ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Một đồng nữa đâu mất rồi?

Vân Diệp định đốt gạch trong thành, kế hoạch của y cần đào thông sông ngoài và sông trong, để nó thành hệ thống thủy vận hoàn chỉnh, điều này cần phá ba con đường, sau đó bắc cầu bên trên, cần có triều đình cho phép mới được.

Vân Diệp mang rương lớn giấy tờ tiến cung, dù sao tổng chỉ huy công trình là hoàng hậu nương nương, Lý Nhị lần này không hiểu sao chẳng hỏi han gì tới, chẳng lẽ hổ thẹn không dám đối diện với mình?

Suy nghĩ này vừa nổi lên, Vân Diệp nhổ liền mấy bãi nước bọt, Lý Nhị mà có thứ tình cảm trong truyền thuyết này còn khó hơn lợn nái leo cây.

- Vì sao phải đào ngang đường?

Trường Tôn thị rõ ràng không hiểu bản vẽ thi công của Vân Diệp, nhưng lại làm bộ làm tịch chỉ bản vẽ hỏi:

- Vì thần chỉ có ba nghìn quan, phải tính toán thần tỉ mỉ, đất đào ra đốt thành gạch, đất dư dùng lót nền cung điện, kênh đào được sẽ thông với sông bên ngoài, tạo thành mạng lưới, như thế vận chuyển vật liệu mới tiết kiểm nhận lực vật lực.

Cứ theo sách mà nói, giọng Vân Diệp đều đều, cứ dùng một âm điệu giải thích cho Trường Tôn thị.

- Ngươi bất mãn với bổn hậu.

Trường Tôn thị cũng bất giác lên giọng mang uy nghiêm của hoàng hậu.

Thế mới đúng, việc công mà, cứ làm theo phép công thì hơn, chứ lấy tình cảm ra nói, được không bằng mất, Vân Diệp sợ nhất là thế công tình cảm, còn vần đề sự vụ thì không thành vấn đề, y chưa bao giờ bận tâm, cái thế giới này cơ bản không có ai kiến thức rộng như y.

- Vi thần nào dám, nương nương hạ lệnh một tiếng, vi thần liền bắt đầu chạy chối chết, mấy vị lão quốc công thấy thần đáng thương, móc tiền trong nhà cho thần dùng, nên thần phải dùng từng đồng cho hiệu quả, mới không phụ kỳ vọng của lão nhân gia.

- Không cần nói mình đáng thương như thế, mấy năm qua ngươi ở bên bổn hậu, ngươi là người thế nào tưởng bổn hậu không biết à? Mặc dù không hiểu ngươi có trò gì, nhưng ngay bây giờ bổn hậu dám đoán chắc, nếu không đem cung điện mới đặt cho ngươi, quan viên toàn công bộ không còn mặt mũi nào ở lại vị trí nữa. Tiểu Diệp, ngươi cần nhiều tiền thế làm gì, thư viện ngươi muốn xây không phải là thư viện, mà là Trường an thứ hai, kiếm được bao nhiêu tiền ngươi dùng xây thư viện hết, quốc gia phải làm sao? Tiền là thứ có hạn, ngươi dùng nhiều, triều đình còn lại ít, ngươi xây thêm một phòng học, nói không chừng triều đình thiếu đi một tòa thành, bên nặng bên nhẹ, người thông mình như ngươi sao không hiểu?

Trường Tôn thị nói mềm mỏng rồi, Vân Diệp làm thế nào được, bọn họ nhìn nhận về tiền như thế đấy nói bao lần không thông, tới cái thời đại này, Vân Diệp vừa hưng phấn lại bi ai.

Trước kia Vân Diệp cho rằng câu cao thủ cô đơn là vớ vẩn, hiện giờ bản thân được trải nghiệm rồi, khi tất cả mọi người đều hiểu lầm về khái niệm tiền bạc, bản thân chính là cao thủ cô đơn, chỉ là quá con mẹ nó cô đơn quá đáng.

Hoa Sơn luận kiếm dầu sao vẫn có năm vị cao thủ đánh với nhau, mình đối diện với toàn loại thương nhân đem vốn kiếm lời, lĩnh vực đầu cơ nước bọt này chỉ có một mình mình lăn lộn, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

Xây cung điện cho hoàng gia, còn là lầu nghị chính nữa, người thế giới này sao không ai nghĩ đây là cơ hội kiếm lớn? Dù xây miễn phí cũng có lợi lớn.

Cung điện dùng gạch của Trương gia, Lý gia làm gạch không nổi điên lên à? Không cần bao lâu, gạch của Trương gia sẽ bán khắp thành Trường An, gạch của Lý gia sẽ không ai hỏi tới.

Giống thế, gỗ, đá, cát dùng của nhà ai sẽ là vinh quang tột đỉnh, nếu như trên gạch cho hắn đóng dấu nhà mình, đám thương nhân đáng thương Trường An kia mắt sẽ đỏ tới khiếp người.

Về phần chi phí xây cung điện cho hoàng gia, trừ nhân lực không thể thiếu ra còn cần gì nữa?

Hoàng gia ném chuyện này cho Vân Diệp như một gánh nặng, xây một cái nhà cần tới mười lăm vạn cơ à? Ba vạn của Trường Tôn thị là đủ rồi, hơn nữa còn là kiến trúc cực kỳ hoành tráng.
Cái trực giác chết tiệt của Trường Tôn thị luôn nhạy cảm như vậy, bộ dạng rầu rĩ của Vân Diệp bị bà ta nhìn thấu, một phụ nữ có thai không nghỉ ngơi cho khỏe, lo việc này làm gì, đem cung điện giao cho Vân Diệp xây là xong, rồi xách hành lý vào ở, tốn có ba vạn quan có nhà ở cao cấp, còn gì không vừa lòng nữa? Dù ta có lãi lớn thì sao nào? Tư duy logic kiểu gì vậy.

Còn lấy một chậu nước ra ví dụ kinh tế, cái gì mà ta múc một thòa lớn, triều đình sẽ mất đi một thìa, đời sau đám phú hào dùng máy bơm công suất lớn hút tiền, có thấy hút hết đâu?

Trường Tôn thị mắt nhìn Vân Diệp chăm chú, hi vọng y hiểu khổ tâm của mình, đừng để triều đình xấu hổ, hiện triều đình đang ở cực diện chấn hưng từ đống đổ nát, chỗ nào cũng cần tới tiền.

Lãnh thổ mới giành được cần củng cố, phải xây thành, phải làm được, thủy lợi khắp Quan Trung phải tu sửa. Tướng sĩ viễn chinh phải vỗ về, thành trì đổ nát do chiến loạn bao năm tàn phá phải xây lại, nhưng mỗi năm hai trăm vạn thuế thu của triều đình không đủ, mình tiết kiệm mãi mới có ba vạn quan, mà ba vạn quan này một nửa lấy từ Vân Diệp.

- Nương nương, tiền kiếm được từ cung điện, thần sẽ giao cho người. Còn về phần tiền kiếm từ xây phường Hưng Hóa, thần phải chia lãi cho mấy vị trưởng bối yêu quý thần, tiền xây thư viện thì thần nghĩ cách khác là được. Còn nữa, nương nương cho rằng vi thần càng kiếm được nhiều tiền, triều đình càng mất nhiều là không phải đâu.

- Như thế thật sao? Vậy ngươi cho bổn hậu biết, rốt cuộc ngươi kiếm tiền thế nào? Kiếm được bao nhiêu?

Trường Tôn thị bày bộ mặt lắm chuyện của nữ nhân ra:

- Ít nhất ba vạn quan của nương nương sẽ quay về túi tương nương không suy chuyển chút nào.

- Vậy ngươi lấy cái gì xây nhà? Ngươi có phép thuật à?

- Nương nương, với người thì thần không giấu diếm gì cả, thần không hứng thú với triều đường, tranh quyền đoạt lợi với họ, không bằng dạy tốt mấy đứa học sinh. Nương nương chưa nhìn thấy tầm quan trọng của thư viện, chưa tới mười năm người sẽ phát hiện Đại Đường ta muốn đời đời bền vững thì thư viện là nơi trọng yếu.

- Tự khoe khoang khoác lác, thằng nhóc mười mấy tuổi mà mạnh miệng không sợ méo mồm à, ngươi có bản lĩnh thi tiển tài kiếm tiền trước mặt bổn hậu, để bổn hậu tâm phục khẩu phục.

Nói xong còn bảo người mang tới một nắm đồng tiền, để Vân Diệp kiếm tiền ngay trước mặt.Còn có lý lẽ nữa không? Có kiểu kiếm tiền loại này à? Vân Diệp bó tay, loại nữ nhân cố chấp này, không để bà ta mở rộng kiến thức, bà ta sẽ không tha cho mình, thôi vậy, đưa ra một đề số học nhỏ cho bà ta thấy, để mình tiện chạy trốn.

Lý Thừa Càn không biết từ bào giờ lén lút mò vào, nấp sau cột nghe trộm, thấy có trò hay liền chạy ra, người Lý gia có cái tật này, luôn nghe trộm người khác nói chuyện.

Đếm số tiền, Vân Diệp cầm lấy ba mươi đồng, đưa Trường Tôn thị mười đồng, Lý Thừa Càn mưới đồng, thị nữ thiếp thân của Trường Tôn thị mười đồng, gọi một hoạn quan tới. Thế là đủ người.

- Nương nương, hiện giờ trong tay ba người có tiền, chuẩn bị ở trọ, tiền trọ mỗi người mười đồng, xin giao chị vị nội thị này, hắn là chủ quán trọ.

Ba người Trường Tôn thị cười vui vẻ giao toàn cho hoạn quan, chờ xem kịch hay.

Vân Diệp nói với hoạn quan:

- Ngươi là chủ quán trọ, hôm nay trong quán có chuyện vui, ngươi quyết định chỉ thu tiền phòng của ba vị này hai lăm đồng, ta là tiểu nhị trong quán, ngươi bảo ta cầm năm đồng này giao cho khách, đưa ta năm đồng là ngươi có thể đi rồi. Hai lăm đồng kia coi như nương nương thưởng ngươi.

Hoạn quan rất nghe lời, cầm hai lăm đồng đi.

Vân Diệp đút túi hai đồng ngay trước mắt mọi người, còn lại ba đồng, chia cho mỗi người một đồng.

- Đó là tài kiếm tiền của ngươi à? Bổn hậu cười chết mất, tham ô hai đồng, còn làm ngay trước thanh thiên bạch nhật, đây là cái tài gì?

Trường Tôn thị cho rằng Vân Diệp đang trêu họ:

- Bị phát hiện rồi, tiểu nhân đành trả hai đồng tham ô cho khách. Nhưng nương nương tính xem, rốt cuộc có đúng không?

Vân Diệp cười hì hì nói:

- Có khó gì, bọn ta mỗi người đưa chủ quán mười đồng, chủ quán trả lại mỗi người một đồng, thêm vào hai đồng ngươi tham ô là đủ, có gì không đúng?

Trường Tôn thị vừa nói ra khỏi miệng thì mặt biến sắc:

Lý Thừa Càn nghĩ mãi không ra, hỏi:

- Diệp Tử, mỗi người đưa cho chủ quán 10 đồng, chủ quán trả lại mỗi người 1 đồng, tức là mỗi người tiêu 9 đồng, thêm vào 2 đồng ngươi lấy, tổng cộng có 29 đồng, một đồng nữa đi đâu rồi?

(Tên nào lấy một đồng rồi. Trả ngay nào)

Chương 242: Hoàng gia chuyên dụng

Vân Diệp không trả lời, chỉ chắp tay thi lễ với Trường Tôn thị rồi ung dung bỏ đi, chỉ cho phép các người hành hạ ta, không cho ta hành hạ các người à? Thong thả mà suy nghĩ đi nhé, dù sao hoàng hậu cho ta mở sông rồi, mục đích lớn nhất đã đạt được, phải đi tìm đám thổ hào trong thành Trường An thôi.

Tiến cung mang theo một rương giấy lớn, rời cung hai tay chắp sau lưng, rất có cảm giác thành tự, để Trường Tôn thị đi tìm một đồng không tồn tại kia đi, không bao lâu sau hẳn Lý Nhị cũng biết, cả nhà họ nghiên cứu số học còn hơn nghiên cứu mạng người, bọn họ nghiên cứu mạng người là Vân Diệp sợ, bất kể là ai Vân Diệp không muốn bị nghiên cứu mất đi.

Trạch viện của Vân gia ở Trường An rất náo nhiệt, có thể gọi là chen vai thích cánh, người toàn Trường An đều biết Vân gia bị hoàng hậu hãm hại, phải lấy tiền mua mạng! Đại Đường khai quốc còn chưa có chuyện này, bệ hạ thánh minh không muốn để bách tính bỏ tiền, nên nghĩ cách bắt địa chủ bỏ tiền, thời gian trước Vân gia xây nhà kiếm không ít.

Cái nhà nát trong núi mà bán với giá trên trời, có còn lẽ trời nữa không, những người xây nhà tốt bọn ta đây sống thế nào? Lần này thì Vân gia sập rồi, chúng ta thế nào cũng phải mua hết lấy đồ tốt, cửa hiệu của Vân gia trước khi tên bại gia đó đi ăn xin.

Tiền là cái quái gì, lão tử thiếu gì tiền, chỉ cần mua bí phương nước hoa của Vân gia về là giá trị ngàn vạn, dù sao tên bại gia đó cần nhiều tiền lắm, mấy chục vạn quan cơ mà! Lo gì y không cầu tới mình, đến khi đó ép giá mạnh vào, không ép chết, Vân gia có đám người già phụ nữ cần nuôi, tới khi ấy cho bát cơm ăn, ai không khen một câu nhân nghĩa.

Gác cửa Vân gia sắp khóc rồi, đám người kia không có ý tốt, kẻ nào kẻ nấy vào nhà là chạy lung tung, nói là xem cho kỹ, lát nữa còn ra giá, có quy củ gì nữa không, trước kia dám làm thế sẽ bị hộ vệ Vân gia đánh chết, chết cũng không đi đâu kêu oan được, nhưng lần này họ là khách của gia chủ, hộ vệ đành nhịn không ra tay.

Thấy Vân Diệp về, cả đám người ùa tới.

- Vân hầu, lần này ngài triệu tập chúng tôi tới có phải là để bán gia sản không? Tiểu nhân rất vừa ý với trạch viện ngày, ngài thấy năm trăm quan thế nào? Tiểu nhân mang tiền tới rồi.

- Vân hầu, đừng để ý tới đám tiểu nhân đó, bọn chúng định ném đá xuống giếng đấy, biết ngài đang thiếu tiền, chỉ cần ngài nói một tiếng, vạn quan tiền đã chuẩn bị sẵn trong nhà, chỉ cần ngài lấy bí phương nước hoa ra cho hai nhà cùng tham khảo, số tiền này ngài dùng không hết.

Khó khăn lắm mới thoát thân được khỏi đám người hèn hạ vô sỉ đó, Vân Diệp ngồi trong phòng khách uống trà, nhìn đám phó dịch kinh hoàng, nói:

- Hoảng cái gì, trời không sập xuống được, nên làm gì thì làm đi, Vân gia còn chưa đổ được, trước tiên bảo đám bán gạch ngoài kia vào.

Phó dịch Vân gia đều coi Vân Diệp là xương sống, thấy chủ nhân nhàn nhã ung dung như vậy, bản thân cũng an lòng, bọn họ thực sự không muốn rời Vân gia, có chủ nhân như vậy là do kiếp trước mình tích đức mà có.

Chuyên kinh doanh gạch đá ở Trường An có ba nhà, Vân Diệp xây cung điện thế nào cũng không thể thiếu ba nhà đó, gạch đá của Vân gia còn chưa đủ cung ứng cho công trình lần này.Cả ba nhà đều rất bình tĩnh, trình đơn giá lên cao hơn trước kia ba phần, xem ra đã quyết tâm xẻo của Vân gia một miếng lớn, hơn nữa còn liên minh với nhau, nhìn điều khoản giống nhau y hệt là biết cả ba nhà này thông đồng.

- Vân gia vốn không định làm quá tuyệt tình, không ngờ các ngươi lại muốn kiếm chác của Vân gia, một chuyện mọi người đều có lợi mà bị các ngươi làm hỏng cả rồi, thương gia cung ứng gạch đá cho hoàng gia đành do Vân gia tự làm vậy.

- Vân hầu, với thương nhân mà nói, chúng ta nếu đã vứt thể diện đi làm ăn, vậy phải cầu lợi. Vân hầu mặc dù thân phận cao quý, nhưng nay là rồng vướng cạn, ngài cần gạch đá, mấy nhà chúng tôi cũng không định tuyệt tình, chỉ là ra giá cao nhất thôi, Vân hầu có gì không vừa lòng.

Hiếm thấy thương nhân nào dám ăn nói với một vị quốc hầu như thế, liếc nhìn gấm vóc trên người họ, giày da dưới chân, mũ khảm trân châu, Vân Diệp cười nhạt:

- Ai cho phép các ngươi nói chuyện với một vị quốc hầu như thế?

Vân Diệp vừa lên tiếng, đám hộ vệ vốn không chịu nổi từ lâu ấn cả ba tên thương cổ xuống đất, không nhúc nhích được. Vân Diệp nhấp một ngụm trà, nói:

- Đúng là nể mặt mà không biết, cho dù sau lưng các ngươi có đại hộ chống lưng, sao ngay cả lễ nghi cũng không hiểu, giờ bổn hầu đánh gãy chân các ngươi cũng là có lý, không ai nói được gì, ta nghĩ người sau lưng các ngươi sẽ xử phạt các ngươi một lần nữa, nói cho các ngươi rồi, một chuyện tốt bị các ngươi hủy mất, nếu các ngươi không muốn, vậy thì xéo đi.Vân Diệp đang quát mắng thì Hà Thiệu đi vào, theo sau còn có một hán tử thô hào, tay ôm một cái bao tải, thấy Vân Diệp nổi giận, liền đứng ở cửa không dám vào.

- Sao rồi, Vân hầu, ta đã nói ba nhà bọn chúng mấy ngăm qua dựa vào lũng đoạn gạch đá ở Trường An để phát tài, ăn tới béo múp, tim đã đen xì, ngài lại không tin, giờ biết rồi chứ, sao không bảo hộ vệ đánh gãy chân chúng đi, chạy tới Vân gia lớn lối, muốn chết mà.

Lão Hà cũng coi như là thương cổ, nhưng hắn là thương cổ có tước vị, chuyến đi thảo nguyên này thu hoạch rất lớn, tiền gửi về cho quân sĩ không có vấn đề gì, quân đội rất hài lòng, mấy vị đại lão trong quân đều nói tốt cho hắn trước Lý Nhị, giữ được tước vị, nay ở thương giới Trường An có uy vọng cực cao, thấp thoáng có xu thế thành đại lão thương giới.

Lão Hà vẫy tay, hán tử kia cẩn thẩn đặt cái bao trong tay xuống đất, quỳ xuống hành lễ với Vân Diệp.

- Bỏ đi, ngươi đem thứ kia ra cho ba tên ngu xuẩn xem, tránh bọn chúng nói bổn hầu ỷ thế hiếp người.

Hán tử áo vải mở bao tải ra, bên trong là một viên gạch, nung rất tốt, là gạch xanh, bên trên không nhìn thấy vến nứt rõ ràng, giữa viên gạch có vài chữ lõm xuống:" Hoàng thất chuyên dụng!"

Vân Diệp đưa viên gạch cho ba tên thương nhân:

- Vốn ta định dừng chuyện làm gạch của Vân gia, chuyên tâm làm xi măng, để các ngươi thay Vân gia nung gạch. Không ngờ các ngươi bất lương như thế, vậy đừng trách ta, ta xây thêm vài lò gạch là được. Vân gia nung gạch không đủ thì do nhà hắn cung ứng, à phải, ta chưa bên tên ngươi.

- Bẩm hầu gia, tiểu nhân họ Lưu, xếp thứ ba, hầu gia cứ gọi Lưu Tam là được, trước kia dưới trước Tiêu công, sau phạm quân kỷ bị đuổi khỏi quân doanh, liền làm nghề này. Nếu hầu gia giao gạch cho tiểu nhân làm, tiểu nhân cung ứng không thu một đồng, chỉ mong hầu gia cho tiểu nhân sau này nung gạch đều có thể kèm theo mấy chữ kia.

Lưu Tam tuy không làm lính nữa, nhưng tình tình không đổi, vẫn kiểu nhanh gọn tác phong quân nhân, đầu óc không ngốc, biết giá trị bốn chữ này, biển hiệu trăm năm cũng không giá trị bằng.

Nghe Lưu Tam nói, ba tên thương cổ kia cuống lên, uy vọng hoàng gia trong bách tính không gì sánh bằng, ngươi có nói rát họng gạch nhà mình tốt thế nào cũng không bằng được người ta tùy tiện lấy ra một viên gạch khắc bốn chứ kia. Ngay cả hoàng gia cũng dùng, bách tính làm sao có chuyện không yên tâm, thấy người ta khắc, ngươi lại không dám khắc lên gạch của mình, không được cho phép, sẽ bị chặt đầu.

Chương 243: Vẫn là đồng tiền đó

Chẳng cần nghĩ cũng biết cái lò gạch hạng hai kia trong thời gian ngắn sẽ thay thế bọn chúng thành nhà cung ứng gạch lớn nhất kinh thành, nghĩ tới đó là hoảng rồi, thương nhân là người thuần túy nhất, tuyệt đối không có chuyện biết sai không sửa.

Tên thương nhân họ Vương đem điều ước đưa lên cho Vân Diệp vo lại nhét vào mồm, cố nuốt xuống, quỳ trên mặt đất đập đầu bình bịch, chỉ hi vọng Vầu hầu tha thứ.

Hai nhà kia không ngờ còn do dự, không biết nên khấu đầu cầu xin tha tội, hay là tiếp tục cứng tới cùng, mắt đảo loạn lên, nghĩ cách vẹn cả đôi đường.

Hà Thiệu kéo tên Vương béo dậy, bảo với hắn:

- Được rồi, chỉ hai nhà các ngươi, hầu gia không để các ngươi làm không công đâu, đều có cả đống thê thiếp phải nuôi, lần ngày ngươi lợi lớn, đó là thứ có thể truyền cho con cháu, người khác có muốn đoạt cũng không được, nương nương cấp ba vạn quan là hai thành tiền xây cung điện, cho nên giá gạch của ngươi chỉ có thể lấy hai thành. Còn về ngươi bán cho người khác giá bao nhiêu thì tùy ngươi, có bản lĩnh thì bán với giá của vàng cũng được. Hai thành chỉ giới hạn xây dựng hoàng cung, còn giá gạch phường Hưng Hóa sẽ theo giá gốc, không thiếu của ngươi một xu. Truyện được copy tại

Lưu Tam cũng là người thông minh, đi tới nắm tay tên Vương béo:

- Lão ca ca, tiểu đệ sau này còn cần ca ca chiếu cố, hai ta xây lên hoàng cung, tổ tông tám đời cũng có thể diện, kẻ nào dám chắn trước mặt chúng ta thì có giỏi bán gạch cho hoàng gia đã.

Vương béo vui buồn lẫn lộn, nhưng mừng vì mình thoát khỏi một kiếp nạn, hai tên kia vừa nghĩ thông định chấp thuận, ai ngờ Vân Diệp không nghe chúng nói, phẩy tay một cái, cả hai bị hộ vệ xách ra ngoài, ném ngoài cửa, nhổ bãi nước bọt, nói:" Là cái thá gì chứ!" Rồi vào nhà.

Đám thương nhân trong sân yên tĩnh ngay, có kẻ lúc nãy tỏ ra ngông nghênh đi dán người vào tường định chuồn, phó dịch Vân gia nhìn chằm chằm, mời quay lại, Vân gia ta dễ ức hiếp lắm sao? Không lột da ngươi, hầu gia sao chịu bỏ qua, không nhìn hai kẻ vừa xong à?

Có tấm gương đó rồi, những người khác rất dễ nói chuyện, thương nhân chẳng ai ngu, nghe thấy chuyện tốt ngàn năm hiếm có làm gì không chen một chân vào, lập nên cơ nghiệp trăm năm khó thế nào, thương nhân sao không hiểu, giờ có cơ hội đi đường tắt, phải phải bỏ giá nhất thời, con cháu ba đời dựa vào bốn chừ hoàng gia chuyên dụng có thể ăn không hết.

Tin đồn truyền đi, Vân gia càng trở nên náo nhiệt, lần này đều lễ vật mở đường, gác cửa Vân gia cằm hếch lên trời, không thèm nhìn người bê lễ vật, chỉ nói một câu:

- Hầu gia mệt đang nghỉ, không tiếp khách.

Rồi rầm một cái đóng cửa lại, ai biết thì hiểu đó là gác cửa, ai không biết còn tưởng hắn là hầu gia.

Vân Diệp chẳng nghỉ, mà đang tiếp huân quý lớn nhỏ trong phòng khách, những người này bái kiến theo đúng lễ, tất nhiên không thể cự tuyệt, cung kính ra cửa phòng khách nghênh tiếp.

- Bất Khí huynh, lâu ngày không gặp nhớ chết thôi, nghe nói huynh vì nước lập công ở thảo nguyên, ta hận không thể bay tới thành Sóc Phương kề vai tác chiến, như thế sảng khoái nhường nào.

Vân Diệp cười dâm:

- Thụ Nhân huynh, nghe nói mấy ngày trước huynh nạp một phòng tiểu thiếp, là tuyệt sắc của Yến Lai lâu, không biết khi nào tiểu đệ được bái kiến tẩu phu nhân.- Xéo, không nói tới gặp ta, chỉ nhớ tới tẩu tử, huynh đệ như thế để làm gì, ta tới Yến Lai lâu cũng thử dưa ngọt, chẳng ra mẹ gì, Bất Khí huynh có bí quyết gì mau nói cho biết.

- Ha ha ha, Bất Khí huynh, nghe nói huynh bị hoàng hậu nương nương hại, tiểu đệ tới chúc mừng, tiểu đệ cũng mong được nương nương hại, tiếc là mong không được, Bất Khí huynh được nương nương đối xử đặc biệt làm người khác hâm mộ chết.

- Bất Khí huynh, nhà tiểu đệ chỉ dựa vào hiệu dầu kiếm ăn, đều là huynh đệ trong nhà, huynh xem mà làm.

Đại sảnh láo nháo như vào ổ gà, có giao tình, có tới kéo quan hệ, có trêu đùa, có lấy giao tình uy hiếp, tóm lại Vân Diệp như ngọn cỏ trong mưa gió, bị lay đi lắc lại.

Có thể tới Vân gia đại bộ phận là con cháu quân đội, Vân Diệp không có lý do từ chối, quân đội Đại Đường luôn đồng lòng, nhất là khi đối diện với quan văn, dù là có mâu thuẫn lớn đến đâu, một khi liên quan tới lợi ích quân đội là không nói hai lời, mũi giáo đồng loạt chĩa ra ngoài.

Vân Diệp cũng thuộc hệ thống quân đội, đám hoàn khố kia nói chuyện tất nhiên không phải kiêng dè gì, phải thỏa mãn người nhà trước, đó là gốc lập thân, Vân gia bày tửu yến, khoản đãi đám đầu trâu mặt ngựa này.

Rượu ngà ngà, bụng lưng lửng, đám hoàn khố chẳng hẹn mà cùng đặt chén trong tay xuống, nhìn Vân Diệp đợi y lên tiếng, làm xong việc mới uống rượu tiếp được, nhà con đang đợi tin.

- Các vị huynh đệ đều là người nhà cả, tiểu đệ không nói khách sáo nữa, tiểu đệ bị nương nương hại, cầm củ khoai nóng, không cách nào khác, ý chỉ đã ra, tiểu đệ co chui xuống đất cũng phải hoàn thành, nếu không thể diện của quân đội bị tiểu đệ làm mất hết.

- Tiểu đệ nghiền ngẫm mãi, cuối cùng nghĩ ra cách dùng ba vạn quan xây được cung điện, đó là bán quyền quan danh, quyền quan danh không thể bán ra tiền, nếu không bệ hạ sẽ treo đệ lên cột cờ ngay, cho nên đành phải ra tay từ giá cả, chư vị ca ca, chỉ cần sản nghiệp trong nhà có liên quan tới xây dựng cung điện, tiểu địa đều đồng ý. Nhưng lời không hay nói trước, giá cả chỉ có thể cung cấp hai thành so giá gốc, đương nhiên chỉ với vật liệu dùng cho xây dựng cung điện, còn nơi khác kể cả phường Hưng Hóa cũng mua giá gốc, được hay không chư vị ca ca nói một câu.Nếu là cùng một tập thể lợi ích, vậy không cần phân chia thân sơ.

- Bất Khí huynh nói có lý, ba vạn quan sao đủ xây cung điện, chỉ đủ hai thành thôi, nhà ca ca làm sơn, hoàng cung dùng tới, chỉ cần hoàng cung cần, ca ca dù lỗi vốn cũng cung ứng, coi như giúp Bất Khí vượt qua ải khó này, ai tranh với ta, tâm đánh kẻ đó.

Con của Lưu Hoằng Cơ là thế đấy, cha hắn xuất thân lưu manh, trừ nắm đấm ra thì không có cái gì khác.

Rất nhanh đạt thành ý hướng, có hai nhà cùng kinh doanh giống nhau, bọn họ tự thượng lượng phân ngạch mỗi bên, ai cũng vui vẻ.

Chuyện làm xong, gia phó các nhà đem tin tức về, tửu yến tiếp tục, đám hoàn khố uống say lướt khướt, Vân Diệp chỉ nhớ mình bị chúng kéo ra giữa múa, xoay, xoay, xoay, ngoài ra chẳng nhớ gì nữa.

Lại một ngày qua đi, vừa rồi mới mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng trống, trời vừa sáng sao có người lay mình, hôm qua uống say làm Vân Diệp đau đầu khó chịu bực tức đẩy bàn tay kia ra, xoay người chuẩn bị ngủ tiếp.

Lần này không lay nữa mà là vén mi mắn rồi, Vân Diệp phẫn nộ, kẻ nào to gan thế, không biết hôm qua ta uống say à?

Không ngủ được nữa rồi, lồm cồm bỏ dậy chuẩn bị nổi bão tố, ai ngờ lọt vào mắt là Lý Thừa Càn, hai mắt thâm quầng hỏi:

- Một đồng kia đâu rồi?

Vân Diệp hai mắt đờ đẫn, đau khổ hỏi:

- Sáng sớm ngày ra ngươi cả tảo triều cũng không tham gia, chạy tới Vân gia chỉ để hỏi một đồng kia đi đâu à?

- Đúng, hôm qua cả đêm ta không ngủ, nghĩ không ra một đồng kia đi đâu, sáng sớm cửa cung vừa mở là ta đi tìm ngươi.

Lý Thừa Càn vô cùng thành khẩn nói:

- Ngươi không biết hôm qua ta vì làm nhà miễn phí cho nhà ngươi công tác tới khuya, còn uống rất nhiều rượu, giờ đau đầu lắm, phải ngủ.

- Ta biết, tối qua ngươi cùng đám đầu trâu mặt ngựa khiêu vũ cuồng hoan, ngươi còn nhảy kiểu Hồ, xoay tròn trên bàn, áo ngoài cũng cởi, nghe nói lắc mông cực kỳ điệu nghệ, tựa hồ vui lắm. Cuối cùng tiễn bọn họ ra cửa, các ngươi còn đánh tuần đêm, nghe nói sáng sớm hôm nay có quan viên ngũ thành binh mã ti tham tấu các ngươi, vì tị hiềm, ta không lên triều, chuốn đi trước.

Chương 244: Tình cảm và bí mật

Nghe Lý Thừa Càn bổ xung phần trí nhớ bị mất tối qua, Vân Diệp thoáng cái tỉnh táo ngay, ôm chăn ngồi đậy hỏi:

- Ngươi biết bệ hạ sẽ xử lý ta ra sao không?

- Ta tới là để xử lý ngươi đây, phụ hoàng thu lại quyền của các ngươi giao cho ta, nói là một đám bại gia tử khốn kiếp, bảo ta giáo huấn các ngươi một trận, nếu tâm tình ta tốt chửi mắng một trận là xong, nếu tâm tình không tốt, các ngươi ăn đòn, nếu ngươi chọn biệt giam ta cũng không ý kiến, mỗi người bốn ngày thôi mà, ngủ một giấc là xong, dễ lắm.

Tên Lý Thừa Càn này giờ cũng học cái xấu rồi, biết vận dụng quyền lực trong tay uy hiếp người khác, để tâm tình hắn tốt một chút, Vân Diệp nói đáp án:

- Ngươi dùng tiền trong tay chủ quán trừ đi ba rồi tính là hiểu ngay, đừng tính từ đuôi lên đầu, như thế ngươi sẽ bỏ qua con số nhỏ.

- Phụ hoàng đã nói đây là mánh vặt của ngươi, ỷ vào chút thông minh về toàn học lừa người khác, chỉ là trò che mắt, suy từ đầu tới cuối, trong chuyện gì cũng lấy phần tồn tại làm căn cơ, không tồn tại chính là ngươi dùng nhầm lẫn toán học che giấu đi. Giờ xem ra quả nhiên là như thế, sự thực chính là mỗi người bỏ ra chín đồng ba xu, mà không phải là chín đồng đúng không?

- Thái tử điện hạ quả nhiên thông tuệ, vi thần cưỡi ngựa không đuổi kịp.

- Diệp Tử, lần này xây cung điện ngươi đừng hận mẫu hậu được không?

Lý Thừa Càn đột ngột nói một câu làm Vân Diệp lấy làm lạ:

- Diệp Tử, ta là hoàng tử, có một người bạn không dễ dàng gì, có một người bạn như ngươi càng khó, ngươi có gì ủy khuất đều có thể nói với ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi, nhưng đừng hận mẫu hậu ta được không?

Vân Diệp nhìn thái tử:

- Quầng mắt của ngươi không phải vì nghĩ một đồng kia, mà là lo ta hận nương nương mới cả đêm không ngủ ngon, đúng không?

Lý Thừa Càn do dự một lúc rồi gật đầu.

- Vậy ta nói cảm quan của ta về nương nương, ngươi ở bên phán đoán nhé?

Con không nghe lỗi của cha, đó là lời nho gia dạy, Lý Thừa Càn suy nghĩ một lúc rồi vẫn gật đầu.

- Lần đầu tiên ta gặp nương nương là ở nhà Ngưu Kiến Hổ, ta và Trình Xử Mặc trêu hắn, bị hắn truy sát, bỏ chạy khỏi Ngưu phủ không cẩn thận xung đột với nghi giá, bị thị vệ hoàng cung bắt sống, đưa tới trước nương nương nhận phạt. Nương nương không phạt, chỉ bắt bọn ta vào cung học, đó không phải xử phạt, phải gọi là ban thưởng mới đúng.

- Nương nương cho ta ấn tượng rất tốt, ta luôn cho rằng làm mẹ phải như thế, ta không được thấy mẹ, nhưng nương nương cho ta một cảm giác vô cùng ấm áp.

- Về sau ta gặp tỷ tỷ ngươi, không giấu ngươi, tỷ tỷ ngươi trông rất giống một người, chẳng khác gì đúc cùng khuôn, ở thế giới kia nàng là thê tử của ta, cho nên ta mới mất kiểm soát, tiếc là bề ngoài giống nhau, lòng người lại khác. Bề ngoài của tỷ tỷ ngươi là người thân nhất của ta, nhưng linh hồn chứa trong đó khiến ta cực kỳ căm ghét, cho nên ta mới mất lý trí chống đối thái thượng hoàng. Ngươi biết không, khi nương nương quỳ xuống đất cầu xin cho ta, ta thề cả đời này không làm chuyện gì có lỗi với nương nương.

- Chuyện sau này ngươi đều biết, bán móng sắt, nói là nương nương lấy tiền của ta, không bằng nói nương nương bảo vệ ta, ngươi biết đó, lần ấy chúng ta quét sạch một mẻ lưới trên triều.

- Vì có nương nương bảo vệ, nên ta chỉ mang tiếng Trường An tam hại mà không bị tổn hại thực chất nào, ngươi nói ta có hận nương nương không? Còn về phần xây cung điện, đó chỉ là một trò chơi giữa ta và nương nương, thực ra ta có xây được không đều không bị phạt.Nói tới đó Vân Diệp ngừng lại hỏi:

- Thừa Càn, ngươi thấy nương nương bắt chẹt ai ngoài ta không?

- Không có, tuyệt đối không, mẹ ta hiền lương thục đức, tuyệt đối không làm loại chuyện này, dù trong cung có quẫn bách đến đâu, mẹ ta thậm chí không mặc váy dài quét đất, không đưa tay ra xin bất kỳ ai, dù với cữu cữu của ta. Bạn đang đọc chuyện tại

Vân Diệp cười một lúc, nói tiếp:

- Thừa Càn, ngươi còn nhớ khi ta mới bán móng ngựa, ngươi cũng được ít tiền, kết quả bị bệ hạ lấy mất, tiếp đó ta bị nương nương tới bắt chẹt. Điều đó nói lên nương nương không coi ta là người ngoài, coi ta như bậc con cháu không hiểu chuyện, lấy tiền dư trong tay chúng ta là chuyện mỗi bậc cha mẹ đều làm, nương nương không cho rằng đó là bắt chẹt, mà là thiên kinh địa nghĩa, giờ ngươi còn nghĩ ta hận nương nương không?

Lý Thừa Càn cười lớn, tất cả mây đen tan hết, Vân Diệp nhìn ra đó là nụ cười trút đi gánh nặng.

Đang cười đột nhiên hắn dừng lại hậm hực nói:

- Tỷ tỷ ta đúng là ngu xuẩn, nam nhân như ngươi mà không muốn, tỷ ấy muốn nam nhân thế nào? Nếu như ngươi làm tỷ phu của ta thì tốt biết bao. Diệp Tử, nói cho ta biết, thế giới kia của ngươi có phải là Bạch Ngọc Kinh không? Nơi ấy có một người rất giống tỷ tỷ ta, ngươi rất thích nàng?

Lý Thừa Càn vô cùng khẩn trương, hắn luôn muốn biết rốt cuộc có Bạch Ngọc Kinh không?

- Thừa Càn, ta nói cho ngươi biết, ngươi nhớ trong lòng là được, nếu không sẽ mang tới họa sát thân cho ngươi, đúng, Bạch Ngọc Kinh có tồn tại, ta đã tới đó, người ở đó có thể bay lên trời, lặn xuống biển sâu, chỉ tiếc ta không về được nữa.

Lý Thừa Càn cho rằng biết một bí mật cực lớn mà hưng phấn run lên, lắp bắp hỏi:
- Vì sao không về được, chúng ta cùng đi, ta cũng muốn xem.

- Nơi đó có một lý luận kỳ quái, khi người chạy nhanh hơn ánh sáng, có lẽ thay đổi được thời gian, Thừa Càn, ngươi nói xem chúng ta làm sao mới chạy nhanh được hơn ánh sáng.

Cằm Lý Thừa Càn như rớt ra, lâu lắm mớ nói:

- Ai mà biết ánh sáng chạy nhanh như thế nào.

- Ta biết, ngươi chia một canh giờ làm bảy nghìn hai trăm phần, mỗi phần thời gian đó ánh sáng có thể chạy sáu mươi vạn dặm.

Vân Diệp cười khổ:

- Thế chẳng phải vĩnh viễn không thể à? Những người ở đó muốn tới thì sao?

- Muốn tới đây cũng phải chạy nhanh hơn ánh sáng, nếu như có người làm được thật thì hắn thành thần tiên, thành thần tiên rồi ai còn bận tâm có làm hoàng đế hay không, cho nên ngươi yên phận đi, suy nghĩ tới Tiết Duyên Đà, Thổ Cốc Hồ, Cao Lệ, Thổ Phồn còn hơn.

- Diệp Tử, ta hỏi câu cuối cùng, hỏi xong ta đảm bảo sau này không hỏi nữa, cũng không nói khắp nơi, ngay cả phụ hoàng cũng không nói, ta đảm bảo.

- Vậy hỏi đi, đó là câu cuối cùng, về sau ngươi còn hỏi ta sẽ đánh ngươi.

- Người nơi đó có thể bay lên trời, vậy có phải sống được rất lâu.

- Bình thường sống tới bảy tám mươi tuổi, già nhất hình như chỉ có một trăm hai mươi tuổi, già hơn nữa thì ta chưa nghe qua.

Vân Diệp nói thật, thế giới trước kia của y tuy tuổi thọ bình quân nhiều hơn người triều Đường, nhưng tuổi thọ cao nhất chưa chắc đã bằng người triều Đường.

Lý Thừa Càn rất thất vọng với câu trả lời, nhưng hắn vẫn giữ lời thề, không hỏi nữa.

Bất kể bí mật nào giấu trong lòng quá lâu cũng sẽ thành gánh nặng, giờ có người chia sẻ gánh nặng thật quá tốt, Vân Diệp vốn cho rằng sẽ đem bí mật này xuống mộ, hiện khác rồi, Vân Diệp phải có một câu trả lời thẳng thắn, đó là mình thực sự đã tới Bạch Ngọc Kinh, chứ cứ ỡm ờ mãi, người ta sẽ hoài nghi, thậm chí nghi ngờ nhân phẩm của ngươi.

Lời nói dối sẽ không thể duy trì lâu, là ngươi sẽ luôn suy nghĩ, so với việc để họ nghĩ theo hướng không tốt, chẳng bằng nói thẳng ra.

Lời đảm bảo của Lý Thừa Càn chẳng đáng tin lắm, thiếu niên non nớt như hắn mà có thể giữ kín trước mặt hai con quỷ ngàn năm Lý Nhị, Trường Tôn thị mới là lạ.

Hơn nữa sơ hở của mình quá nhiều, nếu hiện không bù đắp sẽ không còn cơ hội nữa.

Chương 245: Bại lộ

- Vậy tỷ tỷ ta phải làm sao, nghe nói tỷ ấy sắp gả tới Lĩnh Nam rồi, đó là do tỷ ấy yêu cầu, lần này thị tộc Lĩnh Nam quy thuận, có rất nhiều đại gia tộc cầu thân phụ hoàng ta, hi vọng huyết mạch hoàng gia tới Lĩnh Nam, có lợi cho ổn định quốc gia, giờ chưa biết tỷ tỷ ta sẽ chọn nhà nào.

Nghe Lý Thừa Càn nói thế, Vân Diệp bỗng dưng thấy đau nhói, nhưng nghĩ tới mình cũng sắp thành thân rồi, liền cố ép cảm giác đó xuống.

- Khi ta ở cùng tỷ tỷ ngươi, nàng thường khuyên ta phải thành rường cột triều đình, vốn ta tưởng nàng khuyên ta phấn đấu tiến bộ, hiện giờ xem ra bản thân nàng ấy vô cùng thích quyền lực, quyền lực trong hoàng cung nàng ấy không nhìn vào mắt, muốn tự mình nềm thử quyền lực.

- Tỷ ấy muốn học nữ nhi của Hán Hoài vương thời Hán, tự nguyện gả cho Hung Nô vương, muốn thông qua quyến rũ Hung Nô vương để khống chế ông ta, qua đó khống chế thế lực của ông ta, tỷ tỷ ta chẳng lẽ muốn gả cho thổ vương Lĩnh Nam sau đó đoạt quyền? Không thể, tỷ ấy là loại người đó thật sao?

- E là thật, ngươi chỉ cần xem lựa chọn của Lý An Lan là biết rồi, nếu nàng ấy chọn gia tộc thế lực lớn, lại ít người, chứng tỏ nàng ấy muốn làm thế, chẳng trách nàng ấy muốn ta tránh xa, sợ ta bị thưởng tổn, thì ra là thế.

Thế giới này chưa bao giờ thiếu thiêu thân lao vào lửa, hiện giờ Lý An Lan chuẩn bị để lao vào lửa, vừa rồi phụ hoàng của nàng quyết định gả nàng cho một người tên Mông Tra, hắn là một thổ vương, khống chế chín núi mười tám trại, thê tử vừa chết, cho nên lớn gan cầu thân với hoàng đế, vốn chẳng có hi vọng gì, thời khắc hoàng đế gật đầu, liền biến thành sự thực.

Lý An Lan chỉ liếc Mông Tra một cái rồi về tiểu lâu của mình, chuyện hôn sự, nàng không có quyền phát ngôn.

Có lẽ từ lúc nàng nói với phụ thân là mình muốn gả thật xa nhà, phụ thân thịnh nộ tùy tiện chọn cho nàng một người, nàng chẳng bận tâm, dù sao đã tùy tiện quen rồi, tùy tiện kiếm một tiên sinh, tùy tiện kiếm một tiểu lâu, tùy tiện để nàng sống trong hoàng cung, tùy tiện cấp cho nàng một thị nữ, giờ tùy tiện kiếm cho nàng một trượng phu thì có hề gì.

Trừ thị nữ ra, chẳng có chuyện gì hợp ý Lý An Lan.

Dã tâm là ngọn cỏ, chỉ cần lộ ra là ai cũng có thể thấy, càng chẳng cần nói tới phụ thân uy trải thiên hạ, mẫu hậu cực kỳ nhạy bén của mình, người mẹ nhu nhược kia của mình chỉ biết trang điểm thật xinh đẹp ngồi trong thâm cung đợi phụ thân hoàng đế tới sủng hạnh, hoàn toàn không nghĩ tới nếp nhăn ở khóe mắt và làn da đã chẳng còn căng mịn nữa, ngày nào cũng ôm hi vọng chờ đợi, luôn luôn thổi nến đi ngủ khi ánh đèn của cung tần khác đã tắt hết.

Đứng ở tiểu lâu của mình có thể nhìn thấy bóng hình cô đơn của mẹ ở cửa sổ, trâm cái đầu cũng thấy rõ. Lý An Lan nhìn thấy phụ hoàng lại tới chỗ ở của hoàng hậu, cho nên mẹ mình hôm nay lại chờ đợi uổng công rồi.

Thấy mẹ đã thổi tắt nến, Lý An Lan nằm ngửa mặt lên trời ở ban công tiểu lâu, hưởng thụ thời gian đẹp nhất trong ngày, dù hôm nay được tin dữ, cũng không khiến nàng bỏ loại hưởng thụ này.

Nàng dùng chín năm đặt tên cho những ngôi sao thấy được, nhưng chúng rất nghịch ngợm, luôn thay đổi vị trí, mấy lần nàng suýt nhầm lẫn.

Đêm nay Quỳnh Quỳnh là ngôi sao sáng nhất, Lý An Lan đưa tay ra chào hỏi nó, nàng còn nhớ rõ Quỳnh Quỳnh là ngôi sao đầu tiên nàng đặt tên, hôm đó tiên sinh giảng tới bốn câu thơ " Quỳnh quỳnh bạch thỏ, đông bôn tây cố. Y bất như tân, nhân bất như cố ", còn nói với nàng, đó là lời đẹp nhất, chỉ cần đọc bốn câu thơ này trước mặt cố nhân, cố nhân sẽ nghĩ tới thân nhân bằng hữu trước kia, mọi thứ sẽ đẹp như ban đầu.

Lý An Lan tin lời tiên sinh, liền vội vàng chạy tới chỗ phụ thân đọc bốn câu thơ này, kết quả phụ thân chẳng nhớ tới mẹ, Tần vương phi xinh đẹp khen nàng đọc thơ hay, còn thưởng cho nàng một cái túi thơm, Lý An Lan quật cường mang nước mắt về chỗ ở của mẹ, nói với mẹ tiên sinh là kẻ lừa gạt.

Từ đó tâm hồn trẻ thơ của Lý An Lan thay đổi rất nhiều, nàng không ngây thơ nhìn nhận sự việc trên đời nữa.

Ngân hà rực rỡ treo bên bầu trời, phát ra ánh sáng tuyệt đẹp, đầu tháng không có trăng, ban đêm có nó là đủ rồi, màn đêm cực lớn khảm đầy bảo thạch long lanh, ngân hà như dây chuyền đẹp nhất, không biết ai có thể đeo nó. Nếu như ai được đeo sợi dây chuyền đó, nhất định sẽ thành mỹ nhân đẹp nhất, chói mắt nhất.

Khóe mắt loáng qua một bóng đen, không cần nghĩ cũng biết là Tiểu Linh Đang, nó lại đeo mặt nạ Côn Lôn nô của nàng để dọa nàng, trò chơi này đã chơi ba năm rồi, mặc dù không mới gì, Lý An Lan chuẩn bị để bị dọa, vì lần nào Tiểu Linh Đang cũng chơi không biết chán.

Tiểu Linh Đang nhào tới, Lý An Lan cổ gắng làm ra vẻ sợ chết khiếp, dễ lắm, chỉ cần há mồm ra, mắt nhắm lại, rồi thét lớn là đủ Tiểu Linh Đang thỏa mãn.

Hai người đùa nghịch một hồi, Tiểu Linh Đang ngoan ngoãn nằm im trên lòng Lý An Lan, cả hai hưởng thụ thời khắc an nhàn hiếm có. Thực ra Lý An Lan cực kỳ hâm mộ Linh Đang, nó luôn có cách để bản thân vui vẻ. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Đọc sách không tốt, nhưng nó có thể thuận miệng đọc ra tên tất cả món ăn trong hoàng cung, nó thích ăn lắm, tiếc là Lý An Lan chẳng có nhiều món ngon cho nó ăn. Tiểu Linh Đang mặc dù hâm mộ cung nữ khác có thịt mà ăn, cũng chỉ là hâm mộ thôi, chảy nước miếng thôi, nó không đòi hỏi.

Nó tự có niềm vui của mình, nhổ một bông hoa, hút lấy mật hoa ngọt ở bên trong, nó có thể ăn hoa hòe suốt ngày không chán, nhưng du tiễn mới là món nó thích nhất, nó thích trêu ong mật béo múp, dù bị ong trích kêu toáng lên cũng không dừng.

Hái được vài quả kim quất từ chỗ mẹ, nó cũng ăn ngon lành, Lý An Lan chỉ cắn một cái, thứ quả chua lè đó làm nàng ê răng suốt cả ngày, còn Tiểu Linh Đang tựa hồ chẳng để ý, chỉ cần ăn được, cái miệng nhỏ của nó sẽ ăn hết.

Lý An Lan bất giác kéo Tiểu Linh Đang vào lòng ôm chặt, đó là toàn bộ thứ nàng có, đó là người nàng có thể dựa vào.

- Công chúa, người thực sự muốn gả cho tên thổ vương từ Lĩnh Nam tới à? Hắn xấu lắm, còn lùn, khiếp nhất là răng đen xì xì, không xứng với công chúa, hay là công chúa gả cho Vân công tử.

- Vân Diệp có gì hay chứ, y và phụ hoàng ta cùng với thái tử là một loại người, phụ hoàng kiêu ngạo lộ hẳn ra ngoài, thái tử cũng thế, chỉ có Vân Diệp kiêu ngạo từ sâu trong tâm khảm. Linh Đang, không nên gả cho nam nhân kiêu ngạo, bọn họ không biết quan tâm tới cảm thụ của nữ nhân, ta thà gả cho một người tốt bình dị, cũng không gả cho một thiên tài kiêu ngạo.

- Vân công tử là người tốt mà, chẳng những làm món ăn ngon cho chúng ta, lần trước nô tỳ không cẩn thận đi tới đông cung, Vân công tử không những không phạt, còn giúp nô tỳ cứu Tuyết Cầu, khi đó Tuyết Cầu bẩn thỉu dơ dáy, ai mà ngờ rửa sạch đi lại là màu trắng. Công chúa, người gả cho Vân công tử được không, nô tỳ nhìn thấy con khỉ Lĩnh Nam kia là lại sợ.- Muộn rồi, Linh Đang à, tháng sau y sẽ thành thân, nếu như không có chuyện va chạm với thái thượng hoàng kia thì còn có thể, hiện giờ phụ hoàng đã hạ chiếu thư, ta chỉ có thể gả cho thổ vương. Có điều chẳng sao, ta sẽ giữ chặt tên ngu xuẩn đó trong lòng bàn tay, tương lai chúng ta cướp lấy toàn bộ chín núi mười tám trại của hắn, chúng ta tự làm chủ, nam nhân không đáng tin, chúng ta phải tự nghĩ cách.

- Nhưng chúng ta chỉ có hai người, không đánh lại được bọn chúng đâu, nô tỳ còn nghe Tiểu Nguyệt nói, bọn chúng là dã nhân, khi đói sẽ ăn thịt người, công chúa, chúng ta đừng tới Lĩnh Nam, sẽ chết đấy, nô tỳ sợ lắm.

***

Côi cút thỏ trắng,

Đông chạy tây ngó.

Áo quý do mới,

Người quý do cũ.

Tiếng khóc thút thít của Tiểu Linh Đang làm lòng Lý an Lan chua xót, mình không có gì hết, trừ cơ thể này để lợi dụng thì còn gì đâu. Nhưng nghĩ tới thân thân đen đúa gầy gò của tên thổ vương đè lên người mình, lông tóc nàng dựng hết cả lên.

Lau đi nước mắt, Lý An Lan nỗ lực để bản thân không nghĩ tới tên thổ vương đó, hướng ánh mắt về sâu trong vũ trụ, ở đó có một ngôi sao tên Đô Đô chớp chớp nhìn nàng, tựa hồ đang cười nhạo nàng mềm yếu vô dụng.

Mạnh mẽ bao nhiêu năm, một đạo ý chỉ của phụ hoàng liền đẩy Lý An Lan vào mười tám tầng địa ngục, mình ngay cả cơ hội đáp trả cũng không có, chỉ đành mặc cho sắp đặt, Lý An Lan không muốn chết, nàng thà sống để đối diện với địa ngục chứ không muốn chết, chết với nàng là biểu hiện của khuất nhục.

Đô Đô vẫn cứ chớp chớp không thay đổi, Lý An Lan vẫn cứ khóc, Vân Diệp nói đừng thấy Đô Đô nhỏ, thực ra nó lớn hơn cả vùng đất chúng ta đang sống, tên lừa gạt, đại lừa gạt.

Tuyết Cầu từ cầu thang bò lên, nép dưới chân Tiểu Linh Đang, Tiểu Linh Đang chưa bao giờ buồn lần đầu tiên không cười, ủ rũ gãi lỗ tai Tuyết Cầu.

Ai quan tâm tới sinh mệnh của ta? Ai bận tâm tới có thể của ta?

Con người vào lúc tuyệt vọng luôn nổi lên oán hận lớn, oán hận này của Lý An Lan biến thành phẫn nộ, nàng nắm chặt tay, đốt xương vì dùng lực quá lớn mà trắng bệch.

Mu bàn tay có một vệt màu hồng nhạt, dài đúng một tấc, trong đầu Lý An Lan đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, có lẽ sinh mạng này không ai quan tâm, nhưng cơ thể này thế nào cũng có người quan tâm.Nàng ngồi bật dậy, từng chút từng chút nhớ lại lai lịch vết thương đó, khi ấy mình đang tập kiếm không cẩn thận để bị thương, vết thương rất sâu, mình chẳng để ý, chỉ lấy khăn tay quấn lại, dù sao ở trong hoàng cung nàng cũng chẳng tìm được ngự y chữa cho.

Vân Diệp vào cung thăm mình nhìn thấy vết thương này không ngờ lại phẫn nộ, lớn tiếng trách mắng mình không biết quý trọng thân thể, cứ thế này sao được. Nói xong liền cưỡi ngựa về nhà lấy thuốc, xử lý vết thương chu đáo, vì không để lại xẹo, Vân Diệp tước tơ thầy thành mấy sợ, dùng kim nhỏ nhất khâu vết thương, khi đó mình khen y thuật của y.

Mình lúc đó cảm động vô cùng, trên đời chưa ai tốt với mình như y, nhưng khi trái tím vừa có chút xao động nhìn y, Vân Diệp chỉ lạnh lùng nhìn mình một cái, đúng thể, chỉ có lạnh lùng, không có tình cảm, không trách móc, tựa hồ y chỉ quan tâm cơ thể này bị tổn hại, còn chẳng hề nhận ra mình đau đớn ra sao.

Một viên trân châu to nhưu mắt rồng, y chẳng hề tiếc nghiền ra thành bột, thêm mật ong, bôi lên vết thương đã liền lại, nói như thế không để lại xẹo.

Khi Lý An Lan nhớ lại tới lúc hai người gặp nhau, tiếng "lão bà" kia lộ ra quá nhiều sơ hở.

Lý An Lan cởi áo, ngay cả nội y cũng cởi, cứ thế trần truồng đứng trên ban công, Tiểu Linh Đang đang khóc cuống quít mặc y phục vào cho công chúa, Lý An Lan tránh đi, ưỡn bầu ngực nảy nở hỏi:

- Linh Đang, đừng sợ, ta không đi, ta chỉ muốn hỏi ngươi, cơ thể ta có đẹp không?

Ngọn gió đêm xuân thổi tung mái tóc dài của Lý An Lan, bầu ngực cao vút cứ thế lộ ra trong bóng đêm, sợi tóc lượn quanh hai viên ngọc hồng run run trong gió, vòng eo nhỏ nhắn vừa vòng tay, bờ mông tròn trịa, cặp chân dài thẳng tắp, làm Tiểu Linh Đang nhìn đỏ cả mặt.

Lý An Lan phì cười, nhưng đôi mắt lạnh giá như băng, để Tiểu Linh Đang khoác áo ngoài lên cho nàng, nàng vuốt ve mái tóc của Tiểu Linh Đang:

- Hiện giờ phiền tới của cơ thể này đã không phải của chúng ta nữa, mà là của một người khác, ta tin y dù có giết chết tên thổ vương kia, cũng không để bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào cơ thể này đâu.

….

Vân Diệp rất bận, y chỉ có thể thoát thân khi sắp xếp xong hết mọi việc, Lý Khác đã tích lũy đủ kinh nghiệm xây nhà, bảo hắn tìm những học sinh cùng chí hướng lập thành một quần thể, tin rằng sẽ có hiệu quả tốt hơn.

Cho nên Vân Diệp sau khi đem bản vẽ phường Hưng Hóa ném cho hắn rồi thì không để ý tới nữa, nhà ở phường Hưng Hóa so với tiểu lâu của thư viện trừ khác biệt nhỏ về kết cấu thì chỉ thêm thiết kể cảnh quan bên ngoài, có Ly Thạch tiên sinh tọa trấn, Vân Diệp còn có gì không yên tâm, nhân lực Vân gia thuê đã bắt đầu dọn công trường rồi.

Phiền phức là ở hoàng cung, người ra vào mỗi ngày bị khống chế nghiêm ngặt, mỗi người một yêu bài, nếu không có mà tùy tiện đi vào sẽ bị kéo ra nha môn trị tội, ra vào thủ tục rườm rà, phí rất nhiều thời gian, Vân Diệp rất lo không biết có thể làm xong đúng kỳ hạn không. May sao nơi đó vốn một ngọn đồi nhỏ, Công Thâu gia sớm tính tới công trình to lớn, nên suy tính làm sao cho tiết kiệm được chút nào hay chút ấy vì Vân gia.

Công Thâu giáp là công đầu, sau khi làm rõ tính chất đất của ngọn đồi, rất hài lòng thiết kế của nhà mình, ngọn đồi đó có thể tận dụng được. Là chuyên gia, ghét nhất là có người nói này nói nọ, mà Vân Diệp lại vừa vặn đóng cái vai không vẻ vang này, lúc thì chê công trường quá loạn, giỏ đặt đất vứt khắp nơi, không an toàn, khi lại chê công tượng làm việc lại để mình trần.

Sau khi mọi người nhịn một canh giờ, Vân Hầu tài ba bị mời ra khỏi công trường, theo lời Công Thâu Giáp là:

- Chúng tôi biết tấm lòng của Vân hầu rồi, nghe nói chợ Trường An hôm nay náo nhiệt lắm, sao Vân hầu không tới xem?

Vân Diệp biết mình ở đây là dư thừa, nhưng y không dám rời hoàng cung, thương nhân toàn Trường An đều đợi y bên ngoài, nghe Lão Trang báo về ngay cả Hồ tử cũng có.

Đại tài chủ cứ ngậm miệng phát tài, không để ý tới mấy nghìn thương hộ Trường An vất vả, xây dựng cung điện cho bệ hạ bằng cái gì chỉ có cửa hiệu của quân quý được lợi, bách tính bình dân phải ở bên nhìn?

Có lợi phải chia đều, bệ hạ không phải bệ hạ của huân quý các ngươi, cũng là bệ hạ của bọn ta, vì sao chiêu bài hoàng gia chỉ cho phép các ngươi dùng, nhà huân quý có thể bán hàng hóa cho bệ hạ với hai thành giá, vì sao chúng tôi không được, chúng tôi không cần một xu nào, chỉ cần dùng chiêu bài hoàng gia sẽ mang miễn phí tới.

Lý Thừa Càn nhìn đám người đông nghìn nghịt ngoài hoàng thành cười ngã lăn ra, lật đật chạy về Thái Cực c ung, đem ngọn nguồn kể cho Lý Nhị và chư vị đại thần, triều đường lập tức nháo nhào.

Đám quan văn vừa rồi còn nghiêm nghị đàn hặc Vân Diệp bất chấp thể diện hoàng gia, tự ý đem danh nghĩa hoàng gia ra cho thương gia dùng, là sự tổn hại lớn tới uy danh của hoàng gia, kết quả bị đám huân quý có lợi ích liên quan bác bỏ hoàn toàn. Đang định nổi giận thì nghe thấy chuyện thú vị này, kẻ nào kẻ nấy ngậm miệng hết.

Bách tính tranh nhau muốn xây cung điện miễn phí cho hoàng gia, đó là chuyện chưa từng có trên lịch sử, bất kể xuất phát điểm của bọn họ ra sao, bằng vào tâm ý đó đủ nói hoàng thất Lý Đường rất được lòng người, còn đàn hặc cái gì nữa, không thế miệng hoàng đế bệ hạ sắp cười tới mức không khép lại nổi à? Đám huân quý hớn hở ra mặt, quan viên công bộ mặt như tro tàn, cứ như thế này thì Vân Diệp không cần dùng tới ba vạn quan cũng xây được một cung điện hùng vĩ.

- Ồ, nếu đã là loạn do Vân Diệp gây ra thì để tự y xử lý, lòng tốt của bách tinh không thể làm trái, mấy ngày trước trẫm có nói nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, vậy cung điện này xây xong gọi là Vạn Dân diện, để biểu dương lòng muôn dân, thái tử thay trẫm cảm tạ thâm tình của bách tính.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau