ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Làm kẻ ác

Người Đột Quyết chịu lạnh tốt hơn người Đường, đó là một sự hiểu lầm, Vân Diệp phát hiện chịu lạnh chẳng liên quan gì tới cơ thể, đa phần biểu hiện ở tinh thần của con người. Ở trong thời tiết này người Đột Quyết cũng chết cóng, có điều bọn họ tỏ ra hết sức hờ hững, quét dọn thấy xác chết của đồng bạn thì cởi quần áo của người đó ra mặc lên người mình, sau đó đem thi thể cứng đờ kia ném đi như ném viên gạch, đợi có người mang ra khỏi doanh trại.

Người Đường thì khác, khi có đồng bạn bị chết cóng, bọn họ thể hiện đau thương trên mặt, thậm chí có người cởi quần áo cho người đã chết mặc, không ai tùy tiện vứt xác ra ngoài, hoặc là dùng lửa thiêu thành tro, hoặc có bằng hữu quan hệ tốt tự mình cầm công cụ, liều mạng đào cái hố lớn trong thời giết khắc nghiệt, chôn đồng bạn.

Không thể nói là ai đúng ai sai được, chẳng qua là khác biệt về văn hóa, người Đột Quyết chú trọng cảm thụ của người sống hơn, còn người Đường thì quan tâm tới tôn nghiêm của người chết hơn.

Cái lạnh là dùng để chống chọi, đó là kinh nghiệm của người Đột Quyết, bọn họ mặc áo da rách lộ thịt ra ngoài, rất nhiều người xúm lại một chỗ, lạ cái là người cường tráng nhất ở trong cùng, người già yếu ở ngoài, phụ nữ trẻ nhỏ ở giữa. Vị trí tốt nhất cho kẻ mạnh, vị trí kém hơn cho trẻ nhỏ, nữ nhân và người già bị bỏ ngoài tuyết lạnh thi thoảng kêu gào, trên mặt bọn họ không có vẻ bất bình, chỉ có sự trơ lỳ chấp nhận số mệnh.

Đó là do bọn họ quanh năm bị lạnh, chỉ có giữ lấy người cường tráng nhất mới có hi vọng sống sót được, đó cũng là bản năng của dã thú.

Còn nhớ được nghe một câu chuyện, một bầy hươu bị thợ săn bao vây bên núi, vách núi đối diện cách bọn chúng rất xa, dù là con hươu cường tráng nhất cũng không nhảy qua được, thấy toàn bộ sắp bị giết chết, đột nhiên đàn hươu tự động ghép đôi, hai con phối hợp nhảy qua vách núi, một con nhảy cao, một con nhảy thấp, khi sắp hết đà, con nhảy cao đạp lên con nhảy thấp vọt lên, bình an tới vách núi đối diện, con kia rơi xuống vực. Dựa vào cách này đàn hươu sống được một nửa, tiếp tục duy trì bầy, thợ săn chỉ thu được thi thể ngã nát bét.

Đó chính là đạo lý của người Đột Quyết, nếu là người Đường sẽ để người già yếu trong cùng, người khỏe mạnh ở hết bên ngoài. Người Đường gọi hành vi của người Đột Quyết là cầm thú, có lẽ người Đột Quyết cũng cười người Đường cổ hủ.

Đúng và sai chỉ là tương đối, không có tiêu chuẩn. Hiện giờ Hà Thiệu đang nhất định tranh luận đúng sai với Vân Diệp, hắn rất bất mãn với hành vi đuổi hắn ra khỏi nhà tuyết của Vân Diệp, vì hắn là bệnh nhân cần điều dưỡng, không thể ở trong lều vải lạnh giá.

Mặt thì hồng hào, toàn thân bọc trong áo da dày, đi như chim cánh cụt, như thế mà còn dám mặt dày nói mình là người bệnh? Mỗi đêm ngáy như kéo bễ, làm Vân Diệp ôm gối cho tới sáng.

- Xéo cho mau, ngươi mà còn tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa thì tới lượt ta bệnh nặng rồi, ngươi không biết mình ngày kinh thiên động địa thế nào à? Ta đã bốn năm đêm liền không được ngủ ngon, ngươi thương ta một chút được không hả? Hơn nữa cái nhà tuyết thế này huynh cũng tự làm một cái được cơ mà. Hôm nay ta không làm cái gì ngon đâu, ăn "bánh canh" do đầu bếp làm đấy.

Hà Thiệu không phải là bạn cùng phòng tốt, ngủ thì ngáy với nghiến răng là chuyện thường, ở cùng hắn, Vân Diệp thấy không cần thằng điên nào tới hại mình thì mình cũng toi mạng rồi.

Lý Tịnh đã xuất phát năm ngày, tiền phương không có bất kỳ tin tức nào truyền về, dù Vân Diệp biết chắc Lý Tịnh sẽ thẳng lợi trở về, nhưng lòng vẫn lo lắng.
Thời tiết giá lạnh như thế này hoàn toàn không thích hợp xuất động đại quân, mặt dù trời lạnh ngăn cản Hiệt Lợi bỏ chạy, nhưng cũng cản trở quân Đường truy kích. Mỗi một tướng quân Đại Đường đều biết Hiệt Lợi bại vong chỉ là vấn đề thời gian, đường sống duy nhất của hắn là bỏ chạy, nếu để hắn chạy tới mạc bắc, dựa vào Tiết Duyên Đà sẽ rất khó truy kích, toàn bộ chiến lược quân sự của Đại Đường chỉ hoàn thành một nửa.

Có khách đến thăm, ở trong doanh trại thế này là chuyện mới mẻ, nhìn cái tên đó toàn thân đeo bảo thạch châu báu, Vân Diệp chỉ muốn làm cướp một chuyến, bảo thạch toàn thân cũng không che dược mùi tanh nồng, trên bộ râu rậm dính đầy băng tuyết, vừa mới gặp hắn đã dặt cái hộp gỗ gói lụa vàng xuống, quỳ rạp xuống dùng đại lễ. Na Mộ Nhật tò mò nhìn vị tù trưởng thường ngày tôn quý giống như con dê hiền lành trước mặt Vân Diệp, nàng lấy cớ phủi vết bẩn trên áo choàng của Vân Diệp, giương lỗ tai lên nghe trộm.

Còn chưa kịp phản ứng thì một chuỗi mã não đỏ rực đã đeo lên cổ Na Một Nhật, Vân Diệp không tỏ thái độ gì, hiện hắn chỉ là chó nhà tang, chưa có tư cách tặng quà cho mình.

Khang Tô Mật, đại tướng Hiệt Lợi tín nhiệm nhất, chính hắn bắt ép Tiêu hoàng hậu và Nguyên Đức thái tử tới đại doanh quân Đường, quân nhân khinh bỉ nhất là hàng phản chủ, dù hắn có phản bội kẻ địch của quân Đường, cho nên đối xử với Khang Tô Mật trừ khinh bỉ ra thì không có thái độ nào khác nữa.

- Khang Tô Mật, nguyên nhân gì khiến ngươi đi tìm ta, người nhàn tản nhất quân doanh? Ta sẽ không đi gặp Tiêu hoàng hậu, cũng không gặp Nguyên Đức thái tử đâu, ngươi không tiếc vốn lớn để cầu kiến, có thể là sai lầm đó.

Vân Diệp cũng không có thiện cảm gì với Khang Tô Mật, đây là tên tiểu nhân ti tiện, ít tiếp xúc thì hơn.

- Hầu gia tôn quý, Khang Tô Mật tới là vì có một chuyện lớn muốn nói.Khang Tô Mật cố ý chỉ nói có một nửa, muốn khơi lên sự tò mò của Vân Diệp: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Nếu như ngươi thấy có thể nói với ta thì nói, nếu không thể nói thì xéo cho mau, bổn hầu gia không có hứng vòng vo với ngươi.

Phiền nhất là thứ khốn kiếp này, tự cho rằng minh thông minh hơn người khác:

- Hầu gia đừng nóng, chuyện này thực sự quá trọng đại, cho nên xin cho Khang Tô Mật chút thời gian thong thả nói.

- Chuyện trọng đại thì ngươi nên tìm Lý Tịnh, hoặc Trương Công Cẩn, chỉ có ta là không nên tìm. Chuyện trọng đại, ngươi còn có chuyện trọng đại gì, chẳng bao lâu nữa bản thân Hiệt Lợi hoặc cái đầu của hắn sẽ xuất hiện trên sách quân công của Đại Đường, còn có chuyện gì xứng đáng gọi là chuyện trọng đại?

Khang Tô Mật chột dạ cúi đầu xuống, lại ngẩng lên:

- Ta không tin hầu gia không để ngọc tỷ truyền quốc vào trong lòng.

Nói xong câu này cái mặt hắn toàn nụ cười hả hê khi kéo được người khác xuống nước. Ngọc tỷ truyền quốc, thứ quỷ quái này chỉ cần là thần tử dính vào là xui xẻo, dù ngươi chỉ có chút ao ước, trong mắt hoàng đế vĩnh viễn sẽ thành khả nghi, không khéo cả nhà xong đời vì nó.

Tên khốn này mấy ngày trước muốn nói cho Lý Tịnh, Lý Tịnh không đợi cho hắn nói ra đã sai hộ vệ đuổi đi. Về sau hắn muốn tìm Trương Công Cẩn, Lão Trương trơn như trạch sao cho hắn nửa cơ hội lợi dụng nào, thấy thời gian dần trôi qua, công lao lớn của mình không ai báo lên, hắn lo khổ công của mình trôi theo dòng nước, sau nghi nghe ngóng được trong quân doanh còn có một vị hầu gia cao quý, quan trọng nhất vị hầu gia này còn rất trẻ, cho nên mới tính chơi vị hầu gia trẻ này một vố.

Chủ ý của hắn không tệ, đường lối là chính xác, trong quân doanh này người thích hợp nhất đem chuyện ngọc tỷ truyền quốc ra là Vân Diệp, vì y là người có quan hệ thân mật nhất với hoàng gia, lúc này không thể nhìn vào công lao, càng là anh hùng cái thế dính vào ngọc tỷ truyền quốc thì càng nhanh chết, đó là chân lý tuyệt đối, ngược lại càng không phải anh hùng, dính vào thứ này chẳng sao, nó không chừng còn có trọng thưởng.

Đó là điều Lý Tịnh nói với Vân Diệp trước khi đi, ông ta rất hi vọng Vân Diệp nhận lấy củ khoai nóng này, ai ngờ Lão Hà đổ bệnh, Vân Diệp bận chăm sóc Lão Hà, vứt béng ngọc tỷ truyền quốc ra sau đầu, tới hôm nay Khang Tô Mật tìm tới tận nơi mới nhớ ra.

Chương 187: Thắng lợi

- Lão Hồng, ngươi nhớ chưa, huynh đệ kiếm cho ngươi một con đường thăng tiến rộng rãi, theo ước định của chúng ta, Khang Tô Mật thuộc về ngươi, những thứ còn lại thuộc về ta, không được nuốt lời.

Nghe Khang Tô Mật nói xong Vân Diệp chẳng có chút hoảng loạn nào mà lớn tiếng nói vọng ra sau lưng: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Hồng Thành mặt đầy kích động từ tầm màn sau lưng Vân Diệp đi ra, miệng cười gian:

- Hầu gia, điều đó là tất nhiên rồi, hạ quan chỉ cần thứ ngọc tỷ truyền quốc kia trình lên cho bệ hạ, còn những thứ khác tùy hầu gia xử trí.

Mặc dù cùng Lý Tịnh bàn tính rồi, nhưng để bảo hiểm hơn, Vân Diệp kiếm Hồng Thành tới, để hắn chúng kiến, Vân Diệp không muốn dính thứ xúi quẩy ấy. Chỉ là từ xa nhìn thấy Khang Tô Mật toàn thân châu báu, Vân Diệp thấy mình không thể làm việc không công, vì thế cùng Hồng Thành định ra kế hoạch chia chác.

- Vân hầu, chẳng lẽ ngài không sợ xét nhà diệt tộc hay sao? Chỉ cần lão phu trình ngọc tỷ lên cho bệ hạ, những kẻ dính dáng tới ngọc tỷ sẽ phải chết, lão phu bẩm báo các ngươi có âm mưu bất lương.

Khang Tô Mật cảm giác được hai kẻ này không tốt đẹp gì, vì thế lớn tiếng cảnh báo:

Vân Diệp và Hồng Thành nhìn nhau một cái, đột nhiên cười phá lên, Hồng Thành cười tới chảy cả nước mắt, thở mất nửa ngày mới nói được:

- Bệ hạ lo ta tham tài, cũng lo ta háo sắc, chỉ không lo ta tạo phản. Khi bệ hạ còn là công tử ca, ta chính là mã đồng của bệ hạ, ngươi nói xem bệ hạ tin ngươi hay tin ta? Còn về Vân hầu, ngài ấy đánh nhau với thái tử còn chẳng sao, ngươi cáo trạng như thế có hiệu quả không?

Nói xong hai người lại cười tiếp.

- Chỉ cần ngọc tỷ nộp lên tay bệ hạ, ta nghĩ bệ hạ sẽ không hứng thú muốn biết có thứ châu báu nào khác hay không, ngươi nói có phải không Khang Tô Mật?

Vân Diệp từ lâu mơ ước làm một tên hoàn khố ngang ngược tàn ác, chỉ là mãi không có cơ hội, lần này khó khăn lắm mới kiếm được một đối tượng không khiến y áy náy, làm gì có chuyện không thử.

Khang Tô Mộc muốn cướp lại cái hộp gỗ trên mặt đất, kết quả là bị Hồng Thành đá lăn sang một bên, tự nhặt hộp lên, đặt lên bàn cung kính mở ra, một cái ấn ngọc xuất hiện trước mắt hai người, quả nhiên là thiếu một góc lấy vàng bù vào, đây chính là Hòa Thị Bích nổi danh đấy à? Vân Diệp nhìn qua chẳng thấy gì hay ho, chẳng qua chỉ đến thế thôi sao?Hồng Thành lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, bên trên không ngờ là một cái dấu, hắn nâng ngọc tỷ lên, chậm rãi nhắm chuẩn cái dấu đặt xuống, trùng khớp, Hồng Thành lau mồ hôi trên trán, lại đặt ngọc tỷ vào hộp gỗ, buộc lên người mình, lúc này mới đi ra ngoài, hắn không định ở lại thêm một khắc nào.

Khang Tô Mộc nhào tới định cướp, bị Hồng Thành đạp mạnh một phát vào mặt, ngã vật ra đất, làm Vân diệp nhìn cũng phải nhăn mặt lại.

- Vân hầu trách Lão Hồng đánh hắn quá mạnh sao?

- Ngươi đánh hắn thế nào ta cũng không có ý kiến, chỉ là ngươi có thể tháo châu báu trên người hắn xuống rồi mới đánh có được không?

Một nghìn kỵ binh kéo mười cái xe trượt tuyết mới chế tác phóng thẳng về phía Trường An, dọc đường có ai dám cản trở giết không tha, có ai dám nhìn trộm giết không tha, nếu có quan viên tùy ý dây dưa giết không tha.

Hồng Thành mang theo một thân sát khí về Trường An, cũng đem theo mấy phong thư của Vân Diệp, còn phiếu của Hà Thiệu, Hà Thiệu thực sự không muốn bị Sài Thiệu Đại tướng quân truy sát, cho nên phải xử lý xong chuyện vụn vặt trước khi đại quân về kinh, chỉ cần tài vật của binh sĩ Quan Trung, Hà Thiệu cần phải phái người nhà đưa tới từng nhà một, rồi lấy biên lại từ chỗ lý chính, chuyến giao dịch này mới tính là xong.

Sau khi đem tất cả hàng hóa cho Lý Tịnh, Hà Thiệu thành không xu dính túi, Vân Diệp cũng chung số phận, chỉ là vừa rồi y phát tài lớn, Khang Tô Mật bị Hồng Thành đưa đi, chẳng biết đưa đi đâu, Vân Diệp cho rằng nếu ai muốn tìm Khang Tô Mật thì tới âm phủ có lẽ còn tìm được.
Cuối vùng đất tuyết xa tít có lông vũ màu đỏ xuất hiện, tiếp theo đó là cấp sứ hồng linh toàn thân giáp trụ, cưỡi ngựa lảo đảo chạy về, còn chưa tới cửa đại doanh đã cất cái giọng khản đặc gào lớn:

- Đại tiệp, đại tiệp, quân ta chém đầu ba vạn, bắt sống mười vạn, Hiệt Lợi đang bỏ chạy.

Có quân sĩ cởi ống thư bọc da trâu từ trên người binh sĩ mệt tới thoát lực kia xuống, ba quan quân kiểm tra dấu xi vẫn còn nguyên, sáu người liền đem theo hai mươi thớt ngựa chạy về Trường An.

Doanh trại cứ như tổ kiến bị đổ nước vào, loạn tít mù, cái miệng lớn của Trương Công Công chưa lúc nào khép lại, là đại thần kiến nghị Lý Nhị hạ quyết tâm tấn công Đột Quyết sớm nhất, nay công đức viên mãn, làm sao không vui.

- Tốt rồi, Đông Đột Quyết nay bị một đòn sấm sét của Đại tổng quản, không còn cơ hội trở mình nữa, trận đánh này có thể đảm bảo cho Đại Đường ta ba mươi năm bình an. Tướng sĩ có trận chiến này, đủ kiêu ngạo cả đời, không bao lâu nữa chúng ta có thể về nhà. Chỉ tiếc để Hiệt Lợi chạy mất, nếu không chiến dịch này nhất định chiếu rọi thiên cổ.

- Đại tướng quân quá lo rồi, lần này quân ta vây công năm đường, sao có thể để Hiệt Lợi dễ dàng chạy tới Tiết Duyên Đà. Tướng quân Lý Tích hẳn sẽ không để chúng ta thất vọng. Giờ Đại tổng quản huyết chiến đã lâu, chính là lúc người mệt mỏi ngựa kiệt quệ, sao chúng ta không dịch chuyển đại doanh về phía trước, để sớm ngày nghênh đón tướng sĩ khải hoàn.

Lời này không cần Vân Diệp phải nói, tự có tướng sĩ trong quân đề xuất ra, tất cả mọi người đều lo lắng tình hình thương vong của tướng sĩ tiền tuyến, vì cấp sứ truyền tin sau khi tới quân doanh liền ngất xỉu. Vân Diệp sau khi kiểm tra cơ thể, dùng nước ấm ngâm người, bọc trong chăn dày, cho vào phòng tuyết ngủ. Đó là chỗ ấp áp nhất trong quân doanh rồi.

- Vân hầu, lần này là nhờ vào ngài đó, luận về những ý tưởng kỳ diệu, đám bọn ta có cưỡi ngựa cũng chẳng theo kịp. Nay trời giá rét thế này, lão phu không có hi vọng cao xa gì, chỉ hi vọng Vân hầu có thể cho tướng sĩ xuất chinh một chỗ ở ấm áp, một bát canh nóng ngon lành, để vỗ về những chàng trai của Đại Đường.

Trương Công Cẩn mắt chứa chan lệ nóng, ông ta không dám tưởng tượng một vạn tướng sĩ xuất chinh trong băng giá sẽ thế nào, bản thân thủ trong quân doanh mà chết rét là chuyện thường tình, khỏi cần nói tới những tướng sĩ nằm băng gối tuyết.

- Trương công nói gì vậy, vãn bối cũng là thần tử của Đại Đường, những việc đó là trong phận sự, sao dám thoái thác, thời gian qua chúng ta lại làm thêm được hơn ba trăm xe trượt, có thể đi lại nhanh chóng trên đất tuyết, đáng mừng nữa là lại phát hiện than bùn ngoài đại doanh, đây là tin tốt, có chỗ than bùn này, vãn bối nhất định đảm bảo tướng sĩ quay về có giường ấm, có canh nóng, còn về rượu ngon thì phải xem đại tướng quân có nỡ không.

Tâm tình Vân Diệp cực tốt, hôm qua đào hố cho huynh đệ phủ binh bị chết, không ngờ đào được mỏ than, đây đúng là niềm vui bát ngờ. Vân Diệp vội vàng mượn của Trương Công Cẩn ba trăm phụ binh, chuyên môn đào than, chỉ trong một ngày đã đào được cả đống lớn. Nhìn thấy than, Vân Diệp mới nhớ ra mỏ than lộ thiên lớn nhất Trung Quốc ở vùng này, nghĩ lại mấy ngày trước mình lạnh như chó, thực đúng là sự nhạo báng lớn.

Tín sứ tính lại đem chuyện khổ chiến ở tiền tuyết kể lại một lượt, tất cả tướng quân trong đại trướng đều hít một hơi khí lạnh, kịch chiến liên tục hai ngày liền, nếu chẳng phải Hiệt Lợi bỏ chạy trước thì ai thắng ai bại còn chưa biết, một vạn đại quân bị chết cóng hơn hai nghìn, chiến tử cũng hai nghìn, phải biết rằng bọn họ đều là binh tốt tinh nhuệ nhất của Đại Đường, có tướng lĩnh ngồi xe trượt đưa quân sĩ đi tiếp ứng Lý Tịnh chiến đấu lâu ngày mỏi mệt, bọn họ cần nghỉ ngơi lắm rồi.

Chương 188: Thắng lợi xưa nay chưa từng có may mắn

Vân Diệp bận rộn làm nhà tuyết bên ngoài, Trương Công Cần liều dù báo hỏng toàn bộ lều bạt cũng phải để cho tướng sĩ khải hoàn nghỉ ngơi tử tế, đó là điều cực hạn Trương Công Cẩn xưa này khắt khe làm được.

Than là một vấn đề lớn, nó sinh ra khói, bất cẩn một chút thôi các tướng sĩ không chết trên chiến trường mà chết trong nhà tuyết ấm áp, thế thì Vân Diệp mừng lớn rồi, tin rằng từ hoàng đế tới sĩ tốt sẽ không ai bỏ qua cho y.

Đã làm việc là phải gánh nguy hiểm, từ xưa tới nay không bao giờ có ngoại lệ, may mà thời gian còn sung túc, cho Vân Diệp sửa đổi, vẫn là cách cũ thôi, làm lò, ống khói, cao thủ thiết tượng (thợ rèn) trong quân không phải thứ thiết tượng nửa mùa ở Vân gia có thể so sánh được. Có vô số loan đao của Đột Quyết, chẳng lo không có sắt, một ngày đúc ra mười mấy cái lò. Vốn nghĩ phải làm lá thép, đem lo lắng trong lòng nói với đầu tử thiết tượng, ai ngờ Vân hầu tài ba bị khinh bỉ, còn bị đuổi khỏi công tượng doanh.

Theo lời của họ là:

- Vân hầu là người lo lắng tới quốc gia đại sự, chuyện nhỏ này không cần hầu gia nhọc công.

Đợi tới khi Vân Diệp cần lò sắt thì hai trăm cái lò được đặt chỉnh tề ở bãi đất trống trước doanh công tượng, mỗi cái lò đều cắm một ống sắt cao một trượng, lúc đó Vân Diệp cảm thấy mình giống một thằng ngốc.

Lấy ra cuốn sổ nhỏ trong lòng, gạch đi khoản sưởi ấm, là tổng quản cuộc tụ hội thắng lợi, lập kế hoạch là điều cần thiết, gọi phụ binh tới, bảo bọn họ dựa theo lều bạt của mình, lắp những cái lò kia vào trong nhà tuyết. Hiện giờ y chỉ lo cái bếp lớn này đốt nóng lên sẽ làm tuyết tan mất. Phật tổ phù hộ, chỉ cần nó cầm cự được ba ngày là tốt rồi, nhìn bầu trời xám xịt, Vân Diệp yên tâm hơn phần nào.

Từ sau khi đầu bếp học được cách hấp mằn thàu, Vân Diệp không cho quân sĩ gọi nó là bánh gì hết, trong lòng y, chỉ có thứ tròn tròn, dùng lửa nướng ra mới được gọi là bánh, cái này gọi là mằn thàu, có nhân thì gọi là bao tử ( bánh bao), vì thay đổi tên gọi, Vân Diệp cho đánh gậy bảy tám tên cả gan gọi nó là bánh rồi.

Số bò dê còn sót lại bị giết hết sạch, toàn bộ treo lên giá ở đất trống, có thể gọi là "rừng thịt", còn về "ao rượu" thì thật không xứng, Trương Công Cẩn chỉ có chưa tới một trăm vò rượu mạnh, Vân Diệp đành phải cắn răng đem rượu mạnh mình cất rất nhiều lần, định dùng làm cồn ra, pha thêm nước vào, uống thay rượu, tránh xảy ra vấn đề, bản thân y uống trước nửa cân, phát hiện vị không tệ, hơi gắt một chút, trừ hôm sau đau đầu như muốn nứt ra thì không có hại gì, thế là y thêm nước vào đó, đưa cho Trương Công Cẩn uống...

Buổi sáng dậy đánh răng, Vân Diệp phát hiện chân răng của mình chảy máu, đó là dấu hiệu thiếu vitamin, hiện giờ chẳng có cách nào, trừ trà ra thì y không có bất kỳ thực vật nào để dùng.

Hôm nay ở ngoài doanh trại Trương Công Cẩn ôm đầu, gian nan để bản thân đứng thẳng một chút, bình rượu hôm qua Vân Diệp đưa tới thực sự không tệ, chỉ là ngày hôm sau đau đầu khiến ông ta cả đời khó quên, óc tựa hồ tác khỏi vỏ não, lắc đầu một cái là đau dữ dội, không biết là cái thứ rượu gì.

Tiếng tù và trầm thấp từ xa vang lên, trên mặt tuyết ngày càng có nhiều người xuất hiện, bọn họ đã không còn đội hình nữa, rất nhiều người gục trên lưng ngựa lắc lư như sắp rơi xuống, cờ soái của Lý Tịnh cũng rũ xuống, chẳng hề có phong thái của kẻ thắng trận.

Quân sĩ trở về chưa tới sáu nghìn, nói cách khác hơn bốn nghìn không trở về nữa, mọi người ra nghênh tiếp cũng không nói lời nào, không biết là ai dùng nắm đấm đấm lên giáp ngực của mình, phát ra tiếng "thình thình", tiếng động này như biết truyền nhiễm, dần dần cả thảo nguyên vang lên tiếng "thình thình" chỉnh tề.

Quân sĩ về doanh, không cần ai đỡ cả, bước chân của bọn họ có mệt mỏi đến mấy cũng không dừng lại, mỗi khi có một quân sĩ bước chân qua cửa doanh, lập tức có người đỡ bọn họ vào nhà tuyết ấm áp, cởi bỏ thiết giáp, rồi ởi y phục, nhưng quá trình đó không hề thuận lợi, một số người tất đã dính chặt vào chân, phải dùng nước ấm để ngâm trước mới cởi bỏ được.

Khi các quân sĩ được nhét vào tấm chăn ấm áp, gần như tất cả đều thở phào, lập tức chìm vào mộng đẹp.

Lý Tịnh khó nhọc từ trên ngựa lăn xuống, Trương Công Cẩn không đợi ông ta nói gì đã ôm chặt lấy, dùng tay đấm mạnh lên lưng, Lý Tịnh chỉ đờ đẫn cười ha ha hai tiếng rồi gục vào lòng Trương Công Cẩn không phát ra âm thanh nào nữa, tựa hồ chỉ hai tiếng cười khẽ đó đã tiêu hao toàn bộ thể lực của ông ta.

Bên cạnh có một tướng quân trẻ tuổi tráng kiện đi tới nói với Trương Công Cẩn:

- Đại tổng quản đã sáu ngày chưa chợp mắt rồi.

Đó chính là Tô Định Phương, mặt bôi mỡ trâu, nhìn không ra màu da, chỉ nhìn thấy hai tròng mắt toàn màu đỏ.

Một cái xe trượt tiết vô cùng nghênh ngang tiến vào đại doanh, bên trên chất đầy da lông, một nam tử trung niên mặt mày bẩn thỉu vật lộn từ đống da lông đó bò ra, nói với Vân Diệp:

- Vân hầu, kéo ta một cái, ta không đứng dậy được.

Vân Diệp nhìn kỹ hồi lâu mới từ đường nét khuôn mặt nhận ra, Đường Kiệm, cái lão này sống sót từ trong thiên quân vạn mã đúng như lịch sử ghi chép.

Cùng Lão Trang đỡ Đường Kiệm từ xe xuống, nghe ông ta nói:

- Vân hầu cho ta tới lều của ngài, ta cần ngủ một giấc thật ngon.

Sau đó gục lên người Lão Trang ngủ mất.

Trí tuệ của một người quyết định tầm cao phát triển của người đó, như Đường Kiệm dưới tình trạng kiệt sức vẫn có thể tìm ra được gian phòng thoải mái nhất quân doanh, không phải người thường có thể làm được.

Hôm đó cả quân doanh tiếng ngày như sấm.

Vân Diệp và Tôn Tư Mạc dẫm mấy chục phụ binh y hộ tay cầm vũ khí đi một vòng khắp doanh trướng, kéo chân tay binh sĩ xuất chinh kiểm tra một lượt, người bọn họ rất thối, chân lại càng khiến người ta lộn mửa, mùi trong lều đủ khiến ai cũng gặp ác mộng.

Vân Diệp có chứng thích sạch nhẹ rất bình tĩnh, ngay khẩu trang cũng chẳng đeo, kéo một cái chân bẩn thỉu trong chăn ra, đặt lên tay quan sát tỉ mỉ. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Chân trái có hai ngón chân đã biến thành màu đen, không có hi vọng chữa trị, kiến nghị cắt bỏ ngay, nếu không sẽ lây nhiễm.
Quân nhân không có gia quyến ở đây, bản thân bọn họ lại ngủ bất tỉnh nhân sự, có thể quyết định chỉ có Đại tướng quân Trương Công Cẩn, ông ta nhìn kỹ rồi điền hai chữ cho phép vào văn thư. Đó là do Vân Diệp dứt khoát yêu cầu, y không muốn những dũng sĩ kia cho rằng mình tùy ý cắt bỏ thân thể của bọn họ. Đó là vì tôn kính, cũng là để giảm bớt phiền toái, đám binh sĩ mà khùng lên là lấy đao nói chuyện ngay.

Nhìn thấy Trương Công Cẩn ký tên, lập tức có phụ binh dùng nước ấm rửa sạch chân binh sĩ, đổ cồn lên, khử trùng một lượt, cái kéo sắc bén đưa tới tay Vân Diệp, dọc theo mép da thịt thâm đen, hai mũi kéo hợp lại, một cái ngón chân dễ dàng rời khỏi bàn chân, binh sĩ bị phẫu thuật chỉ hầm hừ mấy tiếng, vẫn ngủ say tít. Hai cái ngón chân đen xì được phụ binh dùng túi vải sạch bọc lại, đặt bên gối binh sĩ, chân binh sĩ đã được lấy vải quấn chặt.

Cả một ngày qua, Vân Diệp không nhớ cắt bao nhiêu ngón tay, ngón chân, thậm chí là cả bàn chân, không có thuốc gây tê, những binh sĩ kia kêu thảm trong mộng, nước mắt đầy mặt. Dù bọn họ kêu to tới thế nào, bọn họ cũng chỉ nghĩ là đang mơ mà thôi, mấy ngày vừa rồi bọn họ sống qua những cảnh tượng còn đáng sợ hơn địa ngục, mệt mỏi, đau đớn chưa bao giờ rời xa bọn họ.

Vân Diệp cắt ngón út một binh sĩ, sau đó dùng chỉ khâu hai mép da lại, băng bó, ngẩng đầu lên phát hiện ra binh sĩ kia đang nhìn mình, chỉ là hai mắt không có mục tiêu, hắn đang ngủ, Vân Diệp khẽ vuốt mắt hắn, nghe thấy hắn thở đều đặn mới rời đi.

Cắt đi bộ phận bị tổn thương do lạnh con ngời không có cảm giác gì, vì toàn bộ thần kinh đã chết, có khi cắt ngón tay ra ngay cả máu cũng chẳng có, chỉ có nước vàng. Vân Diệp không nhớ mình làm bao lâu, tới khi gặp Tôn Tư Mạc mới biết đã xong rồi.

- Hôm nay vãn bối cắt rất nhiều ngón chân, ngón tay, cả mấy cái tai, đạo trưởng thì sao?

Vân Diệp rửa tay hỏi:

- Giống như ngươi vậy, chỉ hơn hai cái mũi, lần này phẫu thuật thuận lợi ngoài tưởng tượng.

Tôn Tư Mạc rửa tay ở bên kia, giọng nói rất bình đạm:

- Chúng ta thắng rồi, đúng không? Tôn đạo trưởng, trận chiến này ít nhất giúp Đại Đường không còn nỗi khổ Đột Quyết cướp bóc quan ải ba mươi năm, đáng giá lắm, chỉ khổ bọn họ thôi.

- Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Trong lòng lão đạo hiểu, con người tới cái thế giới này là để chịu khổ, ta ngươi đều bị dày vò giữa trời đất, chẳng biết tới khi nào là tận cùng.

Lão Tôn mấy ngày qua chứng kiến thảm kịch nhân gian quá nhiều, cho nên vô thức cho rằng con người sinh ra là để chịu khổ.

- Đạo trưởng, hiện giờ là mùa đông giá lạnh thiên địa sát phạt, đạo trưởng có tâm tư như thế không lạ, chỉ là đạo trưởng làm đạo sĩ nhiều năm, vì sao dễ dàng bị ngoại ma xâm nhập như thế? Tiểu tử cho rằng đạo tâm của đạo trưởng đã kiên định vô cùng, không ngờ đạo tưởng cũng có lúc yếu mềm.

Từ trong lều đi ra, Vân Diệp rút vải nhét ở trong mũi, ra sức hít thở, không khí lạnh băng lấp đầy lồng ngực, làm tinh thần của y lập tức trở nên phấn chấn.

Trở về nhà tuyết của mình, Đường Kiệm đã ngủ suốt một ngày vẫn ngáy ồ ồ, không kinh động tới ông ta, Vân Diệp đặt nồi lên bếp, định tự làm chút cơm tối cho mình. Đi ra ngoài, Vân Diệp không ăn uống thứ người khác làm, trừ khi ở trong doanh mà y làm quan chủ quản thì y mới bỏ thói ăn mảnh, cùng các tướng sĩ ăn cơm, dù là thức ăn cho lợn, y cũng tận lực ăn thật ngon.

Thói quen này học của Trình Giáo Kim, thực ra cái miệng của Lão Trình cực kén chọn, nhưng thức ăn trong quân doanh ông ta cũng thích, ngươi có thể nhìn thấy ông ta ăn sông uống biển trên bữa tiệc, cũng có thể nhìn thấy ông ta bê bát bánh canh trông như bát nước mũi xúc vào miệng. Hiện giờ chẳng biết vì sao lại vô duyên vô cớ nhớ tới Lão Trình, đoán chừng vì mình đã quá mệt mỏi với chuyện sát phạt rồi.

Cháo ở trong nồi sôi ùng ục, y dùng một cái thìa quấy không ngừng, đột nhiên nhớ ra mẹ y dạy một bí quyết nấu cháo, muốn cháo ngon, chỉ có một chữ, đó là nguấy, nguấy liên tục.

Hồi lâu đột nhiên phì cười, y gõ đầu mình, vừa rồi suy nghĩ vẩn vơ chẳng qua là vì muốn đuổi chuyện hôm nay ra khỏi đầu mà thôi, con người luôn muốn nhớ chuyện đẹp nhất, quên đi chuyện bi thảm nhất, cho dù những chuyện đó do mình tạo thành.Y lấy hai quả trứng muối, đó là nãi nãi bảo y mang theo, một đống trứng lớn giờ chỉ còn vài quả thôi, vì chúc mừng mình còn chưa quên quá khứ xa xôi, y chuẩn bị làm một nồi cháo thịt nạc trứng muối. Chỉ là không biết cho thịt trâu vào ăn có ngon không, y muốn thử, rất muốn thử.

Không tệ đâu, ngửi thơm điếc mũi, y ngây ngất hít một hơi dài, chuẩn bị múc ra bát thì nghe có người nói sau lưng.

- Múc hai bát, bát của ta dùng loại lớn.

Lời nói rất vô lễ, song Vân Diệp vẫn nghe ông ta, múc cho ông ta một bát lớn, một người vừa thoát chết vì nước đưa ra yêu cầu này không hề quá đáng.

Đường Kiệm trước kia lấy nho nhã, hàm súc làm vinh giờ bất chấp hơi nóng phát ra từ bát cháo, ăn ngấu ăn nghiến như quỷ đói đầu thai, bị bỏng liên tục thè lưỡi ra, chẳng còn chút phong độ nào.

- Cứ thong thả mà ăn, ta có tranh với ông đâu, tuổi nhiều rồi mà vẫn trẻ con, rốt cuộc ông nhiều tuổi hơn hay ta nhiều tuổi hơn.

Đường Kiệm dùng ống tay áo lau miệng, đưa bát trống cho Vân Diệp, muốn một bát nữa.

- Ngươi mà lạnh cóng trong tuyết mười mấy ngày thì lão phu không tin ngươi khá hơn ta, ngươi ở trong quân doanh có nhà ấm, có đồ ngon, làm sao biết thời gian qua lão phu sống thế nào, đầu lúc nào cũng có thể bị rụng.

Nói xong lườm Vân Diệp một cái.

- Làm sao ông thoát được về trong binh loạn thế, đây là bản lĩnh đáng nể, dạy ta đi, để ta mở rộng kiến thức.

Câu chuyện Đường Kiệm trở về rất hào hùng, Vân Diệp muốn nghe.

Dè đâu vừa mới hỏi cái làm Đường Kiệm thích đùa cợt khóc rống lên, ngay cả cháo cũng quên ăn, ôm bát cháo càng khóc càng thương tâm.

Vân Diệp biết Đường Kiệm là một người kiên cường, là sứ giả được hoàng đế phái đi vỗ về Hiệt Lợi, trí tuệ và lá gan của ông ta là hàng đầu, nếu không chẳng đem gánh nặng đó đặt lên người ông ta.

Cháo lạnh rồi, Đường Kiệm cũng nín khóc, cúi đầu húp cháo, ăn rất chậm, cuối cùng đặt bát xuống, nói:

- Vân hầu thực sự hứng thú muốn biết lão phu thoát chết như thế nào à?

- Cũng chẳng có gì lạ kỳ, Đại tổng quản sáng sớm tập kích, người Đột Quyết rối loạn, ta đào một cái hố trong lều từ trước, vừa loạn một cái là ta chui vào hố, có hộ vệ đặt một tấm gỗ lên người ta, đồng thời cho ta một cái ống, để ta ngậm trong miệng thở. Cuối cùng bọn họ lấp cát lên người ta, ta dựa vào cái ống đó mà thoát kiếp nạn này, Vân hầu thấy thế nào?

Đường Kiệm lại cầm bát cháo lên tiếp tục ăn:

- Ta chỉ muốn hỏi một câu, hộ vệ, thị tòng, chúc quan của ông đâu rồi? Bọn họ còn sống không?

Đường Kiệm tay run lên, bát cháo thiếu chút nữa rơi xuống, ông ta cười thảm hỏi lại:

- Hầu gia nói xem.

Nhìn Đường Kiệm đau khổ tột độ, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra ghi chép liên quan tới ông ta trên lịch sử: Mùng tám, Lý Tịnh đột kích Đột Quyết, Đường Kiệm trở về.

Từ lời kể đứt quãng của Đường Kiệm, Vân Diệp cuối cùng làm rõ câu chuyện, từ Khang Tô Mật ép Tiêu hoàng hậu và Nguyên Đức thái tử hàng Đường, Hiệt Lợi liền biết đại sự đã hỏng, bản thân không thể chống lại mười vạn đại quân Đường, vì thế hắn ta phái Chấp Thất Tư Lực làm đặc sứ, tới Trường An tạ tội xin hàng, biểu thị nguyện ý đem cả nước phụ thuộc. Thực tế ý đồ đợi khi cỏ xanh ngựa béo, chuyển sang Mạc Bắc, đợi thời cơ Đông Sơn tái khởi.

Lý Nhị phái Hồng lư khanh Đường Kiệm sang Đột Quyết vỗ về, phái Lý Tịnh dẫn binh tiếp ứng. Lý Tịnh cho rằng Hiệt Lợi tuy bại, song binh lực rất nhiều, nếu để hắn chạy tới Mạc Bắc, quy thuận các bộ Tiết Duyên Đà thì khó mà diệt nổi. Giờ Đường Kiệm ở Đột Quyết, Hiệt Lợi buông lỏng phòng bị, nếu chọn đúng thời cơ có thể không đánh mà bắt được. Lý Tịnh lệnh Trương Công Cẩn nắm đại quân, đích thân sất linh hơn vạn tinh kỵ, xuất phát trong đêm tới Âm Sơn.

Nhân thời tiết giá lạnh, thảo nguyên xuất hiện sương mù, Lý Tịnh lệnh tiên phong Tô Định Phương suất lĩnh hai trăm mãnh tốt đột ích, được sương mù yểm hộ, tới trước đại doanh của Hiệt Lợi mới bị phát hiện. Hiệt Lợi thích bỏ chạy lại lần nữa vứt bỏ con dân của mình, kiếm thớt ngựa nhanh nhất chạy trước, để lại mười vạn mục dân Đột Quyết, bị Lý Tịnh vơ một mẻ lưới bắt sạch, kỵ binh tinh nhuệ nhất của Đột Quyết đã bị tổn thất gần như không còn trong cuộc tập kích này, mặc dù Hiệt Lợi bỏ chạy, nhưng Đông Đột Quyết đã diệt vong.

Mọi chuyện thay đổi thật nhanh, khi Vân Diệp vừa tới Đại Đường là lúc Hiệt Lợi diễu võ giương oai ở Quan Trung, hai mươi vạn quân một dạo vượt qua Vị Thủy, minh ước Bạch Mã giữa Lý Nhị và Hiệt Lợi còn chưa khô mực thì Hiệt Lợi đã suy bại rồi.

Có thể nói là một người Đường, kẻ địch đầu tiên của Vân Diệp là Hiệt Lợi, nay tận mắt nhìn thấy cường địch bị hạ, lòng bất giác nhẹ nhõm hơn vài phần.

Hẳn Lý Tích sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt hảo bồi thêm một đòn này. Nghĩ tới tương lai ở Trường An có thể thoải mái xỉ nhục Hiệt Lợi, Vân Diệp nhếch môi cười.

Chương 189: Nghĩa Thành công chúa (1)

- Vân hầu vì sao cười một mình, nói ra nghe xem, để lão phu thay đổi tâm trạng, đại thắng rồi, cũng phải thả lỏng chút.

Đường Kiệm thoát ra khỏi bi thương:

- Ta đoán chuyến này Hiệt Lợi chắp cánh khó khoát, Lý Tích tướng quân sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, theo thông lệ chúng ta và Hiệt Lợi nói không chừng còn cùng làm quan trong triều, nếu như ở Trường An gặp Hiệt Lợi, tiểu tử chơi đùa hắn một chút, ông nói bệ hạ có trách tội không?

Ngày hôm sau vừa sáng sớm tiếng tù và đã vang lên, tiếp đó là tiếng trống trận, mỗi tiếng đều chấn động làm tin người ta rung lên, Vân Diệp vùi đầu vào trong chăn, muốn làm như không nghe không thấy ai ngờ bị Đường Kiệm tóm dậy.

- Lão Đường, ông tha cho ta được không? Hôm qua trị thương cho bao nhiêu tướng sĩ như vậy, ta mệt lắm rồi, cho ta ngủ thêm một lúc đi.

Vân Diệp gần như cầu khẩn, bên ngoài thời thời tiết khô lạnh, hít vào bụng khác nào hành xác, buổi sáng thế này không biết Lý Tịnh lên cơn cái gì.

- Khửa khửa, tiểu tử, đây là cảnh hiếm có, Đại Đường từ khi lập quốc tới nay chỉ cử hành ba lần, ngươi thấy được là phúc phận, sao còn nằm lý trên giường? Hay dở gì thì ngươi cũng là hầu tước, phải làm gương, mau dậy đi, mặc giáp vào, võ hầu thì phải ra dáng võ hầu.

Không lay chuyển được Đường Kiệm, đành bỏ dậy, khi mặc khôi giáp xong thì tiếng trống đã dừng.

Đường Kiệm không để cho chút thể diện nào, trợn mắt nói:

- Tiếng trống đã ngừng, nếu ngươi thực sự là võ tướng thì đầu đã bị treo lên cột mấy lần rồi, may chỉ là tên ở nhờ, nếu không mặt mũi quân nhân Đại Đường mất hết.

- Lão Đường, ta mất mặt hay không liên quan rắm gì tới ông, đợi về Trường An, thế nào cũng phải thân cận với Hồng lư tự của ông, nói không chừng có vụ làm ăn lớn.

Thần công mặt thớt của Vân Diệp đã luyện thành, đả kích chút xíu đó làm gì nổi y:

- Trong thiên hạ này, hầu gia mà mở miệng nói làm ăn, ngậm miệng nói phát tài chắc chỉ có mình ngươi, Hồng lư tự là nha môn trong sạch, không chịu nổi ngươi bóp nặn đâu.

Đường Kiệm chẳng bận tâm, lần này ông ta lập đại công, nói không chừng sẽ thăng tiến lớn, Đại Đường lấy quân công làm đầu, muốn phong thê ấm tử mà không có quân công thì là nằm mơ nói mộng. Bản thân lần này lấy mạng đổi công tích, không ai phủ định được, nên nói chuyện với Vân Diệp mới thêm vài phần tùy ý, bớt đi vài phần cảnh giác.

Cả hai đứng ở cửa hạ quyết tâm lớn nhất vẫn không muốn vén rèm cửa lên, Đường Kiệm bị lạnh tới sợ chết khiếp rồi, sợ lắm rồi. Ở trong cái hố đất tại Âm Sơn, ông ta cảm thấy mình và người chết không khác gì nhau cả, nếu như có thể, ông ta thậm chí muốn lập tức chạy tới nơi hoang vắng xa xôi nhất ở cực nam của đế quốc, chỉ vi nơi đó ấm áp.

Vân Diệp lấy dũng khí, vén rèm cửa, nín thở ra ngoài nhà tuyết, Đường Kiệm cũng cắn răng bước theo, vừa mới ra ngoài cả hai đồng loạt rùng mình, Vân Diệp thậm chí muốn chạy ngược lại.

Trừ Vân Diệp và Đường Kiệm thì các tướng sĩ còn lại đều đứng thẳng trong tuyết, không nói một lời, ngay cả Hà Thiệu, Hứa Kính Tông đứng xem náo nhiệt cũng bất giác ưỡn thẳng lưng hơn một chút. Tôn Tư Mạc và Công Thâu Giáp đút tay vào ống tay áo, nhìn về phía mặt trời từ từ mọc lên, tựa hồ đang ngây ra. truyện được lấy tại TruyenFull.vn
Một cỗ xe tù kéo tới, bên trong xe là một nữ nhân, cổ bị kẹp chặt, chỉ có thể giữ tư thế hướng lên trời.

- Nữ nhân đó là ai?

Vân Diệp hỏi nhỏ Đường Kiệm:

- Nghĩa Thành công chúa, nữ nhi của Tùy Văn đế, dâm dục thành thói, tổng cộng gả cho bốn khả hãn Đột Quyết, là tử địch của Đại Đường ta. Hiệt Lợi mấy lần qua quan ải đều có bóng dáng của mụ, nếu không phải mụ ở sau xúi bẩy, Hiệt Lợi đã không điên cuồng như thế.

Đường Kiệm mắt toàn thù hận:

- Sói mà không ăn thịt người à? Lão Đường, ông có suy nghĩ hay nhỉ, có nữ nhân này Hiệt Lợi mới tấn công Đại Đường à? Bản thân ông có tin lời mình nói không thế?

Vân Diệp ghét nhất đổ lỗi cho nữ nhân, đế vương hồ đồ thế là có nữ nhân hồ ly bên cạnh gây họa, đây là lôgic kiểu chó má gì thế?

- Chuyện này.... Dù sao nữ nhân này đáng chết, ngươi không biết, khi đại quân ta đã công phá đại doanh Đột Quyết thì nữ nhẫn này vẫn phản kháng, thậm chí còn triệu tập người Đột Quyết tản mác vây công Tô Định Phương, nếu chẳng phải Đại tổng quản tới kịp thời thì nói không chừng Tô Định Phương đã chết trong loạn quân rồi.

Đường Kiệm xấu hổ cãi cố:

Vân Diệp không muốn nói với Đường Kiệm nữa, thò cổ nhìn Nghĩa Thành công chúa trong xe, chỉ thấy mái tóc hoa râm của bà ta xõa xuống mặt, không nhìn rõ diện mạo, một bà già như vậy mà là hồng nhan họa thủy à?
Một cái đài cực lớn ở ngay trước mắt, mấy quân tốt mở xe tù, kéo Nghĩa Thành công chúa ra, ném lên đài, bà ta vùng vẫy đứng dậy, đầu vẫn ngửa lên, miệng thở ra hơi trắng, trên người chỉ có áo da mỏng manh, có thể nhìn ra được bà ta đang nỗ lực giữ nghi thái.

- Vì sao bà ta luôn ngẩng đầu lên? Không phải tháo cùm rồi à?

Vân Diệp cảm thấy tư thế này hơi lạ:

- Lão phu từng ở hình bộ, loại cùm lớn mười lăm cân này đâu dễ chịu, không phải mụ ta không muốn cúi đầu mà là e cổ trật khớp rồi, cúi được mới là lạ.

Đường Kiệm có vẻ rất hả hê:

Toàn thân khoác áo da cừu cực dày, Lý Tịnh cứ như con gấu chó lớn, lên đài nói với Nghĩa Thành công chúa:

- Bốn nghìn binh sĩ dưới trướng lão phu chết trong tay ngươi, cho tới nay lòng lão phu vẫn đau như cắt, thân là người Hán, ngươi không giúp thân tộc của mình, ngược lại còn vào hùa với Hiệt Lợi, không ngừng cướp bóc biên ải, bao nhiêu mạng Hán gia tử chết trong tay ngươi, nay lão phu phải xử tội chết con ác phụ ngươi, tế quân daanh Đại Đường. Ác phụ, hôm nay là ngày ngươi mất đầu.

Lý Tịnh vừa dứt lời, quân sĩ phía dưới đồng loạt hô vang:" Giết! Giết! Giết!:" Không khí sôi sùng sục.

Người Trung Quốc thích xem náo nhiệt, tụ tập xem đánh nhau, tụ tập xem giết người, bọn họ luôn đứng ở một góc độ bàng quan, đồng thời luôn tìm được lý do để mình hưng phấn hoặc là vui sướng.

Nữ nhân ở trước mắt này là kẻ địch, vì bà ta mà tổn thất nhiều sinh mạng, ngươi chỉ cần cái lý do này là đủ giết bà ta rồi, đem đống tội tày trời chụp lên người một nữ nhân thật lãng phí.

Nghĩa Thành công chúa nghiêng đầu nhìn Lý Tịnh chằm chằm, chậm rãi nói:

- Lý Tịnh, ngươi cũng là thần tử Đại Tùy, nay nhìn thấy ta sao không quỳ? Trong thân thể của ta chảy dòng máu cao quý nhất, tác chiến với tên phản tặc nhà ngươi có gì sai? Kẻ dưới xúc phạm bề trên là tội chết, ngươi đã biết tội chưa?

Lý Tịnh không muốn cãi nhau với bà ta, hôm nay đại tế, Nghĩa Thành công chúa là tế phẩm tôn quý nhất:

- Triều Tùy vì huynh đệ của ngươi tàn bạo bất nhân mà diệt vong, nay là thiên hạ của Đại Đường, ngươi không phải là công chúa của ta, ngươi gây nghiệt chướng, tất nhiên phải bi trừng phạt, người đâu! Chuẩn bị hành hình.

Nghĩa Thành công chúa cũng không đối đầu với Lý Tịnh nữa, chỉ đưa ra yêu cầu trước khi chết:

- Lý Tịnh, ta rất lạnh, đốt cho ta một đống lửa lớn, trước khi chết ta muốn ấm áp một chút, nếu không xuống âm tào địa phủ không biết thế nào là ấm áp nữa rồi.

Chương 190: Nghĩa Thành công chúa (2)

Ở Đại Đường yêu cầu của tử tù chỉ cần không thái quá là đều được thỏa mãn, huống hồ đây là một vị công chúa, Lý Tịnh tuy đau lòng về cái chết của bộ hạ, song không từ chối yêu cầu của bà ta.

Một đống lửa cực lớn được đốt lên, đó là chuẩn bị cho lễ chúc mừng thắng lợi hôm nay, đống lửa như thế có mấy chục cái, Nghĩa Thành công chúa tới bên đống lửa, đưa hai tay ra sưởi ấm, chỉ là cổ bà ta vẫn bị lệch, không thoải mái chút nào.

Tôn Tư Mạc đi tới, khẽ ấn lên cổ bà ta, đẩy lên, rồi lại bẻ sang trái, đầu của Nghĩa Thành công chúa liền có thể hoạt động tự do, bà ta mỉm cười thi lễ:

- Tôn thần tiên quả nhiên rất tài ba.

Tôn Tư Mạc thở dài bỏ đi, bóng lưng tựa hồ có chút cô quạnh, sống lưng kiên cường thường ngày hơi còng xuống, bọn họ trước kia có quen nhau? Vân Diệp nổi lên hứng thú, nếu như giữa bọn họ có quan hệ bí mật nào đó, khiến cho Lão Tôn cướp pháp trường thì mình có nên giúp hay không đây?

- Lão Đường, Tôn đạo trưởng và Nghĩa Thành công chúa hình như là người quen cũ, nếu Lão Tôn muốn cướp pháp trường thì ông có giúp không?

Câu này làm làm Đường Kiệm suýt chết nghẹn, phải ho mấy tiếng mới bình tĩnh lại được, trừng mắt lên nhìn Vân Diệp:

- Từ thời tiền Tùy Tôn đạo trưởng đã hay ra vào hoàng cung, quen Nghĩa Thành công chúa thì có cái gì lạ đâu, ngươi đừng đem tâm tư xấu xa của mình đặt lên người Tôn đạo trưởng.

Chỉ cần bọn họ không có quan hệ mập mờ là được rồi, nếu không Lão Tôn mà làm ra chuyện gì thật thì Vân Diệp đành liều mạng bồi quân tử thôi, nhiều tướng sĩ như thế nhất định hai người đánh không lại, khả năng cao nhất là chặt đầu một người biến thành ba.

Nghĩa Thành công chúa hơ tay bên đống lửa rất lâu, nói với Lý Tịnh:

- Ấm quá, làm ta nhớ lại ngày tháng trong hoàng cung trước kia, khi đó ta mới mười hai tuổi, phụ hoàng nói với ta, người Đột Quyết hi vọng có thể cưới một nữ tử hoàng gia thực sự, nếu không chấp thuận, bọn họ sẽ tới Quan Trung cướp một vạn nữ tử. Vì không cho bọn họ tới Quan Trung làm việc xấu, ta nói với phụ hoàng, ta đồng ý gả cho khả hãn Đột Quyết. Khi ấy ta nghĩ, khả hãn Đột Quyết có lẽ cũng là một vị anh hùng, ta biết đâu có thể khiến ông ta không tới Trung Nguyên nữa, vì ta là nữ nhi đep nhất của phụ hoàng. Tới thảo nguyên rồi mới biết khả hãn Đột Quyết là một lão già, răng đã rụng hết, ta muốn về, nhưng không về được nữa, phải ở lại trong lều nỉ bẩn thỉu của người Đột Quyết, ta rất muốn tắm rửa, nhưng khả hãn không cho, nói nữ nhân không có mùi dê không phải thê tử người Đột Quyết, cho nên rất lâu rồi ta không tắm. Về sau ta gả cho đệ đệ của khả hãn, nhi tử của khả hãn, cuối cùng ta gả cho Hiệt Lợi. Hiện giờ ta rất bẩn thỉu, ta muốn sạch sẽ đi gặp phụ hoàng, có được không?

- Nể mặt ngươi tình nguyện tới chỗ người Đột Quyết, bổn soái đồng ý. xem tại TruyenFull.vn

Lý Tịnh bảo phụ binh chuẩn bị nước tắm:

- Đa tạ đại tướng quân, dơ bẩn trên người ta dùng nước không rửa sạch đâu, ta muốn dùng lửa.

Nghĩa Thành công chúa duyên dáng thi lễ với Lý Tịnh, rồi xoay người lao vào đống lửa hừng hực cháy, chỉ quẫy đạp hai cái rồi thôi.

Quân sĩ phát ra tiếng hoan hô rầm trời, chỉ có Lý Tịnh mặt lúc xanh lúc trắng, ông ta nhìn ra được Nghĩa Thành công chúa muốn làm gì, chỉ là không ngờ bà ta quyết đoán dứt khoát như vậy, Nghĩa Thành công chúa ở trong đống lửa vẫn cười với ông ta, có thể thấy bà ta không sợ chết, bà ta đã sống đủ, muốn chết lâu rồi.

Nghĩa Thành công chúa đi rất thản nhiên, một thị nữ tóc cũng hoa râm đợi bên đống lửa, chuẩn bị thu tro cốt, bà ta chỉ là một thị nữ, cho nên tất cả tội ác chưa tới lượt bà ta phải gánh chịu. Vân Diệp nhìn kỹ thị nữ đó, phát hiện mặt bà ta không có đau thương, chỉ có hưng phấn như được sống lại.

Tôn Tư Mạc đưa cho thị nữ một cái hũ bạc kim hoa anh vũ, bên trên có nắp hoa văn hoa sen, nhìn sao mà thấy quen mắt lắm, cho tới khi đống lửa tắt dần, Lão Tôn giúp thị nữ đem di cốt của Nghĩa Thành công chúa cho vào hũ bạc, Vân Diệp mới phát hiện ra, cái hũ bạc đó hình như là của mình, từ chỗ Dạ Đà lấy được hai cái hũ, một là ấm rượu vũ mã hàm bôi, một là hũ kim hoa anh vũ. Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà Dạ Đạ không mang đi, còn đặt tử tế bên cạnh Vân Diệp ngủ say, Vân Diệp định mang về đựng kẹo dễ dỗ Tân Nguyệt, hiện giờ không cần nữa rồi, chắc Tân Nguyệt không cần một cái hũ đã từng đựng tro cốt.

Không xin mà lấy là trộm, hành vi này của Lão Tôn không thỏa đáng, Vân Diệp đùng đùng nổi giận đi kiếm Lão Tôn gây chuyện.

- Tôn đạo trưởng, cái hũ...

Còn chưa đợi nói hết, hai quai hàm Lão Tôn đã bành lên ghê rợn, không khách khí nói:- Ngươi có ý kiến à?

Toàn thân như ở bên bờ bùng nổ.

- Không, tuyệt đối không có ý kiến gì, tiểu tử tới hỏi có cần đồ bồi táng nào khác không, chỗ tiểu tử còn có cái ấm rượu vũ mã hàm bôi, không tệ, dùng làm đồ bồi táng cực tốt.

May mà đầu óc Vân Diệp phản ứng nhanh chứ kẻ ngu hơn một chút thì hôm nay đừng mong sống sót trở về.

- Cút, cút ngay, nhìn thấy đám súc sinh quân đội các ngươi là ta điên tiết.

Lửa giận của Lão Tôn như núi lửa phun trào, chỉ là diện đả kích hơi rộng, mặc dù cái chết của Nghĩa Thành công chúa không liên quan gì tới Vân Diệp, nhưng lão nhân gia hiện giờ nhìn thấy kẻ mặc quân trang là không kìm được lửa giận.

Rầu rĩ cúi mặt quay về lại nghe Tôn Tư Mạc gọi:

- Quay lại.

Xem ra vửa ròi Lão Tôn chửi mắng còn chưa đã đời, định mắt tiếp, Vân Diệp quyết định hôm nay coi mình là khúc gỗ, cho ông ta mắng chửi.

Lão Tôn mặt có dấu nước mắt, không biết có phải vừa chảy ra không, ông ta chỉ thị nữ nói:

- An bài tốt, đừng để bà ta chịu chút khổ cực nào, bình an sống hết cuộc đời này, chịu tội cả đời rồi, để bà ta làm người tử tế vài năm, lão đạo là người xuất gia, không tiện có nữ quyến bên cạnh.
Lão Tôn có tình cảm đặc thù gì với Nghĩa Thành công chúa sao? Hiện Vân Diệp không dám hỏi, cũng không định hỏi, Lão Tôn xưa nay vững vàng như núi, chẳng những mất kiểm soát, lại còn khóc nữa. Đây là chuyện lớn, an bài một thị nữ già không phải vấn đề gì, đi bảo Lão Hà một tiếng là được.

Tựa hồ nhìn ra tâm tư của Vân Diệp, Lão Tôn nói:

- Để bà ta theo ngươi, hầu hạ ngươi, ngươi dám đưa tới nơi khác thử xem.

- Chúng ta vừa mới thiêu cháy chủ nhân của bà ta, đại trưởng không sợ bà ta tức lên hạ độc tiểu tử gì gì đó hay sao?

Đây là đại họa, phải hỏi cho rõ:

Lão Tôn nhìn cái hũ bạc tới thất thần, giọng như từ trên bầu trời vọng xuống:

- Ngươi có tin lão đạo hạ độc chết ngươi ngay không?

Thế này là yên tâm rồi, gọi thị nữ tới bảo bà ta ôm hũ tro, theo Vân Diệp đi tìm lều nghỉ, chỉ để lại một mình Lão Tôn tụng kinh bên đống lửa.

Kẻ đáng chết đã chết, đáng giết đã giết, quý tộc Đột Quyết ăn tới béo phì bị quỷ đầu đao cực dài chém đầu từng tên một, có cái cổ máu vọt lên cả trượng, xem ra oán khí rất lớn, khiến toàn quân vây quanh xem reo hò, kẻ nào không có máu phọt lên thì tiếc nuối, nhìn đống đầu lâu đầy đất như nhìn đống phân tró.

Đao phủ rất hăng biết được sở thích oái oăm của người xem chuyên môn chọn chỗ hạ đao sau gáy, chém vào chỗ này, máu có thể phọt lên cao nhất.

An bài thị nữ, cho bà ta một đống đồ ăn, lại chọn ít da cừu vừa người cho bà ta mặc.

- A lang, nô gia muốn tắm rửa, mong a lang cho phép.

Vân Diệp hiện giờ cực sợ nghe thấy hai từ tắm rửa, vừa có một bà điên dùng lửa tắm rửa biến thành tro, giờ lại thêm người nữa, bảo y không hết hồn sao được?

Thị nữ nhìn ra lo lắng của Vân Diệp, cười nói:

- A lang không cần lo lắng, nô gia chỉ muốn ít nước nóng tắm rửa cho sạch sẽ, nô gia đã ba mươi năm chưa tắm nước nóng rồi.

Trời ạ, thế này phải bẩn kinh lắm, cái lều này không ở được nữa rồi.

- Cả ngày hôm nay ta đều rất bận, có về cũng phải tới tối rồi, lếu của ta thường không có ai vào, ta phái thêm một phụ binh giúp ngươi lấy nước, trong lều có lò, ngươi tự đun, thùng tắm sẽ có người mang tới cho ngươi, thong thả mà tắm, không cần vội.

Nói xong Vân Diệp chuồn ngay ra ngoài, nói chuyện với một nữ nhân ba mươi năm chưa tắm rửa tử tế áp lực quá lớn, bảo Lão Trang mang tới cho thị nữ một cái thùng gỗ lớn, đổ cả một hũ đậu tắm vào, đó là cô cô chuẩn bị cho Vân Diệp, dùng bột đậu tốt nhất ở chợ, trong cho đống thứ hầm bà lằng như đinh hương, trầm hương, tắm xong cả người có mùi đậu, nửa năm cũng không phai được.

Thị nữ cao hứng khóc ướt mặt, đó là thứ mà quý nhân mới được dùng, thấy Vân Diệp đối xử với mình thật tốt, nào biết rằng từ khi bà ta vào, Vân Diệp luôn cảm thấy trong lều có mùi quái dị, muốn dùng mùi đậu át đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau