ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1431 - Chương 1435

Chương 1432: Lý Thái Si Tình

Lần đầu phát hiện tình huống này trên người hoàng hậu luôn vô cùng mạnh mẽ, hai người Vân Diệp, Lý Thái luống cuống chân tay. Tới giờ Vân Diệp vẫn tới nhà Lý Tịnh xem bệnh cho Hồng Phất Nữ, dù giờ bệnh bà đã khá hơn nhiều, nhưng bệnh tinh thần sẽ dày vò người ta cả đời.

Trừ người trong nhà ra, Trường Tôn thị là người Vân Diệp quan tâm nhất, nghĩ tới Trường Tôn thị có khả năng trở nên điên điên dại dại, Vân Diệp muốn cầm đao chém người.

Vẻ mặt Lý Thái cực kỳ khó coi, hai người họ đều mang bộ dạng người sống chớ tới gần đi vòng quanh sân, khi Mai Cô ra nói hoàng hậu đã ngủ, bọn họ mới thở phào.

- Không được, hiện giờ Lý Trì trở thành tâm ma của nương nương, không bố trí tốt sớm muộn gì nó cũng làm nương nương phát điên. Tuy nói hiện giờ không sao, nhưng tương lai khó nói, nếu bị đả kích nghiêm trọng, nói không chừng sẽ sụp đổ, điểm này có khi chính nương nương cũng không phát giác ra đâu.

- Một năm qua nương nương vô cùng cố chấp, cuộc sống đều xoay quanh Lý Trì, thậm chí khi Hủy Tử bỏ đi cũng không chú ý mấy, chuyện này không hề bình thường.

Lý Thái thừa nhận:

- Mẫu hậu hiện giờ đem toàn bộ tinh lực đặt vào Lý Trì, không hỏi tới sự vụ nội phủ nữa. Ngươi báo bố trí Tiểu Trì ra sao? Giao cho ai thì mẫu hậu cũng không yên tâm.

- Đương nhiên có người thích hợp, bệ hạ sớm an bài rồi. Lý Trì tới đó sẽ tuyệt đối an toàn, cho dù có người muốn hành thích cũng không thể thành công, nơi đó không phải nhân gian, mà là đất thần tiên.

- Lão đạo sĩ nhận hoàng kim của hoàng đế, hoàng hậu và ta, trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

- Ngươi nói thần cung Tây Vương mẫu? Lời lão lừa đảo Viên Thủ Thành mà cũng tin à?

Lý Thái nhếch môi coi thường:

- Ông ta ta có bản lĩnh lừa bệ hạ, nương nương và ta xem, lột cái bộ da già của ông ta ngay, đây vốn là tính toán của bệ hạ và nương nương, giờ chỉ chấp hành thôi.

Cửa sổ đằng sau đột nhiên bật mở, Trường Tôn thị tóc bù xù thò ra hỏi:

- Các ngươi định phái ai đưa Tiểu Trì đi? Thanh Tước, Vân Diệp, các ngươi không đi được, người khác lại không thể áp chế Viên Thủ Thành! Vả lại người khác cũng không thể yên tâm, trên đường nếu có chuyện gì thì ta không sống được nữa.

Vân Diệp cười:

- Nương nương đừng lo, thực sự không được, thần đi một chuyến có sao đâu, có điều thần cho rằng Trường Tôn Xung là nhân tuyển tốt nhất.

Trường Tôn thị nhíu mày, bà hiểu ý Vân Diệp, dùng người có công không bằng người có tội, hiện cho Trường Tôn Xung một vạn cái gan thì hắn cũng không dám tổn hại Lý Trì. Nhưng Trường Tôn Vô Kỵ và Vân Diệp thù oán rất sâu, bà lo Vân Diệp dùng Lý Trì đả kích Trường Tôn Vô Kỵ.- Vi thần định hòa đàm với Trường Tôn Xung, cứ đối đầu tiếp không có lợi với quốc gia, hơn nữa nhân tuyển chuyến đi này Đoàn Hồng cũng thích hợp, có cả Lưu Tiến Bảo, thị vệ trưởng của Thanh Tước, thái tử. Chỉ cần là huân quý mà nương nương thấy khả năng sẽ gây bất lợi cho Tiểu Trì đều phải phái người đi, hình thành đoàn hộ vệ do Trường Tôn Xung cầm đầu. Trường Tôn Xung đưa Tiểu Trì lên Côn Lôn sơn xong phải lập tức quay về, không được ở lại.

Trường Tôn thị gật gù:

- Cách này rất ổn thỏa, chỉ cần Tiểu Trì có chuyện, người hộ tống sẽ khó thoát tội, bản cung sẽ soạn danh sách, chuyện này càng sớm càng tốt. Tiểu Trì gần đây luôn ngủ mê man, ta rất lo, mong rằng tới thần cung sẽ khá hơn, dù cả đời không xuống núi, chỉ cần biết nó còn sống là ta an tâm.

Giúp hoàng hậu đóng cửa sổ, hai người đi thong thả trên con đường mòn, Lý Thái trầm mặc hồi lâu, hỏi:

- Ngươi muốn đẩy Trường Tôn Xung đi để đối phó với cữu cữu ta?

- Ta đối phó với cữu cữu ngươi lâu rồi, muốn hạ sát thủ cũng không phải lúc này. Ngươi có bệnh à, sao coi ta thành kẻ mưu mô rồi?

- Vốn ngươi rất khả nghi.

- Có gì mà khả nghi, ta sắp đi tới Động Đình Hồ kiểm tra thủy quân, thuận tiện xem hạm đội nam hạ đã chuẩn bị xong chưa, Quan Đình Lung đã chết, phải tới thăm mộ, đừng quên, ta vẫn đội cái mũ thứ sử Nhạc Châu.

- Thế mới đúng, ngươi muốn đi Nhạc Châu nên tống Trường Tôn Xung tới Côn Lôn Sơn, ngươi vẫn hẹp hòi như thế, bản thân không thoải mái là tuyệt đối không cho người khác yên bình.

Bị người ta vạch trần, Vân Diệp cũng cười khan một tiếng, tới phòng của mình ở thư viện, định nói chuyện máy hơi nước với Lý Thái.Ai ngờ vừa mới mở miệng đã bị Lý Thái khinh bỉ nói:

- Ngươi thì hiểu cái gì? Bận đi tranh quyền đoạt lợi đi, chuyện máy hơn nước đừng có quản vào, học sinh của ta đang ngày đêm nghiên cứu, máy hơi nước đã cải tiến tới đời thứ ba rồi...

Nói xong đắc ý liếc xéo Vân Diệp đợi ca tụng.

Vân Diệp muốn chửi mẹ hắn, nhưng nghĩ tới Trường Tôn thị ở cách đó không xa nên không dám mở miệng, cái thằng đần lấy máy hơi nước kiểu ấm trà đi vênh mặt với người thấy qua quân hạm, tên lửa, khác gì là giơ mặt ra cho người khác tát.

Đang định mở miệng khinh bỉ hắn một phen thì Lý Thái nói:

- Hi Mạt Đế Á sắp đi rồi, ta rất không muốn, Diệp Tử, nghe ngươi nói đi tới Nhạc Châu, ta có chút thất thần, không phải vì Trương Tôn Xung, mà vì ngươi tới Nhạc Châu tức là hạm đội đã sẵn sàng, hạm đội sắp đi xa, trái tim ta cũng bị mang đi, ta thà giữ nàng ở lại mỗi ngày cãi nhau, nổi nóng, chứ không muốn nàng mạo hiểm.

- Tối qua Hi Mạt Đế Á nói với ta, cuộc đời vốn là cuộc mạo hiểm vĩ đại, người không trải qua mạo hiểm mới là kẻ ngốc, không được nhìn thấy phong cảnh mỹ lệ nhất, không được hưởng thụ khoái lạc lớn nhất. Nàng còn nói nếu không mạo hiểm đi về phía đông sẽ không gặp được ta, không có được ai tình, không có thành tựu học thuật huy hoàng. Ở Trường An nhiều năm, nàng phát hiện đã mất đi cảm xúc, muốn thông qua mạo hiểm có được hạnh phúc và niềm vui mới. Ngươi nói xem sau này nàng còn có thề gặp ai, còn ai tốt hơn ta được.

Đoạn đầu nói rất si tình, càng về sau càng không biết xấu hổ, Lý Thái là người thông minh, nên hắn không cần người khác góp ý, hắn chỉ cần người có tư cách nghe hắn tâm sự thôi, nói từ bất kỳ phương diện nào thì Vân Diệp cũng hợp cách.

- Ta phái một đội hộ vệ, bốn cung nữ biết võ công đi hầu hạ nàng, nhiệm vụ hàng đầu của họ là chỉ cần có nam nhân muốn lấy lòng Hi Mạt Đế Á sẽ ra tay ngay. Tiên sinh thư viện gần đây chuyên môn nghiên cứu luyện đan thuật phát hiện thứ thuốc giết người kịch độc, một giọt là đủ giết một người, ta cho cung nữ mỗi người một bình...

- Ngươi đầu độc chết Hi Mạt Đế Á luôn cho xong, lão bà ngươi là cái bánh bao nhân thịt, bị có dại theo đuổi là chuyện bình thường.

Vân Diệp chịu không nổi:

- Ta đường đường là Ngụy vương, giết mấy kẻ nhòm ngó ái phi của ta không được à?

Không bàn chuyện này với Lý Thái được, hắn làm Ngụy vương phải kìm nén lắm rồi, giờ còn để lão bà phơi mặt ra ngoài, làm Lý Thái cực kỳ không vui.

Lý Thái nói chuyện không hợp với Vân Diệp, tức giận đá cửa bỏ đi, nhìn phương hướng có vẻ tới tiểu lâu của Hi Mạt Đế Á. Vân Diệp cũng không ở trong phòng lâu, thời gian qua Hỏa Trú luôn tìm tòi mê trận, gió lạnh nổi lên là lúc côn trùng ngủ đông, là lúc lấy độc tốt nhất, gần đây thư viện dùng rất nhiều chất độc, nhất là các học giả trốn trong rừng sau càng hứng thú với động vật có độc.

Vân Diệp chẳng hiểu họ làm gì, dù sao chút kiến thực sinh vật học ít ỏi của y đã không theo kịp nghiên cứu không ngừng nghỉ nữa rồi.

Chương 1433: Mưa Xuân Âm Thầm

Người trong rừng rất nhiều, cầm các loại ống, vợt, toàn thân bọc trong áo sắt đi ra, trên vai thậm chí có mấy con bọ cạp đen xì leo lên, đang cần cù dùng cái đuôi đâm cành cạch vào lớp áo sắt.

Những người này vừa đi ra lập tức có một đám người quây tới, dùng những cái kẹp dài bắt lấy đám bọ cạp trên người họ. Con bọ cạp đỏ ở ngoài có thể diễu võ giương oai, nhưng không dám rời Hỏa Trú nửa bước, tựa hồ rất sợ thứ trong rừng.

Hỏa Trú thấy Vân Diệp tới, lo lắng nói:

- Không phát hiện ra cái gì, nhưng khiến Tiểu Hỏa sợ hãi thế này thì nhất định không đơn giản. Vốn học sinh cũng không lo, nhưng gia súc của hương dân quanh đây tự dưng chết, học sinh tới xem, toàn là trúng độc mà chết, cứ tiếp tục thế này, thứ trong mê trận sẽ hại tới người.

- Bọ cạp ở đây đã ăn hết sạch rết, nhện và kiến, bọn chúng không ngừng lớn mạnh, hiện đã bắt đầu mở rộng lãnh địa, mê lâm đã không khiến chúng thỏa mãn nữa, tuy thư viện đúng giờ cho thức ăn vào, nhưng chúng nhiều lên, to lên, thức ăn không đủ nên ra ngoài kiếm thức ăn. May là thói quen về tổ của bọ cạp rất mạnh, trước khi trời sáng nhất định sẽ về. Đám súc sinh chết lượt đầu tiên là sau khi nhập thu, đó không phải lúc bọ cạp chia tổ, mà sau khi giao phối mùa xuân mới bắt đầu, nên hiện giờ ra tay là vừa vặn.

Vân Diệp ngồi xuống xem đám bọ cạp độc trong lồng sắt, dù hiện giờ gió lạnh ào ào, nhưng chúng vẫn cực dũng mãnh, cái càng như muốn cắt đứt lưới sắt trở về mê trận.

- Thực ra động vật không ngu xuẩn hơn người là bao, nhất là loại bọ cạp này, cảm giác nguy cơ mạnh, người đâu, đi triệu tập thủ vệ thư viện, chuẩn bị ít lưu huỳnh, vôi bột, rải xung quanh mê trận, không được bỏ sót chỗ nào. Đêm nay tất cả mọi người trực ban, không cho con bọ cạp nào chạy ra ngoài.

Lập tức có thư lại vội vã đi truyền lệnh, Hóa Trú vẫn quá sơ xuất, hiện Ngọc Sơn là nơi đạt quan hiển quý nghỉ dưỡng, thứ họa hại này chẳng may hại tới con người là phiền toái lớn.

- Hỏa Trú, lần này phải thanh lý triệt để, không để lại con nào, sau đó mới quyết có tiếp tục cho bọ cạp vào mê trận không, sau đó hình thành thông lệ mỗi năm thanh lý một lần.

Hỏa Trú gật đầu mặc áo sắt dẫn mấy người còn lại vào mê trận.

Do dùng tới lượng lớn thủ vệ nên Nguyên Chương đích thân tới xem, khi ông ta nhìn thấy hàng trăm cái lồng sắt vứt trên mặt đất thì mặt tái đi, định lý luận với Vân Diệp, trọng địa của thư viện lại nuôi nhiều bọ cạp như thế, trước kia cứ tưởng chẳng có là bao.

- Vân Diệp, ngươi là viện phán thư viện, hẳn rõ tầm quan trọng của mỗi đứa bé, Lý Cương tiên sinh trước kia ngay cả xưởng thuốc nổ đặt ở hậu sơn cũng không đồng ý, sao ngươi lại cho thứ ác độc này trong thư viện? Chẳng lẽ có bí mật gì không thể lộ ra ngoài? Nếu không có thì chuyển toàn bộ bọ cạp vào Tần Lĩnh cho lão phu, nếu không lão phu hạ lệnh đốt mê trận, mê lâm tới khi không còn con bọ cạp nào mới thôi.

Bộ dạng nổi giận của ông già rất buồn cười, râu dê vểnh lên, đó là động tác chiêu bài của ông ta.

Vân Diệp đang định giải thích thì nghe thấy người xung quanh la hét, quay đầu lại liền giật nảy mình, trên tay Hỏa Trú là con bọ cạp cực lớn dài hơn một xích ( ~33 cm), đuôi to như ngón tay, đang không ngừng mổ vào tay Hỏa Trú, nếu không có áo sắt, Vân Diệp nghĩ cái đuôi kia đã xuyên qua tay Hỏa Trú.Kéo Nguyên Chương lui lại vài bước, chỉ sợ Hỏa Trú nắm không chắc, làm con vật này chạy mất. Hỏa Trú lại cực kỳ hưng phấn nói:

- Hầu gia, đây là vua bọ cạp, lại là một con cái, to thế này chẳng trách Tiểu Hỏa không dám tới gần.

- Yêu nghiệt!

Nguyên Chương nổi giận, nói không ra lời nữa, chỉ con bọ cạp lại chỉ Vân Diệp, ý tứ là chuyện này khỏi thương lượng nữa, tất cả bọ cạp phải xéo khỏi thư viện.

Nguyên Chương là người không thích nói, một khi đã quyết định thì ai khuyên cũng vô ích, nên phán quyết của ông là phán quyết cuối cùng.

Hỏa Trú nhìn Nguyên Chương bỏ đi, cho con bọ cạp dữ tợn kia vào lồng sắt, nhìn con bọ cạp tả xung hữu đột trong lồng, ôn như như nhìn lão bà.

- Hầu gia, đây là báu vật của trời, một vạn con cũng không có một, trước kia tưởng Tiểu Hỏa là con to nhất rồi, không ngờ có thứ vương giả này xuất hiện. Hầu gia xem chất độc của nó này đều là độc trong suốt, không ngờ một con bọ cạp lại nhiều chất độc như thế, là là độc thuần nhất, chỉ cần một ít đủ giết cả con trâu, chỉ có vua bọ cạp mới có độc vô sắc, Tôn đạo trưởng mà thấy nhất định rất cao hứng.

Vân Diệp cũng rất vui mừng, Tôn Tư Mạc dùng bọ cạp làm nhân sâm tái tạo hoàn, đại hoạt lạc đan, nhất là khiên chính tán rất có hiệu quả với người già trúng phong.Vân Diệp thực sự cao hứng, bất kể là Thanh Tước chế tạo máy hơi nước hay là Tôn tiên sinh có nhận thức trực quan về nội tạng con người, thậm chí dùng độc tố trị bệnh, đều là bước nhảy vọt của xã hội.

Những biến hóa này như mưa xuân âm thầm thấm nhuần vạn vật, cũng như cỏ xanh lặng lẽ sinh trường, sớm muộn có ngày làm thế giới thay đổi nghiêng trời lệch đất.

So với những biến hóa này, Trường Tôn Vô Kỵ có đáng là cái gì, ông ta chỉ đắc ý nhất thời thôi, mấy chục năm sau còn ai nhớ tới ông ta, chỉ có lật sử sách mới có vài câu miêu tả.

Còn thư viện sẽ chiếu hào quang vạn trượng, Vân Diệp tin, dù là đế vương ngu xuẩn nhất cũng không dám đụng vào thư viện, chỉ cần cho nó thời gian, nó sẽ thành căn cơ của cả quốc gia, cả dân tộc.

Vân Diệp gần như cả đêm không ngủ, ngồi dưới ánh trăng lẩm bẩm với lăng mộ của Lý Cương, báo cho ông tất cả tin mừng mình biết.

Chinh phục tự nhiên, cải tạo tự nhiên, nói ra thì dễ, muốn làm được tới bước ấy đều phải trả giá cực lớn, lý tưởng cuối cùng của nhân loại là ngả vào lòng biển cả.

Vỗ bia mộ hết lần này tới lần khác, Vân Diệp không ngừng nói lời tận đáy lòng, nói chuyện với vong linh chân thành hơn với người sống nhiều, lúc này đây Vân Diệp phát hiện mình thật giống thánh nhân.

Phân tranh trong triều, gia sự rắc rối, toàn bộ đều biến mất, chỉ có niềm vui tràn ngập cõi lòng.

Tri ngã giả vị ngã tâm ưu, bất tri ngã giả vị ngã hà cầu, Vân Diệp ngồi trên lưng con rùa bia mộ, rất hào sảng đọc ra hai câu này.

- Tiên sinh, hiện giờ chúng ta đi con đường chưa ai từng đi, trong đó sai sót rất nhiều, bao năm qua sở dĩ học sinh bỏ nghiên cứu, chuyên tâm giết người, bây giờ lại cùng đám quan liêu khác suốt ngày tranh quyền đoạt lợi, nguyên nhân là vì bảo vệ những thành quả này. Hi sinh danh dự của bản thân, để thứ khoa học mới ra đời này có thêm thời gian trưởng thành, khi nó lớn lên, đủ tự bảo vệ mình, là lúc học sinh về thư viện. Hiện giờ tới thời khắc quan trọng nhất, học sinh càng không thể buông tay, nếu đế vị có thể giao tiếp thuận lợi, như vậy vạn sự tốt lành, nếu không thể, học sinh sẽ không mềm lòng nữa, tất cả người cản trở kế hoạch của học sinh đều phải bị diệt trừ, học sinh sẽ khiến chúng phải khiếp sợ từ tận linh hồn.

- Cho nên nếu lúc đó chẳng may để phần mộ tiên sinh vấy máu, xin tiên sinh tha thứ, đợi học sinh tới thế giới đó, tiên sinh đừng coi thường học sinh...

Cuộc đối thoại đêm đó với Vân Diệp mà nói là một quá trình tự giải tỏa, triều đường hiện giờ trông có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng ai biết dòng chảy ngầm nào dưới đó.

Chương 1434: Những Kẻ Xui Xẻo

Vân Hoan rốt cuộc cũng cưới Hoa Hoa theo lệnh cha, hôn lễ vô cùng hoành tráng, gần như làm cả thành Trường An trống không.

Đội ngũ rước dâu kéo dài tới năm dặm, hàng xe đi qua đường cứ như sấm rền, thuận tay rải tiền ra đường như mưa rơi, Lô quốc công gả tôn nữ làm sao có thể kém được.

Lão Trình đứng ở cửa cười toe toét không thôi, nhận chư vị lão hữu chúc mừng, lòng càng khoan khoái. Cả Trình gia giăng đèn kết hoa, quy mô mời khách thậm chí còn vượt Vân gia.

Trường Tôn Vô Kỵ đứng trên lầu gác nhìn đội ngũ dài vô tận, mày nhíu thành cục, nếu chỉ có Trình gia giong trống mở cờ thế này thì cũng bình thường, vì Lão Trình phô trương quen rồi, nhưng Vân gia xưa nay kín tiếng lại dốc toàn lực chuẩn bị hôn sự thì quái lạ, chẳng lẽ trong chuyện này còn có bí mật mà mình không biết.

Chử Toại Lương cũng có trong danh sách khách mời của Vân gia, hiện giờ đứng bên Trường Tôn Vô Kỵ nói:

- Triệu công, hay là để hạ quan đi xem, chỉ cần có chỗ bất thường, nhất định không qua được mắt hạ quan.

Trường Tôn Vô Kỵ phủ quyết:

- Vân gia đang tạo thế, Vân Hoan chỉ là thứ tử của Vân Diệp, theo lý thuyết mà nói quy cách hôn sự không thể vượt quá Vân Thọ, Vân gia làm thế chẳng những không hợp tình, mà còn trái với quy củ. Cho nên bọn họ đang tạo thế, có câu giả heo ăn thịt hổ mới đúng, nhưng giả heo mà không ăn hổ, người ta sẽ cho rằng ngươi là con heo.

- Không cần tới Vân gia, ông tới đó sẽ khiến Vân gia càng thêm vênh váo, không có lợi gì cho chúng ta. Đăng Thiện, tâm phúc trong nhà ở Hàng Châu có còn không?

Chử Toại Lương gật đầu:

- Có, cả ba vị tộc nhân đều là nhân tuyển hàng đầu.

- Tốt, để họ xuất sơn làm quan đi, chúng ta gần như không biết gì về phương nam, thương đội hoặc quan viên của chúng ta cứ qua Trường Giang là gặp trở ngại trùng trùng, cho nên lần này lão phu định dùng người bản địa, không phái người tới phương nam nữa, nói không chừng có hiệu quả bất ngờ.

Trường Tôn Vô Kỵ nói xong thấy ngực nhâm nhẩm đau, ho một tiếng mới nói tiếp:

- Xung Nhi đi sa mạc, quay về phải mất một năm, nhưng sức khỏe ta rất kém, cảm giác không trụ được nữa, muốn nghỉ ngơi một thời gian, có điều Vân gia không ngừng có hành động. Phía Lĩnh Nam truyền tới tin báo, thứ tử của Phùng Áng đã dẫn đội thuyền tới đảo Đông Di, thời Tam Quốc hòn đảo đó có người cư trú rồi, nghe đâu Vân Diệp cũng ra sức không ít trong hành động này, cho nên triều đình phải nhanh chóng phái quan viên lên đảo, lập phủ nha, không cho Phùng gia làm thổ hoàng đế ở đó. Đăng Thiện, ông xử lý cho nhanh, chúng ta nắm đại nghĩa triều đình, Phùng Áng không dám phản kháng đâu.

- Bệ hạ cũng không quá yên tâm với Lĩnh Nam, Huyền Giá quân đã tiến vào Mai Sơn, nhân số từ sáu nghìn tăng lên một vạn hai, Huyền Giáp quân có hỏa khí như hổ thêm cánh, trừ hạm đội Lĩnh Nam không ai bì được. Có Huyền Giáp quân ở đó, chúng ta có cơ hội tốt nhất vào Lĩnh Nam, nghe nói nơi đó đã thành đào nguyên tiên cảnh, không còn là nơi ma thiêng nước độc nữa, Vân Diệp cai trị địa phương rất có tài.

Chử Toại Lương đi rồi, Trường Tôn Vô Kỵ buông tay vịn bàn ra, ngã bịch xuống giường, trong thời gian ngắn, ông ta thấy trời đất đảo lộn, sau khi nhắm mắt dưỡng thần một lúc mới thấy tốt hơn một chút, đưa tay ra, nha hoàn run sợ bóp vỡ một viên dược hoàn đặt vào tay Trường Tôn Vô Kỵ, đó là thanh tâm hoàn do Tôn Tư Mạc đặc chế. Trường Tôn Vô Kỵ hiện giờ thiếu thứ này khó mà ngủ nổi.

Không chỉ có Vân Diệp, Trường Tôn Vô Kỵ khổ sở mà Lý Nhị cũng cả đêm không ngủ, phi tử trẻ tuổi bên cạnh đã ngủ say sưa, mình vẫn mở to mắt nhìn màn.Chỉ có bức thiên hạ đồ ở trên bình phong là làm cho lòng ông ta có chút ấm áp, theo lý mà nói chẳng có chuyện gì phải lo, thiên hạ vẫn nắm trong tay mình, Vân Diệp và Trường Tôn Vô Kỵ tranh đấu trong phạm vi có thể khắc chế, mình vẫn là đế vương độc nhất vô nhị.

Nhớ ra rồi, Vân Diệp trước kia nói ra một từ, đó là trống rỗng, Lý Nhị thấy hiện giờ toàn thân trống rỗng có thể làm trống, ông ta đập tay lên ngực, quả nhiên là trống rỗng, phát ra tiếng bồm bộp.

Lý Nhị vừa ngồi dậy, phi tử trẻ thị tẩm cũng tỉnh ngay, không chú ý tới thân thể trần truồng của mình, giúp Lý Nhị mặc áo ngủ, Lý Nhị nhìn nữ nhân này một cách ghét bỏ:

- Về Tử Vi các đi.

Sau đó theo thói quen cầm ấm trà lên uống.

Theo lệnh của Lý Nhị, lập tức có thái giám tới, dùng thảm quấn lấy phi tử kia, vác về Tử Vi các.

Uống một ngùm trà Lý Nhị mới nhớ ra Tôn Tư Mạc nói khi ngủ không được uống trà, nếu không sẽ không ngủ được. Quả nhiên là thế, Lý Nhị rất muốn nhắm mắt lại nhưng không ích gì, đợi tới sáng mới bị mệt mỏi nhấn chìm.

- Mai phải đón hoàng hậu về, không có nàng, trong cung quá yên tĩnh...

Lý Nhị lẩm bẩm xong chìm vào giấc mộng.

Vân Diệp đang ngủ ngon thì bị hoàng hậu phái người kéo từ trong chăn ra, sau khi y nổi điên một hồi vẫn phải rời giường, dùng nước lạnh rửa mặt, đi gặp hoàng hậu.Hoàng hậu đang ăn cơm, từ khi Lý Trì bị đưa đi, tâm tình của bà rất tốt, sức ăn tăng lên, thức ăn trong thư viện không phải đặc sắc, nhưng hoàng hậu từ chối ngự trù và trù nương Vân gia, nhất quyết ăn sáng ở thư viện. Hai ngày qua hoàng hậu xử lý tiêu bản của hai con bọ cạp lớn, còn đặt tên cho loại bọ cạp mới mình bồi dưỡng ra.

Vân Diệp và Lý Thái phờ phạc húp một bát cháo rồi đẩy ra, không ăn nữa, Trường Tôn thị nổi giận:

- Xem hai đứa các ngươi kia, Thanh Tước sắp tạm biệt Hi Mạt Đế Á, mệt mỏi chút là lẽ thường tình, Vân Diệp ngươi sao cũng cái bộ dạng sắp chết tới nơi như vậy.

Vân Diệp thấy Lý Thái đỏ mặt, không tiện nói hắn, đành bẩm báo như thật:

- Nương nương không biết, Lý Cương tiên sinh lúc qua đời có nói với thần, nếu phát hiện ra thế giới mới sẽ báo mộng cho thần, nhưng hơn một năm không thấy, nên tối qua thần tới mộ tiên sinh thúc giục.

Vân Diệp hiếm có được nghỉ phép, suốt ngày cùng hoàng hậu dạo chơi Ngọc Sơn, khi thì tới lớp nghe giảng, khi thì tới nhà Hoàng Thử ăn cơm, không chỉ Vân Diệp thích ngâm mình ở phòng tắm do nhà Hoàng Thử mở, hoàng hậu cũng thích, chủ yếu vì ao ở đây đủ lớn, n gười đủ nhiều.

Chả hiểu vì sao người tôn quý như Trường Tôn thị lại thích tắm ở nhà tắm, nhưng Vân Diệp và Lý Thái thấy khắp nhà tắm đầy tiên sinh, học sinh trần truồng rất thú vị. Mỗi lúc ấy Vân Diệp hát cao khúc ( sói phương bắc), khiến vô số người sùng bái mà sợ hãi, Lý Thái những lúc như thế đều lén tránh Vân Diệp thật xa.

Trong núi có ao nước nóng hoàng gia không đi, nhất định chui vào nhà tắm, Vân Diệp thấy khả năng Trường Tôn thị biến thái rồi, không biết lão nhân gia nhìn thân thể trẻ trung có tự ti không?

- Nói nhảm.

Tân Nguyệt nói chuyện trước mặt Vân Diệp luôn khí thế:

- Nơi đó thiết bị tốt, mỗi người một bồn tắm gỗ, còn có hoành phi ngăn cách, ngâm mình vào nước nóng, không cần hoa có mùi thơm của gỗ tùng, sau đó nghe những nha đầu ngốc trong thư viện thì thầm trò chuyện, đúng là hơn suối nước nóng trong núi nhiều.

Té ra là thế, Vân Diệp cảm thấy hiểu được Trường Tôn thị rồi, nghe lời thì thầm của các tiểu cô nương, thuận tiện hồi ức lại mình bị Lý Nhị lừa ra sao, nhất định thu hoạch không ít. Món này nhất định khiến Trường Tôn thị vô cùng si mê, khiến Lý Nhị muốn bà về cung, bà vứt ra sau đầu, lại đi ra sức mời Lý Nhị tới giải khuây.

Trong tay Tân Nguyệt cầm kéo, đang giúp Vân Diệp cắt da dưới lòng bàn chân, thời gian qua đi bộ nhiều, làm lòng bàn chân có lớp da chết dày.

Thủ pháp của Tân Nguyệt rất thuần thục, kéo lại sắc, khẽ đi một được là có lớp da mỏng bị cắt xuống, còn vô cùng cảm thấy có thành tựu để Vân Diệp thưởng thức, tiếp đó mặt đầy căm ghét ném đi, tựa hồ bẩn lắm vậy.

Việc này chỉ có Tân Nguyệt mới làm được, Na Nhật Mộ mà làm sẽ khiến chân Vân Diệp chi chít vết thương, Linh Đang thì do dự mãi không dám cắt, Tiểu Miêu thì... khỏi tính, cho một kéo có khi mất cả ngón chân.

Chương 1435: Người Đường Thích Nữ Nhân Béo

- Tối này đừng về nữa, ở lại với ta.

Vân Diệp nhỏ giọng nói, hôm nay cả ngày cùng Trường Tôn thị leo Ưng Chủy Nhai, toàn thân không thoải mái, cần lão bà chăm sóc.

Tân Nguyệt ngó quanh, thấy đám nha hoàn ở cả gian ngoài, liền đỏ mặt gật đầu, Vân Diệp chẳng hiểu, phu thê bao năm rồi sao còn thẹn thùng như thế?

- Phu quân bao lâu rồi chưa thả lỏng như thế. Từ cái lúc tiếp nhận chức hàm binh bộ thượng thư, nhà ta liền chẳng được vui vẻ, người ngoài gặp thiếp cố gắng nói chuyện thận trọng, Hà phu nhân tới thiếu điều khấu đầu, trước kia không phải như thế, đều coi nhau là tỷ muội, bây giờ một điều Vân phu nhân hai điều Vân phu nhân, từ khi nào hai nhà xa lạ tới mức đó.

Vân Diệp cười khổ:

- Còn vì sao, quyền thế mà ra cả, trước kia nhà ta và Hà gia có thể nói là nương tựa trong lúc hoạn nạn, giờ thì khác rồi, một trăm Hà gia cũng không bằng Vân gia, cho nên họ cho rằng mình không còn quyền đối thoại bình đẳng, thận trọng là tất nhiên. Nàng càng khách khí, tẩu ấy càng sợ, giao tình hai nhà chỉ khi nào Vân gia suy bại mới có thể quay lại, đó là lòng người!

Tân Nguyệt có hơi thương cảm, hiện giờ chỉ cần có phu nhân tụ hội là nàng ngồi ở vị trí hàng đầu, ngồi cùng một đám lão phu nhân, lão nãi nãi tóc bạc phơ, rồi phải lên mặt trách mắng các phụ nhân khác, người ta đều thừa nhận, không còn ai khoe khoang trang sức hoặc phu quân trong nhà với mình nữa, nên dần dần nàng không đi tụ hội nữa, hiện giờ nàng thích nhất là đơn độc ở bên phu quân, dù một đêm cũng tốt.

Eo Tân Nguyệt không còn thon thả như trước nữa, đã có mỡ thừa rồi, nhin thân thể lần nào là nàng thở dài lần đó, ở điểm này mình không thể so với Na Nhật Mộ, con yêu tinh đó cũng sinh hai đứa con như mình, vậy mà eo vẫn thon gọn như tiểu cô nương.

- Cưới vợ cưới tài, nạp thiếp là nạp sắc, phu quân nói có phải không?

Tân Nguyệt dựa vào lưng Vân Diệp thì thầm:

- Nàng vốn rất đẹp, từ lần đầu gặp nàng cho tới giờ chưa từng thay đổi.

- Nhưng eo thiếp trở nên thô rồi.

- Vậy thì sao? Vẫn cứ đẹp, vài năm sau loại vóc dáng yêu tinh của Na Một Nhật không được ưa chuộng nữa, mọi người đều thích phụ nhân béo, hơn nữa càng béo càng tốt, hiện giờ nàng chưa đủ béo đâu.

- Thật à?

Có tận năm lão bà, Vân Diệp không giỏi dỗ dành cũng thành cao thủ, nói dối không chớp mắt:

- Đương nhiên là thế, kỳ thực đám Diêm Lập Bổn, Úy Trì lớn nhỏ đều thích nữ nhân béo, cho nên vẽ rất nhiều nữ nhân béo, nên dẫn dắt thói quen thẩm mỹ của mọi người. Cho nên hiện ai cũng kiếm nữ nhân giống trong tranh, nàng thường đi tham gia phu nhân tụ hội? Chẳng lẽ không phát hiện người béo càng ngày càng nhiều à?

Tân Nguyệt ngẫm nghĩ, đã một thời gian nàng không tham gia loại tụ hội đó, hiện nghe phu nhân nói thì hình như đúng thế thật, không những phụ nhân ngày càng béo, y phục họ ngày càng ít, hiện giờ lưu hành loại trang phục lộ nửa ngực.

- Đúng thế phu quân! Trước kia thiếp luôn cho rằng mọi người đang sống tốt hơn, làm ít, ăn nhiều nên mới béo, thì ra là vì nguyên nhân này. Chẳng trách sử sách nói: Sở vương thích eo thon, hậu cung nhiều người chết đói. Hiện giờ nam nhân bắt đầu thích người béo sao?

Thường thường khi ở bên cạnh phu quân, Tân Nguyệt rất ít suy nghĩ, phát hiện phu quân nói rất có lý, lập tức cười khanh khách, chả trách phu quân thích tới chỗ mình, Na Mộ Nhật ăn mặc đẹp như hoa, phu quân chẳng đi mấy.

Phu thê nằm cạnh nhau, thế nào cũng phải sờ sờ mó mó, chẳng mấy chốc miệng khô cổ khát, lửa bị châm lên, cho nên khi hai người mồ hôi đầm đìa ôm nhau, Tân Nguyệt lấy tóc che mặt cười khúc khích, cảm giác như đang vụng trộm, từ thân thể hay tâm lý đều được thỏa mãn to lớn.Hôm sau chưa đến trưa thì Lý Nhị đã tới thư viện, chắc là một mình ở trong hoàng cung trống trải cũng thấy vô vị, có câu trẻ là phu thê già là bạn, tới tuổi ông ta, nhu cầu tỉnh cảm mạnh hơn thứ khác nhiều.

- A, bọ cạp lớn thế này thật hiếm có, xứng đáng làm vương giả.

Lý Nhị đi vào phòng làm việc của Trường Tôn thị, lập tức thấy hai con bọ cạp lớn bị cố định trên giá, hình dáng hung dữ vẫn khiến người ta không rét mà run.

Trường Tôn thị cười với hoàng đế một cái, tiếp tục dùng bàn chải mềm chải lớp lông trên càng lớn của bọ cạp, vì hoàng đế tới bà chuyên môn lắp lồng vào đuôi bọ cạp, tránh không may làm bị thương hoàng đế.

Lý Nhị cũng cảm thấy công việc này thú vị nên cũng cầm lấy bàn chải học theo, thấy động tác hiện giờ của con bọ cạp chưa đủ uy vũ, muốn chỉnh lý cái càng, ai dè dùng sức quá lớn làm nó gãy ra, lùng túng cầm trên tay, Trường Tôn thị phì cười, Lý Nhị ngẩn ra, đặt cái càng xuống bàn cười theo.

- Thú vị thật đấy, Quan Âm tỷ, hôm nay không làm việc khác nữa, chơi thứ này đi, rất hay.

Nói rồi nhìn thấy trên bàn còn có một cái rương lớn, bên trong toàn là thứ côn trùng kỳ quái, đều là thứ Trường Tôn thị chuẩn bị làm tiêu bản, hiện chỉ thiếu ghi chú tên tuổi, lai lịch và phân loại.

Lý Nhị không suy nghĩ gì cả, vừa lật niên giám động vật do thư viện làm ra, lúc tham khảo thói quen động vật, cuối cùng chấm mực viết, làm rất chăm chú.

Tới khi Lý Thái đến đưa cơm, Lý Nhị mới nhận ra giữa trưa rồi.

Rửa tay xong, dùng thìa xúc cơm, nói với Trường Tôn thị phía đối diện:

- Vừa nãy lòng trẫm bình tĩnh vô cùng, một lòng chú ý vào sách, suy nghĩ thói quen sinh hoạt của bọn ngựa, giờ mới biết thì ra bọ ngựa sinh con xong, vì đảm bảo cho đời sau khỏe mạnh, bọ ngựa cái sẽ ăn thịt bọ ngựa đực.
Trường Tôn thị u uán nhìn Lý Nhị:

- Bệ hạ nhìn thấy sự tàn khốc trong sinh mạng từ thói quen của côn trùng, đúng là làm người ta kinh ngạc.

Lý Nhị cười xòa:

- Không phải, không phải, vừa rồi trẫm chú ý tới bản thân học vấn chứ không phải là vấn đề tàn khốc, Trang Chu có thể từ bươm bướm phá kén ngộ ra kỳ ảo, lại rơi vào hoang mang, không rõ bản thân biến thành bươm bướm, hay bươm bướm biến thành mình. Lão tổ tông Lý gia nói vạn vật tự nhiên, nên trẫm thấy học vấn thư viện có không khí đạo gia.

Trường Tôn thị bội phục:

- Bệ hạ mà chuyên môn nghiên cứu học vấn ắt sẽ là đại tôn sư.

- Trẫm chưa bao giờ hoài nghi điểm này.

Lý Nhị ăn xong cơm trong khay rồi ăn hai miếng lê trong đĩa nhỏ, hài lòng nói:

- Cơm nước của thư viện rất ngon.

- Gần đây khí sắc bệ hạ không tốt, không bằng ở lại thư viện vài ngày, chuyện ở triều đường tạm bỏ qua đã, chẳng lật trời được, vào thư viện chúng ta chuyên tâm nghiên cứu học vấn, đợi khi bệ hạ trở về cung hẵng phiền não chuyện triều đường cũng không muốn.

Lý Nhị cười:

- Mấy ngày thì không sao, cứ theo ý hoàng hậu đi, chúng ta không nghĩ chuyện phiền lòng nữa.

Hoàng đế muốn nghiên cứu học vấn thì thành thiếu đàng hoàng rồi, có điều dùng chút thời gian vụn vặt vờ vịt chút cũng được, ít nhất thái độ của Lý Nhị rất nghiêm túc, ít nhất mỗi lần Vân Diệp nhìn thấy thì ông ta đeo kính lão, đứng trước giá sách khổng lồ tìm sách, những lúc như thế rất muốn cười, vì giống giáo sư già lẩn thẩn.

Dù tên hoàn khố láo xược nhất Trường An cũng không dám làm càn trong đồ thư quán của thư viện, trời mới biết ông già nào đó ngồi trong góc đọc sách có phải là một vị quốc công nào không, ít nhất Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hồi là khách quen ở đây, nên cuộc sống của Lý Nhị rất phong phú.

- Con người già đi, phải làm gương dạy người, giảng giải chút tâm đắc trước kia trong thư viện, đúng là khiến lòng già được an ủi nhiều, bệ hạ là kỳ tài thiên hạ, sao không đem tâm đắc chấp chính bao năm qua soạn thành sách, dùng để giáo dục con cháu đời sau.

Phòng Huyền Linh đột nhiên nảy ý tưởng lạ, nói với hoàng đế:

- Khanh nói trẫm cũng có thể dạy học?

- Vì sao không thể, số học sinh này tương lai có ba phần sẽ trở thành còn lại, ba phần sẽ thành tinh anh các ngành nghề, phần còn lại là quan viên tính kỹ thuật, bất kể là họ làm gì cũng không thể xem thường. Bệ hạ học thấu cổ kim, nếu như cũng lên lớp giảng học, ắt vô số người tới nghe, cho dù không học được tinh túy, cũng có thể có được ích lợi ở phương diện đạo nghĩa, như vậy bệ hạ sẽ là bậc quân vương dạy học đầu tiên, không tốt sao?

Chương 1436: Hoàng Đế Giảng Học

Nghe Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối xúi bẩy, lòng Lý Nhị khơi lên sóng to gió lớn, đúng là như thế, học sinh thư viện cuối cùng sẽ để mình dùng, không cần nói tới học vấn, đại nho trong thư viện rất nhiều, chỉ cần nhìn tiểu lâu của thư viện sắp vào tới Tần Lĩnh là biết nơi này nhân tài đông đúc. Nhưng là hoàng đế, mình cần chính miệng nói với những học sinh này đế quốc cần nhà quản lý thế nào...

Trở về phòng, Lý Nhị đem suy nghĩ của mình nói với Trường Tôn thị, Trường Tôn thị chỉnh trang lại nghi thái, quỳ xuống chúc mừng hoàng đế mở ra tiền lệ, thành tấm gương muôn đời.

Lý Nhị còn có chút xấu hổ đem suy nghĩ này nói với Vân Diệp và Lý Thái, vì cho rằng làm thế có chút cảm giác mua danh chuốc tiếng, nên do hoàng hậu chuyển đạt thay.

Đây là chuyện cực tốt, Nguyên Chương tiên sinh cực kỳ tán đồng, nhưng có một vấn đề, hoàng đế chưa bao giờ dạy học, ở trên triều đường, hoàng đế trách mắng, chửi bới, tán thưởng quan viên đều được, người dưới chỉ biết cúi đầu lắng nghe, vì mưa móc hay sấm sét đều là ân vua. Nhưng dạy học thì không được, ngươi chỉ có thể nói lý, không thể cưỡng ép, ở đây không có võ sĩ, không có đình trượng, không có đao phủ, nên Nguyên Chương tiên sinh lo hoàng đế giảng học thành trò cười, như vậy không có lợi cho thư viện.

Lý Nhị gặp Nguyên Chương tiên sinh tỏ thái độ lễ hiền đãi sĩ, khi Nguyên Chương tiên sinh vừa cáo từ, liền quay lại làm đế vương cao vời.

- Giảng bài mà thôi, có gì to tát, hai đứa các ngươi đều giảng bài, cho trẫm biết cần chuẩn bị cái gì.

Lý Thái cuống lên:

- Phụ hoàng đừng coi thường, khó không kém gì người giá ngự triều đường đâu, hài nhi tuy không biết phụ hoàng giảng cái gì, nhưng nói phải có lý có chứng minh. Nếu muốn giảng nhân phẩm, phải giải nghĩa, còn phải biết nên nói gì trong một canh giờ, còn phải nói cho sinh động. Thôi điều này phụ hoàng không cần để ý, chỉ cần người qua được một canh giờ là tốt rồi.

Câu này đáng ăn đòn, quả nhiên Lý Thái vừa dứt lời gáy bị bợp ngay một phát.

- Phụ hoàng ngươi không biết giảng bài à? Trẫm là chúa tể đế quốc, nói là luật, nói đúng hay sai tất cả cũng phải cúi đầu mà nghe.

Vân Diệp bội phục, Lý Nhị nói quá con mẹ nó đúng rồi, vội nói:

- Thế là được, bệ hạ cứ làm theo ý thích, người dưới tập trung lắng nghe, đều là con dân, dù bệ hạ nói gì, vi thần cũng cung kính tiếp thu.

Lý Nhị cười quỷ dị rời phòng, chắc là chuẩn bị bài giảng đây. Lý Thái lo sốt vó, nhưng Vân Diệp rất tin vào Lý Nhị, ông ta là hoàng đế đầy mị lực, căn bản không có chuyện sợ hãi, cho nên lần giảng bài này nhất định sẽ được ghi vào sử sách.

Tin tức hoàng đế lên lớp không chân mà đi, không chỉ thư viện mà Quốc tử giám, Hoằng Văn Quán đều đỏ mặt rống lên với Nguyên Chương tiên sinh, nhất định phải để lại đủ chỗ ngồi cho bọn họ, nếu không cả đời không qua lại thư viện nữa.

Muốn nghe giảng không chỉ có học sinh, còn rất nhiều lão đại, yêu cầu của Trường Tôn Vô Kỵ không phải thư viện Ngọc Sơn có thể từ chối.

Còn về phần thương cổ, vì có cơ hội lộ mặt trước hoàng đế, chỗ ngồi hàng đầu bị đẩy lên tới giá bằng vàng, dù là thế có tiền vẫn không có hàng.

Hứa Kính Tông thấy không thở nổi, tuy ông ta đã vào hàng ngũ tể tướng, nhưng cả đời không định từ chức viện phán thư viện, nhìn thư tín cao ngất trên bàn, chỉ muốn phá cửa sổ mà chạy, vì Vân Diệp đẩy việc phân phối chỗ ngồi cho ông ta.

Đại lễ đường của thư viện có thể dung nạp nghìn người, thiết kế tường hồi âm, làm người giảng không cần lớn tiếng, cũng có thể làm người hàng cuối nghe rõ ràng.

Chẳng ai biết hoàng đế sẽ giảng cái gì, kể cả Trường Tôn thị. Người tới nghe giảng đông nghịt, đại lão trong triều gần như tới hết, nhưng Nguyên Chương tiên sinh không nể mặt ai hết, dứt khoát giữ sáu trăm chỗ ngồi cho học sinh chia đều cho ba thư viện.

Trường Tôn Vô Kỵ ngồi ở chính giữa hàng đầu, thật ra ông ta chẳng muốn tới, hoàng đế giảng bài thôi, không cần bỏ chính vụ đi nghe, nhưng Chử Toại Lương vật nài mãi, lần này hoàng đế giảng bài làm Chử Toại Lương có giảm giác không tốt, luôn thấy khóe miệng hoàng đế có chút trào phúng.
Vân Diệp dựa vào cột nhà nhìn đám đông nhốn nháo, khi thấy cả Úy Trì Cung và Trình Giảo Kim tới thì muốn cười lắm, đến cũng được đi, nhưng còn mặc y phục văn sĩ, trông rất thiếu tự nhiên, trời thì rét căm căm lại còn càm quạt giấy.

Tất cả mọi người đều né tránh hai lão già này, Trường Tôn Vô Kỵ phải nhịn lắm mới không lên tiếng quát mắng hai người họ, ông ta có quyền giám sát diện mạo quan viên.

- Hai huynh đệ ta ngồi gần chút, lát nữa bệ hạ giảng tới chỗ hay, phải nghe cho thật rõ.

Úy Trì Cung vừa nói vừa xách Chử Toại Lương ra đằng sau, trèo qua ghế ngồi cạnh Trường Tôn Vô Kỵ, Chử Toại Lương muốn chửi song thấy học sinh nối nhau đi vào, đánh đỏ mặt tía tai ngồi xuống.

Trình Giảo Kim cười ha hả bảo Chử Toại Lương:

- Tên bán than thế đấy, không phục ai cả, lần trước thiếu chút nữa làm mù mắt Lý Đạo Tông, nhịn chút là được.

Chử Toại Lương hừ một tiếng quay đầu đi, không thèm nhìn lưng Úy Trì Cung.

Trường Tôn Vô Kỵ thở dài:

- Ông muốn ngồi hàng trên thì nói đáng hoàng, sao phải xách người ta đi? Toàn là người cả đống tuổi rồi, giữ chút thể diện chứ.

Úy Trì Cung nhe răng cười:

- Lần sau nhất định sẽ nói lý.

Nghe câu trả lời vô lại ấy Trường Tôn Vô Kỵ chỉ còn biết nhắm mắt dưỡng thần, không khí nơi này làm ông ta thấy bất an, cứ có cảm giác hình như hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì.Hai tiểu lại khiêng một một cái bảng lớn vào, đây là cái bảng di động được, bên trên viết, Diễn thuyết chuyên môn Đại Đường hoàng đế bệ hạ Lý Thế Dân.

Trường Tôn Vô Kỵ nổi giận, viết thẳng ra danh húy của hoàng đế là đại bất kính, vừa đứng dậy thì bị Đỗ Như Hối kéo lại:

- Đừng nổi giận, nhìn chõ kỹ, là tự bệ hạ viết đấy.

Nhìn kỹ hai lần khẳng định là hoàng đế viết, Trường Tôn Vô Kỵ bực tức hỏi:

- Bệ hạ định làm gì đấy?

- Giảng bài, không có chuyện gì đâu, chỉ giảng bài thôi.

Đỗ Như hối đỡ Trường Tôn Vô Kỵ ngồi xuống, tuy tuổi ông ta nhiều hơn Trường Tôn Vô Kỵ, nhưng sức khỏe lại tốt hơn.

- Đỗ tướng từ khi giao lại công việc, thần sắc càng tốt, thật làm người ta hâm mộ.

- Hai ta đều là người lăn lộn triều đình bao năm, đều biết triều đường là cái cối say, dù thân thể cường tráng tới mấy cũng bị nó mài mòn hết, lão phu tiếc mạng, nên mới thoát ra sớm. Phụ Ki, sao thân thể ông lại kém tới mức này, năm xưa ông cũng là mãnh tướng văn võ song toàn, khi thảo phạt Tiết Cử còn ba ngày ba đêm không ngủ.

Trương Tôn Vô Kỵ xua tay:

- Hảo hán không nhắc tới cái dũng năm xưa...

Khi hai người đang nhỏ giọng bàn luận thì Vân Diệp gõ chuông vàng, "tinh" một tiếng, toàn bộ đại lễ đường lặng ngắt như từ.

Vân Diệp chắp tay nói:

- Hôm nay bệ hạ đích thân giảng học thiên hạ, cho Vân mỗ nói rõ kỷ luật, toàn bộ buổi giảng bài, bệ hạ chỉ giảng, không tiếp nhận thắc mắc, khi giảng bài không được bàn tán, không được tùy ý đi lại. Về phần bệ hạ giảng bao lâu, không biết! Bệ hạ giảng cái gì, không rõ! Hiện giờ xin mời Đại Đường hoàng đế bệ hạ Lý Thế Dân.

Toàn thể đứng dậy, Lý Nhị mỉm cười từ sau hậu đài đi ra, hôm nay bệ hạ ăn mặc tùy ý, chỉ có một bộ thanh sam, tay cầm một chồng giấy, tóc chỉ gài một cái trâm bạch ngọc, tùy ý gật đầu, nho nhã không che giấu được khí chất oai hùng.

Mọi người ngồi xuống rồi, Vân Diệp muốn tiếp tục giới thiệu cuộc đời cùng chiến tích huy hoàng của ông ta, không ngờ Lý Nhị đẩy Vân Diệp ra:

- Để tự trẫm nói.

Vân Diệp khom người lui xuống, ra sau lưng Trường Tôn thị đang yên tĩnh chuẩn bị nghe trượng phu giảng bài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau