ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1471 - Chương 1475

Chương 1472: Đại Đường cần bạc

Ngoài khơi Cao Ly, sóng cuộn ngợp trời, một hạm đội gian nan xuyên qua sóng biển, buồm chính đã hạ hết xuống, chỉ có một cánh buồm nhỏ ở đuôi bị gió thổi căng phồng như quả cầu. Mặt biển giống như nồi nước sôi, sáu chiếc chiến hạm bị ném lên mũi sóng, lúc dìm xuống đáy biển, cứ như món đồ chơi.

Lại Truyền Phong râu xia xồm xoàm, y phục tả tơi hai cánh tay chắc khỏe tóm chặt lấy giây thừng, ra sức kéo nó về đằng sau, mười ngón chân bấu chặt vào sàn, bất kể mọi giá phải tách dây thừng xoắn vào nhau ra, nếu không lát nữa buồm chính không giương lên được, mọi người sẽ xuống biển ráo.

Vương Huyền Sách cũng thê thảm không kém, hán tử văn nhã nay đã biến thành dã nhân, ba năm đi biển đã biến hắn thành thủy thủ hợp cách, da đen sì, hô khẩu hiệu mặc cho dây thừng cuốn vào cơ thể.

Hi Mạt Đế Á đứng trên cầu hạm, cầm kính viễn vòng nhìn ra quan sát bất kỳ lục địa nào xuất hiện trong tầm mắt, lần này nếu còn không tìm được bất kỳ chỗ cập bờ thích hợp nào, hạm đội sẽ rơi vào tuyệt cảnh.

Trên đường đi bọn họ đã mất tới bảy chiến hạm, nhưng nàng không bi ai mấy, vì biển khơi vốn là nơi mang bi thương tới cho ngươi.

Chiếc Hải Lãng đi đầu đột nhiên bốc lên ba ngọn lửa, lao lên không, sau đó nổ tung, dưới may trời xám xịt, vô cùng bắt mắt.

Dây thừng trên tay Lại Truyền Phong quấn vào bàn kéo, sáu hán tử lực lưỡng lập tức quay bàn kéo, một chiếc buồm lớn nhanh chóng kéo lên cột buồm chính, thuyền khựng lại, thay đổi phương hướng.

Năm chiếc thuyền khác cũng đồng loạt đổi hướng, buồm chính mượn sức gió cực mạnh mang chiến hạm lao khỏi dòng chảy, hướng về phía gió đông.

- Đất liền.

Hi Mạt Đế Á nhìn thấy bóng dáng chim én biển, chỉ cần thấy thứ tinh linh trên biển này, chứng tỏ đất liền ở ngay trước mắt...

Hà Bình là đường đệ của Hà Thiệu, vốn có tương lai tốt, nhậm chức ở Hồng lư tự, ba mươi tuổi đã tới tòng lục phẩm, nhưng khi vừa thăng lục phẩm thì bị đưa tới nước Oa, giám thị nước Oa, tìm hiểu nước Oa, giám sát xuất nhập bạc... Tháng năm thắm thoát trôi qua, thường xuyên sống trong lo âu, ba chín tuổi mà tóc đã hoa râm, chuyện thường làm là mỗi ngày đứng bên bờ biển nhìn về cố hương.

Oa nữ nhu thuận bên cạnh đã đi theo năm năm, sinh cho hắn hai đứa con, Hà Bình vẫn đầy oán giận mảnh đất này.

Từ Trường An tới nước Oa, như từ thiên đường rơi vào địa ngục. Nếu chỉ là khổ cực, Hà Bình chẳng để ý, năm xưa ở thư viện từng đắp giả sơn, ăn bánh bao chay vài tháng rồi.

Trường Tôn Vô Kỵ là tên khốn kiếp, đường ca đắc tội với ngươi, sao ngươi lấy lão tử ra trút giận?

Hai trăm thủy binh phạm tội, hai tên chủ bạ chỉ biết uống rượu không biết ghi chép, quản hạt hơn hai vạn kháng nô núi bạc, đó là công việc chủ yếu của Hà Bình.

Còn về giám thị nước Oa, chả cần, thuyền của nước Oa bị hạm đội Đông Hải biến thành gỗ vụn rồi, Đằng Nguyên Kinh tuy nói là quốc đô nước Oa, nhưng nhân khẩu chỉ có tám vạn, tường thành thấp tè căn bản không thể kháng cự tiến công cường độ cao, Hà Bình mỗi lần nhìn Đằng Nguyên Kinh đều nghĩ, cho lão tử tám nghìn binh tốt, có thể san bằng nơi này.

Mã Cứu Môn thái tử chết ở cung Ban Cưu, gia tộc Tô Ngã bành trướng cực độ, thế rồi có một nữ tử nhảy ra, dẫn một đám thích khách cường đại giết Tô Ngã Nhập Lộc, rồi sưng là Hoàng cực thiên hoàng.

Hoàng cực thiên hoàng có một đứa con đã mười tuổi, Hà Bình đã gặp hoàng tử này, nó khác biệt nhiều so với người khác, nói tiếng Trường An rất lưu loát, đây là điều hiếm có ở nước Oa.

Vì thế trong thời gian dài Hà Bình là lão sư của thiếu niên này, trừ học vấn thư viện không cho truyền gia ngoài thì điển tịch nho gia hắn dốc lòng truyền thụ.

Nói ra rất kỳ quái, chưa ai thấy Hoàng cực thiên hoàng, bao gồm cả đại thần thân cận nhất, vì thiên hoàng luôn đeo khăn che mặt.

Người nhìn thấy mặt thiên hoàng đều đã chết, đó toàn là lão thần năm xưa còn sót lại, thề với con cháu, huyết mạch của thiên hoàng cực kỳ tôn quý, sau đó mổ bụng tự sát, không ai là ngoại lệ.

Hà Bình lần nữa ra bên bờ biển, chắp tay đi bộ trên cát mềm xốp, đó là một trong số ít sở thích của y, sóng biển mang bọt trắng xô lên bãi biển, sau đs chậm chậm rút đi, thi thoảng để lại một con cá nhỏ bất lực nhảy về phía trước...

Một thiếu niên tráng kiện theo sau Hà Bình, dõi theo ánh mắt của hắn nhìn ra biển, hỏi:- Có phải tiên sinh nhớ cố hương không?

Hà Bình gật đầu:

- Ta không lúc nào không nhớ cố hương, tối qua cũng mơ trở về một chuyến.

- Học sinh chỉ biết Đại Đường cường đại vô cùng, nhưng không hiểu gì cả, tiên sinh có thể giải thích cho học sinh không?

Hà Bình mỉm cười vỗ đầu thiếu niên:

- Ngươi đã biết đủ nhiều rồi, đó là một quốc gia cường đại vô cùng, hơn nữa biết sợ là tốt, biết quá nhiều ngươi sẽ tuyệt vọng.

- Nhật Bản cũng đang tiến lên, mẫu thân học sinh đã bình định các đạo, chỉ cần học tập Đại Đường, Nhật Bản sẽ mau chóng cường đại.

Hà Bình lại lần nữa cười lớn, lời nói của trẻ con này làm hắn vô cùng vui vẻ, dắt tay nó rời bãi biển.

- Tiên sinh, bạc sản xuất ở Nhật Bản, vì sao người Nhật Bản lại không có tư cách khai thác và sử dụng bạc?

Hà Bình nhìn thiếu niên, xấu hổ nói:

- Vì Đại Đường cần bạc, nên các ngươi không được sử dụng.

- Vì sao?

- Ngươi nên hỏi mẫu thân mình đi, bà ấy hẳn rất rõ...
Hôm nay số lượng bạc kiểm tra rất lớn, Hà Bình phải đích thân giám sát, ở điểm này hắn chưa bao giờ lơ là, mỗi tháng sản xuất bao nhiêu, nhập kho bao n hiêu đều có ghi chép rõ ràng.

Ngoài núi bạc là thảo nguyên vô cùng rộng lớn, thiếu niên cưỡi ngựa chạy như bay, đằng sau là hơn trăm nô phó, giữa thảo nguyên là một cái lều trắng như tuyết, mỗi năm khi khai xuân, nữ hoàng đều đưa Trâm Hoa vương tử tới thảo nguyên này ở.

Trong lều, nữ hoàng quỳ trước bàn, phê duyệt tấu chương, khi nàng sắp hoàn thành công việc thì lều vén lên, Trâm Hoa chui vào, người có thể không cần thông báo được vào lều của nữ hoàng chỉ có một mình Trâm Hoa.

Thiên hoàng đặt bụt xuống, thở dài:

- Trấn định, trấn định, con sắp thành vương rồi, sao còn bộp chộp như thế?

Trâm Hoa cầm cái cốc trước mặt thiên hoàng lên uống cạn, tức giận hỏi:

- Mẫu thân, hôm nay con hỏi tiên sinh, bạc sản xuất ở Nhật Bản, vì sao người Nhật Bản lại không được khai thác và sử dụng?

Thiên hoàng ngẩng đầu lên mỉm cười:

- Ông ấy trả lời ra sao?

- Tiên sinh đáp vô lý, nói là vì Đại Đường cần.

- Đúng thế đấy, ông ta nói rất chân thực.

- Nhật Bản là của con.

Trâm Hoa rống lên ném cái cốc đi thật xa.

- Nhật Bản thuộc về kẻ mạnh, Vân Hải nếu con đủ mạnh, Nhật Bản là của con, nhưng con còn rất nhỏ bé, nên nó không thuộc về con.

- Đây là thế giới tất cả thuộc về kẻ mạnh, Đại Đường hiện nay như mặt trời đỏ rực, tất cả những thứ ở gần sẽ bị nướng cháy thành than, cho nên con à, rời đi mới là lựa chọn duy nhất của chúng ta.

- Chúng ta phải tranh thủ trước khi thế giới này chưa bị Đại Đường phân chia hết, tìm đường ra cho Nhật Bản rồi dẫn tinh anh rời đi. Mẫu thân không biết còn lừa được người kia bao lâu, một khi y biết, nhất định tiêu diệt chúng ta, sự vô tình của kẻ đó, mẫu thân ở đây cũng ngửi thấy.

Thiên hoàng vén khăn mặt lên, khuôn mặt của Cao Sơn Dương Tử xuất hiện.

- Mẫu thân, làm sao chúng ta có thể vứt bỏ đất tổ?

Cao Sơn Dương Tử bật cười, xoa đầu nhi tử:

- Con rõ ràng đã mười hai tuổi, vì sao ta phải nói con mười tuổi? Con đã nghĩ ra chưa?

Bệnh tự sướng lại trỗi dậy, di chứng của vô dục tắc cương đấy.

Chương 1473: Hi Vọng Chưa Hết

Trâm Hoa ngơ ngác, Cao Sơn Dương Tử thở dài:

- Chưa phải không? Vậy mẫu thân cho con biết, vì thân thể con đã mười hai tuổi, nhưng tâm trí con chỉ mới mười tuổi.

- Mất người giữ đất, mất cả đất lẫn người, giữ người mất đất, còn cả người lẫn đất. Vân Hải, con muốn thành vương, sao lại có suy nghĩ ngu xuẩn đất tổ gì chứ? Ánh mắt của vương phải vô hạn, như câu nói của hoàng đế Đại Đường, cả gầm trời không đâu không phải đất của vua, khắp bốn biển không ai không phải bề tôi của vua. Nhớ kỹ câu này con mới là vương thực sự...

Trâm Hoa ngồi xuống bên mẫu thân, dựa vào ngực mẫu thân nghe tiếng tim mẫu thân đập mạnh mẽ:

- Thế giới này nhất định sẽ là của con.

- Trước mặt mẫu thân không cần nói câu này, mẹ con ta gặp phải thời đại tồi tệ nhất, Đại Đường mạnh quá mức, cho nên chúng ta phải rời Nhật Bản, nhân lúc người Nhật Bản chưa bị toàn bộ người Đường bắt đi làm khổ sai, chọn ra tinh anh, chúng ta tới Hồng Hải, lập lại quốc gia của mình.

Trâm Hoa nhìn mẫu thân trí tuệ, mắt ánh lên thù hận:

- Mẫu thân, trước khi chúng ta đi, con có thể giết lão sư của con không?

Cao Sơn Dương Tử sững sờ, giơ tay tát Vân Hải, nhìn máu rỉ ra từ miệng nó, lạnh lùng nói:

- Ta dạy ngươi suốt mười năm, từ ngày ngươi biết nói đã dạy ngươi nhân nghĩa lễ trí tín, vì tránh ngươi bị tư tưởng dã nhân ảnh hưởng, ta thậm chí không cho chúng tới gần ngươi.

- Dù thế bản tính dã nhân vẫn khống chế tư duy ngươi, một phần tới từ ta, một phần tới từ Trương Trọng Kiên. Tình cảm sư đồ là mỹ hảo, chả lẽ nó không khiến ngươi có chút kính trọng nào với lão sư. Chúng ta đều biết ông ấy là người không may mắn, là vật hi sinh trong đấu tranh quyền lực, nếu giết ông ta có lợi cho Nhật Bản, thì có thể tuyệt tình. Hiện ta không thấy giết ông ta có lợi gì, chỉ khiến ngươi mang ác danh sát sư, ta chưa bao giờ nói tới chuyện giết người trước mặt ta, nói, sao ngươi biết giết người.

Trâm Hoa bị mẫu thân truy hỏi cầm chậm lùi lại, yếu ớt nhìn quanh, vẻ thất vọng trong mắt Cao Sơn Dương Tử ngày càng đậm, xách nhi tử ra khỏi lều, hạ lệnh võ sĩ mặc khải giáp bắt lấy toàn bộ tùy tùng của Trâm Hoa, đào một cái hố đẩy xuống. Chưa tới một tuần hương, hơn trăm nhân mạng đã biến mất.

Hai chân Trâm Hoa không ngừng run rẩy, tiếng cầu xin thảm thiết của đám tùy tòng làm nó cực kỳ sợ hãi.

Cao Sơn Dương Tử buông nó ra, mặc nó ngồi bệt trên cỏ:

- Ngươi xem đi, giết người đơn giản vậy đấy.

- Vân Hải, ngươi làm ta thất vọng, nếu ngươi không thể trở thành vương, vậy phải cứng rắn trở thành bá vương, nhân giả vô địch, dũng giả vô cụ. Ngươi không có trái tim nhân từ, không có dũng của bá vương, chỉ biết giờ trò khôn vặt, giết người không nên giết, ức hiếp người không có sức đánh trả, tình tình như thế, làm sao có thể trở thành vua trên biển.

- Chỉ dựa vào tâm tư hèn mọn của ngươi ư? Tâm thái tiểu quốc không ngờ trong thời gian ngắn xâm nhập vào ngươi, đi, nơi này không thích hợp cho ngươi sinh trưởng.Hà Bình thương cảm lại đi tới bên bờ biển, lúc này hải âu bay liệng kín mặt biển, mỗi tiếng kêu như thúc giục hắn sớm ngày hoàn hương, nay là lúc hoa đào ở Trường An rực rõ nhất...

Đột nhiên Hà Bình nhìn thấy một lá cờ ngũ trảo kim long, khi chiến hạm dần hiện ra trên mặt biển, hắn dụi mắt mình, ông trời ơi, không phải là ngũ trảo kim long, là tứ trảo kim long, Ngụy vương điện hạ tới nước Oa rồi sao?

Hà Bình hướng về phía biển lớn tiếng gọi, mong hạm đội có thể nghe thấy tiếng mình, thủy binh ở trên vách núi cũng kích động không ngừng đốt lò, cột khói như thế đủ cho hạm đội nhìn rõ.

Quả nhiên hạm đội nhìn thấy tín hiệu, lao thẳng tới, thuyền lớn không tới được gần bờ, chẳng bao lâu, mười mấy chiếc thuyền nhỏ mang quân sĩ võ trang đổ bộ. Hà Bình nhảy cẫng lên reo hò, Ngụy vương phi là tiên sinh của mình, lúc đó cầu xin Ngụy vương đưa mình rời khỏi cái địa ngục nhân gian này, chỉ cần Ngụy vương mở miệng, Trường Tôn Vô Kỵ không dám từ chối.

Khi quân sĩ lên bờ, Hà Bình ngớ ra, đây không phải tướng sĩ thủy quân cực kỳ chú trọng nghi biểu, mà là một đám ác quỷ từ địa ngục chui lên.

Lão hán đi đầu râu tóc mọc kín mặt phất tay một cái, lập tức có quân sĩ nhanh chóng chiếm cứ cao điểm bên bờ biển, làm xong tất cả lão hán đó tùm Hà Bình mặc quan phục ngũ phẩm lên nhe hàm răng vàng khè hỏi:

- Con mẹ nó, cuối cùng cũng thấy người Đại Đường, này tiểu tử, đây là đâu?

Hà Bình càng sợ hãi, thủy quân Đại Đường sao không biết mình ở đâu, chẳng lẽ đây là lũ phản tặc:

- Nước Oa.

- Mẹ nó, đi lệch đông nhiều quá, chẳng trách cảm thấy nơi này quen quen, trước kia theo hầu gia chinh chiến có tới vùng biển phụ cận rồi.- Tiểu tử, Ngụy vương phi ở trên thuyền, con mẹ nó ngươi mau chuẩn bị đồ tiếp tế cho lão tử, lão tử vừa mới ở quỷ môn quan ra, cái gì cũng thiếu.

- Mau lên, à phải lão tử là Lại Truyền Phong, nghe qua chưa? Là quan tử phẩm, cao hơn ngươi hai cấp...

Hà Bình điên rồi, chỉ cần là gia súc là hắn giết hết, trâu chở ngân khoáng cũng bị giết, mấy con lừa thường ngày chở lão bà hài tử cũng bị giết, còn về gà thì không giữ lại con nào, thế mà vẫn chưa đủ thỏa mãn đám thủy thủ.

Lại Truyền Phong cắn miếng thịt dê mà cảm động hạnh phúc suýt khóc, ông ta cảm giác mình ăn cá tới mức mồ hôi cũng có mùi cá, ngồi thuyền ba năm, lên bờ chưa tới một trăm ngày.

Hà Bình cẩn thận để ý một cái hũ gạch, bên trong đang hầm gà, dùng đũa bạc chọc hai cái, thấy đã dừ mới cẩn thận bê về nhà mình.

Hi Mạt Đế Á tắm rửa xong mệt mỏi nằm trên giường, nàng chẳng biết sức mạnh nào giúp nàng vượt qua lữ trình gian nan này, nhiều lần nàng đã hoàn toàn tuyệt vọng, sóng cao như núi, hải tặc đông nghịt, sinh vật dưới đáy biển khủng bố, băng nguyên vô tận, những khó khăn đó nàng nằm mơ cũng không ngờ tới.

May mà dũng sĩ bên cạnh mạnh mẽ, Hi Mạt Đế Á không sao quên được Lại Truyền Phong dùng chĩa cá nhảy tới đâm vào bụng cá lớn, đó đúng là anh hùng đồ long.

Về tới quê nhà, mọi thứ làm người ta vẫn thất vọng như xưa, kim tự tháp đứng sừng sững trong sa mạc, sông Ni La mỗi năm vẫn dâng lũ, nhưng người ở đó lại thay đổi rất nhiều.

Khi mình về tới quê hương, đám người ngu muội vẫn nhớ mình là yêu nữ, là ma quỷ, muốn đem mình tế thần, có điều lần này bọn chúng nhầm rồi, bên cạnh mình có ba nghìn dũng sĩ vô địch, thấy mình bị xỉ nhục, Lại Truyền Phong trong mười ngày công phá ba tòa thành, đầu đại giáo chủ bị treo lên cột buồm, thiêu hủy hết giáo đường mới hậm hực trở về.

Lại Truyền Phong chu đáo tìm các học giả Ai Cập, rất nhiều người, nhưng Hi Mạt Đế Á chẳng hề nhìn thấy chút khao khát nào với học vấn, chỉ có sợ hãi vô bờ, vốn nghĩ bọn họ sợ đại đao trong tay Lại Truyền Phong, khi đuổi đám Lại Truyền Phong đi, nàng mới phát hiện, bọn họ sợ mình.

Bọn họ coi Hi Mạt Đế Á là nữ thần báo thù, chứ không phải sứ giả truyền bá học vấn.

Kiểm tra những người đó xong, Hi Mạt Đế Á thống khổ phát hiện, Ai Cập từng sinh ra học vấn vô cùng huy hoàng, nay hoang vu như sa mạc Tát Cáp Lạp.

May có mười sáu người trẻ tuổi dũng cảm nguyện ý theo mình đi tới phương đông xa xôi, truy cầu học vấn, đó là điều làm Hi Mạt Đế Á an ủi nhất..

Thị nữ bê hũ vào, Hà Bình theo sau, hắn muốn bày tỏ với tiên sinh về vận mệnh bất công của mình.

Canh gà chan cơm là cách ăn cơm khác của thư viện, nhìn món ăn quen thuộc, cơm thèm ăn nổi lên, Hi Mạt Đế Á chẳng khách khí, ăn được món ăn yêu thích, đúng là lạc thú trên đời.

Chương 1474: Trở về

- Trường An ra sao rồi? Ngụy vương có mạnh khỏe không?

Đó là câu hỏi đầu tiên của Hi Mạt Đế Á:

- Điện hạ vẫn khỏe, năm ngoái học sinh còn nghe nói điện hạ đang nghiên cứu một loại xe chạy được trên mặt đất, hiện giờ hẳn đã thành công. Vân hầu thăng lên làm Sở quốc công, nhưng lão tổ tông Vân gia đã qua đời, nên Sở công đang thủ hiếu. Thư viện vẫn tốt, Trường An vẫn tốt.

Hi Mạt Đế Á im lặng gật đầu, nay Trường An mới là quê hương nàng, mới là nhà nàng, chỉ có ở đó nàng mới tìm được người yêu thương nàng, bằng hữu hợp ý nàng, trưởng bối hiền hòa, nghĩ tới đó nàng chỉ muốn lập tức về Trường An:

- Vật tư nơi này có sung túc không? Hạm đội đã cạn kiệt rồi.

- Hiện giờ Hoàng cực thiên hoàng của nước Oa đã chết, các chư hầu đang đánh giết lẫn nhau, với vũ khí của hạm đội, Lại tướng quân sẽ mau chóng gom đủ vật tư.

Hi Mạt Đế Á liếc nhìn Hà Bình:

- Chỉ cần ngươi tìm được người kế nhiệm ở nước Oa, ta sẽ mang ngươi về.

Hà Bình cười càng thêm vui sướng:

- Một tháng sau trong nước có thuyền vận chuyển bạc tới, theo lý mà nói đây vốn là chuyện của Trường Tôn Thịnh, học sinh cho rằng, hắn là người kế nhiệm tốt nhất.

- Được, ức hiếp kẻ yếu sẽ bị Ngụy vương mắng, nhưng ức hiếp Trường Tôn thịnh, thì hắn sõ vô cùng hài lòng.

Nước Oa nhiều nhất là suối nước nóng, Lại Truyền Phong cùng Hà Bình đi ngâm suối nước nóng, uống một ngụm rượu mạnh xong, ông ta thỏa mãn hỏi:

- Tiểu tử, nơi này vật tư không nhiều, sao ngươi bảo cái gì cũng có?

- Chỗ hạ quan không nhiều, nhưng cách chỗ này năm mươi dặm là Thạch Kiến quốc, thêm một trăm dặm nữa là Y Dậu quốc, hai quốc gia này vô cùng giàu có, thứ tướng quân muốn nhất định sẽ có.

- Giết người ở đây có bị triều đình tra hỏi không? Dù sao cũng là phụ quốc, đám khốn trong tay lão phu đã thành dã nhân cả rồi, e giết người không kiềm được.

Hà Bình cười hăng hắc:

- Nước chư hầu nho nhỏ, diệt thì diệt có gì to tát, Đại Đường bao năm qua diệt nước chư hầu còn ít à?

- Ha ha ha, thống khoái, hầu gia đã thành Sở quốc công, Trường Tôn Vô Kỵ đã chết, lão phu nghe mà thống khoái... Ha ha ha, Lô công thành binh bộ thương thư? Hứa Kính Tông thành tể tướng?... Ha ha ha, thời đại lão tử muốn làm gì thì làm đã tới...

Trường Tôn Thịnh mang hai thuyền vận chuyển bạc tới, tâm tình cực tốt, mỗi năm đều có một chuyến công cán béo mẫm như vậy, hắn cực kỳ hài lòng. Bạc trong mỏ không ai dám động vào, Ngũ lễ tư mã theo bên cạnh, nhưng lễ vật các nước chư hầu làm người ta vui sướng, có thể động chân động tay ở thứ này, Trượng Tôn Thịnh định nuốt một nửa rồi tính sau.Nhìn thấy trong vịnh néo sáu chiếc chến hạm, hắn liền có dự cảm không lành, chẳng lẽ hạm đội Đông Hải dám tranh ăn với mình, phụ thân tuy đã chết, nhưng đại ca vẫn còn, Trường Tôn gia vẫn như mặt trời giữa trưa, cô cô hiện giờ vô cùng chiếu cố gia tộc, cho lão Trương Lượng mười lá gan cũng không dám nhúng tay vào chuyện Trường Tôn gia.

Khi hắn nhìn thấy Lại Truyền Phong đứng bên bờ biển nhe răng cười với mình, cảm giác không lành kia càng rõ ràng, Hà Bình thường ngày vác cái mặt đưa đám cũng cười tươi như hoa là sao?

Thuyền vừa bỏ neo, chuẩn bị đưa bạc lên thuyền, chuyện này Trường Tôn Thịnh vô cùng thông thuộc, nhưng sao làm vội vàng như thế? Lão tử còn chưa nhận chư hầu hiếu kính cơ mà, phải hỏi cho rõ ràng, Lại Truyền Phong ở đây thì sao, hắn là hạm đội viễn hành, tới nước Oa phải nghe lão tử.

- Trường Tôn huynh, còn không mau đi gặp Ngụy vương phi, vương phi muốn tiểu đệ hộ tống về Đăng Châu, cho nên chuyện ở đây xin nhờ Trường Tôn huynh.

Hà Bình Bình vừa thấy Trường Tôn Thịnh liền nói thẳng luôn, không có thời gian lảm nhảm, vương phi đang vội về Đại Đường kìa.

- Ta là quan viên triều đình, vương phi có quyền gì quản hạt ta? Vả lại chư hầu các nước cống nạp ta còn chưa thu mà.

- Ngươi có thể ở lại đây thong thả mà thu, còn về điều hoán chức vụ là do vương phi nói do Ngụy vương phi căn dặn, vậy sau này ngươi về kinh hỏi Ngụy vương là được, bản quan chức nhỏ, không dám hỏi.

Vương Huyền Sách cũng nói với Trường Tôn Thịnh:

- Ngươi ở thư viện ra, chuyện nơi này hẳn ngươi hiểu, đoán chứng ngươi chỉ ủy khuất một năm thôi, ta muốn tới nước Oa nhậm chức mà không được đây.

Trường Tôn Thịnh giơ ngón cái lên với Hà Bình:
- Chuyến này ta nhận, coi như ngươi gỡ được một lần, đợi sau khi ta về kinh, chúng ta tính sổ.

Rồi quay sang Vương Huyền Sách:

- Ngươi là cái thá gì, nếu không phải Sở công thấy ngươi đáng thương, cho ngươi cơ hội chuộc tội thì xương cốt ngươi đã tàn rồi, năm sau ta về sẽ giết ngươi.

Trình Xử Lượng hài lòng nhìn đồ trong khoang thuyền, làm quan thư ký theo quân thong thả đăng ký, hắn theo lục chiến đội lên tuyền, điều lệ thủy sư Lĩnh Nam quy định rõ ràng chức trách quan chỉ huy, khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, không được tự ý rời hạm đội.

Trường Tôn Thịnh mang tới hai chiếc chiến hạm cấp Hải Hộc, đều tương đối mới, Hi Mạt Đế Á lên chiến hạm cấp Hải Hộc, còn chiến hạm cấp Hải Lang của mình sau khi tu sửa qua thì chở đầy bạc tới đảo Đối Mã, sau đó vượt biển tới thành Ti Sa, cuối cùng đến Đăng Châu.

Quãng đường này với Trình Xử Lượng mã nói là hành trình vô cùng nhẹ nhõm, đây là nội hải của Đại Đường, từ khi hạm đội Đông Hải phát hiện cách tránh gió mùa nước Oa, tuyến đường biển từ nước Oa tới Đăng Châu trở nên vô cùng an toàn.

Tăng nhân là người vui mừng nhất, đặc biệt là tăng nhân Đại Minh tự, bọn họ ùn ùn kéo tới nước Oa, nay trong số ngôi chùa nổi tiếng ở nước Oa do tăng nhân Đại Minh tự lập nên.

Tranh đoạt tín đồ là cuộc chiến không khói, ở Đại Đường cấp phát độ điệp và thư đạo sĩ vô cùng nghiêm ngặt, điều đó khiến tăng nhân đổ xô sang nước Oa và Cao Ly.

Trình Xử Lượng đứng ở mạn thuyền nhìn một chiếc thuyền đi qua bên cạnh, đó đã là thuyền chở hòa thượng thư ba rồi.

- Từ trong lời của Trường Tôn Thịnh có thể biết ngươi vẫn không có chỗ đứng chân ở Trường An, sai lầm năm xưa của ngươi e vẫn có người không quên, có lẽ ngươi ở lại nước Oa là chuyện tốt.

Trình Xử Lượng nói với Vương Huyền Sách:

Dọc đường nếu như không có Vương Huyền Sách giúp đỡ, Trình Xử Lượng biết mình không thể mang đại bộ phận tướng sĩ về. Giờ trở về, sắp tiếp nhận vinh quang vô hạn, còn bằng hữu mình e chỉ có thể trốn trong bóng tối, chỉ sợ bị người khác nhìn thấy.

- Sở công ân huệ cho ta nhiều rồi, già trẻ trong nhà có thể sống ở Vân gia trang là may mắn của ta, ta làm sai, vậy ta phải đối diện, bất kể thế nào ta cũng nỗ lực sống.

- Xử Lượng, sau khi trở về ta sẽ tới Đại lý tự thỉnh tội, Sở công đưa ta vào quân tịch làm tử sĩ, vậy chưa chết ở trong sóng gió, vậy tội của ta chưa được xóa hết. Bất kể Đại lý tự phán xử ra sao, ta cũng không oán trách.

- Trường Tôn Thịnh làm gì nổi ta? Chỉ cần ta không phải tử tù, Trường Tôn gia chỉ có thể xỉ nhục ta, ức hiếp ta, nhưng không thể giết ta. Vương Huyền Sách ta cả đời chỉ muốn đi đường tắt, lần này không thế nữa, ta đi vững vàng trên đường mình, gặp khó khăn cũng không né tránh.

Trình Xử Lượng vỗ manh vai Vương Huyền Sách rồi về cầu hạm, nâng kính viễn vọng nhìn đất liền thấp thoáng đằng trước, lệnh binh sĩ thổi tù và về nhà, đó là tín hiệu ước định trước, hạm đội phương nam về Đăng Châu, hạm đội phương bắc về Tuyền châu.

Ngư dân trên biển đứng ở thuyền nhỏ nhà mình tò mò nhìn hạm đội từ biển sau trở về, trên thân thuyền dính đầy vò sò thành hàng lớp, cũng chẳng biết số thuyền này lênh đênh trên biển bao lâu.

Chương 1475: Thời đại mới

Lý Thái đang ở Vân gia cùng Vân Diệp làm xe, một ở dưới gầm xe xoay ốc vít, một ngồi ở bên đưa công cụ, phối hợp rất thuần thục. Một khoái mã chạy tới, Vân Diệp ngẩng đầu lên nhìn ra cửa, chỉ thấy một kỵ sĩ dừng lại, lấy từ sau lưng ra một ống da dê, hô lớn:

- Đăng Châu cấp báo, hạm đội phương nam trở về.

Vân Diệp còn chưa phản ứng, Lý Thái đã chui dưới gầm xe ra, đi hai ba bước tới cửa, cướp lấy thư trong tay tín sứ, ngang ngược xé ra nhìn nội dung.

Vân Diệp cười ký nhận, đuổi tín sứ đi, không xem thư mà nhìn khuôn mặt thú vị của Lý Thái. Thấy hắn đọc sắp xong, liền sai Lưu Tiến Bảo chuẩn bị chiến mã, Bá Hà có thuyền, hắn có thể thuyện dòng vào Hoàng Hà, tới thẳng Trác Châu.

- Trông kỹ xe của ta, Hi Mạt Đế Á về rồi, ta muốn đưa nàng đi hóng gió.

- Không thành vấn đề.

Vân Diệp đáp gọn.

Lý Thái được Lưu Tiến Bảo giúp đỡ, vất vả leo lên chiến mã, chạy vài bước lại quay về, không yên tâm nhìn công cụ trong tay Vân Diệp, nói lớn:

- Ngươi không được đụng vào đấy.

Vân Diệp bực mình phất tay:

- Không thèm.

Thấy Lý Thái đi xa, Vân Diệp mới đá cái xe nát, chỗ nào cũng có vấn đề, lò so chống xóc không biết cho thêm ống bên ngoài, dùng bánh sau khống chế phương hướng đúng là não tàn, thiết kế chuyển hướng kiểu bánh lái thuyền, không biết có phải là kết quả sau cơn động kinh không... Nếu xảy ra tai nạn xe cộ thì hậu quả thê thảm.

Lưu Tiến Bảo há mồm nhìn hầu gia nhà mình tháo tung xe yêu của Ngụy vương thành đống linh kiện, sau đó về thư phòng thiết kế lại.

Hạm đội phía nam về rồi, Vân Diệp đương nhiên rất cao hứng, nhưng cao hứng nhất phải là thư viện, trong thư của Trình Xử Lượng nói học sinh thư viện tổn thất ba người đổi lấy thành quả cực lớn, trên đường đinh cảnh quan, phong tục, điều kiện đều ghi lại.

Trải giấy trắng, Vân Diệp bắt đầu dâng thư cho hoàng đế, yêu cầu trọng thưởng cho những người thám hiểm này.

Hiện giờ đại sự quốc gia do Lý Thừa Càn quán lý ngày càng nhiều, trên triều đường cơ bản đã có thể nói là quyết rồi, quyền lợi duy nhất hắn không được đụng chạm vào là Huyền Giáp quân và Thủy sư Lĩnh Nam, đó là thủ đoạn phòng vệ cuối cùng của hoàng đế.

Hoàng hậu thấy không khí trong hoàng cung quá kém, không thích hợp dưỡng sinh, tấu xin Lý Nhị đồng ý xong, hai phu thê giờ chuyền vào Ngọc Sơn, đi cùng còn có rất nhiều phi tần.

Rất nhiều căn nhà ở Ngọc Sơn bị trưng dụng, bao gồm biệt thự tệ hại Úy Trì Cung tặng Lão Trình bị công bộ hạ lệnh một tiếng liền sụp đổ, năm nghìn thợ đang ngày đêm làm việc, xây dựng một cung điện mới, tên là Lân Đức điện. Biệt thự của Vân gia cũng không còn, hoàng đế bá đạo nói một câu:" Trẫm định dưỡng lão!' làm yêu cầu bồi thường lập tức từ đề xuất chính thức biến thành câu nói đùa.

Điều duy nhất không hay là thành Ngọc Sơn biến thành thành quân sự, trên tường thành binh sĩ chi chít, các loại trang bị phòng thủ đầy đủ, chẳng biết hoàng đế đề phòng ai.Lý Thừa Càn hiếu thảo còn chuyển phòng ấm của Dương phi tới, chẳng biết tốn bao nhân công mà giống y xì như trước.

Thế là cung Vạn Dân biến thành nơi làm việc của Lý Thừa Càn, điện Lưỡng Nghi cũng trở thành tân thái tử phi Cao thị, thời đại Lý Thừa Càn chờ đợi đã tới, tuy hắn vẫn mang danh thái tử, nhưng ai cũng hiểu nay hoàng đế bệ hạ chỉ là sự tượng trưng mà thôi.

Có lẽ đây là cực hạn mà Lý Nhị có thể làm, Vân Diệp hai lần cầu kiến Lý Nhị, muốn tự mình chúc mừng ông ta, không ngờ câu trả lời có được là một chữ:"Xéo!"

Hoàng cung không còn Lý Nhị và Trường Tôn thị, Vân Diệp chẳng còn hứng thú tới, hơn nữa ở tại từ đường Vân gia rất thỏa mãn, hết thời gian thủ tang, y vẫn chẳng có ý chuyển đi.

Vân Diệp bận tối mắt, khuê nữ xuất giá không có cái xe đẹp thì sao được, cho nên phòng nghiên cứu của Lý Thái biến thành của y, phải nói trang thiết bị ở đây quá đầy đủ, muốn gì là thợ lập tức làm cho ngươi.

Ghế ngồi Lý Thái thiết kế kiểu cái thùng bị Vân Diệp ném đi, thay bằng ghế da, ống khói Lý Thái thiết kế kiểu nòng pháo bị Vân Diệp xoay ngược ra sau, ai thích vừa lái xe vừa hít khói?

Phiền toái duy nhất hiện nay là bánh xe, không cách nào làm được săm xe, gân trâu cứng đi quá sóc, thêm vào lò xo kêu cọt kẹt, máy hơi nước kêu như tàu hỏa, trừ mới mẻ ra thì chẳng bằng ngồi xe ngựa.

Khi Vân Diệp đang chế ống giảm thanh thì cửa phòng thí nghiệm mở ra, Trường Tôn thị dùng xe bốn bánh đẩy Lý Nhị đi vào, không nói gì, đứng đó nhìn Vân Diệp toàn thân lấm lem làm việc.

Vốn đang thâm tình hít mùi dầu hỏa Vượng Tài lập tức phát hiện ra sát khí mù trời, cảnh giác trốn bên Vân Diệp, Vân Diệp không hiểu nhìn nó, đôi mắt to của Vượng Tài lại nhìn đế hậu.

- Đại tài như thế không tới triều đường thi triển, đem toàn bộ tinh lực bỏ vào cái xe này, không đáng.
Lý Nhị lên tiếng, thời gian này tâm thái ông ta càng bình ổn, ngữ khí thêm vài phần nhàn tản.

Vân Diệp đặt công cụ xuống, khom người nói:

- Triều đường đã thành thế cân bằng mới, vi thần không tiện gia nhập, là Sở quốc công, vận mệnh gắn liền với quốc gia, điều nên nói vi thần sẽ nói không thiếu một chữ, không lên triều chẳng qua là bỏ đi ít hình thức bên ngoài thôi.

Rửa đôi tay đẩy dầu mỡ, Vân Diệp đẩy Lý Nhị tới cửa sổ, cho lưu thông không khí, Trường An vào tháng tư đã hơi nóng nực.

Nhận lấy ấm trà Vân Diệp đưa, Lý Nhị hứng thú nhìn cái xe:

- Xe làm xong rồi trẫm cũng muốn ngồi, xem cái xe tập hợp trí tuệ hai người thông minh nhất Đại Đường làm ra rốt cuộc thế nào.

- Trước đó trẫm đã đi xem xưởng chế tạo tàu hỏa của các ngươi, rất hùng tráng, chẳng lẽ ngươi định để cục sắt đó chạy khắp Đại Đường?

Vân Diệp cười:

- Tất nhiên ạ, bệ hạ tưởng tượng xem, đi từ Trường An tới Lạc Dương chỉ mất bốn canh giờ là tới, mà đó chỉ là tốc độ ban đầu, đến khi tàu hỏa nghiên cứu phát triển thêm, thời gian còn rút ngắn, thần thấy hai canh giờ là hợp lý nhất.

Lý Nhị cười khẽ, ra hiệu Vân Diệp đẩy mình đi xem cái xe, hiện giờ chân ông ta rất yếu, đi lại vô cùng vất vả.

Suốt cả buổi sáng Vân Diệp giới thiệu cỗ xe cho đế hậu, khi y lắp xong ống hãm thanh, chiếc xe đã sơ bộ hoàn thành, hiện chỉ còn khâu trang trí cuối cùng.

Lý Nhị có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, cả ngày không ra vào dược lư của Tôn Tư Mạc thì tới đồ thư quán, đối khi còn tới phòng học nghe giảng bài, cùng với người trẻ tuổi thảo luận triều chính, nhưng không bao giờ hói tới chuyện trên triều, đây là thái độ rất tích cực.

Lý Nhị cũng không thể nắm binh quyền Thập lục vệ quá lâu, binh quyền riêng rẽ chỉ là cây không rễ, hiện tình thế rõ ràng, Lý Nhị dù nắm binh quyền thì uy hiếp với Lý Thừa Càn đã rất nhỏ, Vân Diệp tin khi Lý Nhị giao binh quyền, là lúc ông nhường vị.

Cuối cùng cũng tới ngày Vân Mộ xuất giá, xe của Vân Diệp đã ra đời, khiến vô số người kinh ngạc, hiện không còn là cái xe xấu mù Lý Thái đem đi bêu khắp thế giới nữa, vỏ xe làm bằng vàng bạc, tuy dát rất mỏng, nhưng trọng lượng không nhẹ, không cần sơn, chỉ cần mang ra ánh sáng là sáng lấp lánh, đó là xe xuất giá của khuê nữ Vân gia.

Khuê nữ nhà người ta xuất giá thì khóc thút thít, Vân Mộ thấy xe chạy tới ôm cổ phụ thân làm nũng, hi vọng phụ thân tặng xe cho mình.

Không được, tặng xe cho Vân Mộ thì Lý Thái lên cơn điên ngaêu cầu của Vân Mộ không được thỏa mãn mới khóc, chả biết khóc vì không có xe hay vì xuất giá.

Xe được Vân Hoan lái tới Nhan gia, sau khi đưa tỷ tỷ tới nơi, hắn dừng lại không lâu, sau đó chả biết lái xe đi chỗ nào, tới nửa đêm mới say khướt về nhà, còn xe bị năm con ngựa kéo về, đám tiểu tử đưa Vân Hoan về thấy Sở quốc công mặt đầy phẫn nộ đứng ở cửa thì không dám tới gần, xa xa thi lễ rồi chạy mất.

Chương 1476: Thẹn Quá Hóa Giận

Năm nay hòe nở hoa rất đẹp, Vân Diệp nằm dưới gốc hòe uống rượu, Đơn Ưng trở về, biết đại cữu ca gả khuê nữ tâm tình không tốt, im lặng ngồi bên cạnh.

Đợi khi tâm tình Vân Diệp khá hơn, Đơn Ưng mới nói:

- Đệ thấy Lý Tượng xuất hiện ở nhà Độc Cô Mưu, không phải chỉ một hai lần, rất liên tục, vượt quá quan hệ bình thường.

- Không lạ, Độc Cô Mưu muốn chiếm tiên cơ, tranh thủ Lý Tượng, để nắm cục diện sau thời Lý Thừa Càn, hắn chuẩn bị thật sớm. Đáng tiếc sau khi bệ hạ đem chuyện nhượng vì thành tổ huấn, Thừa Càn tuyệt đối không chọn con lớn tuổi làm hoàng trữ, chỉ chọn trong số ba đứa nhỏ thôi. Độc Cô Mưu không biết bệ hạ muốn lập tổ huấn, nên mới đem hi vọng đặt lên Lý Tượng.

- Đoán chừng Trường Tôn Xung đã biết, hoàng hậu khả năng đã nhắc nhở hắn, giờ chúng ta ngồi xem kịch hay đi, đợi Thừa Càn lên ngôi tuyên bố lập trữ, tới khi đó chẳng biết Độc Cô Mưu có cùng Lý Tượng tạo phản không. Mấy năm qua Lý Tượng hoạt động rất tích cực, lôi kéo được cả đám người, cứ theo dõi là được, hắn chẳng làm được trò trống gì đâu.

Đơn Ưng rất thích đậu phộng, đổ toàn bộ vào ống tay áo xong đi tìm Vô Thiệt, hắn không thích nghe Vân Diệp nói chuyện triều chính, chỉ cần nghe thấy là bỏ đi.

Vân Diệp túm tóc, gia quy không cho con nhập sĩ của Đơn Ưng rất khốn kiếp, Đại Nha mong có một đứa con vào thư viện học, sau đó quang minh chính đại nhập sĩ, nhưng ở điểm này Đơn Ưng cực kỳ ngoan cố, chuyện khác Đại Nha muốn gì cũng được, nhưng chuyện này không thương lượng. Đại Nha tìm Vân Diệp than vãn vô số lần, Đơn Ưng không thay đổi lập trường, chỉ nói:

- Con cháu ăn cướp đi làm quan là trò cười.

Thực ra huân quý hay bách tính đều có suy nghĩ giống nhau, đều bị tửu sắc tiền tài ảnh hưởng, trí tuệ huân quý cũng chẳng cao hơn người khác, chỉ có tầm nhìn là rộng hơn.

Tầm nhìn là thứ rèn nên, không phải thứ sinh ra đã có, Vân Diệp không hiểu, Lý Tượng được bồi dưỡng bao năm, sao dù học tập, thay đổi thế nào vẫn là tên ngu xuẩn không có tầm nhìn.

Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường, hai thứ đó hắn đều đã làm, nhưng trừ bồi dưỡng dã tâm của hắn ra thì chẳng có tiến bộ gì, có lẽ vì hắn quá chú ý tới hoàng vị.

Sau khi sự kiệt Lý Trì kết thúc, phủ tông nhân giám sát hoàng tộc tới đỉnh điểm, dù Lý Khác ở đất Ngô hay Lý Ảm ở Thục, Lý Hữu ở Tề Châu đều phải kẹp đuôi lại làm người, bọn họ có thể xa hoa, có thể dâm dục, nhưng tuyệt đối không chủ động đi uy hiếp hoàng quyền, an phận thủ thường mới là bổn phận lớn nhất của phiên vương.

Bằng vào cái gì Lý Tượng cho rằng phủ tông nhân bỏ qua hắn? Vân gia còn có thám tử của hoàng đế nữa là, chuyện này Vân Diệp biết lâu rồi, nhưng không truy tra, tra ra mới là phiền toái, đôi khi hồ đồ là đạo lý sống.

Chưa bao giờ nghe nói nhà huân quý nào tra ra mật thám của hoàng đế, ở chuyện này tất cả huân quý đều không hẹn mà cùng lựa chọn ngậm miệng.

Thủ hiếu chín trăm ngày đã kết thúc, Vân Diệp cố chấp kéo dài thời gian ba năm, tức thì được khắp nơi tán thưởng, không có một tạp âm nào, hiếu đạo bất kể lúc nào cũng là chính xác. Có điều Vân Diệp không ở lỳ trong nhà như trước mà tới thư viện dạy học, tiên sinh thư viện có thể dạy số học cấp cao ít tới đáng thương.

Ôm sách từ phòng học đi ra, Vân Diệp tràn ngập khoái cảm sau khi ngược đãi kẻ khách, đám học sinh đần độn, tưởng học được mấy phép tính đơn giản là có thể tiếu ngạo thiên hạ rồi, bài Vân tiên sinh giảng, bọn chúng chẳng hiểu một chữ.

Cái gì mà muốn giải được hàm số phải hiểu được quan hệ đối ứng số rỗng, sau đó hiểu hàm số quan hệ giữa a,b không phải là một. Cuối phải trọng điểm lý giải ba yếu tố của hàm số.Đừng nói đám học sinh ù ù cạc cạc, với trình độ của Vân Diệp chỉ miễn cưỡng hiểu được thôi, hiện giờ chỉ tiếp xúc với bộ phận đơn giản nhất, còn bộ phận cao thâm chúng tự đi mà mày mò, dù sao Vân Diệp chỉ đưa ra khái niệm, không dạy chúng lý giải ra sao.

Trên bảng đen để lại vô số x, y, (), a, b với đường vòng vèo, cái này chắc bóp chết được lòng ham học của chúng rồi? Vân Diệp nghe thấy tiếng than thở trong phòng học, lòng càng khoan khoái.

Đánh trượt rất nhiều học sinh số học cao thâm, nhưng một số tên biến thái vẫn tìm được chìa khóa, vì như con côi của Trương Công Cẩn là một trọng ví dụ đó, nhìn thấy tên tiểu tử này nghiên cứu số học tới sắp ngốc rồi, Vân Diệp biết hắn thực sự ngốc nghếch, mười hai tuổi mà như cái hạt đậu, mắt cận cao độ, nhìn cái gì cũng nheo mắt, có điều ông trời luôn ưu đãi người như thế, nghĩ tới Tăng Nhất Hành là con cháu hắn, Vân Diệp nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt.

Học sinh chăm chỉ cũng rất đáng ghét, luôn có vô số điều hỏi ngươi, bất kể sắc mặt ngươi có kém tới mấy cũng không bỏ qua. Rõ ràng tiên sinh đã nói đây là môn học vấn đang nghiên cứu, vấn đề phía sau tiên sinh cũng không có đáp án, hắn vẫn cứ hỏi, còn dùng ánh mắt nghi ngờ hỏi ngươi.

Vừa đấm vừa đá đuổi học sinh đi, vừa quay đầu lại liền thấy Nguyên Chương giận dữ, tuy Vân Diệp đã lên tới mức đỉnh cao của nhân thần, nhưng ở thư viện vẫn là hàng tiểu bối, bất cứ lão già râu trắng nào cũng có thể tới trách mắng.

- Làm thấy là truyền nghiệp hoặc giải đáp, ngươi không giải đáp được phải chỉ cho học sinh con đường chính xác, thẹn quá hóa giận không phải tấm gương của người thầy, đưa tay ra.

Đường đường quốc công bị mắng mỏ đánh tay trước mặt vô số học sinh, vô cùng mất mặt, cho nên bị đánh mắng xong, Vân Diệp càng giận, nhịn đau quay lại chửi đám học sinh một hồi mới khá hơn.

Về tới nhà hô muốn ăn rau, Tân Nguyệt nói rau tháng tư lừa già cũng chẳng ăn, điên mẹ nó rồi, một ngày thẹn quá hóa giận tới ba lần thì không phải người bình thường nữa, Vân Diệp nhìn mặt trời mới lên đỉnh đầu, cảm thấy ít nhất còn ba lần nữa.

Hàn Triệt đưa khuê nữ tới, tiểu cô nương vô cùng đáng yêu, tuy khắp người châu ngọc, nhưng vô cùng nhát gan, nói chuyện như muỗi kêu.- Hơi nhát gan, ta ở lại Bạch Thạch cung đích thân dạy dỗ ba năm vẫn không thay đổi bao nhiêu, để nó học được cách tiếp xúc với người khác, ta định đưa vào thư viện. Tháng năm thư viện khai giảng hả, kiếm cho con ta một hạn ngạch, học hai năm có khi thay đổi.

Vân Diệp không đáp, đi vòng quanh Hàn Trệt, cứ như không nhận ra hắn. Hàn Triệt gãi cằm nói:

- Đừng nhìn nữa, không đeo mặt nạ đâu, chỉ tính cách thay đổi nhiều.

Khuê nữ được Tân Nguyệt đưa tới hậu đường chơi rồi, Vân Diệp mới hỏi:

- Chắc chắn con ngươi chứ?

Hàn Triệt đắc ý ngửa mặt lên trời cười, hai tay đập ngực bồm bộp như con đại tinh tinh hưng phấn.

- Chắc chắn là hậu đại Bàng gia, có điều ta định để nó mang họ Hàn, lão tử cũng là nhân kiệt một đời, khai sáng ra một dòng họ có là gì. Ngươi là bá bá, lại là học vấn đại gia, đặt tên cho nó đi, đừng có hoa, thủy gì gì đó đấy.

- Vốn định đặt tên nó là Phù Dung, ngươi không muốn thì đổi vậy. Ngươi đang xây dựng thiên cung, cung điện đó nhất định vô cùng huy hoàng, nhưng thiếu chút hơi thở nhân gian, có đứa bé này coi như bù đắp lại, cái tên nhất định phải nghĩ cho kỹ.

- Tuyệt đối không thể là cái tên Phù Dung, ta phát hiện khi ngươi nói hai chữ này không che dấu được ý cười, chắc chắn không phải tên hay, đặt một cái tên thật tốt, để nó cả đời an khang.

- Vậy đặt là Hàn Nguyệt đi, đem tên của ta cho đứa bé đó ấy, thiên cung có hàn nguyệt, nghĩ đã thấy đẹp, Hàn Triệt huynh đệ, tẩu tẩu ta sống tới hiện giờ phúc lộc song toàn, thế n ào cũng được coi là người có phúc, đứa bé này sẽ tên là Hàn Nguyệt.

Tân Nguyệt dẫn tiểu cô nương ra, Vân Diệp rất lo cho cái đầu của nó, trên đầu cắm mười mấy cái trâm, toàn là kim loại nặng.

- Hàn Nguyệt...

Vân Diệp vừa định lên tiếng phủ nhận, kết quả bị Tân Nguyệt hung dữ nói:

- Thiếp thân sống tới giờ không có gì tiếc nuối, chỉ có điều tên mấy đứa con nghĩ tới là thiếp thân muốn cứa cổ, chàng không biết đặt tên gì hết! Quyết định đặt là Hàn Nguyệt đi.

Vốn định thẹn quá hoa giận lần thứ tư, nhưng thấy Hàn Triệt cảm kích đứng dậy thi lễ với Tân Nguyệt, đành nuốt giận vào, trước mặt Hi Đồng và Hàn Triệt, Tân Nguyệt không bao giờ khách khí.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau