ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Công Thâu Ban (1)

Một cái tát vang dội tìm đến mặt hắn, một nông phu trung niên ngoài 40 giận không thể nhịn, chỉ vào thanh niên nhân nói:

- Đây là đấu học vấn, không phải là so đấu khí lực, Công Thâu nhất mạch ta sao lại sinh ra thứ vô liêm sỉ như ngươi, tổ tiên một thân tuyệt học, danh dương thiên hạ, khiến quỷ thần khó lường, tuy nói để cái khóa này nhìn như vui đùa, thật ra rất có huyền cơ, trong tộc có người đại trí tuệ hao hết tâm tư mới mở rộng ổ khóa từ 6 trụ này đến 12 trụ, vị thiếu niên hầu gia kia chỉ dùng hai canh giờ đã mở khóa của chúng ta, đồng thời trên cơ sở này lại chế tạo ra khóa 15 trụ, kỳ tài có thể nói kinh thải tuyệt diễm, đương thế vô song, chúng ta phải nên kính trọng, sao lại có thể lừa mình dối người lấy búa đập vỡ, làm như vậy ngươi muốn làm mất hết thể diện của Công Thâu nhất tộc ta sao?

Con dâu nghe công công đang mắng trượng phu, vội vàng chạy vào, thấy mặt trượng phu đỏ bừng, mũi chảy máu, vội vã đặt con lên giữa bàn rồi đi lấy khăn ướt lau mặt cho hắn.

Khi Vân Diệp chế tạo khóa Lỗ Ban đã bỏ một thủ thuật, không dựa theo lệ thường chế tác, mà đem toàn bộ cơ quan đặt lên một thanh gỗ, chỉ cần rút thanh gỗ này ra, khóa Lỗ Ban sẽ tự nhiên rời rạc, lão nông dựa theo giải pháp thông thường muốn tìm kiếm con đường chính xác, đâu thể tìm được, giống như cây trâm trên đầu, chỉ cần rút trâm ra tóc sẽ rơi xuống, hậu thế nghiên cứu ra vô số cách giải, đây là một cách giải khá kinh điển, dùng để hù người là tốt nhất.

Con dâu nức nở giúp chồng lau máu mũi, ánh mắt mọi người cũng bị hấp dẫn, không ai phát hiện thằng nhóc một tuổi kia nằm lên bàn, miệng chảy nước dãi cắn cái khóa Lỗ Ban. Lão nông phát hiện vội vàng với tay lau nước bọt dính trên khóa, chỉ khẽ lau, liền phát hiện khóa Lỗ Ban trong tay lặng yên vỡ thành đống thanh gỗ.

Mọi người ngoài kinh ngạc liền cười ầm lên, lão nông cười kinh nhất, nếp nhăn trên mặt tỏa ra như hoa cúc, ôm đứa chắt hôn khắp mặt.

*****

Lão nông lồng hai tay trong tay áo, một mình ngồi trên cối xay nghĩ cái gì, dựa nghiêng người lên cối xay đá phía sau, nhìn càng có vẻ gầy yếu. Khách nhân trong nhà đã ra về hết, niềm vui của nông gia ngắn ngủi mà nhiệt liệt, có một bữa cơm phong phú coi như là cực lạc rồi. Ăm cơm xong, tự nhiên cũng ai về nhà nấy, chỉ để lại mấy phụ nhân chịu khó giúp chủ nhà dọn bát đũa, bọn họ tận lực tránh xa lão nông, quản chi nơi đó còn có một cái bát nằm trên mặt đất.

Cả nhà trốn trong phòng lén nhìn lão nông, suy đoán thiếu niên hầu gia kia tới cùng viết cái gì lên tờ giấy, vì sao lão gia tử xem xong liền thương tâm gần chết, một mình ngồi trên cối xay đã hai canh giờ, vì sao còn có nước mắt chảy xuống?

Lão gia tử kiên cường cả đời, không chỉ nói con cháu chưa từng thấy lão rơi lệ, kể cả huynh đệ cũng chưa từng thấy lão khóc, hôm nay, gia chủ cứng rắn như cục đá ngày xưa khóc như một đứa trẻ phải chịu hết oan ức.

Mấy ngày trước lão gia chủ nhận được một phong thơ, chính là lá thư này khiến lão dùng đến mật tuyến của gia tộc trước đây chưa bao giờ dùng tới, chỉ đem một hộp gỗ giao cho một vị hầu gia, sau đó mật thiết chú ý vị tới hành động của vị hầu gia này. Điều này đối với gia tộc mà nói là nguy hiểm, nhất là giao tiếp với quan phủ thì càng nguy hiểm, Công Thâu gia tộc đã ăn đủ vị đắng của quyền quý, hà tất lại tự tìm phiền toái, im lặng trốn trong nhà dạy con cháu không tốt sao?

Thang mây bại bởi tay Mặc Tử, câu cự (móc) bại bởi tay Cầm Hoạt Ly, Công Thâu gia tộc mỗi một lần thất bại đều có tộc nhân rơi đầu, cho nên sớm đã tuyệt tâm tư sĩ đồ đi lên, chỉ sống bí mật trong thế gian, tay nghề gia truyền đời đời tương truyền, mặc dù trong năm đại nghiệp đã gặp phải bất hạnh lớn, gia tộc tổn thất quá nửa nhân khẩu. Mấy năm nay không phải cũng tốt hơn rồi sao.

Tay lão nông nắm chặt tờ giấy của Vân Diệp viết, nội dung trên đó rất đơn giản, chỉ có tám chữ.

- Lại một tên ngốc muốn làm tảng đá.

Đây là câu trả lời của Vân Diệp, giọng điệu cực kỳ vô lễ.

Lão gia chủ thấy tám chữ này nội tâm lại dấy lên sóng to vạn trượng.

Đích thật là biến thành tảng đá, đích thật là biến thành tảng đá rồi, chỉ có tảng đá mới có thể vứt bỏ vợ con, chỉ có tảng đá mới có thể mắt thấy tộc nhân gặp nạn mà không nghe không để ý, chỉ có tảng đá mới có thể vào lúc gia tộc nguy hiểm nhất nói một câu, ta cầu trường sinh rồi bỏ đi, không nhìn thấy ấu tử đòi ăn, không nhìn thấy vợ già tóc trắng xoá, không để ý đến lời cầu xin của thê tử, mặt còn tươi cười, đá văng đứa con ôm lấy chân, lúc đi dứt khoát ra sao.

Trước đây không biết, tám chữ của Vân hầu đã triệt để giải đáp nghi hoặc 60 năm của lão phu, phụ thân, khi ngươi đi, đã là một tảng đá rồi chứ?

Lão nông lặng yên trở lại phòng, cười nói với người nhà đối diện:

- Không việc gì, ta chỉ là đã cởi ra khúc mắc, có hơi khó chịu mà thôi, các ngươi không cần lo lắng.

- Phụ thân, trên tờ giấy đó tới cùng viết cái gì?

Một nông phu bốn năm mươi tuổi hỏi lão.

Lão nông đưa tờ giấy trong tay cho con trai, bảo hắn tự xem.

Nhìn tám chữ đó, nông phu giận dữ.

- Phụ thân, cẩu quan kia dám coi rẻ Công Thâu gia tộc ta như thế, hài nhi sẽ đi lấy Đại Hoàng Nỗ bắn chết cẩu tặc này, tiêu cơn giận trong lòng.

Lão nông khoát tay bảo con trai đừng nóng, nhìn hai huynh đệ đồng bối của hắn:
- Lão tam lúc đó còn nhỏ, không nhớ được chuyện, đại ca ngươi cũng cho rằng những lời này là đang vũ nhục Công Thâu gia tộc ta?

Một lão nông càng già hơn ngồi cạnh chậu than, nhìn tờ giấy trên tay và nói với gia chủ:

- Nếu như dựa theo hành vi năm đó của thúc phụ, lời ấy không hư.

- Đại ca, gia phụ lúc trẻ tài trí hơn ta gấp trăm lần, nếu như thế gian thật có người thành tiên, gia phụ hẳn là người có khả năng nhất, Vân hầu nói tiên nhân đều sẽ trở thành tảng đá, chỉ nhìn hành vi của gia phụ, lời ấy không hư.

- Phụ thân, ngài không phải đã nói gia gia là bị bệnh mới qua đời sao?

- Giáp nhi, đây là một đoạn sỉ nhục của Công Thâu gia tộc, vi phụ không muốn cho con cháu hậu thế cũng xuất hiện chuyện như vậy, cho nên che giấu đoạn chuyện cũ này, hiện tại cũng đã đến lúc cho các ngươi biết rồi.

Lão nông ngồi cạnh chậu than, giảng thuật cho vãn bối cả nhà cha mình vì cầu lấy tiên đạo, trảm tình tuyệt nghĩa thế nào, cố sự không dài, nhưng khiến người nghe lạnh buốt từ khớp xương, lại phối hợp với lời tự thuật ngữ không thành tiếng của lão nông, cả nhà già trẻ thất thanh khóc rống.

- Trong nhà còn ai dám nói trường sinh, đuổi.

Đây là gia quy mới của Công Thâu gia tộc, cả nhà cùng hô to:

- Còn dám nói trường sinh, đuổi khỏi nhà.

Vân Diệp trốn ở trong phòng giống như kiến bò trên chảo nóng, lúc thì chạy ra ngoài viện tử nhìn bên ngoài, đáng tiếc, chỉ có con đường vắng vẻ và tuyết trắng đầy đất, thấy mặt trời sắp tây hạ nhưng vẫn không ai tới, rượu trong phòng đã hâm tám lần, đã sắp không còn vị rượu rồi.

Lão Trang không biết khách nhân ngày hôm nay là ai, chỉ biết là hầu gia rất coi trọng, không chỉ tự mình xuống bếp, còn lấy rượu tốt nhất trong nhà ra khoản đãi quý khách, cũng không biết thân phận của khách nhân cao quý đến mức nào, lần trước Sài Thiệu đại tổng quản tới nhà hầu gia cũng không tự mình xuống bếp, càng không nói đến hai bình rượu ngon kia, nghĩ không rõ trong thành Sóc Phương này còn có ai đáng để hầu gia để tâm như vậy.

Vân Diệp kết luận ngày hôm nay sẽ có khách nhân đăng môn, còn là loại cao nhân chân chính có tài hoa, nếu như đưa được vị cao nhân này về thư viện, Ngọc Sơn thư viện chắc chắn thực lực đại tăng, cho nên y đổi không còn lười nhác như ngày xưa, không chỉ tự mình xuống bếp, dùng rượu ngon, ngay cả mầm đậu trong phòng mình cũng không buông tha, y quyết ý để lại cho vị cao nhân kia ấn tượng tốt nhất.

Rặng mây đỏ nơi chân trời từ từ đổi màu đen, màn đêm cũng phủ xuống, Lão Trang cầm hai đèn lồng chiếu sáng bên cửa, hy vọng khách nhân thấy đèn lồng biết chủ nhân còn đang đợi khách.

Vân Diệp đặc ý rút đi thủ vệ ở cửa, chính là vì thuận tiện cho khách nhân đến, xem ra, tất cả việc này đều không công rồi.
Đang định phân phó Lão Trang tiêu diệt rượu và thức ăn trong phòng thì đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Trên bái thiếp viết rất rõ ràng, Công Thâu Mộc dẫn theo con Công Thâu Giáp đến bái hội, tim Vân Diệp muốn nhảy ra ngoài, vốn tưởng rằng chỉ là một con cá lớn, không nghĩ tới còn là một con cự kình, còn dẫn theo con cự kình con. Hậu nhân của Lỗ Ban, Vân Diệp quá rõ ràng phân lượng của những người này, họ từ lâu đã không phải là năng công xảo tượng gì, mà là một đám vật lý học gia cùng công trình sư tốt nhất, dù cho trả giá lớn thế nào cũng phải giữ người lại, thật sự không được thì bắt cóc, Vân Diệp quyết định chú ý.

Chỉnh nghiêm y quan, phân phó mọi người ra nghênh đón, hậu duệ của Lỗ Ban đáng để y dùng nghi thức của hầu tước.

Lão nông cũng không còn trong trang phục nông phu, lão mặc Hán phục màu nâu, có vẻ lão đầu chuộng mốt cổ, lão cố ý không mặc y sam cổ tròn, chân đi guốc gỗ, tóc lấy nhánh cây làm trâm, trung niên nhân phía sau cũng mặc Hán phục, hai mắt lơ đãng nhìn cái cách Vân gia ra nghênh đón, xem ra có vẻ thoả mãn.

Vân Diệp bận trang phục chính thức, chính là bộ thượng triều, đứng ở cửa, xa xa đã cười thi lễ:

- Công Thâu tiên sinh đại giá quang lâm, thật là rồng đến nhà tôm, kẻ hèn Vân Diệp có lễ.

- Ha ha ha, Vân hầu chính là bất thế kỳ tài, lão phu may mắn được gặp, cũng là may mắn ba đời.

Vốn dĩ Vân Diệp cứ cho rằng lão tặc cổ đại đều là tiếng cười trước lời nói, cho rằng là tiểu thuyết gia thêm vào, sau đó ở lâu tại Đường triều mới phát hiện đây là thực sự, các lão tặc nói chuyện mặc kệ có cười hay không, đều theo thường lệ thêm các loại từ ha ha, tỷ như Lý Uyên, tỷ như Lý Hiếu Cung, tỷ như Phòng Huyền Linh, nhân vật điển hình nhất chính là Trưởng Tôn Vô Kỵ, khuôn mặt của hắn hình như vĩnh viễn mang theo nụ cười, mập mạp rất chất phác, biểu hiện ra đối với mỗi người đều thân thiết như vậy. Về phần trong bụng có ân cần thăm hỏi phụ mẫu người ta hay không thì chỉ chính hắn biết. Gặp phải loại người nói ha ha trước này Vân Diệp luôn phải nơm nớp lo sợ, người trước mặt giống như con cáo già nghìn năm, nhiệm vụ đêm nay rất nặng, Vân Diệp thầm phát sầu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Lão tiên sinh nói đùa, giỏi cũng là gia sư, tiểu tử năm nay mới 16 tuổi, đâu dám nói đạt được hai chữ kỳ tài, ngài đây là muốn làm hư tiểu tử rồi đấy.

Lời này lão đầu bất luận thân phận hay là tuổi tác đều phải tiếp nhận, ai bảo tổ tông người ta là Lỗ Ban chứ?

- Ài, Vân hầu nói thế sai rồi, thiếu niên anh kiệt khiến người ước ao, còn trẻ đã làm tới hầu tước, khiến người ta thèm chết thôi, ha ha ha.

Lại là tiếng cười, lão nhân này từ khi vào cửa đến bây giờ không nói mục đích, không nói nội dung thực chất, toàn chỉ nói lời khách sáo, làm cho Vân Diệp nóng ruột, vẫn là mấy lão già ở thư viện tốt, không quản tốt xấu đều nói thẳng ra, chưa bao giờ nói những lời thừa này.

- Vị này nhất định là Giáp tiên sinh, vãn bối xin chào.

Vân Diệp thấy lão hồ ly không dễ khép miệng, muốn nhìn xem con hồ ly không lớn không nhỏ này có được cơ hội khép miệng hay không.

- Vân hầu đa lễ rồi, trước mặt gia phụ nào có đạo lý xưng ta tiên sinh.

Công Thâu Giáp cũng cười đáp lễ.

Có cửa, lão hồ ly xảo trá như cá trạch, tiểu hồ ly vừa rồi nhìn lén nghi trượng của Vân gia còn gật đầu, xem ra có cửa.

- Công Thâu tiên sinh tới vừa lúc, tiểu tử tự mình xuống bếp làm mấy món, chắc sẽ vừa lòng tiền bối.

- Đây là Vân hầu đã sớm ngờ tới lão phu sẽ đến, có chuẩn bị sẵn cơm rượu rồi, thịnh tình như vậy, lão phu sao dám không quấy rầy đây.

Cơm rượu đặt trong phòng khách của Vân Diệp, bộ đồ ăn là Vân Diệp cố ý mượn của Sài Thiệu, tại Trường An không thể nói tại Trường An không thể nói là tốt, tại Sóc Phương tuyệt đối là tồn tại cao nhất, chỉ tiếc không có thị nữ, dâng đồ ăn chỉ có thể là các lão gia cao lớn thô kệch.

- Đang ở quân doanh, có hơi đơn giản, xin lão tiên sinh thứ lỗi.

Nếu như tại Trường An, Vân Diệp tuyệt đối sẽ an bài bữa cơm này xa hoa vô cùng, chỉ tiếc tại Sóc Phương, đành phải chấp nhận. Lão Công Thâu không nói gì, mà nghiên cứu mấy cái ghế, còn ngồi thử lên, lại nhìn bàn, gật đầu, hình như khá thoả mãn.

- Vân hầu nói đùa, chén bát tinh xảo như vậy, lại phối hợp mỹ vị giai hào, sao nói đến đơn giản, huống chi trời đổ tuyết còn có rau xanh để ăn, càng khó có được, lão phu chỉ là giới sơn dã thôn phu được đãi ngộ này, thụ sủng nhược kinh mất, ha ha ha.

Lão tặc lại bắt đầu cười ha ha rồi, sợ từ lâu lão đã có y nghĩ muốn xuất thế, chỉ là tìm không được cơ hội thích hợp, lão là nhân tài loại hình kỹ thuật, tại quan trường không có khả năng phát triển quá lớn, nếu như không có người tiến cử, làm đến chết cũng chỉ là một công tượng, lão đã xác định nội tình của Vân Diệp, biết cùng mình là một loại người, cho nên mới lớn mật đăng môn, dù sao một gia tộc không có khả năng lánh đời quá lâu, bằng không đã sớm bị lịch sử lãng quên, cứ như vậy, bảo trì tính trường cửu của gia tộc sẽ không có ý nghĩa, lão biết, Vân Diệp cũng biết, chỉ là hai người ai cũng không nói ra chuyện này, giống như hai kẻ ngốc.

Chương 157: Công Thâu Ban (2)

Rượu thịt hết sức ngon miệng, Công Thâu Mộc chẳng có chút khách khí gì, một miếng thức ăn là lại một ngụm rượu, rượu chưa vào cổ thì đã lên tiếng khen:

- Cực phẩm nhân gian.

Rượu vừa vào bụng, tiếp đó cứ như có máu ở trong dạ dày chạy ngược lên mặt, nếp nhăn trên mặt tỏa ánh hồng. Ông ta chẳng để ý, lại gắp một miếng thức ăn cho vào mồm nhai thật kỹ, muốn ép hết mùi vị trong đó ra. Công Thâu Giáp câu nệ hơn, ăn từng miếng nhỏ một, thi thoảng lại nhìn phụ thân, tựa hồ trách phụ thân thất lễ.

Vân Diệp thì thoải mái, tay cầm bầu rượu, thấy chén của Lão Công Thâu trống là rót đầy, còn không ngừng giới thiệu với bọn họ, món này ngon, món này thích hợp với Lão Công Thâu, nên ăn nhiều hơn, y không ăn miếng nào, vừa rót rượu lại còn gắp thức ăn cho Tiểu Công Thâu, một số kỹ xảo trên bàn tiệc đời sau được y thể hiện tới mức tột cùng.

Sau khi nhổ ra một cái xương gà, Lão Công Thâu thở mạnh, nhìn Vân Diệp nói:

- Đây là bữa ăn ngon nhất trên đời của lão phu, đáng tiếc sau này không được ăn nữa, làm người ta tiếc nuối.

- Lão tiên sinh vì sao lại nói lời này, chỉ cần muốn ăn thì cứ tới tìm tiểu tử là được, Vân gia dù ngèo, nhưng rượu thịt thôi thì không phải chuyện khó.

- Vân hầu, lão phu nếu đã ăn uống rồi thì sẽ không để khổ tâm của ngài bị uổng phí, Công Thâu gia có thể làm gì ắt hầu gia biết rõ nhất, nếu chỉ có thể làm đầu tử công tượng thì xin hầu gia đừng mở miệng, Công Thâu gia ẩn mình nghìn năm không phải đi làm việc đó.

Lão Công Thâu nói ra trước, ông ta cũng có tự tin để đưa ra yêu cầu này, nghìn năm qua thanh danh Công Thâu gia vẫn không hề đi xuống, rất nhiều câu truyện đã thành truyền kỳ.

Vân Diệp cười nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Nếu như cần đầu tử công tượng thì vãn bối đâu cần động can qua lớn như thế, vãn bối có một mộng tưởng, hi vọng lão tiên sinh giúp biến thành hiện thực.

Lão Công Thâu không hiểu ý của Vân Diệp, im lặng chờ y giải thích.

Vân Diệp sai hộ vệ dọn bàn tiệc, pha một ấm trà lớn, rót trà cho hai cha con rồi mới lấy một tấm tranh từ gian trong ra, trải trước mặt hai cha con.

Mắt Công Thâu Mộc tức thì tròn xoe, kinh hãi tới sững sờ, Công Thâu Giáp cũng không phải ngoại lệ, hai người là chuyên gia trong xây dựng đồ gỗ, há chẳng hiểu cái lý trong đó, chỉ thấy trên bức tranh có một ngọn núi nhô lên chính giữa, trên là thư viện Ngọc Sơn, xung quanh ngọn núi là phòng xá chi chít, còn có mấy kiến trúc hùng vĩ dựng trước núi, sông Dương Hà thành sông nội địa, thác nước cũng thành cảnh trí của thư viện, bốn xung quanh có tường thành cao lớn bao vây, nhấp nhô trên núi như con rắn khổng lồ.

- Đây là một thành phố hay là thư viện? Làm gì có hoàng đế nào cho ngài xây thư viện như thế? Vân hầu, ngài điên rồi sao?

Sao ai nhìn bản vẽ này cũng có chung một phản ứng nhỉ? Nếu họ biết sau này có tham vọng khoan động ở dãy Himalya dẫn nước từ phương nam tới phương bắc, chẳng phải sẽ đập đầu mà chết? Nếu họ biết còn mộng tưởng làm nắp cho Hoàng Hà, còn chẳng phải thất khiếu chảy máu, đứt hơi mà chết?

- Gia tộc Công Thâu nghe nói là gia tộc có sức tưởng tượng nhất trên đời, vì sao nhìn thấy thư viện nho nhỏ lại bất ngờ như thế?

Vân Diệp nói rất hời hợt:

Lão Công Thâu khó khắn dời ánh mắt khỏi bức tranh, giọng khàn khàn:

- Trong giấc mộng táo bạo nhất của lão phu cũng không xuất hiện một tòa thành như thế, nó chẳng những cần một số tiền vô cùng khủng khiếp, còn cần công tượng tốt nhất, cần các loại vật nhiều không đếm xuể, càng cần rất nhiều lao lực, theo lão phu thấy, Đại Đường không có năng lực xây dựng tòa thành thư viện này, giấc mộng luôn lớn lao, nhưng Vân hầu, ngài không thể làm được trong những năm còn sống trên đời.

Vân Diệp lại lấy một bản vẽ nữa ra cho hai cha con họ xem.

- Kiến trúc trên bản vẽ này cần trưng dụng hai vạn lao công, hao phí không dưới mười vạn quan, dùng hai năm có hi vọng xây lên.

Lão Công Thâu cho rằng Vân Diệp đã bỏ ý tưởng điên rồ ở bản vẽ thứ nhất, đổi chủ ý xây một thư viện thực tế hơn.

- Công Thâu tiên sinh, công trình này đã bắt đầu xây dựng rồi, nó không tốn mười vạn quan như tiên sinh nghĩ, chỉ tốn chưa tới hai vạn quan, trong đó bao gồm mấy chục nhà ở kiểu mới bên sông Đông Dương, không tính thời gian tạc đá trước đó thì toàn bộ công trình chỉ tốn ba tháng, sức lao động năm nghìn, lúc này thời tiết ở Trường An hẳn rất ấm áp, cho nên công trình vẫn tiếp tục, trước khi tuyết ở Trường An rơi xuống, nhất định sẽ xây xong.

- Không thể nào, chỉ riêng gia công gỗ đã tốn ba tháng, lão phu nói hai năm còn là với tốc độ của Công Thâu gia, lão phu không tin trên đời có thợ giỏi như thế, đây không phải là tốc độ của con người đạt được, trừ khi có quỷ thần giúp đỡ.

Công Thâu Mộc nổi khùng, ông ta cho rằng Vân Diệp đang nói láo, lừa gạt ông ta, khởi đầu của tổ tiên ông ta là xây nhà, mỗi một quá trình ông ta đều biết rõ, thời gian cần thiết cũng hiều, ông ta không tin trên đời có chuyện hoang đường như thế, nhất là ở lĩnh vực mình sở trường, ông ta cảm thấy mình bị xỉ nhục.

- Ha ha ha, Công Thâu tiên sinh đừng giận, sự thực hơn hùng biện, hiện giờ tuyết lớn chặn đường, chúng ta không thể tới Trường An xác thực, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi tới mùa xuân năm sau, hai ta tới Trường An một chuyến chẳng phải rõ rồi à?

Vân Diệp rất khoái chí, làm con cháu Lỗ Ban nổi điên khiến y rất có cảm giác thành tựu.

Lão Công Thâu mắt đỏ lên, ông ta vẫn không tin trên đời này có chuyện kỳ quái như thế, nếu như đây là sự thực, một nghìn năm ẩn mình của Công Thâu gia sẽ thành trò cười.

- Ai nói tuyết lớn không thể tới Trường An, Công Thâu gia ta nếu như ngay cả chút khó khăn nhỏ này mà cũng không giải quyết nổi thì còn mặt mũi nào xưng là hậu nhân của Lỗ Ban? Lão phu sẽ tới Trường An ngay, xem tác phẩm quỷ thần của Vân hầu.
- Ồ, lão tiên sinh có kế hay gì?

Vân Diệp hứng thú ngay, vừa rồi y nói mấy lời thừa thãi tới chục lần rồi, trong tấu chương giải thích cho Lý Nhị, trong thư giải thích cho Lý Thừa Càn, về công trường giải thích cho Phòng Huyền Linh, nói tới đề tài này, y mất hết tinh thần, đột nhiên nghe nói có công cụ mới, lòng hiếu kỳ không khỏi nổi lên, hoàn toàn quên đây là thời cổ đại, thăm dò bí mật của người khác là tối kỵ.

- Che mắt thế gian chẳng qua chỉ là một tờ giấy, chọc thủng nó thì còn gì là thần kỳ nữa, đi trên tuyết không gì ngoài lục địa hành chu ( thuyền đi trên cạn), có gì khó đâu?

Công Thâu Mộc cuối cùng cũng nắm được quyền chủ động, tất nhiên là phải lên mặt một chút, để dùng thứ này kiếm của Vân Diệp một khoản lớn, có thứ này đại quân có thể tác chiến trong tuyết, thương cổ mùa đông không phải chỉ biết ngồi rảnh rỗi quanh bếp lò, nhìn các cơ hội phát tài trôi qua trước mắt. Đây là vốn gia tộc Công Thâu chuẩn bị để tiến thân, Lão Công Thâu nói với Vân Diệp là vì ông ta rất muốn thấy vẻ kinh ngạc của Vân Diệp:

- Lục địa hành chu à?

Đây là cái quái gì, thuyền nào có thể đi trên mặt đất cơ chứ? Thuyền đệm không khí? Nếu Công Thâu gia có thể làm thứ này, Vân Diệp sẵn lòng thờ cúng bọn họ như thần, chỉ là thứ có thể đi trên đất tuyết trừ ván trượt tuyết ra thì còn có cái gì nữa? Xe chó kéo? Lão tử đi đâu kiếm cho thích hợp kéo xe trượt?

- Lão phu và khuyển tử tới đây chính là ngồi thứ này, Vân hầu có thể xem qua.

Lão Công Thâu đắc ý lắm:

Vân Diệp mang theo thái độ cung kính tham quan thuyền đệm không khí ra bên ngoài, khi "xe" của Lão Công Thâu xuất hiện trước mắt Vân Diệp thì thiếu chút nữa y rút đao ra chém, không ngờ là xe trượt tuyết hay thấy ở vùng đông bắc, một con ngựa kéo một cái cái khung thấp, dưới có hai tấm gỗ có mài cực nhẵn, hai đầu vểnh lên cao, không khác gì ván trượt tuyết đời sau. Vân Diệp rất muốn chém mình một đao, thứ này có gì thần bí đâu, sao lại không nghĩ ra? Còn cần người cổ đại nhắc, mất mặt quá.

- Vật này quả nhiêu tinh diệu, chỉ dựa vào hai tấm gỗ có thể tung hoành trên mặt tuyết như ở đất bằng, quả là ý tưởng kỳ diệu, Vân Diệp bội phục.

Biết làm sao được, theo luật bản quyền ở đời sau, Công Thâu Mộc có toàn bộ quyền lợi về cái xe trượt tuyết này, Vân Diệp đành phải trả nhiều tiền cho cái thứ mình đã sớm biết từ lâu, hi vọng Lão Công Thâu đừng có tham quá mức, nếu không vì đại quân mùa đông có thể đột kích Tương Thành thuận lợi, giá lớn đến mấy Vân Diệp cũng phải trả.

- Vân hầu hôm nay ban cho nhà Công Thâu khóa mười lăm lỗ, cả nhà lão phu vô cùng cảm tạ, nhất là tờ giấy cởi bỏ tâm kết trong lòng lão phu mấy chục năm, cái lục địa chu này xin tặng cho Vân hầu, mong chớ chê.

Lão Công Thông rất thành tâm, Vân Diệp có thể nhận ra được, chỉ là nhờ vào một câu của mình mà có thể cởi bỏ tâm kết của ông ta à?

Lúc đó mình chỉ tính làm sao chọc giận đối thủ, hi vọng đối thủ tức giận tới cửa lý luận, ai ngờ khéo sao chuyện thành ra thế này.

- Vân hầu, chuyện Bạch Ngọc Kinh thực sự như lời ngài nói sao?

- Công Thâu tiên sinh, làm gì có ai thấy được thần tiên chứ? Cái tin đồn sai lệch đó từng khiến vãn bối chạy gãy cả chân, Dao Trì của Tây vương mẫu chỉ là cái ao nước, không có hoa cỏ, không có tiên đan ăn một hạt là trường sinh bất lão. Gia sư từng tới một nơi kỳ quái, khắp nơi là đá, ngay cả gia sư cũng thiếu chút nữa bị đồng hóa, may mắn thoát ra được, nhưng nguyên khí đại thương, gia sư gọi nó là Bạch Ngọc Kinh, còn không cho vãn bối nhắc tới nó nữa, càng không cho vãn bối đi vào con đường không có lối về ấy.

Vân Diệp tưởng Lão Công Thâu chưa chịu từ bỏ con đường trường sinh, đang định khuyên nhủ thì ông ta nói:

- Trong nhà đã lập quy củ, đó là kẻ dám nói tới trường sinh sẽ bị trục xuất khỏi cửa, không khoan thứ. Cho nên Vân hầu không cần khuyên, lão phu căm ghét ý muốn trường sinh, còn hơn cả Vân hầu, nhưng chuyện liên quan tới gia phụ, con không được trách cha, thôi không nói kỹ với Vân hầu thêm được.- Mỗi người đều có bí mật của mình, vãn bối cũng không phải người lắm chuyện, Công Thâu gia lập tộc quy này thực sự đáng mừng, Vân Diệp chúc mừng tiên sinh, chỉ là không biết vị cao tài nào của Công Thâu gia mở được khóa Lỗ Ban mười lăm lỗ, cho Vân Diệp bái kiến.

Vân Diệp vừa nói xong hai cha con kia ông bụng cười lớn.

Tiếng cười này làm Vân Diệp hồ đồ, không biết cái khóa đó có gì buồn cười, nó do mình cải tiến thêm, không phải người thường có thể mở được.

- Mở đại tác của Vân hầu, Công Thâu gia lão phu chỉ cần một chớp mắt.

Lão Công Thâu tựa hồ nói tới chuyện đắc ý nhát trong lòng:

- Cao nhân như thế Vân Diệp phải tự bái kiến.

- Không cần, lúc này e rằng nó ngủ rồi.

- Vậy tiên sinh ấy năm nay cao thọ thế nào?

- Năm này nó tròn một tuổi rồi.

- ……

Vân Diệp chưa bao giờ biết lão bà của Lỗ Ban họ Vân, thế nhưng đây lại là chuyện cực kỳ chính xác, khi Công Thâu Mộc và Vân Diệp tranh luận lợi nhuận tương lai, thuận miệng nói ông ta và Vân Diệp là người thân, người nhà không thể hại người nhà, đối với người ngay cả tổ tông mình cũng lôi ra thì Vân Diệp không có sức kháng cự nào.

Lão Công Thâu đã chuẩn bị phái người tới Trường An, xem thư viện Vân Diệp nói rốt cuộc xây thành thế nào, có điều đây là chuyện nhỏ, Công Thâu gia đã chuẩn bị xuất thế thì không để ý xem ba tháng có thể xây lên được khu kiến trúc lớn như thế không, chỉ theo kiêu ngạo của thế gia kiến trúc, muốn xác thực mà thôi.

Công Thâu Giáp cực kỳ khao khát với nghề lão sư cao quý, bàn tay cầm búa nhiều năm cuối cùng đã có thể cầm bút danh chính ngôn thuận rồi, ông ta rất kích động, thỉnh thoảng lại nghe ngóng Vân Diệp xem học sinh mình sắp dạy rốt cuộc ra sao, sau khi biết tin mừng kinh người đó toàn là con cháu công huân, ngồi một mình trên ghế hưng phấn mãi không thôi.

Lão Công Thâu và Vân Diệp tay ôm trà thơm, nói chuyện trời đất, từ chim gỗ của Lỗ Ban, tới tiên nhân cưỡi mây đi gió, không chuyện gì không có, các loại kỳ môn tạp học ẩn tàng ở thế gian qua các triều đại khiến Vân Diệp được khai sáng, thì ra không chỉ có cách nói trời tròn đất vuông, còn có cách nói trời tròn đất nổi của Trương Hành, làm Vân Diệp thấy khó tin, loại học thuyết này đã gần chân tướng lắm rồi.

Trương Hành nói: Trời hình tròn bao phủ mặt đất, đất nổi trên mặt nước, giống như một quả trứng, vỏ là trời, lòng là đất, lòng nổi trên lòng trắng.

Chỉ cần đem lòng trắng biến thành vũ trụ thì không khác gì học thuyết hiện đại.

Nhất xích chi chủy, nhật thủ kỳ bán, tắc vạn tái bất tuyệt, loại tư tưởng này làm Vân Diệp toát mồ hôi lạnh, nếu như bỏ đi lời cằn nhằn của cha mẹ đời sau, những thứ kiến thức hỗn tạp học được dưới đòn roi của thầy giáo, y không biết trước mặt người xưa còn có bao nhiêu thứ để mà tự hào.

***Cây gậy dài một thước, mỗi ngày lấy đi một nửa, thì muôn đời cũng không lấy hết.

Sau này bớt khoe khoang đi, phải chịu khó nhiều hơn, chỉ bắt được bốn người của Công Thâu gia có hơi lỗ, không biết Mặc gia, Đạo gia, Âm Dương gia trong truyền thuyền, cái đám điên biến thái điên khùng đó mà đưa hết tới thư viện thì Lý Nhị có thèm nhỏ giãi tới cướp người không?

Lý Nhị làm ra cái khoa khảo rắm chó mà dám nói nắm hết anh tài thiên hạ trong tay, thế mà ông ta còn có mặt mũi mà lớn lối, riêng ông già trước mắt đây quá đủ trình làm công bộ thượng thư, cái đám ngu xuẩn trên triều đó Vân Diệp có thể mặc sức lừa gạt, chứ đổi lại là Lão Công Thâu thì tuyệt đối không có chuyện bỏ mấy nghìn quan mua bốn miếng sắt.

Chủ khách vui vẻ chia tay, Vân Diệp dùng xe ngựa đưa cha con Công Thâu về nhà, sau đó kéo xe trượt tuyết tới soái phủ của Sài Thiệu.

Sài Thiệu, Tiết Vạn Nhẫn, Ngưu Tiến Đạt vây quanh xe trượt tuyết, tâm tắc khen mãi, kệ trời tối sai thân binh lắp ngựa vào, kéo xe trượt tuyết đi, dưới ánh trăng, thân binh xua ngựa xuống dốc, lắp thêm đá rồi thử lại lần nữa, thấy ngựa vẫn chạy như bay trên tuyết, Sài Thiệu cười lớn thu binh về doanh.

Sài Thiệu là người hiểu chuyện không truy hỏi lai lịch chiếc xe trượt tuyết, chỉ sai công tượng làm việc ngày đêm, ông ta muốn có 1000 thứ này.

- Đại tổng quản, xem ra kế hoạch của chúng ta phải thay đổi rồi, có thứ này, đại quân của chúng ta có thể tung hoành trên hoang nguyên, lão phu vừa mới tính toán qua, có thứ này là có thể mang ba nghìn binh sĩ và đầy đủ lương thảo, khí giời, Hiệt Lợi muốn dựa vào tuyết lớn ngăn cản đại quân của chúng ta chỉ là giấc mộng đẹp thôi.

Lão Ngưu chưa bao giờ coi Vân Diệp là người ngoài, trước mặt y mà vẫn bắt đầu thảo luận chuyện cơ yếu trong quân, Sài Thiệu tựa hồ cũng chẳng để ý, ngồi trên mặt đất cùng Lão Ngưu, Tiết Vạn Nhẫn thảo luận tuyến đường hành quân. Vân Diệp bịt lỗ tai không muốn nghe, nhưng cái giọng ông ổng của Tiết Vạn Nhẫn thì dùng tay che thế nào cho được?

Giờ muốn đi cũng hơi muộn, nghe quân cơ mà không tham dự là không thể.

- Ha ha ha, Vân hầu luốn đưa ra thứ quan trọng nhất vào thời điểm quan trọng nhất, đây là vật lành của Đại Đường ta, chỉ riêng vật này đã có thể khiến tổn thất trong quân giảm đi ba thành, trên đường hành quân tướng sĩ có thể ngồi trên xe trượt tuyết tiết kiệm thể lực, tới chiến trường không cần nghỉ ngơi đã có thể chiến đấu, có thể đánh bất thình lình, tốt, quá tốt!

Chương 158: Dã tâm của Sài Thiệu

Sài Thiệu chỉ khen ngợi ngoài miệng, còn Tiết Vạn Nhã thì vừa đánh vừa vỗ thể hiện niềm vui của mình, sau khi ăn một đấm mạnh vào ngực, Vân Diệp không nhẫn nhịn được nữa:

- Lão Tiết, nói thì nói thôi, đừng có lấy ta ra làm bao cát, cú đấm này thiếu chút nữa làm ta hộc máu đấy.

Lão Tiết cười lớn:

- Huynh đệ, Lão Tiết này lĩnh Mạch đao doanh, trên người mỗi người có trăm cân đồ, trên chiến trường chỉ có thể chọi cứng, có thứ này rồi, ta cũng muốn thử cái gọi là đột kích.

- Tiểu tử, ta biết chỗ ngươi còn có rượu ngon, không cần nhiều, chỉ một vò thôi, bốn chúng ta chia nhau uống, hẳn không tới mức làm hỏng việc, đêm nay không ai trong chúng ta ngủ hết, ngồi quanh lò vừa uống vừa bàn, làm rõ hết mọi việc, để đại quân có kế hạch mới.

- Lời này của Ngưu tướng quân tuyệt lắm, cứ như thế mà làm, Vân hầu đừng hẹp hòi, đem rượu cống hiến ra đi.

Sài Thiệu phấn chấn lắm: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tiết Vạn Nhẫn đã bắt đầu chảy nước giãi rồi, kéo Vân Diệp đi lấy rượu.

Vò rượu sứ đen xì to bằng đầu người, miệng dùng xi bịt chặt, Tiết Vạn Nhẫn vỗ một cái đã bong lớp xi, xé giấy vàng bọc miệng vò, một mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, Sài Thiệu cướp lấy vò rượu, hít sâu, khen:

- Quả nhiên là rượu ngon.

Không dùng chén, ngửa cổ đổ vào miệng một ngụm lớn, rồi đưa cho Lão Ngưu, Lão Ngưu tu một ngụm xong đưa cho Tiết Vạn Nhẫn, Lão Tiết là người thực tế, vò rượu đặt lên miệng không rời nữa, bị Sài Thiệu đá cho một phát mới cẩn thận đưa cho Vân Diệp, bộ dạng sẵn sàng cướp lại bất kỳ lúc nào, chưa kịp uống, vò rượu đã quay về tay Sài Thiệu.

- Vân hầu tuổi còn trẻ không nên lưu luyến vật trong chén, tránh hại người, như lão phu già rồi thì không cần có kỵ nữa.

Nói xong lại làm ngụm lớn.

Cái bộ dạng ôm vò rượu của Sài Thiệu nhìn một cái đã biết lão này thời trẻ chẳng phải hạng tốt đẹp cái buồi gì.

Rượu ít người nhiều, khi Tiết Vạn Nhẫn tiếc nuối dốc giọt rượu cuối cùng thì thời gian khoái lạc đã qua.

Bản đồ lớn trong quân trải ra, Sài Thiệu chỉ Tương Thành cách sáu trăm dặm nói:

- Hiệt Lợi qua mùa đông ở Tương Thành, theo báo cáo của thám tử phái đi, tháng năm năm nay hắn diệt Hạ Mạc Bộ, tháng sáu diệt Do Nhiên Bộ. Tiết Duyên Đà, Hồi Hột, Bạt Dã Cố, Đồng La đã kết minh cùng chống lại hắn, nghe nói còn phái binh quấy nhiễu Hà Tây, có điều binh lực Hà Tây chúng ta hùng hậu, chúng không lay chuyển nổi, thêm vào hắn phân binh đánh Hà Tây khiến Tương Thành bỏ trống, nếu có ba nghìn sĩ tốt, có thể đánh thẳng một lèo bắt sống Hiệt Lợi, thời cơ tốt như thế chỉ thoáng qua là mất, chúng ta không thể bỏ lỡ được.

- Đột Lợi đã cùng triều đình đạt thành hiệp nghị, hắn có thể dẫn đường cho quân ta, dùng mê hoặc Hiệt Lợi. Chỉ có một điều chúng ta đều bị tổng quản hành quân Lý Tịnh tiết chế, không có tướng lệnh đã tự ý hành động, e bị chỉ trích.

Ngưu Tiến Đạt có hơi lo lắng:

- Ngưu tướng quân quá lo rồi, chỉ cần chúng ta bắt sống Hiệt Lợi dù Lý Tịnh cũng chẳng thể nói gì.

Tiết Vạn Nhẫn tràn trề tự tin vỗ ngực nói:

- Ngưu tướng quân còn chưa biết, bệ hạ đã bổ nhiệm Tiết Vạn Triệt làm tổng quản hành quân Sướng Vũ đạo, ta đã sai người thông báo cho ông ấy, chỉ cần Lão Tiết nhậm chức, chúng ta không cần lo không có hậu viện, lão phu cho rằng vụ này phần thắng của chúng ta rất lớn, đáng để đánh cược.Sài Thiệu không thể kiềm chế ngọn lửa trong lòng khi nghĩ tới công tích cái thế bắt sống Hiệt Lợi.

- Tiểu tử không hiểu quân sự, chỉ nghe nói Lý Tịnh đã trú ở Mã Ấp, cách Tương Thành không tới sáu bảy chục dặm, nghe đại tổng quản nói thế, tiểu tử cho rằng e ông ta cũng có ý tương tự.

Vân Diệp nói dè dặt, y sợ một khi mình nói sai sẽ đem tới hậu quả khó lường.

Sài Thiệu lại cẩn thận quan sát bản đồ, im lặng hồi lâu đấm mạnh lên bàn, chỉ Ác Dương Lĩnh phía tây bắc Tương Thành:

- Nếu Lý Tịnh muốn đột kích Tương Thành thì chỉ có cách chiếm vùng này trước mới thành công được, chúng ta chỉ cần chờ quân báo là biết ngay tính toán của Lý Tịnh, ông ta tuy là chủ soái, nhưng không báo kế hoạch tác chiến cho chúng ta, ông ta muốn làm gì? Chẳng lẽ ông ta muốn một mình bắt sống Hiệt Lợi?

- Đại tổng quản bớt giận, lão phu cho rằng Lý Tịnh nghĩ việc cơ mật càng ít người biết người tốt càng tốt, chẳng phải muốn tranh công.

Lão Ngưu khuyên:

- Quân ta hiện giờ chiếm các loại ưu thế, nhất là Vân hầu hiến lên xe trượt tuyết có thể giúp quân ta âm thầm tiếp cận Tương Thành, cơ hội trời ban, không dùng sẽ qua, chúng ta đợi một tháng, tới tháng mười một nếu Lý Tịnh vẫn không có hành động, chúng ta sẽ tự làm.

Sài Thiệu ra quyết định:

- Vân hầu, chức trách chúng ta riêng rẽ, chỉ đành mời hầu gia giúp quản lý phụ binh, chuẩn bị sẵn sàng xuất chiến.

Sài Thiệu nói rất khách khí, nhưng trong quân không cho Vân Diệp chối từ, vội đứng dậy nói:

- Lĩnh mệnh.
Đêm khuya rồi, bốn người ai về chỗ nấy, Lão Ngưu bảo đầu tử thân binh của ông ta tới giúp Vân Diệp rồi về quân doanh nghỉ.

Ánh trăng chiếu xuống làm đất tuyết sáng khác thường, Vân Diệp dẫm lên tuyết phát ra tiếng xào xạo, y tựa hồ say mê loại âm thanh này, chuyên môn chọn những chỗ tuyết dày mà đi, khiến Lão Trang đi hộ vệ cứ lắc đầu, dù sao hầu gia vẫn chỉ là một thiếu niên.

Hắn không biết niềm vui trong lòng Vân Diệp, từ khi rời Trường An tới nay, chỉ có đêm nay Vân Diệp mới thực sự vui vẻ, không phải đối phó với ai, không có cuộc xã giao phiền lòng, tìm được cả nhà Lão Công Thâu, chuyến đi Sóc Phương này thật quá thuận lợi, tiền kiếm cả đống, công lao xem ra cũng không thiếu một phần của mình, dã tâm của Sài Thiệu đơn thuần chỉ là muốn lưu danh sử sách, không ảnh hưởng tính mạng gia đình.

Y nhớ lão nãi nãi, Tiểu Nha, đương nhiên còn nhớ Tân Nguyệt, chỉ là mỗi khi nhớ Tân Nguyệt thì khuôn mặt Lý An Lan lại hiện lên, làm người ta bực bội.

Vân Diệp không còn nhớ mọi thứ ở đời sau nữa, bóng dáng người thân đã trở nên mơ hồ, chỉ trong giấc mơ sâu thẳm nhất bọn họ mới gặp Vân Diệp, cảnh còn người mất, dù trăm vạn lần muốn nói, nhưng khó nói lên lời.

Thêm một tháng nữa là sẽ xảy ra cuộc chiến vĩ đại nhất, triều Đường sẽ thể hiện bộ mặt hung tợn của mình, Vân Diệp muốn đem tên của mình ghi vào đoạn lịch sử này, ôm hi vọng mong manh, thông qua sử sách truyền tín hiệu tồn tại của mình tới người thân.

Chỉ hi vọng mọi thứ của mình ở đời sau vẫn tồn tại.

………….

Phụ binh là quân nhân không có địa vị nhất trong quân đội Đại Đường, nói bọn họ là dân, trong tay bọn họ cầm vũ khí, nói bọn họ là quân nhân, bọn họ không có tiền lương, còn vũ khí là của mình, y phục là của mình, ngay lương thực cũng tự mình mang.

Theo lý mà nói thì bọn họ là một đội quân hỗn tạp tản mác không chịu nổi một đòn mới phải, ai có thể ngờ rằng lên chiến trường bọn họ còn hung tàn hơn cả sói, chết không sờn lòng, ở trên chiến trường thường thường tử chiến chứ không lui chính là phụ binh Đại Đường.

Đồng âm không cùng cách viết với phụ binh là phủ binh, bọn họ cũng phải tự trang bị vũ khí, áo giáp, nhưng có một cái lợi là cả nhà không phải là gánh nặng thuê mướn của triều đình, đại đa số bọn họ là lương gia tử, trang bị đàng hoàng, là lực lượng quân sự cơ bản nhất của Đại Đường.

Cái phụ binh cầu chỉ là quân công mà thôi, có người nhà phạm tội, cần quân công mới có thể miễn thứ, có người thuần túy là đầu óc quá khích, muốn dựa vào võ nghệ để kiếm một con đường phú quý. Người nghèo không làm nổi phủ binh, bọn họ không sắm nổi áo giáp đắt tiền, không mua được chiến mà, chỉ gửi gắm hi vọng vào trong quân, mộng tưởng một ngày có thể chém được thủ cấp địch, đổi lại phú quý cho cả nhà.

Bọn họ dựa vào chiến lợi phẩm để bổ xung, không có chiến đấu là không có tiền lương, một khi có cuộc chiến nguy hiểm như công thành, tử thủ thì bọn họ là nhân tuyển được tướng lĩnh nghĩ tới đầu tiên, sinh tử chỉ là chuyện tầm thường, đó là cách nhìn của bọn họ với sinh mạng của mình, lạnh nhạt mà bất đắc dĩ.

Chiến loạn bao năm tạo ra một đóng dân nghèo chi biết cầm đao, sản xuất ở đồng ruộng không nuôi nổi một gia đình lớn, một số hán tử không chịu nghèo khó ở nhà, đem chút lương thực cuối cùng để lại cho đệ muội nhỏ tuổi, bản thân vào buổi sáng, uống một gầu nước quê nhà, vác thanh đao sứt mẻ, đi trên con đường phụ binh tàn khốc.

Vân Diệp đột nhiên nhớ tới Trương Thành, người đầu tiên y gặp khi tới Đại Đường, đôn hậu hào sảng, kiên cường mà thiện lương, y vẫn còn nhớ rất rõ khi kỵ binh tới tập kích, Trương Thành đẩy Vân Diệp và hai phụ nhân vào rừng, bản thân hắn chạy vào trận hô hào tử chiến.

Hiện giờ chắc hắn là quan quân cấp thấp nhất của Đại Đường rồi, hắn phát hiện ra mình, đồng thời có công chế muối, thăng liền ba cấp, đây là sự tồn tại nghịch thiên nhất của phụ binh. Còn nhớ Trình Xử Mặc nói với mình:" Trương Thành được tin vui, khấu đầu cho ngươi cả buổi sáng, mỗi cái đều làm thật, máu nhuộm đỏ cả trán."

Cái lão nông đôn hậu cất trong lòng cục muối không ăn được còn coi như bảo bối ấy hiện giờ sao rồi? Vân Diệp hơi nhớ.

Hiện giờ đứng trước mặt y có 247 người, có người hơn 50, có người chưa tới 15, già thì tóc đã hoa râm, trẻ thì môi còn lún phún lông tơ, bọn họ đứng thẳng tắp, gió lạnh luồn qua chỗ rách trên quần áo chui vào trong, nhưng không ai bận tâm, vì đứng trước mặt bọn họ là một vị hầu gia, một vị quý nhân mà bọn họ chỉ nghe nói, chưa bao giờ được gặp.

Từ khi nào phụ binh có một vị thống lĩnh hầu gia chứ? Mẫn cảm trên cuộc đời chinh chiến làm bọn họ ý thức được vụ mua bán lớn tới rồi.

Sinh tử chỉ là chuyện tầm thường, chỉ cần cơ hội kiếm quân công! Mạng, không đáng tiền.

Chương 159: Ta giúp người, người giúp ta

- Từ hôm nay trở đi, ta chính là thống lĩnh của các ngươi, ta tên là Vân Diệp, cho các ngươi biết tên, không phải muốn các ngươi kính sợ, mà là muốn nói với cá ngươi, có phiền toái thì đi tìm ta. Rất công bằng, ta có phiền toái cũng đi tìm các ngươi, vì ta không biết đánh trận, chuyện trên chiến trường ta dựa vào các ngươi, chuyện ngoài chiến trường các ngươi có thể dựa vào ta. Ta kiếm cho các ngươi một vị đội trưởng, thường ngày hắn sẽ quản lý các ngươi, nếu các ngươi ai có gan có thể tìm hắn tỷ thí, tỉ võ thì ta không chơi nổi, tìm hắn là được.

Vân Diệp nói chuyện tùy ý, cứ như nhắc tới chuyện trong nhà, lại nói rất thật, làm đám phụ binh đưa mặt nhìn nhau, không biết nói gì, song trong lòng nổi lên nghi vấn, hầu gia là như thế sao? Mặc áo giáp vô cùng đẹp đẽ, nói một câ ngáp mấy cái, cứ như chưa tỉnh ngủ, tuổi lại càng ít quá mức, tức thì cả đám xôn xao.

Đầu tử thân binh của Ngưu Tiến Đạt đứng ra quát:

- Im lặng, các ngươi do ai đứng đầu?

Một lão phụ binh đứng ra chắp tay nói:

- Tiểu nhân Nhiếp Đại Ngưu, tạm thời thống lĩnh phụ binh.

- Được, lão tử hiện là đội trưởng, còn ngươi là phó đội trưởng, tuyển ra hai lăm tiểu đội trưởng nữa, ngươi tự tuyển, cho một tuần hương.

Dù sao đội trưởng thân binh của Lão Ngưu cũng là giáo úy, quản lý mấy trăm phụ binh là quá dư thừa.

Thấy chuyện tiến hành thuận lợi Vân Diệp tính về nhà, hôm qua suy nghĩ miên man suốt cả đêm, giờ mệt bã người, vừa đi được mấy bước thì có một tiểu binh chỉ mười bốn mười lăm tuổi nhảy ra, chưa tới gần đã bị đám Lão Trang ấn xuống đất.

- Hầu gia, tiểu nhân chỉ muốn một đôi giày, tiểu nhân muốn một đôi giày.

Đầu hắn bị ấn xuống đất vẫn vùng vẫy nói ra yêu cầu của mình.

Vân Diệp bảo đám Lão Trang buông tên tiểu binh đó ra, thấy hắn mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, đầu tóc bù xùi, mặt toàn bùn, hắn cũng không lau, chỉ nhìn Vân Diệp chằm chằm, mắt đầy trông đợi, chân hắn là đôi giày cỏ, cái chân đen xì bị gió lạnh làm nứt nẻ, như từng cái miệng nhỏ, hắn lúng túng rụt chân lại, cúi đầu đỏ bừng mặt.

- Chân ngươi to bằng chân ta, đi giày của ta đi.

Trong túi của Vân Diệp luôn có hai đôi giày, giày triều Đường không tốt, chẳng dùng được bao lâu đã thục ngón ra, cho nên nãi nãi chuyên môn chuẩn bị cho Vân Diệp hai đôi giày để thay bất kỳ lúc nào.

Một đôi giày da trâu đặt trước mặt tiểu binh, hắn xoa tay, cẩn thận ôm giày vào lòng, nghiêm túc nói với Vân Diệp:
- Lên chiến trường tiểu nhân giúp ngài.

Hắn nói rất to khiến nhiều người quanh đó cười rộ lên, bọn họ không cho rằng Vân Diệp cần một tên tiểu binh giúp, lời trước đó chỉ nó cho vui thôi.

Vân Diệp không cười, nghiêm túc đáp:

- Tốt, quyết như thế, ta cho ngươi giày, ngươi lên chiến trường giúp ta, có điều ngươi phải chưa khỏi chân đã, đi tìm đạo trưởng Tôn Tư Mạc ở cửa nam, ông ấy sẽ cho ngươi ít thuốc, mang về ngâm chân. Chân ngươi thế này không giúp gì được ta trên chiến trường. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Ý tốt của con người không phân cấp bậc, cho dù là người thấp kém nhất cho ngươi thiện ý, ngươi cũng nên trân trọng, vì đó là ân điển lớn nhất ông trời ban cho mỗi người, cuộc đời này cơ hội để chúng ta tiếp nhận ý tốt của người khác không nhiều, có cơ hội là Vân Diệp chưa bao giờ bỏ qua.

Đám phụ binh trên giáo trường vẫn cười nhạo, phụ binh tuổi cao đi tới trước mặt tên tráng hán cười hăng nhất, giơ tay cho cái tát đanh gọn, tráng hán bị đánh sững sờ, không biết vì sao lão binh lại đánh mình.

- Lần sau gặp loại chuyện này mà ngươi còn cười thì ta sẽ chặt đầu ngươi.

Giọng lão binh lạnh như băng, làm tên tráng hán rùng minh rụt cổ lại, ôm mặt không dám nói nữa.

Vân Diệp hắng giọng, nói với các phụ binh:
- Đều do cha sinh mẹ đẻ cả, đừng ai xem thường ai, ta là hầu gia chưa chắc đã hơn được các ngươi, ở trên chiến trường mọi người chỉ có cách đoàn kết mới sống được. Hôm nay ngươi giúp hắn, nói không chừng mai hắn cứu ngươi một mạng, loại nợ này không dám tính, cũng không tính nổi, ta chỉ hi vọng mọi người đều phong quang mang tiền tài về nhà, đừng vứt bỏ một cái mạng nào ở mảnh hoang nguyên này.

- Đa tạ lời lành của hầu gia, tiểu nhân nhất định nỗ lực sống trở về, trong nhà còn có hai đứa con đang đợi tiểu nhân mang kẹo về cho chúng ăn.

Lão binh khom người thi lễ với Vân Diệp xong mới nói:

- Ổ, nhìn ngươi tuổi không nhỏ nữa, nghe ngươi nói thì con ngươi còn bé hả? Trong nhà có thê tử, sao còn muốn liếm máu trên đao?

Thật kỳ lạ, một thân một mình đi làm phụ binh còn hiểu được, một trụ cột gia đình tới đám phụ binh kiếm sống thì nói không thông nữa.

- Hầu gia biết đó, năm nay trong quan châu chấu khắp nơi, lương thực trong nhà bị ăn không còn hạt nào, sống không nổi nữa, may là triều đình mở kho phát lương, cả nhà tiểu nhân mới sống được, nhưng số lương thực đó không đủ ăn, cả ngày đếm gạo vào nồi, cuộc sống như thế không chịu nổi. Trước kia tiêu nhân dựa vào đao để sống, nay bốn phương thanh bình, muốn có miếng cơm mà ăn trừ đi Sóc Phương còn đâu được nữa.

Lão binh là người quan nội, để lại lương thực cho vợ con, tự mình xách đao tới Sóc Phương, không ngờ rằng thời gian này Sóc Phương bình an như Trường An, không có chiến sự, lão binh không có đường kiếm tiền, cho nên mới thất vọng.

Một nửa số phụ binh ở đây là do châu chấu ép, cứ nghĩ tới châu chấu là Vân Diệp đầy căm hận Lý Nhị, chính ông ta dung túng cho tai họa xảy ra.

Ở chuyện nạn châu chấu, Vân Diệp luôn cảm thấy mình nợ tất cả mọi người trong thiên hạ, cho nên muốn bồi thường cho bọn họ, không vì điều gì khác, chỉ vì bản thân có thể ngủ một giấc yên bình.

Tiết Vạn Triệt tới thẳng Linh Châu, nhưng đồ vật lại tới Sóc Phương, rất là sung túc, da dê tím không ngờ có hơn hai trăm tấm, ngưu hoàng cũng kiếm về trăm cân, mang kèm lượng lớn dê bò, chỉ là không thấy vàng bạc, nhất định bị Lão Tiết cất riêng rồi, Vân Diệp suy nghĩ đầy ác ý.

Hiện giờ Đại Đường có một cái thói rất xấu, đó là chôn tiền dưới giường, đại hộ chỉ nhập không chi, tiểu hộ không có cái điều kiện ấy, nghĩ cũng phải thôi, trong nà đại hộ gấm vóc chỉ e chất thành đống rồi, nữ nhân cũng cất giấu nhiều không kể siết. Những thứ này lại không dễ bảo tồn, gấm dễ mốc, nữ nhân sẽ già, chỉ có vàng bạc là vương đạo, chẳng phải có câu thịnh thế giữ đổ cổ, loạn thế tích vàng bạc sao? Cho dù Lý Nhị ra lệnh cảnh cáo người dân, không cho tích trữ tiền, nhưng có mấy nhà nghe ông ta nói. Nên giấu vẫn cứ giấu, ví như Vân gia.

Vân Diệp có loại si mê bệnh hoạn với vàng, điều này ảnh hưởng tới tất cả mọi người trong nhà, ngay cả Tiểu Nha cũng lấy 20 đồng tiêu vặt mỗi tháng của mình đi tìm ca ca đổi vàng.

Nghĩ tới những điều này, lại nhìn Hà Thiệu mặt mày nhăn nhó, Vân Diệp lại thấy thú vị, người Trường An đều không có tiền đồng mà dùng chỉ đành dùng vàng bạc trái lệnh, còn Sóc Phương ngược lại, người ta thích vàng bạc, không thích tiền đồng.

Vân Diệp quyết định không nói với tên ngốc Hà Thiệu định dùng bạc đổi mấy mấy nghìn quan tiền trong tay hắn, sau đó tới Trường An, đem tiền đổi thành vàng bạc, sang tay một cái ăn thêm ba thành, còn gì mà không thỏa mãn.

Chương 160: Mỳ bò chính tông

Hứa Kính Tông hiện giờ rất ít nói, thường thường cả ngày không nói lấy một câu, hắn tới Sóc Phương thực sự quá vội vàng, trừ mấy bộ quần áo thì chẳng còn cái gì khác. Hắn muốn đọc sách, muốn lắm, nhưng cả thành Sóc Phương là quân nhân, tất nhiên không có nhiều sách cho hắn tiêu khiển, may mắn là lão phó của hắn trước khi tới Sóc Phương nhét vào lòng một cuốn sách lịch, đây là sở thích duy nhất của lão phó, Hứa Kính Tông ngồi ở trước cửa sổ đọc một cách say sưa.

Trong quân hắn chẳng có bằng hữu, cũng chẳng có giao tình với tướng lĩnh, Sài Thiệu xem thường hắn, Lão Ngưu lờ hắn đi, Tiết Vạn Nhẫn luôn muốn đánh hắn, cho nên hắn ít khi ra khỏi cửa, từ sau khi tuyết đổ xuống, Vân Diệp nói ôn dịch không đáng lo nữa, hắn thành nhàn hạ hẳn.

Bên ngoài cửa tuyết rơi lả tả, tuyết cũ chưa tan đã thêm tuyết mới, nếu như ở Trường An, thời tiết mà như thế này sẽ có vô số nhã sự cho hắn lựa chọn, có thể uống rượu ngâm thơ, có thể xem ca vũ, tệ lắm cũng có thể một mình ngồi bên cửa sổ uống rượu, lòng thầm sầu bi về thời gian thiêu niên của mình đã trôi đi.

Nay chỉ tuyết, không có rượu, trong tay chỉ có một cuốn sách lịch rách nát, hắn phát hiện sự nhàn nhã có thể giết chết người ta, hơn nữa là cách giết người thống khổ nhất, Hứa Kính Tông cảm thấy mình sắp mốc meo rồi.

Lão phó lặng lẽ đẩy cửa đi vào, tay bưng một cái khay gỗ đỏ, bên trên không phải là thịt bò dê mà hắn nhìn đã muốn nôn, mà là bát mì bốc khói nghi ngút, còn rải hành hoa màu xanh, làm người ta đói ngấu.

Cầm bát mỳ lên chẳng nói một lời đã ăn luôn, cho tới khi ăn tới miếng hàn cuối cùng, Hứa Kính Tông mới hỏi lão phó kiếm đâu ra thức ăn ngon như vậy?

Lão phó chỉ viện tử kế bên, nói là Vân hầu sai người đưa tới, còn có một bầu rượu nhỏ và ít sách.

Đều là tài liệu dạy học của thư viện, Hứa Kính Tông xem rất vất vả, chỉ xem vào trang đầu là hắn biết mình phải nghiêm túc học tập mới có thể hiểu được những con số và ký tự cổ quái kia.

Xưa nay hắn luôn là người hiếu học, gặp phải tình huống này làm hắn mừng phát cuồng. Cuối cùng cũng có việc để mà làm rồi, hơn nữa còn là chuyện tốt mà mình muốn làm, nhấc bầu rượu lên, thỏa mãn làm một ngụm, cảm thụ rượu trong miệng, ngũ quan như sống lại, vạn vật trở nên sinh động.

- Tiểu tử, vì sao không lờ hắn đi? Chẳng phải ngươi nói hắn không phải là người tốt à?

Tôn Tư Mặc cầm đũa gắp mỳ ăn:

- Một con người trong lúc nhàm chán cực cộ, đột nhiên có thứ khiến hắn không buồn chán nữa, hắn sẽ làm gì? xem tại TruyenFull.vn

Vân Diệp thong thả xé mỳ vắt trong tay, đem xé thành hàng trăm sợi mỳ nhỏ, cho vào bát bên cạnh rồi mới trả lời Lão Tôn:

- Với kinh nghiệm của lão đạo, cho dù là thứ thường ngày không thèm nhìn tới, lúc này cũng là bảo bối khó buông tay.

- Đạo trưởng có lẽ không biết, vật lý học có một đặc điểm kỳ quái, đó chính là khơi lên ham muốn tri thức của người ta, một người biết càng nhiều, sẽ càng phát hiện ra mình vô tri, giải quyết được một vấn đề sẽ có vô số nghi vấn mới nảy sinh phía sau, nhất là hạng tài hoa như Hứa Kính Tông, dùng lần nào chuẩn lần đó.Lão Ngưu đặt bát lên bàn, nói với Sài Thiệu đang ăn ngốn ngấu:

- Xem xem, Trường An không phải là chốn tốt đẹp, một đứa bé ngoan ngoãn, chưa tới một năm biến thành cái thứ gì rồi, nếu biết thế này trước kia lão phu không cho nó tới Trường An, giữ lại Lũng Hữu đã chẳng có chuyện đáng ghét này.

Uống một hớp canh lớn, Sài Thiệu bực mình nói với Lão Ngưu:

- Tên tiểu tử như thế Lũng Hữu nhỏ bé có thể giữ nổi sao? Một năm đã có danh tiếng lẫy lừng, ông nghĩ Trường An tam hại là gọi cho có à? Ai hại ai còn chưa chắc đâu, thoải mái mà ăn đi, nói ít thôi, tiểu tử cho một bát nữa.

Ngày tuyết lớn thế này làm một bát mỳ thịt bò, thêm vào ít ớt cay, hành, dù cho làm thần tiên cũng chẳng đổi.

Hôm nay nhiều khách, thân phận cao, Lão Hà cầm cái bát trống hau háu nhìn mỳ nổi trong nồi, đợi múc một bát. Hắn không có cơ hội ngồi ở bàn, đành ngồi ở ngưỡng cửa, trông rất đáng thương, biết sao được, Lão Ngưu muốn ăn mỳ, còn muốn mỳ ngon hơn cả lần ăn ở Lũng Hữu, ông ta gọi hết quan quân cao cấp không phải trực ở trong quân tới, có mười mấy vị, trong đó có ba hầu gia, còn có Tôn Tư Mạc to hơn cả hầu gia, thân phận huyện nam của Lão Hà không đáng nói tới nữa.

Mỳ thịt bò khác với các loại mỳ khác, phải thêm vào cỏ bồng mới có thể xé miếng mì vắt thành các loại sợi mỳ khác nhau, đầu bếp trong quân chưa làm nổi, Vân Diệp đành tự mình ra tay. Trong này còn có yêu cầu nhỏ rất cầu kỳ, canh trong, rau xanh, ớt đỏ, mỳ thịt bò thực sự là món mày cực ngon, ở đời sau đó là món lựa chọn hàng đầu cho bữa sáng ở một dải Lan Châu, bất kể giữa hè hay là cuối đông, ngồi bên đường bê bát mỳ lớn là cảnh đặc sắc ở Lan Châu.

Chỉ tiếc ràng món ăn này rời khỏi tây bắc là mất đi mùi vị, càng xa càng khó ăn, đi công tác tới Quảng Châu, không ăn nổi cơm, lại bị các loại bánh bao ngòn ngọt hành cho sống không bằng chết, khó khăn lắm mới tìm được một quán mỳ ghi mỳ bò chính tông, cứ như thấy cứu tinh, xông vào quán hô lớn:- Cho hai bát, hai sợi.

Ai ngờ phục vụ trong quán không hiểu hai sợi là gì, cảm giác không lành, lại nghe khẩu âm đông bắc của phục vụ là tuyệt vọng rồi, mang chút tâm lý hi vọng mong manh, bảo bọn họ làm một bát, quả nhiên là đặc sắc phương bắc, mỳ nhiều, thịt nhiều, bát to, nhưng có ai nghe nói mỳ thịt bò là nấu mỳ sợi chưa? Cả bát mỳ lớn chỉ ăn một miếng là vội vã bỏ đi, còn xấu hổ nói là không ăn được, đột nhiên mắc tiểu, vị chủ quán đông bắc tốt bụng còn chỉ hướng phòng vệ sinh.

Từ đó trở đi Vân Diệp không dám ăn thứ gọi là mỳ bò chính tông ngoài Cam Túc nữa, sợ bị thương tâm.

Sau khi mang ra pháp bảo mỳ thịt bò này, quả nhiên không tầm thường, bất kể là hoàng đế muội phu, hay là các loại hầu gia, bá tước của khỉ gì đó đều ăn không biết tới ai vào ai nữa, ngồi trên ghế không đứng lên nổi, Lão Tiết gian nan ăn hết sợi mỳ cuối cùng, ngồi ngây trên ghế, rõ ràng no nứt bụng.

Lão Ngưu cười tủm tỉm xỉa răng, nhìn Vân Diệp vừa vui mừng, lại có chút vẻ hận sắt không thành thép.

Vân Diệp biết ông ta muốn lôi kéo cho mình mấy đồng bào trong quân, nhưng chuyện này không được, giao hảo bình thường thì không thành vấn đề, tiến thêm một bước thì thôi đi, y không muốn can dự quá sâu vào quân ngũ, quan hệ bằng hữu ăn nhậu là đủ rồi.

Hôm nay mình đường đường hầu gia mà đích thân làm bếp, cấp đủ thể diện cho các tướng lĩnh rồi, võ nhân coi trọng thể diện hơn văn nhân, bọn họ chẳng có gì khác để khoe khoang, sống chỉ vì cái mặt, nể mặt họ là vạn sự tốt lành.

Chỉ nghĩ tới tranh chấp giữa Úy Trì Cung và Lý Đạo Tông là biết đức hạnh của đám võ tướng này ra sao rồi, vả lại tương lai còn có sự kiện tạo phản không ngớt, ai mà biết có những người này trong đó không, tránh xa một chút không hại gì.

- Nghe nói Vân hầu xây ở Ngọc Sơn vô số nhà cửa, nếu như còn trống thì để lại cho ca ca một gian, đánh trận xong về Trường An, không có việc gì đi tránh nóng, ngắm cảnh tiêu diêu vài ngày cũng được.

Tiết Vạn Nhẫn thấy ăn của người ta thì phải giải nguy nan cho người ta, nghe nói Vân Diệp xây dựng bừa bãi ở Ngọc Sơn, không bán đi được, Lão Tiết xung phong làm thằng ngốc lắm tiền.

Vân Diệp kinh ngạc nhìn tên hán tử không có não này, chẳng lẽ câu tục ngữ trẻ không mẹ có trời chiếu cố là sự thực? Lão Tiết không có khả năng biết kế hoạch cao thượng của mình, không thể biết số nhà này qua hai năm nữa giá sẽ tăng vọt, hiện giờ muốn mua nhà là muốn giúp Vân Diệp, nhất thời nổi ý mà giúp hắn kiếm được khoản lớn, ngốc có cái phúc của kẻ ngốc, vận khí nghịch thiên này không nên tùy tiện phá hỏng.

- Tiểu đệ nhất thời làm bừa khiến ca ca lo lắng, tất nhiên sẽ có một căn nhà của ca ca, đợi chiến sự thảo nguyên kết thúc, nhà cũng sẽ xây xong, khi đó ca ca tới xem sao.

- Huynh đệ không khách khí là được, cứ quyết định thế đi, tới khi đó chúng ta làm bữa mỳ thịt bò nữa, ca ca khoái cái món này, hôm nay là nhờ phúc của đại soái và Ngưu tướng quân, nếu không hầu gia nhà ai chịu xuống bếp chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau