ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Uổng công vô ích

Nằm trên sườn núi nhìn ra xa, chỉ thấy tường tuyến đang cuốn tới, phía trước có mấy chấm đen đang chạy như điên, khỏi cần nói cũng biết là hộ vệ Vân gia, tim Vân Diệp vọt lên tới tận cổ, chỉ mong hộ vệ của mình chạy nhanh thêm một chút, để thoát khỏi đám kỵ binh điên cuồng kia.

Không đúng, hộ vệ nhà mình không phải đang bỏ chạy, mà giống hoan hô hơn, tên khốn toàn thân giáp trụ đen xì chạy hàng đầu kia không phải là Trình Xử Mặc à? Tiếng hoan hô từ xe truyền tới, cái giọng ông ổng của Trình gia không ngờ to hơn tiếng vó ngựa, giọng như lệnh vỡ truyền vào tai Vân Diệp nghe sao giống tiên âm, trái tim quay về lồng ngực.

Lần sau không nhận cái việc bảo mẫu này nữa, đây không phải việc cho con người làm, làm bảo mẫu cho thằng bé giống như trưởng thành đó làm Vân Diệp tổn hại đầu óc, huống hồ tên chết tiệt này không chịu nghe lời tử tế, chỉ cần rời khỏi Trường An thì không khác gì ngựa hoang thoát cương. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Phụ binh đã bày sẵn thế trận dưới sườn núi, chỉ cần địch tới là phát động tấn công, Công Thâu Giáp dựng một cái cung cực lớn, bên trên có ba giây cung to bằng ngón tay, được hai phụ binh giúp đỡ, đang dùng gậy kéo giây cung, nghe từng tiếng ken két kia Vân Diệp đoán, uy lực của cây cung lớn này không thể xem thường.

Ba cái đục công thành đặt an toàn trong rãnh trượt, mũi đục dài hơn một xích phát ánh hàn quang lạnh lẽo, đây là vũ khí giết người thực sự, trong vòng sáu trăm mét không gì không phá nổi, sức chấn động của nó thậm chí có thể kéo bay một con chiến mã, con người dưới loại vũ khí này chẳng khác gì giấy. Đây chính là sàng nỏ cực kỳ nổi tiếng, ai ngờ Công Thâu gia còn có thứ vũ khí giết người này. Cũng may ngay từ đầu đã cùng Công Thâu gia qua lại tốt đẹp, nếu chọc giận bọn họ, bị cái thứ này chĩa vào lưng, Vân Diệp nghĩ thôi đã toát mồ hôi.

Vậy mà còn chưa hết, Công Thâu Giáp nằm trên mặt đất, dùng chân ra sức đáp một cái nỏ, người ngả ra đằng sau, trong tiếng kin kít làm người ta ê răng, cung cuối cùng được đặt lên cò, một mũi thiết tiễn dài hơn ba xích được lắp xong, đem nỏ đặt ngang nhắm vào ngoài núi, Vân Diệp tin tưởng, chỉ cần có kẻ địch xuất hiện, chờ đợi hắn sẽ là vận mệnh cực kỳ bi ai.

Chiến mã của Trình Xử Mặc mồ hôi ướt đẫm dừng trước mặt Vân Diệp, cái lỗ mũi to tướng thở phì phì, miệng sùi cả bọt mép, hắn nhảy xuống ngựa, ôm Vân Diệp xoay một vòng lớn mới buông ra.

- Diệp Tử, không ngờ là ngươi tới, sao không phải là Tiết Vạn Triệt?

Vẫn cái dáng vẻ phổi bò như thế.

- Chuyện có chút thay đổi, Tiết tướng quân không được rời thành Sóc Phương, đành do ta mang tiếp tế cho các ngươi, thế nào, Tương Thành bị phá rồi à?

Vân Diệp rất muốn biết tình hình cuộc chiến, nhất là từ miêu tả của người nắm tư liệu đầu tiên như Trình Xử Mặc.- Ha ha ha, thống khoái, thống khoái vô cùng, Diệp Tử, ngươi không biết, hôm kìa bọn ta đến được Tương Thành, sau một đêm nghỉ ngơi, trời còn chưa sáng đại soái đã hạ lệnh công thành, nói phải đánh chúng trở tay không kịp, không ngờ vào thời điểm nguy cấp ấy Hiệt Lợi còn đang ngủ, tường thành chưa tới một trượng bị phá trong một canh giờ, đại soái lệnh bọn ta phóng hỏa, để Hồ tử càng thêm hỗn loạn. Nếu như lúc này Hiệt Lợi có thể tổ chức quân đội thì còn có tư cách liều với bọn ta một trận trong thành, ai ngờ hắn nhân hỗn loạn chạy mất, đại soái cho bọn ta thỏa sức càn quét trong thành hai ngày, biến Tương Thành đống phế tích thật sự, Hồ tử trong thành không chạy thoát đều thành ma dưới đao rồi.

Trình Xử Mặc vừa nói vừa hoa chân múa tay minh họa.

- Buồn cười nhất là khi bọn ta vơ vét sạch sẽ Tương Thành chuẩn bị rút lui thì lại có một đội quân Đại Đường tới tập kích Tương Thành, mỗi tội người hơi ít, chỉ có tầm hai trăm, dẫn đầu là tên Tô Định Phương gì đó, nhìn thấy bọn ta mắt sắp lồi cả ra ngoài. Đại soái nói giao Tương Thành cho hắn xử trí, quân Sóc Phương xưa nay chưa bao giờ để hữu quân thất vọng, còn để lại cho họ năm trăm thớt chiến mã, rồi đưa bọn ta về Sóc Phương. Ngươi nhìn đi một vạn ba nghìn chiến mã này đều là bắt được đấy.

Nhìn Trình Xử Mặc hớn ha hớn hở, nghe hắn nói tới chiến mã mà không nói tới tù binh, hẳn sớm chết dưới đao của Sài Thiệu rồi.

Đây là thắng lợi của Đại Đường, cũng là kiếp nạn của Tương Thành...
Trình Xử Mặc không tổn hại tới một sợi tóc, Vân Diệp rất hài lòng, chuyến đi thảo nguyên này coi như thành công trọn vẹn, không ai bị thương cũng không ai thua thiệt. Còn về phần ân oán giữa Lý Tịnh và Sài Thiệu thì không phải là vấn đề hắn suy nghĩ, rõ ràng Sài Thiệu là một vị tướng lĩnh hợp cách, nhìn cánh tay treo trước ngực là biết ông luôn xông pha ở tiền tuyến, không nấp ở phía sau cho bộ hạ đi nạp mạng.

Vừa thấy Vân Diệp, Sài Thiệu tươi cười mừng rỡ, nhưng đợi tới khi chỉ thấy hơn hai trăm phụ binh, sắc mặt tức thì xanh mét, tài năng chính trị của ông ta hơn xa tài hoa quân sự, không thấy Tiết Vạn Triệt là hiểu ngay xảy ra chuyện gì.

Ba nghìn nhân mã của ông qua trận Tương Thành chỉ còn lại chưa tới hai nghìn, mà hai nghìn nà ai nấy đều mang thương tích, các phụ binh bỏ đao thương trong tay xuống, bắt đầu triển khai cứu chữa rất trình tự. Còn may, ba nghìn tướng sĩ đại bộ phận biết thường thức cấp cứu, đã băng bó đơn giản rồi, giờ chỉ kiểm tra lại mà thôi. Người thông minh không phải chỉ có một mình Sài Thiệu, những quân sĩ còn lại đều không cười nữa, thậm chí một số bắt đầu khóc.

Đúng thế, đấu đá thượng tầng thì liên quan chó gì tới sĩ tốt, hiện giờ trận đã đánh, người đã chết, nhưng không có được công tích, tất cả đều là uổng phí, trận vong hơn một nghìn huynh đệ, đổi lại bằng bốn chữ lạnh băng: Tự ý xuất binh.

Rất nhiều người nằm mơ cũng cũng không ngờ công trạng bị bốn chữ này xóa sạch, một người khóc, tức thì cả trại đều khóc, không ai khóc ra tiếng, đều khóc thầm, nước mắt ướt đẫm mặt, nhưng không có âm thanh nào phát ra, khóc kiểu này là áp ức nhất. Ngay cả Trình Xử Mặc xưa nay thích ăn mỳ cũng không ăn nổi, qua loa nửa bát rồi canh bênh Trình Đông nửa bước không rời.

Trình Đông bị thương rất nặng, trường mâu gần như đâm xuyên qua bụng hắn, hiện giờ nằm trên cáng mặt như giấy vàng, trời lạnh căm mà sốt cao mãi, xem ra trong bụng bị nhiễm trùng, mở vết thương ra xem, chỉ thấy nước vàng chảy ra.

Sau khi rửa sạch vết thương, Vân Diệp dùng dao cắt thịt thối xung quanh, cắm một cái ống lau sậy vào vết thương làm dẫn mủ và dịch ra ngoài. Vân Diệp không tiêm, muối sinh lý mà y làm ra không thuần, chỉ có thể dùng rửa vết thương, không thể bổ xung vào máu, đành bảo Trình Xử Mặc cứ một canh giờ đút cho Trình Đông ít nước muối, lại lấy thuốc kháng sinh cho hắn uống, cái gì làm được đã làm xong, còn lại phải trông vào hắn.

Quân tâm tan rã, đại quân chỉ có bi ai, Sải Thài chỉ biết tức giận, thám mã phái đi không chút tinh thần, thế này không được, hiện xung quanh toàn là Hồ tử, nếu chúng cũng học Sài Thiệu tập kích thì chẳng phải họa rồi sao?

Phụ binh trừ để lại vài người chiếu cố thương binh, số còn lại bị Vân Diệp phái đi cảnh giới. Sĩ khí thế này không thể ở chốn hoang dã quá lâu. Ngày mai phải lên đường vế Sóc Phương, chỉ có tường thành cao lớn yểm hộ, bọn họ mới có cơ hội liếm láp vết thương, từ từ khôi phục.

Lý Tích lúc này hẳn đang tung hoành trên thảo nguyên, năm đại quân sắp hợp vây, ngày tàn của Hiệt Lợi sắp tới. Vinh quang này không liên quan gì tới Sóc Phương, Vân Diệp tin từ giờ về sau Lý Tịnh sẽ không cho quân Sóc Phương nửa cơ hội lập công nào.

Chương 167: Vụ làm ăn lớn của Lão Hà

Trời còn chưa sáng Vân Diệp đã dậy, hôm qua thương lượng với Sài Thiệu rồi, ông ta cũng cho rằng không tiện ở lại lâu, quyết định mai toàn lực lên đường, về Sóc Phương sớm ngày nào yên tâm sớm ngày đó.

Rời động, gió lạnh buốt xương xua đi chút buồn ngủ cuối cùng, Sài Thiệu không có động để ngủ, đành chợp mắt trong lều, trời lạnh thế này có lều hay không cũng chẳng khác biệt là bao, hôm qua ông không cởi giáp ra, chỉ nằm bên đống lửa ngủ chốc lát, hiện giờ không ngừng ra lệnh, hi vọng binh sĩ bận rộn quên đi chuyện không vui.

Về nhà luôn hấp dẫn người ta, uống bát cháo nóng, toàn quân xuất động, Trình Xử Mặc đem thám báo đi trước, Sài Thiệu xua hơn vạn thớt chiến mã theo sau, chỉ có Vân Diệp đưa thương binh, kéo xe trượt đi ì ạch ở cuối, không còn cách nào, nếu đi quá nhanh, nửa số thương binh chưa tới được Sóc Phương đã xong đời.

Hà Thiệu như một con chuột béo từ đêm qua tới giờ không chịu yên thân, những binh sĩ tập kích Tương Thành liên tục ra vào lều của hắn, khi vào mặt mày ủ rũ, khi ra thì tươi cười hớn hở, không biết tên ngốc ấy có cách gì khiến binh sĩ thương tâm đó vui vẻ trở lại.

Hiện giờ hắn chạy khắp các xe trượt chở thương binh, thì thầm với người này, vỗ tay với người kia, hình như đạt thành giao dịch gì đó, mồm hắn cười toe toét, tinh thần các thương binh cũng tốt hơn nhiều, tới ngay cả Trình Đông cũng không buông tha, hắn khẽ thì thầm bên tai Trình Đông một câu, Trình Đông vừa mới khôi phục tri giác tức thì mắt mở lớn nói:" Nhà?" Sau đó mắt trắng dã ngủ mất.

Bắt lấy con chuột béo hỏi:

- Huynh làm gì? Trình Đông mới tỉnh lại, huynh nói với hắn cái gì khiến hắn kích động như thế, còn ngất xỉu?

- Huynh đệ, giờ ca ca là người làm ăn, đương nhiên bàn chuyện làm ăn rồi.

Lão Hà nói hết sức hiển nhiên:

- Huynh và bọn họ có gì mà để làm ăn? Bọn họ là đại đầu binh không xu dính túi, huynh đừng có bóc lột của bọn họ được không hả?

Những binh sĩ này gặp phải Lão Hà đúng là do kiếp trước tạo nghiệt quá nhiều. Trong mắt Lão Hà giờ chỉ có làm ăn, tất cả mọi thứ với hắn đều có giá, nếu giá hợp lý hắn không ngại đem bán mình như bán thịt.

- Huynh đệ cho rằng những huynh đệ này đều là quỷ nghèo à? Vậy thì sai rồi, lần này tập kích Tương Thành tuy không có quân công, nhưng thế nào cũng không có lỗi, cướp được nhiều như thế, đại tướng quân sẽ không thể nuốt một mình, chiến mã tốt nộp cho triều đình là nên làm, vậy ngựa thứ cấp mà Sóc Phương không dùng tới có nên đem thưởng cho binh sĩ không? Một người thì không được bao nhiêu, nhưng hai nghìn người thì không phải là ít, tìm đại tướng quân đem ban thưởng đổi thành chiến mã kém, rồi sau đó tìm ta đem chiến mã kém đó đổi thành nhà không phải là tốt à? Còn là nhà ở Trường An.

Lão Hà nói rất hùng hồn, nghe ra cũng có lý, nhưng đâu ra nhiều nhà thế cho hắn đổi?

- Nhà trong thành Trường An đương nhiên động lòng người, nhưng mà Lão Hà này, huynh sẽ không lừa bọn họ chứ? Nếu huynh lừa gạt, ta tin huynh không sống nổi mấy ngày đâu, bọn họ có ngàn cách băm huynh ra bã.

Vân Diệp chỉ hi vọng tên này đừng làm ăn tới mức tẩu hỏa nhập ma.

Lão Hà cười gian:

- Khửa khửa khửa, tim người ta làm bằng thịt mà, Lão Hà này không làm cái chuyện bất tín nhục tổ tông ấy đâu, nói là nhà trong thành Trường An là nhà trong thành Trường An. Huynh đệ không biết cách ao Khúc Giang không xa có phường Đôn Hóa, phường này chi có chưa tới mười hộ, không phải vì nơi đó nhỏ, mà vì không ai dám tới đó ở, nghe nói năm xưa trước khi bệ hạ đăng cơ ở đó có cuộc chém giết cực thảm. Để lại không dưới năm trăm thi thể, máu nhuộm đỏ cả đất, giờ tới đó xem vẫn còn vết máu. Nghe người sống ở đó kể tối còn nghe thấy tiếng quỷ khóc...

Vân Diệp tiếp lời:- Cho nên đất chỉ có một chữ "giá rẻ" phải không? Nói không chừng còn có căn nhà chỉ cần sửa qua là có thể vào ở chứ gì? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đừng nói càn, giá rẻ là hai chữ, không phải là một. Mấy trăm xe da của ca ca không có chỗ để, không ai muốn ở gần đống da thối đó, không chỗ chứa, đành phải đặt ở phường Đôn Hóa, ai ngờ tên địa chủ chết bằm không cho thuê, chỉ bán, xẻo ca ca như dể béo. Ca ca không có ở nhà, tẩu tử ngươi lại không có chủ ý, mấy trăm cái xe da không thể đặt bên đường, hết cách đánh cắn răng mua lấy đất, biết rõ là lỗ vốn nhưng cái hố đó vẫn phải nhảy xuống. Vùng đất máu đó người ta sợ, nhưng đám giết người này có sợ không? Ta hỏi bọn họ rồi, chẳng một ai bận tâm, đều nói mình thấy người chết nhiều hơn người sống, nhà ở như thế thích hợp với bọn họ. Huynh đệ thấy vụ làm ăn này thế nào?

Không còn gì để mà nói nữa, tên này kiếm được người mua nhà ma tốt nhất rồi, còn kiếm được hai nghìn người, ngay cả sống dở chết dở như Trình Đông cũng không bỏ qua, hiện giờ chỉ e có nửa số đất ở phường Đôn Hóa là của hắn, lấy ra một nửa bố trí quân tốt, còn lại tiếp tục bán lẻ, có người tới ở, giá đất tất nhiên tăng lên, tên này không tốn một đồng kiếm thêm hai nghìn thớt ngựa, ghen tị khiến Vân Diệp quyết định đòi hắn một miếng đất to.

Chưa đợi Vân Diệp lên tiếng Lão Hà đã lấy một tấm bản đồ trong lòng ra, chỉ mảnh đất gần ao Khúc Giang nhất, nói:

- Đây là tâm ý của ca ca, huynh đệ đừng từ chối...

Vân Diệp cứng lưỡi, chỉ đành chửi trong lòng:" Con mẹ nó chứ!"

Thế cũng tốt, binh sĩ không kiếm được chiến công, kiếm được nhà không phải là tệ, hay dở gì cũng an ủi bọn họ phần nào. Đợi tới khi Vân Diệp và các thương binh tới nơi cắm trại thì Sài Thiệu đứng trên sườn núi, thấy đoàn xe đi vào cửa mới xuống. Thấy Sài thiệu quan tâm tới thương binh như thế, mắt Lão Hà như phát ra ánh tiền, thừa hiểu hắn nghĩ gì, Sài Thiệu quan tâm tới binh sĩ, có nghĩa là sẽ thưởng không ít, mà thưởng không ít là Lão Hà kiếm đầy bát.

Sài Thiệu đi vòng quanh đám thương binh, vui mừng phát hiện bọn họ tinh thần dư dật, thậm chí một số còn nói cười, không biết Vân Diệp dùng cách gì khiến bọn họ vui vẻ như thế, tò mò hỏi nguyên nhân.

- Vân hầu, các thương binh trông có vẻ không tệ, không biết là vì sao?

- Nhà, có nhà rồi ai còn nhớ tới quân công nữa, đại soái không thấy bọn họ nhìn ngài chờ đợi à?Nhắc tới việc này Vân Diệp rất bực tức:

- Nhà, thế là sao? Nhà ở đâu ra, liên quan gì tới bổn soái?

- Có một tên thương nhân bất lương, hắn có mưu đồ với phần thưởng đại soái cấp cho binh sĩ, nói với thương binh chỉ cần có thưởng, sẽ đem đổi thành nhà, còn là nhà trong thành Trường An, cho nên họ có nhà liền quên quân công.

Sài Thiệu tức tới toàn thân run lên:

- Kẻ nào, là kẻ nào có gan chó to tới mức lừa quân tốt của lão phu, lão phu phải băm vằm nó.

Vân Diệp ngăn Sài Thiệu đang lên cơn lại:

- Đại soái chẳng lẽ không thưởng cho những binh sĩ theo ngài vào sinh ra tử này?

- Đương nhiên sẽ thưởng, lần này lão phu có lỗi với họ, nếu không trọng thưởng sao có thể bù đắp được áy náy trong lòng, nhưng tên thương cổ kia dám tới lừa gạt bọn họ, mưu đồ với mồ hôi xương máu của họ, lão phu phải ngũ mã phanh thây để răn đe kẻ khác.

Sài Thiệu sắp nổi điên rồi:

- Đại soái, tiểu tử cũng hi vọng có thể ngũ mã phanh thây hắn, nhưng hắn không lừa người, hắn và bọn họ giao dịch công bằng, chúng ta không có lý do.

Vân Diệp ghét hết tất cả những tên thông minh hơn mình, ngũ mã phân thây là ý kiến không tồi:

- Không lừa gạt à? Trong thành Trường An có nhà thật sao? Vậy giá không rẻ, tiền thưởng sao mua nổi.

Sài Thiệu không hiểu, ông không tin trên đời có kẻ làm ăn lỗ vốn:

- Đại soái chớ không tin, thật cả đấy, sĩ tốt mua nhà không có nhiều yêu cầu như chúng ta, bọn họ chỉ mong có chỗ đặt chân trong thành Trường An mà thôi, không cần rộng, chỉ cần cả nhà chui vào là đủ, một tiểu viện tử ba gian, ở mười mấy nhà cũng không thành vấn đề, đại soái con nghĩ hắn lừa gạt không?

Vân Diệp giải thích xong, Sài Thiệu cũng cứng lưỡi giống hệt y, sống mấy chục năm chưa bao giờ nghĩ một tiểu viện bán cho được mười mấy hộ, mà lại còn là huynh ăn chung một nồi, ở cùng nhau không thành vấn đề, tên nghĩ ra cách này đầu óc kiểu gì nhỉ?

- Bảo với tên thương cổ đó, để cho lão phu một nghìn phòng.

Chương 168: Lỗ lớn rồi

Sài Thiệu tìm Lão Hà hỏi tỉ mỉ chuyện nhà cửa, cho rằng Lão Hà kiếm quá nhiều, binh sĩ của mình quá thiệt thòi, nói đó toàn là nhà cũ, chẳng ở được mấy năm đã phải xây lại, trừ khi Lão Hà có phương án giải quyết, nếu không ông ta sẽ đem toàn bộ phần thưởng của binh sĩ đổi thành đao thương chất lượng cao.

Lão Hà khóc lóc đi tìm Vân Diệp nghĩ cách, hắn cần đao thương làm cái quái gì, hắn đâu định tạo phản, nhưng khế ước đã ký rồi, làm theo cách của Sài Thiệu thì hắn không kiếm nổi một xu, nói không chừng còn lỗ vốn, thời gian qua hắn làm ăn thuận buồm xuôi gió, làm sao chịu nổi tin dữ kinh động thua lỗ đó. Suy nghĩ đầu tiên của hắn là tìm Vân Diệp nghĩ cách. Nhìn Lão Hà khóc chảy nước mắt nước mũi, Vân Diệp chỉ biết thở dài, lấy từ trong lòng ra một tờ giấy đưa cho hắn.

Mặt Lão Hà thay đổi còn nhanh hơn Xuyên kịch, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là nghiêm nghị, tiếp ngay đó là thư thái, cuối cùng mừng rỡ, tới khi cái miệng há ra chiếm một phần ba bộ mặt, dường như vừa rồi khóc như cha chết không phải hắn mà là người khác.

Sài Thiệu rất hài lòng với phương án mới của Lão Hà, ông ta chuyên môn tăng gấp đôi phần thường, từ trong bản vẽ có thể nhìn ra Lão Hà sẽ phá toàn bộ nhà cũ, xây nhà mới, đều hai tầng, chỉ là nhà nối liền nhau, như thế sẽ bớt đi rất nhiều vật liệu, nhà cũng kiên cố đẹp đẽ.

Thực ra đây chính là nhà ống mà đời sau đã đào thải từ lâu, nó nổi tiếng với cách xây nhà diện tích nhỏ nhất lại ở được nhiều người nhất. Lão Hà phải xây lại nhà, nhưng lại tiết kiệm được thêm nhiều đất đai, Sài Thiệu không hiểu đạo lý đó, chỉ thấy binh sĩ của mình ở trong nhà mới, rộng rãi hơn nhiều.

*** Nhà ống là kiểu nhà có 1 hành lang nối liền nhiều phòng đơn, kiểu doanh trại.

Tinh thần tốt con người làm việc gì cũng vui vẻ, Sài Thiệu nói với các binh sĩ chuyện nhà ở, được tất cả võ tay reo mừng, với bọn họ mà nói có nhà ở Trường An là một kỳ tích, nghĩ xem rảnh rỗi tới Trường An một chuyến, không cần giống với các hương thân khác nghe trống dẹp đường là phải liều mạng chạy khỏi thành, chạy chậm là ăn roi. Giờ không còn thế nữa, chỉ cần tới phường Đôn Hóa là có thể an tâm nằm trong nhà của mình rồi.

Kiếm công tích cuối cùng chẳng phải để được thưởng sao? Là tiểu binh muốn dựa vào quân công mà ngoi lên thì quá khó, lần này đánh thắng, đại soái thưởng hậu chưa từng có. Là phủ binh, bọn họ đều là con cháu nông hộ dư dả gần Trường An, chỉ cần phục dịch để giảm bớt thuế má trong nhà là hoàn thành nhiệm vụ, các chuyện khác không liên quan tới họ, có nhà ở tại thành Trường An là sức hấp dẫn trí mạng với họ.

Tiếng vó ngựa trở về tựa hồ nhẹ nhàng hơn nhiều, quân sĩ đều mong đợi sớm về quân doanh phát thưởng, như thế mình sẽ có nhà ở Trường An, nghe nói còn là nhà hai tầng.

Hơn một vạn chiến mã tiến về Sóc Phương như nước lũ, khiến rất nhiều bộ tộc nhỏ chú ý, bọn họ chui ra từ những chỗ không ai ngờ, nhảy lên một con chiến mã rồi chạy mất, mặc dù có rất nhiều người mất mạng dưới cung cứng, nhưng cũng có rất nhiều người thành công.

Sĩ tốt quân Đường tức giận vô cùng, với bọn họ mà nói đó là một phần của ngôi nhà ở tại Trường An, hai ngày bị Hồ tử cướp đi hơn một trăm con ngựa, điều này không thể chấp nhận được, con mẹ các ngươi hôm nay cướp cửa sổ nhà ta, ngày mai cướp đại môn nhà ta, cứ cướp như thế thì lão tử còn lại cái gì?

Hổ tử bị bắt mới đầu chỉ chặt đầu, tiếp đó là chém ngang hông, về sau là ngũ mã phanh thây, thi thể bị chiến mã kéo du hành trên đất tuyết. Dọc đường Vân Diệp nhìn thấy không dưới bộ phận cơ thể của hơn mười người, phủ binh mở đường tùy tiện đá văng một cái đầu hoặc một cái đùi sang đường, trong mắt toàn sự căm ghét.

Trình Đông không còn sốt nữa, người cũng tỉnh táo lại, xem ra thuốc kháng sinh có hiệu quả cực tốt với người xưa, cơ thể bọn họ không nhờn thuốc, chỉ một liều lượng rất nhỏ cũng có tác dụng, một viên thuốc kháng sinh với người xưa mà nói cứu được cả một mạng, ví dụ như Trình Đông, hắn chỉ uống một viên mà thôi, hiệu quả kinh người.

Thuốc không còn nhiều nữa, Vân Diệp chọn thuốc sắp hết hạn cho hắn dùng, còn số thuốc hạn sử dụng hơn một năm phải cất kỹ.

Lại một cái đầu người rơi xuống đường, một phụ binh trẻ tuổi nhảy khỏi xe, hai chân kẹp lại, gắp cái đầu người lên, còn chưa rơi xuống đất tung chân đá vào cái đầu, hắn quên mất đây là mùa đông, đầu người đóng băng trên đường hơn một canh giờ có khác gì đá. Vân Diệp nhíu mày đợi tên phụ binh rú lên, quả nhiên tiếng kêu truyền tới, cực kỳ thê thảm, làm cả đám cười hô hố, nhắm mắt lại, Vân Diệp không muốn tưởng tượng trước kia trong cuộc sống của mình liên tục có đầu người xuất hiện trên đường là thế nào.

Tảng đá bên đường đè thứ gì đó, phụ binh tò mò tới xem, mấy ngày qua Cẩu Tử trầm mặc tức thì cúi gục xuống nôn thốc nôn tháo, Vân Diệp quay đầu đi, y không xem, sợ không ngủ nổi.

- Cái này gọi là ngưu ô quy, đóng bốn chân tay người lên cột gỗ, đè một tảng đá lên, mới đầu hắn có thể thở, sau một thời gian khí trong bụng ngày một ít, tảng đá đè hết khí ra rồi, người vẫn cần thở, mỗi lần thở phải dốc toàn lực, đây không phải là bị đá đè chết, mà la chết mệt, lục phủ ngũ tạng đều sẽ nôn hết ra khỏi miệng. Hầu gia, ngài không hay ở trong quân, lần trước ở Lũng Hữu công gia sợ ngài không quen, cho nên mấy chuyện này ngài không biết.

Trình Đông thấy Vân Diệp sắc mặt khó coi liền lên tiếng khai thông cho y, ai ngờ khai thông xong, sắc mặt Vân Diệp càng tệ.

Quân đội là cơ quan bạo lực, không phải là chỗ nhân từ mềm lòng, Vân Diệp rất rõ nhược điểm của mình, cho nên y tận lực tránh chiến trường, vì không muốn nhìn cảnh đầu người lông lốc, bất kể là đầu người Hán hay Hồ. Trên lịch sử phá thành còn đáng sợ hơn đồ thành, đồ thành còn có hạn chế thời gian, phá thành không hạn chế thời gian chém giết, không cần nghĩ, Tương Thành bị phá thành mà vào, trong vòng hai ngày, nơi đó đã thành tòa thành trống.

Đây giống như thói đời giết người, Hiệt Lợi giết người Hán ở Quan Trung, Sài Thiệu giết người Hồ ở thảo nguyên, chẳng có đạo lý gì hết, giết người như cắt cỏ, ngươi cắt của ta, ta cắt của ngươi. Chém giết chưa bao giờ dừng lại, một nghìn năm sau vẫn cứ tiếp tục, chẳng qua giết người càng hiệu suất hơn mà thôi, đợi tới khi bom nguyên tử xuất hiện cuối cùng cũng ngừng lại, không ai dám giết ai nữa, vì lúc đó giết người khác là bằng với tự sát.

Lịch sử giống như một đứa trẻ tham lam, nhân lúc thiếu quản giáo, mặc sức làm sằng là bậy, Hiệt Lợi sắp phải trả giá đắt vì hành vi của mình, triều Đường phải đợi mấy trăm năm sau mới trả cái giá càng đáng sợ hơn.

Lần đầu tiên thuyết số mệnh xuất hiện trong đầu Vân Diệp, hiện giờ tất cả sao mà giống đi một vòng tròn cực lớn, từ bắt đầu đi tới lúc khởi đầu, lặp đi lặp lại. Vân Diệp chỉ là một con kiến bên ngoài vòng tròn, một con kiến có thể nhìn rõ toàn bộ kiến trong vòng tròn, y biết con đường thẳng trong cái vòng tròn đó, nhưng không biết phải làm sao thay đổi được, chênh lệch lực lượng làm y tuyệt vọng, còn may y chưa bị vòng tròn đồng hóa, thời khắc cuối cùng bước vào vòng tròn y đã dừng bước.Vân Diệp mở mắt ra, trơ lỳ nhìn cái xác treo bên đường, cứ như đó không phải thi thể, mà là cái chuông gió, y phải rèn luyện cho trái tim mình trở nên cứng rắn, thế nhưng nỗ lực này của Vân Diệp tan vỡ khi nhìn thấy mục dương nữ kia.

Mục dương nữ dẫn đệ đệ của mình đứng ở bên đường, cổ vươn dài ra, nhìn thấy Vân Diệp tới không ngờ lại xấu hổ, đem một chuỗi đồ nhét cho Vân Diệp rồi xoay người chạy mất, làm Vân Diệp chẳng hiểu ra sao. Đệ đệ nàng hô lớn một tiếng tái ngoại với Vân Diệp cũng chạy mất, có điều mục dương nữ chạy được một đoạn thì quay lại lại, lục lọi trên người Vân Diệp hồi lâu, cuối cùng thấy ngọc bội của Vân Diệp, nắm vào tay hài lòng gật đầu chạy đi...

Toàn bộ quân Đường trố mắt ra nhìn nữ cường đạo đáng sợ nhất trên lịch sử, ngay đám thương binh đang rên hư hử cũng thò đầu ra nhìn, tới khi mục dương nữ chạy khuất sau núi cả đám mới cười phá lên, đám thương binh cười chảy cả nước mắt, một nửa do buồn cười, một nửa do đau đớn.

Vân Diệp nhìn đồ trong tay, là chuỗi xương dê, khớp xương được mài nhẵn thín, có cảm giác tang thương.

- Hầu gia, nữ tử đó thích ngài, tặng cát lạp hãn cho ngài rồi, ý tứ là nàng rất hi vọng ngài tới nhà nàng cầu thân, nàng sẽ đợi ngài mãi mãi, hầu gia, ngài không định lấy một mục dương nữ chứ? Đệ đệ nàng nói, nếu ngài không tới, nó sẽ giết ngài.

Trình Đông giải thích xong lập tức cười rũ ra, bụng hắn bị thương, trận cười này làm hắn đau đớn vô cùng.

Lỗ lớn rồi, ngọc bội trên người là do nãi nãi chọn trần lần ngàn lượt đeo cho Vân Diệp, giá nhất định không nhỏ, đặc biệt bên trên còn có dấu hiệu của Vân gia, giá không dưới trăm quan, nhớ tới ngọc bội, lại nhìn nắm xương trong tay, Vân Diệp cất vào lòng, lẩm bẩm:

- Lỗ rồi, lỗ lớn rồi.

Thời tiết trên thảo nguyên biến hóa vô thường, vừa rồi còn chỉ là tuyết nhỏ, chớp mắt cái thành tuyết đổ như lông ngan, tầm nhìn chưa tới mười mét, Vân Diệp không thấy đường đâu nữa, đây đâu phải là thảo nguyên mà là cực bắc, từ bản đồ tìm thấy phương hướng Sóc Phương, chỉ có thể chậm rãi đi về phía trước, không thể dừng, nếu không trong trận tuyết lớn thế này, nó sẽ dập tắt mọi sự sống, chầm chậm đi về phía trước, đi cực kỳ cẩn thận.

Phía trước đột nhiên truyền tới tiếng hát, là giọng hát thiếu nữ, Vân Diệp hạ lệnh đi theo tiếng hát đó, toàn quân cảnh giác, đao rời vỏ, cung lên giây, nếu như là bẫy của kẻ địch cũng có chuẩn bị sẵn, tất cả phải đợi tuyết ngừng mới rõ.

Tiếng hát khi ẩn khi hiện, nhưng không lúc nào ngừng lại, mọi người đi theo tiếng hát, hai canh giờ sau, tuyết ngừng rơi, nhưng không nhìn thấy người hát.

Từ xa có thể nhìn thấy tòa thành đứng sừng sững, còn có kỵ binh đang chạy ra, tuyết ngăn cản vó ngựa, bọn họ bỏ ngựa chạy tới, là Trình Xử Mực.
Vân Diệp không nhìn thấy người hát, chỉ nghe thấy tiếng gọi thê lương từ xa.

- Nàng nói, sẽ không gặp lại ngài nữa.

Trình Đông phiên dịch:

Chuyện trên đời này vốn rất đơn giản, chỉ là chúng ta tự làm nó phức tạp hóa mà thôi. Một người yêu một người không có thứ gì là khoảng cách ở giữa, giống như mục dương nữ yêu Vân Diệp vậy, trong đầu óc đơn giản của nàng không có thân phận, không có chủng tộc, tướng mạo gì cả, nàng thích ở cùng Vân Diệp, thích ngửi mùi trên người y, cảm thấy rất thoải mái. Cho nên nàng chuyên môn rửa mặt, còn gội đầu, a mụ nói nam tử Hán gia thích nữ tử sạch sẽ.

Nàng không thích rửa mặt, cũng không thích gội đầu, vì lạnh lắm, gió thổi qua một cái da sẽ nứt ra, đau vô cùng. Nhưng nàng cực kỳ thích ở cùng với nam tử Hán gia có mùi dễ ngửi đó, cắn răng dùng nước tuyết tan gội đầu, a mụ búi tóc cho nàng, nàng cũng hoa hái từ núi xa ở mùa hè nghiền thành bột, xoa lên mặt một ít, lại quệt một ít lên môi, nhìn nước trong nồi, nữ tử trong nước rất xinh đẹp, a mụ cũng nói xinh đẹp, là nữ tử xinh đẹp nhất mà a mụ từng thấy.

Nàng đầy tự tin đợi ở bên đường, sắp có tuyết lớn rồi, bọn họ nhất định sẽ trở về, nếu không sẽ chết, nàng hơi lo..

Lại nhìn thấy y rồi, y ngồi trên một cái xe không có bánh, dịu dàng nhìn mình cười, thật là ngốc, nhìn thấy cô nương xinh đẹp mà không biết bắt chuyện, cứ ngồi đó mà cười, nam tử Hán gia đều ngốc như vậy à?

Còn may mình không ngốc, cát lạp hãn do mình tích góp từ nhỏ, mỗi khi ăn một con dê đều giữ lại một cái cát lạp hãn, giờ có thể đeo lên cổ rồi, tặng cát lạp hãn cho sẽ biết có cô nương xinh đẹp thích y.

Vì sao không giống như a mụ nói? Vì sao y không đuổi theo, không đè mình lên mặt đất? Y không thấy mình xinh đẹp sao?

Đồ mù, không nhìn thấy cái đẹp, cho y thêm một cơ hội nữa, lần này chạy chậm thôi. Y không cường tráng, có thể không đuổi kịp...

Mục dương nữ khóc thương tâm, nàng dắt một con ngựa về, nàng rất tủi thân, một người Hán cao lớn đưa ngựa cho nàng, nói là người yêu nàng cho nàng, trên ngựa có rất nhiều thứ, nói là lễ đáp tạ của người yêu nàng. Thì ra y có thê tử rồi, thê tử của y có đẹp bằng mình không? Mục dương nữ lấy từ trong lòng ra một cục đá màu trắng cực đẹp, áp nó lên mặt, quay đầu lại nhìn thảo nguyên trắng phau phau.

Chuyến xuất hành này Vân Diệp cố gắng không nghĩ tới chiến trường thảm liệt, thậm chí né tránh chiến trường, không một người bình thưởng nào thích cảnh máu me đầm đìa, thây chấ ngổn ngang, trừ khi cỏ tâm lý biến dạng cực điểm mới như thế.

Có thể không nhìn thì không nhìn, tâm linh yếu ớt của mình tốt nhất cả đời cũng đừng thấy cảnh đó.

Quay về Sóc Phương, Tôn Tư Mạc suốt ngày mặt nặng mày nhẹ với Vân Diệp, không nói chuyện, cũng không thèm để ý tới y. Sau khi Vân Diệp thề sau này không tới chỗ nguy hiểm nữa mới có chút chuyển biến tốt đẹp.

Sài Thiệu nhận được lời chỉ trích nghiêm khắc của Lý Tịnh, lệnh ông ta phải tử thủ Sóc Phương. Đây là một mệnh lệnh vô nghĩa, xung quanh Sóc Phương không còn kẻ địch nữa, kẻ địch gần nhất vừa mới bị Sài Thiệu giết sạch. Thổ Cốc Hồn? Thiết Lặc? Nực cười! Đại Đường không đi tìm họ gây phiền phức là phải cười trộm rồi, còn dám đập ruồi trên mép hổ à?

Chỉ là trách mắng, Lý Tịnh không có quyền xử lý Sài Thiệu, bất kể về tư lịch hay là quan chức thì Lý Tịnh đều không có tư cách, Sài Thiệu tựa hồ đã nghĩ thông rồi, không yêu cầu xuất binh nữa, chỉ thưởng lớn cho binh sĩ theo mình xuất chinh.

Tài vật đổ hết vào túi Hà Thiệu, cái mặt tròn của tên béo chỉ nhìn thấy cái miệng cười toe toét, cao hứng tới mức làm người ta phát ghét.

Ngưu Tiến Đạt phải xuất chinh rồi, mang theo hai vạn tướng sĩ của ông ta tới Âm Sơn, đó là chiến trường Lý Tịnh sắp đặt, cũng là nơi đi về cuối cùng của Hiệt Lợi. Lão Ngưu không đợi Vân Diệp về đã đi, ông ta mang theo tất cả xe trượt tuyết, hai vạn phủ binh Đại Đường tới chiến trường mới.

Có lẽ hành vi của Vân Diệp đã chọc giận Lý Tịnh, y và Trình Xử Mặc phải tới Tí Khẩu báo cáo với ông ta, giữ Tôn Tư Mạc lại Sóc Phương.

Nhìn bên ngoài tuyết bay tán loạn, lòng Vân Diệp u ám như bầu rời, y biết lịch sử, biết sau chiến dịch thảo nguyên, đó là chiến dịch cuối cùng của Sài Thiệu, ông ta sẽ chuyển sang văn chức, không còn cơ hội lãnh binh nữa. Vân Diệp là một nhân tố bất ổn định, cần phải điều đi.

Chương 169: Quân lệnh như sơn

Sài Thiệu nướng một con dê, đích thân nướng, gọi Vân Diệp và Trình Xử Mặc tới tiễn chân họ, thịt dê chẳng ngon, trừ muối ra không có vị gì cả, có điều không khí rất tốt, Sài Thiệu còn hát, làm một bài thơ. Trình Xử Mặc múa một bộ kiếm pháp.

Đột nhiên Vân Diệp nhớ tới một chuyện, đó là Bình Dương công chúa Lý Tú Ninh rốt cuộc là chết do bệnh hay trên chiến trường, vì sao nàng được dùng nghi lễ tướng quân an táng, mà không phải an táng theo nghi lễ công chúa, hẳn Sài Thiệu phải biết.

Chắc chắn không ai đọc Đại Đường Song Long Truyện lại có thể quên được cô công chúa xinh đẹp cá tính này, đó là mối tình đầu của Khấu Trọng, ai có thể nghĩ nàng lại ra đi khi còn trẻ như thế, chỉ mới hai mấy tuổi, không được gặp nàng là nuối tiếc lớn của Vân Diệp.

- Trong số nữ tử Đại Đường, vãn bối khâm phục nhất là Bình Dương công chúa điện hạ, chỉ là không có duyên được gặp, thật là nuối tiếc.

Vân Diệp mời rượu Sài Thiệu, cố ý nhắc tới nàng:

Sài Thiệu dừng chén:

- Nếu như nội tử chưa mất nhất định sẽ hoan nghênh hầu gia và Xử Mặc tới nhà chơi với đám Lệnh Vũ, đáng tiếc nàng mất quá trẻ, làm lão phu đau lòng.

- Đáng tiếc vãn bối xuất thế quá muộn, nếu không nhất định không thể để một kỳ nữ như thế rời trần thế quá sớm, khi nghe thái tử nói về công chúa, lòng tiếc nuối vô cùng.

Mắt Sài Thiệu đỏ hồng, giọng khàn đi:

- Các ngươi nghĩ lão phu tự ý xuất binh là vì sao, đó là vì đám cẩu tặc Đột Quyết, nhân lúc Bình Dương không phòng bị hại chết nàng, Hiệt Lợi chính là tên đầu sỏ, có cơ hội tập kích hắn, sao lão phu chịu bỏ qua, không chém chết được tên cẩu tặc đó, lòng lão phu sao yên được, để Bình Dương được nhắm mắt lão phu bất chấp tất cả, tiếc là trận chiến Tương Thành để Hiệt Lợi bỏ trốn, đó là nuối tiếc muôn đời của lão phu.

Giờ hiểu rồi, chẳng trách là nhà quân sự mà Sài Thiệu lại thà phạm vào đại kỵ tự ý xuất binh cũng phải giết chết cho được Hiệt Lợi, té ra căn nguyên là ở đó, y vốn có cái nhìn không hay về Sài Thiệu giờ đã xua tan hết, nếu như chuyện này xảy ra với mình, mình còn tàn nhẫn hơn Sài Thiệu.

Chẳng trách Lão Ngưu cẩn trọng vững vàng lại không can ngăn, còn một lòng ủng hộ, là bằng hữu lâu năm, biết ngăn cản cũng vô ích, so với để ông ta mạo hiểm, chẳng bằng định ra một phương án khả thi. Lão Ngưu là nhân tuyển làm bằng hữu tốt nhất, thà cùng bị phạt chứ không bo bo giữ mình, lần sau phải đối xử với ông già này tốt một chút.

Chẳng trách Lý Tịnh không dám dùng Sài Thiệu, sợ ông ta bị thù hận làm mê muội, liên lụy toàn bộ cuộc chiến, lần này mình tự ý xuất thành, trong mắt các đại lão cái mũ ngu xuẩn xốc nổi bị đội chắc rồi. Giờ còn phải chạy thêm nghìn dặm ở thảo nguyên nữa, cái mầm họa Trình Xử Mặc đó, quay về sẽ tính sổ với hắn.

…….

- Tôn đạo trưởng thấy rồi đó, không phải là tiểu tử tự ý rời thành, mà là quân lệnh như sơn, không thể kháng lệnh, trên văn thư chẳng phải nói hi vọng đạo trưởng ở lại Sóc Phương đợi lập xuân mới về Trường An sao?
Nhìn Tôn Tư Mạc bận bịu, Vân Diệp sợ ông ta mắng mình, vội giải thích:

- Lần này là quân lệnh, lão đạo đương nhiên không có gì để nói, chúng ta cùng đi. Còn về văn thư, ta không phải là lính, Lý Tịnh không quản nổi.

Khí Vương Bát của Tôn Tư Mạc phát tác rồi, vội vàng sai Cẩu Tử giúp ông ta thu dọn, cùng đi là tốt nhất.

Tôn Tư Mạc đã đành, không ngờ Hứa Kính Tông cũng chiếm cứ hai cái xe trượt, trải da dê dày bên trên, còn làm cái mái che, hoàn toàn là vẻ du hành.

- Lão Hứa, ngươi làm gì thế, sức khỏe chưa phục hồi, từ đây tới Tí Khẩu đường xá xa xôi, ngươi không chịu nổi đâu, cứ ở lại Sóc Phương, lập xuân hẵng về.

Hứa Kính Tông hiện giờ trông qua không có uy hiếp gì, Vân Diệp chẳng ngại chung sống hòa bình với hắn.

- Vân hầu nhìn nhầm Hứa Kính Tông này rồi, phải biết rằng năm xưa tại hạ cũng kim qua thiết mã bôn ba vạn dặm, hầu gia có thể tới Tí Khẩu, vì sao ta không thể? Lần trước đi Tương Thành, nếu chẳng phải cơ thể không chịu nổi, hầu gia cho rằng ta sẽ ở lại Sóc Phương à? Ta là phụ quan của hầu gia, tất nhiên hầu gia đi đâu, ta theo đó, đây là chức trách.

Thằng khốn này nói chức trách với ta? Hắn có ý thức này từ lúc nào?

Nhìn thấy hắn và lão phó hào hứng chuẩn bị xe trượt, chọn ngựa, Vân Diệp không tiện nói gì nữa, thôi kệ xác hắn.
Hà Thiệu không ngờ chiếm cứ sáu mấy cái xe, bận rộn chỉ huy phụ binh đem các loại vật tư chất lên trên, Vân Diệp nhìn thấy mấy cái xe chở tiền.

- Huynh mang tiền tới Tí Khẩu làm cái gì? Chúng ta đi tới quân doanh, không phải là đi làm thương nhân, dọc đường có Hổ tử, có thổ phỉ, có mã tặc, lại không dễ đi, bị cướp thì sao? Tích góp được chút gia sản không dễ dàng, huynh muốn tặng cho Hồ tử à?

Lão Hà nhát gan, dọa một chút có khi có tác dụng.

- Huynh đệ đừng nói đùa, có mã tặc, thổ phỉ nhà ai dám cướp của quân đội? Có bọn họ hộ tống, bớt được tiền tiêu cục, huynh đệ phải biết rằng, ngươi đi tới đâu, chỗ đó có làm ăn lớn, ca ca phải theo, làm một vụ giống ở Sóc Phương, về Trường An có thể ăn với ngủ rồi.

Có lợn mới chỉ biết ăn với ngủ, Vân Diệp thấy mình hại Lão Hà rồi, một tên hoàn khố háo sắc, bây giờ không những biết cần kiệm trị gia, còn hiểu khai thác thương lộ, đến mạng cũng chẳng cần. Hiện giờ Lão Hà và tên béo bỉ ổi ở Trường An như hai người khác hẳn, không còn là tên vô lại có thể vì bằng hữu mà đập vỡ đầu nữa, nghiêm nhiên có phong phạm của cự thương.

Lão Công Thâu đưa cả nhà theo thương đội của Lão Hà cùng về Trường An rồi, ông ta không ở nổi trên hoang nguyên thêm một ngày nào nữa, hỏi Vân Diệp có muốn đưa thư không rồi vội vã rời đi, hành lý rất đơn giản.

Vân Diệp nói không cần mang hành lý, dù sao tới thư viện hành lý của ông sẽ vứt đi thôi, toàn thứ rách rưới mất cả mặt, cả nhà chỉ có bốn năm chục người, lấy của Lão Hà một xe tiền đưa cho Lão Công Thâu, nói là phí an gia cho bọn họ, làm cả nhà bọn họ trố mắt. Vân Diệp đắc ý lắm, thế nào gọi là quý tộc, đó là thuận tay có thể ném ra một xe tiền, với Công Thâu gia, Vân Diệp chỉ có thể nói bằng một từ:" Hào phóng!"

Chỉ có Công Thâu Giáp ở lại, vũ khí của vị lão huynh này là đảm bảo chắc chắn cho chuyến đi, thứ giữ mạng cần người biết dùng.

Đem vũ khí giao cho hộ vệ của Vân gia, Công Thâu Giáp liền nhàn hạ, ông ta và Vân Diệp cùng tới Tí Khẩu, đợi đánh trận xong cùng về Trường An. Sài Thiệu nhìn thấy xe nỏ và nỏ tay, ngẩn ra một chút rồi cười tự trào, vẫy tay tạm biệt Vân Diệp.

Lại lần nữa lên đại hảo nguyên, dấu vết xe trượt mấy ngày trước đã bị tuyết lớn che phủ, tuyết dày nửa xích, làm đi rất gian nan, lần này Sài Thiệu sai người Hồ có kinh nghiệm dẫn đường cho Vân Diệp, bọn họ là hán tử sinh ra lớn lên trên thảo nguyên, chẳng hiểu sao lại vào phủ binh, trông có vẻ chức không nhỏ.

Bọn họ rất thích khăn đen chùm mặt, có được nó là vứt ngay tấm da đi.

Hơn hai trăm phụ binh Vân Diệp huấn luyện lần này đều đi theo, Sài Thiệu cũng không giữ, nhưng đội ngũ hộ tống giảm tới còn năm mươi người, ông ta cho rằng có phụ binh thật ra cũng đủ rồi. Vân Diệp không nghĩ thế, y chỉ mong có một vạn quân hộ tống, thế mới an toàn.

Đội xe đi được ba ngày rời khỏi vòng cảnh giới của Sóc Phương, sau khi chọn một hẻm núi ngược gió để cắm trại, Vân Diệp gọi toàn bộ nhân vật có vai vế trong đội xe tới, ngồi trong cái lều lớn họp, đợi mọi người ngồi cả rồi, Vân Diệp lấy quân lệnh trong lòng ra, nói:

- Lần này thủ lệnh Lý soái điều chúng ta tới đại doanh trung quân là giả.

Chương 170: Người Đại Thực

Trình Xử Mặc vẫn cứ uể oải ngồi im đó, Tôn Tư Mạc thì mặt vô cảm như vong ngã rồi, chỉ có Hứa Kính Tông sắc mặt đại biến, lấy văn thư xem thật kỹ, hồi lâu sau mới nói:

- Hầu gia, văn thư này không phải giả, nét chữ và quan ấn đều không có vấn đề, nếu có vấn đề Sài đại tổng quản không thể không nhìn ra.

Là một văn nhân thì Hứa Kính Tông chắc chắn rất hợp cách, hắn thấy chữ của Lý Tịnh, ngâm mình trong quan trường nhiều năm, bản lĩnh phân biệt con dấu cực kỳ tinh thông, hắn nói văn thư là thật thì không giả được. Chỉ tiếc rằng hán đánh giá quá thấp mạng lưới yêu ma quỷ quái trên thế giới này.

- Lão Hứa, ngươi không nói sai, chữ đúng là từ tay Lý Tịnh, con dấu cũng của Lý Tịnh, chỉ có điều có người đem lệnh cho ta về kinh biến thành lệnh ta tới trung quân mà thôi.

Vân Diệp lần đầu tiên sắc mặt nghiêm túc:

Hứa Kính Tôn lại cầm văn thư lên xem thật kỹ, rất lâu mới hoang mang ngẩng đầu lên, có vẻ hắn không nhìn ra. Vân Diệp lấy từ trong lòng ra một cái kính lúp dùng đá thủy tinh chế thành đưa cho hắn, bảo hắn xem lần nữa.

Hứa Kính Tông cầm kính lúp, chả hiểu nó là gì, sau khi mắt vô tình liếc qua mới giật mình, đặt cái kính trước mắt, con mắt to tướng xuất hiện trước mặt mọi người, khiến mọi người cười rộ cả lều.

Hứa Kính Tông hơi xấu hổ, thấy mình như một tên nhà quê, sau khi làm rõ cách dùng kính lúp, liền đặt kính lúp lên văn thư xem kỹ. Hiện giờ hắn nhìn rõ bên trên tờ giấy có chỗ ghép, hít một hơi nói:

- Hầu gia, văn thư này quả nhiên là giả, có thể ngụy tạo văn thư thế này thực là khéo léo vô cùng.

Nói xong trả văn thư cho Vân Diệp, còn kính lúp rất tự nhiên cho vào người.

Tôn Tư Mặc tức giận cướp lại kính lúp, cẩn thận cho vào một cái hộp gỗ lót lụa, sau đó mới cất vào trong lòng. Hứa Kính Tông sờ mũi, có hơi xấu hổ, lần đầu tiên không xin mà lấy bị người ta tóm tại trận, có hơi mất mặt.

- Lão Hứa, đợi về kinh thành ta tặng ngươi một cái, món bảo bối này là của Tôn đạo trưởng, ta phải năn nỉ nửa ngày mới được mượn dùng một lúc.

Hiện giờ Vân Diệp đã nghĩ thông rồi, trong thư viện không thể chỉ có quân tử đạo đức, cũng cần có vải kẻ xấu bụng như Hứa Kính Tông. Chỉ là tuyển loại người này phải có một tiền đề, đó là có sự thừa nhận mạnh mẽ về thư viện, nếu không có tiền đề này, tùy tiện tuyển vào chỉ có gây họa.

Nghe Vân Diệp nói thế sắc mặt Hứa Kính Tông đỡ hơn nhiều, trên đời này không có mấy người có thể làm mặt nặng mày nhẹ với Tôn Tư Mạc, bị ông ta xỉ nhục cũng không thể nói là mất mặt.

- Hầu gia nếu như đã sớm phát hiện ra văn thư là giả, vì sao còn muốn mạo hiểm xuất hành, thất sách quá.- Thực ra phát hiện ra văn thư bất thường không phải là ta, mà là Tôn đạo trưởng, ta chỉ tò mò, Lý đại tổng quản không hành hạ ta như vậy, dù ta phạm lỗi, ông ta cùng lắm cũng chỉ bắt ta về Trường An, không thể có lý nào bảo ta mạo hiểm bôn ba nghìn dặm như vậy. Nếu ta mà có bề gì, ông ta chưa gánh nổi trách nhiệm. Cho nên mới lấy văn thư ra trao đổi với Tôn đạo trưởng, không ngờ Tôn đạo trưởng ngửi ra trên văn thư có mùi thuốc, dùng kính lúp để nhìn thì rõ mọi việc. Nói tới đây tiểu tử phải cảm tạ ơn cứu mạng của đạo trưởng, nếu không chúng ta tới Quỷ Môn quan cũng không biết phát sinh chuyện gì.

Vân Diệp nói xong chắp tay với Tôn Tư Mạc:

- Hừ, lão đạo sớm muốn ngươi giấu nghề, ngoan ngoãn ở lại thư viện đừng có khoe khoang, có lần nào ngươi nghe không? Lần này bị người ta hại cũng tốt, cho nhớ.

Khuôn mặt bình thản của Tôn Tư Mạc cuối cùng cũng có nét giận dữ, trông sinh động hơn nhiều:

- Ta tìm Sài tổng quản, kiểm tra văn thư ông ta nhận được, không có vấn đề gì, xem ra lần này có người nhắm vào ta, Công Thâu tiên sinh từ thủ pháp làm giả nhận ra bóng dáng của môn phái ẩn thế, đám người không biết sống chết đó còn vọng tưởng trường sinh, đúng là chết không chịu sửa đổi.

Vân Diệp rất khinh thường đám hèn nhát không dám đối diện với cái chết, tu tiên à? Nực cười.

- Sài tổng quản có an bài phục kích không? Lực lượng của chúng ta mỏng quá.

Hứa Kính Tông bắt đầu lo lắng cho tình cảnh của mình:
- Sau lưng chúng ta ba mươi dặm có năm trăm tinh kỵ, chỉ cần chúng ta phát tín hiệu, cầm cự nửa canh giờ là bọn họ tới, lão tử không tin môn phái ẩn thế kia có thể thịt sạch đội ngũ của chúng ta trong nửa canh giờ.

Trình Xử Mặc giơ nắm đấm, nói chắc nịch:

- Bọn chúng dụ ta ra, đoán chừng không phải để giết ta, nếu không dù ở Sóc Phương hay Trường An đều có cơ hội, tốn công sức ở cái chốn băng thiên tuyết địa này, đại khái là có chuyện muốn nói với ta, lại không muốn để người đời biết sự tồn tại của chúng, cho nên mới giả thần giả quỷ lừa người. Chúng ta cứ vờ không biết, lấy bất biến ứng phó với vạn biến, xem xem bọn chúng có trò ma quỷ gì, ta cũng muốn biết kẻ nào có hứng thú lớn với ta như thế.

Họp xong Lão Trang và đầu tử hộ vệ của Lão Ngưu đi truyền đạt cho từng phụ binh, để bọn họ chuẩn bị tâm lý, Công Thâu Giáp thì lắp tên vào xe nỏ, chuẩn bị ba giây cung, sẵn sàng lên giây. Thấy tất cả chuẩn bị thỏa đáng rồi Vân Diêp về sơn động ngủ, phụ binh đào sơn động dọc theo núi, miễn cưỡng có thể ngủ được hai người.

Đêm đã rất khuya, cục đá nung nóng lạnh dần, trong động có hơi lạnh thấm vào, Trình Xử Mặc không ngủ, choàng da dê, nắm hoành đao, ngồi khoanh chân trên thảm, đèn dầu trong đông phát ra ánh sáng mờ mờ, khải giáp đen xì lấp lóe sắc lạnh khiếp người.

Cả đêm khẩn trương không có thu hoạch gì, không có ai tới quấy nhiễu, thậm chí sói hoang cũng không có một con. Dưới ánh mặt trời tờ mờ, đội xe lại sắp bắt đầu xuất phát, nếu như đã đóng kịch hội họp với Lý Tịnh thì phải làm cho giống, ngay cả bản thân cũng thấy giả thì làm sao lừa được người khác? Vân Diệp quyết định đi tìm Lý Tịnh, tới khi đó lấy văn thư giả ra dọa ông ta xem có kiếm chác được gì không, chỗ Hà Thiệu còn có cả đống tiền, hắn không định chuyển nó về Trường An, làm thế không kinh tế.

Trình Xử Mặc cả đêm không ngủ mà vẫn tinh khí dư dật, hắn không ngồi xe mà cưỡi ngựa, tay đeo một đôi găng tay da, xách mã sóc, không rời Vân Diệp, Hứa Kính Tông ngồi trong lều đọc sách, giọng hơi to, biết hắn khẩn trương, còn may chưa tới mức mất kiểm soát. Thiên cổ đại âm nhân rốt cuộc không phải hạng tầm thường, loại đại gian đại ác cũng là đại trí đại dũng, câu nói xưa này không lừa ta đâu.

Mặt trời còn chưa lên, đường chân trời vẫn mịt mù sương, phía trước đột nhiên xuất hiện một đội lạc đà, đội xe của Vân Diệp lập tức dừng lại, tất cả phụ binh lắp tên vào nỏ, lần này xuất hành Vân Diệp mang theo rất nhiều nỏ, cơ bản mỗi người hai cái, trong xung đột quy mô nhỏ không ai có thể đột phá mưa tên dày đặc đó.

Đội ngũ đối diện có người đi ra, ôm ngực thi lễ rồi nói lớn:

- Chúng tôi là con dân An Lạp, là thương nhân làm ăn trên đại thảo nguyên, tướng quân tôn quý, xin cho phép tại hạ hiến lễ vật của chúng tôi cho ngài, hi vọng tướng quân tôn quý đồng ý cho chúng tôi tiếp tục làm ăn trên mảnh đất mỹ lệ này.

Nói xong phía sau có người bê ra một cái mâm, bên trên chất đầy thứ đồ bạc tinh xảo.

Vân Diệp dừng chiến mã ngoài hai mươi mét, Trình Xử Mặc ở sát ngay bên cạnh y, toàn thân thiết giáp như ma thần giáng thế. Đội xe cũng nhanh chóng quây thành vòng tròn, nhìn bộ hạ của mình chuẩn bị xong, lại nhìn mặt trời ló nửa vầng hồng, Vân Diệp hỏi:

- Các ngươi là con dân An Lạp?

- Đúng thế tướng quân của ta, chúng tôi từ vùng đất xa xôi tới vùng đất An Lạp ( Allah) ban phúc, chính là vì muốn đem ý chỉ của An Lạp truyền khắp bốn phương, làm ăn chỉ là thuận tiện mà thôi, tướng quân tôn quý, đội lạc đà của ta có mỹ tửu ngon nhất, có xử nữ Ba Tư xinh đẹp nhất, đó là tấm lòng của chúng tôi với tướng quân tôn quý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau