu không cần quan viên làm gì?

Giờ nghĩ lại mình đúng là phải làm chức viện trưởng này, chỉ cần mình làm viện trưởng, học sinh trong thư viện đều là học sinh của mình, trong thiên địa quân thần sư mình đã chiếm hai vị trí, là cách mua chuộc lòng người tốt nhất.

Lý Nhị đột nhiên cười lớn, chẳng trách mình để thái tử làm viện trưởng Vân Diệp lại không đồng ý, thà để vị trí viện trưởng trống hai năm chứ không cho Lý Thừa Càn đụng vào, ai mà ngờ hai năm trước mình nổi hứng bất chợt lại sinh ra con quái vật lớn như vậy. Thừa Càn à Thừa Càn, vận khí của con đúng là chưa từng có, bằng hữu của co lo cho con tới mức độ này, nếu tương lai không làm hoàng đế tốt thì có lỗi với vất cả mọi người.
Nhưng cứ nghĩ tới Vân Diệp là sắc mặt ông ta vô cùng cổ quái, nắm đấm kêu răng rắc:" Tiểu tử, ngươi tưởng nữ nhi của ta cho ngươi tùy tiện sao, ngươi dâm uế cung đình, là tội chặt đầu, có thời gian trẫm nói chuyện tử tế với ngươi."

Triều đường nổ ra tranh luận làm Lý Nhị tạm thời thu tâm tư lại, chỉ thấy Úy Trì Cung siết chặt nắm đấm, bộ dạnh hung thần ác sát, nhìn xoáy vào Khổng Dĩnh Đạt như muốn đánh.

- Kính Đức dừng tay, trên triều đường muốn động thủ là lý gì?

- Bệ hạ, lão già họ Khổng này thật đáng hận, nói chuyện khác đã đành, vi thần không thèm so đó với lão ta, không ngờ nói hài nhi thần không dùng cột, tùy tiện lấy mấy cục đá xây cầu là hành vi coi mạng người như cỏ rác, thần muốn cùng lão ta nói hai năm rõ mười.

Nhà Úy Trì Cung có được một người biết văn biết chữ không phải dễ dang gì, hiện giờ có thể cùng mấy chục người xây lên cây cầu mười trượng không cần cột, cầu đã xây xong mà có kẻ nói này nói nọ, tất nhiên là giận.

- Cầu do ai xây?

Lý Nhị tưởng mình nghe nhầm, cầu Úy Trì Bảo Lâm xây mà người đi được à? Chẳng trách Khổng Dĩnh Đạt nói coi mạng người như cỏ rác, thì khi nào thằng ngốc xây được cầu lớn rồi?

- Khuyển tử Úy Trì Bảo Lâm suất lĩnh tám ba công tượng dùng hai sáu ngày bốn canh giờ xây xong.
Úy Trì Cung miệng mở to hết mức, cực kỳ đắc ý:

- Bệ hạ, cây cầu mới đó là chỗ ra vào trọng yếu của Kim Quang môn, Úy Trì Bảo Lâm không dùng cột đỡ, không dùng gỗ, chỉ dùng mấy trăm cục đá nối với nhau, bên trên tuy trạm khắc cực đẹp, nhưng không dùng được, một khi sập xuống là sẽ chết người, thần chỉ trích hắn coi mạng người như cỏ rác có gì sai?

Lý Nhị lo lắng nhìn Úy Trì Cung, lại nhìn công bộ thượng thư Lý Đại Lượng, xem hai người họ giải thích ra sao.

Lý Đại Lượng đứng dậy nói:

- Khởi bẩm bệ hạ, công bộ đã kiểm nghiệm cầu mới, cầu xây đẹp đẽ chắc chắn, không có vấn đề gì.

Úy Trì Cung cũng nói:

- Vi thần cũng lo cầu do khuyển tử xây không dùng được, cho nên ngày khuyển tử xây xong, vi thần là người đầu tiên lên cầu, rất chắc, có năm mươi gia tướng toàn thân trọng giáp phóng ngựa trên cầu, tới ngay bụi rơi xuống cũng không có, lại đánh xe nặng ngàn cân đi qua từ đầu này tới đầu kia, vẫn cứ tốt, thần dám lấy đầu ra đảm bảo.

Úy Trì Cung chưa bao giờ nói dối mình, Lý Nhị hiểu điều đó, cho nên tin lời ông ta tám phần, đang định nói thì Trường Tôn Vô Kỵ rời hàng:

- Bệ hạ chẳng lẽ quên cầu Triệu Châu rồi? Cây cầu đó cũng không có cột, dùng đá xây nên, nay vẫn nguyên xi.

- Cây cầu đó do Lý Xuân danh tượng thời Tùy xây, Úy Trì Bảo Lâm là cái gì mà so với ông ta?

Khổng Dĩnh Đạt không chịu thôi:

- Khuyển tử nói bản vẽ là do Công Thâu gia làm ra, bất kỳ ai ở Công Thâu gia cũng đủ sánh với Lý Xuân.

Ngu Thế Nam tức điên, đã thảo luận trước là công kích Ngọc Sơn thư viện thôi, ai ngờ bị Khổng Dĩnh Đạt tính tình vừa thối vừa cứng lôi vào chuyện vụn vặt, hoàng đế rõ ràng hiểu nhưng không hỏi, chỉ hỏi chuyện thú vị khi xây cầu, tính toán hôm nay hỏng mất rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau