ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1491 - Chương 1495

Chương 1492: Thứ Khó Bỏ Nhất Trên Đời

Trình Xử Mặc im lặng hồi lâu mớ nói:

- Là vì người mình nên y mới phẫn nộ, nếu là ngoại tộc, giết bao nhiêu cũng do chiến tranh, y có lý do an ủi mình.

Lý Thừa Càn gật đầu:

- Đúng vậy, trẫm nhiều phen mời y vào triều, đều bị y từ chối, thà dạy học, chọi dế, uống rượu chứ không vào triều đường. So với y, Trường Tôn Xung và Độc Cô Mưu đều thua kém.

- Trên đời chỉ có một Vân Diệp, trước kia thái thượng hoàng từng nói, thế gian có một Vân Diệp là phúc, có trăm Vân Diệp là tai họa còn hơn binh tai. Chí hướng của y không ở trên triều, đó là bản tính, y thích sống đơn giản, bệ hạ cho y đi.

Lý Thừa Càn lại lần nữa thở dài, tiếp tục phê duyệt tấu chương, chỉ cần Vân Diệp không giết Chu Hưng, chút ngang ngược hắn không để ý...

Về tới nhà, Vân Diệp ngồi ở ngưỡng cửa không nói không rằng, Vượng Tài thoải mái nắm bên, phe phẩy đuôi đuổi ruồi cho mình và Vân Diệp.

Phó dịch trong nhà không dám ra ngoài, ai nấy đi sát vào tường, có ra ngoài làm việc cũng đi cửa sau chứ không dại đi cửa trước.

Lý Thừa Càn ngày càng máu giết chóc, đúng với câu nói trên lịch sử, ta là thiên tử, phải muốn gì được nấy, can gián, giết, giết năm trăm người xem có yên không?

Bản chất không phải nhờ giáo dục có thể hoàn toàn thay đổi, bốn chục năm làm thái tử làm tâm lý hắn vặn vẹo, giờ nắm đại quyền, cho rằng mình làm gì là đúng, thêm vào huyết thống dã nhân trong máu làm hắn nhiễm tính giết người.

Chuyện này chỉ có thể dựa vào lý trí áp chế, hiện hắn đã thành ngựa hoang không ai quản, muốn làm gì thì làm là không đúng.

Lý Nhị có thể áp chế được, vì ông ta có đủ học thức cùng ý chí, có lòng dạ bao dung hết thảy, so với phụ thân mình, Lý Thừa Càn kém rất xa, không phải ai cũng có thể trở thành thiên cổ đệ nhất đế.

Không có gì bất ngờ, Lý Thừa Càn mau chóng ban thưởng tới, đó là một khuyết điểm nữa trong tính cách của hắn, một mặt làm hại ngươi, một mặt bù đắp, chẳng hiểu cái tính này sinh ra thế nào, trước kia làm thái tử không thấy.

Có nội thị đi tới, Vân Diệp không muốn gặp, đứng dậy vào phủ, bảo Tân Nguyệt ra tiếp thiên sứ, mình lười biếng nằm trên giường nhớ lại chuyện cũ, bất giác thiếp đi.

Khi tỉnh lại đã là hoàng hôn, do không cởi áo nên người đầy mồ hôi, mang quần áo tới nhà Hoàng Thử, kiếm Hoàng Thử kỳ lưng, sau đó làm ít rượu, rồi nghe ngóng xem Tiểu Vũ đang làm gì.

Tiểu Vũ lấy tiền của Vân gia, tới Trình gia, Ngưu gia, Úy Trì gia lừa tiền, thi thoảng còn lừa của Lý Thái một ít, tiền tài đã đành, rất nhiều tiên sinh thư viện bị nàng mời đi giúp, đại nhi tức của Công Thâu gia gần như liền một thể với Tiểu Vũ, bất kể ở đâu cũng thấy cả hai, điều duy nhất không làm là tới nhà thỉnh an, không biết công trình gì mà tốn kém tiền bạc như vậy, Vân Diệp rất tò mò.

Hông đeo bầu rượu, đi trên đường lát đá, nghe tiếng côn trung kêu râm ran, phanh ngực áo, cái nóng trên người bị gió tối thổi bay, không thấy mặt trời đâu nữa, chỉ còn vầng sáng màu quất hồng ở đỉnh núi.
Vân Diệp đá một cái cây, cái cây không nhúc nhích, chân lại bị đau, Vân Diệp chỉ cái cây nói với đám Lưu Tiến Bảo:

- Hồi trẻ đá nó đung đưa được, giờ nhiều tuổi, không làm nổi nữa.

Biết hôm nay gia chủ không vui, Lưu Tiến Bảo tóc đã hoa râm bốc phét chuyện năm xưa công gia đá gẫy đại thụ, nghe rõ ràng không hợp lý, vậy mà đám gia tướng cũng tin, còn chắp tay thỉnh giáo gia chủ kỹ xảo đá cây.

Đây không phải là nịnh bợ mà là sùng bái, Vân Diệp biết, chỉ cần mình không vui, từ Tân Nguyệt tới gia đinh đều nghĩ cách dỗ mình vui, lúc trẻ không rõ, sau khi nhiều tuổi thì xu thế ngày càng rõ ràng, mình còn chưa tới tuổi cần dỗ dành, nhưng Vân Diệp rất hưởng thụ chuyện vỗ mông thô tục này.

Hoàng Thử thấy Vân Diệp tới, cao hứng đích thân nghênh tiếp, mở cửa gian phòng chuyên môn giành cho Vân Diệp. Thần bí ra ngoài mang tới một cái đĩa, nhìn thấy thứ trên đó, Vân Diệp mừng rỡ thiếu điều reo lên, mấy chục năm chưa hút rồi.

Còn khách khí gì nữa, lá thuốc thuốc nho nhỏ sấy khô vàng làm sao đáng yêu như vậy, thuần thục vò nát, thuần thục lấy giấy vê lại, một điếu thuốc là xuất hiện.

Châm lửa rít một hơi, bị khói thuốc đậm đặc làm ho liên hồi, đúng là cào gan xé phổi, làm Lưu Tiến Bảo hoảng sợ xông vào xem, vào rồi cũng không ra nữa vì hắn thấy công gia đang nuốt mây nhả khói, tựa hồ vô cùng thư thái.

Trước mặt công gia không cần khách khí, Lưu Tiến Bảo thấy Hoàng Thử vừa vê xong điều thuốc là, lập tức cướp lấy học công gia châm lửa hút, hơi đầu tiêu ho thiếu chút nữa chết luôn sau khi dần thích ứng rồi cảm thấy làm thế này vô cùng khí thế, nhất là công gia ngâm người trong nước thò mỗi cái đầu nhả khói, thực sự là ảo diệu vô cùng.

Hút hết một điếu, Vân Diệp lắc cái đầu với ngất ngưởng:

- Rất nhiều năm rồi không thấy nó, đôi khi còn mơ thấy hôm nay đã thỏa nguyện. Hoàng Thử, mấy cái cây giống cho ngươi rốt cuộc biến thành bao nhiêu rồi?
Hoàng Thử mở cửa sổ, Vân Diệp nghển cổ lên nhìn, oa, cả một mẫu đất toàn là thuốc lá, Vân Diệp cười hớn hở, đủ cho mình hút khối năm.

- Công gia, tiểu nhân lúc mới hút cũng sặc kinh lắm, nhưng dần dần ngấm được sự thần kỳ của nó, nhất là ăn cơm xong làm một điếu, đúng là thần tiên.

Vân Diệp cười:

- Đây không phải thứ tốt lành gì đâu, hại tim hại phổi, có điều con người là thế, biết rõ có hại, vẫn không kháng cự được dụ hoặc, vì khoan khoái nhất thời, chẳng quản sau này.

Hoàng Thử phả ra một làn khói xanh:

- Đúng thế, nhưng hút mãi không rời được nó, hiện giờ cách một khoảng thời gian không hút sẽ thấy toàn thân khó chịu.

- Thứ này gây nghiện đấy, một khi hút nó khó bỏ lắm, công gia ta năm xưa vì bỏ nó hạ quyết tâm mười mấy lần, kết quả là còn hút nhiều hơn trước. Biết vì sao công gia ta háu ăn vậy không, quá nửa nguyên nhân vì nó, không có nó, mồm cứ thấy thiếu thiếu, nên đành ăn không ngừng.

Hút thuốc tới say sưa, quên luôn cả chuyện Tiểu Vũ, Vân Diệp không hỏi, Hoàng Thử lại chủ động nhắc tới:

- Công gia, tiểu chủ tử định đào rỗng một quả núi, ngài không biết, dưới sự chỉ dẫn của tiên sinh thư viện, bọn họ tiến triển kinh người, đào một tỏa địa cung rất trang lệ, trong địa cung còn có sông. Quả núi đó rất thích hợp trên dưới đều là đá cứng, ở giữa lại là tầng đá vụn, chỉ cần đào đá vụn đi, trong địa cung dựng hơn trăm cột chống vững trãi.

- Công Thâu Giáp cũng dốc sức giúp tiểu chủ nhân, vì tiểu chủ nhân hứa sau khi địa cung xong, sẽ cho Công Thâu gia một thiên điện. Tiểu nhân không biết tiểu chủ nhân làm gì, nhưng nếu công gia không ngăn, tiểu nhân cũng định dốc toàn lực giúp nàng.

Vân Diệp dập tắt điều thuốc lá thứ hai:

- Tùy nó đi, người Lý gia không sửa được cái dã tính, ta không cần giúp họ nhiều hơn được, bản thân cũng giết người thì đừng trách người khác giết hộ, ta giúp họ có trăm năm bình an là nể tình cảm bao năm qua lắm rồi.

Đã hiểu cả quá trình sự kiện, Vân Diệp không muốn hỏi tới nữa, dù y nỗ lực muốn thay đổi lịch sử ra sao, nó vẫn ngoan cố chạy theo hướng quỹ đạo vốn có, nên y bỏ nỗ lực vô vị, lòng hoàn toàn cởi mở, thuận theo tự nhiên.

Khi Vân Diệp đang nằm dưới ánh trăng hút thuốc nghỉ ngơi thì gáy đột nhiên bị bợp một phát, lửa giẩn bốc lên, đang định báo thù thì thấy Lý Nhị mặc một thân toàn màu đen, đứng sau mình như bóng ma, hiển nhiên vừa rồi là ông ta ra tay.

Lý Nhị đứng vô cùng vất vả, Vân Diệp vội mặc áo, nhường chỗ, Lý Nhị ở đây, Trường Tôn thị nhất định cũng ở gần đây.

Hoàng Thử bê đĩa thuốc lá tới, nịnh bợ cuốn thuốc, chỉ thiếu mỗi phầm liếm nước bọt dính lại, Lý Nhị nhận lấy thuận thục dính vào, ghé tới đánh lửa của Hoàng Thử, hút vô cùng khoan khoái.

Chương 1493: Hồ Đồ Cho Qua

- Bệ hạ, thứ này hại tim phổi, không thích hợp với bệ hạ đâu.

Vân Diệp cẩn thận nói:

- Sống lâu như thế làm gì, sau này đừng gọi ta là bệ hạ nữa, bệ hạ của ngươi ở trong hoàng cung, nơi này chỉ có Lý Thế Dân.

Xem ra tâm tình Lý Nhị không tốt mấy:

- Nghe nói hôm nay ngươi ăn trái đắng? Vô dụng, đã định cứu người thì đừng cho hắn thời gian, chém cho tên Chu Hưng ở ngay nhà ngươi, sau đó dẫn người tới thôi sự viện cứu người ra có phải xong không? Ngươi cố kỵ thể diện hoàng đế, chuyện lập tức có biến hóa. Tiểu tử, vô lý mới là đạo sinh tồn, nếu suy nghĩ của ngươi đều trong dự liệu của người ta thì ngày bại vong của ngươi không xa nữa.

Vân Diệp nhìn quanh không thấy Trường Tôn thị hay Dương phi, Âm phi, định hỏi thì Lý Nhị nói:

- Hoàng hậu thích tắm ở nơi này, hà hà, chả biết là nhiễm thói xấu gì, chắc muốn có chút hơi người, ta đang đợi hoàng hậu.

Vân Diệp cẩn thần đưa rượu nho tới, Lý Nhị uống một ngụm rồi đổ đi, tức giận nói:

- Cho băng vào, lấy nước ấm lừa trẫm à?

Vân Diệp đành thêm đá, rượu, lại nghe Lý Nhị nói:

- Có phải thấy trẫm ở đây đợi hoàng hậu tắm rửa lạ lắm không? Chẳng qua không muốn ở một mình thôi, già rồi, không chống lại được chuyện cũ ùa về, giờ trong mơ cứ hay xuất hiện Tức vương và Ẩn thái tử.

- Kỳ quái, thực sự rất muốn đám Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức xuất hiện, trẫm không sợ những kẻ đó, nhưng ngồi cùng Ẩn thái tử và Tức vương lại thấy toàn thân không thoải mái, nói xem thế là sao?

Vân Diệp nghĩ một lúc rồi đáp:

- Dù là trên triều hay chiến trường, bọn họ đều là bại tướng của bệ hạ, cho nên bệ hạ không lo. Chẳng qua bệ hạ không quen sự vắng lặng bây giờ thôi, dần dần sẽ ổn, bệ hạ có nhớ ván bài cuối cùng với thái thượng hoàng ở cung Chiêu Dương không?

Lý Nhị gật đầu biểu thị còn nhớ, Vân Diệp lại nói:

- Vậy là đúng rồi, thái thượng hoàng trước khi lâm chung nói:" Lão tử chỉ cần ù một ván, một ván là đủ." Nói xong liền ra đi, chỉ cần bệ hạ giúp thái thượng hoàng ù một ván, thỏa mãn yêu cầu của thái thượng hoàng là sẽ không còn phiền não gì nữa.

Lý Nhị ngẩng đầu nghiêm túc hỏi:

- Thật chứ?

- Giả đấy ạ, là thần nói cho bệ hạ vui thôi, có điều bệ hạ có thể coi là thật, thói đời này ai nói rõ được thật hay giả, cứ hồ đồ đi.

- Hồ đồ? Ý hay, chúng ta sống quá rõ ràng nên mới khổ, nên cứ hồ đồ sống cho qua, ý hay.

Lý Nhị mỉm cười, rít một hơi thuốc, vẻ mặt cũng trở nên sinh động:

Con người không thể có thói xấu, có rồi muốn sửa là quá khó, Vân diệp cai thuốc chẳng nổi một ngày, nên khi y chìm trong khoái cảm của khói thuốc thì người khác nhìn y đầy kính sợ.

Thói xấu của Lý Thái là quá tò mò, nhìn thấy Vân Diệp hút thuốc, chẳng bao lâu sau hắn cũng phát hiện đây là thứ tốt, có thể tập trung tinh thần.

Vân Diệp biết đó là ảo giác, do nicotin gây ra, nhưng không định nói, tránh đời sau lấy mình làm tấm gương cấm thuốc. Điểm chung giữa y và Lý Thái ngày càng nhiều.
Cùng đặt bát cơm xuống, cùng súc miệng, sau đó rút thuốc lá ra nằm xuống ghế làm thần tiên.

- Sau khi ngươi không giết được Chu Hưng, rất nhiều người gặp họa, hôm qua một vị tông thất bị đưa vào, hôm sau đầu bị chặt mất, tông thất không phải do phủ tông nhân xử trí sao? Thế nào hiện thành chuyện của Thôi sự viện rồi?

Vân Diệp phả khói điệu nghệ, nói:

- Hiện giờ có hối hận hôm đó không để ta giết Tác Nguyên Lễ không? Tên đó cùng Chư Hưng là hai thần gác cửa của Thôi sự viện, văn võ bá quan đi qua đều run rẩy.

- Hơi hối hận, có điều ta càng tò mò vì sao ngươi vừa nghe thấy tên người là biết bản tính của hắn? Ta không ngốc hơn ngươi, sao không có bản lĩnh này?

- Chuyện này nói ra thì dài lắm, biết Công Dã Trường không, chính là tên " Công Dã Trường, Công Dã Trường, Nam Sơn chỉ có dê, ngươi ăn thịt, ta ăn ruột."

Công Dã Trường là người nước Tề, cũng có thuyết nói là người nước Sở vào thời Chiến Quốc. Hiểu tiếng TRYM)

Lý Thái tí sặc thuốc:

- Đừng nói ngươi cũng hiểu tiếng chim, hiện giờ nó đang kêu ở trên cây kìa, nói xem nó nói gì?

Vân Diệp đưa mắt nhìn con chim đó:

- Nó đang trách vì sao chúng ta không biến đi, vừa rồi ngươi ăn cơm vãi ra rất nhiều.

Lý Thái hừ một tiếng quay đầu đi nói chuyện với Vượng Tài.

Vượng Tài như hiểu Lý Thái nói gì, gật đầu liên tục, một lúc sau không thèm để ý tới hắn nữa, chạy sang bên Vân Diệp nằm, vừa rồi Lý Thái nhả khói vào mũi nó, không phải người tốt.

- Mỗi người đều có thiên phú riêng không ai biết, ta hoài nghi thiên phú của ngươi là tiên tri, thiên phú này quá lợi hại, ngươi biết ta sắp làm gì không?
- Trừ đánh rắm thì ngươi làm được cái đếch gì nữa.

Vân Diệp vừa dứt lời, mông Lý Thái liền "bủm" một phát, làm Vương Tài cũng phải giật mình bò dậy nhìn dáo dác bốn phía tìm nơi phát ra âm thanh.

Lý Thái lật đật bò dậy chạy sang phía Vân Diệp bày bỏ khâm phục, bị Vân Diệp lấy chân đá ra xa:

- Hết thối rồi hẵng tới.

Lý Thái phẩy áo mấy cái xua mùi rồi cười siểm nịnh:

- Sao biết thế? Dạy ta đi.

Lần này hắn cực kỳ xác định, Vân Diệp có tài tiên tri.

Vân Diệp đành bỏ thuốc lá xuống, nói:

- Ngươi bị mê hoặc rồi, nghĩ kỹ đi, với trí tuệ của ngươi có thể nghĩ ra vấn đề ở đâu, ngươi nghĩ trên đời này có người tiên tri sao?

Lý Thái nghĩ một lúc nằm xuống:

- Trước khi ta đánh rắm sẽ nhíu mày. Nghĩ đã thấy vô vị, một người mà biết mình sẽ gặp ai, xảy ra chuyện gì thì còn sống ra sao? Cuộc đời sẽ như đường thẳng, vô nghĩa.

- Ta định vào hoàng cung khuyên đại ca ta để thôi sự viện kiềm chế một chút, cứ thế này thể nào cũng xảy ra chuyện lớn, ngươi có đi cùng ta không?

- Không đi, ngươi không cần khuyên ta, ta muốn xem đại ca ngươi có thể giết hết toàn bộ bách quan không? Đợi khi chúng sắp giết tới chúng ta thì ta chuyển nhà đi đảo xa.

- Ta chịu ân Lý gia quá lớn, không tạo phản được, nhưng nhìn người khác tạo phản cho đỡ thèm không được sao? Ngươi xem đại ca ngươi vừa mới rút Lý Đạo Tông khỏi Ngọc Long Tuyết Sơn, Hàn Triệt liền tiến vào, đó là đất tinh hoa của Thổ Phồn, chớp mắt cái Đại Đường đã mất một vùng đất lớn.

- Ta không tin thiếu Lý Đạo Tông thủ vệ kinh thành thì hắn không ngủ yên. Chiến sự Tùng Châu giằng co tới bây giờ, tướng sĩ liều mạng với người Thổ Phồn giờ thành trờ cười chỉ vì một câu nói của đại ca ngươi.

- Còn nổi giận hạ chiến thư với Thổ Phồn, yêu cầu Thổ Phồn xéo về cao nguyên, hắn tưởng hắn là thái thượng hoàng chắc? Ta dám nói hiện giờ tướng lĩnh thực sự khiến hắn yên tâm không có một ai.

- Đầu Lý Kính Nghiệp đã rụng, theo lý chuyện tới đây là dừng, với công lao của Anh công, giữ mạng cả nhà không thành vấn đề. Ông ta ôm đầu cháu mình quỳ ở đường Chu Tước ba canh giờ mà đại ca ngươi không nguôi giận, muốn đoạt tước đày đi Lĩnh Nam.

- Đến loại như Độc Cô Mưu cũng không chịu nổi khuyên đại ca ngươi thu hồi thánh lệnh, mọi người đều biết Lý Kính Nghiệp do Anh công phái người giết, làm được tới mức đó là trung thần hiếm có, một lão thần công tích hiển hách như vậy không cho chút ân huệ nào sao?

- Nếu không phải thái thượng hoàng hạ chỉ đón Anh công tới cung Thượng Dương tạm trú thì chắc ông ta tự tận rồi. Xảy ra chuyện gì khiến hắn trở nên khắc bạc như thế?

Lý Thái bị Vân Diệp nói cho im re, mấy máy môi mãi mới nói được:

- Đi khuyên đi, huynh ấy vẫn nghe lời ngươi mà.

- Không đi, ta mang trọng trách thủ vệ thành Ngọc Sơn, không đi đâu hết, thái thượng hoàng, hoàng thái hậu yêu thương ta cả đời, chính ta khuyên thái thượng hoàng nhường vị, nên ta phải bảo vệ năm tháng còn lại thái thượng hoàng vô ưu vô lô, đại ca ngươi dám đụng vào thành Ngọc Sơn, ta sẽ chết cùng với hắn.

Chương 1494: Người Cũ Chuyện Xưa

Lý Thái cuống lên, lắp bắp nói:

- Không thể, không thể, đại ca ta dù thế nào cũng không dám đụng vào thành Ngọc Sơn, ngươi cả nghĩ rồi...

Vân Diệp liếc Lý Thái:

- Sao, chính ngươi cũng thấy có khả năng này phải không? Hắn đang dốc sức tập trung quyền lực, ngay cả chức vị thứ sử Nhạc Châu của Vân Thọ cũng bị hắn tước đoạt rồi, Thục vương không lâu nữa sẽ vào kinh, Tiểu Ảm viết thư hỏi ta liệu có bị chặt đầu, hay nhốt lại như heo giống Thập lục vương?

- Đầu tiên là Tiểu Ảm, tiếp đó sẽ là Tiểu Hữu rồi Lý Khác, đến thái thượng hoàng cũng không thể thu toàn bộ quyền lực trong thiên hạ vào tay, chẳng lẽ hắn cao minh hơn?

- Tòa quân thành nào gần Trường An nhất? Là thành Ngọc Sơn, nơi này chiếm một nửa tinh hoa thiên hạ, nếu không nắm trong tay hắn, làm sao hắn yên tâm.

- Ngươi vào cung cũng tốt, nói với hắn, thành Ngọc Sơn là tẩm cung của thái thượng hoàng, một khi người ngự long quy thiên, ta lập tức xéo khỏi Trung Nguyên, tới đảo xa câu cá cho hắn đỡ ngứa mắt.

Lý Thái dậm chân rời Vân gia, lòng hắn cũng có một bụng tức, chuẩn bị mai đi hỏi Lý Thừa Càn, sao chỉ hai năm đã biến thành thế này.

Đêm đã khuya, cung Vạn Dân vẫn sáng như ban ngày, ngọc bài phát ra bạch quang làm cung điện huy hoàng này như thần cung trên trời. Lý Thừa Càn nhìn bàn đồ trên bàn chìm vào trầm tư, hắn gầy dộc đi, không còn vẻ tuấn lãng như thời làm thái tử, chỉ hai năm thôi mai đã lấm chấm bạc.

Chỉ có thành hoàng đế mới biết gánh nặng trên người lớn cỡ nào, đợi khi mình tiếp nhận mới biết quyền lực đế quốc đã chia năm xẻ bảy, ba giai tầng đã xuất hiện, hoàng tộc, huân quý, thương nhân có ý đồ phân chia quyền lực thiên hạ. Thế này sao được, quyền lực của hoàng đế là nhận từ trời, phụ hoàng quá nhân từ rồi, mình phải nghiêm khắc, nếu không một khi Lý gia đã buông quyền muốn thu lại sẽ rất khó.

Vân Diệp đã ba tháng không tới Trường An, thậm chí không rời Ngọc Sơn nửa bước, mỗi ngày kiểm tra thành phòng, hơn nữa còn bố trí ba đạo phòng tuyến, công sự cũng đang xây dựng, rõ ràng là đang đề phòng Trường An.

Nghĩ tới đó Lý Thừa Can muốn hét thật lớn, sao mình có thể tấn công Ngọc Sơn? Chưa nói nơi đó là tẩm cung của thái thượng hoàng, còn có thư viện và viện vũ nghiên, tinh hoa Đại Đường đều ở đó, nếu qua đại chiến thì còn lại cái gì?

Đó là huynh đệ và bằng hữu tốt nhất của mình, sao không hiểu khổ tâm của mình? Quyền lực phân tán sẽ khiến quốc ra chia rẽ, vị lão hữu luôn không cho phép quốc gia chia rẽ này vì sao giờ kiêng kỵ mình như thế, tự hỏi lương tâm, mình vẫn là mình, chưa bao giờ thay đổi.

Chu Hưng, Tác Nguyên Lễ chẳng qua chỉ là hai con chó dữ thôi, một khi trẫm hoàn thành bố trí, cho ngươi đem nấu cũng có sao? Lý Tích già cả lẫn cẫn, tôn tử lão ta ý đồ mưu phản rõ ràng, trẫm định bắt về quy án thì lão sai người chặt đầu, muốn che dấu tội ác, loại người như thế sao có thể để tiêu diêu bên ngoài?

Lý Thừa Càn nhìn Lý Thái ngồi trước mặt mình cứ vặn vẹo, nhíu mày lấy đũa gõ bàn:

- Có gì nói đi, ăn xong cơm ta còn thượng triều, từ sáng sớm đã tới mà không nói một câu là sao?

Lý Thái miễn cưỡng húp một ngụm cháo, nói:

- Đại ca, giao Chu Hưng và Tác Nguyên Lễ cho đệ được không, và rồi tiến cung, rất nhiều thần tử kéo đệ khóc lóc.
- Được, một năm nữa dùng xong chúng, tùy đệ muốn xử lý ra sao cũng được.

- Một năm?

Lý Thái giật mình đứng dậy:

- Đại ca, nếu cứ để hai tên này làm bừa sẽ có loạn đấy, mục tiêu của huynh đạt được rồi, chẳng phải các lão thần đã chuyển hết tới Ngọc Sơn sao? Cao Dương ngang ngược như thế, khi huynh đoạt quyền nắm ti chức tạo, muội ấy cũng chỉ khóc thút thít tới Ngọc Sơn. Thế này không được, thêm một năm nữa ai biết có loạn gì?

Lý Thừa Càn xúc miệng xong cười nhạt:

- Loạn gì? Đợi xử lý xong hạm đội Đông Hải, dù các ngươi không giết hai kẻ đó ta cũng giết để yên lòng dân, nay chúng đang tra án hạm đội Đông Hải, không thể rút về.

Lý Thái ôm đầu rống lên:

- Trương Lượng làm cái gì?

- Ông ta có đứa nhi tử ăn thịt người, có điều chỉ cần ông ta biết điều giết đứa nhi tử đó có thể vinh quy về quê, làm hầu tước của ông ta.

- Bản tính đệ thiện lương, đừng xen vào chuyện xấu xa này, cứ nghiên cứu là được. À phải nghe nói Hi Mạt Đế Á lại có thai rồi? Là ca ca ta nói một câu, phi tử Hán gia đâu phải ít? Sao cứ để nàng ta sinh con? Nhà ta vốn có huyết thống người Hồ, đang dần rửa huyết thống, đệ cứ sinh ra đứa con mắt làm là không đúng.

- Huy Nhi được Viên Thủ Thành giúp chính danh, tương lai có thể kế thừa tước vị của đệ. Nhưng chuyện huyết thống không thể qua loa, ta là tộc trưởng bị phủ tông nhân ca cẩm mãi. Đệ cố chút, sinh đứa con không phải mắt lam để ta đối phó với họ. Lý Thái tức thì nổi khùng đập bàn rống lên:

- Họ muốn quản cả chuyện đệ ngủ với phi tử nào à?

Lý Thừa Càn vội xuống giọng:

- Được, được, được, là do họ lắm chuyện, không hỏi nữa, đệ vào cung thăm tẩu tẩu đệ đi, nàng ấy vừa sinh con, ta đặt tên là Lý Quyết, vô cùng thông tuệ. Ta thượng triều đây.

Lý Thừa Càn tuyên bố bãi giá thượng triều, Lý Thái không hề thích thăm nữ nhân lả lơi như Triệu thị, trời mới biết vì sao đại ca không thừa cơ đưa nữ tử dịu dàng như Tô thị lên làm hoàng hậu. Hầu thị hiện thoi thóp rồi, chắc chẳng sống được bao lâu, nữ nhân quật cường đó sau khi khuê nữ gả cho Vân Thọ thì ngày đêm chửi bới bao năm, giờ cuối cùng đã hết số trời.

Tô thị vẫn một thân áo vải, sống trong viện tử ở cung Dịch Đình, không phẫn nộ cũng không thương tâm, từ sau khi đứa con thứ hai bị bệnh qua đời, chăm sóc hoa cỏ là sở thích duy nhất của nàng, có người nói, nàng chôn con dưới những khóm hoa này...

Lý Thái vào cung mang rất nhiều lễ vật, nhất là một con gấu mèo vải lớn được Tô thị rất thích, uống trà cùng Tô thị một lúc rồi cáo lui. Tô thị vào phòng lấy một bọc hoa trà đưa cho Lý Thái:

- Thúc thúc nhận đi, cái này ta chuẩn bị cho Hi Mạt Đế Á đấy, nàng ấy thích lắm, lần trước vào cung thăm ta còn nhắc tới.

Lý Thái cẩn thận nhận lấy nói:

- Bảo Lý Tượng đừng phá phách nữa, thân phận Hành Sơn vương cao quý lắm rồi, đừng mơ tưởng thêm nữa, hiện giờ khác trước kia, lời đệ không còn tác dụng, một khi xảy ra chuyện thì không ai giúp được nó. Vân Diệp đã sắp khai chiến với đại ca rồi, càng không hi vọng được.

Tô thị rơi lệ nói:

- Hiện lời của thiếp thân còn ai nghe nữa, chỉ có thúc thúc nhận thiếp thân là tẩu tẩu thôi, thiếp thân chẳng giúp được ai, chỉ thành trở ngại cho mọi người.

Lý Thái chẳng biết nói gì, thở dài đi thăm Hầu thị.

Hầu thị gầy như que củi không chửi bới suốt cả ngày như trước kia nữa, được cung nữ khiêng lên ghế tựa, đắp chăn tắm nắng, điều kiện của nàng tốt hơn Tô thị nhiều. Lý Yên Dung không ở kinh, nhưng quanh năm hiếu kính, cũng vì Lý Yên Dung mà Hầu thị sống được tới giờ.

Lý Thái ngồi đối diện, quơ tay trước mặt Hầu thị, Hầu thị vẫn đờ đẫn nhìn cây đã rụng hết lá, cứ như chẳng còn tri giác.

Bảo hoạn quan đặt lễ vật xuống, Lý Thái rời đi, Hầu thị tóc hoa râm không còn dung nhan diễm lệ năm xưa, cả đời nàng muốn làm hoàng hậu, kết cục lại là người thê thảm nhất.

Chương 1495: Tàu Hỏa, Khởi Hành Đi

Hầu thị đột nhiên lên tiếng, mắt rời khỏi cây trụi lá, nhìn Lý Thái chằm chằm:

- Ta muốn gặp Yên Dung.

Lý Thái đặt hộp bánh hoa quế trước mặt Hầu thị:

- Yên Dung sắp về rồi, Vân Thọ thành Ngân thanh quang lộc đại phu, sắp về binh bộ nhậm chức, tẩu sẽ sớm gặp được nó.

- Yên Dung sinh nhi tử chưa?

Hầu thị không để ý tới bánh hoa quế, hỏi:

- Sinh hai đứa! Vân Diệp cười lệch cả mồm, ngày nào cũng khoe khoang có hai đứa tôn tử.

Lý Thái cố gắng để Hầu thị vui vẻ:

Quả nhiên khuôn mặt nhợt nhạt không chút máu của Hầu thị hồng hào, thô lỗ nhét bánh vào mồm, nhai nhồm nhoàm nói:

- Tất nhiên rồi, Yên Dung thân phận cao quý, lại là ngoại tôn của vô địch tướng quân, thế gian chỉ có con của Vân Diệp mới miễn cưỡng xứng với con ta, đứa bé đó phúc dày, tất nhiên sinh nhi tử.

- Ta muốn ăn no, đợi con ta tới thăm, đám nô tài không kiếp không cho ta ăn, đợi con ta về, ta muốn chúng phải chết.

Lý Thái âm trầm nhìn đám hoạn quan cung nữ, cả đám quỳ rạp xuống, một cung nữ cao tuổi run run nói:

- Ngụy vương minh xét, cho bọn nô tỳ ngàn lá gan cũng không dám ngược đãi phu nhân.

Đầu lĩnh hoạn quan theo sau Lý Thái khom người nói:

- Vương gia, nô tài có thể làm chứng, cơm nước Hầu phu nhân chưa bao giờ thiếu, nếu không phu nhân chẳng sống qua nhiều năm như thế.

Mặt Lý Thái nhu hòa hơn, thấy Hầu thị đưa mình một miếng bánh, mỉm cười nhận lấy, Hầu thị lúc này giống khi mới thành tẩu tẩu mình, oán trách nhà ai tặng ít lễ, nhà ai tặng quà vừa ý. Lý Thái cười hì hì nói chuyện với Hầu thị, tới khi Hầu thị mệt mỏi ngủ đi mới bảo cung nữ đưa vào phòng.

Quay sang dặn đầu lĩnh hoạn quan:

- Ta biết chuyện trong cung, nhưng ngươi trông chừng tót hai người này cho ta, nếu họ có chuyện, bệ hạ cũng không bảo vệ được các ngươi đâu, nhớ kỹ lấy.

Lý Thái rời chỗ Hầu thị, nhưng không tới thăm Triệu thị và Lý Quyết, rời hoàng cung còn nghĩ, Vân Diệp nói đúng, mình không nên tới hoàng cung.

Có điều Lý Thái không về ngay đứng trước đường Chu Tước, vì hôm nay mình đảm bảo cho những triều thần kia an toàn về nhà, đây đúng là trò cười, nhưng giờ Lý Thái không nghĩ thế nữa, lấy một cái ghế đặt trước đại môn Thôi sự viện, chỉ cho vào không cho ra, hắn muốn đợi các thần tử đi rồi mới rời đi. Tất cả thần tử xuất cung thấy Ngụy vương đều khom người bái lạy, giống như lạy Bồ Tát, còn đám chủ sự sau lưng giống ác quỷ dưới âm phủ.

Lý Thái chẳng biết mình ngồi bao lâu, tới khi thủ lĩnh thị vệ tới thỉnh an vương gia có cần thêm áo không mới tỉnh lại, thấy trong cung không còn người ra nữa, đứng dậy lên xe, chẳng biết vì sao, lòng đau vô cùng.

Đại ca có chủ kiến của mình, không thể nói là sai, đứng ở lập trường Lý gia, tựa hồ không sai, đoán chừng đó là lý do phụ hoàng nhẫn nhịn.

Giết người chưa bao giờ là kỵ húy của hoàng gia, đó chỉ là một loại thủ đoạn cần có, Lý Thái từ rất nhỏ đã hiểu rồi, trước khi tới thư viện học đã được giảng giải vô số lần, đó là một môn quan trọng hàng đầu trong học thuyết đế vương.

Vì sao chuyện đại ca cho là đương nhiên mình lại không thể chấp nhận? Vì sao mình thấy đại ca sai? Lý Thái nghĩ rất lâu, cuối cùng nghĩ ra, Lý Thừa Càn chưa bao giờ tiếp nhận sự giáo dục của thư viện, thế nên học vấn cũ kỹ của hắn không còn thích hợp với Đại Đường mới nữa ….

Hôm nay là ngày trọng đại, Vân Diệp dậy rất sớm, ở tiền sảnh gặp được Vân Hoan, so với ba năm trước, thằng bé này đen hơn, cũng tráng kiện hơn, thấy con mỉm cười thỉnh an với mình, Vân Diệp đi tới vỗ vai, lòng đầy cảm khái.

Làm một tuyến đường sắt tám trăm dặm trong suốt ba năm, ba tháng trước vừa mới vận hành thử đầu máy hơi nước, theo hắn nói tốc độ đạt tới kinh người, cơ bản thực diện được từ Trường An tới Lạc Dương trong ngày.

Còn ngày hôm nay chính là ngày tàu hỏa chính thức vận hành, con quái vật phun khói lần đầu cất tiếng gầm khắp bình nguyên Quan Trung.

Vì tuyến đường sắt này, Vân Diệp biết nhi tử của mình trả giá thế nào, gia sản ở Nhạc Châu cơ bản bị nó nuốt sạch, Hoa Hoa quật cường còn bán hết của hồi môn giúp trượng phu hoàn thành mộng tưởng.

Trong thời gian tàu hỏa thử vận hành, vì người dân chưa bao giờ thấy tàu hỏa, khi bọn họ thấy con đường như cái thang liền bước lên, đối diện với con quái thú sắt cũng không chạy, mà ngây ra tại chỗ, đợi tàu hỏa phóng qua biến thành cỗ thi thể nát bét.

Quan viên Đại Đường cho rằng đây là món đồ chơi lớn của Quốc công gia, vì một món đồ chơi mà bất chấp mạng người, trong mắt họ là loại chuyện gì đại tặc quốc gia mới làm.
Đáng tiếc, tất cả bị Thôi sự viện dọa sợ vỡ mật rồi, ngự sử ngôn quan không ngó ngàng gì tới, đến tận khi Sở công tuyên bố, phàm là người và gia súc bị tàu hỏa đâm chết, Vân gia không bồi thường, còn truy cứu trách nhiệm. Quan viên địa phương bị đạo mệnh lệnh tàn nhẫn này làm cuồng nộ, bọn họ không ngại rời chức vụ, đích thân tới Vân gia hỏi rõ ràng, nhiều quan viên là học sinh thư viện, họ không tin lời này phát ra từ miệng Sở công luôn yêu dân như con.

Tuyên truyền bắt đầu từ khi làm đường sắt rồi, vẫy mà họ vẫn không biết tàu hỏa mà chạy, dưới tác dụng của trọng lực, muốn dừng lại là cực kỳ khó khăn.

Vân Diệp không giải thích, chỉ dẫn họ đi xem mô hình tàu hỏa, để Vân Hoan dẫn họ tự lên tàu quan sát.

Khi quan viên kia yêu cầu không cho tàu hỏa chạy trong địa phận của mình, Vân Diệp cầm đống đồ sứ ném vào mặt, sau đó bảo họ cút xéo, cuối cùng cảnh cáo:

- Quản kỹ bách tính của mình.

Những quan viên thư viện hiểu được con số báo cáo thì bắt đầu ước thúc dân chúng, còn đám quan viên ngoan cố vẫn kêu oan với hoàng đế.

Trong không khí hỗn loạn đó, tàu hỏa vận hành thử, thư viện Ngọc Sơn dốc toàn lực trong năm năm chế tạo được hai tàu hỏa.

Lý Thừa Càn không cho Vân Diệp đục tường thành Trường An, chuyện này không thương lượng gì hết, với hắn đục tường Hàm Cốc quan đã là nhượng bộ cực lớn rồi. Không có tường thành nguy nga bảo vệ, hắn ngủ không yên, vì thế ga tàu hỏa chỉ đành đặt ngoài thành.

Vân Diệp chúc mừng thành tựu vĩ đại của nhi tử, hôm nay Lý Thừa Càn sẽ lên ngồi tàu hỏa nên Vân Diệp không đi, hai người cứ gặp nhau là tranh cãi, rất vô vị.

Lý Nhị cũng không đi, hiện giờ ông ta căm ghét những thứ mới mẻ, vì một lần lái cái xe hơi của Lý Thái, đâm thẳng vào cây, thiếu chút nữa mất mạng. Giờ ông ta thích nhất là câu cá, rượu cũng không uống nữa, chủ yếu vì uống xong toàn thân đau đớn. Cho nên chỉ có Trường Tôn thị đi.

Tân Nguyệt kiêu ngạo dẫn cả nhà đi xem, thành tựu của nhi tử mình, sao nàng có thể bỏ qua, lần này rộng rãi đưa cả Na Nhật Mộ, Linh Đang, Tiêu Miêu đi, tiền hô hậu ủng lên tàu hỏa, nàng muốn cảm thụ cảm giác kỳ diệu ngày đi tám trăm dặm như phu quân nói.

Lý Nhị câu cá ở sông Đông Dương, mặt trời đầu đông vẫn mang theo vài phần hơi ấm, nước biếc bập bềnh, còn chưa tới lúc đóng băng, một dài ngọc lan thảo mang theo hương thơm ngào ngạt làm tinh thần tỉnh táo.

Lý Nhị trông như một lão nông, dù cái áo tơi trên người ông ta đủ chôn tám trăm lão nông, vẫn không trở ngại ông tự xưng làm lão nông.

- Ngươi cố nhịn chút nữa, trẫm sắp chết rồi, sau khi trẫm chết thì ngươi không bị trói buộc ở thành Ngọc Sơn nữa, giờ hại ngươi ngày trọng đại của nhi tử cũng không đi được. Trẫm thấy Thừa Càn không có thủ đoạn lẫn khí phách của trẫm, nên hắn không dám đánh thành Ngọc Sơn đâu, muốn đi thì đi đi, không cần câu cá với trẫm.

Vân Diệp ngồi bên, mặt bình thản nói:

- Sự tồn tại của thần là để đề phòng vạn nhất, nhường vị do thần đề xuất, thế nào cũng phải để bệ hạ sống tùy ý mình.

Lý Nhị cười ha hả:

- Ngươi cũng đán giá cao bản thân quá đấy, nếu trẫm không muốn thì ai thuyết phục được trẫm? Nhớ kỹ, là trẫm chán làm hoàng đế, chứ không phải vì mấy câu nói của ngươi, câu này phải ghi vào sử sách.

Chương 1496: Người Cô Độc

Đầu đông nước lạnh, cá lười vận động, hai người ngồi lỳ hồi lâu chẳng có thu hoạch, đang chán nản thì có tiếng còi truyền tới. Vân Diệp đẩy xe đưa Lý Nhị lên dốc, nhìn một con rồng đen xì đang rầm rầm chạy tới Hàn Cốc quan, đầu rồng phun khói đen, sau nó là ba mươi cái toa tàu, phía sau có thêm một cái đầu tàu đẩy nữa. Hai bên là tuấn mã phi nước kiệu, đám người đó là hộ vệ của Lý Thừa Càn.

- Đó chính là tàu hỏa à?

Lý Nhị vươn cổ nhìn:

- Vâng thưa bệ hạ, nó ra đời không chỉ để chở hàng chở người, còn ý nghĩa sâu xa hơn, thần luôn muôn làm đường sắt khắp Đại Đường, để nó thành xích sắt nối liền quốc thổ, có dây xích này, quốc thổ sẽ hòa làm một, không ai chia cắt được.

Lý Nhị thấy Vân Diệp xúc động, vỗ tay y:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, chúng ta làm hết chuyện nên làm rồi, không tiếc nuối là được, còn chuyện sau này ai biết được.

- Ngươi đó, giờ quan hệ với Thừa Càn quá bế tắc không phải chuyện tốt, chẳng lẽ trẫm chết rồi ngươi thực sự không định vào triều làm quan nữa? Hiện giờ ngươi mới là đang ở đỉnh cao của trí tệ, thủ đoạn, nhãn quang, kinh nghiệm, lãng phí ở sơn dã quá đáng tiếc.

- Không có gì tiếc cả, bao năm qua nếu không có bệ hạ cầm roi quất đằng sau thần đã thành tên hoàn khố lớn nhất Trường An sống vô cùng tiêu diêu rồi.

Lý Nhị cười phá lên, thấy tàu hỏa đã chạy xa bảo Vân Diệp đẩy lại bên sông, nói cũng lạ, không có người cá lại cắn câu, hai thị vệ đang kéo dây. Vân Diệp và Lý Nhị hò reo xuống dốc, bắt được hai con cá lớn, dưới ánh mặt trời trông đỏ rực rất đẹp.

- Mẹ nó, sao lại là cá chép (lý ngư)?

Lý Nhị bất mãn lẩm bẩm:

- Bệ hạ vẫn còn kỵ húy sao?

- Kỵ húy cái rắm, không biết đã ăn bao nhiêu lần, rất nhiều chuyện trong thiên hạ đều bị cái mồm ngươi phá hoại, tuy có tổ huấn, nhưng là lương thực, không ăn tiếc quá. Hôm nay hoàng hâu, Âm phi, Dương phi đều không có nhà, mai mới về, nhà ngươi đoán chừng cũng chỉ còn mình ngươi đúng không?

- Đem hai con cá này đi nấu, bữa trưa của quân thần chúng ta là nó, lâu rồi không uống rượu, hoàng hậu không cho trẫm uống, nam tử đại trượng phu không rượu còn gì là anh hùng, hôm nay nắng to, dương khí vượng, uống vài chén chắc không sao đâu nhỉ?

Hai con cá chép đỏ, một đem hấp hành, một đem đi sốt, thương lượng món ăn xong rồi về hành cung, Lý Nhị nằm trên ghế tiếp tục tắm nắng, cách cửa sổ nhà bếp trò chuyện với Vân Diệp.

Khẩu vị của Vân Diệp và Lý Nhị rất giống nhau, đều không thích rau, nên không cần màu mè, thoát cái một con cá đã vào lồng hấp, một con cho vào chảo mỡ...

Ngửi mùi cá, Lý Nhị chép miệng nói:

- Trước kia trẫm luôn cho rằng món ăn ngon nhất thiên hạ không gì hơn thịt dê, chẳng ngờ mấy năm ngăn ngủi đã thành thức ăn phổ thông của bách tính.

- Có biết không, khi Lý gia xui xẻo nhất, nghèo tả tơi, mẫu thân trẫm tới nhà cữu cữu mang về ba con dê, nói một con tế tổ, một con giữ cho cha trẫm, còn lại một còn cả nhà ăn. - Mẫu thân dùng nồi lớn nấu dê, nấu xong cho chút muối vào, chia cho bốn huynh đệ một cái chân, Kiến Thành chỉ ăn một ít, Nguyên Cát và Huyền Bá quá nhỏ chẳng ăn là bao, kết quả gần như mình trẫm ăn hết, trẫm vẫn muốn ăn, bị mẫu thân mắng một trận.

- Khi đó Tùy Dương đế đối xử với nhà trẫm không tốt, tin đồn mười tám giang sơn lan khắp nơi, có người nói phụ thân trẫm có nhúm tóc đỏ sau gáy, đó là dấu hiệu đế vương, nên ông ta không cấp bổng lộc nữa, cả nhà phải dựa vào nhà cữu cữu tiếp tế. Trẫm rất thèm thịt dê, nhưng con dê còn lại bị cha trẫm mang đi đãi khách, nhà chỉ có một con dành thanh minh tế tổ.

- Năm đó trẫm tám tuổi, cầm đao giết con dê, trẫm không biết giết dê làm toàn thân dính máu, giết mất cả canh giờ mới được.

- Mẹ trẫm tới, trẫm còn cười nói thế là có thịt dê để ăn rồi, kết quả trẫm được trận đòn nhớ đời nhất, tối mông đau không ngủ được. Cha mẹ trẫm vào, trẫm vờ ngủ, mẹ trẫm chỉ vết thương trên mông trẫm khóc nói đó là do Dương Quảng tạo nghiệt, nếu không đường đường con cháu thượng trụ quốc vì con dê mà bị phạt.

- Từ đó trẫm thề phải giết chết Dương Quảng, vì đạt được mục đích trẫm dốc sức đọc sách luyện võ. Rồi dần dần có người nói trẫm có tướng long phượng, hà hà, thật ra thấy con cháu quyền quý giỏi giang là họ nói thế.

- Trẫm hẹp hòi, lại kiêu ngạo, Dương Quảng nợ trẫm thịt dê, trẫm lại có tướng long phượng, đương nhiên phải làm hoàng đế, kết quả trẫm làm hoàng đế thật.

Vân Diệp cách cửa sổ cười:

- Chẳng biết Dương Quảng nghe thấy sẽ có tư vị gì, vì một con dê mà mất giang sơn, thật là quá oan uổng.

- Ha ha ha, một chuyển nhỏ thường thay đổi cả đời người, thị phi thành bại thực ra sớm được định sẵn rồi. Bao nhiêu anh hùng chém giết trên mảnh đất này, cuối cùng thành đất vàng, thấy nhiều, lòng đạm bạc. Tiểu tử, phải cám ơn ngươi, nếu trẫm còn hoàng vị, nhất định không được bình thản như thế.

Vân Diệp thấy cá đã làm gần xong, bảo đầu bếp cho vào đĩa, mình đẩy Lý Nhị về tiền sảnh, phòng không ấm, nhưng Lý Nhị không cho đóng cửa, ông ta nói cho thoáng khí.

Vân Diệp không nhắc tới rượu, gỡ xương cá cho Lý Nhị, ăn hết một con cá Lý Nhị mới nhớ tới rượu, bảo thị vệ đi lấy, không phải là rượu mạnh của Vân gia, mà là hoàng tửu. Đúng là rượu ngon, máu như hổ phách, Lý Nhị cời nói:

- Đây là Lan Lăng mỹ tửu tốt nhất, đáng thương cho Lan Lăng, nay giữ khuê phòng trống, phu quân nó là đứa đoản mệnh, có điều hiện Đậu gia đã tiêu tan, Lan Lăng tái giá cũng không sao?

Vân Diệp xua tay:

- Bệ hạ đừng hành hạ Lan Lăng nữa, nay muội ấy sống vui vẻ lắm, có sản nghiệp, có nhân thủ, suốt ngày bận rộn kinh doanh, nghe nói đang cùng Hà Thiệu tranh đoạt kinh doanh đường. Bệ hạ biết thương nhân mứt kẹo lớn nhất Đại Đường là ai không? Là Lan Lăng.

- Muội ấy khó khăn lắm mới đợi được tên họ Đậu chết, đương nhiên phải sống khoái hoạt, bệ hạ đừng bận tâm nữa.

Lý Nhị thong thả hớp một ngụm rượu ấm:

- Tốt, chỉ cần nó sống vui vẻ là trẫm vui rồi. Nhưng Hủy Tử thực sự làm trẫm thương tâm.

- Hủy Tử đã thành thần tiên, khi bệ hạ ngủ, Hủy Tử có tới thăm mấy lần, chỉ là không cho các nương nương nói, muội ấy nói không còn mặt mũi gặp bệ hạ. Tới kinh thành cướp bóc của thần, Thừa Càn, Thanh Tước, Cao Dương, mang cả đống tiền về, Thừa Càn còn chuyển đất phong của Hủy Tử tới Vân Đài sơn.

Lý Nhị ngạc nhiên đặt đũa xuống:

- Đứa bé này sao lại như thế? Trẫm đã nói không trách nó rồi, sao giờ vẫn canh cánh trong lòng? Mà trẫm ngủ say vậy sao?

Vân Diệp bực mình nói:

- Muội ấy tới đầu giường thần còn không biết, ôm gối ngồi trên bệ cửa sổ như ma, nếu không phải Vô Thiệt ngầm bắn đá đánh thức thì thần đã không biết.

- Hủy Tử tới chỗ bệ hạ nhất định được nương nương đồng ý, nhìn bệ hạ xong là đi. Hiện giờ muội ấy là người trong giới thần tiên, không nhập phàm tục, bệ hạ nghĩ muội ấy cướp đống tiền làm gì? Đang xây cung điện, giống hệt cái tính Tiểu Vũ, chỗ nào vắng vẻ là tới đó làm.

Lý Nhị khịt mũi, uống thêm một ngụm rượu, rất tiết chế, uống hết một chén là thôi, một mình Vân Diệp uống hết vò rượu.

Rượu hết, cá hết, Vân Diệp lau cái mồm bóng loáng mỡ cáo từ, Lý Nhị buồn bã nói:

- Nói với bọn chúng, nếu muốn gặp trẫm cứ tới, không cần đợi lúc trẫm ngủ nữa, phụ thân của chúng không bắt chúng làm chuyện chúng không muốn nữa...

Vân Diệp ngớ ra, Lý Nhị tự mình lăn xe vào sâu trong cung, Vân Diệp cảm thấy Lý Nhị đang khóc, tới giờ ông ta vẫn không để lộ tình cảm mình ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau