ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1506 - Chương 1510

Chương 1507: Cuộc chiến của Vượng Tài

Vân Diệp vô cùng phẫn nộ, đổ hoàng đậu ra đầy đất, phát hiện chỉ có mình và Vượng Tài đứng chính giữa, đám ngựa cúi đầu ăn, không đuổi Vượng Tài nữa.

Mắt Vân Diệp sáng lên, vẫy tay, lập tức có gia tướng mang rất nhiều hoàng đậu tới, mã phu thậm chí vác tới một sọt thức ăn cho ngựa, bên trong thêm nhiều muối ăn và lòng trứng.

Đàn ngựa bắt đầu vây quanh Vượng Tài kiếm đồ ăn, dù Vượng Tài ngửi mông ngựa cái cũng không bị lấy vó đá nữa.

Vân Diệp rời đàn ngựa, nơi này chỉ nên có Vượng Tài, không có chỗ cho mình.

Vượng Tài hạnh phúc đi trong đàn ngựa đang cúi đầu ăn, chỉ có nó ngẩng đầu, như mã vương kiêu ngạo đang tuần thị thần dân.

Mã phu mắt ướt nhòe nói:

- Công gia, Vượng Tài nhà ta phải làm mã vương mới đúng.

Vân Diệp cười vỗ vai mã phu, rất là tán đồng, Vượng Tài không làm mã vương thì con ngựa nào xứng? Nếu cần Vân Diệp có thể rải hoàng đậu kín sơn cốc.

Đàn ngựa dừng lâu ở một nơi, trong bụi cỏ liền xuất hiện mấy khuôn mặt âm hiểm, đó là đàn sói, khi ẩn khi hiện dàn hình miệng túi bao vây đàn ngựa.

Vân Diệp dùng kính viễn vòng nhìn rất rõ, đàn sói này rất có tổ chức, rất có kỷ luật, với nhãn quang quân sự của Vân Diệp phát hiện khả năng thành công của chúng lên tới tám thành.

Mã phu và gia tướng rút đao muốn xông lên, Vân Diệp ngăn lại, đây là cuộc sống của Vượng Tài, có hoàn toàn hòa nhập được vào đàn hay không phải xem vận khí.

Tai Vượng Tài vốn đang khiêm nhượng rũ xuống, đi khắp nơi ngửi mông ngựa lấy lòng, chớp mắt dựng lên, ngửa cổ hí dài, dũng mãnh xông tới con sói tấn công đầu tiên, lúc này không thấy chút già nua nào cả.

Công việc này chỉ có con ngựa dũng mãnh nhất đàn làm, đám ngựa cái không ăn nữa, lập tức hí gọi con mình tụ tập lại.

Con mã vương tham ăn hí dài, vó trước dựng lên đạp xuống đầu một con sói, nó cực kỳ tức giận, đáng tiếc con sói rất gian, vặn người luồn qua dưới bụng, tiếp tục tấn công ngựa con.

Vượng Tài đi giày sắt, được Vân Diệp dùng thép bách luyện rèn ra, dưới còn có hai cái đinh nhọn để bám vào mặt đất, nhìn thấy con sói kia, nó không thể dựng vó lên như mã vương nữa, mà húc tới, chỉ kỵ binh trên chiến trường mới làm thế.

Giày mang đinh sắt dẫm lên bụng con sói, bụng sói vỡ toang, vó sau Vượng Tài dẫm lên ruột sói, chỉ vài cái là nát bấy.

Vượng Tài đắc ý hí lên, lên nghe thấy tiếng ngựa mẹ kêu, vội vàng chạy lại đàn.

- Nỏ chuẩn bị, Vượng Tài gặp nguy hiểm thì bắn chết đám sói.

Vân Diệp bỏ kính viến vọng xuống hạ lệnh:

Một con ngựa con bị sói cắn lấy chân sau, đưng không ngừng vùng vẫy, ngựa mẹ bị một con sói khác đuổi đi.

Lỗ mũi Vượng Tài nở to, đá bay một con sói, vó trước dẫm lên con sói đang cắn chân ngựa con, con sói này to hơn con sói khác không ít, nhưng bị giày sắt của Vượng Tài dẫm lên, đầu rách toạc, lộ ra xương đầu lâu trắng hếu, vùng thoát khỏi vó của Vượng Tài, chạy như điên vào sâu trong thảo nguyên.

Sói đầu đàn chạy rồi, đàn sói tan đàn xẻ nghé, tán đi bốn phương...Vượng Tài giành chiến thắng trong cuộc chiến, ngẩng đầu đi lại trong đàn ngựa, dù mã vương cũng thân mật đi tới ngửi miệng nó, mã vương hí dài đưa đàn chạy đi chỗ khác, Vượng Tài quay đầu nhìn Vân Diệp đứng trong bụi cỏ mắt đẫm lệ, phì mũi, theo đàn ngựa....

Vân Diệp đuổi tất cả mọi người đi, một mình nằm bên bờ Hoàng Hà, nước mắt chảy dài, y phát hiện bất kể mình nỗ lực ra sao, cuối cùng vẫn lẻ loi.

Mặt trời xuống núi, sao dần dần xuất hiện, y rất mong đàn ngựa quay lại, thậm chí đã chuẩn bị sẵn mỡ dê và bồ công anh mới hái, chỉ cần Vượng Tài trở về, Vân Diệp không ngại chiều chuộng nó nhiều hơn, chiều chuộng mỗi ngày đều được...

Sắp nửa đêm, lòng Vân Diệp càng lạnh, không kìm được tiếng khóc, thấy như bộ phận nào trên người mất đi rồi.

Cơ thể y cũng dần trở nên lạnh giá vô cùng.

Tân Nguyệt cùng Na Nhật Mộ, Linh Đang và Tiểu Miêu từ xa đi tới, Tân Nguyệt ôm Vân Diệp vỗ lưng y, như dỗ trẻ con, Vân Diệp khóc càng thương tâm, nước mắt nước mũi dính đầy râu.

- Vượng Tài đi rồi.

Vân Diệp có rất nhiều điều muốn nói, nhưng ra khỏi miệng chỉ có câu đó.

- Vượng Tài không đi, nó chỉ về nhà, nó ở bên chàng bốn mươi năm, đủ rồi, phải về nhà thôi, ai cũng phải về nhà.

Tân Nguyệt nghẹn giọng an ủi trượng phu:

Na Nhật Mộ mắt đỏ hoe, nhưng cười vui vẻ đắp chăn cho Vân Diệp:

- Vượng Tài là con ngựa thông minh nhất thiếp từng gặp, Đằng Cách Nhĩ sẽ vô cùng sủng ái nó, giống như chàng vậy, sẽ cho nó bãi cỏ tốt nhất, nguồn nước sạch nhất, thảo nguyên bằng phẳng nhất cho nó tung vó, chàng nhìn sao trên trời, Vượng Tài sau này sẽ biến thành ngôi sao sáng nhất.
Vân Diệp mơ mơ hồ hồ ngẩng đầu nhìn sao, gào to:

- Đằng Cách Nhĩ là cái gì, Vượng Tài là huynh đệ ta, không cần ông ta sủng ái, muốn sủng ái chỉ có ta.

- Ngựa có bốn cái chân, chúng sinh ra là để chạy, muốn chạy thì không thể trói buộc, phu quân không muốn Vượng Tài hạnh phúc sao?

Vân Diệp ngừng khóc, thở mạnh ra một hơi, không để ý tới Na Nhật Mộ, nhìn Linh Đang đang sưởi tay cho mình:

- Khi con thỏ nàng nuôi bị chết, nàng buồn suốt nửa năm, khi đó ta còn cười nàng, lấy con thỏ khác ra trêu nàng, là ta sai.

Linh Đang ngẩng đầu lên:

- Khi chàng dỗ dành thiếp mới là lúc thiếp hạnh phúc nhất, thiếp không buồn lâu như thế, chẳng qua muốn dàng dỗ thiếp nhiều hơn thôi, về sau buồn là giả vờ đấy.

Tiểu Miêu không rảnh an ủi Vân Diệp, đốt một đống lửa trên bãi cát, ôm gối ngồi xa mọi người, trông rất cô đơn. Trừ trượng phu và con, nàng chẳng có người thân, có một sư phụ mà mỗi ngày trốn trong quan tài không ra, hiện giờ cả người biến thành màu trắng, phu quân nói nếu mọc răng nanh thì phải nhanh chóng giết chết.

Một gia tướng vội vàng đi tới bẩm báo:

- Công gia, tinh thần Vượng Tài rất tốt, hiện cách chúng ta ba mươi dặm, đàn ngựa không đuổi nó đi nữa, chỉ là vẫn không ăn gì.

Vân Diệp nhìn chỗ bồ công anh mình hái, bắc nồi lên lửa, bắt đầu đun mỡ dê, cho rau xanh vào, bê cho Vân Diệp:

- Ta từ chỗ sư phụ ra chỉ có một mình, muốn kiếm đường rời sơn cốc, đi dọc theo núi, giết một con dê hoang mới có cái ăn.

- Khi ta mệt sắp ngủ thì có sói tới cắn ta, bị ta dùng xẻng đánh trật mồm, nhưng sói còn mấy con nữa, ta đành chạy vào đàn ngựa, vì có một con mã vương rất lợi hại, nhìn màu lông có vẻ là cha Vượng Tài, nó rất dũng mãnh, dễ dàng dẫm chết sói.

- Tới tối ta lấy mỡ dê sào rau dại mời mã vương ăn, nếu không có đàn ngựa đó, đoán chừng ta bị sói ăn thịt rồi.

Tân Nguyệt, Linh Đang ăn rau dại, Na Nhật Mộ còn kéo Tiểu Miêu tới, bốn người vừa ăn vừa nghe Vân Diệp kể chuyện, đây là lần đầu Vân Diệp kể cho họ chuyện này.

- Ngày hôm sau ta mở mắt ra thì đàn ngựa đã đi, chỉ để lại Vượng Tài bị thương, ta và Vượng Tài thương lượng cả đời không bỏ nhau, ta có cái ăn cũng có phần của nó, kết quả sống với nhau cả đời. Vượng Tài nhiều lắm sống được ba ngày nữa, đó là nhờ thuốc bổ của Tôn tiên sinh, nhưng ba ngày đó nó trở nên trẻ trung khỏe mạnh, ba ngày sau nó hao hết tinh lực chết.

- Chắc vì ta sống quá lâu, Vượng Tài cũng nỗ lực sống, hi vọng có thể ở cùng ta cả đời, xem ra người nói không giữ lời là ta.

- Sơn thủy nơi này rất tốt, Vượng Tài ngủ ở đây rất thích hợp, đợi Vượng Tài đi rồi, nơi đây thành cấm địa, khi ta tới nơi này là hồng hoang, khi ta đi mong nó vẫn là hồng hoang.

***

Vượng Tài là con ngựa hay nhất tất cả các truyền mình đọc tới giờ, mỗi ngày chết một người, đến khi chết ráo là hết truyện.

Chương 1508: Bài Độc

Tân Nguyệt cởi giây xích sắt trên cổ, lấy di động ra đưa cho Vân Diệp, chỉ cần nàng không ở nhà là nhất định đeo nó trên người.

Vân Diệp cười, thứ này cùng thời gian trôi đi đã thành phế vật, muốn nghe nhạc phải dựa vào vận may, khẽ ấn nút khởi động, cái biểu tượng buồn cười kia vẫn còn, tiếng chuông khởi động đã mất, chỉ phát ra tiếng kỳ quái, chừng đó cũng đủ khiến Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu há hốc mồm.

Tiếc rằng chớp cái màn hình tối đi, âm thanh biến mất.

Tân Nguyệt nuối tiếc nói:

- Phu quân rời Bạch Ngọc Kinh quá lâu, tiên khi dần tan hết, trước kia còn có người khiêu vũ trong đó, sau chỉ còn lại tiếng ca, tới giờ tiếng ca cũng mất chỉ còn âm thanh dễ nghe. Vài năm nữa e chẳng còn gì.

- Phu quân, Bạch Ngọc Kinh thế nào? Thần tiên trông ra làm sao? Có thể nói cho thiếp không, thiếp thân không nói ra ngoài đâu.

Tân Nguyệt nhịn rất lâu mới lấy dũng khí hỏi:

- Bạch Ngọc Kinh à, không khác gì Đại Đường, chẳng mỹ hảo như nàng nói, thứ duy nhất hơn Đại Đường là họ có vũ khí cực kỳ lợi hại, một quả tạc đạn có thể giết hết cả Trường An, máy bay bay từ Trường An tới Lĩnh Nam chỉ hơn một canh giờ.

- Thế giới đó rất bẩn, trời xám xịt, nhiều nơi đất không mọc được cỏ, túi ni lông bay khắp nơi. Các nàng không cần vội, mấy chục năm nữa cảnh đó sẽ xuất hiện ở Đại Đường, phu quân nàng bao năm qua không ngừng cải tạo Đại Đường thành Bạch Ngọc Kinh.

- Đó không phải là nơi tốt, ta không thích, ta thích Đại Đường, nhưng Đại Đường sẽ có một ngày thành Bạch Ngọc Kinh.

- Bạch Ngọc Kinh mà Tiểu Vũ đang kiến tạo chỉ là một cái sơn động, bên trong đó chẳng qua chỉ nhiều bảo thạch một chút thôi. Nó không biết mình đã ở trong Bạch Ngọc Kinh rồi.

Tân Nguyệt hưng phấn nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói:

- Phu quân, nếu biến Đại Đường thành Bạch Ngọc Kinh, người khác không biết Bạch Ngọc Kinh ra sao, nhưng chàng biết, như thế nhà ta chiếm tiên cơ, luôn đứng ở thế bất bại, thiếp thân giờ mới biết hùng tâm tráng chí của chàng.

Không chỉ Tân Nguyệt mà cả Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiểu Miêu cũng thấy phu quân cao thâm khó lường.

Vân Diệp nhìn về phía gia tướng nói nhỏ:

- Nơi đây vạn dặm tĩnh mịch, thích hợp kể chuyện ma, các nàng coi như ta kể chuyện ma là được, không cần thấy ta cao hơn người một bậc.

Vân Diệp nói xong câu này, bốn lão bà cũng không còn tâm tư nói chuyện nữa, Tiểu Miêu trải túi ngủ cho mỗi người một cái, năm người chui vào túi ngủ, thỏ đầu ra ngoài nhìn trời sao mãi không ngủ được.

Khi đang ngủ thấy mặt ươn ướt như bị người khác dùng lưỡi liếm, mở mắt ra thấy cái mặt to tướng của Vượng Tài, thấy Vân Diệp tỉnh lại, vui vẻ đi tới túi ngủ khác dẫm lung tung.

Vân Diệp há miệng cười, Vượng Tài cuối cùng cũng về, đang định ôm Vượng Tài, phát hiện bên cạnh còn có một con ngựa khác, rất nhỏ, hơn nữa đùi cũng có một vết thương đáng sợ.- Đây là hậu đại của ngươi hả?

Vân Diệp hỏi Vượng Tài, Vượng Tài lấy miệng đẩy con ngựa kia tới, sau đó vui vẻ hí to, rồi chui vào bụi cỏ, lần này Vân Diệp khẳng định Vượng Tài không xuất hiện nữa.

Đấy là con ngựa màu táo đỏ, lông rất mềm, vết thương ở chân cực nghiêm trọng, thịt bên cạnh vết thương run rẩy một cách thiếu tự nhiên, rõ ràng nó rất đau.

- Người lớn trong nhà phó thác ngươi cho ta, vậy hãy theo ta cùng về Trường An, hiện giờ ta trịnh trọng nói với ngươi, ngươi không cần chịu hết khổ cực mới được ăn sung uống sướng như Vượng Tài, giờ ngươi có thể hưởng hết phú quý nhân gian, đó là lời hứa của ta, cũng là hứa với Vượng Tài. Vượng Tài thích làm ngựa hoang thì không thể dùng tên nữa, nếu không sẽ bị ngựa khác cười, nên cái tên Vượng Tài này thuộc về ngươi, được không Vượng Tài?

Vân Diệp ngồi xuống xé áo, cẩn thận dùng bạch dược Tôn Tư Mạc làm ra rắc vào vết thương, cuối cùng lấy vải bó lại.

Con ngựa đó nằm bên Vân Diệp, để mã phu nước mặt giàn dụa chải bộ lông rối, thuận tiện thanh lý ký sinh trùng trong lông.

- Công gia, Vượng Tài biến thành trẻ rồi.

Không biết vì sao tay mã phu già lẫn cẫn run rẩy dữ dội:

……

Vân Diệp tìm kiếm khắp sơn cốc cả tháng, khi trận tuyết đầu đông rơi xuống, phải tuyệt vọng kết thúc hành vi điên cuồng của mình, khiến Vân Diệp điên cuồng như thế chỉ có một n guyên nhân -- Không thấy Vượng Tài nữa.

Đàn ngựa biến mất trong tầm mắt của gia tướng một ngày, khi chúng quay lại thì không thấy Vượng Tài.Trong truyền thuyết ngựa hoang cảm giác được mình sắp chết sẽ tới một nơi thần bí, nơi này chỉ có đàn ngựa mới biết, người thuộc một đàn khác, nên không tới được.

Đó là do Na Nhật Mộ nói, lời nàng nói luôn tới từ một số truyền thuyết thần kỳ, Vân Diệp chỉ nghe nói voi vì bảo vệ ngà mới làm thế, không biết ngựa cũng tự chôn mình?

Nhưng sơn cốc là một thế giới khép kín, không rộng, một đàn ngựa trăm con trong thế giới nhỏ bé này là một mục tiêu rất rõ ràng, gia tướng Vân gia dạn dày kinh nghiệm sa trường lại mất dấu mục tiêu rõ ràng như thế.

Theo lời gia tướng nói, hắn đứng trên ngọn đồi nhìn thấy đàn ngựa bên trái, dự đoán đàn ngựa sẽ vòng qua ngọn đồi xuất hiện bên phải mình, nhưng khi hắn điều chỉnh xong vị trí quan sát thì không thấy đàn ngựa nữa, đợi một tuần hương vẫn không thấy bóng dáng đàn ngựa đâu, bất kể tìm kiếm thế nào cũng không thấy, thậm chí không thấy vó ngựa và phân ngựa.

Hắn là gia tướng trung thành lâu năm của Vân gia, có tiếng tỉ mỉ, tuyệt đối không lừa Vân Diệp.

Vân Diệp tự dẫn người đi tìm kiếm ngọn đồi đó, vó ngứa biến mất ở bãi loạn thạch.

Trong đêm trăng sáng, cột nước lần nữa phu trào, giống như cột thủy ngân, lần này nước phun mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào. Vân Diệp nhìn cột nước cao mười mấy trượng, lòng này ra ý nghĩ kỳ quái, có điều y mau chóng gạt đi. Dù sao sự trùng hợp như thần tích đó tỉ lệ quá thấp.

Mã phu dẫn Tiểu Vượng Tài tới, ông ta lại bị đá một phát, có điều tâm tình rất tốt, ông ta hi vọng nhất là Tiểu Vượng Tài đá gãy mấy cái răng ít ỏi của mình, chỉ có thế mới chứng minh Vượng Tài thực sự trùng sinh. Vì năm xưa ông ta bị Vượng Tài đá gãy răng cửa, nên được Vân gia nuôi cả đời binh yên, ông ta là người nhớ ơn.

Con ngựa nhỏ thích theo Vân Diệp, đôi mắt to ướt át mau chóng chiếm được thiện cảm của bốn nữ nhân, trong mắt các nàng, đây là kết cục tốt nhất.

Khi Vân Diệp cưỡi ngựa rời đi, đứng ở cửa núi quay lại nhìn sơn cốc kia, cười vô cùng quỷ dị.

Nụ cười đó Tân Nguyệt vĩnh viễn không quên được, có điều nàng không muốn hỏi, có lẽ là bí mật của phu quân, người như phu quân nhìn thấu thiên cơ không có gì là lạ.

Sau trận tuyết, thời tiết Lũng Hữu vừa khô vừa lạnh, Vân Diệp kệ Tân Nguyệt khẩn cầu, vẫn cưỡi chiến mã, lớn tiếng hát thứ ca dao kỳ quái.

- Ca ca đi cửa tây, tiểu muội thật khó giữ...

Hát gì không quan trọng, quan trọng là Vân Diệp kiệt lực hát, hát tới đứt hơi thiếu chút nữa ngã từ trên lưng ngựa xuống thì không bình thường.

Rốt cuộc Vân Diệp bị Tiểu Miêu bắt lên xe, sau đó Tân Nguyệt lấy chăn lông bọc kín mít, Vân Diệp chống cự, bị Tân Nguyệt nói phải nghĩ vì mấy người nàng, liền bỏ ý cưỡi ngựa.

Có lẽ vì mấy ngày qua làm bừa, Vân Diệp bị sốt, đầu tiên là sốt nhẹ, sau đó sốt cao, khi tỉnh táo Vân Diệp còn cười nói là cơ thể đang bài độc, sát khuẩn, là chuyện tốt. Kết quả là tốt quá mức, miễn cưỡng tới được Tần Châu, Vân Diệp phải dừng lại ở Mạch Tích Sơn cho lão hòa thượng không biết tên chữa trị.

Đầu tiên là luộc suối nước nóng, rồi bảy tám cái chăn bông nặng sáu bảy cân chất lên, rồi uống mấy cốc thuốc nghe nói là rửa ruột. Lão hòa thượng nói tâm hỏa Vân Diệp quá thịnh, phải bài độc, kết quả lần bài độc này Vân Diệp ngay sức n ói chuyện cũng không còn. Tân Nguyệt nổi giận, Tiểu Miêu rút đao định giết sạch hòa thượng trong núi, lão hòa thượng vẫn đủng đỉnh nói đợi Vân Diệp chết rồi hẵng giết cũng chưa muộn.

Chương 1509: Lý Tượng Hết Hi Vọng Rồi

Tân Nguyệt hứa thưởng một vạn kim tệ, lão hòa thượng cười không cần, mà cần quốc công phủ hứa một chuyện, đó là thành hộ pháp già lam của Phật môn.

Lúc Vân Diệp tỉnh táo nghe Tân Nguyệt nói vậy, gian nan lắc đầu rồi hôn mê. Tân Nguyệt mất hết hồn vía, chỉ đành đợi Vân Thọ tới, giờ tới lúc Vân Thọ phải quyết định rồi.

Vân Thọ, Vân Hoan ngày đêm không ngừng vó chạy tới, đi cùng còn có đặc sứ của Lý Thừa Càn và ngự y, Tôn tiên sinh vào Tần Lĩnh, không tìm thấy.

Khi Vân Thọ, Vân Hoan vội vàng chạy tới thiền phòng thì thấy phụ thân đang ngồi trên giường được mẫu thân hầu hạ húp cháo, nhưng tinh thần rất tốt, miệng không ngừng lẩm bẩm, lỗ rồi, lỗ rồi.

Vân Diệp vẫy tay gọi nhi tử, Vân Thọ, Vân Hoan nhào tới giường khóc rống lên, khi tin dữ truyền tới Trường An, bầu trời như sụp xuống, chẳng những Vân gia kinh hoàng, Lý Thừa Càn cũng phái đặc sứ và ngự y theo huynh đệ Vân gia. Lý Thái quá béo không cưỡi ngựa được phải ngồi xe ngựa, đoán chừng sáng mai sẽ tới.

- Khóc cái gì, không chết được, ta lại muốn chết đây, lão già kia lừa của nhà ta không ít tiền, sốt mà thôi, mẹ con lại tiêu một vạn kim tệ, lỗ vốn.

- Không lỗ, cha, chỉ cần cha khỏe mạnh, bán cả Vân gia cũng không thành vấn đề, con mong cha sống lâu trăm tuổi.

- Phì, đừng nói lời xúi quẩy, muốn cha chết sớm à?

Vân Diệp cười mắng:

Bệnh tình đỡ hơn, Vân Diệp liền tới bái tế tháp xương của Đàn Ấn lão hòa thượng, vị cao tăng từng chủ trì Thiếu Lâm tự này đã tạo hóa ở Mạch Tích Sơn từ sáu năm trước, ông ta rất có cảm tình với nơi này.

Đó gọi là lá rụng về cội, Đàn Ấn chọn nơi về là Mạch Tích Sơn, trên núi một bức tượng Đàn Ấn cưỡi hổ đen, rất có khí thế.

Nghĩ cũng thấy buồn cười, bằng hữu của mình người thành thần, kẻ thành thánh, còn chuyển sinh, hình như chẳng ai chết vào địa ngục.

Vô Thiệt xuất hiện, người gầy như khô lâu, mặt màu xanh xám, đứng cùng với Lý Thái béo tròn trông rất buồn cười.

Lý Thái mặt vốn âm trầm thấy Vân Diệp đang tập đi lại, tức thì cười phá lên, cười chảy nước mắt:

- Biết ngay là ngươi vờ bệnh.

- Không, suýt chết thật đầy, không phải chết bệnh, mà bị lão hòa thượng thiếu chút nữa trị chết.

- Khổ Trúc đại sư là cao tăng đắc đạo, y thuật không kém Tôn đạo trưởng, chẳng qua năm xưa trị bệnh ở Giang Nam, nên ngươi không nghe thấy mà thôi, ông ấy cũng là phật sống muôn nhà đó.

Lý Thái thấy Vân Diệp không sao liền nhìn sang Vượng Tài, hét lên:

- Sao ngươi làm nó trẻ đi được thế? Thử với ta xem, ta không muốn béo thế này nữa.

Vân Diệp trừng mắt, năng lực bợ đít của tên này sắp bằng mình năm xưa.

Rời nhà bốn tháng, Vân Diệp không có tâm tư để ý tới triều chính, hôm qua Vân Thọ nói Lý Tượng lấy cớ bái tế mẫu thân ở lỳ tại Trường An không về đất phong, lấy cớ thủ hiếu ba năm làm Lý Thừa Càn không thể cự tuyệt.

Vân Diệp biết hiện tâm tư của Lý Tượng không ở trên người mẫu thân, hắn cược cha mình không sống được quá ba năm.

Người Lý gia là thế, chỉ cần vì hoàng vị không ngại làm bất kỳ chuyện gì, Lý Thừa Càn rút kinh nghiệm bản thân, tuyệt đối không lập thái tử nhiều tuổi, nếu thế bản thân rất có khả năng lại đưa Lý Tượng lên ngôi. Lý Thừa Càn làm thái tử bốn mươi năm, sao dễ dàng dâng cho người khác, dù đó là con mình.Đó là vòng tròn quái ác, trước kia Vân Diệp cho rằng tình thân có lẽ lay chuyển được thứ tình cảm biến dạng này, về sau y phát hiện đó chỉ là ý muốn một bên. Dục vọng sẽ bóp chết mọi nhân tính, sẽ làm ra chuyện tàn ác vượt ngoài năng lực.

Muốn sống thêm vài năm phải tránh xa hoàng quyền, loại tranh đấu này sẽ lan sang tất cả những người quanh hoàng đế, không ai tránh được. Lý Thừa Càn tuy là hảo hữu của mình, nhưng hắn không có khí phách của Lý Nhị, không có lòng dạ rộng lớn của Lý Nhị, lời đưa lên ngựa, tiễn một đoạn chẳng thể nói với Lý Thừa Càn, chẳng may nói ra, ngay cả làm bằng hữu cũng không thể.

Độc Cô Mưu tới Tần Châu, quan hệ của hắn với Vân Diệp chưa tới mức không ngại ngàn dặm thăm bệnh, nên hắn tới tất nhiên với mục đích công lợi.

Lý Thái cười hì hì ngồi ở đại sảnh không định bỏ đi, không phải hắn không biết kỵ húy mà Vân Diệp bảo hắn ở lại xem kịch, Ngụy vương có tư cách nghe cuộc nói chuyện giữa hai gian thần.

Độc Cô Mưu chẳng phải thần tử bình thường, thở dài nói:

- Sức khỏe bệ hạ ngày càng suy nhược, quốc gia không thể một ngày không vua, nên lão phu tới Tần Châu là để muốn một lời của Vân huynh.

Vân Diệp dứt khoát xua tay:

- Chuyện phế lập không phải thần tử có thể bàn bạc, muốn bàn cũng phải ở cung Vạn Dân, chứ không phải bàn riêng.

Lý Thái cũng cười nói vào:

- Đúng thế, Độc Cô Mưu ngươi là hào kiệt một đời, sao lại quan tâm tới chuyện phế lập như thế, con cháu Lý gia bọn ta mới phải khẩn trưởng chứ.

Độc Cô Mưu nhắm mắt lại:

- Như vậy xem ra Hành Sơn vương không có chút cơ hội nào, thôi, lão phu không ôm rơm rặm bụng nữa. Trường Tôn Xung cũng đáp như thế, hắn nói ý chỉ từ cung Vạn Dân truyền ra mới tính, ý chỉ nói ai là người đó.

Vân Diệp bỏ chăn đắp trên đùi, nghiêm túc nói:- Quên chuyện ai làm thái tử đi, không chỉ các ngươi phải quên, mà đám Vân Thọ cũng phải quên. Vô số sự thực chứng minh, không có thần tử tham gia, dù là ai cũng không khơi lên được sóng gió.

- Độc Cô Mưu, chúng ta đã là cực phẩm nhân thần, chẳng lẽ thay hoàng đế mới còn được phong vương sao, trừ khi mang tâm tư soán nghịch, nếu không chúng ta tham dự tranh đoạt chỉ có hại không có lợi.

Độc Cô Mưu không ngờ Vân Diệp lại nói thẳng như thế trước mặt Lý Thái, có hơi xấu hổ, mình và Trường Tôn Xung, Vân Diệp đã làm tới chức quan tối cao, muốn tiến thêm chỉ có soán nghịch.

Hai người kia không để ý tới Lý Tượng, một mình mình chẳng thể làm được gì, Độc Cô Mưu vội vàng cáo tử, đã có đáp án trực tiếp nhất, Độc Cô gia phải điều chỉnh lại.

- Hắn không phải thằng ngốc, sao lại nói chuyện ai làm hoàng đế trước mặt ta?

Lý Thái hơi bất mãn:

- Vân Thọ và Vân Hoan là do ta sinh ra, Huy Nhi do ngươi sinh ra, Trường Tôn Lộ là Trường Tôn Xung sinh ra. Nhưng Độc Cô Phục lại do đường đệ hắn sinh ra, ngươi nói xem hắn có phải kẻ ngốc không?

Vân Diệp cười quỷ dị:

Lửa giận của Lý Thái tức thì mất sạch:

- Nói như thế Độc Cô Mưu không sinh được con, nhưng An Khang sinh Độc Cô Phục, đó là ngoại sinh của ta.

- Đúng, ngươi vẫn là cữu cữu.

Từ khi Chu Hưng nói ra bí mật kia, Vân Diệp muốn tuyên truyền khắp nơi, nhưng loại chuyện này không hợp với Sở quốc công đức cao vọng trọng, nên nhịn trong lòng không nói ra.

Nhưng Lý Thái thì khác, hắn không phải người ngoài, lại cực kỳ tò mò với bí mật, cuối cùng trong Ngụy vương phủ thủng tám hướng của hắn sẽ làm chuyện này truyền khắp Trường An.

Lý Thái chỉ thích truyền tin đồn, đó là sở thích quái dị của hắn, nhưng hắn lại không tin tin đồn, càng tin đồn cao cấp thì hắn lại càng thích, dù là tin đồn liên quan tới muội tử của hắn.

- Như thế Độc Cô Mưu sắp không rảnh tham dự chuyện hoàng gia rồi.

- Đương nhiên, hắn phải rửa sạch thân phận thái giám trước đã. Đương nhiên, truyền tin đồn không hay, nên chúng ta về phải mời hắn đi thanh lâu vài lần bồi tội.

- Có thể truyền ác liệt hơn nữa không?

- Sự thực còn ác liệt hơn ngươi nghĩ.

- Vậy có thể thoải mái mà bịa đặt rồi.

Lý Thái cười dâm dật, không biết nghĩ tới cái gì rồi, nhưng An Khang là muội tử của hắn, chắc không liên tưởng tới nàng đâu.

Chương 1510: Tình Yêu Của Trình Giảo Kim

Tuổi cao rồi giữ một trái tim tươi trẻ rất quan trọng, đó là nguyên nhân nhiều người càng già càng quậy phá, tươi trẻ cao nhã làm người ta thấy hòa ái dễ gần, còn thấp kém làm người ta căm ghét.

Trái tim trẻ thơ của Lão Trình thì vô cùng ác liệt, sau khi Trình phu nhân qua đời, Trình Xử Mặc liền toi đời, vì cha hắn chơi cực sung, một dạo tính kiếm cho hắn mẹ kế mười sáu tuổi.

Nếu chỉ mang về nuôi như ca cơ chẳng sao, còn được coi là chuyện phong nhã, song Lão Trình muốn tục huyền, Trình Xử Mặc sắp sáu mươi dứt khoát không chịu, vì thế Lão Trình định đuổi Trình Xử Mặc đi, để hắn tự lập môn hộ, còn đi nói khắp thế giới không truyền tước vị cho hắn.

Vân Diệp bệnh nặng, Trình Xử Mặc biết tin hơi muộn, đợi khi hắn tới Tần Châu thăm thì Vân Diệp đã chuẩn bị về Trường An.

Vân Diệp và Lý Thái nghe Trình Xử Mặc kể xong cực kỳ hứng trí:

- Nữ tử đó là ca cơ à?

- Ừ, tên là Yến Hồi Xuân gì đó, ta tới xem rồi, dung nhan cũng thường thôi, vốn định giết luôn, không ngờ Trình Phúc canh ở đó không cho. Các ngươi biết đó, Trình Phúc chỉ nghe lời cha ta.

- Các ngươi mau nghĩ cách, thế này Trình gia ta bị người ta cười thối mũi mất.

Lý Thái ngọ nguậy cái mông mỡ cười đều:

- Nếu thực sự có thể Hồi Xuân thì ta cũng cưới nữ nhân đó. Có điều hình như Trình bá bá sợ cái gì đó... Hiểu rồi, lão gia tử sợ thế lực Trình gia quá lớn, nên đề phòng.

- Ngươi hầu tước không kế thừa tước vị quốc công cũng chả sao, Xử Lượng hiện đang như diều gặp gió ở Thủy sư Lĩnh Nam, Xử Bật cũng đường đường hình bộ thị lang, tới lúc phân gia rồi.

Trình Xử Mặc sầm mặt nói:

- Đại gia tộc tới mức độ nhất định sẽ phân gia, nhưng ai dùng thủ đoạn ác liệt này, hủy hết thanh danh Trình gia.

Vân Diệp bất lực nói:

- Mục đích lão gia tử chính là hủy diệt thanh danh Trình gia, làm cho không ai tới nhà là tốt nhất.

- Ngươi tưởng tượng ta tới nhà ngươi gọi nữ nhân kia là thẩm thẩm xem, dù mặt ta dầy hơn thớt còn gọi nổi. Nữ nhân hẹp hòi Tân Nguyệt đó mà gọi thẩm thẩm theo ta chắc là về nhà treo cổ luôn. Lão gia tử cưới nữ nhân đó tuyệt đối có thể dùng làm thần giữ cửa, ít nhất Tân Nguyệt có chết cũng không tới nhà ngươi.

- Cứ thế mà suy, người qua lại với Trình gia chẳng còn ai có thân phận nữa. Nữ nhân thanh lâu đó lại còn tên Yến Hồi Xuân, lão gia tử không tôn trọng thân phận bản thân, còn xỉ nhục tất cả huân quý, biến mình thành đống phân chó, mọi người đều né tránh, thế là mục đích đã thành.

Vân Diệp chép miệng:

- Kế tuy hơi thô, nhưng hiệu quả không tệ, nghĩ lại cả đời lão gia tử toàn bày mưu kế kiểu này, đơn giản, thực dụng, thuận tiện, dễ thao tác. Tóm lại, Trình gia phân gia là cái chắc rồi.

Trình Xử Mặc kêu thảm:

- Chẳng lẽ ta phải gọi con kỹ nữ đó là mẫu thân?

- Sau này tôn kinh chút, đó là kế mẫu của ngươi, không được gọi là kỹ nữ.

- Ta gọi là mẫu thân, chẳng lẽ các ngươi không phải gọi là bá mẫu?
- Không cần, sau này bọn ta tránh là được.

- Không được, ta không thể để Trình gia thành trò cười.

- Thôi đi, tính Trình bá bá rất dứt khoát, căn bản không cho ngươi cơ hội đâu, nếu ta đoán không sai thì ngay lúc này ngươi đã có kế mẫu mười sáu tuổi rồi đấy.

Khi lên đường về Trường An, Tân Nguyệt chen chúc cùng Vân Diệp, luôn quay đầu nhìn xe ngựa đằng sau, một lúc thôi mà nhìn ba bốn lần, Vân Diệp buồn chán nằm trên xe hết ngủ lại ngủ.

Tân Nguyệt lại nhìn Vân Thọ cưỡi ngựa đi đầu, kiêu ngạo nói:

- Phu quân nhìn xem, xương cốt Thọ Nhi thật tốt, bên ngoài trời đổ tuyết nó còn đi trước mở đường, có thể so với Trình bá bá của nó rồi. Xử Mặc ghét nhất ngồi ngựa, giờ cũng sợ lạnh trốn trong xe không ra nữa.

Vân Diệp thò đầu trong chăn ra, cười xấu xa bóp mông Tân Nguyệt:

- Xử Mặc vẫn ghét ngồi xe ngựa, nhưng lần này không ngồi không được. Ta ngồi xe là vì tiện sờ nàng, Xử Mặc là vì không còn mặt mũi thấy ai.

Tân Nguyệt đánh mạnh vào tay Tân Nguyệt, nàng cho rằng mình đã già, không nên có dục niệm, hiện căn bản không cho Vân Diệp đụng vào mình, rất giữ phụ đạo, có điều mau chóng bị câu "không còn mặt mũi thấy ai" thu hút.

- Sao lại không còn mặt mũi thấy ai? Chẳng lẽ chàng và Xử Mặc đi Mạch Tích Sơn trộm đầu phật, đây là tội băm vằm đấy.

- Trộm đầu phật là mộng tưởng của ta, sớm muộn cũng hoàn thành, có điều Xử Mặc phiền nào vì chuyện khác.

Vân Diệp thấy mình lắm mồm rồi, đã hứa với Trình Xử Mặc là không kể cho Tân Nguyệt. Quả nhiên câu này gây họa, Tân Nguyệt tính hiếu kỳ mạnh mẽ dứt khoát hỏi ngọn ngành.

Sau khi biết Trình Giảo Kim sắp tục huyền, mặt Tân Nguyệt đanh lại, vặn vẹo, hai tay vô thức xé chăn, trông thế nào cũng giống ác quỷ.

- Không được!Tân Nguyệt rít lên từ kẽ răng:

- Muộn rồi, gạo đã thành cơm, về tới Trường An nàng sẽ biết chuyện này đáng sợ thế nào.

- Giết ả, phải nhanh!

Đôi mắt đan phượng lóe hàn quang, sống phú quý bao năm đã có hiệu quả, có điều Vân Diệp không thích, ngồi thẳng dậy mắng:

- Ta không ngờ nàng thành người coi mạng người như cỏ rác, năm xưa ta là tên hoàn khố, bại gia tử thậm chí là tên lưu manh lớn nhất Trường An, sao nàng không nhân lúc ta ngủ mà cắt đầu ta?

- Chuyện này từ đầu tới cuối không thể trách Yến Hồi Xuân, Trình bá bá muốn cưới nàng ta, nàng ta dám nói không à? Một nữ tử mười sáu gả cho ông già tám mươi, dù ai cũng chẳng vui được.

Trước kia chỉ cần Vân Diệp không cao hứng là Tân Nguyệt xuống nước, nhưng lần này nàng không hề lùi bước:

- Dù chàng là Trường An tam hại hay vô địch thống soái cũng được, giờ bách tính đều lấy chàng dạy dỗ con cái, nói tuổi trẻ phá phách chút không sao, chỉ cần biết phấn đấu là được, giờ người nhà ta ra ngoài đều được người ta giơ ngón cái lên khen ngợi. Nhưng già rồi còn làm bừa thì thành lão hồ đồ rồi.

- Chuyện Trình bá bá làm sẽ khiến người Trường An coi là lão hồ đồ, chẳng trách Xử Mặc trốn trong xe, đến thiếp cũng không mặt mũi gặp ai nữa. Nhà ta mỗi năm đều tới Trình gia ở vài ngày, tiểu viện kia còn do tự mình thiếp trang trí...

Tân Nguyệt đột nhiên như nhớ ra điều gì:

- Không đúng, nữ nhân đó là tiện tịch, sao có thể làm quốc công phu nhân.

- Trình Bá bá tám mươi tuổi rồi, pháp luật không còn dùng với Trình bá bá được nữa, đó là lễ pháp, nên lão nhân gia có thể muốn làm gì thì làm, sống tới tám mươi là vốn lớn.

Tân Nguyệt kêu thảm ngã lên người Vân Diệp, hiện giờ nàng không nhẹ nhàng như năm xưa nữa, Vân Diệp cơ hồ nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc, vội vàng đẩy nàng ra.

- Trình bá bá còn, chúng ta không thể tránh tới Trình gia, cái tội này còn phải chịu bao lâu nữa đây?

Tân Nguyệt giờ bất chấp cả hiếu đạo rồi:

- Trình bá bá hiện giờ ngày vẫn ăn một đấu gạo, mười cân thịt, khoe khoắn lắm, người ta rủa lão nhân gia càng thọ, trong này không có đạo lý gì để nói đâu.

- Có điều cho nàng biết, Trình bá bá làm thế là có nguyên nhân, thần tử quá cường đại nếu không muốn tạo phản thì sớm muộn cũng phải tự phế võ công. Trình bá bá xuống đao với thanh danh Trình gia còn hơn người khác ra sức cắt cành tỉa lá nhiều.

- Trường Tôn gia tỉa cành lá ra sao nàng biết đó, mấy huynh đệ rất cường thế không thấy đâu nữa, cho nàng biết đều bị âm thầm xử lý rồi, một phần đưa tới đảo xa, còn lại bị chôn hết. Cho nên ta thích cách xử lý của Trình bá bá hơn.

- Mất thể diện thì mất thể diện, thế giới này còn ít người mặt dày sống à? Lão nhân gia năm xưa là cướp đường, giờ làm dâm tặc rất hợp.

Tân Nguyệt căn bản không nghe lọt, thống khổ kêu lên:

- Đừng về Trường An, thiếp muốn tới Nhạc Châu, đừng về...

Chương 1511: Lời Hứa Mười Năm

Dù Tân Nguyệt và Trình Xử Mặc không muốn tới đâu thì xe ngựa vẫn đưa họ từng bước tới gần Trường An.

Dắt Tiểu Vượng Tài đứng trên Bá Kiều, Vân Diệp nhớ lại trận tuyết lớn khi lần đầu mình vào kinh, lúc đó mình cưỡi Vượng Tài tay cầm thương, thưởng thức niềm vui về nhà.

Nay dẫn Tiểu Vượng Tài đứng trên Bá Kiều, lòng chua xót vô kể, thấy mình như con chó già bị vứt bỏ, trừ hướng lên trời sủa mấy tiếng thì không thể thay đổi được gì.

Tiểu Vượng Tài còn chưa hiểu chuyện cứ muốn rúc vào áo choàng của Vân Diệp, dù tuyết lớn hay gió lạnh, hoặc tòa thành lớn trước mắt đều làm nó sợ hãi, đây là mùa đông đầu tiên trong đời nó.

Ác mộng tới sớm hơn dự liệu, Trình Giảo Kim cười lớn xuất hiện trong tuyết, mặc trang phục võ sĩ bó sát người, hông đeo đai lưng da hổ, chân đi giày mũi nhọn, còn là loại giày chế tác thủ công thời thượng nhất.

Nếu chẳng phải mái tóc trắng kia thì Vân Diệp còn tưởng quay về mấy chục năm trước, hiện y hơi hối hận đứng ở Bá Kiều quá lâu, nếu không đã chẳng gặp phải Lão Trình và tân hôn phu nhân đi ngắm tuyết...

Vân Diệp rất muốn chạy, vẫn phải gian nan nặn ra nụ cười, thỉnh an Trình Giảo Kim, còn nữ tử đội mũ rủ bên cạnh coi như không thấy. Chẳng phải y muốn đi tới mà bị Lý Thái đá một phát vào khuỷu chân...

- Ha ha ha, còn không bái kiến tân thẩm thẩm của ngươi đi, lão phu thành thân chẳng có đứa nào ở nhà, toàn lũ bất hiếu, đãm lão hữu kinh thành đều bệnh hết, làm hôn lễ hơi khó coi...

Trên mặt Trình Giảo Kim chẳng thấy có chút bất an hay tiều tụy gì, tinh thần phấn chấn, khí thế mạnh mẽ, khác hẳn lúc mình rời kinh, chẳng lẽ Yến Hồi Xuân có thuật hồi xuân thật.

Bị đá ra rồi thì đành chịu một mình, chắp tay hành lễ nói:

- Vãn bối Vân Diệp ra mắt thẩm thẩm.

Nói xong câu này Vân Diệp chẳng thấy có gì to tát nữa, kệ nàng bao nhiêu tuổi, chỉ cần là phu nhân Trình Giảo Kim, mình gọi một tiếng thẩm thẩm chẳng có gì là quá.

Vân Diệp không khẩn trương, nhưng Yến thị sợ tới run người, một vị danh tướng trong truyền thuyết thi lễ với mình, còn gọi mình là thẩm thẩm, áp lực của nàng rất lớn, luôn mồm nói không dám.

Trình Giảo Kim rất bất mãn:

- Có gì mà không dám, nàng là phu nhân do Lão Trình mai mối đáng hoàng cưới về, Lão Trình này có cưới một con lợn nái thì bọn chúng vẫn phải ngoan ngoãn gọi một tiếng thẩm thẩm.

Không đợi ông ta nổi khùng với Trình Xử Mặc, Vân Diệp vội kéo Lão Trình sang bên nói:

- Cháu hiểu vì sao bá bá làm thế, nhưng vì sao gấp gáp thế, vả lại chuyện này cũng không cần làm thật, truyền lời ra là được rồi.

- Vì lão phu cảm thấy sợ hãi, vô cùng sợ hãi, lần trước có cảm giác này là ở Hổ Lao quan….

Sở quốc công đã bao nhiêu năm không lên triều lại thượng triều, mặc quan phục, ôm triều vật, ngồi trên chiếc ghế thái sư ỷ cực lớn, nhắm mắt dưỡng thần. Vô số quan viên tới bái kiến, thân là võ chức đệ nhất nhân, dù là quan viên xuất thân thư viện hay là vãn bối hậu sinh đều tới thỉnh an.

Mũi khẽ phát ra tiếng ừ nhẹ, coi như chào hỏi họ, tước vị cao, tuổi lớn, coi như thành lão tặc rồi, không phải như năm xưa gặp ai cũng phải tươi cười gọi thúc bá nữa.

Cái lợi lớn nhất của lão tặc là không phải đợi cửa cung mở, có nội thị mở cửa nhỏ dùng kiệu đưa Sở quốc công vào cung, hoàng đế muốn biết vì sao Sở quốc công hành động bất thường như thế.

Đi đứng nằm ngồi đều khơi lên phong vân biến áo chính là nói tới Vân Diệp hiện tại, phía dưới có một quyền thần như thế là bất hạnh của hoàng đế.
- Sao ngươi lại muốn lên triều? Có chuyện gì hạ triều chúng ta bàn không được à, nhất định phải làm theo phép công.

Lý Thừa Càn đang ăn cơm, nhưng nhìn hắn dùng bát nhỏ là biết khẩu vị không tốt.

Vân Diệp cầm bát trên bàn ngửi một cái, nhíu mày nói:

- Cứ nhất định phải dùng thứ thuốc mạnh để ép tinh lực cuối cùng của mình ra sao? Năm xưa tiên đế cũng làm thế, ngươi biết hậu quả còn dẫm vào vết xe đổ? Không phải nói với ngươi rồi sao, đế quốc ổn định, biên cương thái bình, quyền lực ngươi nên thu về đã thu cả về rồi.

Lý Thừa Càn xua tay:

- Ta không sống được mấy ngày nữa, Tôn tiên sinh đoán định thọ mệnh của ta chưa tới năm tháng, hiện giờ thời gian của ta rất eo hẹo, phải xử lý ổn mọi việc, giao cho Lý Quyết.

Vân Diệp cười thảm:

- Nếu thế thì ngươi nên tuyên Lý Tượng vào cung, Lý Quyết quá nhỏ, trẻ con mười tuổi làm hoàng đế, ngươi không thấy có vấn đề sao?

- Không được, Lý Tượng tích oán quá sâu, một khi nó kế vị, đế quốc sẽ ngập trong biển máu. Thế nên nó bị ta đoạt tình đuổi về Hành Sơn rồi.

Vân Diệp ngớ ra:

- Ngươi kế vị còn không phải ngập trong biển máu à? Con ngươi giết lần nữa thì sao? Đó gọi là kế thừa gia nghiệp.

- Ta tự biết chế ngự, biết khi nào dừng tay, Lý Tượng thì không? Nó chém giết chỉ làm thiên hạ đại loạn, hoàng đế không được triều thần tiếp nhận, không được vạn dân tiếp nhận, ngươi thấy nó thích hợp làm hoàng đế à?

- Vậy rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Các lão nhân bị ngươi dọa phát điên rồi, Trình bá bá cưới cả kỹ nữ về n hà làm phu nhân, Lý Tịnh nằm lỳ trên giường không nhúc nhíc, còn đuổi con cháu ra đảo xa.- Độc Cô Mưu như con lừa kinh hãi, chạy tới Tần Châu thăm ta. Vừa rồi ở cửa cung, mặt Trường Tôn Xung âm u như sắp mưa. Rốt cuộc ngươi làm gì nói cho rõ đi.

- Hừ, chính là muốn như thế đấy, ta hà khắc một chút, đợi tới Quyết Nhi lên nới lòng một chút, như thế có hiệu quả ân uy ở bên trên, cho nó vài năm trưởng thành...

Vân Diệp rất vô lễ sờ tay lên trán Lý Thừa Càn, bị hắn gạt ra:

- Ta không sốt.

- Thôi đi, không nhìn xem thủ hạ ngươi là kẻ n ào, an bài như thế có hiệu quả không? Dù ngươi chửi họ không đáng một xu, sau đó Lý Quyết phục hồi chức vị cho họ, ngươi sẽ nhận được vô số thù hận, tương lai không có thụy hiệu tốt đâu. Ngươi không cần, nhưng ta muốn thụy hiệu văn chính đây.

Lý Thừa Càn cười rất tiêu sai, tựa hồ chẳng để ý tới tuổi thọ ít ỏi còn lại của mình:

- Thụy hiệu cái gì, chết là hết, dù dùng Kiệt Trụ với ta mà khiến Đại Đường hưng thịnh mãi mãi cũng được.

Tâm tình Vân Diệp rất sa sút:

- Được rồi, ta về Ngọc Sơn đây, ngươi tự an bài đi, khi thấy không chịu nổi nữa thì nói với ta một tiếng, ta làm cơm tiễn ngươi.

Lý Thừa Càn lại cười:

- Mỳ, ta chỉ muốn ăn mỳ, sợi dài vào, ta thích ngụ ý trong đó.

- Ta sẽ làm một sợi mỳ cực dài, có đầu có cuối, để dù ngươi lên thiên đường hay xuống địa ngục đều không quên được. Mấy năm qua chuyện ngươi làm khiến ta luôn muốn đánh ngươi một trận, giờ sức khỏe ngươi quá tệ, không đánh được, tới bên kia đợi ta vài năm, ta sang đó tìm ngươi tinh sổ...

Lý Thừa Càn đột nhiên nói:

- Hay là ngươi quật xác đi, ta cho ngươi chiếu thư để sau khi ta chết cho ngươi quật xác.

Vân Diệp đứng bật dậy, mặt âm trầm nói:

- Ngươi muốn ta làm gì mà trả giá lớn như vậy?

- Giúp ta tọa trấn Trường An, giống như ngươi giúp phụ hoàng ta tọa trấn Ngọc Sơn vậy. Diệp Tử, cầu xin ngươi, ta không có bằng hữu nữa, chỉ còn ngươi gửi gắm, giúp ta tọa trận Trường An mười năm.

- Có ngươi tọa trấn Trường An, đám tuổi bối sẽ không dám làm càn, Quyết Nhi có thể bình an trưởng thành. Triệu thị là phụ nhân ngu xuẩn, ta sẽ xử lý trước khi đi, Quyết Nhi sẽ do mẫu hậu giúp ta giáo dục, thập lục vệ do Thanh Tước n ắm giữ, ta muốn ngươi giúp ta trấn thủ Trường An, Ngọc Sơn mười năm.

- Chỉ cần ngươi đồng ý, cho dù băm vằm ta vạn mảnh cũng được.

Lý Thừa Càn bất chấp thân phận, nắm tay Vân Diệp cầu xin, Vân Diệp cũng chẳng nhớ mình có đồng ý hay không, đi bộ rời hoàng cung, chẳng ngồi kiệu mình thích nhất...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau