ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1446 - Chương 1450

Chương 1447: Suy Đoán Ác Ý

Trường Tôn thị liếc Vân Diệp một cái, cười với Bàng Thi Nhi:

- Ngươi xem, khắp thiên hạ bận rộn là vi danh lợi, ngươi vì giáo nghĩa khoái lạc, huynh trưởng ngươi vì tôn nghiêm của thần tiên, bệ hạ vì vạn dân, Vân Diệp thì vất vả vì mấy bộ hạ.

- Thế là rất tốt, năng lực lớn cỡ nào thì lo chuyện lớn chừng đó, nếu người trong thiên hạ ai cũng như vậy cũng không tệ. Chỉ là trên đời có kẻ không hiểu, ví như Lộc Đông Tán.

- Thuốc nổ liên quan tới an nguy quốc gia, thuốc nổ không rời quốc thổ, là cấm lệnh của triều đình, dù là hoàng đế bệ hạ cũng không thể thoải mái mang thuốc nổ ra ngoài, nêu yêu cầu muốn thuốc nổ của ngươi bản cung khó đồng ý.

- Còn về phần trú quân Tùng Châu lui ba trăm dặm càng khó chấp nhận, quân nhân Đại Đường trừ khi chiến bại, nếu không sẽ không rời khỏi nơi phòng ngự của mình, điều này khỏi thương lượng.

- Ngọc Long Tuyết Sơn thì có thể thương lượng, chỉ cần bệ hạ về, bản cung sẽ cho ngươi một câu trả lời xác thật, một tháng nữa Lý Đạo Tông sẽ về kinh thuật chức, khi đó hẳn sẽ có thế hoạch tổng quát về Thổ Phồn, cho nên ngươi cần ở lại Trường An hai tháng.

- Bản cung đã đưa yêu cầu của ngươi tới cung Cửu Thành, dùng hỏa tốc tám trăm dặm, chỉ cần hai ngày là có câu trả lời. Ngươi đã tới Trường An rồi thì đừng vội, hãy đi thăm qua phong thổ nhân tình, hẳn nhiều sư trưởng của thư viện cũng cần ngươi bái phỏng, ở tuyết vực xuống, nên bồi dưỡng thân thể cũng tốt.

Thi Nhi mỉm cười bái tạ:

- Bất kể có được sự hỗ trợ của Đại Đường hay không, thành thiên không cũng cần phải xây lên, Thổ Phồn vương cũng cần quyền lực chân chính, mà không phải thành con rối. Vãn bối xin cáo từ, chờ tin vui của bệ hạ. Song có một điều phải nói rõ, chỉ có reo mầm vào mùa xuân mới có thu hoạch vào mùa thu, vãn bối chưa bao giờ nghe nói trên đời có chuyện ngồi không mà có thành quả, ôm cây đợi thỏ cũng chỉ có một lần, không thể có lần thứ hai.

Thi Nhi rời hoàng cung, Trường Tôn thị lập tức bùng nổ như núi lửa, vung tay đánh rơi toàn bộ tấu chương trong tay Vân Diệp, chỉ mặt y mắng chửi:

- Đại sự như vậy vì sao không nói sớm? Nói, ngươi và Hàn Triệt và cả Bàng Thi Nhi có phải cấu kết với nhau từ lâu không? Có biết đây là tội danh gì không?

- Năm xưa thiếu quản giáo ngươi, giờ đuôi vểnh lên trời rồi, chuyện gì cũng thích tự ý định đoạt, chẳng lẽ ngươi không biết một con hồ ly như thế gặp được bệ hạ sẽ có hậu họa gì à?

- Ngươi đã thích tự ý quyết định thì tự giải quyết đi, đừng tìm ta giúp.

Đây không phải là hoàng hậu khiển trách đại thần, nghe càng giống khi mẹ mắng con nói những lời giận dữ.

Không biết Lý Thái chạy đâu rồi, Vân Diệp tìm rất lâu không thấy, Trường Tôn thị vô cớ nổi giận xong cũng chẳng nghe Vân Diệp giải thích, hầm hầm về điện Lưỡng Nghi.

Vân Diệp nhặt tấu chương lên, vội vàng theo sau, mình bị mắng thật oan uống, lão hoàng đế háo sắc tham dâm liên quan gì tới mình, người Lý gia là thế, năm xưa Lý Uyên cả đống tuổi còn sinh đệ đệ muội muội cho Lý Nhị, đó là truyền thống rồi.

Trường Tôn thị nổi giận là không ngừng uống trà, đợi bà uống hết một ấm trà, Vân Diệp mới nói nhỏ:- Nương nương, vi thần cũng không biết, tới Nhạc Châu mới thu được cấp báo trong quân là Bàng Thi Nhi đã rời cao nguyên, nên đợi ở Thiên Ma Lĩnh.

- Gia thần của vi thần nói hai huynh đệ nhà đó điên rồi, làm việc nằm ngoài dự liệu của người thường. Cao nguyên dễ thủ khó công, Đại Đường tuy binh hùng tướng mạnh, những cũng chẳng thể đánh lên cao nguyên, được không bằng mất.

- Cho nên nương nương, đánh bại được người Thổ Phồn chỉ có chính họ, họ sống ở nơi giá rét cơ cực, nhân đinh không nhiều, thêm vào mâu thuẫn tôn giáo trùng tùng, bộ lạc chinh chiến không ngừng, chỉ cần chúng tự loạn, sẽ dần dần giết hết người mình. Nhớ thời Tam Quốc, nhân khẩu còn chưa tới ba trăm vạn là biết nội chiến đáng sợ ra sao..

Trường Tôn thị nghe những lời Vân Diệp nói, lửa giận lắng xuống:

- Chuyện quốc gia đại sự dù sao vẫn cần đợi bệ hạ về quyết định, chúng ta chỉ cần giữ Trường An không xảy ra chuyện khi bệ hạ không có mặt là được. Nhưng nhất định không để bệ hạ thấy nữ nhân này.

Nói tới câu cuối, Trường Tôn thị cũng có chút xấu hổ.

Lý Thái chẳng biết từ nơi nào chui ra, cười hì hì chạy tới bên mẫu thân, miệng gặp một quả lê lớn, vừa xem mẫu thân phê duyệt tấu chương, thi thoảng còn góp ý.

Hôm nay Trường Tôn thị không định cho Vân Diệp và Lý Thái đi, phê duyệt tấu chương xong, rời điện Lượng Nghi liền tới cung Xuân Hoa của Dương phi, đó là một trong số những chuyện bà làm thường ngày.

Dương phi hiện giờ toàn thân đầy sức sống, mang cái găng tay làm bằng tơ trắng, đang vun đất cho một cây dừa, phòng ấm cực lớn dào dạt sức sống, các loại rau củ mọc tơi tốt. Vân Diệp hái một quả dưa chuột, rửa qua trong chum rồi nhai rau ráu, Lý Thái chạy đi hái một quả lang đào đỏ rực, thứ này chính là cà chua, do Trường Tôn thị lấy của lão ni cô chùa Cảm Nghiệp, Vân gia cũng trồng vài cây, muốn trồng quy mô lớn phải đợi năm tới.

- Đứa bé này, lang đào để năm sau làm giống đấy, sao lại hái đi.Dương phi vờ nổi giận, Lý Thái cười hì hì chạy mất.

Dương phi lấy một cái ghế nhỏ đưa cho Trường Tôn thị, ngồi bên pha trà:

- Tỷ tỷ nếm thử đi, đây là hoa trà, dùng hoa trong lều làm ra đấy, có thể ngưng thần tĩnh khí, rất tốt cho chúng ta.

Vân Diệp nhìn Dương phi dùng khăn vải xanh buộc đầu, nhất thời không thể liên hệ nữ nhân tôn quý thứ hai trong thiên hạ với nông phụ, bà ta và Trường Tôn thị khác nhau, từ khi có căn nhà ấm lớn này liền vô cùng thỏa mãn, trừ đòi hoàng đế ít kỳ hoa dị thảo ra thì không có yêu cầu nào khác. Hai nhi tử của bà, một ở Ngô, một ở Thục, sống cũng không tệ, Dương phi vô cùng vui mừng, chỉ có rời xa triều đường, hai vương tử mang huyết thống Dương Quảng này mới có thể bình an vô sự.

- Tỷ tỷ suốt ngày bận rộn, cũng nên chú ý tới sức khỏe một chút mới được, tiểu muội mấy năm qua trồng cây, tuy không nhàn hạ như trước, nhưng được cái vô bệnh vô tật, những bệnh nhỏ trước kia đều không thuốc mà lành. Sau khi bệ hạ về, tỷ tỷ cũng tới đây hưởng thụ thú điền viên.

Trượng Tôn thị nắm tay Dương phi nói:

- Ta không có phúc như muộn, chuyện Trĩ Nô thiếu chút nữa làm ta phát điên, nếu không có đứa bé này rộng lượng, thì ta sớm tức chết. Thêm vài năm nữa, khi ta không còn sức quản nữa, tất nhiên sẽ buông tay.

- Hoàng cung này trừ tỷ tỷ thì còn ai có thể quản lý nổi, chuyện này phải xem năng lực..

Vân Diệp thầm suy đoán, cuộc đối thoại thế này phải chăng mỗi ngày tiến hành một lần, Trường Tôn thị e rằng vì muốn xem phản ứng của Dương phi, nên mới cần cù chạy tới chỗ này.

Nghĩ tới đó Vân Diệp rất muốn tát mình một cái, không nên suy nghĩ Trường Tôn thị xấu xa như vậy, nhưng y không thuyết phục được bản thân. Trước mắt luôn có bóng dáng béo ú của Lý Khác.

Đại bộ phận vương gia bị hoàng đế cho ra sa mạc ăn cát, vương gia mạnh nhất ở lại Trung Nguyên chỉ có Ngô vương Khác, Thục vương Ảm, nếu tính thêm thì có Tề vương Hữu.

Mấy vương gia này đều là đối tượng giám sát trọng điểm của Đô thủy giám, Lý Ảm nhiều lần viết thư nói mình sống như tù phạm, muốn đi săn thôi, đô đốc Ích Chân cũng phải đại quân đi theo, ghét nhất là Ngũ lễ tư mã bám sát một tấc không rời.

Thư do Thì Thì viết, viết bằng bính âm, Vân Diệp dạy Thì Thì vì thấy Lý Ảm không có chút tự do nào, chỉ mong hắn có thể đem bất mãn trong lòng nói với mình, một người lòng uất ức lâu không phát tiết thế nào cũng làm ra chuyện cổ quái.

Bọn họ muốn hoàn toàn tự do phải đợi khi Lý Thừa Càn đăng cơ, khi đó mới từ hoàng tử thành hoàng đệ, có thể thi thoảng về Trường An thăm mẫu thân.

Không thích nổi cách làm trong cung, đây không phải thế giới giành cho người bình thường, Dương phi, Âm phi lúc này chưa bị điên đoán chừng nhờ công của nhà ấm và xưởng dệt.

Chương 1448: Người Giữ Dây

Lý Thái tựa hồ vô cùng mệt mỏi, theo Vân Diệp về binh bộ, ném người xuống ghế, định sưởi lò ngủ.

Vân Diệp ném cho một cái khăn, bắt đầu xử lý công vụ, được một lúc thấy Lý Thái ngồi thẳng tắp, hai mắt ngây ra nhìn lò, Vân Diệp vốn không định nói chuyện, thấy bộ dạng hắn như thế, cầm ấm trà ngồi xuống đối diện:

- Đóng giả đứa con ngoan không phải dễ hả?

Lý Thái lắc đầu:

- Không phải, cha mẹ ta không có đối thủ mới thương tâm, nếu có đối thủ, họ căn bản không cần ta an ủi.

Vân Diệp gật đầu tán đồng cách nói này.

- Ta chỉ đột nhiên thấy máy hơi nước và cái lò của ngươi không khác nhau là bao, hơi nước truyền đi xa sẽ mất một phần động lực, vừa rồi ta có suy nghĩ mới. Thời gian này ngươi không có việc gì thì đừng tìm ta...

Nói xong không cho Vân Diệp cơ hội lên tiếng, đẩy cửa đi luôn.

Vừa rồi cảm giác được sự cảnh giác mạnh mẽ của hoàng hậu không phải chỉ có, Lý Thái cũng cảm thụ được, người khác như thế hắn không bận tâm, nhưng mẫu thân như thế làm hắn tổn thương lớn.

Lý Nghĩa Phù bê một nồi cháo vào, từ đông các đi tới đây không phải gần, nồi bọc cái chăn, tên này có vẻ thông thạo lắm.

- Tiên sinh, học sinh nấu một nồi cháo bằng gạo nếp, nấu lên dính dinh, tiên sinh nhất định rất thích.

Vân Diệp mỉm cười nhìn Lý Nghĩa Phù thuần thục múc cháo, mang theo một mỹ cảm, tên này biến cuộc sống thành có ý thơ như vậy, đúng là nhân tài.

Cháo không tệ, một bộ phận gạo vừa mới nở, một bộ phận khác đã nát, nên đầy đủ hai loại vị giác.

- Tiên sinh, đệ tử đang soạn ( Tùy thư), đánh giá cuối cùng với Dương Quảng không chắc lắm, nghe nói tiên sinh có cái nhìn khác với công tội của Dương Quảng, nên tới thỉnh giáo..

Đúng thế, người đời đa phần xỉ vả Dương Quảng, tham lam, dâm dật, đông chinh Cao Ly thành tội đại ác, mở Đại Vận Hà là họa nước hại dân, không thấy ý nghĩa của nó, có lẽ không thấy, mà là cố ý bỏ qua...

Vân Diệp đang định giảng giải suy nghĩ của mình thì ánh mắt lướt qua mặt Lý Nghĩa Phù, bộ dạng học sinh ngoan của hắn làm Vân Diệp cảnh giác...

- Xéo!

Vân Diệp lấy cái tăm xỉa răng, lạnh lùng quát.

Lý Nghĩa Phù cười lăn lộn, không biết có gì buồn cười, cười ngã xuống ghế, ngửa mặt nằm trên mặt đất cười, cười tới chảy nước mắt.

Gian nan bò lên ghế nói:

- Không hổ là tiên sinh, hơn Trường Tôn Vô Kỵ quá nhiều, có điều học sinh muốn thỉnh giáo một chút, vẻ mặt này học sinh soi gương khổ luyện qua, dùng với Trường Tôn Vô Kỵ trăm lần trúng cả chăm, vì sao tới chỗ tiên sinh lại lộ nguyên hình? Tiên sinh ăn hết cháo xong phán gọn một chữ "xéo", đúng là thần bút, làm toàn bộ tâm huyết của học sinh trôi theo dòng nước.
Vân Diệp ném tăm xỉa răng đi, trịnh trọng nói:

- Tâm cơ của ngươi quá sâu, không có lợi cho thọ mệnh, câu này thực ra không phải nói ngươi, Nhan Chi Thôi lão tiên sinh bình phẩm ta, là lời vàng ý ngọc, hôm nay nể nồi cháo của ngươi mà chuyển cho ngươi.

Lý Nghĩa Phù thấy Vân Diệp nói trang trọng, vội đứng dậy chỉnh lý y phục, khom người thụ giáo.

- Người tài cao trí mưu sâu xa hơn ngươi trong thư viện cũng có, nay họ đang ở đâu? Ta ở Hán Thủy nhìn thấy cả nhà Vương Huyền Sách bị áp giải lên thuyền, là tiên sinh của hắn, lòng ta đầy bi thương.

- Trần tình thư của Mã Chu gửi cho ta có thể nói mỗi chữ là máu, Trương Gián Chi gửi thư cầu xin ta càng lòng ta như đao cắt, nhớ lại năm xưa ở thư viện bọn họ tinh thần hăng hái cỡ nào.

- Mã Chu thân ở vị trí cao mà ngày đêm nơm nớp lo sợ, vì hắn là kẻ không có căn cơ, bị thư viện vứt bỏ, nếu không có bệ hạ chống lưng thì sớm đã tan xương nát thịt rồi, giờ rơi vào cảnh ăn một con gà cũng cần bệ hạ che chở. Lý Nghĩa Phù, ngươi thấy sống thế có đáng không?

- Cho nên Lý Nghĩa Phù, đừng có để lộ tài hoa sớm quá, lúc này đây ngươi cần thu lông co móng, cúi đầu xuống, đừng tham công, đừng nóng vội. Một quan viên từ tứ phẩm trở lên không còn so ai quan to chức lớn hơn nữa, mà so ai tại vị lâu hơn, chỉ cần ngươi giữ được bản tâm, từ từ thăng tiến, dù không có công tích rõ rệt, tới năm mươi tuổi ngươi cũng sẽ tự nhiên tiến vào quần thể tể tướng. Nhớ kỹ, đừng tham công mạo hiểm, Vương Huyền Sách, Trương Gián Chi là vết xe đổ đấy.

Lý Nghĩa Phù yên lặng nghiền ngẫm những lời này, quỳ xuống dùng đại lễ tham bái:

- Học sinh hiểu, chỉ là đôi khi thân bất do kỷ.

- Cái gọi là ràng buộc chẳng qua là phẩm đức của ngươi thiếu sót, có vứt bỏ được ràng buộc không phải xem bản thân ngươi, người đó cũng rất lợi hại.

Lý Nghĩa Phù thất kinh, vội hỏi:

- Học sinh bị ràng buộc khổ sở, xin tiên sinh chỉ bảo.

- Năm xưa ngươi hám lợi, hiện giờ bị hại cũng là công bằng, người đó ta cũng không chọc vào nổi, mà cũng không muốn chọc vào, ngươi tự bảo trọng.Lý Nghĩa Phù bề nồi rời đại đường, khép kín cửa lại, ngửa mặt nhìn trời, lòng nóng nảy như muốn nổ tung, trước kia còn tưởng người giữ dây điều khiển mình là tiên sinh, giờ mới biết không phải, con mẹ nó rốt cuộc là ai? Ai mà tiên sinh cũng không muốn chọc vào.

Tiểu Vũ không nghe thấy Lý Nghĩa Phù chửi mắng, mà dù có nghe thấy cũng coi như hắn đang hát thôi, tâm tình nàng đang rất khoan khoái buộc mấy sợi dây hồng lên bàn đồ.

Địch Nhân Kiệt ngồi một bên, đang xem vô số thư tín, tựa hồ có cái gì không ổn, rút một tờ xem kỹ rồi nói với Tiểu Vũ:

- Hàn Triệt định tới Trường An, đây là lần đầu tiên sau bao năm qua hắn chủ động dùng tới thần nhân, những người kia hỏi chúng ta ứng phó ra sao? Phải trả lời nhanh, vì Hàn Triệt đã tới Hà Tây.

Tiểu Vũ cầm lấy bức thư, mỉm cười:

- Trước kia là chính hắn bỏ thân phận thần nhân, giờ hối hận sao? Thứ vứt đi làm gì có chuyện nhặt lại, vốn giờ là lúc nên tấn công hắn, nể mặt sư phụ, tha cho hắn một lần.

- Nói chuyện cho đàng hoàng, cái gì mà nể mặt sư phụ tha cho người ta? Bên cạnh người ta có tới bốn hàm nô, không phải là lũ ngốc trước kia, mà là có chút trí tuệ, cho dù nàng phái người đi giết Hàn Triệt, cũng không đủ cho xích xắt của hàm nộ quật.

Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn trần tầng hầm, đột nhiên hỏi:

- Phu quân, nếu chúng ta cũng bắt đầu chế tạo hàm nô, chàng thấy còn kịp không?

Địch Nhân Kiệt đặt thư tín trong tay xuống, nói rõ ràng từng chữ:

- Ta sở dĩ giúp nàng, là vì nàng muốn chơi trò Bạch Ngọc Kinh, cái này chỉ thêm lạc thú cho cuộc sống, không hề gì cả, tới giờ Bạch Ngọc Kinh vẫn là trò chơi lớn hơn tính thực dụng, cho dù cuối cùng nàng thực sự tạo ra một Bạch Ngọc Kinh, ta cũng vui vẻ.

- Nhưng không được làm chuyện thương thiên hại lý, nếu như nàng thực sự chế tạo hàm nô, ta sẽ không bỏ qua cho nàng, chúng ta là phu thê đồng mệnh, nàng làm sai, chúng ta cùng lấy mạng để trả.

Tiểu Vũ xoay người lại nhìn thẳng Địch Nhân Kiệt:

- Chàng nói thật sao?

Địch Nhân Kiệt lấy dũng khí gật đầu:

- Rất thật.

- Thiếp nhớ trước kia chàng nói, bất kỳ thiếp làm gì cũng sẽ toàn lực ủng hộ.

- Không bao gồm chuyện thương thiên hại lý, Tiểu Vũ, từ khi chúng ta kết tóc thành thân, vận mệnh đã nối liền với nhau, có con rồi không dám không tin thiên mệnh. Chúng ta là trí giả nhân gian, không thể coi chúng sinh như chó lợn, hàm nô là sự tồn tại hắc ám nhất trên đời, ta không tán thành.

- Đó là tà giáo, thê tử ta thông minh, mỹ lệ nếu như thêm cả thiện lương sẽ là hoàn mỹ, thê tử như thế mới là phúc phận của ta, thi thoảng nàng giận dỗi một chút càng làm ta yêu thương nàng.

Chương 1449: Trái Quả Của Nhan Gia

Địch Nhân Kiệt nắm tay Tiểu Vũ nói những lời âu yếm tình tứ, hắn rất mong Tiểu Vũ bỏ ý nghĩ này, phu thê bao năm quá hiểu tính Tiểu Vũ rồi, chỉ cần nàng nghĩ tới là nhất định sẽ làm, muốn thay đổi chủ ý của nàng thực sự quá khó.

Tiểu Vũ dựa người vào lòng Địch Nhân Kiệt:

- Biết rõ lời chàng nói là nhảm nhĩ, thiếp vẫn toại nguyện chàng, thiếp biết tính thiếp, là quá bá đạo, tính cách như thế ở trên người nam nhân không phải tệ, ở trên người thiếp là phiền toái lớn, đôi khi thiếp không kìm được cám dỗ bên ngoài, đứng trên Ưng Chủy Nhai nhìn bình nguyên Quan Trung mỹ lệ, hận không thể ôm nó vào lòng.

- Tính uy hiếp của hàm nô lớn hơn tính thực dụng, tại thời đại hỏa khí này, một viên đạn nổ có thể biến hàm nô thành đống thịt rồi.

Tiểu Vũ hiện giờ rất thích ở trong đường hầm, đoạn đường hầm này chuyên môn đào theo yêu cầu của nàng, thường Vân Diệp cũng không tới, mỗi người đều cần không gian riêng tư.

Tiểu Vũ đứng trên giường đường thư viện, đoan trang phóng khoáng, đôi mắt đào hoa uy nghiêm, phong cách dạy học của nàng vô cùng cứng rắn. So với Hi Mạt Đế Á, thư viện càng thích phong cách của Tiểu Vũ, Nguyên Chương tiên sinh từng bình luận Tiểu Vũ, nói nàng có lòng dạ nam tử, có khí phách dung nạp trăm dòng, đây không phải lời bình luận nữ tử. Ngọc Sơn tiên sinh nói chỉ cần Tiểu Vũ giảng bài có tiếng sắt thép va chạm, có thiết kỵ tung hoành...

- Nữ hài tử làm sao lại được đánh giá này? Chỉ có khi tiêu chảy bụng người ta mới kêu òng ọc, còn thiết kỵ tung hoành, sao ta không nghe thấy? Một nữ tử đàng hoàng bị nói thành cái gì rồi, không biết còn tưởng họ đang nói tới quái vật.

- Dạy tâm lý học của con cho tốt đi, dần dần thăm dò tinh túy của môn học này, cuối cùng thành đại tông sư. Nhìn khắp các triều đại, còn chưa có một nữ tông sư chân chính, con và Hi Mạt Đế Á rất có khả năng mở tiền lệ, tranh thủ chút quyền lợi cho nữ tử mới là chuyện con nên làm.

Vân Diệp không chút khách khí khiển trách Tiểu Vũ, thời gian qua Tiểu Vũ quá nổi trội, cần phải áp chế, sau khi thành đại tông sư rồi có thể nói lung tung không cần cố kỵ gì, tới lúc đó chẳng ai quản, dù hoàng đế cũng không quản.

Những vị tiên sinh Nhan chi Thôi, Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch tuổi trẻ vô cùng khiêm tốt, tới khi già mới trở nên phóng túng, có một số lời người khác nói sẽ bị chặt đầu, bọn họ nói ra là đạo lý, vì bọn họ đủ già, đương nhiên tiền đề là không phải đối Lý Nhị làm hoàng đế.

Vân Diệp mắng Tiểu Vũ, Tiểu Vũ cầm dĩa đâm bánh ngọt thành đống nát vụn, Vân Diệp chẳng còn lạ gì nữa, tính nàng từ nhỏ đã thế, khi nhỏ Vân Diệp còn đánh một trận, từ khi thành đại cô nương mười ba tuổi thì cách này không dùng được nữa, hiện giờ trừng phạt lớn nhất là trách mắng.

Tiểu Vũ đột nhiên mỉm cười, dùng giọng nhõng nhẽo khi còn bé hỏi:

- Sư phụ, nếu con thực sự làm chuyện xấu thì sư phụ sẽ làm thế nào?

Vân Diệp cảnh giác nhìn Tiểu Vũ:

- Thế phải xem phạm sai lầm kiểu gì, nếu sai lầm bình thường thì mắng một trận, nghiêm trọng hơn thì chửi một trận, nghiêm trọng hơn nữa thì chửi hai trận, còn vô cùng nghiêm trọng thì đánh đòn.

Tiểu Vũ hài lòng gật đầu, lại hỏi:

- Nếu đánh xong, mắng xong, chửi xong rồi làm sao ạ? Chuyện rốt cuộc vẫn chữa được giải quyết.Vân Diệp vỗ đầu Tiểu Vũ một cái:

- Còn làm sao, sư phụ con là quỷ ích kỷ, con cái nhà mình phạm lỗi, trừng phạt nặng nhất là đánh đòn. Con phạm lỗi, sư phụ cũng có trách nhiệm, phải giúp con dẹp yên, không dẹp được thì mọi người cùng chết.

Vân Diệp vừa dứt lời Tiểu Vũ liền bắt đầu khóc, nghẹn ngào nói:

- Sư phụ thương con hơn cả Tiểu Kiệt, câu này con cũng hỏi Tiểu Kiệt, hắn nói không cho con làm chuyện xấu, nếu con làm thì hắn sẽ lấy đại nghĩa diệt thân, còn nói lấy mạng đi đèn, mạng hắn không đủ thì lấy cả mạng con.

- Đại nghĩa diệt thân vốn là mệnh đề dối trá, đám người đại nghĩa diệt thân trên lịch sử toàn xuất phát từ đủ loại toan tính mới đưa ra quyết định đó. Nếu không thì cũng là do tình cảm đạm bạc mới làm, nhà chúng ta không tán thành đại nghĩa diệt thân, như thế tình cảm sẽ tan tành, lấy tính mạng người thân đi đổi lấy thanh danh tốt cho mình thì không phải hạng đại gian cũng là đại ác, người thường không làm được.

Xem dáng vẻ này Tiểu Vũ bị Tiểu Kiệt làm tổn thương không nhỏ, chẳng biết Địch Nhân Kiệt nói gì, thằng bé đó quá nguyên tắc, phân biệt đúng sai quá rạch ròi.

Vân gia không có người nào cứng nhắc như vậy, di truyền này chỉ có thể tới từ Địch Tri Tốn. Có điều Địch Tri Tốn hiện giờ là người rất tốt, năm xưa ở Thục làm thứ sử chính là người tính cách đúng sai rõ ràng, từ khi vào kinh làm chủ bạ, tính cách bị hiện thực mài nhẵn.

Hiện giờ nguyện vọng lớn nhất của Địch Tri Tốn là ở nhà trông tôn tử, Tiểu Vũ và Tiểu Kiệt căn bản không xen vào được.

Vì Trường An mở rộng quá mức, bây giờ diện tích đã gấp đôi trước kia, hoàng đế điều chỉnh phẩm cấp hai huyện Vạn Niên và Trường An lên tứ phẩm, ngang với thứ sử châu lớn, nhưng chẳng ai muốn đi làm cái chức huyện lệnh xúi quẩy này. Chỉ có Địch Tri Tốn hớn hở cưỡi ngựa đi nhậm chức, tới giờ làm liền sáu năm, mọi người khen không ngớt miệng, xem ra ông ta định ở vị trí này tới khi không nhúc nhích được nữa mới thôi.Tiểu Vũ vào Địch gia thành dị loại, một đàn thỏ lương thiện xuất hiện một con chồn cái giúp họ sinh con đẻ cái, Vân Diệp đôi khi cảm thấy rất tội lỗi.

Địch Nhân Kiệt tới, Tiểu Vũ hừ một tiếng quay đầu đi, hắn lật đật chạy tới trước mặt Tiểu Vũ, Tiểu Vũ lại hừ một tiếng quay đầu đi chỗ khác, hai người bắt đầu trò chơi giữa phu thê...

Vân Diệp không tiện ở lại, cầm ấm trà rời tiểu đình, định tìm khuê nữ nói chuyện, tới tiểu lâu của Vân Mộ lại không thấy người đâu, trời lạnh thế này chạy đâu chứ?

- Đi chơi rồi, nghe nói hôm nay muốn tới Long Thủ Nguyên.

Na Nhật Mộ cúi đầu quấn len, nghe phu quân hỏi, chẳng ngẩng đầu lên.

- Đi tới đó làm gì, mùa này chỉ có cỏ khô, vả lại không cẩn thận nhìn thấy chuyện bên trong Huyền Vũ môn thì phiền toái.

Na Mộ Nhật quấn xong cuộn len, đi tới nói nhỏ:

- Mậu Thật mời Tiểu Mộ đi, hình như Tiểu Mộ có tình cảm với Mậu Thật.

- Vậy làm sao được, đám Nhan Sư Cố mời một bữa cơm cũng làm đúng quy củ, năm xưa Nhan sư mời ta ăn cơm, nàng không biết dùng bát đồng, đũa đồng, ăn xong bát cơm không còn sức nữa. Tiểu Mộ tính tình hoạt bát, vào cái nhà toàn quy củ đó sống sao nổi.

- Nhan Sư Cố nổi tiếng ương bướng, ta luôn có cảm giác hoàng đế muốn cho ông ta một đao, vì mỗi lần nhìn thấy Nhan Sư Cố là bệ hạ cứ nhìn cổ, làm nhi tức phụ của ông ta quá nguy hiểm.

- Mặc dù bây giờ không lưu hành giết sử quan nữa, nhưng làm cái nghề này vẫn quá nguy hiểm. Không được, phải nói với Tiểu Mộ, người Nhan gia không tốt.

Nha Nhật Mộ phì cười:

- Người của Nhan gia cũng không tệ, nổi danh ngay thẳng, thân phận của thiếp thân còn nhờ lão tiên sinh chính danh, nên Tiểu Mộ mới được người ta coi là Hán gia quý nữ. Nhan gia đông người, chỉ cần không để Mậu Thật làm sử quan là được, chẳng lẽ chàng giữ khuê nữ cả đời sao?

Phu thê đang nói chuyện thì Vân Mộ trở về, nhìn qua cửa sổ thấy khuê nữ mặc trang phục kỵ sĩ màu đỏ, cùng thanh niên áo xanh nói cười đi vào, tới cổng vòm mới tách ra, dáng vẻ rất thân mật.

Gặp ma rồi, Tiểu Mộ thích thằng đó thật, mấy ngày trước còn muốn làm hoàng hậu cơ mà? Sao thay đổi nhanh thế? Vân Diệp thấy lòng chua chua.

Chương 1450: Thập Lục Vương Nhập Quan

Vân Diệp đi qua bên cạnh khuê nữ ba chuyến rồi...

Khi định đi lần thứ tư thì Vân Mộ gác đầu lên bàn thống khổ rên lên:

- Cha hỏi đi, con sẽ nói hết.

Vân Diệp mau chóng ngồi xuống đối diện khuê nữ, cười khà khà hỏi:

- Sao, thực sự thích tên tiểu tử kia của Nhan gia à?

- Tàm tạm, dù sao con cũng phải gả đi, hiện giờ khắp Trường An nói con là lão nữ nhân, còn không gả đi sẽ làm nhà mình mất mặt, cha nhìn con cũng chướng mắt. Mậu Thật không tệ, ít nhẫn là cần mẫn và biết giữ mình, còn về học vấn, nhà ta đâu cũng là người có học vấn, tới Vân Cửu cũng được người ta khen có khí độ đại sư, nên điểm này không cần.

- Mặt hắn có mấy nốt rỗ.

Vân Diệp nghĩ rất lâu cuối cùng cũng tìm ra được khuyết điểm.

- Đó không phải rỗ, mà là khi nhỏ bị thủy đậu để lại, không chú ý không thấy, cha, cha dí vào mặt y nhìn à?

Vân Mộ kinh ngạc đứng bật dậy:

- Không có, dùng kính viễn vọng nhìn rõ lắm.

Vân Diệp lấy sau lưng ra kính viễn vọng mới, độ nét cao, mấy năm qua công nghệ phát triển, kính viễn vòng ngày càng hoàn mỹ.

- Cho con đi.

Vân Mộ reo lên sung sướng, ôm lấy cánh tay phụ thân cướp lấy kính viễn vọng, mở nắp nhìn lung tung khắp nơi.

- Cha, Mậu Thật không thích làm quan, hắn thích địa lý và bầu trời hơn, cho nên mấy năm qua luôn ở công bộ làm bản đồ. Cha cũng biết, Triệu Duyên Lăng tiên sinh chỉ cho phép năm người trẻ tuổi vào quan tinh đài, hắn là một trong số đó.

Vân Diệp sầm mặt hỏi:

- Hai đứa quen nhau ở đó à? Cha nhớ con cứ thích quấn lấy Triệu tiên sinh dùng kính viễn vọng của ông ta ngắm sao, con có phải là một trong năm người đó không?

- Đương nhiên là không Quan tinh đài do nhà ta bỏ tiền, con muốn đi xem thứ của nhà ta, cần gì lão già xấu tính đó đồng ý. Mỗi lần con đến xem là ông ấy nổi giận, nói con điều chỉnh bừa bãi, làm loạn vị trí ông ấy sắp đặt...

Vân Diệp nghe khuê nữ giải thích, trong đầu Vân Diệp hiện lên một bức tranh, một đêm không trăng, khắp trời lấp lánh sao, một thiếu niên áo xanh dạy một thiếu nữ mỹ lệ xem sao, giọng nói ôn nhu, xung quanh là tiếng côn trùng nỉ non, hoàn cảnh đó không sinh ra ái tình mới lạ...

- Cha, cha.

Vân Mộ xua tay trước mặt phụ thân bốn năm lần mới đánh thức được phụ thân từ trạng thái đờ đẫn.

- À, trời muộn rồi, con đi nghỉ đi, cha phải về nghỉ đây, mai còn công vụ phải xử lý.

Vân Diệp buồn bã rời tú lâu của khuê nữ, nhìn thấy Na Nhật Mộ cười với mình, tức tối nói:- Khuê nữ sắp không phải người nhà ta nữa, sao nàng còn cười được?

Na Nhật Mộ không biết trả lời như thế nào, chỉ biết cười ngốc nghếch, Tân Nguyệt đi dạo cho tiêu cơm về nói:

- Con lớn rồi, cưới gả là chuyện nhân luân, chàng còn định nuôi khuê nữ tới già à, chàng ra ngoài nghe xem, có khuê nữ nhà ai mười chín tuổi vẫn sống cùng cha mẹ. Cái luật lệ không giảng lý của triều đình cũng chỉ quy định khuê nữ trước mười tám tuổi không được xuất giá, còn tính tuổi mụ, Tiểu Mộ thực sự đã mười chín, nhà tốt đều bị chàng làm lỡ, nếu không đã gả đi từ lâu.

Đạo lý thì Vân Diệp hiểu, chẳng cần Tân Nguyệt nói, y chỉ không chịu nổi người ta đem khuê nữ mình vất vả nuôi lớn lên đi thôi, tư vị đó thật khó miêu tả.

Buổi tối đi ngủ, Tân Nguyệt trợn tròn mắt, Na Nhật Mộ lén lút chui vào, vào thẳng chăn của trượng phu, kệ nàng đấm đá cũng không đi.

- Ông trời ơi, đều là người làm tổ phụ tổ mẫu rồi, còn ngủ chung chăn nếu bị truyền ra làm sao sống đây.

- Được rồi, nàng ấy vào là có điều muốn nói, ai đem chuyện phòng sự của chúng ta nói ra ngoài? Yên lặng, nàng càng kêu càng nhiều người biết đấy.

Vân Diệp giúp Na Nhật Mộ đỡ đòn, mắng Tân Nguyệt.

- Đừng chạm vào thiếp.

Tân Nguyệt nổi giận, một mình quấn chăn lăn vào vách tường.

Na Nhật Mộ chui đầu trong chăn ra, cẩn thận nhìn Tân Nguyệt một cái mới dám bò lên người Vân Diệp, hỏi nhỏ:

- Phu quân, hôn sự của Tiểu Mộ tổ chức ra sao? Đây là trưởng nữ của nhà ta, nếu bình thường quá không được. Chàng xem có thể vượt qua Trình gia gả Hoa Hoa không?

Vân Diệp còn chưa đáp, Tân Nguyệt đã nghiến răng nói:
- Nằm mơ, hôn sự của Tiểu Hoan là cố ý làm thế, nói là hôn sự không bằng nói là liên thân. Tiểu Mộ xuất giá không có cơ hội đó, vả lại Nhan gia nghèo rớt, nhà họ trừ sách chẳng có gì giá trị, muội mong người ta có được bao nhiêu sinh lễ.

Na Nhật Mộ lại rúc vào lòng trượng phu rồi mới phản bác:

- Thì có sao, nếu Nhan gia lấy sách làm sính lễ càng tốt, nhà ta chẳng thiếu thứ châu báu vô dụng, muội bao năm qua tích góp không ít, chỉ cần lấy ra một ít đủ phu thê chúng sống không hết.

Câu này chọc giận Tân Nguyệt rồi, hất chăn ra, kéo chân Na Nhật Mộ khỏi chăn:

- Ta cứ nói lợi nhuận trong nhà mấy năm không tăng, có phải bị muội lấy mất không?

Nói tới chuyện này Na Nhật Mộ chẳng hề ngán, gập tay tính cho Tân Nguyệt biết tiền mình ở đâu ra, hiện nàng không còn là mục dương nữ lấy một con cừu đổi một túi lương thực nữa rồi.

- Tỷ không biết, muội theo phu quân tới sa mạc ăn cát kiếm không ít, Vân Cửu rất giỏi giang, trừ cấp tiền cho nhà, muội còn rất nhiều. Mấy ngày nữa Hà Thiệu trở về còn kết toán thêm được một khoản nữa, tiếc là khoản cuối cùng rồi.

- Không được, nhập vào sổ chung.

Tân Nguyệt tức tối lại chui vào chăn, bà nương này chả hiểu lên cơn gì.

Những chuyện này Vân Diệp không tiện xen vào, đưa mắt ra hiệu cho Na Nhật Mộ vào chăn ngủ, Na Nhật Mộ còn thì thầm cùng trượng phu chuyện hôn sự của Vân Mộ quá nửa đêm.

Sáng hôm sau mở mắt ra thấy cả hai lão bà đều chui vào chăn ngủ ngon lành.

Ngẩng đều nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn tối om om, sao còn chưa lui, muốn dậy, nhưng bị hai lão bà quấn chặt, thôi, hiếm khi được ngủ nướng, hoàng đế không có nhà, hôm nay lười một lần chả sao, nhắm mắt đi ngủ, Vân Diệp còn cười nhạo ý chí của mình...

Định ngủ nửa canh giờ thôi, khi tỉnh dậy thì mặt trời lên cao tít rồi, Tân Nguyệt và Na Nhật Mộ không thấy đâu, chỉ có Linh Đang ngồi bên giường thuê thùa, xem dáng vẻ đã ngồi rất lâu rồi.

Sáng sớm ngày ra nam nhân khí huyết dư dật sao chống cự nổi mỹ nữ, vả lại bờ mông tròn căng của Linh Đang lại chĩa thẳng vào mắt, thế là Linh Đang hét một tiếng, phòng đầy xuân sắc...

Khi ăn sáng Tân Nguyệt liếc trượng phu, lại nhìn Linh Đang mặt đỏ dừ, khinh bỉ hừ một tiếng. Na Nhật Mộ không biết thì thầm cái gì bên tai Linh Đang, làm Linh Đang xấu hổ không ngẩng đầu lên được, chỉ có Tiểu Miêu thỏa mãn xoa bụng uống sữa.

Quá trưa rồi mang mang Vượng Tài tới hoàng thành làm việc, bên ngoài mặt trời chói chang mà trời lại lạnh căm, gió từ bắc cực gào thét thổi tới.

Vượng Tài mặc áo hoa người trong nhà chuyên môn làm cho nó, chỉ lộ ra mông và bốn cái chân, từ khi nhiễm phải cái bệnh rụng lông, Vượng Tài vô cùng sợ lạnh, tuy nói trị khỏi rồi, nó vẫn quen mặc y phục, dù là thời tiết không lạnh, vẫn phải mặc áo mới chịu ra ngoài.

Vượng Tài chạy theo bên xe, Vân Diệp mở cửa sổ than phiền bốn nữ nhân trong nhà với nó, cổ vũ nó chạy nhiều hơn, một con ngựa mà không chạy nổi nữa là ngày chết đã tới, Vân Diệp mong mỏi Vượng Tài ở bên mình thêm vài năm, tốt nhất mãi mãi đừng chết.

Vân Diệp dẫn Vượng Tài vào hoàng thành, tới cửa đã thấy bất thường, thủ vệ nghiêm ngặt, đến áo của Vượng Tài cũng bị kiểm tra hai lần, Vượng Tài lão đại rất không vui, giơ chân đạp trên không, cảnh cáo đám người kỳ quái.

- Thật lục vương bất chấp cấm lệnh nhập quan rồi.

Nghe thuộc hạ báo cáo Vân Diệp mới biết nguồn cơn, mình tham ngủ nửa ngày không ngờ xảy ra chuyện thú vị như thế.

Chương 1451: Hà Thiệu Giảo Hoạt

Từ văn thư biết được thập lục vương dẫn già trẻ trong nhà và tùy tùng khăng khăng nhập quan, đặt kiếm lên cổ ép Tiết Nhân Quý mở cửa, nay đã tới Lan Châu, tình cảnh thảm vô cùng.

Sai là ở Tiết Nhân Quý! Vân Diệp thở dài đặt văn thư xuống, đây chỉ là bề ngoài thôi, thập lục vương đều sống gian nan, nhưng nói không đủ cơm ăn áo mặc thì quá khoa trương rồi, cái gì chưa nói, riêng tiền tài có được từ chỗ Hà Thiệu đủ cho họ giàu có cả đời.

Đám người này muốn về thì về thôi, dù sao vương vị khẳng định là không còn, kiếm được cuộc sống yên ổn ở Trường An là tốt.

Thực ra bi kịch của Thập lục vương là do chính sách Tây Vực cực kỳ ích kỷ của Đại Đường gây ra, vì Đại Đường cần nhân khẩu, nên có người đề xuất thuần hóa và pha loãng, chỉ cần đưa nhân khẩu Tây Vực vào Quan Trung, phân tán tới các châu phủ, khiến cho người Hồ ở đâu cũng là thiểu số.

Đại Đường là một xã hội tông tộc nghiêm ngặt, người Hồ đơn độc ở bất kỳ nơi nào cũng chỉ có thể sinh sống quy củ, dần dần nhân khẩu Tây Vực ít đi, làm nhiều tòa thành bị cát bao phủ, cứ tiếp tục như thế Tây Vực chỉ còn thập lục vương và nô phó của họ..

Chuyện của Thập lục vương, Trường Tôn thị không có quyền phán quyết, báo lên cho hoàng đế, hoàng đế đá bóng sang phủ tông nhân.

" Thập lục vương thuộc về đất phong, sinh tồn cùng quốc gia, không được tự ý bỏ đi."

Vân Diệp cầm tấu chương nhìn Lý Tú nhi tử của Lý Thần Thông, nay ông ta là tông chính của phủ tông nhân, chù chừ hồi lâu mới nói:

- Vãn bối không nên nhiều lời, nhưng thập lục vương đã vứt bỏ đất phong, lúc này trở về lấy gì nuôi sống gia đình? Huống hồ trong đám người này rất nhiều người già trẻ nhỏ, đều là thân quyến, không cần ép họ vào đường cùng chứ? So với việc đuổi hết họ về Tây Vực, chẳng bằng chặt đầu toàn bộ ở Lan Châu còn hơn, vì sao tuyệt tình thế?

Lý Tú lạnh băng đáp:

- Ngươi cũng là tông thất, phải hiểu đạo lý gia thiên hạ, trước kia chúng muốn tự lập, bọn ta đã hỗ trợ hết mình, nay thất bại muốn quay về hưởng thành quả sẵn, không biết mỗi tấc đất Đại Đường do huyết chiến mà ra, Lý gia không nuôi hạng ngu xuẩn chỉ biết đưa tay đòi cơm. Nếu con cháu lão phu tương lai cũng vô dụng, lão phu cũng không dung tình, ngươi còn dám nói đỡ, gia pháp không tha.

Vân Diệp bị trừng phạt ở phủ tông nhân không phải chỉ một hai lần, nghĩ tới đám yêu quái ở đó, tốt nhất không đắc tội thì hơn, nhưng phong tấu chương này không sao phát xuống được, một khi đóng dấu binh bộ, thập lục vương sẽ bị đại quân đuổi về Tây Vực, ở chỗ hoang vu không bóng người, đám hoàng tộc vô tích sự đó chỉ có chết đói.

Mang thủ lệnh đi tìm Trường Tôn thị, bà đang nằm trên giường ăn anh đào, mùa đông mà có thứ này, chắc chắn là sản phẩm trong phòng ấm của Dương phi.

Trường Tôn thị nhả hạt anh đào ra, liếc nhìn văn thư bìa vàng trên tay Vân Diệp, bình thản hỏi:

- Phủ tông nhân có quyết định rồi à?

- Thập lục vương thuộc về đất phong, sinh tồn cùng quốc gia, không được tự ý bỏ đi.

Vân Diệp đọc một lượt nội dung:- Hậu cung cũng náo loạn rồi, rất nhiều hậu phi quỳ ở điện Lưỡng Nghi không chịu đứng lên, còn ra thể thống gì nữa, ở đây bây giờ luôn có quan viên cận kiến, cả đám hậu phi quỳ đó cho người ta xem à, vừa lệnh hoạn quan khiêng toàn bộ về rồi, xử trí ra sao triều đường tự có luật định, hậu phi từ khi nào cũng có thể can dự vào chính sự chứ?

Trường Tôn thị cố ý nói lảng đi, xem ra bà căm ghét thập lục vương tới tận xương. Trường Tôn thị thấy Vân Diệp im lặng, không nói cũng không đi, thở dài:

- Ngươi là đứa quá mềm lòng, ta muốn xem Vân gia tới lúc đó có cắt tỉa cành lá không, một cái tây cành lá quá um tùm không phải là chuyện tốt, nếu không cắt tỉa, cây đó sẽ mọc lệch, hoặc chẳng thể vươn lên được.

- Thập lục vương thêm vào tùy tùng là hơn tám nghìn người, ta không hạ quyết tâm được, nhưng muốn lật lại quyết định của phủ tông nhân thì cần tộc trưởng là bệ hạ lên tiếng mới được, ngươi phát văn thư tới cung Cửu Thành, coi như cho thập lục vương một cơ hội.

Vân Diệp cười, đây mới là Trường Tôn thị trong lòng mình, tuy trông cực kỳ quy củ, nhưng sự lương thiện và ôn nhu của nữ nhân chưa bao giờ mất.

Hoàng hậu hạ lệnh phát văn thư tới cung Cửu Thành kỳ thực là xin giúp thập lục vương rồi, nếu vẫn không được cũng do hoàng đế phát văn thư tới Lũng Hữu để Tả vũ vệ chấp hành. Có điều Vân Diệp cho rằng hẳn thập lục vương có thể về Trường An rồi, tuy bị Lý Nhị mắng nhưng còn hơn chết đói ở Tây Vực.

Về tới công bộ gửi văn thư đi xong, ngồi một mình trong đại đường Vân Diệp chợt phát hiện mình bỏ quên một người, Hà Thiệu.

Trong tay Thập lục vương đã không còn bao nhiêu bách tính nữa, vậy tên này làm sao duy trì được việc khai thác và chế luyện dầu hỏa? Thế cục toàn Tây Vực chớp mắt trở nên mơ hồ, rốt cuộc là sao?

Thương nhân có tiền, có người, vương gia có binh mã nhưng lại phải nhìn sắc mặt thương nhân? Trừ khi thương nhân mạnh tới mức vương gia không dám đắc tội, Vân Diệp cười khổ, tên khốn kiếp Hà Thiệu đúng là cả gan, dám liên hợp với Hàn Triệt, Hi Đồng ép thập lục vương đi, hắn thực sự cho rằng Tây Vực đã là thiên hạ của mình sao?Nếu Tiết Nhân Quý phái binh tới Quy Tư, Hi Đồng chỉ có thể chạy càng xa càng tốt, Tiết Nhân Quý không phải là Vân Diệp mà nương tay với hắn.

Tới lúc này Vân Diệp mới hiểu chuyến hành động này của thương gia có ý nghĩa sâu xa, không chỉ mưu cầu lợi ích trên triều đường, còn định tự lập thế lực địa phương ở Tây Vực. Bọn họ tưởng mình là ai, ai để Đại Đường có dấu hiệu chia rẽ? Phùng Áng định lập vương quốc của mình ở Đài Loan, Lý Nhị cũng chen vào, các ngươi chỉ là một đám thương cổ, quá xem thường quan viên triều đỉnh rồi.

Vân Diệp cho rằng thương nhân muốn quyền lực không sai, nhưng muốn thực tế khống chế địa bàn là không được, có một ngày thương nhân sẽ trở nên vô cùng cường đại, Tây Vực sẽ thành mầm họa.

Có điều muốn có biện pháp phải đợi thương luật ra đời, Vân Diệp không nghĩ nữa, sai người mặc giáp trụ, Lý Thái tiếng là lưu thủ, y chỉ là phụ chính, thực ra chuyện gì cũng tới tay y, Trường Tôn thị chỉ làm vai trò của con dấu.

Đứng trên tường thành Trường An, giáp kêu loảng xoảng, Vân Diệp kệ áo choàng bay phần phật, dẫn Vượng Tài đi tuần thị, đây vốn là tòa thành an toàn nhất thiên hạ, nhưng Vân Diệp không dám có chút lơ là nào.

Đối chiếu, kiểm số, phân biệt phải hoàn thành trong chớp mắt, điều này khảo nghiệm nhãn lực và phán đoán của tướng quân. Vân Diệp không giống Úy Trì Kính Đức cứ thấy người khả nghi là giết không cần hỏi, nhưng không ngờ được thủ tướng Khai Viễn môn lại là người mình không biết.

Cung Văn Tú là ai? Vì sao hắn thành thủ tướng Khai Viễn môn mà binh bộ thượng thư không biết.

Mười lăm ngày trước thủ tướng còn là Độc Cô Cửu, kẻ có thể đẩy người Độc Cô gia đi, Vân Diệp rất muốn làm quen một phen.

Hoàng đế không có mặt, Lý Thái chẳng biết chạy đi đâu, Vân Diệp là thủ tướng của Trường An, sau khi biết toàn bộ quá trình, Vân Diệp hạ lệnh chém mười sáu người, trong đó bao gồm Cung Văn Tú.

Sau đó dùng quân thành phòng tra xét người khả nghi, tìm ra một trăm mười bảy người, Địch Nhân Kiệt thẩm vấn ngay trong đêm, Vân Diệp hạ nghiêm lệnh không được tha một ai.

Trường Tôn thị xem tấu của Vân Diệp, chán nản nói:

- Đâu cần thế, người Oa thành thần tử Đại Đường đâu chỉ một hai người, ngươi định giết sạch họ ạ? Bọn họ làm việc chăm chỉ cần cù, sao lại giết.

Vân Diệp chắp tay nói:

- Cát Sĩ Trường Đan dùng tên giả là Cung Văn Tú, trấn thủ Khai Viễn mon mà không có điều lệnh của binh bộ, Độc Cô gia tự ý giao chức vị trong yếu như thế cho môn khách, đó là tử tội. Độc Cô Cửu tự ý rời chức vụ, chỉ bời vì muốn đi săn, thần muốn tới hỏi lão tổ tông Độc Cô gia dạy con cháu thế nào? Nếu hắn không coi quốc môn ra gì, vậy phải chuẩn bị người ta cũng chẳng coi tinh mạng hắn ra gì.

- Vi thần tự biết không phải là danh tướng như Vệ công, Anh công, thứ duy nhất có thể khoe được là chế độ, đó là pháp bảo khắc địch của vi thần, nên chưa bao giờ mảy may lơi lỏng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau