ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1426 - Chương 1430

Chương 1427: Trò chơi

Vào nhà Lão Trình là không đi được nữa rồi, Vân Diệp liền về phòng của mình, chuẩn bị tắm rửa xong rồi đi ngủ, đang rửa mặt thì thẩm thẩm vào, rửa mặt cho Vân Diệp xong hớn hở kéo y ra hậu sảnh.

Trình Giảo Kim nằm sụi lơ trên giường, đầu quấn khăn lông, chắc là đau đầu lắm đây, biết rõ kết quả rồi mà không biết kiềm chế.

Thấy Vân Diệp đi vào, Lão Trình thều thào nói:

- Kế hoạch gả Hoa Hoa tới ra sao? Kém cỏi quá là không được đâu, Thọ Nhi thành thân quá qua loa, Hoan Nhi thành thân phải náo nhiệt chút chứ.

- Xem ra bá bá có kế hoạch rồi, cháu nghe là được.

Trình Giảo Kim vỗ đầu:

- Lão phu cả đời đề bạt hậu bối, thực sự chỉ có một mình ngươi thành đạt, thứ khác toàn ăn hại, như Lô Chiếu Lân hôm nay, lão phu mất hết thể diện. Lô Thiếu Lân uổng phí cho cái bề ngoài ra hồn, chuyện thế tục chẳng hiểu gì, sau này ngươi đừng tốn công với nó nữa.

- Còn về hôn sự của Hoa Hoa thì ngươi cứ xem mà làm, dù không tổ chức yến tiệc, chỉ có một cái kiệu tới đón cũng được. Lão phu biết hiện Vân gia không tiện rêu rao, bệ hạ vì sống khoan khoái nên đẩy ngươi ra đánh nhau với Trường Tôn Vô Kỵ, lại không giúp ngươi, thật quá đáng.

Trình phu nhân thất kinh, đang nói hôn sự sao kéo hoàng đế vào, vội đi ra ngoài, lo chẳng may có người Đô thủy giám trong nhà, không biết lời này bị truyền thành cái gì.

Lão Trình cười ha hả bảo lão thê:

- Đừng sợ, triều đường đã thành cục diện nam bắc đối đầu, Trường Tôn Vô Kỵ ở phía bắc, Vân gia ở phía nam, từ xưa tới nay thống nhất đều là từ bắc hướng nam, chưa bao giờ có chuyện phương nam chiến thắng phương bắc.

- Cho nên Diệp Tử nhớ kỹ, Trường Tôn Vô Kỵ mà diệt vong là ngày tận thế của ngươi tới, đừng tham luyến quyến thế gì cả, rút lui mới là kết cục hoàn mỹ.

Vân Diệp gật đầu, điều này ai cũng hiểu, nhưng làm được không có mấy.

- Ngươi là người thông minh, hai hạm đội cùng xuất phát tìm thế giới mới, thế là thu hết sự chú ý của mọi người, ai cũng muốn lao vào kiếm chác. Ít nhất tranh thủ được cho ngươi ba năm, lão phu không biết ngươi định đối phó với Trường Tôn Vô Kỵ ra sao, nhưng lão phu cứ ngửi thấy mùi âm ưu trong đó, nhất định ngươi có hậu chiêu.

Trình Giảo Kim xua tay ngăn vân Diệp giải thích:

- Không cần nói cho lão phu, lão phu chờ là được, không cần biết ngọn ngành.

Vân Diệp cười:

- Kỳ thực cũng không có cách gì thiếu quang minh chính đại, chẳng qua là học trò cũ của Tư Mã Ý mà thôi, Gia Cát Lượng cả đời cần cù, gần như chưa từng có, Tư Mã Ý biết ông ta mỗi ngày ngủ rất ít, lại chỉ ăn một bát cơm, là biết mạng ông ta không còn lâu nữa.

- Triệu công đã thích xử lý quốc gia đại sự như thế thì cháu cho ông ta thỏa mãn là được, dù Triệu công biết đây là mưu kế thì ông ta cũng đành chấp nhận, cắn răng mà chịu thôi.Trình Giảo Kim buông một tiếng thở dài:

- Thứ khó vượt qua nhất trên đời này là hai chữ danh lợi, Trường Tôn Vô Kỵ cũng là người thông minh, nhưng lại nhìn không thấu kế sách đơn giản này, ông ta tự cho rằng sẽ bị ngươi dần dần nghiền thành bột. Cách chết này với ông ta mà nói là tốt nhất rồi.

- Bá bá cứ chờ xem, chuyến hành trình lớn này dứt khoát Triệu công sẽ không bỏ qua, đoán chừng ông ta sẽ tiếp nhận tuyến đường ở phía bắc, như thế ông ta sẽ càng thêm bận rộn, một hạm đội từ không tới có là công tác cực kỳ phức tạp, chuyện này phải do ông ta tự đi ra tổ chức mới được, vì thủy quân không phải là sở trường của Trường Tôn gia.

Hai người nhìn nhau cười, không bàn chuyện này nữa, bắt đầu thảo luận chuyện hôn nhân giữ Vân Hoa và Hoa Hoa, soạn thiếp mời, xác định khách khứa, đây là chuyện rất phiền toái.

Hoàng hậu không mời không được, hiện bà ta thích nhất là tham dự ma chay cưới hỏi của người khác, nhất là thích nhìn vãn bối thành thân, hôm nay tặng một đóa cung hoa cho tiểu tức phụ nhà này, mai tặng cái trâm cho khuê nữ nhà kia. Với huân quý mà nói đó là chuyện vui lớn, điều duy nhất không hay là Trường Tôn thị đi tới đau sẽ kéo Lý Trì đi theo, còn ra sức tuyên truyền chuyến đi tìm hoa của mình, mời mọc huân quý đầu tư vào hoạt động xã hội mỹ diệu đó, vì vậy phân ngạch của hoàng gia trong hai hạm đội này giảm tới mức thấp nhất.

Mọi người đều biết Trường Tôn thị làm thế là xin lỗi thay Lý Trì, cho nên những nhà gặp tổn thất trong cuộc binh biến chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, tiếp nhận lời xin lỗi ngang ngược này.

Nay hai hạm đội đang neo ở Đăng Châu và Tuyền Châu, tiên sinh và học sinh thư viện đã lên thuyền từ lâu, kiếm tra đánh giá lần cuối, chỉ cần mọi sự hoàn bị là xuất phát lập tức.

Và đúng như dự liệu của Vân Diệp, nhân tuyển thủ lĩnh cho hai hạm đội, gây lên tranh chấp lớn ở triều đường, Chử Toại Lương dốc toàn lực cướp đi nhân tuyển quan chỉ huy hạm đội phía bắc trong tay Vân Diệp.

Có câu nam thuyền bắc mã, không biết quân quý Quan Lũng kiếm đâu ra nhân tuyển thủy sư thích hợp, phải biết quan chỉ huy tốt nhất đều thuộc hệ Vân Diệp, dù Phùng Áng có một chút cũng chẳng giao cho Trường Tôn Vô Kỵ, đó là tinh anh Phùng gia dùng vô số mạng người dạy ra.

Có điều Trường Tôn Vô Kỵ vẫn có cách, ông ta phát hiện Trương Lượng không sạch sẽ, thả quân cướp bóc, buôn bán nhân khẩu, loại người đó tồn tại là sỉ nhục của sĩ đại phu, vì thế một lá thư trách mắng tới Đăng Châu.

Trường Tôn Vô Kỵ thu được trả lời của Trương Lượng, đó là cho Trường Tôn gia điều động một nghìn bốn trăm thủy quân, nhưng tiền đề phải được hoàng đế và bệ hạ đồng ý, nếu không ông ta thà bị áp giải về kinh còn hơn.Trường Tôn Vô Kỵ cho rằng Vân Diệp không có ý tranh cao thấp với mình, hiện quốc sự phức tạp, yên tĩnh chút có lợi cả đôi bên. Nhưng nghĩ tới vẫn đề thời gian lại thương tâm, mỗi lần nhìn khuôn mặt trẻ trung của Vân Diệp, Trường Tôn Vô Kỵ như bị kim dâm, cảm giác bất lực bao phủ toàn thân.

Cái cửa ải tuổi tác này, Vân Diệp có uy thế quá lớn.

- Bệ hạ, đi tới tận man hoang xa xôi thì một cái cây để làm gì chứ ạ?

Hôm nay tâm tình của Lý Nhị rất tốt, chuyên môn gọi Vân Thọ đứng gác ở cửa đi dạo với mình.

Lý Nhị nghe Vân Thọ hỏi thế thì thở dài:

- Rốt cuộc ngươi không bằng được cha ngươi, chuyện này ngươi hỏi nhầm người hỏi, nên hỏi cha người và Ngụy vương, dù hỏi hoàng hậu nãi nãi cũng tốt hơn hỏi trẫm. Hai hạm đội này thực ra là đôi mắt Đại Đường, thông qua họ để nhìn rõ thế giới này rốt cuộc như thế nào.

- Nghe cha ngươi nói quốc gia hoàng kim có một loại cây cao su, có thể giải quyết rất nhiều bế tắc trong nghiên cứu khoa học của cứu cữu Ngụy vương ngươi, cho nên hạm đội hướng bắc phải tìm kiếm thứ này, có điều Hi Mạt Đế Á muốn vinh quang về quê nhà một chuyến.

- Đâu phải như vậy, nghe nói cữu mẫu Hi Mạt Đế Á nói kỳ thực muốn chứng minh chúng ta sống trên quả cầu lớn.

Vân Thọ thận trọng đứng mé trong của Lý Nhị, tránh ông ta nói quá đắc ý mà ngã vào ao Thái Dịch.

- Ngươi hiểu cái chó gì, đã là người làm cha rồi, sao vẫn suy nghĩ đơn giản như vậy? Hiện giờ chuyện gì không có lợi lớn thì cha ngươi không tùy tiện làm, về nói với cha ngươi, đừng bắt nạt Vô Kỵ quá đáng, ta cứ cảm thấy trong chuyện này có vấn đề, cha ngươi không tử tế gì đâu.

- Để người chỉ biết cưỡi ngựa như Vô Kỵ đi lái thuyền à? Đây đúng là trò cười, nếu không phải trẫm hạ lệnh Trương Lượng điều nhân thủ cho ông ta thì ông ta chỉ có thể đứng bên bờ biển dậm chân đấm ngực.

Vân Thọ vội nói:

- Hoàng gia gia, cha cháu rất đáng thương, ngày đêm lo lắng việc nước, người chỉ thấy cữu gia cháu đáng thương, nhưng không thấy chỗ đáng thương của cha cháu.

Lý Nhị cười ha hả, bợp Vân Thọ một cái:

- Đừng tưởng trẫm không biết cha ngươi chơi trò gì, chẳng qua muốn làm Vô Kỵ chết mệt. Biết gia gia làm sao phát hiện ra không?

Vân Thọ ngớ ra lắc đầu.

__________________

Chương 1428: Người cha tốt nhất

Vân Thọ biết lời của hoàng đế phải nói lại cho phụ thân chính xác từng chữ, khi nói tới câu cuối phát hiện mặt cha giật một cái.

- Tiểu tử thối, đây là lời cảnh cáo, sức khỏe bệ hạ hai năm qua đi xuống nhiều, Tôn tiên sinh nói khí huyết của bệ hạ rất vượng, chỉ người trẻ tuổi mới có, nhưng với bệ hạ mà nói thì không phải chuyện tốt, khí huyết vượng là do thuốc mà ra, người trẻ tuổi sáng sớm huyết vượng chảy ít máu mũi không sao, nhưng với người già mà nói thì đó là điều chết người.

- Cho nên bệ hạ rất chú ý, không để cho bản thân mệt nhọc, nhưng cứ thế này sẽ có vấn đề. Cha đoán chừng thận của bệ hạ đã hao kiệt, mấy năm qua không có vương tử và công chúa nào đã nói rõ vấn đề.

- Chuyện này con biết trong lòng là được, làm việc trong cung cho tốt, thực ra con chính là con tin, bệ hạ đã không còn hùng tâm như năm xưa, cho nên mới điều con vào trong cung, lòng người là như thế đấy.

- Bệ hạ đang dùng thuốc để duy trì thiên uy, nên đừng chọc giận ông ấy, ông ấy nói gì thì nghe vậy, lúc này bệ hạ cần an ủi nhất. Con cứ nhìn người được đề bạt gần đây, trong đó có ba người do viết văn tán dương bệ hạ anh minh thần võ.

- Năm xưa Hứa Kính Tông sở trường món này, Lý Nghĩa Phù cũng là cao thủ văn tử, hiện hai bọn họ không viết văn chương như thế nữa, con biết vì sao không?

Vân Thọ đáp:

- Chẳng lẽ họ chú ý tới thể diện.

- Loại động vật thuần chính trì không có thể diện đâu, bọn họ suy nghĩ cho tương lai thôi, đợi khi tân hoàng đăng cơ, đám người dựa vào văn vỗ mông kia dù có tài hay không cũng bị đóng dấu hãnh tiến, sẽ không còn ngày ngoi lên nữa. Người định đi đường dài đều như vậy, con xem đi, một khi bệ hạ biết thọ mệnh của mình đã hết, cha nhất định sẽ bị bệ hạ tước hết quan chức, khi Thừa Càn kế vị, cha mới có cơ hội quay lại. Có điều sau này Vân gia cần huynh đệ các con chống đỡ, vì để Thừa Càn yên tâm, cha không thể đi xa, chỉ có thể làm một tiên sinh trong thư viện.

- Cha không lo cho ba huynh đệ các con, duy chỉ có Tiểu Mộ là đáng lo, tính cách nó biến đổi thất thường, dễ bùi tai. Không kế thừa được sự kiên cường của mẹ nó, lại không có sự thông tuệ của cha, nên cha lo cho nó nhất.

Vân Thọ không cho là thế, cười nói:

- Cha quá lo rồi, Tiểu Mộ tuy nhiều khuyết điểm, nhưng bản tính lương thiện, lão tổ tông đang dạy bảo muội ấy, ắt sẽ có tiến bộ.

Vân Diệp lắc đầu:

- Nguyên Chương tiên sinh mấy ngày trước mời ta tới thư viện giảng bài, đoán chừng ông ấy đã nhìn ra triều đường bất ổn, đôi mắt của tiên sinh trui rèn qua giông tố, không thể nhìn nhầm. Cha và Trường Tôn Vô Kỵ phân tranh phải có một người nhường bước, cha đã đem toàn bộ công vụ trút lên hệ Trường Tôn Vô Kỵ rồi, không có gì không thể buông tay.

- Lúc này coi phải trông coi tốt Tiểu Mộ, không thể xảy ra chút chuyện nào, Lý Tượng không phải đứa thích hợp, cha phát hiện ra nó đang đi vào con đường của Lý Trì, từ giờ con không được có chút dính líu gì tới Lý Tượng nữa, rất nguy hiểm, Lý Hoài Nhân là vết xe đổ.

Vân Thọ ngạc nhiên:

- Hắn dựa vào cái gì? Lý Trì còn có Tấn Dương làm cơ sở, Trường Tôn gia hẳn không mạo hiểm lần nữa đâu.

Vân Diệp nhếch môi:

- Một biện pháp chỉ cần hữu dụng là sẽ tiếp tục dùng, con nhìn ngư ông thì biết, Trường Tôn gia chính là ngư ông, con cháu Lý gia là cá, thế nào chẳng có kẻ tham lam đớp mồi.

- Con rất rõ hắn có bản lĩnh gì, vả lại kế thừa hoàng vị là thái tử, không phải hắn, hắn ra tay bây giờ có quá sớm không?

Vân Diệp vỗ vai nhi tử:

- Sau khi xảy ra chuyện Lý Trì, cha rút kinh nghiệm xương máu, đoán lòng người cứ tính xấu một chút, yên tâm, cha đã nói với thái tử chú ý con hắn.

Tân Nguyệt thấy hai cha con kết thúc đàm thoại, liền đi vào nói:

- Ba ngày nữa là tới trung thu rồi, nhà ta năm nay nhiều chuyện vui, hay là làm náo nhiệt một chút?

- Nàng không nói thì ta quên đấy, phần thưởng trong nhà chuẩn bị chưa? Ngoài ra ta định đưa Tiểu Mộ đi Nhạc Châu ở một thời gian, nó không tiện ở lại Trường An nữa.

- Vì Lý Tượng sao?

Tân Nguyệt hiểu ngay ra vấn đề:

- Đúng thế, giấc mơ hoàng hậu của nha đầu ngốc đó chẳng biết tỉnh chưa, nói với Tiểu Vũ, nếu còn dám xúi bẩy Tiểu Mộ, ta sẽ đánh gãy chân nó.

Tân Nguyệt nghi hoặc nhìn trượng phu, đây là lần đầu tiên trượng phu thược sự nổi giận với Tiểu Vũ.

Cơm tối Vân Mộ không ra, nàng một mình ở trong thư phòng suy nghĩ lời ca ca nói, cuối cùng cười khổ, cởi tóc trên đầu, lấy một chiếc đàn cổ, bắt đầu thử âm, không biết bao lâu rồi chưa dùng tới thứ này.

Người ơi thôi hãy về thôi

Ruộng vườn sắp lụi hoang rồi về đi.
Tâm này đem luỵ thân kia

Sao còn buồn bã sầu chi một mình?

Việc xưa biết chẳng can thành

Việc sau sắp lại đuổi mình đến nơi.

Đường mê thực chửa xa xôi

Nhận ra nay đúng, xưa thời là sai.

Con thuyền nhẹ gió lung lay

Hiu hiu gió thổi áo bay phật phờ.

Hỏi người đi đoạn đường xa

Hận vì nỗi ánh mai đà còn thưa.

Vân Diệp ăn cơm xong, đang tản bộ trong sân, đột nhiên nghe khuê nữ hát ( quy khứ lai hề), không khỏi thất kinh, tí tuổi đầu sao có tâm tư này? Đây là thứ của Đào Uyên Minh, không phải thứ cho nữ tử hát.

Vội vã lên lầu, thấy khuê nữ đang hát, vô cùng nhập tâm, nước mắt chảy cả ra, vốn định mắng, đột nhiên đổi ý định, hát:

Một bên hoa nở vườn tiên,

Một bên ngọc đẹp ko hoen ố màu

Bảo rằng chẳng có duyên đâu,

Thì sao lại được gặp nhau kiếp này?

Bảo rằng sẵn có duyên may,

Thì sao lại đổi thay lời nguyền?

Một bên ngầm ngấm than phiền,Một bên theo đuổi hão huyền uổng công.

Một bên trăng rọi bên sông,

Một bên hoa nở bóng lồng trong gương.

Mắt này có mấy giọt sương,

Mà dòng chảy suốt năm trường được chăng?

Nghĩ trong mắt

Có được bao nhiêu nước chứ

Sao lại chảy tới hết mùa đông

Chảy từ xuân tới hạ...

Vân Diệp thấy khuê nữ chú ý sang phía này liền cố ý đọc to mấy câu cuối.

Vân Mộ phì cười, Vân Diệp lúc này mới đi vào lấy khăn lau nước mắt cho khuê nữ, vỗ má nàng:

- Cha hát hay không? Còn hay hơn Đào Uyên Minh nhiều, nếu con thích ta truyền bài này ra, nói là do khuê nữ của ta viết.

Vân Mộ gật đầu:

- Bài ca này cực hay, nhưng con không cần cái thanh danh này, Vân gia chúng ta gia phong nghiêm chính, nếu con hát bài này, người ta sẽ nghĩ gia phong nhà ta có vấn đề. Cha đừng lo, con chỉ suy nghĩ vẩn vơ thôi, cha đừng để trong lòng, con cũng chẳng để người kia trong lòng, chỉ có chút ủy khuất.

Nói xong nhào vào lòng Vân Diệp khóc nức nở, lời Vân Thọ hôm nay làm trong lòng nàng mang gánh nặng lớn.

- Nhị ca con là thằng ngốc, bảo nó vòng vo nói cho con, nó lại nói bậy bạ, làm khuê nữ của cha đau lòng, lát nữa cha đánh nó. Con mở mắt xem Trường An hiện có đứa nào khá khẩm không, nếu không có thì tới Nhạc Châu, không có nữa thì tới Ung Châu, thế nào cũng phải kiếm cho con một phu quân tốt.

Vân Mộ ngẩng khuôn mặt đầy nước hỏi cha:

- Người hoàng gia thì không được ạ?

- Không phải là không được, mà là cha phát hiện hoàng gia chẳng kẻ nào tốt đẹp, cho nên nhà ta không gả cho hoàng gia.

- Tiểu Vũ tỷ nói, nếu như con gả cho hoàng tử nào, hoàng tử đó có thể thành hoàng đế, có thật không ạ?

- Nha đầu Tiểu Vũ đó hiện giờ hư hỏng rồi, suốt ngày muốn nắm giữ thiên hạ, đó là lý tưởng của nó, không phải của con. Con là đứa bé ngoan thuần khiết, không giống Tiểu Vũ từ nhỏ đã có trái tim nam nhân, có điều hiện nó không thể làm hoàng hậu, cho nên mới xúi bẩy con làm hoàng hậu.

Vân Diệp và khuê nữ nói chuyện rất lâu, cũng kể rất nhiều chuyện, tới khi trăng lên đến đỉnh đầu, Vân Mộ nằm trong lòng cha ngủ thiếp đi, thấy khuê nữ đã ngủ, Vân Diệp bế nàng lên, đặt xuống giường, đắp chăn cẩn thận mới nhón chân đi ra ngoài, không ngờ Vân Mộ ở đằng sau nói:

- Cha là người cha tốt nhất trên đời.

Vân Diệp cười, lòng tràn ngập hạnh phúc, được con thừa nhận còn sung sướng hơn được hoàng đế thừa nhận.

Đào Tiềm (365-427) tự là Uyên Minh, hiệu là Ngũ Liễu tiên sinh, gặp thời loạn lạc mà bất lực trước thời cuộc, ông từ quan về ruộng ở ẩn. Khi làm chức Huyện lệnh ở Bành Trạch, từng nói câu: “Tại sao ta vì năm đấu gạo mà chịu khom lưng cúi đầu“. Đào Tiềm là tác giả đầu tiên mà cũng là người đại biểu cho loại văn thơ điền viên của Trung Quốc thời Đông Tấn, với llời lẽ bình dị, tự nhiên mà ý tứ rất thâm trầm, sâu sắc. Bài “Quy khứ lai từ” trên đây gần giống như bài thơ trữ tình, là một trong những bài từ nổi tiếng nhất của ông tả cảnh sống thanh bần giản dị và những niềm vui đạm bạc ở nông thôn khi tác giả mới về quy ẩn lúc 41 tuổi.

Nguồn inte.

Vân Diệp ghét lão này, chính xác thì tác giả ghét!!

HẾT

__________________

Chương 1429: Gia sự và đường lui

Rời tú lâu, Vân Diệp mới thở dài, có tuổi rồi, trước kia bế Tân Nguyệt ngắm trăng suốt đêm mà chẳng mỏi lưng, giờ bế con một lúc đã mệt mỏi vô cùng, bất tri bất giác mình đã suy nhược tới mức này.

- Đó là do chàng buông thả tình dục quá độ.

Tân Nguyệt không chút nương tình vạch trần bộ mặt giả dối của Vân Diệp:

- Ta chỉ than có một câu đau lưng, sao nàng lôi chuyện này vào?

Tân Nguyệt vừa giúp trượng phu xoa thắt lưng vừa nói:

- Chàng luôn thế, thả để bản thân thiệt thòi, không muốn làm người khác thương tâm, Tiểu Miêu muốn một đứa con, nên chàng liều mạng, sắp bốn mươi tuổi rồi, thân thể đang xuống dốc, sao chịu nổi ngày ngày sát phạt.

Công phu xoa bóp của Tân Nguyệt rất tiến bộ, Vân Diệp sảng khoái rên lên, nàng nói không sai. Tiểu Miêu ở mạc bắc gian khổ chiến đấu một năm, giờ nàng muốn có một đứa con mà thôi, không phải yêu cầu quá đáng.

- Cưới mấy người các nàng kỳ thực là phúc của ta, là nữ nhân không có con, cuộc đời không hoàn chỉnh, nàng xem mấy ngày qua Tiểu Miêu vui thế nào, ta dù có mệt một chút cũng cam lòng. Có điều nói đi cũng phải nói lại, loại chuyện này ta cũng rất thích.

Vân Diệp cười hì hì đáp:

Tân Nguyệt tức mình vỗ đét lên cái lưng trần của Vân Diệp:

- Chàng đó, tốt nhất sống lâu vào, làm người tốt tới cùng, đợi bọn thiếp chết hết, ai nấy đều mỉm cười nhắm mắt chàng xuống âm phủ tiếp tục kiếm bọn thiếp làm người tốt. Nếu như kiếp sau thiếp vẫn là nữ nhân, vẫn muốn gả cho chàng, tốt nhất cứ mãi luân hồi như thế, dù nghìn năm thiếp cũng không chán.

Vân Diệp lắc đầu:

- Không được đâu, kiếp sau ta sẽ làm con lợn, mỗi năm một đời, đem da thịt xương cốt trả nợ, như thế dù đời này ta tạo nghiệt gì cũng trả hết.

- Chàng không tạo nghiệt chàng là người tốt.

- Ta là người tốt? Người Cao Ly không nghĩ như thế, người Thổ Phồn, Đột Quyết, Đại Thực càng không nghĩ thế...

Tân Nguyệt giúp Vân Diệp mặc áo ngủ, nằm xuống bên cạnh nắm lấy tay Vân Diệp, không biết nói gì, một tướng quân sao có thể không giết người, giết được nhiều người thành danh tướng, giết hết kẻ địch thành chiến thần. Phu quân mình là thế, thiếu thời phóng túng, trung niên trở nên trầm ổn, tuổi già nhất định sẽ vô cùng trí tuệ, đó là biến hóa làm người ta hài lòng, cũng là chỗ dựa của nữ nhân.
Trăng trên trời sắp thành hình tròn, chiếu ánh sáng trong mát qua cửa sổ, Tân Nguyệt rất phóng khoáng ôm lấy trượng phu, gác chân lên hông trượng phu, mỗi khi như thế trượng phu hoàn toàn thuộc về một mình nàng, đáng tiếc, nam nhân này lại có năm lão bà... Kiếp sau không cho phép như thế nữa..

Trời sắp sáng, Vân Mộ là người dậy sớm nhất cả nhà, từ sáng sớm đã học đại nương an bài gia vụ, hôm qua cha nói, một nữ nhân mà không biết an bài việc nhà là một nữ nhân thất bại, từ hôm nay trở đi, chuyện ở nội trạch do mình quyết định.

Tiểu Miêu cũng dậy rất sớm, lưu luyến vuốt ve trường thương trên giá binh khí, phu quân đã nghiêm khắc cảnh cáo mình không được đụng vào binh khí nữa, thời gian này phải dưỡng thai thật tốt.

Lại sờ cái bụng bèn bẹt của mình, Tiểu Miêu vô cùng vui vẻ, nàng cảm thụ được một sinh mạng nhỏ bé đang lớn lên trong đó, nàng có chút nôn nóng muốn xem con mình thế nào, nếu là nam liệu có thông tuệ như cha không, nếu là nữ liệu có xinh đẹp như Na Nhật Mộ không? Tính cách tốt nhất giống nên Linh Đang, dịu dàng, nữ nhân phải như thế.

Nếu như ông trời thương mình cho một nhi tử, Tiểu Miêu nở nụ cười kiêu ngạo.

Phụ nữ có thai trong Vân gia vĩnh viễn quý trọng nhất, Vân Mộ chăm sóc Tiểu Miêu, làm bữa sáng khác với mọi người. Vân gia ăn sáng cùng nhau, nhìn mọi người đều ra ăn sáng, Vân Mộ rất kiêu ngạo, ngay cả lão tổ tông cũng được nha hoàn đỡ tới phòng ăn, nhìn mình chỉ huy nha hoàn phó dịch.

- Lão tổ tông xem, khuê nữ nhà ta làm chủ phụ cũng không có vấn đề, chuyện gì cũng suy nghĩ chu đáo, ái chà, cả cháo dưỡng thai cho Tiểu Miêu cũng nghĩ tới, không tệ, không tệ, cháo hôm nay rất ngon, lão tổ tông nên ăn thêm một bát.

Tân Nguyệt nhìn một lượt rồi khen Vân Mộ không ngớt, tuy chỉ huy có hơi loạn, nhưng nàng coi như không thấy, khuê nữ lần đầu quản gia, thế nào cũng phải khen thưởng.

Lý Yên Dung đang cho con bú, nên thức ăn trong khay của nàng rất phong phú, khay của Vân Thọ thì ít tới đáng thương, chỉ có một cái bánh bao, Vân Thọ vừa định kháng nghị thì Vân Mộ chỉ mỡ trên bụng hắn, bảo hắn phải giảm béo.
Hôm nay biểu hiện của Na Nhật Mộ rất tốt, ngồi bên cẩn thận đút cho tiểu khuê nữ ăn, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn đại khuê nữ, lại nhìn phu quân, vẻ mặt mù mờ, khuê nữ của mình không phải là quản gia tốt.

Lão Tiền mặt đầy xúc động nhìn Vân Mộ, nói với Tân Nguyệt:

- Thời gian qua nhanh quá, mấy năm trước đại tiểu thư còn cưỡi trên vai lão nô, chớp mắt cái đã có thể quản lý chuyện nhà rồi.

- Chim con đã mọc cánh, ông là lão nhân trong nhà, thường ngày nên giáo dục đám nhỏ này nhiều hơn, cuộc sống trong gia tộc lớn không phải đơn giản, nhà ta không có chuyện xấu xa kia, ở nhà khác chuyện đầu người bị đánh thành đầu lợn nhiều lắm.

- Tất nhiên ạ, nhưng tiểu nương tử nhà ta không cần học những thứ xấu xa như vậy, cứ thế gả đi, con không tin có ai dám bất kính với Tiểu Mộ.

Lý Yên Dung thấy trượng phu đáng thương, gắp cho trượng phu hai cánh bánh bao, cổ vũ cho tiểu cô tử. Nàng khi ở đông cung quản gia nổi tiếng nghiêm khắc, đánh chết nô tài không phải chỉ một hai người, nên nha hoàn phó dịch Vân gia sợ nhất là vị thiếu nãi nãi này.

Tân Nguyệt hiện giờ không quá chú ý tới gia vụ nữa, thương đội và cửa hiệu đều do Lý Yên Dung quản lý, trừ mấy vị lão gia thần, Lý Yên Dung có thể xử phạt tất cả mọi người.

Ăn sáng xong, Lão Tiền theo Vân Diệp tới xưởng rượu, Lưu Tiến Bảo đánh xe, bên trên chở đầy lễ vật, hôm nay là ngày Vân gia cảm tạ gia thần, người trong xưởng rượu đều đợi gia chủ tới.

Lão Tiền lấy ra một danh sách, đó là gia thần mới năm nay, Lão Tôn ở Lĩnh Nam, Lão Triệu ở Nhạc Châu, thêm vào Lưu Tiến Bảo, và một số lão chưởng quầy có cống hiến lớn cho Vân gia. Thiên Ma Cơ đứng bên, ngón tay búng khẽ, ít bột màu vàng nhạt chui vào mũi gia thần mới, đó là cửa ải phải qua, là chủ ý tất cả gia thần quyết định khi tham khảo ý kiến của Thiên Ma Cơ, trung thành luôn là điều quan trọng nhất, bột của Thiên Ma Cơ có thể khiến người ta trả lời những vấn đề bí mật nhất..

Về tới nhà Tân Nguyệt lại bắt đầu băng bó cổ tay cho Vân Diệp, cứ mỗi ba năm, cổ tay Vân Diệp cứ ba năm lại cắt một lần, đó là cắt máu ăn thế, hiện đã thành truyền thống của Vân gia. Nhà khác chiêu mộ gia thần thì gia chủ không cần cắt cổ tay, chỉ cần tiếp nhận gia thần tỏ lòng trung thành, rồi nói vài câu khích lệ là hoàn thành nghi thức. Cho nên gia thần Vân gia luôn coi thường gia thần nhà khác, trung thành là từ hai phía, mình trung thành với gia chủ, gia chủ cũng cần trung thành với mình, như vậy mới bền chặt.

Vân gia hiện đang ra sức chỉnh đốn chuyện trong nhà, dây dưa với các gia tộc khác đang dần cời bỏ, đôi khi thuyền quá lớn, không dễ quay đầu, mà hiện Vân gia cần một phản ứng linh hoạt.

Gia thần mới là căn cơ của một gia tộc, trong túi Lý Nhị chưa bao giờ thiếu nhân tài có thể tin tưởng, vì quần thể gia thần của Lý gia cực to lớn, Vân gia cũng phải làm được điều này. Mấy năm qua Vân Diệp an bài có mục đích Cẩu Tử, Nhân Hùng, Đông Ngư và gia thần đời hai vào vị trí yếu hại của Trường An. Ví như Cẩu Tử hiện là đại tướng trấn thủ cổng Duyên Bình, nơi này gần phường Hưng Hóa nhất, để đề phòng vạn nhất.

Nhân Hùng là đầu lĩnh võ hầu huyện Vạn Niên, đôi khi tin tức mẫn cảm nhất tới từ những người không đáng để mắt. Đông Ngư quanh năm trú ở Bá Hà, Vân gia chỉ cần lên chiến hạm có thể rời Trường An trong thời gian ngắn nhất, Vân Diệp không cho phép mình không có đường lui đáng tin.

Đường lui như vậy Vân Diệp có tới ba cái, một cái có thể trốn thẳng vào Tần Lĩnh, men theo con đường chưa ai đi, tới thẳng Kim Ngưu Đạo, vòng qua Hán Trung, xuôi dòng Hàn Thủy tới thẳng Nhạc Châu.

__________________

Chương 1430: Tình mẹ

Vân Diệp hiện không dày vò Trường Tôn Xung nữa, chủ yếu là vì không cần thiết, trừ thể hiện mình lòng dạ hẹp hòi ra thì chẳng có ích gì, áp chế nhất thời thì còn có thể nói là lập uy, mọi người đều hiểu, đó là thủ đoạn ngự hạ, thượng quan nào cũng làm.

Thượng quan trẻ như Vân Diệp rất hiếm có, có quan trên trẻ không thể thăng tiến như vậy vốn là ác mộng của thuộc hạ, nhưng ở binh bộ không như thế, lang trung, ti mã, thị lang của binh bộ suốt ngày thay đổi như đèn kéo quân, chỉ Vân Diệp là không chịu rời ổ.

Binh bộ hiểu Vân Diệp tới mức biết khi nào y cần loại trà ấm cỡ nào, hiện giờ là thế, trà phòng gõ cửa đại đường, năm nay trời lạnh sớm hơn mọi năm, bốn cánh cửa đóng kín mít.

Vân Diệp ngồi bên lò cầm cuốn sách thưởng thức, Lý Nghĩa Phù đúng là một nhân tài, bản thảo ( Tùy Thư) được hắn dùng văn tự ưu mỹ thể hiện ra.

Bất kể Tùy Dương đế tạo bao nhiêu nghiệt chướng thì Đại Vận Hà thành mạch máu nối liền nam bắc, ý nghĩa không thể thay thế. Thực sự tính ra, Tiền Tùy diệt vong không phải do nông dân khởi nghĩa, loại tiểu tặc như trại Ngõa Cương mà không có kiêu hùng như Lý Mật gia nhập thì chẳng làm nổi cái gì, mười tám lộ phản vương không biết có bao nhiêu người là người phát ngôn của thế gia đại tộc.

Theo thói quen mở nắm chén trà, trà phòng rót đầy nước nóng cho thượng thư đại nhân, khom người lui ra, ra ngoài còn khép cửa phòng lại, trà phòng tới từ Vân gia, biết hầu gia rất sợ lạnh, cho nên vô cùng cẩn thận.

Vân Diệp vừa lật thêm một trang sách, liền nghe cửa bị đẩy rầm một tiếng, gió lạnh cuốn lá rụng theo một người xông vào.

Không cần nhìn, có thể xông vào phòng Vân Diệp như thế chỉ có Lý Thái thôi, tên này nửa năm nghỉ ngơi lại biến thành tên béo, mũi thở phì phì, ép cái mông lồng bàn xuống ghế, cầm ấm trà của Vân Diệp tu luôn:

- Hi Mạt Đế Á muốn đi phía tây, ngươi đảm bảo được an toàn cho nàng không?

Mắt Vân Diệp vẫn không rời cuốn sách, mở miệng nói:

- Năm xưa ra biển không chỉ có mình ta, ngươi cũng đi rồi. Chúng ta thiếu chút nữa bị núi lửa thiêu thành tro, chuyện kỳ quái ở trên biển vô tận, ai dám đảm bảo an toàn cho nàng ấy, bà nương đó không an phận một chút được à? Còn chạy đi xin bệ hạ, bệ hạ đồng ý rồi, hết cách thay đổi, trừ khi ngươi có bản lĩnh khuyên nàng từ bỏ.

Lý Thái cướp lấy cuốn sách của Vân Diệp đập xuống bàn:

- Nàng muốn về, ai làm gì nổi, còn nói muốn đem học vấn của mình để lại ở Ai Cập, coi như báo đám ân đức của các đời Hi Mạt Đế Á, hiện giờ đang ở trạng thái phấn khích, ai khuyên nàng, nàng chửi người đó. Đã thu mua rất nhiều sách vở rồi.

- Ai Cập hiện giờ đang đánh nhau, nghe nói người Đại Thực và người La Mã chiến đấu ở nơi đó, may mà lực lượng trên biển của chúng ta là vô địch, chỉ cần đề phòng hải tặc ở Hồng Hải là được, ngươi không cần lo nàng ở lại ai Cập không về, nơi đó đã không còn đất sinh tồn cho nàng nữa.

Lý Thái lắc đầu:

- Hi Mạt Đế Á sẽ không ở lại Ai Cập, phu thê bao năm chút tự tin đó vẫn có, ta chỉ lo nàng có bề gì ở trên biển, như vậy cuộc đời sẽ trở nên vô vị.
Vân Diệp kỳ quái nói:

- Ta lần đầu tiên nghe thấy những lời tình cảm như thế từ miệng hoàng tộc đấy, hiện giờ ngươi rất không giống hoàng tộc.

- Ta là thân vương, sau khi cha ta làm Tần vương thì Ngụy vương là tôn quý nhất rồi, ta không giống hoàng tộc chỗ nào? Chẳng lẽ hoàng gia đều phải bội tình bạc nghĩa à? Ngươi xem Tiểu Hữu và Tiểu Ảm, mỗi đứa một lão bà sống sung sướng, Tiểu Nha lại chẳng phải nhân gian tuyệt sắc vẫn được Tiểu Hữu thờ như bà cô tổ. Tiểu Ảm chỉ kiếm ca cơ chơi bời hai ngày bị Thì Thì đánh một trận, tuy ca cơ đó bị nàng ta đón về Thục vương phủ, nhưng có trời mời biết xương cốt ca cơ đó có phải đã biến thành bùn rồi không.

Vân Diệp cười khoái trá:

- Nữ nhân Vân gia đâu dễ cưới, bọn chúng phải có chuẩn bị tâm lý rồi mới đúng, giờ hối hận thì muộn.

Thấy binh bộ cũng chẳng còn việc gì nữa Vân Diệp liền cùng Lý Thái đi thỉnh an Trường Tôn thị, gần đây hoàng hậu bị phong hàn, sức khỏe không tốt.

Tới điện Lưỡng Nghi, thấy Trường Tôn thị ôm chăn ngồi trên giường, trước kia Vân Diệp không được vào nội cung của bà, bên trong nhiều quy củ, hiện giờ Trường Tôn thị dần nhiều tuổi, đã năm mươi, nên quy củ gần như không ước thúc được hoàng hậu nữa, cho nên mới có chuyện Vân Diệp tới thẳng nội cung chẳng kiêng kỵ gì.

Mỗi lần nhìn Lý Trì nằm trên giường hoàng hậu chơi bóng, tâm tình Lý Thái không tốt, nhất là mẫu thân ngồi bên vừa ho vừa nói chuyện với Lý Trì, hắn rất muốn đá bay Lý Trì đi.

- Không thích nhìn thấy nó thì xéo cho ta.
Trường Tôn thị vừa nhẹ nhàng trả lời một câu hỏi vớ vẩn của Lý Trì, hung dữ quay sang nổi giận với hai bọn họ.

Luôn là thế, mẹ luôn bảo vệ đứa con yếu đuối nhất, nhiều khi sinh mệnh của người mẹ mạnh yếu phụ thuộc vào con cái, nếu không lòng không có vương vấn gì, sẽ chết rất dễ dàng, nhưng nếu còn lo lắng, sức sống của họ mạnh mẽ tới mức làm người ta giật mình.

Chỉ cần nói tới chuyện Lý Trì là Trường Tôn thị rơi nước mắt, hơn một năm qua số lần Vân Diệp thấy bà khóc còn nhiều hơn hai mươi năm trước, đó là pháp bảo cuối cùng của Trường Tôn thị, con cái ngày một lớn, không phải chỉ quát mắng vài câu là chúng thay đổi được nữa, nhiều khi con lớn rồi càng làm cha mẹ vất vả.

- Các ngươi đều có chủ ý của mình, có bằng hữu, biết lúc nguy nan nhắc nhở nhau, không tới mức bước sai, đáng thương Trì Nhi từ nhỏ chỉ có một mình, chuyện gì cũng phải tự quyết, thủ hạ là một đám vô dụng, không giúp được gì. Khi nó nổi lên tâm tư không nên, sao không thấy các ngươi nói? Giờ nó ngờ ngớ ngẩn ngẩn thế này, ta chết rồi, nó còn chẳng phải bị các ngươi băm vằm.

Trường Tôn thị vừa khóc vừa nói những lời nhói tim, Lý Thái lo mẫu thân khóc hại người, vội đỡ bà nằm xuống, ôn tồn nói:

- Mẫu hậu còn khỏe lắm, chỉ phong hàn thôi, nghỉ ngơi vài ngày uống nhiều nước một chút là ổn, mẫu hậu đã nói rồi, ai dám hạ thủ với tiểu trì nữa. Chỉ cần đại ca, con và Tiểu Diệp không hại nó, trên đời này còn ai dám hại nó nữa, bất kể thế nào hai đứa bọn con đều bảo vệ Tiểu Trì chu toàn.

Trường Tôn thị ngừng khóc ngẩng đầu lên hỏi:

- Các ngươi nói thật chứ?

- Thật ạ, tuyệt đối là thật.

Những lời này chẳng biết đã lặp lại bao lần, mỗi lần gặp Trường Tôn thị là thề một lần, đã thành phản xạ có điều kiện của Vân Diệp và Lý Thái.

- Thế thì tốt, dù ta có chết cũng nhắm mắt được rồi, các ngươi là ca ca, đệ đệ phạm lỗi, đừng chỉ nghĩ đánh chết, nó sai cũng có lỗi của các ngươi không biết dạy bảo. Hiện giờ nó thế này chẳng khác chết là bao, dù có lỗi cũng trả hết rồi, cứ để nó khờ dại sống hết tuổi thọ, cho nó cái bánh, một cái áo đừng để nó chết đói chết lạnh là được, chẳng cần cá thịt, chẳng cần lụa là. Tương lai ta ở dưới địa ngục cũng cảm tạ các ngươi.

Hôm nay làm sao thế này? Sao Trường Tôn thị càng nói càng nghiêm trọng, hai bọn họ vội quỳ xuống thề chỉ cần mình còn có một miếng ăn, dứt khoát không thiếu phần của Lý Trì.

Trường Tôn thị thở dài:

- Ta sống thật mệt, đôi khi chỉ muốn ngủ luôn không dậy nữa, nhưng phụ hoàng ngươi làm người ta lo lắng, đệ đệ ngươi cũng thế, đến ngay cả Thừa Càn cũng chưa làm ta yên lòng, sống cả đời, lo lắng mãi chưa hết, ai cũng nói hoàng hậu vinh diệu vô cùng, chỉ có mẫu hậu các ngươi cả đời gian nan gập ghềnh.

__________________

Chương 1431: Lo Lắng

Trường Tôn thị càng nói càng có xu thế lún vào bi thương không thoát được, Vân Diệp và Lý Thái muốn ngăn cản lại không dám, sợ bà không nói ra, lòng càng u uất.

- Phụ hoàng ngươi chinh chiến bên ngoài, lòng ta tràn ngập sợ hãi, chỉ sợ ông ấy có gì bất trắc. Phụ hoàng ngươi về Trường An, sợ ông ấy bị ám toán. Phụ hoàng ngươi tới nhà Kiến Thành uống một ngụm rượu về nôn ra ba đấu máu, các ngươi không biết khi ấy ta sợ thế nào, phụ hoàng ngươi không còn, hơn ba nghìn mạng người trong Tần vương phủ đừng mong sống sót.

- Khi đại chiến Huyền Vũ môn, mẫu hậu ôm Thừa Càn và con run rẩy trong điện Ngân An, Thanh Tước, con còn nhớ không? Ngày hôm đó máu thấm ướt thành Trường An..

- Kiến Thành chết, Nguyên Cát bị Úy Trì Cung bắn chết, đại thế đã định, phụ hoàng ngươi vẫn không dám xua binh vào hoàng thành, bất đắc dĩ, mẫu hậu mặc chiến giáp, tiến vào hoàng thành, đích thân suất lĩnh binh sĩ thanh trừ trong cung, mới có chuyện Úy Trì Cung ép thái tổ nhường vị.

- Nhan gia thương cho ta một phụ đạo nhân gia, dùng bút pháp Xuân Thu thay ta tô vẽ, nhưng chuyện xảy ra là sự thực, sử sách không ghi, nhưng nó ở trong lòng người, phụ hoàng ngươi giết hết những người biết ta giết chóc trong hoàng cung, nhưng lòng ta nhớ rõ. Già rồi, hay nhớ về chuyện trước kia, nửa đêm tỉnh dậy, ta thậm chí nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của sủng phi tiên đế...

Không chần chờ được nữa, Vân Diệp đứng bật dậy, nói với Lý Thái còn đang rầu rĩ thương cảm:

- Hoàng hậu không thích hợp ở lại hoàng cung nữa, phải chuyển tới Ngọc Sơn, cứ thế này tinh thần hao tổn sẽ không bù đắp lại được, đại điện bao la thế này không có lợi cho sức khỏe của người, ở trong túc xá của ngươi, tuy nhỏ nhưng ấm áp.

Trường Tôn thị nhìn Vân Diệp và Lý Thái quát tháo cung nữ thái giám chuẩn bị loan giá, muốn khởi hành ngay lập tức, bất kể là từ góc độ quỷ thần hay an ủi tâm lý, thư viện Ngọc Sơn luôn là chốn an ủi tâm linh cuối cùng của Trường Tôn thị.

Con lớn không nghe mẹ nữa, Trường Tôn thị cũng thấy gần đây mình không khỏe, chỉ bảo Mai Cô đi bẩm báo với hoàng đế một tiếng.

Không lâu sau Lý Nhị vội vàng chạy tới, nắm tay Trường Tôn thị đầy lo lắng.

- Bệ hạ, vừa rồi thiếp thân có chút thất thần, Vân Diệp và Thanh Tước liền bắt thiếp thân tới Ngọc Sơn nghỉ ngơi, bệ hạ thấy sao?

Lý Nhị quay sang hỏi Vân Diệp:

- Rốt cuộc hoàng hậu làm sao, không phải bị phong hàn à?

Vân Diệp khom người đáp:

- Thời gian qua nương nương tâm thần bất ổn, vừa rồi có triệu chứng mất kiểm soát, thế này không được, hoàng cung trống trải không thích hợp cho nương nương dưỡng bệnh, cho nên thần mới kiến nghị nương nương tới Ngọc Sơn nghỉ dưỡng một thời gian, Tiểu Trì không cần theo, nếu không bệnh của nương nương sẽ càng nặng, cuối cùng thành bệnh trầm cảm.

Lý Nhị gật đầu nói với Trường Tôn thị:- Để Tiểu Trì theo trẫm, nàng đừng lo, an tâm dưỡng bệnh là được.

- Không được, Tiểu Trì phải theo thiếp, nếu nó không ở bên cạnh, thiếp sẽ không ngủ được.

Ở chuyện này Trường Tôn thị cực kỳ cố chấp, lần đầu tiên trực tiếp phủ quyết ý kiến của hoàng đế.

Lý Nhị lại nhìn Vân Diệp, xem y có cách gì không.

- Vậy cũng được, có điều vi thần cũng sẽ đi theo, còn về chuyện binh bộ xin bệ hạ chọn hiền tài ủy thác, chỉ cần không phải là Trường Tôn Xung thì ai cũng được.

Lý Nhị hừ một tiếng:

- Ngươi thẳng thắn quá đấy, cái gì cũng dám nói, được rồi vì lòng hiếu thảo của ngươi, trong thời gian ngươi không có mặt để Trình Giảo Kim tạm thời thay thế, trước kia giao việc cho ngươi thì ngươi chối đây đẩy, giờ cũng biết tranh quyền đoạt lợi rồi, đúng là trưởng thành rồi.

Vân Diệp cười khan, hiện giờ không muốn tranh cũng không được, nếu lui lại, Vân gia có lẽ không sao cả, nhưng nhiều người đi theo mình sẽ thành cá thịt trên thớt, đạo lý này sao Lý Nhị không hiểu, nói cho cùng Vân Diệp tranh đoạt cũng là vị hiện thực thúc ép.

Trường Tôn Vô Kỵ vội vàng tới nghe ngóng tin tức, nhưng Trường Tôn thị không muốn gặp ca ca mình, chuyện Lý Trì làm bà thất vọng tột đỉnh với ca ca mình rồi.Trường Tôn Vô Kỵ đứng trong gió lạnh trước hoàng cung, bị lá rụng đầy trời hộ tống đi vào hoàng thành, không được suy nghĩ nhiều, hiện giờ sự vụ hạm đội bộn bề, chưa đâu vào với đâu, mình không nên nghĩ quá nhiều nữa. Mấy năm qua muội muội không gặp mình là vì chuyện Lý Trì, Trường Tôn Vô Kỵ hiểu rõ, miệng chua chát, chẳng phải mình muốn hãm hại Lý Trì, mà tên đã lên dây không thể không bắn, mình vốn định toàn lực phò tá Lý Trì, đả kích Lý Thừa Càn, dần dần ép hoàng đế phế thái tử, lập Lý Trì làm thái tử.

Mình tính toán mọi thứ, song lại đánh giá thấp dã tâm của Lý Trì, khi hắn phát hiện lực lượng của mình đã đủ sức lật nhào hoàng quyền, liền vội vã phát động. Lý Trì tưởng rằng quan binh Thập lục vệ sẽ nghe lời mình, song Trường Tôn Vô Kỵ làm chí hữu bao năm của hoàng đế sao không hiểu động tĩnh của Lý Trì đã khiến hoàng đế nghi ngờ, cố ý cho Lý Trì một cơ hội, giống như trước kia cho Lý Thừa Càn một cơ hội vậy.

Chỉ có điều Lý Thừa Càn đích thân áp tải lương thảo tới Liêu Đông, rút mình khỏi vòng xoáy, địa vị thái tử vững như núi Thái Sơn. Còn Lý Trì lựa chọn trực tiếp phát động, Trường Tôn Vô Kỵ không muốn thành Hầu Quân Tập thứ hai, chỉ đành hành động trước đẩy Lý Trì xuống vực sâu, nỗi khổ này ông ta không thể nói với ai, đành âm thầm chịu đựng.

Một trận gió lạnh thổi tới, Trường Tôn Vô Kỵ thấy váng vất, vịn vào tường cung, nghỉ ngơi rất lâu mới lê từng bước về đại đường, ông ta phải mau chóng thay y phục, vừa rồi hổ thẹn làm mồ hôi ướt đẫm áo bông...

Xe nườm nượm, ngựa ồn ào, hoàng hậu xuất hành tuy giảm nghi trượng hết mức có thể, nhưng đội ngũ ba nghìn người vẫn khó tránh khỏi, Trường Tôn thị mặc áo da gấu trắng, vén rèm nhìn ra ngoài.

Mặt đất tiêu điều, chỉ cần có gió là vô số lá đỏ lá vàng rơi rào rào, nếu gặp phải gió lốc, cuốn lá rụng lên như con rồng đầy màu sắc, nơi này thực sự đẹp hơn hoàng cung nhiều.

Trường Tôn thị lấy tay vỗ vỗ Lý Trì đã ngủ say, cười với Lý Thái đang lo lắng nhìn mình ngoài cửa sổ, lòng có chút đắc ý, hai người thông minh nhất thiên hạ vẫn phải uống nước rửa chân của lão nương.

Cái gì mà tâm thần bất ổn, khi bệ hạ tạo phản lão nương còn chẳng bất ổn, khi Tiểu Trì tạo phản cũng chẳng bất ổn, lý nào lúc này lại bất ổn? Đứa nào đứa nấy lớn rồi không nghe lão nương nữa, dọa các ngươi xem xem lòng dạ các ngươi có phải làm bằng đá không, hiện giờ xem ra hiệu quả không tệ, cả hai sợ tái mặt, biết sợ là tốt, như thế Tiểu Trì mới sống được.

Trong túc xá của Lý Thái, Trường Tôn thị ngồi vững vàng trên giường, dưới giường có con gấu mèo thông minh kê chân, tay cầm cái ấm trà xinh xắn uống trừng ngụm, Lý Trì đã ngáy khò khò ở gian ngoàn, đứa bé này hiện giờ một ngày cần ngủ rất nhiều.

Vị trí của gian phòng này rất tốt, hướng về phía đông, mặt trời xuyên qua kính pha lê chắn gió chiếu vào, không cần đốt lửa, trong phòng cũng ấm áp.

Trường Tôn thị vươn cổ nhìn Vân Diệp và Lý Thái bận rộn an bài thủ vị, ngáp một cái, khóc suốt cả sáng đúng là mệt thật. Mai Cô giúp hoàng hậu tháo tóc, đỡ bà nằm xuống:

- Nương nương thật có phúc, Ngụy vương và Vân hầu sợ hết hồn rồi, đang thương thảo làm sao để nương nương vi lên.

- Hiện giờ mới biết sợ, trước kia làm cái gì chứ...

Trường Tôn thị lẩm bẩm nhẩm mắt vào ngủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau