ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Vui buồn khác nhau (1)

Trong tiểu đình Đậu Yến Sơn đã say bảy phần, món ngon rượu ngon, đúng là hưởng thụ tối cao ở nhân gian, mỗi một ngụm rượu như lửa đốt trái tim hắn, kéo áo ngoài, nâng chén mời trăng uống cùng, một mình lẻ loi, cảm giác phục thù không làm hắn sướng khoái như tưởng tượng. Rượu Vân gia vẫn cay, rượu vào dạ buồn như lửa như đao khoảng khách cắt đứt tư duy kín đáo của hắn, làm hắn không còn sức lực thưởng thức mỹ cảnh Trường An trong lửa. Đối với Đậu Yến Sơn quen uống rượu mật mà nói, bảo Chu Đại Phúc đi chợ mua rượu mạnh nhất phù hợp với tâm tình của hắn là ai lầm.

Hắn dùng chút lý trí cuối cùng nguyền rủa Vân Diệp xong rồi đổ gục trong hoa mẫu đơn, nụ hoa mới nhú bị hắn vô tình đè nát, hoa rơi khắp nơi, đỏ sập như máu.

Vì rượu hỏng chuyện không phải là một mình Đậu Yến Sơn, cái thế giới này đầy những nhân tố bất ngờ, tín hiệu rút lui ngoài thành Trường An không phát ra, tử sĩ trong thành liền biến thành tử sĩ thực sự, đám tử sĩ không có lệnh rút lui, chỉ biết dùng vật châm lửa trong tay, kiếm tất cả đồ bắt lửa, tạo ra vụ cháy mới.

Mất đi tính bí mật, khó tránh khỏi thất bại, một khi bị bắt, tru di tám trăm tộc cũng có thế, một khí vượt qua giới hạn cuối cùng của Lý Nhị, pháp luật rộng rãi không giúp ích gì, lời ra thành luật, Lý Nhị có tư cách đó.

Đậu Tam là gia sinh tử của Đậu gia, khi Đậu thị phá gia, hắn được miễn xử phạt, vì Đậu Trung đem công việc mua thức ăn béo bở giao cho thân tín của mình, sai Đậu Tam tới trang tử làm việc nông, thu lại toàn bộ tài sản của hắn.

Hai bàn tay trắng, Đậu Tam gặp lại chủ cũ liền thề trung thành, hắn không có kinh nghiệm làm tử sĩ, nhưng thù hận trong lòng sai khiến hắn phóng hỏa, phóng hỏa, phóng hỏa.

Khi sĩ tốt Kim Ngô vệ tuần đường ấn hắn xuống đất, hắn mới nhớ ra là mình phải tự sát, chỉ tiếc rằng vừa rồi vì đốt cái lều cỏ kia, đã cởi y phục của mình đem châm rồi ném vào, lều cỏ bị cháy, khó bốc lên, lửa có xu thế lan ra, nhưng y phục không còn nữa, thuốc độc giấu trong góc áo cũng bị lửa nuốt chửng, lúc này Đậu Tam mới nghĩ tới tính nghiêm trọng của vấn đề, chỉ biết gào lên như sói tru.

Thành Trường An bị năm mươi tên tử sĩ đốt cháy, ánh lửa đỏ rực bốc lên nửa bầu trời, như ác ma nhe nanh múa vuốt, nuốt chửng hết kiến trúc này tới kiến trúc khác, cửa phường bị khóa chặt, tất cả người không có nhiệm vụ xuất hiện trên đường đều bị bắt. Binh sĩ của Kim Ngô vệ chỉ có thể đứng trên đường Chu Tước thênh thang nghe tiếng gào khóc ở trong phường những xung quanh.

Ông trời giúp Lý Nhị không phải chỉ một hai lần nữa, ông ta có vẻ là con trời thật, khi thủy long không còn khống chế được thế lửa nữa, trận mưa lớn đầu tiên của mùa xuân cuối cùng cũng đổ xuống, tất cả những người cứu hỏa đều quỳ xuống trong nước bùn, cung kính hành lễ với ông trời.

Đậu Yến Sơn bị nước mưa đánh thức, hắn từng hạ mệnh lệnh nghiêm khắc nhất, không có mệnh lệnh không cho phép người khác tới gần nơi này, cho nên không một ai biết hắn nằm trong bụi hoa có giấc mơ hạnh phúc nhất.

Hắn quay đầu nhìn lại Trường An, chỉ thấy tỏa thành trước khi hắn ngất còn cháy rừng rực, giờ như biến mất trong màn đêm tăm tối, chỉ thấy từng ngọn đèn di động không ngừng, như lửa ma.Đậu Yến Sơn vuốt mái tóc ướt sũng, nhìn thêm Trường An im lìm lần nữa, đẩy cửa đi ra ngời.

Chu Đại Phúc đi vòng vòng như kiến bò chảo nóng, thấy Đậu Yến Sơn toàn thân ướt như chuột lột đi ra, liền đi nhanh tới đỡ chủ nhân loạng choạng, nói:

- Gia chủ, chỉ là đám tử sĩ không quan trọng, gia chủ không cần thương cảm, loại người đó chúng ta chỉ cần chiêu mộ lần nữa là được, lão nô biết trận mưa lớn này làm chúng ta thất bại trong gang tấc, có thể thấy không còn trời cao nữa, chúng ta làm lần nữa, lão nô không tin Lý gia lại tiếp tục được trời cao phù hộ, người không hạ lệnh cho đám tử sĩ rút lui là đúng, làm đại sự cần phải có lạnh lùng mới được, nếu như không có đám tử sĩ về sau điên cuồng như vậy, chúng ta đã chẳng thể lưu lại ký ức khắc sâu cho Lý gia.

Đậu Yến Sơn đau khổ vuốt trán:

- Ta đứng ở chỗ cao, nhìn bọn họ liều mình tác chiến trong thành, lòng như đao cắt, chỉ tiếc rằng một trận mưa lớn đã dập tắt chiến tích của bọn họ, cũng dập tắt chút hi vọng cuối cùng của ta. Đối phó với Lý gia phải mưu tính kỹ rồi mới hành động, nếu không sẽ thất bại, lần này nhân thủ tổn thất thảm trọng là tội của ta, Chu thúc, xin thúc thúc giúp ta hoàn thành di nguyện của tổ phụ, để Lý gia trăm đời không được yên.
Chỉ một tiếng Chu thúc khiến Chu Đại Thúc cảm thấy toàn bộ hi sinh trước kia đã được báo đáp, dù bảo hắn ta đích thân ra trận, chết cũng không hối tiếc, mình chỉ là một tên đầu bếp ở Trường An, bao lần nhận đại ân của Đậu gia, nay lại được gọi một tiếng Chu thúc, thế là đáng rồi, cái mạng già này bán cho Đậu gia đi.

- Gia chủ yên tâm, lão nô thề chết đi theo gia chủ, không để Lý gia có được một giây phút yên lành.

Nhìn thấy lửa lớn bị mưa dập tắt, Lý Nhị mới xoay người về Thái Cực cung, khác với Đậu Yến Sơn, từ khi ngọn lửa đầu tiên bốc lên, ông ta đã đứng trước thềm ngọc của Thái Cực cục, trừ Long Thủ Nguyên ra, đây là nơi cao nhất thành Trường An, ông ta ngồi trên ghế lạnh nhạt nhìn thành thị khắp nơi bốc khói, khi nội thị báo Vân gia bốc cháy, ông ta đã biết ai là người phóng hỏa rồi, Hồng Thành quỳ rạp trên mặt đất, mặt dán sát trên mặt đất không dám nhúc nhích.

Mặt âm trầm như nước nhưng lại chẳng thể dùng như nước, thành Trường An khô hanh mùa xuân đúng là thời tiết phóng hỏa tốt nhất, tiếng "thời hanh vật khô, đề phòng củi lửa" chưa bao giờ ngừng, mỗi năm đều có mấy trận hỏa hoạn, không đề phòng hết.

Không biết từ bao giờ mây đen che khuất mặt trăng, Lý Nhị ngẩng đầu nhìn trời, người có lòng, trời không phụ, mưa cuối cùng đã đổ xuống, xuống rất gấp, cứ như để đuổi trận hỏa hoạn đi, nước mưa lớn mà dày đặc, rơi lên người phát đau. Hồng Thành cảm thụ rất rõ, hiện giờ đừng nói là mưa, dù có đao rơi xuống hắn cũng không dám nhúc nhích, từ khóe mắt phát hiện ra khuôn mặt âm trầm của hoàng đế có chút nới lỏng, khóe miệng hơi nhếch lên, đây là dấu hiệu tốt, mong rằng mưa lớn có thể dập tắt hết lửa, như thế cái mạng nhỏ của mình có lẽ còn giữ được.

Khi mây tan mưa tay, gà đã gáy xong lượt đầu, đứng ở Thái Cực cung có thể lờ mờ nhìn thấy tia nắng, Hồng Thành vẫn quỳ dưới đất không dám đứng dậy, Lý Nhị không có mặt, hắn càng quỳ cung kính.

Giọng Lý Nhị từ trong cung điện truyền ra, giống như truyền từ địa ngục, lạnh lẽo vô tình:

- Đứng dậy đi, nếu như làm không tốt thì ngươi không cần về nữa.

Khắp Trường An oán giận trận hỏa hoạn, chỉ có phó dịch Vân gia đang dùng cây gỗ to đẩy sập những căn phòng cháy còn chưa sập, miệng phó dịch cẩn thẩn lẩm bẩm đột nhiên cháy lớn như thế, chẳng lẽ có ai đắc tội với Táo vương gia, bị lão nhân gia giáng hỏa ngạc xuống trừng phạt? Nhà mình thì không thể, lão nãi nãi nhân từ phúc đức, cho dù hầu gia có hơi bại gia, nhưng chưa tới mức bị thần tiên phẫn nộ. Nhà mình nhất định bị nhà khác liên lụy, có người hỏi tới cứ nói thế, Vân gia ta chưa bao giờ làm chuyện khuyết đức.

Đáng hận nhất là trận mưa lớn kia, đồ trong nhà đã chuyển ra ngoài rồi, nhà ta không cần phòng nữa, hầu gia muốn xây mới, đốt cháy hết đi bọn ta được ở nhà mới trong trang, ai mà thích ở trong thành, trời vừa mới tối phải đi ngủ, mua cái gì cũng phải chạy nửa thành Trường An. Lưu thúc nói ở trang rời cửa một cái là có chợ, náo nhiệt vô cùng, còn nghe kể Ngọc Sơn đẹp thế nào, kiếm một cái bè trên sông Đông Dương, ngày nghỉ nằm trên bè, trời man mát, sướng hơn thần tiên. Đâu giống trong thành, tắm xong phải kéo nước nửa ngày đổ lại cho đầy chum, mồ hôi chạy ra, tắm thành phí công.

Chương 262: Vui buồn khác nhau (2)

Cái phòng khốn kiếp kia không cháy sạch đi, không ngừng có ngói rơi xuống, đầu của Vân Cửu bị ngói đập sưng vù, thứ cứu ra được bị ngâm trong nước, Lưu thúc đã chửi nửa ngày rồi, lửa cháy không ai làm sao, không tính là tai họa, trận mưa kia mới là tai họa thật sự, gỗ tốt hầu gia kiếm về làm đồ gia dụng bị ngâm nước hết, đem phơi khô sẽ có vết nứt, tiếc quá cơ.

Người của quan phủ tới mấy lần, hỏi tổn thất của Vân gia, Lưu thúc khóc sướt mướt, kể lể trong nhà tổn thất thảm trọng, phòng bị cháy hết, còn lại mấy cái chuồng ngựa, đồ cũng có quá nửa không mang ra được, chỉ còn chút ít đồ trước mắt, ông ta có lỗi với lão nãi nãi giao trạch tử cho mình chiếu cố, có lỗi với hầu gia luôn tin tưởng. Nhưng Vân gia chịu nổi tai họa, cho nên khi xe thủy long tới bảo cứu nhà khác, sợ tiểu môn hộ không chịu nổi thiên tai, vì nhà cửa mà mất mạng thì không đáng..

Quan viên nghe vậy thì chắp tay, trào dâng kính trọng, còn nói dựng biển treo trên cửa Vân gia, còn có cả hàng xóm được đội thủy long cứu ra tới cửa Vân gia khấu đầu, cả một nhà, khiến Lưu thúc lại khóc lần nữa.

Đại môn vẫn nguyên xi, đóng cửa lại, Lưu thúc dưới ánh mắt sùng bái của đám phó dịch, hộ viện, ngồi trên ghế vỗ đùi gõ nhịp hát, hát khó nghe kinh người, nhưng nghe rất thú vị.

Chết một huyện lệnh, cùng với một trăm tám sáu người, trong đó có mấy chục kẻ uống thuốc độc chết, quan phủ nói những kẻ đó đều là hung thủ, nhưng không tìm ra chúng là ai, người nơi nào, kẻ nào tạo ra thảm án này?

Chết nhiều nhất là chợ Tây, Hồ tử tham tài, vì tiền tài tới mạng cũng không cần, toàn thân bốc cháy vẫn chạy vào nhà cứu hàng hóa ra, cho nên người chết nhiều nhất, còn một nhà chuyên bán Hồ cơ, hai mươi mấy Hồ cơ bị nhốt trong phòng không ai thoát ra được.

Chợ tây bị đốt tan tành, nhà Hà Thiệu lại chẳng sao, mới sáng sớm đã chạy tới Vân gia, nhìn thấy thảm cảnh của Vân gia, lập tức nổi giận, túm cổ áo quan viên đòi diện thánh, nói đường đường hầu phủ, vì cứu bách tính cự tuyệt xe thủy long, nghĩa cả như thế mà quan phủ không có biểu hiện gì, mốn tìm bệ hạ nói chuyện.

Nếu diện thánh thật thì Hà Thiệu sợ són đái, ai chả biết bệ hạ đang muốn giết vài người tiết hận, tới khi tân huyện lệnh Trường An nhờ Vân gia và Hà gia xây lại chợ tây mới thôi, trở về Vân gia, cướp lấy một mảnh ngọc của Lưu thúc, sau đó cưỡi ngựa đi tìm Lý Khác, thương lượng làm sao để Hà gia đứng vững chân ở chợ tây.

Đậu Tam bị treo lên một cái giá gỗ, vết thương chằng chịt, tay chân không ngừng co giật, có máu chảy xuống, tụ thành một cái vũng nhỏ dưới chân, sau khi máu đầy cái vũng, do sức căng bề mặt lớn, nó phồng lên cao hơn so với bốn xung quanh, dưới ánh đèn mập mờ ánh lên thứ màu quỷ dị.

Máu tiếp tục nhỏ xuống, phá vỡ sức căng, như từng con rắn nhỏ màu đỏ chảy ngoằn ngoèo xuống, Hồng Thành đứng đó, mặc cho đám huyết xà cắn giày mình, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Đậu Tam, đây không phải là kẻ kiên cường, khi rút móng tay, hắn cũng gào cũng khóc, cứt đài té re, nhưng không chịu mở miệng, biểu hiện của kẻ hèn nhát trừ cầu xin ra thì không thiếu thứ gì, Hồng Thành luôn cảm giác sắp công phá được phòng tuyến cuối cùng của hắn rồi, nhưng hắn vẫn như cũ, khóc lóc, kêu gào, mỗi điều không khai.

Bao năm qua Hồng Thành đã giết người, rất nhiều, đã tra tấn người, không ít, cỏ rất nhiều thiết hán tử dưới tay hắn thành bùn nhão, tên Đậu Tam trước mắt làm hắn nổi lên chút kính trọng. Bạn đang đọc chuyện tại

Suy nghĩ đó chỉ thoáng qua đầu hắn là biến mất ngây, nghĩ tới khuôn mặt âm trầm của bệ hạ là toàn thân hắn run rẩy, không hoàn thành chuyện bệ hạ giao cho, hậu quả khó lường.Đây là cuộc tập kích quá bất ngờ, Bách kỵ ti lại chẳng thu được chút tin tức nào, cho tới khi lửa bùng lên, hắn còn hả hê cho rằng thiên tai này đủ để hắn cười vào mặt Kim Ngô vệ, không ngờ lửa cháy mỗi lúc một nhiều, tới lúc này hắn còn chưa hiểu đó là tập kích thì bệ hạ có thể chặt đầu hắn rồi.

Ngay tức khắc bảo vệ lấy hoàng cung, mật thám Bách kỵ ti trải khắp hoàng thành, Hồng Thành thì đi thỉnh tội, hắn suốt đêm không ngủ, lại lần nữa khàn khàn hỏi Đậu Tam:

- Ngươi là ai, kẻ sai phái ngươi là ai? Nói ra lão tử cho ngươi chết thống khoái, không phải chịu tội sống nữa.

Đậu Tam cúi gằm không nói không rằng, vừa rồi một loạt hình phạt đã hao sạch thể lực của hắn, đầu óc trống rỗng, tay chân truyền tới cảm giác nóng rát, lỗ tai ù ù như có hàng trăm con ong đang bay.

Một chậu nước lạnh hất vào mặt, hắn rùng mình, nâng cái đầu sưng vù nhìn Hồng Thành qua khe mắt, miệng thỉnh cầu:

- Giết ta đi, giết ta đi.
Ghé tai tới gần miệng Đậu Tam, Hồng Thành mới nghe rõ ba chữ đó, lòng không khỏi thất vọng, đây là tử sĩ, chỉ cầu chết, không cầu sống. Một tên thủ hạ vội vàng đi tới, thì thầm bên tai hắn vài câu, mắt Hồng Thành lập tức sáng lên, tự tin tăng mạnh.

Dùng roi hất đầu Đậu Tam lên, cười:

- Đậu Tam, ngươi tưởng là ngươi không nói thì Bách kỵ ti không có cách nào để biết à? Hay nhất là ngươi lại còn có vợ con ở trong trang tử ngoài thành, giờ ta đi mời chúng, ngươi không nói chẳng sao, không biết mẹ con chúng biết không?

Thân thể Đậu Tam lắc lư dữ dội, hắn giấu vợ con muốn để lại cho họ một khoản tiền lớn, để con cháu mình thoát khỏi nô tịch, con mình tuy chỉ có năm tuổi, nhưng thiên sinh thông tuệ lanh lợi, đứng trước cửa sổ của tiểu thiếu gia trong nhà mà có thể nhớ được bao nhiêu văn chương, ngay cả tiên sinh dạy học cũng tiếc thay cho nó, chỉ tiếc là nô phó, nếu là lương nhân, dù tiểu tử nhà nghèo thì ông cũng thu lam đệ tử, tương lai vinh diệu tổ tông cũng có thể thấy được rồi, Đậu Tam sống mơ hồ nửa đời, lần đầu tiên cảm thấy chán ghét thân phận nô phó được ăn no uống đủ của mình.

Tân gia chủ Đậu Trung từ chối chuyện vọng chuộc nhi tử của hắn, còn lấy đi tích góp bao năm của hắn, nói một câu nô phó là nô phó, muốn làm người thì đợi kiếp sau, câu nói này đã phá vỡ tan tành nguyện vọng tươi đẹp của hắn, cho tới khi công tử tới.

Một lão bằng hữu của Đậu gia nhìn trúng nhi tử của Đậu Tam, còn chuộc lại cả thê tử của Đậu Tam, tới chỗ quan gia làm hộ tịch mới, tất cả tiến hành trước mắt Đậu Tam, cuối cùng công tử cho Đậu Tam ba mươi quan tiền để bố trí người nhà, khi Đậu Tam nhìn thấy nhi tử cung kính bái sư, hắn cho rằng mình có thể chết được rồi, chết cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng.

Nay đi một vòng tròn, lại quay về khởi điểm, đây là điều khiến hắn còn sợ hơn cả cái chết, rống lên:

- Xin ngươi, đừng đi tìm bọn họ, hãy để họ sống, họ không biết gì cả, các ngươi muốn biết cái gì ta sẽ nói hết.

Hồng Thành mỉm cười, thở phào một hơi, là người thì sẽ có nhược điểm, tử sĩ không bận tâm tới mạng sống của mình, nhưng lại lo cho mạng sống của người khác, ví như người nhà, mỉa mai làm sao.

- Luật Đại Đường không có điều nào giết vợ con phạm nhân, nhiều lắm là bị làm nô tịch, nếu ngươi ngoan ngoãn nói hết ra, lão tử chuộc vợ con ngươi, cho hộ tịch, ngươi cứ nghe ngóng đi, Lão Hồng này nói một là một, nói câu nào đất thủng hố lớn. Ngươi chết chắc rồi, ông trời cũng không cứu nổi ngươi, lời hứa của lão tử chỉ có bấy nhiêu thôi, ngươi xem mà làm.

Đậu Tam nói ra hết, ngay cả suy đoán của mình cũng nói, sau khi ấn tay xong Hồng Thành mới cảm thấy vừa mệt vừa đói vừa khát, nhưng không dám chậm trễ, vội vàng chạy tới Thái Cực cung.

Chương 263: Xem trò cười

- Chủ mưu là Đậu Yến Sơn? Hắn chưa chết à?

Lý Nhị xem lời khai, thấy Hồng Thành chỉ dám gật đầu không dám nói, đột nhiên hỏi:

- Vân gia cũng bị đốt?

- Bẩm bệ hạ, Vân gia là khu tai nạn trọng điểm, có bốn người ném lửa vào nhà Vân hầu, cháy thảm nhất, chỉ còn lại hai cái chuồng ngựa, có điều trong họa hoạn Vân gia biểu hiện không tệ, quản gia bảo xe thủy long đi cứu các tiểu hộ khác rồi cuối cùng mới cứu Vân gia.

Biết chủ mưu là Đậu Yến Sơn rồi, Hồng Thành biết Vân gia bị đốt là hiển nhiên:

- Tên tiểu tử này e rằng sớm đã đoán được Đậu Yến Sơn còn sống, Khác Nhi tới báo, sau khi dọn dẹp trạch viện Đậu gia, phát hiện mật thất, trong mật thất có vết cào. Vân Diệp nhìn thấy liền vội vã về Ngọc Sơn, không rời Vân gia một bước. Ngay cả đồ đạc trong trạch viện cũng kéo về, hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng nhận tập kích, còn moi ra được vô số bảo tảng trong đống đổ nát của Đậu gia, tiểu tử, ngươi muốn cười nhạo trẫm, vậy trẫm cười nhạo ngươi một lần, trẫm có trời cao giúp đỡ, trời giáng mưa lớn, dập tắt hỏa hoạn, không biết ngươi dùng cách gì đối phó với Đậu Yến Sơn, Đậu gia liệu có bỏ qua tên đầu sỏ như ngươi không?

Lý Nhị nói xong cười phá lên, lại bảo Hồng Thành:

- Không được báo tin, nếu không phạt cả ba tội cùng lúc.

Hồng Thành từ Thái Cực cung ra thì mặt trời đã lên rất cao, mắt có hơi hoa, chui vào ngự trù đòi một bát cháo lớn, hai con gà, ngồi dưới mặt trời ăn ngấu nghiến, ăn được nửa chửng ngẩng đầu lên nói:

- Vân huynh đệ, không phải ca ca không giúp ngươi, mà là thánh lệnh khó trái, các ngươi là thần tiên đánh nhau, người ngu xuẩn như ca ca không xen vào được, ngươi bảo trọng.

Nói xong tâm tình tựa hồ tốt hơn rất nhiều, lại quát vào bếp:

- Cho ta một bầu rượu. Bạn đang đọc chuyện tại

Lưu thúc ngồi ở xe ngựa do trang tử phái tới, đem chuyện hôm qua nói rõ cho Đại quản gia Tiền Thông, Tiền Thông nghe Lưu thúc kể xong, vỗ vai ông ta:
- Lão Lưu, ngươi làm tốt lắm, không uổng công ta tiến cử với lão nãi nãi, chuyện này làm cực tốt, sau khi về phủ ta sẽ thỉnh công với lão nãi nãi.

Lão Lưu chỉ cười không nói, Vân gia xưa nay thưởng rất hậu, Đại quản gia Tiền Thông nay không phải là nô tịch nữa, vợ con cũng không phải, nhà có mấy trăm mẫu rộng, có vài điền hộ, cuộc sống thư thái, ông ta lại nhất định sửa thành nô tịch, lão nãi nãi bảo hắn sửa mấy lần, ông ta không sửa, còn làm tử khế cho mình, xem ra không định rời Vân gia nữa.

Ở nhà khác chuyện này không thể xuất hiện, nguyện vọng lớn nhất của nô phó nhà khác là thành lương dân, chỉ có nô phó của Vân gia là chẳng bận tâm, hiện giờ cuộc sống còn thư thái hơn cả lương dân nộp thế, chỉ những kẻ ngốc mới muốn ra ngoài chịu tội.

Mấy ngày trước mấy nha hoàn trong nhà tới tuổi đều gả cho nhà dư giả trong trang, không ai xem thường, lấy về nhà đều hầu hạ như bà cô, chẳng vì cái gì, chỉ vì những nha hoàn đó quen lão nãi nãi, cô cô, tiểu thư trong phủ, thường thường nhận một số công việc trong phủ làm, tính ra còn lãi hơn kiếm ăn ngoài đồng ruộng, chưa nói tới đều còn thân thể thanh bạch, mấy nhà cưới về được đều cười lệch miệng.

Trên đường không chỉ có đoàn người bọn họ, nha hoàn trong thành Trường An của Vân gia ngồi trên xe trâu rất hưng phấn, nói chuyện không khỏi hơi to một chút, bị nhốt trong thành Trường an tới phát điên rồi, nay được tới Vân gia trang tử, đứa nào cũng lớn tiếng bàn luận xem mình được phái hầu hạ vị chủ tử nào.

Thực tế chủ tử của Vân gia không cần chọn, không ai ngược đãi hạ nhân, chỉ cần không phải đi hầu hạ tiểu tiểu thư là có phúc, ác danh của tiểu tiểu thư cũng chẳng qua là nuôi một con lợn cực lớn, còn coi con lợn đó như bảo bối, so với nói đi hầu hạ tiểu tiểu thư, không bằng nói bị phái đi hầu hạ con lợn béo kia, cho nên không nha hoàn nào muốn, nha hoàn của tiểu tiểu thư cứ đổi luôn, nghe đâu con lợn đó rất thích húc người, húc một cái là ngã chổng vó.

Bọn chúng lớn tiếng bàn luận Vân gia, không chú ý sau lưng không xa có một cái xe trâu đi theo, đánh xe là một hán tử trên ba mươi, đội nón rộng vành, ngồi trên càng xe tựa hồ chuyên tâm đánh xe.

500 quan, đó là tiền thưởng giết chết Vân Diệp, du hiệp thành Trường An, cùng với các hảo hán làm nghề không vốn đều hưởng ứng, chỉ cần giết chết bất kỳ một chủ nhân nào của Vân gia là có 100 quan.Vị du hiệp đánh xe này nhận 50 quan tiền đặt cọc, lập tức đánh xe tới Vân gia trang thử vận may, trong đội ngũ hiện giờ không có chủ nhân Vân gia, lớn nhất chỉ có một quản gia, có ai bỏ một trăm quan ra giết một quản gia? Cho nên hắn âm thầm đi theo xe trâu của Vân gia đợi thời cơ.

Hắn chạy rất nhanh, được người ta tặng cho ngoại hiệu Nhất Trận Phong, chỉ cần thành công, hắn tự nhận có thể thoát khỏi trùng vây, chuyện như vậy hắn không phải làm lần đầu, chưa từng thất thủ.

Trên đường tới Vân gia có quán trà nhỏ, bán trà là bà bà mù mắt, Vân gia đem kỹ thuật pha trà dạy cho bà bà mù và nhi tử của bà ta, nhi tử bà ta là chàng trai có chí, nếu không phải có mẹ già bị mù cần chiếu cố đã ra ngoài xông pha rồi.

Từ khuôn mặt hồng hồng của đám nha hoàn là nhìn ra được chàng trai kia được nữ hài tử hoan nghênh ra sao.

- Cẩu Tử, mang trà ra đây, khát khô cổ rồi.

Tiền Thông lớn tiếng gọi chàng trai, chàng trai nhe hàm răng trắng ra cười, xách ấm trà tới.

Nụ cười của Cầu Tử rất sáng lạn, rất đẹp, luôn lộ ra tám cái răng, người Quan Trung không có mấy ai có răng đẹp như thế, đa phần là vàng khè, có lẽ là do vấn đề thủy thổ. Quy luật này không có tác dụng với Cẩu Tử, răng hắn trắng như ngọc thạch, lấp lánh sáng, hơn một năm dinh dưỡng đầy đủ đem thằng nhóc gầy gò nhỏ bé thành một chàng thiếu niên anh tuấn.

Cô nương Mễ Chỉ hán tử Tuy Đức, không cần đánh không cần hỏi, chàng trai cưỡi ngựa như cơn gió, cô nương Mễ Chi trên cỏ cười tít mắt. Sư tử đá canh cửa mèo chẳng vào nổi, hán tử Tuy Đức người này giỏi hơn người kia.

Đó là câu từ nho nhỏ ở Quan Trung, diễm danh khắp thiên hạ - Điêu Thuyền, nhân trung Lữ Bố, xuất hiện ở hai nơi này. Vân gia từ trên xuống dưới đều rất thích Cẩu Tử, lão nãi nãi mỗi lần đi qua quán trà đều dừng lại uống một chén, nói chuyện với lão nương già của Cẩu Tử vài câu, thuận tiện khen Cẩu Tử hiếu thuận, nghe lời. Đó là thời khắc hạnh phúc nhất của phụ nhân mù, ngay cả cáo mệnh lão nãi nãi còn khen nhi tử của mình, còn gì mà không hai lòng, dù thi thoảng có than phiền mấy câu, nói mắt không nhìn thấy, liên lụy con, nếu không thằng bé này sớm cưới tức phụ rồi.

Còn nói thằng bé này dùng tiền lấy mạng ra đổi trên thảo nguyên đem đi khám bệnh cho bà ta hết, không cô nương nào muốn gả tới cái nhà nghèo này, đó do gánh nặng là bà, làm thằng bé sống không được như ý.

Cẩu Tử phiền nhất là mấy lời này, nếu như hắn muốn cưới tức phụ thì dễ lắm, cho dù nhà cô nương ấy bỏ tiền cũng có, trong nhà nhân khẩu đơn giản, chỉ có hai mẹ con, không thấy đám nha hoàn hầu hạ lão nãi nãi mắt lúng liếng sắp chảy ra nước rồi à?

Vân Diệp không thích Cẩu Tử, mỗi lần thấy là muốn đạp cho hai phát, nam nhân mà có bộ dạng quỷ này cho ai xem, ghét nhất những kẻ càng lớn càng đẹp trai. Cái thẳng bé xấu xí trên thảo nguyên vẫn hợp ý hơn, cho nên mỗi lần gặp nhau, Vân Diệp đều kể chuyện hắn bị Na Mộ Nhật đè mông lên mặt, khiến lần nào đám hộ vệ cũng cười đau ruột, đám nha hoàn thù địch, Cẩu Tử không biết giấu mặt vào đâu.

Chương 264: Mộng tưởng của Cẩu Tử

Người Vân gia ra ngoài đều có thói quen mang theo ấm nước, nhưng tới quán trà đều dừng lại, không vì cái gì khác, chỉ để giúp đỡ phần nào mẹ con Cẩu Tử, có thêm vài đồng trà nước. Điều này đã thành thông lệ, Cẩu Tử sống rất khí phách, không cần người khác bố thí. Nếu không những phụ binh về cùng hắn đã giúp hắn rồi, trừ xin hầu gia giúp hắn lập hộ tịch, còn khó khăn đến mấy cũng không nói.

Lão Tiền, Lão Lưu hai ông già nói chuyện với phụ nhân mù, Cẩu Tử nhanh nhẹn rót nước cho đám nha hoàn phó dịch, đám phó dịch thì chăng có phản ứng gì mấy, đám nha hoàn thì mặt đỏ bừng, quy củ hết mức, đứa nào đứa nấy đều thành đại gia khuê tú.

Cẩu Tử thấy quen bộ dạng đám nha hoàn rồi, hắn rất tự tin với tướng mạo của mình, mấy ngày trước bị hầu gia ép đi học, không học ra hồn sẽ bị đánh gãy chân, vừa vào lớp thấy toàn trẻ con, chỉ mỗi hắn lớn tướng, xấu hổ lắm. Định về không học nữa, bị một lão binh cùng chuyển nhà tới chửi cho tối tăm mặt mũi, ngay cả lão nương luôn thương hắn cũng không nói đỡ cho.

Lấy lời lão binh thì, ngươi là con vịt sống trong nước bẩn, giờ có quý nhân kéo lên, còn không leo cho tốt, người thế nào mới được đọc sách, đều là con cái nhà giàu, hầu gia mời tiên sinh cho ngươi, một khi biết mấy cái chữ, tương lai nếu tiến cử làm quan, là chuyện vinh diệu tổ tông, không nắm lấy ngươi còn muốn cái gì? Nếu như không học cho tốt, không cần hầu gia đánh gãy chân ngươi, lão tử sẽ ra tay.

Trong nhà chỉ có ba mươi mẫu ruộng của lão nương, lão binh trồng cấy cho rồi, hắn chỉ cần học cho tốt, trông coi tốt quán trà là được.

Đám phó dịch nhìn Cầu Tử với ánh mắt đáng thương, chỉ sợ hắn ra tay với nữ thần trong lòng mình, Vân gia không quản chuyện này, chỉ cần tình đầu ý hợp, không gây loạn trong nhà, tương lai đều sẽ thành thân với nha hoàn vừa ý, tới khi đó sẽ giải trừ nô tịch. Vân Diệp cho rằng, tổ tông tám đời đều là nô lệ, đó là thảm cảnh nhân gian không nên xảy ra, nha hoàn phó dịch thành thân, tương lai sinh con ra vẫn là nha hoàn phó dịch. Nếu là y thì treo cổ mẹ nó luôn cho xong, sống làm cái chó gì nữa.

Cẩu Tử rất có kinh nghiệm ở chuyện này, tuyệt đối không nhìn đám nha hoàn nhiều thêm lấy một cái, rót trà xong là trở lại bàn luyện chữ, tuy viết chữ như giun bò, nhưng dáng bất tục, không hề biết rằng như thế lại càng khiến tim đám nha hoàn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nhất Trận Phong chậm rãi đánh xe tới, thấy có quán trà, đội xe của Vân gia đều dừng uống trà, hắn cũng dừng lại. Cẩu Tử thấy có khách tới, vội vàng lên đón, nhận lấy giây thừng trong tay Nhất Trận Phong, buộc trâu vào cây ngoài lán, máng có sẵn nước, con trâu cúi đầu uống, rất ngoan ngoãn.

Con trâu rất tốt, là trâu chỉ Quan Trung mới có, cày ruộng là số một, Cẩu Tử sớm muốn có một con rồi, vụ mùa thì làm ruộng, nông nhàn đánh xe trâu, có thể đưa mẹ già tới Trường An chơi, tiếc là túi rỗng, nguyện vọng này mãi chưa đạt được.

Lấy bàn chải định chải bùn trên người trâu, chủ nhân không biết thương, trên mình con trâu toàn là bùn, ai ngờ chưa động thủ thấy chủ trâu nói:

- Mau rót nước, ta còn phải tới chợ, mau lên.

Cẩu Tử dừng lại, rồi cười rót trà cho chủ trâu, nước và vàng óng ánh, nhưng Nhất Trận Phong uống mà nhíu mày, hơi đắng, không quen lắm. Cẩu Tử nói:

- Đại ca từ đâu tới, trông huynh bụi bặm đường đất, chắc là đi xa lắm, nghỉ thêm một lúc đi, mùa xuân nắng độc, đi muộn một chút cũng được.Nhất Trận Phong nói:

- Mạng khổ thì có lúc nào mà nghỉ, định tới Vân gia trang xem có việc gì làm không, kiếm vài ba đồng nuôi cả nhà, nơi này còn cách Vân gia bao xa?

- Đại ca có con trâu tốt là nhà no đủ rồi, sao lại nói mạng khổ, từ kinh thành tính ra, nơi này vừa tròn ba mươi dặm, chỉ có mấy hộ chúng tôi, nên lấy tên là Ba Mươi Dặm, cách Vân gia trang chưa tới hai mươi dặm, một canh giờ là tới.

Nhất Trận Phong cười mà không đáp, tùy tiện ầm ừ vài tiếng cho qua, hắn ngồi ở phía trái cái lán, cách đám Lão Tiền, Lão Lưu không xa, nghe thấy phù nhân mù nói lão nãi nãi của Vân gia cứ ba ngày đi tuần thị trang tử một chuyến, ngày mai nói không chừng còn tới uống trà.

Nhìn hoàn cảnh xung quanh, cách quán trà mấy trăm bước mới có vài hộ, lòng nảy ra ý định khác, tới Vân gia trang tìm cơ hội, không bằng tìm cơ hội ở đây, Vân Diệp là võ hầu, trong nhà sao thiếu hộ viện võ nghệ cao cường. Đơn đả độc đầu thì chẳng sợ mãng phu trong quân, nhưng một khi bọn họ kết trận thì thứ du hiệp như mình có bao mạng cũng không đủ, giết lão tổ tông của Vân gia ở đây, đủ tiền tiêu nửa đời rồi. Chủ ý đã quyết, liền trở nên nhàn nhã, chỉ cần giết thiếu niên này bà bà tử mù thôi, với hắn mà nói không có áp lực nào, chỉ tiếc cho chàng trai tuấn tú này.

Cẩu Tử ân cần rót trà, cười càng rạng ngời, mỗi lần nhìn vị khách ngồi một mình lại càng cười vui vẻ, khi đi qua hắn, tay run lên, trà thừa không may đổ lên người Nhất Trận Phong.

Vội vàng xin lỗi, dùng vải lau cho Nhất Trận Phong, còn nói mình không cẩn thận, nói sẽ không tính tiền trà, Nhất Trận Phong luôn rộng lượng với người sắp chết, chỉ mắng vài câu là thôi.Cẩu Tử thay trà mới cho hắn, lúc này đội xe của Vân gia cáo từ mẹ con Cẩu Tử, chậm rãi lên đường, hướng về phía Vân gia trang, mấy nha hoàn không ngừng ngoái đầu nhìn Cẩu Tử đứng ngoài lán vẫy tay với bọn họ.

Nhất Trận Phong nằm trên ghế thoải mái nhắm mắt dưỡng thần, phải nói trà đúng là ngon, mặc dù mới vào miệng có hơi đắng, nhưng dư vị lại ngọt, chẳng trách người Vân gia luôn tới đây uống trà, trà ngon như vậy mà sau này không có để uống nữa, Nhất Trận Phong hơi tiếc, cầm chén trà lên uống một ngụm lớn, lần này dư vị càng kéo dài, chắc chàng trai tuấn tú kia chuộc tội. Chàng trai đó đang nói chuyện với mẹ già, lời nói truyền vào tai hắn, cái ghế này dễ chịu qua, hắn lười biếng muốn nằm thêm một chút.

- Cẩu Nhi à, vừa rồi mẹ nghe thấy có mấy khuê nữ nói chuyện, nghe cách ăn nói thì biết đều là khuê nữ ngoan hiểu quy củ, con có nhìn trúng đứa nào không, mai mẹ nói với lão nãi nãi, lão nãi nãi tốt bụng, nói không chừng sẽ đồng ý. Chỉ là nhà ta nghèo quá, sợ khuê nữ đó không chịu tới.

Cẩu Tử nhìn Nhất Trận Phong nhắm mắt dưỡng thần, lại nhìn con trâu buộc dưới cây, lòng tràn ngập hạnh phúc:

- Mẹ à, yên tâm đi, ông trời phù hộ, nhà ta sắp không nghèo nữa rồi, con kiếm cho mẹ một cái xe, còn cả một con trâu, con trâu tốt giống hệt trâu của vị đại ca kia, đợi lúa mạch thu hoạch rồi, con lắp xe trâu đưa mẹ lên thành Trường An, nghe lão thúc nói, bánh thịt, váng sữa của nhà Tào bà bà ngon nhất, khi ấy con mua cho mẹ nếm thử.

Phụ nhân mù nghe nhi tử nói thế vui sướng gật đầu liên tục, còn nói mua nhiều một chút, mời đám lão thúc tới ăn cùng, mấy năm qua nếu không có cả nhà lão thúc chiếu cố, hai mẹ con đã chẳng sống được tới bây giờ.

- Đương nhiên ạ, lão thúc thời trẻ lên chiến trường bị thương, giờ vai chẳng còn sức nữa, tôn tiên sinh nói đó là bệnh cũ, phải chữa từ từ, chúng ta không những mời lão thúc ăn, còn bốc thuốc cho lão thúc, rượu không dám mua, Tôn tiên sinh nói bệnh đó không thể uống rượu.

Cẩu Tử thoải mái nhận lời, cứ như sắp phát tài rồi vậy:

Cẩu Tử quạt khe khẽ cho mẹ già, Tôn tiên sinh nói, cơ thể của mẹ không chịu được nhiệt.

Nhất Trận Phong cười thầm tới sắp đứt ruột, người chưa sống nổi một canh giờ còn mơ tới ăn bánh với váng sữa của Tào bà bà, giá có rẻ gì đâu, tiểu tử nghèo lừa mẹ già, thật buồn cười.

Mặt trời hơi ngả về phía tây, thấy mẹ ngủ gật, Cẩu Tử dìu mẹ về căn nhà nhỏ sau lán, để bà ngủ một lúc, thời trẻ chịu khổ, thân thể sắp suy sụp rồi.

Chương 265: Cảnh ngộ của Nhất Trận Phong

Cẩu Tử đợi mẹ ngủ say, rón rén khép cửa lại, chà tay, một thời gian không giết người, tay ngứa lắm rồi.

Trong quán trà rất yên tĩnh, Nhất Trận Phong trừng mắt nhìn Cẩu Tử đi tới, gân xanh trên cổ nổi lên, nhưng người không nhúc nhích được, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống, miệng há hốc, nhưng không phát ra được tiếng động nào.

Cẩu Tử đặt ngón chỏ lên miệng, làm động tác yên lặng, đưa Nhất Trận Phong từ trên ghế xuống, thừng trâu đã lâu rồi không dùng tới, trói thật chặt, thừng trâu ướt có một cái hay, cùng với nước bị bốc hơi, sẽ càng ngày càng chặt.

Làm xong tất cả, Cẩu Tử lại dùng đao cứa lên đùi Nhất Trận Phong hai đao, rồi cẩn thận băng bó lại, hắn đã được huấn luyện, chuyện này với hắn mà nói rất nhẹ nhàng. Truyện được copy tại

Lại kiểm tra giây thừng một lần nữa, lúc này mới thở phào, làm việc không thể quá đắc ý, sư tử bắt thỏ còn phải dùng hết sức cơ mà, càng chẳng nói mình phải đối diện với một tên sát thủ.

Ấn đầu Nhất Trận Phong vào giếng nước, rất lâu sau Nhất Trận Phong mới phát hiện lưỡi của mình đã có thể hoạt động được rồi, há miệng nói:

- Hảo hán, tiền bạc trên người ta cho hảo hán hết, xe trâu cũng cho hảo hán, hảo hán mở lòng từ bi tha cho ta, trong nhà ta còn có mẹ già con nhỏ cần chiếu cố, hảo hán giết ta là giết cả nhà.

Cẩu Tử cười tủm tỉm nhìn Nhất Trận Phong biểu diễn, đột nhiên nói:

- Chẳng trách hầu gia nói du hiệp toàn đồ ngu xuẩn, ngay một câu cũng chẳng biết nói. Ngươi phải nói thế này, đại gia tha mạng, ta trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ mới sinh, xin hảo hán tha cho ta một mạng. Ngươi xem nói như thế văn vẻ hơn nhiều, nếu gặp phải người mềm lòng, nói không chừng sẽ bỏ qua cho ngươi.

- Ta không phải du hiệp, là người làm ruộng, hảo hán nhận nhầm người rồi.

Nhất Trận Phong vội nói:

- Nông phu? Nếu như ngươi cải trang thành người khác nói không chừng còn qua mắt ta được, ngươi đóng giả nông phu trước mặt người đời đời kiếp kiếp làm ruộng à, ngươi không thấy thiếu cái gì sao, một nông phu mà ngay cả trâu cũng không yêu quý? Có nông phu nào không chăm sóc tốt trâu trước rồi mới chăm sóc bản thân? Bùn trên người trâu không rửa sạch, không cho ăn cỏ khô, cũng không tháo xe ra đã kêu ta rót nước, mẹ nó, con trâu tốt như thế đi theo ngươi bị trà đạp.

Cẩu Tử rất phẫn nộ, hắn thích trâu, luôn mong muốn có một con, ghét nhất loại ngược đãi gia súc.

- Trâu do ta mượn, tất nhiên không quan tâm, dùng xong trả lại là được.

Cẩu Tử quất lên đầu Nhất Trận Phong một roi, một vết roi màu tím lập tức hằn lên mặt:

- Ngươi là đồ súc sinh, gia súc ở nhà nông gia còn quan trọng hơn mạng, con mẹ ngươi còn dám nói ra lời bất nhân như thế, ăn đòn là đáng, còn nói tới Vân gia kiếm việc làm, con mẹ ngươi đến nói dối cũng không biết. Trong thành xây nhà như điên, Vương quản sự hận không thể kéo cả đứa bé trong nôi tới công trường, con mẹ ngươi đánh một cái xe tốt lại không tìm được việc trong thành?
Cẩu Tử đạp cho hắn hai phát, lòng dễ chịu hơn nhiều, hầu gia gần đây khó tính, gặp mình hai lần là đạp mình hai lần, cũng không biết làm sai cái gì mà ánh mắt hầu gia nhìn mình rất quái, làm người ta sợ hãi.

Lấy trong lòng Nhất Trận Phong ra một cái nỏ nhỏ bỏ cánh cung, lấy từ trong ống đồng dài một xích ra mấy mũi tên, đầu mũi tên đen xì, đặt lên mũi ngửi một cái. Nổi khùng, điên cuồng dùng roi quất Nhất Trận Phong, thoáng cái Nhất Trận Phong thương tích đầy mình, kêu thét thê thảm.

Cẩu Tử nhíu mày, sợ đánh thức mẹ, nhặt khăn vải lên, bóp hàm dưới Nhất Trận Phong, nhét khăn vào miệng hắn, Nhất Trận Phong kêu ú ớ, hẳn là đang cầu xin.

- Loại người như ngươi phải cho vào vạc dầu, dám bôi độc dược lên mũi tên, ngươi không định cho Vân gia lão nãi nãi đường sống, một cụ già tốt như thế mà ngươi dùng thứ đáng băm vằm này để đối phó, ngươi có còn là con người không?

Lục soát toàn thân Nhất Trận Phong, Cẩu Tử không ngừng cười lớn, nhất là móc ra hai đĩnh bạc lớn trong quần của hắn càng cười sung sướng, hắn đã nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc vẫy tay với mình.

- Giỏi lắm, giấu bạc trong quần thì ngươi là kẻ đầu tiên, không sợ làm tiểu huynh đệ bị thương.

Nói xong tháo tóc hắn ra, tìm ra trong tóc một cái cưa nhỏ, hai cái cương châm. Đáy giày cũng không bỏ qua, dùng chủy thủy rạch đáy giày, lại lấy ra một thanh đao nhỏ. Nhất Trận Phong tới lúc này mới mất tinh thần gục đầu xuống, trước mặt người trẻ tuổi này hắn tựa hồ không có chút bí mật nào.

- Đừng lạ, lão tử lớn lên trong doanh phụ binh, những thứ kỳ quái từng thấy dù ngươi nằm mơ cũng không nghĩ tới, giả bộ trước mặt lão tử à, có giỏi giả bộ nữa đi.

Đang nói chuyện thì một lão nông vác cuốc từ trong nông điền đi qua, tới thẳng quán trà, rót cho mình một cốc trà lạnh, ngựa cổ uống cạn, rất tự nhiên cứ như ở nhà mình vậy, như chẳng thấy Nhất Trận Phong không ngừng quẫy đạp trên mặt đất hi vọng khiến lão nông chú ý, vén áo lên quạt phành phạch, tuy mới vào tháng tư, nhưng mặt trời Quan Trung đã trở nên gay gắt.
Cầu Tử chạy tới lấy quạt, ân cần quạt mát cho ông ta, lão nông nghỉ một lúc, uống một cốc trà, chỉ Nhất Trận Phong:

- Đây là đám khốn mà hầu gia nói à?

- Vâng ạ, lão thúc, tên này còn nói mình là người làm ruộng, định lừa cháu, mới đầu cháu thấy hắn không giống đánh xe, lại không chắc, nên vờ không cẩn thận đổ trà lên người hắn, lúc lau người phát hiện hắn mang vũ khí, cho nên dùng ma phí tán trộn vào trà cho hắn uống, mới bắt được.

Cẩu Tử ở bên lão nông giống như đứa bé vội khoe công với người lớn, ngẩng đầu hi vọng được lão nông khen, ai ngờ đầu ăn một cái bợp, xoa đầu nhìn lão thúc không hiểu.

- Thứ dạy ngươi trước kia trôi vào bụng chó hết rồi, còn khoe khoang, không chắc cái gì, ngươi nhìn hai cái giày của hắn giống nông hộ đi không? Ngươi nhìn tay của hắn rồi nhìn tay lão thúc ngươi, vết trai trên đó có giống nhau không? Ngươi nhìn hổ khẩu, cổ tay của hắn xem, Cẩu Tử, hắn là cao thủ chơi đao, ngươi chưa phải là đối thủ của hắn đâu, nếu không phải ngươi dùng ma phí tán, tên khốn này không coi ngươi ra gì, ta về sẽ thấy thi thể hai mẹ con ngươi.

Lão thúc nói xong còn gia chân dẫm hàm dưới của Nhất Trận Phong, rút khăn ra, lấy một cái lưỡi liềm ở hông, móc hàm trên của Nhất Trận Phong, kéo miệng hắn lên thật cao, bảo Cẩu Tử:

- Kéo lưỡi hắn ra.

Cẩu Tử không hiểu, vẫn ngoan ngoãn dùng kìm kéo lưỡi Nhất Trận Phong.

- Kéo dài ra.

Lão thúc giục, Cẩu Tử kéo mạnh, cái lưỡi đỏ của Nhất Trận Phong thè ra thật dài.

- Xem dưới lưỡi của hắn có dao nhỏ không?

Cẩu Tử cuộn lưỡi Nhất Trận Phong lại, dưới gốc lưỡi tên khốn đó không ngờ có một lưỡi dao mỏng. Kinh hãi lấy lưỡi dao ra, cắt thử lên vải, vải lập tức biến thành hai nửa, cực sắc.

- Nếu như là giữa hai quân, bắt được gian tế, lão tử ngay cả lỗ đít hắn cũng kiểm tra. Cẩu Tử, cắt gân tay hắn đi, tên khốn kiếp này không có ý định tốt đẹp, hắn không theo đội xe, hẳn nhắm vào mẹ con ngươi, chuẩn bị ngày mai giết lão phu nhân.

Mắt Cẩu Tử đỏ dừ, trong nhà chỉ có một mình mẹ già, lại còn không có chút uy hiếp nào với hắn, trên khốn kiếp cũng không bỏ qua, tay chẳng hề do dự dùng con dao nhỏ rạch cổ tay Nhất Trận Phong, hai dòng màu đỏ từ từ rỉ ra, tay Nhất Trận Phong rũ xuống. Thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, lão thúc ngồi lại ghế:

- Giờ tên khốn này mới là tiền tài, lát nữa ngươi và Lăng Tử cùng tới Vân phủ giao cho lão phu nhân, nói với lão phu nhân thời gian tới đừng ra ngoài, ta sẽ nói với các huynh đệ chú ý hơn tới người ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau