ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Ngụy Vương Lý Thái

Một máy xay gió bằng gỗ được gió lạnh kéo cho chậm rãi chuyển động, trên trục máy xay gió quấn một sợi dây lớn, theo chuyển động của máy xay gió vòng dây lại quấn thêm một vòng. Mỗi thước của trên sợi dây lại được dùng nước sơn hồng sắc vẽ một ký hiệu, rất dễ tính ra trong một đơn vị thời gian thì máy xay gió cuốn sợi dây được bao nhiêu mét.

- 57.

Lý Thái đọc một số, tay rút khỏi túi lấy bút chì ghi lại trong sổ. Trong thời gian một nén hương, máy xay gió này đã cuộn được 57m dây.

Sai hộ vệ ra gỡ dây khỏi máy xay gió, máy xay gió không còn sợi dây ràng buộc, chuyển động lập tức linh hoạt hơn nhiều, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, trong khoảnh khắc đã bị gió lạnh trong sơn cốc thổi cho quay vù vù, giá gỗ cũng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt. Nếu tốc độ cứ như vậy, thì chẳng bao lâu sau cái giá sẽ tan tành.

- Tài liệu là một vấn đề lớn, dùng sắt làm máy xay gió thì gió thổi không nổi. Gia công cũng là vấn đề, dùng gỗ chế thì sức chống đỡ không đủ, chịu không nổi động năng cường đại. Phải làm thế nào cho phải, cánh máy xay gió càng lớn gió càng nhiều, đề khởi được vật càng nặng. Phương diện này đúng là có chút manh mối, nhưng ta vẫn không rõ, làm sao để giảm tổn hao xuống nhỏ nhất.

Vừa nói những lời này, Lý Thái hình như quên cả lạnh, tay cầm túi tiền quay quay trong gió.

- Vân Diệp chết tiệt, đang yên lành ngươi chạy đến quân doanh làm gì, còn chạy tới thảo nguyên. Vạn nhất bị người Đột Quyết chém thành mấy khối thì ta biết đi hỏi ai mấy vấn đề này? Ngươi chỉ là một tiểu văn nhân, làm võ hầu cái gì, còn xuất chinh, ngươi có thể đánh đấm sao? Cho dù chỉ là một con chó, có khi trên thảo nguyên còn mạnh hơn ngươi. Chiến tranh thì quan hệ gì tới ngươi, sao không ở yên thư viện mà dạy học, làm anh hùng làm khỉ gì.

Nhìn giá gỗ từ từ sụp đổ, oán niệm của Lý Thái càng thêm mạnh.

- Vương gia, giá đã sụp, thực nghiệm ngày hôm nay không thể tiếp tục. Chúng ta trở về đi thôi, tiểu nhân lo thân thể ngài không chịu nổi giá lạnh nơi đây. Vạn nhất sinh bệnh thì nương nương sẽ thịt bọn tiểu nhân mất.

Hộ vệ cường tráng rất sợ Lý Thái lại nghĩ ra cái gì, thừa dịp giá đổ vội vàng khuyên Lý Thái quay về, ở đây thật sự là quá lạnh.
Lý Thái cũng thật biết nghe lời, nghe thấy đầu lĩnh hộ vệ nói thì lập tức vào nhuyễn kiệu, hai kiệu phu nâng nhuyễn kiệu nhanh như chớp đi xuống núi. Đầu lĩnh hộ vệ hoạt động toàn thân một chút, lấy tay xoa xoa lên mặt đang đông cứng rồi cũng chạy theo nhuyễn kiệu. Vương gia từ khi tới thư viện, lượng công việc của hắn cũng tăng lên nhiều. Trước đây vương gia trốn trong thư phòng chỉ cần học là cả ngày cũng không chịu ra ngoài, bản thân một ngày nhàn rỗi phát chán. Không chỉ có thể uống một, hai chén, thậm chí còn có cả thời gian mò đến nhân tình ở Bình An phường. Kia mới là thời gian làm người, nào giống hiện tại, ngay cả chó cũng không bằng. Trước đó vài ngày phải cõng tảng đá lết lên núi, sau lại khuân tảng đá từ núi xuống, khó khăn lắm lưng mới được nghỉ khỏi vác đá một ngày, đang định nghỉ ngơi cho lại sức thì lại phải dầm mình trong gió lạnh.

Nhìn máy xay gió kéo sợi dây, có lúc còn muốn lôi cả thùng gỗ.

Hắn không rõ vương gia muốn làm gì, nói là trò chơi của tiểu hài tử thì không đúng. Có một lần hắn thấy tảng đá hai trăm cân bị một cái dù lớn lảo đảo mang đi. Dưới chân núi đứng rất nhiều người, đại nho trong thư viện, còn có rất nhiều học sinh đến đây xem lễ. Khi tảng đá bị gió mang đi, dưới chân núi tiếng kinh hô một mảnh, trông vẻ mặt dương dương tự đắc của vương gia, chuyện này hình như rất trọng đại.

Sau đó vương gia bảo một hộ vệ mang dù lớn trên lưng nhảy từ vách núi xuống, nói là muốn xem một chút người rơi từ trên cao xuống không bị thương. Thị vệ kia quỳ trên mặt đất đập đầu vỡ đá, mới khiến cho vương gia đổi ý, dùng một con heo để thay. Đầu heo kia bị ném từ vách núi xuống, vừa mới bắt đầu éc éc không ngừng, kết quả chẳng bao lâu sau đầu heo kia ngừng kêu, hình như đang thưởng thức mỹ cảnh từ không trung. Khi tìm thấy đầu heo cách đó một dặm, nó còn đang kéo dù tìm thức ăn. Heo không chết, như vậy người cũng nhất định không chết. Hộ vệ được lựa chọn kia đấm ngực giậm chân hối hận, nếu như lá gan hắn lớn một chút, sau khi nhảy xong hẳn sẽ được thăng quan phát tài, cơ hội tốt như vậy lại bị hắn lãng phí mất rồi.

Lý Thái càng lúc càng chán việc vặt của bản thân, trên đất phong hình như cho tới bây giờ không còn yên tĩnh, chuyện phiền não cứ liên tiếp làm phiền hắn.

Ngồi sau án kỷ cầm lấy một phong công văn yêu cầu giảm tô, hắn phê mấy chữ lung tung rồi ném sang một bên. Hắn mới 14 tuổi, đầu óc lúc nào cũng đầy quái sự, đối với sự vật bình thường có cảm giác buồn chán từ đáy lòng.Đám chúc quan trong vương phủ Trứ tác lang Tiêu Đức Ngôn, Bí thư lang Cố Dận, Ký thất tham quân Tưởng Á Khanh, Công Tào tham quân Tạ Yển luôn gây phiền cho Lý Thái. Lúc thì yêu cầu Ngụy Vương điện hạ phải làm gương cho hoàng thất, vì bách tính đất phong mưu phúc lợi, lúc lại yêu cầu Ngụy Vương điện hạ nên cùng bệ hạ câu thông, tranh thủ ân sủng. Thậm chí yêu cầu hắn bình thường phải tới trong hoàng cung bái kiến Hoàng hậu nương nương, kết giao trọng thần trong triều, còn lưu lại ấn tượng tốt trong lòng bệ hạ.

Đã là hoàng tử, Lý Thái cũng không phải kẻ ngu si, sao lại không nhỉn ra mục đích những người này. Không phải xui hắn tranh thái tử với đại ca Lý Thừa Càn sao? Trước đây hắn còn có ảo tưởng, thỉnh thoảng có hôm ngủ còn mơ mình được làm hoàng đế.

Hôm nay loại hy vọng xa vời này hầu như không còn tồn tại trong lòng hắn. Phụ hoàng ngày nào mà không canh ba ngủ, canh năm dậy? Trên kỷ lúc nào cũng có tấu chương chờ phúc đáp. Ngày hôm nay vì nạn châu chấu lo lắng, ngày mai lại vì thuộc hạ tạo phản ngày xưa thương tâm. Ai, cuộc đời đế vương này hắn thật sự muốn sao? Phụ hoàng phong thêm đất cho ta, hiện tại đã đến cực hạn. Mỗi lần thấy tam ca Lý Khác thần sắc ước ao, vì sao hắn lại cảm thấy đắc ý?

Bắt heo nhảy dù, sao hắn lại cảm thấy mừng rỡ như điên? Chuột hoang chút xíu nhảy khỏi tranh, vì sao tâm hắn lại cuồng dã? Vân Diệp lượn lờ dưới lôi điện, vì sao lại khiến hắn ước ao như si như say? Thậm chí địa đồ khô khan cũng khiến hắn mê mẩn? Hắn là hoàng tử, không phải là trời sinh vì hoàng vị mà phải ngươi chết ta sống sao?

Ép buộc bản thân bình tâm, một lần nữa nhặt lên tấu chương, cẩn thận nghiên cứu.

- Có kỳ lân xuất hiện ở Sở Châu?

Khi xem tới tấu chương của thứ sử Sở Châu hắn lại thấy điều này. Lý Thái giận dữ, tên khốn dám lừa gạt bản vương, lần trước nói là có gốc đào nở hoa, là điềm lành thiên cổ, bản thân hạ lệnh ca ngợi, kết quả bị Vân Diệp cười đến nửa năm. Lần này lại nói bắt được kỳ lân, kỳ lân kia toàn thân bốc hỏa, có bản lĩnh cưỡi mây đạp gió, các ngươi làm sao mà bắt được? Không phải là đang dối gạt bản vương sao?

Từ khi thấy Vân Diệp đùa bỡn với lôi điện, Lý Thái triệt để không tin những đồ chơi này nữa. Vân Diệp nói đó là một loại hiện tượng tự nhiên, hai đám mây khác dấu gặp nhau sẽ sinh ra lôi điện, mặc dù không hiểu hai loại điện tử âm dương là vật gì, nhưng Lý Thái cho rằng giải thích như vậy so với Thiên Lôi điện mẫu trong đám mây dùng búa đánh vào đục thực tế nhiều hơn.

Vân Diệp giải thích chán rồi, nói có một ngày y sẽ tạo một nhiệt khí cầu, mang hắn vào trong đám mây xem sẽ biết. Tất cả đều là hơi nước, cùng với hơi nước bốc lên từ ấm trà chẳng khác gì nhau.

Chương 212: Lý Khác tồi tàn

Hiện thực so với truyền thuyết tàn khốc hơn nhiều, cũng không thú vị. Không có người cánh dài, cũng không có nữ tử đánh búa tạo tia chớp. Lý Thái tưởng tượng đến lúc đó, kỳ lân được đưa đến không phải là heo béo toàn thân dính đầy kim phiến thì thứ sử Sở Châu đã phải dụng tâm rồi.

Hắn vội vàng trách cứ, nghe nói Vân Diệp đã đến quan nội, không tới vài ngày sẽ trở lại, nếu như để y biết chuyện này, không biết y sẽ lại nghĩ ra chủ ý gì nữa.

Vì danh dự bản thân, Lý Thái phúc đáp lại tấu chương của thứ sử Sở Châu bốn chữ thật to: Chỉ toàn nói bậy.

Tấu chương trên án kỷ hình như càng phê duyệt, Bí thư lang Cố Dận lại đưa tới càng nhiều. Thấy Bí thư lang cười tủm tỉm, Lý Thái có xung động muốn ngửa mặt lên trời thở dài. Bọn họ chính là cái dạng này, vừa thấy Lý Thái bắt đầu làm việc thì cực độ hưng phấn, hình như bọn họ cảm thấy vinh hoa phú quý có thể đạt được dễ như trở bàn tay.

- Ngày 10 tháng 2, có người Hồ mang theo Côn Lôn nô lên bờ, định giá trăm quan. Côn Lôn nô kia thân cao 9 xích, lực lớn như trâu, toàn thân ngăm đen, có vòng đồng xuyên vào mũi, rất là kỳ lạ. Đặc biệt dâng lên trên, làm thú vui cho Ngụy Vương cười.

Đây là tấu chương của thứ sử Dương Châu, quân quốc đại sự cần phải giao cho hoàng đế xử lý, đã đến hắn thì chỉ là việc lông gà vỏ tỏi. Một người da đen mà thôi, có cần phải bỏ 100 quan tiền mua sao? Nghe không hiểu tiếng người, viết không ra chữ người, ăn như lợn, làm như mèo, chỉ có thể làm đồ chơi. Cái nơi gọi là Phi Châu kia đều là người như thế, cứ trần truồng chơi trốn tìm với sư tử, bình thường còn làm mồi ngon cho sư tử, cá sấu... Đâu đáng giá 100 quan? Hỗn đản này rõ ràng muốn dùng công quỹ nịnh hót.

Váy mẫu hậu mặc cũng không dài, chân lưng đều lộ ra, chính là tiết kiệm một phần nhỏ vật liệu may mặc làm gương cho thiên hạ. Bọn người kia còn có nhân tính hay không? 100 quan có thể mua hơn 10 đầu trâu, hắn lập tức liền bắt thứ sử Dương Châu bổ sung 100 quan cho bản thân.

Gọi Bí thư lang Cố Dận, nói quyết định của mình cho hắn, bảo hắn nghĩ công văn trách cứ, không nghĩ tới Cố Dận lại ấp úng không chịu viết.

Lý Thái giận dữ đang muốn trách mắng, đã thấy Cố Dận chắp tay nói:

- Vương gia mang khó khăn của thiên hạ bách tính, hạ quan vạn phần kính phục. Chỉ là thứ sử Dương Châu Chu Đại là đại quan biên cương, việc này không thích hợp nhưng cũng là hảo tâm. Cái gọi là đưa tay không đánh người cười, Ngụy Vương sau này còn nhiều việc phải cần tới hắn, nên để cho hắn chút mặt mũi.

Cố Dận là nhân tài khó có được, có tài văn chương, Lý Thái hết sức thưởng thức. Vốn tưởng rằng hắn xuất thân hàn môn sẽ không quen nhìn những chuyện xấu xa trên quan trường này, không ngờ lại nói một phen lý lẽ. Chẳng lẽ để có nhiều minh hữu, dù cho hắn là gian nịnh cũng phải làm bạn sao?

********** Truyện được copy tại

14 tuổi, Lý Thái đang lựa chọn điều quan trọng nhất cho cuộc sống của mình. Cũng 14 tuổi, nhưng Lý Khác đang dò xét nhà của hắn. Một tòa tiểu lâu thấp thoáng trong thanh tùng thúy bách, có vẻ cực kỳ ưu nhã. Mái lợp ngói hồng, không có cảm giác âm u như trong hoàng cung. Điều này cũng phải, bởi một bên dùng gạch hồng xây thành, một bên lại dùng gạch xanh, cho nên đương nhiên là khác.

Mọi người ai cũng có mới nới cũ, lâu số 1 bị thái thượng hoàng Lý Uyên chiếm rồi, còn chưa cho một đồng tiền, một câu nói. Vân Diệp tiểu tử còn thiếu lão phu vàng không trả, còn dám đòi lão phu tiền thuê nhà? Vân Diệp đã sớm nói cho Lý Khác, nhà bọn họ ai cũng có thể cho, chỉ cần trả tiền, nếu không có sẽ đòi Lý Khác.

Lý Khác sầu sắp chết, Vân Diệp chẳng bao lâu nữa sẽ về. Tiền thuê nhà chỉ đòi được 6 thành, các tiên sinh của thư viện thì không tính, nhà này vốn cấp cho bọn lão. Lý Cương lão tiên sinh ở đến tháng thứ 2 thì kéo cả nhà từ kinh thành đến thư viện lâu số 10, đó là tòa lâu phòng đẹp nhất, trong phòng ốp đầy gạch men sứ, nền nhà lát gỗ, sơn quét 6 lần, cửa sổ chạm trổ trang nhã, trên nóc lưu ly điếu đăng, trời vừa tối mà thắp lên thì cả nhà rực rỡ, khói dầu còn không quẩn trong nhà. Công Thâu gia nghĩ ra một cách rất hay, làm thêm một ống khói nhỏ để khói dàu bị hút toàn bộ ra ngoài. Đồ đạc lại vô cùng đơn giản, hẳn là không phải chuẩn bị cho chủ nhân dùng, mà là để chủ nhân đổi lại. Nhưng dù là ai thì khi nhìn gian nhà tốt như vậy, lại thấy đồ đạc đơn giản thì ắt sẽ không chút do dự mà đổi lại. Nếu dùng những đồ đạc có sẵn thì không phải trả tiền, nhưng nếu muốn đổi lấy thứ khác thì phải chồng tiền ra mới được.

Có thương nhân đăng môn cười tủm tỉm, cầm một chồng tranh ảnh cho chủ nhân lựa chọn. Nếu như còn lo lắng, còn có hình mẫu làm riêng để chủ nhân tham quan. Ghế mềm lông dê dày một tấc, ghế, đôn đóng bằng gỗ quý, thảm chuyển từ Tây Vực, án kỷ hình dạng kỳ lạ, giường gỗ hoa văn tỉ mỉ cũng chuẩn bị tốt.

Nhà này ai xem chẳng đỏ mắt, cả nhà Lý Cương lão tiên sinh lao vào trang trí tân gia. Khi lão tiên sinh đắc ý nằm trên ghế mềm ngắm sơn cảnh ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nhảy dựng lên quát to một tiếng:

- Bị lừa.

Lão thê đang ngồi trước lò sưởi thêu hoa cả kinh, thiếu chút nữa vật ngửa tại chỗ, liền liên mồm oán giận:

- Già rồi, già rồi mà không có hình dáng lão nhân gì, xúc động như thanh niên vậy.

Liền bị Lý Cương quạc cho một trận:

- Đàn bà thì biết quái gì. Tòa lâu này chẳng qua chỉ khoảng 300 quan, nhưng lão phu lại tốn đến 700 quan mua đồ đạc. Vân Diệp tiểu tử này không có lợi nhuận gấp đôi sao chịu làm? Nói cách khác y mang tiền lâu, tiền đồ đạc này ra buôn bán lại, nói không chừng còn có thặng dư, còn khiến lão phu cảm thấy y vì thư viện mà để cho giá gốc, những thứ này vốn phải thuộc về lão phu mới đúng. Lừa lấy tiền lão phu, còn khiến lão phu cảm kích y, tên tiểu hỗn đản trời đánh này! Thương thay của cải lão phu tích trữ bao năm, lại rơi vào miệng hổ.

- Được rồi, được rồi. Đợi đến lúc Vân hầu về ông giáo huấn nó là được. Nó còn nhỏ nên cho cơ hội sửa đổi.

Lý lão phu nhân nói với Lý Cương, tiểu hài mà, cần phải dạy bảo, lúc này mới khiến lão an tĩnh lại. Mặc dù luôn miệng nói Vân Diệp thật độc ác, nhưng nét cười trên mặt càng lúc càng đậm.
Xây nhà cạnh thác nước là chủ ý của Lý Khác, đất dưới chân núi quả thật không đủ, vật tư lại còn rất nhiều, cho nên hắn tự chủ trương dựng bên thác nước một tòa lâu.

Đứng ngoài nhà nghe tiếng nước chảy ầm ầm, Lý Khác tưởng như đầu hắn đang bị búa gõ, liệu có người nào lại thích nghe thứ âm thanh này cả ngày? Nghĩ đến Vân Diệp từng nói, nếu không bán được cho ai thì hắn sẽ phải lấy, đây là nguyên tắc. Lý Khác vừa nghĩ đến trong hai năm ở thư viện phải nghe thứ âm thanh này thì vô cùng đau đớn. Thừa dịp có sứ giả đi thảo nguyên liền mang ưu tư này nói cho Vân Diệp, mong y cho ý kiến.

Rất nhanh đã có tin phúc đáp, người mang tin tức từ thảo nguyên đến Trường An liên miên không dứt. Trong thư Vân Diệp nói cho hắn, cái này chẳng qua chỉ là cách nói mà thôi. Lý Khác phải nói với mọi người "Thính bộc các" cạnh thác nước là tòa lâ duy nhất trong cả quần thể. Nơi này có núi xa, cây gần, lại có thác nước tuyệt đẹp. Sớm có thể ngắm mặt trời mọc, đêm có thể nghe minh tuyền, quả là độc nhất vô nhị, thế gian ít có, bỏ qua lần này thì chẳng còn cơ hội, xung quanh Trường An cũng không còn chỗ nào thế này nữa. Vừa mở cửa đã thấy nước tung trắng xóa, có thể cảm nhận được vẻ tráng lệ ngay gần, cái gọi là nhân giả vui sơn, trí giả vui thủy chính là như vậy. Tòa lâu này có thể bán cho nhân sĩ nhân trí song toàn, hắn còn chưa đến lượt, còn yêu cầu tăng giá lên gấp đôi.

Thấy được hồi âm của Vân Diệp, Lý Khác cảm giác giá trị bản thân sụp đổ, đầu váng mắt hoa. Lẽ nào phu tử lão nhân gia dạy hắn sai cả rồi? Điều đó không thể nào! Hắn trong lòng không ngừng tự động viên, hy vọng đừng vì chuyện này mà đánh nhân sinh quan của mình.

Kết quả trong phòng đấu giá, tất cả các tòa lâu khác đều giao dịch hoàn thành, chỉ có "Thính bộc các" này lại tranh đoạt gay cấn, vô số người tự xưng nhân trí song toàn tranh nhau muốn giành lấy tòa lâu này, thi nhau ra giá, vô cùng kịch liệt. Có Lý gia vương gia, có các lộ quốc công. Các Hầu gia nho nhỏ đều bị đuổi chạy, Hầu gia nho nhỏ cũng xứng nhân trí song toàn? Về phần phú thương trong thành Trường An đến mở miệng cũng không dám, cuối cùng tòa lâu này lại bị Uất Trì lão ngốc dùng nắm đấm đoạt từ tay Lý Hiếu Cung, lúc này giá nhà so với Lý Khác nghĩ đã cao hơn gấp chục lần.

Thấy được kết quả, Lý Khác mới biết lợi hại. Hai tay cố bám lấy lan can mới giữ cho thân hình không ngã, phu tử, lão nhân gia thực sự sai rồi! Bọn họ đều là một đám người điên, chỉ là cách nói mà giá trị 3000 quan? 3000 quan ở trong thành Trường An cũng có thể mua được một tòa hào trạch chứ chẳng ít.

Hắn quyết định đi tìm phụ hoàng không gì làm không được để hỏi rõ nghi hoặc trong lòng.

- Nếu như ngươi không nói rõ, sợ rằng phụ hoàng cũng muốn tòa lâu đó.

Đây là câu đầu tiên Lý Nhị bệ hạ thốt ra sau khi nghe Lý Khác kể lại. Lý Khác nghe vậy cũng ngồi không yên được nữa, suýt nữa té xuống đất.

- "Nơi này có núi xa, cây gần, lại có thác nước tuyệt đẹp. Sớm có thể ngắm mặt trời mọc, đêm có thể nghe minh tuyền..." Nếu như không nghĩ lại cẩn thận mà chỉ nghe lời dụ dỗ, người bình thường sẽ không thể tưởng nổi tiếng thác nước to đến mức nào. Huống chi tên tiểu tử này còn mang danh ra để bán, có kết quả như vậy cũng không lạ.

- Thế nhưng phu tử nói...

Lý Khác còn muốn biện bạch.

- Lúc này đừng nói tới phu tử, phu tử thuộc về quân tử, không thuộc về hoàng gia, cũng không thuộc về thương nhân, cho nên cũng không như Vân Diệp. Y mang một việc thật lớn như vậy giao cho ngươi, ngươi còn không lĩnh hội ý đồ trong đó sao? Với tư cách tiên sinh, Vân Diệp quả thật hợp cách. Nếu với tư cách thần tử, Vân Diệp rất cung kính đào tạo ngươi thành tài, trẫm tin rằng tiền tài qua tay ngươi lần này cũng phải trên 3 vạn quan. Nên nhớ phụ hoàng cũng không có nhiều tiền như vậy mà tùy tiện giao cho ngươi. Vân Diệp không tìm người khác mà lại tìm choai choai như ngươi, chính là muốn đào tạo ngươi tương lai trở thành người chưởng quản tiền tài. Y phát hiện ở phương diện này ngươi có thiên phú, hai là muốn nói cho trẫm y chỉ đơn thuần kiếm tiền, để phụ giúp chi phí cho thư viện, bày tất cả ra trước mặt trẫm, không chỉ rõ ràng, mà còn cho thấy y quang minh lỗi lạc, hiểu không? Lần này y trở về phụ hoàng cũng không đá y đi nữa, trên dưới cả triều không còn ai dám khinh thường y. Từ đó Lam Điền hầu sẽ chân chính trở thành quý tộc nhất đẳng Đại Đường.

Lý Nhị nói đến đây không giấu được vẻ tiếc nuối, nếu như tiểu tử này là con trai của hắn, thì Đại Đường thịnh thế trăm năm cũng có thể.
Lý Khác do dự nửa ngày mói nói với Lý Nhị:

- Phụ hoàng, Vân hầu làm những tòa lâu này, qua tay hài nhi đã hơn 7 vạn quan. Tòa lâu của hài nhi dùng chưa tới 2 vạn quan, trong đó cấp miễn phí cho thư viện 42 tòa, còn lại 51 tòa mỗi tòa giá dựng lên không đến 400 quan, đó là còn tính thừa vật liệu. Nếu như trừ đi thì chi phí mỗi tòa không đến 300 quan. Mà nhà còn chưa xây xong đã có người đến đặt vạn quan, cho nên tất cả chỉ tốn 1 vạn 8000 quan. 52 tòa lâu, rẻ nhất cũng bán được 1000 quan, riêng "Thính bộc các" kia còn bán được 4000 quan, cho nên trong tay hài nhi hiện tại có 7 vạn quan, còn chưa kể 2 vạn quan chưa thu hồi.

Ly trà Lý Nhị run lên một chút, nước trà trong ly cũng tràn ra. Hắn nằm mơ cũng không ngờ được, Vân Diệp chỉ xây vài căn nhà ở núi hoang mà lại kiếm được tiền lời như vậy. Toàn bộ phú thuế một năm của Dương Châu chẳng qua cũng chỉ 10 vạn quan, mà đây đã là thành thị giàu có hiếm thấy rồi.

Chỉ tiếc tiền này chẳng có chút quan hệ nào với hắn, vừa mới chiến tranh xong, quốc khố rỗng tuếch khiến hắn thèm rỏ dãi.

- Tất cả đã đóng thuế chưa?

Đây là việc duy nhất Lý Nhị có thể hỏi.

- Đã nộp rồi, mỗi một giao dịch thành công, việc đầu tiên hài nhi làm chính là thu thuế. Thuế lại huyện Trường An vẫn theo hài nhi, Vân hầu từng nói với hài nhi, giao dịch hoàn thành thì đầu tiên là nộp thuế, bằng không sẽ mất đi bản ý kiếm tiền.

- Bản ý kiếm tiền? Là cái quái gì?

Lý Nhị không rõ là gì, không biết vì sao Vân Diệp lại quan trọng việc nộp thuế như vậy. Môn phiệt Trường An có kẻ nào mà không nghĩ trăm phương nghìn kế trốn thuế, chỉ có Vân Diệp lại coi việc này là việc căn bản phải làm.

Lý Khác nhăn nhó hồi lâu mói nói:

- Phụ hoàng, hài nhi cũng không rõ ý nghĩ trong đó. Chỉ là nghe Vân hầu nói đợi đến ngày phụ hoàng bắt đầu nộp thuế, thì y mới nói nguyên nhân cho hài nhi, nói lúc này vô ích.

- Tiểu tử này giờ đi đến đâu rồi?

Lý Nhị lập tức hỏi thị vệ đứng phía sau.

**********

Vân trang dưới Ngọc Sơn cứ cách 10 ngày lại vô cùng náo nhiệt, trong phương viên hơn 10 dặm mọi người đều tập hợp lại. Vân gia vào ngày đầu tiên của mỗi tuần cũng sẽ chấp thuận người ngoài đến Vân gia thôn trang giao dịch. Đường đất trong trang sớm đã được đường xi-măng thay thế. Để thuận tiện cho hương dân bày quán, Vân gia ý đặc biệt làm đường rất rộng.

Trận mưa nhỏ đầu xuân lất phất như tơ, như sương, không nhanh không chậm. Mưa nhỏ không thể ngăn hương dân giao dịch náo nhiệt. Ngoại trừ trước cửa Vân phủ không bày hàng quán, còn lại kín đường đều có hàng quán của hương dân. Có hương dân bán thịt, có bán vải, củ cải, bánh, đồ trang sức. Có hương dân dắt lừa thồ hàng tới bán, có người dắ dê, gà, trứng...

Ngó sen hiện không còn đắt hàng, hiện tại thứ đắt hàng chính là trang sức giảm giá bày trong mấy sạp hàng trong thành Trường An. Nông hộ giản dị móc đồng tiền còn ấm hơi người đưa vào tay chưởng quỹ, chưởng quỹ mập mạp cười tủm tỉm cảm tạ, lấy ra một đồ trang sức nhỏ, cho vào trong túi vải rồi đưa cho nông hộ.

Nhìn đoàn người đông đúc, cảm nhận được độ ấm của đồng tiền trên tay, chưởng quỹ béo tự nghĩ không biết có nên mở một gian hàng ở Vân gia trang hay không, nông hộ ở đây đã mua được trang sức, thì cái khác tất cũng có người mua. Hơn nữa trên núi còn có hơn 10 hào môn, nhìn đối thủ bên cạnh cũng đang bận rộn, chưởng quỹ béo thầm hạ quyết tâm. Hắn nhìn mấy người bán trang sức rong được các đại cô nương, tiểu tức phụ vây kín thì trong lòng cao hứng, nếu hắn mở quầy tại chợ, những đại cô nương, tiểu tức phụ này chẳng phải sẽ là khách hàng của hắn sao?

Đồ tể tráng kiện quơ khảm đao trong tay, mạnh mẽ chém xương heo ra làm đôi. Lại dùng lá sen gói lại vứt vào giỏ trúc một nông phụ, xòe bàn tay còn đang vương máu heo nóng hướng nông phụ kêu to:

- 3 văn tiền, xương này nấu cháo cho tiểu tử là ngon nhất. Nhìn thân thể cường tráng này của ta chưa? Ngày nào ta cũng ăn cháo đó đó, đây chính là bí kỹ bất truyền của Tôn lão thần tiên đó.

- Ngươi đừng chém gió, chợ ở Vân trang mở mới được 4 tháng, Tôn lão thần tiên và Vân gia Hầu gia đều ở biên quan, Tôn lão thần tiên lấy đâu ra thời gian dạy ngươi?

Nói xong nông phụ lấy 3 văn tiền nhét vào tay đồ tể, cười mắng hắn nói khoác, khiến cho những người chờ mua thịt còn lại được một trận cười.

Chương 213: Nhân mã lưỡng tương tri

Đồ tể chửi thề một câu, lập tức nghe chửi tơi bời, tránh vội hai củ cải tập kích, cười cười rồi cúi đầu tiếp tục chặt thịt heo.

Tiểu thương bán rượu trái không gặp Vượng Tài, phải cũng không gặp Vượng Tài, gấp đến độ cuống cả lên. Hắn cố ý để lại một bồn rượu, chuẩn bị cho Vượng Tài. Nhưng nào ngờ Vượng Tài ngày xưa chỉ cần hắn mang rượu thơm ra liền chạy đến, mà hôm nay lại không thấy hình dạng.

Lấy khăn lau tay, cẩn thận tới trước hộ vệ Vân phủ hỏi nơi ở của Vượng Tài.

- Ngươi bán cho người khác đi, Vượng Tài bị bệnh nằm ở chuồng ngựa không bò ra ngoài được. Cũng không biết làm sao lại vậy.

Hộ vệ lo lắng nói với tiểu thương bán rượu.

Tiểu thương nghe hộ vệ nói vậy thì lo lắng, nghĩ Vượng Tài thường ngày hào sảng, liền mang rượu ngon tới nói với hộ vệ:

- Vị huynh đệ này, Vượng Tài bị bệnh ta cũng không biết làm thế nào, đây có chút rượu đã được hâm nóng rồi, phiền huynh đệ đưa giúp cho Vượng Tài. Có thể uống thì uống một hai ngụm, không thì để đấy cũng được, coi như là tâm ý của ta đối với lão khách hàng.

Hộ vệ nghe người bán rượu nói thế cũng không chối từ, mang rượu vào phủ. Chuồng ngựa đang đứng rất nhiều người, lão nãi nãi Vân gia đã ở chuồng ngựa, ngồi trên ghế buồn buồn nhìn Vượng Tài đang nằm trên đống cỏ khô. Bọn đại Nha, tiểu Nha, tiểu Đông trong mắt ánh lệ, nhìn Vượng Tài không lên tiếng. Nhất nương đang lấy tay khẽ gãi cho nó, bình thường chỉ cần có người gãi cho nó, thì nó híp mắt hưởng thụ, nhưng hôm nay lại nằm im không một chút phản ứng, thấy bộ dạng này của nó, Nhất nương không kìm được nước mắt rơi xuống. Truyện được copy tại

Vượng Tài không bị bệnh, ngoài việc ăn quá nhiều đến phát phì thì không có bệnh gì nặng. Trong phương viên hơn 10 dặm tất cả các thú y đều đã được mời một lần, từ khi Vân Diệp đi Vượng Tài không còn quá hăng hái, thỉnh thoảng trong sân đi một hai bước thì chỉ còn uống vài ngụm rượu này làm vui.

Nhìn thấy Vượng Tài ăn không ngon, trên dưới Vân gia cuống cả lên. Theo họ thấy Vượng Tài không chỉ là một con ngựa, mà là người thân trong nhà.

Cảm tình của Vân Diệp với Vượng Tài cả Vân gia rõ như ban ngày, kỳ thật Vượng Tài đã có thể cưỡi, chỉ cần không đi đường dài thì không sao, nhưng Vân Diệp vẫn chưa một lần cưỡi. Toàn gia chỉ có vài nha đầu được Vân Diệp bế theo, còn lại mọi người không ai dám cưỡi Vượng Tài, nếu như cưỡi, phỏng chừng sẽ bị Hầu gia chặt chân.

Ngọc điêu hơn trăm quan trong phòng Hầu gia bị Vượng Tài làm vỡ, nát như tương, Hầu gia bất quá chỉ phạt Vượng Tài mấy ngày không cho uống rượu, nhưng có người lại phát hiện trong vài ngày đó Hầu gia lại lén cho Vượng Tài uống!

Vượng Tài không thích cỏ khô, bọn tiểu Nha cho Vượng Tài ăn bã đậu, thậm chí còn ăn điểm tâm. Trong nhà làm cơm Nhất nương luôn bớt lại rau chân vịt, cây cải dầu, nói là có bùn bẩn để lại cho Vượng Tài. Trù nương rất đau lòng, đến cả nhà vương công đại thần cũng chưa chắc đã có rau xanh ăn hàng ngày chứ nói gì đến cho ngựa.

Vân Diệp không ở đây, Vượng Tài không thích động, mã phu cầu gia gia báo nãi nãi cũng vô dụng. Vượng Tài ngoại trừ phơi nắng thì là phơi nắng, ăn thì nhiều mà không chịu hoạt động, lại càng không muốn làm việc. Cứ như vậy không phát phì mới là lạ. Tháng 5, thể trọng Vượng Tài so với trước đây đã nặng hơn gấp rưỡi.

Hộ vệ mang bồn rượu đến, đặt trước miệng Vượng Tài, ai ngờ Vượng Tài chỉ phì phì vài tiếng, quay ngoắt đầu đi.- Lão thân giờ đã thấy, Vượng Tài chính là nhớ Diệp ca nhi. Từ lúc Diệp nhi xuất chinh, Vượng Tài chẳng vui lấy một ngày. Súc vật này cũng biết ai đối tốt với nó, không uổng công Diệp nhi đối đãi với nó như người thân.

Nói rồi lão nãi nãi cúi người xuống, xoa xoa cái đầu to tổ bố của Vượng Tài, nói:

- Diệp nhi sẽ mau về thôi, nghe nói đã đến quan nội, ngươi phải ăn cho tốt, để thân thể cường tráng gặp y mới được.

Một trận mưa lất phất bay vào chuồng ngựa con mắt Vượng Tài hình như sáng lên một chút, hai cái mũi phì phì, lộn một cái đã đứng lên, hí dài một tiếng liền muốn chạy ra bên ngoài. Mã phu muốn ngăn lại cũng bị Vượng Tài đẩy cho ngã. Ra khỏi chuồng ngựa, Vượng Tài chạy thẳng đến đại môn, ra đến đường thì tung vó chạy, không biết đụng đổ bao nhiêu sạp hàng. Chủ sạp cũng chỉ chửi bới hai tiếng rồi thôi, họ cũng không lo tổn thất, tất cả Vân gia sẽ bồi thường. Tiểu thương bán rượu thấy vậy khoác lác với hộ vệ:

- Thế nào, ta chỉ biết Vượng Tài thích rượu, một bồn này chẳng phải khiến nó tinh thần gấp trăm, bệnh gì cũng khỏi sao?

Vân nãi nãi đầu tiên là có chút ngạc nhiên, ngay sau đó liền nói với quản gia:

- Hầu gia hồi phủ rồi, ra mở đường, mở đại môn, toàn gia ra nghênh đón. Quản gia đi thông báo cho thiếu phu nhân một tiếng.

Hơi lạnh của mưa đánh vào trên mặt, cảm giác vô cùng thích thú. Vân Diệp đang phóng ngựa như điên, thời gian 2 năm đã biến một tên không biết cưỡi ngựa thành một cao thủ. Theo chiến mã bôn đằng, thân thể cũng theo nhịp ngựa chạy mà nhấp nhô. Áo choàng che mưa bị gió thổi thẳng tắp, thích nhất chạy trên đường ướt, không còn bụi bặm, chỉ còn khoái ý cùng hào khí.Đám người Tôn Tư Mạc giờ còn chưa tới Kính Dương, phỏng chừng ngày mai mới có thể trở về. Vừa qua Hoàng Hà, Vân Diệp liền rạo rực ý muốn về nhà, bèn nói với Lý Tịnh một tiếng rồi cùng hộ vệ Vân gia một đường chạy như điên. Quãng đường bình thường 6 ngày mới đi hết bọn y chỉ chạy trong 2 ngày. Qua Trường An mà không vào, dọc theo hộ thành hà chạy thẳng về nhà.

Vừa đến miếu thờ, một con ngựa béo phì phì chạy tới. Vân Diệp nhìn thấy thì thất kinh, không khỏi quát to một tiếng:

- Vượng Tài, ngươi làm sao vậy?

Vượng Tài vừa đến trước mặt Vân Diệp liền dúi đầu vào người y, còn dùng móng trước liên tiếp đá vào chiến mã Vân Diệp đang cưỡi, khiến cho chiến mã này phải liên tiếp lùi về sau. Vân Diệp không cưỡi nổi nữa, phải nhảy xuống ngựa ôm Vượng Tài thân thiết một chặp, gãi ngứa khắp toàn thân cho nó. Vượng Tài cũng không ngừng cọ đầu vào áo giáp Vân Diệp, một người một ngựa hết sức vui vẻ.

Hộ vệ Vân gia hiếu kỳ hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn thấy khắp nơi toàn người là người. Đúng ra Vân gia thôn trang không nên có nhiều người thế này. Lão Tiền thấy khoảng chục người khôi giáp chiến mã đi tới thì biết là Hầu gia đã trở về, liền chạy tới phía trước hai bước xem cho rõ rồi xoay người chạy về phủ, vừa chạy vừa hô:

- Lão phu nhân, Hầu gia đã trở về, lão phu nhân, Hầu gia thực sự đã trở về.

Thanh âm dường như còn lẫn tiếng khóc nghẹn.

Trên đường nhất thời yên tĩnh, già trẻ lớn bé Vân gia thôn trang cùng nhau tuôn ra đường, tới hoan nghênh gia chủ của bọn họ. Đầu tiên là lão binh không đi theo Vân Diệp xuất chinh, vỗ ngực quỳ một gối xuống hô to ba lần:

- Cung nghênh Hầu gia khải hoàn trở về, Hầu gia uy vũ!

Hộ vệ xuất chinh cùng Vân Diệp cũng vỗ ngực đáp lại:

- Đại Đường vạn thắng, Đại Đường uy vũ!

Cũng là ba tiếng đáp lại, đây là trình tự cần thiết của các tướng lĩnh đắc thắng trở về, Lý Tịnh đã sớm làm qua vô số lần. Người Đại Đường giống nhau thì không quỳ, nhưng tướng sĩ xuất chinh trở về là ngoại lệ, nhất là đắc thắng trở về, lễ nghi long trọng khiến người không thể tưởng tượng. Sau khi bọn Vân Diệp đáp xong ba tiếng, toàn bộ bách tính trong chợ không phân biệt nam nữ lão ấu, cũng không phân thân phận sang hèn, nam tử khom người, nữ tử vái chào, đây là vinh quang tướng sĩ xuất chinh nên có.

Đại Đường trọng nhất quân công, Quan Trung đệ tử cũng lấy tòng quân làm quang vinh, phong thưởng cũng là nặng nhất. Một người đắc thắng hoàn triều có công quân tốt, địa vị vượt xa thương gia bạc triệu. Thương gia thấy có công quân tốt phải thi lễ, nếu có bất kính sẽ bị định trọng tội, hơn nữa cũng không có ai đồng tình với tên thương gia này.

Chương 214: Hy vọng của lão nãi nãi

Vân Diệp hai tay ôm quyền đi qua đoàn người, cũng không ngừng nói lời cảm kích, thỉnh thoảng còn nâng những lão nhân trong đám người đứng dậy, để cho bọn họ tiếp tục thi lễ là một biểu hiện của cuồng vọng, hiện tại nâng cao danh vọng Vân gia là mấu chốt, cho nên không thể có bất cứ tỳ vết nào. Vân Diệp dựa theo quy củ mà làm, hiện tại kẻ nào biểu hiện không tốt thì chính là kẻ ngốc.

**********

Vân Diệp ăn điểm tâm tiểu Nha đút cho, khuôn mặt rạng rỡ để mặc cô cô, thẩm thẩm cởi giúp áo giáp trên người. Nãi nãi vừa lau nước mắt vừa nói y sao đen, gầy vậy. Kéo tay tôn tử yêu thương, không cần nghĩ cũng biết tôn tử ở nơi băng thiên tuyết địa phải khổ sở thế nào, đây đâu phải điều mà một Hầu gia được nuông chiều từ bé phải chịu.

Lại là tắm, bất quá lần này Vân Diệp đuổi hết mọi người ra ngoài, y đã lớn rồi, nếu còn để các thẩm thẩm tắm cho không bị cười thối mũi mới là lạ. Nãi nãi cẩn thận xem đi xem lại, chắc chắn người Vân Diệp không bị thương chỗ nào mới tha cho y đi.

Tôn tử đã lớn, nên chuẩn bị hôn sự cho xong. Hài tử Tân Nguyệt này đến giờ vẫn chưa buông tóc, vẫn là kiểu tóc phụ nhân. Đang nghĩ ngợi thì Tân Nguyệt vội vã chạy tới. Nhìn Tân Nguyệt đang thở hổn hển, lão nãi nãi lại thấy thoải mái. Hai đứa nhỏ nếu thành một nhà thì thật tốt. Bây giờ còn chưa đến tháng 3, nếu như hôn sự xử lý mau chút, nói không chừng sang năm đã có thể ôm tiểu chắt trai rồi. Nghĩ tới đây lão nãi nãi nhìn sang phòng tôn tử, nói với Tân Nguyệt đang thi lễ:

- Chớ vội, chớ vội, người vừa mới về còn đang tắm. Ngươi biết tính tình lang quân không thích dùng nha hoàn, năm kia thẩm thẩm còn tắm cho nó, năm nay nó đã trưởng thành, ngay cả lão thân cũng không cho vào, ta thấy nó vẫn chưa quen tự tắm rửa, ngươi vào giúp nó một chút, cả nhà chỉ có ngươi là thích hợp.

Tân Nguyệt xấu hổ đỏ mặt không chịu đi vào, kết quả bị lão nãi nãi đẩy vào, còn đứng ngoài giữ cửa không cho ra, vừa cười vừa lẩm bẩm:

- Tóc cũng đã búi lên rồi, sớm đã là người Vân gia, còn giả vờ ngại. Vân gia ta chỉ còn lại độc đinh, cứ như vậy thì bao giờ lão thân mới được bế chắt trai? Sao không chịu hiểu tâm tư trưởng bối chút.

Nhìn thấy quản gia cô cô đứng ở trong sân cười trộm, lão nãi nãi bực không chịu nổi, con cháu không có đứa nào ra hồn. Muốn tìm nam nhân gả cho bọn chúng, lại không đứa nào chịu. Hai thẩm thẩm tuổi lớn còn chưa tính, có đứa mới 30 tuổi sao lại không chịu tái giá. Một đám hết ăn lại nằm, chực chờ tôn tử dưỡng lão. Bọn chúng giờ đã quen phú quý, bảo bọn chúng sống khổ hơn có đánh chết bọn chúng cũng không chịu. Thôi bỏ đi, dù sao thì tôn tử bản lĩnh lớn, nuôi mấy người ăn không ngồi rồi cũng không sao.

- Trông cửa cho tốt, người nào đến gần đánh gãy chân cho ta.

Phân phó cho quản gia cô cô xong, lão nãi nãi mới run rẩy trở về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị tiệc rượu buổi tối.

Vân Diệp đang ngụp lặn trong nước, đủ trăm lần mới thò mặt khỏi nước. Vừa nhấc đầu thì thấy một khuôn mặt như hoa đang cười tươi với mình, Tân Nguyệt? Điều này sao có thể, Vân Diệp cho rằng mình ngụp lặn lâu quá, đầu óc thiếu dưỡng khí bị lú đi nên mới xuất hiện ảo giác. Lập tức dùng miệng phun một ngụm nước, định bụng đánh tan ảo giác đi.

Ai ngờ một tiếng kêu thánh thót vang lên, Vân Diệp kinh hãi xoa xoa mắt, lúc này mới xác định đó đích thực là Tân Nguyệt. Con người là một động vật rất kỳ quái, lúc tắm thì kẻ nào có y phục trên người thì kẻ đó chiếm ưu thế.

Vân Diệp không tự chủ hụp lại người xuống nước, còn lấy tay che bộ hạ.

- Sao ngươi lại tới đây, ta đang tắm, nghĩ là ảo giác cho nên...

Y không ngờ còn giải thích, quên mất rằng chuyện này càng giải thích càng mờ ám, không bằng không giải thích còn hơn.

- Hừ hừ hừ.

Tân Nguyệt cười mấy tiếng âm hiểm, vừa rồi còn ngượng ngùng, không biết sao lại bị ngụm nước của Vân Diệp làm tỉnh. Đúng vậy, đây là nam nhân của ta, ta làm sao phải xấu hổ? Tân Nguyệt nghĩ vậy bèn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Vân Diệp, khiến cho y không dám nhìn thẳng vào nàng.
- Nãi nãi bảo ta tới giúp ngươi tắm.

Nói xong lấy dây ruột mướp nhẹ nhàng cọ lưng y.

Một đôi tay như bạch ngọc xoa đi xoa lại trên lưng, Vân Diệp dù cho làm hai đời thiếu niên cũng không chịu được nhiệt. Nãi nãi đã để hai người riêng một chỗ, hô hấp dần dần trở nên gấp gáp. Vân Diệp nắm lấy tay đang cọ của Tân Nguyệt, đem bàn tay áp lên ngực, để cho nàng thấy tim mình đập mạnh thế nào.

Tân Nguyệt bị kéo làm cả người áp vào lưng Vân Diệp, hơi thở thơm tho lập tức phả vào tai y khiến y càng thêm thiêu đốt. Không ngờ nha đầu kia lại mẫn cảm như vậy. Mỹ nhân dựa lưng, Vân Diệp đâu còn khách khí, xoay người ôm lấy thân hình mềm mại của Tân Nguyệt, tìm đến cái miệng nhỏ nhắn hôn lấy hôn để, tay thì luồn xuống áo tìm bánh bao...

Vân cô cô nghe thấy tiếng Tân Nguyệt hô lên thì cho rằng chuyện tốt đã thành, đang lúc mừng thì phát hiện Ngọc Sơn tiên sinh đi tới hậu viện. Bốn vị lão tiên sinh ở Vân gia được tự do đi lại không bị cấm chế nào, bọn họ cũng đã sớm quen thuộc. Ngọc Sơn tiên sinh nửa năm qua cũng rất lo lắng cho Vân Diệp, còn nghĩ tôn nữ có khả năng goá chồng trước khi cưới. Nếu như vậy thì thật hối hận, biết thế sớm gả Tân Nguyệt cho Vân Diệp có phải tốt không. Nhưng hiện tại nghe được Vân Diệp bình yên trở về thì thở phào, phải đến nhìn y một cái cho yên tâm.

- Vân gia cô cô, điệt nhi ngươi ở đâu? Đúng rồi, tiểu Nguyệt có qua đây không? Sao lão phu không thấy nó?

Ngọc Sơn tiên sinh lớn tiếng hỏi Vân cô cô. Bạn đang đọc chuyện tại

Vân cô cô khẩn trương, nào dám nói cho lão Tân Nguyệt đang ở trong phòng điệt nhi ta, nhất thời không nghĩ ra cớ nào, cứ ấp úng không thành tiếng.

- Lão phu nghe nói tiểu tử này đang tắm, để ta đi xem một cái.

Nói rồi đẩy cửa phòng ra.

Thấy Vân Diệp đang tắm, lão nhìn vài lần rồi nói với Vân Diệp:- Tiểu tử không bị thương chứ?

- Đa tạ Ngọc Sơn tiên sinh quan tâm, tiểu tử vẫn bình yên vô sự.

Vân Diệp ngồi trong thùng tắm nói với Ngọc Sơn tiên sinh.

- Ừ, ngươi cứ tắm cho xong, rồi sau đó nói chuyện với ta.

Nói xong đóng cửa lại. Vân cô cô lấy làm lạ, lẽ nào Ngọc Sơn tiên sinh đối với hôn sự tôn nữ nhà mình cũng gấp không thể chờ? Nhìn thấy tràng cảnh như vậy cũng có thể bình thản? Trong lòng nổi lên bao nhiêu nghi vấn nhưng cũng không tiện mở cửa nhìn, đành phải nghẹn nghi vấn ở trong lòng.

Vân Diệp hồi lâu không thấy Tân Nguyệt có động tĩnh gì, cúi đầu nhìn thì thấy nha đầu kia ghé đầu vào trong nước, còn không ngoi lên chỉ sợ sẽ ngạt thở, liền vội vàng lôi nàng lên. Chỉ thấy Tân Nguyệt nhắm hờ mắt, hình như đang xấu hổ quá. Một dòng nước nhỏ chảy xuống bên ngực, Vân Diệp nhìn đến hoa mắt đờ người, ghé đầu vào ngực Tân Nguyệt liều mạng hít hà mùi thơm trên người nàng. Tay đã chuẩn bị hạ tiết khố, tháo bỏ chốt khóa cuối cùng trên người nàng.

Nhưng Tân Nguyệt nắm chặt lấy tay y không cho tiến thêm, người chỉ tựa vào lòng Vân Diệp chốc lát rồi nhảy ra khỏi thùng gỗ, ôm lấy y phục phía sau thùng gỗ mặc vào, mặc kệ tóc ướt hôn nhẹ lên mặt Vân Diệp rồi bỏ chạy, bỏ mặc Vân Diệp cùng thằng nhỏ đang ngửa đầu lên trời gào thét:

- Vì sao lại như vậy?

Vân gia đại khai tửu yến, chúc mừng gia chủ đắc thắng trở về. Tiệc từ sáng đến giữa trưa, toàn bộ phụ nữ trong Vân gia thôn trang đều đến tham dự. Trình phu nhân, Ngưu phu nhân trong thành Trường An đương nhiên đã sớm tới Vân trang, hai vị phu nhân Uất Trì gia cũng theo Uất Trì lão quốc công tới ăn mừng. Nhà Lý Tịnh, Lý Tích cũng đều có con cháu đến. Lý Thừa Càn còn cưỡi một con bảo mã phi với tốc độ nhanh nhất tới.

Thư viện càng dốc toàn bộ lực lượng đến đánh chiếm bàn tiệc, Lý Cương dẫn Ly Thạch tiên sinh vừa trở về cùng đến. Nguyên Chương tiên sinh cùng Triệu Diên Lăng đi ngưu xa đến, nói là nghe Vân hầu trở về, liền bỏ cơm trưa đến đây dự tiệc. Gia chủ Công Thâu gia kiêu ngạo, yêu cầu Vân gia an bài xe ngựa đi tiếp, phải là song mã cho gia chủ. Khi tới cũng cũng không con trai Công Thâu Giáp còn sống hay không, mà lại tiếp cận lão Uất Trì.

Lão nãi nãi nhìn Tân Nguyệt nói cười trong đám nữ quyến như hồ điệp xuyên hoa thì thở dài một hơi, chắt trai không có, oán khí của lão nãi nãi đều tập trung vào Ngọc Sơn tiên sinh, khiến Ngọc Sơn tiên sinh suy nghĩ mãi cũng không hiểu nổi bản thân mình đã đắc tội lão thái bà này chỗ nào, sao lại đối với bản thân như vậy.

Tiệc rượu bày từ phòng khách tới tận ngoài sân, trên đường cũng bày biện. Lão Tiền vội vàng dựng lều, lão Trang vội vàng duy trì trật tự, Mạnh Bất Đồng, Đoạn Mãnh đón khách ngoài cửa. Lý Thái, Lý Khác đang lục xem Vân Diệp mang gì về, cuối cùng nhất trí đánh giá, ngoại trừ tiền tài y chẳng mang thứ gì hữu dụng về. Lý Thừa Càn ngồi ở xích đu không ngừng đặt hai khối thủy tinh trong suốt trước mắt khoa tay múa chân, hắn vẫn muốn có đồ vật giống của Trình yêu tinh, không biết loại này Diệp tử còn hay không, lão Trình là màu đen, nếu như ta làm một bộ màu hồng chẳng phải là đè đầu lão? Lão Trình còn mang kính râm đi khoe đức hạnh thối, lần trước phụ hoàng muốn nhìn một chút lão cũng không cho, nói cái gì mà bảo bối tiên gia, không thể cho ngoại nhân xem, nói là sẽ mất đi tiên khí, làm phụ hoàng bực đến nỗi ném cả đũa không thèm ăn.

Lý Thái không biết lấy từ chỗ nào ra một cái kính lúp, theo thói quen đặt ở trước mắt nhìn, khiến Lý Khác làm ngọc đang cầm trong tay rớt bịch xuống chân, đau đến méo mồm. Vãi quá, trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái mắt to.

Lý Thái phát hiện được điều thú vị, mặc kệ thảm trạng của tam ca, liên tục lấy kính lúp soi khắp nơi, thấy mấy thứ được phóng đại thì a ô liên tục.

Lý Thừa Càn phát hiện ba người lúc này rất bình hòa, rất thoải mái, vứt bỏ tranh đấu trong cung, tình nghĩa huynh đệ như vậy khiến hắn có chút mê say, nếu như có thể mãi như vậy, Lý Thừa Càn tuyệt không quan tâm phụ hoàng phong cho hắn bao nhiêu đất.

Ba người thân phận tôn quý nhất, tự nhiên người khác phải chờ. Cho ba người ngồi gần nhau là chủ ý của Vân Diệp, y muốn xem có hy vọng hòa giải ba người họ hay không, nếu có, y hy vọng vào trước lúc xảy ra xung đột y còn có chút thời gian.

Chương 215: Tửu yến

Đẩy cửa ra vừa thấy ba người đều đang tự chơi đùa, một người tìm thủy tinh, một người tính toán tiền tài, còn một người lại lấy từ đầu tam ca hắn một sợi tóc, dùng kính lúp soi tỉ mỉ xem có gì khác thường...

**********

Tửu yến ngay từ đầu đã không yên bình, sau khi lúc tất cả nâng ly chúc mừng Đại Đường vạn năm, bệ hạ vạn tuế. Thì người có thân phận tôn quý nhất ngoại trừ ba huynh đệ hoàng gia - Uất Trì Cung bưng vò rượu tìm đến Vân Diệp. Mừng công không thể không uống rượu, chỉ là đồ đựng rượu thật lớn, Vân Diệp không để bụng ngươi dùng ly lớn, nhưng ngươi dùng bình thì thực sự vãi quá rồi. Ta vừa mới về nhà, trong bụng mới chỉ có chút cháo lót dạ, giờ lại bắt nốc rượu nặng Vân gia là thế nào?

Mẹ ôi, trong quân ngươi có thể say chết, nhưng tuyệt đối không thể để bị hù chết. Uất Trì ngốc lựa chọn cơ hội thực hay, tướng sĩ đại thắng mà về, chính là lúc thống ẩm, hắn còn lấy chuyện sau khi đại thắng Đậu Kiến Đức uống rượu bằng bình còn to hơn đây làm dẫn chứng.

Lý Cương không ngờ lại không khuyên, những người khác đều tụ tập ồn ào, dài cổ chờ năm người bọn họ. Vân Diệp nhanh tay đưa rượu ra phía sau cho lão binh xuất chinh cùng y, khiến bọn họ cảm động đỏ cả mắt.

Độ rượu của Vân gia không giống nhau, có 50 độ, có 40 độ, cũng có 20 độ. Vò rượu mà Uất Trì ngốc vừa mới kín đáo đưa cho Vân Diệp kia bên trên viết vài chữ rất to, 60 độ. Này con mẹ nó căn bản là cồn tinh luyện thất bại chứ rượu quái gì, không đưa cho người khác thì có mà say chết à.

Lý Thừa Càn là người tinh minh trong đám tinh minh, kiếm ăn cùng Vân Diệp thời gian cũng không phải là ít. Nhìn ánh mắt là biết, thấy Vân Diệp kín đáo đưa bình rượu cho tướng sĩ cũng không ngốc, lập tức biết trong đó có chỗ không đúng. Liền vỗ vỗ lão binh xuất chinh rồi đưa bình rượu qua. Lý Thái, Lý Khác thấy ca ca đạo đức tốt mà cảm động, cũng đưa bình rượu trong tay ra. Lão Uất Trì vuốt chòm râu tán thán mấy tiếng, nói mấy thanh niên nhân thật có phong phạm cổ nhân, đám lão Lý Cương cũng lớn tiếng hoan hô. Toàn trường đứng dậy nâng ly, chờ Vân Diệp xách rượu đến tiếp tục thống ẩm.

Trong đống rượu, Vân Diệp khó khăn lắm mới móc được một bình 20 độ, định dùng thống ẩm cùng lão Uất Trì.

- Diệp tử, cứu huynh đệ, ngươi nhất định có biện pháp. Vò rượu này với vò rượu khi nãy có gì khác nhau?

Lý Thừa Càn cũng làm bộ chọn rượu hỏi Vân Diệp.

- Đừng nói huynh đệ không chiếu cố ngươi, số trên bình rượu càng nhỏ càng tốt.

Nghe lời này Lý Thừa Càn rất tán thành, rất nhanh tìm ra ba bình độ rượu thấp. Ngẫm một lúc đưa bình số 15 đưa cho Lý Thái, 20 cho Lý Khác, còn hắn cắn môi lấy bình có số 30, hắn không thể tìm được bình nào có số thấp hơn bình này nữa rồi.

Liếc mắt nhìn bình của lão Uất Trì, bên trên viết hai số 5 Ả Rập, làm cho Lý Thừa Càn yên tâm thêm nhiều. Có người bị phạt rượu, uống hết cả bình không xi nhê gì, lột lớp dán ra mới biết chỉ là nước vải. Hương rượu khắp nơi, lão Uất Trì hét lớn một tiếng: Cạn, lão binh xuất chinh cũng cùng nhau hô to, nâng ly chè chén. Vân Diệp uống cực nhiều, đây là học được của Tiết Vạn Nhận trên thảo nguyên, nâng bình rượu 60 độ lên uống từng ngụm lớn, rượu từ khóe miệng chảy xuống, khí độ quân nhân lộ ra rất sống động, toàn trường trầm trồ khen ngợi. Lý Thừa Càn vừa uống rượu vừa nhìn Vân Diệp, thấy Vân Diệp uống rượu như vậy tức thì nâng cao cốc, Lý Thái, Lý Khác từng uống rượu ngon Vân phủ, nhớ tới vị cay nồng kia thì run như cầy sấy, kết quả uống một ngụm mắt sang lên, liền đó cứ ừng ực tu từng ngụm lớn, cảm thấy mùi vị không tệ.

Dưới sự cổ vũ của mọi người, lão Uất Trì mắt trợn tròn, con ngươi đỏ lên, thân thiết vỗ vai Vân Diệp, lại vỗ vỗ lưng ba huynh đệ Lý gia vài cái. Lý Khác liền phun ngụm rượu ra, đây không phải là hắn uống say, mà là bị Uất Trì Cung đánh cho nôn ra.

Uất Trì Cung cũng không thèm để ý, ba huynh đệ Lý gia hôm nay đã cho lão mười phần mặt mũi, đang muốn khích lệ hai câu, chỉ thấy lão binh Vân gia xuất chinh bịch bịch ngã xuống cả đống. Không phải ai cũng có tửu lượng ngàn ly không say như lão Uất Trì, chẳng mấy người có thể trụ được sau khi uống 3 đến 5 cân rượu mạnh.

Lý Thừa Càn mặc dù cũng liêu xiêu, nhưng mắt trông vẫn còn tỉnh, cố gắng đứng vững không ngã.

Vân Diệp thấy lão Uất Trì lại muốn đi lấy rượu, nhìn lại thấy không bình nào dưới 30 độ thì đánh mắt với lão Tiền đang hầu hạ bên cạnh. Lão Tiền hiểu ý liền vòng ra phía sau Vân Diệp, Hầu gia lúc này có vẻ không chống được sức rượu, chuẩn bị ngã xuống, ai dè Lý Thừa Càn lại ngã trước, đè lên người lão Tiền. Lão Tiền đành phải giúp đỡ thái tử điện hạ, không dám đặt hắn xuống đất. Lý Thừa Càn vừa ngã, Lý Thái, Lý Khác cũng không ngốc, tam vương gia toàn bộ say ngã hết. Vân Diệp bất đắc dĩ cũng đành phải ngã lên người Lý Thừa Càn.

Nội thị Lý Thừa Càn dẫn đến cộng với tôi tớ Vân gia xúm vào khiêng 4 người đang chồng đống lên nhau về phòng Vân Diệp. Lão Uất Trì nhất thời cười ha ha, tràn đầy đắc ý, mình lão đã khiến cho chủ nhân cùng toàn bộ khách nhân đầu hàng, sao không đắc ý cho được.

Lý Cương chỉ vào Uất Trì Cung hồi lâu mới thôi, quy củ trong quân một lão nho như lão không có tư cách chỉ trích. Tửu yến lại tiếp tục, toàn bộ khách mời đều túy lúy, tửu yến Vân gia lập tức trở thành một tràng quần ma loạn vũ, học sinh thư viện lúc này cũng học cầm bình uống rượu. Kết quả không cần phải nói, tửu yến vừa mới bắt đầu mà các phòng của Vân gia đã chất đầy đám ma men.

Đám Vân Diệp lủi vào phòng ngủ xong lập tức không cần người đỡ. Vân Diệp đứng lên, Lý Thừa Càn cũng lắc lắc cái cổ đứng lên, Lý Thái ở dưới cùng cũng đẩy Lý Khác trên người xuống đứng dậy. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m
- Diệp ca nhi, rượu nhà ngươi không tệ, vừa rồi ta uống thấy rất ngon, mang thêm một chút chúng ta vừa nhâm nhi vừa nhắm chút gì, ta cũng thấy đói bụng rồi.

Lý Khác còn chưa đứng lên đã đòi ăn.

- Không ai muốn biết thật ra là chuyện gì hay sao?

Vân Diệp nhìn ba huynh đệ hoàng gia hỏi.

- Có cái gì mà hỏi, rượu của ngươi là bản thân ngươi chọn, rượu của ta là đại ca ta chọn, hỏi nhiều như vậy làm gì, có uống là được, ngươi biết được rượu nào nhạt rượu nào mạnh hay sao?

- Mặt trên đều có số, số càng nhỏ rượu càng nhạt, của ta trên mặt viết 20, của các ngươi thì sao?

Vân Diệp sớm thấy cách Lý Thừa Càn làm, hắn cần phải xóa bỏ tầng ngăn cách giữa ba huynh đệ này, như vậy đối với việc ba huynh đệ đoàn kết mới có lợi.

- Của ta viết 15.

Lý Thái nói.

- Ta 20.

Lý Khác nói.

- Thật không may, ta tìm bình số 10 mãi mà không thấy. Đành phải lấy bình 30. May mà đổ bớt đi được không ít, bằng không với rượu 30 như vậy khéo toi cái mạng già.Lý Thừa Càn suy cho cùng cũng thụ hưởng giáo dục hoàng gia, rất biết cách mua nhân tình.

Chuyện nói đến đây là xong, không cần nói tiếp nữa. Gọi lão Tiền bảo chuẩn bị một bàn nhậu, Vân Diệp định dốc bầu tâm sự với ba người một phen, có điều thấy ba người đều thờ ơ lại thôi. Tâm lý người hoàng gia không thể lộ ra ngoài, nói chuyện lúc này cũng chỉ hời hợt, còn dẫn đến ngờ vực vô căn cứ. Vân Diệp bỗng nhiên cảm thấy muốn cười, tự đặt mình vào vị trí hoàng đế, từ việc nhỏ vừa rồi mới thấy ba người không hề có người nào ngốc.

Cuộc sống hàng ngày tạo nên khác biệt, ở một số mặt bọn họ cũng hiển lộ trí tuệ mà một người xuất thân thảo căn như Vân Diệp có thể nghĩ ra. Mỗi người có một mục tiêu khác nhau, điểm xuất phát cũng khác nhau, con đường mỗi người phải trải qua cũng không giống, dựa vào cái gì mà muốn thay đổi nhân tâm? Những giáo sư, chuyên gia hậu thế cũng không thể làm được, bản thân y dựa vào cái gì? Vân Diệp nghĩ vậy liền cả kinh, thời gian qua mọi việc quá thuận lợi, khiến y quá tự cao tự đại rồi.

- Thành Càn, nghe nói ngươi đính hôn với nữ nhi của Hậu đại tướng quân rồi, lúc nào thành thân?

Vân Diệp ý đá quyết, bắt đầu bắt chuyện.

- Hai tháng nữa, ngươi cũng sắp rồi phải không? Nghe nói trong thời gian ngươi xuất chinh, cô nương nhà người ta đã làm lại tóc, thê tử như vậy vẫn nên sớm cưới về mới phải. Vân gia ngươi độc đinh, sớm thành thân cũng để tiện bề hương hỏa.

Lý Thừa Càn không lớn, nói việc này với vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không thấy một chút ý đùa, cái nhìn của cổ nhân đối với hương hỏa kế thừa cũng khác hậu thế, nếu mang chính sách kế hoạch hoá gia đình áp dụng vào Đường triều, Vân Diệp có thể khẳng định vương triều Đường sớm đã không còn.

- Hôm nay nãi nãi cũng nói đến chuyện này, ta nói nãi nãi thích lúc nào thành thân thì ta sẽ thành thân cho nãi nãi vui. Chuyện này ta nghe nãi nãi, cũng không muốn làm loạn hôn sự.

- Ngươi còn muốn tỷ tỷ của ta không?

Nghe Lý Thừa Càn hỏi như vậy, Lý Khác, Lý Thái đang vùi đầu ăn cũng buông đũa, cùng chờ xem Vân Diệp trả lời thế nào.

- Thành Càn, An Lan vẫn tốt chứ?

Vân Diệp suy nghĩ một chút, nhấp ngụm nước rồi hỏi Lý Thừa Càn.

- Không tốt, tỷ gầy đi nhiều, thái thượng hoàng cũng mặc kệ tỷ rồi. Diệp tử, nếu như ngươi có thể lấy nàng thì thật tốt quá, chúng ta lúc đó sẽ trở thành huynh đệ thật sự.

- Thành Càn, ta rời xa An Lan không phải vì nàng lấy thái thượng hoàng ép ta, mà An Lan cố ý làm vậy. Khi ở thảo nguyên ta cũng mới nghĩ thông một vấn đề, nàng kiêu ngạo, quật cường, không ngừng vươn lên, quả thật là nữ tử thế gian hiếm có. Huynh đệ ta mặc dù không thể nói là nhân tài nghìn năm có một, nhưng các ngươi cũng thấy ta với nàng cũng rất thích hợp, rất xứng đôi.

Nói đến chỗ này, Vân Diệp nhìn ba huynh đệ, chỉ thấy vẻ mặt ba người như mê hoặc.

- Ngươi nói hiểu lầm giữa hai người là do tỷ tỷ ta cố ý làm?

Lý Thái miệng vẫn há ra hỏi.

- Tiểu Thái, chúng ta là huynh đệ, cho nên ta cũng không có gì giấu diếm. Chuyện này các ngươi cứ giữ trong lòng là được, đừng nói ra ngoài, cũng đừng đi hỏi An Lan. Tỷ tỷ ngươi không muốn cho các ngươi biết tự nhiên là có nguyên nhân của nàng. Ngươi chỉ cần ngẫm lại, với sự thông tuệ của tỷ tỷ ngươi thì sao lại đi làm chuyện ngu xuẩn như vậy? Chỉ có một nguyên nhân, đó chính là nàng cố ý làm, hơn nữa chuyện này hung hiểm dị thường, rõ ràng nàng đối với ta rất có tình nghĩa, nhưng vào lúc ta cao hứng lại dập tắt lòng yêu mến là vì sao? Đó chính là nàng cho rằng, nếu như ta tiếp tục chuyện này, nhất định sẽ phấn thân toái cốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau