ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Ai vô sỉ hơn

Có thể nhìn ra Bùi Anh nói thật, chỉ một câu nói dùng ba lần thích để chứng minh mình thích chỗ này. Vân Diệp vỗ vai hắn rồi đóng cửa lại rời đi. Cơm nước của hắn tới từ nhà ăn nhỏ, giống đồ ăn Lý Thái, Lý Khác ăn, cũng qua kiểm nghiệm Vân Diệp không muốn hắn chết không rõ ràng ở đây.

Lại leo lên tháp nước hỏi Lý Thái:

- Biểu ca của ngươi đi mấy lượt rồi?

- Sáu lượt, có điều hình như hắn chưa định từ bỏ, hiện giờ ngồi trong quán của Anh Nương ăn cơm, lấy đủ tinh thần rồi lại tiếp tục.

Lý Thái thích nhất chính là loại dạy bảo nhân tính hóa này, dùng người thật để biểu diến sự vật phát triển là điều hắn thích nhất.

Đột nhiên hắn hỏi:

- Diệp Tử, nếu như ta không thể phá mê cung này, ta đục xuyên tường hoặc đào địa đạo vào thì sao?

- Ồ, sao ngươi không thử, Đậu Yến Sơn rõ ràng thông minh hơn ngươi, vì sao hắn không chọn hai cách đó, đừng nói đục tường, xung quanh thư viện đâu có quây kín, hắn tìm đâu chẳng có chỗ vào thư viện, vì sao vắt óc nghĩ cách phá mê cung? Nghĩ kỹ rồi hẵng nói.

Công Thâu Mộc đột nhiên mở mắt ra nói:

- Tiểu Thái, ngươi đừng nghĩ tới đào địa đạo hay đục tường nữa, cả hai là con đường chết, lúc làm nó ta đã nghĩ tới vấn đề này rồi, chỉ cần làm đổ một bức tường, tất cả tường sẽ đổ, cho nên ai đục tường kẻ đó sẽ chết, hơn nữa vật liệu xây tường là đá làm nhà dư, công cụ thường không làm nổi đâu, trừ khi dùng chùy công thành mới được, còn về phần đào địa đạo, tự mình nghĩ đi.

Vân Diệp liếc nhìn Công Thâu Mộc, ông gia này có vẻ quan tâm tới Lý Thái lắm, xem chừng có xu thế nhận hắn làm quan môn đệ tử.

Lý Thái không nói gì, cúi đầu trầm tư.

Đậu Yến Sơn lại lần nữa uổng công vô ích, mỗi một ngã rẽ hắn đều để lại dấu hiệu, đi hết mọi con đường, không bỏ qua chỗ nào, mỗi lần hắn tưởng tìm được con đường chính xác thì đón hắn lại là đại môn thư viện. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Mệt mỏi ngồi ở đại môn ăn rượu nếp hộ vệ mang cho, thấy hộ vệ thư viện mặt thương hại, hỏi:

- Đã có ai phá được cơ quan này chưa?

- Bẩm công tử, ngay trước khi công tử tới, hầu gia nhà tại hạ vừa đi qua, còn đem theo một người.

Hộ vệ thư viện hỏi sao trả lời vậy:- Hầu gia nhà ngươi mất bao lâu qua được?

Đậu Yến Sơn biết người đem theo kia nhất định là Bùi Anh, hắn không bận tâm, giờ hắn chỉ muốn biết Vân Diệp phá cơ quan mất bao lâu.

- Hầu gia tổng cộng đi ba lần, lần thứ tư mất một tuần hương.

Thủ lĩnh hộ vệ Đậu gia rống lên:

- Công tử, y là viện phán thư viện, đương nhiên biết cơ quan ở đâu, người không biết gì về nơi này, tất nhiên mất nhiều thời gian, chúng ta mặc xác cái trận thối tha đó, cứ xông vào xem y làm được gì?

Lời chưa dứt Đậu Yến Sơn tát ngay cho một cái, còn chưa đợi tên thủ lĩnh hộ hộ vệ hiểu ra đã nói với những hộ vệ khác:

- Thư viện này tên đầy đủ là " thư viện hoàng gia Ngọc Sơn", nói cách khác, đây là nơi của hoàng gia, còn dám nói lung tung xử theo gia pháp.

Cả đám thất kinh, gia pháp không phải ai cũng hưởng thụ được, nhẹ thì rách da nát thịt, nặng thì đứt gân gãy xương, đó là nguyên nhân vì sao mấy nghìn nhân khẩu Đậu gia rất ít hoàn khố. Tiểu công tử do được lão tổ tông trong quà yêu chiều quá mức, mọi người đành nhắm một mắt mở một mặt bỏ qua, nên tạo thành tính ngang ngược, cuối cùng rước lấy thảm họa. Hiện giờ nghe Đậu Yến Sơn cảnh cáo, tất nhiên khom người vâng dạ.

Hộ vệ thư viện lại nói:- Vị đại ca vừa rồi ăn đòn không oan, hầu gia nhà tại hạ hôm qua mới về, hôm nay lần đầu tới thư viện, Công Thâu tiên sinh chuẩn bị làm khó hầu gia một chuyến, tất nhiên không đem bí mật nói ra, ngay tại hạ cũng bị Ngụy vương điện hạ cảnh cáo nghiêm khắc, không cho tiết lộ chút tin tức nào. Tại hạ dám dùng đầu đảm bảo, hầu gia không biết chút gì, không tin công tử có thể đi hỏi Lý Cương tiên sinh, lão nhân gia người chính trực nhất, sẽ không lừa các vị đâu.

Chút nghi ngờ của Đậu Yến Sơn bị câu nói này của hộ vệ thư viện xua tan, hắn có thể hoài nghi học vấn của Lý Cương, nhưng không hoài nghi nhân phẩm của ông ta, nhân phẩm cả hoa giáp rèn nên rất chắc chắn.

Đậu Yến Sơn đột nhiên nhớ ra mình vì sao tới đây tỉ thí cơ quan học gì chứ, chỉ cần vào hoàng cung xin một đạo ý chỉ của thái thượng hoàng, Vân Diệp dù gan to bằng trời cũng không dám cản trở.

Giờ thì phiền rồi, hiện mà tới hoàng cung chắc chắn Vân Diệp nói với cả Trường An là Đậu gia không phá nổi trận pháp của thư viện, chỉ biết ỷ vào cường quyền, còn có cái gì gọi là hào môn thi lễ truyền gia, mấy nghìn năm truyền thừa chỉ truyền lại dùng thế ép người.

Hỏng rồi, từ giây phút mình bước qua đại môn là tính chất sự việc đã biến đổi, nhà mình từ bên bị ức hiếp đã biến thành tới thư viện đập phá, khiếu chiến học vấn của thư viện.

Mình từ lúc xuất hiện tới lúc tiến thoái lưỡng nan hiện giờ là đâm đầu vào cái bẫy người ta đã sắp đặt trước, nực cười mình còn tưởng chẳng qua chỉ là vở hài kịch nhỏ, lật tay là có thể phá mê trận của thư viện, ai ngờ tốn hai canh giờ mà không có chút manh mối nào, mình không thể vào được thư viện, tòa đại môn này sẽ là tảng đá lớn trên con đường báo thù của Đậu gia.

Hối lại thì đã muộn rồi, thư viện lại phá một đoạn tường vây cách đó không xa, một đám học sinh xúm quanh, vây kín Đậu Yến Sơn, mồm năm miệng mười hỏi rốt cuộc hắn có phá được mê trận không, mình đã đặt cược cả rồi.

- Biểu ca, huynh có phá được trận không, ta đã đặt năm trăm phiếu ăn cược huynh thắng, ngàn vạn lần đừng thua, nếu không nửa tháng sau đệ chỉ có bánh bao mà gặm thôi.

Lý Thái dùng ánh mắt sùng bái nhìn biểu ca của mình, dáng vẻ bỉ ổi:

Nghe tiếng vó ngựa đằng sau là Đậu Yến Sơn biết mình thua rồi, người cưỡi ngựa chẳng cần nói cũng biết tới Trường An rêu rao chuyện này, hắn không bao lâu nữa toàn Trường An đều biết Đậu gia khiêu chiến Ngọc Sơn thư viện, còn về thảm kịch của tiểu đệ mình sẽ không ai nhắc tới nữa, thế gian chẳng qua thêm một tên thái giám thôi mà, đâu kích thích bằng gia tộc vạn thế khiếu chiến thư viện Ngọc Sơn mới toanh.

Đậu Yến Sơn nắm chặt tay, đốt ngón tay trắng bệch, hắn cắn răng nói:

- Đậu gia nhất định phá giải mê trận, băm thây hung thủ hại tiểu đệ nhà ta, Đậu Yến Sơn tài nông học cạn, tự nhận không thể giải mê trận, ta không tin một cái mê trận nho nhỏ ngăn được con đường báo thù của Đậu gia, Bùi Anh ngươi nghe đây, hôm nay cho ngươi thở thêm một ngày, mai ta lại tới.

Nói xong gạt đám đông cưỡi ngựa chạy về Trường An:

Vân Diệp từ trong quán của Anh Nương chui ra, vẻ mặt u ám nhìn bóng lưng Đậu Yến Sơn, đại gia tộc không thiếu nhân tài, nói một câu đã dồn thư viện vào góc chết, trên đời không có mê trận nào không giải được, đó là kiến thức phổ thông, Đậu Yến Sơn tự nhân thua, nhận một cách quan minh lỗi lạc, còn nói rõ không phải mình đố kỵ học thức của thư viện, mà vì thư viện bao che hung thủ hại người, Đậu gia mới phải ứng chiến, tới khi đó thư viện không còn kiếm cớ nào ngăn cản họ báo thù rửa hận được nữa, kế hoạch của Lý Nhị sẽ hỏng bét, dù Vân Diệp không biết kế hoạch của Lý Nhị là gì.

Liệu ta có nên đổi "ba người đồng hành ắt có thày ta" đổi thành tám số đáng yêu một hai ba bốn năm sáu bảy tám không nhỉ? Mật mã tám số, muốn dựa vào cách thủ công phải giải thì Đậu gia phải truyền thừa thêm hai đời nữa mới được. Vân Diệp cảm thấy mình rất vô sỉ, ít nhất hiện giờ rất vô sỉ.

Chương 222: Già mà không chết sẽ thành tinh

Quan tâm tới chính trị thời sự là đặc điểm chung của nhân sĩ kinh thành, Trường An nếu không có đề tài oanh động mỗi ngày thì sao xứng là tòa thành đứng đầu thiên hạ.

Trước khi trống dọn đường vang lên, tin tức Đậu gia đại chiến Ngọc Sơn thư viện đã thay thế tin hôm qua lễ bộ thượng thư Lưu Nguyên Lãng bất hạnh thượng mã phong liệt nửa người thành điểm nóng mới.

Tin đồn có cánh, chỉ cần có cái khe hở nhỏ là nó lốn lách vào, mới đầu không sai biệt là bao, đều nói thư viện Ngọc Sơn và Đậu gia vì Bùi Anh mà nổ ra tranh chấp, lão tổ tông Đậu gia không chịu bỏ qua v..v..v., vì sau vì cái tên Bùi Anh quá nữ tính, mau chóng thành lão tổ tông Đậu gia người gia mà tâm chưa già, vì một hồng nhan Bùi Anh không ngại tranh giành với Lam Điền hầu của thư viện Ngọc Sơn, một già một trẻ quyết định đại chiến ở Ngọc Sơn.

Hồng nhan sánh với thiếu kiệt tất nhiên là tương xứng, tự nhiên xen vào ông già bát tuần da gà tóc trắng định hoành đao đoạt tình, dưới tin đồn như thế, lòng dân ngả về đâu khỏi nói cũng biết.

Đậu Yến Sơn về Trường An lập tức biến tiến triển sự việc báo cho trưởng bối trong nhà, bị chửi mắng té tát, nhận mười gậy gia pháp, tập tễnh từ nhà thờ tổ đi ra liền nghe được tin dữ kinh động, xách đao bất chấp mông bị thương, muốn tới thư viện tìm Vân Diệp liều mạng.

Lão tổ tông Đậu gia đức cao vọng trọng mấy chục năm, giờ bị người ta trực tiếp hạ xuống mức ngang hàng với Vân Diệp, một là bậc huân quý tuổi cao đức thiện, một là tên lưu manh mới nổi, đứng đầu Trường An tam hại không phải là lưu manh thì là cái gì. xem tại TruyenFull.vn

Bị phụ thân Đậu Hoài Đức ngăn lại, đoạt lấy đao trong tay hắn, ném cho hộ viện rồi xoay người tới đại đường, chỉ nói hai chữ:

- Đi theo.

Ngoan ngoãn theo phụ thân tới đại đường, nhìn thấy lão tổ tông đang cười nói vui vẻ:

- Lão phu cả đời cẩn trọng, tới già vào chốn hoa cỏ, không tệ, chẳng có gì cả, chỉ cần là nhân vật có hạng ở Trường An, ai chẳng có vài tin đồn chuyện xấu khoác lên trên người, mấy ngày trước lão phu nghe vài vị lão hữu nối nhau qua đời, trong lòng hối hận lắm, tương giao thân thiết như vậy, sao không làm vài chuyện thú vị khiến người ta hồi tưởng? Nhớ lại chỉ có bóng đao ánh kiếm và thơ ca họa, không khỏi nhạt nhẽo. Nay Lam Điền hầu giúp lão phu bù vào phần phong hoa tuyết nguyệt, trong lòng không nuối tiếc nữa.

- Đậu gia thanh danh quá tốt, vậy là không ổn, cả nhà lớn như thế không có vài đứa bại gia tử sao mà được, đám Yến Sơn cứ thường tới chỗ hoa cỏ cũng không sao, giúp Đậu gia tuyên truyền một chút, Đậu gia không chỉ có tiên sinh đạo học, cũng có nhã sĩ phong lưu.

Đậu Yến Sơn quỳ sụp xuống, vừa khấu đầu vừa nói:

- Tôn Nhi không dám nữa, mong lão tổ tông xử nhẹ.

Ông cụ úi da một lúc mới đứng dậy được, đám con cháu bên cạnh không ai dám đỡ, ông ta chưa bao giờ cho ai đỡ, lần trước có đứa nhi tử làm thế, bị đày tới sa mạc làm Hổ tử rồi, từ đó trở đi ngoài lão phó bảy mấy tuổi bên cạnh, không ai dám đỡ ông cụ.

Đi tới bên cạnh Đậu Yến Sơn, thở dài:
- Gia gia không có ý trách cháu, Đậu gia thực sự cần một số đứa hoàn khố, Tam Thập Lang do gia gia cố ý để nó phóng túng đấy, chỉ là không ngờ vì thế rước lấy đại họa, hại Tam Thập lang đáng thương của ta.

- Phụ thân, Bùi gia khinh người quá lắm, Lam Điền hầu tự coi mình quá cao, đều không coi Đậu gia ta vào mắt, theo hài nhi thấy, Đậu gia ta nên dùng uy gió mạnh quét lá, nhanh chóng tiêu diệt hai nhà đó, nếu không thanh danh Đậu gia ta mất hết.

Đậu gia lão tâm Đậu Hoài Ân đứng dậy nói:

- Lão tam không được.

Lão đại Đậu Hoài Nghĩ vội ngăn cản.

- Hoài Ân đừng gấp, báo thù rửa hận tuy quan trọng, nhưng không hơn cơ nghiệp Đậu gia, Tam Thập lang là nhi tử của con, cũng là tôn tử của ta, người Đậu gia không có lý nào chết uổng, con đích thân đưa Tam Thập lang lên đường, lão phụ sao không biết đau khổ trong lòng con, nhưng cái nhà này vẫn phải truyền thừa, khổ cho con rồi.

Đậu Hoài Ân quỳ trên mặt đất khóc rống lên, Đậu Hoài Nghĩ và Đậu Hoài Đức dìu ông ta ngồi lên giường.

- Yến Sơn, cháu tới thư viện Vân Diệp nói sao? Kể cho ngọn ngành, một chữ cũng không được che giấu.

Ông cụ nghiêm khắc nói:
- Tôn nhi không gặp được Vân Diệp, chỉ nghe gác cửa nói một câu.

- Câu gì?

- Hầu gia nói người không có ở đây, chỉ có mỗi câu đó, về sau tôn nhi tự cho rằng mình phá được cơ quan của bọn họ, ai ngờ đi sai một bước, lọt vào bẫy của Vân Diệp, tôn nhi vô dụng, xin lão tổ tông giáng tội.

Quần Đậu Yến Sơn nhuốm đầy máu tươi, vẫn quỳ trên mặt đất không dám nhúc nhích:

- Hầu gia nói người không có ở đây? Thú vị đấy, nói cách khác giữa hai nhà Đậu Bùi, Vân Diệp không chút do dự đứng về phía Bùi gia, y bị ngốc sao? Bùi Tịch cũng không dám bao cho Bùi Anh, Vân Diệp lấy đâu ra cái gan đó, với cái nhà nhỏ toàn phụ nữ đó, không chịu nổi một đòn của Đậu gia ta, y dựa vào cái gì?

Ông cụ ngay từ đầu đã không coi Vân gia vào đâu, Vân Diệp với ông ta chỉ là con bọ ngựa, giờ bọ ngựa múa chân tay muốn chặn cái xe của Đậu gia, nhìn thế nào cũng là tìm được chết, y lấu đâu ra lá gan đó, hay là người khác cho y mượn?

- Lão Đại, giao dịch với Tiết Duyên Đà tạm dừng đi, đồ sắt, vải vóc, tơ tằm dừng hết, vi phụ cảm thấy chuyện này không đơn giản, lần trước thái thượng hoàng đã có ý cảnh cáo rồi, ta luôn nghĩ nhà nhiều người, thêm một thương lộ là thêm một đường sống, trong nhà cũng dư dả hơn, không để chi phụ chết đói, giờ xem ra lão phu tham quá rồi, thiếu niên giới sắc, trung niên giới nộ, lão niên giới đắc, lão phu có lòng tham, chẳng lẽ đó là nguyên nhân Đậu gia gặp cảnh khó khăn này.

Căn dặn chuyện trong nhà xong, ông cụ lại hỏi Đậu Yến Sơn:

- Cháu là người trẻ, hẳn đã tiếp xúc với Vân Diệp, ân tượng về y ra sao?

- Bẩm lão tổ tông, Vân Diệp thông minh hơn người, học thức uyên bác, chuyện nam thiên bắc địa đều có thể nói lưu loát, rõ ràng mang dấu ấn danh môn, y có hơi cổ hủ, cũng hơi vô lại, nhưng luận phẩm chất là người tốt nhất trong đám thiếu niên, rộng lượng, tự tin, coi tiền tài như rác, nhưng lại yêu tiền tài như mạng, có bản lĩnh của Đào Chu Công, cũng có bản lĩnh bại gia hàng đầu, hài nhi một lần nghe bằng hữu giảng, Vân Diệp có lần say rượu ngông cuồng hô:" Trời sinh ra ta ắt sẽ dùng, ngàn vàn tiêu hết lại có ngay", hài nhi gần như bị khuất phục bởi câu này.

Đậu Yến Sơn không có chút thù hận nào, đánh giá Vân Diệp cho ông cụ nghe.

- Một thiếu niên tuấn kiệt như thế mà không nhìn rõ thế cục à? Cố tình chắn trước mặt Đậu gia là có ý gì? Giờ nhớ lại câu "hầu gia nói người không có ở đây", trong đó có một nụ cười khổ bất đắc dĩ. Hoài Nghĩa, Hoài Đức, Hoài Ân, ba đứa lấy tinh thần đi, Đậu gia phải đón nhận mưa gió chưa từng có rồi.

Lão tổ tông đúng là lão tổ tông, Vân Diệp chỉ lộ ra chút khó chịu là bị ông ta nắm bắt ngay được, Đậu gia sáng đèn cả đêm, trời vừa mới sáng mười mấy thớt khoái mã đã rời Trường An đi khắp nơi.

Lưới đã giăng, Lý Nhị là con nhện lớn ngồi ở giữa cái lưới, bất kỳ chút động tĩnh nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ông ta, mười mấy thớt khoái mã rời đại môn Đậu gia lập tức truyền tới ông ta, nhìn mấy tờ giấy trình lên, ông ta chỉ làm một cái động tác chém đầu, Hồng Thành liền khom người rời đi.

Chương 223: Chỉ tại trăng sáng gây họa

Vân Diệp gặp Hồng Thành ở cửa cung, vừa định nói với hắn vài câu, ai ngờ Hồng Thành chạy như lửa đốt đít vậy, miệng còn nói lung tung:

- Đợi huynh đệ về chúng ta tới Yến Lai lâu ăm dưa.

Tốt nhất là đừng gặp, nếu không ngươi sẽ biết dưa không dễ ăn, thằng chó dám lấy dưa ra trêu lão tử nhé, từ khi đại nhi tử của Lý Tích mặt mũi sưng vù chạy khỏi Yến Lai lâu chưa từng có ai dám nhắc tới thứ này với Vân hầu, Vân hầu đặc biệt nhạy cảm với dưa.

Thị vệ cửa cung mặt tươi cười xem yêu bài của Vân Diệp, rất cẩn thận, dù bọn họ quen tới mức không quen hơn được nữa vẫn xem yêu bài mấy lượt. Vân Diệp bực tức nói với tên thị vệ cẩn thận nhìn mặt ý:

- Cái mặt này của lão tử hai năm qua ngươi nhìn chưa chán à?

Thị vệ cười bồi:

- Vân hầu đừng nóng, mấy ngày qua tính khí bệ hạ không tốt, đám tiểu nhân càng thêm cẩn thận, tiểu nhân còn nghe nói hầu gia có thể xé da mặt người khác đeo lên mặt mình, hóa thân vô vàn, gần đây tiểu nhân sắp bệnh rồi, cứ thấy chư vị đại nhân đi qua trước mặt mình là thế thân, hay làm phiền đại giá hầu gia xem bệnh hộ?

- Xéo! Ngươi trừ chứng thận hư ra thì không có bệnh gì cả, lần sau lão tử chuyên môn đeo da mặt ngươi chạy tới ngự mã giám, giết con Lạc Phiêu Mã mà bệ hạ thích nhất, để ngươi chịu tội, chừa thói nói lung tung.

Chuyện mặt nạ da người chỉ kể với Lý Thái, thằng khốn đó nhất định đem đi dọa thị vệ hoàng gia, nhất là nói Vân Diệp là đối tượng trọng điểm, chỉ cần là chuyện làm Vân Diệp không vui là hắn làm hăng hái.

Đi vào cung không phải gặp Lý Nhị, Vân Diệp sợ gặp ông ta, lần nào gặp là xui xẻo lần đó, lần này chưa gặp đã xui xẻo, quyết định tránh xa ông ta, trước tiên đi thăm mẫu nghi thiên hạ, sau đó tìm thái thượng hoàng, xem có thể trả nợ cho ông ta không, nợ không nổi! Trả tới bốn lần rồi, bao gồm cả nhóm nhà tốt nhất, sao vẫn nợ bảy lượng vàng, phải đi hỏi xem ông ta có biết đếm không, không biết cho tới thư viện để con nít thư viện nó dạy cho.

Trương Tôn thị ngồi dưới ánh mặt trời thêu gì đó, sao bụng lại to lên rồi? Vân Diệp nhớ bà sinh Lý Trì chưa được một năm mà.

Hoạn quan dẫn đương nói nhỏ:

- Khởi bẩm nương nương, Lam Điền hầu tới rồi.

Vân Diệp luôn thấy Trường Tôn thị rất ưa nhìn, nhìn bề ngoài thế nào cũng không giống đã sinh ba đứa con, nếu Vân Diệp nhớ không nhầm, lần này trong bụng hẳn là một vị công chúa.

- Vi thần Vân Diệp bái kiến nương nương, xa cách nửa năm phong thái nương nương vẫn như xưa, thật đáng mừng.

Vân Diệp vội đi tới nịnh bợ:

- Ngươi đang chê cười bổn hậu lại có thai chứ gì?

Trường Tôn thị đại khái đầu óc có vấn đề, một câu nịnh bợ mà bà ta cũng nghe ra được ác ý của mình à?

- Nương nương cớ gì nói lời ấy, tiểu thần sợ quá.

- Người khác có thể thật lòng, ngươi nói không đúng lòng, tưởng ta không biết à?

- Nương nương, oan chết thần rồi.

Trường Tôn thị đặt đồ thêu xuống, được thị nữ đỡ dậy, nói với Vân Diệp:

- Cùng ta ra hoa viên đi dạo, lát nữa bệ hạ sẽ gặp ngươi.

- Vi thần tới thỉnh an nương nương, không phải tới gặp bệ hạ, bệ hạ ngày trăm công ngàn việc, nhân vật nhỏ như thần không làm phiền thì hơn.

Vân Diệp hiện ngán Lý Nhị tới tận cổ rồi, triều đường lắm danh thần dũng tưởng như thế không dùng, lại đẩy mình ra sân khấu, lần này không cẩn thận chút thôi Vân gia có nguy cơ làm tổ chim vỡ.

- Ngươi bất mãn với bệ hạ à?

Trương Tôn thị luôn thế, lúc nào cũng bóp méo lời người khác.

- Vi thần đâu dám, lôi đình vũ lộ đều là thiên ân, thần là tay chân của bệ hạ, tất nhiên phải xung phong hãm trận vì bệ hạ, từ khi mặc quan phục vào là thần có giác ngộ ấy rồi, nương nương quá lo.

Vội giải thích, thần tử oán hận quân vương là đại kỵ:

- Lôi đình vũ lộ đều là thiên ân? Câu này mới mẻ đấy, giống lời ngông cuồng " trời sinh ra ta ắt sẽ dùng, ngàn vàng tiêu hết lại có ngay", một là trung thành son sắc, một là ngông cuồng bấp chấp, Vân Diệp, đâu mới là ngươi.

Trường Tôn thị thưởng thức vườn hoa trơ trụi, không có hoa để hái, chỉ đành ngắt một phiến lá, vờ vịt ngửi một cái rồi ném đi, tiếp tục truy hỏi Vân Diệp:- Lời sau khi say mà nương nương cũng tin à, thần luôn một dạ trung thành, vì giang sơn Đại Đường thân có chết cũng không hối tiếc.

Trường hợp nào nói lời đó, thi thoảng biểu thị lòng trung thành là bài học bất buộc của thần tử, kẻ nắm quyền khoái món này, Vân Diệp được Lý Cương giáo dục lâu như thế nên học được rồi.

- Trung thành là tốt, như vậy mới sống lâu được. Gia tộc mới có thể hưng vượng, con cháu mới có thể duy trì muôn đời, Vân Diệp, thần tử khác nói thế ta rất thích, sao ngươi nói thế ta thấy không tự nhiên.

Hai hàng mi liễu của Trường Tôn thị sắp dựng lên rồi, răng nghiến ken khét, đó là dấu hiệu sắp nổi giận, trước mặt Vân Diệp, bà ta không bao giờ che giấu tính tình của mình. Chuyện mừng giận không lộ ra mặt với bà ta mà nói không khó chút nào, phải biết rằng sau sự biến Huyền Vũ môn, lệnh thanh tẩy hoàng cung xuất phát từ cái miệng nhỏ hồng nhuận kia, hơn trăm cái đầu rụng xuống mà mặt thản nhiên, một câu nói của Vân Diệp sao có thể khiến bà ta mất kiểm soát?

Không mang chút hàng ra là không được rồi, Vân Diệp vái dài:

- Vi thần sinh ra là người Đại Đường, chết làm ma Đại Đường, dù đầu thai chuyển thế cũng hi vọng là người Đường, tại thảo nguyên vi thần nhìn thấy tướng sĩ tử nạn lòng đau như cắt, hận mình vô dụng, không cứu được tính mạng của bọn họ. Đại tổng quản mạo hiểm giá lạnh, tập kích Hiệt Lợi, mấy ngày đợi tin, thần ăn không ngon ngủ không yên. Đại doanh mấy lần gõ chuông, thần đều tưởng tin đại quân quay về, khoác áo chạy ra ngoài định hoan hô, ai ngờ vẫn không có tin tức. Chỉ có vầng trăng trên trời hơi lệnh đông một chút.

- Nương nương có biết thần khi đó chỉ mong có đôi cánh bay tới Âm Sơn, dày vò chờ đợi với vi thần còn thống khổ hơn kịch chiến trên chiến trường. Vi thần cứ đi tuần tra hết lượt này tới lượt khác, đó không phải là chức trách của vi thần, nhưng vi thần làm suốt mười ngày, Trương Công Cẩn nói nếu thần còn dám tranh việc của ông ta, sẽ hạ lệnh giam thần, nói thần là kẻ nhàn nhã mà còn tận chức hơn Đại tướng quân, làm ông ta không chịu nổi. Vi thần biết như thế không hay, song chiêng gõ lên, thần vẫn khoác áo đi tuần.

- Về sau đại quân thắng lợi trở về, thần cao hứng lăn mình trên tuyết, đắp một người tuyết cực lớn đội mũ đỏ để chào mừng tướng sĩ, ai ngờ, người về rồi, lúc đi đội ngũ kéo dài liên miên ba dặm đã ngắn đi một nửa, thần tới hỏi, người khác đâu, ở đằng sau chưa về à, thần định nếu thêm thịt dê cho họ.

- Đội chính đi đầu nhìn thần như thằng ngốc, lâu lắm mới nói hết rồi, các huynh đệ đều ở đây cả, người không về là không về được nữa. Thần ngồi trên tuyết khóc lớn, vui mừng vừa rồi biến mất hết, chúng ta thắng rồi, nhưng cũng chết rất nhiều người, lúc đó thần hận không thể ăn sống nuốt tươi Hiệt Lợi.

- Tôn đạo trưởng đá thần mấy cái, không cho thần khóc, bảo thần thu lại thứ nước mắt không đáng tiền đó, binh sĩ trở về còn cần chúng ta trị thương.

- Nương nương chắc không biết, tướng sĩ trở về chuyện đầu tiên không phải ăn mừng, mà là nằm trong lều ấm ngủ, thần cầm kéo kiểm tra thân thể bọn họ, chỗ nào bị đông lạnh, đành dùng kéo cắt đi, buồn cười là khi thần cắt ngón tay ngón chân họ, họ vẫn cứ ngủ.

Kể tới đó Vân Diệp nghẹn ngào không nói tiếp được nữa, nước mắt chày ào ào, Trường Tôn thị cũng khóc, thái giám cung nữ bên cạnh cũng khóc không ra tiếng, hắng giọng, Vân Diệp tiếp tục:

- Thần một mình một lều, đi vào lều, cảm giác mình như tên đồ tể, không phải trị bệnh cho bọn họ, mà cắt thịt bọn họ, việc ấy thần làm suốt cả ngày, Tôn đạo trưởng cũng thế, hơn trăm phụ binh cũng làm ngày đêm, ngay Đại tổng quản Lý Tịnh cũng bị thần cắt một miếng thịt lớn, chân ông ta gần như có thể nhìn thấy xương.

Ủa, nói xong rồi, sao không thấy động tĩnh gì? Nhìn lại thì thấy Trường Tôn thị đã khóc sướt mướt, ngồi xuống g hế thái giám mang tới khóc nấc từng hồi.

Xúc động dễ hại sức khỏe, cũng hại tâm thần, Vân Diệp ngồi bệt xuống đất, vẽ vòng tròn đợi Trường Tôn thị từ bi thương tỉnh lại. Đám người trong cung cũng biết chiến trường tàn khốc ra sao, khó tránh khỏi nghe thấy đánh trận là kích động.

- Người ăn cơm nhạt nên nếm món lạ, người sống ở phố chợ huyên nào nên dạo danh sơn, người chịu được dày vò nên tranh công danh, những tướng sĩ đó vào sinh ra tử, nằm băng gối tuyết, triều đình tất nhiên không bạc đãi họ, ai có công thưởng, có tội thì phạt, đó là quy củ của Đại Đường.

Trường Tôn thị không ngờ học Lý Nhị chắp tay sau lưng đi đi lại lại, ưỡng cái bụng lớn năm tháng, trông cũng có vài phần phong thái của trượng phu.
- Tướng sĩ bách chiến có công, tất nhiên cảm tạ ơn đức, vi thần cũng có chút công lao nho nhỏ, không biết được thưởng gì?

Vân Diệp mắt chớp chớp nhìn Trường Tôn thị, đôi phu phụ này cực độ kỳ thị y, người khác lập công bé như cái đầu kim được bọn họ thưởng hậu hĩnh, Vân Diệp lập công lớn, bọn họ chỉ bĩu môi một cái là quên sạch, phải hỏi cho rõ, cho dù không được phong tước, phát vài lượng bạc cũng tốt, Lý Uyên tới cả chiến trường đòi nợ rồi, còn đang đợi tiền kìa.

Quả nhiên Trường Tôn thị lấy khăn tay ra, khẽ lau nước mắt, từ trên nhìn xuống Vân Diệp ngồi dưới đất, đôi mắt đỏ hoe phát ra hận ý:

- Có công đương nhiên sẽ thưởng, có điều ngươi giải thích cho bổn hậu chuyện trăng sáng.

- Chuyện trăng sáng là sao ạ? Thần không hiểu.

Vân Diệp ngớ người:

- Giả ngốc à? Bổn hậu hỏi ngươi, Lý Tịnh đại tổng quản xuất chinh đầu tháng, lấy đâu ra trăng treo trên trời? Đại quân tập kích chọn ngày không trăng không sao, làm gì có chuyện chọn ngày trăng tròn, là Lý Tịnh ngốc, hay tưởng bổn hậu dễ bị lừa. Trên quân báo viết ngày mùng hai, tưởng bổn hậu không xem à?

- Nương nương minh giám, vì thần vì nổi bật không khí nên dùng chút thủ pháp tu từ, biểu thị tâm thái lo dân lo nước thôi, nương nương đừng chấp vi thần, vi thần đổi thành sao đầy trời được không?

Quên mất trước mắt trước mắt là nhân vật cấp yêu nghiệt, khóc như hoa đào trong mưa còn có tâm tính nhai câu cắn chứ, chuyến đi thảo nguyên này phí công rồi.

- Ngươi ở thảo nguyên phát tài lớn, nghe nói tiền nhiều tới rơi cả trên xe xuống, phụ binh đi cùng mỗi kẻ vác mấy chục quan tiền, ngươi còn có mặt mũi đòi thưởng? Tướng sĩ ở tiền phương liều mạng, tên gian thương ngươi ở sau phát tài, còn dùng mấy đồng tiền mua chiến lợi phẩm của tướng sĩ, tích trữ mang về Trường An phát tài, ngươi còn lấy danh nghĩa đưa tiền của tiến sĩ về nhà để kiếm tiền từ họ, ngươi còn có chút lương tâm nào không?

Vân Diệp có thể xác định hoàng hậu nương nương có bệnh mắt đỏ, không thấy mắt bà ta đỏ thế kia à, tuyệt đối không liên quan gì tới vừa rồi khóc lóc, đều do bạc ép, khỏi phải nói quốc khố Đại Đường hiện giờ làm chuột chết đói, phải cứu tai, phải đánh trận, Lý Nhị nghĩ cách sửa cung điện, dưới tình huống đó, mua bán kiếm tiền nếu quên phần hoàng hậu nương nương sẽ không kiếm được nữa, có kiếm được tiền cũng khiến ngươi lỗ tới không có quân mà mặc, tuy Vân gia không để ý, nhưng Hà Thiệu có thể coi là một thương nhân tốt, không thể để hắn khuynh gia bại sản chạy tới Vân gia kiếm ăn.

Lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, dùng hai tay dâng lên cho hoàng hậu xem, phần của Vân Diệp hai thành, Hà Thiệu bốn thành, vốn Hà Thiệu định giảm phần của mình xuống, để hoàng gia độc chiếm năm thành, bị Vân Diệp nghiêm khắc ngăn cản, quyền chủ động phải nắm trong tay hai nhà Vân Hà, nếu không hoàng gia nắm quyền, phải một tên quản sự không hiểu cái rắm chó nào tới thì chuyện làm ăn đổ bể hết.

- Vì sao người tên Hoàng Thạch chỉ chiếm bốn thành, hai nhà các ngươi chiếm sáu thành, không công bằng.

Đối với người ngay chút lợi nhỏ như con kiến cũng không bỏ qua, con số khổng lồ trên văn thư làm bà ta hoa mắt. Hoàng Thạch chính là hoàng thất, khi làm văn thư phải làm thế, tuy không phải tên thật, Trường Tôn thị không lo có kẻ ăn chặn bạc của bà ta, chỉ bất mãn chuyện phân chia.

- Nương nương, phân chia như thế là để đảm bảo Hoàng Thạch luốn có tiền, hắn chi tiêu nhiều, có thể phân chia thêm nhiều lợi nhuận một chút, đó là tất nhiên, nhưng Hoàng Thạch tuyệt đối không thể tham gia làm ăn, nếu không mọi người đều không có tiền mà kiếm nữa.

- Ngươi chắc Hoàng Thạch không tham gia làm ăn thì các ngươi làm tốt hơn à?

- Vốn vi thần rất tin vào Hoàng Thạch, sau cho người nghiên cứu mấy chỗ kinh doanh do Hoàng Thạch quản lý, cho rằng quản sự quản lý làm ăn của Hoàng Thạch nếu như ở Vân gia sớm bị băm ra nuôi chó rồi, Hoàng Thạch có một đám quản sự bại gia như thế không phải đi ăn xin, vốn liếng sâu dầy làm vi thần bội phục.

Trường tôn thị ngực phập phồng kịch liệt, mặt đỏ bừng bừng, hất văng sữa đặc thị nữ vừa bê lên. Làm đám thái giám cung nữ đứng xa nơp nớp lo sợ, không biết vì sao hoàng hậu thường ngày ôn hòa lại nổi giận đến thế.

- Ngươi cho rằng đám quản sự đó trừ mang cái danh, không có tác dụng gì?

Trường Tôn thị rít lên:

- Nương nương có thể chọn một cửa hiệu, thay quản sự bằng một con chó, chỉ cần nó nằm yên trong phòng, việc khác để tiểu nhị làm, hai tháng sau nương nương sẽ phát hiện con chó này kiếm cho nương nương không ít tiền.

Câu nói này hoàn toàn chọc giận Trường Tôn thị rồi, phải biết rằng những quản sự đó đều là tinh anh do đích thân bà ta tuyển chọn, giờ trong miệng Vân Diệp không bằng một con chó, làm sao khiến Trường Tôn thị tâm cao khí ngạo phục được, chỉ Vân Diệp:

- Được, được, bổn hậu hạ chỉ mang con ngựa của ngươi tới, kiếm một cửa hiệu nhốt nó vào, ta muốn xem xem ngựa của ngươi làm ăn ra sao.

Bà ta không nói được ra miệng chữ chó, nên đổi thành Vượng Tài của Vân gia.

Vân Diệp nhìn trộm Trường Tôn thị, phát hiện bà ta bị mình làm điên tiết thật rồi, nên nói uyển chuyển hơn:

- Nương nương cho thưa, vi thần khi quan sát cửa hiệu nhà Hoàng Thạch, phát hiện nơi đó rất giống triều đình nhỏ, đẳng cấp nghiêm ngặt, quy định nghiêm ngặt, quản sự mở miệng ra là giọng điệu nhà quan, rõ ràng cầu tới người ta mà thái độ ăn trên ngồi chốc, hàng không tốt còn hét giá cao, thái độ ác liệt, từ người muốn lấy lòng hoàng gia có ai tới chịu ấm ức? Nương nương nhìn quanh xem, trừ cửa hiệu của Hoàng gia thì có ai làm ăn kiểu đó không? Lần trước một tên quản sự của Hoàng gia tới Vân gia đòi mấy thứ hàng, nể mặt Hoàng Thạch, Vân gia chấp nhận, ngay nước hoa cũng cung cấp mười bình, Vân gia chưa bao giờ rộng rãi như thế, cả Trường An chỉ có một mình nhà Hoàng Thạch có thể lấy nước hoa từ Vân gia.

- Một là Vân gia có thể khiến cửa hiệu đó kiếm đủ tiền, hai là tuyên truyền cho nước hoa, nâng cao giá trị của nó, ai ngờ mưới bình giá sáu trăm quan lại bán đi với giá bốn trăm quan, rõ ràng có Hồ thương muốn mua với giá một nghìn quan, quản sự của Hoàng Thạch lại bán cho một vị quan viên giá bốn trăm quan, nói trên người Hồ thương nặng mùi, không thèm để ý. Đó là đạo lý gì? Còn đòi Vân gia một trăm bình, hắn nghĩ nước hoa là cái gì? Nước cam? Muốn là có? Mười bình là sản lượng một tháng rồi.

- Hừ! Vân gia ngươi bán đồ đắt nhưu thế, dù bổn hậu dùng cũng dè dặt, hạ giá một chút có gì không ổn?

Chương 224: Lọt vào ổ phỉ?

- Nương nương! Hiện giờ người có thai, không dùng được thứ đó, nếu không thần đã tặng cho nương nương rồi. Thần mong mỗi bình bán nghìn quan, như thế có lợi cho triều đình, có lợi cho bách tính.

Trong nước hoa có xạ hương, thứ này cho Vân Diệp tám cái đầu cũng không dám tặng Trường Tôn thị:

- Thế thì lạ, bổn hậu rất muốn biết Vân gia kiếm đống tiền, tim đen phổi đen không thèm để ý tới người khác sống chết sao lại lợi nước lợi dân. Ngươi nói cho rõ nếu không bổn hậu trói ngươi vào cửa hiệu làm chưởng quầy.

- Giả xử nước hoa của Vân gia bán được một nghìn quan, sẽ có bao nhiêu người mua?

Vân Diệp chắp tay hỏi:

- Sẽ không có ai mua, vì bổn hậu sẽ cấm chỉ.

Trường Tôn thị chặn ngay đường của Vân Diệp:

- Nương nương, đứng ở lập trường quốc gia nên cổ vũ chứ không phải cấm chỉ.

- Ngươi muốn bổn hậu giúp đám gian thương các ngươi à? Nằm mơ, ta sẽ hạ lệnh cấm chỉ không cho đám gian thương đắc ý, nếu không trên đời này không còn vương pháp nữa.

Biết Trường Tôn thị muốn lấy lại thể diện, Vân gia cảm thấy cùng bà ta thảo luận vương pháp khác gì hủy hoại bản thân, vương pháp là nhà bà ta, bà ta muốn chơi thế nào thì chơi. Vân Diệp nỗ lực không để mình nổi giận, luôn mồm nói với bản thân, đừng giận, đừng giận, không thèm chấp phụ nữ có thai.

- Nương nương nghĩ xem, thần bán được nước hoa một nghìn đồng, trước tiên phải nộp thuế, thứ lãi lớn thế này thần không phản đối thu thế gấp hai ba lần, như thế triều đình có thêm năm trăm quan thế. Vi thần bán thêm một bình là triều đình có năm trăm quan, thuế dùng phát bổng lộc cho quan viên, trang bị cho quân đội, sửa đường, xây cầu, cứu tế nạn dân, bệ hạ có thể xây cung điện, đều là chuyện tốt.

- Vi thần có thể dùng năm trăm quan tiếp tục đầu tư cho nước hoa, tiếp tục sản xuất, thu tiền quan viên về, sau đó nộp thuế lên cho bệ hạ, bệ hạ phát cho quan viên, hình thành một vòng tròn, tiền luân chuyển không dứt, triều đình không bao giờ lo thiếu tiền.

Quan hệ của chuối tài chính nhất định phải nói cho hai vợ chồng họ nghe, nói với Lý Nhị thì Vân Diệp sẽ nổi điên, nói cho Trường Tôn thị đỡ hơn.

- Như thế Vân gia mãi mãi kiếm được thứ tiền bất lương rồi.
Nghe ra Trường Tôn thị động lòng, chỉ là sự kiêu ngạo không cho bà ta đầu hàng.

- Vân gia chỉ là thần giữ của, tiền kiếm được sẽ đầu tư vào xây dựng thư viện, sẽ thành từng căn nhà, từng phòng học, tiền sẽ bị các thương nhân và công tượng khác lấy đi, đương nhiên bọn họ cũng bị bệ hạ thu thuế.

Trường Tôn trầm mặc, hồi lâu mới nói:

- Ngươi không phải là đi tìm thái thượng hoàng à? Đi đi, bổn cung phải nghĩ cho kỹ lời của ngươi.

Vân Diệp thi lễ cáo từ, vừa đi được mấy bước nghe Trường Tôn thị nói sau lưng:

- Ngươi tới đây có ý gì bổn hậu biết, làm việc của ngươi đi, như lời ngươi đã nói, đó là nghĩa vụ của thần tử, một nghìn binh mã của Tả vũ vệ mai sẽ hộ tống bổn cung tới thư viện Ngọc Sơn tuần thị, trên núi không ở được nhiều người như thế, năm trăm quan binh sẽ ở trong trang tử Vân gia, thay bổn hậu an bài thỏa đáng năm trăm quan binh này.

Hoàng hậu nương nương miệng thì độc ác, nhưng thực sự lo lắng cho y, Vân Diệp luôn hiểu điều đó, xoay người vái một cái thật dài, không nói lời nào liền rời đi.

Y không phát hiện sau cây sồi có một cái ghế tựa, Lý Nhị nằm trên đó phơi nắng, hình như đã ngủ rồi, Trường Tôn thị ngồi xuống ghế mềm, còn chưa nói gì tay Lý Nhị đã vuốt ve cái bụng nhô lên của bà, khẽ nói:
- Tên tiểu tử này còn băn khoăn, vừa xong y không nói một nguyên nhân trọng yếu, là đồ siêu lợi có thể moi tiền trong tay môn phiệt đại gia, bù lên người bách tính, dù sao thứ này không phải loại bần dân tiểu hộ có thể dùng nổi, nói cách khác đây là loại cướp của người giàu chia cho người nghèo, cho nên y nói đúng, giá nước hoa càng cao thì càng có lợi cho triều đình, càng có lợi cho bách tính, tên quản sự kia của nàng ngày mai bảo hắn xéo về nhà, à cho tới nội phủ, hừ hừ! Đợi Vân Diệp dạy xong Khác Nhi xem xem có thể giao vào tay nó không, tên tiểu tử này vì Thành Càn đúng là tận tâm tận lực, Thành Càn kết giao bằng hữu này rất đáng giá.

Từ chỗ hoàng hậu ra, Vân Diệp cảm thấy toàn thân thư thái, không còn lo lắng về sau, bước chân nhẹ nhàng hơn nhiều, vừa mới chuyển qua Thái Cực cung có mấy phó phụ vai u thịt bắp nắm lấy tay chân y nâng lên, Vân Diệp nhìn dải hồng buộc ở hông là biết một đám nữ giao thủ, chuyên môn diễn tạp kịch trong cung, mua vui cho các quý nhân, mỗi người đều sức khỏe vô cùng, không phải thứ nhược nam như Vân Diệp có thể đói phó được.

Đập vào mặt là hai bầu vú đồ sồ nửa ẩn nửa hiện trong vạt áo mở rộng., vội vàng nhắm mắt lại có hai vị đã tới mức khiếp người là mọc râu mép, không nhìn thì hơn, trong hoàng cung dám hoành hành như vậy chỉ có thể là do lão thái thượng hoàng nhàn rỗi tới đau trứng kia thôi, cho nên Vân Diệp ngoan ngoãn nghe thiên mệnh.

Chân chạm đất nhìn một cái, Vân Diệp còn tưởng rơi vào ổ phỉ, xuân ấm hoa nở hỏa long trong cung vẫn phát huy tác dụng, Lý Uyên tay trái ôm mỹ nhân, tay phải cầm bầu rượu, áo phanh ra nhìn hai phụ nhân to lớn cởi trần đang nhảy, trong đại điện thi thoảng vang lên tiếng bước chân thình thịch, tới đoạn hay, tiếng reo hò vang lên bốn phía, đây có phải hoàng cung chó đâu, rõ ràng là sơn trại thổ phỉ mà.

Vừa mới chuẩn bị bỏ chạy chẳng biết Lý Thừa Càn từ đâu chui ra, kéo Vân Diệp mặt mày u oán, má còn có dấu son, tí chị ngươi, tổ tôn cùng nhau chơi gái, ngươi bảo chính nhân quân tử ta tự xử sao đây? Cho dù nhà các ngươi có huyết thống người Hồ thì thế này cũng buông thả thái quá rồi.

Lý Thừa Càn cực kỳ xấu hổ lau đi vết son trên mặt, nói nhỏ:

- Diệp Tử, ta bị bắt giữ đấy, ngươi thương xót ở lại cùng ta một lúc, nếu không chẳng biết có chuyện gì xảy ra.

Có một tên tửu quỷ đi tới, ợ hơi một cái làm Vân Diệp tránh xa ba bước, người quen, Thạch Chi Hiên, à không Bùi Tịch! Lão già này y phục xộc xệch, râu còn có rượu, đâu còn chút dáng vẻ cao nhã thường ngày.

Khỏi phải nói, do hai nhà Đậu, Bùi nổ ra xung đột, chạy tới hậu hoa viên của Lý Uyên, nhớ tới thảm cảnh của Bùi Anh, Vân Diệp lạnh lùng nhìn Bùi Tịch, kiếm chỗ ngồi sạch sẽ ngồi xuống, toàn thân phát ra hàn khí.

Cung nữ phái tới rót rượu bị Vân Diệp đuổi đi, Lý Thừa Càn cũng không biết Vân Diệp muốn làm gì, hoang mang chẳng biết phải làm sao, Vân Diệp nhấc bầu rượu tu một ngụm, trừng mắt nhìn Lý Uyên:

- Thái thượng hoàng, tiểu tử hôm nay tới trả nợ đây, chuyên môn mang theo ba mươi lượng vàng, chỉ là nghe nói khi tiểu tử không ở kinh thành, thái thượng hoàng đánh khắp Trường An vô địch thủ, không khỏi làm yếu thanh danh đứng đầu Trường An tam hai của tiểu tử, gánh thêm cái ác danh nợ mà không trả.

Lý Uyên bị phế hoàn toàn rồi, hiện giờ ông ta chỉ biết sống qua ngày cùng rượu và mỹ nhân, Lý Nhị đại thắng ở thảo nguyên đã phá hủy sự tự tin cuối cùng của ông ta, một đứa con văn võ toàn tài vượt qua ông ta, khiến ông ta phải ngẩng đầu nhìn đã gián tiếp chứng minh ông ta ngu đần, ngay cả nhi tử cũng không nhìn rõ, bi ai nhường nào.

Hiện giờ số lần Lý Nhị tới bái kiến ông ta ngày càng ít, không vì cái gì khác, vì không cần thiết nữa, chính quyền dần ổn định, không có chút lo lắng nào nữa, Lý Nhị bắt đầu há miệng ra ăn thịt người rồi, Đậu gia nguy trong sớm tối, ông ta không thể làm gì, đành phóng túng để mê muội đầu óc thi thoảng vẫn tỉnh táo.

Chương 225: Ta không biết tên nàng

Lý Uyến cười rộ lên, ném bầu rượu, đẩy mỹ nhân, cực kỳ hào khí đá văng mấy cái bàn thấp, chân dẫm lên bàn, nhìn Vân Diệp cũng đang nhìn trừng trừng mình:

- Tiểu tử, ngươi còn dám tới à, nợ mỗ hai lượng vàng tới nay chưa trả, còn dám tới đây lớn lối, hôm nay để lão phu xem bản lĩnh của ngươi.

Vân Diệp tuyệt vọng rồi, Lý Uyên uống rượu tới bại não, chỉ nhớ lần trước Vân Diệp nợ ông ta hai lượng, không nhớ y trả tiền mấy lần, Vân Diệp muốn hét lớn:" Bệnh này ta cũng muốn."

Vân Diệp ném mười mấy quả vàng lên bàn, hô lớn:

- Còn ai nữa?

Bùi Tịch ném vàng vào, ợ lớn:

- Chuyện hay thế này sao thiếu lão phu được.

Trong góc có giọng nói nửa sống nửa chết vang lên:

- Vân gia, Bùi gia đều ta tới, Đậu gia nếu không có mặt chẳng phải bị người ta cười cho?

Một lão già được Đậu Yến Sơn dìu tới trước mấy cái bàn, Đậu Yến Sơn liếc Vân Diệp một cái, móc túi ra, đổ rào rào vàng xuống, mỗi cái đều lớn hơn vàng của Vân Diệp nhiều.

Hôm nay sao thế nhỉ, Vân Diệp có chút hiếu kỳ, ai lại rảnh rỗi cho đống vàng trong người, thứ này không trực tiếp lưu thông được, chỉ có mua bán cực lớn mới dùng tới, mình tìm Lý Uyên báo thù rửa hận, đương nhiên phải mang vàng, nếu không Lý Uyên cược lớn như thế, ai có thể lôi xe tiền theo.

Nhìn Bùi Tịch giống như say, lại nhìn Đậu lão đầu mặt mưu mô, Vân Diệp kêu lớn:

- Được, có can đảm, chúng ta hôm nay không thua hết không được về.

Tiếng cười của Lý Uyên cũng biến dạng, luôn mồm nói đồng ý, bảo cung nữ dọn dẹp sạch sẽ, bày mạt chược ra, chuẩn bị sát phạt.

Vân Diệp lấy vàng của mình ở trên bàn, đương nhiên y cứ cái to nhất mà lấy, làm Đậu Yến Sơn nhìn trợn mắt lên, nhìn thấy Bùi Tịch cũng chọn cái to nhất mà lấy hận ngứa ngáy răng lợi, nhưng hắn chưa có tư cách lên tiếng ở đây, đành gom số vàng còn lại vào túi, rõ ràng không nặng bằng lúc nãy, còn chưa chơi vốn đã hao hụt rồi.

Lý Uyên thích ngồi mặt đông, Đậu lão đầu ngồi mặt nam, Bùi Tịch ngồi phía tây, còn lại phía bắc Vân Diệp đành ngồi xuống.
Vừa bày bài ra, Lý Uyên tựa hồ biến thành người khác, tinh thần bùng phát mạnh mẽ, chỉ khoác một cái áo choàng, thuận tay ném xúc xắc, đếm số xong bắt đầu xào bài, đếm quân bài không sai lệch tí nào, hơi rượu tựa hồ không hề ảnh hưởng tới tư duy phán đoán của ông ta.

- Vân hầu thiếu niên anh kiện, một cánh cửa thư viện khiến Đậu gia biết khó mà lui, thật là đáng quý, nhưng không biết cánh cửa đó ngăn được Đậu gia bao lâu? Một vạn!

Đậu lão đầu đủng đỉnh hỏi, sau đó ném một quân bài ra.

- Lão quốc công quá lo rồi, cánh cửa thư viện chẳng qua chỉ là người trong đó buồn chán, thuận tay bày ra trò chơi cho đám học sinh giải trí, làm gì có huyền cơ nào. Nếu ngài rảnh rỗi, cứ tới thư viện ngắm nghía, nơi đó sơn thanh thủy tú, là chỗ dưỡng lão tốt. Cửu bính!

- Ồ, ngươi nói Ngọc Sơn không tệ? Còn có trận pháp gì gì đó, ta nhớ ra nơi đó còn có một căn nhà, tới ở cũng không tệ. Nhất bính.

Lý Uyên lên xới bạc là đầu óc tỉnh táo một cách kỳ lạ:

- Đậu gia hiện giờ xuống dốc rồi, ai cũng muốn cưỡi lên đầu diễu võ dương oai, tôn tử ngoan ngoãn của lão đầu, chỉ vì một con kỹ nữ mà mất mạng. Con kỹ nữ kia đã bị hạ nhân làm thành nến người, vẫn còn cháy trước linh đường của tôn nhi, có đồng nữ mà không có đồng nam, linh đường chả ra làm sao, lão phu tựa hồ nghe thấy tiểu tôn nhi đang kêu gào bất mãn dưới âm tào địa phủ. Bùi Tịch, ông thấy thế nào?

Bùi Tịch không nói một lời, chỉ ngồi chỉnh bài, tựa hồ chẳng nghe thấy lời lão Đậu, Lý Uyên không nói gì chỉ là dừng ra bài, nghe Đậu lão đầu nói.

Đây là đại gia tộc lấy đạo đức lập hộ, thi lễ truyền gì đấy à? Một ca cơ không nơi nương tựa, trong mắt bọn họ không là cái gì, bao gồm Lý Uyên từng là hoàng đế cũng coi như bình thường? Dựa vào cái gì? Kẻ yếu là có thể đem làm nến.
Một thiếu nữ hoa quý trải bảo vất vả khó khăn lắm mới trưởng thành được, chỉ để làm cây nến?

Lý Uyên mặt tỉnh bơ, Đậu lão đầu hờ hững, Bùi Tịch giả câm giả điếc, chỉ có Lý Thừa Càn mặt mày phẫn nộ, trước mặt người hoàng gia nói mình biến thiếu nữ sống sờ sờ thành cây nến, đây là sự ngông cuồng cỡ nào. Bạn đang đọc chuyện tại

Vân Diệp bóp quan bài trong tay run rẩy, mấy lần muốn đứng lên đều bị Thành Càn ở đằng dùng sức ấn xuống, không cho y đứng dậy.

- Đậu lão đầu, lát nữa ta sẽ đuổi Bùi Anh ra khỏi thư viện tùy ông xử lý.

Vân Diệp ném bài lên bàn, mặt mày lạnh nhạt xưng hô với Đậu lão đầu không thèm gọi là Đậu công gia nữa, không thèm nhìn ánh mắt kinh hãi của Bùi Tịch cũng như vẻ mặt đắc ý của Đậu Yến Sơn.

Y tiếp tục nói:

- Bùi Anh sở dĩ bị đuổi ra khỏi thư viện không phải vì Đậu gia ngươi không đụng vào được, mà vì hành động của Bùi Anh đã hại chết một ca cơ vô tội, trong mắt ta mạng của hắn và ca cơ bị làm nến kia không khác gì nhau, hắn phải trả giá cho hành động của mình. Đậu lão đầu, ta chỉ muốn hỏi ông, khi các ngươi đem ca cơ đáng thương kia làm nến, trong lòng có chút mảy may thương xót nào không?

- Không có chứ gì! Tim các ngươi làm bằng đá cả rồi, ta không ngại các ngươi gây chuyện với Bùi Anh, nhưng ca cơ kia có tội gì? Ông trút hết lửa giận lên đầu một người đáng thương không có nơi nương tựa, các ngươi là lũ mãnh thú ăn thịt người, đại nho đạo đức cái chó gì? Thi lễ truyền gia cái mẹ gì, ta nhổ vào!

Vân Diệp càng nói càng kích động, càng nghĩ càng phẫn nộ, lão già đạo mạo đường hoàng này đã bao giờ coi người khác là người, bọn chúng không phải là người theo ý nghĩa thông thường nữa, chúng là một đám dã thú ăn thịt người.

- Đậu lão đầu, ông sẽ xuống địa ngục, trước khi ông biến ca cơ kia thành nến người, ta còn rất đồng tình với Đậu gia, hiện giờ ta cho rằng chẳng qua chỉ chết một con chó nhỏ ăn thịt người, chẳng có gì to tát, chó nhỏ ăn thịt người sớm muộn gì cũng bị đánh chết, giữ làm cái gì?

Đậu Yến Sơn muốn xông lên bóp chết Vân Diệp nhưng bị ánh mắt âm u của Đậu lão đầu ngăn lại, đây là hoàng cung, không phải Đậu gia đại viện, ông ta chỉ muốn làm rõ vì sao Vân Diệp dám lớn lỗi với Đậu gia.

Lý Uyên, Đậu lão đầu, Bùi Tịch đều nhìn hết cả vào Vân Diệp, không hiểu gì hết, trước câu nói kia, thư viện và Đậu gia chưa trở mặt với nhau, Vân Diệp cũng chỉ né tránh không xung đột chính diện, lần này tới tìm Lý Uyên, không ngoài ý muốn dàn hòa, biến chuyện từ có thành không, nhưng Đậu lão đầu không hề che dấu nói ra chuyện nến người khủng bố xuất phát từ tay Đậu gia, khiến Vân Diệp lửa giận ngùn ngụt, chuyện này vượt qua giới hạn làm người của y, ở lập trường một con người, y không che giấu khinh bỉ và thù hận với Đậu gia.

- Vân hầu, Đậu gia và ngài trước không thù, nay không oán, vì sao thù địch Đậu gia ta như thế? Vì thương hại cho một ca cơ hạ tiện thậm chí không biết tên sao?

Đậu lão đầu sắc mặt nghiêm trọng, vì đây là khiêu chiến chính diện của Vân Diệp với Đậu gia:

- Đậu lão đầu, ông nói không sai, nếu gia sư còn sống, người sẽ băm loại mặt người dạ thú như Đầu gia các ngươi thành mảnh vụn, ta nếu như không phải thân mang quan chức sẽ âm thầm làm Đậu gia các ngươi đoạn tuyệt tử tôn, chết sạch toàn bộ, nguyên nhân vì cây nến người kia. Trong y học có một cách có thể giữ thi thể con người bảo tồn hoàn hảo, mỗi khi dùng tới lấy da dùng đao nhỏ cắt da, thịt, huyết quản, nội tạng, xương cốt để dạy học, y sinh được giáo dục ra như vậy đều hiều rõ mỗi bộ phận trên cơ thể con người dùng làm gì, sớm muộn sẽ thành y sinh hợp cách. Nếu như có thể ta rất muốn lấy người Đậu gia ra thử, xem xem rốt cuộc bị biến thành nến sống thống khổ hay là bị giải phẫu thống khổ, ta có thể đảm bảo, nếu như bắt đầu giải phẫu các ngươi chưa chết, khi lấy tim các ngươi ra, mắt các ngươi sẽ nhìn thấy tim còn đập.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau