ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Quyết định của Lý Nhị

- Vì sao y muốn đem hạt giống bán cho bệ hạ mà không phải hiến cho bệ hạ? Chẳng lẽ y không hiểu, một là hiến, một là bán, hai đằng mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau sao? Vân gia tất nhiên là thiếu tiền, song có Trình Tri Tiết ở đó, hẳn là không tới mức lửa chảy ngang mày, vì sao lại còn cứ đem mấy đồng tiền thôi treo bên miệng? Là đệ tử cao nhân, chân ướt chân ráo tới đây đã nóng vội biểu thị chỉ có giao dịch mà không có tình nghĩa với bệ hạ, đó là vì sao? Một thiếu niên mười lăm tuổi, lần đầu tiên có giao tiếp với bệ hạ đã biểu đạt rõ ràng thế, ắt là mang đồ mưu khác. Thân thiếp rất tò mò về thiếu niên này, mong được gặp y.

Trường Tôn Hoàng Hậu không thèm nhìn Lý Nhị bệ hạ mân mê vũ khí trong tay, coi như chẳng hề biết tới phương pháp luyện thép độc đáo, chỉ tóm lấy cái chữ bán đẩy tầm quan trọng lên. Bà và Lý Nhị là phu thê thủa thiếu niên, sống bên nhau mười lăm năm hiểu thấu nhau rồi. Lý Nhị không tiện lên tiếng nói, bà có thể nói, nghi vấn Lý Nhi không tiện nhắc tới thì bà có thể nhắc tới, dù là phu thê mật đàm cũng là như thế.

Tay hoàng đệ bệ hạ hơi khựng lại, sau đó vũ khí chuyển động nhanh hơn, lúc sau ông ta nắm chắc đằng chuôi, lấy từ trong lòng ra chiếc khăn tay, đợi tới khi lau lưỡi chùy thủ sáng loáng rồi mới cất vào hộp gỗ, đặt hộp gỗ lên long án rồi nới với hoàng hậu:

- Người có bản lĩnh luôn phản cảm với lễ giáo, Vân Diệp từ nhỏ cùng sư phụ sống nương tựa vào nhau, ít nhiều nhiễm tới tính xuất thần, cho nên không hòa nhập với thế gian, nói cho cùng chỉ là đứa nhỏ mà thôi, hoàng hậu quá lo rồi. Ngưu Tiến Đạt đem thân thế Vân Diệp trình báo cho trẫm, hiển nhiên muốn trẫm an ủi người Vân tộc, ân xuất từ bên trên, hi vọng thông qua thi ân với Vân tộc để Vân Diệp tiếp nhận, để hiền tài cho trẫm sử dụng, cũng tốn chút tâm tư đây. Thôi vậy, thể diện của Tri Tiết, Ngưu Tiến Đạt vẫn phải nể một chút. Người đâu!

Hoàng môn tay cầm phất trần đáp lời đi tới, khom người đợi hoàng đế sai bảo.

- Lệnh bách kỵ ti tiếp nhận người Vân tộc, không được bỏ sót người nào, bất kể bọn họ ở đâu, nếu là nô tịch thì lập tức giải trừ, tiện tịch thì nâng lên, toàn bộ đưa tới đất phong Bình An huyện nam, lệnh công bộ lập phủ Bình An huyện nam, tiền do nội phủ ứng cấp, đúng mùng một tết phải xong.

Nhất phong triêu tấu cửu trọng thiên, tịch biếm triều dương lộ bát thiên, (***) nhất ngôn khả định hưng phế giả, hoàng đế dã. Vân Diệp không gặp phải bi kịch của Hàn Dũ, do thời hạn gấp rút, nhiệm vụ nặng nề, doanh tạo giám của công bộ nhanh chóng tổ chức thợ và vật liệu cần thiết, ba ngày sau đội xây dựng 500 người tới trú huyện Bình An, bắt đầu xây dựng Vân phủ trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người.

( Hai câu đầu vốn trong một bài thơ khác, nôm na là:

Buổi sáng dâng bài biểu lên Hoàng thượng

Buổi chiều đã bị biếm đến Triều Dương xa cả ngàn dặm

Một lời nói quyết định hưng vong một người.

Đó chính là hoàng đế)

Hàn Dũ, thời Đường, ông làm tới lại bộ thị lang, được xưng là minh chủ văn chương, ông ta chủ trương hưng nho, bài trừ Phật, Lão... Nói chung là quá khích, dâng tấu thưa bậy, theo mình bị đi đầy là đáng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m*****

Vân Hà Thị năm nay đã 60 tuổi rồi, tấm vải bố màu lam quấn lấy mái tóc hoa râm, ngồi trong một căn nhà tranh bốn phía toang hoác dệt vải. Quần áo của Đại Nha và Nhị Nha đã rách bươm cả, nếu như không kiếm đủ lương thực trước khi mùa đông tới, hai đứa bé gầy gò ốm o này rất có thể không qua nổi.

Hôm qua cả đêm mệt nhọc khiến phụ nhân tuổi cao này hao hết chút sức lực cuối cùng, cắt chỗ thắt vừa may xong, thở dài một tiếng, cuối cùng tới lúc tuổi già vô dụng, mắt càng ngày càng kém, chỉ vừa mới kết xong lại đứt. Bà xoa bả vai tê nhức, nhìn bài vị chậm rãi đứng dậy, cởi khăn buộc đầu ra phui bụi trên bài vị.

Nam đinh Vân gia đề ở đây hết cả, Vân Hà Thị còn nhớ rõ đại trạch ngày xưa đông vui là vậy, thế mà chỉ trong một đêm đã tan tành, công gia ( cha chồng), trượng phu, đại bá, tiểu thúc của mình nằm gục trên đất, máu tươi chảy khắp nơi, con trai cả lăn lộn kêu gào trong vũng máu, vết đao dài trước ngực máu tuôn xối xả, mình dùng tay bịt thế nào cũng không ngăn nổi, cứ trơ mắt nhìn con thành cái xác lạnh băng. Nghĩ tới đó lòng bà như dao cắt, nước mắt không còn nữa, bao năm qua bà khóc cạn rồi, Tam gia chỉ để lại đứa con gãy chân, đáng tiếc đứa cháu nhỏ đã rời khỏi nhân thế.

Ác mộng vẫn chưa chấm dứt, nữ nhi đã gả đi bị nhà chồng từ, nếu chẳng phải còn có cháu nhỏ dựa vào mình nuôi sống, Vân Hà Thị sớm đã thắt cổ rời khỏi thế giới tàn khốc này rồi.

Không còn hi vọng nối dõi tông đường, nữ hài thì không nhà nào muốn cưới, dù ở triều đại mới, Vân gia vẫn bị coi là sao chổi chỉ đem lại tai vạ. Sản nghiệp mà tổ tông để lại bị quan gia, đại hộ, điền nông xâm chiếm gần hết, chẳng ai thương hại cho Vân gia, chẳng ai muốn cưới nữ nhi Vân gia, ngay cả quan gia cũng lờ đi cảnh ngộ của Vân gia, phản tặc là phản tặc, không cần biết là triều trước hay triều này.

Đáng thương cho nữ nhi Vân gia, chỉ có thể làm nô tỳ, chỉ có thể hạ mình làm ca cơ.
- Nãi nãi, cháu đói rồi.

Một tiếng trẻ con khờ khạo đánh thức Vân Hà Thị từ trong hồi ức dài dằng dặc. Đại Nha, Nhị Nha ôm gối mở to đôi mắt đen lay láy nhìn bà. Vân Hà Thị đột nhiên thấy tràn trề sinh lực, đúng thế, còn hai đữa bé dựa vào mình nữa mà.

Cúi người ôm lấy hai cơ thể nhỏ nhắn, đáy lòng chua xót, bất kể thế nào cũng phải nuôi dưỡng hai đứa bé này lớn lên thành người, thầy tướng đã nói rồi, hai đứa bé này có số phú quý, khổ cực tới đâu cũng sẽ tới ngày kết thúc, khó khăn rồi tới lúc qua đi, Vân gia ta không làm chuyện gì thương thiên hại lý, vì sao phải gánh chịu khổ nạn này.

Trời cao tự có an bài, trong khi Vân Hà Thị đang cầu khẩn ông trời cho mình sống thêm vài năm để nuôi dưỡng hai đứa bé trưởng thì thì một đội kỵ sĩ vây quanh một cỗ xe do hai con ngựa kéo từ cửa thôn đi tới Vân gia. Xe ngựa dừng trước cổng Vân gia, một lão phó áo xanh hai tay nâng thiếp bài phỏng gõ cánh cửa gỗ sập sệ của Vân gia.

Vân Hà Thị nghe thấy tiếng gõ cửa, không biết là ai, vì không ai lại đi gõ cửa Vân gia cả, thường thì họ cứ xộc thẳng vào nhà, bà đặt thanh củi trong tay xuống, dẫn hai đứa cháu gái ra ngoài.

- Lão nô phụng mệnh gia chủ khấu kiến Vân lão phu nhân.

Lão phó nói xong dâng bái thiếp lên:

Vân Hà Thị đã mười mấy năm rồi chưa được nhận bái thiếp, lần trước có người đưa bái thiếp là khi công gia, trượng phu vẫn khỏe mạnh. Nghi hoặc mở bái thiếp ra thấy bên trên viết Trịnh môn Bùi thị, ký tên là Lô quốc công phủ, Vân Hà Thị cả kinh, quốc công phủ vì sao lại đưa bái thiếp cho bà già cô quả như mình, vừa định nói là nhầm nhà, nhưng thấy một phụ nhân toàn thân châu ngọc từ trên xe xuống, tới trước mặt bà nhún mình thi lễ:

- Thiếp thân Trình Bùi Thị xin chào Vân lão phu nhân.

Vân Hà Thị kinh ngạc không khép miệng lại được, Trình Bùi Thị lấy trong ống tay áo ra một tấm mộc bài:

- Lão phu nhân có biết vật gì đây không?

Một tâm mộc bài dài một tấc, rộng nửa tấc, dầy một phân xuất hiện trước mặt, Vân Hà Thị nắm ngay lấy lật xem, mặt trên viết: Vân thị nam, Diệp. Vân Hà Thị ôm lấy mộc bài khóc rống lên.

Chương 27: Nhận thân

Trình Bùi Thị đỡ lấy lão phu nhân đang lảo đảo, bên cạnh có nha hoàn nhanh trí đã bê ghế tới. Vân lão phu nhân lật đi lật lại tấm mộc bài trong tay, giống như nhìn thấy trâu báu tuyệt thế, lòng vốn như tro tàn, tích tắc nhìn thấy tấm mộc bài này, chua xót trong mắt bị quét sạch, Vân gia chỉ cần có nam đinh còn sống, hương hỏa chưa tuyệt là bà đã có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông rồi, hai nha đầu có chỗ dựa, mình có chết ngay cũng ngậm cười nơi chín suối.

- Trình phu nhân, chủ nhân của mộc bài ở đâu, vì sao không tự mình tới?

Sau niềm vui bất ngờ, trong lòng Vân Hà Thị nổi lên nghi vấn:

- Diệp ca nhi nay ở trong đại quân Tả Vũ Vệ đất Lũng, không có quân lệnh không dám tự ý về kinh. Chúc mừng lão phu nhân, tôn nhi của người là bậc nhân kiệt, chỉ mới 15 tuổi đã được phong Bình An huyện nam, chức thư ký tham sự hành quân chiến trùng phủ Lan Châu, quan viên tòng thất phẩm, chuyện này là do triều định điều tra nguyên quán của quan viên mới phát hiện lão phu nhân và Diệp ca nhi là thân thích. Diệp ca nhi vốn tưởng mình là cô nhi, từ nhỏ được ân sư nuôi dưỡng không biết có người thân trên đời, quan trên đem tin tức mọi người còn sống nói cho cậu ấy, không ngờ mừng tới thổ huyết, tỉnh lại rồi liền sai người dùng khoái mã về kinh phó thác thiếp thân tìm kiếm tung tích, thiếp thân nghe ngóng mãi mới tìm được tới lão phu nhân, ở đây còn có thư của Diệp ca nhi.

Vân lão phu nhân nhận lấy thư, mở ra, thấy toàn chữ viết nhỏ nhắn không biết dùng thứ bút gì viết thành, nhìn rất lạ song không khó coi, thậm chí có vài phần mỹ cảm, viết ngang từ trái sang phải chứ không viết dọc từ phải sang trái như người khác, Vân lão phu nhân có dằn cảm giác không thuận lắm để thong thả đọc.

Vân Diệp trong thư viết lai lịch của mình, đương nhiên là lai lịch bịa đặt, vì tăng thêm độ tin cậy nhấn mạnh mình do ân sư nhặt được trong lúc Trường An hỗn loạn, mộc bài khi đó đeo trên người là thứ duy nhất chứng minh thân thế. Ân sư nhặt được mình xong tìm không thấy người Vân tộc, cho rằng loạn thế sắp tới, dẫn mình còn ở trong nôi rời Trường An, ẩn cư hoang nguyên đất Lũng, tới đầu tháng 5 ân sư từ bỏ nhân gian, mới nhờ người tìm lại cha mẹ.

Đọc tới đó Vân lão phu nhân nước mắt đầm đìa, nói:

- Còn có thể là ai được? Cháu là đứa bé của Lão Đại, người mẹ khổ mệnh của cháu vì cứu mạng cháu sau khi sinh cháu được ba ngày bế cháy chạy khỏi Vân phủ, phụ thân cháu vì cứu mạng cháu mà bị chém chết, ta ôm phụ thân cháu trơ mắt nhìn nó chết trong lòng. Lão thân vốn cho rằng mẹ yếu con thơ không thể sống được trong sự truy bắt của đám lang sói, không ngờ ông trời có mắt, cháu là cái mầm cuối cùng của Vân gia.

Cúi mình bế Nhị Nha lên vừa ôm vừa hôn, làm tiểu nha đầu chẳng biết làm sao, đôi mắt đen chớp chớp nhìn nãi nãi.

- Đây là tiểu thư trong phủ phải không, trông xinh quá, mấy năm nữa không biết bao thiếu niên tài tuấn tranh nhau tới đặt sính lễ ấy chứ.

Trình Bùi Thị bẹo má tiểu nha đầu, thuận tay đem khóa ngọc lục bích đeo lên cổ Nhị Nha, lại bế Đại Nha lên, lão phó đứng bên cạnh mở chiếc hộp gấm ra, bên trong có vòng tay màu trắng. Trình Bùi Thị lấy vòng tay lồng vào tay Đại Nha, vòng hơi lớn, bà cười:

- Hiện giờ thì rộng, mấy năm nữa là vừa rồi, lão phu nhân có tôn tử, tôn nữ thế này thật là có phúc.

Vân lão phu nhân sinh ra trong nhà đại phú quý, thấy không biết bao nhiêu trâu báu rồi, quà ra mắt Trình Bùi Thị tặng hai tiểu nha đầu đều là ngọc thạch cực phẩm hiếm có, vốn định ngăn cản, nhưng trong thư Vân Diệp nói rõ rồi, ý tốt của Trình gia không tiện từ chối. Vân lão phu nhân hiện cảm khái giờ chết cũng thỏa mãn rồi, Vân gia mình nghèo khó suy vong rồi người ta còn mưu đồ gì nữa, Diệp Nhi nếu không phải là tôn tử của Vân thị thì với tước vị của y, muốn chiếm đoạt Vân gia có tốn chút công sức gì. Vả lại trong thư Diệp Nhi nói, chẳng may bản thân không phải người Vân gia cũng sẽ nuôi dưỡng cô nhi quả phụ của Vân gia suốt đời, bảo người Vân thị cứ yên tâm tới đất phong của đã mời Trình gia giúp họ xây dựng nhà cửa, sau này sẽ không còn người của Vân thị bị ức hiếp nữa. Nghĩ tới đó lòng lão phu nhân ấm áp, nói với Trình Bùi Thị:- Trong nhà đơn sơ, nhưng khách tới vẫn mời được cốc nước mát.

Đi vào nhà trong, Trình Bùi Thị bùi ngùi không thôi, vách tường như muốn sập tới nơi, nóc nhà thì thấy được cả trời, trong mái nhà tranh nhỏ hẹp chỉ có một cái giường, một cái máy dệt mà thôi, trên cái bàn dùng đất đắp lên đặt ba cái bát lớn, bên trong là thứ cháo loãng tới soi gương được, lòng ảm đạm:" Lão phu nhân lại khổ tới thế này sao?" Ngẩng đầu nhìn thấy trên tường treo sáu bức tranh, phía dưới sáu bài vị, liền cúi người bái một cái. Vân lão phu nhân ở bên đáp lễ:.

- Mấy vị này là nam đinh đã mất của Vân gia sao?

Vân lão phu nhân đáp phải, Trình Bùi Thị lại hỏi:

- Không biết vị nào là tiên tổ của Vân ca nhi?

Lão phu nhân cười mà không đáp, chỉ nói:

- Không biết có người đã gặp được Diệp ca nhi ở đây không, lão phụ nhân cho rằng Diệp ca nhi tám phần là con của trưởng tử lão phụ.Trình phu nhân quay người bảo nha hoàn gọi người, chẳng bao lâu có mấy tráng hán đi vào, khom người thi lễ với Trình phu nhân.

- Mấy người các ngươi đã gặp Vân tước gia, có còn nhớ tướng mạo của tước gia không?

Trình Đông chắp tay đáp: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Bẩm phu nhân, tước gia dùng lễ hiền đối đẽ kẻ dưới, bọn tiếu nhân ở bên tước gia rất vui, tiểu nhân nhớ kỹ tướng mạo của tước gia.

- Nếu đã thế các ngươi nhìn tranh trên tường, có vị nào tướng mạo gần giống tước gia không?

Bốn hán từ đồng loạt chỉ vào bức tranh thứ năm, bẩm báo:

- Phu nhân, bức tranh này gần như không khác gì tước gia, chỉ khác tuổi.

- Phải rồi, phải rồi, đó là đại nhi tử của lão phụ năm 25 tuổi, Diệp ca nhi năm nay chỉ mới 15 tuổi, niên kỷ chênh mười tuổi, tướng mạo tất nhiên hơi khác, đáng thương cho đứa con dâu của lão phụ, đêm khuya lạnh lẽo ôm con bỏ chạy, đứa nhỏ được ân nhân cứu đi, nhưng tung tích của nó không rõ, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Thấy nãi nãi khóc, hai tiểu nha đầu cũng ôm bà òa khóc. Trình Phu nhân cũng khóc một lúc, nhớ lại nhiệm vụ của mình mới lau nước mắt nới:

- Lão phu nhân kiềm chế bi thương, đây là ngày đại hỉ, thiếp thân nghe bệ hạ đã hạ chỉ, giải trừ nô tịch cho người mang nô tịch của nô gia, tiện tịch thì thành sĩ, tới phủ Bình an huyện nam, tin rằng không bao lâu, vãn bối của lão phu nhân sẽ tề tụ, đợi Diệp ca nhi từ Lũng về, cả nhà tụ họp vui vẻ. Sau này chỉ có ngày tháng tốt lành thôi, nên vui mừng mới đúng, nếu không Diệp ca nhi về thấy sức khỏe lão phu nhân suy sụp, lão phu nhân bảo thiếp thân phải đối diện với cậu ấy thế nào.

Sau khi đám Trình Đông cùng chỉ vào tranh đại nhi tử của mình, chút lo lắng cuối cùng của Vân Hà Thị cũng tan biến, toàn thân được hạnh phúc lớn lao bao phủ, cười gật đầu với Trình phu nhân, đó đúng là trưởng tôn của mình rồi, nó đem theo vinh diệu tột cùng trở về, nó tới đỉnh cao mà bậc cha ông của nó không đạt được, mười lăm năm khổ nạn của Vân gia không uổng phí, đám người khinh nhờn Vân gia, ức hiếp Vân gia, xỉ nhục Vân gia hãy xem đi, tôn tử của lão phụ về rồi, các ngươi sẽ bị trừng phạt, nhất định sẽ bị trừng phạt.

Chương 28: Khổ nạn

Vân lão phu nhân mang hai đứa cháu gái nhỏ tuổi ngồi xe ngựa của Trình gia được hộ vệ vây quanh đi chuộc về những đứa bé gái khác mà Vân gia bán cho người ta làm tỳ nữ, mỗi khi thấy một đứa bé được chuộc về bình an, nụ cười trên mặt lão phu n hân lại thêm một phần, tới khi cả sáu đứa trở về, lão phu nhân cười híp mắt, ôm đứa này, thơm đứa kia, đều là thịt trong lòng của bà cả, kiểm tra xem có đứa nào bị thương, bị phạt không, nếu có liền chửi gia chủ không có nhân tính, ôm lấy đứa bé đó khóc.

Nhìn tám đứa cháu gái yêu thương đều quây quần bên cạnh ăn bánh ngấu nghiến, cảm giác toàn bộ khổ nạn trước kia không là gì nữa. Đứa này là ngoại tôn nữ của nhà đại bá, đứa kia là của nhà tiểu thúc, đứa lớn nhất mới 12 tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ 7 tuổi, đứa nào đứa nấy gầy gò nhỏ bé, tóc sơ xác, lão phu nhân lại thấy như tiên nữ giáng trần.

- Ngoại bà, người đừng bắt Tiểu Nam tới Trương gia nữa, tiểu thiếu gia nhà đó toàn đánh cháu, còn cho chó đuổi cháu, cháu sợ lắm. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lão phu nhân vén váy Tiểu Nam lên, cái chân gầy như que củi toàn là vết thương, lòng như bị cắn cấu. Trình Đông vốn đã lửa giận bừng bừng nghe th ấy câu này hầm hầm đi tới trước cửa lớn đóng chặt của Trương gia, nâng cái cối xay trước cửa, cái cối phải nặng tới 300 cân mà ở trong tay Trình Đông lại nhẹ bẫng, hai tay dùng lực nèm cái cối vào cánh cửa đen xì, chỉ nghe đánh sầm một tiếng, hai cánh cửa tan nát.

Người Trương gia nấp sau cánh cửa chạy té đái vãi cứt tới hậu trạch, một thằng bé béo chừng 12 -1 3 tuổi mang theo một con chó đen định chui vào trong phòng thì Trình Đông xông tới một bước tóm lấy cổ áo của nó ném đi, thằng bé béo biểu diễn màn chó cạp đất tuyệt đẹp, răng trong mồm rụng tới bảy tám phần, một phụ nhân béo ú rú lên chạy ù ra, ôm lấy thằng bé béo, chỉ Trình Đông tru tréo:

- Giữa ban ngày ban mặt ngươi dám đánh người, ngươi không sợ vương pháp à?

Trình Đông đủng đỉnh tóm lấy con chó, một tay bóp mạnh, con chó đen chỉ oẳng oẳng mấy tiếng rồi thôi. Thấy con chó chết rồi mới quay lại nhìn hai mẹ con kia. Vừa thấy Trình Đông quay lại, thằng béo nín ngay tức thì, rúc cái mặt đầy máu vào lòng mẹ không dám ho he một câu. Có lẽ bản năng người mẹ khiến phụ nhân đó thêm cản đảm, ôm chặt con trai lớn tiếng kêu cứu mạng. Một trung niên trên 40 chạy ra phủ phục dưới đất khấu đầu xin Trình Đông tha cho.

- Ta đây còn chưa có tư cách tha cho các ngươi, đợi tước gia từ Lũng trở về, các ngươi sẽ biết vương pháp là thế nào.

Trình Đông nói xong bước qua người trung niên rời khỏi sân.

Lão phu nhân ôm Tiểu Nam đứng ngay ở cổng nhìn Trình Đông trừng phạt thằng báo, Tiểu Nam cười toe toét, nắm đấm nhỏ siết thật chặt.
- Tiểu tiểu thư xem đi, thằng béo bắt nạt người bị đánh gãy răng rồi, con chó cắn người cũng bị tiểu nhân bóp chết, lát nữa về tiểu nhân lọt da nó cho tiểu thư làm đẹm, thịt nó để tiểu nhân hầm lên ăn, được không?

Tới trước mặt Tiểu Nam, Trình Đông đổi bộ mặt nịnh nọt, mặc dù Tiểu Nam, lão phu nhân vẫn ăn mặt rách rưới, nhưng Trình Đông không dám có chút bất kính nào, người không biết cho rằng Trình gia là ân nhân của Vân gia, Trình Đông từ nhỏ đi theo Lão Trình chinh đông phạt tây quá hiểu tình tình lão gia nhà mình, từ khi Vân tước gia xuất hiện, lão gia đã nhìn cao hơn người khác, giờ phát triển thành thân như con cháu, mắt thấy đủ loại bản lĩnh của tước gia, sau này đường mây rộng bước là tất nhiên, giờ không lấy lòng lão thái thái thì còn đợi tới bao giờ?

- Đại thúc thật lợi hại, người do ca ca cháu phái tới phải không? Ca ca cháu có lợi hại hơn đại thúc không?

Trình Đông đương nhiên không thể nói ca ca của cô là nỗi xấu hổ của Tả Vũ Vệ, ngay cả cung cũng chẳng giương nổi nói gì tới đánh đấm. Nhìn đôi mắt mong mỏi của cô bé, đành nói trái với lòng:

- Đương nhiên, nếu không sao vạn tuế gia lại phong ca ca của tiểu tiểu thư làm tước gia.

Cô bé nghe câu ấy rời khỏi lòng lão phu nhân, chạy tung tăng tới giữa đám tỷ muội, kể ca ca bọn họ lợi hại thế nào, sau này không sợ bị người ta ức hiếp nữa. Thấy đám nhỏ reo hò vui sướng, Lão phu nhân thi lễ tạ ơn Trình Đông, Trình Đông luôn miệng nói không dám:- Lão phu nhân chưa gặp tước gia nhà tiểu nhân, thiếu niên anh kiệt thì tiểu nhân gặp mấy vị rồi, nhưng đem so với tước gia thì đều không đáng nhắc tới, lão phu nhân cứ an tâm đi, Vân gia có tước gia chỉ còn đợi ngày hưng vượng. Vài ngày nữa tiểu nhân về Lũng rồi, không biết lão phu nhân có lời gì cần chuyển tới tước gia không?

Lão phu nhân tạ ơn, nhờ hắn trước khi đi tới lấy thư.

Từ chỗ Trình Bùi Thị mời cả nhà tới Trình phủ ở, Lão phu nhân đưa ba mươi tư phụ nữ trẻ em Vân gia tới đất phong của Vân thị dưới chân Nam Sơn, bách kỵ ti nghe nóng đủ bề cũng chỉ tìm được 43 người, những người còn lại bặt vô âm tín, chỉ đành tấu lên theo đúng sự thực, Lý Nhị bệ hạ hạ chỉ an ủi tộc nhân Vân thị, Trường Tôn hoàng hậu thưởng tiền. Trình phu nhân đưa tới 2000 quan tiền, đồng thời cấp cho 50 nam nữ gia phó để sử dụng, do người sức khỏe yếu đuối, thương tật nhiều, còn đặc biệt mời danh y tới điều dưỡng.

Quay lại Vân tước gia ở Tả Vũ Vệ doanh.

Vân Diệp há hốc mồm thở như chưa bao giờ được thở, Trình Xử Mặc ở bên, lão tam Lưu gia, lão nhị Cát gia, lão út Bùi gia ở đằng sau cũng như thế, nhịn thở tới 100 ở trong nước đúng là chịu con mẹ nó tội, không tới giờ mà ngẩng đầu lên sẽ bị ăn gậy, cầm gậy toàn là cao thủ biết đánh người ta làm sao cho đau mà không bị thương, nếu ngươi đếm nhanh thì đám huynh đệ còn cầm cự nổi, nhưng con bà nó cái thằng chó đếm số còn cố ý đếm sai, khó khăn lắm mới tới 80, nhưng tiếp theo không phải 82 lại thành bốn mốt, lại không dám ý kiến ý cò, nếu không là ăn đòn.

Cảm giác mình như con chuột trong cái trò lấy búa gõ chuột vậy, đầu Vân Diệp bị đánh sưng vù, muốn xỉu quách cho xong lại chẳng có dấu hiệu ngất xỉu nào. Tận hai tháng trời, huấn luyện kiểu địa ngục làm hai trăm trên xui xẻo sống không bằng chết, đều là hậu đại công huân, con cháu đại hộ.

Vốn chỉ có 100 thôi, thêm cái tên xủi xẻo Vân Diệp là 101, ai mà ngờ Trường Tôn Vô Kỵ nghe đâu ra tin lại nhét thêm 100 tên vào. Lão Trình vốn nổi sùng, không muốn để Trường Tôn cáo già hưởng lợi, không ngờ bị cáo già kéo vào lều soái, chả hiểu ngon ngọt thế nào mà nghe theo. Hai người rời lếu trướng đều cười hơn hớn, Lão Trình thống khoái chấp nhận yêu cầu của Trường Tôn. Không biết Lão Trình được cho cái gì mà không chia cho Vân Diệp tẹo nào, làm y khinh bỉ cả hai lão già đó.

Vừa mới hồi khí xong, toàn thân ướt sũng bò lên bờ, ba lô hành quân mô phỏng theo ba lô của Vân Diệp dùng da trâu chế thành ném ngay trước mặt, khỏi cần phải nói bên trong đó chứa cát, còn là cát ngâm nước, huấn luyện vác nặng 5km đã bắt đầu rồi, vì bữa tối ai nấy ra sức vác ba lô lên, chạy về doanh trại.

Vân Diệp được Trình Xử Mặc nắm cánh tay lảo đà lảo đảo vượt qua vạch, hai người liền vứt ngay ba lô đi, chạy ù tới bàn cơm, chẳng thèm biết tay có sạch không đã vớ ngay lấy bánh nhét vào miệng, kệ thức ăn, cứ nhét no bụng đã. Không chỉ hai bọn họ, phàm là người tới được đích đều thế, chẳng còn cái thứ thường ngày gọi là phong phạm quý tộc nữa.

Chương 29: Đánh lộn

Khi mọi người đang tranh nhau thức ăn thì một đội kỵ sĩ oai vệ mang khải giáp sáng loáng tiến vào đại doanh Tả Vũ Vệ, đi qua tầng tầng lều trại tới bên cạnh sân diễn võ đợi Đại tướng quân diện kiến. Đám kỵ binh tới từ kinh sư này đứng trong đại doanh nghìn ngó quanh, vừa khéo nhìn thấy hơn trăm người bùn đang tranh nhau thức ăn, nhất là nhìn thấy Lão Tam Lưu gia cầm bát canh húp lấy húp để trông buồn cười liền cười rộ cả lên.

Đám quân sĩ đang ăn cớm đồng loạn nổi giận trừng mắt nhìn, đám khốn kia chỉ sợ thiên hạ không loạn cứ lờ đi cười hô hố, thậm chí còn chỉ chỏ bùn đất trên mặt bọn họ, nhất là nhìn thấy Lý Hoài Nhân con thứ Lý Hiếu Cung mấy ngày trước bị vòng lửa đối cháy mất tóc càng cười gập cả bụng lại.

Trước nay chỉ có mình cười kẻ khác, đã bao giờ bị kẻ khác cười đau, Lý Hoài Nhân thuận tay vơ bát cơm ném thẳng vào mặt tên cười to nhất, tên đó tức thì mặt đầy máu me, nhảy xổ tới rống lên:

- Một đám chân bùn mà giám đánh gia gia, có biết gia gia là ai không? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Thôi thế là xong rồi, một đám con ông cháu cha thấy người ta xưng là gia gia của mình thì còn chịu thế quái nào nổi, thế là tiếng vật thể lạ bay đầy trời, chẳng biết là ai hô:

- Chơi chết con mẹ bọn chúng đi.

Cả đám lao lên, đấm đá túi bụi, tiếng kêu thảm thiết liên hồi, còn may là đều hiện trong quân cầm vũ khí đánh nhau là tội chết, đều vứt hết vũ khí xuống, 200 người đánh 500 người. Tả Vũ Vệ cứ năm người chia thành một tổ hình mũi tên đâm thẳng vào địch, đầu mũi tên toàn là hạng vai u thịt bắp, chỉ cần biết xông tới phía trước, hai người trái phải theo sát hình thành thế lấy nhiều đánh ít, hai người cuối cùng bảo vệ ba người phía trước không cho kẻ địch đánh lén sau lưng.

Tức thì ở sân diễn võ bụi đất mịt mùi, tiếng hò hét rung trời, Vân Diệp nấp sau lưng Trình Xử Mặc, thi thoảng đánh lén kẻ địch, y vừa rồi len lén giấu một khúc xương, khúc xương nặng một cân bất kể đánh vào đâu kẻ địch đều chỉ còn đường ngã xuống, huống hồ Vân Diệp chủ yếu chăm sóc cái chỗ giữa hai chân, tiếng kêu thảm vừa liên miên vừa kéo dài, làm Lão út Bùi gia đằng sau nhìn thấy bất giác khép chân lại, thề sau này không đánh nhau với Vân Diệp, quá nguy hiểm.

Cuộc chiến chỉ kéo dài có nửa canh giờ, gần 500 quan binh thái tử hữu soái nằm là liệt dưới đất kêu gào, có vài vị kêu lớn hơn người khác, khiến ai nghe cũng thương tâm, ai thấy cũng rơi lệ. Hai trăm tinh binh của Tạ Vũ vệ cũng đa phần bị thương, nhưng được chiến hữu dìu nên không ngã, cắn răng không lên tiếng, thấy kết cục đã định, Vân Diệp ngay lập tức ném khúc xương vào vũng nước để "giết người bịt miệng".

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt ở bên sân cùng một đám lão tướng vây quanh một thiếu niên chỉ 11, 12 tuổi đứng xem chiến đấu, thiếu niên đó đầu đội kim quan, thân mặc bào vàng, chân di giày chiến bằng da hươu. Lão Trình hình như cực kỳ tôn kính thiếu niên đó, lom khom giải thích biến hóa chiến cục, thiến niên kia không ngừng gật gù.

Ngưu Tiến Đạt thấy cuộc chiến đã kết thúc, trừng con mắt trâu nhìn từ đầu đội tới cuối đội, tặc lưỡi liên tục, như tán thưởng, lại như nhạo báng. Đám người bị Ngưu Ma Vương nhìn làm tim đập loạn xạ, không biết Ngưu Ma Vương xử lý mình thế nào.

- Giỏi quá, hai trăm đánh năm trăm, chà chà, đấm phát nào ra phát đó, đá phát nào thấy máu phát đó, đánh người của mình mà ra sức như thế, không biết tương lai đánh Đột Quyết có đánh mạnh nổi như vậy không? Ai cầm đầu? Trình Xử Mặc? Vân Diệp? Lý Hoài Nhân hay là Lưu Tiến Vũ? Nói cho lão phu biết thì chỉ phạt một người, nếu không nói thì toàn bộ bị phát, lần này lão phu đã nghĩ ra một cách mới, không đánh không chửi, chỉ nhốt người vào phòng tối nhỏ, không lâu, ba ngày là đủ. Thế nào? Lão phu nhân từ chứ hả? Sau này đừng có gọi lén lão phu là Ngưu Ma Vương sau lung nữa nhé, làm thế là lão phu nghĩ cho các ngươi đấy, sợ các ngươi bị thương tới gân cốt. Nào, nói cho lão phu biết đi.

Người khác không biết biệt giam đáng sợ ra sao chứ Vân Diệp sao không biết, ba ngày sau còn bò ra được thì đúng là trang hảo hán. Thấy Lý Hoài Nhân định đứng ra, Vân Diệp kín đáo kéo lại, lắc đầu với hắn, trong hai trăm người chỉ có Vân Diệp hiểu rõ trừng phạt này là gì, Ngưu Ma Vương ăn nói mềm mỏng như thế không phải là dấu hiệu tốt, Ngưu Ma Vương mà có lòng từ bì thì lợn nái nó cũng leo mẹ nó lên cây rồi. Đó là danh ngôn của Vân Diệp, là lời khuôn thước ngọc, Lý Hoải Nhân nghĩ lần này cũng không phải ngoại lệ.

- Không ai đứng ra à? Vậy tất cả chịu phát, vừa rồi chạy mười dặm còn đánh ngã 500 người xem ra c hưa kiệt sức đầu nhỉ, tất cả chạy quanh sân 20 vòng.Cả đám yếu ớt hô "vâng", rồi dìu đỡ nhau lảo đảo chạy bộ. Lý Hoài Nhân ghé tới bên cạnh Vân Diệp hỏi:

- Tiểu Diệp, chẳng phải Ngưu Ma Vương nói chỉ phạt giam trong phòng tối thôi sao, ca ca chịu một mình còn tốt hơn tất cả phải chạy.

Vân Diệp nhìn hắn với vẻ thương hại:

- Tin tiểu đệ đi, huynh không chịu nổi ba ngày đâu, tới khi đó huynh thà ăn 50 gậy lớn còn hơn là ngồi trong đó, huynh không biết, biệt giam quá bảy ngày có thể mất mạng. Hơn nữa chúng ta cùng một bọn, nếu nộp huynh ra, bọn ta càng bị phạt nặng hơn, quân đội mà không bảo vệ được huynh đệ của mình thì không phải quân đội, mà chỉ là đám ô hợp.

Người bên cạnh đều gật đầu, chỉ có Lý Hoải Nhân thấy giam ba ngày chẳng có gì to tát, vì sao Tiểu Diệp lại nói nghiêm trọng như thế.

Thấy người Tả Vũ Vệ đều chạy, thiếu niên kia đi tới trước hữu soái của mình, khuôn mặt đỏ bừng, 500 người của mình không đánh lại 200 người sức cùng lực kiệt, thể diện của thái tử để đâu đây? Nhìn đám binh tốt đang chạy bộ rầm rập, lại nhìn hữu soái đang nằm rên la trên đất, liền vung roi da quất không cần biết trúng vào đâu, tướng lĩnh hữu soái cũng đấm đá liên hồi, khó khăn lắp mới làm đám thương binh kia bò dậy xếp thành đội.

- Vì sao các ngươi đánh nhau với sĩ tốt Tả Vũ Vệ? Kẻ nào cầm đầu? Đứng ra đây cho cô.

Lời vừa dứt có một quan quan mặt be bét máu tươi lật đật bò ra:- Thái tử điện hạ, người phải làm chủ cho thuộc hạ, thuộc hạ đứng ở đây thấy đám bọn chúng tranh ăn với nhau liền cười vài tiếng, cái tên hói kia liền cầm chén ném vào mặt thuộc hạ, còn chửi thuộc hạ. Một tên bình dân dám ngang ngược như vậy, xin điện hạ chém đầu tên điêu dân để răn đe kẻ khác.

Lão Trình đứng bên cười rất nham hiểm:

- Trong quân doanh của Lão Trình này chỉ có huynh đệ, không có điêu dân, dù bệ hạ khi thống lĩnh Tả Vũ Vệ cũng chưa từng xử lý điêu dân, chỉ xử phạt binh tốt phạm luật, không biết điêu dân đâu ra? Xin điện hạ minh xét, trong quân tỉ võ là chuyện thưởng, chút thương tích nhỏ là khó tránh khỏi, mong điện hạ nương nhẹ cho.

- Trình thúc thúc quá lo rồi, người là danh tướng chinh chiến sa trường của Đại Đường, giết địch vô số, cô sao dám bất kính, lần này xuất kinh phụ hoàng đã căn dặn nhiều lần muốn cô lãnh giáo tâm đắc lĩnh quân của thúc thúc, giống vừa rồi 200 binh tốt mỏi mệt đánh 500 kiêu binh của hữu soái tan tác, có thể thấy quân thúc thúc chỉ huy đều là hổ lang. Mong thúc thúc tận tình chỉ giáo. Còn về phần xung đột nhỏ này là do hữu soái vô lễ trước, nếu sĩ tốt Tả Vũ Vệ đã bị phạt, để cho công bằng, mong Ngưu thúc thúc làm theo quân pháp.

Ngưu Tiến Đạt mặt vô cảm đi tới trước tên quan quân cáo trạng, căm ghét vỗ vai hắn:

- Nếu ngươi trong quân của lão phu, tội này đáng nuôi chó rồi, năm trăm người bị hai trăm đánh bại còn có mặt mũi đi cáo trạng, trong quân kẻ mạnh là nhất, dù hỏa đầu quân đánh bại ngươi cũng cao quý hơn ngươi. Đại Đường thống nhất được thiên hạ là bằng vào vũ lực hùng mạnh, chứ không phải nhờ cáo trạng. Hơn nữa tên điêu dân mà ngươi luôn mồm nói kia, chỉ e thái tử điện hạ cũng phải gọi một tiếng đường ca.

Thái tử nghe thấy thế "ồ" một tiếng nhìn Trình Giảo Kim. Lão Trình giải thích:

- Đó là thứ tử của Lý Hiếu Cung.

- Chẳng phải là Hoài Nhân ca ca à?

Thái tử thật không thể nào liên hệ nổi tên binh tốt hói đầu bùn đất với vị đường ca phong độ.

- Không chỉ có hắn, biểu ca của thái tử Trường Tôn Trùng, còn có khuyển tử Xử Mặc, Lão Tam Lưu gia, Lão út Bùi gia, Bình An huyện nam Vân Diệp, danh môn đại hộ kinh thành đều có thể thấy ở đây.

Thái tử ngây ra nhìn đám quân tốt như người bùn kia.

Chương 30: Có họa cùng chịu

Sự trừng phạt của Ngưu Ma Vương làm hao sạch thể lực toàn thân của Vân Diệp, tấm thân 15 tuổi dưới cường độ huấn luyện quân sự cao đã tới mép bờ suy sụp, không ít lần ngã xuống quyết định không đứng dậy nữa, chẳng hiểu vì sao lại gắng gượng bò dậy loạng choạng chạy về phía trước, chân đã sưng tên rồi, bụng đau thắt, phổi như có lửa, tim đập thình thịch, chỉ cần há miệng là nôn ra ngoài.

Chẳng lẽ mình có khuynh hướng tự ngược? Trước kia ở ngoài nhìn vào chỉ thấy Trình Giao Kim, Ngưu Tiến Đạt và quân sĩ toàn doanh giống như đang chơi một trò chơi giống thật. Giờ ngã xuống đau thật, chảy máu là thật, mồ hôi từ cằm chảy xuống cũng là thật. Luôn hi vọng thông qua huấn luyện siêu cường độ để có thể lực dồi dào, nhưng tinh thần đơn giản lại chẳng làm nổi, thân kiệt quệ, trí óc mơ hồ mà ký ức mỗi lúc một rõ ràng, từ lúc bắt đầu hiểu chuyện cho tới lần đáng ra không nên thò tay vào nước kia, ngay cả người cha chết sớm cũng như rõ ràng trước mắt. Càng muốn quên, ký ức càng chắc chắn, cuộc đời còn bi ai nào hơn thế.

Truyền thuyết nói âm hồn tử vong qua cầu Nại Hà đều phải uống một chén canh Mạnh Bà để quên đi tiền thế, có điều cái linh hồn Vân Diệp lại bỏ đi quá trình này, cho nên ăn không ngon, ngủ không yên, cười không vui, khóc không thương tâm cũng là tự làm tự chịu. Lão trời già cho ngươi thứ này thì sẽ lấy đi của ngươi thứ khác, đó là lẽ công bằng.

Đó là chuyện Vân Diệp nghĩ giống triết gia sau khi chạy hết 20 vòng gục xuống.

Gian nan trở mình lại, mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, áng mây trắng như bông. Nếu không phải xuất hiện một khuôn mặt xuất hiện, Vân Diệp chỉ muốn hòa mình vào trời xanh mây trắng.

- Vân Diệp phải không?

- Lý Thừa Càn?

- Ngươi biết cô à?

- Nếu không phải nhi tử của bệ hạ đã chẳng phải cô rồi.

Có người nghe đoạn đối thoại này nổi điên, nhưng không phải Lý Thừa Càn, đúng là hoàng đế chưa lo thái giám đã lo. Lý Thừa Càn tựa hồ rất hưng phấn, ngồi xuống nhìn kỹ Vân Diệp. Cuối cùng có người dùng khẩu khí bình đẳng nói chuyện làm hắn rất tò mò.

- Cách luyện binh này do ngươi nghĩ ra? Còn cả làm muối, rèn sắt nữa, thanh chùy thủ trong tay phụ hoàng cũng là do ngươi làm? Lần này ta tới là xem thứ khoai tây một mẫu cho 50 thạch kia, đúng vậy không?

Lý Thừa Càn không xưng cô nữa:
- Hiện ta sắp đứt hơi rồi, thái tử điện hạ giúp một chút, lui ra sau đi, đừng chắn tầm mắt ta nhìn trời xanh mây trắng.

- Điện hạ đừng trách, tên tiểu tử này mệt quá đâm ngu người rồi.

Lý Hoài Nhân sợ thái tử trách tội, vội giải thích:

- Hoài Nhân ca ca, tốt xấu gì mọi người cũng là quan quân, sao lại luyện thảm như thế?

Lý Thừa Càn chẳng bận tâm tới thái độ của Vân Diệp, phụ hoàng trước chuyến đi đã căn dặn nhiều lần không được ỷ thế hiếp người, vả lại người có tài thực sự mới có thể xem thường quyền quý, kẻ bất tài mới dựa vào ton hót nịnh bợ thăng tiến. Từ khi hiểu chuyện, hắn được giáo dục kiểu này vô số lần.

- Điện hạ, người để thần nghỉ ngơi một chút rồi giải thích kỹ hơn.

Lý Hoài Nhân cũng chẳng còn sức đâu mà lắm lời, lúc này mấy trăm thân binh đi tới, hai người nâng một đưa đám quan quân vào lều sau.Lý Thừa Càn đi theo, chỉ thấy một hàng thùng gỗ lớn bốc khói nghi ngút, thân binh nhan chóng lột sạch giáp trụ của chủ nhân, chỉ để lại một cái khố cộc cho vào thùng gỗ, tức thì đủ các loại âm thanh kỳ quái vang lên, nước rất nóng, thuốc rất sung túc, thuốc hoạt huyết tan bầm luôn có chút tính kích thích, cùng với tác dụng tiêu độc thì muối và thuốc trong nước đồng loạt tiến công, làm người trong thùng thừa sống thiếu chết.

Lý Thừa Càn giật nảy mình, cứ tưởng đi vào lò mổ heo, quân y ở bên cạnh giải thích mới hiểu nguyên nhân, vẻ tò mò trong mắt càng đậm.

Vân Diệp ở ngay trong cái thùng gỗ bên cạnh, vừa kêu la vừa nghìn trộm Lý Thừa Càn, giống đực có sức đề kháng rất yếu với những trò chơi tính đối kháng cao, huống hồ Lý Thức Càn từ nhỏ lớn lên trong đại viện tường cao hào sâu, tuy khao khát cuộc sống chém giết bóng đao ánh kiếm giống phụ thân, khó tránh khỏi thiếu dương khí, hôm nay thấy 200 hán tử kiệt sức đánh 500 hữu soái tự xưng tinh nhuệ tới té đái vãi phân, sớm đã ao ước rồi. Vân Diệp hiểu nam nhân máu nóng, nếu đã không có khả năng cùng nhau chơi gái, vậy cùng nhau ra trận đi. Dụ dỗ Lý Thừa Càn đi chơi gái sẽ bị cha hắn chặt đầu, nhưng dụ dỗ hắn tham gia huấn luyện hẳn Lý Nhị bệ hạ sẽ không trách.

- Điện hạ, loại huấn luyện lính đặc chủng này có thể nói là tàn khốc vô cùng, là sức mạnh khiến tinh thần, nhục thể thăng hoa, chỉ có quân nhân ưu tú nhất, kiên cường nhất mới có thể kiên trì được. Người kiên trì được có thể xưng là binh vương trong quân, gặp tập kích không loạn, gặp biến cố không hoảng, dồn vào đất chết mà dũng mãnh chiến đấu, gặp đường cùng không sợ hãi. Bọn họ là cỗ máy chém giết, vì sinh tồn trên chiến trường, vì thẳng lại mà làm mọi thứ. Xem điện hạ có dũng khí thử một lần không, ngày mai vi thần đợi điện hạ ở sân diễn võ.

Lý Thừa Càn hưng phấn tới tay phát run, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt thương hại của người xung quanh.

Lý Thừa Càn hơi hối hận, nhưng đã muộn rồi, Ngưu Ma Vương không phải là gọi xuông, mười hữu soái mới gia nhập, thêm vào thái tự điện hạ, được đưa vào đại đội vác nặng chạy bộ mười dặm, nể tình thái tử tuổi nhỏ, không phải vác nặng, song bản thân trang bị đủ cho hắn nếm đủ, đoạn đầu còn tạm, năm dặm sau thì đúng là bò về, may mắn có đám Lý Hoài Nhân, Trường Tôn Xung nghĩ tình huynh đệ chạy chầm chậm theo cùng, mới cho thái tử điện hạ thêm chút lòng tin.

- Ta chạy không nổi nữa, đường ca, biểu ca không cần chạy cùng ta, nếu không ta hại các huynh không có cơm ăn.

Từ xa nhìn thấy người khác đã bắt đầu ăn cơm, mình vẫn đang chạy, dù sao Lý Thừa Càn còn là trẻ con, vẫn có lòng áy náy: xem tại TruyenFull.vn

- Nói gì thế, giữ tinh thần mà chạy, điện hạ hơn Tiểu Diệp lúc mới bắt đầu huấn luyện nhiều, y phải lết về đích đấy, hai người chúng thần lần đầu cũng không hơn điện hạ là bao.

Tiếng cười nhạo Lý Thừa Càn lo lắng không có, chỉ có tiếng cổ vũ, thái tử điện hạ huấn luyện cùng mình, giờ còn mệt không ra dạng người, chút bất mãn vì đánh nhau hôm qua đã tan biến hết, mọi người đều đứng hai bên đường chạy reo hò khích lệ thái tử. Khi Lý Thừa Cànn cuối cùng về tới đích, liền được mọi n gười hoan hô ném lên không trung. Lý Thừa Càn chịu sao nổi cái này, tuy là người cuối cùng về đích, dù sao cũng đã hoàn thành huấn luyện hôm nay, chứng minh bản thân có tư cách tham gia huấn luyện, trong tiếng hoan hô vang dội, nước mắt nước mũi chạy ra, đó là lần đầu tiên dựa vào sức lực bản thân được người khác thừa nhận, chứ không phải là vì uy danh của phụ thân. Trong lúc tung lên rớt xuống, thấy các vị tướng quân mỉm cười gật gù, lòng kiêu ngạo sinh ra, hôm nay ta là người cuối cùng, tương lai ta là người đầu tiên.

Nuốt lấy nuốt để, loại thức ăn thường ngày không thèm nhìn tới giờ lại ngon lành vô cùng. Vân Diệp căn dặn sau vận động lớn phải bổ xung protein, thịt dê hầm thành món ăn thiết yếu. Dù sao dê bắt được rất nhiều, đù bọn họ ăn thả cửa. Lý Thừa Càn đã hiểu vì sao bọn họ ăn uống khó coi như thế, tin rằng mình lúc này cũng không khá hơn là bao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau