ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Lễ Vật Của Tình Yêu

Bất kể như thế nào cuộc sống vẫn phải tiến về phía trước, hoả hoạn thành Trường An hiện tại đã không phải đề tài chủ yếu của mọi người nữa. Đột Quyết bị diệt, sứ giả các nước nối liền không dứt đi tới Trường An, chỉ là toàn bộ thành Trường An mùi tanh tưởi ngập trời, ra cửa đã thấy Hồ tử lén lút hết nhìn đông tới nhìn tây, cửa Hưng Hóa phường còn chưa mở đã có Hồ tử từ dịch quán chạy đến từ sớm, nghiên cứu đôi thú trừ tà cực kỳ uy mãnh trước cửa phường. Tân nhiệm phường quan rất bất mãn. Đôi cự thú cánh dài không biết tên này là vật âu yếm của hắn, mỗi ngày đều do tiểu lại trong phường dùng nước sạch rửa, ngay cả bùn trong răng cũng không cho phép tồn tại, tiểu tiên sinh khắc hoa văn đã rất mất tâm tư, mãnh thú mọc cánh, nhìn thì lợi hại. Đôi sư tử của Thái Bình phường chính là thịt trong miệng đôi mãnh thú này, để cho Hồ tử nhìn thật sự là xỉ nhục. Hắn quay đầu liền phân phó tiểu lại phủ vải rách lên, về phần Hồ tử tiếc hận kêu la thì mặc kệ.

Bệ hạ là thiên khả hãn, chúng ta chính là con dân của thiên khả hãn, về phần Hồ tử thì toàn là con dân vớ vẩn, không tin tổ tông, tin mấy thứ thần linh kỳ quái, nghe nói còn bắt người làm tế phẩm. Tổ tông nhà ai mà ăn hậu duệ của mình, hổ độc cũng không ăn thịt con. Hồ cơ mắt xanh nhìn cũng không tệ lắm, ngực nở eo thon, chỉ cần mua về nhà, cùng lắm tắm vài lần, nói không chừng sẽ tẩy được mùi dê, về phần đám nam Hồ tử con ngươi xám, cách xa tám trượng đã nghe được mùi dê, còn to mồm nói muốn mua nhà ở Hưng Hóa phường, nghiệp chướng quá, nhà tốt thế nếu như để Hồ tử chiếm, phường quan chắc nhảy sông tự vận.

Tiểu lâu gạch đỏ, một nhà một tiến, đại thụ bỏ tán cây đưa từ trong núi qua nên giá cao, trồng ở xung quanh đình viện, sang năm sẽ lại trở nên xanh um tươi tốt, còn có kỳ hoa dị thảo lấy giống từ trong vườn hoàng gia, vừa mới trồng xuống, phường quan liền phái tiểu lại ngày đêm canh giữ, rất sợ bọn đui mù nào đó móc trộm về nhà.

Vân gia hầu gia quả là chịu chơi, tăng tiền công cho tiểu lại, đến gấp ba. Hiện tại Hưng Hóa phường ngoại trừ công trường, trên mặt đất sạch như được chó liếm qua, gạch đỏ trải đất, lỗ gạch cũng không có tí rác rưởi nào. Đi trên con đường như thế, dù ngươi muốn khạc đàm cũng không đành lòng. Tiểu lại lưng dắt đoản côn, có kẻ nào dám khạc nhổ bừa bãi thì ăn đòn, không hai lời, đây là quy củ mới của Hưng Hóa phường, tiểu tiên sinh nói, gọi là cái gì, vệ sinh công cộng. Người người có trách nhiệm, ý nói là chỉ cần thấy người gây mất vệ sinh chung thì cứ việc đánh.

Rãnh nước hôi thối hiện tại gọi là sông Kim Thủy, không cho phép đổ chất thải xuống lòng sông. Mỗi ngày trời vừa sáng đã có bốn xe ngựa bốn bánh tới thu dọn mấy thứ bẩn thỉu này, tiếng chuông vang lên, mỗi nhà nhất định phải lấy bô đổ chất thải vào thùng gỗ to có nắp che rồi kéo ra ngoài thành. Có người nói, chất thải đến đồng ruộng liền thành thứ tốt, có cao tăng còn nói đây là đạo lý tuần hoàn sinh sôi không thôi, ngũ cốc cũng cần luân hồi.

Sông Kim Thủy hầu như trong một đêm liền trở nên trong sạch, chỉ là dưới đáy sông cái gì cũng có, ngay cả xương người chết cũng có, điều này sao được, các tiểu tiên sinh cực kỳ có năng lực liền lấp kín cửa sông, nói cho các hộ dân hai bên bờ sông, mỗi nhà đều phải móc bùn một đoạn trước cửa nhà mình, rồi đắp bên bờ sông. Người Trường An không muốn thấy nhất chính là nhà khác tốt hơn nhà mình, sông này tương lai nhà mình sẽ uống, vạn nhất có xương người chết không đào lên, chẳng phải nhà mình không may, cả đời uống canh xương người?
Gọi bè gọi bạn móc sạch sẽ trước cửa nhà mình, nhà ngươi móc ba thước, nhà của ta móc bốn thước, có mấy tên hâm móc tới sáu thước, thiếu chút nữa móc cả nguồn suối, cuối cùng định tiêu chuẩn bốn thước. Những nhà xuất lực thì có thể xây một bàn đá nhỏ để giặt quần áo, vo gạo, rửa đồ ăn, nhà ngươi có quyền ưu tiên. Các tiểu tiên sinh đã đặt ra quy định, bàn đá vuông bốn thước, còn khắc hoa văn, sợ trơn quá nguy hiểm, vật liệu đưa tới cho nhà ngươi, tự mình tìm người lắp đặt, huyện Trường An không quản.

Bờ sông trồng liễu, thứ này sống dai, châm xuống là được, nghỉ đến cảnh sau khi lớn lên nhà mình hóng mát dưới tàng cây liễu, liền khiến người say mê. Những hộ dân nghèo ở hai bên kênh trước kia bỗng nhiên phát hiện, căn nhà rách nát của mình trở nên đáng giá, nghĩ trước đây nhà mình mua một quan, hiện tại chỉ đất thôi đã giá trị năm quan tiền, đây là việc vui trên trời rơi xuống, cuối cùng cũng để lại cho con cháu một phần sản nghiệp, lão đầu còng lưng chắp tay sau đít không có việc gì đi quanh bờ sông, phát hiện có rác thì nhặt lên, bỏ vào chỗ rác rưởi nên đi, còn gọi người trước cửa nhà có rác ra thoá mạ một trận, nhà ngươi là mệnh quỷ nghèo trời sinh, đừng có hại láng giềng khốn khổ theo ngươi, xả rác lung tung nữa thì sẽ ném hết rác và nhà ngươi, nhà bị mắng đỏ mặt không dám tranh cãi.

Từ đó, hộ dân bên bờ sông đối với vệ sinh có một loại yêu cầu gần như cố chấp, bàn bếp nhà ngươi có thể không lau, trước cửa phải quét sạch sẽ, nhà có tang cũng không cho phép dừng, bằng không các láng giềng cũng khiến ngươi chết thêm một lần.
Buổi tối dỡ con đập chắn cửa sông, dòng nước một lần nữa chảy qua, dòng nước trải qua một đêm gột rửa, đến hừng đông nước sông trong vắt từ trước cửa chảy qua, cá bơi trong nước đã có thể nhận rõ, lão nhân gia ngồi trên bàn đá vúc một ngụm nước uống, la to nước ngon, không còn mùi chất thải buồn nôn, đã uống nước bẩn cả một đời, không nghĩ tới uống nước sạch thật ra đơn giản như vậy, mình chỉ tốn chút sức lực, trồng mấy cái cây, khiến bản thân lần đầu tiên cảm giác được lạc thú làm người.

Bốn nhánh sông trong thành Trường An, Hưng Hóa phường chỉ giải quyết được một nhánh, thanh lý một đoạn cửa sông chỉ tốn chút đá, trước mặt dự toán công trình khổng lồ của Hưng Hóa phường thì con châu chấu cũng không bằng. Nhất thời huyện Trường An quần tình hung dũng, yêu cầu dọn dẹp một lần luôn ba nhánh sông còn lại.

Công bộ thượng thư Lý Đại Lượng quản lý xây dựng cầu thuyền sông của thiên hạ, nhìn thấy tình cảnh này không lề mề chút nào, chỉ tiêu vật liệu phí dụng 1000 quan, hai nghìn dân phu, liền hạ đạt cho thuộc hạ, bản vẽ điều động từ công trường Hưng Hóa phường, làm theo mà còn không biết, Lý Đại Lượng không ngại từ trên xuống dưới thay máu một lần, bệ hạ và bách tính từ lâu đối với công bộ đã thất vọng cực độ, hiện tại bất kể hắn điều chỉnh lớn cỡ nào triều đình đều sẽ toàn lực ủng hộ. xem tại TruyenFull.vn

Là khu vực trung tâm của đợt cải tạo lần này, Hưng Hóa phường không thể nghi ngờ là tiêu điểm trong tiêu điểm, chỉ là, phường môn suốt ngày đóng chặt, còn có tiểu lại như hung thần ác sát, làm cho bách tính Trường An ngừng bước, muốn đi vào, hoàn toàn không có khả năng.

Quan gia cũng có người đi vào, chỉ là người đi ra đều giống như mất hồn, ngoài miệng tán thán không dứt, chỉ nói nơi đây trên trời mới có, nhân gian chỉ nghe nói qua, nói xong, lắc đầu tỏ vẻ lưu luyến không muốn liền rời khỏi, hình như chịu đả kích.

Các quan viên kiến thức rộng rãi đều bộ dáng này, làm cho bách tính Trường An càng thêm hiếu kỳ Hưng Hóa phường tới cùng là sự tồn tại thế nào, họ đâu biết được, quan viên lên xe ngựa liền sờ sờ hộp gỗ nhỏ trong người, chỉ nói mấy câu liền nhận được đại lễ, việc làm thuận nước giong thuyền này thật giá trị, chỉ là bản thân có cần kiếm căn nhà ở Hưng Hóa phường, để lại một phần cơ nghiệp cho con cháu hay không?

Chương 272: Đại nhân vật tới rồi

Lý Khác thừa dịp cơ hội này nói cho hoàng hậu, hồ Thái Dịch hiện tại chính là một hố chất thải khổng lồ, tuy nói hiện tại sông Kim Thủy có nước sạch đổ vào, so sánh với nước sạch bên ngoài, nước hồ Thái Dịch xám ngắt khiến hắn thấy buồn nôn, nếu như nương nương muốn thay nước bẩn, người làm con như hắn nên tận một phần hiếu tâm, đương nhiên, hai anh em Lý Thừa Càn, Lý Thái cũng không chạy mất, chỉ cần 3000 quan tiền thì có thể giải quyết, ba anh em họ hoàn toàn có thể gánh vác.

Chẳng qua có một phiền phức, khi thay nước hồ các quý nhân trong cung cần phải có một bộ phận tạm thời ở ngoài cung, để tránh bị quấy nhiễu, tỷ như mẫu thân hắn Dương phi, ở gần hồ Thái Dịch quá, rất cần tạm thời ra ngoài cung ở, tỷ như Ngọc Sơn, ở nơi đó hắn có một gian nhà, có thể cho ra đấy.

Trưởng tôn coi chuyện này như một trò cười nói cho Lý Nhị nghe, sau khi Lý Nhị nghe xong cười đến ná thở, đứa con trai 14 tuổi bắt đầu giở trò quỷ rồi, mấy trò này hắn rất thích nghe ngóng, chỉ cần tiền đề là nhân hiếu, thì trò này chính là một loại phúc khí.

Hắn còn nói chuyện này cho Dương phi nghe, ai ngờ Dương phi xưa nay luôn tươi cười lại ở trước mặt hắn khóc rống.

- Ái phi, nàng biết Khác nhi vì tạo cho nàng cơ hội xuất cung giải sầu, phải trả giá lớn thế nào không? Nghe Thanh Tước nói, hiện tại nó thiếu Vân Diệp 2 quan tiền, 2 quan tiền này cũng không bình thường, yêu cầu Khác nhi cạn kiệt tâm lực mới có thể kiếm trở về từng văn một, Khác nhi thay Vân Diệp tu kiến Hưng Hóa phường, toàn bộ chi phí vượt quá một vạn quan, lợi nhuận trông đợi trên 10 vạn quan, như thế mà Vân Diệp không hài lòng, chỉ đồng ý hắn thay thế món nợ 500 văn, phần còn lại phải cần Khác nhi vượt qua Thanh Tước về học nghiệp, đạt được vị trí thứ nhất học sinh gương mẫu, mới có thể có được một quan, học nghiệp Thanh Tước ưu tú thế nào chắc nàng biết, muốn vượt qua, khó, rất khó.

Dứt lời hắn cất tiếng cười to, cực kỳ đắc ý, hai đứa con trai của hắn tại thư viện nắm giữ hai vị trí đầu thời gian dài, nghe Thanh Tước nói Vân Diệp cũng có chút phẫn nộ rồi, lần này ở trong thư viện đã hô hào các học sinh khác lấy Thanh Tước và Lý Khác làm mục tiêu vượt qua, chỉ cần vượt qua hai đứa chúng nó sẽ ban thưởng gấp bội, còn biếu tặng một độc môn tiểu viện tại Hưng Hóa phường. Hiện giờ học sinh thư viện đã điên rồi, canh ba thức dậy, canh năm ngủ đã là việc cơm bữa, trên đầu cột vải đả đảo Lý Thái ngày đêm khổ học, làm cho Lý Thái rất là lo lắng.

Có thể làm cho Vân Diệp kinh ngạc là chuyện vui lớn nhất hiện tại của Lý Nhị, cái cảm giác khiến cho đối thủ nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không biết làm thế nào đã bao nhiêu năm chưa từng từng có rồi, hôm nay cảm thụ được trên người con trai, thật sự là chuyện vui nhân gian.

- Vân Diệp này cũng thật quá đáng, khắt khe con ta như vậy, thiếp thân phải đến thư viện đòi công đạo cho nó!

Hiện tại Dương phi đã ngồi không yên, vừa nghĩ đến Lý Khác người đầy bụi tất bật ở công trường, thân thể gầy yếu ngả nghiêng trong mưa gió, chỉ vì cho mình có được đoạn cuộc sống thảnh thơi vui vẻ lòng liền đau như cắt.

- Trẫm lại cho rằng cách làm của Vân Diệp rất khá, ái phi cũng là người đọc sách, hẳn là biết đạo lý sinh vu ưu hoạn, tử vu an nhạc, hôm nay Vân Diệp cố chèn ép Thanh Tước và Khác nhi, đó là đạo vi sư chân chính, chúng nó một khi chưa tốt nghiệp thư viện, trong thiên hạ vẫn chưa mặc cho chúng nó tung hoành, con trai của Lý Thế Dân ta cũng nên làm côn bằng, ngày phong ba đến chắc chắn sẽ khiến thiên địa biến sắc.

****

Thành Trường An trong năm nay đã có một số biến hóa, thời gian buôn bán trong thành chịu giới nghiêm ban đêm chỉ ba canh giờ, hàng hóa bày bán trên đường Chu Tước sẽ bị quan tuần thành ném cả hàng lẫn người vào lao, mua bình dấm chua cũng cần phải đi hết nửa thành Trường An, làm cho bọn trẻ chờ ăn vằn thắn ở nhà rất chán nản.

Người Quan Trung không thích buôn bán, khinh thường nhất là người buôn bán, lợi thì nhiều nhưng bôi nhọ tổ tông. Hà Thiệu không để bụng, tổ tiên hắn xuất thân ăn mày, đương nhiên không để bụng nhục hay không nhục, trên trung đường nhà hắn treo tổ huấn "Trời lớn, đất lớn, ăn cơm lớn nhất". Vì ăn cơm, thân chịu tước vị nhưng không để bụng danh tiếng, làm sinh ý đến mức phong sinh thủy khởi.

Tại mỗi phường thị đều mua một khu đất nhỏ, chuẩn bị mở một cửa hàng tạp hoá, từ kim chỉ đến mớ rau, không cái gì không có, quản chi nhà ngươi cần một con ngựa mới có thể kéo chiếc xe ngựa chạy khắp nơi, cửa hàng tạp hoá cũng sẽ cung ứng.

108 phường thị, hắn tổng cộng xây 80 cửa hàng, trong thành Trường An được cho là làm ăn lớn số một, chỉ là cổ đông hơi nhiều, Lý Thừa Càn cũng ném qua 200 quan tiền. Sự thực chứng minh, quyết định của hắn luôn luôn là anh minh, hai trăm quan tiền đến tháng thứ 3 thì về tới tay hắn, cửa hàng tạp hóa gọi Tiện nghi phường này khiến hắn nhìn với con mắt khác, không phải là vì 200 quan tiền, là bởi vì cửa hàng tạp hóa luôn có số lượng lớn tiền, còn liên miên không dứt.

Phương diện này không ai phải chịu thiệt, Lý Thừa Càn cố ý phái nội thị kiểm tra toàn bộ lưu trình từ đầu tới đuôi của cửa hàng tạp hóa, nông gia cung cấp rau xanh, còn có gà vịt, trứng, thịt heo, đều có khế ước hết. Nông gia mỗi tháng từ cửa hàng tổng kết sổ sách một lần, giá cả rất công đạo, không có việc ăn hiếp nông hộ, việc này cũng rất hợp quy củ của thương gia, nông hộ cũng chấp nhận.

Mã xa hành càng không ngừng vận chuyển hàng hóa đến mỗi cửa hàng trong thành Trường An, lại do cửa hàng bán hàng hóa cho các cư dân trong phường thị, giá chỉ bằng chín thành hai chợ đông tây, còn không phải đi đường xa, các phường dân cũng được lợi.

Nội thị mắt mở trừng trừng nhìn cửa hàng tạp hoá trống không trong một buổi sáng đã bị hàng hóa nhét đầy, trong quá trình này cửa hàng không phải trả một đồng tiền, các nhà cung cấp tranh nhau đưa hàng tới cửa hàng, có người còn tặng cả lễ.

Đến ngày cuối cùng trong tháng, trong đại sảnh tổng điếm mới sửa trên đường thuỷ Hưng Hóa phường, đầu người nhung nhúc, mười hai vị trướng phòng xếp thẳng hàng, dựa theo chủng loại hàng hóa, trả tiền cho mỗi nhà cung cấp, từng xe tiền đồng được đưa qua. Vàng chất đống dưới ánh mặt trời, túi vải đựng đầy đồng tiền dựa theo hóa đơn mà trả tiền, công việc diễn ra liên tục.

Thuế lại của huyện nha an vị tại một bên, thập ngũ thuế nhất, mỗi người lĩnh xong tiền đều đi tới chỗ thuế lại nộp thuế. Thuế lại không dám thu nhiều, thị vệ thái tử điện hạ phái tới nắm đao đang đứng ở một bên.

Các thương hộ chưa từng nộp thuế như bây giờ, thập ngũ thuế nhất, đơn giản, ta bán một ghế gỗ ba quan tiền, thuế 200 văn, cái này ta nộp. Cửa hàng trong nhà ta còn bán 2 quan, có phải cũng nộp luôn không?Sắc mặt thuế lại càng lúc càng đen, tiền trong giỏ trúc bên cạnh càng lúc càng nhiều, cuối cùng thuế lại muốn khóc luôn, tiếp tục như vậy, bảo các thuế lại của khắp Đại Đường làm sao mà sống đây.

Trong đám người có hai lão đầu, một người mặt đen, giống nông phu, một người khác mặt gầy, thỉnh thoảng lại vuốt chòm râu ở cằm, giống như một vị tiên sinh dạy học.

- Huyền Thành huynh, nếu như đều dùng tiền đồng nộp thuế như thế, không còn mấy thứ Tô dung điều nữa, Đại Đường ta tái hiện văn cảnh cũng không phải việc khó. Đáng tiếc là chỉ có một Tiện nghi phường, nếu như nhiều hơn thì tốt rồi.

- Huyền Linh huynh, thứ ta coi trọng không phải là nộp thuế nhiều hay ít, mà là sắc mặt của thuế lại, các bách tính đang thành thật nộp thuế, hắn chỉ cần khai ra chứng minh nộp thuế là được, thu thuế thuận lợi như vậy, hắn vốn nên cao hứng mới phải, vì sao lại trông như cha mẹ chết, lão phu cảm thấy phải làm rõ chuyện này, cũng rõ ràng nguyên nhân vì sao Đại Đường ta thương thuế nghiêm trọng không đủ.

Hà Thiệu khom người cười theo nói:

- Liên quan đến tiền vàng, là người thì phải nghĩ đến trục lợi, hôm nay tại Tiện nghi phường, bách tính nộp thuế đều là rõ ràng, họ không nhúng tay vào được chút nào, không khóc mới là lạ.

Ngụy Chinh rất ghét cái kiểu con buôn của Hà Thiệu, vung tay áo, hừ một tiếng không nói. Phòng Huyền Linh đến liền cười nói:

- Nếu nhìn ra mánh khóe, thủ đoạn sấm sét của Huyền Thành huynh chắc hẳn sẽ khiến họ cả đời khó quên.

Nội thị nhận ra hai người họ, không dám nói toạc ra, chỉ có thể tiến lên chào. Ngụy Chinh hỏi:

- Mấy ngày này nếu ngươi vẫn luôn xem lưu trình, có phát hiện việc làm loạn nào không?

- Hồi Ngụy thị trung, mấy ngày này tiểu nhân quan sát từng công đoạn, đều có hóa đơn có thể kiểm tra, không phát hiện chỗ không ổn, chỉ là khó hiểu, Hà huyện tử chỉ mua cửa hiệu, trong đó rất nhiều vẫn là đi mượn, trong cửa hàng trống không, đều là bản thân các tiểu thương gia đưa hàng vào, chưởng quỹ của Tiện nghi phường kén cá chọn canh, hàng hơi kém chất lượng cũng không cần, tiểu nhân khó hiểu là, họ không có chút hàng nào, một đồng tiền cũng không bỏ ra, nhưng có thể phát tài, thay đổi khiến mọi người đều có lợi, chuyện này là sao.

Phòng Huyền Linh quay đầu lại nhìn Hà Thiệu chờ hắn giải thích, Hà Thiệu cười ha ha: - Một số thủ đoạn không thể bày ra, nói ra trước mặt hai vị thật sự là làm xấu tổ tông, hay là chư vị cho tại hạ một cơ hội giữ thể diện đi.

Người ta không muốn nói, họ cũng không thể cưỡng cầu, Tiện nghi phường của Hà Thiệu không có chỗ khác thường nào, các tiểu thương hộ và nông gia tự nguyện một tháng sau lấy tiền, quan phủ ngươi cũng không thể ép buộc họ một tay giao tiền, một tay giao hàng được.

Đây là nguyên lý của siêu thị, Vân Diệp nói qua cho Hà Thiệu, hắn cũng chỉ hiểu sơ sơ, chỉ biết là xây một số siêu thị, để cho người khác tới bán đồ, đây là một loại bổ sung cho sân chơi thương nghiệp còn khuyết thiếu của Trường An hiện nay.

Lấy tiềm chất gian thương của Hà Thiệu, không làm rõ cái siêu thị này là sẽ không dừng tay.

Mũ của thiên khả hãn được Lý Nhị đeo chặt ở trên đầu mình, thiên hạ vạn bang đều là con dân, sau khi bày tỏ với thiên địa, vì nghịch ý chí trời xanh, 11 thổ vương của Lĩnh Nam ý đồ gây rối bị chém đầu thị chúng, khiến cho các dị tộc vốn trong lòng vẫn còn may mắn vì được thưởng lớn, cực kỳ sợ hãi.

Đầu tháng 5 năm Trinh Quán thứ 4, có một nhân vật quan trọng tới Trường An, toàn bộ Trường An vẩy nước sạch trên đường, trải đất vàng, ngay cả công trường Hưng Hóa phường mấy ngày nay đã sắp hoàn thành cũng đình công một ngày. Đây là tư thế của thiên tử chính thức xuất hành, đã nhiều năm không làm như thế rồi, hoàng đế hay nói tốn công tốn tiền chỉ vì một mình hắn, không phải là điều một hoàng đế tốt nên làm, hôm nay lại làm một chuyện lạ, còn hạ lệnh, buổi tối có thể giăng đèn kết hoa, lệnh cấm ban đêm trễ hai canh giờ, không khỏi làm cho thị dân Trường An nhao nhao nghị luận, không biết vì sao như vậy.

Cũng may không mù mờ bao lâu, trong cung truyền ra tin tức, Cao Châu tổng quản, thượng trụ quốc, Ngô quốc công và Phùng Áng tiến kinh yết kiến hoàng đế, Phòng Huyền Linh suất lĩnh bách quan ngoài thành 30 dặm chờ đón Phùng Áng. Sau đó, hoàng đế bộ hành xuất cung, tại cửa cung nghênh tiếp cháu của Tiển phu nhân, người đã vì dân tộc làm ra cống hiến to lớn.

Vân Diệp cũng cho rằng lễ ngộ cả nhà Phùng Áng tiếp nhận thế nào cũng không tính quá mức, vào thời Tùy mạt, vị đại tướng quân dũng mãnh thiện chiến này đã nắm giữ một vùng 2000 dặm, vượt qua cả Triệu Đà thời Hán, có người khuyên hắn, thừa dịp Lý Đường đặt chân chưa ổn, học Triệu Đà tự lập làm Bách Việt Vương, bị vị đại tướng quân cực kỳ cơ trí này thẳng thắn đuổi đi.

- Ta đời đời ở Nam Việt, đến tận thời Ngũ Đại, đại quan biên cương Lĩnh Nam cũng chỉ một họ ta, con cái tiền tài ta đều có, người nhân sinh phú quý giống ta cũng không nhiều. Điều ta thường lo lắng là làm sao mới có thể không thẹn với công lao sáng lập của tổ tiên, sao dám tự ý xưng vương chứ!

Năm đầu Trinh Quán, Phùng Áng đã từng cự tuyệt tới triều, khỏi cần nói là chán ghét việc của Lý Nhị, Lý Nhị thẹn quá thành giận, chuẩn bị phái Giang Lĩnh dẫn binh thảo phạt, bị Ngụy Chinh khuyên can.

Sự thực chứng minh, Ngụy Chinh là đúng, Phùng Áng vào lúc tạo phản tốt nhất cũng không phản loạn, sao lại vào lúc thiên hạ thái bình mới bắt đầu tạo phản, vì khiến người lòng dạ hẹp hòi như Lý Nhị yên tâm, trưởng tử Phùng Trí Đái của hắn vào triều phụng dưỡng hoàng đế, hiện giờ đang ở trong thư viện.

Người này sau khi tìm ra cây ngải bụi chống bệnh sốt rét đã đạt được thưởng 2 quan tiền, tại thư viện vênh váo tiêu xài, mời Lý Cương tiên sinh làm tế biểu cho lão tổ tông Tiển phu nhân của hắn, lại mời Tôn Tư Mạc kiểm tra sức khỏe cho cha hắn, hai người trước rất tự giác chỉ lấy nửa giá, chỉ Vân Diệp được mời tới làm đầu bếp thì ác ôn chém hắn 1 quan tiền.

Lão nãi nãi đối với Phùng Áng cũng là nghe tiếng đã lâu, không phải vì chiến công của hắn, mà là bởi vì hắn có 30 nhi tử, hiện giờ, lão nhân gia nàng mỗi ngày không có việc gì chỉ nhìn chằm chằm vào cái bụng của Tân Nguyệt, thấy Tân Nguyệt cước bộ mềm mại, thân thủ mạnh mẽ thì thở dài, sao không có động tĩnh chứ?

Trồng củ cải cũng phải đợi đủ thời gian mới có thể nẩy mầm, đây là nãi nãi mong cháu đến sốt ruột rồi. Tân Nguyệt dưới sự hun đúc của Vân Diệp cũng đã quen đối với chuyện này, lại còn thêm bản thân luôn luôn khỏe mạnh, Tôn tiên sinh cũng nói con cái chỉ là chuyện sớm hay muộn, không cần phải gấp gáp, cho nên yên lòng, toàn lực tiếp quản đại quyền của nội viện Vân gia, chỉ bỏ lại nãi nãi một mình thương cảm.

Thực đơn của Phùng Áng không dễ xác định, Trí Đái nói lão tử hắn ăn khỏe, cái gì cũng ăn được, cái gì cũng dám ăn, rất có khí độ của người Lĩnh Nam hậu thế.

Cua là không thiếu được, chỉ là hiện tại cách ăn thật sự khiến người khác không dám khen tặng, một mâm ướp bằng đường dính dính liền bưng lên, Trưởng Tôn Trùng còn đắc ý hỏi, chắc chưa bao giờ ăn qua thứ này chứ? Thấy ánh mắt khinh thường của Vân Diệp hắn đành phải xấu hổ thôi khoe khoang.

Ăn một lần liền vĩnh viễn không quên được, không có gì, ăn đường mà thôi, mùi vị của cua không thấy tí gì, chỉ toàn ăn đường.

Cua hấp, lại thêm dấm gừng, rượu vàng là đủ. Dưới yêu cầu mãnh liệt của Trí Đái, thịt kho tàu không thể thiếu, thịt viên không thể thiếu, sườn xào chua ngọt không thể thiếu, gà ăn mày thế nào cũng phải có hai con, lão tử hắn ăn nhiều, mỗi bữa ăn một đấu gạo.

Cái khác không nói, mấy lời một bữa cơm một đấu gạo đã chọc tức Vân Diệp, tóm lấy Trí Đái muốn hắn giải thích rõ, dạ dày lão tử ngươi to thế nào, còn một đấu gạo, hai cân gạo cũng đủ lão tử ngươi ăn rồi. Ghét nhất họ dùng những tính từ này, nói không chuẩn xác có đôi khi sẽ dẫn phát nghĩa khác.

Chương 273: Tiệc Rượu Của Phùng Áng

Lý Nhị và Phùng Áng quân thần ở chung rất hòa hợp, từ ngoài cung dắt tay về tới Thái Cực cung, phiên tấu đối này từ buổi chiều kéo dài đến chạng vạng, điều này đối với người đối với bất luận sự việc nào đều xử lý cực kỳ lưu loát như Lý Nhị mà nói là việc rất hiếm khi.

Sau khi tấu đối kết thúc, có ba đạo ý chỉ phát xuống, thứ nhất là Phùng Áng được thăng chức từ Ngô quốc huyện công lên Việt quốc quận công, thực ấp 800 hộ, ấm lưỡng tử, thứ hai, cho phép hắn tiến hành tiễu trừ Liêu tộc còn phân tán các nơi, cho hắn vương hóa. Thứ ba, Lý An Lan thăng làm Thọ Dương công chúa, bởi trước kia gả cho Liêu vương Mông Tra, sau khi Mông Tra mưu đồ ám sát, hôn sự vẫn còn hữu hiệu, nàng đến Liêu địa trấn an bách tính, từ trong hậu duệ thân cận của Mông Tra chọn ra Liêu vương, giúp đỡ Liêu vương quản lý dân hóa ngoại, để chúng quy tâm.

Vân Diệp nghe được ý chỉ, lòng lạnh hết nửa, hay cho Lý Nhị độc ác, sát vương của hắn, cướp đất của hắn, hiện tại lại muốn lấy dân của hắn, bóp nát chút tác cụng cuối cùng của Lý An Lan.

Tựa đầu trên cột trụ trong Cẩn Đức Điện, không nói được lời nào, hai cha con này, một người gia quốc thiên hạ, tâm vững như sắt, một người quyền dục huân tâm, khôn khéo, có vẻ như kết cục như vậy là một kết cục đáng vui mừng, thỏa nhu cầu mỗi bên, không bạc đãi bên nào, đạt được cân đối hoàn mỹ. Lý Nhị đã tìm được một nhân tuyển tốt nhất trấn an Liêu tộc, Lý An Lan đạt được quyền lợi bản thân hy vọng đạt được, Nam Cương 800 dặm, đủ cho nàng ôm lấy cả đời.

Cua hấp chín, các đầu bếp chọn ra một rổ béo nhất, Vân Diệp tự mình pha dấm gừng, đặt trong bát sứ, mời Lan Lăng đưa tới cho Lý An Lan. Lan Lăng 8 tuổi miệng dính đầy dầu mỡ, cắn càng cua rôm rốp, xách theo rổ nhưng lại oán giận Vân Diệp keo kiệt, chỉ cho nàng hai con cua. Thứ này là vật đại hàn, Lan Lăng chỉ là tiểu cô nương thân thể còn yếu, đâu thể ăn nhiều.

Sau khi được đồng ý một con gà ăn mày mới rất không tình nguyện đi đến tiểu của Lý An Lan, nhìn Lan Lăng đi xa, Vân Diệp bực mình, đuổi hết toàn bộ đầu bếp trong nhà bếp ra ngoài, còn mình vung đao chặt sườn lợn, một bộ sườn lợn bị y băm nát, sau đó thở hồng hộc ném thái đao sang một bên, đỡ thắt lưng thở dốc.

- Nếu ngươi thích, lúc trước nên đòi hỏi nó qua đây, ngươi biết không, ta và bệ hạ vẫn đang chờ ngươi cầu hôn, ngươi không có, trái lại còn tránh xa, bệ hạ làm sao an bài nó cho ngươi, hiện tại làm mấy thứ không đáng này tính cái gì.

Không quay đầu lại, biết là trưởng tôn, Vân Diệp vặn cổ nói:

- Một cô gái đưa đến nơi khói độc, không biết nàng có thể sống sót hay không, còn phải gánh trách nhiệm trấn an Liêu tộc, nàng có thể đảm nhiệm được sao?

- Vừa nhìn đã biết ngươi là kẻ không có tiền đồ. Đây là một việc tốt, vị vương 800 dặm đấy. Thời cổ được phong quốc cũng không gì hơn cái này, bao nhiêu người dập nát đầu muốn đạt được việc này, chỉ có mình ngươi nghĩ đó là nơi khói độc. Lúc tổ tiên chúng ta mở mang bờ cõi, nơi nào không phải là nơi khói độc? không phải là dùng máu thịt để đổi lấy giang sơn gấm vóc hôm nay. An Lan là nữ nhi của hoàng gia, đã định trước nó nên vì Đại Đường thịt nát xương tan, đừng tưởng rằng bọn trẻ trong cung là nên được hưởng thụ vinh hoa phú quý, tương lại tụi nó đều phải trả giá. Ngươi nhìn lầm An Lan rồi, có lẽ hiện giờ nó đang đắc ý cười to, mà không phải là khóc. Hiện tại cua của ngươi đưa qua đó cũng hợp thời, vừa lúc đùng để nhắm rượu.

Những lời này khiến Vân Diệp á khẩu không trả lời được, đích xác như vậy, hiện tại Lý An Lan đang chúc mừng, mà không phải là khóc, mọi người của hoàng gia là quái vật, bao gồm trưởng tôn, họ nhìn sự việc không phải là nhìn tình nghĩa, mà nhìn hiệu quả, đơn giản trực tiếp, địch nhân có thể một đao chém chết thì tuyệt đối sẽ không dùng hai đao, ở trước mặt quyền lực, bất cứ sự vật khác đều có thể vứt bỏ, có lẽ mình đã nghĩ sai rồi? Lý Nhị không phải là đang nghiêm phạt Lý An Lan, mà là đang bồi thường cho nàng? Có Phùng Áng ở đó, hành trình Lĩnh Nam của Lý An Lan ngay cả sóng gió cũng không có, khi Lý An Lan nắm giữ Liêu tộc, Phùng Áng nhất định sẽ chỉnh đốn Liêu tộc ngoan ngoãn, khiến cho họ không dám hó hé gì.

- Thế nào, nghĩ thông suốt rồi hả? Nếu như chưa yên lòng thì chỉ cho nó vài con đường phát tài, tránh cho nó qua đó phải bị tội, ngươi nghĩ một biện pháp giúp nó ba năm. Đứa con gái đó của ta bây giờ còn chưa lập gia đình, chính là quả phụ, nghĩ đến cũng tội nghiệp, là bạn cũ, ngươi không tận tâm thì ai tận tâm.

Vân Diệp ngạc nhiên quay đầu nhìn vị hoàng hậu lộng lẫy, y quá kinh ngạc, nói ra ái muội như vậy giống như Vân Diệp thực sự có gì đó với Lý An Lan, hoàn toàn không giống cách hành xử thường ngày của hoàng hậu.

- Vân Diệp, hiện giờ tấu đối của bệ hạ và Việt quốc công đã sắp kết thúc, ngươi đã làm cơm xong chưa? Nếu đã thu của Trí Đái một quan tiền thì cần phải làm tốt mới phải, vì một bữa cơm của ngươi, Trí Đái đã lấy tất cả vốn liếng của Phùng gia đặt chân tại Lĩnh Nam để đổi lấy hai quan tiền, muốn ngươi làm một bữa tiệc có gì không được, mà ăn cơm là bệ hạ và Việt quốc công, đâu có hạ thấp thân phận của ngươi.

Trưởng tôn nhìn Vân Diệp với cặp mắt to vô tội, giống như những lời vừa nãy nàng chưa bao giờ nói qua, muốn hoàng hậu nhất là trưởng tôn nói ra những lời này sao mà gian nan, cái này phải cảm tạ. Hoàng đế và quốc công chính thức tấu đối, một hoàng hậu mang thai vẫn không thuận tiện lộ diện, cua không dám cho phụ nữ có thai ăn, nhưng một chén thịt bằm hình như rất hợp khẩu vị của nàng, thịt bằm chưng rất ngon miệng, lần trước phát hiện nàng rất thích thịt hấp, có thể vì nguyên nhân mang thai, khẩu vị lớn hơn, liền cuốn bánh lá sen ăn vài miếng.

Nếu như hoàng hậu đòi ngự trù thịt bằm thì sẽ hù chết đầu bếp, người có thể cung cấp thuận tiện chỉ có Vân Diệp. Dưới ánh mắt cổ vũ của trưởng tôn, Vân Diệp lấy một chén thịt hấp to từ trong chõ, còn có một đĩa củ sen nhồi gạo nếp, bỏ vào trong hộp thức ăn, lại bỏ vào thêm bánh lá sen mới thôi, thiếp thân thị nữ của trưởng tôn lẳng lặng xách lấy hộp thức ăn, đỡ trưởng tôn thướt tha đi khỏi.

Cố sự Hồng Môn Yến đã dọa Trí Đái sợ, không tiếc dùng bí phương tổ truyền đổi lấy một bữa cơm yên bình cho cha mình, trong mắt hắn, đây là việc rất có lời, còn tìm một lý do Vân Diệp không thể cự tuyệt, đó chính là phần thưởng của thư viện, dùng hai quan tiền đó. Vân Diệp biết rõ là bị lợi dụng cũng không có khúc mắc gì, bởi vì tất cả đều dựa theo quy củ của Vân Diệp mà tiến hành.

Người ngoài 30 tuổi còn phải đến thư viện cầu học, lúc đó cảm thấy kỳ quái, cầu học sao, hành vi rất cao thượng. Phu tử nói, triêu văn đạo, tịch tử khả dã, ai sẽ nghĩ đến hắn còn mang theo mục đích tới, vuốt râu mép cùng một đám bạch diện thiếu niên cầu học, không có chút cảm giác xấu hổ nào, vào học đường ngồi hết ba tháng, lòng cầu học vấn đạo không thua kém thiếu niên chút nào, theo Tôn Tư Mạc vào núi hái thuốc, cũng tận tâm, chưa bao giờ giở tính khí thế gia tử, trong lúc vô ý phát hiện cây thanh hao có thể trị bệnh sốt rét, làm cho lão Tôn giật mình, trên lễ hội thư viện đã rất cực lực tranh thủ cho Trí Đái hai quan tiền học bổng, về phần Trí Đái dùng hai quan tiền này làm gì thì lão Tôn chẳng quan tâm, trong mắt hắn, không có chuyện gì có thể quan trọng hơn việc trồng dược vật có thể có thể trị sốt rét.

Sau khi đạt được Vân Diệp đồng ý, Trí Đái lại đi khẩn cầu hoàng đế, hy vọng bữa cơm đón gió của cha hắn sẽ do Vân Diệp đích thân làm, để cho phụ thân cảm nhận được sự hiếu tâm của mình.

Nhân hiếu thiên hạ mà, Lý Nhị không lý do cự tuyệt, cười ha ha đáp ứng, chỉ là gọi Vân Diệp lên hậu điện giáo huấn cho một trận, còn nói y không có đầu óc, sao ai cũng có thể bắt lấy lợi dụng, sau này còn dám lung tung làm chủ thì cắt chân.
Ghét nhất nói chuyện với Lý Nhị, trước đây còn có tâm tư góp ý kiến với hắn, muốn từng bước thay đổi ý nghĩ đã xơ cứng của Lý Nhị, tạo phúc cho vạn dân, để cho Đại Đường không đi đường vòng, ai ngờ hiện tại sắp bị hắn đồng hóa rồi, cả ngày cố gắng vì sự phồn thịnh của gia tộc, còn không oán không hối hận.

Nói suông thì cái gì cũng thay đổi không được, nói một nghìn lần không bằng bản thân động thủ làm một chuyện, thể chế của Đại Đường trong mắt quân thần Lý Nhị đã hoàn mỹ không sứt mẻ, không cần thay đổi quá lớn, hắn thậm chí bắt đầu chế định một thứ gọi là [Đế phạm], sớm hơn so với lịch sử rất nhiều năm, muốn thông qua thực tiễn của mình để mò ra một bộ quy tắc của đế vương, vả lại muôn đời không đổi, Vân Diệp gọi chung nó là hệ thống ISO9000, tự kỷ đến tình trạng thế này có thể nói chưa từng có ai, hậu vô lai giả.

Làm hoàng đế yêu cầu dữ thời câu tiến, không phải là bảo thủ không chịu thay đổi, sự vật luôn luôn không ngừng biến hóa, thể chế triều đình cũng như vậy, nếu như đế vương sau này hết thảy dựa theo dáng vẻ của hắn, Vân Diệp có thể chắc chắn, thiên hạ Đại Đường dài lâu không được.

Đựng đồ ăn toàn bộ bằng bạc, sáng đến mức có chút cảm giác u ám, nhìn các đầu bếp dùng đủ loại nguyên liệu trang điểm bàn cơm, y có một loại cảm giác trở lại hậu thế, các ngự trù cũng làm một món ăn, món ăn này Vân Diệp làm không được, là thứ gọi "Hồn dương một hốt", đây là món ăn ắt không thể thiếu khi hoàng đế khoản đãi quý khách.

Dê nước vàng óng ánh, dầu không ngừng chảy xuống, rắc hồ tiêu lên, cũng không biết còn có thể ăn được hay không, hồ tiêu rắc kín thịt dê, mùi cay khiến người khác không thở nổi, cái này Vân Diệp không quản, là hoàng hậu cố ý phân phó.

Phùng Áng ngoài 50 tuổi, ngồi một chỗ giống như ngọn núi, người Lĩnh Nam truyền thống mặt đen hơi đỏ, thỉnh thoảng lại cùng Lý Nhị cười to, Phòng Huyền Linh, Trí Đái ngồi bên cạnh cũng khẽ mỉm cười, tràng diện thân hòa, quân thần hoà thuận.

Vân Diệp đi đến, cung nữ hàng dài theo phía sau, mỗi người đều cầm một mâm bạc rất lớn, nối đuôi nhau mà vào, Lý Nhị là một người hào phóng, nếu Vân Diệp thích ôm việc, vậy ngay cả việc của hoạn quan cứ làm luôn, khiến hắn đem nhân tình rơi xuống tận cùng, tình cảnh này, sẽ làm Phùng Áng nhớ cả đời, dù sao thì người được lợi sẽ là Lý An Lan, hiệu quả của nhân tình này Vân Diệp nhận được vượt xa cả cố ý thi ân.

Vân Diệp vẻ mặt đau khổ vừa đến, Phòng Huyền Linh liền cười ha ha:

- Hôm nay nhờ phúc của Việt công, Huyền Linh rốt cuộc có thể nếm thử cực phẩm mỹ vị của nhân gian rồi, mảnh khổ tâm của Phùng hiền điệt, vì cho lão phụ có thể hưởng dụng mỹ thực chân chính đã dốc hết phần thưởng của thư viện, thật sự là hiếm có, Việt công thật có phúc khí.

Không đợi Phùng Áng mở miệng, hoàng đế đã lên tiếng trước:

- Tiểu tử này càng am hiểu về đạo ăn, cũng cũng được nhất tuyệt, mỹ thực y làm trẫm cũng không ăn được mấy lần, nếu không phải Trí Đái bức y đến trong góc, Phùng khanh cũng chưa hẳn có thể được ăn.

Phùng Áng vội vàng đứng lên nói với Vân Diệp: - Khuyển tử hồ đồ, xin Vân hầu chớ trách, muốn trách thì trách lão già tham ăn ta đây, phần nhân tình này cho phép Phùng Áng trả sau.

Vân Diệp thi lễ với Lý Nhị, mới nói với Phùng Áng:

- Con trai Phùng Trí Đái của ông học tập khắc khổ, đồng thời có phát hiện trọng đại, bởi vậy nhận được học bổng kỳ này của thư viện, thư viện đã nói trước, hai quan tiền này có thể mời tiên sinh của thư viện làm một chuyện, Vân Diệp là tiên sinh thư viện đương nhiên sẽ tuân thủ chế độ, Việt công đừng nói nhân tình gì hết, làm tiểu tử khó xử, nếu như vạn nhất nổi lên lòng tham, tới cửa đòi, xin Việt công đừng ngại phiền mới được.

Lý Nhị cực kỳ thoả mãn với những lời này của Vân Diệp, cất tiếng cười to, Phòng Huyền Linh cũng cười theo, chỉ có tiếng cười của Phùng Áng to nhất, muốn xuyên thấu mấy nóc nhà.

Các cung nữ dựa theo phân phó của Vân Diệp đem tất cả mâm bạc đặt chỉnh tề, mở vải che ra, mùi đồ ăn thơm lừng tỏa ra. Lý Nhị khi làm việc sẽ không chú ý đến đồ ăn, mặc kệ món ngon vật lạ trên trời đặt hết trước mặt hắn, cũng không khiến tư duy của hắn đình trệ chút nào, không nhìn mặt bàn chỉ thoả thích nói chuyện với Phùng Áng.

Trong Thiên điện chỉ có năm chiếc ban, không giống bàn của người khác đủ mọi màu sắc, Vân Diệp cho bản thân toàn là cua, rất nhiều năm chưa ăn qua thứ này, ngày hôm nay chuẩn bị đại khai sát giới, y móc ra một cây búa, một cây kéo nhỏ từ trong người, tăm, muỗng nhỏ, còn có kẹp để kẹp bể vỏ cua, về phần cái móc thì Vân Diệp cảm thấy không cần thiết, y vui sướng rửa sạch tay mới chuẩn bị bắt đầu ăn.

Cầm lên một con cua, bẻ càng đi để lại ăn cuối cùng, thứ tốt là phải để lại cuối, bóc mai cua lên ăn vui vẻ. Đại Đường không bao nhiêu người ăn thứ này, con nào cũng béo ngậy, mỡ cua có thể móc đầy một muôi, ngậm vào miệng quá thoải mái, thịt cua lấy tăm móc ra, chấm một chút dấm gừng, mùi vị khiến người phiêu phiêu dục tiên, lấy kẹp kẹp vỡ vỏ càng cua, phát ra thanh âm khiến người khác vui vẻ, đột nhiên cảm thấy trong phòng hình như rất an tĩnh, vừa rồi còn có tiếng đàn sáo truyền tới, hiện tại không có động tĩnh nữa rồi.

Lúc này mới ngẩng đầu nhìn, phát hiện Lý Nhị, Phùng Áng, Phòng Huyền Linh đều đang hào hứng nhìn y ăn cua, Phùng Trí Đái bưng trán trốn sau cùng. Vân Diệp ngượng ngùng cười đứng lên hỏi:

- Bệ hạ vì sao không tiến thiện, chẳng lẽ tay nghề của vi thần không lọt được vào pháp nhãn của bệ hạ.

Lý Nhị lắc đầu, cầm lấy một vật nhỏ trên bàn hắn, thử vài cái nói:

- Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí (Quan muốn giỏi, phải hiểu rõ tài năng của kẻ dưới cơ mình), ngươi ở đây cũng quán triệt rất là thẳng thắn, cơm ngươi làm trẫm vẫn chưa thấy lỗi, sắc hương vị đều đủ, ngon hơn cả cơm trong hoàng cung, chỉ là trẫm và Phùng công nhìn ngươi ăn rất hăng say, nên mới đi đi qua xem, ngươi cứ tiếp tục ăn đi.

Không phải là mình dùng răng cắn cua có chút xấu xí chứ, Lan Lăng vừa rồi ở trong nhà bếp không phải là ăn như thế, cũng không thấy nàng oán giận, đến chỗ này lại không được?

Phòng Huyền Linh cười lớn nói:

- Lão phu tuổi không tốt, thấy mỹ thực lại hữu tâm vô lực, lòng rất ngứa ngáy, đem mấy đồ đó cho lão phu mượn dùng một lát được không?

Còn có thể nói cái gì, Vân Diệp đành phải đem công cụ rửa trong chậu nước trà bên cạnh, rồi đưa cho Phòng Huyền Linh, nhưng phát hiện lão Phòng không tiếp, mắt nhìn chằm chằm vào chậu rửa công cụ của mình mà không nói.

Lý Nhị mặt đỏ gay, chỉ vào nước trà hỏi:

- Đây dùng để rửa tay?

Nước trà trên tiệc cua không dùng để rửa tay thì còn có thể dùng làm gì, nghĩ đến chỗ này, trong lòng đánh thót một cái, mấy vị này không phải đều uống hết nước trà chứ?

Chương 274: Bị tính kế

Một đám dế nhũi, muốn hại chết ta đây mà. Vân Diệp ở trong lòng khóc thầm, năm người ăn cơm, bốn con dế nhũi đi uống nước trà dể rửa tay, chỉ một người thông minh không uống, kết quả của người thông minh này có thể nghĩ, nhất là trong này còn có con quỷ hẹp hòi Lý Nhị, muốn hóa giải xấu hổ, chỉ có năm người trở thành dế nhũi mới có khả năng.

- A, hồi bẩm bệ hạ. Đây là nước trà giải ngấy vi thần cố ý chuẩn bị cho yến hội hôm nay, dùng lá trà tốt nhất pha thành, rất thích hợp dùng để uống trên yến hội. Truyện được copy tại

Nói xong, Vân Diệp nâng chậu sứ lên uống một ngụm lớn, nước trà hỗn hợp mùi cua khiến y muốn nôn, cố nén nuốt vào, nếu như nhổ ra, dựa theo tính nghiêm trọng của sự việc hôm nay, Lý Nhị không cho y bò về nhà mới là quái sự. Hậu quả quá nghiêm trọng, đành phải ủy khuất dạ dày của mình một chút vậy. Màu trà của Đường triều không phải ngay cả mỡ heo cũng bỏ vào sao?

Sắc mặt Lý Nhị lúc này mới tốt hơn, hừ một tiếng nói:

- Lần tới tìm đồ nhỏ một chút đựng nước trà, nước trà đang ngon lành bị trà đạp rồi.

Phùng Áng cũng nói theo:

- Mùi vị trà thật sự tuyệt vời, khi lão phu đi phải mang thêm một ít trở về.

Vẻ mặt Phòng Huyền Linh quái dị nhận lấy công cụ trong tay Vân Diệp, đi tới trước bàn của Lý Nhị mời hắn dùng trước, lại gọi nội thị qua tìm mấy thứ kéo các loại tới đưa cho người khác.

Phùng Áng là võ tướng, tự có cái uy của võ tướng, càng cua cắn một cái nước nhễ nhại, khen không dứt miệng, cua hình như chỉ là điểm tâm sau bữa cơm, kéo các thứ trên bàn một mực không cần, càng cua bỏ vào miệng cắn rôm rốp, Vân Diệp nghe nghe tê cả răng, không phải là muốn cho hoàng đế thấy bản chất thùng cơm cơm một đấu thịt mười cân hay sao.

Cho hắn ăn mấy thứ này là chà đạp rồi, không thích mấy thứ củ sen nhồi gạo nếp, hắn hỏi Vân Diệp vì sao không nhồi chút thịt hổ vào bên trong, nói trở về sẽ đưa cho Vân Diệp một số thịt hổ khô, roi hổ hắn cũng cầm theo hơn mười cây, nhìn Phùng Áng, người này nói không chừng chính là hung thủ khiến hổ Hoa Nam gần như tuyệt chủng.

Bữa cơm ăn đến khi đèn lên mới tính là xong, đối với ca vũ trong cung Vân Diệp không có chút hứng thú nào. Ca vũ bản thân Lý Nhị bố trí xem thì không thú vị, suốt ngày tuyên dương công tích đại chiến Đậu Kiến Đức của mình. Trên dưới một trăm vũ cơ mặc áo giáp hát lung tung không có quy củ, lúc thì lên sân khấu, lúc thì hát, ca từ tối nghĩa khó hiểu, nữ nhân nhảy vũ đạo của nam nhân vốn xấu xí, giết không thảm liệt, la không thê thảm, vũ cơ mặc bạch y, vung tay áo giống như tán hoa, cuối cùng ngồi hướng thiên tử, thi lễ vẫn là phụ nhân.

Phùng Áng phỏng chừng cũng có tâm tư như Vân Diệp, cũng không thích xem, bèn cởi áo khoác, hét lớn một tiếng, lộn nhào một cái, bắt đầu múa võ, duỗi cánh tay đá chân, giống như người điên.

Lý Nhị khen hay, mình cũng rung vai gõ bàn, người ta khiêu vũ, bản thân đương nhiên không thể ngồi ăn, Vân Diệp nhìn cua từ từ nguội đi trước mắt mà ai thán không ngớt.

Đều thích khiêu vũ, còn nhảy không hay, giạng chân cũng giạng không thẳng, xoay hai vòng đã có nguy hiểm ngã sấp mặt, Phùng Trí Đái tại không trung vỗ chân giống như cái mông trúng tên, Phòng Huyền Linh nhảy giống như lão thái thái đi dạo phố, cơm ngon mà không ăn, tất cả đều đang động kinh.

Tiếng trống vang lên, mỗi người về chỗ của mình, Lý Nhị xoa mồ hôi trên đầu hỏi Vân Diệp:

- Trẫm múa thế nào?

- Ngoại trừ mạnh mẽ hữu lực, thướt tha, giống như diều hâu giương cánh, như cá lớn vượt sóng, hoặc như cuồng phong ập tới, dáng múa của bệ hạ thần thật sự không biết nói gì.Hận nhất chính là loại tình huống này, trợn mắt nói dối mặc dù là tuyệt kỹ cần thiết của quan viên, Vân Diệp thật sự là không thích.

Yến hội của Đại Đường lâu kinh người, hết ba canh giờ thì món Hồn Dương Một Hốt chết tiệt mới do hai lực khiêng lên, cả một con dê, bị tạo hình thành thế quỳ lạy trong mâm. Lý Nhị cầm dao trên bàn tiện tay ném một cái cắm lên mình con dê, lực sĩ rút dao ra, đưa lưỡi đao vào trong, mổ bụng dê móc ra một con ngan từ bên trong, sau đó lại từ trong bụng ngan móc ra mấy quả trứng, còn có gạo nếp tẩm dầu, trứng không nhiều lắm, chỉ có năm quả, mỗi người một quả. Vân Diệp phát hiện của Lý Nhị rõ ràng là lớn nhất, nói không chừng là trứng ngan, của mình nhỏ nhất giống trứng bồ câu, lại nhìn của Trí Đái liền cảm thấy mỹ mãn, của hắn chỉ nhỏ bằng móng tay, không biết là trứng gì.

Mỡ ngan trộn cơm có thể ăn ngon mới là quái sự, mà còn rắc nhiều tiêu vào, thứ đó làm canh cũng không tệ, bỏ nhiều quá, chỗ đó còn có thể ăn thấy mùi vốn có của thực vật.

Theo Phùng Áng, Phòng Huyền Linh đứng dậy bái tạ bệ hạ tứ thực, sau đó bắt đầu nhai, mùi vị của trứng không tệ, chỉ là muỗng cơm thật sự là quá ngấy, còn tỏa ra mùi hồ tiêu nồng nặc, cực kỳ gay mũi.

Phùng Áng, lão Phòng, tiểu Phùng ăn rất hưởng thụ, nhất là Phùng Áng, ngậm cơm nếp trong miệng đùn qua đùn lại không đành lòng nuốt xuống, trông rất buồn nôn, Lý Nhị bệ hạ cũng như vậy, hình như đó mới là cách quý tộc nhấm nháp mỹ vị.

Không cần ăn, Vân Diệp đã biết là bất kể thế nào mình cũng không nhuốt nổi, múc một muôi cơm, dầu vàng óng liền nhỏ xuống, còn nối liền thành dòng. Đây đâu phải là cơm, đây là đang uống canh dầu, mùi thịt ngan xông vào mũi, đây không phải cơm vịt quay Quảng Đông ăn trước đây, đây là độc dược.

Hoàng đế lo nói chuyện với Phùng Áng, Phòng Huyền Linh, Vân Diệp nhân cơ hội giựt lấy mâm của Trí Đái bên cạnh, lại đưa cái của mình qua. Trí Đái là người tốt, liếm mâm của mình giống như mới được rửa qua, hoàng đế tứ thực không ăn là đại bất kính.

Trong ánh mắt nghiêm khắc của Vân Diệp, Trí Đái vui mừng quất sạch cơm của Vân Diệp, còn chắp tay cảm tạ, cái này mọi người đều vui rồi.

Luôn có người đâm phía sau lưng Vân Diệp, quay đầu lại không thấy người nào, vài lần như vậy mới bắt đầu chú ý, quả nhiên, có một bàn tay vươn ra từ sau màn lại định chọt y, ngoại trừ Lan Lăng Vân Diệp nghĩ không ra còn ai vào đây to gan như vậy.

Vỏ cua mới ăn sạch liền kín đáo nhét vào tay, duỗi tay trở lại, mo cua lập tức bay ra, đập vào đầu Lan Lăng, sau đó rớt lên bàn, tiếng rầm vang lên, thoáng cái hấp dẫn ánh mắt của Lý Nhị.Lan Lăng thoải mái từ sau màn đi ra, chào cha, sau đó lại tiếp nhận mọi người chào hỏi.

- Lan Lăng, đã muộn rồi, vì sao còn chưa đi ngủ, tới trước điện có chuyện gì?

Lý Nhị rất cưng chiều con gái mình, càng không nói Lan Lăng.

- Phụ hoàng, nữ nhi đến tìm thứ vô liêm sỉ thất tín bội nghĩa, nhiều lần lừa dối nữ nhi.

Lan Lăng nắm chặt tay, lòng đầy căm phẫn nói với phụ thân mình.

Lý Nhị nhìn Phòng Huyền Linh, lại nhìn Phùng Áng, trực tiếp bỏ qua Trí Đái, tàn bạo nhìn Vân Diệp nói:

- Không cần nói, thứ vô liêm sỉ Lan Lăng nói nhất định là ngươi rồi, thật to gan, ngay cả nữ nhi của trẫm cũng dám gạt. Lan Lăng, chuyện là sao, nói ra phụ hoàng trút giận thay con.

Xong, Vân Diệp muốn tiến lên bịt miệng Lan Lăng, chuyện đưa cua cho Lý An Lan sẽ bị phanh phui.

Dựa theo pháp tắc xui xẻo, chuyện ngươi càng lo lắng sẽ xảy ra, nó nhất định sẽ xảy ra, linh nghiệm vô cùng. Lan Lăng đáng ghét đóng mở cái miệng chúm chím, lập tức bới tung ra chuyện Vân Diệp đáp ứng tặng nàng một con gà, bảo nàng đưa cua cho Lý An Lan.

Sắc mặt Lý Nhị cổ quái, hỏi Vân Diệp:

- Tiểu tử, phương diện này có việc trẫm không biết sao?

- Hồi bệ hạ, lúc trước khi vi thần cầu học tại hoàng cung đã có quen biết với Thọ Dương công chúa, hôm nay nàng sắp đi xa, tặng nàng chút đồ ăn, coi như đưa tiễn nàng. Lĩnh Nam nhiều chướng lệ, rắn rết, chỉ muốn để lại cho nàng chút hoài niệm, không đến nỗi núi cao sông xa mà tịch mịch.

- Vân hầu nói thế sai rồi, Lĩnh Nam cũng là nơi non xanh nước biếc, sóng cao tận trời, núi xanh liền cây xanh, dân phong thuần phác, sản vật phong phú, cũng là một vùng bảo địa, Vân hầu cứ yên tâm đi, Thọ Dương công chúa nhất định sẽ an ổn đến Lĩnh Nam, Liêu địa 800 dặm, cũng nhất định dưới sự giáo hóa của công chúa mà khai hóa dân trí, không lâu, nơi đó sẽ trở thành một vùng thiên đường của Đại Đường ta.

Phùng Áng nói dõng dạc, hận không thể móc tim ra cho mọi người trên đại điện xem.

Đây không phải mục đích ta muốn đạt được, Vân Diệp ngạc nhiên quay đầu lại liền thấy Trường Sinh Bội của Lý An Lan treo trên cổ Lan Lăng.

Chương 275: Xuân phong tán

Vân Diệp giẫm lên ánh trăng trong hành lang hoàng cung đi ra ngoài, nội thị theo phía sau tiễn y, ánh trăng rất tròn, rất sáng, căn bản không cần đèn lồng để chiếu sáng, cúi đầu giấu mặt trong bóng tối, hình như như vậy trong lòng y sẽ dễ chịu hơn, lại một lần nữa bị lợi dụng, lại một lần nữa bị coi như kẻ ngu, khiến tâm tình y rất sa sút.

Vừa rồi lấy lý do bụng khó chịu từ chối tiếp tục tham gia yến hội, trong ánh mắt khó hiểu của Lý Nhị chạy trối chết, chung quy không thể nói ta chỉ thích thân thể của con gái ông, mà không thích linh hồn của nàng. Nếu như nói ra lời này, phỏng chừng sẽ bị treo phơi khô trên tường thành đến hết năm.

Lý An Lan dùng tài nguyên có trong tay để cầu được một phần lợi ích vì tương lai cho mình, điều này không gì đáng trách, quyền mưu chi đạo chính là như vậy, bản thân Vân Diệp cũng là người trong vòng tròn, hẳn là rõ ràng quy tắc trò chơi, ngươi lợi dụng ta, ta lợi dụng ngươi, lợi dụng tới, lợi dụng đi giống như một lũ ngốc.

So sánh với quyền mưu, y càng thích dùng cảm tình để đạt được mục đích, Lý Cương như vậy, Tôn Tư Mạc như vậy, Lý Thừa Càn như vậy, thậm chí Lý Thái, Lý Khác cũng là như vậy, nếu như nói quyền mưu đơn thuần, hiện tại mình đã sớm bị hai vợ chồng trưởng tôn ép thành xác khô rồi.

Cảm tình có đôi khi là mù quáng, thậm chí là sai lầm, hiện tại bị Lý An Lan dùng cảm tình ràng buộc lên chiến xa của nàng cũng đáng, bị lợi dụng cũng là báo ứng của ông trời, điểm xuất phát của mình vốn không thuần khiết, cho nên có hồi báo như vậy cũng sẽ không khó hiểu.

Một người đứng ở góc tường, là Lý An Lan, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên mặt nàng, trắng đến dọa người. Nội thị không biết trốn đi đâu rồi, Vân Diệp cười nói:

- Đêm dài không muốn ngủ, ta tưởng chỉ có ta ngủ không yên, thì ra công chúa cũng ngủ không được, đợi ta ở đây là định nói chuyện gì với ta? A, còn chưa chúc mừng nàng trở thành vua người Liêu. Nàng có thể yên tâm, Phùng Áng đáp ứng toàn lực ủng hộ nàng, nàng đến đó sẽ có ba nghìn binh giáp nghe hiệu lệnh của nàng.

Lý An Lan mím môi nói:

- Ta biết ngươi không thích ta, lần này bảo Lan Lăng bức ngươi đến góc tường, trong lòng ngươi nhất định rất tức giận, người kiêu ngạo như ngươi sao lại bị một thiếu nữ tử đùa bỡn, toàn là ngươi đùa bỡn người khác, mùi vị không dễ chịu chứ?

Không chuẩn bị nói thêm gì với Lý An Lan, bất kể nói cái gì đều là một loại tổn thương đối với mình, nàng chỉ có một cái xác khiến bản thân không thể tiêu tan, loại cảm giác thất vọng này người khác không thể lý giải được.

Chuẩn bị tránh mặt nàng, Lý An Lan lại bước tới ngăn ở trước mặt y, Vân Diệp lui về phía sau một bước, ngồi xếp bằng dưới đất, nhìn nàng tới cùng muốn làm gì.

Khí trời rất nóng, Lý An Lan lại khoác áo choàng, cười hì hì nói với Vân Diệp:

- Thế là được rồi, ngoan ngoãn ngồi xuống, ta khiêu vũ cho ngươi xem, ta nhảy đẹp hơn phụ hoàng và mọi người nhiều. Không vì cái gì khác, chỉ vì một rổ cua ngày hôm nay ngươi đưa tới, thực sự ăn rất ngon, đây là món ăn ngon nhất cả đời này ta được ăn.

- Lúc đó nàng đang ở ngoài điện.

- Núp phía sau màn không chỉ có mình Lan Lăng đâu. Bạn đang đọc chuyện tại

Nàng trả lời rất dí dỏm, hình như tất cả những thứ ràng buộc nàng đều không thấy.Áo choàng rơi xuống đất, nàng chỉ mặc một bộ sa y, hạt đậu đỏ trước ngực đều có thể thấy rõ ràng, đi chân trần khiêu vũ trên nền đá xanh. Vòng eo của nàng mềm dẻo, với chân có thể tới vành tai mình, không có trống, không có sa linh, chỉ có gió đêm từ đầu hành lang vẫn thổi qua.

Nàng bắt đầu nhảy Hồ toàn, sa y trắng tinh thướt tha, váy dài rộng bị gió thổi phồng lên, giống như một chú hồ điệp vùng vẫy trong gió, đầu ngón chân xoay tròn trên phiến đá thô cứng, chỉ vài vòng đã có máu tươi chảy ra, để lại những cánh hồng trên nền đá.

Lý An Lan hình như không cảm giác, vẫn liên tục xoay tròn, tiếu ý trên mặt chưa từng tiêu giảm, một cái hồ lô nhỏ từ trong tay nàng bay qua.

Vân Diệp đưa tay tiếp lấy, mở nắp ra ngửi, chính là rượu ngon Vân phủ chính cống, y ngửa cổ uống một ngụm, thật sự rất cần rượu để trấn an một chút tâm linh mê muội của mình. Động tác của Lý An Lan khiến y triệt để mê hoặc, nàng không cần thiết làm những thứ này.

Nhảy Hồ toàn rất tốn sức, nhất là nàng chọn nhảy đoạn kích liệt nhất, càng cố sức hơn. Rốt cuộc nàng nhảy mệt, nhưng Vân Diệp không vỗ tay, Lý An Lan cầm lấy hồ lô trong tay y, uống một ngụm lớn.

Ngồi xuống bên cạnh Vân Diệp, nàng cười nói:

- Ta nhảy đẹp không?

- Rất đẹp, đây là vũ đạo ta thấy đẹp nhất.

Vân Diệp nghiêm túc trả lời.- Vậy vì sao ngươi không chịu cưới ta, ngươi thích ta, ngay từ đầu ngươi đã thích ta rồi.

Rượu của Vân gia không thích hợp nữ nhân uống.

- Bởi vì ta phát hiện trong lòng nàng có một con mãnh hổ, nói không chừng có một ngày sẽ chạy ra đả thương người, càng sợ nàng làm bị thương nãi nãi, mấy đứa Tiểu Nha, cho dù nàng có quan trọng, ở trong lòng ta vẫn kém hơn họ. Không ai có thể thay thế được bọn, nàng cũng không được.

Vân Diệp nói những lời này như đinh đóng cột, vì thống khoái nhất thời của bản thân mà thương tổn người thân cận nhất của mình, chỉ có kẻ ngu si mới có thể làm chuyện này.

- Ngươi là kẻ nhẫn tâm, không thể đối với ta tốt một chút sao? Từ nhỏ ta đã cô đơn một mình, sợ sét đánh, sợ gió thổi, thanh âm gió thổi qua ngọn cây rất giống quỷ gọi, ta chỉ có trốn ở trong thảm cầu khẩn quỷ bên ngoài đừng tìm tới ta, sét đánh ta chạy lung tung trong phòng, bởi vì ta không nơi nào để đi, cha ta đang tiếp khách, mẹ ta đang hầu hạ, họ không có thời gian lo cho ta.

- Sau đó ta đánh bạo đứng bên ngoài phòng, dù sao thì không ai thương yêu, không bằng bị quỷ bắt đi cho xong, ta khóc đẩy cửa ra, ngoài cửa mưa to gió lớn, làm ướt hết áo ta, một tiếng sấm rất to nổ vang trên đầu ta, ta sợ đến bất tỉnh đi, rồi được người hầu phát hiện đưa về phòng, bị sốt hết ba ngày.

- Sau khi tỉnh lại, ta không còn sợ gió thổi, sét đánh nữa. Ngươi nói có thần kỳ không, từ lúc đó, ta chỉ biết, thứ ta muốn nhất định phải bản thân đi tranh thủ, bởi vì không có ai sẽ đem thứ tốt đưa không cho ta, ngươi là người đem cho ta thứ tốt, ta không muốn ngươi hận ta.

- Nàng thì thầm kể bên tai Vân Diệp, hơi thở ấm áp thỉnh thoảng rót vài lỗ tai y, rất ngứa, thân thể mềm mại tựa lên người Vân Diệp, khiến y ý loạn thần mê.

Rượu bốc lên, trong mắt dần có tơ máu, Vân Diệp đang cố gắng khắc chế dục niệm của bản thân giống như thủy triều, sa y cởi ra, thân thể lạnh lẽo của Lý An Lan tiến sát vào trong lòng y...

Ánh trăng hình như cũng không muốn thấy cảnh này, xấu hổ trốn vào trong đám mây, trong thiên địa tối om, chỉ có tiếng thở dốc tràn ngập hành lang, không biết qua bao lâu tiếng thở dốc ngừng lại. Vân Diệp cũng khôi phục thần trí, không đẩy ra Lý An Lan nằm úp sấp trên mình, chỉ nhìn hồ lô rượu bên cạnh cười khổ.

Trách nhiệm nam nhân nên có thì vẫn phải có, xoa mặt Lý An Lan, trên mặt nàng toàn là nước mắt, Vân Diệp thở dài nói với nàng:

- Nàng tội gì phải vậy, sắp đến Lĩnh Nam xa xôi rồi, đến lúc đó tìm một người mình thích sống hết đời không tốt sao, không nên hủy diệt niềm kiêu ngạo cuối cùng của nàng.

- Ta hạ dược, ngươi không trách ta chứ?

- Ta là nam nhân, không phải là nữ nhân oán trời trách đất, loại chuyện này bất kể nói thế nào đều là nàng có hại, nàng đánh đổi quá lớn, dùng cả đời mình để đổi lấy một tương lai không rõ, không đáng đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau