ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Tiêu hoàng hậu và Na Mộ Nhật

Mẹ ơi, té ra là Tiêu hoàng hậu lão bà của Tùy Dương đế, nghe đồn là mỹ nữ số một số hai thiên hạ, ở ngay sát vách với Vân Diệp đã hai ngày rồi, vậy mà chẳng biết gì hết.

Ôi, đại mỹ nữ đấy, không nhìn thì lỗ to. Vân Diệp thấy đột nhiên vô duyên vô cớ bị lôi tới triều Đường mà chưa được gặp mỹ nữ chân chính, thực sự là quá lỗ, Tiêu hoàng hậu mặc dù hơi nhiều tuổi một chút, nhưng tiểu mỹ nhân không có, đi nhìn lão mỹ nữ cũng không tệ, nghe nói bà ta còn cùng Lý Nhị có cái gì gì đó.

Đưa Na Mộ Nhật đi bái kiến Tiêu hoàng hậu, đó là kỳ nhân một đời, bà ta luôn gả cho hoàng đế, mà gả tận năm lần, là một kỳ nữ trên lịch sử, trải qua nhiều lần thay đổi triều đại, nhưng luôn khiến các bậc quân vương phải quỳ dưới váy mình. Nữ nhân như thế có thể nói trước chưa từng có, sau không ai sánh bằng.

Không gặp được, bị Lý Tịnh đuổi về, còn bị ông ta chỉ Na Mộ Nhật hỏi nửa ngày, nói cái gì thiếu niên phải giới sắc, học vấn mới tinh tiến, phải biết bao nhiêu thiếu niên hào kiệt đã lụi bại vì không biết quý trọng bản thân.

Còn có mặt mũi nói ta à, Vân Diệp rủa thầm trong bụng:" Lúc ông thiếu niên tới phủ người ta làm, thấy Hồng Phất nữ xinh đẹp, nổi lòng háo sắc, thế là xảy ra vở dâm kịch Hồng Phất dạ bôn, đến hơn nghìn năm sau còn diễn lại, giờ còn mặt dày giáo huấn ta à? Ta chỉ tới thăm một nữ nhân già, cản trở chó gì tới việc của ông?"

- Hừ, chỉ cần lão phu còn nắm cái ấn này thì tên tiểu tử ngươi đừng có hòng sinh ra tâm tư méo mó, lão phu nghe nói ngươi thích ăn dưa ở thanh lâu, đây là cái thói gì thế? Tuổi còn trẻ mà không học thứ tử tế, nữ nhân đó là con hồ ly tinh, phàm ai chạm vào người ả sẽ không có kết quả tốt, Tùy Dương đế, Đậu Kiến Đức, Vũ Văn Hóa Cập, hai Đại khả hãn của Đột Quyết, có ai là không chết thảm vô cùng? Tiểu tử ngươi yên phận một chút đi.

Mê tín hại chết người! Rõ ràng là do lũ khốn kiếp kia không ra gì, sao đẩy hết tội lên đầu một nữ tử yếu đuối? Ngươi nghe đi, mấy nam nhân của Tiêu hoàng hậu có thằng buồi nào ra hồn không? Không có Tiêu hoàng hậu thì chúng không chết à? Lý luận kiểu gì thế?

Vân Diệp ủ rũ trở về, y cứ cảm thấy mình quên mất cái gì đó, chỉ là lúc này trong đầu toàn ảo tưởng hình ảnh mỹ nữ, cho nên bỏ qua.

Hà Thiệu lại dựng cái nồi lớn trong quân doanh, đùi ngựa được nhặt về từ thảo nguyên bị hắn cho vào nồi nấu chín, sau đó cho thêm hương liệu, tức thì trong quân doanh toàn mùi thịt, liên tục có quan quân chạy tới hỏi giá tiền, nếu như bọn họ mà biết số đùi ngựa này mấy ngày trước còn dính máu người, không biết bọn họ có muốn ăn không.

Vân Diệp không ăn, Tôn Tư Mạc không ăn, Hứa Kính Tôn thấy là buồn nôn, chỉ có Trình Xử Mặc cầm một miếng thịt cắn xé như ăn bánh bao, thi thoảng chia cho Na Mộ Nhật một miếng.

Rất thích Na Mộ Nhật khôi phục sự hoạt bát trước kia, ăn uống cũng tốt lên, cái chết trên thảo nguyên là rất bình thường, nàng thấy mình biểu đạt sự thương tiếc là đã làm tròn trách nhiệm của nữ tử Đột Quyết, không còn buồn bã như mấy ngày trước đó.

Vân Diệp vẫn cứ thấy được chút bi ai trong khóe mắt nàng, chẳng qua nàng đang nỗ lực che giấu mà thôi, thỏ còn thương cáo cơ mà, vết thương chiến tranh vẫn ở đó, chỉ vẻn vẹn vài ngày sao mà binh phục nổi.

Có điều nàng biết tất cả mọi người đều hi vọng nàng quên đi quá khứ bi thương, tiểu cô nương hời hợt ấy hiếm có được một lần tinh tế, gặp ai cũng gọi hai tiếng ca ca ngọt lịm, còn hai chữ lang quân, trừ dùng gọi Vân Diệp, chưa từng thấy nàng dùng gọi ai.

Thực ra nàng rất thông minh, thông minh vượt ngoài sự tưởng tượng của tất cả mọi người.

Vân Diệp đột nhiên nhớ ra mìn quên cái gì, lịch sử từng ghi chép, ngọc tỷ truyền quốc ở trong tay Tiêu hoàng hậu, bà ta và Nguyên Đức thái tử hẳn vẫn cất giữ cái ngọc ấn "thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương" ấy.***Nhận mệnh trời ban, tồn tại mãi mãi.

Nỗ lực kiềm chế ý muốn chạy tới chỗ Tiêu hoàng hậu, lần này không phải là vì muốn ngắm mỹ nhân, mà là muốn nhìn thấy Hòa Thị Bích trong truyền thuyết, không biết cái con dấu hoàng đế dùng Hòa Thị Bích điêu khắc ra này có năng lực thần kỳ như truyền thuyết không. Huỳnh Dị phét lác vung trời, hai đứa nhóc con có nó, mới biến thành võ lâm cao thủ, nếu như mình có năng lực ấy, xem kẻ nào dám đá đít mình?

Ngọc tỷ với Vân Diệp là vô dụng, chẳng cần nghĩ cũng biết nó không có sức mạnh thần kỳ, có sức mạnh là con người, thứ này ở trong tay Vât Diệp chẳng có tác dụng bằng cục phân chó, lại dễ chuốc lấy họa diện môn, trừ hoàng đế ra, ai có nó là người đó xui xẻo. Đám Lý Tịnh đều là người thông minh, không thể không đoán ra thứ đó ở trong tay Tiêu hoàng hậu, ngăn cản mình tới, nói không chừng là có lý do kia, sợ mình dính vào thì xui xẻo.

Lý Tịnh vẫn vô cùng chiếu cố mình, nên không giận ông ta nữa, lần trước ở triều đường đá mình một cái coi như bỏ qua.

Cướp lấy thứ duy nhất giữ mạng của một nữ tử đáng thương bị mấy tên khốn kiếp cưỡng gian là chuyện không thích hợp, Vân Diệp nuốt mấy miếng nước bọt tham lam, đem suy nghĩ kia khóa chặt trong đầu mình.

Khi Vân Diệp đang vấn vít chuyện ngọc tỷ truyền quốc và Tiêu hoàng hậu thì trời trong chưa được mấy ngày đã có bông tuyết lất phất. Lần này không có gió, chỉ có tuyết rơi, bông tuyết cực lớn rơi xuống tay Na Mộ Nhật, chẳng mấy chốc đã biến thành nước.

Nàng đứng ở ngoài lều rát lâu, trên người phủ một lớp tuyết trắng tinh khiết, trước khi nàng biến thành người tuyết, Vân Diệp kéo nàng vào trong lều.

Trong con mắt lớn của Na Một Nhật ậng nước, nghẹn ngào nói với Vân Diệp: - Tuyết, lớn, dê, chết.

Nàng chưa nói được một câu tiếng Hán hoàn chỉnh, chỉ có thể nói từng chữ.

Vân Diệp hiểu ý của nàng, năm nay tuyết đặc biệt nhiều, với mục dân mà nói đó không phải là tin tức tốt lành gì, có trên thảo nguyên đều bị đè dưới băng tuyết dày, dê bò phải đào tuyết lên mới ăn được chút cỏ. Những con gầy yếu không có sức làm việc này, chỉ đành chết đói.

Na Mộ Nhật gọi tuyết là Bạch ma vương, Bạch ma vương chẳng những ăn dê bò, mà còn ăn người. Mỗi lần hắn giáng lâm là một tai họa của thảo nguyên.

Trước kia gặp phải Bạch ma vương, trưởng lão trong bộ lạc sẽ triệu tập chiến sĩ, chuẩn bị chiến mã, mang theo cung tên, đến chỗ có người Hán đi săn, lần nào cũng mang về rất nhiều thức ăn. Trong nhà Na Mộ Nhật chỉ có phụ thân què chân, cho nên không có những chiến lợi phẩm đó.

Bạch ma vương để lại cho Na Mộ Nhật những cơn đói vô cùng vô tận.

Năm nay không được nữa rồi, chiến sĩ trong bộ lạc đều ngã trong bụi cỏ, khắp nơi là kỵ binh Đại Đường, bọn họ cũng đang đi săn, vật săn chính là mục dân nấp trong lều dạ run rẩy.

Nhìn thấy Na Mộ Nhật bi thương, Vân Diệp lập tức vứt ngay chuyện Tiêu hoàng hậu và ngọc tỷ truyền quốc ra sau đầu, hoàng hậu gì, ngọc tỷ gì cũng không bằng một nụ cười ngọt ngào của Na Mộ Nhật.

Một phụ nhân luống tuổi bị nam nhân cướp đi cướp lại, một cái ngọc tỷ hoàng đế thiếu góc đem so với tâm địa thiện lương như mây trắng của Na Mộ Nhật, Vân Diệp thấy đó là sự xúc phạm.

Vân Diệp phát hiện mình đối với Na Mộ Nhật đa phần là thương xót và tán thưởng, một cô nương yếu đuối như cỏ trên thảo nguyên, nhưng đồng thời kiên cường như dê bò. Không biết từ lúc nào cô nương ấy đã tiến vào trái tim y.

Bạch ma vương tới rồi, mục dân chỉ có thể làm một việc, đó là nhân lúc dê bò còn có chút mỡ mà giết đi, ném vào trong tuyết, sau đó từ từ ăn chúng, đó là lương thực cả mùa đông của bọn họ.

Quân đội Đại Đường cũng đang làm một việc tương tự, dê bò bắt được bị giết từng bầy, sau đó do Lão Hà chế tác thành món thịt khô ngon lành. Nhưng mục dân tù binh khóc rầm rĩ, giết hết dê bò xong sẽ tới bọn họ, đó là thông lệ trên thảo nguyên, giết đi nhân khẩu dư thừa, để giữ lại đủ lương thực cho người khác, tổ tổ tông tông chết ở trong tay chính người Đột Quyết mình còn nhiều hơn xa chết dưới đao kiếm của Đại Đường.

Na Mộ Nhật vùi đầu vào trong chăn, nàng không muốn nghe thấy tiếng khóc của tộc nhân, tiếng gào khóc bi thảm đó làm trái tim nàng vỡ nát.

Chương 182: Phép tắc bảo mật

Hồng Thành tới tìm Vân Diệp, hắn có chút đắc ý, không biết vì sao lại đi tập tễnh, hắn vừa mới nắm được âm phù mới, chuyên môn dắt một con dê tới cảm tạ Vân Diệp.

- Vân hầu, Lão Hồng đã nắm được âm phù do ngài dạy rồi, đều là Hán tử trong quân, Lão Hồng không nói mấy lời chua lè nữa, hôm nay tới đây là để bồi tội hôm qua mạo phạm. Ngài xem, ta đã tự đâm mình một đao, nếu Vân hầu còn chưa hài lòng, Lão Hồng đâm tới khi ngài hài lòng, được không?

Tên khốn này tới đây không phải để bồi tội, mà là để uy hiếp, trúng đao với hắn mà nói là chuyện cơm bữa, hắn đã đâm bản thân một đao rồi, Vân Diệp còn có thể làm gì, tha thứ chứ sao nữa, mấy thằng hâm hâm trong quân là như thế đấy, xin lỗi tử tế mà cứ biến thành máu me be bét như vậy.

Nhìn cuốn Thuyết văn giải tự trong tay hắn, đã nhăn nhúm hết rồi, Vân Diệp trợn mắt lên, lại thở dài, gián điệp Đại Đường không thể toàn những thằng cha bại não thế này được, Thuyết văn giải tự từ lúc xuất hiện tới nay không biết đã in bao nhiêu bản rồi, số ả rập đã dạy ở thư viện gần một năm, Toán học sơ giải mà mình biên soạn cũng không biết in bao nhiêu lần, ngươi cầm cuốn sách rách đi khoe khoang khắp nơi thế này chỉ cần tên gián điệp nào có chút đầu óc là có thể đoán tám chín phần âm phù của ngươi. Lý Nhị dạy thủ hạ mình tín nhiệm nhất như thế đấy à? Anh tài thiên hạ trong tay ông là thế đấy à?

- Vân hầu, hiện giờ bí truyền Đại Đường ta hẳn không còn sơ hở gì nữa rồi hả?

Hồng Thành còn có mặt mũi hỏi, Vân Diệp muốn tẩn hắn rồi.

- Lão Hồng, hiện giờ giờ ta tức giận vô cùng, ngươi phải để ta đánh cho một trận ta mới nói cho ngươi nguyên nhân. Trước tiên cho ngươi biết, hiện giờ ta giận không phải vì chuyện hôm qua, mà do ngươi vừa gây ra, Đại Đường có thằng ngu như ngươi là sỉ nhục của bệ hạ, là bi ai của đám thần tử bọn ta.

Vân Diệp nghiến răng rít lên:

- Lão Hồng, mau cởi giáp trụ ra, ăn một trận đòn có nhiều ích lợi lắm, tiểu đệ năm đó ăn một trận, thế là có cách chế muối, không biết huynh ăn trận đòn này sẽ có được cái gì.

Trình Xử Mặc không biết ở đâu nhảy ra, lại nói với Vân Diệp:

- Tiểu Diệp, cô nàng của ngươi không cho ta giết dê, nói là nàng ăn ít đi một miếng để lại một đường sống cho dê, cứ thế này thì hai huynh đệ ta chỉ có thể ăn chay thôi.

Lão Hồng nghe Trình Xử Mặc nói thế mau chóng ném giáp trụ sang một bên, để thân trần nới với Vân Diệp:

- Có tiểu công gia đảm bảo nhé, phải có cái gì đó, hay là hầu gia đánh ta hai trận, đổi lại hai cái?

Ai nói hắn ngốc chứ? Con mẹ nó còn khôn hơn khỉ, Vân Diệp giận tới run rẩy, chỉ Hồng Thành bảo Trình Xử Mặc:

- Tên khốn kiếp này phạm lỗi lớn, hôm nay phải cho hắn nhớ, Xử Mặc, ngươi tay to, đánh hắn đi, ta đánh chẳng khác gì đấm lưng cho hắn, muốn hắn nhớ phải để ngươi đánh, kiếm chỗ mềm mà đánh.Không đợi Vân Diệp nói tới câu thứ hai, Trình Xử Mặc đã xông tới cho một đấm vào bụng Hồng Thành, đánh Hồng Thành cong người lại, một cú giật khuỷu trúng ngay lưng, không đợi Hồng Thành kịp kêu thảm, một loạt quyền cước tung ra, thấy Hồng Thành không nhúc nhích được nữa hắn thỏa mã vỗ tay, nói:

- Lão Hồng, đây là ngươi tự nguyện nhé, không phải Lão Trình này thiếu nghĩa khí, ngươi nghe thấy rồi đấy, huynh đệ ta muốn ngươi nhớ kỹ, không nặng tay, sợ ngươi không nhớ.

- Trình Xử Mặc, tên tiểu tử ngươi nhớ lấy, không ai có thể vô cớ đánh lão tử, thù này lão tử nhớ rồi.

Không hổ là mãnh tướng trong quân, ăn đòn nặng như vậy mà lời dọa dẫm vẫn nói rất rõ ràng:

- Ngươi còn có mặt mũi tìm Xử Mặc gây phiền phức à? Xử Mặc, ngươi ra ngoài trước đi, lời tiếp theo đây ngươi không nên nghe, cũng không thể nghe, ra ngoài đuổi hết người không liên quan đi, trong vòng ba mươi bước không cho ai tới gần.

Vân Diệp nghiêm mặt nói:

Trình Xử Mặc biết Vân Diệp nhất định có những lời rất quan trọng nói với Hồng Thành, chuyện liên quan tới Bách kỵ ti, hắn đúng là không nên ở bên nghe. Gật đầu rồi ra ngoài.

Hồng Thành cũng cảm giác được Vân Diệp hình như giận thật rồi, ngoan ngoãn bò dậy, khom người đợi dạy bảo. - Lão Hồng, ngươi thân ở bách kỵ ti, phải biết giữ bí mật ra sao, dù thê tử nhi nữ cũng không thể nói, tay ngươi cầm cuốn Thuyết văn giải tự, miệng bô bô nói đã nắm được cách giải âm phù là ý gì? Bất cẩn như thế là tác phong xưa nay của ngươi à? Là tai mắt của bệ hạ, ngươi không xứng chức. Âm phù mới nhìn thì phức tạp, thực chất rất đơn giản, người có chút đầu óc là có thể tìm ra đầu mối, phá giải dễ như trở bàn tay. Ngươi cho rằng vì sao ta chuyên môn lấy một quyển sách phổ thông nhất dạy các ngươi âm phù? Đó là vì muốn ngươi hiểu, sau khi nắm được âm phù rồi mau chóng đổi cuốn sách khác, âm phù này ta biết, Hứa Kính Tông biết, Tôn đạo trưởng biết, Lý Tịnh biết, bao nhiêu người biết như thế còn bí mật gì nữa? Ngươi còn chê người biết chưa đủ sao mà vác quyển sách này đi khắp nơi?

Hồng Thành tích tắc đã mồ hôi như mưa, quỳ một chân xuống, vết thương trên chân rách ra, máu tươi từ cổ chân chảy xuống:

- Xin Vân hầu dạy bảo, xin Vân hầu cứu ta.

- Lão Hồng, muốn bảo mật, trước tiên người biết càng ít càng tốt, ngươi trở về tự viết một cuốn sách, không cần quan tâm tới nội dung, chỉ cần viết tất cả chữ ra là được, đem quyển sách đó lưu hành nội bộ, như vậy không sợ xảy ra chuyện tiết lộ bí mật nữa, đương nhiên tiền đề là các ngươi không tự phản bội.

- Vân hầu, hạ quan chỉ biết chữ, không biết viết sách ra sao.

Hồng Thành ấp úng nói:

- Cái cần chính là ngươi không biết viết sách, bản thân ngươi còn chẳng biết mình viết cái gì thì người khác đoán thế nào? Làm sao phá âm phù của ngươi? Xéo đi! Sau này để ta ít nhìn thấy ngươi thôi, thấy loại như ngươi ta lại nổi giận, ta còn muốn sống thêm vài năm.

Hồng Thành mặc y phục vào, cuối cùng hắn đã hiểu, Vân Diệp không muốn xen vào vũng nước đục Bách kỵ ti, y ngứa mắt với sự ngu ngốc của mình, cho mình một chủ ý tuyệt diệu, như thế nếu phát sinh sự kiện lộ bí mật sẽ không liên quan tới y.

Nghĩ tới quy định ngặt nghèo ở Bách kỵ ti, Hồng Thành liền bỏ ý định kéo Vân Diệp vào trong đó.

Đuổi Hồng Thành đi rồi Vân Diệp rời lều, bên ngoài tuyết rơi mỗi lúc một lớn, cách mấy chục bước thôi đã không nhìn thấy bóng người nữa, trên mặt đất tuyết dày nửa xích, đi theo con đường nhỏ được phụ binh dọn ra, Vân Diệp tới trước cái lều chóp nhọn cực lớn, nhìn thấy thi thoảng có phụ binh cầm cái gậy dài gạt tuyết trên nóc lều.

Trận tuyết này quá lớn, tiếp tục như thế sẽ thành uy hiếp lớn với đại quân, ít nhất không thể vận chuyển được lương thảo. Tất cả mọi người đều chỉ biết trong ngày tuyết lớn có được ngụm canh nóng thì khoan khoái thế nào, hiện hưởng thụ như thế bị giảm một nửa, tối không còn canh nóng nữa.

Nước có rất nhiều, gần như vô cùng vô tận, tuyết trắng đầy đất là nguồn nước tốt nhất. Nhưng đi đầu tìm chất đốt đây?

Mục dân sử dụng phân trâu khô, giờ năm vạn đại quân tập trung ở trong chu vi mười dặm này, chỉ sợ thứ đốt được sớm đã đốt hết rồi, dù dùng phân trâu dù cho một trăm vạn con trâu cùng ỉa cũng chẳng đủ phân mà đốt. Hiện giờ tuyết rơi còn chưa lạnh lắm, đến khi tuyết ngừng rơi, cái rét cắt da cắt thịt sẽ tới. Nhưng chỉ có thể mong trận tuyết lớn này sớm dừng lại.

Chương 183: Quân nhân lấy phục tùng làm thiên chức

Na Mộ Nhật ở đó, nấp ở bên lều không chịu ra, ôm một con dê, Trình Xử Mặc bất lực không làm gì nổi nàng, Na Mộ Nhật nhìn thấy Vân Diệp tới vội vàng ôm con dê chạy tới chỗ y.

Nhìn con dê trong lòng nàng, chỉ mới chừng một tháng tuổi, lông trắng toàn thân mềm mại, là vật liệu làm áo tốt nhất. Na Mộ Nhật giơ con dê tới trước mặt Vân Diệp, nói liến thoắng cái gì đó, Vân Diệp nghe không hiểu, phụ binh hiểu tiếng Đột Quyết phiên dịch:

- Hầu gia, Na Mộ Nhật nói đây là một con dê cái nhỏ, năm sau sẽ sinh ra rất nhiều dê con. Không thể giết, nàng ấy còn nói, mục dân muốn sống đều không giết dê cái nhỏ.

- Xử Mặc, vậy giết con dê khác được không? Sao cứ phải chấp nhặt với nàng ấy?

Vân Diệp trợn mắt lên:

- Diệp Tử, cô nàng của ngươi khó tính quá đấy, thiếu chút nữa làm ta bị ngã lộn cổ, ta không muốn ăn thịt dê, mà là muốn tấm da.

Vân Diệp bảo Na Mộ Nhật xin lỗi Trình Xử Mặc, không ngờ nàng bĩu môi không thèm nhúc nhích, ôm con dê quay đầu ra ngoài nhìn tuyết, rất lâu sau mới nói:

- Không có, phân trâu, chúng ta sẽ chết.

Lời này phát ra Trình Xử Mặc không còn tâm tư dây dưa với nàng nữa, hắn không biết Đại tổng quản đang đợi cái gì, vì sao thời tiết như vậy còn kiên thủ trên thảo nguyên, đây không phải là quyết định của một tướng lĩnh sáng suốt.

Hắn và Vân Diệp đi ra ngoài, tản bộ trong tuyết lớn, lớp tuyết xốp bị dẫm rào rạo, Trình Xử Mặc nhìn tuyết dính trên mũ Vân Diệp hỏi:

- Diệp Tử, nay thiên thời địa lợi đều không ở trong tay chúng ta, Đại tổng quản vì sao cố chấp ý mình? Hiệt Lợi qua trận vừa rồi đã không làm nên trò trống gì nữa, vì sao chúng ta không về Định Tương?

Vân Diệp phủi tuyết trên mũ, lấy đậu phộng đã rang trong túi ra, chia cho Trình Xử Mặc một ít, ném một hạt vào miệng rôm rốp, nhìn tuyết trắng mênh mông bốn phương, tựa hồ không nghe thấy hắn hỏi.

- Diệp Tử, rốt cuộc ngươi biết cái gì, nói cho ta được không?

Trình Xử Mặc truy hỏi:- Xử Mặc, ngươi biết điều lệ đầu tiên của quân nhân là gì không?

Vân Diệp nhìn Trình Xử Mặc có chút sốt ruột, cuối cùng cũng chịu nói:

- Tất nhiên là ta biết, dũng mãnh. Đó chính là điều lệ đầu tiên, chỉ có dũng mãnh không biết sợ mới có thể đánh thắng trận, quân nhân Đại Đường dựa vào giáp cứng kiếm sắc, dũng mãnh không sợ sệt mới quét sạch khói lửa các phương, lập nên thiên hạ Đại Đường. Truyện được copy tại

Máu của Trình Xử Mặc lúc nào cũng nóng cháy:

- Ta lại không cho là như vậy, quân đội chỉ có dũng mãnh, không có kỷ luật thì bất kể thế nào cũng không thể hùng mạnh được. Chuyện Tôn Vũ chém sủng phi, còn cả chuyện Tế Liễu Doanh, không cái nào không nói lên một đạo lý, quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức, nay ngươi ở dưới trướng Đại tổng quản, phải phục tùng quân lệnh của Đại tổng quản, chứ không phải mang oán giận trong lòng, đó là đại kỵ làm tướng, cũng là đại kỵ của kẻ làm thuộc hạ. Từ biểu hiện của ngươi hôm nay mà xét, ngươi chưa xứng là một quân nhân hợp cách, tiến như núi lở biển gầm, lui như sông lớn vỡ đê, vạn người một lòng mới là đạo giành phần thắng trên chiến trường. Hôm nay ngươi đầu tiên là nặng tay với Hồng Thành, sau lại xung đột với Na Mộ Nhật, những điều đó nói lên lòng ngươi không bình tĩnh, trong lòng ngươi đầy phẫn nộ, vì sao thế?

Từ lúc gặp nhau ở Sóc Phương tới giờ Vân Diệp chưa cùng Trình Xử Mặc tâm sự đàng hoàng lần nào, y luôn cảm thấy hiện giờ Trình Xử Mặc trở nên xao động hấp tấp, không biết phiền muộn của hắn từ đâu ra.

Trình Xử Mặc nằm thẳng cẳng trên tuyết, mở to mắt nhìn bầu trời, dù tuyết rơi vào mắt cũng không nhắm lại.

Vân Diệp nằm bên cạnh hắn, cũng không nói gì, cứ thế nằm cùng hắn, mặc cho tuyết bao phủ hai người, giống như trên đống cỏ ở Lũng Hữu, Trình Xử Mặc im lặng bầu bạn cùng y.- Ta có mấy huynh đệ đều chiến tử ở Sóc Phương, đương nhiên ta đã báo thù cho bọn họ, nhổ tận gốc cái bộ tộc nhỏ đã hại bọn họ, đó không phải là điều ta muốn nói. Ta muốn nói là buổi sáng bọn ta còn cùng nhau nói cười, ta hứa với bọn họ, sau khi thắng lợi về Trường An, ta sẽ mời ngươi làm cho họ ăn một bữa ngon chưa bao giờ có, bọn họ cũng mong chờ ngày ấy, nhưng đến tối bọn họ không về, ngày hôm sau ta tìm thấy bọn họ, toàn bộ đều đã chết, ngay cả y phục cũng bị người Đột Quyết lột sạch, có thi thể còn có dấu vết bị dã thú cắn xé, ta chôn bọn họ, nhưng không lập bia, ta biết ở đó sẽ không ai tới tế bái bọn họ. Ta mai phục nơi đó, giết sách lũ người Đột Quyết khốn kiếp, chỉ là ta thấy hụt hẫng vì họ, bọn họ dũng cảm như thế, không biết sợ như thế, nhưng chết một cách lặng lẽ, giống như lá cây mùa thu rụng xuống. Ta lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, cho nên ta không sợ chết, ta chỉ sợ chết lặng lẽ như họ.

Gạt đi nước tuyết trên mặt, Vân Diệp nói:

- Thì ra ngươi định sống kiểu đại pháo, hơi khó đấyy, đến ngày tác chiến với Đột Quyết, ngươi chỉ cần đơn thương độc mã xông vào trận địch, giết mấy tên địch xong bị một đám địch băm thành mấy đoạn, thế là có người nhớ tới ngươi rồi.

- Chiến sĩ dùng để tác chiến, chuyện chết trận là khó tránh được, bọn họ đều chết khi tác chiến, ngươi còn có gì không hài lòng? Bọn họ đã hoàn thành trách nhiệm của mình, ngươi phải cảm thấy cao hứng, chứ không phải lo chuyện sau này, nếu như ngươi cứ mang cái tâm thái ấy, ta sẽ bảo Trình bá bá kéo ngươi khỏi quân ngũ, kiếm cho ngươi chức quan nhỏ ở Trường An, để ngươi sống an lành tới tám mươi tuổi nhé.

- Vậy chẳng bằng hiện giờ để tuyết chôn luôn ta đi cho xong.

Trình Xử Mặc làu bàu:

- Không muốn chết thì đứng dậy, mấy ngày qua toàn gặp loại không biến thái thì ngu xuẩn, giờ thêm cái tên dở dở ương ương ngươi nữa, ngay tâm tình bản thân không kiểm soát nổi, còn hi vọng ngươi chống đỡ cho ba nhà chúng ta à? Đại nam nhân mà mang tâm tư tiểu nữ nhân, mất cả mặt, bớt nghĩ chuyện vô dụng đi, giờ nên nghĩ làm sao kiếm thêm củi ấy, ta không muốn chưa giết được Hiệt Lợi thì cả đám đã chết cóng rồi.

Tâm sự với Trình Xử Mặc đúng là chuốc bực vào thân, hắn luôn có những suy nghĩ kỳ quái, luôn bị tâm tình chi phối, không biết Trình bá bá làm sao lại sinh ra cái loại biến thái bề ngoài thô tục nội tâm tinh tế như vậy.

Bản thân hắn cũng cảm thấy buồn cười, bật lưng đứng dậy, Vân Diệp học theo cong lưng mấy cái không đứng dậy nổi, cuối cùng được Trình Xử Mặc kéo lên, trông rất nhếch nhác, áo khoác sạch sẽ trên người đã lấm lem hết cả, không biết phía dưới có cái gì.

Lịch sử đời sau không thể nói cho Trình Xử Mặc biết được, hiện giờ đại khái Lý Tịnh đang tính làm sao có Hiệt Lợi một đòn bất ngờ, cho nên mới không rút lui, Đường Kiệm hiện chắc đang lừa gạt Hiệt Lợi, Tô Định Phương thì từ lúc tới đại doanh chưa thấy mặt đâu, nói không chừng đang nấp ở ngóc ngánh nào đó chuẩn bị đánh lén Hiệt Lợi.

Cùng Trình Xử Mặc suy diễn biến hóa quân sự trên bản đồ, nói trắng ra là lấy Lý Tịnh và Hiệt Lợi ra chơi đùa, nói tới lập kế hoạch quân sự thì đánh giá cao hai người bọn họ quá rồi, có điều nhìn Hoàng Hà trên bản đồ, Vân Diệp phát hiện ra mình cách Hô Hòa Hạo Đặc không xa lắm.

Có chút ủ rũ, tòa thành đó từng có ký ức sâu sắc nhất của mình, giờ chỉ là một vùng cỏ bị tuyết trắng bao phủ, người ta có câu thương hải biến tang điền, tới Vân Diệp thì nó thành tang điền biến thương hải, giống như có một cuốn phim quay ngược không ngừng chiếu trong đầu y.

Chương 184: Cái lạnh ló cái khôn (1)

Gần đây Na Mộ Nhật gần đây có thêm một sở thích, đó là không ngừng nhặt nhạnh mọi thứ, từ khi nhặt được con dê nhỏ ở chỗ Trình Xử Mặc, nàng không ngừng hành trình may mắn này, hôm nay nhặt được một con trâu, ngày mai nhặt được một con ngựa, cho tới chủ mất đồ tới cửa Vân Diệp mới biết Na Mộ Nhật nhặt được chiến mã của Trương Công Cẩn, còn cả bảo đao của ông ta.

Hà Thiệu mặt nhăn nhó như quả mướp đắng, chỉ vào bảy tám con trâu trong lều của Na Mộ Nhật, ý bảo đó là trâu của hắn.

Vân Diệp nổi giận, tóm lấy Hà Thiệu đấm đá một trận, ai bảo đó là trâu của ngươi? Ngươi gọi xem chúng nó có thưa không? Nếu như Na Mộ Nhật nhặt được ở ngoài lều thì đó là của nàng, cho dù có nhặt trong lều của ngươi thì cũng là của nàng. Vừa rồi mới bị Trương Công Cẩn tới nói móc nói máy tơi bời, đang không tìm được chỗ xả giận, tự nhiên có tên này mò tới nạp mạng.

Hà Thiệu cuống lên rống to:

- Được rồi, được rồi, là của nàng ấy, của nàng ấy hết, ta nhận được chưa?

Vân Diệp đánh Hà Thiệu, Na Mộ Nhật nhìn mà cười tít mắt, sau khi Vân Diệp xả giận xong, nàng tung tăng chạy tới khoác tay Vân Diệp làm nũng, nàng cực kỳ hài lòng về nam nhân của mình.

Hà Thiệu không có cái bụng phệ nữa, cho nên đấm không đã tay như trước kia, ai bảo hắn làm nam tước sướng thân thì không, chạy đi làm thương cổ, không biết thương cổ ở thời xưa không có địa vị à?

Hà Thiệu rất lo mấy trăm con trâu của mình bị Na Một Nhật nhặt mất, đem trâu rời khỏi hậu trướng, đặt cách xa ngoài doanh, không chỉ có hắn, hiện giờ các phụ binh có chút tiền tài cũng dựng lại lều ở gần chuồng trâu.

Hai ngày qua Na Mộ Nhật buồn bực vì không nhặt được cái gì, nàng cực kỳ mất hứng, cho tới khi nàng nhặt được ba người Đột Quyết mười một mười hai tuổi mới lại nở nụ cười

Na Mộ Nhật hiện giờ mỗi ngày cần rất nhiều thức ăn, bát hành quân cực lớn chất đầy cơm cũng không đủ cho nàng ăn, may mà đội xe của Vân Diệp chưa bao giờ ngăn người ta ăn cơm, chỉ cần ngươi ăn được, ăn bao nhiêu cũng không ai quản ngươi, nhưng không cho phép lãng phí.

Một tiểu cô nương tắm rửa sạch sẽ luôn khiến người ta yêu thích, đầu bếp luôn bị nàng bê đi cái nồi lớn trong tiếng "ca ca" ngọt ngào, rồi lắc đầu đi nấu nồi cơm khác. Trong đội xe cũng chưa bao giờ thiếu một nồi cơm của nàng.

Nàng hình như luôn đói, mỗi lần về tới chỗ Vân Diệp đều đúng giờ cơm, chẳng những bản thân ăn như chết đói chết khát còn lén lút giấu bánh vào trong lòng, điều này khiến Vân Diệp tò mò, một tiểu cô nương làm sao mà ăn được nhiều như thế?

Đi tới lều của nàng, Vân Diệp hiểu ra, Na Mộ Nhật đang chia bánh trong lòng cho mười mấy đứa bé Đột Quyết, bọn chúng thấy Vân Diệp tới cứ như đàn dê thấy sói, tức thì trốn cả sau lưng Na Mộ Nhật.
Lý Tịnh đang giảm bớt phân phối cho tù nhân, dưới tình huống tuyết lớn lấp đường này, làm thế cũng chẳng ai nói được gì, nếu như không phải hôm qua tìm được một mảng rừng tùng thì e rằng tất cả mọi người đã không có cơm nóng mà ăn rồi, phải biết rằng hôm kia làm cơm Vân Diệp đã hạ lệnh rỡ hai cái xe trượt tuyết lấy gỗ đốt lửa, mọi người mới có thức ăn nóng.

Không cần tới xem thảm cảnh ở doanh tù binh, nhìn cảnh ngộ những nô lệ người Hán được cứu về là Vân Diệp có thể tưởng tượng ra được Lý Tịnh đối xử với tù binh Đột Quyết ra sao.

Vân Diệp kéo Na Mộ Nhật đang kinh hoàng luống cuống ra khỏi lều, đưa nàng tới chỗ nô lệ người Hán, Tôn Tư Mạc đang trị thương cho bọn họ. Truyện được copy tại

Đó là địa ngục nhân gian, bọn họ gầy như những bộ xương khoác da người, những nữ tử thì càng thê thảm, âm hộ nát bấy lộ ra giữa thanh thiên bạch nhật, bọn họ tựa hồ chẳng hề biết hổ thẹn, mặc cho các phụ binh bôi thuốc lung tung trên người, không khí toàn một mùi thối rữa.

Tôn Tư Mạc lạnh băng nhìn Na Mộ Nhật một cái rồi cúi đầu châm cứu cho một người đang ra sức ăn cơm, nhưng bất kể thế nào cũng không nuốt xuống nổi.

Na Mộ Nhật toàn thân run lên, sợ hãi cực độ, nàng biết vì sao những người kia thành ra như thế, náng sợ Vân Diệp sẽ trút giận lên người những đứa bé đáng thương kia.

Gọi một phụ binh hiểu tiếng Đột Quyết tới, Vân Diệp nói:

- Đem mỗi chữ ta nói dịch cho nàng nghe.Phụ binh gật đầu.

- Na Mộ Nhật, mỗi một vết thương trên người những người kia cần sự diệt vong của Đột Quyết mới trả hết được, tập tính của người Đột Quyết định sẵn sẽ có một lần đồ sát không gì thể thay đổi được. Na Mộ Nhật, nàng rất may mắn, nhưng loại may mắn ta mong chỉ giữ trên người nàng, đừng thu giữ thêm người Đột Quyết khác nữa, bọn họ sẽ bị trừng phạt, nếu không sẽ bất công với những người kia.

Vân Diệp nói xong rồi đi, chỗ này y tới hai lần, y không có thần kinh như giây thép của Tôn Tư Mạc, lần nào tới y cũng kích động chỉ muốn giết sạch người Đột Quyết.

Trở về lều, Na Mộ Nhật cũng cúi đầu quay về, nàng phủ phục dưới chân Vân Diệp, không biết miệng lẩm bẩm cái gì.

Vân Diệp cúi người xuống, vuốt ve mái tóc rất dài của Na Mộ Nhật, chỉ biết buông một tiếng thở dài, hai bên thù oán quá sâu, không có khả năng hòa giải. Người Đột Quyết luôn cho rằng chỉ cần nhận sai, vương triều Trung Nguyên sẽ tha thứ cho lỗi lầm của bọn họ, nhưng lần này thì không, vì hoàng đế Trung Nguyên là Lý Nhị, ông ta có huyết thống người Hồ, quá hiểu rõ tập tính của người Hồ, biết rõ người Hồ không qua lễ rửa tội bằng máu thì sẽ không thuần phục, trên thảo nguyên chỉ có kẻ mạnh làm vua.

Vân Diệp vẫn chưa thay đổi được tâm thái, y luôn dùng ánh mắt đời sau nhìn người Hồ, khung cảnh tàn khốc kia cách y quá xa, lần này tận mắt nhìn thấ thu lại lòng từ bi dư thừa của mình, sự thực, thảo nguyên cũng không cần lòng từ bi.

Rốt cuộc Vân Diệp không đuổi những đứa bé kia về doanh tù binh, y ngầm thừa nhận cách làm của Na Mộ Nhật, không cổ vũ cũng không phản đối, sự mềm lòng đó là nhắm vào những đứa bé, y thực sự không tàn nhẫn được, đó là hậu di chứng y mang theo từ đời sau.

Lý Tịnh tựa hồ không định đợi nữa, ông ta chọn một vạn quân tốt cường tráng, toàn là kỵ binh, ông ta muốn vượt tuyết tới doanh trại của Hiệt Lợi, Trương Công Cẩn ở lại phòng thủ, một khi Lý Tịnh thành công, sẽ đưa đại doanh tiến về phía Âm Sơn.

Vân Diệp đem toàn bộ bánh khô của đội xe giao cho Lý Tịnh, còn cấp cho một vạn tướng sĩ găng tay được may đơn sơ bằng da dê, những nữ tử Hán gia bị làm nhục kia Vân Diệp tiếp nhận hết, khi may găng tay, cho dù là nữ tử yếu ớt nhất cũng đều gắng sức bò dậy, bất kể ngày đêm may bên đống lửa.

Hà Thiệu hiến ra thịt bò khô, đem chúng chia thành những miếng nhỏ, rồi dùng túi vải gói lại, lạp xường cũng được hắn hiến ra, khiến Lý Tịnh tán thưởng cao độ. Vân Diệp dùng nồi lớn rán bột, muốn làm chúng thành mì khô, y chưa từng làm thứ này, chỉ nghe nói thôi, mặc kệ, chỉ cần chín là được, dù sao quân sĩ ăn cũng như lợn ăn, quân lương của bọn họ không sao chấp nhận nổi, cả một cái nồi dinh dính, như là nước mũi trong nồi vậy, còn gọi mỹ miều là "bánh canh".

Nếu như cả bánh canh cũng có thể ăn ngấu ăn nghiến thì chẳng có lý do gì mà không ăn được mì khô, trước tiên cho rất nhiều mỡ trâu, đợi nó sôi lên, cho bột vào, dùng xẻng công binh đảo đi đảo lại, cuối cùng cho ít muối được nghiền mịn, cho đến khi bột rán vàng mới thôi.

Lý Tịnh dùng nước sôi ngâm một bát, rất hài lòng với mùi vị của nó, lập tức toàn quân bắt đầu làm, khẩu phần lương thực hai mươi ngày cho một vạn người, Vân Diệp không dám có chút sơ xuất nào, lấy bánh khô, lấy thịt khô, ngay cả lạp xường cũng không bỏ qua. Một đống lạp xường bị vứt đi khiến Hà Thiệu đau như cắt, chỉ bởi vì phát hiện ra mấy sợi lông ngựa mà mấy trăm cân lạp xường bị vứt ra đất, nói cái gì mà phế phẩm.

Chương 185: Cái lạnh ló cái khôn (2)

Lý Tịnh không nỡ, trong thức ăn mà ông ta ăn thi thoảng còn có mấy thứ như móng tay, lúc gian nan trong nồi có chuột nổi lềnh phềnh nữa kìa, ông ta nấu một nồi lạp xường bị Vân Diệp vứt đi, ăn ngon lành, còn lớn tiếng khen tuyệt.

Đây rõ ràng ràng chơi nhau mà, cằm lão Thiệu hếch lên tới tận trời rồi, còn cầm một cái lạp xường bị vứt đi ăn tới chảy mỡ ra miệng, làm đám quân tốt nhìn mà nuốt nước bọt. Đệch mợ, điều lệ phòng dịch vệ sinh thực phẩm đếch có thị trường ở đây, Vân Diệp chỉ đành trơ mắt nhìn nhìn đám khốn kiếp ngu dốt mỗi tên cầm một cái lạp xường nướng ăn.

Rồi sẽ tới lúc các ngươi hối hận, khi gạo có độc, dầu ăn từ nước cống chất đầy bàn, Vân Diệp rất muốn nhìn thấy cái bộ mặt khóc không ra nước mắt của bọn chúng. Hiện giờ vật chất thiếu thốn, thậm chí khan hiếm, Vân Diệp không hiểu nổi vì sao Lý Nhị định giá mỗi đấu gạo ba đồng, lương thực thực sự nhiều tới mức bán không nổi sao?

Vì sao còn có nhiều ăn mày như thế? Vì sao có nhiều người chết đói như thế? Trinh Quan thịnh thế chỉ là cảnh giả dối, một cảnh giả béo đám hào môn, khổ cho bách tính.

Vân Diệp bảo những phụ nữ kia làm một ít nịt gối, đã chuyên môn dùng da sói làm cho Lý Nhị một bộ rồi, bệnh phong thấp lúc tuổi giả đủ khiến ông ta nằm trên giường mười năm.

Sau khi tuyết dừng, thảo nguyên có thể hình dung là nhỏ nước thành băng, quá lạnh, lều bạt căn bản không có một chút tác dụng nào, gió bắc thổi qua, lạnh tới thấu xương. Buổi tối đi ngủ, sáng hôm sau là biến thành cột băng, đã bị còn bị người khác ôm lấy sưởi ấm, nói là chen chúc chút cho ấm.

Vân Diêp nhìn bàn tay sưng lên như cái bánh bao của mình mà không có cách nào, tay của Na Mộ Nhật cũng sưng, nàng lại như không hề nhìn thấy, vẫn cứ vội vội vàng vàng làm chuột chũi trong quân doanh, tới khắp nơi tìm thức ăn, đi nuôi mười mấy cái miệng ăn kia.

Lý Tịnh đang trông đợi cái lạnh, càng lạnh cơ hội thành công của ông ta càng lớn, Vân Diệp chưa bao giờ trải qua cái lạnh như thế này, từ sáng tới tối gần như bản thân đều run rẩy, đống lửa càng lúc càng lớn, người càng lúc càng tới gần, ngực sắp bị lửa nướng chảy mỡ rồi mà lưng vẫn cứ lạnh thấu xương, đây thực sự là lửa thiêu lồng ngực ấm, gió thổi sống lưng lạnh.

Hà Thiệu đã sốt tới bất tỉnh nhân sự, Trình Xử Mặc chuyên môn chuyển tới chiếu cố hắn, theo Vân Diệp thấy, chiếu cố chó gì chứ, thuần túy là muốn tìm một cái lò sưởi, nhìn Trình Xử Mặc ôm Lão Hà ngủ, Vân Diệp chỉ muốn bóp chết hắn.

Nếu không nghĩ ra biện pháp giữ ấm thì Lão Hà sẽ chết trên thảo nguyên, nhìn cái môi khô nứt của Lão Hà, Vân Diệp lấy thìa đút cho hắn một thìa nước nóng, hắn há miệng như đứa trẻ con, muốn uống thêm một chút, nhưng cơ thể không ngừng run rẩy làm Vân Diệp không sao đút vào được, nước đổ ra ngoài còn nhiều hơn nước hắn uống vào.

Con người kiên cường tới đâu cũng có cực hạn, ở thời cổ thiếu thốn cách giữ ấm này, nhiệt độ xuống dưới âm 30 độ sẽ chết rất nhiều người, trên lịch sử chi ghi lại sự thành công của Lý Tịnh, nhưng không ghi bao nhiêu người chết, tựa hồ những người đó là cái giá cần thiết cho thắng lại.

Cẩu Tử cho tay vào quần sưởi ấm, vì đó là chỗ ấm nhất trên người, trước kia làm thế sẽ bị người ta cười thối mũi, nhưng hiện giờ chẳng ai cười nữa, mặt hắn càng thảm, lạnh thành màu tím rồi, nước mũi đóng băng treo trên môi, bọn họ phụ trách chặt củi, mấy ngày qua chặt bao nhiêu cũng không đủ đốt.

Vân Diệp không biết người Eskimo sống qua mùa đông khắc nghiệt thế nào, mùa đông ở chỗ bọn họ chắc lạnh hơn nơi này nhiều lắm, làm một cái nhà tuyết thực sự có hiệu quả sao? Hết cách, Vân Diệp đành thử một lần, dù sao cũng không thiếu tuyết.Y gọi thêm Trình Xử Mặc, hai người lấy xẻng từ từ đắp nhà tuyết.

- Diệp Tử, cái nhà tuyết này sưởi ấm được thật à?

Trình Xử Mặc lạnh tới mức ngay một câu nói hoàn chỉnh cũng không nói ra được:

- Trước kia nghe sư phụ nói, ta cũng chưa từng thấy, hiện giờ chúng ta phải đợi đám Đại tổng quản về, ít nhất phải mười ngày, ta không muốn chết cóng, cứ thử đi, mong sư phụ không lừa ta.

Vân Diệp môi cũng toàn băng, miệng không có tri giác nữa:

- Lão gia tử không lừa hai chúng ta đâu, chúng ta làm mau, còn chút hơi ấm.

So với vị sư phụ thần tiên trong truyền thuyết kia, Trình Xử Mặc rõ ràng tin tưởng hơn Vân Diệp:Một canh giờ sau, khi Vân Diệp thấy sắp chết cóng đến nơi thì nhà tuyết cuối cùng cũng làm xong, cửa xoay lưng lại với gió, không biết có phải nguyên nhân tâm lý hay thực sự có hiệu quả, hai người thấy được hơi ấm đã mất từ lâu.

Lại rưới nước lên nóc nhà tuyết, tích tắc thôi đã biến thành băng, thực ra nhà tuyết của Vân Diệp rất đơn giản, là đắp tuyết lên lều rồi rưới nước, bồn lửa đốt lên, chẳng bao lâu cả nhà liền ấm áp, ngọn lửa cũng không vàng vọt leo lét như ở bên ngoài, mà có một màu lam nhạt ấm cũng.

Vân Diệp khiêng Lão Hà vào nhà, đắp cho hắn chăn dày, cuối cùng hắn không lạnh nữa, ngáy khò khò ngủ mất.

Lý Tịnh xuất phát rồi, Vân Diệp thậm chí không biết ông ta xuất phát lúc nào, sau khi ngủ trong nhà băng một giấc ngon lành, y cảm thấy sảng khoái chưa từng có, trừ mu bàn tay ngứa tới mức làm người ta phát cuồng ra thì trong thời tiết giá rét thế này, thực sự không có gì để than phiền hết. Hà Thiệu vẫn đang ngủ, trên người bốc ra múi mồ hôi khó ngửi, hôm qua hắn đổ mồ hôi cả đêm, Vân Diệp phải dậy mấy lần cho hắn uống nước, bên trong thêm ít muối, còn cả đường.

Bữa sáng là mỳ khô, dùng nước sôi ngâm, quấy lên, Hà Thiệu ăn hai bát, có thể ăn được là dự báo các loại cơ năng của thân thể đang khôi phục.

Thực ra Hà Thiệu tỉnh lại từ đêm hôm qua rồi, hắn biết Vân Diệp đút nước cho mình, hắn cũng biết Vân Diệp thay khăn ướt trên đầu mình hết lần này tới lần khác, dưới ánh lửa tù mù, hai bàn tay như cái móng gió của Vân Diệp không ngờ còn tỏa sáng. Vì trừng phạt chuyện mấy hôm trước y đánh mình, Hà Thiệu quyết định tiếp tục vờ hôn mê, nhưng nước mắt không ngừng chảy ra, hại Vân Diệp còn tưởng nước ở khăn quá nhiều, vắt thêm mấy cái nữa mới đặt lên trán Hà Thiệu. Bạn đang đọc chuyện tại

Đem mấy cái quần dài bằng vải bông của mình cho Trình Xử Mặc, hắn là đội thứ hai phải chi viện cho Lý Tịnh, Trương Công Cẩn lệnh đại tướng Lương Thành đem theo năm nghìn binh mã tới Âm Sơn, nơi đó có lẽ đang chém giết tưng bừng, xe trượt tuyết bị trưng dụng, ngựa cũng bị trưng dụng. Phụ binh để lại cho Vân Diệp mười người, còn đều là người già yếu, cả trại xe đội rộng lớn trở nên vắng vẻ.

Buồn chán không có việc gì làm, Vân Diệp kiếm một cái nồi đặt lên bếp lò hầm xương, lại bảo đầu bếp thái thịt dê thành lát mỏng, chạy tới kho lục lọi kiếm được một vò tỏi, gừng, chỉ có miến khô, có còn hơn không vậy, lấy mỡ đảo qua hoa tiêu vỏ quế, ớt xong liền rời lều đi tìm Công Thâu Giáp.

Nhìn Công Thâu Giáp làm bộ bận rộn, Vân Diệp hiểu phải cởi bỏ tâm kết cho ông ta, nếu không loại áy náy này nói không chừng sẽ có một ngày biến thành thù hận.

Con người là một quái vật kỳ quái bị tư duy khống chế, mới đầu có khả năng là lòng mang hổ thẹn, áy náy, nhưng lâu dầu sẽ không cảm thấy như thế nữa, kẻ khiến người ta khó chịu ấy sẽ dần dần biến thành bất mãn, rồi lâu hơn nữa nói không chừng sẽ nổi tâm tư muốn làm thịt ngươi, vì chỉ có thể mới bỏ đi được áp ức trong lòng.

Nếu như một người nói xin lỗi với ngươi, vậy ngươi nhất định phải đề phòng, hắn sẽ không sửa đổi đâu, chỉ sẽ có lỗi với ngươi mãi thôi, vì đã có lỗi với ngươi một lần rồi, thêm lần nữa có sao? Lạ rồi sẽ thành quen.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau