ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1451 - Chương 1455

Chương 1452: Độc Cô Mưu

Trường Tôn thị ngồi thẳng dậy hỏi:

- Ngươi làm gì Độc Cô cửu rồi, chưa giết hắn chứ?

- Ba trăm kỵ của binh bộ lúc này hẳn đã tới Hộ huyện, vi thần hạ lệnh là mang đầu tới gặp.

Trường Tôn thị vội vàng gọi hoàn quan, lập tức tới Họ huyện, mong tìm được Độc Cô Cửu trước binh bộ để cứu hắn một mạng.

- Ngươi đó, ngươi đó, lần này gây đại họa rồi, trước sự biến Huyền Vũ môn, bệ hạ và Độc Cô gia có ước hẹn, đời này không tùy tiện giết bất kỳ người Độc Cô gia nào, chỉ thưởng không phạt, mới đổi được sự ủng hộ mạnh mẽ của Độc Cô gia, mà Độc Cô gia bao năm qua cũng vô cùng ôn hòa, không có người làm đại quan trên triều. Trừ Độc Cô Mưu là Vân Trung hầu ra thì dù có người xuất sĩ cũng là con cháu trẻ tuổi, quan chức không cao. Ngươi nghĩ vì sao Độc Cô cửu dám làm thế, là vì ỷ vào điều này, dù hắn đáng giết, cũng phải giao cho Độc Cô gia xử lý, bệ hạ sẽ không xử trí người Độc Cô gia.

- Độc Cô gia vốn neo người, trừ tộc trưởng Độc Cô Mưu thì chỉ còn lại Độc Cô Cửu nữa thôi. Năm xưa Độc Cô Mưu cũng là kẻ việc ác gì cũng làm giống ngươi, về sau đại chiến Hiệt Lợi ở Ác Dương Lĩnh, ba lần đánh lui người Thổ Phồn.

- Nói cũng lạ, ngươi là hoàn khố, Độc Cô Mưu cũng là hoàn khố, vì sao các ngươi ít qua lại? Theo lý mà nói các ngươi phải quan hệ không tệ mới đúng chứ?

Bị hoàng hậu nói tới chuyện cũ, Vân Diệp ngượng ngùng, ấp úng mãi mới nói:

- Hắn đánh Xử Mặc, còn ném thần xuống sông.

Trường Tôn thị ngửa mặt lên trần nhà cười:

- Vậy thì ngươi đợi Độc Cô Mưu ném xuống sông lần nữa đi. Bệ hạ và Độc Cô gia chú trọng tình nghĩa, không phải quốc pháp.

- Ngày thái thượng hoàng qua đời ngươi cũng có mặt còn gì, lão tổ tông Độc Cô gia và thái thượng hoàng ám muội cỡ nào ngươi phải biết chứ. Giờ ngươi mau rời cung, Độc Cô Cửu không chết thì thôi, hắn mà chết thì ngươi đợi Độc Cô Mưu tìm ngươi đi, Độc Cô Mưu theo Hầu Quân Tập tảo phản mà bệ hạ không làm gì hắn, còn gả An Dương cho hắn, ngươi tự nghĩ mà làm, chuyện này bản cung mặc kệ.

Vân Diệp rời điện Lưỡng Nghi lập tức tới Tả vũ vệ tìm Trình Xử Mặc, xem ra chuyến này phiền toái thật rồi.

- Độc Cô Mưu? Ngươi chọc vào hắn à? Tên khốn kiếp đó theo Hầu Quân Tập tạo phản, rồi sau đó bán đứng cả đống người, hắn còn tự ra tay đối phó, ngươi không ở thảo nguyên nên không biết, tên khốn này là hạng trở mặt như trở bàn tay, trước mặt xưng huynh gọi đệ, sau lưng cầm đao đâm lén. Sau cưới An Dương mới yên tĩnh lại, trốn trong nhà nuôi con không ra ngoài nữa.

Vân Diệp càng nghĩ càng phiền lòng, lúc này không nên xung đột với Độc Cô gia, đoán chừng Trường Tôn Vô Kỵ cười sướng lắm đây. Mình đã tạo thành thói quen cứ mặc giáp vào là mọi tư duy biến thành kiểu quân nhân, chuyện này phải sửa.

- Từ khi xung đột với tên đó ở phường Hưng Khánh khi ngắm hoa lê thì đã không qua lại nữa, năm xưa ngươi bị người ta đánh thê thảm, Tiết Vạn Triệt cũng chẳng thắng nổi. Có điều huynh đệ chúng ta đã làm thì chẳng sợ chúng tới cửa kiếm chuyện, cùng lắm chuẩn bị hỏa lôi đạn, nướng chín hắn rồi tính sau.

Vân Diệp đấm mạnh xuống bàn:

Kỵ binh phái đi đã ba ngày mà không có chút tin tức nào, thế này không bình thường, so với gọi là kỵ binh thì gọi là đặc sứ binh bộ đúng hơn. Sau khi thấy được uy phong của Độc Cô gia, Vân Diệp liền lo lắng cho ba trăm kỵ binh kia, trang viên Độc Cô gia ở Hộ huyện.

Hộ huyện vốn là thượng lâm uyển của hoàng gia, cũng là nơi đúc tiền của quốc gia, Tân Nguyệt nhiều năm qua luôn muốn kiếm một mảnh đất trồng gạo ở bên sông Đông Lạo Hộ huyện, với bản lĩnh thông thiên của nàng mà không thành công, Độc Cô gia lại có một trang viên cực lớn ở đó. Hiện chức trách chủ yếu của Độc Cô Mưu là bảo vệ xưởng đúc tiền, Lý Nhị giao một cơ cấu quan trọng như thế cho hắn, có thể thấy tên này được coi trọng cỡ nào.
Quân sĩ phái đi bắt Độc Cô Cửu đã về, toàn bộ thê thảm vô cùng, bị người ta bắt lấy, cả người lẫn ngựa bỏ đói hai ngày rồi đuổi về.

Độc Cô gia làm thế không được rồi, nếu ngươi chỉ giấu Độc Cô Cửu đi, quân sĩ không tìm thấy là được, ngang nhiên kháng quân lệnh, đây không còn là vấn đề thể diện của Vân Diệp nữa, mà là tôn nghiêm của quân pháp.

Vân Diệp nhìn quan quân tới báo tin, hạ lệnh:

- Xin Ngũ lễ tư mã cho phép, Tả vũ vệ xuất động năm trăm quân binh, võ trang toàn bộ, mang theo hỏa khí, bản quan đích thân dẫn người đi bắt Độc Cô Cửu.

Khi binh bộ người ngựa nhốn nháo thì Độc Cô Mưu đi vào đại đường, nhìn Vân Diệp ngồi ở chủ vị mặt âm trầm hỏi:

- Ngươi thực sự muốn giết Độc Cô Cửu?

- Tự ý rời chức vụ, tự ý giao quyền, coi quân pháp như trò chơi, Độc Cô Mưu, nếu ngươi là chủ tướng có giết không?

Độc Cô Mưu mặc thanh sam văn sĩ, trời lạnh căm mà không mặc áo lông, lưng ưỡn thẳng đứng đó, tướng mạo đường đường, lại nho nhã, chả trách hoàng đế không nỡ giết. Độc Cô Mưu chắp tay nhìn chậu tỏi Vân Diệp trồng ở trên bàn, gật đầu nói:

- Nếu tướng quân dưới quyền ta dám làm thế, thi thể đã biến thành bùn rồi.

- Có điều chuyện này cũng phải xem thân phận, Độc Cô gia chỉ có hai nam đinh, không giết được. Độc Cô Cửu có là hạng giá áo túi cơm cũng phải sinh con đẻ cái, truyền thừa hương hỏa cho Độc Cô gia. Vân gia ngươi chỉ còn lại mình người, nói thật đi, chuyện sinh con là chuyện thể lực, có mệt không?

- Ta không có nhiều lão bà như người, chỉ có mình An Dương, sức khỏe nàng không tốt, sinh hai đứa là không thể sinh được nữa, nên lão tổ tông gửi hết hi vọng lên người hắn, ngươi muốn giết cũng đợi hắn sinh tám mười đứa con đã, lúc đó ta không nói một câu. Ta xin ân tình của Vân hầu, chẳng lẽ ngươi còn nhớ chuyện ta ném ngươi xuống cống năm xưa?
- Ta biết ngươi cưỡi hổ khó xuống, đang sống mái với Trường Tôn gia, ta không gây thêm phiền phức cho ngươi nữa. Công vụ của Độc Cô Cửu cũng không phải do Độc Cô gia muốn, mà là bệ hạ ép, khi nhậm chức ta đã nói với bệ hạ, để hắn làm thủ tướng Khai Viễn môn chẳng khác gì tìm chết, bệ hạ nói rèn luyện hắn, nên có vấn đề ngươi đi tìm bệ hạ, đừng đổ lên đầu hắn.

Vân Diệp đứng dậy:

- Ta hỏi ngươi một câu, Độc Cô gia có qua lại với người Oa không?

- Ngươi định xỉ nhục Độc Cô gia?

Hai người đứng cách nhau rất gần, Vân Diệp phát hiện con ngươi Độc Cô Mưu co lại, ánh mắt trở nên sắc bén.

Vân Diệp gật đầu:

- Ta cũng thấy ngươi không làm chuyện mất mặt đó, vậy là đường đệ của ngươi làm bậy, chỉ cần không phải chủ ý của ngươi là được. Hắn bị ta chém chết hay về nhà bị ngươi đánh chết cũng giống nhau.

- Xem đệ đệ của ngươi làm gì đi, dám đem Khai Viễn môn cho người Oa nắm giữ, ta muốn xem ngươi xử lý thế nào, ta giúp ngươi giết mười sáu tên, số còn lại nhốt trong đại lo, không biết có hỏi ra gì không, đám người Oa này đều ở gần Khai Viễn môn, toàn là võ sĩ hết.

- Trước kia thảm án nhà Trương Lượng ở Ly Sơn còn nhớ chứ? Ra tay là người Oa, nếu Trường An xuất hiện thảm ản như thế nữa, Độc Cô gia ngươi dù cứng đến mấy vẫn phải cho người đời một câu trả lời.

Độc Cô Mưu gật đầu, nhìn quanh, cuối cùng cầm lấy bảo kiếm của Vân Diệp trên giá, rút ra nói:

- Chuyện này phải xử lý nhanh, ngươi nói sao?

- Tất nhiên, binh gia chú trọng sét đánh không kịp bưng tai mà.

- Độc Cô Cửu sẽ bị ta đánh gãy hai chân, đời này khỏi mong đi lại nữa, giữ sinh con đẻ cái thôi. Nhớ kỹ, không phải là không chịu được áp lực của ngươi, mà vì hắn làm chuyện mất mặt.

Độc Cô Mưu chỉ hướng Đại Lý tự:

- Ở đó?

Vân Diệp gật đầu, Độc Cô Mưu cười dài đẩy cửa rời đi...

***

Bực thế, đầu voi đuôi chuột, không đủ bút lực đừng đẩy cao trào lên, giờ tự nhiên lôi người Oa vào làm cớ, ngớ ngẩn …

Chương 1453: Họa Phúc Vô Thường

Vân Diệp lại bắt đầu duyệt văn thư, lười hai ngày, lại tích một đống lớn. Đến khi trời lặn, Độc Cô Mưu trở về trả kiếm cho Vân Diệp.

- Kiếm của ngươi không tệ, giết hơn trăm người không oằn, còn không, cho ta một cái. Đao kiếm trong nhà dùng không vừa tay, hay bị con lưỡi, kiếm pháp Độc Cô gia chú trọng một chữ nhanh, kiếm cong sẽ phát ra tiếng gió quá lớn.

Vân Diệp nhún vai ném kiếm cho hắn:

- Ta cầm thanh kiếm này mười năm rồi mà chưa giết một ai, hôm nay coi như thấy máu, ngươi thích thì lấy, ta kiếm cái khác làm dáng.

Độc Cô Mưu nhìn mặt trời nói:

- Quá muộn rồi, ta không về Hộ huyện nữa, nghe nói cơm nước nhà ngươi không tệ, hôm nay vừa vặn tới nhà ngươi ăn một bữa.

Vân Diệp rất khó từ chối yêu cầu này, nghỉ làm, tìm được Vượng Tài đang ăn sen bên ao, con ngựa ngốc này chỉ biết ăn lung tung, không lấy tâm sen ra, đắng tới chảy nước bọt vẫn lấy móng dẫm đài sen tìm hạt ăn.

Lấy khăn tay trên lưng Vượng Tài giúp nó lau mồm, Vượng Tài thè lưỡi ra, liền tách miệng nó, lau hết bã trên đó, mới vỗ mông Vượng Tài, chuẩn bị về nhà.

Độc Cô Mưu ở bên cạnh nhìn một cách đầy hứng thú, vẻ mặt kỳ quái.

- Đây là huynh đệ ta, theo ta từ khi xuất sơn, hiện đã hai mấy rồi, tuy còn tráng kiện, nhưng dù sao đã già, không nỡ rời ta, nên đi đâu cũng mang nó theo, đứng cười.

Độc Cô Mưu tỉnh lại, lắc đầu:

- Không cười, tướng quân yêu ngựa là bổn phận, nói ra chiến mã đều là huynh đệ của quân nhân, trên chiến trường nương tựa vào nhau, quay về phú quý rồi không thể quên huynh đệ, dù là tướng quân bạc bẽo cỡ nào cũng không bao giờ bỏ chiến mã của mình.

Độc Cô Mưu là người hay chuyện, hai người ngồi trên xe nói chuyện từ Đột Quyết ở thảo nguyên tới Hồi Hột ở mạc bắc, từ kỵ binh phá trận tới thành lạc đà vô địch.

- Ta không phục, luận bản lĩnh Độc Cô Mưu ta hơn người một bậc, nhưng ở chiến trường lại không bằng ngươi. Lý Tịnh dùng binh cả đời giữ tín niệm đường đường chính chính, Lý Tích ở mưu, Trình Giảo Kim ở dũng, Ngưu Tiến Đạt ở ổn, còn nói tới Hầu Quân Tập thì thích hiểm, cuối cùng cược luôn mạng của mình vào.

- Ta không hiểu nhất là ngươi, ngươi đánh trận chẳng có gì đặc sắc, nhiều khi hành động ngu xuẩn, như vạn dặm cứu viện Quách Hiếu Khác, khi đó ta diễn trên sa bàn vô số lần, không thấy ngươi có cơ hội chiến thắng nào. Khi mọi người khen ngươi không ngớt miệng ta chỉ nói hai chữ ngu xuẩn.

- Không giấu ngươi, khi đó ta ở Tấn Dương chỉ về phía tây chửi suốt cả ngày, ít người phải lấy nhàn đánh mỏi, ngươi lại chạy vạn dặm tới nơi xa lạ tác chiến, chỉ kẻ ngu như lợn mới làm ra, nên phán định ngươi thua chắc, chiến sự Tây Vực sẽ hoàn toàn tan vỡ.
- Vì thế ta lập tức cưỡi ngựa chạy về Trường An, định thuyết phục bệ hạ bỏ tái ngoại, thủ Ngọc Môn quan, bố trí trọng binh ở Hà Tây đề phòng Thổ Phồn xâm nhập.

- Đi tới Hầu Mã, nghe nói ngươi thắng nhỏ một trận, mặt ta vàng như nghệ, nhận định là kế dụ địch của Đột Quyết, cưỡi ngựa suốt ba ngày ba đêm, vừa tới Quan Trung thì nghe tin ngươi bị Thổ Phồn và Đột Quyết giáp kích, ta kêu lớn Vân Diệp làm hỏng quốc sự, ngã từ trên ngựa xuống.

- Vốn nghĩ dù ngươi cho chiến bại cũng có thể gom tàn quân lui về Ngọc Môn Quan, ai ngờ ngươi không biết sống chết liều mình với người Đột Quyết. Nếu khi đó ngươi ở trước mặt ta, dù bị bệ hạ chặt đầu ta cũng giết ngươi.

Độc Cô Mưu nói tới chỗ hưng phấn, nhìn quanh như kiếm cái gì, Vân Diệp rất hiểu ý, mở ngăn kéo đằng sau ra một bình rượu. Độc Cô Mưu mừng rỡ uống nửa bình mới tiếp tục.

- Khi đó ta phóng ngựa điên cuồng, đùi bị cọ nát rồi, trên đường đi ta hạ lệnh về nhà, trang bị toàn bộ trang hộ có thể cầm vũ khí, khi ấy là lúc Đại Đường nguy hiểm nhất, nế có nội loạn, chớp mắt sẽ chia năm sẻ bảy, đi vào vết xe đổ của Tiền Tùy.

- Con mẹ nó ta bị bệnh mất mười ngày, khi hồi phục thì thấy hồng linh cấp sư hô:" Quy Tư đại tiệp, chém đầu mười vạn."

- Ý nghĩ đầu tiên của ta là ngươi báo cáo láo quân tình, riêng người Đột Quyết đủ khiến ngươi khốn đốn, huống hồ còn có Lộc Đông Tán ở phía sau. Trên đường ta đem hết lời chửi bới tặng cho ngươi, còn về lão bà của ngươi trong miệng ta thành lão bà của chung.

- Một đồi hồng linh cấp sứ ta không tin, hai đội vẫn không tin, đến đội thứ ba ta không thể không tin, vì ngươi đang truy kích người Đột Quyết, còn Lý Tịnh cũng đánh người Thổ Phồn.

- Con mẹ nó, mắt ta mở trừng trừng hai ngày, biết khi đó ta nghĩ gì không, ta nghĩ:" Con mẹ nó tên chó má Vân Diệp mạnh hơn lão tử nhiều như thế à?"
Vân Diệp tuy bất mãn Độc Cô Mưu đem lão bà của mình chửi thành loại nữ nhân dùng chung, nhưng chiến tích huy hoàng được người ta thuật lại, không khỏi đắc ý.

- Không đơn giản như ngươi nói, sau khi đại thắng ta cũng toàn thân ê ẩm vài ngày, khi đó gió lốc đen làm hiệu quả của dầu hỏa giảm tới mức thấp nhất, nếu chẳng phải người Thổ Phồn không chịu nổi cái giá quá lớn, kiên trì thêm mười ngày thì ta sẽ rơi vào tuyệt cảnh.

Độc Cô Mưu đổ ngụm rượu cuối cùng vào miệng, ném bình đi;

- Tới nhà ngươi, ta có chiến pháp kiểu mới, ta không tin không bằng ngươi.

Tiểu hoa sảnh của Vân gia cứ như bị gió bão quét qua, chén bát hỗn độn, Vân Diệp và Trình Xử Mặc ngồi trong góc, thong thả nhắm rượu với đậu phộng, Độc Cô Mưu thì đã say quắc cần câu, thảm cảnh này là sản vật sau khi hắn biểu diễn một màn túy quyền.

- Sắp Tết rồi, nhà ngươi còn đậu phộng không, ngươi bảo Lão Tiền mang tới nửa bao bị lão gia tử thu mất rồi, ta thích thứ này, nhai bùi miệng.

- Bao năm rồi ngươi vẫn phải kiếm cớ à, chẳng lẽ ngươi không nói thì Tết ta không cho ngươi?

- Quen mồm, xin một hai lần không sao, nhưng một năm xin mười mấy lần, da mặt dày thế nào cũng không chịu nổi. Ngươi nói Độc Cô Mưu có biết hai ta chơi hắn không?

Trình Xử Mặc hơi lo, vừa rồi Độc Cô Mưu say rượu đá một phát gãy cái bàn bằng gỗ bàn to như cánh tay, mà hắn trông có vẻ chả sao cả.

- Dù sao là kẻ thông minh, mai là biết thôi. Rượu mạnh trong nhà ra sao ngươi biết đấy, tới giờ ta vẫn không dám uống rượu trên sáu mươi độ, hắn cứ nhất định lấy vò ghi số sáu ba, nói là số này may mắn. Có điều miệng tên này nghiêm thật, uống say ngất rồi mà không nói ra chút tin tức hữu dụng nào.

Trình Xử Mặc ném một nắm đậu phộng vào mồm nhai rào rạo, tu một ngụm rượu nuốt xuống:

- Về đây, giờ khác rồi, lão gia tử không quản chuyện gì nữa, suốt ngày đi săn hoặc câu cá, hôm qua không câu được gì mà toàn thân ướt sũng, nghe đâu vì không câu được cá, lão gia tử nổi giận bảo gia tướng ném đạn thuốc nổ xuống nước, gia tướng không chịu, lão gia tử tự ném, cả ao toàn cá chết.

- Càng già càng trẻ con, ta một ngày không về nhà bị mắng tối mặt, ngươi nói xem đợi khi chút ta bảy tám mươi tuổi bị lão gia tử chửi mắng thì thế nào?

- Xéo, thế mà ngươi cũng nói ra được, ta cầu lão gia tử sống hai trăm tuổi không được kìa. Về đi, ta bảo quản gia chuẩn bị đậu phộng cho ngươi rồi, đi chậm thôi, hôm nay không có trăng.

Vân Diệp miệng nói thế nhưng không kìm được thở dài, ác mộng Trình Xử Mặc nói nhất định sẽ tới, lão đầu tử đầy tật xấu, tính nóng như lửa, uống rượu không bị giữ gìn, người như vậy mà sống được tới bảy mươi sáu tuổi, khả năng còn sống hơn trăm tuổi như Tùy Đường diễn nghĩa nói.

Chương 1454: Đạt Thành Hiệp Nghị

Tiễn Trình Xử Mặc đi rồi, Lão Tiền vào bẩm báo:

- Hầu gia, gia tướng của Vân Trung hầu không chịu vào phóng khách ngủ, ôm đao đứng ngoài phòng, rõ ràng không tin nhà ta. Nương nương ở lại nhà ta cũng chẳng bày vẽ như thế

Lão Tiền giờ tuổi cao, miệng càng nói nhiều, hầu hạ Vân gia cả đời, có tư cách lảm nhảm như thế, nếu là người khác, Vân Diệp phải suy nghĩ ý tứ của hắn.

- Gia tướng mà, không trung thành sao được, ta mà tới nhà Vân Trung hầu ngủ, còn chẳng biết đám Lưu Tiến Bảo canh phòng thế nào, sắp nửa đêm rồi bảo nhà bếp làm cho họ ít đồ lót dạ ấm bụng.

Lão Tiền đi dặn nhà bếp, Tân Nguyệt mặc áo lông đi tuần về, nội trạch trong nhà đã khóa, nhìn chuỗi chìa khóa lớn trong tay nàng, Vân Diệp mới sực tỉnh, giờ Vân gia là đại thế gia rồi.

- Phu quân, năm xưa chàng nói không qua lại với Độc Cô Mưu nữa mà? Sao giờ khoản đãi hắn? Thiếp vẫn nhớ cảnh chàng bò từ cống lên.

Tân Nguyệt vừa rửa mặt cho Vân Diệp vừa hỏi, trượng phu mình hẹp hòi ra sao nàng hiểu quá rõ, chẳng thể vô cớ tốt trở lại như vậy.

- Năm xưa không qua lại không phải vì hắn ném ta xuống sông, mà là vì kẻ này tâm tư quá nặng, nhìn ai cũng như nhìn kẻ thù, luôn tính toán làm sao diệt người ta, cho nên mới thừa cơ không qua lại. Về sau chuyện xảy ra chứng minh trượng phu nàng ánh mắt cực chuẩn, Hầu Quân Tập giết hơn nghìn người thì có tới ba trăm là do tên này giết, tiếp đó thấy chuyện chẳng lành lại quay qua giết người Hầu Quân Tập, còn toàn là chiến hữu của mình, chứng tỏ kẻ này cực kỳ ác độc, căn bản không hề có tình cảm.

- Sau khi được bệ hạ tha thứ mới dần thay đổi, người ta làm phò mã rồi tạo phản, tên này thì tạo phản xong được làm phò mã.

- Hiện giờ hắn vẫn tàn độc, hôm nay đích thân giết hơn trăm người, nàng phải biết rằng, hạ lệnh giết người và tự tay giết người khác biệt rất lớn, tên này là kẻ biến thái.

Tân Nguyệt không khỏi sợ hãi, bất giác nép vào bên trượng phu, nhìn về phòng khách của Độc Cô Mưu:

- Chẳng trách Vượng Tài không muốn tới gần hắn, thượng ngày chàng uống rượu, Vượng Tài luôn tới uống ké vài ngụm. Hôm nay thiếp còn tưởng nó không thoải mái, bảo Lão Tiền đi xem, mới biết Vượng Tài nằm trên đống cỏ khô ngủ rồi.

Vân Diệp nằm xuống, gối hai tay dưới đầu ngẫm nghĩ, hiện giờ công báo của triều đình đã phát tới tất cả học đường mỗi huyện, cho nên bây giờ dù có nghe thấy lão nông thốt ra câu:" Bệ hạ đang ở cung Cửu Thành định ( thương luật)" cũng chẳng ngạc nhiên.

Thương nhân toàn thiên hạ đang nín thở chở ( thương luật) mới ra đời, nghe nói lần này thương thuế sẽ hạ xuống trạng thái bình thường một phần mười hai, nếu như thế sẽ là may mắn lớn cho thương cổ, dù đám Hà Thiệu có giành được thắng lợi trong cuộc giao phong với triều đình hay không, thì đều đã thành thủ lĩnh thực sự của thương cổ.

Nếu thương luật định lại đúng như mong đợi của các thương nhân, như vậy một thế lực mới sẽ trỗi dậy, người cực kỳ bảo thủ như Trường Tôn Vô Kỵ sẽ bị trọng thương.

Vân Diệp vẫn có sức ảnh hưởng với thương cổ, ít nhất thương nghiệp Đại Đường hưng thịnh là do một tay mình nâng dậy. Nếu Trường Tôn Vô Kỵ thất bại trong cuộc đấu tranh này, ông ta sẽ cắn trả dữ dội nhất, Vân Diệp đã có chuẩn bị ở phương diện này, có lẽ đó là cơ hội cuối cùng của Trường Tôn Vô Kỵ.

Đợi Trường Tôn Vô Kỵ thất bại, môn phiệt cuối cùng của Đại Đường sẽ biến mất, thay vào đó là những gia tộc mới, những gia tộc này có khác biệt về bản chất với môn phiệt cũ, do không có đặc quyền, đại gia tộc chỉ có thể dựa vào kinh tế duy trì, Vân Diệp không thấy gia tộc nào dựa vào lợi ích khống chế thành viên một cách hữu hiệu, dù sao nhu cầu lợi ích của mỗi người một khác.

Chẳng lẽ Độc Cô Mưu mẫn cảm nhận ra điều này? Vân Diệp rất hoài nghi, tên này ẩn trong bóng tối mười năm, có lẽ hắn thực sự nhìn ra điều gì đó nên lần này mới đứng ra dứt khoát như vậy, thà đánh gãy chân đệ đệ của mình cũng phải đứng trong đội ngũ chính xác.

Có lẽ tên này say rượu cũng là giả vờ.
Vân Diệp lặng lẽ cười trong bóng tối, Độc Cô Mưu lần này có lẽ đại biểu cho những gia tộc cổ xưa nhất, chuẩn bị dùng phương thưc của mìn bước vào thế kỷ mới, dưới tiền đề đó, hai chân Độc Cô Mưu không còn đáng nói nữa rồi.

Vân Diệp cao hứng nhắm mắt lại, ngày mai mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Mùa đông Trường An rất có quy luật, chỉ cần gió bắc nổi lên là ngày hôm sau đảm bảo có tuyết lớn đổ xuống. Trường An những năm qua thời tiết ngày càng lạnh, khí hậu thảo nguyên càng thêm khắc nghiệt, Na Nhật Mộ đưa tay hứng bông tuyết rơi xuống, rầu rĩ nói với trượng phu:

- Thảo nguyên nhất định bị sương giá rồi.

- Hiện giờ người trên thảo nguyên không nhiều, lại tập trung ở chỗ cỏ cây màu mỡ nhất, cỏ khô dự trữ ở mùa thu nhất định sẽ vượt qua được tai nạn này, nàng đừng lo, ở đó có trú quân, nếu như không cầm cự được, trú quân sẽ không khoanh tay ngồi nhìn đâu.

Na Nhật Mộ gật đầu, mục trường thuộc về nàng, đại bộ phận tài nguyên của nàng tới từ mục trường, Linh Đang có cổ phần ở thương đội Lĩnh Nam, còn về Tiểu Miêu, toàn bộ chuyện làm ăn ở Tây Vực là của Tiểu Miêu, mấy năm qua kiếm không ít tiền từ tay Hà Thiệu.

Trong mắt Tân Nguyệt, dù tài sản của Na Nhật Mộ hay Linh Đang, Tiểu Miêu đều thuộc về con họ, nàng cố chấp cho rằng, tiểu thiếp trừ trang sức thuộc về bản thân thì không có gì hết.

Cái nhìn này không có thị trường ở Vân gia, chính Vân Thọ cũng không tán thành, khi tính toán gia sản Vân gia, hắn chưa bao giờ tính tài sản của mấy vị di nương vào, dù Tân Nguyệt có nổi giận thì Vân Thọ cũng không dao động.

- Chỉ có thiếp là nghèo rớt mùng tơi.

Chỉ cần nghe Tân Nguyệt nói thế là Vân Diệp biết tính khí hẹp hòi của nàng lại bộc phát rồi, nếu không phải nhìn thấy Na Nhật Mộ vào kho lấy đồ của mình, thì nhìn thấy Tiểu Miêu mang bảo bối ra phơi nắng, nên bị kích thích.

Mỗi khi như thế, Vân Diệp luôn cười nói:
- Cả Vân gia đều là của nàng, sao lại thành nghèo rớt, chút tiền trong tay đám Tiểu Miêu có là cái gì. Đừng thấy Tiểu Miêu hay phơi bảo bối, đó là nha đầu ngốc, nàng xem có món nào đáng tiền không, từ kho lấy ra một món cũng giá trị hơn đồ Tiểu Miêu mang từ Tây Vực về.

Trượng phu nói thế làm Tân Nguyệt cực kỳ kiêu ngạo, ưỡn ngực lên, khinh bỉ nhìn Tiểu Miêu phơi bảo bối, oai phong bỏ đi.

Độc Cô Mưu dậy rất muộn, lúc gặp Vân Diệp vẫn loạng choạng.

- Rượu mạnh thật! Hôm qua lúc uống rượu có phải ta bị ngươi và Trình Xử Mặc chơi rồi không? Hai ngươi không thể nào có tửu lượng tốt hơn ta, biết rồi, vẫn còn nhớ chuyện ta ném ngươi xuống cống.

Vân Diệp cười hô hố:

- Rượu do ngươi chọn, liên quan gì tới bọn ta, rượu Vân gia mạnh có tiếng, đâu phải ngươi không biết.

Trong lúc nói chuyện nha hoàn mang lên rất nhiều món ăn, Độc Cô Mưu húp liền hai bát cháo.

- Hôm qua thiếu chút nữa say chết, đều hi vọng hết vào thứ này hoàn hồn. Cách làm bánh bao là từ nhà ngươi truyền ra, nhà ta cũng làm, nhưng không ngon bằng, lão tổ tông thường nói cứ lễ tết mới được ăn đồ ăn do nhà ngươi hiếu kính, rất tiếc nuối, sau này phải tặng thường xuyên nhé.

Lời này có ý bù đắp quan hệ đây, Vân Diệp gật đầu:

- Kẻ làm vãn bối ta vậy là sai rồi, lão nhân gia muốn ăn vài món hợp khẩu vị là nên, ngươi cứ phái người tới thẳng đây lấy, nhà bếp của Vân gia kỳ thực chuẩn bị cho những lão nhân gia ở kinh thành. Đám Phòng tướng, Đỗ tướng đều làm thế, Vân gia cũng tiện tỏ lòng hiếu thảo.

Độc Cô Mưu ăn liền nửa đĩa bánh bao, húp nửa bát cháo nuốt xuống:

- Cho ta một câu, sau khi Trường Tôn Vô Kỵ gặp họa, ngươi định làm gì?

Đây không phải lúc do dự, Vân Diệp nói rành rọt từng chữ:

- Nếu Vân gia không có đối thủ sẽ rất nguy hiểm, nên ta sẽ lập tức vào thư viện dạy học, đó mới là chuyện ta nên làm, lãnh binh đánh trận, lăn lộn triều đường đều chỉ là bàn đạp cho ta thực hiện lý tưởng này.

- Hơn nữa Đại Đường từ nay trở đi sẽ không còn xuất hiện quyền thần nữa, chỉ cần có người như thế xuất hiện, chúng ta sẽ cùng công kích, thế nào?

- Quân tử nhất ngôn.

Độc Cô Mưu giơ tay ra.

Vân Diệp không chút do dự đưa tay ra vỗ tay với hắn.

Chương 1455: Say Rượu

- Qua Tết ta sẽ làm hộ bộ thượng thư, thương luật mới chế định sẽ được quán triệt hoàn toàn, thuế một phần mười ba, điều kiện kèm theo là không có chuyện trốn thuế, luật lột da nhồi cỏ sẽ được khởi động lại, ngươi không có ý kiến chứ?

Hiệp nghị đạt thành, Độc Cô Mưu nói thẳng:

Vân Diệp không ngạc nhiên, Lý Nhị luôn có rất nhiều quân bài giấu kín, tên này chỉ là một trong số đó:

- Ngươi phải đảm bảo hình luật này chỉ dùng với thương luật, không liên quan tới cái khác! Ngoái ra tài sản chính đáng của thương nhân không bị xâm hại.

- Điều đầu đồng ý, điều sau không dám đảm bảo, hoàng quyền tối cao.

Vân Diệp biểu thị hiểu ý, điều này vốn không phải hai bọn họ có thể quyết định, sinh sát vinh nhục là quyền lợi không thể xâm phạm của Lý Nhị, ông ta sẽ không cho bất kỳ ai đụng chạm vào.

- Chỉ đành như vậy, bệ hạ đã cho thương nhân quật khởi, nhưng lại đóng khóa lên người họ. Ngươi nói ra nhân tuyển giám sát và chấp hành bệ hạ chọn đi.

Độc Cô Mưu nghiêm túc nói:

- Mười năm qua ta đứng ngoài quan sát, thực ra đại bộ phận ngâm mình trong đồ thư quán của thư viện, nơi đó có một cái gian phòng đơn của ta.

- Sách của tiên sinh mặt sắt được ta xem nhiều nhất, ngộ ra một đạo lý, đó là trời đất tự có quy luật.

- Đại Đường hiện giờ quốc thế hùng mạnh vượt quá Tần Hán, ta cho rằng chế độ và triều chính hiện tại là thích hợp nhất, quân chính hoàn toàn tách biệt, hoàng quyền ở trình độ nhất định cũng bị kiềm chế. Nói thực ta bội phục sát đất bố trí của ngươi ở đảo xa.

- Vì mọi người có đường lui, nên hoàng quyền không thể quá mức chèn ép chúng ta, khi thịnh thế chúng ta cùng nâng chén chúc mừng, khi đế vương tàn bạo chúng ta tránh xa, ở ngoài đảo xa nhìn phong vân biến ảo, khi chuyện tới mức không thể vãn hồi, chúng ta quay lại xác lập tân đế.

- Chỉ cần bản thân chúng ta không tham, thịnh thế có thể kéo dài mãi mãi, trong quá trình đó có lẽ có lên xuống, nhưng đảm bảo được Đại Đường luôn tiến tới.

- Độc Cô Trường Phong ta tìm kiếm tri kỷ cả đời, không ngờ người đó bị ta ném xuống cống. Mang rượu lại đây, ta muốn uống rượu... Nhưng đừng mạnh quá, vừa vừa là được.

Hai vò rượu chạm nhau, cùng uống cạn. Vân Diệp chưa bao giờ uống một hơi hết vò rượu bốn lăm độ, cố áp chế dạ dày đang nổi sóng, mắt đỏ rực nhìn Độc Cô Mưu, Độc Cô Mưu mặt như tấm vải đỏ, hung dữ nhìn Vân Diệp.

Hai người không nói, cứ thế nhìn nhau như hai con gà chọi.

Khóe miệng Vân Diệp bắt đầu trào rượu ra ngoài, còn may sáng ăn sáng rồi, Độc Cô Mưu cũng như thế, hai người đều đấm vào dạ dày của mình một phát, đều là cao thủ làng rượu sao chẳng biết uống rượu như vậy quá hại người, sớm nôn ra mới tốt, thân thể khỏe mạnh còn dùng, không thể để bị thương.

Vân Diệp cúi xuống bàn phun một phát đầy bàn, Độc Cô Mưu ngã ra sau, phun ra thành vòi cao hai xích, rồi rơi xuống phủ toàn thân.

Tiếp đó là tiếng hò hét gọi người của Lão Tiền và đám hộ vệ Độc Cô Mưu...

Đau đầu, đau như búa bổ, cổ họng như có lửa, muốn mở mắt ra những không nổi, Tân Nguyệt làm cái gì thế, nếu không cho nước, lão tử sẽ chết khát.

Mũi cố gắng hít hít, bên cạnh có mùi quất, lạ quá, trông mình là Tiểu Miêu, cô nàng này thích nhất quất, nên xông quần áo luôn dùng vỏ quất.Sao Tân Nguyệt lại để Tiểu Miêu hầu hạ mình, lên ngựa đánh trận còn được chứ mong nàng biết hầu hạ người khác có mà nằm mơ, Na Nhật Mộ thì thôi khỏi nói, lúc này phải để Linh Đang tới mới đúng.

Vì để bản thân không bị chết khát, Vân Diệp dùng hết sức mở mắt ra, toàn thân như bị ngựa đạp, không chịu nghe chỉ huy, khó khăn quay đầu sang, thấy Tiểu Miêu ngồi ở đầu giường, tay cầm một cái áo chẽn trẻ con, một người sắp làm mẹ đem toàn bộ sự chú ý đặt lên đứa bé trong bụng không có gì lạ.

- Nước, nước...

Vân Diệp thều thào hô:

Tiểu Miêu đặt cái áo xuống, xách ấm trà đút vào mồm Vân Diệp, cứ như tưới hoa.

Bình thường Vân Diệp không uống kiểu vô văn hóa này, hôm nay thôi vậy, như thế vừa vặn, trà lạnh giúp tỉnh táo, uống cả ấm, toán thân khô nóng tiêu tan quá nửa, cảm giác nhiệt độ cơ thể hạ xuống rồi.

Tiểu Miêu lắc ấm trà, thấy hết nước rồi liền đặt lên ghế, một tay đỡ lưng trượng phu, dễ dàng nâng Vân Diệp dậy kê hai cái gối đằng sau.

Vân Diệp chưa nói Tiểu Miêu đã không thể đợi được nữa vãy cái áo trước mắt y, đắc ý nói:

- Chàng xem đó là áo tự thiếp may, hoa văn cóc là dễ làm nhất, xanh xanh đỏ đỏ, thiếp phải tìm rất nhiều vải trong phòng mới gộp đủ màu, có đẹp không?

Vân Diệp cố gắng không nghĩ tới số vải bị cắt hỏng, chỉ cần Tiểu Miêu vui là được, cười gật đầu, đều là lão bà của mình, tuy tay chân vụng về, nhưng đã cưới vào nhà rồi thì ngậm mồm lại mà chịu, tốt xấu gì cũng là do mình tự chuốc lấy, không lý do gì trách người khác. ( Câu này chuẩn)

Được trượng phu khen ngợi, Tiểu Miêu vô cùng cao hứng, không ngừng ướm cái áo lên người Vân Diệp, cứ như nàng sinh được đứa bé to như vậy ấy.
- Thiếp biết con sẽ giống chàng, nên dựa theo người chàng rút gọn lại làm cho con.

Mắt Tiểu Miêu cười cong cong, rất đẹp, làm tâm tình Vân Diệp cũng tốt lên.

Đặt tay lên bụng Tiểu Miêu có thể cảm thụ được đứa bé đang hoạt động, một tháng nữa thôi là ra đời rồi, Vân Diệp rất mong cho đứa con này một thế giới hoàn toàn khác.

Sau khi được Tiểu Miêu xoa bóp một hồi, Vân Diệp rốt cục cũng đứng lên được, tuy trời đã muộn, y vẫn muốn đi xem xem Độc Cô Mưu có dậy sớm hơn mình không.

- Người đó bị gia tướng dùng xe ngựa mang về rồi, không dừng lại một khắc, tỷ tỷ buổi trưa còn chửi mắng, nói chẳng lẽ Vân gia ta không hầu hạ nổi một Vân Trung hầu?

Rượu vẫn chưa tan, Vân Diệp muốn ôn lại chuyện buổi sáng một lượt, nhưng càng nghĩ đầu óc càng mơ hồ, cuối cùng lại bắt đầu đau.

Thuế một phần mười ba và lột da nhồi cỏ.

Một mặt là tỉ suất thuế rộng rãi, một bên là lưỡi dao bén nhọn, đế quốc giám quản thương cổ càng lớn, từ xưa tới nay, ấn tượng thương nhân để lại cho người ta thực sự quá tệ, bất kể là Lã Bất Vi hay Phạm Lãi, đều tâm cơ quá lớn, bị người đời cảnh giác.

Thương thuế đã định xong, Lý Nhị cũng sắp về rồi.

Tuyết lớn suốt cả ngày, khắp nơi được khoác thêm một cái áo trắng, tới tối mặt trăng thò ra, mặt đất sáng rực, ánh trăng bạc chiếu xuống tuyết trắng, thế là cả thế giới biến thành màu bạc.

Vân Diệp không ngủ, đứng dưới mái hiên tắm trăng, ở nóc nhà đằng xa, Vô Thiệt ngồi như một pho tượng, không biết ông ta ngộ ra được cái gì từ ánh trăng mà lâu lắm rồi không nhúc nhích.

Thế này không được, người tuổi cao không yên một chỗ trong trời lạnh, Vân Diệp vội đi tới giữa hoa viên gọi, Vô Thiệt đứng bật dậy, nhảy xuống từ nóc nhà như chim lớn, Vân diệp nhìn thấy mà ê răng, chỉ mong mình vào tuổi ấy cũng có được sức sống tương tự.

Rung người làm rơi sương giá, râu Vô Thiệt kết băng, nhưng mặt hồng hào như trẻ con, lão này thành quái vật mẹ nó rồi. Vô Thiệt nhìn Vân Diệp một cái:

- Sau này khi ta nhập định đừng có la hét, dễ xảy ra vấn đề.

- Nhập định? Thiền định?

- Có lẽ thế, cảm giác huyền diệu khó diễn tả cho người khác biết, có điều xem ra ngươi nói không sai, tu luyện tới chỗ tinh thâm, không còn sợ tử vọng nữa, chỉ là biến thành tảng đá như năm xưa ngươi nói.

- Tâm tình của ngươi rất không ổn định, làm quan lớn bao năm rồi, còn chuyện gì khiến ngươi bất an, nếu cần giết người cứ nói với lão phu, chút sức lực đó thì lão phu vẫn còn.

- Không giết người, không giết người, hôm nay đã hẹn với Độc Cô Mưu không giết người nữa.

- Ngu xuẩn! Trên triều toàn kẻ nói một đằng làm một nẻo, ngươi phải lấy hết sức lực ra tranh đấu, nếu còn nương tay thì chết càng nhanh, ta ở Vân gia bao năm, cái nhà này thành nhà của ta rồi. Cho nên lúc cần không cần ngươi phải nói, ta tự đi làm một số chuyện phải làm

Chương 1456: Dã Tâm Của Thương Nhân

Vô Thiệt nói xong bỏ đi, lão già này bây giờ buồn chán quá rồi, người ta tranh đấu không thể thiếu ám sát, ăn trộm cơ mật. Ông ta năm xưa nói tới Vân gia dưỡng lão, kết quả thành dưỡng lão thật, Vô Thiệt cao ngạo căn bản không tiếp nhận được.

Đi tới viện tử Vô Thiệt nghe thấy tiếng cười sắp đứt hơi của Lưu Phương:

- Ông an phận chút đi, ta chẳng còn sống được bao lâu nữa, chỉ muốn yên tĩnh ăn uống, sau đó trút hơi cuối đi hết quãng đời này, ông đốt xương ta giao cho đứa tôn tử kia đặt lên bàn thở là được.

- Gia chủ không phải là người dùng tử sĩ, ông cứ nghiên cứu làm sao sống lâu hơn một chút là được, sao cứ nhất định phải gây thêm phiền toái? Người ta đã an bài tốt mọi việc, ông ra tay chỉ càng làm loạn thêm thôi.

Vân Diệp đi qua cửa, ngồi giữa hai ông già:

- Hai vị đều là bảo bối của Vân gia, chỉ cần hai vị còn sống là phúc của Vân gia rồi, hai vị theo ta chém giết ở Liêu Đông, đầm lầy Nhạc Châu, sa mạc Tây Vực, không gì có thể đủ báo đáp ân tình hai vị. Giờ tuổi cao rồi nên sống yên ổn, ta và Độc Cô Mưu có ước định không đổ máu nữa.

- Ngươi đang tự trói mình, ngu xuẩn ngoan cố, lão phu từ nhỏ sống trong cung, không tìm được ai sạch sẽ hết, muốn sạch sẽ chỉ có vào mộ tìm.

Lưu Phương cũng gật đầu:

- Không hiện thực, ngươi không thể tự hạn chế mình, trông đợi vào nhân tâm, không bằng trông vào vũ lực. Nhân tâm quá tham lam, Độc Cô Mưu đang tạo thế để chuẩn bị gia nhập tranh đoạt quyền lực, ngươi phải cẩn thận, chuyện Triệu Giản Tử năm xưa không thể lặp lại, Trí gia cường đại cỡ nào, nhưng khi ba nhà chia Tấn thì Hàn Triệu Ngụy không có cái nào thuộc về Trí gia.

- Vân gia không định phân chia Đại Đường.

- Trí gia cũng không định phân chia nước Tấn.

Bị hai lão già khinh bỉ một hồi rồi đuổi đi, Lưu Phương sau lưng nói đỡ mình, nhưng mặt ngoài lại biến thành cùng bọn với Vô Thiệt, thủ đoạn lật tay làm mây úp tay làm mưa chơi cực kỳ thuần thục.

Vân Diệp nghĩ rất lấy, thấy nên tìm Đơn Ưng giúp đỡ, tên này hiện xưng là đại hào Hà Lạc, Độc Cô gia gây dựng Hộ huyện kín mít, nhưng Đơn Ưng thế nào cũng có cách tiến vào.

Năm ngoái sinh nhật lão tổ tông có hỏi Đơn Ưng hiện giờ năng lực của hắn ra sao, Đơn Ưng nói lấy đầu Lý Nhị không phải vấn đề lớn, tên này chưa bao giờ nói dối, chắc là thật.

Viết một phong thư bằng bính âm, Đại Nha có thể hiểu, nhờ Đơn Ưng giúp trông chừng Độc Cô Mưu. Lưu Phương nói đúng, không nên có lòng hại người, vẫn nên có lòng phòng người. Có Đơn Ưng trông chừng, không tin Độc Cô Mưu còn bày ra được trò gì.

Thức dậy rồi liền không muốn ngủ nữa, đâu đâu cũng lạnh run, lấy ở trên bệ cửa sổ hai quả hồng đóng băng, đập vỡ lớp băng bên ngoài, mỗi tay cầm một quả mang vào phòng ngủ chuẩn bị xem sách. Người mới tỉnh rượu ăn chút đồ lạnh sẽ tốt, có điều trước đó phải có cái bánh ấm vào bụng, bụng trống mà ăn hồng lạnh thế nào cũng có chuyện...

Khi đọc sách có bóng hồng làm bạn tất nhiên là tốt, nhưng cái bóng hồng này mà cứ lải nhải luôn mồm thì bực mình, chẳng những như thế còn lừa ăn mất một quả hồng của mình, cho nên để lỗ tai thanh tịnh một chút, Vân Diệp đứng dậy đẩy Tân Nguyệt ra khỏi phòng, tiếp tục cầm cuốn Xuân Thu xem...

Lý Nhị về kinh, tuyết lớn còn chưa tan, loan giá của ông ta đã tới kinh thành, là thủ tướng thực sự trông coi Trường An, Vân Diệp phải báo cáo với hoàng đế chuyện mình làm thời gian qua, nhất là Trường Tôn Vô Kỵ cấp thiết muốn Vân Diệp giải thích vì sao lại điều động nhiều người như thế.

Lý Nhị không về cung mà tới thẳng Khai Viễn môn, nơi này cách hoàng cung không xa, đi tới tường, Lý Nhị chỉ mười sáu cái đầy phủ đầy tuyết:
- Ngươi giết hết rồi sao?

- Quân pháp vô tình!

Vân Diệp khom người đáp:

- Độc Cô Mưu giết hết số còn lại rồi?

- Một trăm linh sáu người không ai sốt sót.

- Có hỏi ra gì không?

- Không ạ, Địch Nhân Kiệt đang điều tra, kết quả bị Vân Trung hầu giết hết.

Lý Nhị đi lại mấy bước hỏi:

- Nghe nói gần đây ngươi đọc Xuân Thu, còn đọc say sưa, có đọc được cái gì không?

- Vi thần đọc Xuân Thu coi như xem truyện, thần cho rằng ghi chép trong đó giúp ích chuyện làm người, nhưng với trị quốc, thần thấy không có ích gì.

Lý Nhị kinh ngạc ồ một tiếng:
- Ánh mắt cao lắm, Văn Vương làm Chu Dịch, Trọng Ni soạn Xuân Thu, đại học vấn như vậy mà ngươi cũng không vừa mắt? Chuyện Xuân Thu ngũ bá cũng không có ý nghĩa tham khảo nào với Đại Đường sao?

Vân Diệp cười lấy từ trong ống tay áo ra cuốn Xuân Thu cho Lý Nhị xem:

- Bệ hạ, Kim Trúc tiên sinh sau khi khảo chứng biết rằng Xuân Thu không phải của Khổng Khâu soạn, mà là sử quan nước Lỗ, sử sách nước Tấn gọi nó là Thừa, sử nước Sở gọi nó là Đào Ngột, sử nước Lỗ gọi nó là Xuân Thu, toàn văn một vạn tám nghìn chữ, từng chữ châu ngọc, một mình Khổng Khâu không làm ra được, mà ông ta lại từng làm sử quan nước Lỗ, nên mới có chuyện hiểu lầm này.

- Còn về Xuân Thu ngũ bá, cho vi thần một vạn hùng binh, trong một tuần nhất định có thể chiến thắng, nếu không xin dâng đầu lên.

Lý Nhị cất tiếng cười lớn, lấy tay chỉ Vân Diệp:

- Ngươi ở tuổi thiếu niên cũng không có hào khí này, tới trung niên lại trở nên hào khí can vân.

Vân Diệp cười nịnh:

- Vì thần không có cách nào đội diện so tài với Tôn Vũ, nên không ngại mạnh miệng chút, ít nhất còn được một nụ cười của bệ hạ.

Lý Nhị cười càng lớn:

- Kẻ phạm quân pháp, giết thì cũng giết rồi, ngươi làm tướng quân, đây là chuyện thường, trong thời gian trẫm không ở Trường An, ngươi làm không tệ. Thanh Tước trốn ở thư trai, hoàng hậu ở tận sâu trong cung cấm, ngươi một mình lo liệu chuyện Trường An, còn phát hiện chuyện nhỏ ở Khai Viễn môn, có thể coi là cần mẫn, không có gì để nói. Trẫm chỉ muốn hỏi, ngươi có ý kiến gì với thương luật.

- Vốn định để ngươi đi cung Cửu Thành, Vô Kỵ lưu thủ Trường An, nhưng lần này trẫm muốn gạt người cực kỳ am hiểu thương cổ như ngươi sang, để xem năng lực thực sự của quan lại, giờ tới lúc hỏi ý kiến của ngươi gì. Có gì nói nấy, đây là tường thành, chỉ có quân thần chúng ta biết, nói thật đi.

Vân Diệp ném nắm tuyết trong tay đi thật xa:

- Thần tất nhiên là có lời muốn nói, không nhịn nổi, ai xác định thuế một phần mười ba? Chẳng lẽ không thấy như vậy là quá rộng rãi sao?

- Vì sao cố định ba mươi năm? Thương thuế phải tùy theo biến hóa mà thay đổi, từ khi Đại Đường lập quốc tới nay cũng đã nhiều lần thay đổi tỷ lệ thuế.

- Một cái cuốc muốn làm ra phải khai khoáng, luyện sắt, rèn, mỗi một mặt xích đều có thương cổ tham dự mới tới tay nông phu. Tác dụng của thương cổ là thúc đẩy hàng hóa lưu thông, cho nên chúng ta cho họ kiếm được lợi nhuận trong đó. Thương thuế kỳ thực là một thủ đoạn kiềm chế thương nhân, một là không cho họ kiếm quá nhiều lợi nhuận, hai là lấy một phần lợi nhuận của thương nhân dùng vào dân sinh, coi như trả lại cho dân.

- Lợi nhuận cái quốc không thể quá nhiều, nếu không nông phu không mua nổi cuốc, sẽ ảnh hưởng tới sản xuất nông nghiệp, cái vòng tròn ác tính đó tiếp diễn sẽ xuất hiện chuyện toàn dân kinh doanh, tới lúc đó tai họa của quốc gia sẽ tới.

- Bệ hạ cố ý dung túng thương cổ, bản tính của thương cổ là kiếm lời, có lời là lớn gan. Nếu có mười phần trăm lợi nhuận, hắn cam nguyện bị sử dụng. Có hai mươi phần trăm lợi nhuận, hắn trở nên tích cực. Có năm mươi phần trăm lợi nhuận, hắn dám mạo hiểm. Vì lợi nhuận gấp đôi, hắn dám chà đạp mọi pháp luật. Có lợi nhuận gấp ba, hắn bất chấp mạng sống.

- Cho nên bệ hạ, lột da nhồi cỏ không ngăn được dã tâm của thương nhân đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau