ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1466 - Chương 1470

Chương 1467: Vân Gia Chia Ba

Vân Diệp mặc bào phục màu đen, mang cái rương lớn để Vượng Tài chở vào hoàng cung, Vượng Tài hiện giờ rất cứng đầu, chỉ cần Vân Diệp đi đâu là nó theo tới đó, đi tới hoàng cung cũng thế, Vân Diệp phải ở nơi nó có thể ngửi thấy được, nếu không nó sẽ vô cùng bất an.

Vượng Tài không vào được cung Vạn Dân, Vân Diệp để nó đi chơi ngoài sân, hoa viên hoàng gia cũng có rất nhiều thứ thực vật ngon để ăn, đó là đặc quyền của Vượng Tài, do hoàng hậu cho, tất cả hoạn quan cung nữ rảnh rỗi thấy Vượng Tài tới còn chơi đùa với nó, nên Vân Diệp rất yên tâm.

Vào cửa cung liền gặp được Tôn đạo trưởng, hiện giờ cứ ba ngày là ông vào cung bắt mạch cho hoàng đế một lần.

Hai người không hàn huyên, Vân Diệp dù có hỏi về bệnh tình của hoàng đế, Tôn Tư Mạc cũng không nói. Hiện biết rõ bệnh tình của hoàng đế chỉ có đế hậu và Tôn Tư Mạc, người khác không hỏi ra được, Lý Thừa Càn càng kỵ húy, chưa bao giờ nghe ngóng, đây là thời khắc mấu chốt cuối cùng rồi.

"Làm thái tử bốn mươi năm, thế gian hiếm có!" Đây là lời Lý Thừa Càn nói khi uống rượu tán gẫu với Vân Diệp ở từ đường Vân gia. Vân Diệp nhìn quanh không có ai liền cho hắn một đấm, sau đó tiếp tục uống rượu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lý Thừa Càn xoa cằm, xếp lại ghế đổ, chắp tay với Vân Diệp, không nói chuyện triều đường nữa...

Lý Nhị suy nhược vô cùng, hiện giờ cơ bản ông ta không lên triều nữa, chuyện quốc gia giao cho Lý Thừa Càn xử lý, bản thân chỉ nắm giữ phương hướng, còn lại không hỏi tới.

- Ngươi tới rồi vậy quân thần ta phải nói rõ ràng chuyện trẫm mọc tai lừa.

Lý Nhị vừa thấy Vân Diệp là nói luôn chuyện này.

Vân Diệp hết sức cung kính thỉnh an hoàng đế và hoàng hậu xong cười nói:

- Bệ hạ hiểu lầm rồi, đây chỉ là một câu chuyện, vi thần hiện giờ chẳng hề có chút hứng thú nào với triều đường, tuyệt đối không có ý mượn chuyện trào phúng.

- Không có sao?

Lý Nhị vươn dài cổ hỏi:

- Tuyệt đối không, đó là chuyện ông thợ cắt tóc, không liên quan tới bệ hạ.

- Vậy chuyện Liêm Châu nói sao đây? Hả? Trẫm không làm sai, chỉ an bài nhầm người, Trương Hằng Điền chỉ là tên ngu xuẩn, nhất là trước mặt ngươi. Giỏi quá, chỉ một kế nho nhỏ là làm cả tộc tuyệt diệt, cái cung không bắn Đoàn Mãnh cũng bắn đi rồi, vùng Lĩnh Nam chỉ có Vân gia, Phùng gia sống khoan khoái. Dễ dàng phá thuật bình hành của trẫm, Sở quốc công chẳng lẽ không hài lòng? Phải rồi thuận tiện cho trẫm đôi tai lừa, đây chắc là ngồi trong màn trướng, quyết thắng ngoài ngàn dặm phải không?

Lý Nhị nói cực kỳ ác độc, bây giờ ông ta già lắm rồi, tâm thái có vấn đề.

Với người càng thân cận, ông ta càng hung bạo, với Lý Thừa Càn, Lý Thái càng như thế, hiện với Vân Diệp cũng thế, ông ta không thèm chơi đoán đố, nói chuyện là nói thẳng luôn.

Chuyện tuy như thế, nhưng lại không thể nói như thế, càng không thể thừa nhận, Vân Diệp mặt mày nhăn nhó:
- Trước mặt bệ hạ nói ngồi trong màn trướng, quyết thắng ngoài ngàn dặm, chẳng phải tát vào mặt thần sao?

- Trương Hằng Điền có dã tâm lang sói, khi thần làm binh bộ thượng thư đã muốn giết ông ta, nếu không có Dung Nhi ở Lĩnh Nam, thần diệt ông ta, Đại Đường trên dưới chỉ chúc mừng, không ai chỉ trích thần có lòng riêng. Chính vì Dung Nhi mà thần phải nhẫn nhịn đủ điều, thần từng viết tấu chương đề phòng Trương Hằng Điền rồi, bệ hạ còn nói thần vô cớ sinh sự.

- Lão tổ mẫu nhà thần qua đời, thấy Vượng Tài ngày ngày già yếu, thần nào còn có tâm tư nghĩ mấy chuyện đó, vinh diệu Vân gia có thể có, bệ hạ cho cả rồi, nếu còn không hài lòng chỉ còn đường tạo phản.

- Tạo phản sao? Phải đánh nhau với bệ hạ, trở mặt với nương nương, rồi giết Thừa Càn và Thanh Tước ư? Sau đó cả nhà chia năm sẻ bảy, cuối cùng bị bệ hạ nướng ngoài Huyền Vũ môn?

- Thần làm thế làm gì, trong lòng thần chỉ có vài người, thiếu một người đã đau đơn lắm rồi, nói một câu đại bất kính, hoàng vị trong mắt thần còn chẳng bằng Vượng Tài.

Nói xong những lời này Vân Diệp đã sẵn sàng để Trường Tôn thị tát, không ngờ Lý Nhị phá lên cười, Trường Tôn thị vừa đưa tay lên cũng thu lại.

- Đúng, sau này nói chuyện cứ nói thế, đừng có vòng vèo, hiện giờ ngươi chỉ còn lại cái tước vị thôi, không dính dáng tới quá nhiều lợi ích, cho nên ngươi nói gì cũng được. Trẫm càng ngày càng cô đơn, nhìn khắp xung quanh người có thể nói chuyện cùng chỉ có ngươi và hoàng hậu thôi, nếu ngươi bắt đầu đại nghịch bất đạo rồi thì trẫm cũng không giấu nữa, cho trẫm biết, chuyện Liêm Châu là sao?

Lý Nhị bảo Trường Tôn thị nhét cho mình cái gối kê lưng, đây là chuyện quan trọng, ông ta không tin Vân Diệp tạo phản, lại không nghĩ ra nguyên nhân, nên hỏi thẳng:

- Địa phương làm thế muốn quyền khai thác biển.

- Quyền khai thác biển?

Mắt Lý Nhị sáng lên, ngồi thẳng dậy:- Nói kỹ đi, ngươi là người có quyền phát ngôn về Lĩnh Nam nhất.

- Bệ hạ xưa nay chỉ chú ý tới lục địa, nên nhận thức với biển chưa đủ sâu sắc, với bệ hạ đó chỉ là chậu châu báu mà thôi, thực tế là không phải. Cho thần giải thích qua cơ cấu tài sản hiện tại của Vân gia.

- Bệ hạ không biết, phân chia tài sản Vân gia đã hoàn thành, tài phú ở Lĩnh Nam là của Dung Nhi, Nhạc Châu của Hoan Nhi, Trường An của Thọ Nhi. Vân gia không tập trung tài phú thành tập đoàn lợi ích khổng lồ, mà chia ra, đúng thế, một khi thế lực to lớn dễ sinh dã tâm, trị quốc như trị gia.

Lý Nhị gật gù:

- Cho nên ngươi chủ động chia tách Vân gia? Vì sao? Tất cả huân quý đều theo đuổi cường đại, sao Vân gia lại như thế?

- Cường đại có nghĩa là hủy diệt, đó là kinh nghiệm vô số huân quý trên lịch sử dùng máu tổng kết ra, nhưng chẳng ai bận tâm, mọi người đều muốn gia tộc mình ngày càng cường đại càng tốt. Nhưng không biết rằng cường đại là uy hiếp tới rất nhiều người, khi đó tất cả mọi người mong ngươi xui xẻo, nhân tâm không thể lấy lý mà luận.

- Khi ba nhà phân Tấn thì Trí gia là gia tộc to lớn nhất, kết quả Hàn, Triệu, Ngụy xuất hiện, Trí gia ở đâu? Không một gia tộc nào có thể lớn tới mức có thể đối đầu với thiên hạ, cho nên làm cho gia tộc quá lớn là muốn chết.

- Nếu đã như thế vì sao Vân gia nhất định thành uy hiếp của mọi người? Vì sao chỉ muốn gia tộc lớn mạnh, như thế là vô trách nhiệm với con cháu.

- Chỉ đơn giản như thế thôi sao? Phân gia là có thể rút Vân gia khỏi vòng xoáy?

Lý Nhị cảm thấy khó tin:

- Chuyện trên đời chỉ đơn giản thế thôi. Tương lai dù Thọ Nhi kế thừa tước vị của thần cũng chẳng có quyền sai khiến Dung Nhi, cả Hoan Nhi cũng thế, nhưng tước vị truyền quốc chỉ có thể truyền cho trưởng tử. Đó là quyền lợi duy nhất của trưởng tử.

Lý Nhị trong chớp mắt suy nghĩ vô số loại khả năng Vân gia tương lai, cuối cùng kinh ngạc phát hiện, Vân gia làm thế có thể tránh được rất nhiều phiền toái. Vân gia chia ba, tương lai còn chia bốn, sau khi Vân Diệp qua đời, đúng là không phải là uy hiếp nữa, Lý Nhị nhìn lòng người rất thấu triệt, phân gia xong muốn sát nhập lại quá khó khăn, ba nhà Hàn Triệu Ngụy muốn làm thế ba trăm năm đều không thành công, những tuấn kiệt như Tín Lăng Quân, Mạnh Thường Quân tới chết vẫn nỗ lực mà không nên chuyện gì, càng khỏi nói tới Vân gia.

Lý Nhị nằm xuống, không định hỏi chuyện riêng của Vân gia nữa, như vậy mất thể diện, vì thế hỏi:

- Quyền khai thác biển là gì?

Vân Diệp vất vả kéo một cái rương từ ngoài vào đáp:

- Đều ở trong rương.

Chương 1468: Lên Ngựa, Tiễn Chân

Cả đại điện chỉ còn lại đế hậu và Vân Diệp, cả Đoàn Hồng cũng bị đuổi đi, Vân Diệp lấy ra từng tẫm bản đồ, trải gần kín hết tẩm cung mới dừng lại.

Lý Nhị chẳng biết đi đôi tất do ai dệt cho, cứ vậy chắp tay đi qua đi lại trên bản đồ, giống như tuần tra lãnh địa của mình.

- Vì sao Hải Châu chỉ lớn có chừng đó?

Lý Nhị cuối cùng cũng tìm được một cái danh tự quen thuộc trên bản đồ, hỏi:

- Bệ hạ, vì so với biển, Hải Châu chỉ là cái sân bóng mà thôi.

Lý Nhị hít sâu một hơi, đang định nói thì lại phát hiện ra một cái địa danh quen thuộc khác, lấy bàn chân chỉ hòn đảo to bằng cả Lĩnh Nam:

- Đảo xa lớn như vậy sao?

- Vâng thưa bệ hạ, cách đảo xa không xa còn có một hòn đảo lớn hơn, lớn hơn cả Trung Nguyên. Còn chưa đặt tên, bệ hạ thấy nên gọi là gì?

Vân Diệp và hoàng hẩu cẩn thận trải thẳng giấy cho hoàng đế nhìn rõ hơn.

Lý Nhị nhíu chặt mày, không để ý tới vùng Úc Đại Lợi Á, cuối cùng chỉ vào Bắc Mỹ:

- Thái Dương thần quốc ở đây à?

Vân Diệp bò tới, chỉ Nam Mỹ:

- Thái Dương thần quốc ở phía nam, nơi đó có người nhưng không nhiều lắm, đại bộ phận là vùng man hoang.

- Quá xa.

Lý Nhị lấy chân đo qua:

- Đó chính là nguyên nhân, vì quá xa, người tới được đều là hải khách hùng mạnh, hai hạm đội của triều đinh, hạm đội phía nam nói đã tới biển băng, nếu không tổn thất, mùa thu năm nay sẽ quay về Đăng châu, nhưng hạm đội phía bắc không có tin tức gì e là lành ít dữ nhiều.

Vân Diệp ngồi luôn lên bản đồ đáp:

- Vô Kỵ thông minh cả đời, nhưng ở đạo tạp học thì kém ngươi quá xa, nhiều lựa chọn tự cho là đắc thắng, kỳ thực đều là sai. Năm xưa ông ta lựa chọn đường phía bắc, trông có vẻ gần, thực ra càng nguy hiểm phải không?

Lý Nhị có chút thương cảm, dù sao Trường Tôn Vô Kỳ làm bạn với ông ta cả đời, tới chết vẫn một lòng trung thành:

- Chu công khủng cụ lưu ngôn nhật

Vương Mãng khiêm cung hạ sĩ thì

Giả sử đương niên thân tiện vô

Nhất sinh chân ngụy hữu thuỳ chi.

- Bệ hạ, không tới thời điểm cuối, chưa nên hạ kết luận thì hơn.

Vân Diệp thấy Trường Tôn thị cũng đau lòng, bất giác đọc ra bài thơ này, coi như câu đánh giá công bằng với Trường Tôn Vô Kỵ, bất kể ông ta là trung thần, hay là bị mình và Lý Thái ép làm trung thần cả đời, ít nhất tới khi chết Trường Tôn gia không có lỗi với vương triều Lý gia.- Đúng thế, bài thơ này có lý lắm, trừ Hầu Quân Tập ra, các lão thần đều xứng đáng với sự hậu đãi của trẫm dành cho họ. Vân Diệp, nghe ngươi nói câu này một cách vô cùng khoan khoái, lại bộ dạng thế ngoại cao nhân, chẳng lẽ thủ hiếu xong không định nhập sĩ nữa? Theo tuổi của ngươi vừa vặn lúc thi triển hoài bão, chẳng lẽ ngươi không thấy tiếc?

- Vân gia bị ngươi chia ba rồi, ngươi xử lý chuyện nhà thỏa đáng, nhưng triều đường là cái chum nhuộm lớn, ngươi muốn sạch sẽ nhảy ra chỉ e không dễ đâu.

Vân Diệp ngẩng đầu cười:

- Nhân vô dục tắc cương, thần đã tới đỉnh cao của nhân thần, còn cần gì nữa, còn có cái gì khiến thần động lòng nữa?

- Cho nên tới lúc thần hưởng thụ công huân rồi, thường ngày ở thư viện dạy học, nhàn hạ cùng Thanh Tước làm ra chút phát minh, cùng nhau chê cười Thừa Càn bận rộn, buồn chán quá thì hẹn Trình Xử Mặc đi săn, nếu chán Trung Nguyên đưa cả nhà ra hải ngoại ngắm mỹ cảnh.

- Chuyện cần làm nhiều lắm, cứ nhốt mình trong phòng làm việc không hay. Với địa vị hiện nay của vi thần, chỉ cần không chọc vào người khác, ai ăn no rửng mỡ đi chọc vào thần, sống vui vẻ không muốn, vì sao cứ phải gây thêm phiền phức cho mình.

Vân Diệp càng nói càng vui vẻ, lần này thực sự nghĩ kỹ rồi, nghĩ thấu rồi.

Lý Nhị và Trường Tôn thị nhìn nhau, cũng ngồi xuống đống giấy, cảm khái nói:

- Ngươi làm Sở quốc công còn thư thái hơn trẫm làm hoàng đế, có điều sức khỏe trẫm không xong rồi, thời gian e rằng không còn nhiều, Thừa Càn là hảo hữu của ngươi, ngươi không định giúp hắn một ít à? Cũ mới giao thời là lúc khó khăn nhất.

Vân Diệp đột nhiên bật cười:

- Kỳ thực có thể giúp Thừa Càn nhất là bệ hạ, mà không phải thần, nếu bệ hạ có thể đưa Thừa Càn lên ngựa, tiễn một đoạn, giống tiên đế làm với bệ hạ, chẳng phải rất tốt sao?

- Càn rỡ!

Lý Nhị thất kinh, nổi giận quát:

Vân Diệp đành quỳ xuống:
- Dám nói lời này chỉ còn vi thần nữa thôi, hiện giờ sức khỏe bệ hạ rất kém, thần hỏi Tôn đạo trưởng, ông ấy không nói một chữ, nhưng thần cảm giác được. Mỗi năm vào thăm bệ hạ một lần, lại phát hiện bệ hạ suy lão quá nhanh, bệ hạ vì quốc gia này lo nát lòng, mấy chục năm cần mẫn, dốc cạn tâm lực, chỉ sợ bước sai, vì sao không cho mình một cuộc sống nhẹ nhàng khoái lạc?

- Nếu như bệ hạ đem chuyện này thành lệ vĩnh viễn của Đại Đường, quốc gia muốn xảy ra động loạn cũng không thể, đây là biện pháp rất tốt.

Vẻ mặt Lý Nhị trở nên cực kỳ đặc sắc, ngay cả quyền khai thác biển cũng quên, chỉ cửa tẩm cung ý bảo Vân Diệp xéo cho nhanh, đi chậm ông ta định dùng gia pháp, trị Vân Diệp tội đại bất kính.

Biết ông ta bị dọa sợ chết khiếp rồi, Vân Diệp cười hành lễ với hoàng đế, đi nhanh khỏi tẩm cung. Ra ngoài nhìn cung điện nguy nga, không khỏi lắc đầu, hoàng quyền thực sự trọng yếu như thế sao? Cứ nhất định tới khi vương gia lôi đi mới chịu buông tay, thật hạn hẹp.

Có nhiều lời không nói với Lý Nhị, không nhìn trên sử sách bao nhiêu hoàng đế về già trở nên lẩm cẩm, nếu giao quyền sớm, đâu tới mức sinh họa loạn không đáng có.

Làm ra bộ hiền từ muốn nghe lời đáy lòng của vãn bối, nghe rồi lại sợ, nếu như ông mà biết Thừa Càn nói:" Làm thái tử bốn mươi năm cổ kim hiếm có", chẳng bằng ông ngự long phi thiên cho xong, sống nữa cũng vô nghĩa. Thân thể suy nhược tới mức không xử lý nổi quốc sự, Lý Thừa Càn hiện chỉ còn thiếu cái danh phận thống lĩnh thập lục vệ, còn quyền lợi chẳng phải nắm hết trong tay hắn rồi sao?

Nói một câu khó nghe nếu hiện giờ Lý Thừa Càn muốn tạo phản, Lý Nhị ông không muốn quốc gia rơi vào chiến loạn thì cũng chỉ có cách trơ mắt nhìn thôi, câu " Làm thái tử bốn mươi năm cổ kim hiếm có" đã chứa đầy oán hận với ông rồi, mà người ta cũng đã đủ tự tin nói câu này.

Lời hay không nghe vào tai, một cái chủ ý hay như vậy lại không chấp nhận, vậy ông ôm hoàng vị cùng già thối ra đi.

Dù sao cũng chẳng liên quan với Vân gia, mình rút lui khỏi triều đường một cách có thể diện, không làm tảng đá ngáng chân Thừa Càn, không có xung đội lợi ích, tình cảm xưa sẽ quay về, dù sao người là xã hội động vật, hoàng đế, thái tử cũng chẳng phải ngoại lệ, lúc ăn chơi đập phá thế nào chẳng cần vài ba tên đồng bọn đúng không? Vân Diệp cho rằng, mình đúng là nhân vật hàng đầu để làm bạn.

Vừa mới cửa cung thì bị gọi lại, tới tẩm cung phát hiện bản đồ đã được sắp xếp chỉnh tề đặt trên bàn.

- Những lời này là Thừa Càn bảo ngươi nói?

Vừa vào Lý Nhị đã hỏi luôn:

- Thừa Càn mà dám nói lời này với thần, thần sẽ kiến nghị bệ hạ đổi thái tử. Vi thần nói rồi, lời này cũng chỉ vi thần mới nói được thôi, nếu thái tử nói câu này, thần cho rằng mình nên mặc chiến giáp thủ vệ cung Vạn Dân rồi.

Lý Nhị vui vẻ gật đầu, Vân Diệp tỏ thái độ làm lòng ông ta vô cùng ấm áp, hoàng gia chú trọng "ta cho ngươi mới là của ngươi, ta không cho, ngươi không được cướp!" Vân Diệp rõ ràng vẫn trung thành với đế vương.

- Ngươi đi đi, trẫm sẽ suy nghĩ thật kỹ.

Vân Diệp lắc đầu lần nữa rời khỏi tẩm cung, Lý Nhị vẫn còn cảm giác nguy cơ, có lẽ từ khi làm hoàng đế, cảm giác nguy cơ này chưa bao giờ rời ông ta. Suy nghĩ kỹ cũng tốt, Lý Nhị đã không còn khả năng thay thái tử nữa. Lý Thừa Càn bốn mươi năm làm thái tử cẩn thận chừng mực, chưa bao giờ có lỗi lớn, nhân đức của hắn trả khắp bốn phương, không một triều thần nào nghi vấn với hoàng đế tương lai, tuy bệnh tình Lý Nhị làm các đại thần giật thon thót, nhưng trong lòng rất vững vàng, vì ai cũng biết tân hoàng là ai, làm tốt chuyện của mình là được, không cần phải chọn phe.

Dẫn Vượng Tài vừa mới trộm một cái váy hoa của cung nữ vui vẻ đi về cửa cung, Đoàn Hồng lại lần nữa xuất hiện:

- Bệ hạ tuyên Sở quốc công có điều muốn hỏi.

***

Chu công trong lúc bị gièm pha Vương Mãng trong khi chiêu hiền đãi sĩ Nếu lúc ấy cả hai đều chết cả Thì sau này ai biết ai là trung, ai là gian.

Bởi vì hai nhân vật này đều có lúc nắm đại quyền như nhau, khi Chu công nhiếp chính thì gần như thay thế hết quyền vua, nhiều người nghi rằng ông ta sẽ cướp ngôi, nhưng rút cục, khi Chu Thành vương trưởng thành, ông đã trả lại ngai vàng cho cháu và về đất phong ở nước Lỗ. Còn Vương Mãng tỏ ra hết sức khiêm tốn, ban đầu không ai nghĩ là ông ta sẽ cướp ngôi nhà Hán.

Nguồn:wiki.

*** nhân vô dục tắc cương: không nổi lòng dâm dục sao cứng được??? cứng cả ngày thế hóa ra bệnh à?

Chương 1469: Quốc Công Tấu Đối

Tâm tình Lý Nhị chấn động mạnh, đây là lần vấn thoại thứ ba rồi, chẳng biết lần này muốn hỏi cái gì, trong lòng Vân Diệp cười như hoa nở, xưa nay toàn là Lý Nhị làm tim mình đập thình thịch, giờ hay rồi, y muốn báo thù đã lâu, không ngờ mất ba mươi năm mới có cơ hội.

Tẩm cung rất loạn, giấy tán loạn khắp nơi, mặt đất còn có máu, một tên hoạn quan run lẩy bẩy dùng khăn lau mặt đất, Lý Nhị ngồi trên giường thở dốc, vừa thấy Vân Diệp vào là hỏi ngay:

- Chuyện này có tiền lệ chứ?

Vân Diệp nghĩ một lúc nói:

- Tốt xấu đều có, Nghiêu Thuấn làm thế, kết quả thiên hạ an cư lạc nghiệp, lưu truyền ngàn đời. Triệu Vũ Linh vương làm thế, có điều ông ta bị bỏ đói ở cung Sa Khâu! Kết cục thê thảm.

- Ngươi thấy trẫm sẽ thành Nghiêu Thuấn hay Triệu Vũ Linh vương?

Vân Diệp cười lớn:

- Bệ hạ ắt thành thánh quân như Nghiêu Thuấn, còn về Triệu Vũ Linh vương, ông ta không biết dạy con, chỉ biết dạy mặt vô tình của quân vương, cho nên đáng đời. Còn Đại Đường ta lấy hiếu nghĩa lập quốc, bệ hạ đối đãi với tiên đế, toàn thiên hạ đều biết, vi thần cho rằng cho Thừa Càn một trăm lá gan hắn cũng không dám làm thế, nếu danh phận hiếu nghĩa sụp đổ, thiên hạ sẽ quay lại cảnh tượng mạt Tùy, đó là đại nạn.

- Vi thần năm xưa mời bệ hạ đi Lĩnh Nam một chuyện, sau này không nói nữa là lo vấn đề an toàn của bệ hạ, một khi bệ hạ nhường vị, quân thần chúng ta có thể tới Lĩnh Nam, ở đó có Huyền Giáp quân thủ hộ, Hợp Phố đang vào mùa lấy châu, đó là sản nghiệp trụ cột của Vân gia, thải châu nữ đều cởi sạch sành sanh...

- Cút xéo.

Lý Nhị phất ống tay áo, Vân Diệp lại lần nữa rời đại điện.

Lý Nhị tìm mình không phải là để nói chuyện, mà là biểu hiện lòng bấn loạn, ông ta nhất định hiểu rõ cách làm này có lợi thế nào với Đại Đường, chỉ là phát hiện mình đã tới giai đoạn hạ màn rồi cho nên mới phiền lòng.

Cứ để ông ta phiền não đi! Lần này Vân Diệp không đi xa, dẫn Vượng Tài ngậm cái váy hoa tới phòng ngự trù, con này nhất định là lén vào hậu cung, lấy trộm y phục cung nữ phơi.

Lần trước Vượng Tài ở cửa hậu cung bị đánh một roi, Vân Diệp nổi giận cùng Lý Thái đánh tên kia chết đi sống lại, nếu không phải Lý Nhị đuổi hai người ra khỏi cung thì tên thị vệ kia đã chẳng giữ được mạng. Cho nên Vượng Tài có thể lang thang khắp nơi trong hoàng cung, có một lần vào cả phòng ấm của Dương phi, ăn no bụng dưa chuột trở về, cực kỳ ngông nghênh. Ai cũng biết chẳng may đắc tội với Sở quốc công chưa sao, tốt nhất đừng làm hại tới con ngựa này, Sở quốc công coi nó là mạng sống.

Đại trù trong phòng ngự trù toàn là người quen, thấy Vân Diệp tới kiếm ăn, thở dài đã trưa rồi mà bệ hạ không ban cơm cho quốc công gia, để quốc công gia phải đi kiếm ăn.

Ăn cơm canh đạm bạc hai năm, nhìn đủ các loại nguyên liệu nấu ăn trong ngự trù, làm sao còn chịu được. Nhất là hải sâm trong chum, xào hành một chậu luôn, thêm một chậu cơm là được, ăn thứ này phải ăn cho thống khoái.

Hoàng cung vào mùa xuân luôn có mùi khói than, biết làm sao, khắp Trường An đốt than nấu ăn, sưởi ấm, hoàng cung lại cao, lại ở cuối gió, coi như hoàng đế lo trước cái lo thiên hạ.Có điều hôm nay không tệ, tối qua có một trận mưa, ngồi trong chòi nghỉ tấn công hai cái chậu, ngoài đình có một cung nữ khóc sướt mướt đang cùng Vượng Tài tranh giành cái váy hoa, Vượng Tài dứt khoát không há miệng, cung nữ kia cầu khẩn thế nào cũng vô ích.

Kệ, lát nữa đền ít tiền cho cung nữ kia là được, đang nghĩ thế thì Vượng Tài há miệng ra, chạy ra sau lưng Vân Diệp, muốn Vân Diệp che chắn đứng để nữ nhân kia nhìn thấy.

Có thể khiến Vượng Tài sợ hãi như thế chỉ có Trường Tôn thị thôi, cách bưng tai trộm chuông này vô ích, Trường Tôn thị mặt âm trầm đi vào chòi, thấy Vân Diệp đang ăn cơm thì ngớ ra:

- Sao ngươi còn chưa xuất cung?

Vân Diệp đặt đũa xuống, mời Trường Tôn thị ngồi:

- Chỉ một chốc mà bệ hạ đã gọi thần hai lần, thần lo bệ hạ còn triệu kiến, nên đợi ở đây cho khỏi phiền.

- Nghe kiến nghị của ngươi, bệ hạ đứng ngồi không yên, ngươi thì hay lắm, còn có tâm tình ăn hải sâm. Nói cho ta biết ý nghĩ tà đạo đó là của ngươi, chứ không phải nhận người khác ủy thác.

- Nương nương, chủ ý cao minh lớn gan như thế ngoài thân ra thì ai nghĩ ra nổi. Nếu bệ hạ biến nó thành lệ, tương lai Thừa Càn đến tuổi cũng làm thế, giang sơn sẽ hưởng lợi vô cùng.

- Đây là kết luận vi thần suy nghĩ hai năm mới có, mỗi hoàng đế kế vị thì tính chính thống, tính pháp lý vô cùng trọng yếu. Thần thực ra còn nghĩ rất nhiều cách, ví như để di chiếu sau biển ở đại điện cung Vạn Dân, khi hoàng đế ngự long phi thiên, sẽ do đại thần tâm phúc tuyên đọc chiếu thư là xong.

( Cách thời nhà Thanh)- Về sau phát hiện làm thế không thích hợp, chỉ cần là thần tử, ai không có lòng riêng. Nên mới kiến nghị như thế, vậy là không ai dị nghị với quyền thống trị của hoàng đế mới nữa, triều đường cũng sống yên biển lặng, chỉ cần không tồn tại vấn đề phải dựa vào ai, các đại thần sẽ rất dễ lựa chọn, đứng về phía hoàng đế do bệ hạ chọn là được, không phải nghĩ nhiều.

- Hiện giờ đau khổ là bệ hạ, hoàng quyền đã ngấm vào máu bệ hạ rồi, một khi tách ra là chuyện vô cùng tàn nhẫn, nhưng chuyện này chỉ có đế vương hùng tài đại lược như bệ hạ mới làm được, nếu gặp phải hôn quân, thần nói xong là đủ mất đầu rồi.

Trường Tôn thị bình tĩnh nhìn Vân Diệp:

- Nếu là cách hay, vì sao không thông qua tấu chương đưa lên, mà lại là cá nhân tiến gián, dựa theo lời thư viện làm thế tỉ lệ thành công rất thấp.

Nói xong còn đẩy chậu hải sâm tới trước mặt Vân Diệp, ý bảo y có thể ăn tiếp, tránh để nguội.

Vân Diệp cười, câu hỏi này là nối tiếp lời Lý Nhị, chẳng qua trước mặt hoàng hậu thì y thoải mái hơn nhiều, thoáng cái ăn xong cơm, xúc miệng xong đáp:

- Thần kiến nghị chứ không phải bức cung, nương nương nghĩ xem nếu tấu chương này qua trung thư tỉnh sẽ tạo thành cục diện nào.

- Có cái đầu to của thần ở phía trược chống đỡ, phía sau lập tức có cả đống quan viên dâng thư yêu cầu bệ hạ thoái vị, đó là bức cung. Bệ hạ không chịu đâu, thiên hạ do bệ hạ đánh dẹp mà có, chuyện hoàng vị đâu tới lượt người khác chỉ chỏ, khi đó thành Trường An không thành cảnh gió tanh mưa máu mới là lạ.

- Hôm nay vi thần nói ra xong, rời cung rồi tuyệt đối không nói tới nữa, dù bệ hạ có hỏi cũng dứt khoát phủ nhận. Còn về quyết định ra sao là của bệ hạ, thần đã làm trọng chức trách, có thể quang minh chính đại về nhà làm ruộng rồi.

- Mùa xuân tới rồi, một khi rải hạt giống vào đất, sớm muộn sẽ mộc mầm, cuối cùng kết trái, quá trình đó phải thống khổ và kỳ vọng mới có thể biến thành quả ngọt. Quốc gia lớn mạnh, không tránh được thống khổ và hi sinh, bách tính, tướng sĩ, sĩ tử, thần tử, bệ hạ, chúng ta cùng hi sinh, quốc gia này là của mọi người, thần chưa bao giờ quên điều đó.

Trường Tôn thị nghe mà xúc động, lấy khăn tay chấm khóe mắt nhìn Vân Diệp:

- Vân gia chia ba cũng là hi sinh và thống khổ sao?

- Không ạ, đó là con đường Vân gia phải đi, vi thần thấy làm thế rất công bằng, nhất là với con của thần, nếu vi thần không làm được một cách vô tư sao dám khuyên bệ hạ như thế.

Lần này Vân Diệp dẫn Vượng Tài rời cung, Đoàn Hồng không nhảy ra nữa, quay đầu ba lần không thấy hoạn quan khác, Vân Diệp bật cười, để mặc Vượng Tài cắn ống tay áo kéo về phía chợ tây, hôm nay bên cạnh Vân Diệp không có một hộ vệ nào, y thấy mình phải quen với bình đạm, mình chỉ là một bách tính mà thôi...

Lý Nhị nghe Trường Tôn thị nói xong, lòng vốn bực dọc liền yên tĩnh lại, cười bảo hoạn quan trải bản đồ ra đất, vẫn không đi giày, chắp tay bước trên bản đồ, người tuy lom khom, nhưng bước chân vững trãi như sư vương tuần thị lãnh địa...

Chương 1470: Người Chết Sống Lại

Ngồi trên xe của Lý Thái, Vân Diệp thấy toàn thân muốn rời ra từng mảnh, thịt mỡ trên người Lý Thái cũng bị rung như cuộn sóng, béo thì đừng mặc y phục lụa, phía dưới hơi rung một chút là trông tởm khiếp người.

Vượng Tài chạy theo sau, thực ra nó rất sợ con quái vật phun khói này, nhưng Vân Diệp ngồi bên trên, cho nên nó luôn muôn tới gần Vân Diệp, há miệng cắn Vân Diệp, kéo huynh đệ ra khỏi miệng con quái vật ầm ĩ.

Từ cổng thành Trường An tới Vân gia trang là con đường tốt nhất, thẳng tắp lại rộng rãi, dài ba mươi dặm, vậy mà cái xe nát của Lý Thái chạy mất một giờ, tính ra cũng không tệ, tuy không chạy nhanh bằng ngựa, nhưng nghĩ tới quan hệ thời đại, Vân Diệp vẫn chân thành chúc mừng Lý Thái.

Lý Thái ưỡn ngực đối diện với đám đông vây quanh, kiêu ngạo như con gà trống, năm xưa khi được phong làm Ngụy vương hình như cũng không kiêu ngạo như thế.

Lý Thừa Càn đứng tới biển Vân gia, tay cầm đồng hồ cát tình giờ giúp đệ đệ, thực ra hắn rất muốn ngồi lên xe, để Vân Diệp tính giờ, nhưng đám thủ hạ của hắn sống chết không cho, có hai lão già còn lấy cái chết uy hiếp.

Có thể hiểu được, sắp thành đại thần tòng long rồi, nếu long không còn, họ còn dựa cái cải rắm à, cho nên họ coi tính mạng của Lý Thừa Càn còn quan trọng hơn tính mạng của mình.

- Lần sau đừng tìm ta ngồi xe nữa, bữa sáng bị cái xe nát của ngươi làm mất hết rồi.

Vân Diệp nhận lấy khăn lông từ tay Lão Tiền, lau bụi than trên mặt, cái khăn trắng muốt lau xong là vứt đi rồi.

- Biết đủ đi, ngươi là người thứ hai được ngồi loại xe này, đợi ta tiến thêm một bước hoàn thiện sẽ không lắc lư nữa, bánh xe bọc gân trâu đang làm, lò so cũng đang chế, còn về khói đen, lắp thêm cái ống khói là xong...

- Thứ đó làm ra xong nhớ cho ta một cái trước.

Vân Diệp cắt ngang lời Lý Thái khoe khoang, chỉ cần thêm vào những thứ trong miệng hắn, vậy đúng là thành một cái xe rồi.

- Thanh Tước, thứ này khi nào có thể sản xuất quy mô lớn? Đại ca cũng rất hứng thú, làm xong cho ta một cái, rảnh rỗi lái vài vòng quanh Đông cung coi như nghỉ ngơi.

Lý Thừa Càn đưa đồng hồ cát cho thị tòng, đi tới nói thẳng luôn hệt Vân Diệp:

- Đại ca, đệ phát hiện động tác Lý gia chúng ta có phải luôn chậm hơn Vân Diệp một bước không? Khi đệ bắt đầu nghiên cứu thứ này, Vân gia phái Vân Hoan đi Liêu Đông mở xưởng sắt, hiện giờ xe hơi nước của đệ vừa định hình, nhà y đã có đường sắt từ Trường An tới Lạc Dương. Đợi năm sau đường sắt trải xong hoàn toàn thì xe của đệ hẳn cũng hoàn mỹ rồi, khi đó huynh cứ nhìn tiền đổ cuộn cuộn vào Vân gia đi. Vân Diệp đã tính biến nó thành sản nghiệp của tiểu nhi tử, còn huynh chỉ nghĩ tới chơi?

Lý Thừa Càn sớm đã quen với cách nói chuyện rất vô lễ của Vân Diệp và Lý Thái rồi, nhíu mày nói với Vân Diệp:

- Không phải ngươi định dùng ngựa kéo xe chạy trên đường sắt à, sao đổi thành xe hơi nước?

- Ngựa thì phải ăn cỏ, phiền lắm, thứ này chỉ cần có than là chạy suốt ngày đêm, lại kéo được nhiều. Thứ tốt vì sao không dùng, đặt đó ngắm cho mới à?

- Trương Gián Chi, Lục Đôn Tín, hai ngươi hỏa tốc nghiên cứu chi phí lập đường sắt từ Lạc Dương tới Tấn Dương cần bao nhiêu. Nếu như trong phạm vi tài lực Đông cung cho phép, lập tức tới thư viện rút người thăm dò mở đường, tốt nhất là có kết quả trong hai năm.

Đợi hai tên chúc quan đi rồi, Lý Thừa Càn cười với Lý Thái:

- Y chỉ có mấy trăm dặm đường sắt thôi, tương lai ta trải đường sắt khắp Đại Đường, đom đóm mà đói so với trăng.Tên này nói chuyện ngày càng có phong phạm của Lý Nhị, vậy cũng tốt, một đế vương quan trọng nhất phải có sự tự tin.

- Loại bắt chước mà thôi.

Vân Diệp khinh bỉ nói:

- Hừ, cả thiên hạ sẽ là của ta, bao gồm ngươi, bao gồm cả tim gan phèo bối của ngươi, suy nghĩ của ngươi mà tốt cũng là của ta, nên với ta không có chuyện bắt chước.

Lý Thái và Vân Diệp cùng cười phá lên, đi thẳng về Vân gia trang, Lý Thừa Càn chửi bới theo sau. Hôm qua Vân Diệp lấy hết hải sâm của Đông cung, hắn biết hôm nay thế nào cũng có món ngon, ở vị trí cao lâu, Lý Thừa Càn không bận tâm tới lễ nghi thế tục nữa.

Món ăn quý giá như hải sâm ở nhà khác sẽ làm canh, sau đó húp từng tí từng tí nước một, ở Vân gia thì đem cho cả vào chảo lớn xào với hành, Vân Diệp ăn không biết chán.

- Thứ này phải ăn như thế mới đã, không cần cho thêm cái gì hết.

Cơm no rượu say rồi, ba người ngồi xỉa răng uống trà, nghe Vân Diệp giảng giải cách ăn uống:

- Năm ngày trước ngươi vào cung nói cái gì mà làm không khí trong hoàng cung căng thẳng tới ngạt thở? Nói xem, phụ hoàng ta cứ đánh nô tài suốt, đây không phải là thói quen tốt.

Lý Thừa Càn nói ra mục đích của mình:

- Không nói, ngươi không biết thì hơn, biết không có lợi gì, mơ mơ hồ hồ lại có thu hoạch lớn. Nói chuẩn xác thì đây là bí mật riêng giữa ta và bệ hạ.
- Ồ, nếu thế thì ta không hỏi nữa, có điều ngươi chú ý phương pháp, phụ hoàng ta tuổi cao rồi không chịu nổi, sống khỏe mạnh vài năm nữa là phúc phận của ta.

Vân Diệp hoài nghi nhìn hắn:

- Nếu ngươi thật sự không biết ta nói cái gì trong hoàng cung thì bằng câu này, giang sơn Lý gia có thể truyền thừa ít nhất hai trăm năm.

Vân Diệp nói rất tùy ý, tựa hồ đang đùa, nhưng Lý Thái không nghĩ thế, làm bằng hữu mấy chục năm, hắn biết một câu hờ hững của Vân Diệp mới là vô cùng nghiêm túc.

Lý Thừa Càn chỉ cười, không nhắc tới chuyện này nữa, cùng Vân Diệp tham khảo chuyện đường sắt, sau khi tham quan mô hình tàu hỏa của Vân Diệp, hắn càng chú ý tới chuyện này.

Đường sắt không chỉ mang tới một phương thức vận chuyển mau chóng, mà quan trọng hơn nó thay đổi cả quốc gia, như con ngựa hoang phóng về con đường phát triển mới, đó là ý nghĩa nguyên thủy nhất Vân Diệp muốn làm đường sắt.

Hôn lễ của Vân Mộ đã được xác định, Nhan gia đã đưa sính lễ tới, rất đơn giản, nhưng vô cùng long trọng, người chủ trì lại là Lý Thuần Phong, tên đạo sĩ đã bước vào tuổi trung niên này càng thêm tiên phong đạo cốt, mỗi cửa chỉ lời nói tựa hồ mang theo chí lý của đất trời.

- Đại thọ bách vạn của Tây Vương mẫu, Vương mẫu cung mở đại yến mời hết anh hùng hào kiệt thiên hạ, Sở công là thượng khách.

Lý Thuần Phong ngồi ở phòng khách của Vân gia, miệng phun phân vô cùng trang nghiêm.

Tân Nguyệt kích động rơi nước mắt, không ngờ phu quân nhà mình có duyên được thần tiên mời tiệc, đó là vinh diệu lớn của Vân gia, rối rít tạ ơn thay thế phu quân mặt đầy phẫn nộ nhận thiếp mời, tới gian phòng khác khoe khoang với đám Na Nhật Mộ.

- Gia sư tổ nhà ngươi chẳng phải phi thăng rồi à? Sao còn sống phái thiếp mời cho ta?

Lý Thuần Phong cười lớn:

- Sở công là hào kiệt cái thế, sao chẳng biết sinh tử chỉ là tiểu đạo, chém đầu chẳng qua chỉ là tìm một lối thoát cho hồn phách, không để bị vây khốn trong tấm thân lão hóa mà thôi, tổ sư pháp lực thông thần, lại khổ tu ở chỗ Tây Vương mẫu, hoàn dương chỉ là chuyện nhỏ.

Vân Diệp đau đầu day huyệt thái dương:

- Các ngươi lại tìm đâu ra một Viên Thủ Thành nữa? Sư phụ ngươi còn chưa chết, ông ta thấy vị Viên Thủ Thành kia sẽ xưng hô ra sao? Hay vẫn gọi là thúc thúc?

- Tất nhiên rồi, đạo gia coi trọng là hồn phách, cái khác không đáng nói.

Lý Thuần Phong nói cực kỳ trang trọng:

Vân Diệp không nhìn ra chút sơ hở nào từ mặt hắn, Viên Thủ Thành chết rồi, đầu của ông ta bị Viên Thiên Cương đích thân chém xuống, chuyện này không cần phải nghi ngờ, khi chết cổ không có máu cũng có thể khẳng định, nhưng ngươi nói Viên Thủ Thành sống lại thì là bố láo.

Chương 1471: Thôi bối đồ

Lý Thuần Phong tới tìm mình là muốn mình ngậm miệng, mình có thể thành thượng khách của tiên cung, đại bộ phận nguyên nhân là do đó.

Nay thư viện nắm giữ tư tưởng của thiên hạ, đạo môn muốn làm một đại sự như vậy, trước tiên là phải qua được cửa ải của thư viện, chỉ cần thư viện đứng ra phản đối, tinh anh của Đại Đường sẽ coi bữa tiệc long trọng này là trò hề, đạo môn vĩnh viễn chỉ có thề lừa gạt những ngu phu ngu phụ mà thôi.

- Sở công, ngài lý giải về đạo môn quá phiến diện rồi, bao năm qua chúng tôi cũng không ngừng cải tiến, không ngừng tìm lối thoát, Tây Hoa pháp sư Thành Huyền Anh đi khắp đông hải, lập chí nghuyện giải thích pháp môn đạo gia cho hải dân, tuy lưỡi ông ta bị ngài cắt, nhưng ông ấy không hề sợ hãi. Chân trời góc biển đều có châm ngôn đạo gia cho ông ấy khắc. Chuyện lấy người kính hiến hải thần đã không còn xảy ra nữa.

- Di hài tướng sĩ thủy quân ở Đăng Tiên quan, nay đã là đệ nhất đạo quán bên biển, quanh năm hương hỏa không dứt, đây là vinh dự của các liệt sĩ, mỗi năm tiền Đăng Tiên quan thu được các đạo sĩ không dám lấy đồng nào, toàn bộ biến thành dược thảo trả lại cho bách tính Đông Hải.

- Hiện giờ đạo môn không còn người ngồi không rảnh rỗi, hành y cứu chữa bách tính, tu sĩ khổ tu ở sơn dã cũng tự canh tác, đưa mắt nhìn, đạo môn đã có năng lực lãnh tụ thế lực ngoài đời của thiên hạ.

Lý Thuần Phong là thuyết khách giỏi, mỗi chuyện nào cũng đánh vào chỗ mềm yếu của Vân Diệp, bất kể là Thành Huyền Anh không lưỡi, hay là tòa đạo quán duy nhất khiến Vân Diệp quan tâm kia, tình nghĩa trong đó cùng với thời gian trôi đi, lắng đọng thành bộ phận tình cảm quan trọng nhất trong lòng.

- Đạo môn làm thế là rất tốt, vì sao các ngươi còn chưa thỏa mãn, giáo hóa thiên hạ là trách nhiệm của hoàng tộc và sĩ nhân, giáo nghĩa của các ngươi mang chênh lệch rõ ràng, riêng cái điều thanh tĩnh vô vi đã là đại địch của thế gian.

- Nhân gian phải tiến bộ, mà không phải dậm chân tại chỗ, chúng ta phải không ngừng thăm dò thế giới, cuối cùng biến thành thần của chính bản thân, không thể gặp được chuyện không thể giải thích thì cứ quy vào thần linh. Chúng ta phải nhìn thấu bản chất sự vật, trả chân tướng thế gian.

- Giống như hôm qua ta ngồi chiếc xe không cần dùng súc vật kéo, không cần sức gió, sức nước. Hay như mấy năm trước chúng ta phát hiện nhân loại có thể bay lên trời, bầu trời không còn là lãnh địa của thần linh và chim chóc nữa, mà người cũng có thể bay lên trời.

- Cùng với việc nhân loại không ngừng tiến quân lên trời, thần linh trên thiên cung của các ngươi sẽ bị chứng minh là hư vô, đến khi nhân loại vượt qua chín tầng mây mà không thấy thiên cung, các ngươi sẽ ăn nói sao đây?

Đây là lần đầu tiên Vân Diệp nói cho một người khác vận mệnh sau này của nhân loại.

- Hiện giờ ta chỉ có mỗi cái tước vị thôi, không có bất kỳ sức ước thúc nào với các ngươi nữa, các ngươi muốn tổ chức yến hội gì thì cứ tổ chức, nếu thuyết phục được thư viện thì đi mà thuyết phục, ta không tán thành hay phản đối. Ta không thể thay người thiên hạ quyết định hỉ nộ ái ố của họ, nói cho cùng thế giới này là của họ.

Vân Diệp nghĩ rất lâu mới nói lời này, con người chỉ có thể dựa vào bản thân, dựa vào ngoại lực ước thúc, bọn họ sớm muộn gì cũng phá vỡ trói buộc, chỉ có tự họ có nhận thức tỉnh táo mới đi tốt trên con đường của mình.

Lý Thuần Phong thở phào, chắp tay nói:- Năm xưa vãn bối cùng gia sư, gia sư tổ cùng nghiên cứu một cuốn sách là ( thôi bối đồ), khi đó gia sư từng suy đoán khí vận thiên hạ của hoàng triều Lý thị, tuy không nhìn thấu, song vẫn có thể nhìn được ít manh mối.

- Hiện không được nữa rồi, tổ sư gia tự mình suy diễn, kết quả từ quẻ thứ hai liền trở nên hỗn độn vô cùng, hai mươi mốt trái quả trên đĩa Thanh Hoa sụp đổ trong khoảnh khắc, có thiên thạch đánh vỡ địa, đạo môn thăm dò vô số lần không hiểu ý. Quẻ thứ hai, vốn là trong đĩa chứa hai mốt quả, đại biểu Đại Đường có hai trăm tám chín năm và hai mốt đế vương.

- Gia sư cố giải quẻ thư ba, vốn là nữ tử cầm đao biến thành đứa bé mọc sừng, vì thế gia sư tổ mới quy thiên, sợ trời cao giáng tội đạo gia. Sở công, đây là bí kỹ bất truyền của đạo gia, nhưng thiên cơ biến ảo vô thường, đạo môn không dám tùy tiện nhìn trộm, chỉ đành giữ mình. Sở công nên cẩn thận, gia sư tổ trước khi lâm chung nói "nộ hải thao chu!" Rất có khả năng là quẻ thứ tư, có điều không ai hiểu ý.

( Quẻ thứ ba vốn là nữ tử cầm đao, đại biểu Vũ gia loạn Đường, quẻ thứ tư là một đám khỉ cầm cành cây đuổi anh vũ, đại biểu Trương Gián Chi xua đuổi Vũ gia thành công. - Nhưng có trời mới biết quẻ này bói trước hay là sau khi sự kiện xảy ra đạo môn mới thêm vào, đọc cho biết có vậy thôi)

Vân Diệp bật cười:

- Thôi bối đồ, thôi bối đồ, vậy dám hỏi tranh cuối cùng ý gì?

Lý Thuần Phong cười lớn:

- Thiên đạo mênh mông thay đổi vô cùng, long xà lên xuống sát phạt không ngớt, tiểu đạo làm sao biết được họa phúc của hậu thế, tất cả chẳng qua chỉ nói lăng nhăng, xin Sở công cười một cái là được.Nói xong muốn ra ngoài, Vân Diệp đặt tay lên lưng Lý Thuần Phong hỏi:

- Có cần tá lực không?

- Gió tốt nên mượn, hãy tiễn tiểu đạo lên mây xanh.

Vân Diệp dùng hai tay đảnh mạnh, Lý Thuần Phong là cao thủ võ học, nhẹ nhàng tá lực vọt đi rất xa, sau đó cười ha hả rời Vân gia. Lão Tiền muốn tiễn hắn, nhưng thấy Lý Thuận Phong đạp tường vọt lên mái nhà phóng đi.

Vân Diệp mỉm cười lắc đầu, đạo gia vẫn có chút nền tảng, học thuyết thần bí đôi khi không thể giải thích, chẳng phải một câu mèo mù vớ cá rán là xong.

Có điều chẳng sao, bản lĩnh bọn họ lớn tới mấy cũng chẳng thể nhìn rõ con đường phát triển của hậu thế như mình, nếu như trên thế giới này có tiên tri, vậy chỉ có thể là Vân Diệp, Vân Bất Khí.

Nghĩ tới đó Vân Diệp cười khổ, hiện giờ thế giới đã trở nên hỗn loạn, nếu mình không làm gì cả, trơ mắt nhìn phong vân thế gian, mặc sự việc phát triển theo con đường vốn có, tất nhiên có thể làm thần côn, nhưng bây giờ tất cả biến thành mớ hỗn động, mình cứ về thư viện giấu dốt thì hơn. đọc truyện mới nhất tại truyện yy chấm com

Công tác thuyết phục của Lý Thuần Phong rất gian nan, tới thư viện tìm Nguyên Chương tiên sinh, sau khi nói rõ ý liền bị lấy lý do kính quỷ thần nhưng tránh xa đuổi đi.

Tới học đường giảng giải, kết quả bị học sinh hỏi cho cứng họng, vì bọn họ muốn Lý Thuần Phong đưa ra một t hần tiên chân chính cho bọn họ chiêm ngưỡng, nếu không nói gì cũng vô dụng. Lý Thuần Phong muốn dùng thần tích trên núi Côn Lôn nói, bị đám học sinh cười rộ lên xỉ nhục một phen, thư viện có viện nghiên cứu Côn Lôn sơn, biết nhiều chuyện hơn cả đạo môn.

Tới lúc này Lý Thuần Phong mới nhớ ra biệt thự của Vân gia ở Côn Lôn sơn luôn có người trú, mà những người đó lại không phải là người Vân gia, là học sinh và tiên sinh của thư viện.

Tên đã lên dây không thể không bắn, Lý Thuần Phong đành đi tìm Trường Tôn Xung và Độc Cô Mưu, kết quả được hoan nghênh cực lớn, làm lòng tin của Lý Thuần Phong tăng mạnh, yến hội thần tiên sẽ cử hành đúng hẹn.

Khi hắn nghe thấy hoàng đế và hoàng hậu cũng thành thượng khách thì mừng tới phát cuộc, ngay trong đêm truyền hịch tới tổ miếu Côn Lôn, yêu cầu đem quy cách yến hội đề cao vô hạn, dù dốc toàn nguồn lực của đạo môn cũng phải làm tốt chuyện này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau