ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1481 - Chương 1485

Chương 1482: Lý Nhị tạo phản

Khi dẫn đám người này ra khỏi cung, Vân Diệp lại đi gặp Lý Thừa Càn, thấy tên này có chút cô độc, vỗ bàn cười nhạo:

- Đừng có bất mãn, may mắn cho ngươi là Trường Tôn Xung lần này nghĩ ra được một kế hay hiếm hoi đấy, hiện ngươi chỉ cần quản quốc gia đại sự là được, đợi bốn mươi năm rồi, đợi nửa năm nữa khó lắm sao?

Lý Thừa Càn uống một chén rượu:

- Ta không ngờ phụ hoàng phản kích khốc liệt như thế.

- Ngươi lần đầu biết cha ngươi à, ông ấy cường đại hơn cả Hán Vũ đế, ta thấy có thể sánh ngang với Tần Thủy Hoang rồi, không có chuyện gì thì đừng chọc vào ông ấy. Người nhiều tuổi, tâm tư trở nên cổ quái, ngươi làm việc của ngươi là đủ.

Vân Diệp dẫn đám nội thị rầm rộ về thành Ngọc Sơn, an bài chỗ ăn ở cho họ xong vào hành cung bái kiến hoàng đế.

Chẳng hiểu Lý Nhị kiếm đâu tấm da hổ trải lên ghế ngồi, một chân dẫm lên ghế, giống đại vương trên núi hơn hoàng đế, hôm nay không uống canh dưỡng sinh mà uống rượu mạnh.

- Ngươi tới nói đỡ cho thằng nghịch tử ấy?

Vân Diệp lắc đầu:

- Hôm nay vi thần đánh vào hoàng cung, đại chiến với Độc Cô Mưu ba trăm hiệp, thay bệ hạ cứu ra hơn bốn trăm nội thị.

Lý Nhị "í" một tiếng:

- Chưa giết hết à?

- Đây chỉ là chuyện hiểu lầm, hoàng cung được bệ hạ giao cho thái tử, nơi đó tất nhiên do thái tử định đoạt, nhưng hơn bốn trăm tên nô tài không nghe chỉ huy thì phải làm sao? Đành phái Hắc Xỉ Trường Chi đi đuổi, ai ngờ không đánh lại.

Lý Nhị đắc ý cười phá lên, ném cho Vân Diệp một bình rượu:

- Những nội thị đó đều do trẫm tuyển từ vạn người ra, cho vào trong quân cũng là mãnh tướng, Hắc Xỉ Trường Chi dùng ngàn ngươi cũng chẳng phải đối thủ.

Vân Diệp thừa cơ nói:

- Vâng, cho nên tên khốn kiếp đó dùng tới hỏa khí, bệ hạ xem vào mùa này hàng năm hoàng cung còn phải rưới nước lên mái nhà phòng hỏa, lúc này dùng hỏa khí, không có chuyện mới lạ.

Lý Nhị như không nghe thấy lời giải thích của Vân Diệp, hứng thú hỏi:

- Ngươi tấn công hoàng cung, đánh bại Thừa Càn và Độc Cô Mưu sao?

Vân Diệp thấy xung quanh không có ai mới nói:

- Thần bốc phét thế thôi.

- Trẫm còn tưởng ngươi triệu tập gia tướng, Thủy sư Lĩnh Nam và cựu bộ cũ, cuối cùng kéo thủ quân Ngọc Sơn đi đánh Trường An, bắt Độc Cô Mưu và thẳng nghịch tử kia về cho trẫm xử lý, hừ, quả nhiên lòng người không còn như xưa.

- Thần mới đầu cũng nghi thế, cách tấn công cũng chuẩn bị rồi, sau khi phong tỏa cửa thành sẽ phóng đạn dầu hỏa vào, trước tiên phóng hỏa đốt đã, không cần vào thành, chỉ cần lấy cung nỏ phong tỏa cổng thành, không tới ba ngày là trong đó chết ráo, rồi thần bị bệ hạ tru di cửu tộc.

Lý Nhị cười chảy nước mắt:- Quân thần chúng ta nghĩ giống nhau rồi, thành Trường An sơ hở khắp nơi, muốn công phá không hề khó.

- Trẫm sẽ chiếm Long Thủ Nguyên trước, sau đó nam hạ phong tỏa Lạc Dương, khống chế Kính Hà, rồi dùng thế sét đánh không kịp bưng tai hạ Trường An, bắt thằng nghịch tử, dùng hiệu lệnh thiên hạ, sau đó phái sứ giả kết giao xa tấn công gần, diệt kẻ chống đối, có thể mau chóng bình định Quan Trung...

- Thần không nghĩ thế, nay có hỏa khí rồi, phá thành dễ như trở bàn tay, tốc độ mới là quan trọng, phá Quan Trung, trước tiên phải bình định Hà Lạc.

- Vớ vẩn! Quan Trung mới là nơi phải lấy.. 

- Không đúng, luận tới giàu có thì Nhạc Châu, Dương Châu, Ích Châu đều không kém Lạc Dương, Trường An, đánh Quan Trung chẳng khác thò đầu chịu đòn..

- Trước kia trẫm khởi sự là dấy binh đánh Trường An cho nên mới...

- Đó là thời đại xưa, giờ Quan Trung thành gân gà...

Trường Tôn thị tới mấy lần, thấy quân thần họ hào hứng bàn chuyện tạo phản, lắc đầu về hậu cung, tới trưa quay lại thấy họ vẫn nói văng bọt, lại còn uống rượu.

Thực sự không chịu nổi, lên tiếng khuyên:

- Tạo phản không phải là chuyện một sớm một chiều, hai vị muốn tạo phản thì ăn trưa đã rồi hẵng mưu đồ thiên hạ.

Lý Nhị thấy hôm nay nói chuyện cực kỳ sáng khoái, ông ta là thế, căn bản không thích thiên hạ thái bình, thích tạo phản, những năm tháng gian nan khốn khó kia mới là quãng thời gian ông ta hoài niệm nhất.

Vân Diệp bê bát ăn, len lén nhìn Lý Nhị ăn như rồng cuốn hổ vồ, chỉ cần nói tới tạo phản, tinh thần ông ta liền phấn chấn, Vân Diệp chợt nhận ra, lần này ông ta hào phóng nhượng vị, không phải vì mình khuyên, mà chán hoàng vị rồi, quyền lực đạt tới đỉnh cao, không có mục tiêu là đại địch của ông ta.

Ăn cơm xong hai quân thần lại bắt đầu đại nghiệp tạo phản, chỉ có điều lần này Vân Diệp làm trung thần giữ thiên hạ cho Lý gia, còn phản tặc Lý Nhị khởi binh từ Thái Hành Sơn, gian nạt vượt qua thiên la địa võng của Vân Diệp, bị Vân Diệp ép vào núi làm cướp cũng không chịu nhận thua...
- Trẫm ngủ một lúc, dậy rồi chúng ta sẽ tiếp tục, đừng tưởng dồn trẫm vào núi là xong, trẫm ẫn nhẫn chờ thiên thời thôi...

Chưa nói hết Lý Nhị không chịu nổi mệt mỏi dựa vào da hổ ngủ, Trường Tôn thị tức giận trừng mắt với Vân Diệp, sai nội thị đưa Lý Nhị đi nghỉ ngơi, bố trí xong đi ra lo lắng nói với Vân Diệp:

- Tinh thần bệ hạ ngày các kém, ngươi không nên bàn chuyện phí đầu óc này.

Vân Diệp lắc đầu:

- Không nói bệ hạ càng buồn chán, nương nương xem, kiếm con gấu mèo kéo xe còn kiếm con to nhất, mạnh nhất. Lý Thừa Cà có chút sai xót đã phản kích quyết liệt như thế.

- Bệ hạ không làm hoàng đế nữa con người thứ hai sẽ xuất hiện, đó là thống soái vô địch thiên hạ, kỳ thực thần cho rằng bệ hạ càng thích thân phận này hơn.

Nói xong cũng chẳng đợi Lý Nhị tỉnh, ai biết giấc ngủ này sẽ tới bao giờ, Vượng Tài đã gọi ở bên ngoài rồi, Vân Diệp cáo từ dẫn Vượng Tài đi dọc sông Đông Dương.

Trên sông tuy vẫn đầy thuyền, nhưng ít hơn thường ngày rất nhiều, chủ yếu là vì thư viện bế quan, chấm bài chưa xong, hiện người trên sông toàn là người nhà thư viện.

Hứa Kính Tông đắp một cái chăn chiên nằm dưới gốc Liễu, bên trên đựng toàn hoa quả, hai Hồ cơ kiều mị quấn lấy ông ta, một đổ rượu cho ông ta uống, một đấm đùi, bạch phát hồng nhan trông rất tiêu sái.

Vân Diệp muốn tránh đi, nhưng Vượng Tài nhìn trúng hoa quả ở đó, lọc cọc chạy tới lấy đầu hất một Hồ cơ ngã lên người Hứa Kính Tông, sau đó ăn hoa quả trong đĩa không coi ai ra gì.

Hứa Kính Tông than:

- Ngươi nuôi con ngựa này thành lão tổ tông rồi.

- Cứ coi chuyện nó làm là ta làm đi, đã nói lâu rồi mà.

- Ngươi không đụng chạm cơ thiếp của ta, nhưng con này thì có. À phải, hôm qua thội tù hiệu, lại chỉnh quân, rốt cuộc là chuyện gì? Nói nguyên do xem.

Với Hứa Kính Tông thì Vân Diệp rất ít che giấu, nên đem hết chuyện hôm qua nói ra.

- Thế là bệ hạ không đúng rồi, đã giao hoàng cung cho thái tử, vậy thái tử thanh lý hoàng cung là đúng, bệ hạ để lại những nội thị kia không mang đi chính là có ý đồ. Bệ hạ lại độc chết cả nhà Hắc Xỉ Trường, tâm thái này không đúng, không phải là chuyện người an dưỡng nên làm.

- Hôm nay ta và bệ hạ tạo phản trên sa bản suốt cả ngày, về sau bệ hạ muốn ta phòng thủ để bệ hạ tạo phản. Bọn ta đánh nhau tối tăm trời đất, ta khó lắm mới ép được bệ hạ vào Thái Hành Sơn, bệ hạ nói mình ẩn nhẫn đợi thiên thời mà thôi, ta rất lo lắng vì câu nói này.

Hứa Kính Tông lấy vò rượu tu một ngụm, phiền muộn nói:

- Thần tiên đánh nhau, người thường tai ương, chỉ mong bệ hạ tạo phản trên sa bàn đã thèm, nếu không thiên hạ loạn mất. Lão phu không muốn theo đại quân đánh trận nữa, già rồi, phải hưởng phúc mới đúng.

- Không nghiêm trọng vậy đâu, ta cho rằng bệ hạ đang đề phòng chuyện tạo phản phát sinh, nên ở sa bàn ta rất cố gắng.

Hứa Kính Tông xem thường:

- Bệ hạ là củ gừng già, càng già càng cay, rồi ngươi xem kẻ tham dự tạo phản nhất định sẽ rất nhiều, ngươi bị thăm dò rồi, tiếp theo sẽ là Trường Tôn Xung, Độc Cô Mưu, còn về đám Lý Tịnh đã bị người đời bỏ quên rồi..

Chương 1483: Xâm nhập văn hóa

Hàn Triệt đang làm thành Thiên Không, Tiểu Vũ lại chui vào cửu u địa ngục phát triển, đường hầm được Công Thâu gia thiết kế cho nàng rất hoàn mỹ, Thục Sơn là nơi tốt, nhưng Tiều Vũ không muốn rời Trường An, nàng cho rằng đây mới là nơi địa linh nhân kiệt.

Tần Lĩnh thành lựa chọn hàng đầu của nàng, thế là Hoàng Thử dẫn một đám người không quen biết vào Tần Lĩnh, định tìm một nơi sơn thanh thủy tú lại không có bóng người để xây Bạch Ngọc Kinh.

Chẳng biết Tiểu Vũ phát hiện được chỗ nào chưa, cứ luôn tìm Vân Diệp và Tân Nguyệt xin bảo bối, cần nhất là các loại bảo thạch, lại còn không ngừng xúi sư phụ đòi ngọc bài về.

Bảo thạch thì không sao, ngọc bài không tiện đòi, Lý Thừa Càn lại treo nó lên đại điện cung Vạn Dân rồi, còn mở cửa sổ, ban ngày ngọc bài tiếp nhận tinh hoa trời đất, buổi tối chiếu đại điện sáng như ban ngày.

Đòi không được nữa, vì thế Tiểu Vũ không vui rất nhiều ngày.

- Con là tiên sinh thư viện, không thể làm việc tùy tiện như thế, người khác đang chấm bài, sao con chạy ra? Thích Bạch Ngọc Kinh có thể chơi, nhưng đừng tẩu hỏa nhập ma, coi như con đang trang trí khuê phòng mới thôi, sư phụ chiều con, trong nhà lại chẳng thiếu những thứ đó, có món đồ chơi lớn cũng không tệ, đừng làm chuyện thương thiên hạ lý là được...

Tiểu Vũ đang lục lọi trong thư phòng của Vân Diệp, đoán chừng lời sư phụ nói nàng chẳng nghe lọt tai lấy một chữ, tìm ra được bản đồ cơ quan mê trận của thư viện, còn ngọt lịm với Vân Diệp một cái rồi chạy vội đi.

Vân Diệp chỉ còn biết thở dài tiếp tục nghiên cứu cách tạo phản.

Vân Diệp vừa về tới hậu trạch, Na Mộ Nhật liền quấn lấy, lặng lẽ chỉ phòng ngủ của mình ra hiệu Vân Diệp tới, Vân Diệp gian nan rời ánh mắt khỏi tấm thân nóng bỏng của nàng, nữ nhân này điên rồi, trăng vừa mới lên đã mặc thứ y phục không che đậy được cái gì chạy khắp nơi.

Khom lưng bế Na Mộ Nhật lên, vội vã muốn vào phòng, Na Nhật Mộ đắc ý đạp chân, ghé vào tai Vân Diệp hỏi nhỏ có đầy đặn không...

Vừa mới vào phòn, Tân Nguyệt đang tính sổ sách, phì một cái cái nói:

- Không biết kiềm chế một chút sao? Dù kiềm chế ba năm, thì mấy ngày vừa rồi..

Đợi nàng nhìn thấy cách ăn mặc của Na Nhật Mộ liền nhảy dựng lên như bị kim đâm, nhìn quay tìm chổi lông gà, Na Nhật Mộ như con rắn trườn từ người Vân Diệp xuống, lấy chăn quấn chặt lấy mình, nhảy tưng tưng ra khỏi phòng như cương thi. Vân Diệp ôm lấy Tân Nguyệt, không cho nàng đuổi đánh:

- Đây là hậu trạch mà, nàng ấy chỉ có cái tính này, không sửa được, thế cũng tốt, ba mấy tuổi sống như mười tám là một loại phúc khí.

- Chàng chỉ thích người trẻ tuổi.

Nói tới tuổi tác là Tân Nguyệt thầm thương tâm:

- Nàng già như thế ta cũng thích mà, tối qua chúng ta chẳng phải hoang đường tới nửa đêm sao.

Tân Nguyệt đẩy bàn tay dâm dục của Vân Diệp ra, kéo y tới bàn:

- Chàng bây giờ không xem sổ sách nữa, Tiểu Vũ lấy đi bao nhiêu châu báu, chàng không hỏi chút à?

Phu thê bao năm, Tân Nguyệt vẫn không chịu nổi những lời hạ lưu trần trụi của Vân Diệp.

Vân Diệp ném sổ đi, ôm lấy Tân Nguyệt đặt lên đùi mình:- Tiền kiếm được để tiêu, Tiểu Vũ muốn làm một tòa Bạch Ngọc Kinh, kệ nó đi, đem Bạch Ngọc Kinh trên trời chuyển xuống đất, cũng xem như là giỏi rồi. Sau này nàng đừng quản tới tiền tài nữa, sống vui vẻ là tốt nhất.

- Tiền của chúng ta chẳng qua là để lại cho các con, nay chẳng phải đã chia hết cho chúng rồi sao? Phần còn lại là của mấy phu thê chúng ta.

- Theo ta thấy, đợi khi chúng ta chết, tiêu được hết tiền là tốt nhất, ta đã nói rồi, tiền tiêu mới có giá trị, giữ thì nó chỉ là đống rác.

Trời quá nóng, mở cửa sổ, cách song cửa có thể nhìn thấy mặt trăng mông lung, lòng Tân Nguyệt không yên, luôn nhớ tới cuốn sổ bị trượng phu ném vào góc nhà, nhổm dậy nhìn mấy lần rồi. 

Vân Diệp đứng lên nhặt cuốn sổ đặt vào tay nàng, trách:

- Lo nghĩ mấy chục năm, tới giờ vẫn là thần giữ của, thứ này chết không mang đi được, có đáng để ngủ không yên vậy không?

Tân Nguyệt làu bàu vài tiếng, vùi đầu dưới cánh tay Vân Diệp, cuối cùng cũng yên tâm ngủ...

Vân Diệp dậy rất sớm, hôm nay là ngày thư viện công bố kết quả, y nhận lời hoàng đế hôm nay xem náo nhiệt.

Na Nhật Mộ sưng mặt đi tới, ngồi bên Vân Diệp, không ăn cơm, cũng không nói chuyện, Tân Nguyệt lờ đi, Linh Đang và Tiểu Miêu tò mò nhìn.

Vân Diệp đẩy bát cháo qua cho n àng:

- Sau này nàng thích mặc loại y phục đó thì mặc trong phòng, đừng chạy lung tung ngoài sân, bị người ngoài nhìn thấy thì ta lỗ to.

Linh Đang và Tiểu Miêu phì cười, lập tức hiểu ra chuyện gì, chỉ có Tân Nguyệt tức tối nói:- Còn dám ăn mặc phơi da lộ thịt ra ngoài, ta đánh gãy chân muội, nữ tử nhà đàng hoàng ai làm thế? Có biết xấu hổ nữa không?

- Muội thấy Hồ cơ ở chợ Tây mặc thế mà, hơn nữa khi muội đi tham gia tụ hội tỷ muội, thị thiếp nhà Đạo vương gia cũng mặc thế...

- So với nhà đang hoàng thì không so, mội thân phận gì, những con yêu tinh đó thân phận gì, người ta gài một bông mẫu đơn trên đầu là dám trần truồng múa hát trên sân khấu, sao không mặc như vậy đi?

Vân Diệp thiếu chút nữa phun cháo ra ngoài, phụ nhân trong thành Trường An đã cởi mở như vậy sao? Tân Nguyệt thấy trượng phu nhìn mình, sầm mặt nói:

- Mấy hôm trước hoa mẫu đơn nở rất đẹp, mẫu đơn của nhà Đạo vương có hạng ở Trường An, Đạo vương phi mời thiếp thân tới phủ xem mẫu đơn. Nói là có ca vũ mới nhất để xem, nghe đầu còn là từ kinh phật diễn biến ra, nhà ta có Thiên Ma Vũ, thiếp chẳng định đi xem.

- Về sau không chịu nổi Na Nhật Mộ kỳ kèo, dẫn muội ấy đi cùng, kết quả thiếu điều tức chết, Đạo vương phi lập một cái sân khấu giữa vườn, nói với thiếp vở kịch này tên là người đẹp hơn hoa.

- Thiếp thân có chút trông đợi, còn tưởng giống trước kia, đều là những tiểu nương tử gài mẫu đơn lên đầu cho bọn thiếp xem, để tìm bà gia tốt.

- Kết quả toàn đám yêu tinh không mặc y phục, đầu gài một đóa hoa, bụng dán một đóa hoa thế là ra uốn éo, thiếp còn tưởng là tiểu nương tử nhà ai, hỏi ra mới biết là thị thiếp nhà có tiền, thiếu chút nữa tức chết, cái thứ chết tiệt Na Nhật Mộ này còn vỗ tay khen hay, mất hết thể diện.

Vân Diệp cười không nói, Đại Đường xa hoa tới cực điểm rồi, phong tục bên ngoài dần lưu truyền vào, ở Đại Thực, thê nữ là tài phú, giống như lạc đà bò dê vậy, có bao nhiêu nữ nhân tượng trưng cho thân phận. Giờ phong tục đó dần ảnh hưởng tới xã hội Đại Đường, xung kích quan niệm của người Đại Đường.

Vân Diệp đặt đũa xuống, lau miệng nói:

- Vũ đạo này là chiến vũ của người Thiên Trúc, nữ tử dùng thân thể làm vũ khí giết địch, chẳng qua tới Đại Đường nó biến vị thôi.

- Nam nhân của họ chết hết rồi sao?

Tân Nguyệt lườm trượng phu, cho rằng y chỉ nói đỡ cho Na Nhật Mộ.

- À, không, nam nhân của họ chỉ không đánh nổi người ta thôi...

Vân Diệp đứng dậy nhéo cái môi giảu lên cao của Na Nhật Mộ, mỉm cười ra cửa, Vượng Tài được mã phu chải chuốt cực đẹp đợi sẵn rồi.

Nhìn thấy nơ bướm trên lưng Vượng Tài là biết kiệt tác của khuê nữ nhà mình, quả nhiên Vân Lộ, Vân Hương đang ghé đầu ở cửa nhìn, đi tới xoa đầu Vân Lộ, thơm lên má Vân Hương một cái, đảm bảo sẽ về nhà sớm rồi mới cùng Vượng Tài rời đi.

Lưu Tiến Bảo giương mộ cái ô lớn che nắng cho Vân Diệp, hôm nay nắng rất gắt, vừa mới bước ra cửa đã suýt bị sóng nhiệt đuổi quay lại, không chỉ sóng nhiệt, mà cả sóng người, hết đợt này tới đợt khác.

Vào thành Ngọc Sơn mới đúng là bảo mã hương xa khắp đường, mỗi khi thư viện chiêu sinh, thục nữ Trường An cũng nối nhau xuất hiện, phàm là thiếu niên có tương lai đều xuất hiện ở đại môn thư viện, không vượt qua được long môn này, dù có tài hoa cũng không được thừa nhận.

Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, câu này nói ngược lại cũng được.

Chương 1484: Không ai làm phản nổi

Khi thấy Lý Nhị thì phát hiện Lý Thừa Càn cũng tới, đứng đó bị hoàng đế lườm nguýt, Lý Thái cười như Phật Di Lặc nói đỡ giúp đại ca, nói mình ngứa mắt với điện Vũ Đức đã lâu, hiện giờ phá là đúng, định xây một cung điện huy hoàng mới, không vừa mắt bản vẽ của công bộ.

- Đệ đệ ngươi rộng lượng nói đỡ cho ngươi, Vân Diệp cũng chạy tới trước mặt trẫm nói nhăng nói cuội một hồi. Trường Tôn Xung, Độc Cô Mưu đều nhận lỗi về mình.

- Tóm lại sai là ở bọn họ, Hắc Xỉ Trường Chi đáng chết, chỉ có Lý Thừa Càn ngươi không sai, theo lý mà nói trẫm nên vui, thần tử đều che giấu lỗi lầm cho quân phụ. Trẫm chỉ muốn hỏi một câu thôi, những nội thị đó ở trong cung Thái Cực thực sự cản trở ngươi làm việc à?

Lý Thừa Càn đành quỳ xuống xin hoàng đế xử phạt.

Không thể để Lý Nhị mở miệng nữa, hiện giờ ông ta toàn nói những lời ác độc làm người ta không nghe nổi, hơn nữa đối với ai cũng thế.

- Bệ hạ, thần nghĩ ra cách làm sao đại phá mưu phong hỏa khắp nơi của bệ hạ rồi, chỉ cần thần nhanh chóng nhổ bật được Hà Lạc là có thể cứu sống cả cục diện.

Vân Diệp vừa sải bước đi tới, vừa vội vàng nói, xoa tay như hận không thể cùng Lý Nhị đại chiến một trận trên sa bàn.

Lý Nhị thấy Vân Diệp tới là há miệng cười, bỏ Lý Thừa Càn đó, hứng trí nói:

- Ngươi có cách rồi? Ha ha ha, trẫm muốn lĩnh giáo xem ngươi ứng phó với cục diện mạt Tùy ra sao?

Lý Thái lập tức đẩy xe lăn của cha đi, Lý Thừa Càn thở phào, Vân Diệp chỉ về phòng sa bàn, hắn lập tức hiểu y theo Vân Diệp vào. Hắn sớm nghe nói cha mình cùng danh thần đại tướng làm Đại Đường khắp nơi chiến hỏa rồi, trong lòng không phục, mình cũng dốc lòng vì nước, sao có thể biến thiên hạ thành thảm cảnh đó.

Đi vào phòng sa bàn nhìn một cái là tức xì khói, vương kỳ của hắn chỉ cắm mỗi ở Trường An, tướng kỳ của Vân Diệp ít đáng thương thủ vận hà, Nhạc Châu, Lĩnh Nam, Ung Châu. Còn những nơi khác cắm đủ thứ cờ của phản quân, giang sơn bị người ta chia năm xẻ bảy hết rồi.

Lý Nhị ngồi trên xe lăn chỉ tới đâu, có hoạn quan cắm cờ vào đó, biến hóa mỗi lá cờ đại biểu cho một thế lực tiến lui, đánh dấu xong, hoạn quan còn ghi chép lại.

- Trẫm lần nữa thu hẹp không gian chiến lược của ngươi, Giang Hoài của trẫm chắc rồi.

Vân Diệp lắc đầu:

- Thủ Giang ắt phải thủ Hoài, bệ hạ bằng vào mấy cái thuyền nát mà muốn đột phá thiên hiểm Trường Giang, có phải quá coi thường không?

- Vi thần có hạm đội ở Giang Lăng, sở dĩ mãi không dùng là đợi quân mã của bệ hạ xuất hiện, dùng nước Trường Giang làm bệ hạ trọng thương, đây là chuyện thần đợi đã lâu.

Vân Diệp chỉ gậy trúc vào vị trí Kinh Châu:

- Bệ hạ cho rằng ở đây sông rộng, nước chảy không siết, quan trọng nhất là nước cạn, cự hạm của thần không bào được sao? Không biết thần chỉ cần phá đê Giang Hà, đại quân của bệ hạ trú trong Mạch Thành, Thạch Thủ sẽ thành cá hết, dù bệ hạ có chuẩn bị, lập tức lên Thạch Thủ sơn thì bốn phía vẫn là nước. Nhạc Châu lại ở rất gần Thạch Thủ, bị hai lộ quân bao vây, bệ hạ chỉ đành đi theo đường cũ của Ngụy võ đế, đó là đường Hoa Dung, khi đó thiên thời địa lợi nhân hòa đều trong tay thần, e là bệ hạ bị bắt sống thôi.
Lý Nhị cười ha hả:

- Trẫm không tin ngươi dám làm chuyện nghịch thiên, đừng quên Giang Hoái từ cổ tới nay là nơi đông đúc, ngươi không sợ trời phạt à?

- Bệ hạ mới là hung thủ làm loạn thiên hạ, chỉ cần bắt được bệ hạ, đạo phỉ các nơi đánh một trận là dẹp thôi, cái giá đó vẫn đáng. Vả lại khi đó thần giành trước nói với bách tính là bệ hạ phá đê ngăn hạm đội vào Kinh Châu, danh dự của thần không tệ, bách tính sẽ tin thôi, ít nhất bách tính Nhạc Châu sẽ tin, khi ấy thái tử tới Nhạc Châu cứu tệ nạn dân, lòng dân sẽ yên. Bệ hạ cũng biết thái tử có tiếng hiền vương ở Nhạc Châu mà. 

Lý Thừa Càn nghe Vân Diệp nói thế lòng khoan khoái như uống rượu nho ướp băng, toàn thiên hạ ai hi vọng Lý Nhị gặp xui xẻo nhất? Chính hắn.

Không cho hoàng đế nói, Vân Diệp tiếp tục:

- Chỉ cần thần không phản, Thanh Tước không phản, nói thật, Đại Đường sẽ không có nguy cơ gì, chúng ta tác chiến hai năm rồi, hỏa khí của bệ hạ chắc dùng hết. Bệ hạ thiếu cung ứng hỏa khí liên tục, thần thì không thiếu, chỉ cần có hỏa khí, thần có thể cuốn phăng Sơn Đông, Hà Bắc. Thanh Tước có thể tiến quân vào Thục, Tiểu Ảm không phải là đối thủ của Thanh Tước. Lúc ấy Độc Cô Mưu ở Hà Lạc chẳng qua là cái đầu đã cắm trên cọc thôi, Trường Tôn Xung ở Liêu Đông chỉ cần phái một đạo quân tới là bắt được.

- Trung Nguyên đã bình, thái tử chỉ cần một hịch văn không truy cứu quá khữ, vi thần không tin đông tây nam bắc không yên.

Lý Nhị trầm mặc, Lý Thái tiếp lời:

- Phụ hoàng, con và Diệp Tử đã đem sinh mạng hiến cho quốc gia, toàn bộ cốt nhục đã hòa vào sông núi, hoàng đế là phụ hoàng, tương lai là đại ca. Nhưng quốc gia cũng là của con và Diệp Tử, bất kể ai phá hoại nó, người nhảy ra đầu tiên là bọn con.

- Còn về hoàng vị, ha ha ha, con thấy đại ca lỗ lớn, nói ra thì là huynh ấy ngồi trên hoàng vị, tương ứng, há chẳng phải bị hoàng vị trói buộc không động đậy được?

- Con là thân vương tôn quý nhất thiên hạ, quyền lợi đủ cho con dùng rồi. Diệp Tử là đệ nhất công hầu, cũng đủ quyền lợi. Con cho rằng, quyền lợi và ăn cơm giống nhau, đúng lượng mình cần là đủ, nếu không biết tiết chế, sẽ no nứt bụng.Lý Nhị nắm lấy tay nhi tử béo của mình vỗ nhẹ:

- Con mới là bảo bối hoàng gia! Phụ hoàng mong con trường thọ, được rồi, nếu tạo phản sẽ bị người ta tiêu diệt sẽ không tạo phản nữa, chúng ta đi xem dòng lũ nhân tài ngoài kia...

Lý Thái cười hì hì đẩy phụ thân ra ngoài, Trường Tôn thị không theo, đôi khi nam nhân cần chút không gian. Lý Thừa Càn đi cuối nói nhỏ với Vân Diệp:

- Ngươi đã thủ tang xong, ra giúp ta một tay.

- Ta trú ở thành Ngọc Sơn là giúp ngươi rồi, chuyện có thể giúp Lý gia ta đều đã giúp. Hiện giờ ta phải thanh nhàn một hồi.

Lý Nhị không nghe thấy cuộc đối thoại đó, ông ta và Lý Thái nói cười rất cao hứng, lấy tay chỉ bảng đỏ đằng xa, mặt hồng hào.

Vân Diệp không định vào triều nữa, y chán thành Trường An lắm rồi, đời này chết già ở Ngọc Sơn cũng là chuyện không tệ.

Bá nghiệp thiên thu như là khói, giết người vô số cũng chẳng phải hào hán, Nhan lão phu tử, Lý Cương tiên sinh mới là cột chống thế giới này, tung hoành thiên hạ, chỉ hươu bảo ngựa thì sao chứ?

Dưới bảng đỏ có người hoa chân múa tay, có người gáo khóc, có người vỗ tay chúc mừng, có người rầu rĩ, nơi này có thể thấy muôn vẻ thế gian, cần gì lên triều đường.

Có người rải tiền làm đám trẻ con tranh nhau, đó là phú hào ăn mừng vì nhi tử của mình. Có người khắc lên đá định năm sau tái chiến, nhưng bị binh sĩ bắt đi, mang tới chỗ không người đấm đá một trận.

Dù vui hay buồn đều làm Lý Nhị hoan hỉ, ông ta hứng thú nhìn mấy học tử bị ăn đòn, tất cả cho thấy, nhân tài trên đời đều vi vọng được Lý gia dùng.

Mở tiệc, phải mở tiệc, Lý Nhị vỗ tay vịn xe lăn, vô số kỵ binh đưa thiếp mời của hoàng đế chạy vào Trường An, hôm nay ông ta chuẩn bị mời hết lão thần của mình tới, uống rượu, ca hát, khiêu vũ...

Đây là loại chúc mừng tục khí nhất cũng là cuồng nhiệt nhất, không có quy củ, không có tôn ti, chỉ có bát lớn uống rượu, thịt lớn cắn xe, đống lửa rừng rực, giống như tổ tiên họ ăn mừng trên thảo nguyên.

Vân Diệp bước chân nhẹ như ly miêu, tránh vô số bàn tay muốn kéo y uống rượu, nhớ ra Lý Thái dặn mình nhất định phải cứu hắn, tìm được Lý Thái trái ôm phải ấp trong đám mỹ nữ, vương gia béo sắp rã người rồi.

Kéo Lý Thái vất vả đi trên bãi cỏ, Lý Thừa Càn hưng phấn không biết trời nam biển bắc gì nữa gục xuống bụng to uỵch của đệ đệ nôn thốc nôn tháo, xoa mặt một cái vẫn hưng phấn vô cùng.

Khốn kiếp kẻ nào chuốc Vượng Tài nhiều rượu như thế, nay bốn vó chổng lên trời, không ngừng co giật...

Chương 1485: Nhường Ngôi Bình Đạm

Đại Đường hoàng đế nói:

- Thiên nguyên hoàng hoàng, trẫm vi thủ trường, ngôn xuất tức pháp tùy, ma thiên chi lâu đài, cửu hoàn chi tích trượng, mạc nhược trẫm kim khẩu nhất nặc, kiến lâu các, tạo tích trượng, đồ phí quốc nô, vu dân vô ích. Nay nhường vị cho Thừa Càn, có ai dị nghị không?

Bách quan quỳ dưới đất, im phăng phắc, lúc này chỉ có lời của Lý Nhị vang vọng ở đất trời:

Nguyên Chương tiên sinh quan y nghiêm chỉnh, áp chẽn màu đen cho thấy ông ta là lễ quan ngày hôm nay, từng bước đi tới cung Vạn Dân, sau ba quỳ chín lạy với Lý Nhị mới lên tiếng:

- Từ Nghiêu Thuấn tới nay, chưa bao giờ nghe thấy có người nhường vị, bệ hạ khai sáng tiền lệ, lão thần chúc mừng bệ hạ.

Lý Nhị cười ha hả:

- Cũng là chúc mừng cho Đại Đường, trẫm mở tiền lệ, lấy làm lệ vĩnh viễn, đế vương đời sau khi tinh lực không đủ nên học theo trẫm, nhường vị cho tân hoàng, đỡ lên ngựa, tiễn một đoạn, bảo vệ Đại Đường ta thiên thu.

Thái tử dẫn bách quan trong triều cùng quỳ xuống, Trường Tôn thị dẫn đầu các phi tần, công chúa, vương phi, quý phụ có phẩm cấp đồng loạt quỳ bái hô:

- Vâng!

Nguyên Chương là một trong tam công còn sót lại của Đại Đường đi tới bàn cúng lần nữa quỳ bái, lấy chiếu thư trên giá đàn hương, trải ra rồi quay lại, khẽ ho một tiếng, đọc cho thái tử cùng văn võ bá quan:

- Ngũ vận canh thủy, tam chánh điệt đại, ti mục lê thứ, thị chúc thánh hiền. Dụng năng kinh vĩ kiền khôn, di luân khu vũ, đại tí kiềm thủ, xiển dương hồng liệt. Cách hối dĩ minh, tích đại đồng quỹ, bách vương chủng vũ, hàm do thử tắc....Trẫm tuổi đã cao, không còn sức khống chế cục diện....

Lý Nhị nắm tay Trường Tôn thị nghiêng tai lắng nghe một hồi rồi cười bước lên ngự liễn, chuẩn bị về thành Ngọc Sơn, nơi này thuộc về tân hoàng.

Đưa mắt nhìn tấm thân hùng tráng trước mắt, cười nói:

- Kính Đức, hôm nay tân hoàng đăng cơ, ông không đi triều bãi, dắt thú cho trẫm làm gì?

Úy Trì Cung quay đầu cười:

- Thần già rồi, không phục vụ được tân hoàng nữa, cứ giao việc lại cùng bệ hạ tới thành Ngọc Sơn dưỡng lão tốt hơn. Bệ hạ không biết, lão thần Trinh Quan đều có ý này, bệ hạ nhìn quanh là biết.

Đoàn Hồng vén rèm lên, Lý Nhị phát hiện các lão thần năm xưa theo mình đánh thiên hạ đều ở bên xa giá, văn thần bên trái, võ tướng bên phải.

Vũ Văn Sĩ Cập đã gà tới sắp chết lảo đảo trên lưng ngựa chắp tay nói:

- Đừng thấy thần già, nay vẫn còn cưỡi được chiến mã, còn có thể nói được vài câu chuyện cười với bệ hạ, bệ hạ quy ẩn điền viên, sao có thể thiếu lão thần.Lý Nhị cười lớn:

- Khanh xuống ngựa đi, trẫm lo tới Ngọc Sơn thì khanh bị xóc chết đấy.

Rồi chỉ mấy lão thần đã già quá mức ở phía sau:

- Các khanh cũng thế. 

Lý Tịnh đắc ý nói:

- Võ tướng bọn thần thì không cần, đoạn đường tới Ngọc Sơn bằng phẳng, vừa khéo thúc ngựa phi nước kiệu.

Lý Nhị nhìn Lý Tịnh râu tóc bạc phơ chẳng chút khách khí nói:

- Tỉnh lại đi, chẳng may một hai người bị ngựa dẫm chết thì được chẳng bằng mất.

Chợt thấy Vân Diệp cũng xuất hiện trong đám lão thần, vẫy tay gọi y tới:

- Bọn họ làm người nhàn tản trẫm có thể đồng ý, ngươi tí cái tuổi đầu cũng trà trộn vào làm gì?

- Nếu không có thần thì mọi người sống còn thú vị gì nữa, chẳng lẽ suốt ngày uống rượu ăn thịt à? Chưa nói mạt chược vội, mọi người biết chơi poker không? Biết tả lả không? Biết xì phé không? Biết canh dưỡng sinh không? Biết thế nào là món ăn tuyệt thế không? Chắc các vị thúc bá cũng không biết ủ rượu là gì đâu nhỉ?- Thực ra bản lĩnh lớn nhất của thần là chơi bời, ăn uống, cho nên các vị trưởng bối nếu không muốn cuộc sống sau này quá buồn chán thì không thể thiếu thần.

- Huống hồ ( hồi ức lục) của các vị trưởng bối còn phải biên soạn, cái này sẽ cho vào đồ thư quán của thư viện, nhất là (hồi ức lục) của nương nương và bệ hạ càng quý giá, với thần làm chuyện này quan trọng hơn lên triều làm quan.

Thấy bộ hạ cũ của mình, tâm tình Lý Nhị rất tốt, lần này Lý Nhị mang đi tất cả mọi thứ thuộc về mình, để lại một hoàng cung vô cùng sạch sẽ cho Lý Thừa Càn, hi vọng hắn có thể thi triển tài hoa không gặp bất kỳ níu kéo nào.

Bắt đầu từ lúc xa giá hoàng đế rời hoàng cung, năm Trinh Quan thứ hai mươi chín liền kết thúc, nhiều hơn so với lịch sử tám năm.

Võ sĩ mặc quang minh khải mang chiếu thư của tân hoàng truyền khắp cửu châu, thế là vô số biểu chúc mừng ùn ùn kéo tới, đại tướng quân của Thập lục vệ cũng lần lượt vào cung, tuyên thệ trung thành với Lý Thừa Càn.

Phong ba nhường vị cũng chỉ náo nhiệt được ba tháng, Đại Đường đã hình thành phương thức vận chuyển của mình, cũng chẳng vì thay hoàng đế mà có gì thay đổi, thiên hạ mau chóng yên tĩnh, bách tính cũng bắt đầu sử dụng tiền mới của năm Thái Hưng, Lý Thừa Càn vô cùng hiếu thảo, niên hiệu thay đổi nhưng hình bên trên vẫn là Lý Nhị, nói cách khác, bất kể sau này hoàng đế là ai, hình trên tiền tệ vẫn là Lý Nhị.

Lý Thừa Càn cho rằng thành Ngọc Sơn nên có tượng của cha mình, nên một ngọn núi bên Ưng Chủy Nhai tạc thành đầu Lý Nhị.

Lý Thái yêu mẫu thân hơn, vì thế đầu Trường Tôn thị cũng xuất hiện bên cạnh đầu Lý Nhị, hiện giờ chỉ cần tới gần Ngọc Sơn là sẽ thấy hai cái đầu cực lớn.

Phong trào n ày lan đi, biến thành mỗi tòa thành đều có, vì vậy bách tính khắp thiên hạ đều biết hình dáng phu phụ Lý Nhị.

Biết toan tính của Lý Thừa Càn, tổ tông Lý gia đều ở trong mộ ráo, hiện không tiện chôn sống cha mẹ, nên nâng lên thần miếu, thành thần rồi chắc không tranh làm hoàng đế với nhi tử nữa chứ?

Rất lạ, Lý Thừa Càn lập hoàng hậu, nhưng không lập thái tử, Lý Tượng giật dây một đám quan văn tấu xin hoàng đế lập trữ, kết quả Lý Thừa Càn nổi giận hạ chỉ đuổi Lý Tượng về đất phong, nghiêm lệnh hắn không có ý chỉ không được rời Hành Sơn, nếu không xử theo gia pháp.

Nửa đêm ở Ngọc Sơn, Vân Diệp đốt đèn lén lút lật đá tìm đồ, Tân Nguyệt cũng xách đèn lồng ở bên, chỉ cần cú mèo kêu là nhích về phía trượng phu.

- Phu quân à, chúng ta về thôi, chàng muốn bắt dế thì đợi trời sáng hẵng bắt được không? Tối thế này nhỡ ngã thì sao?

- Đã bảo nàng đừng tới, Na Nhật Mộ và Tiểu Miêu ai đi cũng không lải nhải nhiều như nàng, cánh của Thanh Hoa đại tướng quân của Trình bá bá bị Đại lực ma vương của người ta cắn mất, mấy ngày qua đang nổi điên, viết thư cho quê nhà ở Sơn Đông bất kể thế nào cũng phải kiếm cho bá bá con dế mèn lợi hại. Nàng không biết dế mèn Sơn Đông lợi hại nhất thiên hạ, có con ăn xác dế men gọi là Quan Tài Đầu, cực kỳ hiếm có, dế mèn nhà ta thì thật mất mặt, nếu nàng sợ thì về trước đi.

Vân Diệp lần nữa đem một cây nến khô đặt lên tảng đá, nghiêng tai lắng nghe một hồi, vô cùng hài lòng, nhất định có một con dế mèn lớn.

Tân Nguyệt vô cùng sợ hãi, nhưng không muốn rời trượng phu, chân đột nhiên dẫm phải thứ mềm mềm, thét lên vứt đèn lồng ôm chầm lấy Vân Diệp. Vân Diệp nhì lại, thì ra Tân Nguyệt dẫm phải một con rắn, đó là con thái hoa xà, chắc bị lửa làm sợ hãi, con rắn không nhúc nhích, Vân Diệp cầm gậy có chĩa trong tay ghim đầu con xà cho vào giỏ cá, đây vốn là thứ đựng nến, giờ có rắn, vứt nến đi cũng được.

Lúc này Vân Diệp mới để ý tới Tân Nguyệt đã sợ ngất xỉu rồi, chẳng trách nặng như thế, bế lão bà kiếm một tảng đá đặt xuống, cởi tất ra, quả nhiên bị rắn cắn, may là rắn không độc, không thì gay.

Chương 1486: Cuộc sống

Khi Tân Nguyệt tỉnh lại thấy mình đang nằm trên lưng trượng phu, đôi bàn tay ấm áp nâng bắp đùi mình, làm nàng hơi xấu hổ.

Vân Diệp thấy lão bà đã tỉnh, véo đùi nàng một cái, cười khẽ.

Sơn cốc chỉ có hai người làm Tân Nguyệt lớn gan hơn, há mồm cắn tai trượng phu, không nỡ cắn mạnh, nhiều nhất coi như ngậm.

- Nàng bị rắn cắn, không sao cả, rắn không có độc, ta lấy nước rửa cho nàng rồi, về tới nhà dùng rượu rửa lần nữa là không vấn đề gì. 

Tân Nguyệt không nghe thấy trượng phu nói gì, chỉ cảm thụ da thịt hai người cọ xát vào nhau, làm nàng thấy vô cùng dễ chịu, hai tay quấn lấy cổ trượng phu, nghiêng đầu ngắm trăng.

Tối nay trăng rất sáng, không lớn, chưa tròn hẳn, nhưng cực sáng, ánh trăng chiếu tới đâu mặt đất thành một vùng sáng.

Côn trùng trong sơn cốc vốn kêu râm ran, vì sợ bước chân nặng nề của trượng phu đều ngậm miệng lại.

- Nặng lên không ít.

Tân Nguyệt biết trượng phu đã mệt, nhưng nàng không muốn xuống, ôm thật chặt nói:

- Thiếp tiến môn cũng do chàng cõng, sao lúc ấy không nói.

- Khi đó ta là tên tiểu tử nghèo, có tức phụ để cõng về là không tệ rồi, còn kén chọn gì nữa, mang vào động phòng mới là chuyện chính, bao năm qua nuôi nàng rất là chắc thịt, ha ha ha...

Nhớ tới lúc thành thân, Tân Nguyệt cũng cười, khi ấy tóc mình vừa đen vừa dày, búi thế nào cũng chẳng thành tóc phụ nhân. Thẩm thẩm tức lên lấy ba cái lược gài lên đầu mới thuần phục được mái tóc...

- Vừa rồi giúp nàng rửa chân dưới ánh trăng, kết quả thú tính bùng phát, sờ mó khắp một lượt, ha ha ha, ai bảo bao năm qua nàng bọc mình kín mín như thế, lên giường ngủ còn mặc áo trên, còn thắt nút, phòng ta như phòng trộm... Hôm nay coi như được sờ đã tay rồi...

Tân Nguyệt thở dài:

- Phụ nhân nhà khác tới tuổi này là phu quân không đụng tới nữa, nhiều người dựa vào nhặt đỗ trải qua đêm dài, nữ thư nói, phụ nhân ở tuổi này không nên có tà niệm.

- Nói vớ vẩn, sau đó đều biến thành biến thái à? Còn nam nhân nhà mình đi kiếm nữ nhân nhỏ hơn? Đừng tin mấy lời thối tha đó, cưới lão bà về mà chỉ dùng hai mươi năm thì lỗ vốn.

Tân Nguyệt thẹn quá đánh trượng phu một cái, nhưng ôm càng chặt hơn. Vân Diệp rảo bước, phía trước có con suối nhỏ, chân Tân Nguyệt cần rửa lần nữa, nước suối lạnh cũng giúp giảm sưng.

Nghe tiếng thở nặng nề của trượng phu, Tân Nguyệt muốn xuống, nhưng Vân Diệp ngăn cản:

- Cứ nằm đó, người mập mập dễ chịu lắm, nàng nói xem nếu chúng ta lại sinh cho Thọ Nhi một tiểu đệ nữa thì vẻ mặt nó sẽ thế nào?

Tân Nguyệt phì cười, cái tính này của trượng phu thật không sửa nổi, có điều người như vậy mới hiếm. Chứ hoàng đế cũng thấy hai người rồi, chẳng qua chỉ đến thế.
Nước suối mát lạnh rưới lên vết thương nóng rát, dễ chịu vô cùng. Tân Nguyệt nhìn trượng phu mồ hôi đầm đìa rửa vết thương cho mình, đưa tay ra hứng lấy mồ hôi, đặt trong lòng bàn tay nhìn, chẳng bao lâu mồ hôi biến mất, tựa hồ thấm vào lòng bàn tay mình, người ta nói phu thê nhất thể, xem ra không sai.

Cuối con suối là nhà, Tân Nguyệt nhìn thấy Tiểu Miêu đốt đèn lồng đi tìm, trong lòng hơi tức giận, không biết vì sao tóm lại càng ngày càng giận, làm hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Vân Diệp nhìn thấu tâm tư của Tân Nguyệt, vỗ chân nàng một cái, cẩn thận giúp nàng đi giày, cõng nàng lên, đi về phía Tiểu Miêu:

- Không cần tìm nữa, về rồi. 

Tiểu Miêu tinh mắt nhìn ngay thấy khăn tay buộc chân Tân Nguyệt, vội hỏi:

- Tỷ tỷ bị thương à?

- Bị rắn cắn, may không phải rắn độc, bị ta bắt rồi, mai lột da nấu canh, dám cắn lão bà của ta, phản rồi.

Tiểu Miêu xuất hiện, Tân Nguyệt mất hứng nói chuyện, chỉ ậm ừ một tiếng đáp lại lời hỏi thăm của Tiểu Miêu. Khi Tiểu Miêu nói mai đi bắt dế mèn với phu quân, bị Tân Nguyệt dứt khoát từ chối, mai nàng vẫn muốn đi.

Ngày hôm sau gà gáy, Linh Đang đốt lửa nấu cơm, người Vân gia nhất trí cho rằng, Vân Diệp sở dĩ thích sống trong núi hoang là vì hoài niệm cuộc sống khi ở bên tổ sư gia, cho nên mỗi năm Vân Diệp và bốn lão bà cùng đám con vào núi sâu, tự bổ củi, nuôi ngựa, đun nước, làm cơm, trừ gia tướng thủ vệ đằng xa thì không có phó nhân nào nữa, đây đã thành thông lệ.

Vân Lộ và Vân Hương đã thành hai đại khuê nữ xinh đẹp, sáng sáng xách giỏ dẫn đệ đệ bốn tuổi đi hái cỏ linh lăng, thứ này chẳng những động vật thích ăn mà người cũng thích, cả nhà Vân Diệp đều thích trộn vào cơm, chỉ có Vượng Tài không thích ăn.

Tân Nguyệt hiếm khi ngủ nướng một lần, tối qua phu thê hứng trí rất cao, người mỏi mệt, đây không phải đại trạch Vân gia, không cần tuân thủ quy củ.

Sáng sớm tất nhiên phải giúp lão bà báo thù rửa hận, ở hoang sơn thế này ăn thịt rắn chẳng phải lần đầu, Na Nhật Mộ là chuyên gia lột da, dùng cái dao nhỏ khảm đầy ngọc thạch rạch một vết thương chữ T ở cổ rắng, lấy móng tay dài dễ dàng lột da. Linh Đang bịt mắt không dám nhìn, Tiểu Miêu thì chẳng hề có cảm giác gì.Nấu canh rắn là công việc tinh tế, nên phải do đích thân Vân Diệp làm. Khuê nữ đã trở về, giỏ đầy linh lăng xanh mướt, váy hoa của Vân Lộ xẻ tới hông, lộ ra cái chân trắng bóc, ướt nửa bên người, một tay xách giỏ, một tay nhéo tai Vân Lôi.

Vân Diệp mỉm cười, phong cách khuê nữ tiểu hộ nông gia của Vân Lộ trông vô cùng chất phác, khuê nữ như thế mới khiến người ta thích.

- Tứ nương, Tiểu Lôi không chịu đi đường đàng hoàng, cứ nhảy xuống suối.

Thủ đoạn dạy con của Tiểu Miêu vô cùng đơn giản, xách Vân Lôi lên đánh mạnh vào mông, đó là toàn bộ thủ đoạn của nàng, Vân Lôi không sợ từ lâu rồi, giận dỗi xoa mông, lại xoa tai mấy cái rồi chạy tới bên Vân Diệp đòi ăn.

Mẫu thân đã ra uy, phụ thân không thể đánh mắng nữa, Vân Diệp dẫn nhi tử về phòng thay y phục, vừa mới cởi sạch quần áo chú nhóc, chuẩn bị lấy khăn lông lau người thì Lý Thái đi vào, tên này có một bản lĩnh mà người thường không bì kịp, đó là luôn tới vào lúc Vân gia có món ăn ngon.

Lý Thái búng trym Vân Lôi một cái:

- Đường đường mãnh tướng vô địch, Sở quốc công, học tông một đời lại đi làm chuyện chỉ phụ nhân mới làm, may mà thiên hạ không biết, nếu không sẽ mắng ngươi.

Vân Diệp khinh bỉ nói:

- Đây mới là chuyện ta nên làm, còn tung hoành sa trường, đấu đá trên triều, thao thao bất tuyệt ở thư viện là chuyện của đám rảnh rỗi không có gì làm.

- Ha ha ha, đúng là thả ngựa nam sơn, đao thương vào kho rồi. Nói thật, Hi Mạt Đế Á bảo ta tới hỏi khi nào ngươi gả Hương Nhi qua, nhi tử ta đã mười sáu, Hương Nhi đã mười bảy, tới lúc rồi.

Vân Diệp rất lâu sau mới thở dài:

- Thằng con lai của ngươi nhất định phải cưới Hương Nhi à?

Lý Thái ghét nhất là câu này, tóm cổ áo Vân Diệp nói văng nước bọt:

- Đại khuê nữ của ngươi không phải con lai à? Bằng vào cái gì nói con ta?

- Khác nhau, Tiểu Mộ được chính Nhan lão tiên sinh thừa nhận là khuê nữ Hán gia, nhi tử ngươi không có lá bùa hộ thân này, tới khi bọn chúng thành thân, sinh ra cho ta đứa ngoại tôn mắt lam, người ta sẽ nghi ngờ huyết thống Vân gia. Ta muốn gây dựng Vân gia thành đại tộc, huyết thống không thể loạn.

Lý Thái buông Vân Diệp ra:

- Cũng phải, ngươi nói ta đi đâu tìm người chứng minh huyết thống cho con ta, phụ hoàng, đại ca ta không được, tới giờ người ta vẫn nói nhà ta là người Tiên Ti.

- Đồ ngốc, lão khốn Viên Thủ Thành hồi sinh rồi, ngươi đi tìm lão ta ấy, lão ta là kẻ lừa đảo, sẽ cho ngươi một đáp án hoàn mỹ, đừng nói con ngươi mắt xanh, dù có mắt đỏ lão cũng xử lý được. Xử lý xong chuyện này hẵng tới cầu thân cũng chưa muộn.__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau