ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1486 - Chương 1490

Chương 1487: Anh Hùng hội

Lý Thái ăn no cháo rắn xong mới hài lòng hỏi Vân Diệp:

- Cái bữa tiệc gọi là Anh Hùng hội kia có phần của ngươi không? Ta nghe nói người ta đã phát anh hùng thiếp, rất có mùi anh hùng giang hồ.

- Vốn là có, về sau thì không, nhi tử ta dùng thiếp gấp máy bay giấy, ta cũng không can, nghe nói không có thiếp không vào được, nên ta không đi được nữa.

Vân Diệp yêu thương vò đầu nhi tử, còn giúp nó lau mỡ trên miệng, vốn không muốn đi, nhi tử cho một cái cớ rất thích hợp.

- Ta cũng không đi, có điều Hi Mạt Đế Á rất muốn đi, ta liền cho nàng thiếp mời, nàng nói thích ăn thịt Tuyết Long, mà trừ nơi đó không đâu có.

- Huynh đệ ta mà thích ăn thịt Tuyết Long thì bảo họ mang tới, ai rảnh mà đi, kỳ thực hiện giờ hứng thú duy nhất của ta là Viên Thủ Thành mới, ta muốn nghe Viên Thiên Cương gọi người trẻ tuổi này ra sao?

Lý Thái cười lớn:

- Cái này ngươi không cười người ta được, vì giữ tính thần bí của đạo gia, dù có quỳ cũng đâu thành vấn đề, Đô thủy giám đã tra ra Viên Thủ Thành kia thực ra là tiểu nhi tử của Viên Thiên Cương, song người ta dứt khoát không nhận. Chúng ta chẳng cần chuốc thêm một kẻ thù, mắt nhắm mắt mở cho qua là được.

- Chẳng định vạch trần, chỉ muốn xem cha quỳ lạy con có sét đánh không.

- Bỏ đi, coi như nể mặt ta, chúng ta cùng đi chính danh cho Húy Nhi, tên lừa gạt đó còn chỗ dùng, và lại ngươi không muốn đi xem hai con dương ưng năm xưa ngươi bắt à?

Lời của Lý Thái khơi lên sự tò mò của Vân Diệp, hai con dương ưng năm xưa sau khi về Trung Nguyên liền trở nên thoi thóp, đánh phải giao đạo môn mang về Tuyết Sơn, khi ấy chúng còn nhỏ, không thích ứng được với khí hậu Trung Nguyên, lần này nghe thấy chúng về, Vân Diệp thấy phải đi một chuyến.

Vượng Tài rất xui xẻo, hôm qua nhìn thấy con nhím, lòng hiếu kỳ nổi lên cắn một cái, kết quả nửa bên miệng bị gai đâm thủng, giờ đang dùng nửa bên còn lại nhai, Vân Lộ bôi rất nhiều bột thuốc màu trắng cho Vượng Tài, trông rất buồn cười. Vừa thấy Vân Diệp ra khỏi nhà liền chạy tới, hiện giờ cơ bản nó không rời Vân Diệp.

Mấy ngày trước mã phu đính thay móng sắt cho Vượng Tài, phát hiện ra móng Vượng Tài không dài ra nữa, Vân Diệp bảo họ ra sông mò ít vỏ sò, mang về luộc mài thành bột cho Vượng Tài ăn, trước kia thấy người ta dùng cách này với gà đẻ trứng vỏ mềm chẳng biết dùng với Vượng Tài có được không, may mà Vượng Tài thích ăn, chứng tỏ đúng bệnh rồi.

Yến tiệc tổ chức ở Thanh Ngưu quan, đạo môn mất cả năm chuẩn bị thịnh hội này, không nghĩ cũng biết là xa hoa cực điểm.

Diễn viên chính là Viên Thủ Thành giả, Lý Thừa Càn có tình cảm rất sâu với Viên Thiên Cương, Đô thủy giám sau khi biết được tin này liền bị hạ lệnh bảo mật, hoàng gia không can thiệp vào đạo môn, cũng không công khai ủng hộ, trò chơi cân bằng mà, giờ Lý Thừa Càn thuần thục lắm rồi.

Thanh Ngưu quan đã được tầng tầng hộ vệ bao quanh, người không liên quan tất nhiên không thể vào, một người trẻ tuổi oai phong lẫm liệt cầm trường đao kiếm tra thiếp mời, xem ra không cho ai lẻn vào.

- Tên này là Tác Nguyên Lễ, nghe đồn nổi tiếng nghiêm túc, Cao Dương cô cô muốn vào hoàng cung, nhưng vì không được hoàng đế bá bá cho phép trước, tên này thà bị đánh chết chứ không để cô cô ta đi qua, về sau hoàng đế bá bá biết mới hạ lệnh cho cô cô vào, kết quả tên đó bị đánh sống dở chết dở.

Lý Huy là một thiếu niên điềm đạm, tuy tóc đen mắt xanh lạnh lẽo trông đẹp một cách yêu mị, song tính đứa bé này không tệ, giúp Vân Diệp trông Vân Lôi, giới thiệu người Hồ kia cho hai vị trưởng bối.

- Không biết biến báo tất nhiên khắc bạc, đại ca ngươi tuyển thuộc hạ toàn bọn cực phẩm.

Vân Diệp vén rèm lên, nhìn người Hồ đó, đột nhiên nói với mã phu:

- Đi thẳng vào, nếu bị ngăn cản thì giết luôn.Lý Thái vội can:

- Đó là do Cao Dương sai, chúng ta không nên giúp muội ấy, đại ca ta sẽ không vui. 

Vân Diệp không giữ ý kiến nữa, ngồi lại chỗ:

- Giờ ngươi không giết, tương lai sẽ hối hận, hơn nữa còn cực kỳ hối hận.

Lý Thái không coi ra gì:

- Giết người này làm nhục thân phận chúng ta, hắn muốn ta hối hận phải có tư cách đó đã.

Vân Diệp thần bí vỗ vai lý thái:

- Mong tương lai ngươi còn cười được.

Xe ngựa chen chúc trước Thanh Ngưu quan, thấy xa giá Ngụy vương tới lũ lượt né tránh. Vừa nói tới Cao Dương, không ngờ nàng đã nhảy từ xe của mình sang xe của Lý Thái, mặt Phòng Di Ái giật một cái, phụ nhân sắp bốn mươi sao không học quy củ, Phòng Huyền Linh ngồi sau lại cười, chẳng thấy điều tức phụ làm có gì không ổn.

Trong xe tức thì hương thơm ngào ngạt, Vân Diệp hít một cái:

- Dẫn điệp hương mới nghiên cứu của Xứng Tâm, có thể gọi ong bướm tới, muội đổ luôn cả bình đấy à?

Cao Dương cười khanh khách:- Tỷ phu thật biết nói đùa, muội chỉ dùng có một chút, nước hoa nhà huynh đắt chết đi được, huynh nói với Tân Nguyệt tỷ tỷ tặng muội vài lọ đi.

Vân Diệp bịt mũi:

- Ta nhớ muội toàn tới nhà ta có mua bao giờ đâu, thứ nước hoa này Tân Nguyệt chê tên không hay, không định bán, thứ muội dùng chẳng phải cướp được hay sao? Cẩn thận, đang mùa hoa nở, ong mật bay khắp nơi, đừng có để bị ong đốt thành đầu heo đấy.

Cao Dương bị Vân Diệp mắng một trận, lòng không vui, thấy Lý Huy cười trộm, nhoài tới béo má hắn:

- Vân Hương còn chưa gả cho ngươi, ngươi đã ăn cây táo rào cây sung...

Lý Thái định mắt, cuối cùng mở miệng ra lại thôi, Cao Dương hiện giờ rất bá đạo, phụ hoàng mẫu hậu cưng chiều, hoàng đế cưng chiều, Phòng gia coi như bảo bối, nên mới càn rỡ, thuộc loại người chó thấy chó chạy.

Tác Nguyên Lễ lần này vô cùng biết quy củ, đích thân dẫn ngựa, đưa xe ngựa vào Thanh Ngưu quan, mã phu không đưa thiếp ra, vốn đợi hắn ngăn xe rồi quất một trận, xe vương gia vào hoàng cung còn chẳng cần kiểm tra nữa là, không ngờ phải thất vọng.

Cao Dương nghe thấy tiếng thỉnh an của Tác Nguyên Lễ bên ngoài, mày dựng ngược định nổi giận, Lý Thái ấn nàng xuống:

- Lớn thế rồi còn muốn giở tính trẻ con, đại ca rất coi trọng người này, tương lai còn dùng, sau này không để ý tới hắn là được, ta không tin hắn dám chủ động trêu chọc muội.

Sau khi Lý Thái, Vân Diệp, Cao Dương, Lý Huy, Vân Lôi xuống ngựa, phía trước liền có một đạo sĩ trẻ tuổi tuấn tú đi tới, chắp tay thi lễ:

- Bần đạo Viên Thủ Thành.

Lý Thái mỉm cười đáp lễ.

Cao Dương và Vân Diệp lờ cái màn khách sáo này đi, hai người đi vòng quanh Viên Thủ Thành, trong mắt Vân Diệp đầy vẻ đùa cợt, còn Cao Dương mở to mắt kinh ngạc.

- Sở công thấy bần đạo vì sao kinh ngạc như thế?

Viên Thủ Thành lại lần nữa thi lễ hỏi:

- Không có gì, không có gì, chỉ ngạc nhiên ông khi trẻ lại anh tuấn như thế, lần đó ông thắng ta tiền nói mới mời ta đi thanh lâu, có định giữ lại không, đừng tưởng ông trẻ ra là có thể quịt nợ nhé.

- Nợ bạc, nợ rượu, nợ gái đều không quịt, có ai không dày vò trong bi hỉ, hôm qua đã bay, hôm nay bần đạo tự có đạo tiêu diêu, trùng sinh chẳng qua là lặp lại, Sở công không cần kinh ngạc.

Câu này khiến Vân Diệp không còn tâm tư gây chuyện với hắn nữa, đây là đoạn lão già từng nói với mình khi rời Trường An, giờ tên Viên Thủ Thành này nói ra với y mình đừng vạch trần, chứng tỏ lão già kia đúng là tự nguyện bị chặt đầu.

Vân Diệp lòng bùi ngùi, cái lão già điên này là người tuẫn đạo, ông ta tin tưởng tất cả mình thờ phụng, tin vào sự tồn tại của thần linh hư vô, Vân Diệp không biết bình luận hành vi này ra sao nữa.

Chương 1488: Toàn Là Gian Thần

Được Viên Thủ Thành tháp tùng, đoàn người đi qua rừng trúc, phát hiện ra vùng trời mới, mỗi người đều đầy tiên khi, ví như Úy Trì Cung đang đọ sức với tảng đá thủy tinh.

Viên Thủ Thành giải thích:

- Đá thủy tinh đều dùng xi măng đổ vào trong, Ngạc quốc công muốn kéo ra e không thể.

Vân Diệp nhìn đá thủy tinh khắp nơi, thở dài:

- Năm xưa ông không cho ta đụng vào thủy tinh trong động, nói ta phá hoại động tiên, các ngươi lại chẳng mềm lòng chút nào.

- Bây giờ Sở công đi xem, động thủy tinh vẫn nguyên xi, ai dám phá hoại giết không tha, cái này tìm được từ khoáng mạch, phẩm chất còn tốt hơn, cứng rắn, khó chế tác. Có điều nghe nói Sở công có yêu thích đặc biệt với thủy tinh vô sắc, nên đạo môn chuẩn bị ít lễ vật nhỏ, mong Sở công nhận cho.

Nhận lễ vật của người ta tất nhiên không tiện nói gì, nhưng thấy dã nhân ít tuổi lam khom như khỉ đi lại giữa đám đông, mang rượu cho mọi người, Vân Diệp không kìm được:

- Nhớ năm xưa chúng tung mình như bay dưới vực, không dám tin đây là vương giả của Tuyết Sơn nữa.

Viên Thủ Thành lấy mấy ly rượu trên đĩa một dã nhân mặc đạo bào đưa cho Lý Thái và Vân Diệp:

- Dã nhân hung hãn năm xưa Sở công thấy giờ vẫn hung hãn, mấy con này do cao thủ bắt trộm từ nhỏ trong ổ, Sở công không biết, vì hoàn cảnh nên dã nhân giết chết những con nhỏ không khỏe mạnh, đạo môn làm thế là cứu mạng chúng.

Điều này thì Vân Diệp tin tưởng, hoàn cảnh sinh tồn của dã nhân vô cùng ác liệt, chúng vì vấn đề thị lực không dám ra chỗ mặt trời, nên không có nhiều thức ăn, loại yếu giữ mạnh là pháp tắc tự nhiên, Viên Thủ Thành không cần nói dối.

Thịt Tuyết Long được đặt lên lò nướng, nhìn đầu bếp thuần thục quết dầu, thêm muối là biết ngay trù tử này từ tửu lâu Vân gia ra.

Người Quan Trung nghiện đồ nướng, cái gì nướng được là đem nướng tuốt, nên Tuyết Long chẳng thoát được vận mệnh, nhưng bị gia vị làm che hết cả mùi vị, chỉ cần đem nướng thì món gì cũng chỉ còn lại một vị, cay!

Cơ mặt Vân Diệp không ngừng co giật, mấy lần muốn cướp lấy thịt Tuyết Long, sau đó đá đít tên đầu bếp đó, đúng là uổng phí của trời.

Vân Lôi rất thích đồ nướng, chảy nước miếng đợi đầu bếp nướng thịt xong, đầu bếp nhận ra nó, chuyên môn xẻo một phần thịt béo nhất, nướng giúp tiểu thiếu gia, cho lên đĩa đưa Vân Lôi.

.Lý Thái ăn cực kỳ mất hình tượng, ngồi tài chỗ nhai nhồm nhoàm, Cao Dương cũng chẳng khá hơn, hai huynh muội vừa ăn vừa khen không ngớt.

Vân Diệp nhìn quanh, chẳng lẽ đại hội này là hội thịt nướng? Phía trước còn có cánh cửa lớn đóng chặt, khỏi phải nói đợi cửa đó mở ra thì đại hội mới chính thức bắt đầu.

Chợt nghe thấy tiếng chim kêu, Vân Diệp cười lắc đầu, đạo môn có thể mượn được phượng hoàng trong tay Trường Tôn thị, không biết hao phí lớn cỡ nào, nay Trường Tôn thị còn khó tính hơn cả Lý Nhị.

Lý Tịnh ngồi đó như lão thọ tinh đột nhiên mở mắt ra nhìn Vân Diệp:

- Thật hay là giả đấy?

- Cháu đóng giả ông.

Vân Diệp nhỏ giọng đáp:

Lý Tịnh tựa hồ rất thất vọng, uống cạn ly rượu, sau đó thở dài tiếp tục nằm xuống giường mềm nhắm mắt dưỡng thần, già rồi, liền sợ chết, chẳng hề có dáng vẻ lão tiền bối. Vân Diệp thầm rùa lão già tham sống sợ chết.

Không tới chỗ Trình Giảo Kim nữa, chịu không nổi hành vi ác bá một mình độc chiếm một đầu bếp, Trương Kiệm cầm cái đĩa trống liếc xéo Lão Trình bị Ngưu Tiến Đạt vừa kéo vừa dỗ lôi đi, muộn chút là thế nào cũng đánh nhau.

Trong hoàn cảnh huyên náo như thế lại có người đánh đàn, Vân Diệp không hiểu đàn cái gì, lấy vai huých Lý Nghĩa Phù bảo hắn giải thích.Lý Nghĩa Phù nghiêng tai lắng nghe một chút, quả nhiên không hổ danh tài tử, đáp:

- Là khúc từ mới, đang bày tỏ sự bất đắc ý trong lòng, hắn thấy mình như u lan trong cốc, muốn hóa thành bạch hạc bay lên nhưng bị núi cao ngăn cản. Tiên sinh coi như hắn lên cơn sốt là được, học sinh không hiểu Anh Hùng hội lại có loại người này làm gì, nếu có tài thi vào thư viện, nếu thấy tài cao tám đấu, học rộng năm xe có thể tới đường Chu Tước cho thư tiến cử vào tủ đồng, đàn ở đây chẳng qua muốn tìm một người tri âm.

- Học sinh tuy tri âm, nhưng không thèm để ý, dũng khí tự tiến cử cũng chẳng có.

Vân Diệp nghe thấy tủ đồng, hỏi:

- Tủ đồng năm xưa bệ hạ đặt vẫn còn sao?

- Vâng, Chu Hưng ti nông tự tiến ngôn, tủ đồng không chỉ nên tiếp nhận ý kiến của tiểu lại bách tính, còn có công năng tra gian, để thiên hạ đều biến thành ngôn quan.

Vân Diệp gật đầu:

- Chu Hưng à, hắn thẩm án e rằng không cái nào không có chứng cứ xác đáng, Lý Nghĩa Phù, ngươi có đối thủ rồi.

Nói rồi vỗ vai Lý Nghĩa Phù một cái, làm hắn ngớ ra.

Lịch sử vẫn ngoan cố tiếp diễn, trước đó nghe tới Tác Nguyên Lễ đã làm Vân Diệp giật mình, hiện giờ lại nghe thấy Chu Hưng, không biết Lai Tuấn Thần trứ danh giờ ở đâu...

(Chu Hưng, Lai Tuấn Thần, Tác Nguyên Lễ là những kẻ ác độc nhất dưới thời Võ hoàng đế, đã hãm hại rất nhiều đại thần trong đó có Tiểu Kiệt. Lai Tuấn Thần còn viết cuốn “La chức kinh” (“La chức” chính là giả mạo tội danh, hãm hại người lương thiện), dạy cho các học trò của hắn cách bịa đặt tội danh, khiến cho các bị cáo không có cách nào để thoát tội.)

Phượng gáy chín tầng trời, đây không phải tiếng chim cực lạc, không biết đạo môn dùng thư gì phát ra tiếng chói tai như vậy, làm phượng hoàng hoảng sợ bay đầy trời. Lợn rừng húc cửa? À không phải nói kỳ lân hiến điềm lành mới đúng, Vân Diệp định kiểm tra một chút sao cái sừng kia sao ánh lên màu kim loại thì bị Viên Thiên Cương cười tủi tỉm khoác tay đưa vào nội viện.

- Đây là tê...

- Ha ha ha, là tâm linh hữu tê, câu nói nổi danh của Sở công làm bần đạo rất tâm đắc, thái thượng hoàng và thái hậu đang đợi Sở công trong điện Lão Quân.- Nếu như ông cưa sừng kỳ lân tặng ta thì ta sẽ ngậm miệng.

- Dễ mà dễ mà đêm nay là thịnh hội anh hùng hào kiệt tụ tập, vừa vặn ca hát thịnh thế, Sở công đêm nay phải múa bút làm thơ nhé.

- Ta tới là để thăm thúc thúc của ông.

Vân Diệp cố ý nói đểu Viên Thiên Cương:

- Gia thúc tiên phong đạo cốt, Sở công là anh kiệt nhân gian, tất nhiên nên thân cận.

Viên Thiên Cương nói rất trịnh trọng.

Ài, đúng là người vô sỉ thì luôn vô địch, giờ thì mình có vạch trần cũng chẳng ai tin, còn bị người ta nghi ngờ nhân phẩm.

Trong nội đường vô số kỳ hoa dị thảo, riêng hoa lan đã có trăm loại, mặt trời đã sắp xuống núi mà bươm bướm chưa n ghỉ ngơi, vẫn vỗ cánh trên đóa hoa, chuyện này không phù hợp với quy luật tự nhiên.

Trường Tôn thị thấy Vân Lôi liền cười vẫy tay, lập tức có cung nhân bế Vân Lôi qua bụi hoa, được Trường Tôn thị dắt tay. Vân Diệp thấy nhi tử chẳng mấy chốc đã bắt được rất nhiều bươm bướm liền hiểu ra, đạo gia lấy nhựa thông gắn bướm vào đóa hoa.

Cao Dương rất bất mãn, mình sức bao nhiêu nước hoa như thế mà chẳng thu hút bằng bông hoa? Oán trách Vân Diệp:

- Nước hoa nhà huynh có phải giả không?

Lý Thái cũng phát hiện ra:

- Không phải vấn đề do muội hay nước hoa, mà là do đám đạo sĩ chết tiệt.

Cao Dương càng không hiểu, lắc tay Lý Thái:

- Vì sao?

Lý Thái vỗ đầu:

- Là ta nói sai, vấn đề ở muội đấy.

Cao Dương bị ủy khuất lại không thể kể khổ với Vân Diệp, quay lại ra sức nhéo tay Phòng Di Ái, còn làm bộ tội nghiệp gọi Phòng Huyền Linh:

- Cha.

Cái trò che mắt của đạo gia sao giấu nổi đôi mắt thấu sự đời của lão Phòng, ống tay áo khéo léo gạt bàn tay đang nhéo Phòng Di Ái, cười đáp:

- Ca ca và tỷ phu con nói không sai, là vấn đề của đám mũi trâu, con cứ quan sát kỹ là phát hiện bí mật trong đó.

Cao Dương ghé vào lan can nhìn rất lâu không phát hiện ra cái gì.

Chương 1489: Chính Danh

Trình Xử Mặc toàn thân giáp trụ, hông đeo hoành đao, mắt sáng quắc nhìn tân khách xếp hàng đi vào, là đại tướng quân Thiên Ngưu vệ, công tác thủ vệ hôm nay do hắn an bài.

Lão Trình đắc ý nói với Lý Tịnh:

- Nhi tử lão phu có vài phần uy vũ đấy chứ hả? Giáp da Thiên Ngưu vệ mặc lên người nó hợp lắm.

- Chẳng qua chỉ là thủ lĩnh thị vệ thôi, mà việc này ông làm mới đúng, tấm thân ông làm lá chắn tên tốt lắm, không sợ nỏ tám trâu xuyên qua, nhất là cái da mặt:

Lý Tịnh nói mát một câu rồi phất ống tay áo đi trước:

Trình Giảo Kim ở sau làm một động tác thô bỉ, chân vừa bước qua cửa liền vội rụt về, vịn khung cửa, rống:

- Đám mũi trâu các ngươi đào hố ở cửa làm gì, hại lão phu thiếu chút nữa rơi xuống.

Vân Diệp cười khổ kéo Lão Trình:

- Bá bá, đó không phải cái hố, mà là bức vẽ mây trôi trên trời, hôm nay là hội thần tiên, tất nhiên là phải trang trí giống thiên cung.

Lão Trình đưa một chân dẫm thử rồi mới nghênh ngang đi vào, lòng hơi phục Lý Tịnh, lão già đó sao chẳng giật mình tí nào, xem ra công phu dưỡng sinh cao hơn mình một bậc, quyết định phải theo sát Vân Diệp tránh lại có thứ cổ quái làm mất mặt như vừa rồi.

Khách khứa y phục hoa lệ sang trọng, Lý Nhị chỉ dùng một cái trâm ngọc giữ tóc, mặc đạo bào đen xì mặt lạnh tanh ngồi đó. Lý Thừa Càn ở bên rót rượu cho cha.

Lúc này Vân Diệp mới phát hiện mặt đất dùng pha lê trải thành, pha lê dày thế này không biết đạo môn tiêu bao nhiêu tiền, nữ đạo sĩ xinh đẹp đi lại đưa các loại đồ ăn đồ uống như lướt trên mặt nước.

Tiểu nhi tử của Lý Thừa Càn hâm mộ nhìn Vân Lôi ngồi sau lưng thái thượng hoàng há miệng gặm đào, nó muốn đi tới, nhưng bị mẫu thân giữ rịt lấy, không cho rời khỏi mình, cứ như nơi đó là đầm rồng huyệt hổ.

Viên Thiên Cương thi lễ với Lý Nhị và Lý Thừa Càn xong liền vỗ tay, chỉ thấy sáu kim giáp lực sĩ đi ra, ai nấy hùng tráng như núi, bọn họ đặt cánh tay lực lưỡng lên vách tường, đống loạt rống lớn, ba mặt tường bị xô đổ, cả đại điện nối liền với hoa viên bên ngoài, cột lửa bên ngoài bùng cháy, chiếu rọi trời đất, đẹp không tả siết.

Nghe tiếng rống quen thuộc đó Vân Diệp giật mình, là hàm nô, chẳng lẽ thể diện Lý Thuần Phong lớn tới mức mượn được cả hàm nô của Hàn Triệt?

Hàn Triệt là huynh đệ của mình, nhưng là kẻ địch của Lý Nhị, hàm nô lại là sinh vật không có lý trí, một khi phát cuồng, Vân Diệp không biết ai có thể ngăn chúng dù trong tích tắc.

Lý Nhị thấy Vân Diệp đứng bật dậy thì mỉm cười rồi lập tức quay trở lại vẻ mặt phẳng lặng như giếng cổ ngàn năm. Lý Thuần Phong nói nhỏ:

- Sở công chớ hoảng, chân hàm nô có xích sắt, chuyện này đã bẩm báo với bệ hạ rồi, không phải đạo môn tự ý chủ trương.

Nói xong chỉ vào góc, Vân Diệp nhìn theo liền thấy Bàng Chuẩn thúc thúc kiêm ca ca của Hàn Triệt, gần hai mươi năm Vân Diệp vẫn còn nhớ rõ hình dáng ông ta, chủ yếu vi quá tởm.

Bàng Chuẩn thấy Vân Diệp nhìn mình liền chắp tay cười, tỏ ra vô cùng đắc ý.

Vân Diệp nỗ lực quay đầu đi, hỏi Lý Thuần Phong:

- Vương phi Thổ Phồn có tới không?

Lý Thuần Phong cố làm vẻ cao thâm, không đáp mà nói:

- Tiểu nương tử tôn quý nhất của Thổ Phồn đang ở trong thư viện, do đạo môn bảo vệ, nếu hàm nô có bất kỳ hành động nào kinh động quý nhân, tiểu nương tử đó sẽ thành thịt vụn.Một cỗ xe nhỏ được đẩy tới, trên xe là Viên Thủ Thành già, người đẩy xe là Viên Thủ Thành trẻ, nếu chẳng phải nhìn thấy đường hồng trên cổ Viên Thủ Thành già, ai cũng nghĩ lão già đó còn sống.

Viên Thủ Thành trẻ thi lễ với hoàng đế:

- Bần đạo dạo chơi hồng trần trăm năm, nay tấm thân này đã hủ bại, không thể giúp bần đạo nghiên cứu đại đạo thiên địa nữa, cửu tử nhất sinh mới được trùng sinh, xin bệ hạ chính danh cho bần đạo.

Chuyện này đã giao hẹn trước, Lý Thừa Càn không nhiều lời, tránh bị hậu nhân bới móc, phất tay, Lý Nghĩ Phù đi ra, giở thánh chỉ hoàng đế tuyên đọc.

Sau khi được chính thức thừa nhận, Viên Thủ Thành đẩy cái xe chở Viên Thủ Thành đã chết:

- Lửa cháy rừng rực, thiêu đốt tàn khu, quá khư như mây, như mộng như ảo...

Mặt đất đột nhiên tách ra một cánh cửa, đó là cái hành lang, chiếc xe trượt xuống, ngọn lửa từ hành lang phun ra, cỗ xe vẫn đi tới trong ngọn lửa hừng hực.

Cửa khép lại, Viên Thủ Thành thay đạo bào mới, nâng chén rượu nói:

- Đán thủy nguyên nguyên, xuân vinh thu thật, thủy hỏa tương tế, âm dương bất tuyệt. Chén này xin chức mừng thái thượng hoàng, hoàng thái hậu, bệ hạ.

Lý Nhị không nhúc nhích, Lý Thừa Càn hô lớn:

- Cạn.

Chén rượu vào bụng, hiện trường liền trở nên quỷ dị, người vô tâm như Trình Giảo Kim cũng chỉ uống rượu, vừa rồi nhìn thi thể Lý Thủ Thành bị lửa nuốt chửng, những người có tuổi rất khó tiếp nhận.

Lý Tịnh đột nhiên đứng dậy, chắp tay thi lễ với Lý Nhị cao lui, đám Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim cũng nối gót.
Lý Nhị bình thản phất tay cho họ đi, Vân Diệp cũng cáo từ với hoàng đế, Lý Thừa Càn ngập ngừng muốn giữ lại, nhưng tâm tình Vân Diệp rất tệ, dứt khoát muốn đi, Vân Lôi nhảy tưng tưng rời lòng Trường Tôn thị đi theo phụ thân.

Người bỏ đi rất nhiều, Cao Dương ỏm tỏi nguyền rủa đám đạo sĩ vô lương tâm, nói bọn họ không được đốt thi thể lão nhân gia như thế, dứt khoát sẽ bị sét đánh.

Phòng Huyền Linh mặt vốn hờ hững, nghe nhi tức phụ nói thế mỉm cười, ánh mắt trở nên hiền hòa, Cao Dương tuy kiêu ngạo xa hoa, nhưng hiếu đạo phụ tiết trọn vẹn, đó là điều ông ta hài lòng nhất.

Vân Diệp bước ra ngoài thấy hàm nô ngồi trong góc, bảo đầu bếp mang sáu con dê nướng tới, hàm nô đều là huynh đệ của Hàn Triệt, bị đối đãi như thế, lòng thê lương khó tả.

Bàng Chuẩn cười hì hì theo sau nói:

- Hiện giờ bọn chúng không nổi điên nữa, dù bỏ xích sắt không thích đi, chỉ thích ngồi trong góc.

- Hồi xưa Hàn Triệt nói với ta, hàm nô chỉ cần tháo bỏ xích sắt trói buộc cơ bắp là không sống được bao lâu, chủ nhân Bạch Thạch cung đã chết nhiều năm như thế, sao vẫn còn hàm nô.

Mặt Bàng Chuẩn bi thương vô kể, nước mắt trào ra nhưng lại trông giống như cười, rất lâu sau mới nói:

- Quá nhiều, chết không xuể.

Vân Diệp vỗ tay Bàng Chuẩn, dẫn Vân Lôi lên xe ngựa, không tới thành Trường An nữa, mã phu đánh xe về thẳng Ngọc Sơn.

Lưu Tiến Bảo và hai mươi gia tướng bảo vệ xung quanh, đường tới Ngọc Sơn vào buổi tối mới là náo nhiệt nhất, đây là giờ vận chuyển hàng hóa vào thành, nhưng giờ Tý thì cấm, đó là truyền thống.

Về tới Vân gia, Vượng Tài người dính đầy cỏ chạy tới, ngửi trên người Vân Diệp như cho sau đó mới lại chui vào chuồng ngủ, Tân Nguyệt và Tiểu Miêu vẫn ở đại sảnh, đều mệt mỏi lắm rồi, hôm nay vừa mới từ sơn cốc về, thả lỏng một cái liền thấy mệt.

- Tối qua chỗ con dế mèn ta đánh dấu đã bắt chưa?

Rửa ráy xong Vân Diệp lập tức hỏi tới bảo bối của mình:

- Bắt rồi, hai ba chục con, có hai con rất lớn, có vẻ là thượng phẩm.

Vân Diệp hài lòng lắm, lui lại nhìn chân Tân Nguyệt, thấy nàng đứng bình thường, hỏi:

- Vết thương ở chân không sưng chứ?

Tân Nguyệt lắc đầu, bảo Tiểu Miêu bế Vân Lôi đã ngủ vào phòng, vừa giúp trượng phu cởi y phục, vừa nói:

- Thanh Ngưu quan đưa tới rất nhiều thịt Tuyết Long, rượu nho, hoa quả, bị Na Nhật Mộ một mình ăn hết vải rồi, bà nương thối đó tới giờ không sửa được tính tham ăn.

- Thích ăn thì ăn, ta không thích hoa quả, không cần để lại cho ta. Sau này thứ đạo quán đưa tới đừng nhận, lòng không thoải mái, hôm nay tâm tình mấy vị lão soái đều không tốt, Cao Dương còn an ủi Phòng tướng.

- Vân gia bế môn từ khách đi, bớt qua lại với Trường An, phát hiện ra hai người thú vị, nói với người dưới, nếu rơi vào tay Tác Nguyên Lễ và Chu Hưng, phải ngay lập tức thông báo cho nhà ta, nếu không để lâu sẽ vô cùng phiền toái.

- Còn nữa tối nay không thấy Trường Tôn Xung và Độc Cô Mưu, có vấn đề, bảo Tiểu Vũ đi tra, đừng suốt ngày chui vào núi, nó là tiên sinh thư viện, không nghỉ phép mãi như vậy được.

Chương 1490: Tướng Quân Đã Già

Tân Nguyệt ghi chép hết lại lời trượng phu dặn, lo lắng hỏi:

- Chàng không hỏi tới thế sự nữa, đám người kia chắc không gây phiền phức cho chàng đâu? Sau khi Thừa Càn đăng cơ, chàng và Thanh Tước cứ nhún nhường mai, tiếp tục thế này người ta lấn tới thì sao?

- Thiếp nghe nói Thừa Càn định lập hạm đội khổng lồ, tới khi đó đội thuyền nhà ta sẽ yếu thế. Hầu Kiệt hỏi chàng có cần chuẩn bị một vài hạm đội nữa không, hiện nhân khẩu ở đảo xa đã tới trăm vạn, cả đảo trở nên phồn hoa, hắn muốn mở rộng phạm vi thế lực một chút. Nghe nói hải tặc Hồng Hải hoạt động rất dữ, đã uy hiếp tới hạm đội Nam Hải rồi.

- Thiếp không biết quân lược, chỉ biết đội thuyền nhà ta qua Hồng Hải phải nộp tiền, trước kia không như thế. Thiếp viết thư mắng Dung Nhi một trận, thiếp không quan tâm tới tiền, nhưng quan tâm tới thể diện Vân gia.

Vân Diệp nghe Tân Nguyệt than vãn, mỉm cười gãi tay nàng:

- Vân gia tung hoành trên biển hai mươi năm chưa hài lòng à, giang sơn Tiền Tùy cũng chỉ có mấy chục năm thôi.

- Thiếp thân kệ giang sơn xã tắc, thiếp chỉ quan tâm một đạo lý, trước kia Vân gia không phải nộp tiền, bây giờ không phải nộp, sau này càng không phải nộp.

Vân Diệp càng cười vui vẻ:

- Thuyền của Hầu Kiệt đã làm xong, hai chiến hạm cấp Vô Địch, đã hoàn thành thử nghiệm, chỉ cần trang bị vũ khí là có thể ra biển tác chiến. Hầu Kiệt sở dĩ n ói với nàng như thế là hỏi ta có nên động thủ không, nếu phu nhân cho rằng nộp tiền oan vậy thì đi đòi lại.

Nói rồi nhét một con dấu cho Tân Nguyệt, đi vào vườn hoa, nghe tiếng kêu của gấu mèo, trong hai cái chậu đất riêng nhìn thấy hai con dế mèn lớn bóng nhẫy, nổi hứng lên, đặt cho chúng tên Vô Địch 1 và Vô Địch 2.

Dế mèn Sơn Đông của Lão Trình quả nhiên uy mãnh, con dế mèn của Lý Tích chỉ vài đòn là bị cắn đứt râu, đuổi chạy vòng quanh chậu. Ai cũng bảo Lý Tính lấy bại tướng ra, ông ta nói giặc cùng chớ đuổi rồi khoanh tay xem náo nhiệt, quả nhiên con dế mèn bị truy sát đột nhiên nổi điên lao vào ngoạm lấy cánh cánh của đối thủ, kệ đối thủ cắn cổ mình.

Đến khi cổ con dế mèn đó bị cắt đứt thì trận chiến kết thúc, Trình Giảo Kim cười ha hả, đang định chế nhạo Lý Tích thì Lý Tích nhặt một cái cánh gãy trong chậu ra, phẩy trước mặt Lão Trình, lấy thêm con dế mèn nữa, cười nói:

- Tiếp tục.

Vân Diệp là người tổ chức của cái trung tâm hoạt động người gia này, có người thích đọc sách như Phòng Huyền Linh, người thích đồ cổ như Đỗ Như Hối, có người thích lập sách như Trình Giảo Kim, bên cạnh luôn có một hai học sinh đi theo, chỉ cần Lão Trình rảnh rỗi là có sán tới nghe Lão Trình kể đại chiến Hổ Lao quan.

Tướng quân tóc đã bạc

Kẻ địch đã chạy xa

Lão tướng không còn đối thủ

Lần đầu quay lại nhìn cố hương

Nhà vẫn còn

Cát vàng lau mã sóc

Khuôn mặt già nua

Ngựa già liếm vết thương.

Khúc Dương Quan Tam Điệp

Nghe nát lòng

Ta rời nhà nàng còn tóc đen má phấn Nay tóc đã bạc phơ

Cái gì làm nàng bạc đầu?

Sương lạnh sa mạc.

Thật vô tình.

Say gục Hướng Dương pha

Đây là đất đai nhà ta

Phụ thân canh tác nơi này

Quân công mười hai cấp ư?

Chẳng thèm....

Trình Giảo Kim kể xong một đoạn đại chiến Hổ Lao quan, nhớ tới đồng bào đã chết, lòng không thoải mái, kiến nghị với Lý Tích đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh:

- Mãi không chết cũng phiền toái, đám đồng bọn ở địa phủ bị người ta vây công tám phía, Lão Trình không đi, chúng không chống nổi. Lão Lý, hay là ông đi trước làm tiền trạm đi.

- Sắp rồi, chỉ cần Kính Nghiệp cứ làm sằng như thế, lão phu sẽ xuống dưới đó tác chiến, không cần ông nguyền rủa.

- Nhi tử, tôn tử của ông đều được an bài tốt rồi, chỉ có tử tôn của ta mọc như cỏ hoang, nhi tử ta mất sớm, để lại độc một đứa, giờ làm đại đô đốc ở Tương Châu. Đó là do bệ hạ nể mặt lão phu, nhưng thiếu niên nắm quyền to, không biết lợi hại, nghe nói gần đây nó không an phận, lão phu hạ lệnh cho nó về, vợ con nó về rồi, nó nói quốc sự làm trọng, không về.

Lý Tích cười thảm: - Tương Châu gần kinh kỳ, có quân cơ gì được chứ.

Trình Giảo Kim lập tức đứng dậy:

- Không được, mấy ngày trước Vân Diệp còn cánh cáo trong nhà, thời gian này không được có chút sai sót nào. Bệ hạ lập thôi sự viện ở đường Chu Tước, chủ sự là Chu Hưng và Tác Nguyên Lễ, hai kẻ này vô cùng ác độc, rơi vào tay chúng chỉ còn đường chết.

- Đại tướng Tả vệ là Khâu Hành Cung gần đây đột nhiên bị bắt, nói là mưu phản, không phải láo toét à? Lão phu vội đi thăm, Chu Hưng lễ số chu đáo, đem thư nhận tội vào chứng cứ cho lão phu xem, lão phu kiểm nghiệm mấy lần, đúng là bút tích của hắn. Muốn đích thân chất vấn Khâu Hành Cung, nhưng bị hoạn quan ngăn cản, nói là không có lệnh không được vào.

- Kính Nghiệp cứ thế này nhất định sẽ có chuyện, bệ hạ đang bồi dưỡng người của mình, dù thái thượng hoàng cũng sẽ không ngăn cản, hiện giờ là lúc thay cũ đổi mới, có tội hay không không quan trọng, trung thành mới là hàng đầu.

Lý Tích chán nản nói:

- Nếu có chuyện thì giờ đã muộn rồi, Kính Nghiệp từ nhỏ không an phận, cho rằng trong đám trẻ tuổi mình tài hoa số một, không biết rằng chút bản lĩnh của nó đừng nói so với đám Vân Diệp, Lý Thái dù so với đời thư ba như Lý Dung, Vân Thọ đều kém xa.

- Tài hèn chí lớn, ai biết nó sẽ làm gì? Ông đoán nổi không, gia tướng bị ta phái đi bắt về nó đánh gãy hết chân, ta không hiểu nó gây đại họa gì mà cả nhà cũng không dám về.

Vân Diệp bê hũ dế mèn từ trong phòng đi ra, hôm nay thu hoạch không tệ, túi vàng nặng trịch, tiếc là đã cuối thu, dế mèn không sống được bao lâu nữa.

Ngồi xuống bên Lão Trình cầm lấy ấm trà tu một ngụm sướng đời, đang định khoe khoang chiến tích của mình thì thấy hai ông già mặt mày rầu rĩ:

- Hai vị đều thắng lớn, sao còn không vui.

Trình Giảo Kim đứng dậy hỏi:

- Ngươi có cách nào cứu Kính Nghiệp không?

Vân Diệp lắc đầu:

- Một đại đô đốc cưỡng chế tiếp quản quyền địa phương làm gì? Muốn một tay che trời ở Tương Châu? Hắn tưởng hắn là ai? Cháu đã phái người đi Tương Châu, đoán chừng đầu hắn sẽ mau chóng xuất hiện trước mặt Anh công, đó là cách duy nhất không ảnh hưởng tới cả nhà, cháu là người chủ sự đời hai mấy nhà chúng ta, có cái quyền này, Anh công hãy kiềm nén bi thương.

- Vốn cháu không định nói với Anh công là mình ra tay, giờ không giấu nữa, đánh mắt tùy ngài.

Lý Tích siết chặt nắm đám, móng tay bập vào da thịt, rất lâu sau mới xòe tay ra, lòng bàn tay toàn máu tươi, loạng choạng đứng dậy, chắp tay cảm tạ Vân Diệp, bỏ đi:

- Không cần mang đầu nó về, lão phu không muốn nó nhập táng toàn thây, chuyện này ba chúng ta biết là được.

Trình Giảo Kim đợi Lý Tích ra khỏi viện tử mới hỏi nhỏ:

- Tiểu tử, ngươi phái người đi giết Kính Nghiệp thật sao? Đáng tin không? Tên đó tuy khốn kiếp, nhưng thân thủ không tệ, nếu không cũng không kiêu ngạo tới mức đó.

- Là Đơn Ưng, nên hắn chết chắc, nếu như hắn chỉ đúc tiền mưu lợi, chèn ép thứ sử, đoạt quyền thì cháu còn có cách giữ mạng cho hắn. Nhưng tên này ích kỷ cực độ, làm cháu căm ghét, không nói với gia gia là mình phạm tội gì, còn đưa vợ con tới làm kế hoãn binh, còn là người nữa không? Hắn không biết một cái tội tạo phản, cả nhà không còn ai sống được nữa sao?

- Anh công có công lớn cỡ nào cũng không xóa được tội tạo phản! Cho nên cháu không có ý cứu hắn, loại người này có cho lên đảo xa cũng không chịu yên phận, hoàn toàn là thứ ngựa hại bầy, nên bảo Đơn Ưng đi giết hắn, diệt mầm họa.

Chương 1491: Chậm Một Bước

Trình Giảo Kim hít một hơi khí lạnh:

- Tiểu Diệp, giúp bá bá trông coi Xử Lượng và Xử Bật, nếu chúng làm loại chuyện này, phải mạnh tay, ngàn vạn lần không được do dự, nhà ta nhiều nhân khẩu, không thể tổn hại.

Vân Diệp phiền não lắc đầu:

- Cháu bỏ hết chuyện triều đình, muốn sống vài ngày nhẹ nhõm, giờ hay rồi, lại sinh ra chuyện Kính Nghiệp, hắn không có óc à? Đô thủy giám có khắp thiên hạ, nếu không phải cháu thu được cảnh báo trước thì Anh công phiền toái to, bá bá cũng biết, hoàng đế đang ra sức bài trừ người chống đối, lại được thái thượng hoàng ủng hộ, tới Thanh Tước cũng không dám vượt giới hạn nửa bước.

Trình Giảo Kim gãi đầu:

- Bảo Tiểu Vũ giám thị mấy đứa bại gia tử trong nhà đi, tiền tài cho Tiểu Vũ rộng rãi chút, gia nghiệp lớn không thể có chuyện được. Mà Tiểu Vũ thích đào hang ở trong núi là sao, mai bảo nó về, bảo Trình gia gia thắng được ít vàng tiêu không hết, thưởng cho nó đào hang.

Vân Diệp vừa về tới nhà liền thấy một viên quan ngũ phẩm gầy gò ngồi ở phòng khách, đang nói chuyện với Lão Tiền, ngón tay trắng trẻo gõ bàn rất có quy luật.

Thấy Vân Diệp lập tức dùng đại lễ tham bái:

- Hạ quan ti nông tự thiếu khanh, chủ sự thôi sự viện Chu Hưng bái kiến Sở công.

Vân Diệp không đáp, quan sát kỹ hắn mới nói:

- Hôm nay gọi ngươi tới đây thực ra là muốn hỏi, già trẻ Khâu Hành Cung rốt cuộc xử trí ra sao? Đại hình cũng không liên lụy tới thê nhi, sao ta nghe nói ngươi bắt cả nhà hắn vào thôi sự viện, ngươi có tâm tư gì?

Chu Hưng khom lưng nói:

- Theo luật Đại Đường thì đúng là như thế, nhưng Khâu Hành Cung là tội tù do chính bệ hạ điểm danh xử trí, cho nên luật tội không liên lụy tới thê nhi không thích hợp.

- Ngươi làm việc theo Đường luật, hay là nghe ý chỉ bệ hạ? Đại Đường ta định ra Đường luật là để tất cả tuân thủ, bao gồm bệ hạ, bệ hạ muốn làm theo ý chỉ phải sửa Đường luật trước, lão phu không tin bệ hạ ngang nhiên làm trái.

- Cho ngươi một ngày thả thê nhi Khâu Hành Cung ra, nếu không ta đích thân hỏi tới đông tây lưỡng các có phải đồ trang trí không, hỏi tể tướng xem Đường luật có phải đã sửa không, hỏi bệ hạ sao không tuân thủ Đường luật.

Chu Hưng chẳng hề sợ hãi, còn ưỡn thẳng lưng nói:

- Hạ quan là ưng khuyển của bệ hạ, bệ hạ bảo sao thì làm thế, nếu Sở công thuyết phục được bệ hạ, hạ quan chẳng dám không nghe.

- To gan lắm, bệ hạ đăng cơ mới hai năm, thôi sự viện mới lập ba tháng, hiện lão phu không đua tranh với người nữa làm tên chủ sự cũng dám cãi lão phu rồi, người đâu! Trói hắn lại treo ở cổng Thôi sự viện, đợi mai ta cận kiến bệ hạ rồi xử trí.

- Sở công...

Chu Hưng chưa nói hết đã bị Lưu Tiến Bảo và gia tướng xô ngã, dùng thừng trói gô lại vác đi.

Vân Diệp định đi gặp Lý Thừa Càn, hỏi hắn tiếp tục tới lúc nào? Lúc này tất nhiên phải thanh trừng quân đội trước, muốn quốc gia bình yên, phải nắm chắc cán thương.

Xử lý đám tướng quân ra sao Vân Diệp không quản, đã vào cái vòng danh lợi này, bị chặt đầu là chuyện thường, đôi khi chặt đầu ngươi không phải vì ngươi sai, mà là cần.

Tào Tháo giết quan đốc lương chính vì thế.

Khâu Hành Cung xưa nay nằm ngoài thế gia đại tộc, lại không phải thần tử theo hoàng đế dựng nghiệp, hoàn toàn dựa vào tư lịch trong quân có vị trí này, cần mẫn làm việc, chỉ mong có bát cơm phú quý, giờ thì hay rồi, Lý Thừa Càn nhảy ra giết gà dọa khỉ. Giết Khâu Hành Cung hiệu quả không tốt, kẻ tiếp theo là Lý Kính Nghiệp, khi đó cần chứng cứ xác thực chứng minh hắn đáng chết, nếu không Lý Tích phản ứng sẽ làm hoàng đế bẽ mặt.

Hôm sau Vân Diệp ăn sáng xong liền tới Trường An, Vượng Tài tất nhiên theo sau, Vân Diệp thò tay ra ngoài xe xoa đầu Vượng Tài, vừa giảng giải cho nó nghe chuyện triều đường.

Vượng Tài rõ ràng là hiểu điều Vân Diệp nói, cho nên luôn bĩu môi coi thường.

Có Vượng Tài làm bạn nên đường đi không buồn chán, nhìn nó đuổi thỏ hoang, dẫm cỏ, làm gì Vân Diệp cũng thấy vui, ngựa già ba mươi tuổi rồi, ai có tinh thần như Vượng Tài?

Nói nói cười cười vào thành, rẽ thẳng tới đường Chu Tước, Vân Diệp định tới thôi sự viện xem diễn biến sự việc, Chu Hưng bị treo cả đêm rồi, không biết giờ hắn còn mạnh miệng được không?

Rất đông người túm tụm trước cổng thôi sự viện, đa phần là võ sĩ thôi sự viện, Chu Hưng vẫn bị treo ở cổng, Lưu Tiến Bảo cùng gia tướng đứng phía trước, đám võ sĩ tuy phẫn nộ nhưng không dám làm gì, uy danh của Vân Diệp làm chúng không dám mạo phạm.

Vân Diệp xuống xe chắp tay đi tới, đám đông tách ra, người quỳ người khom lưng, vừa rồi còn ẫm ĩ lập tức im phăng phắc.

Chu Hưng gian nang ngửa cổ lên nói lớn:

- Sở công, quan chức của hạ quan do bệ hạ ban cho, nơi này là chỗ làm việc, xin giữ cho ti chức chút thể diện, cũng là giữ thể diện cho bệ hạ.

Vân Diệp lạnh lùng nói:

- Nếu như không phải nể mặt bệ hạ thì ngươi đã bị lộ da rút giân rồi, không tới lượt ngươi lắm mồm, hỏi ngươi lần nữa, đám phụ nhân trẻ nhỏ kia có thả không?

Chu Hưng cười gằn:

- Thôi sự viện hành hình vào ban đêm, hai trăm ba mốt phạm nhân đều bị đánh chết, ngài tới muộn rồi.
Vân Diệp sững sờ, rút đao bên hông Lưu Tiến Bảo, chém về phía Chu Hưng, rõ ràng muốn chặt hắn làm hai, không ngờ bên cạnh có một mã sóc chắn phía trước, "choang" một tiếng, đao chém vào mũi sóc, đốm lửa bắn tung tóe.

Vân Diệp nhìn lại, người ngăn mình không ngờ là Trình Xử Mặc, còn giáp trụ chỉnh tề, một tay cầm mã sóc, mặt âm trầm đâm lên, Chu Hưng rơi từ trên không xuống. Trình Xử Mặc quát:

- Còn không mau xéo đi.

Chu Hưng mặc người đau nhức, được võ sĩ đỡ chạy vào bên trong, lập tức đóng cửa lại.

Vân Diệp liếc Trình Xử Mặc một cái rồi xoay người đi, Lý Thừa Càn đã phải Trình Xử Mặc tới ngăn cản, vậy không giết được Chu Hưng nữa, đầy bụng lửa giận không chỗ phát tiết, hậm hực chém đao xuống càng xe của mình, định lên ngựa.

- Bệ hạ mời Sở công vào cung nói chuyện.

Trình Xử Mặc nói như một người máy.

- Chuyển lời với bệ hạ, hôm nay lão thần không khỏe, không muốn lây bệnh cho bệ hạ, giờ về Ngọc Sơn an dưỡng, xin bệ hạ lượng thứ.

Lời vừa dứt xoay đầu ngựa phóng khỏi thành.

Vượng Tài đã lâu rồi không gặp Trình Xử Mặc, chạy tới lấy đầu thân mật cọ vào ngực hắn, Trình Xử Mặc vuốt lông nó cười khổ:

- Bảo với đại ca của ngươi, lão tử hết cách rồi, giết một tên Chu Hưng để làm hỏng tình cảm với hoàng đế là không đáng.

Vượng Tài thấy Vân Diệp đã đi xa, gục gặc vài cái đuổi theo...

Lúc này Chu Hưng mới đi ra, khom người hành lễ với Trình Xử Mặc:

- Chu Hưng đa tạ ơn cứu mạng của tướng quân.

- Nếu hôm nay không phải lão phu trực thì người ra tay chém đầu ngươi là lão phu.

Chu Hưng nhìn Trình Xử Mặc đi xa mới thở phào, vừa rồi hắn cảm thụ được sát khí của Vân Diệp, một đao đó không hề có chút thành phần đóng kịch nào, nếu không có Trình Xử Mặc, hắn không dám nghĩ tới hậu quả, tới giờ hắn mới hiểu, nếu Vân Diệp muốn giết hắn, hắn không có chút khả năng sống sót nào.

Trình Xử Mặc vào hoàng cung báo cáo, Lý Thừa Càn thở dài:

- Không biết Tiểu Diệp oán trách trẫm thế nào, trẫm cũng đã dự liệu được y không muốn vào hoàng cung gặp trẫm rồi.

- Lúc xử trí Khâu Hành Cung, Tiểu Diệp không nói gì đã là rất hiếm có, hiện xử trí già trẻ trong nhà Khâu Hành Cung, chuyện này trái với đạo lý làm người của y, nên y mới ra tay.

- Thế này về sau y không bước vào hoàng cung nữa, trẫm không hiểu, y là thống soái vô địch, tung hoành sa trường bao năm, sát phạt quyết đoán, sao để bụng chuyện giết mấy phụ nữ trẻ nhỏ? Chẳng lẽ y không hiểu đạo lý nhổ cỏ tận gốc.

***

Giải thích chút cái gọi là "trọng tội không liên lụy tới thê nhi" nghĩa là tội ai xét xử người đó thôi, không xét xử vợ con, không đánh đập, hỏi cung, tra khảo... nhưng xử xong thì được mang đi chặt đầu cả nhà

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau