ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1421 - Chương 1425

Chương 1422: Cầu Hòa

Lý Tượng gần đây thích chạy tới Vân gia, cẩm một cái quạt nát phe phẩy, nói là tìm Vân Thọ, nhưng mắt thì cứ đảo vào cổng vòm, sau cái lần Vân Mộ nhận lời cùng hắn tham gia một cuộc giao du, hắn liền thành thế này.

- Đại ca, Tiểu Mộ không ra vào lúc này đâu, muội ấy thích ngủ trưa, ngủ dậy sẽ đi tìm cha, giúp cha dọn thư phòng, sau đó vào hoa viên ngồi ghế du, cuối cùng vào nhà bếp nhỏ ở nội trạch theo trù nương học làm bánh, huynh đừng đợi nữa.

Lý Yên Dung bế nhi tử nói với đại ca đang đứng ngồi không yên.

- Tiểu muội, chúng ta từ nhỏ dựa vào nhau sống, ở chuyện này muội nhất định phải giúp ta, trước kia đại ca còn nhỏ chưa hiểu chuyện, làm việc hoang đường, hiện muốn cưới một Hành Sơn vương phi thực sự, ta thấy Tiểu Mộ vô cùng thích hợp, lần trước ta đã nói rất rõ ràng với Tiểu Mộ, nhưng muội ấy cố lảng tránh, không cho ta câu trả lời chính xác, muội hỏi giúp ta đi.

- Hỏi cái gì đây, người nhà này đều rất có chủ kiến, huynh ngay cả một ca cơ cũng không bỏ đã mơ tới Tiểu Mộ, đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, Tiểu Mộ là ai? Cha chồng muội thương Tiểu Mộ tới tận xương rồi, huynh lỗ mãng như vậy bị người phát hiện đánh gãy chân đấy, lão nhân gia gần đây tính khí không tốt.

Lý Tượng như không nghe thấy lời muội muội nói, Vân Thọ đi làm rồi, hắn biết hôm nay muốn nhìn thấy Vân Mộ là không có hi vọng.

Lý Tượng học đám Vân Diệp trước kia gấp quạt nhét vào sau cổ áo rời Vân gia, tự cho rằng như thế tiêu sái lắm, chẳng biết bộ dạng cực kỳ giống lưu manh. Hiện giờ người Trường An dù biết chữ hay không đều cầm quạt trong tay.

Chuyện xưa của đám Vân Diệp đã thành truyền kỳ trong giới hoàn khố, hành vi trước kia của bọn họ tới giờ vẫn được đám hoàn khố mô phỏng, chỉ cần cưỡi ngựa là khoác áo choàng đỏ, chỉ cần mưa xuống là làm ướt tóc, huýt sáo với xe thơm đi qua. Cái đó chưa phải trọng điểm, phải làm sao thổi thật vang cho ngựa kéo xe hoảng sợ nhảy dựng lên là tốt nhất.

Đương nhiên, hiện giờ cửa nhà Lý Đạo Tông canh phòng nghiêm ngặt, không tên hoàn khố nào dám tới rình xem tiểu thiếp nhà vương gia tắm rửa, nhưng nhìn trộm hồng quan nhân tắm rửa vẫn có thể, nên dưới tú lâu của hồng quan nhân luôn có hai đại hán vạm vỡ khoanh tay đứng canh.

Cũng chẳng biết vì sao, những hồng quan nhân kia rất thích tắm rửa, đôi khi cửa sổ khép hờ, xuân quang tựa có tựa không, tú lâu phía đối diện có vô số đôi mắt nhìn vào, quá đáng nhất là một tên cầm kính viễn vọng, nhìn tới chảy nước dãi chảy ra mà không biết.

- Mẹ nó, lão bảo tử đáng chết kéo rèm rồi, chết tiệt, ta bỏ ra mười ngân tệ, tối nay ai đi bao lão bảo tử cho ta.

- Vân Hoan, ngươi thôi đi, lần này ngươi từ Nhạc Châu về là để thành thân, không phải để tìm ca cơ, nếu ngươi vào thanh lâu, mấy ca ca sẽ bị Trình gia gia đánh chết. Gần đây Trình gia gia thích chơi hai quả cầu sắt trong tay, lần trước ta theo cha đi thỉnh an, nghe lão nhân gia nói luyện tới bắn đâu trúng đó, cái cây to bằng cổ tay bị bắn gãy, đừng chọc vào.

- Rìu của lão bà tương lai ngươi không có mấy người chịu nổi đâu, lần trước vì Trình Mẫn tới thanh lâu, bị nàng dẫn cả đám người truy sát hết chỗ chạy, may mà ngươi không có mặt, nếu không Hoa Hoa sẽ nổi điên.

Nhắc tới Trình gia là Vân Hoan tịt ngay, vốn tưởng mình trốn ở Nhạc Châu là không phải gặp người Trình gia nữa, nhưng cha gửi một phong thư tóm mình tới Trường An là biết ngày tàn của mình đã tới.

Hoa Hoa rất xinh đẹp, tính tình cũng trở nên ôn nhu nhiều, ít ra thì đối với mình là thế, từ nhỏ lớn lên bên nhau, nói không có tình cảm là giả dối. Người khác tùy tiện kiếm một lão bà vứt ở nhà, bản thân ra đường ăn chơi đàn đúm, mình thì không được, nếu Hoa Hoa mà biết mình bừa bãi ở ngoài, nói không chừng có án mạng, trước kia đã xin Ma Cơ nãi nãi dạy bảo nàng rồi, sao hai năm không gặp vẫn như thế?

Bi ai đưa kính viễn vọng cho Sài Nguyên, cha hắn là Sài Lệnh Vũ ở tít Giang Nam, trong nhà không ai quản thúc, thường lấy chuyện này làm vinh quang, lão bà ở nhà nhu nhược, tên này định chơi khắp thanh lâu Trường An.

- Vân Hoan, quên đi, số mệnh hai ta không tốt, về nhà thôi, tránh mông gặp tai ương.Đó là Ngưu Quýnh, đại nhi tử của Ngưu Kiến Hổ, vận mệnh của hắn không khác Vân Hoan bao nhiêu, vì lão trượng nhân của hắn là Úy Trì Bảo Lâm.

Sài Thiệu đột nhiên kêu thảm, cấp tốc nấp đi, Vân Hoan phát hiện tên này toàn thân run rẩy như gặp ác quỷ.

Vân Hoan lén lút vén rèm lên, nhìn ra ngoài, cũng nhanh chóng nấp đi, Ngưu Quýnh nhát gan đã trốn dưới gầm bàn.

Xuân Phong Nhất Độ các, đó là thanh lâu mới mở, Vân Diệp, Ngưu Kiến Hổ, Úy Trì Bảo Lâm, Trình Xử Mặc, Lưu Chính Vũ, Sài Lệnh Vũ, Bùi Độ đang nói cười vào thanh lâu, Xuân Thập Tam Nương vừa rồi còn tắm rửa đã quỳ dưới thang nghênh đón.

- Hết rồi, khó lắm mới thấy được một người vừa mắt, ai ngờ lại bị một đám lão sắc quỷ chà đạp.

Lưu Thành Cương vừa thốt lên câu này liền thấy đám Vân Hoan trừng mắt nhìn mình, đấm đá trút xuống như mưa, đợi khi hắn mặt mày thâm tím bò dậy thì đám ác ôn đánh người đã chạy sạch, dù sao nhìn cha mình chơi gái không phải chuyện vui vẻ.

Đám người Vân Diệp lên Xuân Phong Nhất Độ Các, Ngưu Kiến Hổ nhìn thanh nói:

- Tên rất hay, gợi lên suy tưởng vô hạn, nghe nói ca cơ ở đây đều họ Xuân, có phải lão bảo cũng thế?

Một lão bảo tử tuổi trung niên chạy ra đáp:- Bẩm hầu gia, nữ nhi của tiện thiếp từ Xuân Nhất Nương tới Xuân Nhị Thập Nương, trong đó Xuân Thập Tam Nương xuất sắc nhất, hôm nay do nó hầu hạ quý nhân một đoạn ca vũ.

Vân Diệp gấp quạt vào nói:

- Ta không có cái số chơi thanh lâu, chỉ cần tới thanh lâu là chưa lần nào yên ổn, Thanh Tước sắp tới, Thừa Càn hiện giờ chẳng thể tới được, cuối cùng không thể tụ tập đủ huynh đệ.

Trình Xử Mặc ồm ồm nói:

- Đừng nhắc tới chuyện cụt hứng đó, hôm nay tới tìm vui, chớ để người không liên quan làm hỏng tâm cảnh.

Bùi Độ giang tay:

- Chúng ta không còn nhuệ khí trước kia nữa, trước kia thấy mỹ nữ là hận không thể lập tức nhào tới, giờ còn suy nghĩ một hồi mới lên ngựa, chẳng lẽ chúng ta già thật rồi.

Chân Ngưu Kiến Hổ không tiện lắm, vừa mới tới kiếm cái giường nằm xuống:

- Bớt bêu mặt đi, Lão Bùi, trong đám chúng ta thì ngươi nhiều lão bà nhất, mười sáu lão bà chưa đủ à, Bùi gia các ngươi có phải làm gia tộc to lớn bằng cách này không?

Úy Trì Bảo Lâm mặt đen xì:

- Ta chỉ có một lão bà cũng có năm nhi tử, một khuê nữ, Lão Ngưu ngươi đừng nói bóng nói gió, ta là người nhiều nhi tử trong số này nhất đấy.

Mấy người vừa nói chuyện lung tung, vừa kiếm chỗ ngồi, chẳng mấy chốc ca cơ trẻ mang đủ loại hoa quả lên. Vân Diệp nhìn đĩa dưa ngọt chỉ biết thở dài, xem ra thanh danh thích dưa của mình đi vào lòng những nữ tử thanh lâu hết rồi.

Hôm nay từ nhà Úy Trì Bảo Lâm ra, mấy người vốn định đi dạo quanh thôi, không ngờ Sài Lệnh Vũ vừa về kinh còn chưa về nhà đã nhất định tới thanh lâu, giờ tới thanh lâu, hắn lại là người trầm mặc nhất.

Từ khi Sài Thiệu chết, Sài gia rất im ắng, huynh đệ Sài Lệnh Vũ không có bản lĩnh của cha, nên đi theo con đường cha an bài sẵn, nay tuy không tốt lắm, song cũng không tệ. Có điều Vân Diệp vẫn biết nguyên nhân Sài Lệnh Vũ âm thầm về kinh.

Hắn hẳn là được Trường Tôn Vô Kỵ ủy thác tới nói chuyện với mình, đoán chừng muốn ký ít hiệp ước riêng, nhưng thứ kỳ cực kỳ kỵ húy, nên Vân Diệp không muốn nghe, dù là nói miệng hay là viết ra giấy.

Chương 1423: Cuối cùng cũng biết

Trường Tôn Vô Kỵ là lão hồ ly, chơi đù thủ đoạn tới cực điểm rồi, dù chuyện xấu hay chuyện tốt, Vân Diệp đều dám đảm bảo, cùng với thời gian trôi đi, cuối cùng đều sẽ biến thành chuyện xấu, cho nên ngay từ đầu đừng để ý tới là cách giải quyết tốt nhất.

Gọi thêm mấy người tới là để nói với Sài Lệnh Vũ, đừng có nói ra, cũng đừng làm người trung quan của Trường Tôn Vô Kỵ.

Ca vũ không tệ, chén qua chén lại, Sài Lệnh Vũ kiếm được cơ hội nói với Vân Diệp:

- Không vờ vịt nữa, cứ thế này chúng ta đều sống khó khăn, tất cả đều vì trải đường cho gia tộc của mình thôi, mọi người cùng sống cho thoải mái, ngươi thấy sao?

- Lệnh Vũ, con người không thể lui, lui một bước là sẽ lui bước thứ hai, rồi sẽ có bước thứ ba, đến khi ngươi quen lui lại, cuối cùng phát hiện chết không có đất chôn...

Vân Diệp không dọa dẫm, mà lịch sử có vố số ví dụ như thế, cho nên mới có những thành ngữ thừa thắng truy kích, được nước lần tới, được Lũng ngó Thục xuất hiện. Nhất là về chính trị, thỏa hiệp là lựa chọn bất đắc dĩ, nếu như ở thế mạnh thì tốt nhất đừng có bất kỳ do dự, một khi do dự, đối phương sẽ yêu cầu càng nhiều.

Sài Lệnh Vũ thở dài:

- Ngươi là kẻ mạnh, nên ngươi chỉ đứng ở lập trường của mình để nói, Sài gia đi xuống rồi, được người ta nhờ cậy, có những chuyện không thể không làm, mong ngươi thông cảm.

- Ta hiểu ý ngươi, nhưng chúng ta không thể vui vẻ được nữa, trừ khi trăng sao đảo lộn, thời gian quay ngược làm chúng ta trở về thời vô ưu vô lo chơi thanh lâu.

Vân Diệp cũng không làm khó hắn, chuyện này chẳng ai muốn.

- Sài gia đã lập từ đường ở đảo xa, một đường đệ của ta đã tới đó chủ trì sự vụ. Diệp Tử, nếu có thể hãy giúp nó đứng chân ở đảo xa, ta luôn thấy ngươi và Con Sâu sẽ có một cuộc đại chiến sinh tử, đám quái thú các ngươi quyết chiến, chúng ta là cào cào châu chấu tránh xa thì hơn.

- Người xưa nói bọ ngựa đá xe, dù bọ ngựa có mạnh tới đâu cũng sẽ bị nghiền nát. Nên Sài gia tránh đường chiến xa là tốt nhất.

Ngưu Kiến Hổ cười sán đến:

- Không đáng sợ như vậy, hiện cơ nghiệp đế quốc vững chắc vô cùng, một hai gia tộc chẳng thể lật trời, không cần nơm nớp lo sợ như vậy.

Sài Lệnh Vũ lắc đầu:

- Không đơn giản như thế, ta không đủ trí tuệ và quyết đoán để chống đỡ gia tộc, chỉ mon đời sau thông minh hơn.

Chỉ nói vài câu, ca vũ của Xuân Phong Nhất Độ các đã bắt đầu, bảy tám nữ tử mặc lụa mỏng yểu điệu đi vào, trong đó Xuân Thập Tam Nương mặc bộ váy hồng, miệng thơm hé mở, ngọc chỉ uốn lượn, tiếng tỳ bà như ngọc châu gõ vào lòng người.

- Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập, nhất tiếu khuynh nhân thành, nhị tiếu khuynh nhân quốc, ninh bất tri, khuynh thành dữ khuynh quốc, giai nhân nan tái đắc. Bắc phương hữu giai nhân..

Âm thanh du dương uyển chuyển, còn mang theo chút rên rĩ từ cổ họng, vốn là bài danh khúc thanh lệ thoát tục của phương bắc, bị nàng diễn dịch khơi lên tơ tưởng vô hạn.

Trình Xử Mặc gối đầu lên đùi ca cơ, nói với mọi người:
- Không bằng ngủ đi, không bằng ngủ đi.

Nói rồi nhắm mắt ngủ, nhưng tay lại trèo lên ngực ca cơ mày mò.

Tiếng ca phiên đãng, váy lụa phất phơ, vô số da thịt ẩn hiện, mùi thơm ngật mũi, làm người ta say lòng.

Uống rất nhiều rượu, có hơi mệt, Vân Diệp không thích gối lên đùi mỹ nữ, nên lấy quả dưa kê dưới đầu, ngây ra nhìn hình vẽ trần nhà.

Ngủ thiếp đi trong tiếng ca êm dịu, quả dưa gối đầu chẳng biết chạy đi đâu, đầu va cộp xuống thảm tỉnh lại, nhìn quanh, đám sắc quỳ đều biến mất rồi, chỉ có Xuân Thập Tam Nương quỳ bên quạt.

Tiện tay cho nàng một cái ngọc bội, Vân Diệp xuống lầu trong ánh mắt thất vọng của Xuân Thập Tam Nương, Vượng Tài sán tới, lưng nó vừa mới mọc ra ít lông mới, rất mềm, cần phải chăm sóc.

Vượng Tài hiện giờ vô cùng quấn người, dù Vân Diệp đi đâu cũng bám theo, nên quan viên thường thấy một con ngựa đi loanh quanh trong hoàng thành, ngửi chỗ này, gặm hoa chỗ kia, uống ngụm nước ở ao Thái Dịch, rồi lười biếng nằm dưới gốc cây ngủ.

Không ai dám đuổi con ngựa này, có người từng làm thế, bị Vân Thọ đánh cực thảm, Trường Tôn Vô Kỵ mắng mấy lần, thấy Vân Diệp chẳng hề có ý sửa đổi, nên cũng im thít.

Vượng Tài năm nay thêm một cái áo che lưng, rất đẹp, ít nhiều che đi chỗ màu lông khác biệt, Vân Diệp không thích thứ này, có nó làm Vượng Tài thấy nóng nực, huynh đệ của mình cần gì đẹp, chỉ cần thoải mái là được.

Đang định kéo cái áo xuống, liền nghe một thiếu nữ đằng sau hét:

- Không được.

Vân Diệp tức giận quay lại, chuyện của Vượng Tài cần người khác quản à? Thấy ngay Hủy Tử một mình đứng dưới mái hiên nhìn mình.Hiểu rồi, chỉ có người mình mới mặc được y phục cho Vượng Tài, chỉ có người mình mới khiến Vượng Tài ủy khuất bạn thân, Vượng Tài dụi đầu vào lòng Vân Diệp làm nũng.

Vân Diệp nhìn Hủy Tử, lại nhin Xuân Phong Nhất Độ các, quay lại lệnh Lưu Tiến Bảo:

- Tối đuổi hết người ở đây đi, sau đó đập nát, ngày mai ta không muốn nhìn thấy nơi này còn tồn tại.

Lưu Tiến Bảo nhìn thấy Hủy Tử cũng biết cái lầu này hết đời rồi, nên không hề kinh ngạc, quay lại nói với một hộ vệ, hộ vệ đó thúc ngựa đi tìm người.

Vân Diệp thô bạo nhét Hủy Tử lên xe ngựa, sau đó đánh xe tới thẳng Vân gia trang tử, đường đường Tấn Dương công chúa lại đi mở kỹ vận, chuyện này truyền ra thì mất hết thể diện, dù là thể diện của Vân Diệp hay hoàng gia.

Hủy Tử không nói không rằng, ngồi ngây ra nhìn Vượng Tài chạy sau xe ngựa, mấy lần muốn nhảy xuống xe, đều bị Vân Diệp kéo lại.

Xe ngựa đi vào tận đại viện Vân gia, Hủy Tử nhảy xuống, lập tức ôm lấy cổ Vượng Tài không buông, siết Vượng Tài kêu liên hồi.

- Đừng hành hạ Vượng Tài nữa, ta đã lệnh người phá cái lầu đó rồi, muội khỏi nghĩ nhiều, tổn thất bao tiền, tỷ phu sẽ đền muội. Nếu thấy ở trong hoàng cung buồn chán thì tới Ngọc Sơn chơi, nghe giảng bài, cho gấu mèo ăn cũng được, muốn ăn ngon thì tới đây bảo đầu bếp làm cho mà ăn, sao lại đi mở thư viện.

Hủy Tử vẫn không đáp, Vô Mộ đi ra kéo Hủy Tử mình đẩy lông ngựa vào trong, Hủy Tử đột nhiên khóc lớn:

- Các ngươi đều thích giết người, ai cũng giết, Hủy Tử còn cho muội một giỏ hoa quả lừa muội đi giết phụ hoàng. Tỷ phu, xin huynh, đưa muội về Vân Đài sơn đi, muội đi tìm sư phụ trốn trong núi không ra nữa, như thế không làm mọi người mất mặt, muội không muốn nhìn thấy Tiểu Trì ngốc nghếch, muội không muốn nhìn thấy Tiểu Trì ngốc nghếch...

Vân Diệp cứng đờ, hiện giờ y hiểu hết, vì sao trước kia Lý Nhị lại hôn mê bất tỉnh, tên khốn kiếp đó cả Hủy Tử thiện lương như vậy cũng không bỏ qua, biến thành ngớ ngẩn như vậy thật quá lãi cho hắn rồi...

Mặt đanh lại về thư phòng, rất lâu sau mới thở đều được, vịn bàn từ từ ngồi xuống, nhìn bóng đêm giáng xuống, lại nhìn mặt trời mọc lên.

Đầu óc trống rỗng, tới tận khi mặt trời chiếu vào mặt, mới khàn giọng nói ra ngoài:

- Phái người đưa Hủy Tử tới Vân Đài sơn, chuyện này không được mang ra ngoài.

Hoàng gia là vũng bùn, thoát được người nào hay người đó, chẳng cần nghĩ Vân Diệp cũng biết đứa bé này thời gian qua chịu áp lực lớn thế nào, thậm chí không dám tượng tượng vẻ mặt hoảng sợ của Hủy Tư khi nhìn thấy cha mình trúng độc do ăn hoa quả mình mang tới, có lẽ Vân Đài sơn có thể khiến nàng tĩnh tâm lại.

Lý Thái tới tiễn muội tử, mang theo rất nhiều lễ vật, tận một đội xe, sắp rời Trường An rồi, lại có một đội xe nữa tới, lặng lẽ hòa nhập vào đội xe, đó là quà của đế hậu tặng nữ nhi.

HẾT!!!

__________________

Chương 1424: Thải đăng hội

Tiễn Hủy Tử đi rồi, Vân Diệp dẫn Vượng Tài đi bộ men theo tường thành trở về, Lý Thái theo sau thất thần nói:

- Kỳ thực ta rất muốn tới căn cứ ngươi xây dựng sau trong Tần Lĩnh, ở đó ta là kẻ mù, kẻ điếc, không biết gì cả, vậy tốt biết bao. Nếu Hi Mạt Đế Á không chê hoang vắng, ta cũng muốn mang nàng đi.

- Hay lắm, Hủy Tử đi, ngươi muốn đi, Thừa Càn tới Nhạc Châu, cha mẹ ngươi và Lý Trì do ai chăm sóc? Ngươi xem sức khỏe cha người một năm qua kém đi bao nhiêu, trước kia hơi chút là khoe mình có sức bắt hổ giết gấu, giờ không nói nữa rồi, suốt ngày uống rượu hành lạc, ngày tháng như thế không lâu dài được. Lần trước ta hỏi lão nhân gia còn cưỡi ngựa, múa mã sóc được không, ông cười khổ, ngươi xem bụng phệ kia có còn chút dáng vẻ nào của anh chủ xưa không?

Lý Thái chắp tay rồi nhanh chóng rời đi, hắn không nghe tiếp được nữa.

Chuyện là như thế, khắp Trường An trừ bách tính ra thì chẳng ai thoải mái, hoàng đế không thoải mái thì nghĩ đủ cách hành hạ người dưới, quan văn phải luyện võ, quan võ phải biết chữ, Vân Diệp nhìn thành quả binh bộ báo cáo, không dám ký tên lên trên, hiện giờ không có võ quan nào không biết chứ.

Hiện giờ công văn như thiên thư, viết một đống lời rác rưởi, không hiểu viết cái gì, chủ ý văn võ kiêm toàn của Trường Tôn Vô Kỵ bị quan viên thiên hạ hận thấu xương.

Không biết ông ta ra sức thổi phòng mình văn võ song toàn làm cái gì, nhưng chỉ cần kẻ địch thích làm là Vân Diệp phá hoại, cho nên gần đây Vân Diệp chửi bậy ngày càng nhiều, ví dụ y đang chửi tên võ tướng trước mặt:

- Đầu ngươi là đầu lợn...

- Ta đầu lợn thì sao, Nhạc Châu không hợp cho ta ở, về Trường An hưởng phúc có gì sai, đại ca ta đã qua đời, trong nhà không có nam nhân không được, ác bà nương kia đã chết, ta có thể quang minh chính đại trở về chiếu cố hai nhà, ta thấy đây là lựa chọn không tệ.

Tiết Vạn Triệt theo thói quen vắt chân lên, vừa rung đùi vừa nói:

- Có biết người khác muốn ra ngoài khó thể nào không, ngươi có phúc không biết hưởng, Nhạc Châu hiện phồn hoa chỉ kém Trường An một chút, nhưng nói tới cư trú thoải mái thì Trường An hít khói, hai nhi tử của ngươi làm quan ở Nhạc Châu, ngươi không canh giữ Vân Mộng Trạch, chạy về để chết à?

- Nhi tử của ngươi cũng về rồi, ta ở lại làm gì, con người ta tuy ngốc một chút, nhưng ánh mắt vẫn còn, con ngươi về tức là Nhạc Châu có phiền toái, Quan Đình Lung đã chết, hiện tiểu tử Thôi gia làm thứ sử...

- Khắm lắm, thứ sử Nhạc Châu là ta, đổi người bao giờ? Con ta về thành thân, ngươi không thành thân về làm gì? Ngươi làm gì còn sản nghiệp ở Trường An.

Tiết Vạn Triệt hiện giờ là chim sợ cành cong, gan nhỏ tới mức làm người ta phải... sợ, chút gió lay cỏ động thôi cũng làm hắn lo lắng, chẳng còn hào khí năm xưa trên chiến trường.

- Không dám mạo hiểm, ngươi đưa nhi tử về Trường An, có biết ta sống ra sao không, ngươi lại không cho ta chút tin tức gì, không sợ mới là lạ, hiện giờ ít ra có cả đống người. Triều đường lại thất thường, võ tướng như ta cũng phải đọc sách, ngươi nói ta không lo mà được à?

Vân Diệp chỉ biết lắc đầu, gặp phải đồng đội ngu như heo thế này đúng là bất hạnh của mình.

- Tâm tư tạo phản năm xưa đâu, sao giờ nhát gan thành thế này?

Một câu nói làm Tiết Vạn Triệt nhảy dựng lên, giơ cái tay to như quạt định bịt miệng Vân Diệp, Vân Diệp nghiêng người né đi.

Tiết Vạn Triệt áp thấp giọng nói:

- Đại gia ơi, lời này sao lại nói ở đây, hồi đó ta chưa hiểu chuyện, giờ tóc hoa râm rồi ai dám tạo phản chứ?

Vân Diệp đã hoàn toàn không còn gì để nói nữa, lấy bút phê công văn cho Tiết Vạn Triệt đẩy tới trước mặt hắn.
Tiết Vạn Triệt thu công văn lại cười khì:

- Tối nay tới Yến Lai lâu nhé, có điều nói trước, khẩu vị của ngươi khó hầu hạ, lần trước vì người ta hầu hạ không chu đáo ngươi rỡ lầu của người ta. Khi ta tới Yến Lai lâu bao lầu, lão bảo tử biết khách là ngươi liền quỳ xuống dập đầu, mong ta tha cho Yến Lai lâu, ta đảm bảo với mụ, lần này chỉ xem hát, không phá lâu, thế nào?

Vân Diệp tức mình lắc đầu:

- Không đi được, tối Trình lão gia tử mời khách muốn ta tới góp vui, ngươi đừng tới Yên Lai lâu nữa, theo ta tới Trình gia trang uống rượu đi, vị đó mới là khó hầu hạ.

Tiết Vạn Triệt cười lớn bỏ đi, thanh danh của Vân Diệp ở thanh lâu thối khắm rồi, trước kia chẳng qua thích tống tiền ít dưa, giờ phát triển thành phá lầu, ai cũng bảo Vân hầu khả năng giết người quá nhiều, sát khí chưa tan hết, nên mới biến thành mừng giận thất thường.

Khi trăng bay qua nói đình viện Trình gia đèn màu treo cao, bữa tiệc hôm nay có tên, gọi là thải đăng yến, có điều đó là cái tên hiện tại thôi, lát nữa Trình Giảo Kim uống say không biết nó biến thành cái gì.

Trình Giảo Kim mặc trang phục dự tiệc rộng thùng thình gõ chuông vàng, nâng chén bạc trong tay hô lớn:

- Chư vị, cạn nào!

Rồi ngửa cổ uống cạn trước.

Phòng Huyền Linh đặt chén xuống, lau rượu trên râu:

- Lão Trình, rốt cuộc tối nay có kế hoạch gì, nói ra đi, tránh lát nữa hỗn loạn.

Trên bàn Đỗ Như Hối đặt mười mấy loại chén rượu, từ thanh đồng tới chén dạ quang, nói ông ta tới uống rượu, chẳng bằng nói ông ta tới khoe đồ sưu tầm mấy năm qua.

- Không thấy đèn màu đầy sân à, đó là do phó dịch trong nhà đặc biệt làm vì yến hổi, tuy không đẹp, nhưng cũng là tâm ý của họ.Ngưu Tiến Đạt gật đầu:

- Có kế hoạch là tốt rồi, quy củ cũ một chén rượu một cái đèn, không chơi trò ỷ sức trâu từ đầu tới cuối, vô vị lắm.

Úy Trì Cung cười nhạt:

- Chưa phục hả? Chẳng lẽ lần trước thua ở giáo trường để lại gút mắc trong lòng? Toàn là huynh đệ cũ cả, nếu trong lòng không phục thì nói một câu, lão phu đem rượu thắng được cho ông mang về.

Vân Diệp âm thầm lui ra sau, hai người bọn họ không phải đánh nhau lần đầu nữa, trước cung Vạn Dân cũng đánh nhau rồi, chỗ này không ai cản được.

- Làm thơ! Đêm nay làm thơ!

Một câu của Trình Giảo Kim làm toàn bộ sững sờ, nhất là Phòng Huyền Linh lấy tay chỉ lỗ tai, ý bảo Trình Giảo Kim nói lại lần nữa, ông ta không nghe rõ, trước khi tới Trình gia, ông ta còn chuẩn bị xem đánh nhau. Ra khỏi cửa Cao Dương khuyên ông ta đừng nên uống nhiều, người Trình gia quá hoang dại, nhưng không ngờ Trình Giảo Kim lại đề xuất làm thơ.

- Đương nhiên là làm thơ, nhà Lão Trình bây giờ cũng có chút văn khí, đương nhiên phải làm thơ.

- Ông chắc chắn không phải loại thơ "một cái cành to" năm xưa chứ? Hay là lại nhờ Vân Diệp chi viện?

- Đừng coi thường Trình gia, nhà lão phu không chỉ có võ tướng, còn có cả tài tử. Lão Trình ta làm một bài đây, chư vị nghe cho rõ.

Phòng Huyền Linh vội quay về chỗ, thấy Vân Diệp cũng ngạc nhiên, mới yên tâm lắng nghe kiệt tác của Trình gia.

- Tương quân xuất tử tắc, mạo đốn tại ô tham. Già mâu nhạn môn bắc, trận dực long thành nam. Điêu cung dạ uyển chuyển, thiết kỵ hiểu tham tầm. Ứng tu trú bạch nhật, vi đãi chiến phương hàm

Trình Giảo Kim đọc như bò rống, cằm Phòng Huyền Linh thiếu chút nữa rời ra, Đỗ Như Hối đang chuyên tâm nhìn chén rượu cũng phải ngẩng đầu, Vân Diệp kinh ngạc không khép miệng lại được.

Không cần phải nói, đây là bài thơ hay, khí thế hào hùng, cổ điển trang nhã, không những có chút bóng dáng của thơ Hán, còn có phong thái Tam Tào, Trình Giáo Kim tuyệt đối không làm được.

Phòng Huyền Linh nghiền ngẫm hồi lâu hỏi:

- Bài thơ này do ai làm? Không giống của Vân Diệp, cho lão phu xem là bậc anh kiệt nào, không thể để Vân Diệp một mình độc bá.

Trình Giảo Kim vỗ tay, một thiếu niên mời ba mười bốn tuổi từ sau đi, Trình Giảo Kim nói:

- Vãn bối của lão phu, Lô Chiếu Lân.

__________________

Chương 1425: Nhân vật thịnh Đường

Chén rượu trong tay Vân Diệp rơi choang xuống đất, nước mắt thiếu chút nữa trào ra, nhân vật thời thịnh Đường mà y chờ đợi cuối cùng đã xuất hiện, ơn trời, không vì mình tới mà phá hỏng phong hoa vốn có.

- Đứa bé này là chi phụ của Lô gia, là thân quyến của lão phu, người Phạm Dương U Châu, vì người ốm yếu chuyên môn tới Tôn đạo trưởng cầu y, mong chư vị nể mặt giúp đỡ, Lão Trình cảm kích vô cùng.

Tất cả mọi người đều nhìn Vân Diệp, vì Lão Trình nổi danh người tốt thích đề bạt hậu bối..

Thiếu niên mười mấy tuổi mà hoàn toàn chẳng hề có chút khiếp sợ nào khi đối diện với vương công trọng thần, thoải mái đứng lên chắp tay một vòng, báo tên xong hếch mặt nhìn trời.

Nhìn thấy hắn, Vân Diệp nhớ tới mình hai mươi năm trước, e là cũng như thế, nếu thế thì làm người ta lo rồi, cái tính lấc cấc như vậy sao sống nổi ở Trường An.

Phòng Huyền Linh, Ngưu Tiến Đạt, Úy Trì Cung, Đỗ Như Hối, trước mặt bốn vị này, chắc chỉ có hoàng đế tới mới dám bày ra cái thái độ muốn ăn đòn kia.

Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối hiện đã nghỉ hưu, người nghỉ hưu là khó hầu hạ nhất, nhiệt tình quá thì ông ta bảo là thương hại ông ta, không ngó tới thì ông ta bảo ngươi mọc mắt ở lỗ đít, con mẹ nó đúng là chơi khó người ta.

Sắc mặt Trình Giảo Kim có chút xấu hổ, Vân Diệp rời bàn tiệc bợp cho tên tiểu tử ngốc một cái:

- Mắt nhìn đi đâu? Ngươi tới từ rừng hoang U Châu hay là tới từ núi thẳm Lĩnh Nam vậy, làm được bài thơ lệch vần lạc điều mà đã dám coi thường vương hầu? Tiểu tử, còn kém lắm.

Lô Chiếu Lân ngớ ra, không ngờ binh bộ thượng thư lại đi đánh người, dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, nước mắt ứa ra, chẳng biết bị Vân Diệp dắt tay tới trước bàn Phòng Huyền Linh thế nào, quy củ gọi:

- Phòng gia gia.

- Thế mới đúng, người ở đây không ai không phải là trưởng bối của ngươi, thấy người râu trắng gọi gia gia, người râu đen gọi bá bá, thúc thúc.

Lông mày Phòng Huyền Linh hơi giãn ra:

- Nếu ngươi sở trường thơ văn thì làm một bài cho bọn lão hủ mở rộng tầm mắt đi.

Đây là lời nói tức giận đấy, lão già càng sống càng nhỏ nhen, làm khó một đứa bé.

Thế nhưng Lô Chiếu Lân lại là đứa cứng đầu, ngửa cổ ngâm luôn:

- Xướng lâu khải thự phi, dương liễu chánh y y. Oanh đề tri tuế cách. Điều biến thức xuân quy. Lộ diệp ngưng sầu đại, phong hoa loạn vũ y. Phàn chiết liêu tương ký, quân trung âm tín hi.

Thơ không tệ, dù sao cũng là tác phẩm của Sơ Đường Tứ Kiệt, Phòng Huyền Linh vừa mới định gật đầu khen đã nghe Lô Chiếu Lân nói tiếp:

- Sớm nghe Vầu hâu tác giả bài " Lan lăng mỹ tửu úc kim hương ", không biết gần đây có tác phẩm nào hay không?

Mọi người ôm bụng cười, Tiết Vạn Triệt vừa cười vừa võ bàn:

- Làm người tốt khó lắm, ngươi giúp tên tiểu tử này, bị nó tra hỏi, không biết tâm tình thế nào.

Vân Diệp cười khổ, nghé con không biết sợ hổ, không nghĩ hắn làm một bài thơ xong mới lên tiếng chất vấn mình, với cái tính này khó mà sống ở Trường An.
Đỗ Như Hối nhắm mắt thưởng thức thi ca của Lô Chiếu Lân, lấy chén thanh đồng rót rượu uống cạn, liếc xéo Tiết Vạn Triệt:

- Đây là sĩ tử đấu ca, tới miệng ngươi lại thành việc hạ tiện, ngậm miệng lại, tưởng lão phu nhàn tản rồi không quản được ngươi nữa à?

Tiết Vạn Triệt vội chắp tay xin lỗi, không chọc được lão già này, đã nói không hỏi tới thế sự còn suốt ngày chạy vào hoàng cung, giờ ai cũng bảo ông ta không làm ngoại tướng nữa, đổi thành nội tướng rồi.

Vân Diệp mỉm cười về chỗ, hiện y chức cao quyền trọng, đấu đá với một thiếu không phải bản lĩnh gì. Cả đời Lô Chiếu Lân gập gềnh, cuối cùng nghèo khó bệnh tật, tự sát trước mộ bản thân, cả đời bi thảm chắc chính bới tính cách này đây.

Trình Giảo Kim lúng túng, yến hội hôm nay là do có ý tốt giúp thân thích dương danh, không ngờ gặp phải tên tiểu tử ngu xuẩn.

- Chư vị uống thôi.

Thịnh Đường nhiều cuồng sĩ, quốc gia cường đại, cuộc sống giàu có, tất nhiên sinh ra thứ thiếu niên coi trời bằng vung. ( giống TQ bây giờ)

Thấy hắn bị mọi người bỏ mặc xấu hổ không biết chui đầu vào đâu, Vân Diệp vỗ chỗ ngồi, ý bảo Lô Chiếu Lân đi tới, người khác có lẽ không biết hắn sẽ đạt tới mức độ nào, Vân Diệp biết, chỉ một câu "chích tiện uyên ương bất tiện tiên" Đã đủ rồi.

Lô Chiếu Lân ngoan ngoãn ngồi bên Vân Diệp, sắp khóc tới nơi, nhìn thiếu niên còn ít hơn Vân Hoan mấy tuổi này, không biết vì sao Vân Diệp khó sinh ra ác cảm.

- Tới nơi thế này, ăn nhiều vào, nói ít thôi, có trưởng bối thì lễ nghi phải chu đáo, thi phú mỹ lệ tuy có thể hun đúc tình cảm, nhưng đừng cho nó là tiêu chuẩn duy nhất đánh giá học vấn.

Thấy Lô Chiếu Lân ngoan ngoãn thụ giáo, Vân Diệp mới nhớ ra chẳng qua là đứa bé mười bốn tuổi thôi, tài năng đã cao hơn cùng bối phận quá nhiều, tất nhiên là kiêu ngạo. Lô Chiếu Lân này không phải người chịu đủ mọi dày vò bi thương mà cao khiết kia, nghĩ tới đó bất giác gõ chén ngâm:

Bỏ ta đi mất

Ai mà giữ được ngày qua ngàyLàm lòng ta rối

Bao nhiêu phiền muộn chất hôm nay

Gió đưa cánh nhạn thu muôn dặm

Đối cảnh, lầu cao dốc chén say

Vân Diệp hát không hay, thậm chí có chỗ lạc điệu, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào tới việc y diễn dịch tác phẩm của Lý Bạch, bao năm kinh nghiệm gập ghềnh làm y có chút bi phẫn của thi nhân, chút hào sảng. Mặc dù cuối cùng đũa ngà voi bị gãy, chén mỏng bị nứt, không có gì để gõ, nhưng bài hát đi sâu vào lòng người, chung quanh tức thì lặng ngắt như tờ.

Thình lình Đỗ Như Hối hô lớn:

- Hay, Bỏ ta đi mất, ai mà giữ được ngày qua ngày, lão phu cảm thụ rất lớn, đây mới là diệu âm nhân gian, Vân hầu nhiều n ăm không làm thi ca, đêm nay ngâm ra càng thấy tiến bộ một bậc, lão phu bội phục sát đất. Tiểu tử kia, nghe kỹ đi, đó mới là âm thanh thế gian, không phải mấy câu từ hoa lệ bề ngoài của ngươi có thể so sánh được.

- Ha ha ha, đúng như thế, thi ca của Vân hầu, mỗi lần nghe là lòng thêm một tầng biến hóa, chư vị nâng chén, nhất định phải cạn.

Phòng Huyền Linh đi tới chiếc đèn màu to nhất, tháo nó xuống đặt trước bàn Vân Diệp, nâng chén mời.

Qua một lượt rượu, sắc mặt Lô Chiếu Lân sắc mặt thanh bạch, do dự hồi lâu nâng chén với Vân Diệp:

- Lô Chiếu Lân thụ giáo, lần này tham gia đại khảo của thư viện, mong được tiên sinh chỉ bảo.

- Lô Chiếu Lân, tới thư viện ngươi sẽ biết đường học vấn sâu rộng ra sao, không đem toàn bộ tâm tư vào đó là không được, tài tuấn ở đó nhiều như cá diếc sang sông, ngươi sẽ tìm được đối thủ và hảo hữu ở đó.

Trình Giảo Kim thấy chuyện được Vân Diệp vãn hồi, khoan khoái hét lớn sai người mang mã sóc tới, Vân Diệp thấy một cái chỉ muốn bỏ đi, đây là mã sóc bốn mươi cân ông ta mới làm, lần trước múa vì nó quá nặng, một chén trà bay ra ba lần, lần này uống say không biết xảy ra chuyện gì.

Hai vị Phòng Đỗ thấy Vân Diệp chuồn rồi, biết chuyện chẳng lành, lớn tiếng chửi Lão Trình mấy câu cũng vội vàng chạy nốt, chưa ra tới cửa đã nghe thấy tiếng vũ khí xé gió kêu vù vù.

Tiết Vạn Triệt, Ngưu Tiến Đạt, Úy Trì Cung lớn tiếng hò hét, với họ thì không cần Vân Diệp nhắc, vì họ sẽ không chủ động bỏ đi, nếu không quá mất mặt, Lô Chiếu Lân cũng không dám đi, run rẩy thưởng thức màn biểu diễn giết người này.

Ba người Vân Diệp đi dưới sông đèn, vừa đi vừa nói chuyện.

- Con bé Cao Dương đó bị lão phu chiều hư rồi, làm Di Ái chịu đủ khổ đau, lão phu hôm qua ngủ tới nửa đêm tình dậy, nghe thấy Cao Dương giáo huấn Di Ái, chỉ về nhà muộn một chút thôi, cần như thế không?

- Phòng lão đầu, đừng khinh người quá đáng, ba nhà chúng ta đều cưới công chúa, Cao Dương tuy tính cách đanh đá chút, nhưng hiếu đạo vẹn toàn, chi tiêu trong nhà ông, không phải do một tay Cao Dương quản lý à? Ông còn gì không hài lòng, chuyện khuê phòng ngang ngược chút là tất nhiên, ngược lại nhà ta....

- Hai vị xin dừng lại, vãn bối không muốn nghe chuyện lão công công nghe trộm chuyện riêng của nhi tức, các vị không cần vòng vò nữa, muốn làm gì ở chỗ An Lan đây?

Tiếp xúc nhiều, Vân Diệp quá hiểu mấy lão già này rồi.

Chương 1426: Đi xa

Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối nhìn nhau cười:

- Nghe nói nhi tử ngươi chuẩn bị một đội thuyền lớn đi tìm Thái Dương thần quốc trong truyền thuyết, cho hai nhà bọn ta theo đuôi.

- Đây là vụ mua bán lỗ vốn, nếu hai vị muốn tham gia thì tốt quá, thật ra là có hai đội thuyền.

- Vì sao có hai?

- Một đội nữa của thư viện, họ muốn nhìn thấy tận cùng của trời đất, đội thuyền này đi theo hướng nam, xem có thể quay về chỗ cũ không, một đội khác đi về phía bắc với nhiệm vụ tương tự, nếu hai bên gặp nhau, sẽ chứng minh được một suy đoán vĩ đại...

Thư viện vì chuyến đi này chuẩn bị tới hai năm, toàn diện tìm hiểu thế giới của mình, đương nhiên bên trong còn mang theo hi vọng mong manh của Lý Nhị về thần tiên.

Vì thế Vân Diệp thịt của hoàng đế một khoản tiền lớn, còn lấy được quyền lực tối cao ở hai đội thuyền, chứ không phải là tên thái giám nào đó, lúc này Vân Diệp mới lệnh Lý Dung triệu tướng sĩ thối dịch của Thủy sư Lĩnh Nam về, chuẩn bị cuộc thám hiểm chưa từng có.

Tất nhiên danh nghĩa là hoàng hậu nương nương muốn kiếm ít kỳ hoa dị thảo ở hải ngoại, để tổ chức hoạt động hái hoa. Người Lý gia là thế đấy, bản thân khao khát trường sinh, giờ tự miệng Lý Nhị nói ra lại thành hành động tình cảm phu thê.

Giờ có hai cái đầu to Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối tham gia vào, Vân Diệp cầu mà chẳng được, nói trắng ra đây là chuyến hành động chỉ đầu tư không đáy mà không có thu hoạch.

- Vì sao ngươi không đi?

Phòng Huyền Linh hỏi ra vấn đề quan trọng nhất:

- Dung Nhi là con ruột của vãn bối đấy.

- Đúng vậy, không ai đưa con vào miệng hổ, đưa con người khác dễ hơn, ngươi nói Phòng gia ta phái đi thì tốt? Trước tiên ngươi nói cho ta biết nguy hiểm lớn cỡ nào?

Vân Diệp chỉ cần nhớ tới vận mệnh bi thảm của những nhà hàng hải vĩ đại trên lịch sử kia là rùng mình, chuyến đi này còn nguy hiểm hơn cả thời đại Đại Hàng Hải.

- Chuyến đi này để chứng minh suy đoán trái đất hình cầu, như vậy nếu cứ hướng thẳng về một phía, cuối cùng sẽ quay về điểm xuất phát. Còn về tính nguy hiểm, ngài tự tính đi, chuyến này đi tới không biết bao nơi chưa ai từng tới, có trời mới biết bọn họ sẽ gặp phải cái gì.

Đỗ Như Hối gật đầu:

- Hiểu rồi, tức là thắp hương xong rồi sống chết đợi ông trời phán chứ gì? Nếu thế thì Đỗ gia có mấy con cháu thích mạo hiểm, đưa chúng đi là được.

Lão già này giờ nói chuyện với Vân Diệp không còn kỵ húy gì nữa, coi Vân Diệp thành nhân vật cùng cấp rồi.

Ba người đang nói tới cao hứng thì nghe đánh sầm một tiếng, cây mã sóc cắm vào giả sơn, tiếp đó là tiếng cười rộ của Trình Giảo Kim, còn có tiếng la hét của Tiết Vạn Triệt.

- Rõ ràng là khí lực không đủ, vuột tay bay đi, còn mặt dày nói là cố ý, tưởng lão phu mù chắc?

Úy Trì Cung khinh bỉ nhất là loại thích bốc phét như Trình Giảo Kim, vì võ công là mọi thứ của ông ta, không cho có chút vấy bẩn nào.

Tiếng loang choang vang lên trong sảnh, ba người bọn họ chẳng lạ gì nữa, Phòng Đỗ vẫy tay với Vân Diệp rời Trình gia, thành thông lệ rồi, chỉ cần đánh nhau là các quan viên rút lui.

Vân Diệp chẳng thể chạy, hâm mộ tiễn hai lão già đi rồi về đại sảnh, lần này không quá tệ, Trình Giảo Kim rất biết khắc chế, chỉ ném chén rượu, sau đó Úy Trì Cung lấy bầu rượu choảng lại, giờ trên bàn bọn họ chẳng còn cái gì, chỉ Lô Chiếu Lân bị cơm canh hất đành người, sợ tái mặt.- Ngốc à, sao còn chưa chạy?

Thằng bé này nhìn cái là biết đứa thật thà, nếu là đám Vân Thọ thì chúng chạy từ đời nào.

- Rời tiệc giữa chừng là thất lễ.

Lô Chiếu Lân lau canh trên mặt đáp:

- Sau này ngươi còn tham gia nhiều yến tiệc thế này, nhớ ký, chỉ cần các trưởng bối động thủ là chạy ngay lập tức, thân thể ngươi như con gà con, không chịu n ổi một đấm của họ, đây là tướng môn, không phải quan gia, hôm sau không ai trách ngươi cả.

Lô Chiếu Lân nghe vậy chạy luôn, động tác rất thuần thục.

Mấy lão già này đánh nhau có trời khuyên, chỉ đành đợi họ đánh mệt rồi ngừng, nếu vào can là hai người sẽ cùng đánh ngươi. Trình Xử Mặc nhiều lần ăn đòn rồi, kết quả là chỉ cần cha hắn mới khách, hắn sẽ không tham dự.

Vân Diệp trong lúc đi ra ngoài phát hiện cái chén sừng tê trên bàn Đỗ Như Hối đã được mài sáng bóng, lập tức tóm lấy cho vào lòng, sau đó ung dung tới viện tử của Trình Xử Mặc.

Nô phó Trình gia đều gọi Vân Diệp là thiếu gia, cho nên nữ quyến trong nhà cũng không cần kỵ húy, vào trong thấy Trình Xử Mặc đang nâng một đôi tạ đá phát tiết tinh lực dư thừa.

Thấy bên cạnh có cái ghế tựa, thoái mái đi tới nằm xuống, tiểu lão bà của Trình Xử Mặc mang ấm trà tới, Cửu Y cẩn thận hỏi:

- Thúc thúc, hôm nay tới tham gia tửu yến của gia gia à?

Vân Diệp lấy làm lạ, Cứu Y không phải là người vô cớ nói chuyện, nàng không phải là người như vậy:

- Đúng thế, lão gia gọi ta tới, ta dám không tới sao?- Hoa Hoa sắp gà tới Vân gia, mong thúc thúc quản giáo nhiều hơn! Thiếp thân có một chiếc ngân châm, vốn là một đôi cơ, đại nữ nhi xuất giá cho một cái rồi, cái này cho Hoa Hoa.

Vân Diệp nhíu mày:

- Hoa Hoa là do tẩu sinh ra, tuy đặt dưới danh nghĩa của công chúa cũng không thay đổi được gì, tẩu trực tiếp đưa nó đi.

Mắt Cửu Y ướt nhòe, lí nhí nói:

- Không đâu, người ta sẽ chê cười Hoa Hoa là con tiểu thiếp, huống hồ thiếp thân còn là một ca kỹ, để truyền ra không tốt cho nó.

- Không sao, Hoa Hoa khi xuất môn chẳng những phải bái biệt Thanh Hà, còn phải bái biệt tẩu, đều là mẫu thân cả, không thể bên trọng bên khinh. Tức phụ Vân gia cũng không cần nhìn sắc mặt người khác.

Trình Xử Mặc ném tạ đá xuống, vác tấm thân cơ thịt đi tới, Cửu Y không kịp nói nhiều, vội chạy tới dùng khăn lông lau cho Trình Xử Mặc, lau khô rồi khoác áo choàng cho trượng phu, rồi vội vã rời đi, trước khi đi còn nhìn Vân Diệp cảm kích.

Trình Xử Mặc tu một hơi cạn ấm trà, gồng mình hỏi:

- Ngươi và lão bà của ta liếc mắt đưa tình làm cái gì?

- Sau này nói chuyện thì nghĩ trước hẵng phun ra, để người khác nghe thấy còn thành thể thống gì? Bản thân ngươi không thấy rùng mình à?

- Có gì đâu, huynh đệ như tay chân, lão bà như y phục, mất thì thay cái khác.

- Xéo đi, lão bà của ta quý trọng lắm, ngươi cũng biết ta là loại thấy sắc quên nghĩa, cho nên đừng mong ta cũng như ngươi. Lão bà ngươi cho ta một cây trâm.

Vân Diệp nhướng mày nói:

- À, vậy thì không sao, hai bên có tình là được rồi, khi nào ngươi cần, tối nay ta mang tới cho ngươi nhé? Chỉ là hơi già, ngươi dùng tạm vậy.

Trình Xử Mặc nổi hứng, cũng nhướng mày lên với Vân Diệp:

- Cút xéo! Càng nói càng tởm lợm, nói xem, Hoa Hoa gả qua có kế hoạch gì, nói trước, lúc từ biệt không được quên Cửu Y, nàng cũng là cố nhân của ta.

Trình Xử Mặc gãi đầu gãi tai:

- Ngươi cũng biết tính mẹ ta và Thanh Hà rồi, bao năm qua nếu không có ta bảo vệ, Cửu Y đã chết tới tám mươi lần rồi.

- Mẹ ta luôn muốn kết thông gia với nhà ngươi, còn mong cưới được một khuê nữ, tỷ muội của ngươi thì thôi đi, nhưng khuê nữ của ngươi bị mẹ ta thèm khát lâu rồi. Thanh Hà không có khuê nữ cho nên Hoa Hoa từ khi sinh ra đã mang tới bên Thanh Hà, đó là do mẹ ta an bài, định gả cho nhi tử ngươi.

- Gả cho Thọ Nhi thì không thể nào, mẹ ta cũng biết, cho nên gả cho Hoan Nhi, đứa bé này tới nhà ngươi là tốt nhất rồi, nên ta vô cùng cao hứng, Cửu Y cũng vui vẻ, cho nên ngươi đừng có phá hỏng tâm tình của bọn ta, chuyện này ta nói với Cửu Y rồi, khi Hoa Hoa thành thân, nàng sẽ vào thành ở.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau