ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Lòng người

Giết người xong rồi trong quân doanh liền bắc nồi, tiếng người huyên náo, tất cả đồng lửa được đôt lên, quân doanh lập tức ấm áp, nồi treo trên những đống lửa nhỏ, trong nước canh màu sữa thịt dê bò quay cuồng, vò rượu khắp nơi, uống một lần khiến người ta khó quên, đau đầu thừa sống thiếu chết.

Đám tướng sĩ thiếu ngón chân ngón tay tụ một chỗ nói oang oang, ai mà thiếu một cái ngón út sẽ bị khinh bỉ, thiếu hai ngón chân mới là hợp cách, thiếu cả bàn chân là anh hùng, cho tới khi hai tên không có mũi sách thịt tới bốn xung quanh liền yên tĩnh, đồng loạt tôn họn họ lên làm lão đại.

Trên chiến trường sống chết là chuyện thường tình, mất vài miếng thịt trên người không đáng nhắt đến, so với chiến hữu bị chết cóng, mình ít nhất còn có thịt để ăn có rượu để uống, còn gì không hài lòng nữa. Lần này đại thắng, ai cũng dự liệu được có phong thưởng hậu hĩnh, không ngờ Đại tổng quản không nộp những thứ tướng sĩ thu được lên, nó là để lại sau này bọn họ về Quan Trung cưới lão bà, bệ hạ không thèm thứ các ngươi dùng mạng kiếm được.

Lý Tịnh không ngờ rằng hoàng đế không thèm, ông ta không thèm, nhưng có người mở con mắt long lanh nhìn tới chảy nước miếng, đao khảm đẩy bảo thạch, yên ngựa toàn bạc, bàn đạp dát vàng, quý tộc thảo nguyên thích màu vàng, cho nên rất nhiều thứ vàng óng ánh, khiến Lão Hà yêu tiền như mạng làm sao mà ngồi yên được, ôm một cái mâm bạc hoa văn kim ngư long, xòe ba ngón tay với binh sĩ trước mặt.

Chỉ nghe binh sĩ kia kêu bi thảm:

- Cái này ta khó khăn lắm mới tìm được, ngươi trả có ba đồng, ta không chịu, ít nhất phải năm đồng, nếu không ta mang đi.

Hà Thiệu há hốc mồm hồi lâu không khép lại nổi, vội kéo tay binh sĩ đó nói:

- Huynh đệ thật lợi hại, năm đồng thì năm đồng, ta trả tiền ngay, gặp phải người biết hàng rồi.

Binh sĩ dương dương đắc ý tung năm đồng trong tay định đi ra ngoài thì bị một người giữ lấy, ngẩng đầu lên thấy một thiếu niên quý tộc, thiếu niên đó phẫn nộ bảo hắn đợi một chút, bản thân xông tới trước tên béo mua cái mâm của mình, cầm lấy cái mâm đánh một trận tàn bạo, làm binh sĩ nhìn mà không đành, định trả lại cho tên béo hai đồng vừa rồi đòi thêm, ai ngờ thiếu niên kia đi tới nói với hắn:

- Cái mâm tốt thế này mà bán có năm đồng, ngươi có bị đần không vậy?

- Tiểu nhân không biết nó là cái gì, dù sao cũng không phải vàng, tìm đội chính hỏi, bảo bán năm đồng là tốt rồi.

Binh sĩ nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Ngươi không biết cái mâm ngươi kiếm được rất đáng tiền, ít nhất phải năm mươi đồng, ngươi vất vả chịu lạnh trong tuyết bao ngày chỉ đáng năm đồng à?

Thiếu niên quý tộc đếm bốn năm chục đồng tiền cho vào tay hắn rồi đuổi hắn ra ngoài.Binh sĩ váng vất nhìn đống tiền ôm trong tay, chỗ này tới hai thạch lương, tiết kiệm một chút là ăn được nửa năm, đúng là người của cao môn đại hộ, làm việc hào phóng, không giống tên béo kia chuyên môn đi lừa đám sĩ tốt ngốc nghếch bọn ta.

Hà Thiệu người lấm lem bụt đất từ sau bàn bò ra, phủi bụi trên người nói với Vân Diệp:

- Năm đồng không tốt à, bên tình bên nguyện, sao nhất định phải trả đúng giá, dù hắn tới cửa hiệu tại Trường An cũng chỉ bán được mấy chục đồng.

- Trong mắt huynh giờ chỉ còn biết con mẹ nó tiền thôi, không biết thương đám lính đó một chút à, mà cái mâm đó lúc đầu huynh định trả bao nhiêu?

- Ta đưa ra ba ngón tay, ý là ba trăm đồng, ai ngờ hắn nghĩ ta trả ba đồng, dứt khoát đòi năm đồng, ta phải làm sao?

Hà Thiệu bắt chước Vân Diệp nhún vai, làm ra vẻ vô tội.

Chuyện này truyền đi trong quân doanh, tên thương nhân béo ức hiếp người ta bị Vân hầu đánh cho một trận, còn đòi lại tiền của binh sĩ, thế là Vân Diệp được ca ngợi trong quân doanh, ngay cả Tô Định Phương đang nằm trên giường dưỡng thương cũng phải giơ ngón cái lên.

- Nghe nói huynh đệ ngươi bán được dao thái thịt của người Hồ tới hai trăm đồng, đường kiếm ăn ngon như vậy cho huynh đệ đi với, sau này không quên ngươi đâu.- Đường xá gì, ngay ở tiểu doanh bên cạnh thôi, nghe nói chỉ cần là thứ chúng ta thu được mà không thích là có thể đem qua đó đổi tiền, nếu như không muốn cầm tiền, còn có thể nhờ họ đưa tiền về nhà, chỉ thu ít phí, có điều cũng hợp lý, huynh đệ ngươi đi xem đi.

Thế là chuyện làm ăn của Hà Thiệu càng lúc càng lớn, hắn vừa thu đồ của binh sĩ, trả bọn họ tiền, sau đó lại lấy tiền về, chỉ cho binh sĩ một tờ giấy nhỏ, bên trên có con dấu của hắn.

Lý Tịnh chuyên môn hỏi qua việc này, biết Hà Thiệu chỉ cần đưa sổ sách về Trường An, không cần kéo mấy chục xe tiền chạy khắp thảo nguyên, sẽ có người ở Trường An đem tiền trả cho vợ con binh sĩ, ông ta rất hiếu kỳ chủ ý này do ai nghĩ ra, có điều nhìn thấy Vân Diệp liền không hỏi nữa, chỉ uy hiếp Hà Thiệu nếu hắn dám ăn chặn tiền của binh sĩ, ông ta sẽ lột da rút gân hắn.

Hà Thiệu đã quá quen với loại uy hiếp này rồi, Sài Thiệu cũng từng làm qua, hiện giờ chẳng phải mình vẫn không phây phây đấy sao? Hà tiên sinh tiền nhiều thế lớn thi lễ với Lý Tịnh một cái, nói nếu thiếu của các tướng sĩ một xu, mời Đại tổng quản tới nhà, nhìn thấy cái gì lấy cái đó, lấy luôn lão bà của hắn cũng không sao, phủ tử tước đại khái còn đáng giá vài đồng, cứ việc lấy.

Lý Tịnh nhìn lên ngó xuống, thực không nhìn từ chỗ nào ra tên thương cổ toàn thân mùi tiền này lại là một vị tử tước, có điều ông ta cũng yên tâm hơn không ít, thắng trận rồi, chỉ cần tướng sĩ không oán trách, ông ta cũng chẳng buồn quản nhiều.

Có trận này làm vốn, hẳn sĩ khí của Đại Đường sẽ lớn hơn nhiều, dã tâm cũng lớn hơn nhiều, Tiết Duyên Đà, Thổ Hồn Cốc, Tây Đột Quyển hẵn ngoan ngoãn hơn một chút, thảo nguyên mênh mông thành nơi chăn thả ngựa của Đại Đường, tất cả những điều này đều nhờ mình xông pha chông gai cướp về từ tay ông trời, hít thở không khí lạnh lẽo trên thảo nguyên, hồng linh cấp sứ chắc về tới Trường An rồi! Lý Tịnh không khỏi đắc ý nghĩ.

Trong Thái Cực cung Lý Nhị đang phê duyệt tấu chương, chiếc bút mực đỏ dừng trên không rất lâu, cho tới khi một giọt mực đỏ thắm nhỏ xuống tấu chương ông ta mới giật mình tỉnh lại, nhìn dấu mực đỏ như máu kia, bất giác lo lắng về thảo nguyên cách đó ngàn dặm, nơi đó có phủ binh Quan Trung tinh nhuệ nhất của Đại Đường, không biết giữa mùa đông giá rét này bọn họ bị dày vò thế nào.

Ông ta vứt luôn bút trong tay, đứng ở đại điện cao ngất nhìn về phía thảo nguyên, ông ta không hoài nghi năng lực của Lý Tịnh, lòng trung thành của Trương Công Cẩn, chỉ là Sài Thiệu quá chìm đắm trong thù hận, nếu không hắn làm Đại tổng quản mình mới yên tâm nhất.

Đột nhiên mắt ông ta nheo lại, trong cánh rừng ngoài thành Trường An có vô số quạ đen bay dáo dác trên không, xung quanh thành Trường An có rất nhiều quạ, mùa đông chúng đói quá dám nhảy cả vào bàn ăn tranh cơm với người, hiện kinh sợ tới không dám bay về tổ, chứng tỏ có rất nhiều người đang tới gần, khả năng là kỵ binh. Lý Nhị chinh chiến nhiều năm mau chóng có phán đoán của mình.

Nhìn lên đỉnh núi, phong yên không đốt lên, ông ta hơi nghi hoặc, là kẻ nào to gan dám thả binh mã phóng ngựa ở gần Trường An? Ông ta lệnh một tiếng, lập tức có mật thám của Bách kỵ ti rời đi.

Cảnh giới trong cung lập tức nâng cao lên hai cấp, vệ quân thành Trường An cũng nhận được cảnh báo, binh sĩ trên tường thành được tăng gấp đôi, nhưng đám kỵ binh kia vẫn không hề giảm tốc, bụi bốc lên đã có thể nhìn thấy từ tường thành rồi.

Không thể chấp nhận được, trên tường thành vang lên tiếng tù, tướng sĩ trong đại doanh như kiến rời ổ, mau chóng đưa ra phản ứng, người ngoài thành nhanh chóng vào thành, còn cổng thành chầm chậm khép lại.

Chương 192: Đại tiệp và ngọc tỷ

Đại tướng quân Úy Trì Cung thủ vệ thành trì lửa giận vạn trượng, đang bình an yên lành thì xảy ra sự kiện này, vậy mà ông ta không hay biết gì, đúng là sỉ nhục trong đời. Ông ta quyết định phải giáo huấn tên to gan kia tới nơi tới trốn.

Úy Trì Cung đứng trên tường thành nhìn thấy hồng linh cấp sứ đi đầu, khôi giáp đỏ sậm cực kỳ bắt mắt trong bụi đất.

- Chỉ có một nghìn kỵ binh.

Úy Trì Cung làu bàu, tiếp đó sai mở cổng thành, ông ta xuống thành lâu, một mình cưỡi ngựa cầm sóc đứng trước cổng thành, đợi hồng linh cấp sứ tới. Một nghìn kỵ binh chưa lọt vào mắt Úy Trì Cung.

Hồng linh cấp sứ còn chưa tới gần đã hô to:

- Đại tiệp, đại tiệp, Âm Sơn đại tiệp, quân ta đại thắng, chém hai vạn Đột Quyết, bắt sống vô số.

Vừa hô vừa chạy qua bên cạnh Úy Trì đại tướng quân, như ông ta không tồn tại.

- ***, Lý Tịnh chuyến này phát lớn rồi, không ngờ hắn làm thịt được Hiệt Lợi.

Ông ta không để ý tới sự vô lễ của hồng linh cấp sứ, thực ra chỉ cần không phải hoàng đế, những sứ giả này có thể ngó lơ tất cả.

Hồng linh cấp sứ thì ông ta không chọc vào nổi, vì sao đám chó má đằng sau cũng coi mình không ra gì, còn dám cưỡi ngựa xông vào cổng thành, chán sống rồi! Vừa định cầm mã sóc xông tới thì thấy đi đầu là Hồng Thành, tên này rõ ràng là chạy một lèo đến đây, đội hình kỵ binh đằng sau cũng tán loạn bung bét, đây không phải là trận hình tác chiến. Hồng Thành phất tay một cái, kỵ binh đằng sau như nước lũ dọc theo tường thành chạy về quân doanh, chỉ để lại năm mươi Bách kỵ theo hắn vào thành.

Chớp mắt cổng thành chỉ còn lại độc mỗi Úy Trì đại tướng quân đang định thể hiện thần uy, cùng với bụi đất mù mịt. Bịt mũi từ trong bụi đất đi ra, áo choàng đỏ thắm của Úy Trì đại tướng quân toàn bụi, nghe iếng rao hò rung trời trong thành Trường An, cũng há miệng cười ha hả.

Huyên náo lan từ cổng thành tới tận hoàng thành, không bao lâu sau vệ binh hoàng thành cũng hoan hô, Lý Nhị toàn thân giáp trụ ngồi ở ngự tọa buông trường kiếm trong tay ra, đặt nó về giá kiếm, khẽ vỗ hai cái, lẩm bẩm:

- Cơ hội trẫm đích thân giết địch càng ngày càng ít rồi.

Lập tức tới cửa Thái Cực điện, đợi tin tức thắng lợi, chỉ thấy một người vén áo bào chạy vội vàng trên bậc thềm, còn chưa đứng vững đã báo:

- Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ, Lý Tịnh tướng quân ở Âm Sơn đã đánh bại hoàn toàn Đột Quyết, chém địch hai vạn, bắt sống vô số.

- Trẫm đã nghe thấy tiếng bách tính hoan hô, đó là âm thanh êm tai nhất trên đời, trẫm mừng vô kể, triệu quần thần tới điện Thái Cực mừng đại tiệp.

Lý Nhị nhận lấy văn thư, mử ngay ra, tham lam muốn nuốt từng chữ vào bụng.

Minh ước Bạch Mã là đại sỉ nhục trong đời Lý Thế Dân, kỵ binh Đột Quyết mặc sức tung hoành trên đất đai Đại Đường, chém giết con dân Đại Đường, bản thân mình lại phải nín nhịn hạ mình cùng hắn kết minh tại Vị Thủy, còn phải hiến lên vô số tài vật, mỗi đêm nghĩ lại, sỉ nhục như ngàn vạn con rắn độc cắn tim ông ta.

Giờ tất cả đã tan thành mây khói, Đông Đột Quyết hùng mạnh không còn tồn tại nữa, uất khí trong lồng ngực đã tan hết trong ánh mặt trời buổi chiều.

Ông ta nhìn thấy Hồng Thành mình mẩy bụm bặm, trong mắt tràn ngậm nụ cười, cách ông ta mười mấy bước đã quỳ xuống, dùng đầu gối bò tới, hắn không phải là thần tử, là gia nô, cái tên này có chuyện gì hay mà làm hắn hưng phấn như thế.
Một cái hộp gỗ bọc lụa vàng được hắn giơ cao quá đầu, Lý Nhị không cần người khác nhận thay, tên nô tài một lòng trung thành này, vinh hoa cả đời trói buộc trên người ông ta, sẽ không để ông ta gặp phải nguy hiểm.

Lụa vàng bọc rất nhiều tầng, đến khi Lý Nhị mở hộp ra, một ngọc ấn sáng long lanh xuất hiện trước mắt, ông ta cầm ấn tỷ, chất ngọc ấm nhuần, nắm trong tay cực kỳ vừa vặn, đây chính là ngọc tỷ truyền quốc? Tên cẩu nô tài này lấy được từ thảo nguyên?

- Bệ hạ, ngọc tỷ truyền quốc này lão nô lấy về từ thảo nguyên cho người, lão nô kiểm tra qua rồi, tựa hồ không phải giả.

Lý Nhị chẳng nghe thấy, ông ta không bận tâm ngọc tỷ này ở đâu ra, cũng không quan tâm vì nó mà bao nhiêu người phải chết, ông ta chỉ biết thứ này là của ông ta, kẻ nào có trong tay là chuốc lấy cái chết.

- Bệ hạ trước khi lão nô xuất phát đưa cho dấu mẫu, lão nô không phụ sự kỳ vọng của bệ hạ, trải qua muôn vàn gian nan tìm thấy nó, trong quá trình đó Lam Điền hầu Vân Diệp giúp lão nô không ít.

Còn may là Hồng Thành có chút lương tâm, nhớ Vân Diệp giúp hắn tìm được ngọc tỷ truyền quốc, khi khoe công thuận miệng nhắc tới, hắn không cho Lý Nhị biết gian nan của hắn là nấp sau lều nghe trộm.

- Vân Diệp? Y không ở Sóc Phương à? Lỵ Tịnh lệnh cho y về Trường An cơ mà, sao lại chạy tới Âm Sơn? Y dám bất tuân tướng lệnh sao?

Lý Nhị nổi giận, là đế vương xuất thân quân nhân, ông ta ghét nhất hành vi không tuân tướng lệnh, tự ý làm càn.

- Lão nô cầu xin bệ hạ thứ tội, Lam Điền hầu bị một phong thư giả lừa tới Âm Sơn, có người phá giải được âm phù của quân ta, ngụy tạo văn thư, Đại tổng quản phát ra mệnh lệnh Lam Điền hầu về kinh, tới chỗ Vân hầu lại thành điều tới đại doanh Âm Sơn, cho nên Vân hầu tới Âm Sơn.

Lý Nhị sao chẳng hiểu âm phù bị người khác phá giải nguy hiểm ra sao, niềm vui có được ngọc tỷ tiêu tan, với ông ta mà nói có ngọc tỷ hay không chẳng ảnh hưởng mấy, nhưng âm phù bị phá giải là đại sự hàng đầu.

- Dưới tình huống như thế mà Lý Tịnh còn dám xuất quân à? Quá bất cẩn rồi, kẻ nào mà to gan như vậy.

- Bẩm bệ hạ, theo lão nô biết là Dạ Đà của Khang quốc ngụy tạo văn thư, tựa hồ muốn biết gì đó từ chỗ Vân hầu, Vân hầu không nói, lão nô không tiện hỏi nhiều. Nhưng có một tin mừng lão nô bẩm báo cho bệ hạ, lão nô viết ra âm phù mới, đại quân không lo âm phù bị phá nữa.Hồng Thành nghĩ tới chuyện này là đắc ý, công lao to lớn này Vân Diệp không muốn, Lý Tịnh không dám, thế là hắn hưởng lợi, chỉ là nghĩ tới điều kiện của Vân Diệp, trái tim hắn nhỏ máu, năm nghìn quan, tính lũy nửa đời người của mình thế là bay mất.

Lý Nhị cúi đầu nhìn Hồng Thành, lại nhìn ngọc tỷ trong tay:

- Ngươi tốn bao nhiêu tiền mua âm phù?

Hồng Thành đang đau lòng không kịp suy nghĩ đã vọt miệng:

- Năm nghìn quan, y đòi năm nghìn quan.

Lời vừa mới ra khỏi miệng hắn thấy không ổn, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.

- Nếu đã là thứ của Vân Diệp vậy thì âm phù đó đáng tin, làm trẫm yên tâm hơn thứ ngươi viết nhiều. Chỉ là chẳng phải sau này mọi bí mật trong quân ta đều không qua được mắt y sao?

Thấy Lý Nhị không nổi giận, Hồng Thành hiểu chuyện này không thể hồ đồ cho qua rồi, nghe Lý Nhị hỏi, ưỡn ngực lên nói:

- Bệ hạ không cần lo, lão nô đảm bảo âm phù này trừ lão nô không ai giải được, dù là Vân hầu cũng không thể.

Nhìn thấy Hồng Thành tràn trè tự tin, nếu Lý Nhị không hiểu hắn thì sớm đã sai người kéo đi xử trảm rồi, cho nên tò mò nổi lên, hỏi:

- Vì sao thế?

- Lão nô học được một cách từ Vân hầu, có thể khiến âm phù thiên biến vạn hóa, Vân hầu tuy thông minh, nhưng muốn phá giải âm phù của lão nô là tuyệt đối không thể, vì làm thành âm phù này trước tiên phải tìm được một cuốn sách.

- Khốn kiếp, bằng vào mấy cái chữ trong bụng ngươi mà qua được mắt Vân Diệp à? Mấy mấy cuốn sách vỡ lòng ngươi xem được sách vở gì?

Lý Nhị dở khóc dở cười, thấy Hồng Thành bị Vân Diệp lừa rồi:

- Bệ hạ, cuốn sách này chưa xuất hiện, lão nô chuẩn bị tự viết mà.

Lý Nhị thấy váng đầu, tên ngốc chỉ viết được chữ to lại muốn viết sách?

- Ngươi định viết sách gì, viết thế nào?

Lịch sử luôn đi với quân sự, mình lại không ưa mảng quân sự, may là phần này sắp hết rôi, sắp về Trường An rồi.

Chương 193: Hiệt Lợi và con hạn thát (1)

Hồng Thành dương dương đắc ý giải thích cho Lý Nhị yếu lĩnh cơ bản của âm phù, không đợi hắn nói xong Lý Nhị đã hiểu rồi, các vị đại nho viết sách luôn có manh muối tra ra, còn sách Hồng Thành viết, ngay cả người hiểu Hồng Thành như mình cũng không biết hắn sẽ viết ra cái gì. Tên tiểu tử thông minh, giờ làm việc gì cũng đã biết tách bản thân ra khỏi rắc rối trước, mơ tưởng, đợi ngươi về kinh thành, sẽ biết tước vị và bổng lộc của trẫm không dễ cầm đâu, muốn trốn ở thư viện cho thanh tịnh à? Nằm mơ.

- Hồng Thành, ngươi viết sách cho tử tế, viết xong rồi trẫm sẽ trọng thưởng, à, thưởng ngươi năm trăm quan.

Nhìn thấy Hồng Thành thất vọng, lại nói:

- Khoản tiền 5000 quan thì chủ tử của ngươi hiện chưa thưởng nổi, dù có thưởng thì ngươi cũng không dám cầm, sẽ bị ngôn quan chửi chết. Ài, Vân Diệp là ai chứ, ngươi giao dịch với y mà muốn chiếm lợi thì đợi tới kiếp sau đi, y biết đem cách này hiến cho trẫm sẽ không có lợi lộc gì, chỉ có thông qua tên ngốc như ngươi lợi ích của y mới đạt tới tối đa, vì sao các ngươi cứ tranh nhau giao dịch với y, bị lừa rồi còn dương dương đắc ý. Trẫm không tin nếu ngươi không nhận y lại dám không đem cách này hiến cho trẫm? Một đứa bé ngoan như vậy, hiện giờ thành cái thứ gì rồi, không biết hoàng hậu dạy ra sao.

- Bệ hạ đang trách thần thiếp không biết quản giáo đấy à?

Trường Tôn hoàng hậu toàn thân trang phục lộng lẫy trông uy nghi vạn phần, có lẽ vừa mới sinh nở xong, thân thể đầy đặn hơn trước nhiều, còn chuyên môn vẽ ở mi tâm hoa văn ngọn lửa, vừa cười vừa đùa với hoàng đế:

- Hoàng hậu, nàng xem cái gì đây?

Lý Nhị đưa ngọc tỷ ra khoe với hoàng hậu:

Trường Tôn hoàng hậu mắt tròn xoe, miệng cũng há ra, chỉ ngọc tỷ trên tay Lý Nhị:

- Chẳng lẽ đây là ngọc tỷ truyền quốc?

Lý Nhị cười gật đầu, Trường Tôn lập tức chỉnh lại y phục, cung kính quỳ xuống:

- Thần thiếp chúc mừng bệ hạ, chúc mừng thiên hạ.

Tức thì thị vệ, cung nga đứng ở cửa cung quỳ cả xuống, đồng thanh hô:

- Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng thiên hạ.Lý Nhị đặt ngọc tỷ truyền quốc vào trong hộp, mày nhíu lại, ông ta không thích cái hộp đơn giản này, lại lấy ngọc tỷ ra, giao cho hoàng hậu, bảo bà tìm cái hộp thích hợp đặt món bảo bối này.

Thắng lợi là tin tức có chân, khoảnh khắc đã truyền khắp thành Trường An, người Hồ trong thành càng khép nép, còn Hán gia tử càng nghênh ngang, đó là phản ứng dây chuyền thắng lợi đem lại, trong cái thời đại chinh phục và bị chinh phục này, chiến thắng luôn luôn có tác dụng hơn giáo hóa.

Quan viên đều cầm bút viết biểu ca tụng, sĩ tử hát chiến ca, ngay cả Yến Lai lâu cũng treo biển giảm giá rượu...

Hôm nay là đêm không ngủ.

Trong cái ngày cả thiên hạ cùng nhau ăn mừng, hành quân phó tổng quản Trương Bảo Tương tìm kiếm Hiệt Lợi trên thảo nguyên, gió lạnh cắt da làm tứ chi ông ta tê dại, chỉ có ngực còn ngọn lửa sưởi ấm lòng, trận chiến Âm Sơn, Hiệt Lợi chạy về phía Tây, nhìn hoang nguyên toàn là kỵ binh Đại Đường lùng sục khắp nơi, Trương Bảo Tương cho rằng Hiệt Lợi không có hộ vệ không chạy ra khỏi hoang nguyên này được.

Trên hoang nguyên bao la, chiến mã của Hiệt Lợi đã kiệt quệ, cuối cùng gục ngã, mấy ngày qua thớt ngựa này là bầu nước, là lương thực của hắn, chỉ cần nhìn vết đao chém ngang dọc trên nó là biết chiến mã này đã phải trải qua điều gì, Hiệt Lợi dựa vào máu chiến mã vượt qua được bảy ngày, nay chỗ dựa cuối cùng của hắn đã ngã trên thảo nguyên, hắn rút chân trái của mình dưới chân ngựa ra, nhanh chóng dùng đao cắt đùi ngựa, nhân lúc thịt ngựa còn chút hơi ấm ăn vào, chẳng bao lâu nữa gió lạnh sẽ làm nó cứng hơn đá.

Chiến mã chưa chết, nó chỉ kiệt sức mà thôi, đầu gian nan đong đưa vài cái rồi nhắm mắt lại. Hiệt Lợi cầm thịt ngựa đẫm máu cho vào miệng nhai, đao của hắn rất sắc, có thể dễ dàng cắt thịt ngựa thành miếng nhỏ, ăn rất tiện, hắn không bận tâm mùi vị của thứ thịt này, chỉ biết không ăn là không còn mạng.

Con người sao có thể chui vào cái động nhỏ như thế? Đó là hang của con hạn thát ( rái cạn - macmot), loại động vật chỉ to hơn chuột có một vòng, thích nhất là đào hang, bọn chúng luôn đào rất nhiều hang để tránh con mắt của liệp ưng trên bầu trời, vì thế cung cấp chỗ tị nạn thiên nhiên cho nhiều loại động vật nhỏ khác, ví dụ như thỏ chẳng hạn. Hiệt Lợi hiện giờ rất mong mình có thể biến thành hạn thát hoặc thỏ, đáng tiếc bao năm an nhàn sung sướng biến vóc dáng hùng tráng của hắn thành đống thịt béo núc.Không có chỗ nấp, chỉ có cái hang chuột trước mắt, Hiệt Lợi từng hùng bá một phương lòng chán nản, hắn muốn quay lại tìm kỵ binh Đại Đường tử chiến, như vậy ít nhất không làm vấy bẩn thanh danh khả hãn, loan đao trong tay vẫn sắc bén, tiếc rằng người đã biến từ nham thạch thành bùn nhão.

Hắn nỗ lực chui vào hang, chỉ nghĩ làm sao tránh được quân Đường, không nghĩ làm sao chui ra được, hang tối om om, bên trong tựa hồ có hai con mắt màu lục đang nhìn hắn chằm chằm, toàn thân không cựa quậy được, bùn đất bốn phía trượt xuống đóng chặt hắn trong hang.

Đôi mắt màu lục óng ánh kia là của hạn thát, thứ động vật nhỏ đó hắn ăn vô số, thịt rất ngon, da thượng thừa, hắn còn có một cái áo choàng làm bằng da hạn thát, vô cùng ấm áp. Giờ hắn làm con hạn thát ngủ đông thức dậy, thứ này không phải ăn cỏ à? Vì sao nó lại cắn xé trán mình?

Hiệt Lợi tuyệt vọng, hắn không muốn bị hạn thát ăn sống trong cái hang này, hắn lớn tiếng kêu gào, chỉ tiếc rằng âm thanh không thể truyền lên mặt đất, chỉ có thể tạm thời dọa lui hạn thát mà thôi.

Trương Bảo Tương tìm khắp hoang nguyên mà không thấy bóng dáng Hiệt Lợi, thi thể chiến mã của Hiệt Lợi còn hơi ấm, máu trên đùi nó vẫn chưa đóng băng, cất cả vết tích cho thấy Hiệt Lợi ở trong vòng ba dặm quanh đây, vậy mà ba nghìn quân tốt của mình không tìm ra được, đúng là quái đản. Nếu như ở núi cao rừng thẳm thì không khó hiểu, hiện giờ mình ở hoang nguyên, ngồi trên ngựa là có thể nhìn hết ba dặm xung quanh, Hiệt Lợi, ngươi ở đâu?

Lên trời thì không thể rồi, vậy chỉ có thể xuống đất.

- Tìm kiếm tất cả hang hốc, không bỏ qua chút manh mối nào, dù có đào ba thước đất cũng phải tìm bằng được Hiệt Lợi.

Lòng bàn tay Trương Bảo Tương đẫm mồ hôi, Lý Tích còn cách bốn mươi dặm, hắn không muốn công lao cực lớn này rơi vào tay người khác.

Trên hoang nguyên chỉ có một lớp tuyết mỏng, tuyết lớn mấy ngày trước còn chưa lan tới đây, dù sao nơi này cũng cách ngàn dặm, đến Thổ Cốc Hồn chưa tới năm trăm dặm. Quan hệ giữa Đại Đường và Thổ Cốc Hồn không tốt, một khi Hiệt Lợi chạy thoát, hào quang chiến thắng Âm Sơn sẽ giảm đi quá nửa, Trương Tương Bảo hiểu, Lý Tích cũng hiểu.

Thời gian mặt trời chiếu sáng vào ngày mùa đông ở hoang nguyên rất ngắn, giờ Dậu ( 5-7p.m) mặt trời xuống núi, khi ấy hoang nguyên tối om, muốn bắt kẻ sinh ra lớn lên ở thảo nguyên cực khó, hiện cách lúc mặt trời xuống núi còn một canh giờ nữa.

Dưới ánh mặt trời sáng ngời, không gì có thể ẩn trốn, thương ưng bay trên trời cao, hạn thát ở trên mỏm đồi nhìn xuống, tất cả đều lọt vào mắt Trương Bảo Tương, chỉ không có Hiệt Lợi, chẳng lẽ hắn có thể biến thành thương ưng giống trong thần thoại Đột Quyết?

Trương Bảo Tương lớn lên trên thảo nguyên, chính vì quen thuộc thảo nguyên nên mới được hoàng đế Đại Đường dùng, có thể nói là một bước lên trời, nhưng chức quan hiển hách cần chiến tích hiển hách ngang bằng, bắt sống Hiệt Lợi là có thể báo ơn tri ngộ của bệ hạ rồi.

Chương 194: Hiệt Lợi và con hạn thát (2)

Thương ưng trên đình đầu vẫn bay vòng quanh, con hạn thát lo lắng mà không chịu trở về hang, Trương Bảo Tương đột nhiên cười phá lên, dẫn thủ hạ bao vây ngọn đồi nhỏ kia, hạn thát cuống cuồng bỏ chạy, chẳng chạy được bao xa bị thương ưng bắt được, đưa lên chín tầng trời.

Nhìn thấy cảnh này Trương Bảo Tương cười càng vui vẻ, tới trước cửa hang của hạn thát nhìn vào trong, đó là cái hang mới đào, thời thiếu niên từng bắt hạn thát, dầu hạn thát có thể trị bỏng cực tốt, uống vào có thể tan máu bầm, xoa ngoài có thể trị viêm khớp, bảo bối như thế với kẻ xuất thân hàn vi như Trương Bảo Tương có sức hấp dẫn trí mạng.

Hắn đi vòng quanh nửa ngọn đồi, tới phía đằng sau, phát hiện một cái hang, nhìn thấy vết đao chém tim như muốn vọt khỏi lồng ngực, hắn không dám tin ông trời lại chiếu cố mình như thế.

Thủ hạ mau chóng đào rộng ổ con hạn thát, toàn bộ tướng sĩ không phát ra tiếng hoan hô, mà là cười ầm lên, Hiệt Lợi ngày xưa cao quý, âm trầm, nhất ngôn cửu đỉnh bị kẹt trong hang chuột không động đậy được, trán còn có dấu răng của hạn thát.

Trương Bảo Tương đích thân ra tách, xách Hiệt Lợi ra khỏi hang, ngay lập tức dùng thừng buộc chặt Hiệt Lợi, lấy hai con ngựa, dùng một cái trường mâu làm xà ngang, xuyên Hiệt Lợi bị chói chặt chân tay ở giữa hai con ngựa, Trương Bảo Tương không muốn xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào nữa.

Hoang nguyên bốc lên một cột khói, tiếp đó từng cột từng cột nối tiếp nhau, cột khói này được ước hẹn trước, không phải là tín hiệu ngoại địch xâm nhập, mà là đại biểu Hiệt Lợi đã bị bắt sống, nó vượt qua sa mạc, vượt qua núi cao, qua sông lớn, chỉ nửa ngày là tới được Trường An cách nơi này vạn dặm.

Bữa tiệc trong Thái Cực cung bị thị vệ phá ngang:

- Khởi bẩm bệ hạ phong hỏa đại của Long Thủ Nguyên đã được đốt lên.

Lý Nhị vứt bình rượu vàng trong tay, đi tới phía trước, dưới vầng trăng sáng đằng xa, một cột khói từ phong hỏa đài bốc thẳng lên trời.

Vẫy tay gọi nội thị tới nói lớn:

- Người đâu, đổi chén lớn cho trẫm.

Một chén rượu lớn được Lý Nhị giơ lên cao, gò má có nước mắt chảy xuống, không che được khí khái hào hùng:

- Chư công, Hiệt Lợi bị bắt, chiến sự Đột Quyết đã kết thúc, trẫm và chư vị không say không về, cạn.

Trong đại điện vang vọng tiếng cạn chén, Lý Uyên ở xa nghe thấy, nhìn cột khói bên ngoài, khóe môi nhếch lên:

- Có lẽ ta cũng nên đi ăn mừng một phen.
Cả nhà Lý Nhị đều là cao thủ diễn trò, còn ở cấp giới hạn, nghe Hà Thiệu kể Lý Nhị sau khi giết ca ca đệ đệ liền thỉnh cầu Lý Uyên tha thứ, phương thức thỉnh cầu không ngờ lại là ngậm núm vú Lý Uyên, nghe câu này Vân Diệp võ hết mồ hôi hột, vội bịt miệng Hà Thiệu không cho hắn nói nữa. Ai ngờ Hà Thiệu gạt tay y ra:

- Ngươi lo cái gì, thứ này chủ thượng ở cùng với bệ hạ đều có, tương lai sẽ ghi trên sử sách lưu truyền hậu thế, sớm muộn gì mọi người cũng biết, ngươi bịt miệng ta làm cái gì?

- Thứ này mà cũng có thể tùy tiện nói à?

Vân Diệp ù ù cạc cạc nhìn Hà Thiệu:

- Pháp Lâm hòa thượng chỉ trích bệ hạ là hậu duệ của người Hồ ngay trước mặt bệ hạ, còn nói tổ tiên bệ hạ giả mạo hậu nhân Lý thị mới có cái gọi là Lý thị Quan Lũng quật khởi, mặc dù bệ hạ lỗ mũi bốc khói, nhưng cũng không giết Pháp Lâm, Đại Đường đã bao giờ vì vài câu nói mà giết người chứ?

Hà Thiệu chẳng hiểu ra sao:

- Nói thì nói thế, nhưng ngươi bảo bệ hạ quỳ ngậm cái núm vú thái thượng hoàng thì thái quá rồi.

Không tin, Vân Diệp cho rằng Hà Thiệu đang nói năng bậy bạ:

- Lừa ngươi làm gì, chuyện này được coi là điển hình hiếu đạo đang tuyên dương, cái tính cẩn thận dè dặt của ngươi đâu giống nam nhi Đại Đường ta.
Hà Thiệu say thật rồi, cái thứ rượu cồn này ngửi giống rượu, uống giống rượu, chỉ có uống xong là nó không phải rượu nữa, thành loại độc dược khiến người ta đau vỡ đầu.

Nhìn Hà Thiệu ngã ra đất ngáy khò khò, Vân Diệp thở dài, kéo hắn về giường, bản thân ngồi ở bên đống lửa nướng đậu phộng, chẳng biết từ lúc nào tạo thành thói quen này, khi suy nghĩ, tay phải có việc gì đó để làm.

Lịch sử ghi chép sau lần đại thắng này Lý Nhị và Lý Uyên sẽ hòa giải, nghe nói cha con họ người đánh tỳ bà, người múa, cha con vui vầy, không biết có phải thực lòng nghĩ như thế không, hay là vì củng cố giang sơn Đại Đường mà bày ra vở kịch chính trị đó.

Đậu phộng nổ tanh tách, Vân Diệp nhai rôm rốp. Thế giới này thì ra thú vị như thế, nếu như bọn họ diễn kịch thành thật thì sẽ như thế nào nhỉ? Vân Diệp thấy phải thử một lần.

Cùng Trình Xử Mặc hẹn nhau đi xem Hiệt Lợi, Trương Bảo Tương hôm nay sẽ khiêng hắn về, vì sao lại phải khiêng về? Thì ra tên Hiệt Lợi này giỏi đào hang, giỏi hơn cả hạn thát, Trương Bảo Tương moi được hắn ra từ hang hạn thát, không để cho hai chân hắn chạm đất được, nếu không nói không chừng hắn sẽ đào hang bỏ trốn. Bạn đang đọc chuyện tại

Nghe các tướng sĩ bàn tán, Vân Diệp thấy Hiệt Lợi còn lợi hại hơn Thổ Hành Tôn, có bản lĩnh này mà bị Trương Bảo Tương bắt được à, rõ ràng là tuyên truyền thổi phồng. Trình Xử Mặc rất bất mãn, người ta giăng lưới bắt được cá lớn, mình chỉ mò được tôm tép nhỏ, Vân Diệp lại rất cao hứng, dù sao thì công lao chia đều, ai cũng có phần, chỉ đầu lĩnh được nhiều hơn một chút thôi. Trương Bảo Tương được bát thịt, không cho chúng ta vài ngụm canh sao?

Nhân vật lớn dùng để mua vui cho đại chúng, trong sa mạc đời sau cũng có một vị đế vương, quốc gia bị công phá, bản thân ông ta chạy tới nhà dân trốn, còn chẳng bị người ba bắt lấy, cạy miệng ra kiểm tra răng, khiến cả thế giới phải hô lên, đại nhân vật chẳng qua cũng chỉ đến thế.

Miệng Trương Bảo Tương sắp ngoạc ra tới tận sau gáy rồi, cả đêm hôm qua không ngủ, chỉ lo Hiệt Lợi chạy mất, cuộc sống hạnh phúc nửa đời sau của mình dựa cả vào hắn, đến khi thủ hạ tới đại doanh báo tin Lý Tích tới doanh trại tạm thời mới thở phào.

Bộ hạ của mình cái gì cũng tốt, tội cái thích khoa trương bốc phét, làm hắn hơi xấu hổ, nhưng bây giờ tuyệt đối không nói thật.

Hiệt Lợi bị xuyên qua cây thương dài, chân tay trói rất chặt, cổ tay cổ chân không thấy đâu cả, dây thừng thít sâu vào da thịt, đang kêu thảm thiết từng cơn, mặt ướt sượt nước mắt nước mũi, khóc vô cùng thương tâm.

Không được thấy vị hảo hán coi cái chết như không trong truyền thuyết, Vân Diệp thương tâm, chính cái kẻ vô dụng này sao, hắn bằng vào cái gì cùng Lý Nhị kết minh ước Bạch Mã? Hán tử trên thảo nguyên không phải đều không sợ cái chết à? Sao tới Hiệt Lợi lại thay đổi cả thế này?

Chui vào hang chuột là sự thật, Trương Bảo Tương lôi hắn từ trong hang chuột ra, nếu Lão Trương mà không phát hiện hành vi khác thường của con hạn thát hắn sẽ chết đói ở trong hang chuột, hoặc là bị hạn thát ăn mất. Hạn thát ngủ đông có ăn thịt không nhỉ?

Hiệt Lợi ngay cả một nửa dũng khí của Nghĩa Thành công chúa cũng không có, thê tử của hắn chết trong đống lửa, đến chết cũng không kêu một tiếng nào, trượng phu của nữ nhân như thế mà vô dụng thế này à?

"Phì!" Vân Diệp nhổ một bãi nước bọt lên mặt Hiệt Lợi, vậy mà hắn không né, lấy mặt mình hứng nước bọt, tên khốn kiếp thế này chém trăm đao cũng không hả giận. Nếu như hắn chết trận, hoặc là thất bại bị bắt trên chiến trường thì bất kể thế nào Vân Diệp cũng không thất lễ, sẽ dùng lễ nghĩa đối đãi, tôn kính hắn như một anh hùng.

Chương 195: Thử nghiệm thuốc

Tức mà không có chỗ xả, Lý Tịnh không cho mọi người chém hắn, nói là phải áp giải về kinh, chuẩn đưa tới đường Chu Tước khoe khoang, như thế thể diện mọi người càng đẹp hơn, nói không chừng thưởng càng to.

Trương Bảo Tương thật đáng ghét, luôn mồm nói tới hạn thát, làm Vân Diệp bực mình.

- Trương tướng quân hiểu rõ về hạn thát như thế, hẳn có tâm đắc về việc làm sao bắt được hạn thát, hiện giờ trong quân có rất nhiều người bị thương, nghe nói mỡ hạn thát là thánh phẩm trị thương, hay là mời Trương tướng quân đi bắt vài nghìn con về nấu dầu cho quân sĩ trị thương được không?

Vân Diệp không có thiện cảm gì với cái kẻ cứu Hiệt Lợi, hắn đang ở trong hang chuột yên lành làm bạn với hạn thát, lôi hắn ra làm cái gì chứ, làm người ta nhìn mà khó chịu, nếu ngươi thích đào hang như thế thì đi đào tiếp đi.

Trương Bảo Tương bất kể là quan chức hay tước vị đều kém Vân Diệp quá xa, nhận được cái mệnh lệnh không phải mệnh lệnh, yêu cầu chẳng ra yêu cầu này, mặt dài như quả cà nhìn Lý Tích, hi vọng Lý Tích nói đỡ cho mình, giờ là mùa đông, hạn thát ngủ đông hết rồi, chúng trốn trong hang không thò đầu ra, bảo mình đi đâu bắt mấy nghìn con?

- Vân hầu, hiện là mùa đông, hạn thát cũng không có nhiều mỡ để nấu đâu, không bằng đợi tới mùa thu năm sau, khi đó hạn thát béo tốt, lão phu tặng hầu gia vài chum nhé.

Lý Tích ra mặt hộ cho Trương Bảo Tương, Vân Diệp đành cười đồng ý.

Ấm ức bực bội trở về lều, Vân Diệp ném mình lên giường, nhìn nóc lều tới ngây ra, y thừa nhận, kỳ thực cái chết của Nghĩa Thành công chúa kích thích y, cho nên y vọng trượng phu của bà ta cũng hiên ngang, chết giống một quốc vương. Như thế mới thỏa mãn nhận thức của mình về anh hùng, ai ngờ, ôi thôi chẳng nói tới nữa.

Hoạn Nương cởi giày cho Vân Diệp, thấy y nhắm mắt tưởng đã ngủ, lại đắp chăn lên cho y, nhẹ nhàng định đi ra ngoài.

- Hiệt Lợi bị bắt về rồi, ngươi muốn đi gặp hắn không?

Vân Diệp hỏi:

Câu này hỏi ra Hoạn Nương kinh hãi vô cùng, ôm lấy chân Vân Diệp run rẩy nói:

- Đừng để nô gia thấy thứ ma quỷ đó, A Lang, người thương nô gia, đừng để nô gia thấy tên ác ma đó.

Vân Diệp không hỏi nữa, chỉ trấn an:

- Ta không để ngươi phải thấy hắn nữa đâu, hắn cũng không tới gặp ta, ta đi đánh gãy chân hắn ngay.

Hoạn Nương nhìn Vân Diệp khóc:

- Mấy ngày qua ở chỗ A Lang là ngày tháng yên bình nhất của nô gia trong ba mươi năm qua, nô gia thích sống như thế này, mỗi ngày chỉ cần chiếu cố A Lang ăn mặc, thời gian khác có thể thêu hoa, làm vài bộ y phục, cuộc sống thế này trước kia chỉ xuất hiện trong mơ.

- Chỉ cần ngươi thích thì cứ tiếp tục như thế, không ai ngăn cản ngươi, ngươi ở trong lều muốn làm gì thì làm, ta ra ngoài đi dạo một chút.

Vân Diệp đi giày vào, khoác áo choàng, xách hòm thuốc ra ngoài:
Tới lều của Tôn Tư Mạc hỏi:

- Có loại thuốc nào có thế khiến người ta đau tới chết đi sống lại, nhưng không chết được không?

- Có, bản thân ngươi cũng có, thứ ớt của ngươi có hiệu quả này, khi làm nên cẩn thận một chút, nhớ là cho vào kim sang dược ít thôi, phải nghiền thật kỹ mới không để người ta phát hiện ra.

Lão Tôn tựa hồ không biết y đang nói gì, tay vẫn cắt dược thảo, bạch thuật được ông ta cắt ra đều đặn không khác nhau chút nào.

- Đạo trưởng biết ta muốn đối phó với ai à?

- Trừ Hiệt Lợi ra thì ta không nghĩ có ai trêu chọc vào ngươi, buổi chiều lúc ngươi nổi giận với Trương Bảo Tương, lão đạo vừa vặn đi qua, trong lời nói của ngươi có sát khí không che giấu được, về sau lại không thấy gì, giờ chắc là cảnh ngộ của Hoạn Nương khiến ngươi không kiềm chế được chứ gì, cho hắn chút đau khổ là được, đừng giết hắn.

Con người ta chỉ cần già đi là sẽ thành tinh, Tôn Tư Mạc hiện còn chưa thể tính là gì, tóc vẫn đen, râu dài phiêu phiêu, là một ông lão đẹp trai, chỉ là tâm tư quá ác độc, không ngờ muốn dùng ớt trị thương cho Hiệt Lợi, Vân Diệp rất thích ý tưởng sáng tạo này.

- Ở đây có chút dược cao dùng mạn đà la nấu thành, bôi lên một ít, người ta sẽ không cảm thấy đau đớn nữa, nhưng chỉ có tác dụng một canh giờ, ngươi thấy có tác dụng không?

Lão Tôn dùng khẩu khí tham khảo y học khiêm tốn thỉnh giáo Vân Diệp:

- Tiểu tử cho rằng toàn bộ thứ thuốc chưa qua thực nghiệm đều chưa thể gọi là thuốc, hôm nay tiểu tử sẽ làm chút thực nghiệm trên người bệnh nhân, hẳn bệnh nhân không có ý kiến gì, vì kiểm nghiệm hiệu quả thuốc, tiểu tử dùng một loại chất dẫn để tăng cường thêm hiệu quả, kiểm nghiệm hiệu quả thực thế thứ thuốc của đạo trưởng.

Nói xong rất lễ độ gật đầu với Tôn Tư Mạc đi ra ngoài.
Hiệt Lợi đầu bù tóc rối đang ôm một cái đùi dê ăn ngấu nghiến, đường đường phó tổng quản hành quân Trương Bảo Tương cầm một bầu rượu không ngừng rót đầy cho Hiệt Lợi, hắn sợ Hiệt Lợi chết, cho nên về khoản ăn uống vô cùng ưu đãi.

Vân Diệp khoác rương thuốc đi vào lều, bảo Hiệt Lợi đem chỗ bị thương lộ ra, y không muốn tiếp xúc với một kẻ bẩn thỉu, Trương Bảo Tương vội giúp Hiệt Lợi vén ống tay áo, Vân Diệp nhìn thấy da dẻ dơ bẩn của Hiện Lợi là đã buồn nôn, cố nhịn xoa thuốc xong rồi vội vàng rời đi.

- Khả hãn có biết thiếu niên vừa rồi à ai không?

Trương Bảo Tương hỏi:

- Quan y trong quân của các ngươi à? Tài nghệ cũng được, vết thương của ta hiện không cảm thấy đau chút nào nữa.

- Tất nhiên rồi, đó là một trong hai người y thuật cao nhất Đại Đường, hơn nữa còn là một vị hầu gia.

- Y là ai? Tương lai ta sẽ tới nhà bái tạ. Bạn đang đọc chuyện tại

- Hai người biết nhau đấ là Lam Điền hầu Vân Diệp.

Quân Đại Đường bắt đầu ăn mừng thắng lợi, khi cả quan doanh tưng bừng huyên náo thì ở hậu doanh truyền tới tiếng kêu xé gan xé phổi, Trương Bảo Tương cuống cuồng đi tìm Vân Diệp đang trộng lẫn trong đám quân sĩ ăn uống.

Bị người ta kéo ra khỏi cuộc vui tất nhiên là không vui vẻ gì, lườm Trương Bảo Tương đang luống cuống chân tay:

- Lão Trương, ngươi lúc nào cũng làm người ta mất hứng, giờ đang là lúc toàn quân ăn mừng, ngươi kéo ta ra làm gì.

- Vân hầu, chuyện gay go to rồi, Hiệt Lợi đột nhiên cảm thấy chỗ bị thương như có lửa đốt kim đâm, đang lăn lộn trên mặt đất, mạng e không còn lâu nữa.

Toàn bộ phú quý của hắn trói buộc trên người Hiệt Lợi, hiện giờ Hiện Lợi có chuyện còn đáng sợ hơn hắn có chuyện.

- Chỉ là một tên tù binh thôi, có đáng làm ngươi cuống lên thế không, chẳng phải ta khám cho hắn rồi à, tên đó sức khỏe không tệ, không chết được đâu, đây là phản ứng bình thường của thuốc, không sao cả, nếu ngươi thấy hắn kêu gào khó nghe thì lấy vải bị mồm hắn lại không phải là xong à?

Nghe nói là chuyện này, Vân Diệp ngoạm miếng thịt dê trong tay, mặt dửng dưng:

Trương Bảo Tương xoa tay, gấp tới độ đi vòng vòng, nhưng không có cách nào, sớm biết Vân Diệp không có ý tốt với Hiệt Lợi, đáng lẽ ra không để cho y chữa bệnh mới đúng, hiện vết thương cũ chưa trị xong đã thêm bệnh mới, hắn không quan tâm tới vận mệnh của Hiệt Lợi, chỉ quan tâm Hiệt Lợi mang lại bao ích lợi, Hệt Lợi chết không đáng tiền bằng sống.

Vân Diệp muốn xem Hiệt Lợi ra sao lắm, vờ vịt nửa đùn nửa đẩy để Trương Bảo Tương kéo tới lều, Hiệt Lợi đã xé vải băng vết thương, dùng nước sạch rửa vết thương, ớt đâu dễ bị rửa đi như thế, nó dinh vào chẳng khác gì ung nhọt ăn vào xương.

Tay chân đều chảy máu, hắn mặc kệ, hi vọng chảy nhiều một chút, chỉ có không ngừng chảy máu mới làm hắn dễ chịu hơn một chút. Con người ta khi đau đớn tột độ luôn làm chuyện kỳ quá, ví như Hiệt Lợi đang mài chân tay lên mặt đất. Nếu như trên đời có thuốc hối hận thật thì Hiệt Lợi muốn uống ngay bây giờ, trước kia cho mình một đao có phải khỏi tới nơi này chịu tội hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau