ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1476 - Chương 1480

Chương 1477: Lựa Chọn Của Lộc Đông Tán

Vân Diệp và Hàn Triệt tới hoa viên tản bộ, tiểu cô nương cũng đi theo. Sáu con gà nghênh ngang đi qua, cả Vân Diệp cũng phải nhường đường, nhưng Hàn Nguyệt lại hoan hô chạy tới sáu con gà trống cao bằng nửa người, Vân Diệp ngây ra nhìn, vô cùng hoài nghi trí thông minh của nó, con gà trống to thế kia nhìn là biết không phải loại hiền lành, sao dám chạy tới. Hàn Triệt cũng rất lo, định ra tay, hắn biết gà trống có tính công kích rất mạnh.

Quái sự xảy ra, sáu con gà hết sức hiền lành vây tiểu cô nương ở giữa, còn vươn cổ cọ vào người tiểu cô nương.

Hàn Triệt dừng tay, nhìn một lúc thương tâm nói:

- Nó và mẹ nó dựa vào nuôi gà thêu thùa sống, vất vả mười năm, cho nên rất hiểu gà, không sao cả. Ta muốn thay đổi điểm này, nên đặc biệt xin hoàng hậu trứng phượng hoàng, hi vọng nó tự nuôi phượng hoàng...

- Ngừng, ngừng! Ai bảo ngươi đó là phượng hoàng, rõ ràng là chim cực lạc, sao lại thành phượng hoàng? Hoàng gia gọi là phượng hoàng để lừa người đời, ngươi cũng định lừa khuê nữ à? Ngoài ra ai bảo ngươi nuôi phượng hoàng phú quý hơn nuôi gà?

- Ngươi reo giống xong chạy biến mười năm, mẹ con người ta dựa vào nuôi gà sống, thấp hèn chỗ nào, không phải ngươi xử lý mẹ đứa bé rồi chứ?

Vân Diệp đùng đùng nổi giận tóm cổ Hàn Triệt:

Hàn Triệt cười hăng hắc:

- Một nữ nhân có thể sinh cho ta một đứa con bình thường là chí bảo nhân gian, hiện nàng là nữ chủ nhân của Bạch Thạch cung, hai năm qua ta cùng nàng nỗ lực không ngừng, xem xem nàng có thể sinh một hai đứa con nữa không, lần này khi ra ngoài nàng đã mang thai ba tháng...

Vân Diệp nghe thế cũng mừng thay có kỹ nữ đáng thương kia, bất kể lần này nàng có thể sinh ra đứa bé bình thường hay không, địa vị đều không ảnh hưởng.

Giống như tất cả người cha, thấy con thích sáu con gà, Hàn Triệt đi xin Thiên Ma Cơ, kết quả đụng đầu vào tường. Có điều về sau Thiên Ma Cơ thấy Hàn Triệt vì khuê nữ, rộng rãi đưa ra cách nuôi gà, nếu thích thì tự nuôi, sáu con gà kia không cho.

Cuối cùng cũng được thấy hình vẽ thiên cung của Hàn Triệt, nhìn kỹ mấy lượt mới nói:

- Ngươi đúng là tạo nghiệt, đem cả ngọn núi khắc thành cung điện, không tính chi phí, không xét nhân lực, tính mạng, thậm chí tính khả thi, cứ vậy làm bừa.

- Ta may mắn, tìm được ngọn núi bên trên toàn là đá trắng, thợ Tây Vực cũng tài giỏi hơn ngươi nghĩ, họ thích nhất là công trình cỡ lớn, nhìn gần thì thô, nhìn xa cực kỳ hoành tráng. Ta định để lại cho ngươi một cung điện trong kỳ tích nhân gian này, ngươi thấy sao?

Vân Diệp phẩy tay:

- Thôi đi, ta lo oan hồn bám lấy, chỗ đó chắc chắn mỗi một cột trụ đều là mạng người, nếu tới chỗ ngươi, ta ở trong lều cỏ chứ không ở trong vương cung của ngươi, ngủ trong đống người chết không thoải mái.

Hàn Triệt chỉ Vân Diệp cười lớn:

- Tinh anh trên đời này chỉ có vài người, chúng ta đã đứng trên đỉnh cao, vậy phải làm núi cao vì ta làm mát mới được, chỉ khi ấy mới thực sự tự tại. Nghe nói hôm nay ngươi bị đánh tay?Hàn Triệt bất ngờ chuyển đề tài, Vân Diệp muốn lần nữa thẹn quá hóa giận, nhưng nhìn tiểu cô nương vui vẻ chơi đùa với sáu con gà bên cạnh, không làm sao giận nổi.

- Thực ra ta vô cùng hưởng thụ cuộc sống bây giờ, hoàng đế, hoàng hậu coi ta như con cháu, thái tử, Ngụy vương coi ta như huynh đệ, cho nên ta không lo gia tộc gặp họa. Đơn Ưng, Hi Đồng, ngươi, Hà Thiệu đều là hảo hữu, dù ý kiến bất đồng, đường đi khác nhau, chúng ta vẫn tương thân tương ái. Nhan tiên sinh, Lý Cương tiên sinh đã mất đều tận tình dạy bảo ta. Phó dịch Vân gia chưa bao giờ bị phạm án, gia tướng một dạ trung thành giúp ta giữ Vân gia, các gia thần không biết mệt mỏi giúp ta khai thác tài lộ.

- Cuộc sống như vậy có ăn no rửng mỡ mới đi phá hoại, nói tới tự tại, chỉ cần ta không nổi lên hùng tâm tráng chí như các ngươi thì còn sống tự tại hơn cả hoàng đế.

- Ta biết thảm cảnh của Lộc Đông Tán rồi, ngươi quá đáng lắm, một anh hùng không thể có kết cục đó, anh hùng có thể giết, nhưng không thể sai khiến ông ta như nô lệ, nhi tử Luận Lâm Khâm của ông ta cũng là anh hùng, người làm thế thù hận không cách nào cởi bỏ, hắn thoát thân rồi sẽ không bao giờ bỏ qua cho các n gươi.

- Nói thật đi, ngươi bắt Lộc Đông Tán vác đá là sao? Chém ông ta một đao không được à?

Hàn Triệt nhìn về phía Thổ Phồn, lẩm bẩm:

- Đó là do ông ta yêu cầu, khi ta bắt được ông ta, kính ông ta là anh hùng, cho ông ta chọn cách chết. Ông ta chọn vác đá, ông ta nói trong truyền thuyết phương tây xa xôi, có một anh hũng phạm lỗi, thiên thần phạt hắn lăn đá lên nũi, mỗi khi đá lăn lên đỉnh núi lại lăn xuống, nên vị anh hùng bất tử bất diệt đó tới giờ vẫn lăn đá. Ông ta muốn xem mình có làm được điều đó không, ông ta vác đá không phải để xây cung điện, ông ta vác đá ở núi đối diện...

Rất hiểu Lộc Đông Tán, ông ta đang tự trừng phạt, Tây Tây Phất Tư (Sisyphus) vì phạm luật thiên đình, nên đại thần giáng xuống nhân gian chịu khổ, mỗi ngày lăn đá lên núi, tới tối hòn đá lại lăn xuống, vì thế mai lại tiếp tục. Đại thần muốn Tây Tây Phất Tư đối diện với thất bại vĩnh viễn, muốn dày vò tâm linh của hắn.

Lộc Đông Tán cho rằng mình hủy hoại Thổ Phồn, ông ta thấy cái chết quá dễ dàng cho mình, chỉ có chịu hết dày vò rồi chết đi mới có thể đối diện với Tùng Tán Cán Bố ở thế giới bên kia.

Không cần phải vất vả như thế, Vân Diệp cho rằng Lộc Đông Tán đã làm trọn mọi trách nhiệm của mình, tương lai ca khúc trên cao nguyên sẽ có bài hát thuộc về người anh hùng bi tráng này, so với để ông ta dày vò mình, Vân Diệp thấy cho ông ta một bình rượu hòa kịch độc là chuyện nhân tử.Đích thân pha chế rượu độc, đóng kín, bày trên bàn thưởng thức, nhìn qua bình thủy tinh, thấy rượu màu hoa hồng dưới ánh sáng mặt trời hiện ra vẻ đẹp quỷ dị, thứ càng độc thì màu càng đẹp.

Lý Thái phẫn nộ vô cùng, lúc này cần ít hơi men để hòa hoãn một chút, thấy bình rượu trên bàn Vân Diệp, lấy miệng định rút nắp ra, uống xong chửi Vân Diệp một trận.

Vân Diệp dùng tốc độ như tia chớp cướp lấy bình rượu, Lý Thái càng tức giận, chửi um lên, nói vì sao xe hắn thành bộ dạng ma quỷ kia, xe hắn thiết kế là để chạy trên chiến trường, sao bây giờ biến thành thú cưng của phụ nhân Trường An?

- Vì sao không cho ta uống, bình rượu này trông không tệ!

Lý Thái cho Vân Diệp thêm một cái tội:

- Ta vừa cho độc vua bọ cạp vào đó, chuẩn bị tặng cố nhân, để ông ta bớt phải chịu tội.

- Rượu độc? Cho ai? Trường Tôn Xung hay Độc Cô Mưu? Không nên, tuy ta cũng ghét chúng, nhưng chúng sống có lợi cho Đại Đường, ngươi không thể giết, dù có thù hằn cũng không nên dùng thuốc độc, mở tiền lệ này rất nguy hiểm.

Lý Thái rất khẩn trương, hắn thấy triều đường hiện giờ bình tĩnh rất hiếm có, không muốn Vân Diệp làm loạn.

- Nói bậy bạ cái gì, bình rượu này dành cho Lộc Đông Tán.. 

Vân Diệp kể qua thảm cảnh Lộc Đông Tán:

- Vì sao không để Hàn Triệt làm, thế dễ dàng hơn.

Lý Thái nhìn bàn tay vừa mới cầm bình rượu của mình, chạy đi rửa ba lần mới yên tâm.

- Vì Hàn Triệt là tên thần côn chân chính, hắn cho Lộc Đông Tán chọn cách chết, ông ta chọn cách này, hắn rõ ràng có thể giết chết Lộc Đông Tán, lại cắn răng chịu đựng sự khinh thường của Lộc Đông Tán, hết cách, ta đành ra tay hộ.

Lý Thái ngớ ra:

- Chả hiểu, nếu ta là Lộc Đông Tán, ta sẽ chọn chết già, chẳng lẽ Hàn Triệt cũng chịu.

Vân Diệp nhún vai, biểu thị mình cũng không hiểu, giao bình rượu độc cho Lão Tiền cất kỹ, để phòng ngủ không an toàn, dù ai uống phải cũng tạo thành thảm kịch trong nhà.

Chương 1478: Thư viện đại khảo

Thực ra Lý Thái nổi giận là do ghen tỵ, cỗ xe kia qua bàn tay cải tạo của Vân Diệp thành công cụ giao thông, chứ không phải là đống sắt biết đi như trước.

Nay người thích lái xe nhất là Tiểu Miêu, nàng từng tự lái máy bay, nên không nhường tay lái cho ai hết, suốt ngày không chở Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ đi tới thành Trường An mua sắm thì lên Ngọc Sơn hóng gió.

Hi Mạt Đế Á trở về, cỗ xe đó hoàn toàn biến thành của bốn nữ nhân, Lý Thái muốn sờ vào cũng không được, đành phải đợi thợ làm một cái mới.

Hi Mạt Đế Á thành quan tứ phẩm, là quan chức chính quy lớn nhất của nữ tử, nói ra tứ phẩm chính nghị đại phu này còn vinh diệu, tôn quý hơn tam phẩm cáo mệnh phu nhân của Tân Nguyệt, dù vào hoàng cung cũng chỉ bái kiết hoàng đế chứ không phải hoàng hậu, có nghi trượng, bào phục, mũ quan, trạch viện, phó nhân, không thiếu gì hết.

Ngày thành viên hạm đội trở về, Hi Mạt Đế Á cưỡi trên ngựa, mặc quan phục, cầm tiết trượng, đi qua cổng Chu Tước, làm vạn dân oanh động. Vân Diệp thấy còn long trọng hơn cả ngày y khải hoàn trở về, Lý Thái sở dĩ bất mãn với mình, vì muốn lão bà hắn ngồi cái xe nát của hắn vào thành cơ...

Lại Truyền Phong được phong làm Hãn Hải hầu, nghe là biết tước vị xuông rồi, hiện giờ Đại Đường đã rất ít phong tước, sáu năm qua mỗi Vân Diệp được tấn tước, còn lại không hề thay đổi, muốn có tước vị có đất phong, nhất định phải có quân công.

Chính vì ít, nên tước vị càng trở nên cao quý, một tử tước nho nhỏ cũng không hề kém gì thứ sử châu phủ, Lại Truyền Phong tuy hơi thiệt, nhưng đợi tân hoàng đăng cơ phong tước vị, rất có khả năng thành hầu tước chân chính.

Trình Xử Lượng là con cháu huân quý nên hưởng lợi lớn, thành Lưỡng Đương huyện tử, coi như vinh diệu lớn.

Vương Huyền Sách tự mang gông cùm, tóc tai rối bù, đi chân đất quỳ trước cửa Đại lý tự đặt ( trần tình thư), đợi triều đình xử lý.

Trình Xử Lượng nói không sai, vẫn có người nhớ tội của hắn, tuy lập công nhưng chưa đủ bù tội, tiếp tục tới nước Oa lập công chuộc tội, thay thế Trường Tôn Thịnh, lập tức lên đường, không được trì hoãn.

Trước khi đi Vân Diệp nói chuyện với hắn, nói gì không ai biết, nhưng tùy tùng theo Vương Huyền Sách ra biển nhiều chưa từng có, lên tới một nghìn bốn trăm người, nếu như ai quen thuộc đạo tặc, sẽ phát hiện trong đó có rất nhiều hảo hán tam sơn ngũ nhạc.

Thư viện lại bắt đầu đại khảo, mỗi năm một lần, đây là đại sự hàng đầu của thư viện cũng như lễ bộ, khác với nhóm học sinh đầu tiên, rất nhiều học sinh tự phát tiến vào các n ghành nghiệp, nay Đại Đường dù thương cổ, hay tiên sinh học quán, nha hành, hay y quán đều có thể thấy bóng dáng học sinh thư viện. Một tấm bằng tốt nghiệp thư viện, đủ chứng minh người này là tinh anh.

Thành Ngọc Sơn sáng sớm mở cổng, vô số học tử trẻ tuổi khiêm tốn đi vào tòa thành hùng vĩ này, được học sinh thư viện dẫn đường, phân ra tới địa điểm khảo thí của mình.

Nguyên Chương tiên sinh đứng đầu, hàng thứ hai là Ngọc Sơn, Ly Thạch, Kim Trúc, Triệu Duyên Lăng, Hi Mạt Đế Á mặc triều phục, cầm triều vật, đứng ở biển thư viện, tiếp nhận học sinh thi lễ. Còn về tiên sinh trẻ như Tiểu Vũ xếp hàng thứ ba, so với nói kiểm duyệt học tử sắp thành học sinh của mình, không bằng nói thể hiện thực lực hùng mạnh của thư viện với bên ngoài.

Nơi này có tiên sinh tốt nhất, trường học tốt nhất, không khí học tập tốt nhất, có điều kiện chính trị đậm nhất, muốn báo đáp quốc gia, đây là vũ đài tốt nhất.

Một đám nữ tử đi vào thư viện, đầu đội mũ chùm, khăn lụa che kín mặt, nhưng không che được vóc dáng yêu kiều, đó là học sinh của thư viện nữ tử, chỉ có ngày này các nàng mới được mặc y phục đẹp nhất ra khoe, nhìn thấy đám học tử sắp vào thư viện cứ đần ra nhìn, liền thỏa mãn vô cùng.

Đây là quyền lợi Hi Mạt Đế Á tranh thủ cho các nàng, tuy không có gì to tát, nhưng là cơ hội tốt nhất tuyên truyền cho thư viện nữ tử.

Nguyên Chương tiên sinh nhìn thấy ít nữ học sinh lén vén khăn che mặt nhìn, hừm một tiếng, khuôn mặt vốn đen đúa càng khó coi.
Vân Diệp và Hứa Kinh Tông đứng ngoài đội ngũ tiên sinh. Nguyên Chương bất kể thế nào cũng không chấp nhận hai vị viện phán này gia nhập đội ngũ tiên sinh, từng tuyên bố rõ ràng "chung hàng ngũ là xỉ nhục!" 

Hứa Kính Tông nhìn quan phục của mình, thở dài:

- Uổng công mặc long trọng, vốn tưởng có thể được đứng đó nhận sĩ tử thi lễ, ai ngờ bị đuổi ra đứng với ngươi.

Vân Diệp liếc xéo Hứa Kính Tông:

- Ngươi cũng thấy đứng cùng ta là xỉ nhục?

- Nếu ta không đi xin Nguyên Chương tiên sinh hạn ngạch đã không bị đuổi ra, còn bị chửi là xỉ nhục của thư viện. 

- Đó là do ngươi đi xin, liên quan gì tới ta, giờ ta chỉ biết dạy học và chiếu cố người nhà, mấy trò đen tối đừng kéo ta vào.

Hứa Kính Tông cười nhạt:

- Lão phu không tin thuộc hạ cố cựu của ngươi không tìm ngươi, yêu cầu của hoàng hậu nương nương, ngươi có giỏi thì từ chối cho lão phu xem. Khi lão phu đi gặp Nguyên Chương tiên sinh, ông ấy nói ngươi lấy mất nửa hạn ngạch rắm chó rồi, cũng bị đuổi ra, giờ còn làm cái vẻ thế ngoại cao nhân.

Vân Diệp ngượng ngùng nói:

- Nhịn thôi, tính tiên sinh như vậy đấy.- Không cần nhịn, thư viện cũng là tâm huyết của lão phu, Nguyên Chương tiên sinh làm sơn trưởng mới hợp cách, chúng ta mà làm sơn trưởng là bất hạnh của thư viện, người thế nào làm việc đó. Ông trời sớm có an bài, ta không thể từ chối con cháu nhà mình, ngươi cũng không làm được, nhưng lão tiên sinh làm được, nên ông ấy chửi mắng, chúng ta nghe là được.

Lý Nhị học Lý Cương tiên sinh năm xưa, cũng kiếm một con gấu mèo kéo xe, có lẽ vì tính khí ông ta, nên chọn con to nhất, hung ác nhất, cho nên Lý Nhị ngồi bên trên không có loại điềm đạm như Lý Cương tiên sinh. Con gấu mèo chạy hùng hục, làm Lý Nhị xóc nghiêng ngả, ông ta lại còn thích chí, đeo cả hàm thiếc cho con gấu mèo, nên chạy một cái là miệng có bọt mép sùi ra, như con chó điên.

Khó khăn lắm mới điều khiển được cái xe chạy tới trước mặt họ, con gấu mèo cực lớn ngồi bịch xuống chân Hứa Kính Tông đòi ăn, làm Hứa Kính Tông không biết phải thi lễ với hoàng đế trước hay là rút chân ra trước.

Lý Nhị lười nhác lấy từ sau xe ra một quả dưa chuột to bằng nắm đấm, đút vào cái mồm rộng ngoác của con gấu mèo, hỏi:

- Năm nay có bao nhiêu khảo sinh.

- Bẩm bệ hạ, tổng cộng có một vạn tám nghìn bảy trăm ba ba khảo kinh.

Hứa Kính Tông chưa bao giờ nhớ nhầm số:

- Thật đông, không biết bao người vào được thư viện đây?

Lý Nhi vươn cổ nhìn học sinh chi chít dưới chân, tâm tình có vẻ tốt lắm.

- Bẩm bệ hạ, dựa theo tỉ lệ đỗ cao nhất năm ngoái thì năm nay chỉ có hơn ba nghìn tân sinh là cùng.

Lý Nhị gật gù, mò ấm trà trên xe, vừa uống vừa n ói:

- Sáu lấy một, số còn lại phải làm sao? Nhiều người từ vạn dặm tới Trường An, tay trắng trở về nhìn cha mẹ thế nào?

Vân Diệp đi tới nói:

- Bệ hạ sau đại khảo của thư viện còn có đạo khảo của Quốc tử giám và Hoằng văn quán, nên học sinh bị trượt vẫn còn cơ hội, người ra từ hai nơi này có thể thành ngự sử ngôn quan, huống hồ thái tử chuẩn bị mở học đường ở nội phủ, chuẩn bị bồi dưỡng nhân tài cho nội phủ, nên không thi đỗ vào thư viện cũng không phải là tận thế.

- Tốt, tốt, người bị thư viện đánh trượt thế nào cũng không có thiện cảm với thư viện. Để họ đi giám sát học sinh thư viện, rất tốt, Chử Toại Lương làm rất khôn khéo.

Lý Nhị nói xong giật cương, con gấu mèo không muốn đi, tới khi ông ta đá đít nó một cái, nó mới không tình nguyện kéo ông ta loạng choạng đi về phía thư viện, hôm nay ông ta tới xem khảo thí.

Chương 1479: Thư viện tuyển tài

Nhìn thấy Úy Trì Cung liền đau đầu, nhi tử ông ta sinh cho ông ta sáu đứa tôn tử, sáu đứa này không bằng cha nó, Úy Trì Bảo Lâm tốt xấu gì còn theo kịp tiết tấu của thư viện, sáu đứa tôn tử này không biết một cái gì.

Hứa Kính Tông tinh như ma, thấy Úy Trì Cung xấu hổ đi tới biết ngay:

- Hai cái danh ngạch của ngươi toi rồi.

Rồi chuồn luôn.

Úy Trì Cung thấy bốn xung quanh không có ai mới nhỏ giọng nói:

- Vừa rồi thấy bệ hạ nên không dám tới, sao, có lấy được hạn ngạch không? Sốt ruột chết đi được.

Vân Diệp thở dài lấy ra hai bức thư trúng tuyển còn để trống:

- Bị Nguyên Chương tiên sinh mắng cho một trận, cứ thế này không được, Tiểu Hoa cũng có thể coi là có tài trong thư viện, Hóa Chủ là tinh anh trong tinh anh, sao bọn nhóc lại không bị cữu cữu và mẫu thân ảnh hưởng chút nào.

Úy Trì Cung cười ha hả như đắc ý lắm, lấy văn thư nhét vào ống tay áo:

- Con cháu Úy Trì gia là thế, sức khỏe vô cùng, nhưng học hành hơi chậm, giống cữu cữu và mẫu thân nó thì không phải trẻ nhà Úy Trì gia, ha ha ha, không nói nữa, có thúc thúc ngươi chiếu cố, thế nào chúng cũng thành nhân tài.

Vân Diệp sầu thối ruột, Úy Trì gia còn bốn tên tiểu tử nữa, ông ta sở dĩ đi vội như vậy là muốn xem tiểu nương tử trong thư viện cho đám con cháu nhà mình, hiện giờ ông ta một lòng cho rằng, nhà mình cưới tức phụ, nhất định phải là nữ tử thư viện.

Về tới nhà thấy khách khứa ngồi đầy phòng khách, toàn là bộ hạ cũ, Lại Truyền Phong cúi lạy sắp rạp tới tận đất, không vì con, đừng hòng ông ta khiêm nhường như vậy.

Vân Diệp lấy ra một xấp văn thư trúng tuyển đập lên bàn, thở dài:

- Các ngươi tự chia đi, ta giúp các ngươi mấy chục năm trời, sao tới giờ vẫn như thế? Nói cho cùng học vấn phải học thật, cứ thế này thành lười nhác...

Chẳng biết đám người đó có nghe lọt không, chắc là không, chưa nói hết mà trong phòng khách đã chẳng còn ai.

Tân Nguyệt đi ra n ói:

- Thế này còn đỡ đấy, những năm chàng không có nhà, đám phụ nhân tới khóc lóc van nài, thiếp tìm gia gia xin, bị gia gia mắng suốt. Con nhà ta đều thi vào, chàng nói xem đám người này sao không tiến bộ chút nào?

Vân Diệp thở dài:

- Bọn họ sắp bị xã hội Đại Đường đào thải rồi, toàn là bộ hạ theo ta chinh nam phạt bắc, không có thời gian quản gia, giúp được dù vứt cái thể diện này đi ta cũng phải giúp.

Thư viện phong tỏa mười ngày, không cho người không liên quan vào, Vân gia trang tử ngoài thành Ngọc Sơn chật kín học tử và gia trưởng nóng ruột, nhìn bọn họ vươn cổ n hìn về phía thư viện, lão nông trong trang thường lấy rượu ra mời họ uống một chén.

- Đừng nóng vội, hơn vạn học tử cơ mà, yên tâm mà ngồi xuống uống chén rượu đi, đám nhóc thi xong rồi, sốt ruột làm được gì đâu, dù làm sao cũng chẳng sửa lại được, bệ hạ cũng không có khả năng đó. Uống đi.

Trời tháng năm lão nông đi chân trần, tay đưa chén rượu xuống, uống cạn, đợi khi sĩ tử ngạc nhiên hỏi lão nong vì sao hiểu rõ chuyện khảo thi như thế, lão nông đắc ý nói:

- Tiểu tử trong nhà chịu khó, mười năm trước thi vào thư viện, được giữ lại làm trợ giáo, vênh lắm, lão hán mấy lần muốn đi tới thư viện xem nó chắm bài, bị nó mắng một trận, nói vệ hạ cũng không được tùy tiện vào...
Đó chỉ là câu nói chơi thôi, hiện Lý Nhị và Trường Tôn thị được Vân Diệp tháp tùng đi xem xét từng gian phòng, mỗi phòng đều mở rộng cửa, bên trong bốn tiên sinh, đang phê duyệt bài.

Lý Nhị định chặn một thư lại, Vân Diệp vội ngăn cản:

- Bệ hạ, bài thi mới chỉ chấm một nửa, nếu bệ hạ ngăn thư lại sẽ làm lỡ tiết tấu, không bằng đợi tới cuối quy trình hẵng xem.

- Tiết tấu, thế là sao? 

Lý Nhị quay đầu lại hỏi Vân Diệp đang đẩy xe:

- Mỗi tiên sinh trong thời gian cố định chấm bao nhiêu bài đều có tính, toàn bộ bài thi đi qua trước mặt các tiên sinh một lượt như nước chảy, như thế có thể dùng thời gian ngắn nhất làm được nhiều việc nhất, bệ hạ phải am hiểu mới đúng, xưởng thuốc nổ làm dây chuyển kiểu này mà.

Lý Nhị gật gù hiểu ra:

- Té ra thế, thôi được chúng ta ra ao xem vậy.

Càng tới cuối tuổi tiên sinh càng cao, quan chức càng cao, một số bài thi đặc thù do mấy vị lão tiên sinh định đoạt.

Nguyên Chương tiên sinh là người ra kết luận cuối cùng, cho nên Vân Diệp đưa thẳng phu phụ hoàng đế tới phòng ông, Lý Nhị đi vào, Nguyên Chương vẫn không ngẩng đầu lên, tưởng là thư lại, đẩy ấm trà, ý bảo thư lại cho thêm nước.

Vân Diệp nào dám để Lý Nhị làm việc này, vội đi tới đón lấy, thay trà thêm nước, đặt ở chỗ thuận tay ông ta.

Nguyên Chương ngẩng đầu lên thấy Vân Diệp, lập tức nhíu mày:

- Ngươi tới làm gì? Không cần quản chuyện bên ngoài sao?

Hoàng đế đang đọc bài thi trong góc nói:- Tiên sinh quá nghiêm khắc rồi, Vân Diệp tuy khéo léo, nhưng đối đãi với học vấn rất nghiêm khắc, không cần phải như thế.

Nguyên Chương thấy cả đế hậu có mặt vội đứng dậy thi lễ:

- Lão thần lẫn cẩn, không thấy bệ hạ tới, thật thất lễ.

- Tiên sinh vì nước mà cần mẫn tới quên mình, phải là trẫm cảm tạ mới tới, tiên sinh tuổi cao rồi, bỏ qua lễ nghi rườm rà đi.Trẫm chỉ thắc mắc bài thì này văn chương không tệ, sao cùng bị đánh trượt? Chẳng lẽ tiêu chuẩn của thư viện cao tới thế?

Nguyên Chương lắc đầu:

- Bệ hạ nói bài thơ " Thông mã thiết liên tiền, trường an hiệp thiếu niên. Đế kỳ bình nhược thủy, quan lộ trực như huyền. Dạ ngọc trang xa trục, thu kim chú mã tiên. Phong sương đãn tự bảo, cùng đạt nhâm hoàng thiên. "?

- Nếu là người này, thư viện tất nhiên phải đánh trượt, bài thơ này đầy quý khí, đọc vang vang thuận miệng, đúng là tác phẩm hay. Nhưng thư viện không coi trọng thi từ, mà coi trọng chính luận, trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia, mong dựa vào một bài thơ mở cánh cửa thư viện sao?

Lý Nhị đặt bài thi xuống thở dài:

- Tài tình như thế lại không vào được thư viện, chính luận chẳng lẽ không thể vào thư viện mới học sao?

Thế này là hoàng đế nói đỡ cho sĩ tử đó rồi, rất hiếm có.

- Không được! Nếu người này hơi quan tâm một chút tới triều chính, lưu ý một chút tới nỗ khổ bách tính, hoặc có kiến giải về công nông thương đều được. Đáng tiếc, lão thần không thấy điều đó trong văn chương của hắn, học sinh thư viện đều phải có tài để dùng, không nhận nhân tài chuyên môn ca ngợi công đức.

Lý Nhị không ngờ Nguyên Chương lại từ chối mình dứt khoát như vậy, lòng rất không vui. Trường Tôn thị nhoẻn miệng cười lấy một bài thi thượng đẳng xem kỹ, xem xong đưa cho hoàng đế, nói:

- Bài thượng đẳng quả nhiên không tầm thường, kiến thức mới mẻ, ngay cả thiếp thân cũng muốn gặp.

Lý Nhị nhận lấy lẩm bẩm đọc:

- Tiền từ khi sinh ra đã có sức mạnh thần kỳ. Ta xấu xí vô cùng, nhưng tiền có thể mua cho ta nữ nhân mỹ lệ nhất. Ta bị què, nhưng tiền có thể mua cho ta trăm cái chân, che lấp khuyết điểm.

- Ta là kẻ độc ác, vô đạo đức, bất lương, xảo trá, nhưng tiền được tôn kính, vì thế ta cũng được tôn kính...

Lý Nhị đọc xong ngớ ra, ông ta hiểu vì sao hoàng hậu nói thế với giọng điệu kỳ quái rồi, tên này là kẻ hám tiền, là tên khốn kiếp, là tên tiểu nhân vô sỉ tới cực điểm.

Nguyên Chương tiên sinh lại cười khà khà nói:

- Bệ hạ đừng nên bị luận điệu kinh thế hãi tục của hắn làm nhầm lẫn, trong đó có một đoạn:" Không có tiền, chúng ta không cần sản xuất quá nhiều lương thực, không cần săn quá nhiều thú, không cần làm quá nhiều đồ đạc, tóm lại tiền là cánh buồm đưa thế giới tiến lên."

- Bệ hạ xem, đây kỳ thực là bản chất của tiền, đạo lý thiếu niên này nói tuy non nớt, chói tai, nhưng đế quốc cần đủ loại nhân tài, người đúc từ một khuôn ra không phải là nhân tài.

- Vi thần cho rằng đám quỷ keo kiệt có thể tới kho tiền, đám thao thao bất tuyệt đi Hồng lư tự, đám dũng cảm lên tiếng thì làm ngôn quan. Còn về tên tiểu tử này, qua thư viện dạy bảo, có thể đi kiếm tiền cho đế quốc, chỉ có người yêu tiền tới tận xương mới có tư cách bình luận tiền, mới có nhận thức mới về tiền.

Chương 1480: Hoàng cung hỏa hoạn

Lời Nguyên Chương chẳng những làm Lý Nhị há hốc mồm, hoàng hậu trợn mắt, mà Vân Diệp cũng giật mình.

Ông trời ơi, đó chính là ông già cổ hủ nhất thư viện đó sao? Đó là thánh nhân giữ mình nhất đó sao? Thật không ngờ dưới vẻ ngoài cổ hủ đó là trái tim linh hoạt như vậy.

Lý Nhị đặt tay lên miệng ho:

- Thư viện Ngọc Sơn đúng là dạy học không phân biệt người.

- Mũi gai đặt ở tường thành có thể phòng tặc, đặt ở cửa sẽ làm bị thương bản thân, bệ hạ dùng học sinh thư viện phải phân cho rõ ràng, thư viện chỉ phụ trách dạy học, không đảm bảo sau này.

Nguyên Chương mặt dày nói:

Vân Diệp rất muốn chạy thật xa, Lý Nhị nổi giận đùng đùng nhìn, Vân Diệp không chạy nổi, y không ngờ Nguyên Chương tiên sinh trả lời trắng trợn như thế, Lý Nhị giận tới run rẩy, Trường Tôn thị lại rất yên tĩnh, cứ như nghĩ tới cái gì, đưa Lý Nhị tới phòng hồ sơ của thư viện.

Chọn ra mấy cái tên quen thuộc xem xét, Lý Nhị mới thở phào:

- Ngươi xem, ngươi xem đi, mấy người này dùng tuy rất tốt, nhưng kẻ nào kẻ nấy tính tính cổ quái, không có lấy một chính nhân quân tử nào.

- Ai cũng bảo trẫm không nên dùng Đô thủy giám, nhưng không có Đô thủy giám giám sát thiên hạ, không biết địa phương sẽ bị đám khốn kiếp này biến thành cái gì, e dân chúng không sống nổi.

Lý Nhị nói tới đó sực nhớ:

- Khi đó tấu chương phản đối có cả ngươi phải không?

Vân Diệp ngượng ngùng nói:

- Đúng là có thần, không có giám sát, các thần tử sẽ sống thoải mái hơn, tấu chương thế này thần phải dâng lên, dù sao ở loại chuyện này, chỉ cần là thần tử đều phải phản đối.

Lý Nhị gật đầu thừa nhận, nhìn tịch dương như nói với bản thân:

- Đế quốc mới thành lập, ai cũng dốc hết tâm lực, chỉ sợ có sai sót, đó là thời kỳ hoàng kim, đến khi ổn định rồi, lập tức tan đàn xẻ nghé.

- Một đế vương đối diện với hàng vạn thần tử, bất kể thế nào cũng không ứng phó được, ai cũng nói quốc gia sụp đổ vì hôn quân, nhưng không ai biết, quốc gia hủ hóa luôn từ gốc rễ.

- Cái cây đổ rồi, đám khỉ trên cây cũng chẳng còn chỗ trú thân, đám sâu mọt tổn hại căn cơ đó chẳng lẽ không hiểu chúng đang tự tìm cái chết sao?

- Trẫm bận rộn cả đời, tới già mới hiểu một đạo lý, giảm quản phải lâu dài, không thể buông lỏng, trước kia trẫm còn để ý tới thụy hiệu, lo là văn hay là võ, giờ thì khác rồi, chỉ cần Đại Đường trường tồn vạn thế, trẫm bị nói là Kiệt Trụ cũng có sao? Chẳng qua chỉ là cái chết mà thôi.

Trường Tôn thị đỡ Lý Nhị chầm chậm rời đi, Vân Diệp không biết nói gì mới phải, một người tới tuổi già mới tỉnh ngộ, đúng là một sự bi ai.

Vân Diệp biết hoàng đế tìm Tôn Tư Mạc, tận lực kéo dài tuổi thọ của bản thân, không phải ông ta sợ chết, ông ta càng bận tâm tới đế quốc của mình hơn.

Đứng trên núi nhìn thư viện cảm giác như được tắm trong gió xuân, khắp nơi tràn ngập hi vọng, nhưng thành Trường An bốc cháy thế kia là sao? Khói đen từ trong thành bay lên gần như che kín trời, phương hướng lại là hoàng cung thì càng đáng sợ, Vân Diệp hét lên gọi Lưu Tiến Bảo, bảo hắn lập tức cầm lệnh bài của mình đi đóng cửa thành Ngọc Sơn, đây là chuyện phải làm đầu tiên khi chưa rõ chuyện gì.

Lúc này Vân Diệp không quan tâm được tới Vân gia trang ở ngoài thành nữa, đành sai Lưu Tiến Bảo ra nói với trong nhà, toàn bộ chuẩn bị vào đường hầm, khốn kiếp nhìn thế này trận cháy kia không nhỏ, tuyệt đối không phải hỏa hoạn, có vết xe đổ của Đậu Yến Sơn, Vân Diệp không dám có chút lơ là nào.Mười mấy thám mã chạy như điên về phía Trường An, nơi đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, phải làm rõ, Lý Nhị vẫn trầm ổn, Trường Tôn thị lại nóng ruột bất an.

Vân Diệp đã mặc xong khải giáp, Lưu Tiến Bảo về báo cả nhà đã vào đường hâm, y liền yên tâm hạ lệnh thủ quân Ngọc Sơn chuẩn bị chiến đấu cấp 1. 

- Chớ hoảng, hẳn chỉ đơn thuần là hỏa hoạn thôi.

Lý Nhị cầm kính viễn vọng nhìn về phía Trường An:

- Cờ Thập lục vệ vẫn bình thường, cửa thành chưa đóng, người đi lại vẫn tấp nập, không có chuyện gì đâu.

Vân Diệp vẫn chỉ huy quân tổ chức phòng ngự, kệ Lý Nhị nói gì, là đại tướng, sẵn sàng chiến tranh là không có gì sai.

Chẳng bao lâu một viên đại tướng dẫn mười mấy tù tùng gọi cửa thành, tuy người này là Úy Trì Cung, Vân Diệp vẫn nhìn Lý Nhị chờ lệnh.

- Úy Trì Cung mà! Để ông ta vào, không có vấn đề đâu.

Lý Nhị mắt khép hờ ra lệnh, Vân Diệp sai mở cửa nhỏ, chỉ một mình Úy Trì Cung vội vã đi vào, quỳ một gối bẩm báo:

- Bẩm bệ hạ, cung Thái Cực bị sét đánh bốc lửa, điện Vũ Đức cũng bị vạ lây, nay đang toàn lực cứu hỏa, thái tử xin bệ hạ yên tâm, đợi dập lửa xong sẽ đích thân tới thỉnh an.

Lý Nhị thở dài:

- Thiết thương của trẫm cuối cùng cũng hết linh khí, không bảo vệ được cung Thái Cực nữa.

Nói xong vẫn cực độ thương cảm sai Đoàn Hồng đẩy vệ hành cung, hạ lệnh Vân Diệp giải trừ giới bị.- Sét đánh, vì sao ở đây không có chút động tĩnh gì?

Vân Diệp hỏi Úy Trì Cung:

Úy Trì Cung lắc đầu:

- Lão phu ở trong thành Trường An cũng không nghe thấy, đó là do thái tử nói, nên đành bẩm báo như thế, nhưng cung Thái Cực và điện Vũ Đức cháy là chính xác.

Vân Diệp nhìn theo hướng hoàng đế đi xa, cảm thấy chuyện này vô cùng khác thường. Điện Vũ Đức đã đành, nơi đó trống không, Lý Thái chuyển xưởng thuốc nổ đi rồi, tổn thất chỉ là lầu gác thôi.

Cung Thái Cực thì là một quần thể kiến trúc, nơi đó phòng ốc liên miên, là nơi đặt triều đường sớm nhất của Đại Đường, Lý Nhị có vô số bố trí ở đó, nay bị hủy trong chớp mắt vì sao? Sắc mặt Trường Tôn thị sao khó coi đến thế? Vì sao Lý Nhị thương cảm như thế?

Thám mã của Vân gia đã về, tin tức y hệt Úy Trì Cung nói, xem ra là đã thống nhất rồi, nhưng Vân Diệp đi Trường An một chuyến trở về, liền trở nên rầu rĩ không vui.

Đợi nửa đêm Vân Diệp nhìn thấy ở thư phòng một phong thư, thương cảm rất lâu, Tân Nguyệt bê bát mì vào, Vân Diệp ăn liền một hơi hết sạch, giơ phong thư lên:

- Nàng biết Tiểu Vũ thăm dò được cái gì không?

Tân Nguyệt biết trượng phu chỉ muốn kiếm người nghe mình nói, lập tức nhu thuận lắc đầu.

- Nàng không biết trận lửa hôm nay thiêu cháy bao nhiêu người, tớ bốn trăm sáu mươi người, giỏi cho Lý Thừa Càn, bọn ta đều kiềm chế không giết người, hắn thì hay lắm, giết người không chút khách khí, đó là đều là thần tử Đại Đường mà hắn cũng ra tay được.

- Dù là làm mật thám hay là tai mắt cũng là người, không thích thì đuổi đi là được, sao lại giết? Đao của Hắc Xỉ Trường Chi thật là nhanh.

- Mai cho hắn thêm người để giết, giết sạch cả thiên hạ đi cho hắn một mình làm hoàng đế. Độc Cô Mưu ở chỗ ta nói thì dễ nghe lắm, nhưng tới chỗ hoàng đế nói ra nói vào, hận thái tử không giết toàn bộ cựu bộ của hoàng đế, Lý Thừa Càn hắn còn chưa phải là hoàng đế.

- Vô Thiệt! Ông xem đi, thuộc hạ và thủ túc của ông bị người ta giết sạch rồi, chỉ còn ông là cá lọt lưới, ông có đi tự thú không? Mai ta và ông cùng đi, ta còn có cái chức Ngũ lễ tư mã nữa, xem xem thái tử có phải muốn giết cả chúng ta không, canh tư chúng ta lên triều.

Tân Nguyệt mặt trắng bệch, kéo ống tay áo Vân Diệp, mong y nguôi giận, Vô Thiệt xuất hiện sau lưng Vân Diệp như một bóng ma, cười lạnh:

- Lão phu sống đủ rồi, mai theo Sở công tới triều một chuyến hỏi cho rõ ràng cùng tốt.

Lưu Phương cũng đi vào, gõ bàn nói:

- Thái tử xử lý gia phó của mình, đừng làm quá cứng, tránh sau này khó nhìn nhau.

Vân Diệp ném chén trà đi thật xa, quát:

- Cái thói giết người không sửa, sớm muộn cũng tái phạm, Lý Thừa Càn hắn rốt cuộc có bao nhiêu bí mật sợ người ta biết, mai ta phải hỏi rõ, hoàng đế ngay cả giết ca ca, giết đệ đệ, thu nạp tẩu tử đệ tức còn không che giấu, hắn lo cái gì?

Chương 1481: Giết người bịt miệng

Đầy một bụng lửa giận của Vân Diệp sau khi vào hoàng cung liền biến mất, bi ai trong lòng thì lại không cách nào kiềm chế được.

Lý Thừa Càn khoác áo choàng đứng trên quảng trường không nói một lời, xem chừng đã đứng rất lâu, sương trên áo còn chưa khô. Độc Cô Mưu mặt âm u như sắp đổ mưa, còn Trường Tôn Xung dửng dưng nhìn trời, mặt đất có thêm trăm cỗ thi thể, một trong số đó là Hắc Xỉ Trường Chi, mặt hắn không có chút đau khổ nào, vô cùng an lành.

Vô Thiệt thì thầm bên tai Vân Diệp vài câu, Vân Diệp mỉm cười nói với Lý Thừa Càn:

- Chết bởi một loại kịch độc, tên là gian khích.

Lý Thừa Càn mắt đỏ ngầu hỏi:

- Gian khích là gì?

- Một loại kịch độc do thư viện mới nghiên cứu ra, khắp thiên hạ chỉ có năm người lấy được thứ thuốc độc này, thái tử điện hạ là một trong số đó, ngài xem tấu báo mật là biết, ta cũng là một trong số đó, Thanh Tước đã tới đất phong ở Ung Châu. Thanh minh trước, ta sợ loại độc dược này, chạm vào cũng không dám, rượu độc cho Lộc Đông Tán cũng chọn thứ khác...

Nghe Vân Diệp nói hóm hỉnh như vậy, Trường Tôn Xung cười:

- Có gan thì nói nốt hai người kia ra.

Độc Cô Mưu thì quay lại hỏi:

- Ngươi không quản chuyện triều đường nữa, tới đây làm gì?

- Ta tới đầu thú, gián điệp bí mật bị các ngươi giết hết rồi, nên ta sợ, trong nhà ta còn có một dư nghiệt nữa, cùng mang tới cho cá ngươi chém, thế là Vân gia hoàn toàn thanh bạch.

Vô Thiệt khoanh chân ngồi xuống đất, vươn cổ ra đợi chém.

Lý Thừa Càn nổi khùng đá Vô Thiệt một cái, rống lên:

- Xéo đi.

Vân Diệp kéo Vô Thiệt đứng dậy, bảo ông ta xuất cung, sau đó cười:

- Vậy là thái tử ngài tha cho ông ấy rồi.

Nghiêm túc nhìn Lý Thừa Càn, phát hiện hai mắt hắn đỏ rực như hồng mùa thu, toàn thân khẽ run rẩy, xem ra giận lắm.

- Người có thể dùng gian khích chỉ có ngần đó thôi, nên ái tướng của ngươi coi như chết uổng rồi, mang đi chôn đi, chỉ ăn no rửng mỡ mới gây chuyện vào lúc này, làm bệ hạ phải nói thiết thương của mình đã hao hết linh khí, không bảo vệ được cung Thái Cực nữa. Chỉ giết Hắc Xỉ Trường Chi, ta thấy đó là vận may của ngươi đấy.

- Độc Cô Mưu, ngươi còn sống làm ta ngạc nhiên đấy. Chẳng phải ngươi chuyên môn quản chuyện tiền bạc à, sao ngay cả chuyện trong hoàng cung cũng quản tới vậy, không thấy mình vươn tay quá dài à?

Lý Thừa Càn chỉ hừ một tiếng không nói, Độc Cô Mưu vô sỉ nói một câu:

- Ta còn là thủ tướng Huyền Vũ Môn.
Trường Tôn Xung cũng ngọt nhạt nói:

- Hình như ta cũng có chức thủ tướng Phượng Nghi Môn, Vân Diệp, chẳng phải ngươi cũng có chức vị ở cung Thái cực sao?

- Đúng thế là đại tướng quân Thiên Ngưu vệ, ta chẳng làm gì, chỉ ăn lộc thôi, hai chúng ta lười biếng, nhưng thủ tướng Huyền Vũ Môn người ta thật cần cù.

Vân Diệp cũng dùng giọng điệu đểu giả nói, chức vị trong cung chỉ là hư chức thể hiện sự ân sủng của hoàng đế, Vân Diệp dám chỉ huy một binh một tốt của Thiên Ngưu vệ là đại tội.

- Đủ rồi, ba ngươi định chọc ta tức chết, sau đó lập thái tử khác hả? 

Lý Thừa Càn cuối cùng cũng bộc phát, lời ngứa tai cũng nói ra.

Là thần tử, lễ tiết cần có phải tuân thủ, ba người vội nói không dám.

Lý Thừa Càn đi một vòng quanh số thi thể:

- Phụ hoàng tới thành Ngọc Sơn an dưỡng, hoàng cung phải chăng do ta định đoạt, Vân Diệp ngươi nói trước đi, có phải thế không?

- Đương nhiên, dần dần cả thiên hạ này là của thái tử, đạo lý này không ai phản bác, ta chỉ muốn hỏi, chuyển giao chính quyền không đổ máu khó thế à? Rất nhiều người vì quốc gia lập công lao cái thế, chỉ vì không cúi đầu với ngươi, mà ngươi chặt đầu họ. Ngươi không đợi được một chút à, đợi ngươi thực sự lên ngôi, ngồi ở điện Vạn Dân hạ lệnh một tiếng, họ dám không tới triều bái sao?

- Khi đó ngươi muốn cách chức họ cũng được, nếu họ không nghe lệnh, ngươi diệt chín họ cũng không ai nói gì. Giờ ngươi danh bất chính, ngôn bất thuận giết nhiều người như thế, thiêu hủy cung Thái Cực, điện Vũ Đức là vì sao?

- Hai nơi này đúng là khó coi, ta cũng ngứa mắt, có hủy cũng phải chuyện lớn, nhưng ngươi suy nghĩ một chút tới cảm thụ của bệ hạ, nương nương và Thanh Tước chứ.

Vân Diệp nói tới đó đột nhiên quay sang Độc Cô Mưu:- Chuyện này Thừa Càn không làm được, Độc Cô Mưu, đây có phải trò của ngươi, hòng thăm dò phản ứng của bệ hạ, đồng thời xem phản ứng của Thanh Tước không?

- Kế ly gián cao minh lắm, tín nhiệm và tình cảm của hoàng gia bị ngươi xé nát trong một đêm, Vân mỗ bội phục, trước kia ngươi nói không chém giết lẫn nhau nữa, thì ra là đánh rắm.

Vân Diệp vừa nói ra, hai mắt Độc Cô Mưu liền đỏ rực, đây là lời châm chọc ác độc nhất, người đứng trên triều đường kỵ húy nhất là bị người ta dùng lời chính mình tát vào mặt, nghe Vân Diệp nói, Độc Cô Mưu sắn tay áo lên chuẩn bị đánh nhau. Trường Tôn Xung đứng bên mỉm cười xem kịch.

Lý Thừa Càn chắn giữa hai người, thấy Vân Diệp cho tay vào lòng, phẫn nộ hỏi:

- Ngươi mang cái gì, chẳng lẽ ngươi mang cả đạn thuốc nổ vào cung.

- Không có, chỉ là vài thứ lặt vặt thôi, ngươi xem, đây là nỏ tay, ngươi biết ta chưa bao giờ rời thứ này. Đây là dây do thiết tuyến xà bện thành, rất chắc, cứu mạng ta vài lần rồi. Đây là bánh cho Vượng Tài, còn về mấy đồng kim tệ này là tiên tiêu vặt. Vừa rồi ta chỉ định cho Độc Cô Mưu một phát nỏ rồi tính sau.

Lý Thừa Càn mới thấy dễ chịu hơn, cái nỏ kia dù gặp hoàng đế, tên này cũng chưa bao giờ lấy ra, trước mặt mình càng không cần. Độc Cô Mưu rống lên:

- Có gan ngươi bắn chết lão tử đi, lão tử mà chớp mắt thì không phải là hảo hán.

Trường Tôn Xung thấy không đứng xem kịch được nữa, đi tới nói:

- Điện hạ không định giết hết đám người đó, kỳ thực chỉ muốn giết chưa tới mười tên, nguyên nhân là điện hạ muốn đuổi chúng ra khỏi cung, ai ngờ chúng nói không có ý chỉ của hoàng đế không đi, kết quả Hắc Xỉ Trường Chi dùng tới bạo lực, đám người kia không chịu thua kém, nên đánh nhau.

- Ngươi cũng biết đám người kia võ công cao cường, Hắc Xỉ Trường Chi không đánh lại được nên dùng hỏa khí, hỏa khí mà độ chuẩn xác kém, thế là gây ra hỏa hoạn. Đám người kia cũng biết gây ra đại họa, vội đầu hàng cứu hỏa. Ha ha ha, tháng năm khô nóng, sao dập tắt được, sau đó là lửa thiêu liên doanh.

- Lời này là thật đấy, đám người kia vẫn ở trong lao, ngươi hỏi là biết, theo ta thấy Hắc Xỉ Trường Chi dám dùng hỏa khí trong cung, chết chưa hết tội. Vân Diệp ngươi dẫn chúng đi giao cho bệ hạ, thuận tiện tạ tội thay thái tử, ngươi được bệ hạ sủng ái nhất, chút bản lĩnh này chắc là có chứ? 

- Còn Hắc Xỉ Trường Chi, cứ coi trên đời không có hắn, ta dẫn thợ của công bộ nhanh chóng dọn đống đổ nát, xây cung điện mới. Nhanh chóng lật qua trang mới đi, chẳng may có biến cố gì nữa thì không may cho quốc gia, điện hạ thấy an bài thế có hợp lý không?

Lý Thừa Càn nhìn Hắc Xỉ Trường Chi một cái nữa rồi phất tay ý bảo làm theo lời Trường Tôn Xung, hiện giờ bình ổn mới là quan trọng nhất, ai ngờ một chuyện bình thường tới không thể bình thường hơn lại khiến hoàng đế báo thù khốc liệt như thế, Lý Nhị rõ ràng là mặt trời sắp tàn, nhưng hổ uy vẫn không cho mạo phạm.

Địa lao, cũng là chỗ giam Lý Trì trước kia, nay nhốt kín nội thị sứt đầu mẻ trán, đám nội thị này đều là cao thủ, thấy Vân Diệp tới liền quỳ rạp xuống xin tha mạng, một số cứng rắn khoanh chân ngồi đợi bị chặt đầu.

- Đi theo ta, một đám ngu xuẩn, người ta bảo các ngươi xéo, các ngươi xéo là được, lại còn giằng co, giờ thì hay rồi, cung Thái Cực, điện Vũ Đức đã bị hủy hết, giờ theo ta đi thỉnh tội.

Một lão nội thị mặt đầy trò đột nhiên hỏi:

- Rốt cuộc là thỉnh tội ai, nếu thỉnh tội với bệ hạ, lão nô không dám không đi, nếu thỉnh tội với thái tử, xin Sở công giết lão nô luôn đi.

Vân Diệp bật cười:

- Mặt ngươi đen xì ta không nhận ra là ai, nhưng lời này có khí cốt lắm, giữ lại mà nói với bệ hạ, có sống được hay không thì xem bệ hạ. Đi nào, rửa sạch sẽ đi, các ngươi không cần thể diện nhưng quốc gia cần, để người ngoài nói hoàng gia đánh nhau thì hay lắm sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau