ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Quyền Lợi Của Thương Nhân

Trốn không nổi, Vân Diệp thế nào cũng phải xuất cung, huống hồ Lý Thừa Càn mang theo khẩu dụ của hoàng đế, bảo y giải quyết việc này. Thương nhân Đại Đường mà tính theo tiêu chuẩn đời sau thì toàn là tấm gương kiểu mẫu, đừng nói chuyện chém khách, ngay cả chuyển lấy đổ xấu giả đồ tốt mà đám thương gia coi là bình thương cũng chẳng có. Đã nói là gấm Thục thì tuyệt đối không phải là của Dương Châu, nói là măng Nam Sơn thì tuyệt đối không phải của Tây Sơn.

Vân Diệp bắt đầu oán trách cái thời đại lòng người thuần khiết này, ngay một việc xấu cũng chẳng có thì bảo y lựa chọn ra sao?

Thương nhân là nhóm người mẫn cảm với tin tức nhất trên thế giới này, trong lòng mỗi người đều có cái cân, bên nặng bên nhẹ bọn họ rõ nhất.

Bọn họ cũng biết cứ náo loạn không phải cách giải quyết việc này, mỗi một ngành nghề đều có tổ chức của mình, do người đức cao vọng trọng đứng đầu, bọn họ tự ghi lại các điều, rồi giao cho Vân Diệp.

Không tham lam, mỗi ngành chỉ muốn một hạn ngạch, do bọn họ chọn ra thương gia thích hợp nhất, phát cho giấy phép, mới có thể sử dụng chiêu bài của hoàng gia, Vân Diệp thấy thương hiệu sắp sinh ra từ tay những người này.

Hình luật Đại Đường là pháp luật sơ xài, nhất là về kinh doanh càng chỉ có bộ khung đơn giản, chi tiết còn lại do các ngành nghề bổ xung, thương gia không tuân thủ quy định của nghề, bị xử phạt còn hơn quan gia, thương hiệu hoàng gia nhất định được bảo hộ tốt nhất.

Thương thuế của Đại Đường chỉ có một phần ba mươi đã khiến người ta hãi hùng, chẳng trách hào môn đại hộ đều có thương gia tới quy thuận, chỉ có lợi nhuận lớn của thương gia mới cung phụng nổi sinh hoạt xa xỉ của đại hộ.

Giá hàng dựa theo giới hạn hai thành kia, không cho phá vỡ, còn về phần sử dụng thương hiệu hoàng gia, Vân Diệp chỉ định cho họ dùng năm năm, hết năm năm sẽ xét lại, y tin tưởng năm năm sau thương hộ nếm mật ngọt rồi, muốn quyền sử dụng thương hiệu sẽ sẵn sàng bỏ vốn lớn.

Nghề sắt, tất nhiên phải dùng tới, nghề gỗ, có chứ, mã xa, cũng được, xem mãi xem mãi, Vân Diệp nổi giận, thứ cần xây cung điện tất nhiên không có lý gì không đồng ý, nhưng nghề đồ muối góp vui làm gì, đem cá mặn treo ở cung điện à?

Nghề y mạo, vậy thì nơi mua sắm đồ thêu của hoàng gia phải trả lời ra sao? Nghe đâu phụ trách mảng này là thị nữ thiếp thân của Trường Tôn thị, đắc tội với bà ta có khác gì đắc tội với Trường Tôn thị.

Con mẹ nó thanh lâu cũng muốn có phần, hậu cung của Lý Nhị đã đông lắm rồi, ông ta lại không phải là Tống Huy Tông thích đi thanh lâu, nếu dám đồng ý cái này, Trường Tôn Thị nhất định biến y thành cá muối.

Mời người đứng đầu các nghề đợi ngoài cung vào, dem danh sách mấy nghề không thích hợp cho bọn họ xem, mấy vị tiên sinh xem mấy nghề bị từ chối, thong thả nói với Vân Diệp:

- Vân hầu, những nghề này đều do mấy người lão hủ suy nghĩ kỹ càng mới trình lên, hầu gia xem, nghề y mạo là nghề lớn, sau lưng bọn họ có nghề tơ lụa, vải vóc chống lưng. Đám lão hủ biết xây Vạn Dân điện không cần tới bọn họ, nhưng tiền thế nào cũng cần. Lão hủ nghe nói nương nương chỉ cấp hầu gia ba vạn quan, chủ tiền đó xây Vạn Dân điện chỉ như muối bỏ biển, chúng ta phải xây một tòa cung điện chưa từng có, chứ tầm thường quá chẳng phải làm mất hết thể diện của bệ hạ. Chúng ta được lợi từ hoàng gia mà không làm tốt, cung điện này còn gọi là Vạn Dân điện được không?

Vân Diệp không muốn bội phục cũng không được, rõ ràng kẻ nào cũng muốn tiếp cận hoàng gia, nhưng lại nói đường hoàng, làm y không thể từ chối, có thể khẳng định, tâm tư mấy lão già này không chỉ dừng ở việc xây dựng cung điện.

Có điều đây là việc Vân Diệp vui vẻ muốn thấy, chẳng cần làm kẻ ác, thương nhân có yêu cầu về chính trị là chuyện tốt, trước kia Lý Nhị áp chế thương nhân quá mạnh, hiện bọn họ có cơ hội diện kiến quân vương dùng tiền đổi lấy nới lỏng về chính trị, mong bọn họ thành công.
- Các vị lão tiên sinh lời nào cũng như châu ngọc, Vân Diệp thụ giáo rồi, tin rằng ở thời khắc này các vị nhất định không muốn bôi nhọ hoàng gia, chuyện này giao cho các vị phụ trách, tin rằng có thể gom đủ tiền, đã như thế Vân Diệp không tham gia nữa, đem chuyện xây cung điện trả lại cho công bộ, mấy vị lão tiên sinh thấy sao?

Một câu nói của Vân Diệp biến chuyện riêng của hoàng gia thành đại sự triều đình, đối với thương nhân mà nói, đây là tin vui lớn, chuyện này một khi đi vào đường chính quy, rất có khả năng quan viên toàn triều sẽ thay đổi cái nhìn với thương cổ, nói không chừng sẽ nới lỏng sợi giây buộc trên cổ họ.

Lão giả đứng đầu họ Tô vén y phục lên, cùng mấy lão giả còn lại cung kính quỳ xuống, Vân Diệp không chối từ, ngồi yên nhận một lạy của họ.

Đợi bọn họ ngồi lại vị trí rồi, Vân Diệp nói:

- Không phải gió đông áp gió tây thì gió tây áp gió đông, Vân Diệp chúc các vị toại nguyện, tiền vào như nước.

Nói xong chắp tay đi về phía hoàng cung.

Sắc mặt Trường Tôn thị không tốt, nhất là nghe nói thương nhân Trường An đồng loạt muốn xây cung điện cho hoàng gia, bà ta ngồi trên giường không nói một lời, Vân Diệp luôn có cách mượn sức người khác đạt được mục đích của mình, nói không chừng trên triều đường sẽ có một phen mưa gió.

- Nương nương, việc của thần đã xong, còn lại giao cho công bộ, thần là hầu tước, việc gì cũng xen vào không thích hợp.

Đợi nửa ngày không thấy hoàng hậu lên tiếng, Vân Diệp đành nói trước.
- Ồ, bổn hậu vốn nghĩ ngươi tới khoe khoang, không ngờ ngươi còn biết tiến lui. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Mặt Trường Tôn thị hiện lên nụ cười:

- Thần là thần tử của Đại Đường, không phải kẻ địch của Đại Đường, vì sao muốn phá hỏng cục diện hài hòa không dễ gì có được, nương nương quá lo rồi.

Vân Diệp khom người thi lễ:

- Thế thì bổn hậu có thể ngủ một giấc yên ổn, việc của ngươi sau khi bẩm rõ với bệ hạ hãy giao ra, hẳn Đỗ Khắc Minh bị dày vò lâu rồi, đừng dày vò ông ta thêm nữa, để ông ta xây cho tốt Vạn Dân điện, đây là chuyện trọng đại của quốc gia.

Tiễn Trường Tôn thị đi, Vân Diệp thấy toàn thân nhẹ nhõm, mình đâu phải là người chăm chỉ, cớ gì để người ta hận, trên lịch sử những thần tử tài năng chịu khó đều không có kết cục tốt, Vân Diệp thấy mình về nhà ngủ vài ngày còn hơn.

Đi qua hoa viên, từ xa nhìn thấy Tiểu Đinh Đang với hai cái răng cửa mang tính tiêu chí đang lấp la lấp lén nấp dưới cây Hòe nhìn ngang ngó dọc, Vân Diệp nổi tính trẻ con vòng ra sau lưng, định dọa nó một phen.

Tiểu Linh Đang từ từ thò đầu ra từ sau cây hòe, đột nhiên thấy một đôi mắt đang nhìn nó, nó kinh hãi, vung tay đấm luôn đôi mắt đáng sợ kia, chân tay khua khoắng hét lên chạy mất.

Vân Diệp ôm mắt, lần này đúng là trộm gà không xong còn mất nắm gạo, dọa người ta mà mình còn thương tổn lớn hơn, Tiểu Linh Đang chạy mấy bước quay lại nhìn mới phát hiện ra là Vân Diệp, xấu hổ chậm rãi quay về.

- Linh Đang, ngươi học thói xấu của công chúa nhà ngươi từ bao giờ thế, hơi một chút là đánh người, thói quen này không tốt, ui da, mắt của ta, bị ngươi đấm mù rồi, xong rồi xong rồi, ta làm sao lấy được tức phụ nữa.

- Nô tỳ không biết là công tử, công tử nấp sau cây dọa nô tỳ, nô tỳ liền đấm nhẹ một cái.

Tiểu Linh Đang nhìn Vân Diệp ngồi trên mặt đất không ngừng kêu thảm, luôn miệng xin lỗi, trong y có vẻ bị thương nặng lắm.

Không nỡ trêu cô bé thiện lương này, Vân Diệp dụi mắt đứng dậy, không có gì đáng ngại cả, mắt trái hơi đau một chút thôi, nheo mắt trái hỏi:

- Ngươi lén la lén lút ở đây làm gì, chẳng lẽ định đợi người đưa cơm đi qua đánh một phát, sau đó cướp đồ ăn ngon về à?

Chương 247: Khóc vì người khác

Ai ngờ Tiểu Linh Đang không bảo Vân Diệp nói lung tung như trước kia, mà ngoác miệng khóc luôn.

Nữ nhân khóc thì rất ngu tới giờ vẫn không biết dỗ nữ nhân thế nào, đành lấy bí kỹ độc môn của Vân gia:

- Đừng khóc, nói cho ta biết ai bắt nạt ngươi, ta đánh gãy chân hắn.

- Chính là tên thổ vương Lĩnh Nam tên Mông Tra ức hiếp nô tỳ, hắn muốn cưới công chúa, nô tỳ không muốn đi Lĩnh Nam, nghe nói bọn họ thích ăn thịt người.

Không nghĩ Tiểu Linh Đang nói ra, nhưng bây giờ đi đánh gãy chân khách của Lý Nhị, chẳng biết Lý Nhị có quay sang đánh gãy chân ta không?

- Tiểu Linh Đang à, nếu ngươi không muốn đi Lĩnh Nam thì dễ thôi, ta tới chỗ Mông Tra xin ngươi là được, thể diện này hắn phải cho, nếu không ta cướp ngươi đi. Cùng lắm phạt ít tiền thôi.

Vân Diệp nói thật, chuyện tặng tỳ thiếp giữa hào môn với nhau là bình thường, hiện Vân Diệp đang được thời được thế, hẳn một tên thổ vương nhỏ bé không dám ý kiến gì, dù cướp người cũng chỉ phạt ít tiền, Vân Diệp chẳng lo, hoàng hậu nương nương đang nợ ân tình của mình, cướp một người chẳng là cái gì.

Tiểu Linh Đang sùng bái nhìn Vân Diệp, mắt sắp lấp lánh sao rồi, nắm lấy tay Vân Diệp lắc lấy lắc để:

- Vậy công tử có thể thuận tiện cướp luôn công chúa được không, công chúa cũng không muốn đi Lĩnh Nam.

Nó không nhắc tới Lý An Lan còn được, vừa nhắc tới là Vân Diệp nổi khùng:

- Đừng nói tới nữ nhân ngu xuẩn đó, còn tự mình chạy tới nói với bệ hạ muốn gả đi xa, lời bất trung bất hiếu đó ai nghe thấy chẳng giận, tự làm tự chịu, đáng đời, còn kéo người khác chịu tội cùng mình, ích kỷ. Ngươi đừng quản nữa, giờ ta đi tìm tên thổ vương đòi ngươi, sau này ngươi sống cho tốt ở Vân gia, muốn làm gì làm nấy, nếu hắn không dám cho, ta đánh gẫy chân hắn.

Vân Diệp xoay người đi luôn, Tiểu Linh Đang kéo tay không cho đi, khóc nói:

- Công tử không cứu công chúa ra thì nô tỳ không đi nữa, nô tỳ cùng công chúa tới Lĩnh Nam, nếu không công chúa một mình sẽ cô đơn lắm, nô tỳ biết công tử thích công chúa, công tử sẽ giúp mà.

Vân Diệp dừng lại, lấy khăn tay lau nước mắt cho Tiểu Linh Đang, nghiêm mặt nói với nó:

- Linh Đang, trên đời này không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng không có thù hận không lý do. Tình cảm của ta với công chúa, ngươi không hiểu đâu, hơn nữa công chúa là người trưởng thành, nàng ta phải chịu trách nhiệm vì hành vi của mình, từ cái ngày nàng ta giận dỗi với bệ hạ đã định sẵn cả đời nàng ta không hạnh phúc, nàng ta không bỏ ra tình cảm cho người khác, sao mong người khác có tình cảm với mình? Cho dù bệ hạ có sai, đó là phụ thân nàng, đứng dưới đại nghĩa, nàng ta là hạng bất trung bất hiếu, đừng quên bệ hạ không chỉ là phụ thân của nàng ta, mà còn là quân vương của nàng ta. Cái tính ương ngạnh của nàng ta chỉ làm chuyện ngày càng tệ, cuối cùng ra như bây giờ, chuyện tới mức không cứu vãn được ít nhất có tám phân do lỗi của nàng ta.

Tiểu Linh Đang chỉ khóc thút thít, không nói gì cả, cũng không buông tay Vân Diệp ra, Vân Diệp là hi vọng cuối cùng của nó, nó không muốn tử bỏ, Lĩnh Nam với nó mà nói quá xa xôi, quá xa lạ, nó sợ lắm, chỉ nắm lấy tay Vân Diệp mới có chút cảm giác an toàn.

- Công chúa muốn gặp công tử, công chúa nói, công tử không tới sẽ hối hận cả đời.

Tiểu Linh Đang ngừng khóc, nói ra mục đích của mình:

Nhìn mặt Tiểu Linh Đang đẫm nước mắt, Vân Diệp gật đầu, là bằng hữu gặp mặt một lần trước khi nàng đi xa cũng hợp tình hợp lý.

Trên tiểu lâu, Lý An Lan đang chăm chút trang điểm, nàng không thích ăn mặc diêm dúa, ở hoàng cung xưa nay nàng không trang điểm, hôm nay nàng tới chỗ mẫu thân kiếm đủ thứ son phấn, chuyên môn chọn son môi đỏ thắm, mẫu thân nói nàng trang điểm rất đẹp, y phục cũng lấy từ chỗ mẫu thân, nàng chỉ mặc một cái yếm ngực, ngoài khoác một cái áo lụa mỏng, tôn lên bầu ngực thanh xuân thiếu nữ, mái tóc vấn cao kiểu quý phụ, tươi trẻ quyến rũ kết hợp cao sang hoa quý làm Lý An Lan đẹp hơn thường ngày gấp bội.

Vân Diệp sẽ tới, nàng khẳng định, mình trang điểm tỉ mỉ cho cái cơ thể này, hẳn y rất hài lòng, hiện giờ Lý An Lan không còn chút ảo tưởng nào về tình yêu thuần túy nữa, kịch mãi mãi chỉ là kịch, mỹ nhân mang theo hoa không nhất định gặp được công tử nho nhã, nói không chừng chỉ gặp ác ôn. Vân Diệp không thích mình, y chỉ quan tâm tới cơ thể này, mình thực sự rất giống nữ tử được y gọi là lão bà sao.

Cầu thang có tiếng bước chân, mỗi bước đều rất vững vàng, đó là bước chân của Vân Diệp, bước chân của thái tử hơi gấp gáp, bước chân của Tiểu Linh Đang thì rối loạn, nàng dùng hai tay nâng ngực, để nó trông càng nảy nở hơn, mẫu thân luôn nói ngực nàng đẹp nhất, hôm nay phải dùng tới nó rồi.

Đột nhiên thấy Lý An Lan trang điểm lộng lẫy, Vân Diệp thất thần, ngũ quan như họa, đúng là như từ tranh vẽ ra vậy, hàng mi được nàng vẽ thành hai con sâu đen nhánh, phấn trên mặt cũng xoa không đều, quá đáng nhất là cái miệng, ở chính giữa bờ môi đỏ như máu còn chấm thêm một cái chấm đỏ, muốn trang điểm thành người Nhật Bản à.

Lão bà rất ít khi trang điểm, dù trang điểm cũng chỉ bôi ít son nhạt, giờ khuôn mặt này bị chà đạp tháy bộ dạng của quỷ, Vân Diệp tức tới toàn thân run rẩy, nữ nhân này chẳng những không có đầu óc, ngay óc thẩm mỹ cũng có vấn đề.

Lấy khăn tay nhúng vào chậu nước, đi tới trước mặt Lý An Lan lau toàn bộ son phấn đi, lau tới ba lần khuôn mặt của lão bà mới lộ ra, Vân Diệp thở phào, ký ức vừa rồi y chỉ muốn quên hết.

- Ta đẹp không?

Lý An Lan không ngăn cản hành vi vô lễ của Vân Diệp, mặc y làm gì thì làm:

- Hiện giờ rất đẹp, vừa rồi trông như ma, về sau không được phép làm thế.

Vân Diệp nói ôn hòa hơn, Lý An Lan không ngờ lại vứt bỏ tôn nghiêm, muốn dùng mỹ sắc quyến rũ mình, nàng ta đúng là tới mức cùng đường rồi, nếu không đã chẳng làm thế.

Lý An Lan gật đầu:

- Xem ra đúng là ta không biết trang điểm, đây là lần đầu tiên ta trang điểm, khiến ngươi chê cười rồi, sau này không làm thế nữa.

- Nàng học được cách chiều lòng người khác từ bao giờ thế, sao trước kia ta không phát hiện ra.

- Trước kia ta cho rằng, chỉ cần đủ kiên cường thì không chuyện gì không xử lý được, không ngờ gặp chuyện rồi mới phát hiện mình căn bản không thể nắm được vận mệnh của bản thân, một ý chí của phụ hoàng đã đẩy ta xuống vực sâu muôn trượng, muốn gả ta cho dã nhân Lĩnh Nam. Vân Diệp, ta biết ngươi không yêu ta, mà là cơ thể này, ta giống nàng ta lắm phải không?Vân Diệp thất kinh, không ngờ bị nữ nhân này nhìn thấu, tâm tư thật tinh tế, nếu bị phát hiện thì không cần phủ nhận nữa, nếu không sẽ bị nàng ta coi thường, lòng tự tôn của Vân Diệp cũng không cho phép y lùi bước trước mặt Lý An Lan.

Y nheo mắt lại:

- Giống lắm, ngay cả nốt ruồi ở ngực cũng y hệt.

Mặt Lý An Lan ửng hồng, nhưng nàng mặc kệ vạt áo mở rộng, còn ưỡn ngực lên hỏi:

- Ngươi rõ cơ thể đó thế à? Ngay cả chỗ riêng tư cũng đã thấy.

- Nàng ấy từng là thê tử của ta.

Đối diện với cơ thể này, Vân Diệp thấy không cần né tránh, ánh mắt chiếu vào non nửa bầu ngực nõn nà của Lý An Lan lộ ngoài chiếc yếm.

Lý An Lan đứng dậy, với một tư thế nàng cho là ưu nhã nhất, còn nhoẻn miệng nở nụ cười nàng cho là quyến rũ nhất, tay kéo bên hông một cái, y phục toàn thân trượt xuống, gấm vóc rất trơn, Lý An Lan không mặc cả tiết khố, cứ vậy trần truồng đứng trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp giật mình lảo đảo lùi về sau mấy bước, ngồi xuống bên bàn, biểu hiện của y khiến Lý An Lan rất hài lòng kiêu ngạo, tầm mắt của y không rời khỏi cơ thể đó, đó là cơ thể thiếu nữ càng trẻ trung khỏe khoắn hơn vợ y, đầy sức sống, làn da sáng như ngà voi, đôi chân thẳng tắp, bầu ngực cao vút, hai núm vú đỏ tươi non nớt, giống như hai viên hồng bảo ngọc, ngạo nghễ nhô lên giữa vầng hồng ngọc nhàn nhạt, ánh mắt y dần dần kéo xuống dưới, đi qua chiếc bụng nhỏ không có chút thịt dư nào, y nhìn rất chăm chú, ánh mắt đó như bàn tay mơn man từng tấc da thịt của nàng, hai tai Lý An Lan nóng ran, nàng cắn môi kiềm chế không đưa tay che đi khi ánh mắt Vân Diệp dừng ở vòng eo thon nhỏ của nàng, nhưng mắt thì nhìn còn đầu óc thì kéo Vân Diệp về quá khứ.

- Chồng ơi, bụng em có thịt thừa rồi phải không?

- Không có, đừng nghe đám bạn em nói lung tung, họ ghen tị đấy.

- Chồng ơi, sinh con xong bụng sẽ có vết hằn, phải làm sao đây.

- Có sao đâu, đó là huy chương công trạng mà, sinh một đứa con trai béo múp, Vân gia cảm kích em cả đời ấy chứ.

- Em sắp biến thành thùng phi rồi, anh mau nghĩ cách đi, nếu không sao em dám ra đường.

- Có phải để người khác nhìn đâu, anh thấy đẹp lắm, béo là vì không hoạt động đủ, chúng ta hoạt động một chút nào...

Trên đời này nhìn cơ thể nữ nhân trần truồng mà khóc đoán chừng chỉ có thái giám và Vân Diệp thôi, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, vượt qua môi, chảy tới cằm, Vân Diệp nhìn rất tham lam, nhưng không có chút dâm tiện nào, chỉ muốn ghi nhớ cơ thể này vào tận đáy lòng.

Lý An Lan tâm trạng thay đổi liên tục, hiện nàng rất đố kỵ cũng rất tức giận, Vân Diệp nhìn cơ thể nàng, nhưng lại khóc vì người khác, biết rõ nguyên nhân, nhưng lòng đố kỵ của nữ nhân khiến nàng mày liễu dựng ngược, nhặt áo ngoài từ dưới đất lên, mặc vào cho mình, che thật kín, không để lộ ra chút nào nữa.

- Ta còn chưa nhìn đủ, sao nàng đã mặc vào?

Vân Diệp ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn Lý An Lan:
Lý An Lan rít lên: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Vô sỉ.

Nàng hoàn toàn quên vừa rồi tự mình cởi y phục.

Vân Diệp chìm đắm trong hồi ức chưa thoát ra, đâu có thời gian để ý tới Lý An Lan có cao hứng hay không, một năm qua người thân xuất hiện trong mơ ngày một ít, nhiều lần trước khi ngủ Vân Diệp cầu khẩn, mong họ xuất hiện trong mơ của mình, để ôn lại chuyện ngọt ngào trước kia.

Không biết chuyện của Vân Diệp như thế nào, nhưng nàng cảm thụ được nỗi đau của y, Lý An Lan cũng hơi mủi lòng, đứng dậy rót cho Vân Diệp một cốc nước, ngồi xuống bên cạnh y, ngây ra nhìn cây xanh ngoài cửa sổ:

- Cơ thể này dù ngươi muốn nhìn cũng không được nhìn mấy ngày nữa, ta sắp bị gả tới Lĩnh Nam rồi, sắp tới ổ dã nhân rồi, nhân lúc cơ thể này chưa bị vấy bẩn, ngươi muốn nhìn thì cứ nhìn đi. Mấy ngày nữa cơ thể này là của con khỉ đen kia, cho hắn nhìn, không bằng cho người biết thương tiếc như người nhìn.

Nói rồi lại định cởi y phục ra.

Vân Diệp giữ tay nàng lại, chỉnh lại vạt áo cho Lý An Lan, dù đụng vào chỗ mẫn cảm trên ngực nàng vẫn tự nhiên như không, đứng dậy đi ra ngoài, tới cửa quay đầu lại nói:

- Nếu như nàng cam tâm tình nguyện gả cho người khác thì ta không thể nói gì, nhưng con khỉ đen kia không ngờ muốn đụng chạm vào nàng, hắn chán sống rồi, ta nghĩ, nàng không ngại làm quả phụ chứ?

- Nếu như ngươi không muốn cưới ta, ta không ngại làm quả phụ, dù tới Lĩnh Nam làm quả phụ cũng được.

Lý An Lan cười tủm tỉm nói:

Khép cửa lại, Vân Diệp vuốt mũi Tiểu Linh Đang, bảo nó:

- Lần sau nhìn trộm nhớ ấn tóc xuống, hai cái chỏm tóc tròn này ngay cả kẻ mù cũng nhìn thấy. Giờ yên tâm chưa? Dù các ngươi có đi Lĩnh Nam cũng là các ngươi ăn thịt kẻ khác, không phải kẻ khác ăn thịt các ngươi.

Tiểu Linh Đang nhìn theo bóng dáng Vân Diệp đi xa, vội vàng vào phòng, chỉ thấy công chúa đang nghiên cứu son phấn mà thường ngày nàng ghét nhất, thấy Tiểu Linh Đang đi vào, liền hỏi:

- Ngươi nói xem tại sao ta không dùng nổi mấy thứ này?

- Công chúa cởi hết y phục ra, còn bị y nhìn thấy, không xấu hổ à? Không phải công chúa nói thân thể của nữ nhân không được tùy tiện cho người khác xem à?

- Mạng còn chẳng giữ được, ai quan tâm tới cái đó, cho y xem có mất đi miếng thịt nào đâu, vả lại không cho y xem, làm sao y chịu thay chúng ta an bài chuyện Lĩnh Nam.

- Chúng ta vẫn phải đi Lĩnh Nam à, không đi được không?

- Cô nương ngốc, Trường An có gì tốt đẹp đâu, ngươi chỉ có thể ở trong hoàng cung, không thấy ngột ngạt à? Tới Lĩnh Nam rồi có núi cao, sông lớn, còn có con dân của chín núi mười tám trại, tới nơi đó, tất cả do chúng ta định đoạt, ngươi muốn làm gì thì làm cái đó, có món ngon chúng ta ăn trước, có y phục đẹp chúng ta mặc trước, ngươi nói xem cái Trường An u ám này làm sao mà so được? Tới Lĩnh Nam ngươi có thể lên núi hái hoa dại, còn có nấm. Có thể tìm bươm bướm đẹp nhất, không ai có thể tùy tiện bắt nạt ngươi, không ai có thể bảo ngươi làm cái nọ cái kia. Ngược lại, ngươi có thể sai phái họ, dù bảo bọn họ chết.

Tiểu Linh Đang đã hoàn toàn chìm vào cuộc sống hạnh phúc do Lý An Lan miêu tả, nghĩ tới mình có thể thoải mái vào núi tìm nấm là nó hưng phấn tới lòng bàn tay toát mồ hôi. Còn về phần bảo người khác đi chết thì nó chưa bao giờ nghĩ tới.

- Nếu Vân công tử đi cùng thì tốt biết bao, phải không công chúa? Vân công tử thông minh như thế nhất định biến chín núi mười tám trại thành thật mỹ hảo, nô tỳ nghe nói công tử biến Ngọc Sơn thành nơi ai ai cũng muốn đến, chúng ta đưa cả Vân công tử đi được không?

Tiểu Linh Đang lắc tay công chúa khẩn cầu, đâu ngờ công chúa của nó lúc này đầy bụng chua xót không biết ngỏ cùng ai. Lý An Lan đương nhiên hi vọng Vân Diệp cũng đi cùng, có y giúp, nói đó không bao lâu sẽ thành thiên đường nhân gian, dù đem cả thân thể giao cho y cũng được. Nhưng y chỉ thích cái thân thể này, không phải thích mình, không thích Lý An Lan ….

Rời hoàng cung, Vân Diệp tới thẳng Hồng lư tự, hiện giờ lão đại nơi đó là Đường Kiệm, nghe nói lần này ông ta về kinh, hoàng đế chuyên môn mở quốc yến ở Thái Cực cung, mừng công cho ông ta và Lý Tịnh, khung canh hoành tráng, thân phận như Vân Diệp ngay cửa cũng chẳng qua nổi, nghe Ngưu Kiến Hổ làm việc trong hoàng cung nói, bệ hạ đích thân khiếu vũ, thái thượng hoàng đàn tỳ bà, vinh diệu tột cùng.

Nhưng vinh diệu qua đi, Lý Tịnh đóng cửa từ khách, không gặp ai hết, chỉ có Đường Kiệm thăng lên Hồng lư tự khanh, một trong cửu khanh, địa vị hiển hách, tước Cử quốc công, nghe đâu không lâu nữa còn thăn gleen làm thượng thư.

Vân Diệp hiện giờ ngay cả Mông Tra trông thế nào còn không biết phải mưu tính ra sao? Thế nào cũng phải đi gặp mặt một lần mới được, đám người này hàng rồi phản, phản rồi hàng, luốn là nhọt độc trên người Đại Đường, giết một tên chắc không chọc giận Lý Nhị.

Đường Kiệm nghe nói Vân Diệp tới, ra bậc tận bậc thềm đón, vết xe đổ của công bộ ở đó, ông ta tất nhiên phải thận trọng đối đãi với Vân Diệp.

- Vân Diệp bái kiến quốc công, tới chúc mừng trễ, mong Đường công không trách.

- Ha ha ha, Vân hầu quang lâm, Hồng tư tự hoan nghênh, mừng còn không kịp, sao lại trách, chỉ là đợi ta hết việc, chúng ta cùng uống một chén, ôn lại chuyện cũ ở thảo nguyên, được không?

Đi vào đại sảnh, nụ cười trên mặt Đường Kiệm tắt ngay, nói nhỏ:

- Tiểu tử, ngươi là cú mèo mò vào nhà, không có chuyện tốt đẹp gì, nơi này không có gì có ngươi nhằm vào đâu, nói trước, ngươi có mưu mô gì thì mặc, nhưng đợi ta rời khỏi hồng lư tự đã, lúc đó muốn chơi trò gì ta cũng mặc.

Chương 248: Tuyệt xử phùng sinh

- Tiểu tử tới là vì nghe nói tên dã nhân Lĩnh Nam thú vị lắm, tới xem qua cho biết, không có tâm tử nào cả.

Vân Diệp cũng nhỏ giọng đáp:

Đường Kiệm hít hơi liên tục như thiếu không khí, cười khổ nói:

- Gặp ai cũng không thành vấn đề, chỉ riêng phò mã Mông Tra là không thể, đó là ý chỉ của bệ hạ, bệ hạ dặn riêng ta, nói nếu để ngươi gặp Mông Tra, con khỉ đen đó nhất định không sống được bao lâu, nên ngươi gặp ai cũng được trừ Mông Tra.

Không cần phải nói lần này Lý Nhị nổi giận thật sự, ngay cả con đường cuối cùng cho Lý An Lan cũng lấp kín, xem ra quyết tâm muốn trừng phạt nàng của Lý Nhị không thể lay chuyển, cha con với nhau mà tới mức này cũng có thể coi là hiếm có.

Có điều nghĩ tới kết cục của mấy đứa con khác của ông ta cũng chẳng tốt hơn Lý An Lan, Lý Nhị không biết làm cha, khiến cho con cái ghét bỏ cũng là điều đương nhiên, lấy thuật đế vương dùng với con cái mình, không biết đầu ông ta có bị nước vào không?

- Lão Đường, làm gì có chuyện đó, tiểu tử chỉ tò mò, muốn xem xem bệ hạ tìm cho công chúa một trượng phu ra làm sao thôi.

Vân Diệp còn cãi lão:

- Thôi đi, ngươi trước giờ luôn thèm khát công chúa, ai có mưu đồ với công chúa là không có kết cục tốt, ngươi đừng nói chân của thằng con bại gia nhà Trương Lượng không phải ngươi xúi Úy Trì Bảo Lâm đánh què, cũng đừng nói chuyện làm ăn của hào môn Lũng Hữu ở Trường An đột nhiên khó khăn không phải do ngươi. Tiểu tử, ngươi sắp thành thân rồi, vì sao còn bá chiếm không chịu buông, ngươi thất đức quá đấy, theo ta thấy, công chúa có kết cục ngày hôm nay, một nửa rách nhiệm là của ngươi.

Phải nói Lão Đường nói mò mà trúng rồi, nếu như Vân Diệp không xuất hiện, Lý An Lan kiên cường chấp nhận hiện thực sẽ không lâm vào tình cảnh như bây giờ, nhưng sự xuất hiện của Vân Diệp càng đẩy nàng vào con đường cực đoan.

Vân Diệp luôn lấy ánh mắt nhìn người vợ "đã mất" của mình để so bì với Lý An Lan, ai có thể đấu được với người đã chết, người chết luôn hoàn mỹ, vì thế dưới cái nhìn thành kiến và xét nét, Lý An Lan đương nhiên trở nên xấu xa. Thế nhưng Vân Diệp vẫn có tình cảm đặc biệt với nàng, càng có tình cảm y càng ra sức phủ nhận, nhất là sau khi định thân với Tân Nguyệt, y càng ra sức loại bỏ tình cảm này, đối xử với Lý An Lan càng thêm khắc nghiệt lạnh lung.

Thương thay cho Lý An Lan, kẻ gây tội lại chẳng hề biết.

Điên rồi, sao đổ hết phân lên đầu lão tử thế này.

- Nhi tử Trương Lượng trêu Ngưu Kiến Hồ là tên què trước mặt mọi người, nếu không phải tiểu tử kéo đi nhanh thì đầu đã chẳng còn, còn Úy Trì Bảo Lâm chỉ khẽ đá chân hắn một cái, ai mà ngờ chân hắn yếu thế, gãy ba cái xương liên quan chó gì tới tiểu tử. Trương gia dám nói ở Trương An cái gì mà lạc đà của Trương gia Lũng Hữu có thể trải khắp Trường An, kết quả bị mọi người tức giận bài xích, không ai chịu làm ăn với nhà đó, sao lôi tiểu tử vào. Tin đồn hại chết người mà, Đường công đừng tin, con người tiểu tử ra sao thì ngài biết rõ, tuyệt đối không làm loại chuyện này.

- Hắc hắc, tiểu tử, cứ vờ vịt đi, lão phu đoán tên khỉ đen đó cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ngươi, may mà ngươi chỉ có cái bệnh thích kiếm tiền và thích công chúa, nếu như còn có bệnh khác, ngươi chẳng để bách quan sống nữa. Xây một cái cung điện có thể khiến Lão Đỗ cáo bệnh nằm nhà, giỏi lắm, người như ngươi, lão phu không chọc vào nổi. Ngươi nói thế nào cũng không cho gặp Mông Tra, lão phu sẽ lập tức điều thủ vệ trông coi nghiêm ngặt, còn sau khi hắn thành thân với công chúa rồi, ngươi có băm thành tám mảnh, lão phu cũng vờ như không thấy, hắc hắc.Đường Kiệm cực kỳ nhiệt tình mới Vân Diệp thăm quan lữ quán của bạn bè quốc tế tại hồng lư tự, còn chuyên môn chỉ cho Vân Diệp thấy người Hòa Hắc, nói là thổ nhân tới triều cống.

Thổ nhân rất thuần phác, nghe thấy dịch quan giới thiệu nói là một vị đại quan, liền vô cùng nhiệt tình mang thổ sản tặng cho Vân Diệp, chỉ có thể nói hai chữ "hào phòng!", trân châu, kỳ thạch, san hô, còn có một cái thứ đen xì xì, nghe mãi mới hiểu là thứ ép vong ưu thảo kết thành, cho vào miệng nhai có thể quên hết mọi ưu sầu, hiện bọn họ một ngày cũng không thể thiếu thứ này.

Đồ tốt, hiện Vân Diệp phiền não chết thôi, có thứ quên được ưu sầu còn gì bằng, ai nói bọn họ là thổ nhân, rõ ràng là người thông minh rất hiểu lòng người, có nó, phiền não của Vân Diệp hoàn toàn tan biến, chuyện của Lý An Lan không còn là chuyện nữa.

Hay, không ngờ thứ này hiến lên cho hoàng đế, cái gì? Còn hi vọng hoàng đế bệ hạ vĩ đại, vô địch, quang minh, nhân từ tinh thần trăm lần, long tinh hổ mãnh à?

Thổ nhân tốt quá, vì sức khỏe của hoàng đế bệ hạ vĩ đại, không ngại gian khổ mang thuốc phiện từ Địa Trung Hải xa xôi về, đúng là quá tốt.

Đây là thứ đám nghiện các ngươi có thể kiếm được sao? Mặc dù chỗ các ngươi rất thích hợp trồng cây anh túc, nhưng thổ nhân chưa bao giờ ra khỏi núi, biết luyện thuốc phiện từ khi nào thế?

Ở công ty đời sau y từng làm báo tường về cấm thuốc phiện, thứ này mấy chục năm sau mới truyền vào Trung Nguyên, coi được coi là nhã vật để ngắm hoa thưởng trăng chỉ hào môn mới trồng, giờ lại xuất hiện trong tay thổ nhân, còn là cống phẩm cho hoàng đế. Đúng bệnh quá, chứng đau nửa đầu của Lý Nhị tới đợi sau cũng chẳng có phương pháp chữa trị hữu hiệu, giờ có thần dược cỡ này sao không dùng.

Giết người nhiều quá thế nào cũng bị quả báo mà, ví như kẻ thù không bao giờ quên ngươi, khi nào có thứ tốt đẹp như thuốc phiện, không tiến cống ngươi thì tiến cống ai?Khi lấy được vong ưu thảo, Vân Diệp ngửi mùi chua của nó là biết đây là ma túy sống, nhớ tới thảm cảnh của đám nghiện, Vân Diệp không biết Lý Nhị sau khi mê thứ khói độc này sẽ có chuyện kinh khủng gì xảy ra.

Vân Diệp rất cao hứng, Đường Kiệm rất hài lòng, chỉ cần Vân Diệp không gây chuyện ở địa bàn của ông ta, kiếm chút lợi lộc là thiên kinh kinh địa nghĩa, hai người vui vẻ lên xe trở về, phía sau còn có một cái xe ngựa chở đầy thu hoạch của Vân Diệp, chỉ có thứ thuốc phiện kia là được y ôm trong lòng không chịu buông.

Ngồi ở đại đường uống sữa chua, Vân Diệp vẫn ôm cục đen đen đó, Đường Kiệm tò mò, Vân Diệp xưa nay coi nhẹ mấy thứ vật ngoài thân, sao hôm nay lại quyến luyến thứ này thế, không đợi ông ta hỏi, Vân Diệp nói:

- Lão Đường, ông đừng giận, ta gọi ông là Lão Đường là muốn tốt cho ông, nghe nói nhà ông có một khối Minh Nguyệt quyết tổ truyền là báu vật hiếm có, không bằng ông tặng cho ta làm lễ vật thành thân, ta mở lòng từ bi cứu mạng già trẻ nhà ông một lần, ông thấy sao? …

Ở trong phường Quần Hiền gần chợ tây có một hộ họ Chu, chủ hộ tên là Chu Đại Phúc, là danh gia gỏi cá ở chợ tây, mỗi khi nhà có khách quý, chủ nhân luôn mời Chu Đại Phúc ra tay, cá chép Hoàng Hà tươi rói nhảy tưng tưng đưa tới trước bàn tiệc, đánh vảy, bỏ nội tàng, chỉ trong chớp mắt.

Cá chép Hoàng Hà rất tanh, Chu Đại Phúc lấy khoái đao xắt cá, dù là xương nhỏ như lông cũng bị hắn lấy ra, đó là bí kỹ bất truyền của Chu gia, người khác cũng làm gỏi cá được, nhưng không thể so với Chu gia. Thị cá do Chu Đại Phúc xắt ra mỏng như giấy, trắng như mây, phối với hành, gừng, giấm, rồi ăn cùng với rau cải nghiền nát thêm nước thành hoàng giới ( mù tạt vàng) vào làm toàn thân thông suốt, cảm giác bay bổng.

Hôm nay Chu Đại Phúc từ chối tất cả mọi lời mời, chuyên tâm làm gỏi cho một thanh niên trong hậu viện của mình, còn cẩn thận hơn xa so với bình thường, khi thịt cá sắt xong, miệng con cá vẫn không ngừng đóng mở.

Người thanh niên gặp một miếng thịt cá chấm hoàng giới, cho vào miệng, nhắm mắt nhai, khuôn mặt hiện vẻ thỏa mãn cực độ, ăn liền ba miếng, uống một chén rượu rồi đặt đũa xuống, nói với Chu Đại Phúc:

- Tài nghệ của ngươi ngày càng tiến bộ, cá tươi, độ dai của thịt vẫn giữ nguyên, đúng là tài.

Chu Đại Phúc đứng bên nghe thấy thanh niên khen ngợi, mặt hiện vẻ kiêu ngạo, xưa nay hắn luôn hài lòng về tái nghệ của mình, khom người đi tới:

- Lang quân đã thích thế thì ăn thêm vài miếng nữa.

Người thanh niên lắc đầu đứng dậy, nói với Chu Đại Phúc lại tựa như nói với mình:

- Món ăn ngon dễ làm người ta sa ngã, hôm nay ta ăn ba miếng là không nên rồi, thù nhà chưa bao, ta đã chìm đắm trong hưởng thụ, mai này làm sao đối diện với tổ tiên dưới suối vàng.

Chương 249: Kế hoạch của Đậu Yến Sơn

Chu Đại Phúc khâm phục nói:

- Lang quân trí sâu như biển, lần này nhất định khiến Lý gia trả giá đắt, tên hôn quân đáng chết đó một khi mê luyến vô ưu thảo, hắn sẽ muốn sống không được, muốn chết không xong.

Người thanh niên chẳng có chút vui mừng nào, ngẩng đầu nhìn trời:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, mong rằng lần này có thể thành công.

- Lang quân quá lo rồi, đám thổ nhân đó đều là hạng ngu xuẩn, lang quân dùng một cái kế nhỏ đã khiến chúng sập bẫy, vô ưu thảo tới từ phiên bang xa xôi, ở chố người Hồ cũng cực kỳ hiếm có, lão nô không tin ở Trường An có ai nhận ra nguồn gốc của nó. Cao vô ưu thảo cũng là do gần đây phát hiện ra, lần đó thương đội Đậu gia ta đi xa một chút, mới lấy được từ người Ba Tư, thực sự không nghĩ ra được có ai đi xa được hơn Đậu gia ta.

Người thanh niên nắm chặt tay đấm vào cây, không ai kỳ vọng kế hoạch này thành công hơn hắn.

Hắn vĩnh viễn không quên được thời khắc loạn dân xông vào Đậu gia, hào tộc cao với chớp mắt đã tan tành, tổ phụ trước khi đẩy hắn vào phòng bí mật, khuôn mặt già nua giàn dụa nước mắt, nói với hắn:

- Đậu Yến Sơn, cháu là gia chủ đời tiếp theo của Đậu gia, huyết mạch Đậu gia cần duy trì, nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được ra.

Từ cái lỗ ngầm, Đậu Yến Sơn nhìn thấy tổ phụ bị lăng nhục trăm bề, nhìn thấy đám tiểu nhân đắc thế dùng vải trắng buộc vào cổ tổ phụ từ từ siết chặt, tổ phụ không nói một lời, chỉ nhìn nhằm chằm vào lỗ ngầm, trấn an hắn trong im lặng, đừng ra.

Công tử phong độ mà trốn trong phòng kín đúng bốn ngày như chó, khi tất cả mọi người rời khỏi đống đổ nát, hắn mới bò ra.

Hào trạch cao quý ngày xưa chỉ còn lại đống hoang tàn, Đậu Yến Sơn tận mắt nhìn thấy, phóng hỏa không phải loạn dân mà là nha dịch, từ lúc đó hắn biết, hoàng đế muốn Đậu gia diệt vong, không phải đám loạn dân không có chủ kiến kia.

Đậu gia tiêu vong chỉ là một góc của tảng băng chìm, gia tộc ngàn năm nếu không có chuẩn bị làm gì có huy hoàng muôn đời như thế, Chu Đại Phúc là quân cờ ngầm mà Đậu gia để lại.

Khi các thổ vương Lĩnh Nam nối nhau quy thuận Đại Đường, Đậu gia đã vươn xúc tua tới Lĩnh Nam, quan hệ với thổ vương cực tốt, vũ khí, lương thực cùng với nữ nhân chính là chìa khóa để Đậu gia mở cánh cửa vào Lĩnh Nam, không một ai biết Đậu gia âm thầm làm những điều đó.

Nhiều năm nỗ lực cuối cùng có kết quả, đem vô ưu thảo hiến cho hoàng đế chính là chủ ý của Đậu Yến Sơn, là thân quyến của hoàng đế, hắn biết rõ bệnh của Lý Nhị, một khí phát tác là đầu đau không chịu nổi, vô ưu thảo chính là thuốc giải trừ thống khổ đó, tuy nói còn có tác dụng phụ không ai biết, nhưng hắn mong tác dụng phụ đó càng mạnh càng tốt.

Đậu Yến Sơn rất muốn nhìn thấy cảnh Lý Nhị kêu gào thống khổ do không có vô ưu thảo, đó là nguyện vọng lớn nhất của hắn khi còn sống, chỉ cần nguyện vọng này thành sự thực, đời này không nuối tiếc gì nữa.

Cứ cảm thấy quên mất một người, Đậu Yến Sơn vỗ đầu, khuôn mặt cười cợt kia hiện lên trước mắt.- Vân huynh, tiểu đệ sao lại quên mất mất huynh nhỉ, thật không nên, vì một con tiện tỳ mà huynh ra tay, đẩy Đậu gia yên lành vào mười tám tầng địa ngục, giỏi lắm, nếu như không phải lo Tôn Tư Mạc nhìn thấu bí mật của vô ưu thảo, tiểu đệ đã không quên cho huynh một phần.

Khi Đậu Yến Sơn toàn thân áo đen đứng trong hậu viện Chu Đại Phúc nghiến răng niến lợi thì Chu Đại Phúc đi tiếp một vị khách tới đặt gỏi cá, tiếp khách xong, Chu Đại Phục tới hậu viện nói:

- Lang quân, sáng nay Vân Diệp tới hồng lư tự vơ vét lễ vật bỏ đi, trong đó có vô ưu thảo.

- Y tới hồng lư tự làm gì, nghe nói y xưa nay không có thiện cảm với triều đường, sao lại tới đó?

Đậu Yến Sơn rất lo, bất kể chuyện gì có Vân Diệp dính vào là có biến cố, hắn không thể không lo:

- Bẩm lang quân, lần này Vân Diệp tới hồng lư tự là vì công chúa, không biết hoàng đế nổi cơn điên gì mà lại vô duyên vô cớ gả công chúa cho Mông Tra, theo người trong cung báo về, lần này Vân Diệp ra mặt vì công chúa, giữa bọn họ có quan hệ mờ ám, theo phân tích tính tình của Vân Diệp, khả năng y muốn giết Mông Tra.

Chu Đại Phúc luôn luôn giống như con dao hắn nắm trong tay, bình tĩnh, trầm ổn, sắc bén, xưa nay làm việc không đem tình cảm cá nhân vào, một đao thủ giỏi cần phải có tố chất đó.

Đậu Yến Sơn cười lớn, chỉ cần nghĩ tới Mông Tra như khỉ đen quần thảo trên cơ thể trắng như tuyết của Lý An Lan là hắn muốn ôm bụng cười lớn, Lý Nhị trừng phạt nữ nhi của mình có thể nói là rất nặng, loại phụ thân như thế, ngay Đậu Yến Sơn cũng phải giật mình vì sự tuyệt tình của ông ta.

Vân Diệp à Vân Diệp, vì xả mối hận trong lòng, bất kể thế nào ta cũng để Mông Tra cưới Lý An Lan, dù chỉ là một đêm, khi câu truyện cười này truyền đi, Mông Tra dù bị ngũ mã phân thây cũng đáng, ta muốn xem xem ngươi nhổ răng trong miệng hổ thế nào.Đậu Yến Sơn đắc ý, nhưng hắn xem thường tên yêu nghiệt Vân Diệp mất rồi, thứ thuốc phiện khiến tất cả người Trung Quốc đời sau căm thù đó, Vân Diệp có đầy đủ nhận thức, con ác ma đó một khi thả ra, hậu họa vô cùng.

Đầu xuân mặc dù thời tiết chuyển ấm, nhưng hơi lạnh vẫn chưa tan hết, ở thời tiết mặc áo kép này, Đường Kiệm ướt đẫm mồ hôi, mặt nhợt nhạt, nếu đúng như Vân Diệp nói, hơn hai trăm sáu mươi người Đường gia, không ai sống sót được.

- Vân hầu lúc này không phải lúc đùa, chuyện này không thể mang ra đùa được, thật thế à?

Đường Kiệm chứng thực lần nữa:

- Ông xem, ta đã bắt đầu ngông nghênh gọi ông là Lão Đường rồi, ông còn tưởng ta nói đùa à? À phải, khi mang Minh Nguyệt quyết tới tặng đừng để người khác biết, còn nữa chuyện này do công chúa phát hiện ra, không liên quan tới ta, khi ông chém đầu Mông Tra, bảo ta tới xem nhé.

Vân Diệp nằm khểnh trên giường, một tay chống cằm, nói:

- Ta đi nói với bệ hạ rằng chuyện này do công chúa phát hiện, ngươi nói xem bệ hạ có tin không? Công chúa mà có tâm tư này thì đâu bị rơi vào đường cùng như thế?

Đường Kiệm cũng rất hoài nghi trí tuệ của công chúa: xem tại TruyenFull.vn

- Ta mặt kệ, Lão Đường ông là bậc nhân kiệt một đời, chuyện vặt này làm khó được ông à? Ta nói cho ông biết, chuyện này không đơn giản, sau lưng nhất định có kẻ sai phái, vô ưu thảo còn gọi là hoa địa ngục, do nước mắt ma quỷ hóa thành, chỉ cần lưu truyền ra, con dân Đại Đường sẽ bị nó hại cho người gầy như củi, đạo đức mất sạch, càng chẳng nói tới nam canh tác nữ dệt vải, ra trận giết địch nữa. Ta kiến nghị chỉ cần phát hiện ai có thứ này là lập tức hạ sát thủ, không trì hoãn chút nào.

Vân Diệp phải miêu tả anh túc thật ác độc, y không muốn cái danh " Đông Á bệnh phu" chụp lên người Trung Quốc từ thời Đại Đường.

- Ngươi miêu tả thứ này đáng sợ như thế, nhưng lão phu chưa thấy tính nguy hại của nó, ngươi luôn miệng uy hiếp lão phu, đây không phải là hành vi của quân tử.

Đường Kiệm ôm chút hi vọng cuối cùng, muốn Vân Diệp nói đây chỉ là lời nói đùa, trên đời chưa bao giờ có thứ ác độc như vậy.

- Lão Đường, bỏ ngay tâm tư hão huyền của ông đi, tầm nghiêm trọng của việc này vượt ngoài tưởng tượng của ông, muốn biết nó ác độc thế nào, đơn giản lắm, ông chỉ cần nhốt những thổ nhân kia vào phòng, cho bọn họ ăn uống, chỉ không cho dùng vô ưu thảo, nhiều lắm tới mai ông sẽ thấy thổ nhân biến thành ác quỷ, bọn họ sẽ bất chấp mọi giá xin ông vô ưu thảo, dù ông bảo bọn họ giết người thân nhất, bọn họ không có chút do dự nào.

Từ khi phát hiện ra thuốc phiện, Vân Diệp đã đặc biệt chú ý tới mấy thổ vương, không ai là không mắt đờ đẫn, môi thâm tím, người gầy như củi, nghe nói trước kia bọn họ là những dũng sĩ dũng mãnh thiện chiến, từ một năm trước bắt đầu dùng vô ưu thảo, người dần dần biến thành nhẹ như chim én, nếu đám người này không phải con nghiện nặng, Vân Diệp thấy mắt mình không cần nữa.

Chương 250: Hoa địa ngục

Trên bản đồ Đại Đường, Lĩnh Nam luôn là sự tồn tại đặc thù, từ khi Tần Thủy Hoàng phái quân chinh phạt, cái vùng đất khép kín đó bị mở ra một lỗ lớn, ba mươi vạn người Hán tràn vào, làm Lĩnh Nam có sự thay đổi mang tính căn bản.

Nhìn lác đác mấy thành thị trên bản đồ Lĩnh Nam, Vân Diệp bất giác nhớ tới câu ngạn ngữ nổi tiếng " Hồ Quảng được mùa, thiên hạ no đủ", những đô thị phồn hoa hiện chỉ là khu đầm lầy và núi cao, khu Lưỡng Hồ cũng bị quan viên khiếp sợ, càng chẳng cần nói tới Lưỡng Quảng xa xôi, triều đình ở nơi đó chỉ tồn tại trên danh nghĩa, thống trị thực sự là bộ tộc và thổ vương đương địa.

Ba dặm không đồng âm, mười dặm khác phong tục, mỗi bộ lạc là một quốc gia nhỏ, bọn họ đời đời sống ở núi sâu, cách biệt với đời, tự cung tự cấp, nếu như ở Quan Trung Đại Đường có thể nói là thời đại nông nghiệp, vậy Lĩnh Nam vẫn còn ở thời kỳ xã hội nguyên thủy.

Lượng nước phong phú của Trường Giang tạo ra vô số hồ nước ở vùng Lưỡng Hồ này, gần như có thể nói đâu đâu cũng là đầm nước, chướng khí tràn ngập, đừng nói không thích hợp cho người ở, ngay cả dã thú cũng bỏ nơi này.

Số ít đất đai thích hợp cho người ở bị thổ nhân chiếm cứ, Vân Diệp muốn khai phát Lĩnh Nam phải tìm con đường khác, chỉ có đi đầy mới tới Lĩnh Nam, ai thường ai tới chỗ quỷ quái đó làm gì?

Quan Trung đã dư thừa nhân khẩu, đất đai qua nghìn năm cày cấy đã bạc màu cả rồi, ruộng đất Đại Đường sớm muộn cũng phân chia sạch, Ngụy Trưng là người đầu tiên đề xuất di dân Quan Trung tới biên ải, kết quả vừa đề xuất ra đã bị bác bỏ, còn bị vạn cái chân dẫm đạp lên trên.

Ngụy Trưng không biết sợ sau khi không có lấy một người ủng hộ, đành bỏ chủ trương cực kỳ có tính chiêm tinh này.

Nhân khẩu Đại Đường quá ít, chưa tới hai trăm tám mươi vạn hộ, trong đó phương bắc chiếm cứ hai trăm vạn hộ, tám mươi vạn hộ còn lại phân tán rải rác ở vùng rộng lớn.

Đám thổ vương kia rất thú vị, chẳng hiểu từ đâu mà biết được, chỉ cần xưng thần với hoàng đế Trung Nguyên là sẽ có vô số lợi ích, đây cũng là sự thực, vói những địa khu bản thân không thể khống chế lại thiện ý đầu hàng, hoàng đế luôn ưu đãi đặc biệt.

Các đại thần cũng cho rằng công lao văn trị này hơn xa vinh diêu chinh phục võ lực, đó là mấy lời kỳ quái "đề vương ân trạch khắp nơi, người thiên hạ tám phương tự tới quy thuận".

Mặc dù không hiểu ý câu " bất chiến nhi khuất nhân chi binh" trong binh pháp, nhưng Vân Diệp biết ở vương triều phong kiến, cuối cùng quyết định vận mệnh nhất định phải là chiến tranh, bất chiến nhi khuất nhân có lẽ là cảnh giới tối cao của binh pháp, nhưng tra ví dụ thành công thực sự là quá ít.

Trên triều đường sẽ không ai đồng ý với quyết sách ngu xuẩn xuất binh Lĩnh Nam, hao phí vô số tiền tài xong, thu hoạch chỉ là một hoang nguyên mà ma cũng chẳng thèm tới, trừ Tần Thủy Hoàng muốn hợp nhất thiên hạ ra thì chẳng còn ai muốn đánh trận vì lý tưởng nữa, chỉ có lợi ích quyết định tất cả.

Lý An Lan nằm mơ cũng muốn sở hữu bầu trời riêng của mình, để thực hiện mơ nước của mình, nàng không tiếc dùng mọi thứ của bản thân đánh đổi.

Nếu như nàng không có Vân Diệp để uy hiếp, thực ra nàng không bài xích Mông Tra, cái đêm sấm chớp làm nàng sợ hãi cực điểm làm nàng nhận ra, mình không có gì cả, chỉ cần có người giúp nàng thực hiện mộng tưởng, nàng không muốn bỏ qua.

Vân Diệp có lẽ là người thông minh, nhưng lại là người thông minh không có chí lớn, chỉ nghĩ tới cái thư viện của y, thà ở Ngọc Sơn nuôi lợn chứ không chịu bước thêm một bước ở triều đường, điều này khiến Lý An Lan vô cùng thất vọng, Vân Diệp có mọi thứ mà nữ nhân ao ước, nhưng y không cho nàng thứ nàng khao khát.

Từ lúc đem chuyện phó thác cho Vân Diệp, Lý An Lan hoàn toàn nhẹ nhõm, cùng Tiểu Linh Đang bắt đầu chuẩn bị hành trang đi xa.
Khi Vân Diệp đang đờ đẫn nhìn bản đồ thì Đường Kiểm đang run rẩy, đám thổ vương đang nổi điên đập phá tất cả những gì có thể đập phá trong phòng ngủ, những thứ đồ sứ hôm qua còn làm bọn họ yêu thích vô cùng đã vỡ tan tành bởi chính đôi tay của họ.

Mông Tra giật của phòng, gầm rú đòi Đường Kiệm trả vô ưu thảo cho mình, mồ hôi màu vàng ướt đẫm y phục, khuôn mặt đen đùa thành điên cuồng dữ tợn.

Đứng ở trong sân Đường Kiệm nhắm mắt lại, từng cảm giác choáng váng làm ông ta gần như không thể đứng vững, được chúc quan đỡ ngồi xuống cái giường thấp dưới mái hiên.

Tiếng rống trong phòng dần thấp xuống, biến thành tiếng van nài, từ miệng thông dịch, Đường Kiệm biết được, giống hệt miêu tả của Vân Diệp, đám thổ vương vì được vô ưu thảo, không tiếc bỏ ra điều kiện mà năm mơ ông ta cũng không nghĩ tới.

- Muốn sống không được, muốn chết không xong, đây là hoa địa ngục, đây đúng là hoa địa ngục, chỉ có ác ma mới trồng thứ đáng sợ này.

Sống lưng Đường Kiệm cũng ướt đẫm mồ hôi, gió thổi qua làm toàn thân lạnh run.

Gọi gia nhân tới, bảo:

- Về nói với phu nhân, cho Minh Nguyệt quyết vào chiếc hộp tốt nhất, bảo Thiện Thức đích thân đưa tới Vân gia, lễ số nhất định chu đáo, bất kể thế nào cũng phải xin Vân hầu nhận lấy.

Gia nhân già lấy làm lạ, Minh Nguyệt quyết xưa nay được lang quân coi như mạng, người thường muốn nhìn một lần cũng khó, nay lại cung kính tặng cho người khác, nhìn lang quân nhà mình, thấy lang quân nhắm không nói, đành khom người về nhà báo tin cho phu nhân, không thấy ngón út lang quân cứ run run.
Hít sâu một hơi, Đường Kiệm dụng hộp gỗ đựng một cục thuốc phiện lớn, bảo dịch quan báo vây kín lấy dịch quán, không cho một con chim bay ra, bản thân lên xe ngựa, vội vã vào hoàng cung.

Nhìn thuốc phiện trong hộp, Lý Nhị chẳng giật mình, nói:

- Ái khanh quá lo, nếu như các khanh kính hiến cho trẫm, chỉ cần bệnh đau đầu của trẫm không phát tác, tất nhiên sử dụng thứ thuốc thần kỳ này, mưu kế như vậy sẽ thành công, nhưng bọn chúng kiếm mấy thổ nhân hiến thuốc, khanh nghĩ trẫm sẽ để bọn chúng toại nguyện à?

Liếc nhìn Đường Kiệm nơm nớp lo sợ, Lý Nhị nhẹ nhàng an ủi.

- Chuyện này là thiếu sót của Bách kỵ ti, không liên quan tới khanh, ái khanh trong lúc bộn bề vẫn bóc trần việc này, có thể thấy đánh giá tỉ mỉ kín kẽ rất hợp với khanh, có Đường khanh, trẫm không lo gì nữa.

- Bệ hạ đánh giá có vi thần rồi, chuyện này do An Lan công chúa bóc trần trước tiên, vi thần chẳng qua ngồi hưởng thành quả, xin bệ hạ khích lệ công chúa một phen.

Đường Kiệm rất có tín nghĩa, chuyện nhận lời với Vân Diệp là hoàn thành đúng y như thế.

- An Lan bóc trần chuyện này trước tiên, sao có thể được? Nó ở trong thâm cung, sao biết được thứ này, đến trẫm còn nghe thấy lần đầu, sao nó biết? Đường khanh, không cần tâng công cho người khác, rốt cuộc chuyện là thế nào, mau nói ra.

- Là Lam Điền hầu Vân Diệp tới Hồng Lư tự làm khách, vô tình phát hiện ra vật này, liền báo cho vi thần, còn dùng chuyện này lừa mất Minh Nguyệt quyết của thần, cuối cùng nói cho thần biết chuyện này do công chúa phát hiện, không liên quan tới y. xem tại TruyenFull.vn

Giả như Vân Diệp ở đây nhất định bóp chết tươi Đường Kiệm cho hả giận.

- Kha kha, đi tới Hồng lư tự làm khách? E là muốn đi bóp chết Mông Tra mới là thật, đứa con vô dụng kia của trẫm làm sao biết thứ này được? Còn tùy tiện đem công lao gán cho nó, tưởng phần thưởng của Đại Đường ta ai cũng nhận được sao? Đường khanh lui đi, chuyện này giao cho Bách kỵ ti xử lý, khanh đem hết những kẻ liên quan giao cho Hồng Thành, thời gian qua Bách kỵ ti quá lỏng lẻo rồi.

Rời khỏi Thái Cực cung, Đường Kiệm mới thở phào một hơi, lời nói của Lý Nghị khiến người ta suy ngẫm, làm vừa rồi ông ta không dám giấu diếm chút nào, lòng nói một tiếng xin lỗi với Vân Diệp, nhưng nghĩ tới Minh Nguyệt quyết tổ truyền, chút áy náy bị đau đớn nhói tim nhấn chìm.

***

Dịch chương này mình tự nhiên nghĩ, nếu cả Lĩnh Nam với nhà Đường xa xôi đến thế, thì nước mình còn thế nào? Những lần phương bắc xâm lược nước ta trước thời Đường, có bị thổi phồng quá mức để tôn lên chiến thắng không? Đột nhiên nghĩ thế thôi, nói thật lịch sử VN mình lại chẳng rõ mấy....

Đi nhâu, giờ trong tết chẳng ăn uống mấy nữa, ra ngoài tết thì bị mời liên miên, không muốn đi cũng ko được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau