ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1501 - Chương 1505

Chương 1502: Sở Công Trở Về

Vượng Tài vừa đi vừa đánh rắm, Vân Diệp quay đầu nhìn nó thở dài, sau thích ăn đậu nấu mềm chứ? Dạ dày không tốt đừng ăn thứ đầy bụng.

Hết cách, từ lần đưa Vượng Tài đi tàu hỏa một lần, nó liền thích tàu hỏa, có lẽ vì bản thân không chạy được nữa, nhưng vẫn hoài niệm cái cảm giác lướt gió như bay đó, nên chỉ cần Vân Diệp ra ngoài, để Vượng Tài thấy tàu hỏa, là nó hưng phấn lấy móng gõ đất.

Lý Nhị đã qua đời năm năm rồi, năm nay là đại tế tự, Vân Diệp không muốn bỏ qua, chẳng hiểu vì sao hoàng gia lại chọn vào ngày nóng nhất trong năm này, có lẽ là vì dương khí lớn, con cháu hoàng gia chết oan sẽ không tới tìm đế vương đang sống.

Vân Diệp không hỏi tới triều chính từ rất lâu rồi, sống vô cùng yên bình, năm năm qua y đi xa nhất tới đảo xa, Lý Thái đã thành công lắp được máy hơi nước lên thuyền, cho nên thời gian đi đảo xa rút ngắn rất nhiều.

Lên tàu hỏa, Vượng Tài theo thói quen nằm xuống đống cỏ mã phu rải cho nó, đầu gác dưới chân Vân Diệp nhìn qua kính pha lê, Vân Diệp không cho phép Vượng Tài thò đầu ra ngoài cửa sổ, dù nó thích nhất trò đó.

Quản gia trẻ tới hỏi công gia đã đi được chưa, Vân Diệp gật đầu, thị vệ giúp công gia hạ ghế mềm xuống, đắp một cái chăn mỏng lên, lên tàu ngủ là thói quen của công gia.

Đỗ Duy không oán trách nữa, có thể ngồi trên cùng con tàu với nhân vật truyền kỳ, hắn thấy rất hạnh phúc. Thời gian học ở thư viện, hắn từng thấy Vượng Tài, chỉ là mấy năm đó công gia không lên lớp dạy học nữa, môn toán học do Vũ Mị lão sư và Hi Mạt Đế Á lão sư giảng, nghe nói lão nhân gia dứt khoát từ bỏ mọi quyền lợi, trở về điền viên. Chỉ riêng điều này đã khiến thiên hạ kính phục.

Tiến thì sất trá phong vân, lui thì sóng yên biển lặng, bao nhiêu người ao ước đạt được tới mục tiêu này, nhưng chỉ có Sở quốc công làm được.

Tàu hỏa chạy sầm sầm đánh thức Vân Diệp, nhìn đồng hồ cát phát hiện tàu hỏa đã qua Hàm Cốc Quan, sắp tới bình nguyên Quan Trung rồi, Hoàng Hà yên tĩnh chảy cách đó không xa, nước chỉ hơi vàng, thế là tốt lắm rồi, mấy năm trước nó đúng là con sông bùn màu vàng.

Vượng Tài ngủ không say, Vân Diệp thức giấc nó cũng cựa mình được mã phu giúp đứng dậy, bất kể thế nào Vượng Tài cũng không thể ở bên mình quá lâu nữa, một con ngựa nếu không tự đứng lên được là tới lúc tuổi thọ đã hết.

Đám vãn bối cứ trích dẫn kinh sách chứng minh một con ngựa có thể sống hơn tám mươi tuổi, đồng thời chỉ niêm giám Xích Thố Mã trong ( Tam Quốc chí) do Trần Thọ biên soạn nói một con ngựa sống năm mươi năm cũng không thành vấn đề.

Lời Trần Thọ mà cũng tin được à? Hắn là thứ sử gia ai cho tiền thì viết hay cho người đó, Nhan gia liệt hắn vào loại bại hoại, trong ( Nịnh nhân truyện) cũng có ghi chép về hắn.

Sống đủ lâu, Vân Diệp đã có thể đối diện với tử vong, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối đã chết, lão thần Trinh Quan chẳng còn lại mấy người, trừ Trình Giảo Kim vẫn uống chén lớn, ăn thịt to sống thoải mái ra thì Úy Trì Cung, Ngưu Tiến Đạt đều đã trời chiều xế bóng.

Khi Vân Diệp chắp từ trên tàu xuống thì thành Trường An đã tắt đèn, Vân Thọ đỡ phụ thân lên xe ngựa, dặn xa phu đi chậm thôi, Vượng Tài không theo kịp.

Vân Diệp vỗ bụng nhi tử:

- Cha và mẹ con không ai béo cả, sao tới con lại béo thành thế này? Sắp bốn mươi rồi, vận động nhiều vào, cha ở cái tuổi con người vẫn nhẹ như chim én.

- Con chưa bao giờ bỏ luyện võ công, hiện múa kiếm nửa canh giờ chưa thở dốc, nhưng mà cái tấm thân này đúng là làm con phiền não, hỏi Tôn thần tiên, lão thần tiên nói tại cơ sở của con quá tốt.

Vân Diệp cười phá lên, vỗ ghế cao hứng nói:

- Đạo dưỡng sinh thì Tôn đạo trưởng là chuyên gia rồi, lời ông ấy nói là lời vàng thước ngọc. Có điều Trình gia gia toàn làm trái lại hết, vậy mà lão nhân gia lại sống khỏe mạnh nhất, cho nên đạo lý thiên hạ không phải là tuyệt đối, chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Vân Thọ thấy cha tinh thần rất tốt, do dự nói:- Từ sau khi thái thượng hoàng qua đời, hoàng thái hậu quy ẩn Ngọc Sơn, thiên hạ yên tĩnh, bệ hạ không dồn ép thần tử quá mức nữa, cho nên triều đường rất yên bình. Có điều Hứa Kính Tông định cáo lão, ông ấy hay nói phải chọn thời cơ tốt để rút lui an toàn.

- Đó là trí tuệ chính trị, dùng người ta bốn năm chục năm, hiện giờ đáng được về nhà rồi, tên tiểu tử Vương Duy hiện vẫn làm bí thư thừa bên cạnh bệ hạ?

Vân Thọ thấy cha không muốn nghe chuyện triều đường, cười nói:

- Nhãn quan của cha đúng là độc đáo, người đó văn tài hiếm có, tính tình ôn hòa, nghe nói hắn thích tham thiền ngộ đạo, thi ca làm ra mang ý vị không linh, được gọi là Đại Đường đệ nhất thi từ. Nếu cha thích thi tử của hắn, mai con mới hắn tới nhà?

Vân Diệp lắc đầu:

- Không cần, cha đang ẩn cư, đừng làm ầm ĩ lên, để người ta nói cha muốn quay lại triều đường, con bảo Độc Cô Mưu và Trường Tôn Xung làm sao ngủ yên được? Lần này mẹ con sinh bệnh, cha muốn ở bên mẹ con, mà sao lại bị bệnh.

- Mẹ hay bị chuột rút, cha nói phải bổ xung cái (canxi), đem thứ của Vượng Tài cho mẹ ăn, mẹ không chịu ăn, nói đó là thứ súc sinh ăn, không phải người ăn.

Vân Diệp tức minh bợp Vân Thọ một cái:

- Óc lợn! Con không biết tính mẹ con à? Cho rằng mình là phượng hoàng cao quý, con lấy thuốc của Vượng Tài ra tất nhiên mẹ con không uống, con không biết bọc ít mật bên ngoài, kiếm cái hộp đẹp đẽ, bịa ra câu chuyện thần kỳ thổi phồng lên sao? Như thế mẹ con uống ngay, về nhà làm đi, nói là thuốc tiên cha mang từ hải ngoại về.

Vân Thọ nhăn mặt vâng dạ, đường đường binh bộ thượng thư còn bị cha đánh.

Lần này Vân Diệp đi suốt hai năm, từ Hà Lạc, Thiếu Lâm Tự, hàn cung của Hủy Tử đều đi, có thể nói là chơi cực vui.
Nếu chẳng phải biết Tân Nguyệt bị bệnh thì y chẳng về.

Về tới nhà thấy phòng khách kín người, Trình Giảo Kim, Hi Mạt Đế Á, Lý Thái đều có mặt, vừa bước qua cửa thì Trình Giảo Kim cười ha hả hỏi tìm long huyệt tới đâu rồi, có thể cho ông ta một cái để khi chết chôn vào không?

Lời này chỉ trước mặt Lý Thái mới dám nói, nếu đổi là người khác là tội tày trời.

- Trình bá bá, vãn bối đi chơi không làm gì khác hết. Ở lý trong nhà không thoải, tới sơn lâm xen phong cảnh, thích lắm, lần sau chúng ta cùng đi.

Vân Diệp vừa dứt lời Tân Nguyệt liền khóc thút thít, Vân Diệp chép miệng nói:

- Được rồi, lần sau mang nàng theo, lúc đi ta gọi nàng đi cùng, nàng không muốn, giờ lại khóc.

Tân Nguyệt xấu hổ che mặt vào nội trạch, Lý Thái như ngọn núi thịt, thở dài một tiếng:

- Nếu ta không quá béo đã đi cùng ngươi, cả đời ở trong phòng thí nghiệm thật vô vị. Ngày càng không thích gần người, chỉ thích gần sông núi, ta hiểu tâm tư của ngươi, giờ ta cứ trông thấy người là chán.

Hi Mạt Đế Á hầm hừ:

- Chẳng qua vì bọn ta tuổi gia xuống sắc mà thôi.

Lý Thái chẳng chịu thua:

- Ta nhìn bản thân cũng thấy ghét.

Trình Giảo Kim tối nay không định về, đứng dậy đi tìm Vô Thiệt, nghe nói hiện giờ Vô Thiệt sống rất khổ sở, muốn sống không được, muốn chết không xong, rõ ràng muốn chết từ lâu, kết quả mỗi sáng mở mắt ra thấy mình còn sống liền nổi giận lung tung.

Lý Thái đợi Trình Giảo Kim đi rồi mới cười hề hề:

- Ngươi đi ản ủi lão bà đi, tiểu biệt thắng tân hôn, ta tới tiểu viện của ta ở.

Hi Mạt Đế Á thấy hắn nói hạ lưu phì một tiếng kéo đi.

***

Mình chỉ đọc TQND, chưa đọc TQC của Trần Thọ, hồi xưa hay đi cãi nhau về thời 3Q bên GVN, mấy tên đọc TQC cứ khinh khỉnh trích dẫn TQC gọi đó là “chính sử”, còn TQDN chỉ là thứ vớ vẩn, nghĩ lại thấy buồn cười.

Chương 1503: Cây Cầu Nối Nam Bắc

Vân Diệp một mình ngồi trong phòng khách nhìn ánh nến leo lét, sống càng lâu thường hay nghĩ tới chuyện cũ, trước khi đi ngủ chuyện bám bụi xưa cũ ùa tới, dù là mơ, đều mơ thấy rõ ràng thế giới kia, chuyến đi này kỳ thực muốn được yên lòng.

Biết mình ra ngoài một cái là khiến tất cả mọi người bất an, từ hoàng đế tới thần tử sẽ suy đoán mình ra n goài làm gì.

Hiện giờ tướng lĩnh thiên hạ đều xuất phát từ Ngọc Sơn, dù mỗi khóa tốt nghiệp đều do hoàng đế phát giấy tốt nghiệp, nhưng không một ai có thể lờ đi con người đã gần như biến mất khỏi Đại Đường.

Ưng Châu hiện giờ là nước trong nước, Lý Dung đã thành công tách tòa thành này khỏi quốc gia, đây là đất phong tư nhân thái tông hoàng đế phong cho hắn.

Thế lực ẩn giấu mới làm người ta sợ hãi, nếu Vân Diệp thành thực dưỡng lão ở Ngọc Sơn, Lý Thừa Càn sẽ không nghĩ nhiều, dù mang hi vọng Vân Diệp sẽ không làm chuyện đại nghịch bất đạo, song vẫn phái thám tử tốt nhất đi theo.

Mang theo vô số thám tử của hoàng đế, Trường Tôn gia, Độc Cô gia và nơi khác đi du ngoạn, Vân Diệp thấy vô cùng thú vị.

Khi tới thăm Đơn Ưng và Đại Nha, đám thám tử chọc giận Đơn Ưng, bị hắn bắt tám tên treo trên cổng thành thị chúng, nhưng uy hiếp vô nghĩa, kẻ theo dõi càng nhiều.

Tiểu Miêu bê tới một chậu nước, cởi tất phu quân, rửa chân cho y, Tân Nguyệt ở bên phàn nàn:

- Cả đống tuổi rồi, sao không ở nhà thiếp hầu hạ, ăn gió nằm sương làm cái gì?

Vân Diệp dựa đầu vào cánh tay nàng:

- Trước kia có người nói với ta nơi khiến an lòng là cố hương, nay lòng ta bất an, muốn tìm lại chính mình.

Lý Thừa Càn ho khù khụ vang vọng cung Vạn Dân, công tác thu hồi quyền lực của hắn đã sắp hoàn thành, lấy khăn thấm nước lạnh lau mặt, lại tiếp tục mở tấu chương ra đọc.

Lúc này hắn quả thực rất bi tráng, ngực phập phồng như kéo bễ, trán nổi gân xanh, hắn thấy mình như con trâu già khai hoang trên núi, hai mắt đeo kính nhìn cái gì cũng đã mơ hồ.

Thời gian trời cao giành cho hắn không còn nhiều nữa, đăng cơ mười năm, Đại Đường ngày càng phồn vinh, bản thân ngày một suy yếu, hắn thấy cái quốc gia này đang rút cạn tinh lực của mình.

Người Lý gia không thoát khỏi bệnh hô hấp, từ tổ phụ, phụ thân, thêm cả mẫu thân đều thế, A Thái hiện cũng phải hít dưỡng khí xoa dịu bệnh hoa mắt chóng mặt.

Chữ trên tấu chương lần nữa trở nên mơ hồ, Lý Thừa càn bỏ kinh xuống, tay đấm lưng, mắt nhìn chằm chằm vào tấm ( hoàng dư nhất lãm đồ) trên tường đối diện.

Màu trên tấm bản đó đó gần như đều là màu vàng, chỉ có vài chỗ mang màu xám thiếu khỏe mạnh, đó là Triệu châu, Hành Châu, Liêu Đông, Nhạc Châu, Ung Châu nhìn càng xa hơn phát hiện giữ biển khơi mênh mông có một vùng đỏ rực, chính là đảo xa.Một đứa bé đội kim quan chạy vào, có thể tự do vào gian phòng này chỉ có hai người, đó là Lý Thừa Càn và Lý Quyết vừa tròn tám tuổi.

Lý Thừa Càn bế nhi tử lên, cười vui vẻ lấy tay chỉ mỗi châu phủ trên bản đồ, mong Lý Quyết nhớ lấy, đó là đất đai tổ tiên dùng máu đánh đổi, không cho con cháu quên.

- Phụ hoàng, màu mấy vùng đất kia thật khó coi.

Lý Quyết chỉ mấy chỗ màu xám nói:

- Đúng là cực kỳ khó coi, nhưng hiện giờ cha không có năng lực biến nó thành màu vàng mỹ lệ, Quyết Nhi, những nơi đó cần con sửa lại màu, phụ hoàng chỉ làm được tới đây thôi, nếu làm nữa thiên hạ sẽ loạn.

Đỗ Duy tới Trường An, ở trong một khách sạn ở phường Hưng Hóa, suy tính chuyện cần làm, hôm nay thấy lão nhân đó về Trường An, những tin đồn bên ngoài thành hoang đường, vị lão nhân đó chỉ cần ở bên ngoài ngày nào, ngày đó thiên hạ không thái bình.

Nam bắc đối đầu hiện rất có thị trường, người phương nam trở nên giàu có muốn đòi thêm nhiều quyền lợi, Lĩnh Nam, Lưỡng Hồ hiện còn giàu có hơn cả Hà Bắc, Hà Nam, Sơn Đông, nhưng chính sách triều đình lại cứ nghiêng hẳn về ba nơi kia.

Nói tới thân cận, Nhạc Châu thấy mình phải càng được quan tâm hơn mới đúng, đại bộ phận người ở đây tới từ Trường An, đi trên phố Nhạc Châu nghe toàn khẩu âm Quan Trung tiêu chuẩn, bằng vào cái gì thuế nông ở Hà Nam đạo được miễn giảm toàn diện, mà Lưỡng Hồ lại phải nộp thêm hai thành.

Quan lại hai nơi này suốt ngày dâng tấu minh oan cho bách tính của mình, có lần binh mã Thập lục về rời Hán Trung, nhìn chằm chằm Nhạc Châu.Có một số người lớn tiếng đoán định, nam bắc đại chiến là không thể tránh khỏi, trước kia tạo phản là vì không có cơm ăn, còn giờ tạo phản đã bến vị, là do tranh giành quyền lợi, bách tính phương nam đòi được đãi ngộ ngang hàng với phương bắc. Có người suy đoán, một khi cuộc chiến này nổ ra, không ai có thể né tránh, vì nó liên quan tới lợi ích của tất cả, không chết không thôi.

Vị lão nhân kia về Trường An, lời bên ngoài thành nhàm nhí. Không đánh nhau nữa, nam bắc chỉ có thể tiếp tục dung hợp, vậy cây cầu lớn kia nhất định được xây lên, như thế quốc gia sẽ thành một.

Đỗ Duy thấy mình sẽ có tiền đồ tươi sáng, không tin Đại Đường chỉ cần một cây cầu ở Trường Giang, chẳng lẽ Hoàng Hà không cần, Hoài Hà không cần?

Đỗ Duy thậm chí cho rằng phải xây cầu trên tất cả sông lớn trên toàn quốc, lòng kích động, vị lão nhân đó về Trường An, vậy là không đánh nhau nữa, đại kiến thiết sắp vén màn rồi...

Khi mặt trời lên cao, cung Vạn Dân nườm nượp, công bộ thượng thư Trương Gián Chi đề xuất kiến nghị xây cầu lớn qua Trường An, thúc giục triều đình sớm ngày hạ quyết tâm nối liền nam bắc, hiện mâu thuẫn nam bắc chưa tới mức không thể điều hòa, tranh thủ dung hợp, người sống trên mảnh đất Đại Đường không nên có phân chia nam bắc.

Tấu chương này nói trúng tâm ý của Lý Thừa Càn, mà tấu chương của Vân Thọ càng làm hắn vui vẻ, vì Vân Thọ phân tích tầm quan trọng của cây cầu ở mặt chiến lược quân sự, chỉ cần có cây cầu này bộ đội tinh nhuệ của Quan Trung có thể tới bất kỳ vùng đất nào của Đại Đường trong thời gian ngắn nhất. Nếu xây ba cây cầu ở Trường Giang, Thập lục vệ, Huyền giáp quân Thủy sư Lĩnh Nam, Đông Hải có thể nâng cao năng lực khống chế quốc gia lên ba thành.

Lý Thái ngồi trên cái ghế cực lớn, không đứng dậy mà ưỡn bụng nói:

- Trước đó có kẻ nói nam bắc sắp đánh nhau, cô vương vốn muốn đi vả miệng chúng, quốc gia thái bình, không ai muốn tạo phản cả, Sở công đi chơi một chuyến liền sinh ra tin đồn này, đừng để cô vương biết kẻ nào tung ra tin đồn, nếu cô vương tìm được thì tự cầu phúc đi.

Lý Thừa Càn mỉm cười:

- Mồm mọc trên người họ, đệ bịt lại được sao? Cứ để cho họ nói, chúng ta làm việc của mình. Nếu thư viện có phương án hoàn chỉnh, chúng khanh bàn bạc xem quốc khó có chịu được chi tiêu lớn như vậy không?

- Thực ra không cần mấy tiền của quốc khố, thần đệ có một ý tưởng, hay là giao thần đệ làm, xây xong cầu thần đệ thu phí qua cầu năm mươi năm, đương nhiên chỉ thu phí xe cộ và thương cổ, không thu phí người đi bộ và thương rổ, hoàng huynh thấy sao?

Chuyện này thực ra buổi sáng Lý Thái đã bàn với Lý Thừa Càn, vì không muốn kích thích Phùng Trí Đái và Lý Dung một cánh quá đáng, nên cây cầu này tốt nhất đeo danh nghĩa Lý Thái tiến hành, thiên hạ có người không nể mặt hoàng đế, nhưng rất ít người không nể mặt Ngụy vương.

Trường Tôn Xung muốn đứng ra nói nhà mình có thể bao thầu kiến thiết cầu ở Hán Khẩu, thấy Lý Thừa Càn hình như không hề có ý cho bao thầu cả cây cầu, huống hồ hắn ngửi mùi Vân Diệp trong chuyện này.

Trường Tôn Xung phẫn nộ vô cùng, Vân Diệp có thể không bận tâm tới Nhạc Châu, Lĩnh Nam. Nhưng mình không thể bỏ Triệu Châu và Liêu Đông.

Chẳng lẽ Vân Diệp đã không còn hùng tâm tráng chí nữa ư? Vì sao chứ?

Chương 1504: Lỗi Cả Hai Đằng

- Vì sao à? Ta ghét triều đại thay đổi không dứt, dù Vân gia thắng, một hai trăm năm sau Vân gia lại bị người khác thay thế. Làm thế chẳng có ý nghĩa gì, ta không chơi, chỉ cần Vân gia có tiếng nói, làm hoàng đế hay không có hề gì?

- Làm hoàng đế như ngồi trên ngọn núi lửa, mông đủ to thì đè được, không đủ sẽ bị thiêu thành than. Ta không làm hoàng đế, Thọ Nhi cũng không được, nếu hai đời có hi vọng nhất đều không làm được thì đừng đem gánh nặng này vác lên người.

Vân Diệp ngậm tấu thuốc, cách chăn bóp chân cho Tân Nguyệt, vừa rồi Tân Nguyệt lại bị chuột rút.

Tân Nguyệt lấy từ đầu giường một cái hộp khảm đầy bảo thạch, lấy một viên thuốc to như long nhãn nói:

- Thứ duyên sinh đan này của chàng uống rất dễ chịu, đây mới là thứ thiếp nên dùng, từ khi dùng nó, thiếp ít bị chuột rút đi rồi. Thằng tiểu súc sinh Vân Thọ đó lại dám bảo thiếp uống thuốc của Vượng Tài, đen xì xì trông mà khiếp.

- Nói cho cùng con cái đều chẳng tin được, chỉ chàng thương thiếp.

Vân Diệp cười ha hả:

- Biết là tốt, ta chuyên môn trộm thứ này trong tàng kinh các của Thiếu Lâm tự đấy, Giác Viễn đại sư phụ thân của Thì Thì hiện làm chủ trì, khi ta lấy trộm, ông ta vờ như không thấy. Lão phu nuôi khuê nữ ông ta mấy chục năm, chút thể diện này ông ta phải cho.

Tân Nguyệt uống thuốc xong cẩn thận đóng hộp lại, thứ này chỉ có một hộp, uống hết rồi chẳng biết còn nữa không?

- Yên tâm mà dùng, ta chẳng những trộm thuốc mà còn trộm luôn cả phương thuốc, uống hết thì nhà ta làm tiếp, sau này thay bao bì, bán khắp Đại Đường, đồ của Vân gia phải là tinh phẩm.

Bất kể là thời thiếu nữ hay là bây giờ Tân Nguyệt đều thích nhất là bộ dạng phấn chấn của trượng phu, bao năm rồi không thấy trượng phu như thế, giờ lại xuất hiện, có thể thấy tâm tình trượng phu bây giờ rất tốt.

Vân Diệp vui vẻ chẳng được bao lâu, một lão quả phụ tóc bạc phơ đánh tới cửa, đây là chuyện không thể đối phó nổi, Trường Tôn thị hiện sống thành lão tổ tông, rõ ràng lưng còn rất thẳng lại chống một cái long đầu quải trượng, nói đó là bảo bối đánh hôn quân đánh tham quan, nói là thứ tiên đế để lại lúc lâm chung, muốn bà quản giáo con cháu Lý gia. Bốc phét, lúc Lý Nhị chết mình ở bên cạnh có nghe thấy nói tới thứ này đâu, có điều không đắc tội nổi.

Lý Thừa Càn không phản bác, Lý Thái càng không, cho nên Vân Diệp là tên nữ tế càng không có tư cách phản bác, bà ta nói có thứ này là có, nhưng cách vài ba ngày Trường Tôn thị lại tới Vân gia thể hiện uy lực của long đầu quải trượng thì đúng là giết người.

- Đệ tử tham, nhưng không phải tham quan, nên cái gậy này không thể đánh đệ tự, đệ tử đã nhiều năm không lên triều, nên chữ tham này là tham ăn thôi.

Trường Tôn thị giao quải trượng cho thị nữ thiếp thân, thở dài:

- Đánh cái gì chứ, mấy đứa các ngươi nể mặt lão thái bà này, giáo huấn thế nào cũng không lên tiếng, đó là hiếu đạo, ta biết, nhưng chuyến này ngươi đi quá lâu, chẳng may ta chết, ngươi không được thấy lão thái bà này lần cuối, nghĩ đã thấy hoảng.

- Ngươi về rồi là tốt nhất, nếu ngươi ở lại phía nam không chịu về, ta chẳng biết nên sống hay nên chết thì tốt hơn.
Những lời của Trường Tôn thị làm Vân Diệp không biết giấu mặt vào đâu, mình được bà yêu quý suốt đời, nếu như thiên hạ đại loạn vì mình, có lỗi với Thừa Càn cũng chả sao, hắn là hoàng đế, phải chuẩn bị tư tưởng cho đù chuyện, vì làm hoàng đế, phản bội huynh đệ là bình thường.

Nhưng với Trường Tôn thị thì không được, vãn bối yêu thương cả đời, khi mình sắp chết lại đột nhiên tạo phản, còn giết nhi tử của mình, với bà mà nói đó là ác mộng khủng khiếp nhất trên đời, sống không dám nhìn con cháu, chết không thể đối diện với tổ tiên.

- Nương nương yên tâm đi, không ai định tạo phản đâu, đệ tự thấy ngột ngạt nên đi chơi thôi, hôm qua còn nhận lời Thanh Tước cho hắn xây cầu ở Trường Giang, chỉ cần cầu xây xong nam bắc sẽ giao lưu, trở ngại bị phá vỡ.

- Phương nam những năm qua dựa vào mậu dịch kiếm được ít tiền, một số kẻ cho rằng mình giàu lắm rồi, khinh thường người khác, nhưng không thấy ống khói chi chít ở phương bắc, đó là thực lực công nghiệp, không thấy thư viện ở phương bắc, quân đội ở phương bắc, cứ nghĩ mình có tiền là muốn gì cũng được, đúng là ngu xuẩn.

- Bất kể ai ở phương nam tạo phản chỉ có chết, dù có đắc thế nhất thời, nhưng đánh lâu, phương nam tất bại.

- Thừa Càn nhìn thấy điểm đó nên mới làm việc bá đạo như thế, hắn biết mình làm gì cũng không được người phương nam tán thành, nên càng ngang ngược. Tâm thái của hắn không đúng, nam bắc đều là quốc thổ, sao có thể phân biệt đối xử?

- Nương nương, Thừa Càn kém bệ hạ quá xa, riêng lòng dạ đã không đủ. Thời bệ hạ, dù đệ tử có gây động tĩnh lớn thế nào ở phương nam, thiên hạ có ai liên tướng tới tạo phản không? Tới thời Thừa Càn, đệ tử chỉ rời kinh thành một chuyến, ai nấy nơm nớp lo sợ, đó là chênh lệch.

Vân Diệp giải thích sơ qua ưu khuyết nam bắc, chủ yếu để nói với Trường Tôn thị, hoàn toàn không cần lo, thiên hạ không loạn được.

Trường Tôn thị nghe thế cũng yên tâm, thở dài:

- Ngươi không phát hiện ra à, tới giờ ngươi vẫn không coi Thừa Càn là hoàng đế, bệ hạ không miệng ngươi chỉ có một, là tiên đế, như vậy cũng không đúng. Ngươi không thể lấy tiêu chuẩn của tiên đế ra yêu cầu Thừa Càn, như vậy là không công bằng.
- Thiên phú không thể cưỡng cầu, tiên đế đặt tiêu chuẩn quá cao, làm con cháu khó xử, Thừa Càn liều mạng như thế là vì không muốn bị hào quang của tiên đế bao phủ.

- Con ta ta biết, từ nhỏ nó được nhân gian gửi hi vọng cực lớn, bốn mươi năm làm thái tử càng chưa bao giờ nghe tới. Nếu không có ngươi giúp đỡ, ta cho rằng nó chẳng chịu được tới ngày đăng cơ. Thừa Càn vì thế muốn làm nên đại nghiệp cho chúng ta thấy.

- Nay nó làm mình gầy trơ xương, ngươi thương nó, cúi đầu đi thăm nó trước đi. Đem lời trong lòng ngươi nói với nó, bảo nó đừng liều mạng nữa, nó sắp không còn mạng mà liều nữa rồi...

Trương Tôn thị nói tới đó bắt đầu khóc, Vân Diệp phiền não đi lại trong phòng, nói thật hiện y ghét gặp Thừa Càn, chẳng lẽ hoàng vị có thể thay đổi con người từ đầu tới chân như thế sao?

Không biết Tân Nguyệt tự hậu trạch đi ra khi nào, cũng ôn tồn nói:

- Phu quân, vào cung thăm Thừa Càn đi, nương nương nói không sai, lúc xuân canh thiếp vào cung thăm hoàng hậu, thấy bệ hạ gầy tới không còn nhận ra được nữa. Chàng và bệ hạ là hảo hữu cả đời, không thể vì thiếu giao lưu mà thành ra xa lạ, với chàng, với bệ hạ, với quốc gia đều không có lợi.

- Ngươi đi với ta, ngay bây giờ.

Trường Tôn thị không cho Vân Diệp phản đối, sai cung nữ chuẩn bị loan giá tiến cung.

Vượng Tài chạy tới đại sảnh, thấy Trường Tôn thị quay đầu định chuồn, nhưng bị quả dưa trên tay Trường Tôn thị thu hút, chầm chậm tới gần, đứng ở chỗ có thể thò đầu ăn dưa, sau khi thành công, vui mừng phát hiện cung nữ bên cạnh Trường Tôn thị có cả giỏ dưa.

Vân Diệp cân nhắc xong thở dài đồng ý.

Vì chính thức cận kiến nên loan giá Trường Tôn thị đi trước, y trượng của Vân Diệp phía sau, cờ soái mang chữ Vân được Lưu Tiến Bảo buộc sau lưng, bị gió thổi phần phật, bốn mươi tám hộ vệ khôi giáp sáng loáng cưỡi ngựa bảo vệ.

Hôm nay làm cho người ta xem, Trường Tôn thị cố ý đi thật chậm, tới Vượng Tài cũng buồn chán ngáp sái cả hàm.

Gia chủ Vân gia đã lâu không hiện thế cuối cùng cũng xuất hiện trên đường phố Trường An.

Trường Tôn Xung sau khi hay tin thống khố nhắm mắt lại, hạ lệnh người nhà rút khỏi Triệu Châu, Liêu Đông. Vân Diệp đã tỏ thái độ, nếu Trường Tôn gia không có hành động, hoàng đế sẽ hạ thủ với mình.

Độc Cô Mưu hay tin xé tấm bản đồ Quan Lũng xuống, đem ra sân đốt.

Một lão phụ tóc bạc phơ nghe bẩm báo xong, nhìn linh vị Uyên Cái Tô Văn nói "Vinh Hoa tới tìm chàng đây." Sau đó mắt nhắm lại không mở ra nữa...

Chương 1505: Phá băng

Trong ngày hôm đó vô số người nhìn thấy Vân Diệp tiến cung, mang theo tâm tình khác nhau, cẩn thận che giấu tình cảm chân thật của mình.

Đỗ Duy đứng trên tửu lâu đưa mắt tiễn nghi trượng của Vân Diệp đi qua đường Chu Tước, nâng chén rống lên:

- Tử Chính huynh, Trọng Lôi huynh, dự đoán của tiểu đệ đã thành sự thực, cạn chén này, tiểu đệ phải hỏa tốc về Nhạc Châu, thời cơ tiểu đệ thi triển hoài bão tới rồi, ha ha ha.

Vượng Tài phát hiện mình vào nơi quen thuộc, kệ hoàng đế đang ở chính môn nghênh tiếp hoàng thái hậu, lặng lẽ lẻn qua cửa bên tới ngự hoa viên, nơi đó không ít món ngon.

Trường Tôn thị cười vui vẻ nhìn Lý Thừa Càn, nói mấy câu an ủi rồi rời đi, nói là nhớ điện Lưỡng Nghi, không cần hoàng đế theo, chỉ cần hoàng hậu theo là được.

Không chỉ Trường Tôn thị, tất cả cung nữ, thái giám, thị vệ dưới ánh mắt sắc lẻm của Trường Tôn thị đều chạy hết sạch, chỉ còn Vương Duy ghi chép ( khởi cư trú) của đế vương, kích động nhìn hai người, thời khắc lịch sử sắp tới, là đối đầu hay xóa bỏ hiềm khích đây, dù loại nào cũng sẽ gây nên cuồng phong.

- Nếu không phải mẫu hậu ép ngươi, có phải ngươi định cả đời không gặp trẫm?

- Ngươi làm bản thân biến thành thế này để làm gì? Cả đời không gặp ngươi là không thể, ta chỉ không muốn thấy cái bộ dạng này của ngươi, mặt thì đỏ gay, tim có vấn đề, hơi thở gấp gáp, bệnh suyễn chưa trị khỏi, hiện giờ chuyện phòng sự của ta vẫn còn thỏa mãn được, ngươi bao lâu rồi không có phòng sự?

Lý Thừa Càn nhắm mắt lại nỗ lực để bàn thân bình tĩnh, lúc lâu mới nói:

- Trẫm hiện giờ một đêm ngự hai nữ không thành vấn đề.

- Bốc phét, từ sau khi sinh Lý Quyết, hậu cung của ngươi không có tin vui nữa, cũng không thấy ngươi tuyển tú nữ. Một đêm ngự hai nữ, không tự nhìn thân thể mình xem, đi đái không ướt giày chắc là nguyện vọng lớn nhất của ngươi rồi.

- Cầm lấy đi, đây là lục vị địa hoàng, là thuốc bổ thận ích khí, không phải xuân dược đâu. Còn một loại chuyên bổ xương, chính là loại Vượng Tài dùng, hiệu quả ngươi thấy rồi, chắc là ngươi không dùng đâu, thể diện hoàng đế lớn hơn cái mạng mà. Có điều ta bôi mật bên ngoài, cho vào cái hộp đẹp, trông cao cấp hơn nhiều, Tân Nguyệt trước kia thà chết không dùng, giờ dùng suốt ngày. Ta nói là trộm từ tàng kinh các Thiếu Lâm, nữ nhân ngốc đó không nghĩ thử xem tàng kinh các làm gì có thuốc.

Lý Thừa Càn cười nhạt:

- Ngươi luôn tự cho mình là đúng, sao ngươi biết Tân Nguyệt không biết, chẳng qua giữ thể diện cho ngươi thôi. Tôn tiên sinh cũng kê lục vị địa hoàng cho ta, có điều không bắt mắt bằng của ngươi.

- Thuốc của ta đều lấy từ danh sơn, học sinh của ta nhiều, biết ta thích phòng sự, nên chúng dù vét sạch thiên hạ cũng không muốn làm tiên sinh chúng thất vọng, đó là phúc lợi của làm tiên sinh, ngươi làm hoàng đế không hưởng thụ được, tốt so với cống phẩm của ngươi là bình thường.

Vương Duy trố mắt, còn tưởng một phen giao phong, ai ngờ hai lão già không nên nết này không câu nào không nhắc tới nữ nhân, giờ bắt đầu còn thảo luận cơ thể nữ nhân...

Vương Duy dám thề, hoàng đế và Sở quốc công không nói một câu nào liên quan tới triều chính, cả hai nói cả sáng toàn chuyện lưu manh, phạm vi rất rộng, từ sự đầy đặn của Hồ cơ tới sự đa tình của nữ tử Lĩnh Nam, hình như còn nói tới nữ tử Nhạc Châu quyến rũ, nói chung Sở quốc công nói các nàng trắng như ngó sen, bóp một cái là ra nước...

Làm Vương Duy không chịu nổi nhất là họ còn miêu tả tỉ mỉ các tư thế, ghi chép hoàn tất, suy nghĩ kỹ càng một ngày, không khỏi vô cùng khâm phục, căn cứ vào ghi chép trước kia, hai vị tựa hồ là hai đại hoàn khố nổi danh nhất Trường An, không phải chỉ một hai lần bị thái thượng hoàng bắt ở thanh lâu...

Phải che giấu cho trưởng giả, Vương Duy vắt hết óc mới chỉnh lý xong, thình lình phát hiện, mỹ nữ Hà Bắc hình như là người Trường Tôn gia...- Không được, ta tới cả năm không đụng vào rượu, tửu lượng không như trước, nếu ngươi thích uống thêm chút, rượu Lan Lăng đưa tới hẳn là thứ không tệ.

Lưỡi Lý Thừa Càn líu lại, có điều vẫn còn lý trí không muốn uống nữa.

- Đứa con của Lan Lăng định làm sao? Có phải của Đậu gia hay không chẳng sao, chỉ cần muội ấy sinh ra thì ngươi là đại cữu, người ta tặng ngươi mười xe mỹ tửu là đợi gia chủ ngươi lên tiếng đấy.

Vân Diệp ném đậu phộng vào miệng nhai rào rạo:

- Còn phải làm sao, có vết xe đổ của ngươi và An Lan tỷ phía trước, nên Lan Lăng làm một cách đường hoàng, hừ, Lan Lăng định học các ngươi vậy khỏi khách khí, đứa bé đó phải mang họ Lý, điểm này không thể nhượng bộ.

Vân Diệp gật đầu, Lý gia gả khuê nữ đi là để đồng hóa huyết mạch, nếu không thu được chút lợi ích nào, Lan Lăng chẳng phải gả uổng công?

- Hiện ngươi nên yên tâm rồi chứ, ngươi đem quyền lực thu được giao quan phủ, tư nhân vũ trang không còn đường phát triển, ngươi còn tàn nhẫn hơn cả hoàng đế, tiết độ sứ bị ngươi trừ bỏ rồi. Nhưng quyền lực thứ sử lại bành trướng vô hạn, ngươi thủ tiêu quan viên cấp đạo, là để chia nhỏ quyền lực, ta kiến nghị ngươi chia nhỏ quyền lực tiếp, nếu như cuối cùng chia tới tay bách tính. Ta thấy Lý gia các ngươi có thể làm hoàng đế mãi mãi.

- Ngươi may mắn đấy, chỉ mười năm quốc lực lại tăng lên một bậc mới, ta đi phương nam xem hạm đội, Thanh Tước lắp máy hơi nước, hiện có thể đi không cần dựa vào sức gió rồi. Rất thuận tiện, có điều muốn tới đảo xa chưa đủ đâu, vì không có trạm bổ xung giữa đường.

- Ha ha ha, ngươi khỏi nghĩ tới đảo xa nữa, nơi đó trừ hoàng đế không thể tới còn ai cũng tới được.

- Khắp thiên hạ không đâu không phải vương thổ.
Lý Thừa Càn nói tới đó đột nhiên trở nên bi thương, nắm tay Vân Diệp lặng lẽ khóc, chuyện tàn nhẫn nhất trên đời không gì hơn có hùng tâm nhưng không có tuổi thọ tương ứng:

- Hiện một đêm ta thức dậy ba bốn lần, cung Vạn Dân sáng như ban ngày, ta không phân rõ là ngày hay đêm nữa, ngươi không biết, ngẩng đầu lên thấy cung Vạn Dân sáng trưng, ta tưởng thời gian còn sớm, nhìn ngọc bài tỏa sáng dập dờn, ta cho rằng đó là trời cao kéo dài tuổi thọ của ta, muốn ta coi ban đêm thành ban ngày.

- Khi quá mệt, ta muốn đi ra ngoài, dù là gió cuốn lá sen hay là tiếng cá nhảy lên khỏi mặt nước, ta đều cho rằng đó là vì mình làm hoàng đế tốt nên mới có điềm báo ấy.

- Diệp Tử, ngươi có cách làm ta ngủ một giấc ngon không, ta thực sự quá mệt mỏi rồi.

Vân Diệp luôn thỏa mãn yêu cầu của Lý Thừa Càn, lấy thuốc mê Tôn Tư Mạc chế vẫn luôn mang bên người ra:

- Uống nó ngươi sẽ ngủ thống khoái ba ngày ba đêm.

Lý Thừa Càn không hề suy nghĩ, rút nút uống hết:

- Cái gì đấy, vị chả ra sao.

- Thuốc mê mạn đà la, ngươi sắp ngủ rồi, có chuyện gì mau nói đi, đợi khi ngươi mở mắt ra đã là ba ngày sau.

Sức thuốc nhanh hơn Vân Diệp nghĩ, Lý Thừa Càn mơ hồ nói:

- Nếu ta không tỉnh dậy nữa, đưa Lý Quyết lên hoàng vị, đợi nó trưởng thành rồi ngươi hẵng đi.

Vân Diệp thở dài nhìn Lý Thừa Càn gục mặt xuống đĩa ăn, dìu hắn lên giường, vỗ tay, hai thái giám từ sau cột đi ra, Vân Diệp vừa lau mặt cho Lý Thừa Càn vừa nói:

- Mấy ngày này hoàng thái hậu giám quốc, lời vừa rồi của bệ hạ các ngươi nghe rõ chứ?

Thái giám không nói một lời, khi Vân Diệp muốn đi, một thái giám mới nói:

- Sở công, ngài ở lại cung điện đi, đợi bệ hạ tỉnh lại hẵng xuất cung cũng không muộn.

Vân Diệp nhìn tên thái giám vừa nói giơ chân đá ngay vào hạ bộ hắn, tên thái giám đó mặt không đổi sắc, cứ như là Vân Diệp đá người khác.

Đám này là nô tài trung thành nhất của hoàng thất, nhìn hoàng đế bị mình làm mê man, nhịn được không vặn đầu Vân Diệp đã là nhờ uy thế tuyệt luân của y rồi.

Chương 1506: Vượng Tài về nhà

- Thôi vậy, không rời cung nữa, kiếm cho ta một gian phòng trong cung Vạn Dân, ta ngủ một giấc, ba ngày, Vân Diệp này nói là chuẩn.

Lại lấy ra một cái bình nhỏ, ngửa cổ đổ vào miệng, mùi vị đúng là chả ra sao, Vân Diệp cầm bầu rượu lên tu hết, lảo đảo một lúc cũng ngã cắm đầu xuống giường gấm...

Đợi khi Trường Tôn thị dẫn phi tần hậu cung tới thì cả hai đã ngủ bất tỉnh nhân sự, bất kể người khác đẩy thế nào cũng không biết. May mà hơi thở dài, không giống trúng độc.

Triệu hoàng hậu cười the thé, gọi thị vệ lập tức tới Vân gia trang tử, bắt tất cả người của Vân gia vào ngục.

Trường Tôn thị vung tay tát ả một cái, quát lui các phi tấn khác, chỉ giữ lại Triệu hoàng hậu, vỗ tay, hai thái giám kia lại từ sau cột đi ra đợi lệnh.

- Bệ hạ và Sở công hẹn nhau ba ngày sau tỉnh lại, bệ hạ có lệnh, trong ba ngày do thái hậu giám quốc.

Trường Tôn thị gật đầu, quay lại lạnh lùng nhìn hoàng hậu:

- Đại sự triều đường ngươi không hiểu thì câm mồm, quan hệ hai người họ kiến lập bởi sự tín nhiệm, nếu ngươi dám phá hỏng đại kế của bệ hạ, bổn hậu băm vằm ngươi.

Trường Tôn thị không ở trong cung nhiều năm nhưng uy phong vẫn còn, mấy chục năm tác phong bá đạo không phải nữ nhi quan viên lục phẩm như Triệu thị có thể chịu nổi, quỳ dưới đất khóc rấm rứt.

Cung Vạn Dân đặt ba cái giường, trong ba ngày, Trường Tôn thị không rời đi nửa bước, chăm sóc hai người như chăm sóc trẻ con, hoàng thành phong tỏa, Tân Nguyệt tới thăm Vân Diệp xong liền bị bà đuổi về, đổi bằng Tiểu Miêu tới hầu hạ Vân Diệp, đồng thời cũng toàn bộ giới bị còn có Vân gia trang.

Chập tối ngày thứ ba, thành Trường An nổi gió, chẳng bao lâu sau mưa trút xuống như nước, sét ra oai trên nóc hoàng cung, những hình thù quái đản giăng khắp trời.

Vân Diệp bực bội ngoáy tai, Lý Thừa Càn cũng lười biếng lấy chăn chùm đầu, sau một tiếng sấm nổ, cả hai cùng ngồi dậy chửi bới.

Trường Tôn thị nhìn hai tên ngủ tới đần người, dịu giọng nói:

- Cuối cùng cũng tĩnh, ngủ ba ngày rồi đấy, tỉnh rồi thì các ngươi tiếp tục cãi nhau đi, lão thân về Ngọc Sơn đây, già rồi còn phải chăm sóc hai đứa bé to đầu.

Quên cả quải trượng, bước chân vững vàng rời cung Vạn Dân.

- Ngươi cũng ngủ ba ngày à?

Lý Thừa Càn mãi mới nhớ ra chuyện trước khi ngủ:

Vân Diệp vỗ tay, chỉ hai tên thái giám đi ra nói:

- Chúng sợ ta độc chết ngươi nên không cho ta rời hoàng cung, nên ta cũng ngủ luôn ba ngày.

Lý Thừa Càn nhìn hai tên thái giám, đột nhiên nói:- Vương Đạo, Lý Kỳ là người lão luyện, trung thành với chức vụ, đặc biệt cho xuất sĩ, tự tuyển người, tới lại bộ báo danh, ưu tiên an bài.

Hai tên thái giám mừng rỡ, vội quỳ xuống bái tạ. Vân Diệp được Tiểu Miêu hầu hạ mặc y phục, nhân lúc Lý Thừa Càn an bài hộ vệ, mở cửa cung rời đi. Vượng Tài đã bắt đầu gọi rồi, mấy ngày không thấy Vân Diệp, giọng Vượng Tài trở nên vô cùng bi ai...

Cung Vạn Dân u ám lần nữa rực sáng, mỗi người dân Trường An nhìn thấy cảnh này đều thở phào, Sở quốc công vào hoàng cung ba ngày cuối cùng cũng có tin tức.

Vượng Tài ngày càng dính người, hiện buổi tối không tới chuồng, nằm ngay bên giường của Vân Diệp, đêm thức dậy có thể thấy hai cái mắt to sáng lấp lánh của nó.

Na Nhật Mộ ngồi bên giường lấy chân dẫm bụng Vượng Tài, nó khoan khoái phì mũi, tay Vân Diệp vừa đặt lên ngực nàng bị Na Nhật Mộ đẩy ra, tuổi cao rồi, chẳng làm được mấy chuyện dư thừa, chẳng qua là thói quen mấy chục năm thôi.

- Vượng Tài đang nhìn đấy.

Na Nhật Mộ rụt mình vào góc tường.

Vân Diệp gãi tay Vượng Tài, thở dài nhắm mắt lại, đại hạn của Vượng Tài sắp tới, điều này người Vân gia đều rõ, Vượng Tài không uống nổi rượu nếp không còn nhiều thời gian, nhiều lúc nó cứ hướng về phía Lũng Hữu hí, đôi khi đi về phía nơi đó. Người khác không biết, Vân Diệp biết nó muốn về sơn cốc kia.. Chỉ là không nỡ xa mình nên đi vài bước rồi quay lại...

Vượng Tài thích chết ở đó, Vân Diệp thấy nên đi cùng huynh đệ, hơn nữa không nên trì hoãn.

Khi mặt trời mọc, Vân Diệp quyết định đi Lũng Hữu, chỉ mang mấy chục tùy tùng, hơn nữa đi theo bước Vượng Tài, nó muốn đi thì đi, muốn dừng thì dừng, đây là chuyện cuối cùng Vân Diệp có thể làm cho huynh đệ.

Bước lên đường tới Lũng Hữu, Vượng Tài rõ ràng lên tinh thần, chạy rất vui, thậm chí còn có tinh lực ngửi bồ công anh nở rộ trên đường.
Đi không nhanh, nhưng rất chính xác, Vượng Tài không bao giờ quên đường về nhà. Tới dưới Mạch Tích Sơn, Vượng Tài khoan khoái lăn mình trên mặt đất vài vòng, mỗi tội khi đứng lên cần người giúp.

Sắc mặt Vân Diệp chưa lúc nào tốt, mã phu sống trong bi thương, hầu hạ Vượng Tài mấy chục năm, giờ sắp tới lúc sinh ly tử biệt.

Không vào thành Lan Châu, Vượng Tài đi suốt một tháng, tỏ ra rất mệt mỏi, nhiều lúc Vân Diệp cũng xuống ngựa đi bộ, Vượng Tài gác đầu lên vai Vân Diệp, ngửi hơi thở mang mùi cỏ của nó, Vân Diệp chỉ biết cúi đầu đi. Vượng Tài không ăn được cả trứng gà nữa, lúc này chỉ dựa vào bản năng cầm cự.

Vân Diệp nhìn thấy Vượng Tài ỉa ra phân màu xanh, nhéo thật mạnh đùi mới ngăn được nước mắt chảy ra.

Nước Hoàng Hà đục ngầu, nước chảy như tiếng thở dài vô tận, cửa núi đã ở phía trước.

Nơi này là đất phong của Vân Diệp, Tân Nguyệt sau khi tính toán thiệt hơn đã đem những nơi khác đều đánh dấu thành thứ có thể đánh đổi, chỉ có nơi này và mộ tổ Lam Diền chưa bao giờ động tới, quanh năm Vân gia có một đội gia tướng trú ở đây, cửa núi này chưa bao giờ cho người khác đi qua, ở đây có bầy sói sống khoan khoái, cũng có bầy ngựa sinh sôi nảy nở.

Cỏ mùa thu mọc rất tươi tốt, Vân Diệp gần như bị cây cỏ cao lớn che lấp, tay cầm đao giúp Vượng Tài mở đường, Vượng Tài đã ngã ba lần rồi.

Nơi này có một con suối nhỏ, Vân Diệp bắt một con dê, lấy da dê làm quần, ra sức chém cỏ, giống như lúc vừa mứi tới thế giới này...

Phía trước không còn cỏ nữa, xuất hiện một cái hồ, hồ không rộng nhưng cực kỳ sâu, theo truyền thuyết của người Lan Châu, mỗi khi tới đêm trăng tròn nơi này xuất hiện cột nước cao tới bảy tám trượng.

Gia tướng lưu thủ ở đây chứng thực truyền thuyết này.

Vân Diệp và Vượng Tài đau khổ đứng bên hồ, dù Vân Diệp cố gắng tiếp xúc với mã vương ra sao, đàn ngựa vẫn không chấp nhận Vượng Tài, mã vương ăn hết hoa quả tươi ngon Vượng Tài chở xong vẫn không ngó tới nó, thậm chí còn uy hiếp Vượng Tài.

Đậu đã ăn hết, vẫn không chấp nhận, Vân Diệp thậm chí cho rượu nếp vào, mã vương vẫn không chấp nhận. Hết cách, Vân Diệp cho Vượng Tái chở một cục muối lớn tới, đàn ngựa chỉ liếm vài cái, hết muối là chúng đuổi Vượng Tài đi.

Vân Diệp hiểu chúng chê Vượng Tài già, già làm liên lụy con ngựa khác, sau khi nghe tiếng sói tru, liền hiểu ra điều ấy.

Vân Diệp đấm đầu, mình quá ích kỷ, đáng lẽ phải nhân lúc Vượng Tài còn chạy được đưa nó về đây, đây mới là thế giới của nó.

Vượng Tài hí khe khẽ, như con ngựa non bị đàn vứt bỏ, lấy đầu dụi Vân Diệp, mong y giúp mình, giống như trước kia, giống như lúc đầu lấy vải bó đùi mình...

Vân Diệp đứng lên, y phục ướt quá nửa, sương thu xuyên qua áo lạnh thấu xương...

Vân Diệp lại định cùng tiếp xúc với mã vương, đàn ngựa này được Vân gia bảo vệ bao năm, các ngươi không thể vô tình vô nghĩa như vậy. Sọt lớn chứa đầy hoàng đậu được bê ra, mỗi hạt đều lựa chọn kỹ càng, không có hạt hỏng hay teo tóp.

Mã vương đã quen thi thoảng được gia tướng Vân gia cho ăn ngon, thấy Vân Diệp tới không hề kháng cự, nhưng Vân Diệp nói hết nước hết cái, mã vương chỉ chú ý tới ăn, Vượng Tài mà tới gần là đẩy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau