ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1436 - Chương 1440

Chương 1437: Vết thương cũ

Lý Nhị hồi lâu không nói, nhìn một lượt đám đông, tới khi hài lòng rồi mới mở miệng:

- Trẫm chính là Lý Thế Dân, Lý Thế Dân là trẫm, là đế vương, phụ huynh, là vãn bối của các ngươi.

- Hôm nay trẫm không giảng giải điển cố thượng cổ, không giảng tâm đắc trị quốc, chỉ muốn muộn chỗ này, giảng giải cho con dân của trẫm một hoàng đế chân chính, một Lý Thế Dân chân chính, sau thời vạn cổ, trẫm là chí tôn! Là hoàng đế phải nói chuyện hoàng đế, mà tất cả bắt đầu từ Huyền Vũ Môn.

- Trong mắt thiên hạ, Huyền Vũ Môn chỉ là một trong vô số cái cổng của Trường An, trong mắt trẫm, nó là thiên hạ.

- Ngày mùng bốn tháng sau năm Vũ Đức thứ chín, ân oán giữa trẫm, Kiến Thành, Nguyên Cát cuối cùng cũng dùng phương thức đẫm máu đặt dấu chấm hết. Ngoài đường phố có vô số suy đoán, ha ha ha, trẫm cho các ngươi biết, các ngươi suy đoán không sai, bọn họ chết trong cuộc bạo loạn này.

- Cho tới tận khi chết, Kiến Thành cũng không nghĩ ra sự chênh lệnh giữa trẫm và hắn, chẳng qua là trẫm không ra tay mà thôi, một khi ra tay, trẫm nhắm chỉ nhắm vào một mục tiêu, nhắm vào mục tiêu quan trọng nhất, không bận tâm tới thứ khác, đó là pháp môn giúp trẫm mấy chục năm tung hoành thiên hạ.

- Không! Bệ hạ, tất cả do thần, Úy Trì Cung, Tần Quỳnh, Ngưu Tiến Đạt và Ân Khai Sơn làm, không liên quan tới bệ hạ, sử sách đã có định luận, không nên nhắc tới nữa.

Trường Tôn Vô Kỵ kinh hãi khôn cùng, trước kia đây là chuyện ai biết chặt đầu người đó, sao giờ lại thành chuyện có thể tùy tiện nhắc tới trước mặt mọi người rồi?

Lý Nhị trấn an Trường Tôn Vô Kỵ, bảo ông ta ngồi xuống, sau đó tiếp tục nói:

- Đó đều là vết thương xưa cũ, vì sao trẫm còn nhắc tới, nguyên nhân dưới vết thương có mủ, không nặn cái mủ này ra, vết thương ngầm của Đại Đường sẽ không bao giờ lành được.

- Từ sau khi Vương Bạc hát bài ( Vô hướng Liêu Đông lãng tử ca) ở Trường Bạch Sơn đất Tề, thiên hạ xôn xao, bách tính vì kiệt quệ bởi lao dịch Đại Vận Hà, lại phải đối diện với chính chiến không ngừng, đúng là tát ao bắt cá.

- Vì thế thiên hạ sinh ra vô số phản vương, bọn họ cát cứ châu quận, tức thì quần long trỗi dậy, thiên hạ rộn ràng, trẫm mà không xuất hiện, thiên hạ còn chẳng biết còn kẻ nào xưng vương, kẻ nào tử nạn.

- Tiền Tùy hết rồi, trẫm sau khi nghiên cứu được mất của nền chấp chính Tiền Tùy kinh hãi phát hiện ra, thực sự có thể tác động tới đại thế thiên hạ là bách tính, thực sự quyết định hoàng triều thay đổi là bách tính, nên trẫm mới nói:" Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền."

- Đánh trận bao năm, trẫm bách chiến bách thắng, chuyện trăm kỵ phá vạn địch cũng không làm khó được trẫm, tự khoe mình là tuyệt thế danh tướng hẳn không ai phản đối chứ?

- Nhưng năm Trinh Quan thứ hai, trẫm nhìn thiên hạ mà khóc không ra nước mắt, nhiều năm chinh chiến làm thiên hạ mệt mỏi vô cùng, đúng lúc này Hiệt Lợi lại thừa lúc cháy nhà hôi của, cướp sạch quốc khố Đại Đường, làm giang sơn trẫm lung lay.

- Khi ấy thuế của Đại Đường chỉ vẻn vẹn một trăm sáu mươi vạn quan, bằng nửa năm phú thuế của Trường An bây giờ. Chút tiền đó làm được cái gì? Sóc Phương còn có phản loạn chưa dẹp, Hà Tây có kẻ chưa an phận, khắp nơi đối đầu với trẫm, triều đình chinh đông phạt tây không ngày nào yên bình.- May mà trẫm vượt qua được, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng là hào kiệt một thời, cống hiến tiền riêng, đảm bảo triều đường gian nan vận chuyển, thời kỳ gian khó đó, hoàng hậu ngay cả váy dài quét đất cũng không có.

- Đừng cười, thực sự là vậy, một buổi tối năm Trinh Quan thứ ba, trẫm đã đi nghỉ rồi, đúng lúc đó có Hồng Linh cấp sứ báo có cấp báo từ Lũng Hữu, khi đó trẫm nghĩ chẳng lẽ Trình Giảo Kim ngay cả mấy tên phản loạn người Khương cũng không đánh nổi sao?

- Trình Giảo Kim trong cấp báo nói có một loại lương thực một mẫu sản xuất năm mươi thạch lương, lúc đó trẫm nổi giận, cho rằng đây là điều nhảm nhí, ông ta dám lấy quân báo đùa với trẫm, thật không thể tha thứ.

- Hoàng hậu nói không thể, vì Ngưu Tiến Đạt cũng kỳ tên lên văn thư thì giả được. Khi đó tâm tình trẫm rất phức tạp, cả đêm không ngủ được nữa, chỉ mong quân báo đó là thật...

- Về sau mọi người biết cả rồi, kết quả khoai tây nhiều tới mức ăn không hết... Bộ dạng nhớn nhác của Vân Diệp trước mặt trẫm khi đó tới giờ vẫn còn như mới, ha ha ha, đó là lần đầu trẫm đầy tự tin vào thịnh thế.

Bất kể là quan viên hay học sinh đều cười theo, Trường Tôn Vô Kỵ ngạc nhiên phát hiện, chẳng ai để ý có phải hoàng đế giết huynh đệ, giam cha của mình không, lại hứng thú với lịch sử không ai biết.

Lý Nhị áp tay để người dưới yên lặng, tiếp tục nói:

- Vân Diệp lén cười trẫm nhà quê, chẳng qua thu hoạch thêm vài đầu lương mà cao hứng không ngủ được, còn nói đây chỉ là bất đầu. Vì câu sau mà trẫm quên lời đại bất kính của y.

- Y là một thiếu niên, sao hiểu tâm tư của trẫm. Năm Trinh Quan thứ tư, chúng ta dốc toàn bộ quốc lực mới diệt được Đông Đột Quyết, quân sĩ gian khổ thiếu cái ăn cái mặc kiên trì trong băng tuyết, chiến báo khác trẫm quên cả rồi, chỉ có thư của Tôn đạo trưởng viết một câu trẫm không quên được, đạo trưởng và Vân Diệp dùng kéo cắt ngón tay ngón chân bị thương của tướng sĩ, đựng đầy ba sọt lớn.- Mỗi lần nghĩ tới đó trẫm đau lòng, đều là lỗi của trẫm, nếu có thêm chút lương thực, chút áo ấm thì tướng sĩ đâu khổ sở như thế, nên Vân Diệp không hiểu thu thêm vài đấu lương quan trọng thế nào.

Nói được vài câu thực lòng rồi ngựa quen đường cũ, tiếp đó hoàn toàn là màn tự sướng thuần túy với phong cách Lý Nhị, nào là diệt đông diệt Cao Ly, nam bình hải tặc, uy chấn bốn biển, phải thừa nhận ông ta có tài diễn thuyết, có mị lực thu hút lòng người, quan viên nịnh bợ phụ họa, tiên sinh vuốt râu gật gù, đám học sinh nhiệt huyết hò reo, hai mí mắt Vân Diệp càng ngày càng nặng...

- Cả thiên hạ công Đường đã thành trò cười, nhìn khắp cả thế giới, trẫm cô đơn biết bao! Cho dù đã tuổi già xuống sức, nhưng nhìn xung quanh đã không còn địch thủ nữa, đôi khi trẫm ở cung Vạn Dân nghĩ, những đối thủ kia liệu có thể sống lại không? Trẫm thực sự hi vọng họ có thể đứng lên lần nữa, tác chiến với trẫm.

- Đôi khi nửa đêm tỉnh mộng trẫm nhớ tới Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức, nhớ lại trận chiến Lạc Dương, hồi tưởng đại chiến Hổ Lao Quan, thậm chí nhớ tới Tiết Cử vô địch, cuộc đời thật cô đơn, tóc mình trắng dần..

- Mỹ nhân về già, tướng quân tóc bạc vốn là hai chuyện tiếc nuối trong đời, trên đời chẳng hề có trường sinh bất lão, dù trẫm muốn nó tồn tại.

- Đám tiểu tử, trẫm già rồi, thế giới này sẽ là của các ngươi, cho các ngươi một cảnh báo, dù tương lai làm quan, làm thương cổ, hay là dạy học cũng tranh thủ thời gian lập công dựng nghiệp, thời gian không đợi ai, đừng đặt hưởng thụ ở vị trí đầu tiên, đó là sự ngu xuẩn.

- Bất kể niềm vui gì cũng không sánh bằng niềm vui thành công mang lại...

Lý Nhị nói tới chỗ xúc động, vánh mắt ướt át, người dưới cũng rơi lệ theo.

Vân Diệp dựa người vào cột, đầu gà gật đập vào cột, ba mẹ con Trường Tôn thị nước mắt chan hòa, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối râu trắng run rẩy, chìm đắm vào huy hoàng ngày xưa, khuôn mặt đen đúa của Úy Trì Cung đầy dấu nước mắt.

Lúc này Lý Nhị cường đại vô cùng, cũng tự tin vô cùng, từ xưa tới nay ông ta là đế vương đầu tiên thẳng thắn chân thành xuất hiện trước mặt mọi người, quang minh chính đại đi dưới ánh mặt trời, điều này cần khí phách nhường nào.

Trời mới biết là hoàng đế giảng bao lâu, dù sao khi Vân Diệp đưa ghế cho Lý Nhị thì Lý Nhị đã uống hết ba ấm trà, không khí được khơi lên, người trong đại lễ đường đều không thấy mỏi mệt, tất nhiên có cả Vân Diệp, vì y ngủ được một giấc rồi.

Khi biết Trường Tôn Vô Kỵ tâm lực kiệt quệ ngất xỉu, Lý Nhị mới dừng lại, sai người đưa tới chỗ Tôn Tư Mạc.

Lần giảng bài này thực ra rất lộn xộn, thậm chí có thể nói là cuộc tán gẫu, nhưng là cuộc tán gấu thực sự giữa hoàng đế và thần tử, bách tính, vén tấm màn thần thánh, cho người đời thấy một đế vương có máu có thịt.

Còn hoàng đế cũng hấp thu được từ trên người bọn họ sức lực vô tận, chính thức đánh dấu một giai tầng ra đời, đó là sĩ nhân chân chính, giai tầng này không chỉ đơn thuần là người đọc sách, còn bao gồm thương cổ, thợ bậc cao, bao quát hết tinh anh của Đại Đường.__________________

Chương 1438: Hậu diễn thuyết

Kịch biến mà Trường Tôn Vô Kỵ lo lắng không xảy ra, cả Đại Đường sóng yên biển lặng, lời hoàng đế nói ở thư viện được soạn thành sách, phát khắp thiên hạ, như hoàng đế đã nói, không chuyện gì không thể nói.

Chỉ có người tự tin cực điểm mới nói ra lời như thế, ông ta cực kỳ hi vọng người ta sẽ nghị luận, chỉ trích hoàng đế giết huynh, giết đệ, giam cha.

Nhưng ông ta thất vọng rồi, mọi người bàn tán nhiều nhất là đề tài lý tưởng, vấn đề đất đai, con cháu đời sau cùng vị trí của mình trong thời thịnh thế. Bản thảo của thư viện xuống địa phương, những xưởng in tự động bỏ qua đoạn liên quan tới sự biến Huyền Vũ Môn.

Cũng có kẻ cố ý đem những mặt u ám kia truyền bá đi, nhưng hắn vừa mở miệng, bị người xung quanh khinh bỉ nói:

- Câm mồm, che dấu cho quân phụ một chút không được à? Ngươi tưởng bọn ta không biết sao? Chỉ có mình ngươi là thông minh chắc.

Lời đồn đại chưa nổi lên đã bị vô số nước bọt nhấn chìm, khi bách tính tự phát che dấu chuyện xấu cho hoàng đế, chuyện xấu đó sẽ thành vinh quang vô thượng của đế vương.

- Ta mặc kệ bệ hạ làm chuyện xấu gì, ta chỉ biết thịnh thể tới rồi, thịnh thế mà bao người chết cầu cũng không được, kho lương nhà ta chật kín, trong tủ có bạc, lão bà vừa sinh con! Mẹ nó, kiếm thêm ít tiền để lại cho con còn hơn đi nói xấu bệ hạ...

Lý Nhị mặc thanh sam nghe thấy những lời như thế này cười không khép miệng lại được, giờ thì thực sự yên tâm rồi, dù u linh của Kiến Thành, Nguyên Cát có lượn lờ trong hoang cung thì cũng chỉ là hai oán niệm hư vô thôi.

Vân Diệp tức tới toàn thân run rẩy, rất muốn úp cái bát bánh bột trong tay vào mặt tên chủ hiệu chó má, hắn xưng tụng Vân gia còn không quên đá đều Vân gia, cái gì mà Vân gia toàn kẻ ngớ ngẩn.

Lão tử hay dở gì cũng có danh xưng chiến thần, một bài ( binh xa hành) của Vân Thọ đầy căm ghét với chiến tranh, suy nghĩ kiến thiết hậu chiến, từ phương diện mà nói cũng có giá trị thẩm mỹ và nhân văn sâu sắc.

Xe rầm rầm,

Ngựa hí râng,

Người đi cung tên đeo bên lưng.

Cha mẹ, vợ con chạy theo tiễn,

Bụi mù chẳng thấy cầu Hàm Dương.

Níu áo giậm chân, chặn đường khóc,

Tiếng khóc xông lên thẳng chín tầng.

Khách qua đường thấy, hỏi người đi,

Người rằng: "Bắt đi những mấy kỳ.

Lấy từ mười lăm giữ Hoàng Hà,

Cho đến bốn mươi ra khẩn điền.

Lúc đi ông lý quấn chỏm cho,
Trở về đầu bạc lại đi liền.

Ngoài biên máu chảy thành biển đỏ,

Mở cõi nhà vua ý chưa bỏ.

Binh Xa Hành- Đỗ Phủ-thivien.

Lý Nhị đọc xong bài thơ, quay đầu nói với Vân Diệp:

- Không thảm tới mức đó chứ, ngươi là người cầm quân đánh trận, Thọ Nhi cũng không phải là chưa thấy binh sự, sao lại viết ra bài thơ này.

- Nhất là " Há chẳng nghe: nhà Hán Sơn Đông hai trăm châu, ngàn thôn muôn xóm ùn gai cỏ. Ví có đàn bà khoẻ cuốc cày, Huống nữa quân Tần quen khổ chiến, khác chi gà chó bị lùa đi, thương tình, dù ông hỏi, nỗi hờn đâu dám nói" mấy câu này làm lòng trẫm chua xót, Sơn Đông đã gần mười năm rồi không có chiến sự, đâu ra ngàn thôn muôn xóm ùn gai cỏ? Vì làm thơ mà nói sai sự thật, người ta nói Vân gia toàn kẻ ngớ ngẩn có gì sai?

Lý Nhị khinh bỉ nhìn Vân Diệp, tiếp tục nghe chủ hiệu bánh ca ngợi mình, hạ thấp Vân gia, long nhan hớn hở suốt cả ngày.

- Không phải thế, nương nương nói, đánh trận dù sao cũng không tốt, chẳng may mà thua thì phải đánh tiếp, tới khi đó không biết thiên hạ sẽ ra sao. Sau đó Tiểu Thọ ngâm bài thơ này, nương nương còn khen hay, tình cảnh giao hòa, hơn mấy bài thơ trang điểm phú quý của thần, thơ như thế phải để tất cả mọi người biết, lấy làm cảnh báo.

Lý Nhị gật gù:

- Thế thì đúng, có câu nước tuy lớn nhưng hiếu chiến tất vong. Có điều từ khi Đại Đường quật khởi thì xem ra câu này không hợp thời nữa.

Lý Nhị nếm thử mật ngọt cường đạo, nói với ông ta cũng vô ích. Lúc này chủ quán đã chuyên tâm buôn bán, không ca ngợi hoàng đế nữa, Lý Nhị hơi thất vọng, đặt nửa bát bánh xuống, tiếp tục cùng Vân Diệp và Lý Thái du ngoạn chợ Ngọc Sơn.

Cứ đông người thì sẽ có chợ thôi, nhất là Ngọc Sơn hiện giờ ở đâu cũng có người.Trên đường đi Lý Thái không nói một lời, nguyên nhân là do hắn nói với phụ thân đừng phái Hi Mạt Đế Á đi về phía nam, kết quả bị Lý Nhị mắng một trận, tới giờ vẫn rầu rĩ.

Lý Nhị vẫn vài phần xem trọng đứa con béo này của mình, bực mình giải thích:

- Nhi tử Lý Huy của ngươi tướng mạo kỳ dị, trong triều có lời chỉ trích, cho nên vương thế tử của ngươi chỉ có thể là Lý Hân. Lý Huy sau này muốn sống tự tại, thì phải có công tích, giờ nó còn nhỏ, cho nên thể diện do cha mẹ kiếm cho nó, Hi Mạt Đế Á nhắm vào mục tiêu này, cha mẹ hi sinh cho con cái là thiên kinh địa nghĩa. Ngươi nghĩ Hi Mạt Đế Á dùng lý do gì thuyết phục được trẫm, một người mẹ suy nghĩ cho con là người mẹ tốt, trẫm không có bất kỳ lý do gì ngăn cản nàng đi Ai Cập, thuận tiện về cố hương có gì không tốt, mộ người thân của nàng đoán chừng đã bị gió cát vùi lấp, ngươi làm người không thể ích kỷ như thế.

Lý Thái thương cảm thở dài, vẫn không n ói gì, ai cũng nhìn ra hắn đã đồng ý cho Hi Mạt Đế Á đi Ai Cập.

- Khi nào thì ngươi lên đường? Ba tháng nữa gió mùa nổi lên rồi, sóng biển sẽ lặng, không trì hoãn được nữa, nếu đã hạ quyết tâm thì làm đi, đừng cố kỵ, ngươi đã nói, chúng ta đều đang ném đá qua sông.

Vì không có tiền lệ, nên chuyện gì cũng cần mày mò, ném đá quá sông thực ra là chuyện cực kỳ đáng sợ, đôi khi nhầm đường, đôi khi sụt hố gặp phải thảm họa.

Khi Vân Diệp tới Hán Thủy, ngồi thuyền nam hạ nhìn thấy một bóng người quen thuộc, bị cho vào xe tù, đang chuẩn bị đưa lên một chiếc thuyền đi phương nam xa xôi, theo sau là một đội ngũ già trẻ, thảm vô cùng.

Vân Diệp xuống thuyền, đi tới bên xe tù, nhìn Vương Huyền Sách râu tóc cáu bẩn:

- Ngươi đi tới đâu?

- Giao Châu!

- Tội của ngươi không phải đày tới Giao Châu là có thể rửa sạch, giờ ngươi bị trưng dụng nhập ngũ, thành tử sĩ, theo ta đi Nhạc Châu, sau đó tới hạm đội thám hiểm phương nam, nếu còn sống trở về sẽ được rửa hết tội. Vì ngươi trưng quân nên người nhà sẽ được thả, trừ khi ngươi nửa đường bỏ chạy, nếu không họ sẽ được sống yên ổn.

Vân Diệp nói vỗ cùng nghiêm khắc, lấy văn thư từ tay quan viên áp giải, ký tên đóng dấu của mình, bảo họ vệ binh bộ bàn giao.

Đó là cái lợi của binh bộ thượng thư, mà trong luật cũng ghi rõ, làm tử sĩ có thể chuộc tội, mà người nào được thành tử sĩ thì trong một ý niệm của Vân Diệp.

- Tiên sinh.

Trong tròng mắt khô cạn của Vương Huyền Sách trào ra nước mắt, Lý Trì thất bại, hắn bị quan viên hình bộ áp giải từ Nam Chiếu về kinh sư, vốn là chết chắc, nhưng hoàng hậu một lòng giữ mạng cho Lý Trì nên họ cũng được sống, tuy tội giảm một bậc, song hình bộ không định buông tha, lần này nói là đầy đi Giao Châu, kỳ thực là biến tướng muốn giết cả nhà họ.

Quan viên mở xe tù, Vương Huyền Sách quỳ xuống đất ôm chân Vân Diệp khóc lớn, có hổ thẹn, cũng có ủy khuất không nói lên lời.

- Ngươi vốn là sự kiêu ngạo của thư viện, sau lại thành sỉ nhục của thư viện, tới nơi khó khăn nhất rèn luyện tâm trí, tuyên cáo với thế nhân, thư viện không dạy ra kẻ âm mưu dã tâm lang sói, hãy dùng trí tuệ ngươi vào chỗ nên dùng, ngươi mới có ba hai tuổi, còn có cơ hội làm lại.

Vương Huyền Sách chỉ biết ôm đùi Vân Diệp khóc, tuy không ngừng gật đầu, nhưng thực ra đã ở bên bờ sụp đổ. Vân Diệp sai người đưa cả nhà hắn vào khoang thuyền, tới Nhạc Châu sẽ tìm cho họ chỗ an thân.

HẾT!

__________________

Chương 1439: Cơ Hội Cuối

Hán Trung vào mùa đông hoa cải mọc khắp núi chưa tới mùa ra hoa, xanh mướt trải kín sườn núi, sương lạnh bao phủ mặt sông, làm cảnh trí trở nên mơ hồ.

Hi Mạt Đế Á si dại nhìn bên bờ, thấp thoáng thấy được bóng dáng Lý Thái, hắn đứng trên tảng đá lớn vẫy tay kêu gọi, ai ngờ được, nói tiễn đến cửa núi, kết quả tiễn tới tận Hán Trung. Nếu chẳng phải Vân Diệp khổ sở khuyên can, có khi hắn tiễn tới tận Ai Cập.

- Đây là lần cuối cùng ta đi xa, tới Ai Cập rồi ta sẽ không tham gia hàng hải nữa, mà quay lại với nam nhân của mình, Vân Diệp, ngươi nói bệ hạ có chặt đầu ta không?

Hi Mạt Đế Á lau khô nước mắt hỏi:

- Chắc không đâu, cô cũng biết mà, mấy năm qua bệ hạ toàn ăn chay, cô lại là nhi tức phụ, khả năng hạ thủ càng thấp.

Vân Diệp trả lời rất vô trách nhiệm.

- Ta thích nơi này, bất kể ngươi hay Thanh Tước, hay là hoàng hậu nương nương bất chấp tất cả bảo vệ đứa con điên dại của mình, chuyện mọi người làm đều khiến lòng ta ấm áp.

- Ngươi xem, nam nhân của ta vẫn đang gọi, ta không nghe thấy hắn nói gì nữa, nhưng ta cảm thụ được tình cảm của hắn, người vô tình thực sự là ta. Nếu như ta còn có chút tình cảm, lúc này phải nhảy xuống sống, bơi tới chỗ nam nhân của ta, xin hắn tha thứ...

- Không cần bơi, ta có thuyền nhỏ đưa cô tới.

Vân Diệp ghét nhất Lý Thái và Hi Mạt Đế Á lúc nào cũng cứ dính vào nhau, lúc thì như kẻ điên, lúc thì thành thi nhân, lời nói ra khiến người ta buồn nôn.

Hi Mạt Đế Á không xuống thuyền nhỏ mà vào phòng khóc rấm rứt, Vân Diệp điên tiết hướng về phía Lý Thái quát:

- Xéo về Trường An, ta sẽ chăm lo tốt lão bà của ngươi.

Mơ hồ nghe thấy Lý Thái chửi mình Vương Bát Đản, Vân Diệp ngoáy lỗ tai, hạ lệnh giương buồm tiến lên...

Thống lĩnh thủy sư Trường Giang Dương Minh Nguyệt tới tận cửa sông đón Vân Diệp, thấy bộ hạ cũ, Vân Diệp không thừa lời, chỉ nói tương lai có một ngày cần hắn phong tỏa Trường Giang.

- Đại soái, cần gì tốn công thế, chỉ cần là thuyền trên mặt nước, hình như đều là người của chúng ta, chỉ Trương Lượng chướng mắt một chút, nếu tương lai có biến, không ai qua được Trường Giang.

- Chúng ta không có tâm tư khác, chỉ bảo vệ mình thôi, ai cũng từ đại đầu binh mà lên, chém giết cả đời mới có địa vị bây giờ. Ta tuy là người không có chí lớn, nhưng chẳng làm chuyện ngu xuẩn bó tay chịu trói, cho nên kiếm đường lui cho các huynh đệ là trách nhiệm của người làm đại soái này.

- Các huynh đệ bao năm theo đại soái, ai cũng muốn ngày tháng tốt đẹp duy trì tiếp, cùng lắm thì chúng ta đi, trên biển là thiên hạ của chúng ta.

Dương Minh Nguyệt không hỏi nhiều, đại soái nói thì nghe là được:

- Xem tình hướng đi, dăm ba năm nữa nhất định có biến hóa lớn, kỳ thực hiện giờ ta lo nhất tên Thừa Càn đó không sống lâu hơn được bệ hạ, thế thì quá tệ hại. Nghe đâu bệ hạ một ngày ngự ba nữ, tên đó thì suốt ngày ho khù khụ, nếu không phải Tôn đạo trưởng phát hiện ra sớm thì thành lao phổi rồi. Hiện suốt ngày trốn ở Đông cung dưỡng bệnh, đó mới là chuyện làm ta lo lắng.Dương Minh Nguyệt cười khì:

- Đại soái quá lo rồi, có Tôn đạo trưởng, thái tử điện hạ nhất định bình an vô sự, nếu có chuyện thì đại soái thấy ai tiếp nhận hoàng vị? Nhi tử của thái tử hay vương tử khác?

- Chuyện này còn quá sớm, ngươi an tâm trong coi Trường Giang đi, đừng nghĩ tới chuyện đầu cơ, triều đường thay đổi liên tục, kẻ thô lỗ như ngươi không kiểm soát nổi đâu.

Vân Diệp lườm Dương Nguyệt Minh một cái:

- Thời gian trước Hành Sơn vương tới Nhạc Châu, ngươi không cùng hắn có dính líu gì chứ? Bỏ ngay ý nghĩ ngu xuẩn đó đi, theo hắn là ngươi sẽ chết không đất chôn, Vương Huyền Sách trong khoang thuyền là tấm gương. Đừng có bị tương lai hư ảo che mờ mắt, ta không muốn phải tự dẫn quân diệt ngươi.

Dương Nguyệt Minh vội quỳ xuống:

- Đại soái, mạt tướng tuyệt đối không có lòng dạ khác, nhưng Hành Sơn vương nói sẽ cưới Đại nương tử, mạt tướng còn cho rằng đại soái đặt cược lên mình hắn.

Sắc mặt Vân Diệp hòa hoãn lại:

- Không có chuyện đó đâu, Vân Mộ sẽ không gả cho một kẻ dã tâm, chuyện ta làm là vì đế quốc này được bình an hoan lạc, chứ không phải vì được mất của kẻ nào. Làm tốt chuyện của ngươi, các ngươi tâm tư đơn giản, nghĩ nhiều sẽ sai nhiều, chỉ cần trung thành với hoàng đế là đủ. Hoàng đế đó phải là hoàng đế sau khi chính thức đăng cơ.

Thuyền tới Động Đình Hồ, thống lĩnh thủy sư thành Dương Nguyệt Lễ, hắn vững vàng hơn so với Dương Nguyệt Minh, đại trại thủy quân của hắn nằm ở vịnh Hải Loa Quân Sơn.
Thủy sư ra khơi đã chuẩn bị xong, đợi Vân Diệp tới kiểm duyệt, không kịp vào thành, đợi gió xuân thổi tới biển là gió mùa sẽ xuất hiện, hạm đội phải thừa gió nam hạ, để lỡ phải đợi năm sau, nên Vân Diệp gõ trống tụ tướng ở Động Đình hồ.

Bách tính Nhạc Châu nhìn thấy một cảnh chưa từng có, đứng sau hàng rào mới dứng bên hồ, nhìn thấy chiến hạm qua lại giữa sương khói sóng nước, đuổi hết thuyền hoa đi, chỉ có hạm đội hải thuyền dài dằng dặc ở gần lầu Nhạc Dương là neo tại chỗ.

Vân Diệp nheo mắt đếm chiến hạm, sáu thuyền hậu cần, mười chiếc quân hạm hoàn toàn mới, Vân Diệp phất tay, quan truyền lệnh vẫy cờ, mười sáu chiếc chiến hạm theo tín hiếu tạo thành các loại chiến trận, khi lá cờ màu đỏ kéo lên, vô số nỏ pháo được đẩy ra, tiếp đó thuyền bia đằng xa bốc khói đen cuồn cuộn...

- Chuyến đi này sinh tử chưa rõ, phúc họa khó lường, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?

Sau khi kết thúc cuộc diễn tập ý nghĩa không lớn, Vân Diệp kiểm duyệt tướng sĩ, chuyện môn đứng lại trước mặt Lại Truyền Phong, vì tận dụng cơ hội cuối cùng này cho con cháu, ông già n ăm mươi này vẫn đeo chiến đao đứng ở trên cùng, ông ta là thống lĩnh tất cả võ sĩ trên hạm đội.

- Ti chức là kẻ kém cỏi, đại soái cho ti chức vô số cơ hội, nhưng tới giờ ti chức vẫn chưa có tước vị thực sự, cho nên ti chức muốn lợi dụng cơ hội này, liều một phen xem có thể kiếm được tử tước không.

Lại Truyền Phong cười gượng, thủy sư Lĩnh Nam sau qua lần thay máu lớn, ông ta không còn thích ứng được với điều khoản hà khắc của quân nhân nữa, vì không để Vân Diệp mất mặt, tránh kéo chân thủy sư Lĩnh Nam, dứt khoát lựa chọn về Trường An, vì ông ta là quân nhân lão thành, không lui về, Lưu Nhân Nguyện căn bản không thể chỉnh đốn hạm đội.

- Không phải là báo tước cho ngươi rồi sao? Một cái tử tước nho nhỏ, bệ hạ sẽ nể mặt ta mà phê thôi, dựa theo công huân của ngươi không có vấn đề gì.

Vân Diệp hơi đau đầu, Lại Truyền Phong bất chấp tính mạng làm càn, khiến y khó xử.

- Đa tạ đại soái, ngài không cần làm thế, ngài không cần vì Lão Lại này mà cúi đầu với người ta, ti chức biết rõ, đại soái và môn hạ tỉnh bất hòa, thế nào cũng có tiểu nhân giở trò. Có điều khong sao hết, nếu như lần này ti chức lập đại công, bọn chúng sẽ không còn cớ nào ngăn cản nữa.

Vân Diệp lòng chua chát, mình đối phó với Vương Hiếu Kiệt, Trường Tôn Vô Kỵ cũng đối phó với Lại Truyền Phong, về chính trị đó là điều rất công bằng. Trường Tôn gia không dùng lực lượng ngầm đối phó với Lại Truyền Phong, Vân Diệp cũng phải làm theo quy củ.

Tính ra là Vân Diệp nợ Lại Truyền Phong.

- Chuyến đi này rất nguy hiểm, ta không tán thành ngươi đi, nếu ngươi muốn, tới Minh Châu làm thủ tướng không thành vấn đề, cần gì xem rẻ mình, với ta cũng là một loại dày vò.

Vân Diệp hết lời khuyên giải.

- Đại soái, ti chức ở Trường an sắp chán chết rồi, tới Minh Châu cũng có gì khác biệt, đêm luôn mơ mình còn tác chiến ở chiến hạm, ở nhà không ngủ được, chỉ có lên chiến hạm treo võng mới ngủ say, đó là mệnh của ti chức.

Bất tri bất giác đã già, cuộc sống ngày càng vô nghĩa, Lại Truyền Phong là võ sĩ, nên kết thúc phải là sa trường chứ không phải chiến trường, ở điểm này ông ta đơn thuần hơn huynh đệ Dương Nguyệt Minh.

Quan chỉ huy hạm đội là Trình Xử Lượng, thiếu niên được Vân Diệp đích thân đưa vào thủy sư Lĩnh Nam đã thành mãnh tướng kinh nghiệm phong phú. Nhìn thiếu niên năm xưa chảy nước mũi đứng trên Ưng Chủy Nhai, Vân Diệp thực sự không biết nói gì, phái hắn đi hoàn toàn là chủ ý của Trình Giảo Kim.

Chương 1440: Đối Chọi

- Đám tiểu tử, đây là cơ hội cuối cùng cho các ngươi lập công dựng nghiệp, lấy ra hùng tâm của các ngươi, các ngươi có chiến hạm kiên cố nhất, có đao kiếm sắc bén nhất, đi đi, hãy tìm thấy Thái Dương thần quốc trước hạm đội phía nam.

- Ta biết uy danh của Vân Diệp trên biển làm các ngươi áp lực vô cùng, nhưng không cần quan tâm, lần này y không ra biển, quan chỉ huy bọn chúng cũng là người lớn lên ở phương bắc, không đánh lại Vân Diệp, chẳng lẽ các ngươi không có cả lòng tin đánh bại Trình Xử Lượng? Triệu công gửi gắm hi vọng lớn vào các ngươi, lão phu đảm bảo, chỉ cần các ngươi thắng lợi trở về, phong thê ấm tử là tất nhiên. Vân Diệp từng nói, biển khơi là nơi so xem ai mạnh hơn, ha ha ha, so mạnh mẽ, đó là sở trường của thế gia Quan Lũng chúng ta.

- Đám tiểu tử, đây là thời cơ trời ban, Vân Diệp thông minh cả đời lại ngu xuẩn nhất thời, cho rằng một đi về phía nam, một đi về phía bắc lại gặp nhau cùng một chỗ...

Thần tử Đại Đường là thế, đám quan văn còn khốn nạn hơn cả bọn cướp, một bài phát biển kích động, lập tức lừa cho đám vương bát phía dưới huyết quản muốn nổ bùng, kẻ nào kẻ nấy gân cổ hò hét, nhảy lên chiến hạm.

Trương Lượng đứng sau lưng Chử Toại Lương không nói một lời, nhưng lời Chử Toại Lương nói thì ông ta không bỏ qua chữ nào, thở dài:

- Trên biển bất trắc thất thường, lúc trước còn sóng yên biển lặng, tích tắc sau đã cuộn sóng ầm ầm, mang một bầu nhiệt huyết ra biển là nạp mạng, phó xạ, ông quá khích rồi đấy.

Chử Toại Lương cười nhẹ:

- Ra biển rồi sự cuồng nhiệt của họ sẽ lắng xuống ngay thôi, Trương công nhiều năm trú ở Đông Hải, có ý về Trường An không? Thế nào cũng phải an bài cho con cháu chứ, nghe nói ấu tử và mấy đứa tôn nhi của ông rất xuất sắc, trong nhà lão phu có một tôn nữ, được chuyết kinh dạy bảo rất tốt, hay là chúng ta kết thông gia?

- Lão phu là người mang tội, năm xưa may nhờ bệ hạ khai ân cho một con đường sống, chỉ nguyện kiệt lực báo đáp bệ hạ, còn về chuyện con cái, nếu chỉ đơn giản là kết thông gia, tôn nữ của ngài đâu tới phần khuyển tử, ngài và Triệu công chẳng qua coi trọng cái ghế của ta mà thôi.

Trương Lượng lạnh nhạt nói:

- Lão phu nói thẳng, phó xạ đừng trách, đừng có hại con cháu, ta chỉ là một kẻ không có lập trường, là con rối, còn sợi dây nằm trong tay bệ hạ. Cho nên chuyện kết thông gia thì thôi đi, ta chỉ cần đem hương hỏa truyền xuống là yên tâm rồi, tương lai nếu Triệu công thắng, mong phó xạ nể tình Trương Lượng thân bất do kỷ, tha cho Trương gia một đường sống.

Chử Toại Lương chưa từ bỏ ý định:

- Lúc này ở trên triều đường không trắng thì đen, muốn xám xịt lẫn lộn không được đâu. Trương công bao năm qua ở Đông Hải cũng kiếm đủ rồi, chẳng lẽ không muốn đổi vị trí?

Trương Lượng ngửa cổ cười dài:

- Phó xạ, Trương Lượng này tự cho mình là giỏi bao năm, tới già mới hiểu, thực ra làm quan chỉ cần không phạm kỵ húy, tham lam một chút chẳng sao, theo sai người mới là phiền toái. Kẻ tráo trở mới bị người ta xem thường, Trượng Lượng này muốn đổi vị trí sẽ đi tìm bệ hạ, chứ tìm phó xạ làm cái gì?
Chử Toại Lương không ngờ ngôn từ Trương Lượng sắc bén như thế, phất tay áo bỏ đi. Trương Lượng lắc đầu, chuẩn bị lên thuyền, căn cứ của ông ta ở đảo Bồng Lai, theo luật không thể ở lại Đăng Châu lâu.

Mới đi lên thuyền, một nam tử tóc tai bù xù như dã thú đi tới bên Trương Lượng, dụng giọng điệu quái dị n ói:

- Con muốn ăn lão ta.

Trương Lượng vuốt mái tóc rối của hắn, cười hăng hắc:

- Không được ít, ít nhất giờ chưa được ăn, chủ tử chưa bảo chúng ta ăn, chúng ta không thể mở miệng, nếu không sẽ có họa...

Vân Diệp ôm Lại Truyền Phong, đấm mạnh lên giáp ngực của ông ta, cởi áo choàng khoác lên cho ông ta, sau đó vẫy tay, ý bảo bọn họ có thể nhổ neo rồi.

- Đại soái cứ đợi, mạt tướng nhất định sẽ mang cho ngài kỳ trân đại soái chưa từng thấy, ha ha ha, đại soái bảo trọng, mát tướng đi đây.

Lại Truyền Phong phất áo choàng, cười lớn lên thuyền.

Hi Mạt Đế Á đứng bên cột buồm nhìn Vân Diệp, há miệng ra rồi lại nuốt vào, sóng Động Đình hồ đem thuyền đã nhổ neo rời đi, mau chóng biến mất khỏi tầm nhìn, trong mắt chỉ còn trời đất một màu, còn có đỉnh lầu Nhạc Dương cao cao.
Quan Đình Lung đã chết, Hàn Thành còn sống, Tiền Thăng béo đã chết rồi, chết năm ngoái, khi chết vẫn độc một mình, chức vị chưa bao giờ thay đổi, ông ta là biệt giá thành Nhạc Châu. Còn về thứ sử là Vân Diệp hay Thôi Tú thì với ông ta mà nói không khác biệt mấy.

- Tiền Thăng trước khi chết nói với hạ quan, ông ta tới âm phủ trông thành Nhạc Dương, muốn hạ quan xuống cùng, có điều hạ quan mấy năm qua giới sắc, không cho quỷ kế của ông ta thành công. Nhưng gần đây ông ta lại xuất hiện trong mộng, xem ra ngày tháng của hạ quan cũng không còn nhiều nữa, tòa thành lớn như vậy, ai nỡ rời đi. Nhưng không chết không được, có kẻ chửi hạ quan không chịu chết rồi, muốn hạ quan chết cho mau để nhường vị trí cho người ta.

Lời của Hàn Thành vẫn chưa bao giờ làm Vân Diệp vui vẻ cả, Thôi Tú làm ăn kiểu gì đấy? Sao mấy năm qua thay đổi lớn thế? Lòng người thật khó dựa vào được, mình đem toàn bộ sự chú ý đặt vào quân đội, chuyện địa phương ít nhiều không chiếu cố được, mà Trường Tôn Vô Kỵ gần đây mượn thế rất mạnh, Thôi Tú đã không chống lại được.

- Vân Thọ là quan tòng ngũ phẩm, thăng lên một cấp tới Nhạc Châu làm thứ sử không thành vấn đề, đất phong của Trường Tôn Vô Kỵ ở Triệu Châu, thứ sử nơi đó chẳng phải Trường Tôn Hoán nhi tử của ông ta sao? Chúng ta có sao học vậy, thứ sử Nhạc Châu sẽ là Vân Thọ, tương lai đổi thành Vân Hoan, để xem Trường Tôn Vô Kỵ làm được gì, Thôi gia thật ngu xuẩn, chuyện chưa rõ ràng đã chọn phe rồi.

Hàn Thành mở miệng cười:

- Đại công tử mà tới thì tốt nhất rồi, như thế hạ quan và Tiết Vạn Triệt không cô đơn nữa, hầu gia mấy năm qua không quản chuyện địa phương, địa bàn của ngài bị người ta ăn mòn gần hết.

- Chúng ta có thời gian mà, so với Trường Tôn Vô Kỵ thì ta chỉ là đứa trẻ con, chỉ cần không làm chuyện phạm húy, kẻ thắng lợi cuối cùng sẽ là ta, ông nói xem, đám người kia không nhìn thấy điều này à? Sao nóng vội thế?

Hàn Thành lắc đầu:

- Bị cái lợi làm mê muội đầu óc, không nhìn thấy tương lai, cho rằng Trường Tôn Vô Kỵ sắp thắng lợi rồi, vì giữ vinh hoa quá khứ, ai quản chuyển sau này.

Vân Diệp lên thuyền, Hàn Thành theo sau, không thấy Thôi Tú đi tiễn, nói lên tên này dứt khoát cắt đứt với Vân Diệp. Ý chỉ của hoàng đế là muốn Vân Diệp kiểm tra hạm đội phương nam, chuyện đã xong liền không ở lại được nữa, có lẽ Trường Tôn Vô Kỵ cố ý an bài, sợ Vân Diệp ra tay với Thôi Tú.

Vân Diệp vỗ lan can nói:

- Trường Tôn Vô Kỵ quá lắm, thành Nhạc Dương là đất phong của ta.

Xưa nay Vân Diệp đã nói là làm, không chần chừ, vì thế Trường Tôn Vô Kỵ nằm nghiêng trên giường, tay lật văn thư, thấy Dương Nguyệt Lễ bị điều tới Bắc Hải liền thở dài, vốn định lợi dụng người này một chút, hiện xem ra không được rồi, thủy sư Trường Giang đổi thống lĩnh, là một người xa lạ mà mình chưa nghe thấy bao giờ, tên là Lưu Nhân Quỹ, tưởng có liên quan tới Lưu Nhân Nguyện, lật xem lý lịch mới biết không liên quan gì cả.

Vân Diệp luôn có được nhân tài vào lúc cần người nhất, Trường Tôn Vô Kỵ cứ nghĩ tới đám học sinh nhốn nháo trong thư viện là thấy huyệt thái dương nhâm nhẩm đau, cho dù mình mua chuộc bao nhiêu người cũng không sánh được tốc độ tạo máu mới của Vân Diệp, thư viện Ngọc Sơn là kho nhân tài khổng lồ, học sinh nơi đó lại thân cận với Vân Diệp, dù sao cũng là sư đồ mà.

Chương 1441: Tiểu Nhân Vô Sỉ

Ngưu Kiến Hổ vào ngự sự đài, dâng thư đàn hặc thứ sử Triệu châu Trường Tôn Hoán mười việc họa quốc hại dân, mỗi điều đều có chứng cứ xác đáng. Theo lý mà nói Trường Tôn Vô Kỵ không thấy được tấu chương này, nhưng Ngưu Kiến Hổ hình như quên mất Trường Tôn Vô Kỵ là phó xạ môn hạ tỉnh, nên tấu chương này được đặt lên bàn ông ta.

Trường Tôn Vô Kỵ cười, đây là lời cảnh cáo của Vân Diệp, chẳng có gì to tát, Vân Diệp sẽ không làm quá đáng, cảnh cáo chẳng qua là tống tiền chính trị thôi. Khi ông ta thấy Trình Xử Mặc cùng Úy Trì Bảo Lâm cùng tiến cử Vân Thọ làm thứ sử Nhạc Châu liền hiểu Vân Diệp muốn làm gì.

Thôi Tú xong rồi, Vân Diệp đang cho ông ta một lựa chọn, muốn giữ Trường Tôn Hoán thì phải bỏ Thôi Tú, nếu không Vân Diệp sẽ hạ thủ với Trường Tôn Hoán.

Trường Tôn Vô Kỵ ho khù khụ, Trường Tôn Hoán rõ ràng là phò mã, lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt, không có nửa phần vững vàng của Xung Nhi, lại dám chọc vào người của nhà Độc Cô lão thái thái, không biết sống chết.

Ai cũng biết Độc Cô gia nhiều mỹ nhân, nhà này có ba vị hoàng hậu, nhưng tính tình không tiện bình luận, chẳng ai muốn dây vào, Trường Tôn Hoán lại đâm đầu vào, làm Trường Tôn Vô Kỵ chỉ muốn xé xác hắn.

Có điều dù sao cũng là thân nhi tử, Thôi Tú chỉ là con cháu chi phụ của thế gia đã đi xuống làm sao so sánh được, trước kia mình lo chọc giận Vân Diệp, không đồng ý Chử Toại Lương tiếp xúc với Thôi Tú, vì dù gì nơi đó là đất phong của Vân Diệp, trắng trợn khoét tường của người ta như thế quá khó coi.

Trường Tôn Vô Kỵ rút tấu chương của Ngưu Kiến Hổ cho vào bếp lò, phê hai chữ "có thể" vào tấu chương của đám Trình Xử Mặc. Vân Thọ đảm nhận thứ sử Nhạc Châu, hoàng đế không có lý do gì không đồng ý, năm xưa chính hoàng đế cố gán tên các châu phủ lên các gia tộc.

Trăng đã lên giữa trời, cửa bị đẩy ra, Lý Nghĩa Phù cười ưu nhã bê một bát cháo vào:

- Phó xạ hãy nghỉ ngơi chốc lát, húp chút cháo nóng cho có tinh thần.

Người trẻ tuổi muốn tiến bộ, lấy lòng thượng quan tuổi cao là chuyện thường tình, huống hồ Lý Nghĩa Phù là người tài hoa xuất chúng, cho nên Trường Tôn Vô Kỵ cười đặt sách xuống, được Lý Nghĩa Phù đỡ ngồi dậy.

- Phó xạ, cháo hôm nay không tệ, không cho chút hương liệu nào, chỉ có gạo trân châu thông Hưởng Thủy, phụ thân ở Hà Bắc mang cho ti chức một ít. Loại gạo này rất cứng, nhưng chỉ cần sức lửa đủ, là thứ nấu cháo ngon nhất...

Trường Tôn Vô Kỵ khẽ ngấy bát cháo, quả nhiên là đồ tốt, mỗi hạt gạo đều no đủ, hạt gạo xanh nhạt đặt trong bát sứ trắng trông vô cùng vừa mắt, chưa ăn đã có mùi thơm đặc trưng của gạo luôn vào mũi.

Ông ta đã quen nửa đêm có thuộc hạ trẻ bê cho mình bát cháo nóng rồi, điều này khiến cho vị đạo lão cao tuổi cảm thấy sự tôn trọng xuất phát từ nội tâm, còn có ấm áp của gia đình, ông ta rất thích loại người trẻ tuổi thông tuệ như Lý Nghĩa Phù nhìn mình một cách sùng bái.

Trường Tôn Vô Kỵ húp cháo xong, lau miệng cười:- Cháo được lắm, nói đi, ngươi tham dự biên soạn (Tùy Thư) có chỗ nào không hiểu, nói xem lão phu có biết không?

Lý Nghĩa Phù ngượng ngùng chắp tay nói:

- Chút tâm tư này của ti chức không qua nổi pháp nhãn của phó xạ, lần này ti chức biên soạn ( Lý Mật truyện), các tiên sinh trong thư viện có nhiều ý kiến khác nhau, Nguyên Chương tiên sinh cho rằng người này nên đặt vào sử sách bản triều chứ không phải ( Tùy Thư), cho nên ti chức muốn nghe ý kiến phó xạ, ngài tận mắt thấy người này, có quyền phát ngôn nhất, người khác nói chỉ là nói xuông...

Nhắc tới tên Lý Mật, ánh mắt Trường Tôn Vô Kỵ trở nên xa xăm, nhớ lúc mình lần đầu gặp Lý Mật, đó là nam nhân oai hùng, trong mắt không có người khác tồn tại, sau khi bị Vương Thế Sung đánh bại vẫn trà trề tự tin. Lúc đó ông ta đã cưới Độc Cô thị biểu muội của tiên đế, mỹ nhân kiều mị, anh hùng tài ba, ai cũng nói bọn họ là một nhân duyên tốt... Tới khi bị Thịnh Ngạn Sư chặt đầu mang về Trường An, mình mới gặp lần thứ hai.

- Kẻ này cố chấp ngoan cố, Nguyên Chương tiên sinh nói không sai, thâm là Tùy thần mà bất trung, thân là Đường tướng mà bất nghĩa, cho nên không thể vào ( Tùy thư), chỉ có thể vào ( Nhị thần truyện), chẳng phải là hạng anh hùng hảo hán...

Trường Tôn Vô Kỵ nói, Lý Nghĩa Phù tập trung lắng nghe, bất tri bất giác trống canh ba truyền tới, Lý Nghĩa Phù mới từ si mê tỉnh lại, vội đứng lên chắp tay:

- Ti chức càn rỡ rồi, quấy rầy phó xạ nghỉ ngơi, xin lui ra, phó xạ nên nghỉ ngơi sớm.

Trường Tôn Vô Kỵ xua tay cười:- Không sao, không sao, thời gian còn sớm, kể chút chuyện cũ cho ngươi nghe, coi như giải khuây.

Lý Nghĩ Phù cẩn thận dọn dẹp, dâng trà súc miệng, sau đó khom người lui ra, trước khi đi còn cho thêm thàn vào lò, lại mở cửa sổ ra một khe nhỏ, để Trường Tôn Vô Kỵ không bị ngạt, nhìn động tác chu đáo đó của người trẻ tuổi, Trường Tôn Vô Kỵ cười vui vẻ, chuyện này lão phó của ông ta chẳng làm được.

Cung kính mang ghi chép về phòng mình, nơi đó đã có chồng bản thảo dầy, đều là lời kể của Trường Tôn Vô Kỵ, Lý Nghĩa Phù ghi chép, sau khi chỉnh lý xong có thể in thành sách, Trường Tôn Vô Kỵ nhất định sẽ rất thích, được viết vào sách, ai không thích? Mọi người chỉ nói rằng đó là lão thần chỉ bảo người trẻ tuổi, căn bản không ngờ mục đích thật sự của mình là muốn ông ta chết mệt.

Vân tiên sinh từng nói, muốn lừa người phải lừa mình trước, ôm một tấm lòng chân thành đi hại người, người bị hại chỉ cảm kích ngươi, ví như đám lang băm tận chức tận trách vậy, dù trị chết bao nhiêu người cũng chẳng ai tố cáo, chỉ nói số mệnh người nhà mình như thế.

Hôm nay là đại triều hội, Trường Tôn Vô Kỵ mới mơ màng ngủ được chốc lát đã bị lão phó đánh thức, để lão phó lau mặt, xúc miệng xong nhìn bữa sáng lão pho mang tới chẳng muốn ăn, miễn cưỡng ăn một cái bánh bao rồi bỏ xuống. Cửa cung đã mở, hôm nay thẩm nghị ( thương luật), mìn phải lấy mười hai phần tinh thần, đám phường chợ mà cũng muốn có chỗ đứng ở đế quốc, đúng là trò cười.

Triều đường là thiên hạ của huân quý và sĩ nhân, nếu bị đồng tiền thối làm vấy bẩn thì còn ra thể thống gì, bọn chúng cho rằng có vài đồng tiền là có thể đứng cùng sĩ nhân huân quý? Nằm mơ.

Hà Thiệu đứng trước cửa cung, bất giác ưỡn ngực lên, lưng mình đã uốn cong quá lâu rồi, dù thương cổ mang tới sức sống thể nào cho đế quốc này, thì bọn họ vẫn chỉ là đám người không có địa vị, hoặc bị khinh thường, hoặc bị xỉ nhục, chèn ép. Trên yến hội của huân quý, bọn họ là đối tượng bị lấy ra làm trò vui, như lắp đuôi lên mông, ví với khí.

Cung Vạn Dân, đây là cung điện do thương cổ góp tiền xây nên, đã đứng sừng sững mười lăm năm, là mười lăm năm thương cổ phát triển mạnh mẽ.

Nay bất kể là đồng tuyết phương bắc, sa mạc phương tây, rừng rậm phương nam hay biển cả phương đông đều có bóng dáng thương cổ. Thu nhập của đế quốc này có một nửa tới từ thương cổ, đế quốc này chiến thắng được kẻ địch cũng có cống hiến của thương cổ.

Bằng vào cái gì chúng ta nộp thuế má nặng nề còn phải cúi đầu với huân quý, bằng vào cái gì lĩnh vực huân quý đặt chân vào là thương cổ phải thối lui? Bằng vào cái gì Trường Tôn gia ngươi muốn chơi khí cầu, Hà Thiệu ta phải chạy ra sa mạc ăn cát.

Ta là bá tước đế quốc, có quyền lên điện diện thánh.

Lá gan của Hà Thiệu không tới từ trang phục bá tước trên người, mà tới chưởng quầy của bách nghiệp hành đàng sau, bọn họ có mười ba người, đều là người có quan chức, tuy không có thực quyền, nhưng nhất định phải đưa ra tiếng nói, triều đình muốn chế định lại ( thương luật), sao có thể thiếu thương cổ tham dự? Nếu do một đám người không phải thương cổ đi chế định tiêu chuẩn của thương cổ là bất công lớn nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau