ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Tình yêu của dê

Nhìn thấy Vân Diệp ngồi xổm ở đỉnh đầu nhìn mình, Hiệt Lợi rống lên muốn tóm lấy y, Vân Diệp cầm cái chân dê lui lại sau, xích sắt trên cổ Hiệt Lợi căng lắm rồi. Trương Bảo Tương lách mình tới, ngăn cách hai người:

- Hầu gia, cứ để như thế này không được, Hiệt Lợi phải sống về tới Trường An, hầu gia tạm thời tha cho hắn đi, tới Trường An rồi ngài có muốn ngũ mã phân thây hắn cũng được.

Tôn Tư Mạc không biết đi vào từ khi nào, cầm một chậu nước thuốc đi tới trước mặt Hiệt Lợi, cho hai tay hắn vào đó, chỉ thấy lớp máu tươi và dầu nổi lên, ông ta dùng vải lau đi, Hiệt Lợi cuối cùng cũng chịu yên tĩnh.

- Cho ngươi nếm đau khổ là chủ ý của lão đạo, lần này tha cho ngươi là vì ngươi còn có chỗ dùng. Anh hùng cho dù có sa cơ thì người khác cũng không xỉ nhục được...

Vân Diệp liếc nhìn khuôn mặt lạnh tanh của lão đạo, mỉm cười chuẩn bị tới đống lửa tiếp tục nướng cái chân dê đã lạnh của mình, chuyện này Tôn Tư Mạc đã gánh lấy, Vân Diệp không cần thừa nhận nữa.

Hành hạ người ta cũng không phải là sở trường của Vân Diệp, một vị đế vương nhếch nhác thảm hại cũng chẳng có gì hay mà nhìn, ở đời sau đã thấy qua rồi.

Vân Diệp xưa nay chưa bao giờ định làm một người tốt, làm người tốt quá thiệt thòi, khắp thế giới toàn bọn kẻ cướp, sống trong nhung lụa, ăn sơn hào hải vị, còn người tốt nấp trong góc tường gặm bánh mì, quần áo rách rưới. Vân Diệp đã nghiệm chứng ở Trường An ròi, không muốn đi theo con đường cũ. nguồn TruyệnFULL.vn

Người đi theo con đường cũ không phải là không có, Na Mộ Nhật chỉ muốn chăn dê, nàng dẫn mười mấy đứa bé suốt ngày sáng đi tối về, bọn họ có hai mươi con bò, gần một trăm con dê, đều là do nàng nhặt về, cả đám trẻ con kia cũng thế. Bọn họ cầm chĩa cậy tuyết lên, dê dễ dàng ăn được gốc cỏ dưới tuyết. Mấy ngày gần đây nàng không quấn lấy Vân Diệp nữa, tựa hồ tình yêu của nàng đã đi xa rồi.

Vân Diệp coi đó là chuyện cười kể cho Hoạn Nương nghe, ai ngờ Hoạn Nương không cười tiếng nào, đợi Vân Diệp cười xong mới nói:

- Hầu gia, nữ tử trên thảo nguyên là như thế, sống sót vĩnh viễn quan trọng hơn ái tình ngọt ngào, mục dân không có bò dê thì không phải là mục dân, mà gọi là tạp khắc, chính là lưu manh lang thang theo lời người Hán, đó là người ti tiện nhất, họ không có dê bò, chỉ có thể đi chăn dê cho người khác kiếm lấy miếng ăn, nếu như gặp phải năm thu hoạch không tốt, thì loại người đó sẽ bị giết chết trước tiên. Bọn họ không có dê bò, đành phải ăn của người khác, thức ăn trên thảo nguyên ăn một miếng là thiếu đi một miếng, phải đem lương thực cho chiến sĩ cường tráng nhất và nữ nhân giỏi sinh nở nhất. Cuộc chiến này sẽ tạo ra rất nhiều tạp khắc trên thảo nguyên, Na Mộ Nhật không muốn làm tạp khắc nên có hành động đó cũng không lạ. Vả lại mùa đông sắp qua rồi, Na Mộ Nhật không tìm tình lang sinh con vào thời điểm này, vì như thế con nàng sẽ sinh ra vào trong mùa đông lạnh giá, không thể sống được.

Hiện thực lại cho Vân Diệp một bài học, mấy ngày trước còn có suy nghĩ mình là miếng bánh thơm phưng phức ai cũng thích, nghĩ lại mà xấu hổ, Hoạn Nương che miệng cười, nếp nhăn khóe mắt càng sâu, Vân Diệp mặt đỏ dừ trông rất ngốc, thiếu niên là thế, có suy nghĩ cổ quái muốn nữ tử thiên hạ chỉ thích một mình mình, khiến Hoạn Nương cảm thấy hết sức ấm áp mà quen thuộc.

Vân Diệp với Na Mộ Nhật chỉ có chút thiện cảm, chưa thể nói tới ái tình, hiện giờ đột nhiên biết Na Một Nhật cũng chẳng coi mình ra gì, giống như một con dê cái tới mùa giao phối tự nhiên thân cận dê đực mà thôi, không may y là con dê đực mà Na Mộ Nhật nhìn trúng. Mùa đông là mùa giao phối của người thảo nguyên, chỉ có hoài thai vào mùa đông, mới có thể sinh con ra vào mùa thu lúc thức ăn phong phú nhất, cơ hội sống sót cao hơn rất nhiều.

Trừ quý tộc lão gia, mục dân bình thường sẽ không lựa chọn hoài thai vào mùa xuân, vì đời sau khỏe mạnh, bọn họ có lựa chọn giống như dã thú.

Vân Diệp còn biết làm sao được nữa, đành nhún vai, bĩu môi cười tự trào rồi đi tìm Đường Kiệm thảo luận xem khi nào về kinh. Nhìn bóng lưng y biến mất, Hoạn Nương vui lắm, bà mừng vì cuối đời mình tìm được một người tốt, biết buông tay, đó mới là cảm tình thực sự của con người, so với loại cầm thú chỉ thấy nữ nhân là nhào tới thì tốt hơn vạn lần.

….

Hiện giờ trong kho của Hà Thiệu chất đống những thứ kỳ quái, có loan đao gãy, có cung không giây. Đường Kiệm không ngừng lục lọi trong kho, theo cùng còn có Hứa Kính Tông. Đường Kiệm kiếm được một bộ đồ uống rượu bằng gốm xanh, cái bình rượu bát lăng, vòi bình thật dài có một con phi ưng bên trên, phối hợp với chén bát lăng, trông hết thức trang nhã.

Đường Kiệm và Hứa Kính Tông đang nghiên cứu hoa văn trên bình rượu, một người nói là đồ dùng hoàng thất Tiền Tùy, một nói có trước Tiền Tùy, vì phi ưng trên vòi rõ ràng không phải phong cách Trung Nguyên, chỉ có thể là đồ của Tiền Yên hoặc Bắc Ngụy, rất có thể là đồ của Bắc Ngụy Hiếu Văn Đế khi nam thiên.Hà Thiệu bên cạnh cười tủm tỉm, nghe xong lại cẩn thận bảo phụ binh bọc mấy món đồ uống rượu lại, cho vào rương gỗ, chắp tay nói:

- May nhờ có Đường hồng lư, Hứa tiên sinh nhắc nhở, nếu không Lão Hà thiếu chút nữa bỏ qua món đồ tốt.

Đường Kiệm nhíu mày, nhìn Hứa Kính Tông, thấy hắn không nói, đành lên tiếng:

- Ta không chọn đồ cho ngươi, mà là chọn cho ta, ngươi cất vào rương làm gì. Lão phu giờ chưa về kinh, mấy ngày tới còn cần dùng nó.

Không đợi Hà Thiệu nói, Hứa Kính Tông nói trước:

- Lão Đường, ông quá coi thường độ dày da mặt của Hà chưởng quầy rồi, mỡ treo bên miệng mèo còn hi vọng lấy về à? Ta không có tâm tư này, cũng không vì chuyện nhỏ mà tức giận, nếu không đã tức chết chẳng còn mạng về Trường An nữa rồi.

Hà Thiệu bày ra bộ dạng ghê tởm hiểu ta chỉ có Hứa Kính Tông:

- Nhãn quang của ngài đúng là số một, đây là văn thư giám định bộ dụng cụ uống rượu này, ghi là được Đường hồng lư nhận ra là đồ hoàng cung Bắc Ngụy.

Đường Kiệm ở Đại Đường cũng nổi danh là mồm mép và mặt dày, bị lời của Hà Thiệu làm ngẹn cứng luôn.

Lửa giận còn chưa hiện lên mặt đã biến thành nụ cười, chắp tay nói:- Ta thực sự thích bộ dụng cụ uống rượu này, ta mua được không?

Hứa Kính Tông lấy tay che mặt không nỡ nhìn.

Hà Thiệu cười như Phật Di Lặc, miệng ngoạc tới tận mang tai, nắm tay Đường Kiệm nói:

- Ngài thích thì tốt quá rồi, đồ tốt nên ở trong tay người biết hàng, bộ đồ uống rượu này đem đãi khách không thể nhã hơn được. Đều là người quen, vậy hai trăm quan là rẻ rồi, cho người mang tới lều của ngài ngay.

- Ngươi nói bao nhiêu, vừa rồi ta không nghe rõ.

Đường Kiệm ngoáy tai hỏi:

- Hai trăm quan, với ngài mà nói là chút tiền lẻ, chuyến này về kinh thế nào chẳng thăng quan phát tài, bỏ ra hai trăm quan mua thứ mình thích là gì đâu.

- Ta còn nhớ vừa rồi những thứ này ngươi mua chỉ tốn có hai trăm đồng, sao bán cho ta lại thành hai trăm quan?

Đưởng Kiệm chỉ thẳng mặt Hà Thiệu quát tháo:

Hà Thiệu sớm có tài nhổ mặt tự khô, cười hì hì không cãi lại, lại Đường Kiệm tức mà không làm gì nổi.

Khi Vân Diệp tới thì nhà ngoại giao vĩ đại nhất của Đại Đường bị Hà Thiệu làm tức xì khói, nhưng đồ không phải của mình, nói rã họng Hà Thiệu cũng coi như gió thoảng bên tai, cười ha hả hạ xuống còn một trăm tám mươi quan, không nhượng bộ nữa.

- Lão Hà, ngươi làm như vậy là không phải rồi, dù gì mọi người cũng là đồng liêu, sao ngươi không để ý thể diện chút nào, vì vài đồng thôi mà cùng Lão Đường tranh cãi đỏ mặt tía tai, không sợ binh sĩ cười cho à?

Hứa Kính Tông bảo với Vân Diệp:

- Ta nhìn trúng một bộ Trúc lâm sử thoại, nói trước trên người ta không có một xu, sách ta lại muốn, hầu gia xem mà làm.

Hà Thiệu dùng con mắt cầu khẩn nhìn Vân Diệp, hắn sợ cái tên bại gia tử trứ danh này mở miệng một cái mấy trăm quan của mình không cánh mà bay.

Chương 197: Hoàn nguyện

Đường Kiệm nghe thấy lời Hứa Kính Tông nói chẳng biết vì sao lại chán chường bỏ cái bình vào trong rương, cẩn thận bọc lại, lưu luyến nhìn thêm cái nữa rồi đóng nắp rương vào:

- Đường Kiệm ta bình sinh chưa bao giờ có chuyện tam tài, việc làm hôm nay là sỉ nhục cả đời lão phu. Ta chẳng qua lập chút công lao trên thảo nguyên, khiến bản thân không nhìn rõ đường nữa, vừa rồi trong lòng sinh ra ý nghĩ xấu xa, Đường Kiệm xin lỗi Hà tiên sinh.

Nói xong còn định thi lễ.

Hà Thiệu thất kinh như con lừa bị ong đốt, nhảy ngay ra sau lưng Vân Diệp, hắn sợ rồi, vừa rồi chỉ là một kiều chơi đù giữa bằng hữu với nhau, bất kể Đường Kiệm nổi giận thóa mạ thế nào thì hắn đều có thể ứng phó, cuối cùng sẽ chỉ thành chuyện cười giữa bằng hữu, bậc công khanh ai để ý tới hai trăm quan tiền, mấy người ở thảo nguyên buồn chán kiếm niềm vui cho mình, dù Đường Kiệm có trả Hà Thiệu hai trăm quan thì hắn cũng không nhận, Đường Kiệm hiểu, Hà Thiệu hiểu, Vân Diệp đi tới khuyên cũng hiểu.

Đường Kiệm mặt đầy áy náy tức thì khiến ba người kia choàng váng, đùa cợt không ai nghiêm túc tới mức đó, nếu như đây cũng là đùa cợt thì quá đáng rồi, Đường Kiệm cũng sắp năm mươi tuổi, không tới mức không hiểu rõ trường hợp, vì bộ đồ uống rượu nho nhỏ mà làm nhục bản thân.

- Ba vị đừng kinh ngạc, vừa rồi trong lòng lão phu nổi lòng tham, đúng là muốn thứ này, đó là nguyên nhân lão phu xin lỗi.

Đường Kiệm cười khổ giải thích:

- Đường công nếu đã thích thì cứ lấy là được, một món đồ sứ nát thôi, đâu cần nghiêm túc như thế?

Vân Diệp lúc này còn gọi là Lão Đường thì rất không thích hợp, ông ta nghiêm túc làm mọi người đều phải trịnh trọng.

- Nếu như không phải trong lòng nảy lòng tham, lão phu tất nhiên không bỏ qua, giờ lòng tham sinh ra rồi, phải quên nó đi, bộ đồ sứ đó tuy đẹp, nhưng đạo đức của lão phu quan trọng hơn.

Những lời này khiến cho Vân Diệp phải suy nghĩ, Lão Hà chẳng hiểu gì, Hứa Kính Tông hổ thẹn không biết giấu mặt đi đâu.

Vân Diệp đầu hàng trước, lắc đầu bỏ đi, mình là người bình thường không cần để ý tới kẻ điên, thứ bản thân thích không cần, cứ đứng nhìn chảy nước miếng, thứ bản thân không thích lại đi tranh, đây là kiểu tư duy gì thế? Người triều Đường là đám điên khó hiểu nhất trên đời này.

Vân Diệp lại đi thăm Hiệt Lợi, trên cổ hắn đeo sợi giây xích lớn, Trương Bảo Tương đang quấn vải lên xích sắt, vì lo xích sắt tổn thương tới làn da mong manh của Hiệt Lợi, tới khi ấy kéo lên đường Chu Tước không đẹp, khiến người dân Trường An thất vọng thì không hay.

Hiệt Lợi nhìn thấy Vân Diệp người bất giác rụt về đằng sau, cổ chân cổ tay mặc dù không đau nữa, nhưng không ngừng chảy ra thứ nước màu vàng nhạt, hắn giết rất nhiều người, thậm chí có rất nhiều người bị hắn ngược đãi đến chết. Nam nhân, nữ nhân, người già, trẻ nhỏ đều có cả, nhìn người khác đau đớn khổ sở, Hiệt Lợi luôn cho rằng là quyền lợi thần Đằng Cách Lý ban cho minh, mình sinh ra là để kẻ địch sợ hãi, phạm vi kẻ địch của hắn rất lớn, tất cả những người không tuân theo ý chí của hắn đều là kẻ thù của hắn, đối với kẻ địch thì càn gì phải nhan từ, bầy sói trên thảo nguyên có bao giờ bỏ qua thức ăn trong miệng? Không xé nát nuốt xuống làm sao chịu thôi? Sói sinh tồn như vậy đấy, đám dê là thức ăn, chỉ có thể trách chúng không phục tùng ý chí của kim lang vương.

Tên thiếu niên vô hại trước mắt làm hắn nếm thử thống khổ còn đáng sợ hơn tử vong, khi ngược đãi người khác, thấy những kẻ hèn nhát, bản thân cũng chế nhạo, nay chuyện xảy ra với mình mới phát hiện những kẻ hèn nhát trước kia mình chế nhạo dũng cảm tới mức nào.

Trên áo bào của Vân Diệp luôn luôn có hai cái túi, để tiện cho y đút tay vào giữ ấm, y ghét cho tay vào ống tay áo, vì trông nhà quê. Hiện giờ Trình Xử Mặc, Lý Thái, Lý Khác cùng với học sinh của thư viện đều có cái túi như vậy, Lý Thừa Càn muốn làm cái túi, bị nước bọt của Trường Tôn thị phun cho ngu người luôn.Trong hai cái túi luôn luôn có mấy thứ quả khô, không phải là y tham ăn, mà là không có thuốc lá để hút, mồm thèm tới mức khó chịu, cảm giác thiêu thiếu cái gì đó. Hiện giờ y lại móc ra đậu phộng được rang, là do Hoạn Nương rang, ngon hơn y rang nhiều, cho vào tay chà, thổi vỏ đi, nhét cả nắm vào miệng nhai rôm rốp.

Trương Bảo Tương đứng dậy thi lễ với Vân Diệp, như vô ý chắn trước y và Hiệt Lợi, hắn rất sợ Vân Diệp điên lên hại người.

- Hiệt Lợi, tiếng quan thoại của ngươi rất tốt, học ai thế?

Vân Diệp ngồi bên bồn lửa hơ tay hỏi:

- Ta là vương trên thảo nguyên, tất nhiên biết dùng tiếng Đường, không cần phải học.

- Vương chui hang chuột à? Trên cổ ngươi có xích chó, còn dám nói là con của Đằng Cách Nhĩ sao? Nghĩa Thành công chúa dạy hả?

Vân Diệp vẫn không sao hiểu nổi một bậc vương giả kiệt ngạo của thảo nguyên, dưới sự uy hiếp của tử vong lại bất chấp tốt nghiêm, vứt bỏ tất cả để sống là vì sao?

- Hoàng đế người Hán các ngươi chẳng phải cũng bị Thạch Hổ đeo xích vào nuôi như chó đấy à? Ta học theo có gì không đúng?

Hiệt Lợi vứt sạch thể diện đi rồi, lời này nói ra tức là hắn không còn bận tâm cái gọi là tôn nghiêm của vương giả nữa, chỉ cần sống, trên cơ sở đó mượn nhục nhã của mình để xỉ nhục Vân Diệp, phát tiết thống khổ trong lòng.*** Thạch Hồ, vùa hậu Triệu thời Nam Bắc triều.

Trương Bảo Tương nghe Hiệt Lợi nói thế thì thầm kêu khổ, đang định khuyên Vân Diệp, ai ngờ y nói:

- Hôm nay ta rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên chạy tới xem thảm cảnh của ngươi, ngươi nói không sai, ai tạo nghiệt tới cuối cùng đều phải trả giá, ngươi đại khái sẽ không chết đâu, nhưng con dân của ngươi phải làm sao?

Hiệt Lợi cười ha hả, mặt mũi hung tợn nói:

- Khi Lý Tịnh phá doanh bọn chúng không dùng toàn lực kháng cự, giờ rơi vào tay các ngươi, giết hay giữ phải xem ý tứ hoàng đế Đại Đường, ta lo thân không xong, đâu rảnh mà nghĩ tới tương lai của bọn chúng.

Vân Diệp và Trương Bảo Tương nhìn nhau, không thể ngờ là hắn lại trả lời như thế.

- Đại khả hãn, ta nghe nói ngài là người đầu tiên cưỡi khoái mã bỏ chạy, sao lại trách bọn họ?

Là tướng quân Trương Bảo Tương hận nhất kẻ lâm trận bỏ chạy, trong trận chiến này Hiệt Lợi đóng một vai trò không vẻ vang gì.

- Ta chết rồi còn quan tâm làm gì tới hồng thủy ngợp trời, đây hẳn là tâm thái chung của đế vương.

Hôm nay có thu hoạch lớn, được chứng kiến sự nghiêm khắc trong đạo đức của Đường Kiệm, được chứng kiến tâm thái đế vương ích kỷ tột độ của Hiệt Lợi, Vân Diệp thỏa mãn đi lang thang trên tuyết, tới chỗ Nghĩa Thành công chúa tự thiêu, dừng lại nói với mảnh đất đen xì đó:

- Nữ nhân xui xẻo, bà kiên cường cả đời thì sao chứ, chết không có chút giá trị nào. Tùy tiện vì người khác vứt bỏ mạng sống và tôn nghiêm của mình là không nên làm, hiện giờ xem ra đó là hành vi ngu xuẩn nhất, tối nay bà đừng có chạy vào giấc mơ của ta, lẩm bà lẩm bẩm khiến người ta bực mình, hại ta ngủ cũng không ngon, cứ nhìn thấy bà đứng trong đống lửa nhìn ta cười. Nghe thấy lời của Hiệt Lợi, chắc bà chết cam tâm rồi chứ, ngay cả tên bà hắn cũng chẳng buồn nói, bà còn mong hắn cảm kích sao? Quấy rấy giấc ngủ của người khác là tội lớn đấy, đừng tới làm phiền ta nữa, dừng ở đây đi. Chuyện có thể làm thì ta làm hết rồi, yên nghỉ đi.

Gây phiền phức cho Hiệt Lợi chẳng phải là hứng thú bất chợt của Vân Diệp, từ lúc Nghĩa Thành công chúa tự thiêu trước mắt, y không ngừng gặp ác mộng, nhiều lần nửa đêm thức dậy mồ hôi lạnh ướt đẫm áo ngủ, đôi mắt sáng của Nghĩa Thành công chúa tựa hồ luôn muốn nói với y gì đó. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Nhất là sáng nay Hoạn Nương nói với y công chúa cũng thích ăn đậu phộng rang, tích tắc đó Vân Diệp dựng hết lông tóc lên, hình như sau khi Nghĩa Thành công chúa chết mình mới thích món này, cái thói xấu ăn đậu phộng rác phải sửa mới được.

Móc đậu phộng trong túi ra rải lên mặt đất, lật hết túi không còn hạt nào nữa mới thở phào.

Chương 198: Thí nghiệm

Nhà tuyết không ở được nữa, chỉ cần đốt lửa trong nhà là trên nóc có nước tí tách nhỏ xuống, dù sao đây không phải là hoang nguyên cực bắc, trung tuần tháng hai thời tiết tuy có lạnh, nhưng cũng cảm giác được chút hơi ấm mùa xuân rồi, tuyết ở triền núi hướng về phía mặt trời đã bắt đầu tan, bò dê không còn uể oải như mấy ngày trước, tan ra khắp nơi kiếm ăn, mùa đông khắc nghiệt đến mấy cũng có lúc qua đi.

Khi Vân Diệp chỉ huy phụ binh dọn tuyết trên nóc lều thì sứ giả của Trường An cuối cùng cũng đã tới, dẫn đầu là Ôn Ngạn Bác, đệ đệ của Ôn Đại Nhã, ông ta là hoàng môn thị lang, cả nhà trung thành với hoàng thất, từ khi Lý Uyên xuất binh đã đi theo, hơn nữa quan hệ với Lý Nhị rất tốt, cho nên cả nhà phất lên chẳng có gì lạ.

Đoàn sứ giả cho Vân Diệp cảm giác xa hoa, cực kỳ xa hoa, chẳng những mang theo rất nhiều vàng bạc châu báu, không ngờ còn có mấy xe mỹ nữ, nàng nà nàng nấy đẹp như tiên, Vân Diệp đang chảy nước miếng chờ Lão Ôn chia cho một hai nàng thì tin dữ truyền tới.

- Lệnh Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn.

Đó là ý chỉ Ôn Ngạc Bác truyền cho Vân Diệp, không có vế trước, chẳng có phần sau, chỉ có một câu, về kinh! Ngay lập tức! Chỉ thiếu câu nếu về muộn sẽ đánh gãy chân y.

- Ôn công, ý chỉ của tiểu tử chẳng phải xưa nay do hoàng hậu nương nương phát ra à, sao lần này lại là của bệ hạ.

Ôn Ngạn Bác là một vị quân tử chân chính, hòa nhã nói với Vân Diệp:

- Chuyện này do đích thân bệ hạ căn dặn, lão phu nghe nói Vân hầu chỉ cần mười bảy tuổi, tuổi trưởng thành là do bệ hạ quản, hiện giờ thái thượng hoàng ở kinh thành loan tin khắp nơi, nói hầu gia vị quịt nợ lão nhân gia cho nên mới trốn lên thảo nguyên, còn nói thấy hầu gia đáng thương, quyết định chỉ lấy tiền gốc, lãi không tính nữa. Vân hầu mau về kinh trả nợ đi, nam tử đại trượng phu nợ tiền thì còn ra làm sao nữa.

- Lệnh huynh còn nợ tiểu tử năm trăm quan chưa trả, xem ra về kinh thành phải đi đòi nợ trước, sau đó mới trả nợ thái thượng hoàng, tiểu tử gặp xui xẻo, nhà ngài cũng đừng mơ yên ổn.

Ôn Ngạn Bạc đột nhiên mặt mày bi ai, nói:

- Vân hầu còn chưa biết, gia huynh đã bệnh mất trước mùng một Tết rồi, huynh ấy chỉ e không trả nổi nợ, giờ trong nà chỉ có người già trẻ nhỏ, hầu gia nỡ tới ép nợ sao?

Vân Diệp thất kinh, người xưa rất tôn kính người chết, cho dù có thâm thù đại hận, bình thường chết rồi là hết, vì năm trăm quan tiền, không thể moi Ôn Đại Nhã từ mộ ra đòi được.

Vái thật sâu Ôn Ngạc Bác: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Tiểu tử thật sự không biết Ngan Hoằng tiên sinh đã mất, có điều thất lễ, mong tiên sinh thứ lỗi.

Ôn Ngạn Bác cười lớn:- Gia huynh trước khi đi có nói với người nhà, đời này huynh ấy hưởng trọn vinh hoa, chẳng còn gì nuối tiếc, mọi người không cần bi thương, cứ sống như bình thường là được, để huynh ấy trong lòng còn tốt hơn là khắc lên thẻ gỗ. Còn cười bảo hoan nghênh hầu gia đi tìm huynh ấy đòi nợ.

Từ ngữ khí của Ôn Ngạc Bác, Vân Diệp biết được chuyện về kinh là chắc như đinh đóng cột không thể nghịch c huyển được. Ý chỉ của Lý Nhị không thể kháng cự, ông ta chưa bao giờ khách khí với Vân Diệp, ngươi nghe ý chỉ cấp Lý Tịnh đi, đúng là thổi phồng lên tận mây xanh, từ ca ngợi tướng lĩnh dùng hết cái này tới cái khác, còn tình ý miên man, có huynh hướng Brokeback Mountain nghiêm trọng.

Ý chỉ cấp cho Trương Công Cẩn cũng khen không hết lời, Tô Định Phương thăng quan ba cấp, thành bá tước, Trương Bảo Tương cũng chính thức gia nhập giới quý tộc, hai ngày qua cười không khép miệng lại được. Làm Vân Diệp tức giận tới doanh của hắn nhặt năm mươi con bò, mấy trăm con dê, đem cho Na Nhật Mộ hết.

Na Nhật Mộ cường liệt yêu cầu Vân Diệp đi xem xem có dê bò bị thất lạc nào nữa không, tốt nhất là có thể nhặt được mấy thớt ngựa nữa. Y thẹn quá hóa giận, đút cái bánh vào mồm nàng mới chịu yên.

Tới cáo từ Lý Tịnh, vừa mới vào lều đã phát hiện trên bàn của ông ta đặt sáu tờ thánh chỉ, ông ta đang ngây ngất trong vinh quang à? Đó không giống con người của ông ta, đi tới gần còn chưa nhìn rõ thánh chỉ thì nghe Lý Tịnh thở dài, quay đầu nói với Vân Diệp:

- Quả nhiên ngươi được thánh quyến nhất, đám lão phu và Lý Tích thúc ngựa cũng không theo kịp.

Vân Diệp tìm thánh chỉ của mình, bên trên không có tên người nhận, chẳng có ký tên, chỉ có một con dấu lớn, không ngờ là tám chữ " thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương", tốc độ của Hồng Thành nhanh thật, tốc độ khoe khoang của Lý Nhị cũng không tệ, đã đem ra dùng rồi.

Thành chỉ của người khác đều viết chi chít chữ, câu chữ trên đó làm Vân Diệp buồn nôn, chỉ có ý chỉ của mình là " lệnh Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn", đúng mười bốn chữ, đem so với thành chỉ khác thật thua chị kém em.- Đại tổng quản trêu tiểu tử à? Những chiếu thư kia có thăng quan, có phát tài, có tước vị, chỉ chiếu thư của tiểu tử là thúc giục về kinh, ngay cả một câu an ủi cũng chẳng có. Chỗ Tôn đạo trưởng có thư do chính bệ hạ viết, còn tiểu tử chạy mấy nghìn dặm trên thảo nguyên bị bỏ quên.

Thương tâm quá, chuyến đi này của mình lỗ lớn rồi, nếu đã nói trong những năm tới không cho tước vị, vậy cho chút tiền cũng tốt mà.

- Ngươi có biết lão phu vì sao hâm mộ chiếu thư của ngươi không? Không có che giấu, không có khen ngợi, không có ám chỉ, chỉ có một câu bình đạm, đó là vì bệ hạ coi ngươi như con cháu, thấy không cần phải khách khí, ngươi có bao giờ thấy bệ hạ khen thái tử không?

Lý Tịnh lấy chiếu thư của Vân Diệp xem kỹ lần nữa, mặt đầy tang thương.

Chiếu thư của hoàng đế cấp Lý Nhị có thể nói là gấm hoa rực rỡ, bất kể là văn từ hay độ dài đều xuất chúng nhất trong số mọi người, mỗi câu đều dùng điền cố, đầy lời cảm tạ. Hồi tưởng lại tao ngộ của Lý Tịnh là biết ông ta thực sự không muốn nhận một thánh chỉ như thế, không bằng nhận được thánh chỉ như Vân Diệp, chỉ có mệnh lệnh, không có thứ giả dối, như thế thực tế hơn, cũng giảm bớt cái cớ người ta vin vào công kích.

- Khi nào Đại tổng quản về kinh? Đi cùng với đại quân hay đi với tiểu tử?

Lý Tịnh nhận lệnh trao trả chức vụ đại tổng quản hành quân Định Tương đạo, đại quân giao cho Lý Tích thay thế, còn phải ở lại thảo nguyên một thời gian, sau lập xuân quét dọn xung quanh thảo nguyên một chút, để thế cục hoàn toàn ổn định.

- Lão phu ở trong quân làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, hiện giờ không làm không sai, nếu như ngươi về kinh, vậy thuận tiện đưa lão phu theo, nghe Ngưu Tiến Đạt nói cùng ngươi xuất hành đi xa là thoải mái nhất, lão phu mùa đông vừa rồi chịu tội không ít, trên đường có ngươi và Tôn đạo trưởng, tiện xem cho ta thật kỹ.

Lý Tịnh rất thoáng đạt, ít nhất với quyền vị không ham muốn gì, nhưng ở chiến trường giết người có thể gọi là đồ tế.

- Vậy quyết định như thế, ba ngày sau chúng ta lên đường, trên đường đi nhất định hầu hạ ngài thoải mái, chỉ là Đại tổng quản có thể cho tiểu tử một bãi cỏ gần thành trì một chút, không cần rộng lắm, chục dặm là đủ rồi.

Na Mô Nhật không thể cùng mình trở về, e nàng không muốn tới chỗ người Hán, hiện giờ nàng đã tụ tập được một bộ lạc nhỏ rồi, cả nam cả nữ có trên trăm người, Vân Diệp tới xem, đều là thiếu niên, quây quanh nàng gọi thủ lĩnh thủ lĩnh, tựa hồ nàng thích cảm giác đó lắm, nếu nàng thích, Vân Diệp giúp nàng, để địa vị của nàng càng thêm chắc chắn.

- Không ra sao cả, bị một con nhóc người Hồ làm điên đảo, ngươi chưa thấy nữ nhân à? Sao thứ hàng đó cũng thèm khát, mất mặt ở đây cũng đành đi, đừng để truyền tới Trường An làm lão phu mất mặt theo.

Lý Tính nghi ngờ ánh mắt nhìn nữ nhân của Vân Diệp.

Chương 199: Thí nghiệm (2)

Vân Diệp thấy mình oan hơn Thị Kính:

- Oan uổng quá, tiểu tử tới giờ còn chưa chạm vào cơ thể nàng, sao có thể bị mê hoặc, chỉ thích sự thuần phác của nàng mà thôi. Và lại nàng từng cứu mạng bọn tiểu tử trong tuyết lớn, cho nàng bãi cỏ để nàng có bát cơm ăn, thuần túy là tâm địa bộ tát, sao tới chỗ ngài lại thành cẩu nam nữ?

- Hừ, có phải cẩu nam nữ hay không thì trong lòng các ngươi biết, ông trời biết, không cần lão phu giải thích, dù sao khu này không có người nữa, cho ả ta cũng được. Có điều ngươi phải rõ, đại tộc trên thảo nguyên kia từ bộ lạc nhỏ phát triển lên, nữ nhân kia có ngươi bày mưu tính kế, có quân đội Đại Đường hỗ trợ, lão phu cho rằng không tới mười năm sẽ thành một bộ lạc lớn của thảo nguyên, ngươi nắm cho chắc đừng để mười năm sau lão phu lại phải tới nơi này thảo phạt kẻ không chịu thuần phục.

Lý Tịnh nói không sai chút nào, trên thảo nguyên sinh tử ly hợp là chuyện thường, một bộ lạc nhỏ có đủ bò dê là có chỗ dựa đủ mạnh, phát triển sẽ như quả cầu tiết, tụ tập hơn vạn khống huyền chi sĩ không cần nhiều năm lắm:

- Tiểu tử muốn lấy nàng làm thí nghiệm, xem xem rốt cuộc phải làm sao để khống chế hữu hiệu bộ lạc thảo nguyên, chứ như bây giờ có vài năm lại chinh phạt là không được, nếu thành công có thể làm một lần giải quyết rốt ráo ẩn họa thảo nguyên.

Đó là chuyện Vân Diệp muốn làm, nếu mục dân thảo nguyên không thể thiếu sự giúp đỡ của người Hán, hai tộc từ quan hệ đối địch thành cộng sinh, trăm năm sau có khi không còn cách nói dân tộc man mọi nữa.

- Ồ, dã tâm không nhỏ, lão phu rửa mắt chờ xem, xem xem tiểu tử ngươi vác đá đập chân mình hay là giải quyết vấn đề mãi mãi được. Nói trước, nếu ngươi mất khống chế phải lập tức hạ sát thủ, không được do dự chút nào. Lão phu sẽ chú ý từng động tĩnh của cái bộ lạc này.

Hai người nghiên cứu trên bản đồ một hồi, quyết định chọn bãi cỏ dưới chân Âm Sơn, triều định chuẩn bị lập đô hộ phủ để tăng cường khống chế thảo nguyên, đây là nơi trọng binh tập kết, với tiểu bộ lạc mới thành lập toàn thiếu niên mà nói vô cùng thích hợp, vô cùng an toàn.

- Vùng này không phải đã chia cho Chấp Tư Thất Lực sao? Sao còn lấy một phần lớn như thế cho Na Mộ Nhật, hắn không phản đối chứ?

Vân Diệp rất lo Chấp Tư Thất Lực, kẻ này về sau trung thành tuyệt đối với Đại Đường, thay Đại Đường diệt vô số bộ tộc thảo nguyên, nếu ép hắn tạo phản thì được không bằng mất.

- Ha ha ha, một kẻ đầu hàng không có tư cách mặc cả với lão phu, lần này bệ hạ mệnh lệnh cho ta chủ trì phân chia lại lãnh địa của người Đột Quyết, chính là muốn kiềm chế bọn chúng về lâu dài, tuy triều đình đã phân phối xong, lão phu vẫn có quyền tùy cơ ứng biến, thay đổi một chút sẽ không ai nói gì.

Lý Tịnh cười lớn:

- Lần này lão phu mất máu vì tiểu tình nhân của ngươi, tiểu tử, xem bản lĩnh ngươi ra sao, đừng để lão phu thất vọng.

Na Mộ Nhật bước trên tia nắng cuối cùng trong ngày đuổi dê bò về, Vân Diệp đứng bên chuồng bò nhìn nàng bận rộn, cô nương này rất cần mẫn, mũ da đeo sau lưng, tay cầm roi không ngừng quất đen đét trên không trung, miệng phát khẩu lệnh, những con bò dần tráng kiến xếp hàng đi vào chuồng, lau mò hôi, khuôn mặt nhỏ nhắm liền dính bẩn, há miệng lộ ra hàm răng trắng cưới với Vân Diệp.

Chưa đợi Vân Diệp nói nàng đã vội vàng chạy về lều, chỉ lúc sau lại chạy ra, bê một cái khay tới trước mặt Vân Diệp. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đây là cặn sữa, bò cho sữa rồi.

Vân Diệp đưa tay ra lau vết bẩn trên mặt Na Mộ Nhật, nói với nàng một câu:

- Xin lỗi.Hiển nhiên nàng chưa học được câu này, không hiểu hàm ý của nó, chỉ mở to mắt nâng cái khay lên cao một chút, để Vân Diệp ăn.

Nhặt một miếng cho vào miệng nhai, vị sữa đầy khoang miệng, chỉ là quá chua, càng nhai càng chua, Na Mộ Nhật thấy Vân Diệp ăn ngon lành, con mắt biến thành vầng trăng cong. Chỉ là bắt đầu chảy nước miếng, Vân Diệp thậm chỉ nghe thấy bụng nàng reo ùng ục.

Dắt tay nàng vào lều, Hoạn Nương đã chuẩn bị sẵn đầy một bàn thức ăn, Vân Diệp chuyên môn nấu một nồi cơm, làm hai món ăn, Lý Tịnh đem ngó sen mà hàng đế ban thưởng cống hiến ra, Vân Diệp làm món canh ngó sen, một món nữa là củ cải, trên thảo nguyên chỉ có những thứ này.

Na Mộ Nhật nhào vào bàn dùng thìa ăn đã đời, Vân Diệp và Hoạn Nương ở bên nhìn.

Na Mộ Nhật cứ ăn cứ ăn, nước mắt trong suốt chảy ra, khi ngẩng đầu lên Vân Diệp mới phát hiện miệng nàng đầy thức ăn, mắt chảy hai dòng suối.

Hoạn Nương cúi đầu lau nước mắt bên khóe mắt, Vân Diệp mỉm cười nhìn Na Mộ Nhật, nàng vẫn ăn, vẫn khóc.

Nàng không ngốc, biết thảo nguyên không giữ nổi Vân Diệp, nàng từng ôm giấc mộng đẹp nhất vào giấc ngủ. Trong mơ nàng làm bơ trong lều, Vân Diệp chăn dê trên bãi cỏ, dù động tác y rất lóng ngóng, dê không nghe lời y, thường bị con dê ương bướng húc ngã, nhưng y luôn cười, Na Mộ Nhật thích nhất là nụ cười của Vân Diệp.

Đôi khi trong mơ còn có đứa bé, một đứa, hai đứa, bọn chúng ôm dê học ngã, đều là tiểu nam tử của thảo nguyên, trông giống hệt Vân Diệp.

Cơm hôm nay rất ngon, Na Mộ Nhật ngừng ăn, ngẩng đầu nhìn Vân Diệp đầy mong đợi.

Trả lời nàng là cái lắc đầu của Vân Diệp.Trường An không thích hợp với Na Mộ Nhật, hoa dại trên thảo nguyên không thể sinh tồn trong đại viện tường cao đại viện, nơi đó không có mục trường và trâu bò quen thuộc của nàng, chỉ có bầu trời xanh ở giếng trời. Nàng thuần phác thiện lương, lại ngang bướng, sẽ chỉ chết khô ở Trường An phồn hoa.

Nàng là nữ nhi thảo nguyên, sinh ở đây, lớn lên ở đây, sẽ yên nghỉ ở đây, với nàng nói đó là chốn về tốt nhất.

Vân Diệp chuẩn bị cho nàng một vùng trời rộng lớn để tận tình rong ruổi, có trời xanh, có mây trắng, cỏ tươi, trâu bò làm bạn, có lẽ có thể giảm bớt đau thương của nàng.

- Đây là bản đồ phân bố mục trường của nàng, ở ngay dưới Âm Sơn, chu vị tới trăm dặm, nơi đó cỏ cây tươi tốt, khí hậu ôn hòa, là mục trường tốt nhất, nàng đưa những thiếu niên kia tới đó chăn đê.

Vân Diệp lấy ra văn thư trong lòng, đặt trước mặt Na Mộ Nhật:

Hoạn Nương phiên dịch từng câu của Vân Diệp cho Na Mộ Nhật, càng nghe nhiều nước mắt trên mặt nàng càng nhiều, cuối cùng tụ thành dòng, chảy từ cái cằm thon thon xuống.

Đau khổ là tất nhiên, Vân Diệp đành dằn lòng nói tiếp:

- Bây giờ nàng cần đặt tên cho bộ lạc của nàng, sau đó điền lên văn thư, thế là xong, văn thư này lập tức có hiệu lực, nàng không cần lo bộ lạc khác tới cướp mục trường của nàng, ta đã nói với trú quân ở đây, một khi phát hiện ra uy hiếp hãy nói với họ, sẽ có người xử lý, không cần nàng ra tay, chỉ cần chăn dê cho tốt là được, nuôi thật nhiều dê và bò, mỗi năm trước khi mùa đông tới ta sẽ phái người tới đổi với nàng, dùng trà, muối, vải lương thực, đương nhiên còn có ít đồ sắt. Ngoài ra mỗi năm tới tháng tư khi trời tiết ấm dần, cắt hết lông dê ( cừu), nếu thì nghiệm thành công, ta nghĩ mỗi năm chỉ cần tiền lông dê đủ nuôi sống bộ lạc nhỏ của nàng.

Nói xong một hơi, Vân Diệp dừng lại, đợi Hoạn Nương phiên dịch.

- Chàng đừng đi!

Na Mộ Nhật chưa nghe Hoạn Nương nói gì đã ôm lấy tay Vân Diệp lắc lấy lắc để:

- Ta, chăn dê, chàng, ngủ.

Có lẽ Na Mộ Nhật nghĩ một người không làm gì cả, ăn no rồi ngủ trong lều là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, cho nên nàng không chút do dự đưa ra cái giá cao nhất nàng có thể.

Van Diệp ôm Na Mộ Nhật, sau đó gật đầu với Hoạn Nương, buông Na Mộ Nhật ra rời lều, còn chưa đi được vài bước đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Na Mộ Nhật.

****

(Dê với cừu cùng một chữ, trâu với bò cũng là một, đúng là phát điên.)

Chương 200: Trâu không uống nước ép cúi đầu

Do dự một lúc, Vân Diệp bước thật nhanh đi tìm Hà Thiệu.

Lão Hà thuê tới ba trăm phụ binh, bọn họ đang bận sửa xe trượt tuyết thành xe trâu, không cần lo xe quá đơn giản, vị hắn có đủ trâu đề kéo xe. Chỉ có một vấn đề nhỏ, trâu nuôi trên thảo nguyên không biết kéo xe, bọn chúng rất vô tổ chức, vô kỷ luật, cứ thấy cỏ là dừng lại ăn. Thi thoảng lại đứng ì một chỗ không động đậy, quất roi cũng không đi. Chậu nước lạnh đó làm nhiệt tình phát tài của Lão Hà lạnh thấu.

Nhìn từng con trâu được hắn nuôi cho béo mũm, kéo xe một cái là làm xe lật nghiêng, Hà Thiệu ôm đầu ngồi trên mặt đất, vô cùng tội nghiệp.

Hàng hóa quá nhiều, xe ngựa quá ít, kho hàng của hắn đã có tới bốn cái rồi, tuyết trắng trên thảo nguyên đang tan, mặt đất cứng như sắt biết thành ướt át, có một số nơi đã biến thành đầm lầy. Một mùa đông có bốn trận tuyết lớn, tuyết tan đi sẽ mang tới nguồn nước sung túc cho thảo nguyên, năm nay cỏ nhất định sẽ mọc rất tốt, với mục dân mà nói đây là tin tức tốt lành, với Vân Diệp và Lão Hà sắp phải đi xa mà nói lại thành tai họa.

Trên thảo nguyên không có đường theo nghĩa truyền thống, chỉ cần ngươi thích, có thể đi đâu tùy ý, tiền đề là phương hướng chính xác, chỉ cần. Chỉ cần giải quyết vấn đề này, ngươi sẽ tới được đích.

Trâu kéo xe mà phải học à? Đó là câu Vân Diệp hỏi Tôn Tư Mạc, kết quả bị đám Đường Kiêm, Hứa Kinh Tông đồng loạt khinh bỉ.

- Lại gặp phải một kẻ ăn sẵn, còn gặp hai tên, lão phu về Trường An nhất định phải hỏi khuyển tử câu này, nếu nó cũng trả lời tương tự, lão phu sẽ thanh lý môn hộ.

Đường Kiệm nói một cách đau đớn, nhìn Vân Diệp và Lão Hà như nhìn thấy hai đống phân.

Lão Tôn tốt bụng, giảng cho Vân Diệp nghe tập tính của trâu, nghé non từ khi xuống đất là cần theo trâu mẹ học kéo xe, học cầy cấy, các loại kỹ năng công tác, được trâu mẹ dảo bảo, nghé non sau khi trưởng thành tự nhiên mà biết những điều đó. Trâu trên thảo nguyên không có kinh nghiệm đó, thường ngày thả rông quen, giờ lắp tròng vào, tất nhiên không thoải mái, kéo được xe mới là lạ.

- Thứ này trẻ con Đại Đường cũng hiểu, vì sao ngươi không biết?

Tôn Tư Mạc thấy khó tin:

Vân Diệp sao có thể nói mình nhìn thấy nhiều nhất là bò sữa khoang đen, còn trâu kéo xe đã biến mất ba mươi năm rồi, chẳng thấy nổi vài lần, máy cày phun khói đen chạy khắp thế giới, còn cần ngồi xe trâu chạy đông chạy tây à? Mình dùng trâu cày được một mẫu đất, người ta dùng máy cày làm được mấy chục mẫu, ở thời đại đó, trâu bò dùng để lấy sữa hoặc giết ăn thịt, trừ người cao tuổi thì bố ai mà biết?

Nói tới truyền thống, Vân Diệp nghĩ tới một truyền thống nổi tiếng, dùng giải quyết khó khăn hiện giờ là không thể tốt hơn, kéo Lão Hà ngồi bệt trên mặt đất dậy, thì thầm bên tai hắn mấy câu, Hà Thiệu nghe xong tức thì mừng phát điên, phất mạnh ống tay với đám Lão Tôn cười gằn, gọi mấy phụ binh tới dắt trâu vào lều mình.

- Trâu không uống nước, chẳng lẽ bắt nó uống được hay sao?
Hứa Kính Tông nhíu mày hỏi Vân Diệp, Đường Kiệm cũng gật đầu phụ họa. Tôn Tư Mạc thấy nhiều thủ đoạn thần kỳ của Vân Diệp rồi, mắt ngờ vực, nhưng không phụ họa hai người kia.

- Lời cổ rất hay, trâu không uống nước ép cúi đầu, trước kia không thành công là vì ấn đầu trâu không đủ mạnh, đủ sức mạnh rồi thì con trâu cứng đầu đến mấy cũng phải uống nước.

Phối hợp với lời nói tự tin của Vân Diệp là sau lều truyền tới tiếng trâu kêu, chỉ nghe tiếng kêu đó là biết con trâu đang chịu khốc hình đáng sợ.

Mấy người đồng loạt thất kinh, tới sau lều, chỉ thấy một con trâu bị buộc lên giá, chỉ lộ cái đầu, một phụ binh mặt mày dữ tợn cầm thanh sắt nung nóng đỏ, nhắm phần mềm giữa hai lỗ mũi trâu xuyên qua, trong khói xanh bốc lên, con trâu kêu thảm, bốn chân ra sức quẫy đạp, do không có chỗ dùng lực, chỉ có thể lắc đầu qua lại để giảm bớt đau đớn. Bên cạnh có cái vòng cắt nhỏ có thể xuyên qua lỗ ở mũi trâu.

Hành vi thú vật đó khiến Tôn Tư Mạc trừng mắt muốn nứt ra, chỉ Hà Thiệu rống lên:

- Dừng tay, tên súc sinh nhà ngươi, con trâu này chỉ làm theo bản tính, nó có biết gì đâu, vậy mà ngươi giở thủ đoạn độc ác, lương tâm ở đâu? Được, được, để lão đạo cũng đeo vòng sắt cho ngươi, khiến ngươi nếm thử tư vị đó.

- Tôn đạo trưởng bớt giận đã, trước tiên xem cách này có hiệu quả không, nếu hiệu quả thì đây là chuyện đáng để nông dân toàn thiên hạ chúc mừng, nếu không có ích, đạo trưởng lột da hắn cũng không muộn.

Vân Diệp giả dối khuyên giải:
Y thừa biết tim lão đạo làm bằng đậu hũ, không chịu được cảnh sinh linh thiên hạ chịu khổ, chuyện xỏ mũi cho trâu không bị ông nhìn thấy thì thôi, một khi thấy rồi làm gì có chuyện không ngăn cản? Vừa rồi bảo Hà Thiệu ra xa mà làm chuyện này, ai ngờ tên thiếu i-ốt đó nóng vội làm ngay ở sau lều.

Vân Diệp không khuyên còn đỡ, vừa khuyên đã dẫn lửa thiêu thân, Tôn Tư Mạc kéo y sang một bên chĩa tay vào mặt chửi mắng:

- Chuyện này là chủ ý xấu của ngươi, giờ ra vẻ người tốt cái gì, tâm địa ác độc như thế ngươi có mặt mũi nào dạy học sinh trong thư viện? Cho dù có dạy ra được toàn học sinh tài ba hơn đời cũng chỉ là những thứ tai họa, bản lĩnh càng lớn càng hại nhiều.

Tôn Tư Mạc hoàn toàn có tư cách mắng mỏ Vân Diệp như thế, Đường Kiệm miễn cưỡng coi là chính nhân quân tử, ông ta mặt mày phẫn nộ cũng đành đi, vì sao tên âm hiểm như Hứa Kính Công cũng bày ra vẻ cao nhân đạo đức đứng cùng Tôn Tư Mạc, Đường Kiệm chỉ trích Hà Thiệu, còn chạy tới tháo giây cho con trâu, vuốt ve lưng nó đầy vẻ đau đớn, tựa hồ bị khốc hình không phải con trâu mà là lão bà của hắn.

Không biết tổ chức bảo vệ động vật thế giới có phán tội minh không chứ giờ tội ngược đãi trâu không thoát được rồi, lão đạo lấy dược cao ra cẩn thận bôi lên mũi trâu, Vân Diệp thấy động tác còn nhẹ nhàng hơn so với lần bôi thuốc cho mình. Trâu còn quý hơn người à? Đám này bị cái bệnh gì thế?

Nhân lúc bọ họ yên tĩnh, Vân Diệp sai người đem xe tới, nói đứt lưỡi mới thuyết phục được Tôn Tư Mạc để con trâu này thử.

Một cái giấy thừng xuyên qua vòng mũi, phụ binh nắm trong tay, vỗ nhẹ lên mông trâu, con trâu đi về phía trước, tay cầm giây thừng khống chế phương hướng, đi một vòng lớn quanh trại, con trâu vô cùng ngoan ngoãn, bảo nó đi đâu là nó đi đó, bảo nó dừng là nó dừng. Chỉ là con mắt lớn có nước mắt chảy ra, lỗ mũi cũng có máu.

Nhìn thấy có hiệu quả, Tôn Tư Mạc chỉ biến thở gian, bước chân gian nan trở về lều, nói cho cùng ông ta hiểu trâu để phục vụ người, càng nghe lời càng tốt. Từ hiệu quả mà xét thì không ta không thể cản trở, chỉ biết buồn bã.

- Vân hầu, hay là chúng ta liên danh dâng tấu, lấy chuyện xuyên mũi trâu này làm cớ được không.

Vẻ chính khí rạng ngời của Đường Kiệm biến mất, thành nhân sĩ cao thượng lo cho dân cho nước:

- Chỉ một cải biến nhỏ mà có thể làm con trâu ngoan ngoãn như thế, đức là một chuyện lợi đương đại, công nghìn đời, dùng biện pháp này trâu thịt ở thảo nguyên có thể thành trâu cày, tài trí của Vân hầu, lão phu không bằng.

- Chuyện lớn thế này sao có thể thiếu ta, không bằng do ta chấp bút, làm người chứng kiến viện này nhé?

Hứa Kính Tông mắt sáng lên, cũng muốn dây máu ăn phần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau